Xu Hướng 3/2024 # Về Tộc Người “Nguyên Thuỷ” Nhất Việt Nam # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Về Tộc Người “Nguyên Thuỷ” Nhất Việt Nam được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Họ được gọi là người Rục – một nhóm người thuộc dân tộc Chứt, đồng thời cũng là dân tộc thiểu số hiếm hoi còn lưu lại nhiều dấu vết của lịch sử nhất trên đất nước ta.

Ông Cao Ống và vợ là hai trong số những người Chứt cuối cùng của thời kỳ sống trong hang đá Tộc người có quan hệ gần với người Việt cổ

Người Chứt sống tập trung tại miền Trung Việt Nam (chủ yếu là Quảng Bình, Hà Tĩnh và Đăk Lăk), một số ít khác sống tại Khammouan, Lào. Trong đó, Quảng Bình và Khammouan là hai trong số những tỉnh được cho là khởi nguồn của ngữ chi Việt. Vậy nên, ngữ chi Việt còn được gọi là ngữ chi Việt – Chứt, để nhấn mạnh rằng tiếng tiếng Chứt chính là một nhánh ngôn ngữ có quan hệ mật thiết và là “bảo tàng lưu giữ các giai đoạn phát triển của tiếng Việt” – theo lời GS Trần Trí Dõi.

Người Chứt có cùng hệ ngôn ngữ với người Việt cổ. Họ giống như đã trải qua một quá trình tiến hoá ngược. Người Chứt từng trồng trọt, canh tác nông nghiệp, sau đó lại bỏ lên sống trong những hang núi cao, leo trèo, săn bắt và để cơ thể trần truồng (chỉ mặc trang phục làm từ vỏ cây vào mùa đông) như tổ tiên của mình rất nhiều năm về trước.

Sau khi bỏ lên hang núi cao, người Chứt bắt đầu phân li thành những nhóm người nhỏ hơn, sống tách biệt về địa lí và bắt đầu nảy sinh những điểm khác biệt về văn hoá, xã hội. Đó cũng là lí do tại sao người Chứt lại có nhiều tên gọi đến như vậy: người Rục, người Sách, người A-rem, người Mày, người Mã liềng, người Xá lá vàng… Tất cả các tên này đều là những tộc danh của các nhóm người nhỏ chung nguồn gốc là người Chứt. Chỉ có tên gọi “Xá lá vàng” mang một ẩn ý khác – ẩn ý miệt thị mà người Pháp dành cho họ. “Xá” chỉ những tộc người lạc hậu, “lá vàng” chỉ lối sống du canh du cư, thời hạn ở trong một ngôi nhà của họ chỉ kéo dài từ khi lá cây lợp mái còn xanh cho tới khi úa vàng. 

Rừng và lửa là một phần trong đời sống văn hoá

Cũng giống như rất nhiều những tộc người khác còn sót lại trên hành tinh đầy khói bụi và công nghiệp hoá, người Chứt có niềm tin đặc biệt vào thần rừng, ma rừng và bếp lửa. Gần như tất cả những tập quán sinh hoạt của họ đều gắn với cây cối, cũng như có một niềm tin bất diệt rằng lửa sẽ xua đi những điều xấu xa, bẩn thỉu và đem lại may mắn.

Từ khi xuống núi, người Chứt hầu hết đã bỏ lối sống du canh du cư, bắt đầu xây nhà tạo thành bản trên thung lũng. Cột nhà của họ được làm từ thân cây lớn, vách từ thân tre, mái cũng lợp bằng lá cây rừng.

Khi hoàn thiện căn nhà, chủ nhà phải tự mình bắc bếp và nhen cho lửa cháy liên tục trong ba ngày đêm. Có như vậy, tổ tiên mới chứng giám và phù hộ cho ngôi nhà quanh năm sung túc, mùa màng bội thu.

Người Chứt cũng quan niệm rằng phụ nữ khi tới tháng không được sạch sẽ và thường đem tới điều xui. Vậy nên, vào ngày “đèn đỏ” phụ nữ phải ngồi yên trong nhà, bên một đống lửa lớn. Họ không được đi tắm, không được giặt giũ, cứ như vậy để lửa xua đi những điều không may và cơ thể người phụ nữ được “sạch sẽ” trở lại.

Một chàng trai trưởng thành muốn hỏi vợ trước tiên cũng phải đi vào rừng chặt củi. Anh ta phải bó củi sao cho thật gọn gàng, chắc chắn và đem đến đặt trước cửa nhà cô gái mình muốn kết duyên. Sớm hôm sau, nếu như bó củi vẫn ở nguyên chỗ cũ nghĩa là chàng trai đã bị cô gái khước từ, ngược lại nếu bó củi được nhà gái mang vào bếp chứng tỏ chàng trai đã được nhà gái chấp thuận, mau về xin mẹ cha đến thưa chuyện cưới xin.

Đám cưới Và đám ma

Đám cưới của người Chứt khá giống với người Kinh. Lễ cưới được tổ chức ở bên nhà gái trước, sau đó mới làm lễ đón dâu. Đặc biệt, trong lễ vật không bao giờ được thiếu thịt khỉ sấy khô – đặc sản của người Chứt.

Không chỉ hỉ sự, mà đám ma của người Chứt cũng đặc biệt “hướng nguồn”. Trước đây, người Chứt mới chết sẽ được đem lên các hốc đá trong rừng, sau đó người thân sẽ đi bóc vỏ những thân cây to và bó vào thi thể họ. Một ngày một đêm sau đó, người trong bản sẽ tới nhìn mặt người chết lần cuối cùng, cắt một miếng trên vỏ cây để mang theo người và để lại cho người chết một ít củi, thóc, hoặc vật dụng cần thiết như dao, nồi…

Ngày nay, đám ma của người Chứt đã bớt phức tạp hơn, nhưng cũng không thể thiếu được sự hiện diện của cây rừng trong văn hoá của họ. Sau nghi lễ cũng bái 2-3 ngày, gia đình mới đưa người chết đi chôn. Người có điều kiện sẽ bọc thi thể người chết trong một chiếc áo quan làm từ thân cây, nhưng những gia đình neo người, ít của hơn thì vẫn cuốn người nhà mình bằng vỏ cây đã tước. Mộ của người Chứt được đắp thành nấm đất tương tự như mộ của người Kinh, không dựng nhà mồ ở bên trên.

Người Chứt không có tục tảo mộ. Ba ngày sau khi an táng, tộc trưởng sẽ tới mộ làm nghi thức “gọi hồn” người chết về nhập vào bàn thờ tổ tiên tại nhà tộc trưởng, người thân sẽ không tới chăm sóc mộ hay để bàn thờ tổ tiên tại gia đình mình nữa. Với người Mã Liềng, thủ tục an táng khác biệt hơn một chút. Họ không thờ cúng tổ tiên, vậy nên linh cữu người chết không được đưa qua đường cửa chính mà phải đi qua đường cửa sổ (được gọi là cửa sổ ma), mục đích để cho linh hồn người chết không nhớ đường quay về quấy phá gia đình.

