Vì Em Là Cô Gái Thiên Bình / Top 6 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 1/2023 # Top View | Getset.edu.vn

Vì Em Là Cô Gái Thiên Bình….

Bất cứ người con gái nào cũng đều mong muốn có 1 điểm nương tựa cho mình nhất là mỗi khi yếu đuối, mệt mỏi vì bộn bề cuộc sống xung quanh. Em cũng vậy thôi, nhiều lúc cần lắm 1 bờ vai, cần lắm 1 người giải quyết cho em những rắc rối, khúc mắc trong lòng, cần 1 cái ôm hay đơn giản là 1 người ngồi cạnh bên mỗi khi cán cân chao đảo. Nhưng điều đó không có nghĩa là em dựa dẫm. Chỗ dựa em cần chỉ là chỗ dựa về tinh thần. Bởi cô gái Thiên Bình như em thích sự độc lập. Em không thích quá phụ thuộc vào ai vì điều đó khiến gió cảm thấy bị kiểm soát. Em muốn những gì mình đạt được do chính tay mình làm ra. Đó chính là sự công bằng.

Nhiều người nói em chẳng giống con gái gì cả. Có lẽ. Càng ngày việc chăm chút cho bản thân càng khiến em cảm thấy mất quá nhiều thời gian. Con gái làm đẹp vì người mình yêu. Mà e vẫn chỉ có 1 mình thì làm đẹp vì ai? Em xông xáo, nhận về mình cả những công việc mà đáng lẽ 1 đứa con trai nên làm. Để rồi có người nói em dại dột, vơ việc vào người. Có kẻ lại chê bai, trách rằng độc đoán.

Nhưng đơn giản vì đó là điều mà em yêu thích, vì em muốn thực hiện lý tưởng của mình và em muốn có trách nhiệm trước những gì mình đã tạo dựng nên.

Em luôn muốn mình có trách nhiệm với công việc. Nhưng nếu anh là người mà em yêu, dù có bận đến mấy, mệt đến mấy, em sẽ vẫn sẽ cố dành thời gian cho anh, quan tâm anh, làm đẹp vì người con trai mà em yêu.

Thiên Bình, thích nhiều. Em đã phải công nhận điều đó. Nhưng qua rất nhanh. Có thể trong 1 ngày, vài ngày hay 1 tuần. Chẳng bao giờ kéo dài quá lâu cho những cơn cảm nắng ấy. Vậy nhưng anh ơi, nếu anh là người mà em yêu, thì hãy tin rằng trái tim em sẽ luôn chỉ có 1 người duy nhất. Ít nhất là em sẽ yêu anh cho đến khi anh không còn cần em nữa.

Em là cô gái Thiên Bình. Trong bản thân chứa quá nhiều mâu thuẫn. Trẻ con- đó chỉ là đứng trước người mà em yêu, không biết phải làm gì, phải nói gì, phải cư xử như thế nào. Hay do dự nhưng vẫn đủ dứt khoát khi cần. Lí trí và tình cảm luôn là cán cân nghiêng lệch , đấu tranh trong chính con người em. Cùng 1 sự việc, có thể lúc này em sẽ cư xử thế này nhưng lúc khác lại cư xử thế kia. Vậy nên, đừng bao giờ nghĩ mình đã hiểu hết 1 cô gái Thiên Bình. Ngay chính cô ấy còn không hiểu nổi mình nói chi đến kẻ ngoài cuộc?

Vì em là 1 cô gái Thiên Bình, anh đừng bao giờ nhìn vào những gì em làm, nghe những gì em nói mà hãy xem điều gì hiện lên qua đôi mắt ấy. Em có thể im lặng. Nhưng lại là kẻ suy nghĩ nhiều nhất, suy nghĩ quá nhiều, đến mức tự làm khổ bản thân, cũng để ý, quan tâm đến quá nhiều chuyện. Thế nhưng đôi khi lì lợm chẳng nói ra bởi cái tôi quá cao, và bởi…có những điều chỉ nên là bí mật. Chẳng thế mà lắm khi vẫn bị nói là kẻ vô tâm… Thiên Bình luôn tạo ra những lớp mặt nạ để tự bảo vệ mình. Cười cười nói nói giữa đám đông nhưng sâu trong lòng thì vẫn thấy trống trải lạ và … tự hỏi: Giữa vô vàn ồn ào, náo nhiệt ấy của cuộc sống, đâu mới là nơi thật sự dành cho mình?

