Truyện 12 Cung Hoàng Đạo Sư Tử / 2023 / Top 14 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Getset.edu.vn

12 Cung Hoàng Đạo: Sư Tử / 2023

chúng tôi – Mặt trời là hành tinh chi phối của bạn vì vậy bạn luôn đem lại ánh sáng mặt trời cho cuộc sống của mọi người. Rõ ràng đây là một trong những cá tính đáng mến nhất của bạn. Xét trên nhiều khía cạnh thì bạn giống như mặt trời: tỏa sáng, hấp dẫn, không thay đổi.

Người thuộc cung Sư Tử thường hăng hái, mạnh mẽ, cởi mở, sáng tạo, rộng lượng, ngông cuồng, hay võ đoán và ngoan cố.

Hành tinh chi phối cung Sư Tử là Mặt Trời

Mặt trời là trung tâm của hệ mặt trời, một vì sao bốc cháy dữ dội giúp chúng ta có được ánh sáng, hơi ấm và năng lượng. Trong chiêm tinh học, mặt trời là hành tinh có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất, tượng trưng cho sức mạnh mà quyền lực.

Vật tượng trưng

Vật tượng trưng của cung này là Sư Tử, nó tượng trưng cho sự oai phong, gan dạ, dũng cảm, thống trị, đôi khi biếng nhác. Bên cạnh đó là sự tao nhã và ngạo mạn.

Biểu tượng

Biểu tượng của cung Sư Tử này là hai van tim của con người (đây là phần cơ thể cung Sư Tử chi phối). Đây cũng là ký tự Hy Lạp đầu tiên ở từ “sư tử”. Đây là hai đường tròn dở dang của mặt trời được nối với mảnh trăng hình lưỡi liềm, tượng trưng cho sức mạnh có được từ cả trí năng lẫn tình cảm.

Cung phân cực

Cung phân cực của cung Sư Tử là cung Bảo Bình. Cung Sư Tử chi phối sự hài lòng và khả năng sáng tạo. Người thuộc cung Sư Tử thường tìm kiếm những gì họ có được trong cuộc sống và có xu hướng thống trị người khác. Cung Bảo Bình, cung đối xứng với cung Sư Tử, chi phối niềm hy vọng, mong ước và những khát vọng cao hơn của nhân loại. Người thuộc cung Bảo Bình thường quan tâm đến những lý tưởng to lớn, những ý niệm mang tính nhân văn, những mối quan hệ riêng tư và cao đẹp.

NÉT TIÊU BIỂU CỦA NGƯỜI THUỘC CUNG SƯ TỬ – CỞI MỞ

Khi bạn bước vào phòng, bạn luôn âm thầm hy vọng rằng mọi người sẽ luôn đứng lên và hát vang cơ ngợi Chúa. Là người sôi nổi, dí dỏm, hoạt bát và có tài thuyết phục, bạn được sinh ra để thêm hương vị vào mọi bữa tiệc, mọi lễ hội, mọi tình huống. Sinh lực của bạn vô cùng dồi dào, mọi người bị lôi cuốn về phía bạn giống như sát bị hút bởi nam châm.

Vì bản chất của bạn là cởi mở và chan hòa nên bạn coi thường sự tẻ nhạt, sự đơn điệu, sự u ám. Khi đời sống thực không đem lại cho bạn sự hào hứng như bạn mong muốn, bạn cố tạo ra sự hào hứng cho mình. Sự cường điệu là bản chất thứ hai của bạn. Bạn được sinh ra để thực hiện mọi việc theo một phương cách thực sự vĩ đại.

Nếu bạn mời mọi người tới lâu đài của mình (đây là cách suy nghĩ của bạn về ngôi nhà của mình), bạn sẽ chiêu đãi họ một cách long trọng. Bạn luôn là người chủ nhà tuyệt vời. Người khác có thể cam chịu những điều tốt không phải là tốt nhất, nhưng người thuộc cung Sư Tử thì không. Được sinh ra ở cung vương giả nhất trên hoàng đạo, chẳng có gì là người cung Sư Tử có thể nghĩ rằng quá tốt đối với họ. Bạn cần sự xa xỉ cũng giống như cần hơi thở. Bạn muốn vui hưởng một đời sống tốt đẹp nhất và không bao giờ bận tâm tới việc tiêu tiền. Bạn không phải là người giỏi mặc cả, vì về cơ bản khi bạn thích cái gì bạn sẽ tìm mọi cách để có ngay những gì bạn muốn.

