Xu Hướng 12/2022 # Vu Vinh Quang, Thành Long, Vương Bảo Cường, Vương Lực Hoành, Jackie Chan, Peng Lin, Sung / 2023 # Top 13 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Vu Vinh Quang, Thành Long, Vương Bảo Cường, Vương Lực Hoành, Jackie Chan, Peng Lin, Sung / 2023 # Top 13 View

Bạn đang xem bài viết Vu Vinh Quang, Thành Long, Vương Bảo Cường, Vương Lực Hoành, Jackie Chan, Peng Lin, Sung / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Phim Đại Binh Tiểu Tướng được lấy bối cảnh vào thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử Trung Quốc, khi những con người đứng đầu đất nước phát động chiến tranh chỉ để thỏa mãn lòng tham không đáy của bọn họ. Máu chảy thành sông, xác người thì chất đầy thành núi, những cuộc chiến vô nghĩ khiến cho hàng triệu người mất mạng và vô số dân chúng lầm than. Thậm chí mọi thứ còn tệ đến nỗi những người còn sống chỉ có 2 con đường để chọn: Giết hoặc bị giết!

Trong một cuộc chạm chán vô cùng đẫm máu giữa quân đội hai nước Liang và Wei kéo dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya khiến cho gần như quân lính của cả 2 bên đều thiệt mạng và chỉ có duy nhất hai người còn sống sót, một bộ binh già từ Liang (Thành Long) và tướng quân từ Wei (Vương Lực Hoành). Người lính đó may mắn sống được vì anh vốn rất giỏi trong việc…giả chết bằng một thứ gắn chặt trên người trông giống hệt một mũi tên để tăng thêm tính chân thực.

Tướng quân nước Wei thì đã bị thương nặng và người lính nước Liang đã bắt vị tướng quân này đem theo hòng mong dùng kẻ thù như một công cụ để đạt được tự do. Bằng cách giao nộp người tướng quân cho lãnh chúa của Liang, anh có thể được vinh danh và trở lại với cuộc sống yên bình trước đây trong khi chàng tướng quân luôn ra vẻ ta đây với người lính đó mặc dù đang bị bắt. Trên chuyến hành trình dài hai người thường xuyên cãi vã nhau và những điều thú vị bắt đầu xuất hiện trong cuộc chiến sống còn này.

Truyện Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành (Vương Phi Kiêu Ngạo, Dưỡng Nên Phu Quân) / 2023

Kỳ Dương thành, ngã tư đường.

Thủy Lung đi ra Thái Bạch tửu lâu, chưa đi được mấy bước, phía sau truyền tới tiếng gọi của Ngọc Hương: “Tiểu thư, đợi một chút, đợi một chút, đợi Ngọc Hương.”

Đoàn người nhìn thấy hình bóng của Bạch Thủy Lung, liền giống như nhìn thấy ôn dịch lập tức tránh xa ra.

Thủy Lung thấy Ngọc Hương đã theo kịp phía sau mình, kinh ngạc cười nói: “Cũng không ngốc.”

“Tiểu thư có ý gì?” Bộ ngực của Ngọc Hương không ngừng phập phồng.

“Ngươi không phải đã hiểu rồi đó sao?” Thủy Lung cười không để ý.

Ngọc Hương kinh hãi run sợ, mấy lần muốn thử hỏi lại không dám.

Thời gian uống hết một chén trà nhỏ, hai người đi qua mấy nhà tiệm thuốc, Ngọc Hương rốt cục nhịn không được nữa hỏi: “Tiểu thư, người không phải đi mua thuốc cho Phương công tử hay sao?”

Thủy Lung liếc nhìn dáng vẻ ngu ngốc của Ngọc Hương nói: “Trên người ta từ đầu đến chân một đồng cũng không có.” Ý của nàng là, trên người ta không có tiền thì mua cái gì thuốc?

Ngọc Hương cảm thấy mình sắp điên rồi: “Nhưng không phải tiểu thư nói muốn mua thuốc cho Phương công tử…”

Thủy Lung thản nhiên cắt lời nàng: “Không lấy cớ đi mua thuốc, làm sao để cho bọn họ trả tiền cơm.”

“Làm sao… làm sao có thể làm như vây!” Trong lòng Ngọc Hương hèn mọn nghĩ, thật vô sỉ!

Thủy Lung đột nhiên quay đầu, vẻ mặt rõ ràng tươi cười, ánh mắt lại làm cho Ngọc Hương có ảo giác bị đông cứng, suy nghĩ này ở dưới ánh mắt kia hoàn toàn không chỗ che giấu.

“Lại bị hù dọa?” Thủy Lung mặt giãn ra, cười thực vui vẻ, đưa tay vỗ vỗ thân thể cứng ngắc của Ngọc Hương, nói: “Tại sao không thể làm như vậy? Chẳng lẽ Ngọc Hương muốn bán mình trả tiền cơm?”

Ngọc Hương không dám nói lời nào.

Ước chừng nửa canh giờ sau, mặt trời lặn ánh trăng lên, sắc trời mờ tối, các nhà các hộ đốt đèn lồng lên.