Những tập tục kì lạ

Người Rục có thời gian sống trong hang núi rất dài, họ phải đối mặt với rất nhiều vấn đề, một trong số đó là tránh thai. Câu hỏi đặt ra là: chỉ bằng những vật dụng thô sơ trong hang đá và rừng sâu, bằng cách nào mà người Rục có thể thoải mái “quan hệ” mà không thụ thai ngoài ý muốn?

Khoa học không thể giải thích được, nhưng thầy mo người Rục thì có. Người Rục từ lâu đã tương truyền về thuật “thổi thắt”. Dụng cụ làm phép chỉ cần: hai ống tre (1 ống dài 1m, 1 ống dài 0,5 m) có gắn một mẩu kim loại nhọn, một phiến đá, một bát đựng nước, một bát đựng hoa, sáp ong làm nến, trầm và sợi tóc. Thầy mo sẽ dùng hai ống tre cọ vào đá, vừa cọ vừa đọc thần chú rồi thổi hơi vào bát nước. 30 phút sau, lễ cúng kết thúc. Người phụ nữ nhận bát nước có sợi tóc của mình từ tay thầy mo, uống vào để không thể thụ thai. Khi nào muốn có con, người đó lại tới gặp thầy mo để được làm lễ “thổi mở”.

Ngoài thuật “thổi thắt”, “thổi mở” người Rục còn có câu thần chú để tránh hổ, báo, voi rừng. Vậy nên, dù có sống trong rừng sâu bao nhiêu năm nhưng người Rục chưa bao giờ bị mãnh thú tấn công.

Khi phụ nữ sinh đẻ cũng phải “cách li” như lúc “đến tháng”. Họ phải vào rừng ở đủ 16 ngày và vượt cạn một mình rồi mới được quay về nhà, nếu không sẽ đem lại xui xẻo cho cả bản. Nếu con của họ còn sống thì đó là điều may mắn, nhưng nếu như không may chết đi, đó cũng được coi là do ý muốn của ma rừng, không thể tránh được.

Biết bao thế hệ phụ nữ Chứt đã thi hành đúng như vậy, cũng đồng nghĩa với việc bao em bé đã chết ngay từ lúc lọt lòng, bao người người phụ nữ phải gục ngay bên suối, và cả những đứa trẻ lớn lên với hình hài không nguyên vẹn. Sau một hành trình dài vận động của bộ đội biên phòng, người Chứt mới thôi để phụ nữ vượt cạn một mình trong rừng, thay vào đó người chồng sẽ dựng chiếc lán nhỏ ngay trong vườn nhà mình. Người phụ nữ vẫn sẽ phải tới chiếc lán nhỏ đó để sinh nở, nhưng ít nhất lúc nguy cấp sẽ có người nhà tới kịp.

Sự đa dạng văn hoá cần được tôn trọng

Các nền văn hoá không bao giờ ngừng thay đổi và phát triển, và chúng ta gọi quá trình đó là “lịch sử”. Sự thay đổi tập tục của người Chứt là điểu hiển nhiên, nhưng nếu như nó bị hoà làm một với người Kinh thì đó không còn là phát triển, đó là sự đứt gãy.

Dường như ý thức được điều này, nên sau mấy mươi năm từ núi xuống bản, “cái bụng” người Chứt vẫn luôn hướng về hang, về núi. Có những người Rục già hằng đêm vẫn tìm lên hang ngủ ngồi. Có những đợt cả chục nếp nhà kéo lên hang động sống đôi ba tháng mới lại về.

Văn hóa của người Chứt là một mắt xích quan trọng cho phép tìm lại lịch sử phát triển của người Việt từ thuở sơ khai. Vậy nên, chỉ khi nào còn giữ được nền văn hoá này một cách nguyên vẹn nhất, họ mới không để lạc mất dấu trên con đường tìm về lịch sử nguồn cội.

Về Tộc Người “Nguyên Thuỷ” Nhất Việt Nam

Họ được gọi là người Rục – một nhóm người thuộc dân tộc Chứt, đồng thời cũng là dân tộc thiểu số hiếm hoi còn lưu lại nhiều dấu vết của lịch sử nhất trên đất nước ta.

Ông Cao Ống và vợ là hai trong số những người Chứt cuối cùng của thời kỳ sống trong hang đá

Tộc người có quan hệ gần với người Việt cổ

Người Chứt sống tập trung tại miền Trung Việt Nam (chủ yếu là Quảng Bình, Hà Tĩnh và Đăk Lăk), một số ít khác sống tại Khammouan, Lào. Trong đó, Quảng Bình và Khammouan là hai trong số những tỉnh được cho là khởi nguồn của ngữ chi Việt. Vậy nên, ngữ chi Việt còn được gọi là ngữ chi Việt – Chứt, để nhấn mạnh rằng tiếng tiếng Chứt chính là một nhánh ngôn ngữ có quan hệ mật thiết và là “bảo tàng lưu giữ các giai đoạn phát triển của tiếng Việt” – theo lời GS Trần Trí Dõi.

Người Chứt có cùng hệ ngôn ngữ với người Việt cổ. Họ giống như đã trải qua một quá trình tiến hoá ngược. Người Chứt từng trồng trọt, canh tác nông nghiệp, sau đó lại bỏ lên sống trong những hang núi cao, leo trèo, săn bắt và để cơ thể trần truồng (chỉ mặc trang phục làm từ vỏ cây vào mùa đông) như tổ tiên của mình rất nhiều năm về trước.

Sau khi bỏ lên hang núi cao, người Chứt bắt đầu phân li thành những nhóm người nhỏ hơn, sống tách biệt về địa lí và bắt đầu nảy sinh những điểm khác biệt về văn hoá, xã hội. Đó cũng là lí do tại sao người Chứt lại có nhiều tên gọi đến như vậy: người Rục, người Sách, người A-rem, người Mày, người Mã liềng, người Xá lá vàng… Tất cả các tên này đều là những tộc danh của các nhóm người nhỏ chung nguồn gốc là người Chứt. Chỉ có tên gọi “Xá lá vàng” mang một ẩn ý khác – ẩn ý miệt thị mà người Pháp dành cho họ. “Xá” chỉ những tộc người lạc hậu, “lá vàng” chỉ lối sống du canh du cư, thời hạn ở trong một ngôi nhà của họ chỉ kéo dài từ khi lá cây lợp mái còn xanh cho tới khi úa vàng.

