Xu Hướng 3/2024 # Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 3 ) # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 3 ) được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Chap 3 đã ra lò rồiiiiiiii….maizô…. maizô… pà con ơi:))

“Reng…..reng….reng….”

Tiếng chuông báo hiệu hết một tiết đã vang lên.

– Theo như quy định của trường thì sau tiết sinh hoạt này sẽ là tiết để các em được tự do, các em sẽ ở trong lớp, nói chuyện và làm quen vs nhau. TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC RA NGOÀI chỉ ở trong lớp thôi và ko gây ồn quá. Thầy giám thị sẽ thường xuyên qua lại canh chừng. Sau khi hết tiết này thầy sẽ vào sinh hoạt tiếp tục.

– À, còn nữa, lớp này có 4 dãy, mỗi dãy 3 bàn, mỗi bàn 2 em. Các em cứ ngồi theo cặp như thầy đã xếp. Và 3 cặp sẽ ngồi chung một dãy , một dãy như vậy sẽ là một nhóm. Thầy phân nhóm như vậy để các em có nhóm khi thực hành. Còn về việc chọn nhóm thì các em được tự chọn. Cứ chọn vị trí mà mình thích rồi ngồi theo cặp vs nhau. Chào các em.

Nói rồi thầy chủ nhiệm ra khỏi lớp để lại lũ học trò tinh nghịch chỉ mãi chờ giây phút này ,và rồi……

– Chọn chỗ ngồi đi nào pà con…

– Mình ngồi bàn đầu.

– Thôi bàn cuối đi……

– Sao thầy lại ko xếp mình ngồi vs Thiên Yết chứ???

Ở đằng cuối lớp Song Ngư càu nhàu.

– Song Ngư àk mình xin lỗi là tại thầy xếp chứ mình….

