Xu Hướng 12/2022 # Truyện Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song / 2023 # Top 21 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Truyện Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song / 2023 # Top 21 View

Bạn đang xem bài viết Truyện Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Trong Kim Ngưu Thành lúc này tất cả mọi việc đều dừng lại, không gian yên tĩnh như chết, chỉ sau một câu nói của Phương Anh tuyệt đối dọa tất cả người dân trong thành sợ mất mật.

Trên đường cái rộng lớn với vô số người đi lại bỗng chốc không một bóng người, cảnh tượng trên đường thoạt nhìn không khác gì kiến vỡ tổ cả.

Một trung niên nhân toàn thân là mỡ, cái bụng béo tròn nửa thân trên để trần trong tay cầm một thanh thái đao đang chuẩn bị chặt thịt bỗng khựng lại, thái đao rơi luôn xuống đất bất quá ông ta cũng không thèm nhặt mà cũng chẳng dám nhặt lập tức quay đầu bỏ chạy…

Một mỹ phụ đang kỳ kèo trả giá cũng mặt mày hốt hoảng thậm chí đến cả tiền thừa cũng không nhận lập tức quay đầu bỏ chạy.

Xung quanh hai bên đường bất kể hàng quán nào đều dừng buôn bán, từ hàng tôm hàng các đến quần áo vải vóc thậm chí cả hồng lâu cũng không tiếp tục mở cửa, tất cả cửa chính cửa phụ cửa sổ thậm chí cả lỗ chó cũng đều được người ta bịt lại.

Như một thói quen hoặc như một quá trình tập luyện cường độ cao toàn bộ Kim Ngưu Thành không có lấy một bóng người, không cảnh đang phồn hoa bỗng tiêu điều xơ xác.

Khung cảnh lúc này tuyệt đối là gió thổi cỏ lay cũng có thể phát hiện, ngay trước cửa phủ thành chủ lúc này hàng nghìn binh lính được trang bị ngân giáp cùng vũ khí sáng bóng bao vây hai người Phương Anh cùng Vô Song ánh mắt lấp lóe sát khí, Phương Anh đã đụng vào điều tối kị của Hoàng Kim Thành.

Kim Ngưu Chân Thần mang tiếng là ‘kim ngưu’ nhưng lại là một con ‘bò’ tu luyện thành thần, hắn ghét nhất bị kẻ nào gọi là ‘bò’, trong tiềm thức vị chân thần này luôn lấy Kim Ngưu làm biểu tượng, kẻ nào gọi hắn là ‘bò’ sẽ chết rất thảm rất thảm. Kim Ngưu Chân Thần căm thù nhất kẻ nào lôi xuất thân đáng quên của hắn ra đồng thời hắn cũng thích nhất kẻ nào gọi biệt danh của mình, tất cả mỹ nữ bước vào Kim Ngưu Thành đều có một luật bất thành văn, một luật bắt buộc : Bọn họ nếu gặp thành chủ thì luôn luôn phải gọi hắn là ‘Anh Ngưu Đẹp Trai’.

Kim Ngưu Chân Thần là một kẻ lười biếng nhưng lại rất lỗ mãng và cũng thích giận cá chém thới, Phương Anh đã chọc giận hắn thì cơn giân vị Chân Thần này tuyệt đối sẽ lan sang khắp toàn bộ Kim Ngưu Thành.

Trong phủ thành chủ của Kim Ngưu Thành lúc này một con bò toàn thân màu xanh trên người đầy những cơ bắp lực lưỡng cùng nhúm lông xanh trước ngực, vẻ mặt hắn đang cực kỳ thỏa mãn cầm một ly rượu trên tay.

Xung quanh Kim Ngưu Chân Thần lúc này là vô số mỹ nhân, cùng với màu vàng sáng chói bao quanh người, cuộc đời của hắn đi đến địa vị này ngoại trừ nữ nhân thì cũng chỉ có vàng ròng làm hắn hứng thú.

Kim Ngưu Chân Thần cũng không phải là kẻ không biết phép tắc ít nhất hắn cũng được coi là một nhân vật, đối với mỹ nữ đầu bò này tuyệt đối không ép buộc, tất cả nữ nhân trong đại sảnh ngày ngày hầu hạ hắn đều là hắn dùng tiền mua về, đều là hắn trả một cái giá thích hợp.

Thoải mái nằm trên đùi mỹ nhân, say sưa nghe tiếng đàn vang vọng bên tai, đương nhiên hắn không hiểu gì về âm luật hắn cũng không hiểu đàn hay hay dở bất quá hắn thích khung cảnh này, chỉ có khung cảnh này mới làm Kim Ngưu Chân Thần cảm thấy mình là quý tộc trong loài ngưu, là một đầu đế vương ngưu.

Cái miệng bò của hắn thỉnh thoảng nhe ra đầy thỏa mãn bởi văng vẳng bên tai hắn là vô số âm thanh mềm mại dễ nghe, vô số lời ca tụng :”Anh Ngưu Đẹp Trai”.

Mỗi lần như vậy Kim Ngưu Chân Thần đều cảm thấy mình rất soái, mình rất có mị lực.

Mạnh mẽ ôm một mỹ nhân vào trong lồng ngực Kim Ngưu Chân Thần bật cười :”Hắc hắc thiên hạ này làm gì có đầu Ngưu nào soái hơn ta chứ, bản thần vừa ra thiên hạ mỹ nữ đều quỳ xuống chân, ngày ngày ta còn không dám soi gương sợ bị kẻ trong gương mê hoặc mất trái tim, số khổ số khổ a”.

Hắn vừa dứt lời, bàn tay tiếp tục cho ly rượu lên miệng đột nhiên một âm thanh vang tới. Âm thanh này cực kỳ chói tai ít nhất với Kim Ngưu Chân Thần là thế, hắn không nghe rõ đối phương nói gì tuy nhiên cái từ “Bòoooooooooo” thì kéo dài mãi trong tiềm thức hắn, chỉ một câu nói thôi làm Kim Ngưu Chân Thần mạnh mẽ phun ngụm rượu trong miệng ra, khuôn mặt lập tức đỏ lên.

“Chết tiệt là thằng nào chán sống dám gọi ông là Bò, rõ ràng ông là Kim Ngưu Đẹp Trai thiên hạ vô song hoa gặp hoa nở người gặp người thích, kẻ đáng chết nào bôi xấu hình tượng anh minh thần võ của ta”.