Ngọc Hương nhìn đến cảnh vật xung quanh, sợ tới hai chân run run, đứng tại chỗ không cử động.

Thủy Lung quay đầu: “Sao không đi?”

Đèn lồng vầng sáng đỏ rực, khuôn mặt cứng nhắc vì tươi cười càng tăng thêm huyết sắc và sức sống, đôi mắt phản chiếu ánh sáng chói rọi động lòng người.

Trong mắt của Ngọc Hương lại cảm thấy Thủy Lung lúc này còn xấu xí hơn cả ác quỷ.

“Ta hỏi ngươi nói.” Đợi một lúc lâu cũng không thấy Ngọc Hương trả lời, trong mắt của Thủy Lung thoáng qua một chút không kiên nhẫn.

Ngọc Hương sợ tới mức quỳ xuống đất, dùng sức dập đầu, lớn tiếng khóc kêu: “Tiểu thư, Ngọc Hương biết lỗi rồi, cầu xin tiểu thư đừng bán Ngọc Hương làm kỹ nữ. Tiểu thư, cầu xin người nể tình Ngọc Hương mấy năm nay theo hầu hạ người, không có công lao cũng có khổ lao, tha cho Ngọc Hương đi.”

Thanh âm thê lương rước lấy ánh nhìn của mọi người chung quanh. Khi phát hiện ra thân phận của Thủy Lung, lại vội vàng tản ra.

Lúc này, Thủy Lung đứng ở một nơi có rất nhiều đèn lồng, khắp nơi đều tràn ngập hương hoa, hồng lăng phiêu diêu (1), rất nhiều nữ nhân mặc quần áo lộ ra da thịt đứng ở trên lầu các vung vẫy khăn thêu, mùi hương nồng đậm của phấn bột nước thoang thoảng trong không khí.

Hóa ra đi một mạch, Thủy Lung mang theo Ngọc Hương đi đến nơi này, cũng là con đường nhiều thanh lâu, kỹ viện nhất của thành Kỳ Dương. Ngọc Hương nghĩ rằng Thủy Lung thật sự bán nàng ta làm kỹ nữ cho nên không dám đi tiếp.

Âm thanh khóc lớn hô to của nàng ta rất gây chú ý với mọi người. Mặc dù người bên ngoài không dám nhúng tay vào chuyện của Thủy Lung, nhưng các loại ánh mắt thống hận, chán ghét đều không ngừng dừng ở trên người Bạch Thủy Lung.

Thủy Lung vòng hai tay trước ngực, hững hờ liếc nhìn nàng ta một cái, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Ngọc Hương không nghĩ tới kết quả sẽ như vậy, trong lòng không hiểu Bạch Thủy Lung có dự định gì.

Đại tiểu thư rất sĩ diện, dựa vào dáng vẻ bình thường, sẽ phải vì sợ mất mặt mũi bỏ qua cho mình mới đúng chứ. Bây giờ cái gì cũng không có nói là có ý gì?

Thủy Lung đã đi mất, Ngọc Hương cũng khóc không nổi nữa, suy nghĩ một chút, cắn răng bước theo sau Thủy Lung.

Lúc Thủy Lung ngừng lại trước cửa Xuân Ý lâu, sắc mặt Ngọc Hương đã muốn tái nhợt như tờ giấy.

Người của Xuân Ý lâu đối với sự xuất hiện của Bạch Thủy Lung tuyệt không có cảm thấy kỳ quái, Xuân Nương từ bên trong đi ra, vẻ mặt tươi cười tới bên cạnh Thủy Lung, cười duyên nói: “Bạch đại tiểu thư đã lâu không có tới, thật sự là làm vẻ vang cho kẻ hèn này nha, Tiểu Ngư Nhi mỗi ngày đều nhớ tới Bạch đại tiểu thư, trà không muốn cơm không ăn.”

Thủy Lung đánh giá toàn bộ thân thể mềm mại của nữ nhân đang ở trong ngực mình. Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, đầu vãn phi tinh trục nguyệt kế (2), mặt thoa nhiều phấn làm người ta nhìn không ra tuổi thật của nàng, chỉ có thể suy đoán ước chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm thôi. Trên người mặc một bộ giáng hồng váy dài, thắt lưng buộc bằng gấm mỏng màu trắng, trong suốt bó chặt làm tôn lên dáng người thướt tha.

Đó là một nữ nhân hết sức phong tình, một cái nhăn mày cười đều lộ ra hơi thở phong trần, cũng không có tục tằng làm cho người ta chán ngấy, cũng không có vẻ thanh cao, chỉ có xinh đẹp dẫn người sa đọa.

“Vậy ngươi có nhớ ta không?” Thủy Lung chợt tà tứ (3) không kềm chế được cười một tiếng, dùng sức nắm ở thắt lưng Xuân Nương, để sát mặt vào nàng.

Chỉ cách một tấc, chóp mũi hai người có thể chạm nhau.

Xuân Nương giật mình, trừng đôi mắt to tròn lườm nàng một cái, thật đáng yêu.