– Được rồi ko sao mình đâu trách gì cậu, để mình ngồi sau lưng Thiên Yết cũng được.

~~~~Một vị trí khác~~~~

– Cậu là Tiểu Yết.

Một anh chàng mắt xanh mộng mơ lại bắt chuyện vs cô bạn sẽ ngồi cùng mình.

– Phải. – Tiểu Yết đáp.

– Mình Tiểu Ngư, thầy xếp chúng ta ngồi chung bàn, vậy cậu muốn….

– Ngồi đâu cũng được, miễn sao gần anh trai mình.

– Anh thích ngồi bàn đầu, em ra bàn giữa ngồi sau anh đi.- Một anh chàng mắt xám lạnh lùng nói.

– Dạ. Chúng ta ngồi bàn này được chứ???

Một cô nữ sinh tóc xanh lá đáp lại anh trai mình rồi quay ra hỏi anh bạn đang đứng cạnh.

– Được, tùy cậu.

Tiểu Ngư mỉm cười đáp rồi cả hai cùng xuống ngồi sau lưng Thiên Yết.

– Ơ kìa Song Ngư àk, vị trí sau lưng Thiên Yết đã bị Tiểu Yết ngồi mất rồi!!!

– Đành chịu vậy, chúng ta ko chia cắt được anh em họ đâu. Để mình ngồi bàn cuối vậy, mình cũng muốn làm quen để thân thiết hơn vs Tiểu Yết.

Một anh chàng mắt đen cương nghị đã đứng đằng sau hai cô gái xinh đẹp Song Ngư, Tiểu Giải từ lúc nào ko pít.

– Mình đợi cậu nãy giờ đấy, cậu là Song Ngư đúng ko, thầy xếp mình ngồi vs cậu mà, cậu chọn chỗ đi.

Song Ngư chỉ tay về hai chiếc bàn trống sau lưng Tiểu Yết.

Tiểu Kết đáp lại ngắn gọn và rồi cả hai cùng ngồi ở hai chiếc bàn sau lưng Tiểu Yết, còn Cự Giải thì sang ngồi cạnh Thiên Yết ( thế là xong một nhóm )

– Cho hỏi bạn có phải là Ma Kết.

Một anh chàng có đôi mắt màu hồng nhạt đang tiến đến gần chỗ một cô gái nghiêm nghị đang vùi đầu vào cuốn sách trên tay.

Cô gái ấy đáp lại.

– Chào, mình cũng ko thích lằng nhằng lắm, ngồi đây luôn đi khỏi đi đâu mất công.Nói rồi Ma Kết ngồi xích vào chiếc bàn bên trong để cho Tiểu Xử ngồi.

– Ukm, cũng được. Dù sao mình cũng thích ngồi bàn giữa.

Nói rồi Tiểu Xử lại ngồi gần Ma Kết. Ở một chỗ khác trong lớp, một anh chàng điển trai, tóc nâu đang cầm bịch snack vừa ngó ngang ngó dọc.

– Cậu là Tiểu Bình phải ko, có lẽ hồi sáng chúng ta gặp nhau rồi nhỉ?

Anh chàng ấy dừng lại ở chỗ một cô gái xinh đẹp nhất lớp, đang cầm gương và chải chuốt.

Cô gái ấy đáp lại vs vẻ ngượng ngùng và có vẻ như cô cũng rất hài lòng vs vị trí mà thầy xếp. ( Hỉu ròi nha )

-Ukm…cậu cứ quyết định đi mình…sẽ ngồi theo.

Kim Ngưu đáp trả, và rồi Tiểu Bình lướt đôi mắt nâu vàng dễ thương nhìn tổng thể lớp rồi dừng lại ở chỗ cô nàng Ma Kết.

– Ukm.

– Hey!!! Tiểu Xử àk hôm qua mình mới chế tạo được…blap….blap…

– Ma Kết àk cậu có biết ai là Tiểu Bảo ko???

Một cô gái tóc màu hạt dẻ cột hai chùm lại gần Ma Kết và hỏi.

Anh chàng đằng sau Tiểu Xử hỏi và gương mặt ngố ngố mang đậm chất Tiểu Bảo (@@)

– Mình là Tiểu Ngưu được thầy xếp ngồi cùng vs cậu…

– Àk, ra thế. Vậy thì vào đây ngồi này.

Tiểu Bảo nở nụ cười quái dị và chỉ tay xuống chiếc bàn bên cạch ra hiệu cho Tiểu Ngưu vào ngồi.

– Cậu là Tiểu Ngưu àk, nhà cậu ở đâu…, học sinh gì…, ở trường cấp hai nào… blap…. blap… ( tội cô nàng Ngưu của chúng ta bị tra tấn nhưng dù gì cũng đã xong một nhóm ==” )

Chỉ có anh chàng Thiên Bình nãy giờ là ức chế nhất vì ko được ngồi cạnh Tiểu Yết (ặc @@) rồi anh nhận thấy cạnh mình có một cô gái xinh đẹp đang tìm kiếm ai đó.

– Cho hỏi cậu biết Thiên Bình là ai ko. – cô gái ấy hỏi

– Mình là Thiên Bình đây.

– Oh! Chào, mình là Tiểu Song, chúng ta được thầy xếp ngồi chung đấy, làm quen nhá.

– Oh.

– Mình ngồi đây luôn nha.

– Thôi mình ko thích ngồi bàn đầu lắm, xuống bàn nhì ngồi đi. ( đơn giản là vì muốn ngồi càng gần Tiểu Yết càng tốt )

-Cũng được.

Nói rồi Tiểu Song xuống bàn nhì ngồi cạnh Thiên Bình, phía sau đó là anh chàng Cự Giải đang ngồi một mình.

– Cho hỏi ai là Cự Giải???

Một cô gái có dáng vẻ năng động đang la ó tìm người ( lớp học hay chợ cá vậy trời @@)

– Mình đây. Cậu tìm mình àk???

Cự Giải chưa kịp nói gì thì Bạch Dương liền chạy lại ngồi cạnh anh rồi say sưa “8” vs Tiểu Song ở phía trên (@@)Còn Song Tử vs Bảo Bình thì vừa gặp đã quen ( 2 đứa này là nhiều chuyện nhất mà ==”), cả hai đang ngồi “8” râm ran ở một góc lớp và rồi cũng mau chóng lại ngồi phía trên Thiên Bình, nhập hội vs Tiểu Song và Bạch Dương. ( xong được ba nhóm rồi )

– Cậu là Sư Tử đúng ko lúc sáng mình gặp nhau rồi nhỉ???

-Ờ

Sư Tử đáp rồi tiếp tục ngồi nói chuyện vs cô bạn Xử Nữ mới quen ở phía sau, còn Tiểu Bạch thì ngồi xuống cạnh Sư Tử.

– Nèk, ngồi đây làm gì, định tán tỉnh tôi àk, chưa đủ cửa đâu.

Sư Tử vừa nói vừa hất mái tóc cam của mình ra sau lưng.

– Anh có muốn cũng ko có cửa đâu. CÚT!!!

– Đây là chỗ thầy xếp nhá. Cô ko thích thì biến có gì thì tự chịu trách nhiệm vs thầy.

– What!!! Ko lẽ cả năm trời mình phải ngồi cạnh tên này á.

– Thôi hai cậu đừng cãi nhau nữa, làm ồn ào mất trật tự, gây ồn nơi công cộng là ko tốt đâu, vs lại đây là lớp học…. blap…. blap….

Xử Nữ ngồi ở đằng sau bắt đầu mở lời làm cho 2 tên phía trên liền nín bặt ( chỉ vì để bảo vệ cho màng nhĩ) ,.và họ sẽ còn bị tra tấn dài dài nêu ko có một người tới cứu nguy….

– Cho hỏi bạn có phải là Xử Nữ???

Một anh chàng tóc nâu ngả vàng lại hỏi.

– Đúng, là mình.

– Chào, mình là Nhân Mã chúng ta được xếp ngồi chung.

– Ukm, bạn ngồi đây đi.

– Lớp này ai là Tiểu Mã.

Một tiếng gầm inh ỏi phát lên và mọi người truy tìm chủ nhân của âm thanh ấy, ko ai khác chính là Tiểu Sư.

– Nèk đâu cần phải gào to thế chứ.

Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa lại gần và nói.

– What??? Là cô sao, sao cô lại có mặt ở đây.

– Thế tôi ko được quyền học lớp này àk.

– Vậy cô chính là Tiểu Mã.

– It’s me.

– Còn bày đặt nói tiếng anh nữa.

– Tôi nói gì là quyền của tôi chứ, anh ý kiến ý cò làm gì.

– Ko lẽ mình phải ngồi cạnh con nhỏ này cả năm sao.

– Anh nghĩ ngồi cùng anh tôi vui lắm àk.

Nói rồi Tiểu Mã ngồi xuống ghế trên Tiểu Bạch, Sư Tử cũng miễn cưỡng ngồi cạnh bên.

Vậy là lớp học cũng đã ổn định, mọi người đều có nhóm và chỗ ngồi của mình.

Dãy 1 ( nhóm 1 ): nhóm của Ma Kết.

Dãy 2 ( nhóm 2): nhóm của Thiên Bình.

Dãy 3 ( nhóm 3): nhóm của Thiên Yết.

Dãy 4 ( nhóm 4): nhóm của Sư Tử.

( còn tiếp,đón xem chap 4)

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 21 )

– Thuật châm cứu là sao?- Tiểu Bạch lo lắng.

– Là dùng kim châm vào huyệt đạo trên cơ thể, cô ta đã châm vào cổ làm Bạch Dương tê liệt. Được, muốn chơi xấu thì để xem cô ta có thắng được Tiểu Yết này không.

– ” Về môn đấu võ. Của nam: lớp ĐB thắng. Về nữ: em Tiểu Như lớp abc và Tiểu Mã lớp ĐB sẽ đấu hiệp cuối để xác định lớp nào thắng. 30p sau 2 em tập trung ở võ đài.”

Sau câu nói của Tiểu Yết là lời thông báo của cô thể dục. Tiểu Yết liền dắt Tiểu Mã về phòng chờ. Cô lấy trong giỏ mình 1 lọ thuốc bột, pha vào nước rồi xịt lên tay Tiểu Mã, sau đó nói nhỏ gì đó vào tai cô bạn…..

Tới giờ đấu Tiểu Mã bước lên sàn, cô cho 1 phát ngay vào mũi đối thủ. Và những đòn tấn công khác, cô cũng đưa tay gần mặt đối thủ như Yết đã dặn. Tiểu Như dần dần đuối sức, đầu choáng váng, chóng mặt, cô ta cố móc cây kim, định thực hiện chiêu cũ. Mã liền bẻ cổ tay Tiểu Như, cây kim đâm vào cánh tay nó. Rồi nốc ao đòn cuối. Lớp ĐB thắng.

Thứ mà Tiểu Yết xịt vào tay Tiểu Mã là 1 liều thuốc gây mê nhẹ. Còn về Tiểu Như, sau khi bị kim đâm, cách tay nó tê liệt như Bạch Dương khi nãy và phải vào bệnh viện. Sau khi chuẩn bị xong Xử Nữ, Tiểu Mã, Tiểu Bạch, Tiểu Yết, Song Tử, Thiên Yết cùng ra sân chạy…

” Đùng”

Sau tiếng súng của thầy thể dục, Xử Nữ co đôi chân thon thả của mình chạy như 1 cái máy và đến sớm nhất chuyền gậy cho Tiểu Mã. Tiểu Mã chạy được 1 đoạn thì lớp abc mới chuyền gậy ( chậm thế ==”), nhưng khi đưa gậy cho đồng đội tay của tên đó bị dính vào gậy. Đồng đội hắn cầm gậy tay cũng bị dính chặt vào đó không gỡ ra được. Trong khi cả 2 đang giằng co (=]]z) thì Tiểu Yết đã đưa gậy cho Song Tử. Và cuối cùng lớp ĐB thắng.

– Thưa cô, đội bạn chơi xấu bọn em, cho keo vào cây gậy ạ.

– Em khẳng định người làm ra việc này không ai khác chính là bạn Tiểu Thiên Yết.

2 tên lớp abc khi nãy tay vẫn còn cầm vào cây gậy, lại khiếu nại với cô thể dục. Cô thể dục cho gọi Tiểu Yết lên, cô rất bình tĩnh, Tiểu Ngư lo lắng nên đi cùng…..

– Em là Tiểu Thiên Yết??- cô thể dục hỏi.

– Phải, chính là em đây. Cô muốn gì?

Tiểu Yết nói như muốn dọa nạt, đưa đôi mắt sắc còn hơn cả kiếm nhìn cô giáo và 2 tên lớp abc khiến cả 3 đều sợ hãi, rùng mình, ớn lạnh, toát mồ hôi hột….

– C…ó…..có 2 bạn…đây nói…e…em… chơi xấu để giành chiến thắng môn chạy tiếp sức.- cô giáo run rẩy, lắp bắp.

– Em không làm.

– Láo toét, rõ ràng mày bôi keo vào cây gậy còn chối. – 1 đứa lớp abc nói.

Cô nàng Yết nhếch môi, nở nụ cười nửa miệng, không nói gì cô lại giật mạnh cây gậy trên tay 2 đứa đó. Cây gậy đã sút ra, 2 tên đó rất ngạc nhiên, rõ ràng lúc thi chúng đã giựt mạnh lắm rồi mà, sao giờ lại thế? Không lẽ chúng lại yếu hơn 1 đứa con gái?

– Cô vui lòng kiểm tra giúp em xem. Cây gậy này có vấn đề gì? Lần sau nếu có gì xảy ra tương tự. Cô hãy minh xét cho kĩ rồi hãy gọi em lên. Em không rảnh đâu. Nếu thấy chạy không lại thì chấp nhận đi. Dùng trò này làm gì?

Tiểu Yết quăng cây gậy ra trước mặt cô giáo. Nó không hề có vấn đề gì. Yết vừa nói, ánh mắt như chứa dao, rồi quay sang nói với 2 tên kia. Còn cô giáo thì lắp bắp:

– Dạ…c…ô…..cô…..biết…r….ồi… rồi. Mời…em…về lớp.

Sau câu nói của cô, Tiểu Yết bước ra khỏi văn phòng, không quên “tặng” cho 2 tên kia 1 cái lườm cực kí sắc. Tiểu Ngư thì tròn mắt ngạc nhiên, thắc mắc. Khi Yết bước ra, anh liền lại hỏi:

– Yết àk, sao lại….

– Keo đó là do Bảo Bình chế tạo. Khi tiếp xúc với ánh mặt trời nó sẽ có tác dụng và làm tay 2 tên đó dính lại. Nhưng khi vào bóng râm, nó sẽ từ từ khô lại và mất tác dụng.

– Ra vậy.

– Quên mất, mình sang chỗ Tiểu Mã 1 tí, gặp lại cậu sau.

Tiểu Yết nói rồi thẳng tiến lại chỗ chuồng ngựa.

~~~~Chuồng ngựa~~~~

Một cô gái xinh đẹp, tóc buộc cao gọn gàng đang đứng lấp ló gần chuồng ngựa. Mắt vừa ngó vào trong, vừa ngó ra ngoài như đang trông ngóng ai đó.

– Mình tới rồi đây.

Một cô gái cũng xinh đẹp không kém đang chạy lại gần. Người đầy mồ hôi vì đã phi hết tốc lực để đến kịp.