Kim Ngưu Chân Thần bàn tay đưa ra hư không sau đó toàn bộ Kim Ngưu Thành rung động, từ trong mặt đất một cây đại chùy xuất hiện, thân hình hắn đầy cục xúc lao ra bên ngoài, khi hắn rời đi biệt đội mỹ nữ bên người còn không quên đồng thanh :”Anh Ngưu Đẹp Trai đại thắng trở về”.

Âm thanh của hơn 3 chục mỹ nữ cùng vang lên đối với Kim Ngưu Chân Thần tuyệt đối có tác dụng hơn cả tiếng trống lệnh, cái mũi hắn phổng lên, ánh mắt càng ngày càng đỏ, hơi thở càng ngày càng gấp gáp, cái miệng rống to :”Các mỹ nhân đợi Anh Ngưu Đẹp Trai ta nhất định sẽ đại thắng trở về”.

Thân hình Kim Ngưu Chân Thần như một làn gió tan biến trong hư không, khi hắn xuất hiện trở lại chính là ở trên đỉnh phủ thành chủ, từ trên cao hắn tất nhiên phát hiện ra nguồn gốc âm thanh, nơi trước của phủ thành chủ có hàng nghìn binh sĩ đang tập trung vây kẻ phạm thượng vào giữa.

Kim Ngưu Chân Thần lập tức lao xuống như một quả boom thả từ trên cao, ngay khi hai bàn chân của hắn đặt xuống đất lập tức tạo nên hai cái hố khổng lồ, chưa cần nhìn thấy kẻ phạm thượng là ai hắn lập tức rống lên, một tiếng bò rống vang trời :”Anh đẹp trai đến đây”.

Dứt câu hắn cũng thở hắt ra một hơi, cây trùy gỗ trong tay liên tục xoay tròn, trọng lượng cây trùy này tuyệt đối lên đến hàng trăm tấn nhưng Kim Ngưu Chân Thần lại dễ dàng xoay nó trên 5 ngón tay cứ như xoay bút bi vậy. Kẻ này đầu óc có thể không tốt lắm nhưng tứ chi tuyệt đối phát triển hơn người.

Làn khói bụi từ động tác nhảy xuống của Kim Ngưu Chân Thần cũng từ từ tan đi, Kim Ngưu Chân Thần hơi thở ồ ồ nóng rực nhìn thẳng về phía trước :”Kẻ nào dám gọi bản thần là Bò thì đi ra đây, bản thần sẽ lột da dóc xương đánh cho ngươi sống dở chết dở, đánh ngươi đến lúc chính bản thân ngươi không nhận ra”.

Vô Song lúc này đứng ngay trước mặt Kim Ngưu Chân Thần, hắn thực sự khá bất ngờ về vị Thần này, người hắn cực kỳ to lớn ít nhất cũng phải đạt tới 4m, nhìn hắn cứ như một cái xe tăng di động vậy.

Kim Ngưu Chân Thần lúc này cúi đầu nhìn xuống Vô Song như nhìn một đứa bé vậy, ngón tay hắn khẽ chỉ vào mặt Vô Song :”Tiểu tử ngươi có phát hiện ra kẻ nào nói xấu ta không, ta dĩ nhiên là tìm không thấy”.

Kim Ngưu Chân Thần thực sự nhìn không thấy Phương Anh mặc dù Phương Anh ở ngay sát cạnh hắn, không chỉ Kim Ngưu Chân Thần mà hàng nghìn binh sỹ cũng không một ai cảm nhận được Phương Anh tồn tại, nàng đứng ngay trước mặt bọn họ mà cứ như đứng ở ngoài một không gian khác.

Vô Song hiện nay có chút luống cuống, hắn không biết nên trả lời ra sao thì Phương Anh lên tiếng, thậm chí cơ thể nàng lúc này chỉ còn cách Kim Ngưu Chân Thần có một bước chân mà thôi, nụ cười như có như không xuất hiện trên môi, Phương Anh hỏi :”Vậy nếu người nói là mỹ nữ thì sao ?”.

Kim Ngưu Chân Thần bản năng liền trả lời trong vô thức :”Đương nhiên cướp về làm nha đầu ấm giường sau đó ngày ngày dạy dỗ rồi, danh tiếng Anh Đẹp Trai của bản đại nhân sao có thể mai một được, nhất định phải dạy dỗ nàng từ đầu”.

Phương Anh tiếp tục mỉm cười, sát khí trên người nàng nhè nhẹ xuất hiện, một âm thanh thản nhiên tiếp tục vang lên :”Vậy nếu người lên tiếng là Sát Đế Phương Anh thì sao”.

Vẫn không cảm thấy có gì không đúng thậm chí Kim Ngưu Chân Thần còn không thèm quan tâm giọng nói từ đâu xuất hiện, cái miệng bò lại rống lên đồng thời dùng tay mạnh mẽ đấm ngực :”Phương Anh thì sao, cô ta sao dám đến Kim Ngưu Thành của bản thần mà cho dù có đến đây cũng bị ta đánh chạy trở về, trước dung mạo thiên hạ vô song người đẹp người thích hoa gặp hoa nở của bản thần thì sao cô ta cầm lòng cho được, đối mặt với cô ta bản thần không cần chiến cũng thắng, bản thần chính là thiên hạ vô địch Kim Ngưu”.

Đột nhiên nói xong câu này Kim Ngưu Chân Thần khựng lại, mắt tròn mắt dẹt nhìn Vô Song :”Ê này lúc nãy là người lên tiếng hả ?”.

Vô Song trong vai trò khách qua đường cũng chỉ biết thở dài ngao ngán, hắn nhìn Kim Ngưu Chân Thần đầy thương cảm sau đó ngón tay chỉ chỉ về phía sau hắn.

Kim Ngưu Chân Thần nuốt một ngụm nước bọt, hắn cảm thấy cổ họng của mình có gì đó đắng chát, sống lưng lành lạnh, cố hết sức bình sinh quay đầu về phía sau, ở nơi đó đang có một mỹ nhân tuyệt thế lạnh lùng nhìn hắn.

Đừng có nói là mỹ nhân tuyệt thế bởi hình ảnh trong mắt Kim Ngưu Chân Thần lúc này Phương Anh căn bản chính mà mà đầu tuyệt thế, da đầu hắn run lên, toàn thân rét lạnh thậm chí cái đầu cúi thấp hơn một chút, cái mắt bò cố gắng mở to hết cỡ chớp chớp ra vẻ dễ thương, hai ngón tay vừa to vừa thô bắt đầu mân mê lấy nhau, Kim Ngưu Chân Thần rụt rè lên tiếng :”Lúc nãy em đùa đại tỷ đừng lấy làm thật”.