Rừng và lửa là một phần trong đời sống văn hoá

Cũng giống như rất nhiều những tộc người khác còn sót lại trên hành tinh đầy khói bụi và công nghiệp hoá, người Chứt có niềm tin đặc biệt vào thần rừng, ma rừng và bếp lửa. Gần như tất cả những tập quán sinh hoạt của họ đều gắn với cây cối, cũng như có một niềm tin bất diệt rằng lửa sẽ xua đi những điều xấu xa, bẩn thỉu và đem lại may mắn.

Từ khi xuống núi, người Chứt hầu hết đã bỏ lối sống du canh du cư, bắt đầu xây nhà tạo thành bản trên thung lũng. Cột nhà của họ được làm từ thân cây lớn, vách từ thân tre, mái cũng lợp bằng lá cây rừng.

Khi hoàn thiện căn nhà, chủ nhà phải tự mình bắc bếp và nhen cho lửa cháy liên tục trong ba ngày đêm. Có như vậy, tổ tiên mới chứng giám và phù hộ cho ngôi nhà quanh năm sung túc, mùa màng bội thu.

Người Chứt cũng quan niệm rằng phụ nữ khi tới tháng không được sạch sẽ và thường đem tới điều xui. Vậy nên, vào ngày “đèn đỏ” phụ nữ phải ngồi yên trong nhà, bên một đống lửa lớn. Họ không được đi tắm, không được giặt giũ, cứ như vậy để lửa xua đi những điều không may và cơ thể người phụ nữ được “sạch sẽ” trở lại.

Một chàng trai trưởng thành muốn hỏi vợ trước tiên cũng phải đi vào rừng chặt củi. Anh ta phải bó củi sao cho thật gọn gàng, chắc chắn và đem đến đặt trước cửa nhà cô gái mình muốn kết duyên. Sớm hôm sau, nếu như bó củi vẫn ở nguyên chỗ cũ nghĩa là chàng trai đã bị cô gái khước từ, ngược lại nếu bó củi được nhà gái mang vào bếp chứng tỏ chàng trai đã được nhà gái chấp thuận, mau về xin mẹ cha đến thưa chuyện cưới xin.

Đám cưới Và đám ma

Đám cưới của người Chứt khá giống với người Kinh. Lễ cưới được tổ chức ở bên nhà gái trước, sau đó mới làm lễ đón dâu. Đặc biệt, trong lễ vật không bao giờ được thiếu thịt khỉ sấy khô – đặc sản của người Chứt.

Không chỉ hỉ sự, mà đám ma của người Chứt cũng đặc biệt “hướng nguồn”. Trước đây, người Chứt mới chết sẽ được đem lên các hốc đá trong rừng, sau đó người thân sẽ đi bóc vỏ những thân cây to và bó vào thi thể họ. Một ngày một đêm sau đó, người trong bản sẽ tới nhìn mặt người chết lần cuối cùng, cắt một miếng trên vỏ cây để mang theo người và để lại cho người chết một ít củi, thóc, hoặc vật dụng cần thiết như dao, nồi…

Ngày nay, đám ma của người Chứt đã bớt phức tạp hơn, nhưng cũng không thể thiếu được sự hiện diện của cây rừng trong văn hoá của họ. Sau nghi lễ cũng bái 2-3 ngày, gia đình mới đưa người chết đi chôn. Người có điều kiện sẽ bọc thi thể người chết trong một chiếc áo quan làm từ thân cây, nhưng những gia đình neo người, ít của hơn thì vẫn cuốn người nhà mình bằng vỏ cây đã tước. Mộ của người Chứt được đắp thành nấm đất tương tự như mộ của người Kinh, không dựng nhà mồ ở bên trên.

Người Chứt không có tục tảo mộ. Ba ngày sau khi an táng, tộc trưởng sẽ tới mộ làm nghi thức “gọi hồn” người chết về nhập vào bàn thờ tổ tiên tại nhà tộc trưởng, người thân sẽ không tới chăm sóc mộ hay để bàn thờ tổ tiên tại gia đình mình nữa. Với người Mã Liềng, thủ tục an táng khác biệt hơn một chút. Họ không thờ cúng tổ tiên, vậy nên linh cữu người chết không được đưa qua đường cửa chính mà phải đi qua đường cửa sổ (được gọi là cửa sổ ma), mục đích để cho linh hồn người chết không nhớ đường quay về quấy phá gia đình.

Những tập tục kì lạ

Người Rục có thời gian sống trong hang núi rất dài, họ phải đối mặt với rất nhiều vấn đề, một trong số đó là tránh thai. Câu hỏi đặt ra là: chỉ bằng những vật dụng thô sơ trong hang đá và rừng sâu, bằng cách nào mà người Rục có thể thoải mái “quan hệ” mà không thụ thai ngoài ý muốn?

Khoa học không thể giải thích được, nhưng thầy mo người Rục thì có. Người Rục từ lâu đã tương truyền về thuật “thổi thắt”. Dụng cụ làm phép chỉ cần: hai ống tre (1 ống dài 1m, 1 ống dài 0,5 m) có gắn một mẩu kim loại nhọn, một phiến đá, một bát đựng nước, một bát đựng hoa, sáp ong làm nến, trầm và sợi tóc. Thầy mo sẽ dùng hai ống tre cọ vào đá, vừa cọ vừa đọc thần chú rồi thổi hơi vào bát nước. 30 phút sau, lễ cúng kết thúc. Người phụ nữ nhận bát nước có sợi tóc của mình từ tay thầy mo, uống vào để không thể thụ thai. Khi nào muốn có con, người đó lại tới gặp thầy mo để được làm lễ “thổi mở”.

Ngoài thuật “thổi thắt”, “thổi mở” người Rục còn có câu thần chú để tránh hổ, báo, voi rừng. Vậy nên, dù có sống trong rừng sâu bao nhiêu năm nhưng người Rục chưa bao giờ bị mãnh thú tấn công.

Khi phụ nữ sinh đẻ cũng phải “cách li” như lúc “đến tháng”. Họ phải vào rừng ở đủ 16 ngày và vượt cạn một mình rồi mới được quay về nhà, nếu không sẽ đem lại xui xẻo cho cả bản. Nếu con của họ còn sống thì đó là điều may mắn, nhưng nếu như không may chết đi, đó cũng được coi là do ý muốn của ma rừng, không thể tránh được.

Biết bao thế hệ phụ nữ Chứt đã thi hành đúng như vậy, cũng đồng nghĩa với việc bao em bé đã chết ngay từ lúc lọt lòng, bao người người phụ nữ phải gục ngay bên suối, và cả những đứa trẻ lớn lên với hình hài không nguyên vẹn. Sau một hành trình dài vận động của bộ đội biên phòng, người Chứt mới thôi để phụ nữ vượt cạn một mình trong rừng, thay vào đó người chồng sẽ dựng chiếc lán nhỏ ngay trong vườn nhà mình. Người phụ nữ vẫn sẽ phải tới chiếc lán nhỏ đó để sinh nở, nhưng ít nhất lúc nguy cấp sẽ có người nhà tới kịp.