– Giờ này mới đến, sao cậu lề mề thế.

– Sorry mà, ông bảo vệ đi chưa.

– Vẫn chưa, ế , ông ta đi rồi kìa.

– Let’s go!

Sau câu nói đó, cả 2 cùng leo vào 1 chuồng ngựa, sau khi ông bảo vệ đi 1 vòng đưa cỏ xong, cả 2 bắt đầu hành động….

– Ông ta làm xong việc rồi, leo ra thôi Yết.

– Ok. Tìm chuồng ngựa của lớp abc nhanh, sắp thi đấu rồi.

Cả 2 đi tìm và thấy 4 cái bảng dán trên chuồng 4 con ngựa ghi chữ “lớp abc”. Cả 2 cùng leo vào…..

– Đây.

– Mình hiểu rồi.

Sau khi “thanh lí” xong 4 chuồng ngựa đó, cả 2 cùng qua chuồng ngựa của lớp ĐB.

– Tiểu Yết, nhìn xem, chân con ngựa lớp mình bị sưng.

Tiểu Mã nhìn con ngựa với vẻ sợ hãi và tưởng tượng đến cảnh nó đá mình bay ra ngoài. Tiểu Yết đưa cho Tiểu Mã 1 chiếc còi nhỏ – là chiếc còi mà ông lão đó tặng.

– Quên rồi àk, thổi cái này nó sẽ nghe lời cậu, thổi nhỏ nhỏ thui kẻo ông bảo vệ nghe được.

– Ây dà, sao mình lại quên mất bửu bối thể nhỉ. ( mau quên thế ==”)

Sau khi kết thúc hành động mờ ám, cả 2 rón rén, canh lúc ông bảo vệ đang đọc báo, đào tẩu 1 cách an toàn (bá đạo từng hạt gạo ==”). Sau đó 10p cuộc thi đua ngựa bắt đầu…..

Tiếng súng vang lên, mọi người bắt đầu cuộc đua. Tiểu Mã cùng con ngựa “yêu quý” phóng như bay về phía trước và đang dẫn đầu. Theo sau đó là Tiểu Kết, Tiểu Yết chạy song song với các tay đua lớp abc, không quên “tặng” họ ánh lườm thật sắc để áp đảo tinh thần. Chân ngựa lớp abc bắt đầu sưng lên, con ngựa làm loạn khắp quảng trường. Các tay đua lớp abc cố “thuần hóa” nó. Tiểu Yết tay che kín miệng thổi nhẹ 1 hồi còi, mắt nhìn con ngựa – cái nhìn như thôi miên:

– ” Nào, hất người đang cưỡi mày xuống đất, hất thật mạnh, rồi ngoan ngoãn về chuồng, không được làm loạn ở đây.”

– Thật là tức chết, khuông thể hiểu nổi, rõ ràng tao đã tiêm thuốc độc vào chân ngựa của lũ lớp ĐB rồi mà. Sao lại là lớp mình chứ.

– Không thể, trước khi đua tao cũng đã kiểm tra, chân ngựa lớp mình hoàn toàn không bị gì cả.

– Thật là tức chết mà. Ai da…..

2 tên lớp abc vừa đi vừa nói chuyện, có lẽ chúng rất tức tối và chúng đã vô tình đụng phải 1 chị học sinh đang bưng 1 chồng sổ liên lạc rất cao. Cả 3 cùng ngã, những quyển sổ rớt xuống….

– Chúng em xin lỗi, bọn em sơ ý quá.

Một tên lớp abc nói và cùng bạn mìn phụ chị ấy nhặt những quyển sổ, cả 2 cùng thấy được 1 cuốn sổ liên lạc – cuốn sổ của kẻ mà chúng đang rất căm thù…

– ” Họ tên học sinh: Tiểu Thiên Yết. Lớp: ĐB Tên cha: Hổ Cáp. Nghề nghiệp: bác sĩ. Tên mẹ : Như Ý. Nghề nghiệp: đã mất.”

– Ra là vậy. Thì ra con nhỏ đó là con gái của bác sĩ Hổ Cáp.

– Bởi thế nên nó mới phát hiên được âm mưu của chúng ta.