Nhìn Kim Ngưu Chân Thần lúc này chẳng khác gì một đứa bé 3 tuổi bị mẹ trách phạt cả, thảm không thể tả, hình tượng của hắn trong phút chốc quay ngược 180 độ.

Hay Thanks ở cuối mỗi chương vì nó miễn phí nhưng lại rất giá trị với bọn mình.

Đọc Truyện: Vô Song Kiếm Thánh / 2023

Tác giả: Đào Thứ Lang

Chương 20: Daedalus vs Chòm Sao Xạ Thủ

Chương 20: Daedalus vs Chòm Sao Xạ Thủ

Tại “Giả heo ăn thịt hổ” trong chuyện xưa , tối bị thương không phải “Con cọp”, mà là những cái…kia thay con cọp phất cờ hò reo nhìn khách . Con cọp chỉ đánh giá thấp “Heo” thực lực , đám khán giả lại đánh giá cao thông minh của mình .

” Xạ Thủ Tọa” cao mười kilômet xích , nặng đến 50 tấn , có hai cái tay cơ giới cùng bốn đầu chân cơ giới , tạo hình rất giống cổ trong Hy Lạp thần thoại Bán Nhân Mã .

Xạ Thủ Tọa là một máy điển hình nặng võ trang Robot , hạng nặng trang bị kể cả hai môn 60 MM Hỏa Thần Cơ quan pháo , tứ môn hoả tiễn , sáu cái điều khiển Bố Lôi khí , sau lưng còn treo móc một chi trang bị “Long Nha” thức Bí Ngân đầu đạn hạt nhân tiện mang đạn đạo phát bắn đồng , có thể dùng “Trang bị đến tận răng” để hình dung .

Duẫn Kiếm đối với loại cơ giáp này ưu điểm cùng khuyết điểm rõ như lòng bàn tay . Xạ Thủ Tọa tại trên chiến trường chủ phải chịu trách nhiệm trong viễn trình áp chế , một bộ người máy có thể cấu trúc ra hỏa lực dày đặc lưới [NET] , áp là đối thủ không ngốc đầu lên được , nhiên mà một khi bị đối thủ cận thân sẽ bạo lộ ra chậm chạp vụng về nhược điểm , vật lộn năng lực quả thực không dám lấy lòng .

Vị này điều khiển Xạ Thủ Tọa người chơi đi lính Vu mỗ hành tinh pháo binh bộ đội , am hiểu nhất “Hỏa lực áp chế”, bình thường đối thủ còn chưa kịp tới gần đã bị mưa bom bão đạn đánh cho nát bấy , hắn này hơn bảy phần mười tỷ số thắng cơ hồ toàn bộ là như thế này có được , còn cận thân …

“Nói đùa gì vậy !’Daedalus’ cái loại này đồ bỏ đi cái đó có cơ hội gần thân thể của ta !” Xạ Thủ Tọa phi công xuyên thấu qua thông tin kênh hướng Duẫn Kiếm đồng học khởi xướng khiêu khích , “Tướng đến hãy xưng tên ra , ta Hồng Hưng Tam thái tử dưới đao không trảm Vô Danh chi quỷ !”

Duẫn Kiếm không quen nhìn cái thằng này hung hăng càn quấy khí diễm , nhàn nhạt đáp: “Hồng Hưng Tam thái tử không có nghe nói qua , ca ngược lại là thường uống hồng tinh rượu xái .”

Hồng Hưng Tam thái tử lập tức tức nổ tung , “Ối vãi lồn chính là cái thằng chó , nạp mạng đi !”

──10 , 9 , 8 , 7 …

Song phương cũng đã khởi động động cơ , chỉ chờ đảo kế thì chấm dứt tựu đấu võ .

Rất nhiều rỗi rãnh nhức hết cả bi người chơi chạy tới đang xem cuộc chiến , chính ở chỗ này trao đổi cá độ kinh nghiệm .

“Daedalus vs Xạ Thủ Tọa? Cmn ! Loại này phúc lợi bàn khẳng định phải hạ trọng chú (tiền đánh bạc lớn) đấy, cùng nhặt tiền không có chênh lệch !”

“Sự tình ra khác thường tất có Yêu , sẽ không phải là Trang gia đặt bẫy Khang Đa chứ?”

“Trang gia đặt bẫy cũng sẽ không lựa chọn Daedalus cái loại này đồ bỏ đi , ánh mắt của quần chúng là sáng như tuyết đấy, tướng ăn quá khó nhìn không có kết cục tốt !”

Dựa theo trong trò chơi “Sòng bài” cho ra bàn khẩu , Duẫn Kiếm chiến thắng tỉ lệ đặt cược là 4 .15 , Hồng Hưng Tam thái tử cũng chỉ có đáng thương 1 .22 , Nhưng gặp tuyệt đại đa số đánh bạc gia đô đem trọng chú (tiền đánh bạc lớn) áp ở người phía sau trên người .

“Daedalus” thật sự quá kém , trừ phi đối thủ nhường , cơ hồ không có chiến thắng khả năng . Mặc dù nhường cũng không có ý nghĩa , sau khi chiến đấu kết thúc Server hội căn cứ các loại số liệu xét duyệt có hay không có ăn gian hiềm nghi , một khi xác nhận ăn gian ván bài làm lưu bàn xử lý , ăn gian người chơi cũng sắp bị xóa bỏ tài khoản .

Hồng Hưng Tam thái tử vận khí không tệ , tiến vào chiến trường hậu tùy cơ hội đến một chỗ sườn núi cao với tư cách điểm dừng chân , dưới cao nhìn xuống bao quát 500m bên ngoài bộ kia thấp bé hèn mọn bỉ ổi Daedalus , càng phát giác buồn cười .

Daedalus căn bản không tính là Chiến Đấu Cơ Giáp , chỉ là một thời đại hình sửa chữa cơ mà thôi, không có trang bị bất kỳ vũ khí nào ── ngay cả đám đem súng lục nhỏ đều không có ── như thế nào với hắn Xạ Thủ Tọa đấu?

Hắn không rõ “Vô Song Tiện Thánh” vì cái gì đem cái này thứ đồ hư chạy đến trên chiến trường ra, chẳng lẽ hắn không biết “Mất mặt” hai chữ viết như thế nào?

Duẫn Kiếm cũng đang quan sát đối thủ động tác , khóe miệng có chút giơ lên: “Hạ bàn bất ổn , có hoa không quả .” Lập tức dựng thẳng lên ba ngón tay , “Ba chiêu giải quyết Ngươi .”