Bởi Vì Em Là Cô Gái Song Ngư

Nếu anh yêu một cô nàng Song Ngư…

Anh sẽ phát cáu lên vì sự bất an của cô ấy. Anh vẫn ở đây, của cô ấy và trong tương lai sẽ mãi mãi là của cô ấy. Thế mà cô ấy cứ nhặng xị vì những chuyện vớ vẩn, tranh cãi những chuyện cỏn con và đôi khi anh muốn dứt tay một lần để cô ấy khỏi lo sợ đâu đâu, anh nghĩ, cô ấy lúc nào cũng xám xịt những lo toan.

Anh sẽ phải chịu đựng sự thất thường sáng nắng chiều mưa trưa gió mùa của cô ta. Cô ta lúc buồn, lúc vui, lúc giận hờn, lúc nhạt nhòa, lúc rõ nét.

Anh phát mệt với việc chạy quanh cô ta và đoán những cảm xúc tiếp theo của cô ta sẽ là gì? Cô ta muốn xuất hiện dưới nhiều vai trong cuộc sống của anh, nhưng sự đa dạng đôi khi không phải sự lựa chọn lý tưởng.

Anh nghĩ ước gì bạn gái mình nghe lời và ít lý lẽ thôi, có thể anh sẽ yêu cô ấy nhiều hơn? Nhưng chấp nhận thôi, Song Ngư là vậy, cô ấy có lý lẽ và đủ lý do để có những lý lẽ như thế.

giận tam bành, dù Song Ngư khá nhã nhặn và biết kiềm chế, nhưng điều cô ấy không thể chấp nhận là sự phản bội. Nếu anh trót phản bội cô ấy, hãy nói ra. Cô ấy sớm muộn cũng sẽ tìm cách để chấp nhận sự thật đó. Bởi SOng Ngư cũng biết cách cam chịu số phận lắm, mà tất nhiên, nếu không thay đổi được thì phải chấp nhận thôi.

Hãy chuẩn bị hắt xì thật nhiều bởi cô ấy sẽ nhớ tới anh 24/7, cô ấy sẽ nhớ anh trong cả khi khóc, khi cười, khi mơ, khi thức. Khi cô ấy tỉnh dậy với hai dòng nước ướt đẫm má, cô ấy biết rằng cô ấy đã mơ về anh.

Cô ấy không dễ loại bỏ hình ảnh thân thương ra khỏi đầu. Khi anh đang mỉm cười, ở một nơi nào đó cô ấy cũng vậy, nhưng trong lòng thì tan nát.

Nhưng Song Ngư vẫn dũng cảm để bước đi, để yêu, để đau khổ, để sống trọn vẹn cuộc đời theo đúng nghĩa của nó: trải nghiệm. Song Ngư cũng sẽ nhìn về phía mặt trời mọc và tự nhủ: Một ngày mới sắp bắt đầu.

… Như em vậy…

Hãy Cứ Là Em, Cô Gái Thiên Bình Dũng Cảm

Em nói em thích anh, nhưng anh không tin em. Vậy nên em đợi, đợi để anh có thời gian để thích em vừa đủ như em đã thích anh.

Đơn phương là thứ tình cảm chỉ có từ một phía, em biết đơn phương là ngốc lắm, là cứ đợi, cứ chờ một ánh mắt không bao giờ hướng về phía mình. Vậy mà em lại đơn phương thích anh. Ngày gặp anh, em đã tin, em tin em với anh nhất định là một đôi, em thấy em hợp với anh. Thật đấy.

Vậy mà chúng mình lại chẳng có duyên.