Sự đa dạng văn hoá cần được tôn trọng

Các nền văn hoá không bao giờ ngừng thay đổi và phát triển, và chúng ta gọi quá trình đó là “lịch sử”. Sự thay đổi tập tục của người Chứt là điểu hiển nhiên, nhưng nếu như nó bị hoà làm một với người Kinh thì đó không còn là phát triển, đó là sự đứt gãy.

Dường như ý thức được điều này, nên sau mấy mươi năm từ núi xuống bản, “cái bụng” người Chứt vẫn luôn hướng về hang, về núi. Có những người Rục già hằng đêm vẫn tìm lên hang ngủ ngồi. Có những đợt cả chục nếp nhà kéo lên hang động sống đôi ba tháng mới lại về.

Văn hóa của người Chứt là một mắt xích quan trọng cho phép tìm lại lịch sử phát triển của người Việt từ thuở sơ khai. Vậy nên, chỉ khi nào còn giữ được nền văn hoá này một cách nguyên vẹn nhất, họ mới không để lạc mất dấu trên con đường tìm về lịch sử nguồn cội.

Giang Tống / Nguồn: Tổng hợp

Cuộc Sống Săn Bắt, Hái Lượm Như Người Nguyên Thủy Ở Bộ Tộc Kỳ Lạ Nhất Việt Nam

Ông Cao Ống và vợ là hai trong những người Chứt cuối cùng thời kỳ sống trong hang đá.

Thuật “thổi tắt”, “thổi mở”

Từ thành phố Đồng Hới, vượt hơn 130km đường rừng núi, chúng tôi đã đến được nơi ở của người Chứt, tìm gặp được những thế hệ người Chứt cuối cùng được di dời từ hang đá xuống bản sống tập trung.

Thời tiết Quảng Bình, Hà Tĩnh lạnh, buốt thấu tim thế mà người Chứt ở bản Ón vẫn mặc quần đùi, áo cộc. Trong nhiều nếp nhà, những người có tuổi đang ngồi sưởi ấm bên bếp lửa. Họ vẫn duy trì thói quen ngồi xổm, ngủ ngồi, chống hai chân như thời sống trong hang đá.

Để thực hiện các “thuật chú” này, thầy mo cần chuẩn bị hai ống tre, một ống dài 1m, một ống dài nửa mét, hai đầu ống gắn với hai đoạn kim loại nhọn như mũi khoan. Thuật “thổi tắt” và “thổi mở” được người Rục dùng để tác động vào khả năng sinh nở. Người Rục quan niệm, khi “thổi tắt” người phụ nữ dù quan hệ tình dục cũng không mang thai còn “thổi mở” thì ngược lại.

Thuật “thổi tắt”, “thổi mở” đều có chung một cách thực hiện. Thầy mo sẽ dùng hai ống tre, một phiến đá, một bát đựng nước, một bát đựng hoa, sáp ong làm nến, hương hoặc trầm cùng sợi tóc.

Thầy mo sẽ ngồi xổm, hai tay cầm hai ống nứa kỳ vào phiến đá để tạo ra âm thanh. Khi các dụng cụ phát ra âm thanh, thầy mo sẽ bắt đầu “đọc thần chú” theo các âm thanh này. Các câu chú lúc trầm, lúc bổng và bằng âm ngữ riêng của người Rục. Tùy theo mục đích, “thổi tắt”, “thổi mở” sẽ có các bài chú khác nhau.

Chúng tôi bày tỏ mong muốn được hiểu nghĩa của những câu chú này, nhưng ông Cao Ống dứt khoát không chia sẻ. Qua sự phiên dịch của dân bản, chúng tôi hiểu được lý do. Ông Cao Ống nói đoạn tiếng Kinh đoạn pha tiếng Rục: “Hồi trước, chúng tôi được ông bà truyền lại cho. Đây là điều thiêng liêng không thể nói ra bên ngoài bộ tộc. Nếu nói chúng tôi sẽ bị Dàng (là tên gọi chung cho các thế lực chung như ma núi, ma rừng, ma nhà) trách tội”.

Thuật “hấp hơi” và “thổi chữa bệnh”

Cuộc sống của người Chứt trước đây vốn dĩ gắn với núi rừng Trường Sơn và đời sống săn bắt, hái lượm nên kẻ thù đáng sợ nhất với người Chứt vẫn là thú dữ. Người Chứt ở Quảng Bình bao đời nay vẫn truyền tụng nhau về một thú bùa chú mà khi thực hiện thì ma quỷ lẫn thú dữ cũng không thể đến gần.

Thuyết phục mãi, ông Cao Ống mới đồng ý tái hiện cho chúng tôi xem kèm yêu cầu không được quay chụp lại. Với người đi rừng một mình, họ chỉ cần đọc thuộc một câu chú.

Ông Cao Ống kể và tái hiện lại thuật “thổi tắt”, “thổi mở” và thuật “hấp hơi”.

Còn với những người đi theo nhóm, sẽ phải đến nhà thầy mo để vẽ vòng trấn yểm. Khi thực hiện xong thuật hấp hơi thì trong phạm vi 5m phía trước mặt người được hấp hơi, thú dữ sẽ không thể tấn công (?). Tuy chưa một nhà khoa học nào có thể giải thích nhưng trong quãng thời gian sống của mình, chưa có một người Rục nào bị ghi nhận thú dữ tấn công dù cuộc sống trong rừng sâu, núi thẳm.

Không chỉ vậy, ông Cao Ống còn cho rằng mình có thể “thổi chữa bệnh”. Những bệnh như đứt tay, rắn độc cắn, đau bụng ông đều có thể “thổi”. Tuy nhiên, khi chúng tôi hỏi có bệnh gì không chữa được, ông Cao Ống hồn nhiên: “Bị sốt liên tục hoặc cái bụng mà phình lên là mình chịu đó. Cái đó phải lên trạm y tế để chữa”. Thì ra cũng có nhiều bệnh ông Cao Ống bó tay. Nhờ sự tuyên truyền của cán bộ địa phương, người dân trong bản cũng đã chủ động đến trạm y tế hơn.

Khoa học chưa thể giải thích

Từ lúc được phát hiện, đã có nhiều nhà khoa học tìm đến nghiên cứu bằng nhiều phương pháp khác nhau về những thuật chú của người Chứt nhưng mặc nhiên không thể lý giải.