Không nói đến Hồng Hưng Tam thái tử tức giận đến thổ huyết , người xem cũng không quen nhìn cái này cái thằng này mở màn sửa chữa cơ còn dám cao điệu trang bức, nhao nhao cuồng khen ngược .

“Là ba chiêu bị giải quyết đi!”

“A Di Đà Phật , lão nạp cái này mái hiên hữu lễ , ta khuyên thế nhân đừng giả vờ bức, trang bức coi chừng gặp sét đánh .”

Đối mặt quần chúng phê bình , Duẫn Kiếm thản nhiên nói: “Các ngươi những người phàm tục này sao có thể hiểu được cao thủ cảnh giới , không hiểu chính là không hiểu , chênh lệch chính là chênh lệch .”

Cái này có thể đút tổ ong vò vẽ , quần chúng cùng kêu lên chửi mẹ , vô số nát cà chua trứng thối ném đem tới ── cái đồ chơi này là hệ thống thiết trí tiểu đạo cụ , một khối tiền phát một lần .

Đảo kế thì chấm dứt , đối diện Thái tử ca đã sớm chứa đầy ba quản nộ rãnh rồi, không nói hai lời một phát đạn hỏa tiễn bắn tới , nổ Bát Giới huynh cái bụng nở hoa , nghiền nát linh kiện mạn thiên phi vũ (bay đầy trời) .

Duẫn Kiếm lăn khỏi chỗ giãy dụa lấy đứng lên , thúc đẩy Robot phóng tới dốc núi . Đối diện Xạ Thủ Tọa tựa hồ không đành lòng nhìn hắn công kích mà khổ cực như thế , lại là một chuỗi đạn hỏa tiễn đánh xuống , nổ Bát Giới huynh người ngã ngựa đổ , nhiều chỗ tuyến đường khỏa thân lộ đi ra , xì xì ứa ra lửa điện hoa , một cỗ khói đen theo trên người từ từ bay lên , lộ ra nhưng đã đánh mất động lực .

“Không phải ba chiêu giải quyết sao? Cái này còn chưa tới ba chiêu đã bị đánh ngã rồi.”

“A Di Đà Phật , Vô Song tiểu thí chủ bi kịch nói cho chúng ta một cái đạo lý , làm người đâu rồi, nên con đường thực tế từng bước cái dấu chân , bước chân bước quá đại dễ dàng kéo tới trứng !”

Đang xem cuộc chiến trong kênh nói chuyện là một mảnh sung sướng hải dương , tất cả người chơi cho thấy nhân dân quần chúng vĩ đại , đối với Duẫn Kiếm khởi xướng các loại trào phúng các loại đùa giỡn , hận không thể vừa múa vừa hát hoan ca tụng hắn chết sớm sớm gửi hồn người sống .

Duẫn Kiếm đồng học lại làm cho quảng đại người xem thất vọng rồi , hắn trốn trong Ky Thương không đi ra , chỉ cần Robot không bị triệt để đánh nổ , chiến đấu tựu còn không có thực sự kết thúc . Đương nhiên , cái này tại người xem xem ra bất quá là vùng vẫy giãy chết .

Tam thái tử đứng ở cao điểm lên, trong nội tâm rất không tư vị .

Vừa đối mặt thì làm mất đối thủ , để cho hắn có một loại toàn lực ra quyền lại đánh vào không trung cảm giác mất mác . Thường ngày loại thời điểm này hắn đều chỉ dùng điên cuồng công kích đến chấm dứt chiến đấu , nhưng bây giờ đã có mới nghĩ cách .

Vô Song Tiện Thánh không phải mở ra (lái) sửa chữa cơ trang bức sao? Hiện tại luân(phiên) đến lão tử trang một phen ! hắn thao túng Xạ Thủ Tọa đi xuống dốc núi , dứt bỏ súng máy pháo không cần , có chủ tâm đem Daedalus từng chân một giẫm dẹp , giẫm toái , cho hắn biết cái gì gọi là cao thủ , cái gì gọi là ngạo mạn bức không giải thích !

Năm khoảng trăm thước cũng không tính xa, Xạ Thủ Tọa tuy nhiên hành động tương đối chậm chạp cũng không hao phí một phút đồng hồ liền đi tới Duẫn Kiếm trước mặt , chính muốn hảo hảo nhục nhã hắn một phen , đã thấy Daedalus trở mình một cái bò lên !

Hồng Hưng Tam thái tử quả thực không dám đối với thư ánh mắt của mình , bộ kia bị tạc được rách mướp , bãi rác cũng không chịu thu Robot làm sao sẽ bỗng nhiên ngay lúc đó tại chỗ đầy máu phục sinh !

“Vô Song Tiện Thánh , ngươi , ngươi muốn làm gì ── “

Duẫn Kiếm im ắng cười lạnh , đột nhiên thao túng Daedalus lơ lửng dựng lên , như Lưu Tinh lóe lên vọt tới Xạ Thủ Tọa , tại chỗ tương kì hai cái chân trước nện đứt .

Xạ Thủ Tọa thân thể cao lớn nhất thời mất đi cân đối , một cái lảo đảo té quỵ dưới đất , hai tay chọc vào nhập bùn đất , nội đưa cơ quan pháo Hồ loạn nổ súng , tự tầng đất ở trong chỗ sâu truyền đến ủ dột hồi âm .

“Sớm nói qua Ngươi hạ bàn bất ổn , hiện tại tin chưa .”

Duẫn Kiếm ngoài miệng nói qua ngồi châm chọc , trên tay cũng không nhàn rỗi . Một chiêu “Bạo Liệt Chưởng” khoác trên vai mặt nện xuống , nổ nát Xạ Thủ Tọa dày đặc bọc thép , song chưởng thuận thế đẩy về phía trước ra một phát Trùng Kích Ba , bắn hướng dĩ nhiên khỏa thân lộ đi ra ngoài Ky Thương .

Hồng Hưng Tam thái tử thấy tình thế không ổn , cuống quít đè xuống khẩn cấp chạy trốn khóa , chỗ ngồi bắn ra Ky Thương .

“Ngươi chạy không được !” Duẫn Kiếm ngoắc ngoắc ngón tay , xuất ra Hỏa Thiêu Kim Liên rèn luyện được khống chế thủ pháp .

Trùng Kích Ba đột nhiên hướng lên vểnh lên đầu , xẹt qua một đạo quỷ dị đường cong đánh trúng chạy trốn chỗ ngồi , oanh địa một tiếng tương kì nổ nát bấy .

Kèm theo Hồng Hưng Tam thái tử hoảng sợ muôn dạng kêu thảm thiết , Duẫn Kiếm thu được như sau tin tức .