2 tên đó vừa bước đi vừa nói trong tức tối…..

~~~~Phòng nghỉ lớp ĐB~~~~

– Hura, thắng lớn rồi.- Tiểu Bạch vui mừng nói.

– Về môn cắm hoa thì khỏi lo nữa rồi nhỉ. Nhất định Tiểu Yết sẽ thắng. Yết nhỉ? – Tiểu Ngư nói.

– Nếu so với lũ lớp abc thì không phải lo rồi. Nhưng chắc mình được giải nhì hay giải ba thôi. Nói về nữ công thì Tiểu Giải là hiền thục, đảm đang, tài giỏi nhất, phải không anh hai.

Tiểu Yết nói rồi khẽ liếc sang anh mình và Tiểu Giải đang ngồi cạnh nhau. Thiên Yết thoáng hiện lên chút vẻ ngượng ngùng nhưng lập tức trở về gương mặt lạnh thường ngày. Còn Sư Tử thì lại đang lo lắng cho cô bạn mình, cô nói:

– Ok thôi. Dù gì cậu cũng đừng lo lắng quá, có Cự Giải trong đó với chị mình rồi mà. – Tiểu Bạch an ủi.

– Ây cha, bây giờ mới thấy 2 người xưng hô đàng hoàng đấy.

Tiểu Bình nói rồi mỉm cười gian xảo (==”), còn Tiểu Yết và Tiểu Ngư là 2 kẻ duy nhất biết chuyện đang cười khúc khích. 3 nụ cười ấy khiến cho Sư Tử và Tiểu Bạch mặt đỏ bừng bừng. Sau đó 3 cô nàng Ngư, Yết và Giải cùng đi mua hoa tươi, 10p sau cuộc thi bắt đầu…..

( còn tiếp, đón xem chap 22)

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 16 )

– Ya~, chạy nhanh lên coi con ngựa này, yeah~ tới đích rồi, cậu bấm đồng hồ cho mình chưa vậy Tiểu Yết, Tiểu Yết, TIỂU YẾT.

– Ơ…gì vậy Tiểu Mã?

– Cậu bấm đồng hồ cho mình chưa vậy?

– Ủa, cậu tới đích hồi nào thế???

– Trời ơi, kỉ lục của tôi, cậu lây bệnh của tên Tiểu Ngư rồi hả.

Ở sân tập đua ngựa, Tiểu Mã đã ghi được kỉ lục tuyệt vời nhưng Tiểu Yết đã không bấm đồng hồ vì lo suy nghĩ gì đó.

– Chuyện gì vậy kể mình nghe với.

– Mình đang tính kế để chuẩn bị đối phó với tụi lớp abc.

– Không phải cậu đã lên kế hoạch tuyệt vời như mơ rồi sao, mình nghe Tiểu Ngư nói vậy.

– Đúng, mình đã lên kế hoạch để đối phó trong từng môn nhưng mình đã lỡ bỏ quên mất môn đua ngựa, đến sáng cậu lại sân bắn súng nhờ mình bấm đồng hồ cho cậu tập thì mình mới….

– Trời ạ, sao cậu nỡ lòng nào quên mình, bạn bè thế hả.

Tiểu Mã la lối giãy nẩy lên, còn Tiểu Yết lại tiếp tục thả hồn theo mớ kế hoạch của mình. Đôi mắt long lanh nhìn trong khoảng không vô định, cô vẫn chưa có được kế hoạch cho môn đua ngựa, cô lo cho cô bạn thân Tiểu Mã và 3 người thi môn đua ngựa còn lại…

– Vậy giờ cậu đã có kế hoạch gì chưa vậy??? -Tiểu Mã hỏi.

– Thật sự khó quá, có 1 loại thuốc tiêm, khi bơm vào chân ngựa thì chân nó sẽ sưng và tâm trí điên cuồng rối loạn, không những nó không chạy được mà sẽ gây hại đến người cưỡi nữa. Loại thuốc này cũng có khá nhiều người biết nếu chúng nó dùng chiêu đó thì….

– Không phải cậu là con bác sĩ Hổ Cáp sao? Cậu cho con ngựa thuốc giải là xong xuôi mà.

– Vấn đề là…mình không phải bác sĩ thú y, mình không biết gì về loại thuốc đó.

– What, vậy tiêu mình rồi.

Tiểu Mã nói, gương mặt ngây thơ trẻ con của cô đã bắt đầu xuất hiện sự lo lắng nhưng ánh mắt, nụ cười và lời nói của cô bạn Tiểu Yết đã làm cô cảm thấy ấm lòng hơn:

Nói rồi Tiểu Yết bỏ đi sang sân tập bắn súng (trường tiện nghi khiếp nhỉ?) rồi gọi cho Song Ngư sang giúp Tiểu Mã. Về mặt Song Ngư, bình sinh sức khoẻ cô vốn đã rất yếu, còn là con gái nữa nhưng cô vẫn rất cố gắng tập luyện vì cô nhìn thấy được sự lo lắng của Tiểu Yết- cô bạn thân của mình. Ngoài những giờ học căng thẳng, Tiểu Yết phải hết mình tập luyện, về nhà phải vắt hết chất xám ra để suy nghĩ kế hoạch đối phó, chỉ mới có 2 ngày mà trông Tiểu Yết gầy hẳn đi, hơn nữa chân cô vừa bình phục. Song Ngư cứ nghĩ đến bạn mình và những thành viên khác đang cố gắng, hơn nữa cô không thể làm mất mặt lớp đặc biệt.

– ” Đoàng, đoàng “

– Ngây hồng tâm, woa, Tiểu Yết cậu là con gái mà sao chơi giỏi môn này thế? Này có nghe mình nói không vậy? TIỂU YẾT!!!

– Ơ….hả…gì vậy Tiểu Bạch?

– Nèk, cậu hẹn hò với tên Tiểu Ngư bây giờ lây bệnh của nó rồi hả? Mình kêu mãi mà cậu không trả lời.

– Tiểu Yết đang phải lo nghĩ cho lớp rất nhiều chuyện, phải hiểu cho cậu ấy 1 tí chứ. Mình cũng đang hơi đau đầu đây, vì mình phải tính kế cho môn bóng rổ nam. Phải chi lũ lớp abc là những tấm bia này thì quá tốt, 2 phát là xong (ác quá @@).

– ” Đoàng, đoàng “

Tiểu Kết nói với vẻ mặt lạnh lùng và bắn 2 phát vào tấm bia, viên đạn xuyên qua cái lỗ ngay hồng tâm mà Tiểu Yết vừa bắn khi nãy 1 cách ngoạn mục (woa!!)

– Chắc mình không cần thi làm gì nữa nhỉ, 2 cậu đỉnh quá rồi win chắc rồi, còn cái tên Thiên Yết nữa, trình độ bắn súng của cậu ấy là khỏi chê.

– Nhưng cậu đã lỡ đăng kí rồi, nếu không thích thì khỏi tập vô thi chơi thôi. Còn bây giờ sang sân bóng đá, các boy lớp mình tập trung đủ rồi đấy, còn thiếu cậu và Tiểu Kết thôi.

Tiểu Ngư mở cửa phòng tập bắn súng rồi bước vào cất tiếng trả lời Tiểu Bạch và gọi anh cùng Tiểu Kết sang tập bóng đá.

– Nghĩ mình bỏ cuộc àk, never, bây giờ đi tập bóng đá đúng không, đi thì đi.

– Tiểu Yết sang xem mình tập không?

Tiểu Ngư không thèm trả lời Tiểu Bạch mà quay sang nở nụ cười đáng yêu với Tiểu Yết, rủ cô cùng sang sân bóng đá.

– Mình cần tập thêm 1 chút, 30p nữa là mình tập bóng rổ rồi.

– Không sao, Tiểu Bạch, Tiểu Kết đi thôi.

Tiểu Ngư nói rồi cùng Tiểu Bạch-Kết đi ra ngoài, còn Tiểu Yết ở lại một mình trong sân bắn súng. Cô cứ bắn, bắn 1 cách vô thức nhưng phát nào cũng ngay hồng tâm. Nét mặt cô căng thẳng lo lắng, trước đây cô giải quyết chuyện gì cũng nhanh gọn êm xuôi, lần đầu tiên cô thấy mình bất lực như vậy…

*****×*****

– ” Lộc… cộc… lộc…. cộc… “

– 03p01s02. Woa, kỉ lục mới nữa, cậu giỏi thật đó Tiểu Mã.

– Hahaha, kiểu này mình sẽ win cái lớp đó dễ như trở lòng bàn tay. Bây giờ chỉ cần chờ Tiểu Yết tính kế là xong.

– Ủa, chi vậy?

– Tiểu Giải nhờ mình mua sách dạy nấu ăn, với lại mình cũng cần mua 1 số sách học nữa nên muốn rủ Tiểu Yết đi cùng.

Tiểu Mã nói rồi thẳng tiến sang chỗ tập võ còn Song Ngư thì sang sân bắn súng…Đang say sưa luyện tập bỗng nhiên Tiểu Yết nghe được tiếng cửa mở nhẹ, rất nhẹ như muốn lén vào hoặc cũng có thể do cánh tay người mở cửa quá nhỏ bé. Từng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần cô, cô cảm nhận được như là muốn lén lút tiến lại gần định ám sát hay đó là tiếng bước chân của 1 cô gái dịu dàng. Với bản chất đa nghi có lẽ cũng đủ hiểu Tiểu Yết nghĩ theo trường hợp gì. Cô đứng im, khi bàn tay đó vừa chạm vào người cô thì…..

– Mày là ai, mày muốn làm gì? Đứng im ngay.

Tiểu Yết chụp lấy tay người đó bẻ ra sau và dí cây súng đang cầm trên tay sát vào đầu kẻ đó nhưng đó là….

– Tiểu…..tiểu… Yết…mình Song Ngư đây mà.

– Ơ, Song Ngư cậu vào đây làm gì?

Tiểu Yết vội buông cô bạn mình ra còn Song Ngư thì tái xanh mặt

– Mình đến rủ cậu đi mua sắm, Tiểu Giải nhờ mình mua vài quyển sách nấu ăn. Gần 30p nữa tập bóng rổ rồi, đi giải khuây tí đi. Mình thấy cậu thật sự căng thẳng lắm đó.

– Được, mình đi.

Nói rồi 2 cô công chúa Ngư-Yết thẳng tiến đến nhà sách đối diện trường. Trong khi Song Ngư đang lo chọn sách nấu ăn cho Tiểu Giải và đắm chìm trong mộng tưởng ở quầy truyện cổ tích (giời ạ ==”) thì Tiểu Yết đang ở quầy sách y dược và xem quyển ” độc phẩm ” (@@). Có thể nói rằng cô rất may mắn, trong khi xem sách, vì quá mệt mỏi do luyện tập nên cô dựa nhẹ người vào kệ sách và 1 quyển sách trên kệ rơi xuống, mở ra ngay 1 trang ghi là ” thuốc ayz “- là loại thuốc đầu độc ngựa mà cô đã nói ban nãy với Tiểu Mã.

– ” Ông trời cũng muốn giúp ta. “

Cô nở nụ cười nham hiểm rồi nhặt quyển sách lên đọc ngấu nghiến….

– ” Ayz là 1 loại thuốc để tiêm vào chân ngựa sẽ gây ảnh hưởng…. blap…. blap… Phương cách giải độc: có 1 loại thuốc tên là zya chuyên dùng để giải độc này, ngoài thuốc này ra không còn phương pháp nào khác để giải. Zya là 1 loại thuốc không phổ biến chỉ có bán ở những trang trại nuôi ngựa tỉnh acb…. “

– ” Tỉnh acb đi xe buýt cũng mất 2h đồng hồ, nếu tự lái xe hơi đi thì nhanh hơn ” ( p/s: dù chưa đủ tuổi nhưng trừ Song Ngư, Tiểu Giải, Tiểu Bình, Tiểu Ngưu ra thì ai trong lớp ĐB cũng biết lái xe hơi )

Nói rồi Tiểu Yết mau chóng phi thẳng ra khỏi nhà sách nhưng Song Ngư thấy cô liền gọi lại:

– Tiểu Yết, cậu đi đâu thế?

Nói rồi cô chạy ra và gọi điện cho Sư Tử…

– Này, Tiểu Song bắt lấy bóng, Tiểu Bình cậu cần rèn kĩ cách tấn công đi, chỉ phòng thủ giỏi thì chưa ổn đâu. Xem mình đây, ya~…

Sư Tử, Tiểu Song, Tiểu Bình đang hì hục tập bóng chuyền. Vì từ nhỏ chị em Sư đã được cho đi luyện tập thể thao ở những trung tâm bậc nhất nên giỏi đều gần hết các môn. Riêng Tiểu Sư thì đa tài đa nghệ nhưng thứ duy nhất anh không biết là môn bơi.

– ” Tính tính… tình tình…tinh tinh….tình….”

Tiếng chuông điện thoại của Sư Tử reo lên, trên màn hình bừng sáng 2 chữ ” Tiểu Yết “.

– Alo? Có chuyện gì vậy Tiểu Yết.

– Sư Tử, nghe nói cậu có xe hơi riêng đúng không?

– Phải, nhưng mình để ở nhà rồi, có gì không?

– Cậu có thể cho mình mượn không, mình gấp lắm, chiều mình sẽ trả cho cậu rồi giải thích sau.

Sau khi cúp máy Tiểu Yết phi hết tốc lực sang nhà Sư Tử còn Sư Tử thì gọi điện cho trợ lí. Sau khi lấy xe Tiểu Yết lái thẳng đến khu trang trại nuôi ngựa ở tỉnh zya….

( Còn tiếp, đón xem chap 17 )

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 30)

Chap 30: Chuyến Đi Kinh Hoàng (tt)

– Này, Tiểu Ngư à, dậy đi, biết mấy giờ rồi không, mọi người dậy hết rồi kìa. DẬY MAU!!!