Kỳ công nhất phải kể đến chuyên gia Đinh Thanh Dự. Gần cả đời người gắn bó với những dân tộc thiểu số ở Quảng Bình, đến nay ông vẫn chưa có lời lý giải cho thuật chú này. Cùng với nhà nghiên cứu Võ Xuân Trang, các chuyên gia đã có nhiều chuyến điền dã, tìm hiểu kỳ công.

Nhà nghiên cứu Đinh Thanh Dự đã từng được chứng thực hiệu nghiệm về thuật “hấp hơi” và tục “thổi” của người Rục nhưng để lý giải thì còn rất nhiều những vướng mắc. Điều khó khăn nhất chính là người Rục coi những thuật chú của mình là “báu vật” và tuyệt nhiên không chia sẻ. Các nhà khoa học hiểu “vùng cấm” đó và tôn trọng tối đa “chủ quyền văn hóa” của họ.

Nhà nghiên cứu Đinh Thanh Dự.

“Chúng ta, những con người hiện đại thì cho rằng đó là sự “huyễn hoặc” nhưng tất cả những gì khoa học chưa có kết luận chính xác thì đó cũng chỉ là cảm nhận chủ quan. Biết đâu đấy lại là một nét văn hóa rất đẹp của họ thì sao”, Thiếu tá Phan Văn Hậu, cán bộ dưới xuôi lên cắm bản tâm tình với chúng tôi.

Ngoài những thuật bùa chú, người Chứt cũng có quan niệm về thế giới tâm linh. Họ quan niệm người chết đều làm ma. Người chết thì thành ma và được làm lễ. Người Rục thì cúng 3 đêm và 8 đêm. Người Sách thì để tang 1 năm. Nhưng cứ mỗi dịp có thịt đều để dành một phần cúng “ma nhà” là những người thân đã khuất.

Mới 4h chiều, ông Cao Ống đã ăn xong bữa tối, mọi sinh hoạt đều kết thúc trước khi trời tắt nắng. Bữa tối của thầy Mo được tin tưởng nhất xứ cũng chỉ vỏn vẹn có cơm trắng và một nồi canh rau. Ông Cao Ống dù không nhớ tuổi nhưng vẫn nhớ lắm cảnh sống ở hang xưa. Ông và vợ của mình vẫn duy trì thói quen ăn xổm, ngủ ngồi. Trên chiếc giường tuềnh toàng, các vật dụng, những chiếc chăn từ thiện vẫn mới nguyên, bóng đèn điện không bật vì đã có lửa sưởi ấm và thắp sáng.

Quẩn quanh với thuốc lá, rượu đoác và thịt chuột

Được Nhà nước đặc biệt quan tâm, người Chứt đã thoát khỏi nạn diệt vong, cuộc sống có nhiều thay đổi. Tuy vậy, nhiều sinh hoạt trong đời sống của người Chứt vẫn vẹn nguyên như người nguyên thủy.

Để thay đổi những thói quen cố hữu của bộ tộc này thì khó vô cùng. Họ vẫn giữ thói quen trồng thuốc lá trước khi trồng ngô, chăm lúa. Ở Mò O ố ồ, từ đàn ông đến phụ nữ, trẻ em, ai cũng biết hút thuốc.

Cánh rừng đoác ngàn đời gắn bó với cuộc sống của người Chứt Quảng Bình

Rượu cây đoác được coi là sữa rừng với người Chứt. Còn người miền xuôi vẫn biết đến cây đoác trong chương trình “Chuyện lạ Việt Nam” với loại cây “tự biết nấu rượu” đình đám một thời.

Người Chứt ở Quảng Bình tập mãi vẫn không sao rải phân được đúng hướng gió nhưng khi nhắc đến rượu Đoác họ thuần thục hơn bao giờ hết. Anh Trần Xuân Vinh (một người Sách, 38 tuổi) kể với chúng tôi về quy trình làm ra rượu Đoác: “Đàn ông trong bản sẽ lên rừng Trường Sơn tìm những cây đoác đã có quả, cây càng già, rượu càng ngon. Họ đốn gục cây đoác sao cho gốc cây vẫn còn dính đất. Nhựa cây cứ thế chảy ra, họ sẽ dùng vỏ cây chuồn nướng để làm chất lên men. Chỉ cần vài ngày là có rượu uống”.

Không chỉ đàn ông mà phụ nữ Chứt cũng mê thuốc lá và săn rượu đoác (Ảnh: Ngô Thanh Long).

Đàn ông người Chứt mỗi bận đi rừng về chẳng màng ngô gạo còn bao nhiêu mà phải lục ống tre còn rượu đoác không. Thứ rượu rừng từ cây đoác thơm ngọt, dịu hơn rượu gạo ở xuôi, khi say lại không đau đầu, nhiều người xuôi khi lên bản đã chết “mê” nên lâu lâu lại mang gạo thịt lên đổi. Rượu Đoác xưa nhiều, cứ lên rừng một ngày có khi xách về cả can 25 lít giờ thì hiếm hơn, những cây đoác chưa kịp có quả cũng đã được làm rượu.

Đặc sản Trường Sơn mà người Chứt nào ở xứ này cũng biết là chuột rừng. Ngon hơn cả là chuột đá. Loại chuột này rất hiếm, thi thoảng mới bẫy được. Khác với chuột bình thường, chuột đá thân to hơn, đuôi dài, tay chân giống khỉ. Họ gọi chuột rừng là Kả-nệ-khủng.

Nhắc đến những người săn chuột, làm bẫy chuột siêu giỏi ở xứ này thì phải kể đến anh Cao Xuân Chuyên, dị nhân cụt chân bắt chuột từng “nổi đính nổi đám” trên mạng xã hội. Anh Chuyên bị tai nạn cụt một chân nhưng tài bẫy thú rừng thì không ai bằng. Chúng tôi nhờ dân bản dẫn đến gặp anh Chuyên thì không khỏi xót xa khi anh đã qua đời cách đây không lâu vì bệnh tật.

Hình ảnh con chuột đá đã tuyệt chủng cách đây 11.000.000 năm được người Chứt phát hiện

Bỏ nhà gạch kiên cố, tìm lên hang đá sống

Dù đã được phát hiện gần 60 năm nhưng người Chứt vẫn còn bỡ ngỡ lắm với cuộc sống mới. Dự án 134 của Chính phủ đã làm thay đổi bộ mặt của bản làng người Chứt. Mỗi gia đình người Chứt đều được tặng một căn nhà gạch, lợp ngói.

Nhưng do đã quá quen với cuộc sống hoang dã trong các hang động nằm sâu trong đỉnh Trường Sơn họ vẫn rời nhà vào hang đá để săn, bắn, hái, lượm. Nguồn thức ăn chủ yếu là thịt thú rừng và các lương thực tự nhiên như cây đoác, củ mài, ngô rừng, sắn rừng. Vì vốn sống tách biệt nên những ngày gặp bộ đội đầu tiên những người được phát hiện còn hoảng hốt trèo cây, leo vách đá chạy trốn.