Duyên số là do trời định, hay do con người tạo ra hả anh? Em cũng chẳng biết nữa, nhưng nếu là do trời định, em thấy ông trời thật bất công với em. Để em đơn phương thích anh như vậy, mà chẳng đành lòng để ánh mắt anh nhìn về phía em, dù chỉ một lần. Còn nếu theo suy nghĩ của em, duyên số là do con người tạo ra thì trăm phần trăm anh không muốn tạo cái duyên ấy với em.

Quen nhau lâu, thân nhau lâu, đùa nhau lâu lâu, em nửa đùa nửa thật nói thích anh, nhưng em nghiêm túc mà nói “anh ơi, có đứa con gái nào lại đi tỏ tình trước không hả anh?” Em cũng sợ mất “giá” mà…, anh cười toe toe, anh nói “cá tính mà em”.

Nói với anh, em vui, nói với anh, em càng hy vọng. Em lúc nào cũng vậy, cũng muốn sống thật với chính mình, mà chính em cũng biết em có đang đi nhanh quá không? Em đang sợ tình cảm của em dành cho anh ngày một lớn, nhỡ rồi không bắt nhịp được cảm xúc của anh, sợ tình cảm của em lớn quá nhanh, “già” trước cả tình cảm của anh, như thế đến bảo giờ để anh bắt kịp, như thế đến bao giờ anh mới thích em?????

Em không chịu, nhất định không chịu như thế!

Anh chỉ cười, mà chẳng nói gì với em, không cho em lấy một lời khuyên để em bớt thích anh đi được, nhưng anh càng cười, em lại càng thích, thích đến đau lòng! Vì anh không hiểu, không hiểu cảm giác của em, em phải làm thế nào đây?! Có phải em đang ôm một cây xương rồng không anh? Khi thích anh, cây xương rồng càng lớn, cái ôm thật hẹp, càng ôm càng đau…

Em đã nghĩ về anh, không hẳn là quá nhiều, nhưng cũng đủ lấp những khoảng thời gian trống, tình cảm của em chưa được qua thử thách, em không thể biết nó có đủ lớn để vượt qua khó khăn không, nhưng em đã từng nghĩ, từng muốn nắm tay anh đứng giữa phố đông người mà hét lớn: “Đây là chàng trai tôi thích!”

Ngày hôm qua, mạng xã hội dẫn em đến với cái note, một câu nói, một hình ảnh, em vốn chẳng tin, có tham gia nhưng không hẳn mê muội, em không có quá nhiều bạn bè để có thể chém gió về chuyện đời, chuyện người trên facebook. Nhưng hôm nay, nó làm em phì cười và lại nhớ về anh, cái note ấy ghi rằng “nếu mỗi phút nhớ anh em được thêm 10 nghìn thì có lẽ đến giờ em đã giàu hơn Billgate rồi”. Buồn cười anh nhỉ? Em đang nghĩ, lúc đó em sẽ xui anh sáng chế ra 1 chiếc máy đo nỗi nhớ, à không, sẽ cùng anh sáng chế, khi chiếc máy được sáng chế thành công, em sẽ đặt tên máy là tên gộp giữa tên em và tên anh. Tên mình viết tắt cũng được, miễn là ghép tên hai đứa mình. Anh nhỉ? Ngay khi việc sáng chế chiếc máy thành công, mình sẽ bán. Khi đó các cô gái đơn phương thích ai đó (như em) sẽ mua để nhận những gì mình xứng đáng nhận, còn các chàng trai sẽ tặng nó cho người yêu của mình, để hiểu giá trị của nỗi nhớ mà người yêu mình đã dành cho họ.

Và như thế, hai đứa mình đều giàu, mà nếu giàu như thế thật, em có phải cám ơn anh không? Mà anh cũng muốn cảm ơn em thì sao nhỉ? Hehe. Với em, cảm ơn anh sẽ rất khó đây, để cảm ơn anh, đền bù 1 trái tim anh cũng không nhận, nên biết làm gì? Với em trái tim lớn nhất, haha. Còn nếu anh muốn cảm ơn em, em sẽ đòi cả con người anh, vì em thích anh mà. Anh nhỉ.

Thật ra, nó không biết…đó lại là niềm mơ ước của em…

Em nhớ anh.

Nhớ cái dáng cao cao của anh.

Thật đấy.