Kim Ngưu được “giao phó” nhiệm vụ đánh thức con người còn lại trong lều đang chìm đắm trong những giấc mơ vô thực, phải nói rằng đánh thức tên này dậy còn khó hơn đi bằng 2 tay. Sau 1 hồi vật vờ vô ích, Kim Ngưu đành bó chân chịu chết…

– Tiểu Ngư à, Tiểu Yết bị bắt cóc rồi kìa, cậu mau dậy đi.

– Hả??? Đâu, tên bắt cóc đâu? Mình sẽ giết chết hắn.

Sau sự thất bại nghiêm trọng của người anh, Tiểu Ngưu đã nghĩ ra 1 “độc chiêu” để đánh thức tên này dậy và cô đã thành công (nói thế chứ chiêu này ta xài hoài

). Khi biết mình bị lừa, Tiểu Ngư mệt mỏi bước ra suối rửa mặt để lấy lại vẻ đẹp trai sau 1 giấc ngủ dài. Và dĩ nhiên 1 người lãng mạn, tình cảm (hay nói đại ra là mê gái

) như Ngư vừa rửa mặt xong, bước ra, câu hỏi đầu tiên của anh là:

– Tiểu Yết đâu rồi??? (

cái này dân gian nói là vừa mới mở mắt ra đã đi tìm gái là thế đó

)

– Nhắc mới để ý, sáng giờ mình không thấy cậu ấy đâu. – Tiểu Giải nói.

– Hay là cậu ấy đã bị giống như 2 người kia. – Song Ngư bắt đầu lên cơn hoang tưởng.

– Sao chứ? – Tiểu Ngư lo lắng.

– Hay cũng có thể là bị quái vật bắt cóc về làm vợ. – Song Ngư tiếp tục.

Mọi người ai cũng muốn ngất sau câu nói của Song Ngư, cô nàng này đã đạt đến trình độ “siêu cấp mộng mơ” rồi. Tuy nhiên, có 1 con người hoàn toàn tin điều đó.

– Em phải đi giết con quái vật đó. – Tiểu Ngư nói. (Mi nên đi khám não trước ~~)

Cuối cùng, mọi người quyết định: đi tìm Tiểu Yết. Tất cả chia làm nhiều hướng, tìm quanh quanh trong rừng nhưng vẫn không có kết quả gì. Sau 1 hồi tìm kiếm, Tiểu Ngưu liền phát hiện ra cái gì đó. Cô gọi mọi người tập trung tại nơi cạnh 1 vực thẳm.

– Cậu tìm thấy gì vậy? – Xử Nữ hỏi.

– Mình thấy dấu giày này quen quen, Thiên Yết, cậu xem phải của em cậu không?

– Đúng rồi. Là của Tiểu Yết. Nhưng mà…….-Thiên Yết nói.

– Nhưng sao? – Tiểu Ngư lo lắng.

– Dấu giày này kéo dài từ trong rừng, đến đây thì không thấy nữa. Và trước mặt chúng ta……là 1 vực thẳm. Vậy thì Tiểu Yết…….

– KHÔNG THỂ NÀO!

Tiểu Ngư hét lên, từng giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống (lũ đến nữa rồi

), Ngư chạy ra phía vực thẳm như muốn nhảy xuống đó, các sao nam liền chạy theo kéo lại, mọi người cùng về lều………

~Đêm đó~

Một con người ngồi bó gối trước cửa lều trong khi mọi người đều bắt đầu đi ngủ. Những người nằm trong lều đều được nghe âm thanh giao hưởng mang âm điệu: “Hức…hức…hu…hu”. Âm thanh đó khiến mọi người không ai có thể chợp mắt được. 1 lúc sau, Song Ngư bước ra an ủi:

– Tiểu Ngư à, em bình tĩnh đi, chắc gì đó là Yết, có thể là 1 người đi rừng khác mang giày giống như vậy thì sao. Vào ngủ đi, ngoài này nguy hiểm lắm.

– Em không ngủ được, em muốn ở 1 mình.

Tiểu Ngư nói, giọng nói như vang lên từ địa ngục, Song Ngư dùng đủ cách cũng không khuyên được cậu em mình, cô đành bỏ vào lều. Tuy đã vào lều, nhưng Song Ngư vẫn ngồi lo lắng, lo cho cô bạn mình, cho em mình, cho mọi người, đặc biệt là Tiểu Kết.

– Sao còn chưa ngủ đi? – Tiểu Kết hỏi Song Ngư.

– Cậu chịu nói chuyện với mình rồi sao? – Song Ngư trả lời.

– Nếu cô không muốn thì thôi.

Tiểu Kết quay đi, tuy đang giận nhưng anh vẫn rất lo lắng cho Song Ngư, rồi anh cảm nhận được 1 vòng tay bé nhỏ mà ấm áp đang ôm lấy mình. Thật ấm áp! “Thình thịch”. Tiếng tim anh đập mạnh, anh nhớ cảm giác đó, cảm giác được bên cạnh con Cá bé nhỏ này, anh đã không có được cảm giác này hơn 1 tuần nay rồi.

– Kết à, mình yêu cậu, mình hoàn toàn không phản bội mà. Trước giờ cậu luôn tin tưởng mình mà. Mình sợ cảm giác thiếu vắng cậu, sợ cảm giác bị cậu bỏ rơi, đừng giận mình nữa được không?

Song Ngư nói, 2 cánh tay nhỏ nhắn cố xiết chặt Kết hơn, cái đầu nhỏ bé đó cứ vùi vào lưng anh (làm nũng à

), thật đáng yêu. Tiểu Kết quay lại nhìn Song Ngư, 2 đôi mắt giao nhau, trao cho nhau 2 trái tim, 2 tình yêu. Tiểu Kết mỉm cười, đặt lên môi Song Ngư 1 nụ hôn nồng cháy……… (sao đó cả 2 đi ngủ thôi chứ không có gì đâu nhá

, đây là thể loại “trong sáng” hoàn toàn không mang chất 18+

, đề nghị quý vị đừng nghĩ bậy

)

Còn về phần Tiểu Ngư, trái tim anh như có ngàn mũi tên bắn vào, anh nghĩ rằng người anh yêu đã không còn trên cõi đời này nữa. Tiểu Ngư cứ ngồi, ngồi 1 cách vô hồn, ngồi suốt đêm, đến tận 5h sáng.

“Cốc”

1 hòn đá bay đến, được ném vào chân Tiểu Ngư (gửi thư kiểu lạ

), cũng như kiểu gửi thư trong bữa tiệc kinh hoàng trước đây (xem chap 8,9), trong hòn đá có 1 tờ giấy.

“Nếu mày muốn cứu Tiểu Yết thì hãy tới căn nhà hoang trong khu rừng này, đi theo hướng x, rẽ bên y là sẽ gặp. Chỉ được đi MỘT MÌNH, nếu dẫn thêm người theo, Tiểu Yết sẽ không được toàn mạng.”

– “Cô ấy còn sống”

Tiểu Ngư thầm nghĩ, anh vừa mừng vừa lo, mọi người vẫn còn ngủ, Tiểu Ngư để lại lá thư với hy vọng các bạn mình sẽ đọc được và đến sau. Anh 1 mình đi đến căn nhà hoang đó……..

~Tại căn nhà hoang đó~

– Dì? Tiểu Yết? Sao dì bắt được Tiểu Yết vậy?

– Nó chỉ là 1 con bé 15 tuổi thì làm được gì, không phải con muốn trả thù sao? Giờ chỉ chờ thằng nhóc Tiểu Ngư đó đến nộp mạng thôi, phụ dì trói con bé này lại trước đã.

– Vâng.

***~***~***~***

Tiểu Ngư đi theo hướng trong lá thư, lần mò vất vả không biết mệt, cuối cùng anh cũng tìm ra được căn nhà hoang đó. Ngư mở cửa bước vào, ngó nghiêng khắp nơi, vẫn không thấy gì. Còn 1 lối rẽ khác, Ngư bước qua, trước mắt anh là người con gái anh yêu. Tiểu Yết đang nằm trên 1 chiếc giường bằng tre cũ kĩ thô sơ, tay chân bị trói vào đó, xung quanh hoàn toàn không có ai. Tiểu Ngư chạy lại thì………

“Bốp”

Tiếng gậy đập vào đầu, 1 dòng chất lỏng màu đỏ nóng hổi đặc sệt chảy xuống che lấp khuôn mặt đẹp trai của Ngư, anh gục xuống và bất tỉnh. Đứng đằng sau đó là 1 người con trai khác, đang cầm 1 cây gậy sắt, miệng nở nụ cười thâm độc……

~Tại lều của các sao~

Cự Giải là người thức dậy đầu tiên, anh vươn vai thư giãn và ngó nghiêng khắp lều. Vẫn không thấy thằng bạn Tiểu Ngư đâu. Chắc là giờ này vẫn còn ngồi khóc lóc ngoài đó, Cự Giải mở lều bước ra định tìm Ngư để an ủi nhưng….không thấy đâu.

– Mọi người ơi, Tiểu Ngư mất tích rồi.- Cự Giải hốt hoảng gọi mọi người.

Ngay lập tức các sao ngồi bật dậy như 1 cái máy, họ ra ngoài lều tìm xung quanh nhưng không thấy Tiểu Ngư đâu. Sau đó Tiểu Bình tìm thấy 1 mảnh giấy:

– Mọi người xem nè…..blap….blap… – Tiểu Bình đọc lá thư lên.

– Mau mau đi cứu 2 cậu ấy thôi. – Tiểu Mã nói.

– Nhưng chúng ta không hề có vũ khí. – Ma Kết nói.

– Có chứ.

Thiên Yết nhếch miệng cười, anh mở chiếc ba-lô của mình ra, trong đó có cơ man nào là súng, dao, bom, lựu đạn các loại….. (omg Yết ơi là Yết

). Thiên Yết lấy 1 khẩu bazooka ra cầm trên tay, vác cái ba-lô của mình trên vai. Tiểu Ngưu mở ba-lô của Tiểu Yết ra thì cũng thấy nó được trang bị vũ khí không thua gì của Thiên Yết.

– 2 anh em cậu đi chơi hay đi giết người thế hử??? – Bạch Dương nhăn mặt.

– Giờ phút này đâu còn có thể gọi là chơi được nữa. Bây giờ chúng ta nên phân công vài người ở lại sẽ tốt hơn. – Thiên Yết nói.

Sau 1 hồi bàn luận qua lại, cuối cùng các sao phân chia như sau:

+ Song Ngư, Tiểu Bình, Tiểu Bảo, Tiểu Xử ở lại.

Còn lại 18 người chia làm 2 hướng để đi cứu Tiểu Ngư và Tiểu Yết

+ Nhóm 1: Thiên Yết, Tiểu Giải, Tiểu Kết, Bảo Bình, Song Tử, Bạch Dương, Nhân Mã, Tiểu Bạch, Tiểu Song.

+ Nhóm 2: Tiểu Ngưu, Ma Kết, Kim Ngưu, Cự Giải, chị em Sư, Xử Nữ, Thiên Bình, Tiểu Mã.

Sau khi phân nhóm xong, mọi người cùng lên đường.

~Tại căn nhà hoang~

– Ư…

Đôi mắt xanh biển mộng mơ mở nhẹ, đầu óc quay cuồng đau buốt, Tiểu Ngư nhìn ngó xung quanh và phát hiện ra mình đang bị trói. Có 1 tên con trai bước lại gần, mỉm cười với anh, nụ cười đầy sự thâm hiểm.

~Nhóm 2~

Mọi người cùng nhau tìm đường để đến căn nhà hoang đó, về nhóm 1 thì không có vấn đề gì nhưng ở nhóm 2 đã xảy ra 1 số chuyện…

Xử Nữ vác trên vai cái ba-lô nặng trịch chứa đầy vũ khí của Tiểu Yết, mắt đưa qua đưa lại để dò đường, có lẽ cô đang dẫn đầu mọi người ở nhóm 2. Bỗng nhiên Xử Nữ cảm thấy có gì đó không ổn, do trực giác của cô mách bảo. Xử Nữ bước chậm từng bước và….

– TIỂU MÃ, NẰM XUỐNG!!!

1 quả pháo đang cháy bay xuống, suýt rơi vào người Tiểu Mã, Xử Nữ lao lại ôm lấy người Tiểu Mã, cả 2 thoát chết trong gang tấc. Chưa dừng lại ở đó, các quả pháo, những viên đạn thi nhau bay xuống như 1 cơn mưa. Mọi người nằm núp sau các thân cây cho đến khi không còn động tĩnh gì xảy ra.

– Có lẽ đã ổn rồi, tạ ơn Chúa.

Tiểu Ngưu đứng dậy và bước ra, có lẽ cô đã quá chủ quan, 1 viên đạn lao thẳng đến người cô….

– TIỂU NGƯU, CẨN THẬN.

Ma Kết lao đến đẩy Tiểu Ngưu nằm xuống, cả 2 tiếp đất an toàn nhưng…..

“Rầm”

– AAAAAAAAA!!!!!!!

Mảng đất phía dưới người của Tiểu Ngưu bỗng sụp xuống. Ma Kết cố hết sức vịn Tiểu Ngưu lại nhưng cuối cùng cả 2 cùng rớt xuống hố và tiếng la xa dần, không ai thấy nhìn thấy họ nữa………….

(Còn tiếp, đón xem chap 31)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hãy đón xem chap 31 để biết có chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhá.

.

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 24 )

Thành thật xin lỗi mọi người vì đã ra chap trễ. Lí do vô cùng chính đáng và đơn giản, chỉ có 2 chữ thôi: làm biếng

. Mong mọi người bỏ qua t/g sẽ bù chap sau.

Sau câu trả lời của Song Tử, mọi người bắt đầu lo lắng. Người gọi Tiểu Yết đến nhà kho cũ là ai? Và rồi cả bọn cùng nhau kéo nhau đến đó….