── đối thủ của ngài đã bỏ mình .

── chúc mừng ngài đạt được thắng lợi , thắng được 100 điểm chiến tích điểm tích lũy .

Truyện Thượng Thần, Ngài Hạ Lưu! / 2023

Lúc dùng bữa Hào Hành thấy cơm canh trong chén Thái Thường không vơi chút nào, bình thường nàng có thể ăn được vài chén, lúc này có vẻ không hề muốn ăn.

Tiểu tiên nga cố ý thêm cơm thay Thái Thường, thấy chén nàng vẫn đầy như cũ, cũng mười phần kinh ngạc, nói: “Tiên tử, có phải người lại tiêu chảy không?”

Thái Thường thở dài một tiếng, lắc đầu khuấy cơm canh trong chén, biết Hào Hành không để ý tới mình, liền dứt khoát không nói lời nói. Hào Hành thấy bộ dạng nàng khác thường, trong nội tâm vì ghen mà cơn tức tụ lại cũng nhẹ đi rất nhiều, dùng đũa vàng gắp miếng đào đã tách hạt đặt vào chén nàng: “Quá giờ trong điện không cung ứng đồ ăn, ngươi không ăn đến đêm đói bụng thì làm sao?”

Thấy hắn cuối cùng cũng chủ động nói chuyện với mình, con ngươi Thái Thường phút chốc long lanh rạng rỡ, cong môi cười rộ, ăn hết trái cây.

Cuối cùng thấy nàng ăn một chút, Hào Hành cũng nhếch môi nói, “Có phải tiên tử điện quân nhà ai nói ngươi mập không? Bản điện đã nói rồi cứ thuận theo tự nhiên là được, có lẽ ngươi gầy đi cũng sẽ không đẹp, về sau không cần để ý tới các nàng ấy.”

“Không có không có…” Thái Thường khoát tay: “Ta cảm thấy rất là hài lòng với vóc người của ta bây giờ, không định giảm… Ta lo lắng thúc công…” Hai chữ sau nàng nói bằng giọng rất nhỏ, bởi vì thoáng thấy lông mày Hào Hành cau lại.

Thái Thường cho tiểu tiên nga lui xuống, đưa gương mặt bồ đào cọ cọ Hào Hành, áp vào bên tai hắn nói nhỏ: “Có thể ngài biết, có lẽ thúc công ta muốn làm phản!”

“Phụt – – “

Hào Hành đặt chén canh không xuống, xem như chưa uống : “Vì sao hắn phải mưu phản?”

Thái Thường bĩu môi, hừ hai tiếng nói: “Dừng, các người làm thượng thần thì không nghĩ tới ngày làm thế nào biến thành thần tiên lợi hại hơn, sau đó làm vị vua không biên giới sao?”

Hào Hành lau khóe môi, nói thay tình địch: “Thái Thường tiểu tiên, không có chứng cớ không thể tùy ý chửi bới thượng thần. Hơn nữa ngươi chửi bới có phần thái quá, ai cũng có thể sẽ mưu phản, kể cả bản điện, nhưng gã thúc công giả mù sa mưa kia thì không thể.”

Hắn nói xong thì đưa một ngón tay, gọi tiểu tiên nga mang thêm một chén canh nữa đến.

Gì? Thái Thường khó hiểu: “Vì sao thúc công sẽ không soán vị mưu phản? Gần đây ta nghe Tiên Mẫu nói, bên kia Đông Hải vẫn không ngừng bị vỡ, Đông Hải và Nam Hải cách nhau không xa! Ta không thể để cho mẫu thân bị thúc công liên lụy.”

“Bởi vì thúc công ngươi đã từng là người đệ nhất do Thiên đế chọn, ” Hào Hành lạnh nhạt nhấp canh: “Là tự hắn không muốn giữ lấy, chủ động xin đi giết giặc đến Nam Hải tu hành.”

“Vậy sao ngài biết chắc, nhỡ đâu hiện tại thúc công nghĩ thông suốt muốn làm Thiên đế thì sao bây giờ?”

Hào Hành vừa định cùng nàng tranh luận một phen, đột nhiên nhướng mày ý thức được: “Thái Thường tiểu tiên? Vì sao ngươi biết được hắn muốn làm phản? Quan hệ của các ngươi đã tốt đến mức ngay cả chuyện mưu phản hắn cũng nói với ngươi?”

Thái Thường lắc đầu, nghĩ đến chuyện tu hành không gạt được, thừa dịp hắn phát hỏa không cho phép nàng ăn cái gì bèn há to miệng nuốt vài miếng cơm: “Cái kia… Thượng thần, đêm mai ta không thể đốt đèn cho ngài, có khả năng vài buổi tối tới cũng không thể đốt đèn cho ngài.”

“Ừ?” Hào Hành tà tà nhướng một bên lông mày: “Vì sao?”

“À, bà trẻ thay ta tìm một biện pháp để tăng tiên pháp, bà nói chỉ có vậy ta có thể trong một đêm tăng một trăm năm tiên lực đó!”

“Sao bản điện chưa từng nghe qua có biện pháp tốt như vậy? Biện pháp gì?”

“Ừm… Chính ta cùng thúc công Ti Cầm Đế Quân song tu.”

“…”

“Cho nên tiểu tiên ta cảm thấy được rất kỳ quái! Ngài ấy đã lợi hại như vậy vì sao còn cần tu hành? Không phải muốn làm phản thì là gì?”

“…”

“Chắc hẳn ngài ấy nghĩ tới chuyện tích góp từng chút một tiên pháp sau đó có mục đích khác, ngài nói đi thượng thần?”

“…”

Thái Thường gãi đầu, xem không hiểu vì cái gì mà sắc mặt Hào Hành ngày càng tái mét.

“À, ta còn nhớ rõ bà trẻ nói, chuyện ‘song tu’ này phải kiên trì bền bỉ, không thể bỏ dở nửa chừng, cho nên an bài ba ngày này, còn nói nếu hiệu quả sẽ tiếp tục làm. Cho nên… Cho nên ba ngày này ngài đừng thức quá muộn, tiểu tiên ta đi tu tiên, được chứ?”

Thái Thường dứt lời cắn cắn móng tay, nàng không hiểu vì sao thoạt nhìn mặt mũi Hào Hành giống như giận dỗi.

“Ừm… Ngài không nói… Ngài không nói chính là đồng ý rồi?”

“…”

Nàng thở một hơi: “Vậy đêm mai ta phải đi rồi?”