“Ha ha ha.” Thủy Lung cười to, trong mắt hiện lên một chút giảo hoạt. Nữ nhân này làm cho nàng nhớ tới một vị huấn luyện viên ở kiếp trước.

“Ôi! Ta đương nhiên là cũng nhớ Bạch đại tiểu thư.” Nàng hoàn hồn, kinh ngạc nhìn Thủy Lung vô cùng thoải mái không kiềm chế cười to. Khi Thủy Lung nghiêng mắt nhìn nàng, lại làm cho trái tim nàng nhảy rộn lên, gò má đỏ bừng, ánh mắt nhìn qua Ngọc Hương đang ở phía sau Thủy Lung trêu ghẹo: “Ngày xưa, Bạch đại tiểu thư chỉ thích đi một mình đến đây, hôm nay, tại sao còn mang theo một tiểu cô nương?”

“Nhìn nhan sắc của nàng rồi ra giá đi.” Thủy Lung ôm nàng đi lên lầu.

“Tiểu thư.” Ngọc Hương thét chói tai.

Xuân nương nháy mắt một cái, nghiêm túc đánh giá Ngọc Hương, cười nói: “Nhan sắc nha đầu này chỉ coi như thuộc hạng trung đẳng, cũng không phải xử nữ, sợ là bán không được giá?” Nàng thật giống như không nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Ngọc Hương, đối với Thủy Lung cười nói: “Nhưng mà nể mặt mũi của Bạch đại tiểu thư, Xuân Nương nhất định trả một giá thực.”

Thủy Lung cười khẽ: “Hàng kém phẩm chất khiếm khuyết như vậy sợ là ảnh hưởng đến Xuân Ý lâu, hay không bán nữa vậy.”

Ánh mắt Ngọc Hương rũ xuống oán hận thoáng qua.

Xuân Nương ung dung thản nhiên nhìn nàng ta một cái, trong mắt hiện lên khinh thường.

Thủy Lung ngồi ở lầu hai, trong phòng ‘Thu Cúc’, Xuân Nương nói đi mời Tiểu Ngư Nhi liền rời đi.

Ngọc Hương nhìn Thủy Lung thản nhiên uống rượu, khẽ nói: “”Tiểu thư, chúng ta không có ngân lượng.”

Trong mắt Thủy Lung hiện lên ý vị thâm trường (4) liếc nhìn nàng một cái , không lên tiếng .

Ngọc Hương cơ hồ cắn hàm răng.

Đinh linh — Tiếng chuông thanh thúy uyển chuyển đột nhiên xuất hiện, yếu ớt lại phá vỡ đêm tối phồn hoa, thẳng tới lỗ tai người ta.

Thủy Lung nhanh chóng nghiêng người, ánh mắt lạnh như băng lại hưng phấn.

Ngọc Hương không rõ nguyên do, sau đó thấy chiếc ghế Thủy Lung ngồi khi nãy bể tan tành thành mấy khối, cửa sổ đối diện cũng vậy, không tránh được bị hoảng sợ, ý nghĩ ác độc luôn xoay quanh ở trong lòng: “Nếu như Bạch Thủy Lung không tránh đi thì thật tốt!”

Cửa sổ bị phá, ánh trăng bên ngoài đổ hết đi vào, cũng lộ ra cảnh tượng vô biên bên ngoài cửa sổ.

Thủy Lung đứng bên cửa sổ, liếc mắt một cái liền chú ý tới bóng dáng màu lam dưới ánh trăng.

Người nọ đứng thẳng trên ngói thanh lâu, trường sam màu lam nhạt dưới ánh trăng che thanh vận (5), một đầu tóc đen theo gió tung bay, khí thế kinh thiên. Người đứng quá xa, không nhìn rõ dung mạo, càng làm cho người ta chú ý tới chính là một luồng khí lạnh thấu xương không chịu gò bó, khí phách tao nhã.

Chung quanh hắn không ngừng lóe lên bạch quang (6) chói mắt.

Nhìn kỹ sẽ phát hiện bạch quang kia chính là vì đao kiếm phản quang, đao kiếm thì được thích khách mặc y phục dạ hành cầm. Chẳng qua là vì trời quá tối, khinh công của thích khách lại rất cao, mới làm cho người ta trong chốc lát không phát hiện ra được.

Thủy Lung thấy không rõ động tác của nam nhân mặc áo lam, thích khách ở chung quanh một đám rơi xuống.

Đây chính là cao thủ cổ đại sao? Ý nghĩ khôi phục nội lực ở trong lòng của Thủy Linh càng kiên định hơn.

Lúc này, một bạch y nhân xuất hiện ở đối diện của người mặc áo lam. Một thân bạch y, đầu đội nón phủ lụa trắng.

Dường như hai người nói gì đó, sau đó lại đánh nhau.

Ở chỗ của Thủy Lung, có thể nhìn thấy rõ ràng đao kiếm của hai người va chạm nảy ánh lửa.