Nhiều căn nhà của Nhà nước xây bị bỏ hoang vì người Chứt thích sống ở hang đá hơn.

Đến với bản làng người Chứt những ngày này, chúng tôi thấy nhiều căn nhà bị bỏ không, cỏ dại mọc um tùm. Hỏi ra mới biết, vì nhớ rừng, nhiều người Chứt đã bỏ bản lên hang, có đợt đi lâu vài ba tháng bộ đội phải lên tìm mới chịu về.

Người Chứt vốn quen với cuộc sống trong hang đá nên mọi sinh hoạt đều theo ánh sáng tự nhiên. Mọi sinh hoạt của người Chứt đều kết thúc khi trời hết nắng. Chuyện cười ra nước mắt ở bản Ón là điện về cũng chẳng thèm kéo. Đường điện đã được kéo về bản gần chục năm, hộ nghèo còn được dùng điện miễn phí thế nhưng nhiều người Chứt chẳng mấy quan tâm. Với họ, có điện hay không chẳng mấy quan trọng vì “có điện thì cũng chỉ có cái bóng đèn mà bóng cháy rồi”.

Trong số những người Chứt ở Quảng Bình thì người Sách và người A Rem là có trình độ cao nhất. Số người Chứt biết chữ và nói được tiếng Kinh hiện nay cũng chỉ khoảng 20%. Dễ dàng nhận thấy những ngôi nhà khang trang và hiện đại hầu hết là nhà của người Sách.

Trong một nếp nhà khang trang và nhiều thiết bị điện nhất bản, anh Trần Xuân Vinh (người Sách, học đến lớp 7, công an viên bản Ón) bộc bạch: “Người trong bản không giao thương với bên ngoài, không có trình độ học vấn đó là khó khăn lớn nhất nên khó hòa nhập. Ở bản cũng có mấy người đi xuống tỉnh rồi xuất khẩu lao động nhưng rồi về lại cũng chẳng có gì. Khá nhất là hai chị em nhà chị Quyên, đi xuất khẩu 2 năm về được cái xe máy Dream”.

Anh Trần Xuân Vinh, người đàn ông trong căn nhà khá giả nhất bản Ón.

Lần theo con đường bê tông sạch thoáng, trong một nếp nhà khác được bao bọc xung quanh bởi vải bạt. Dưới chái bếp lợp dở, có 4 người đàn ông đang nhậu. Anh Đinh Văn Bắc (sinh năm 1988) được nghỉ phép về quê. Anh là một trong số rất ít những người Chứt dám vượt núi để xuống xuôi đi làm. Anh cũng được coi là người có thu nhập cao nhất ở bản. Anh làm công nhân bảo trì đường tàu ở Đồng Hới. Trừ tiền ăn nghỉ, anh còn dư khoảng 3 triệu/tháng. Số đó được chia đều cho phần sinh hoạt của gần 10 thành viên trong gia đình. Cơm gạo thì đã có Nhà nước lo, cuộc sống thế cũng coi là khấm khá trong bản.

Dù đã nửa thập kỷ trôi qua, người Chứt vẫn chỉ có thể lên rừng để mưu sinh. Trong niêu cơm xó bếp của người Chứt phần đông vẫn chưa có thịt. Trẻ con đồng bào vẫn ham đi rừng hơn đi học. Cuộc sống của họ vẫn quẩn quanh trong xó nhà. Đường điện đã về, con chữ cũng đã đến bản nhưng ranh giới để người Chứt có thể hòa mình vào cuộc sống văn minh ngoài kia hẳn còn nhiều lắm những gian nan.

Năm 1959, các chiến sĩ bộ đội thuộc Đồn biên phòng Cà Xèng, Thượng Hóa, Minh Hóa, Quảng Bình đã phát hiện một bộ tộc lạ sinh sống như thú rừng tại vùng đồi núi giáp biên giới Việt – Lào đoạn qua Quảng Bình – Hà Tĩnh. Cộng đồng người Chứt gồm hơn 6.000 người chia làm 5 nhánh gồm người A-Rem, người Rục, người Sách, người Mày, người Mã Liềng. Người Chứt được phát hiện sinh sống tại 23 tỉnh thành ở Việt Nam nhưng nhiều nhất vẫn là Quảng Bình (chiếm 60%) và Hà Tĩnh (chiếm 10%). Hiện nay, người Chứt đang sống tập trung tại 3 bản thuộc Quảng Bình và bản Rào Tre thuộc Hà Tĩnh. Trong 5 nhánh của người Chứt, người Rục là đông hơn cả. Năm 2013, người Rục tại Quảng Bình được xếp vào nhóm 10 bộ tộc bí ẩn nhất thế giới.

Trong cuốn “Người Rục ở Việt Nam”, nhà nghiên cứu Võ Xuân Trang đã viết lại cảm xúc của công an vũ trang (nay là bộ đội biên phòng) khi lần đầu nhìn thấy tộc người này: “Chứng kiến đồng bào lẩn khuất giữa các hang động, bìa rừng, các chiến sĩ đồn biên phòng Thượng Hóa không khỏi bất ngờ khi thấy nhiều người có khả năng leo trèo như vượn, họ đu mình trên cây và ở trần”.

Theo Gia đình Việt Nam

Ca Dao Việt Nam Về Tình Yêu Nam Nữ

Ca dao Việt Nam về nam nữ. Bằng những tình yêu lành mạnh, tình cảm tự nhiên được miêu tả một cách sinh động trong ca dao Việt Nam. Cũng qua đó đã cho ta thấy sự hà khắc của lễ giáo phong kiến trước đây. Không những thế, một số bài ca dao đã phản ánh tinh thần đấu tranh để bảo vệ tình yêu chân chính của các bạn thanh niên thời bấy giờ.

Đôi ta bắt gặp nhau đây, Như con bò gầy gặp bãi cỏ hoang.

Đôi ta như tượng mới tô, Như chuông mới đúc, như chùa mới xây.

Đôi ta như lửa mới nhen, Như trăng mới mọc, như đèn mới khêu.

Đôi ta như rắn liu điu, Nước chảy mặc nước, ta dìu lấy nhau.

Đôi ta như ruộng năm sào, Cách bờ ở giữa làm sao cho liền?

Đôi ta như thể đồng tiền, Đồng sấp, đồng ngửa, đồng nghiêng, đồng nằm.

Đôi ta như ngãi Phan Trần, Khi xa ngàn dặm, khi gần bên đôi.

Đôi ta như rượu với nem, Đang say ngây ngất, ai dèm chớ xa.

Đêm nằm lưng chẳng tới giường, Trông cho mau sáng ra đường gặp em.

Đường dài ngựa chạy biệt tăm, Người thương có nghĩa trăm năm cũng về.