Hình thức là điều rất quan trọng với bạn. Khi tài khoản của một phụ nữ thuộc cung Sư Tử đã cạn kiệt, cô ta vẫn xoay sở để sắm một chiếc váy đầm lộng lẫy. Khi tài khoản của một anh chàng thuộc cung Sư Tử cạn kiệt, anh ta vẫn đặt bàn tại một nhà hàng xa xỉ nhất trong thành phố. Người thuộc cung Sư Tử là người tiêu xài rộng rãi nhất – trong khi đó người thuộc cung Thiên Bình là người tiêu xài rộng rãi thứ hai.

Với bản chất rộng lượng, tử tế và cởi mở, bạn khó có thể tin rằng người khác là kẻ xấu. Nếu bị tấn công, bạn phản ứng tức thì nhưng bạn cũng dễ dàng tha thứ và không bao giờ ôm mối hận thù với ai. Rất trìu mến và vui vẻ, bạn luôn tìm được niềm vui sống.

Mặt trời là hành tinh chi phối của bạn vì vậy bạn luôn đem lại ánh sáng mặt trời cho cuộc sống của mọi người. Rõ ràng đây là một trong những cá tính đáng mến nhất của bạn. Xét trên nhiều khía cạnh thì bạn giống như mặt trời: tỏa sáng, hấp dẫn, không thay đổi. Các chiêm tinh gia gọi người thuộc cung Sư Tử là đứa trẻ không bao giờ già vì bạn lúc nào cũng cảm thấy hài lòng và sẵn sàng cho tặng tình cảm.

Không ai có thể tìm được người bạn tốt hơn bạn. Nếu có ai đó biết cách tâng bốc bạn, bạn sẽ làm tất cả điều gì họ muốn nhưng lúc nào bạn cũng mong đợi sự ngưỡng mộ và biết ơn từ người khác. Tuy nhiên, sự kiêu căng tự phụ là điểm yếu của bạn. Bản ngã của bạn không những muốn có sự tôn trọng mà còn cả sự tôn sùng từ người khác. Khi bạn nhận được lời khen ngợi, bạn không dừng lại để tự hỏi những lời khen ngợi đó là thật hay giả. Dù bạn là người chỉ nghĩ đến mình, bạn vẫn cần đến người khác để có được sự khen ngợi của họ. Tuy nhiên, vì bạn quá kiêu hãnh nên không tự mình hỏi xin lời khen từ người khác, bạn thường lặng lẽ đau đớn vì sự dằn vặt của bản ngã. Bí mật của người thuộc cung Sư Tử là: bạn cần một ai đó cần đến bạn.

Trong kinh doanh, bạn luôn là người ra lệnh. Một cung khác cũng luôn hướng tới quyền lực chính là cung Sơn Dương nhưng người thuộc cung Sơn Dương thường không ngừng thăng tiến về chức vị. Người thuộc cung Sư Tử chỉ làm ra vẻ mình là người chỉ huy. Bạn biết rõ giá trị của sự đoàn kết và bạn làm việc tốt nhất khi kết hợp cùng mọi người. Bạn là người ra lệnh, không phải là người thực thi mệnh lệnh, nhưng vì bạn là người lúc nào cũng vui vẻ hăng hái nên mọi người không cảm thấy phiền khi tuân theo mệnh lệnh của bạn. Bạn cũng là người làm việc tích cực, bạn không mong đợi ai làm việc tích cực ngoại trừ chính mình. Bạn sẽ không nao núng trước bất kỳ thử thách nào, bạn không chùn bước trước bất kỳ cuộc đối đầu nào. Bạn sẽ làm những việc khiến bạn lo sợ vì bạn cho rằng hành động theo hướng khác đồng nghĩa với sự thất bại. Bạn tham vọng nhưng không nhẫn tâm. Tất cả những gì bạn muốn là trở thành người nổi bật.

Bạn không chấp nhận bị gò ép bởi bất kỳ quy tắc nhỏ nhoi nào. Sự đơn điệu khiến bạn chán nản và thất vọng nhưng sự chán nản của bạn không tồn tại lâu vì bạn luôn chủ động hành động. Bạn có niềm tin vững chắc vào vận may và sự sẵn sàng đứng lên từ thất bại.