Phong thái của người áo lam rất thoải mái, liếc mắt một cái liền nhìn ra được người mặc áo trắng không phải là đối thủ của hắn. Khoảng chừng trải qua ba phút, người áo trắng bị đâm trúng một kiếm, thân thể lăn xuống mái hiên. Người áo lam chậm rãi thu kiếm, chắc là muốn rời đi.

“Di?” Ánh mắt Thủy Lung chợt lóe. Chỉ thấy trên mái hiên ở đằng xa, thân mình của người áo lam bỗng nhiên co giật, cũng rơi xuống mái hiên.

Thủy Lung nhấc cổ áo của Ngọc Hương, đem nàng ném ra ngoài cửa sổ.

“A-” Ngọc Hương thét chói tai, ngay sau đó bên dưới truyền đến một tiếng ‘phanh’ của dị vật rơi xuống.

Thủy Lung cũng từ cửa sổ nhảy xuống, rời từ lầu hai xuống mặt đất một cách dễ dàng, đối với Ngọc Hương đang bò từ dưới ao lên nói: “Đuổi theo.”

Thân thể Ngọc Hương run rẩy, ánh mắt oán hận gần như có thể chết đuối Thủy Lung, nhưng vẫn bò ra khỏi hồ, đi theo sau lưng nàng, hỏi: “Tiểu thư, chúng ta đi đâu?”

“Phát tài.” Thủy Lung nói.

“Phát…phát tài cái gì?” Buổi tối còn có thể phát tài cái gì?

Thủy Lung khẽ cười, trong mắt tràn đầy ánh sáng lấp lánh của màu sắc: “Phát tài từ người chết.”

Vương Triều Hoàng Đạo / 2023

“Sư Vương, xem ra lần này . . . ngươi không thoát được rồi?” Xà Phu cười đắc thắng . . .

“Hừ!!” Sư Tử hừ lạnh, tính mở miệng thì bị một giọng nói khác chen ngang.

“Đừng mừng vội!!!!”

Giọng nói có vẻ quen quen, Sư Tử quay đầu lại nhìn. . . mắt mở to . . . mồm há hốc.

Ba nam nhân anh tuấn ngời ngời, hào quang lấp lánh, mỉm cười tiêu sái bước vào chính điện.

“Ba người . . . Bạch Dương, Nhân Mã, Thiên Yết . . .sao lại . . . “

“Bọn ta chính là ham vui a . . . .thật không ngờ vừa tới đã gặp cảnh tượng này!” Bạch Dương cười cười, coi những tên sát thủ như không khí.

“Sư huynh, sao lại để chúng chĩa kiếm thế này” Nhân Mã làm bộ mặt cún con, tiến lên đẩy những mũi kiếm đang chĩa về Sư Tử.

Bọn sát thủ tính phản kháng, nhưng mà dường như lực Nhân Mã quá mạnh, khiến cây kiếm bị dời đi không chút khó khăn nào. Đám sát thủ biết không phải hạng xoàng, liền đứng yên không manh động.

“Ồ . . . thật không ngờ cả Hoàng Đế Hoàng Đạo cũng hạ cố tới thăm Xà Quốc nhỏ bé” Xà Phu vẫn ngạo nghễ như trước. “Tốt thôi, tất cả cùng chết chung!!”

“Xông lên!!!!”

Đám sát thủ nhận lệnh, lập tức xông lên tấn công, Xà Phu vẫn ngồi yên trên ngai mà xem cuộc đấu.

“Không biết lượng sức” Bạch Dương lạnh giọng, thần thái tập trung, rút kiếm bên hông ra, tư thế sẵn sàng.

“Hừ. . . để xem bản lĩnh thế nào mà đòi đối đầu với bọn ta?” Nhân Mã nhếch miệng, coi khinh đám sát thủ.

Thiên Yết từ đầu không có hứng thú mở lời, chỉ muốn nhanh chóng hạ gục cái tên Xà Phu, trả thù cho những gì hắn gây ra.

Tiếng kiếm chạm vao nhau “leng keng” nghe rất chói tai, kẻ bay lên, người đáp xuống, kẻ né đòn, người tấn công. Ý chí chiến đấu sục sôi.

Không cần tốn nhiều thời gian . . . đám sát thủ liền lần lượt bị hạ gục. Sư Tử thừa cơ hội, xông lên tấn công Xà Phu, trả mối hận xưa.

Xà Phu không phải hạng tép riu, tất nhiên không dễ dàng bị hạ gục. Hắn rất nhanh rút kiếm ra nghênh chiến.

Sư Tử cẩn thận hơn lần trước, nhất định cây kiếm đó đã sớm tẩm độc, trúng một nhát liền mất mạng như chơi . . . mắt hắn luôn luôn quan sát sơ hở đối phương để nhân cơ hội mà tấn công.

Hai bên người ở thế chủ động, người thế phòng thủ cứ thế thay phiên nhau.

“Sư Vương, ngươi vĩnh viễn là kẻ bại trận!!!”

Câu nói của Xà Phu như châm ngòi cho sự tức giận của Sư Tử. Tròng mắt Sư Tử hằn lên tia máu, sát khí tỏa ra. Trên mặt Sư Tử hiện lên ba chữ.

“Đừng tới gần!!!!”