Hôm qua tát nước đầu đình, Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen. Em được thì cho anh xin, Hay là em để làm tin trong nhà. Áo anh sứt chỉ đường tà, Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu. Áo anh sứt chỉ đã lâu, Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng. Khâu rồi anh sẽ trả công, Ít nữa lấy chồng anh lại giúp cho. Giúp em một thúng xôi vò, Một con lợn béo, một vò rượu tăm. Giúp em đôi chiếu em nằm, Đôi chăn em đắp, đôi chằm em đeo. Giúp em quan tám tiền cheo, Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau.

Một thương tóc bỏ đuôi gà, Hai thương ăn nói mặn mà có duyên. Ba thương má lúm đồng tiền, Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua. Năm thương cổ yếm đeo bùa, Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng. Bảy thương nết ở khôn ngoan, Tám thương ăn nói lại càng thêm xinh. Chín thương cô ở một mình, Mười thương con mắt có tình với ai.

Trèo lên cây bưởi hái hoa, Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân. Nụ tầm xuân nở ra cánh biếc, Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay. Ba đồng một mớ trầu cay, Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không. Bây giờ em đã có chồng, Như chim vào lồng, như cá cắn câu. Cá cắn câu biết đâu mà gỡ, Chim vào lồng biết thủa nào ra.

Đọc Chap 1:Chúng Con Muốn Về Việt Nam

Tại London ,Anh Trong 1 căn biệt thự màu trắng có vườn hoa bao quanh nhìn khung cảnh đó rất là thơ mộng ,đang chìm đắm trong cảnh đẹp đó thì -DẬY MAU ,DẬY MAU NHANH LÊÊÊN!!!!! Vâng giọng ca oanh vàng có 1-0-2 đó là của Xử Nữ nhà ta ,that là một giọng ca “tuyệt vời” nên đi dự thi. Nhưng đó cx là công việc hàng ngày của chị vào mỗi buổi sáng đó là gọi 5 nàng công chúa còn lại của chúng ta .Cự Giải là ng đầu tiên tỉnh dậy sau đó : -có chuyện gì vậy Xử thân yêu -còn chuyện gì nx .Quên rồi sao,hôm nay bố mẹ chúng ta đến đây bảo có chuyện muốn nói đó-Xử -thế à .Thôi mk vào VSCN đây -Giải -từ từ đã cậu phải giúp tớ gọi mấy con sâu ngủ này đã chứ -uk -DẬY MAU ,DẬY MAU .BỐ MẸ ĐẾN RỒI KÌA -giải,xử đồng thanh -Ôi bố mẹ đến à ,dậy nhanh thôi chết muộn rồi-thiên bình -nhanh lên-bảo bình -hai con kia chúng mày có dậy ko thì bảo-thiên bình ,bảo bình -ok dậy đây-sư ,ngư -chúng mày có vào lm VSCN ko thì bảo bố mẹ sắp…-Xử

Chưa để XN nói xong thì đã tháy những cô nàng phóng vào nhà vs vs tốc độ ánh sáng .Tròg nhà vs vang lên những tiếng chí chóe nhưng chỉ 3p sau các nàng đã xong .còn hai nàng Xử và Giải đã xuống dưới nhà ăn sáng rồi ,các nàng lần lượt phóng xuống bàn để ăn sáng . -mấy giờ bố mẹ chúng ta đến ?-Sư -9h-Xử trả lời một cách thản nhiên -TRỜI ƠI !BÂY H MỚI CÓ 7h30 THÔI MÀ !!!-tất cả bọn nó đồng thanh ngoại trừ 2 chị XN,CG -thôi có sao đâu.các cậu cx lên thay đồ đi còn đi ra đón bố mẹ ở sân bay -cự giải cười giảng hòa -uk-đồng thanh Sau khi ăn xong các nàng nhà ta lên thay đồ rồi mỗi ng đi đón pama bằng những chiếc xe tân tiến và thời trang nhất thế giới.Hôm nay các nàng mỗi ng một phong cách .Giải nhi mặc một chiếc váy trắng tinh khôi cùng với đôi giày búp bê cx màu trắng .Xử nữ vẫn phong cách thanh niên nghiêm túc áo sơ mi trắng cùng với quân kaki đen .Ngư ngố thì dịu dàng với chaan váy xanh nước và áo cloptop màu trắng .Bình nhi và bảo bảo thì mặc váy đôi màu vàng chanh.Sư tử thì vs phong cách năng ddooingj trẻ trung quần sock vs áo cánh dơi màu đen,đôi giày thể thảo đen nốt. 4 nàng bước vào đã là tâm điểm .Khi đã đón pama về biệt thự. tại biệt thự Moij ng nói chuyện vs nhau rất vui vẻ thì TB lên tiếng -papa và mama ơi chúng con muốn về Việt Nam -đúng đấy pama-đồng thanh(chúng nó gọi tất cả bố mẹ của bn là bố mẹ luôn) Các papa và mama bắt đầu suy nghĩ cuối cùng bố của CG nói -được thôi -Yeah -nhưng vs 1 điều kiện

-điều kiện gì ạ ?-all -là các con phải đi học -hả -ko đc sao ? -dạ được ạ -all vừa nói chúng nó vừa lắc đầu lia lịa như sợ mất cơ hội -ok các con sẽ bay vào sáng mai lúc 8h , học ở trường Hoàng Gia do bố nuôi của các con lm HT(hiệu trưởng).à bố mẹ mua 1 căn biệt thự ở bến đó nó ở đường xxx -dạ vâng-all thôi pama về đây,à mà xe của các con sẽ đc gửi sang sau -bye bye pama yêu dấu -all tụi nó lên chuẩn bị vali để cho chuyến đi ng mai

7h30 sáng chúng nó đã có mặt ở sân bay và lm thủ tục .8h chúng nó đã có mặt trên máy bay và bắt đàu chuyến đi ,chúng nó ai cx ngủ trên may bay để dưỡng sức

Tử Vi Việt Cho Người Việt Năm 2024

Bạch Dương (21/3 – 20/4)

Bạch Dương đại diện cho sự khởi đầu mới, mùa xuân mới, sức sống mới. Nhiệt tình, hoạt bát nhưng cũng liều lĩnh, nóng vội, Bạch Dương luôn sẵn sàng tiến về phía trước, truyền cảm hứng cho người khác. Khó khăn và thách thức chỉ càng làm cho bạn mạnh mẽ thêm. Với năm 2014 đầy sự kiện này, Bạch Dương hẳn sẽ cần tới rất nhiều năng lượng.