Nàng không dấu giếm nữa, có điều thoạt nhìn Hào Hành vẫn còn có chút mất hứng, Không! Là mất hứng cực độ!

Mất hứng thì nói đi! Bằng không làm sao nàng biết được mình nói sai chỗ nào!

“Vậy ngài đi nghỉ ngơi sớm, tiểu tiên ta đi học tập chút ít tiên pháp, nếu không lúc tu tiên cái gì cũng không biết sẽ bị thúc công chê cười.”

Nàng khom người rồi đứng dậy, Hào Hành tựa hồ u mê đột nhiên gọi nàng nói: “Tiểu tiên khoan đã!”

“Dạ? Ngài còn có gì phân phó?”

Hắc hắc, thật tốt, còn để ý nàng!

“Kiên trì bền bỉ?” Hào Hành cũng đứng dậy đột nhiên lại gần sát nàng, hỏi: “Thái Thường tiểu tiên, ngươi có biết hàm ý của ‘song tu’ kia không?”

Thái Thường bị hắn nhìn thì trong lòng sợ hãi, giọng run lẩy bẩy nói: “Tiểu tiên ta… Ta mặc dù không biết kia song tu là gì, nhưng ta biết ánh mắt ngài có chút… có chút…có chút…” Sắc!

Sau đó đâu chỉ ánh mắt Hào Hành có chút sắc, ngay cả nụ cười và động tác đều có chút sắc! Hừ! Ai kêu bà nương già kia thích chõ mõm vào, đã không đi Bắc Cực an hưởng tuổi già, không nương nhờ Thiên cung lại đi quấy nhiễu tiểu ngây ngốc hắn dưỡng thành sau đó ăn hết sạch. Song tu là hết, rất tốt, tốt vô cùng. Hắn tu trước cho bọn họ xem!

Hắn xoay người nhìn một cái, xác nhận tiểu tiên nga đã sớm biết điều mà trốn xa, một tay tựa hồ vĩnh viễn ôm lấy eo trơn mượt đầy thịt của Thái Thường, oán khí trong lòng mấy ngày nay tích góp từng tí một, toàn bộ ghen tuông đều được thả lỏng ! Hào Hành cười xấu xa nói: “Không hiểu song tu là ý gì? Vậy không bằng bản điện tới dạy ngươi trước?”

Đợi đến khi “học” thông, làm cho Ti Cầm lại hối hận tám trăm năm!

“Tiểu tiên…Tiểu tiên ta còn biết sơ một hai điều !”

Thái Thường vùng vẫy giãy chết, bởi đã nhìn ra thượng thần trước mắt khôi phục bản chất sắc quỷ kia.

“A?” Trên người nàng bay ra hương hạt sen ấm áp đã thành công chi phối ý niệm kiên định trong lòng thượng thần! Đáng giận tiểu tiên nàng không ăn hạt sen mà toàn thân sao còn thơm làm gì? Không biết rằng từ lâu đi cùng Mịch Trăn, ít nhiều gì chắc Ti Cầm cũng ngửi ra, ngẫm lại liền giận dữ: “Vậy ngươi nói một chút xem?”

Hắn càng ngày càng gần, Thái Thường lắp bắp đưa tay đẩy lồng ngực của hắn: “Cái kia… Song tu chính là… Thúc công cùng ta cùng nhau tu… Tu tu tiên!”

“Tu tu tiên?” Hào Hành hài lòng ngồi vào chỗ một tay ôm lấy nàng: “Vậy chúng ta hãy ‘tu tu tiên’!”

A! Oái ! Thái Thường tại trong lòng hắn vùng vẫy không ngừng, làm sao lại cùng hắn biến thành bộ dạng mập mờ này? !

“Kìa… thượng thần! Tiểu tiên ta chưa ăn no! Hay là đợi lát nữa hãy học được hay không?”

“Muốn chạy trốn?” Hào Hành để nàng rơi xuống cái giường vững chãi, có trời mới biết mấy đêm không ngủ cùng nàng tư vị khó chịu đến cỡ nào! “Hà – – lúc này nàng nên ngậm miệng khiêm tốn thỉnh giáo đi, Thái Thường tiểu tiên.”

Hu hu… Sắc quỷ đã rút dây buộc trên eo nàng ra… Thái Thường đánh bạo cao giọng gào thét một câu: “Người xấu!”

Hào Hành cúi người chặn môi của nàng, lướt qua một phen sau đó hài lòng thấy gương mặt của nàng lại biến thành trái hồng, cười nói: “Bản điện không phải người xấu, bản điện là đàn ông.”

Ai tới nói cho nàng biết vì sao song tu là ý này a! Thái Thường bị hắn liếm lại liếm lại, cảm thấy lực hắn hôn nàng càng ngày mạnh, như muốn trên thân thể nàng cắn một trăm cái. Thân thể của nàng bị hắn động chạm không ngừng mà cuộn mình lại, còn có chút… Có chút nóng lên xấu hổ muốn chết, thật ra không phải nàng sợ, mà là thẹn!

“Nàng là vợ tiên mệnh định của bản điện, Thái Thường.”

Hắn khẽ vuốt ve cánh môi nàng và cả lúm đồng tiền nhỏ nghịch ngợm mà tinh khiết, phút chốc trở nên dịu dàng: “Cho nên phải chuẩn bị một chút, vì bản điện mà chịu đau một lần.”

“Ừm…”

Lúc thượng thần nói những lời này trong con ngươi không còn tà ý, ngược lại trong ánh mắt sáng của hắn, Thái Thường bị bắt gặp một tia cưng chiều, chỉ dành cưng chiều nàng thôi. Trong mắt hắn, nàng không còn là tiên tử vừa mập vừa ngốc bị mọi người ghét bỏ, mà là tiên tử mập, là vật trân quý của hắn. Vật trân quý chân chính và vĩnh cửu.

Như vậy, nàng nguyện ý để hắn giở trò lưu manh!

Mặt Thái Thường chịu đựng hồng đến muốn thiêu cháy hỏi một vấn đề cuối cùng trước khi đêm ngủ: “Thượng thần… Nếu ta không đồng ý, ngày mai có thể không để ý đến cơm của ta không?”