“Xà Phu ơi Xà Phu . . chọc giận ai cũng được . . .sao lại dám đi chọc giận cái Sư Tử ấy chứ” Bạch Dương lắc đầu . . . nhìn Xà Phu với ánh mắt cảm thông.

Xà Phu nhìn bọn họ rồi lại nhìn Sư Tử . .cái gì mà không nên chọc Sư Tử??? Hừ . . . ta đây không sợ, một kẻ từng bại dưới tay ta . .. há có thể ngóc đầu lên được sao???

Sư Tử không quan tâm tới gì, chỉ có sự tức giận vây quanh, Sư Tử hắn cả đời oanh oanh liệt liệt, chưa bao giờ bại trận trước ai, lần đó là vì có Cự Giải nên hắn mới để Xà Phu làm tàn. Lần này thì không!!!!!

Sư Tử liền lao đến, tấn công Xà Phu liên tục, hắn như môt con mãnh thú thèm khát . . .ra sức tóm lấy con mồi. Từng đường kiếm của hắn đều chí mạng . . .Xà Phu bị tấn công dồn dập, thần trí bàng hoàng . . nghi ngờ người trước mặt có phải là Sư Vương hay không?

Xà Phu lăm le thanh kiếm trên tay chỉ cần một nhát . . . Sư Tử sẽ toi mạng, độc lần này còn mạnh, độc hơn cả lần trước .. . .hắn cười thầm trong lòng.

Vừa hay thấy được sơ hở, Xà Phu liền vung kiếm . .. .

“Keng!!!”

Thanh kiếm Xà Phu bị chém gãy đôi . . . .còn thanh kiếm của Sư Tử đang kề sát cổ hắn . . . .

“Ngươi nên nhớ. . . .lần trước ta đúng là bị ngươi làm cho bị thương, nhưng ngươi lúc đó cũng không khá khẩm là bao, nằm dưới đất giữa vũng máu mà chờ thuộc hạ tới cứu!” Sư Tử nghiêm mặt, rành rọt nói. “Hay nói cách khác, chúng ta ngang sức ngang tài . . . cho tới lúc này . . .”

Sư Tử nhếch miệng cười.

“Phập!”

Thanh kiếm đâm thẳng vào ngực Xà Phu, máu từ miệng hắn chảy ra, hai mắt hắn trợn ngược . . .”Ngươi . . . ngươi . . . “

Sư Tử rút kiếm ra, đá ngã Xà Phu, Xà Phu lăn xuống bậc tam cấp trong kim điện . . . Sư Tử lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống hắn . . .

“Để xem lần này . . .có ai cứu được ngươi?”

Tháng sáu năm Thiên Vương thứ hai, Xà Quốc chính thức bị xóa khỏi bản đồ, thay vào đó được đổi tên thành Nhật Nguyệt Quốc.

Sư Tử chính thăng đăng ngôi, trở thành Hoàng Đế Nhật Nguyệt Quốc lấy niên hiệu là Hỏa Vương. Cự Giải trở thành Hoàng Hậu của Nhật Nguyệt Quốc.

Trong đêm tân hôn, khi Cự Giải hỏi vì sao đặt tên là Nhật Nguyệt, Sư Tử chỉ đơn giản mỉm cười trả lời.

“Ta là Nhật, nàng là Nguyệt . . . rất xứng đôi!”

*Mặt trời và Mặt trăng . . . không phải rất xứng đôi sao ^ ^

Chẳng bao lâu sau thì Cự Giải sinh hạ một hoàng tử nhỏ . . . Sư Tử đặt cho hắn một cái tên rất kiêu ngạo “Kiêu Dương” ngụ ý mặt trời chói chang.

Bạch Dương quyết định rời xa chốn chiến trường khốc liệt, trở về với nương tử của mình là Kim Ngưu bắt đầu kế hoạch buôn bán. Trong vòng ba năm đã trở thành gia đình Vương giả giàu có nhất nước, tiền tài nhiều vô số kể.

Bọn họ cũng sinh một cặp long phụng, hai đứa trẻ này rất phá phách, khiến cho Bạch Dương dở khóc dở cười.

Có một lần tiết trời trong xanh. Ba mẹ con rủ nhau ra hồ ngắm cá.

Kim Ngưu nhìn đám cá ú na ú núc bơi trong hồ, đột nhiên cồn cào muốn ăn cá. Thế là hai hài tử bé nhỏ vì “thương” mẹ, liền chạy đi lấy mấy thỏi vàng ném xuống hồ, chẳng mấy chốc xác cá nổi lềnh bềnh, sùi bọt mép.

Bạch Dương đau lòng nhìn đám cá vàng trị giá hàng vạn ngân lượng của hắn, lại nhìn nương tử và hai hài tử làm bộ mặt cún con vô tội, đành nghẹn ngào mà cho qua.

Lại có lần đêm khuya thanh vắng, Kim Ngưu lại đòi ngắm hoa. Giữa mùa đông thì hoa đâu mà ngắm!!!!!