~~~~Nhà kho cũ~~~~

– Mình đến rồi đây, cậu hẹn mình ra đây có việc gì vậy Song Tử?

– “Rầm”, “Cạch”

Khi Tiểu Yết vừa bước vào nhà kho, cửa lập tức bị đóng và khóa lại. Tiểu Yết cố gắng chạy ra cửa sau nhưng có 1 người đứng đằng sau cô. Hắn bịt chặt miệng, trói 2 tay cô lại, vì quá tối nên Tiểu Yết không nhìn thấy mặt, hắn đẩy cô vào sát góc tường, trói luôn cả 2 chân, khóa cửa sau lại và bỏ đi.

1 lúc sau, Bảo Bình đi lại, thấy cửa nhà kho bị khóa lại, cô đưa tai sát vào cửa cũng không nghe thấy tiếng động gì. Trong đầu BB bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ đen tối (hỉu ==”). Không thể nào, không lẽ Song Tử lại là người như thế. Bảo Bình cố gắng đập cửa, đạp cửa với hi vọng có thể bắt được “quả tang tại trận” (==”). 1 lúc sau 22 con người, dẫn đầu là Tiểu Ngư đang hì hục chạy tới.

– Bảo Bình, sao cậu ở đây? Có thấy Tiểu Yết không?

Tiểu Ngư thì lo lắng hỏi còn Bảo Bình thì “bất ngờ” khi thấy Song Tử cùng mọi người đang đứng trước mặt mình. Sau khi được giải thích cặn kẽ từ 2 phía (BB và 22 người kia) thì tất cả đều biết là mình bị lừa. Các sao nam cùng hợp sức phá cửa, xông vào và Thiên Yết chạy lại mở trói cho em gái.

– Anh 2 àk, có người…..

– Được rồi, anh biết rồi, đi mau!

Nói rồi cả bọn cùng quay về phòng chờ vì còn 30p nữa là đến giờ thi bơi. Tiểu Bạch khui lon nước ngọt mới mua uống 1 hơi rồi chuyền sang mời Tiểu Ngư:

-Tiểu Ngư, uống đi nèk.

– Thank kiu.

Anh chàng Ngư đưa tay lấy lon nước ngọt nhưng vô ý làm rơi, nước ngọt đổ lên cánh tay anh và……..

– AAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!

Tiểu Ngư hét lên đau đớn, tay anh nhìn thật khủng khiếp. Tiểu Yết nghi ngờ liền lại lục túi mình thì thấy thứ thuốc đó đã vơi đi một nửa.