Thật khó có thể gét bỏ người thuộc cung Sư Tử mặc dù đôi khi bạn có vẻ khoa trương, hống hách, độc đoán. Bạn thích đưa ra lời khuyên và hướng dẫn mọi người sống một cuộc đời tốt đẹp. Giống như vật tượng trưng của mình – Sư Tử, bạn có thể khá lười biếng. Thế giới này sẽ thật sự tẻ nhạt và đơn điệu nếu không có người thuộc cung Sư Tử.

Con người thật của người thuộc cung Sư Tử

Dù bạn đặt tình cảm lên trên hết, dù bạn đang vui vẻ, thất vọng, hào hứng hay yêu thương, bạn vẫn cảm thấy mình đóng vai chính trên sân khấu. Bạn cảm thấy mình đang nắm một vận mệnh lớn lao nào đó và bạn kiếm tìm nó.

Bạn luôn cần có thế giới quanh mình. Bạn tin vào hành động. Phản ứng tức thì của bạn trong mọi tình huống là bạn phải làm một điều gì đó chứ không chỉ ngồi đó và suy nghĩ. Nhưng bạn cũng là người cực kỳ nhạy cảm và bạn cố gắng che đậy điều này dưới vẻ bề ngoài cứng rắn, hiên ngang của mình. Điều có ý nghĩa nhất với bạn là nhận được sự tán thưởng từ mọi người. Bạn muốn thể hiện giá trị của mình – không phải với mọi người mà với chính mình. Bạn sẽ giải quyết mọi việc chỉ để tự hỏi mình rằng: “mình đâu có sợ?”

Người cung Sư Tử trong mắt mọi người

Người thuộc cung Sư Tử thường có nét vương giả, đặc điểm này sẽ giúp bạn nổi bật giữa đám đông. Sự kết hợp tuyệt vời giữa óc thẩm mỹ, tài ăn nói và nụ cười của bạn là yếu tố hấp dẫn mọi người. Mọi người cũng sẽ say mê bạn vì bạn có lối suy nghĩ lớn lao, điều này giúp họ dễ dàng cảm nhận thành công của chính mình hơn.

Mọi người bị thuyết phục bởi thái độ trách nhiệm, mạnh mẽ và hăng hái của bạn. Họ luôn cho rằng bạn xứng đáng với vị trí lãnh đạo. Vài người có thể sẽ thấy ganh tị với bạn. Một số người nghi ngờ về sự chân thành của bạn. Có người nghĩ rằng bạn chỉ đang chơi đùa. Có người lại nghĩ rằng bạn là một đứa bé hư hỏng, hay đòi hỏi.

(t/h)

Truyện Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo / 2023

0 giờ 0 phút 0 giây….

Mã Mã vẫn thao thức trước màn hình Lap.Không biết bắt đầu từ bao giờ,Mã Mã không thể nào ngủ nổi khi chưa đến nửa đêm.

Nhà thờ Đức Bà hôm nay đánh chuông nhiều hơn mọi lần…Tiếng chuông là lời an ủi của những người ở thế gian này gửi về 1 cõi xa xăm nào đó,nới có những linh hồn vẫn còn vương vấn nơi này.

“Buzz”-tiếng Y! báo có tin nhắn.Tin offline của Nguoibantrongbongtoi

“…Hãy nhìn lại suốt khoảng thời gian chúng mày đã sống để chào đón bàn tay của Tử Thần…”

_Nhảm nhí!-Mã Mã đóng màn hình Lap xuống.

Tỏ vẻ tức giận với cái Lap cũng chả ích gì…Mã Mã đột nhiên lại thở dài.Trước giờ cô rất hiếm khi thở dài…nhưng từ khi những chuyện quái gở này xuất hiện,không đêm nào Nhân Mã cũng lăn lộn trong tiếng thở dài thế này.

_Bình Nhi,có quà cho con này!-tiếng mẹ Thiên Bình vọng ra từ cánh cổng.

_Gì thế ạ?

Thiên Bình tất tả chạy ngay xuống lầu.Bà mẹ tươi cười đưa cho đứa con gái chiếc hộp giấy hình chữ nhật.

_Bà gửi cho con đấy!Là cuốn hồi kí ông con đã làm trước khi mất,nó ghi lại những hình ảnh của con từ lúc mới sinh ra cho tới bây giờ.Đây là món quà vô giá ông dành cho con đó!

Buổi tối khi đã hoàn thành công việc ở lớp học múa,Thiên Bình mới ngồi nghiền ngẩm từng trang trong cuốn hồi kí đó 1 mình trên phòng…

Trang đầu tiên là 1 đứa bé sơ sinh còn quấn tả………

“Ngày…tháng…năm…

Trang tiếp theo là ảnh Thiên Bình khi vào học tiểu học…………….