Khuynh Thành Chi Truyện / 2023

– Ưm… – Trêи chiếc giường bằng gỗ trong căn nhà tranh nhỏ ấm áp , có 1 bé gái khoảng 5,6 tuổi đang nằm trêи đó , bé gái có khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành khiến thiên địa phải lâm vào thất sắc đang ngủ. Cô có mái tóc màu trắng xóa dài mượt mà như dài lụa trân quý nhất thế gian , làn da trắng như tuyết mịn màng như sữa ,đôi mày lá liễu , đôi mi trắng dài cong cong , cái mũi thanh tú , đôi môi nhỏ , đỏ mọng căng tròn như quả sơ ri khiến người ta có xúc động muốn cắn lên đó 1 cái . Bỗng đôi mi run run và cô mở mắt ra, đôi mắt màu tím huyền bí sâu không thấy đáy , đôi mắt thâm thúy đó vốn không nên hợp với độ tuổi của cô mới phải, nhưng không, nó càng tô lên nét đẹp của cô khiến cô trở nên huyền bí quyến rũ hơn . Người tới thất thần đứng ngoài cửa , si mê ngơ ngác đứng nhìn cô thiếu điều nước miếng muốn chảy xuống .

‘ đây …. là đâu ?’ -Khuynh Thành đánh giá xung quanh , đây là 1 căn nhà nhỏ cũ nát, tuy vậy nhưng rất sạch sẽ xung quanh không có gì nhiều chỉ là 1 cái bàn và 2 cái ghế bằng gỗ 1 cái giường bằng gỗ gần mục nát và 1 cái giá để sách để thật nhiều văn thư .

‘Có lẽ chủ của căn phòng này rất ham học nhỉ !!! Ah! Có người!’- Khi nhìn ra ngoài cánh cửa cô thấy 1 cô bé khoảng 13,14 tuổi khuôn mặt xem như là thanh tú trêи người mặc 1 bộ đồ cổ trang bằng vải thô .

‘ À mà khoan đã cổ trang ??? Chẳng lẽ ta xuyên không’- Hoảng hốt khi phát hiên ra sự thật , cô vội kiểm tra toàn thân của mình.

‘ Uy uy uy sao tay nhỏ thế này , ko lẽ ta xuyên vào thân thể con người ta ‘ – Vừa nhìn thấy đôi tay nhỏ nhắn tinh xảo của mình Khuynh Thành thầm nghĩ .

‘ Uy … tóc..tóc trắng , là màu tóc của ta mà ‘- Cô đang rối rắm suy nghĩ thì người đang đứng thất thần say ngất ngây như con gà tây bay lên chín tần mây kia cũng tỉnh táo lại .

Muội….muội tỉnh rồi a . – Thiên Cốt khi tỉnh táo lại thì thấy Khuynh Thành như đang suy nghĩ cái gì đó thì lên tiếng hỏi .

-Cô là ai ? – Với giọng nói như tiếng chuông linh động nhè nhẹ mà quyến rũ , Khuynh Thành lạnh nhạt hỏi .

‘ Aisss… nếu xuyên vào thân thể người ta thì chỉ có cách giả mất trí nhớ thui ‘ – Khuynh Thành nghĩ.

-A…a muội… muội đừng hiểu lầm , ta không phải là người xấu , ta thấy muội bị ngất ngoài kia nên đưa muội vào nhà thui.- Thiên Cốt hơi thất thần một lúc khi nghe giọng nói quyến rũ của cô lúc lấy lại tinh thần mới tiếp thu được câu hỏi của Khuynh Thành, tưởng Khuynh Thành nghĩ mình là người xấu nên vội giải thích .

-Cô là ai ? – Nghĩ Hoa Thiên Cốt đã cứu mình nên thái độ của Khuynh Thành nhu hòa hơn lúc nãy , Khuynh Thành rất ghét phải nhắc lại lần thứ 2 nhưng không hiểu sao khi ở trước mắt cô bé này cô lại không chán ghét.

-A… ta.. ta là chúng tôi Thiên Cốt , rất..rất vui…được làm quen với muội. – Thấy cô đã hết phòng bị với mình Thiên Cốt rất vui , vội ấp úng khai danh báo tánh . Cô không biết mình có nói gì sai hay không, vì từ khi còn nhỏ đã không ai chơi cùng cô ngoại trừ phụ thân, bọn nhỏ trong làng đều vâng lời phụ mẫu, tránh xa cô đề không gặp điều xui xẻo , nghĩ tới đây Thiên Cốt hơi bi thương .

‘ chúng tôi Thiên Cốt chẳng lẽ mình lại xuyên vào cuốn tiểu thuyết THKD Hoa Thiên Cốt… không thể nào ‘- Khuynh Thành kinh hoảng nghĩ thầm . Thấy thần sắc kinh hoảng của khuynh thành, thiên cốt hơi cô đơn

‘ Đúng rồi nhỉ ai nghe tên hay thấy ta cũng đều tránh xa ta , cô bé này cũng không ngoại lệ ‘.

-Ta tên Âu Dương Khuynh Thành rất vui được làm quen với ngươi , ah phải rồi ta có thể gọi ngươi là Tiểu Cốt không ? B Khuynh Thành thấy biểu tình cô đơn của Thiên Cốt nên vội giới thiệu lại mình thầm nghĩ :

‘ Thui kệ dù gì thì thiên gia gia đã cho ta đến đây thì ta cứ chứng kiến cuốn tiểu thuyết này bằng hình ảnh thật đi ‘. Thiên cốt hơi thất thần….

‘ Cô bé giới thiệu lại , còn nói rất vui đc làm quen với ta , trêи mặt cũng không có biểu tình chán ghét xa lánh…. ‘ – Bỗng chốc 2 giọt nước mắt chảy xuống bên 2 má Thiên Cốt. – ‘ Từ lúc sinh ra đã khắc chết mẹ , dân làng cũng vì ta mà xa lánh cha ta , không ai chịu lại gần ta , dù không nhìn ta với ánh mắt khinh bỉ thì cũng chán ghét , bọn trẻ thấy ta thì luôn xa lánh , đến bất kì bông hoa nào ta chạm vào cũng đều héo rũ , thực vật cũng chán ghét ta như thế vậy mà… Cô bé xinh đẹp trước mắt này lại nói rất vui khi được quen ta… Phải chăng đây là một giấc mơ đẹp đẽ…nếu là mơ ta cũng không mong được tỉnh lại… ‘ – Thấy Hoa Thiên Cốt khóc , tim ta hơi đau.