Theo chúng tôi thì điều đặc biệt nhất trong năm 2014 là sự thay đổi của bạn. Đột nhiên cuộc sống của bạn đổi mới, đột nhiên bạn được tự do theo cách của mình, bạn có thể làm chủ và thực hiện được những điều mà trái tim mình hướng tới. Vì thế, hãy đón nhận những thay đổi theo một hướng tích cực, nó chắc chắn tốt cho bạn theo một cách nào đó. Tuy nhiên, đứng trước những biến đổi lớn, bạn cũng cần sự thận trọng. Bạn sẽ có cơ hội để chứng tỏ cho mọi người thấy những khả năng mà bạn có và nhờ đó bạn đạt tới thành công.

Kim Ngưu (21/4 – 20/5)

Năm 2014 này hứa hẹn những thay đổi lớn trong đời sống cá nhân và sự nghiệp của Kim Ngưu. Bạn sẽ từ bỏ được thói quen xấu và ổn định hơn trong tình thần cũng như cuộc sống. Bạn nên tin vào trực giác của mình hơn. Hãy thử tham gia các hoạt động mới, những cộng đồng mới để có thêm trải nghiệm cho bản thân. Trong suốt năm nay, bạn vững vàng và tự tin hơn nhiều.

Bạn cũng sẽ có vô vàn động lực và được bạn bè xung quanh truyền cảm hứng nhiều trong năm 2014. Điều tuyệt vời nhất là dù có bao nhiêu đổi thay thì Kim Ngưu cũng có thể dễ dàng thích nghi, vượt qua khó khăn và hòa nhập với cuộc sống mới. Kim Ngưu cần chú ý đừng để bản thân giận quá mất khôn trong các mối quan hệ tình cảm năm 2014. Sẵn sàng đón nhận những lời khuyên có thiện chí từ người thân xung quanh. Bạn sẽ đạt được điều mình muốn trong đời sống cá nhân của mình.

Song Tử (21/5 – 21/6)

Năm 2014 của Song Tử nhẹ nhàng và yên bình vô cùng. Mọi thứ đều rất trôi chảy và bạn gặp thuận lợi trong hầu như mọi mặt của cuộc sống. Các hành tinh không ảnh hưởng nặng nề mấy đến cuộc sống của bạn. Tuy nhiên, Song Tử hãy lưu ý suy nghĩ kĩ trước khi quyết định có một sự đầu tư mạo hiểm nào. Đây là thời điểm thích hợp để đưa những ý tưởng và dự định của bạn thành hiện thực. Bạn cũng cần để ý và sắp xếp lại các ưu tiên trong mối quan hệ của bản thân. Những may mắn sẽ đến với Song Tử liên tục trong năm 2014.

Song Tử sẽ có cảm giác thoải mái và bình yên trong nhà và cả nơi làm việc suốt năm 2014. Bạn thấy an toàn và môi trường này thực sự phù hợp với bạn. Bạn có thể làm tốt hơn nhiều trong công việc so với những năm trước. Những vấn đề khiến bạn bực bội sẽ không còn xuất hiện trong năm 2014 này. Các kĩ năng của bạn được áp dụng hiệu quả trong công ty. Tuy nhiên, hãy lưu ý đừng để công việc trở nên quá nhàm chán mà quên mất mục tiêu lớn của bạn là gì.

Cự Giải (22/6 – 22/7)

Năm 2014 báo hiệu những ổn định về đời sống tình cảm và những động lực sáng tạo cho Cự Giải. Thử thách lớn nhất của Cự Giải trong năm này là thấu hiểu trái tim mình và lên dây cót để cảm xúc đi theo mạch nguồn tích cực.

Tuvikhoahoc.com thấy bản chất của những con cua là bền bỉ mạnh mẽ, và năm 2014 sẽ mang đến cho Cự Giải những thành quả xứng đáng với những nỗ lực và vất vả bạn đã bỏ ra. Không hẳn đây là khoảng thời gian của những may mắn đối với Cự Giải, đơn giản là đã đến lúc bạn thu hoạch những hạt giống do chính tay mình tưới tắm vun trồng.

Sư Tử (23/7 – 22/8)

Với quan niệm “bất kì ai cũng có thể tự làm chủ cuộc sống của mình”, năm 2014 sẽ là cơ hội cho Sư Tử toả sáng.

Là một trong những nguyên tố nhóm Lửa, Sư Tử luôn đặt tính cá nhân lên trên hết. Năm 2014, bạn sẽ gặp một số khó khăn cho những dự định. Nhưng chẳng sao cả vì Sư Tử tự tin hoàn toàn có khả năng để vượt qua những thách thức này dễ dàng. Bạn có thể sẽ tiến chậm hơn, tuy nhiên thành công tất yếu vẫn sẽ tới.

Năm 2014, có nhiều biến đổi trong cuộc sống gia đình của bạn. Nó là nguyên nhân dẫn đến những cuộc cãi vã, chậm trễ, hay cả cảm giác nặng gánh trong mối quan hệ gia đình. Những tháng cuối năm sẽ là tháng của những quyết định có thể ít nhiều làm xáo trộn cuộc sống của bạn. Điều bạn cần làm là tìm những người thật đáng tin cậy để họ có thể giúp bạn phần nào giảm bớt những sự xáo trộn đó. Đời sống tình cảm sẽ được bạn trân trọng hơn bao giờ hết.

Xử Nữ (23/8 – 22/9)

Trong năm này, sẽ là khoảng thời gian của những mối quan hệ xã hội phát triển mạnh mẽ. Xử Nữ đã và sẽ gặp những người bạn mới và quan trọng. Các mối quan hệ của Xử Nữ được mở rộng rất nhiều và bạn sẽ rất vui vẻ với những người bạn mới. Những mối quan hệ xã hội của Xử Nữ sẽ phát triển đến giữa tháng 7. Hãy trở nên nổi bật và sôi nổi. Tuy nhiên bạn cần ghi nhớ, đây là cơ hội để theo đuổi những tham vọng cá nhân và xã hội có giới hạn nhưng đừng lạm dụng nó. Bạn cần chú ý tới sự khác biệt giữa lấn lướt người khác và sự tự tin, hoặc quan tâm người khác và khoe mẽ bản thân mình.

2014 sẽ mang đến sức mạnh cho Xử Nữ và giúp Xử Nữ có ý thức rõ ràng hơn về bản thân, Xử Nữ sử dụng những hiểu biết để khám phá bản thân mình, cách bạn làm và cả cách bạn nghĩ nữa. Bạn sẽ khám phá ra rằng hiện thực chính là sự phản ánh những niềm tin sâu sắc nhất trong mỗi chúng ta, và rằng cuộc sống của chúng ta thực ra được kiến tạo từ trong chính bản thân chúng ta.

Dự đoán năm 2014 của 12 cung hoàng đạo (P2)

Cập nhật thông tin chi tiết về Về Tộc Người “Nguyên Thuỷ” Nhất Việt Nam trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!