Hai tên tiểu hài tử lại loi choi, đi lấy một đống trân bảo có hình dáng bông hoa đem treo trên cây, treo thôi thì nói làm gì!! Đằng này chúng vặt cả nụ hoa mới nhú ra, vặt sạch lá, nói vậy để cho dễ ngắm mấy thứ vừa treo.

Ôi trời ơi!! Cây mai tứ quý tốn hàng trăm vạn lượng, chờ tới mùa xuân là nở . .. ấy thế mà chúng nỡ vặt sạch!!!

Bạch Dương vì thế mà khóc ròng bảy ngày trời, xuân năm đó hắn không thèm đón, cứ ủ rũ nằm nhà ôm nổi buồn.

Dù vậy nhưng gia đình họ vẫn cứ yên ấm như thường, cuộc đời giàu sang phú quý . . .

*cặp long phụng: sinh đôi trai gái.

Còn Nhân Mã và Bảo Bình, phải hai năm sau họ mới thành thân. Bảo Bình trở thành một mỹ nữ không thua kém hai tỷ tỷ của mình, cười một cái đã làm khuynh đảo chúng sinh.

Sau khi thành thân thì họ liền lên đường đi khắp nước chữa bệnh, đồng thời cũng tìm kiếm dược liệu quý.

Danh tiếng của họ vang xa lẫy lừng, ai nấy nghe tên đều biết.

Danh hiệu Y Tiên cũng nhờ đó mà càng được chứng minh, lưu danh muôn đời.

Bọn họ dù ở độ tuổi bao nhiêu, vẫn giữ nguyên tính tình trẻ con, lúc nào cũng có thể cười đùa.

Con cháu họ mai sau trở thành những thầy thuốc xuất sắc, số khác lại thành hiệp khách chuyên giúp đỡ người dân.

Về phần Xử Nữ và Ma Kết. Hai người đều từ quan mở trường dạy học, không phân biệt nam nữ, chỉ cần có lòng hiếu học đều được nhận.

Những học đồ qua tay họ rèn luyện, người nào người nấy thi đỗ bảng vàng, vào triều làm quan tứ phẩm trở lên.

Nhờ có Xử Nữ mà giờ đây nữ nhân cũng được phép vào triều làm quan, cống hiến cho xã tắc.

Xử Nữ được lưu danh sử sách, được nữ nhân ngưỡng mộ vô cùng, lấy nàng ra làm tấm gương để noi theo.

Họ sinh được ba người con trai, đều thông minh khác thường. Con cháu họ mai sau cũng thành những vị quan văn nức tiếng.

Ma Kết thỉnh thoảng vẫn đứng phía sau trợ giúp triều đình, nhiều lần Nhân Mã qua dụ dỗ dãy võ cho ba đứa trẻ liền bị Ma Kết đuổi đi.

Hắn nói .. cái gì mà . .. . mưu trí mới cần thiết, còn võ nghệ không hợp với ba đứa trẻ.

Nhìn chung . . . gia đình Vương giả này chủ yếu thích dạy học, trường học của họ cũng được mở rộng, các kỳ thi cử, đề thi đa số đều do họ chuẩn bị. Trở thành một phần không thể thiếu của triều đình.

Phụ Hoàng của Thiên Bình băng hà, nàng cùng Song Tử về Thiên Quốc. Khoảng vài tháng sau . .. do không có con trai, lại chỉ có một mình Thiên Bình là con . .. nên Song Tử đã lên ngôi lấy niên hiệu là Phong Vương. Thiên Bình trở thành Thiên Bình Hoàng Hậu.

Đất nước nhỏ này dưới sự dẫn dắt của Song Tử năm năm tháng tháng phồn thịnh, chuyên giao thương với các nước khác.

Thiên Bình sinh hạ một công chúa, xinh đẹp không thua kém gì mẫu hậu của mình. Cô nhóc này tuy nhỏ tuổi thế nhưng đã có người tới tận nơi để cầu thân.

Người đời truyền miệng nhau gia đình Hoàng tộc có bài thuốc bí truyền, khiến bọn họ trẻ mãi không già . . .

Quả đúng là trẻ mãi thật, vì Thiên Bình và Song Tử dung mạo đều không thay đổi nhiều, dù tuổi có cao đi chăng nữa . . . từ nơi này xuất phát thêm nhiều mỹ nữ, mỹ nam đệ nhất thiên hạ.

Có lẽ là do nòi giống đặc biệt . . . từ hoàng tử tới công chúa ai nấy đều đẹp đẽ lạ thường.

Ba năm qua . . .

Song Ngư vẫn ngủ vùi, không hề có dấu hiệu tỉnh lại, Bảo Bình định kỳ vẫn về cung để xem mạch cho Song Ngư, kết quả mọi lần đều như nhau.

Thiên Yết không còn ở Long Ngâm điện nữa mà chuyển sang Phượng Nghi cung ở, hắn nói chỉ có nơi đây mới có hình bóng của nàng. Hắn đặt làm riêng cho Song Ngư một chiếc giường, xây thêm một tòa nhà riêng ở Phượng Nghi cung, để nàng ở tại nơi đó.