Em thích anh.

Cũng thật nốt.

Anh đồng ý với em, đồng ý để em là người yêu anh, như vậy cũng đồng nghĩa với việc em được quan tâm anh. Nhớ ngày đó, khi em tỏ tình, anh- là người kịch liệt phản đối. Anh nói anh xấu lắm, đủ thứ trên trời, anh không tốt lắm, gì về anh cũng xấu hết. Em không nghe, em ngang bướng gạt ý kiến của anh, anh đành lòng chấp nhận em với anh yêu nhau.

Chuyện em làm người yêu anh, chẳng ai biết, con bé bạn thân em- là em gái anh, nó cũng chẳng biết. Con bé vốn ngốc thế anh, toàn linh tinh hàn huyên đủ chuyện, chuyện gì xa xôi cũng biết, nhưng gần mà nó chả biết, vậy mà em cũng quý nó được, cũng giống như em đang thích điên cuồng ông anh trai đầy tính xấu của nó. Như cái cách em quen nó, và như cái cách em thích anh trai nó.

Và em đợi, đợi cái ngày được công khai làm…chị dâu nó, mà đè đầu, cưỡi cổ nó, cho nó biết thế nào là lễ độ, vì những tháng ngày nó dám bắt nạt anh của em. Hế, nghĩ mà sướng. Và em cũng đợi, đợi ngày chàng trai Kim Ngưu của em ra khỏi bóng tối, em và anh cả thể giới sẽ biết chuyện của chúng mình.

Nhưng rồi, cô ấy nói với em anh có bạn gái, em buồn. Nhưng không khóc mà, em giỏi không? *cười*. Từ ngày thích anh, dù anh đôi lúc quên em, em cũng chưa bao giờ khóc, chỉ nhủ lòng, em sẽ cố gắng thêm, để anh không-quên-em.

Em quên mất không nói với anh, em là cô gái Thiên Bình không thuần chủng, bình thường đã sở hữu hàng trăm thứ khó hiểu, đằng này em lại là đứa, lướt qua xử nữ, cung mặt Trăng Bạch Dương, cung mặt Trời Thiên Bình, điều đó càng khiến em khó hiểu, càng khiến em lì lợm trước mỗi tình huống éo le như lúc này. Em không khóc, cứ cười thôi, dù em biết, tim em đang run lên, thật may cho em, những tình huống thế này mà không òa khóc giữa đám đông. Con bé hào hứng kể chuyện về anh với chị ấy, nó nói anh đang theo đuổi chị ấy, chị ấy là giáo viên, anh là công an, con bé không thích chị, em chẳng biết em nói được gì vào lúc đó nữa, nhưng em khẳng định, em khẳng định là không nói gì đâu, không đụng chạm đến mối quan hệ của nó và chị ấy đâu, không phá phách như mọi khi đâu, em nói thật đấy.

Ngày hôm đó với em là chuỗi ngày dài anh ạ, em lại thấy mình ngốc.

À, em nhớ, nhất định không được ăn thứ bánh em thích vào lúc buồn, haha, vì như thế, em thấy thật lãng phí, không thưởng thức được vị ngon của bánh thứ bánh mà em thích.

Em cũng không biết. Đơn phương là đau, nhưng không hẳn là xấu, đau vì mình phải che dấu cảm xúc của mình, thích mà chỉ có thể nhìn, đã có lúc, nhắn tin với anh, đôi tay em vô thức đưa ra, tưởng bàn tay anh ở đó, muốn nắm lấy, nhưng rồi lại nhận ra. Anh không ở cạnh em, chưa bao giờ ở cạnh.

Nhưng em nghĩ đơn phương không xấu, vì những người đơn phương là những người dũng cảm, và em, cũng thật dũng cảm anh nhỉ… Anh ơi, em có gì không đủ tốt? quãng thời gian chấp nhận yêu nhau em chưa làm tốt điều gì, anh nói với em đi, nhất định em sẽ sửa. Em sẽ không đánh mất mình đâu, em ngang bướng lắm, nhưng nhất định em sẽ sửa những điều không tốt mà anh.