– Nhất định là lớp abc đã nghe lén chúng mình nói chuyện khi sáng. – Tiểu Bảo nói.

– Nếu không bị đổ nước ngọt trước, có lẽ chúng muốn khi Tiểu Ngư xuống hồ bơi thì…..- Tiểu Bình suy luận.

– Tất cả là tại mình, nếu mình không làm ra loại thuốc đó thì sẽ không như vậy.

Tiểu Yết vẫn tự trách móc bản thân mặc cho mọi người an ủi, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống.

– Đừng khóc. Mình không muốn thấy cậu khóc đâu Yết àk.- Tiểu Ngư an ủi.

– Bây giờ làm sao trị cho Tiểu Ngư đây. Híc… híc… huhuhu.

Song Ngư bắt đầu khóc lóc (ngập lụt, help! ) vì lo lắng cho cậu em trai. Sau lời kể lại về loại thuốc đó của chị em BB, mọi người bắt đầu hiểu vì sao Yết lại đau lòng như vậy. Các sao nam đưa Tiểu Ngư vào nhà vệ sinh (để tắm đấy!!!). Những tiếng la của Ngư như từng mũi dao cắt vào lòng Yết. Mọi người cũng rất lo lắng, khi bước ra, nhìn Ngư thật đáng sợ, mất đi vẻ đẹp trai mộng mơ lúc nào. Anh kẽ lau những giọt nước mắt trên mi Tiểu Yết và nói với mọi người:

– Bây giờ ai thi đấu đây ?

– Em đã như vậy rồi mà còn lo lắng cho việc đó sao? Híc…híc… huhuhu. – Song Ngư khóc lóc.

– Đừng khóc mà, mình sẽ thay Tiểu Ngư thi đấu.

– “Không, mình không thể thua, mình phải cố lên, vì Song Ngư. “

Người Tiểu Kết như có năng lực thúc đẩy, anh tăng tốc 1 cách thần kì và cuối cùng….

Mọi người reo hò vui sướng, lớp ĐB đã giựt hầu hết huy chương và chiến thắng. Sau đó mọi người bắt đầu trở về cuộc sống như thường ngày và ở bảng thông báo của trường luôn được đề cập tin tức mỗi ngày:

– Ngày a tháng b năm c: 1 học sinh lớp abc bị té lầu gãy chân không rõ nguyên nhân.

– Ngày b tháng b năm c: 1 học sinh lớp abc bị bò cạp độc cắn, phải nhập viện.

– Ngày c tháng b năm c: trong giờ trực nhật, 1 học sinh lớp abc bị quạt trần của lớp rơi trúng đầu, chấn thương sọ não.

…………………………………..

và mỗi ngày đều có những thông tin như vậy được đăng lên, lớp abc từng đứa, từng đứa một đều không được yên thân (có lẽ mình không cần nói chi cho thêm thừa, chắc mấy bạn cũng biết rõ hung thủ là ai rồi nhể).

~~~~4 tháng sau~~~~

Vết thương của Tiểu Ngư bây giờ đã khỏi hẳn, trở lại phong cách đẹp trai như xưa (

). Bây giờ đã bước vào tháng 2. Sắp tới 1 ngày lễ quan trọng, ngày lễ của những đôi yêu nhau. Có lẽ không cần nói cũng biết đó là ngày 14/2- Lễ tình nhân Valentine.

– Này mọi người còn 4 ngày nữa là Valentine rồi, hay ngày đó lớp chúng ta đi chơi theo cặp giống như lần trước nha.

– OK.

Vẫn là cái đài phát thanh mang tên Song Tử, anh đang đứng trên bụt giảng và “tuyên truyền” ,đương nhiên là cả lớp đều đồng ý. Và mọi người thắc mắc tại sao cả lớp lại đồng ý hết như vậy, 22 cặp mắt hướng về bàn Tiểu Sư – Tiểu Mã.

– Này, không phải bữa tiệc lần trước 2 người nhất quyết không đi cùng nhau sao? Sao hôm nay lại khác thế?

Kim Ngưu thắc mắc, sau khi suy đi nghĩ lại 1 hồi, Tiểu Sư liền nắm tay Tiểu Mã dẫn lên bụt giảng (nói lôi lên thì đúng hơn

), anh khoác tay ôm lấy Tiểu Mã rồi dõng dạc nói:

– Xin được tuyên bố với tất cả mọi người trong toàn thể lớp ĐB này ( t/g: cái này là đọc bảng tuyên ngôn độc lập kiểu T.Sư hả?. T.Sư: kệ ta, tỏ tình kiểu này nó ms shock, mi còn lâu ms nghĩ đc như ta. T/g: thì bởi vậy thiên hạ ms nói mi bá đạo từng hột gạo đó

. T.Sư: *đơ*) kể từ ngày hôm nay, cô gái này- Tiểu Nhân Mã sẽ là bạn gái của mình.

):

– Các em đang làm mất trật tự của lớp đấy, phía dưới là phòng hiệu trưởng, các em muốn gây rối àk. Đâu phải trống tiết rồi muốn làm gì thì làm,tất cả….MAU BƯỚC RA NGOÀI NÀY HẾT CHO TÔI.

Những lời nói đó phát ra từ cửa miệng của ông thầy giám thị. 24 con người, ai ai cũng xinh đẹp, bị quỳ xếp dài thành 1 hàng trước cửa lớp, tay dang ra 2 bên, mỗi tay là 2 cục gạch (2×2=4; 4×24= 96 ==” trường này tàng trữ gạch trái phép àk.)

– Mỏi tay quá. – Tiểu Mã than vãn.

– Em đứng đó mà phạt tiếp cho tôi. Ma Kết, Tiểu Kết, nể tình 2 em là học sinh giỏi nên tôi tha cho lần này, vào lớp đi.( t/g: chứ k phải vì họ là con hiệu trưởng àk. Thầy GT: ta vẫn còn phải nuôi mẹ già, vợ và 4 đứa con thơ nên k thể để mất việc, ngươi k đi lm, s có thể hỉu cho hoàn cảnh của ta TT TT. T/g: v để ta viết cho 6 người đó nhảy lầu tự tử hết là ngươi có thể an tâm nghỉ việc rồi nhỉ

2 chị em Kết được thầy cho vào lớp nhưng vẫn đứng trước cửa quan sát tình hình của mọi người. Ngay sau đó Tiểu Yết lên tiếng:

– Thầy àk, đâu thể vì là con hiệu trưởng mà thầy lại phân xử bất minh như vậy. Phạm nội quy đấy thầy ạ!

– Em dám nói vậy với tôi hả?

– Nếu không phải thì thôi, thầy làm gì ghê thế? Có tật giật mình àk?

Tiểu Yết gương đôi mắt lạnh như băng lườm ông thầy giám thị làm ông ta đổ mồ hôi hột, nổi cả gai óc.

– Thầy à, dù gì em cũng là lớp phó của lớp, lớp đâu thể thiếu em (lớp bị phạt tập thể rồi, có ai ở trỏng đâu ==”) thầy cho em vào lớp đi, lớp phó cần phải làm đúng nhiệm vụ….blap…blap…

Đã đến lúc Xử Nữ “xuất chiêu” và vì để bảo vệ cái màng nhĩ thân yêu của mình thầy liền cho XN vào lớp, nhưng chị đi rồi thì em nối nghiệp (

) Tiểu Xử nói:

– Thầy à, em học cũng giỏi mà, sức học của em với Ma Kết đâu thua gì nhau, thầy làm vậy em sẽ thấy bất công, mà thấy bất công thì em sẽ bức xúc, mà khi bức xúc với thầy cô thì em sẽ không muốn đến trường, mà không đến trường sẽ không có kiến thức…blap… blap….

Và đương nhiên ông thầy cũng bị “hàng phục” và cho TX vào lớp. Sau đó Tiểu Kết lên tiếng:

– Thưa thầy, bạn Song Ngư sức khoẻ rất yếu, không thể chịu phạt lâu. Nếu bạn ấy có việc gì em e là thầy không gánh nổi trách nhiệm đâu.

– Thôi được rồi, Song Ngư vào lớp đi.

Sau khi Song Ngư đứng dậy thì bắt gặp cặp mắt ngây thơ vô (số) tội của em trai, cô lên tiếng:

(Còn tiếp, đón xem chap 25)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

p/s: sorry vì chap này nó hơi bị nhảm.

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 11 )

***~***~***~*Chap 11: Sau Cơn Mưa, Trời Lại Sáng* ***~***~***~

– Tiểu Ngư, ngón… ngón tay của mình… sao thế này???

– BÁC SĨ!!!

Tiểu Ngư gầm lên, còn bác sĩ chỉ lại khám và sờ thử vào tay cô và lắc đầu nói:

– Bàn tay lạnh quá, y tá mau giúp cô ấy đẩy máu lưu thông kẻo không kịp.

Cô y tá liền xoa bóp cánh tay Tiểu Yết theo chiều ngược xuống để đẩy máu xuống nhưng… vô ích.

– Cô thật là vô dụng, tránh ra, tôi sẽ làm.

Tiểu Ngư nói rồi lại nắm lấy bàn tay của Tiểu Yết, làm lại giống như cô y tá ban nãy.

– Tiểu Ngư. – Tiểu Yết nói.

– Sao cậu cứ nói mình nghe đây.

– Nếu mình vĩnh viễn bị như vậy, cậu…vẫn yêu mình chứ?

– Dĩ nhiên rồi, Tiểu Yết àk, dù cậu có như thế nào mình sẽ vẫn mãi yêu. Nếu cậu không tin, mình sẽ chặt bỏ một bàn tay, để cậu không còn thấy mặc cảm. Mình chỉ mãi yêu cậu thôi.

Tiểu Ngư nói rồi kiss một cái vào bàn tay của Tiểu Yết và tiếp tục xoa bóp, rồi anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, thật ấm áp.

– Bác sĩ, bàn tay ấm lại rồi.- Tiểu Ngư mừng rỡ nói.

– Bây giờ cháu hãy thử cử động ngón tay, nhẹ nhàng, từ từ thôi, đừng gấp gáp, từ từ duỗi thẳng ngón tay ra bác xem.

Tiểu Yết liền làm như bác sĩ nói, thì thật kì diệu ngón tay cô đã cử động được. Tiểu Ngư và 4 cô công chúa khi nãy vừa sang phòng Tiểu Yết rất mừng rỡ.

– Nào, bây giờ cháu hãy từ từ nhấc chân trái lên bác xem.

– Ổn.

– Bây giờ chân phải nào.

– Cử động được rồi, nhưng đầu ngón chân thì không.

– Vậy là sao hả???- Tiểu Ngư hỏi.

– Bệnh của cô bé tiến triển rất tốt, lát nữa chắc sẽ cử động được, những bệnh nhân gặp tình trạng như cô bé đây mà do tôi phẫu thuật 20 người mới có 1 người khỏi đấy. – Vậy tốt rồi, bác sĩ nghỉ ngơi đi ạ!- Xử Nữ lễ phép nói.

Ông bác sĩ ấy bước nhanh ra ngoài để tránh không bị Tiểu Ngư nạt thêm một lời nào nữa nhưng Tiểu Yết liền gọi theo ông:

Tội nghiệp cho ông bác sĩ phải quay lại và cố gắng nở nụ cười xã giao với Tiểu Yết rồi nhẹ nhàng hỏi:

– Cháu bị gì mà tay chân không cử động được vậy?

– Lúc đưa cháu đến đây, cháu đã bị cắt đứt động mạch chủ ở tay và chân nên….

– Chỉ là đứt động mạch chủ thôi sao?

– Ơ…phải…

Tiểu Yết nhìn ông bác sĩ với con mắt cực sắc còn ông ta thì run run trả lời.

– Này, ông ta đã cứu cậu đấy, sao cậu lại nói thế. – Tiểu Mã nói.

– Nếu mình là người đứng ca mổ đó thì sẽ không có bệnh nhân nào phải bị thế đâu, gì mà 20 người mới có 1 người lành chứ. Dở hơi.

– Cháu…. cháu… đùa đấy àk… làm sao mà.

– Có lẽ ông đã nghe qua cái tên bác sĩ Hổ Cáp chứ.

– Không lẽ… đúng rồi Tiểu Thiên Yết cái tên rất quen, không lẽ cháu là con gái của bác sĩ Hổ Cáp? – ông bác sĩ xanh mặt.

– Đúng, cái bệnh viện này có lẽ để tôi san bằng là vừa rồi nhỉ?

– Đừng, xin cháu.

– Biến đi.

Ông bác sĩ lặp tức chạy ra khỏi đó, mặt vẫn còn hoàn hồn.

– Thôi Tiểu Yết àk, đừng trách ông ta, dù gì ông ấy cũng cứu cậu mà.- Tiểu Ngư nói.

– Được rồi, từ giờ cậu nói gì mình cũng sẽ nghe.

– Ái chà, có lẽ 4 chúng ta nên đi để cho ai đó diễn phim tình cảm chứ nhỉ? – Tiểu Song nói.

– Nè, mình vừa tỉnh mà không có ý định hỏi thăm mình một câu sao?

– Có Tiểu Ngư ở đây là đủ rồi nhỉ, mình đi.

Ma Kết nói rồi cả bọn cùng ra ngoài để lại Tiểu Yết và Tiểu Ngư.