‘ Ta hiểu được chứ , hiểu được cảm giác cô đơn của Hoa Thiên Cốt , Hoa Thiên Cốt cũng giống như ta , khi sinh ra ta đã mang dòng máu trân quý nhất, có sức mạnh hủy thiên diệt địa nên ta không có bạn , bọn họ tôn kính , tôn vinh , kính sợ ta có kẻ thì hèn mọn , nịnh nọt , lấy lòng ta , tuy ta có rất nhiều bạn bè nhưng mấy ai là thật lòng , dù biết là giả dối nhưng ta vẫn phải luôn tươi cười với họ , để che dấu mọi cảm xúc của mình ta đã luôn tươi cười . Họ đã nghĩ ta rất ôn nhu , đơn thuần nhưng nào ai biết được ,muốn lớn lên trong thiên giới an toàn phải dựa vào thực lực của chính mình , huống chi là ta , tuy ta được sự che chở của những vị thần thượng cổ cao quý nhưng cũng có những người ganh ghét với ta và hợp lực lại mưu hại ( mưu sát ) ta , dù là thần cũng có lúc sơ suất , nếu không phải ta có thực lực , thì có lẽ ta cũng không sống sót đến bây giờ . Nếu câu nói gần vua như gần cọp thì có lẽ gần thần như gần sư tử hoặc có lẽ….là hơn nữa ‘ – Tỉnh táo lại ,ta nghĩ – ‘ Cũng đến lúc nên quên đi ký ức không vui và chơi hết mình ở đây rùi nhỉ !!!’

-Uy uy uy .- Nghĩ vậy ta vội kêu tỉnh Hoa Thiên Cốt.

-A…. Hả? – Thiên Cốt bị kéo ra khỏi suy nghĩ nên hơi luống cuống.

-Ta đang hỏi ngươi đó. – Khuynh Thành hơi buồn cười nói .

– À…A muội hỏi gì? – Hoa Thiên Cốt vội lau nước mắt, nghi hoặc hỏi.

-Aisss…. Ta hỏi ta có thể gọi ngươi là Tiểu Cốt đc không? – Khuynh Thành thở dài , buồn cười nhắc lại lần nữa.

– A….a được được chứ … – Thiên Cốt hơi ngượng ngùng đáp lại, ngươi thử nghĩ coi 1 đứa trẻ nhỏ hơn ngươi những 8 tuổi khi gọi ngươi còn thêm chữ tiểu trước tên ngươi , ngươi sẽ có cảm nghĩ như thế nào??

– Ưm… Còn…còn có việc này nữa . – Thiên cốt cuối đầu ngượng ngùng nói.

– Hửm…??

– chúng tôi có thể gọi muội là Khuynh Nhi không? – Thiên Cốt ấp úng hỏi.

– Ừm… Cứ tự nhiên. – Khuynh Thành đáp.

– Ah … Đúng rồi khuynh nhi tại sao muội lại ngất ở đây ??? Có chuyện gì à!!

Nói chuyện nãy giờ , Thiên Cốt mới nhớ ra điều này.

– Tiểu Cốt , có thể cho ta mượn cái gương soi chứ!!!??? – Khuynh Thành không trả lời Thiên Cốt lý do là vì nãy giờ tám xàm xàm làm cho Khuynh Thành quên mất tiêu mình là xuyên không kiểu nào nên vội vàng hỏi mượn gương để xem gương mặt hiện tại của mình .

– À…ah được.- Hoa Thiên Cốt vội chạy lại cái bàn trang điểm lấy gương cho Khuynh Thành. Cầm trong tay chiếc gương cũ kĩ , Khuynh Thành vội xem dung nhan của mình . Tuy gương hơi mờ nhưng cũng có thể nhìn thấy được , trong gương là 1 tiểu oa nhi khoảng 5, 6 tuổi , khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành khiến cho thiên địa phải thất sắc , tiểu oa nhi này có 1 mái tóc dài trắng xóa, da trắng như tuyết mịn như sữa , cái mũi thanh tú xinh đẹp như 1 tác phẩm tâm đắc nhất của tạo hóa , đôi môi nhỏ căn tròn đỏ mọng như quả sơ ri , và thứ làm người ta chú ý nhất , có lẽ là đôi mắt màu tím huyền bí sâu không thấy đáy làm cho người ta không tự chủ mà bị hút hồn vào trong đó.

‘ Uy …. Đây chẳng phải là ta lúc 5 tuổi sao , thui kệ , thì dù gì cũng trẻ lại chứ có già đi đâu mà lo chi cho nó mệt ‘.

– Khuynh nhi muội chưa trả lời ta. – Thiên Cốt không nhịn được hiếu kỳ nên hỏi.

– Ưm …. Chuyện là thế này , nhà của ta vốn là 1 đại gia đình giàu có , ta sinh ra vốn là thứ nữ nên ko đc sự sủng ái của phụ thân . Từ nhỏ ,ta đã có nhan sắc tuyệt mỹ nên mẫu thân ta sợ phụ thân lấy hạnh phúc cả đời ta ra làm giao dịch nên đã dịch dung che dấu đi nhan sắc của ta , sinh ra đã là thứ nữ còn có nhan sắc vô cùng bình thường nên ko thể để ông ta lợi dụng đc thứ gì từ ta, điều đó làm ông ta rất tức giận và nhốt ta và mẫu thân vào 1 tiểu viện cũ nát, và từ đó mọi người đã quên mất sự tồn tại của mẫu thân và ta . Tuy cuộc sống ko đc đầy đủ sung sướиɠ nhưng rất ấm áp vui vẻ….”

Ta suy nghĩ 1 chút rùi kể lại câu chuyện ta tự bịa . Hoa thiên cốt ngồi kế bên giường nghe ta kể thì đã khóc sụt sịt rùi. Ta hơi buồn cười , thầm nghĩ:

‘Cô bé này thật là mới có bao nhiêu đã khóc rùi’

Bỗng 1 ý nghĩ tà ác lóe lên trong đầu:

‘ Có nên kể thảm hơn không ta ‘ .

Ta cười tà ác , Thiên Cốt đang khóc ngon lành bỗng thấy lạnh sóng lưng.

‘ Chẵng lẽ bọn chúng lại đến ‘- Quay ra sau… – ‘ Chẳng có ai nha , chẳng lẽ mình nhầm ‘- . Ta cười cười , thần sắc bi thương , kể tiếp.

-Tuy nói là bị lãng quên nhưng có lẽ chỉ có phụ thân là quên thui . Cách 2-3 ngày các tỷ tỷ của ta lại đến , tuy miệng nói là đến thăm nhưng bọn họ lại nói những lời sỉ nhục ta và mẫu thân có khi còn đánh bọn ta , mẫu thân vì che chở cho ta luôn hứng chịu những đòn roi độc ác , vì có các tỷ ấy đi trước nên từ đó các nha hoàn , nha đinh cũng coi bọn ta là chỗ phát tiết tức giận cho bọn họ. Có những tên nha đinh vô sĩ còn ….còn với mẹ ta hic …hic…

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song / 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!