Vậy mà anh cũng đi, tất cả chỉ mình em nghĩ, mình em đấu tranh tư tưởng, cái đứa ngày trước bạo gan, ngay cả đến tỏ tình với anh còn dám, mà giờ đây, ngay cả tin nhắn hỏi thăm anh cũng không dám nhắn.

****

Em đang đứng ở một nơi thật nhiều gió, và nhớ anh.

Ngày hôm qua có người nói với em, “đừng cố giữ chân một cơn gió, vì gió là lãng du, là bất định, hãy thả gió bay đi, để nó có cơ hội trở về.” Nên em thả, em thả gió ra rồi, và đợi, đợi một ngày vờn quanh với gió, em nghĩ về anh, kí ức về một em thật dũng cảm, anh nhỉ!

Vì Em…Người Con Gái Mang Cung Thiên Bình…

Mỗi buổi sáng, việc đầu tiên chính là tắt cái đồng hồ báo thức oái oăm kia đi, bước đến kéo tấm rèm cửa đón ánh bình minh sớm mai, chọn cho mình một món ăn nhẹ để có một chút gọi là năng lượng bắt đầu một ngày mới như bao ngày, học rồi lại về, trở lại bên cái giường như mọi khi. Thời gian cứ thế trôi qua kể từ khi tôi bước vào cánh cửa đại học.

Gia đình em chuyển lên Sài Gòn sinh sống từ hồi em còn học cấp 2. Em, người con gái ba mét bẻ đôi ấy tôi chưa kịp nói lời yêu đã rời xa tôi. Tôi trách mình vì sao lúc trước không nói cho em biết tình cảm của mình. Để đến bây giờ, tôi vẫn còn hay nhắn tin cho em để biết cuộc sống của em giờ ra sao. Em, đã chọn con đường đời để đi, còn tôi, tôi vẫn còn trên con đường học. Hai người hai con đường khác nhau thế này, nhưng sẽ có một ngày hai con đường ấy sẽ cắt nhau và tôi sẽ nắm tay em đi trên quãng đường phía trước.

Tôi không biết rằng tình cảm của tôi dành cho em nó bắt đầu từ đâu và từ khi nào khi tôi và em đã không gặp mặt trong khoảng thời gian dài đến thế. Dần rồi tôi nhắn tin cho em nhiều hơn, chắc vì thế mà thời gian em dành cho tôi ngày càng một dài ra… Tôi cảm nhận được đối với em, tôi có chút gọi là tri kỉ khi mà có đêm em tâm sự với tôi đến gần sáng, em kể cho tôi nghe chuyện gia đình em, em không được may mắn như tôi vì cha em đã bỏ rơi mẹ em theo một người phụ nữ khác. Mỗi người một số phận mà, tôi thương em lắm. Lúc lên Sài Gòn theo tôi được biết, em cũng đã từng có một người quan tâm em, nhưng hai người đã chia tay, em buồn rất nhiều, tôi cũng chỉ biết im lặng để thời gian xóa đi vết thương trong lòng em… Lúc tôi lên Sài Gòn để học thì tôi với em hay tâm sự với nhau lắm, nói về những chuyện đã qua, những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Tôi thấy em trưởng thành hơn tôi rất nhiều…

Kể từ đó cái vòng lặp chán chường ấy đã dần thay đổi. Tôi đã gọi ai đó dậy để đi làm và không quen chúc cho em một lời chúc ngọt ngào. Mỗi tối, tôi có một người để tâm sự đến quá nữa đêm, tôi có rất nhiều điều muốn nói với em “đi ngủ đi kìa, sáng mai còn đi làm” , dòng tin nhắn mà dường như đêm nào tôi cũng nhắn cho em…

Em à, anh yêu em. Nhưng anh không dám nói với em, anh sợ mất em. Đối với anh, em là người con gái trưởng thành, trưởng thành hơn anh rất nhiều. Chắc hẵn em chỉ xem anh như một người bạn, một người bạn rất thân…

Nếu đã yêu một người, bạn thật sự hạnh phúc khi thấy người ấy có niềm vui mỗi ngày. Hãy hạnh phúc vì những gì mình đang có.