~~~~Phòng Thiên Yết~~~~

Vừa thấy Ma Kết bước vào Thiên Yết bật dậy như cái lò xo và hỏi:

– Tiểu Yết thế nào rồi?

– Cậu ấy vĩnh viễn không thể đi được nữa, không nói được, nói chung là bại liệt toàn thân.- Tiểu Song giả vờ để gương mặt đau buồn vào nói với Thiên Yết.

– Sao chứ?

– Tiểu Song nói đúng đấy, Tiểu Yết thật sự đã….- Xử Nữ tiếp lời.

Song Ngư và Tiểu Giải nghe thế càng khóc to hơn (ặc) còn Thiên Yết thì suy sụp.

– Thôi đùa đủ rồi, Tiểu Yết đã hoàn toàn bình phục và khoẻ mạnh.

Tiểu Mã nói và cùng với Ma Kết, Xử Nữ, Tiểu Song cười lăn lộn.

– Cậu nói thật chứ??? Mình cần phải kiểm chứng

Thiên Yết nói rồi định bước ra thì Ma Kết ngăn lại.

– Nếu thực sự cậu ấy bị như vậy thì làm sao tụi mình còn cười được, hãy để cậu ấy “tâm tình” với Tiểu Ngư bên kia đi đừng làm phiền.

– Tâm tình sao?- Thiên Bình nói.

– Đúng vậy đó, 2 người ấy lúc nãy rất lãng mạn…blap…blap…

Sau khi nghe Tiểu Song kể, có lẽ Thiên Bình hơi đau lòng, thật sự anh vẫn chưa thể quên được Tiểu Yết. Rồi anh khẽ bước ra và sang phòng Tiểu Yết.

~~~~Tại phòng Tiểu Yết~~~~

– Tiểu Ngư, mình muốn ngồi dậy.

– Được, để mình đỡ cậu.

Tiểu Ngư nói rồi đỡ Tiểu Yết ngồi dậy để cô dựa người vào tường.

– Lại đây ngồi với mình đi.

Tiểu Yết nói rồi xích qua chừa một góc giường cho Tiểu Ngư ngồi. Anh lại ngồi cạnh Tiểu Yết, choàng tay qua ôm lấy cô, còn Tiểu Yết thì dựa đầu mình vào bờ vai vững vàng của Tiểu Ngư.( woa!!! )

– Những gì cậu nói lúc nãy là thật chứ, dù mình có thế nào thì cậu cũng yêu sao?

– Thật mà, mình không bao giờ nói dối Tiểu Yết cả.

Tiểu Ngư nói rồi càng xiết chặt Tiểu Yết vào vòng tay của mình.

– Cuối cùng, mình cũng đã tìm được người xứng đáng để mình yêu thực sự.

– Tiểu Yết mình muốn nhờ cậu một chuyện.

– Cậu cứ nói dù phải làm gì, mình cũng sẽ làm cho Tiểu Ngư.

– Kịch gì? Trong bao lâu?

– Làm người yêu mình trong 10 năm.

– 10 năm thôi sao.

– Còn nữa, vở kịch thứ 2, làm vợ mình, từ lúc vở kịch thứ nhất kêt thúc đến trọn đời. Cậu đồng ý chứ?

Tiểu Ngư nhìn Tiểu Yết và nở 1 nụ cười – nụ cười đầy ắp tình yêu thương.

– Không. – Tiểu Yết nói.

– Sao???

– Mình muốn 2 vở kịch này sẽ được diễn luôn đến khiếp sau và khiếp sau nữa, vĩnh viễn. Được chứ?

– Mình đồng ý.

Tiểu Ngư nói rồi kiss nhẹ vào trán của Tiểu Yết, và chuyển nụ hôn ấy xuống đôi môi cô, kiss cô 1 cái thật nồng cháy. Và từ đầu đến cuối câu chuyện lãng mạn ấy, có 1 người đã đứng xem tất cả, trái tim như vỡ nát ra…

( Còn tiếp, đón xem chap 12 )

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 3 ) trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!