Ở tòa nhà này luôn luôn mang theo mùi thuốc . . .nên Thiên Yết không thể ở lại. Bảo Bình nói chỉ bằng cách này mới có thể duy trì mạng sống Song Ngư . . . dù là nàng ở trạng thái thực vật.

Phượng Nghi cung được đổi tên thành Vĩnh Hằng cung. Thiên Yết ngoại trừ phê duyệt tấu chương ra .. . thỉnh thoảng hắn sẽ ngồi bên ngự án mà vẽ tranh.

Ba năm qua hắn không ngừng vẽ tranh, các bức vẽ đều treo đầy thư phòng. Mà nhân vật trung tâm của bức vẽ đều là một nữ nhân.

Đúng vậy .. đó là Song Ngư.

Những biểu hiện hỉ, nộ, ai, lạc của nàng đều được hắn vẽ qua, bức vẽ nào cũng tỉ mỉ, chăm chút, khung cảnh mỗi bức vẽ là bốn mùa khác nhau . . .cứ thế thay phiên.

Mỗi tối trước khi ngủ hắn đều tới thăm nàng.

“Ngư nhi . . . con chúng ta đã tròn ba tuổi, ở ngoài kia yến tiệc náo nhiệt, nhưng xem ra con thích gặp nàng hơn. Nàng mau tỉnh dậy ôm con, được không?” Thiên Yết bế Tư Đẳng, đặt hài tử bé nhỏ nằm cạnh Song Ngư.

Tư Đăng nhổm người, tay nắm lấy tóc Song Ngư mà kéo.

“Đẳng nhi ngoan, đừng nghịch, sẽ đau mẫu hậu” Thiên Yết nhẹ nhàng gỡ tay Tư Đẳng ra.

“Ngư nhi, nàng mau tỉnh lại đi, ta và Đẳng nhi rất nhớ nàng”

. . .

“Ngư nhi, cây đào lại nở hoa rồi, rất đẹp, nàng mau tỉnh lại để xem đi, chẳng phải nàng thích nhất chính là nó sao?”

. . .

“Ngư nhi, ta rất nhớ nàng, nàng tỉnh lại đi có được không?”

. . .

Hắn mỗi ngày đều thăm nàng như thế, lần nào cũng nhắc nàng hãy tỉnh lại .. .

Tới một ngày . . . hắn bận xử lý chính sự, không tới thăm nàng, phải tới tờ mờ sáng hôm sau hắn mới tới.

Khi tới nơi hắn thấy nơi khóe mắt nàng hơi đỏ, còn gối thì đã ướt đẫm, hắn kinh ngạc.

“Ngư nhi, nàng khóc sao? Nàng tỉnh lại rồi phải không???”

Không có ai đáp cả. . . nhưng nước mắt Song Ngư lại tiếp tục chảy dài . . .

Dù lay thế nào Song Ngư vẫn không mở mắt . .. rất lạ.

Hôm sau Thiên Yết đành cho người tìm Bảo Bình về.

. . . .

“Vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Hoàng thượng người cố nhớ xem .. . có điều gì tác động đến Ngư tỷ không?” Bảo Bình hỏi.

“À. . trẫm mỗi ngày cứ tới giờ ngọ sẽ thăm nàng, hôm đó trẫm bận chút việc, sáng sớm hôm sau mới đến . . .” Thiên Yết kể lại ngày hôm đó.

“Vậy là việc Hoàng huynh thăm Ngư tỷ đã thành một thói quen, cứ tới giờ đó là tới, thế nhưng hôm đó lại tới trễ . . . có lẽ . . . Ngư tỷ tưởng rằng Hoàng huynh xảy ra chuyện gì . . .cho nên đã khóc” Nhân Mã phân tích vấn đề.

“Nếu vậy . . .Ngư tỷ cần chất kích thích!” Bảo Bình đập tay.

“Kích thích thế nào đây?” Thiên Yết nhíu mày, không hiểu nhìn hai người.

“Cứ làm thế này .. . “

Giờ ngọ.

Cánh cửa lại được mở ra.

Thiên Yết chầm chậm bước tới bên giường, hắn vuốt ve khuôn mặt Song Ngư . . .giọng nói hơi nghẹn.

“Ngư nhi . . ta thật có lỗi với nàng . .. Đẳng nhi . . .Đẳng nhỉ đã .. . ” Nói tới đây hắn liền rên rỉ khóc lóc.

Lúc sau .. hắn mới tiếp tục . . .

“Đẳng nhi bị đậu mùa, hiện tại . .đang rất nguy kịch. Còn Bảo Bình thì đổ bệnh suy yếu không thể cử động được . . .”

Thiên Yết lại tiếp tục khóc lóc, hắn đưa mắt liếc nhìn Song Ngư, thật ngạc nhiên khi nàng cũng khóc, tâm hắn có hơi chút kích động.

“Hoàng huynh, không hay rồi!!!!!” Nhân Mã từ đâu xông vào cửa.

“Chuyện gì?”

“Tư Đẳng . . .Tử Đẳng . . . khó thở. .. có lẽ không qua khỏi”

Thiên Yết còn chưa kịp đọc tiếp lời thoại thì Song Ngư từ trên giường bật người dậy, nước mắt giàn dụa . . .

Trước sự kinh ngạc của Thiên Yết và Nhân Mã, nàng leo xuống giường, chân trần chạy về phía Đông Cung.

“Đẳng nhi . . .con không được xảy ra chuyện gì . .. .”

Đông Cung.

“Rầm!” Cánh cửa thô bạo bị đẩy ra.

Bảo Bình đang ẵm Tư Đẳng trên tay, hát ru cho hài tử ngủ, chợt nàng dừng lại, trợn tròn mắt nhìn Song Ngư đang đứng trước mặt.

“Đẳng nhi . . ” Song Ngư nhào tới ôm lấy Tư Đẳng. Dường như Tư Đẳng nhận ra đó là mẫu hậu của mình, liền bật cười khanh khách.

“Ngư tỷ . . . ” Bảo Bình lắp bắp . . .mắt nhìn về phía cửa, Thiên Yết và Nhân Mã cũng đã tới nơi.

Bảo Bình nhìn Song Ngư sau đó lui ra . . . .để Thiên Yết ở lại trong phòng.

“Ngư nhi . . .”

Song Ngư đang nựng tiểu hài tử, nghe Thiên Yết gọi mình chợt sững người, nàng xoay người nhìn hắn, nước mắt lại tuôn.

“Yết . . “

Thiên Yết đứng yên không nhúc nhích, mỉm cười nhìn nàng.

“Ngư nhi . . . ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi .. .”

.. .

“Ta yêu nàng”

Ba chữ hắn nói ra, rất dứt khoác, rất nhẹ nhàng, rất chân thực.

Song Ngư đặt hài tử vào trong nôi, chạy tới ôm lấy hắn, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp mà khóc.

Nàng đã chờ. . . đã chờ câu nói này của hắn từ rất lâu . . . rất lâu rồi. . . .

. . .

“Óa . . . .hu hu hu hu hu hu . . . .”

“Trời ơi . . Hỉ công công . . . có cần khóc tới mức đó không??” Nhân Mã giật giật khóe mắt . . . nhìn Hỉ công công khóc bù lu bù loa.

“Ba năm rồi a . .. rốt cuộc . . .đã đoàn tụ a . . .” Hỉ công sụt sịt nói.

.. .

Phải, ba năm chờ đợi, ba năm ngóng trông, ba năm nhung nhớ.

Hắn nhớ tiếng cười, nhớ giọng nói, nhớ từng cái nhíu mi, nhớ từng cái cử chỉ . . . hắn không có lúc nào là thôi nhớ về nàng.

Ba năm, không là dài, không là ngắn . .. dù cho thế nào . . . hắn vẫn sẽ đợi nàng . . .

Rốt cuộc . . . mong muốn của hắn đã được thực hiện!

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Đọc Chap 16: Trò Chơi Quốc Vương / 2023

Tại kí túc xá HKT, nơi ở của các sao. Sau khi nghe cái tin lễ hội trường thì chúng nó vui hơn thường ngày, quên luôn cái chuyện thi học kì ấy. Chúng nó quây quần bên phòng khách để bàn truyện trọng đại cực kì: – Nào, theo các chế thì chúng ta sẽ mở cái gì tại lớp!! – Ma Kết từ từ nhâm nhi tách trà nóng – Hay là mở nhà ma đi!! – Sư Tử – Thui đi ông tướng, mở tiệm ăn hay hơn ý!! – Kim Ngưu nhắc đến ăn mà hai mắt sáng rực – Mở mê cung đi!! – Song Tử Cứ lời qua tiếng lại mà cãi nhau om sòm. Ko kiềm chế nổi, Xử Nữ lên tiếng: – Ko cãi nhau nữa, đã vậy tôi tự quyết định. Sau khi đi họp cán bộ vs các lớp khác thì họ đều đã có ý tưởng. Để tránh việc trùng vs các lớp khác, mình đã xem xét và nhận thấy rằng có cái mà chưa lớp nào chọn!! – Vậy là cái gì thế?? – Cự Giải hỏi – Tiệm cà phê hầu gái và hầu nam!! “Ạ. Rầm. Phụt.” Sau câu nói xanh rờn của Xử Nữ thì Kim Ngưu và Nhân Mã đang ăn thì nghẹn. Mấy thằng sao nam té xỉu. Vài đứa đang uống nước thì cũng phải phụt nước vì sốc. Nhưng chúng nó chẳng làm đc gì, ko thể chống đối Bà chị Xử Nữ, đã vậy lại còn có thêm Kết Ca hùa theo Xử làm chúng nó bó tay toàn tập. – Vậy thì chuẩn bị tiết mục gì đây?? – Bạch Dương – Hát đi!! – Song Ngư – Nhưng mà mình thấy nhìu lớp hát rùi, chọn cái khác đi !! – Ma Kết

Cập nhật thông tin chi tiết về Vu Vinh Quang, Thành Long, Vương Bảo Cường, Vương Lực Hoành, Jackie Chan, Peng Lin, Sung / 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!