“Ngày…tháng…năm…

Thoắt cái,cháu của ông đã cắp sách đến trường rồi!Ông thường hỏi cháu sau này thích làm gì,nhưng cháu chỉ ậm ừ…Cháu của ông còn thơ dại quá…Nhưng rồi cháu sẽ biết được mình thật sự muốn làm gì!”

Trang thứ 3 là hình ảnh Thiên Bình mặc đồng phục cấp 2………………………….

“Ngày…tháng…năm…

Cháu của ông bây giờ đã là học sinh trung học.Duyên dáng và nữ tính hơn trước…Cháu bảo cháu muốn trở thành 1 diễn viên múa.Ông mừng cho cháu,cuối cùng cháu cũng tìm thấy ước mơ của mình!”

Trang thứ 4 là ảnh Thiên Bình chụp trước cổng trường Twenty Stars với các bạn ngày đầu năm học……

“Ngày…tháng…năm…

Trên giường bệnh,tự dưng ông đã bật khóc khi cháu gửi cho ông tấm hình này.Cháu của ông lớn hẳn rồi,đã là 1 cô gái trưởng thành,không còn là đứa cháu bé bỏng ngày xưa nữa.Cháu nói cháu vẫn kiên trì với ước mơ của mình…Chúc mừng cháu!Nhưng ông sợ mình không còn được bao lâu nữa…”

Thiên Bình đã đọc và khóc rất nhiều với những khoảnh khắc đáng nhớ trong đời mình được ông lưu lại.Cô cứ ngồi mải miết trên bàn cho tới khi nghe tiếng mẹ gọi mới chạy xuống ăn cơm…

Sau khi Thiên Bình đi…Căn phòng lại chìm vào bóng tối…Và…ngăn tủ bàn học tự dưng mở ra…1 cánh tay trắng muốt từ trong ngăn bàn thò lên mò mẫm cuốn sách rồi lôi nó vào trong….

1 lúc sau,Thiên Bình quay lại với cuốn sách.Dưới ánh đèn bàn,cô lật đi lật lại từng trang sách,vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Những dòng chữ,…tấm hình,…biến đâu mất cả rồi!

Thiên Bình cứ lật phần phật từng trang,bổng phát hiện bìa sách trở nên rất ẩm ướt,những trang bên trong thì chuyển sang màu vàng ố…Thiên Bình đưa bàn tay lên xem…Có cái gì đo đỏ,sền sệt trên ngón tay cô…

“Mực!?Mực đỏ ở đâu ra vậy?”

Thiên Bình đưa ngón tay đến gần hơn mới phát hiện thứ chất lỏng đó có mùi tanh tưởi và hôi thối lạ thường.

“Mùi máu!”

Thiên Bình hoảng hốt giật lùi ra sau.

Những trang sách ố vàng hiện lên từng dòng chữ xiên xẹo được viết bằng máu:

“…Đây là quyển hồi kí đáng bị nguyền rủa…Vì nó đã ghi lại cuộc đời của kẻ đáng chết như mày…Bất kì ai đọc quyển sách này đều phải cùng mày xuống địa ngục….”

Thiên Bình hét lên rồi bỏ chạy ra khỏi phòng…

Ở phòng khách,mẹ cô đang dọc sách.Thấy con gái có vẻ khác thường,bà đặt cuốn sách xuống bàn rồi hỏi:

_Chuyện gì vậy con?

Thiên Bình không trả lời,cô lắm lét nhìn cuốn sách trên bàn.Là cuốn sách quái quỷ đó,nó đã xuất hiện ở phòng khách từ lúc nào.Và..mẹ cô đang với tay lấy nó.

_Dừng lại!

Thiên Bình vội giật lấy cuốn sách trên tay mẹ mình quăng đi trước khi bà kịp đọc nó.Nhưng khi chạm đất,cuốn sách trở lại là cuốn tiểu thuyết rất bình thường.

“…Mày…đáng bị nguyền rủa…Mày đáng bị nguyền rủa….”

Một giọng nói the thé khó nghe văng vẳng đâu đây…Ở trong ngôi nhà này…Thoắt ẩn thoắt hiện…1 thứ âm thanh ma mị đến gai người…

Thiên Bình không tài nào ngủ được.Cứ nhắm mắt lại thì những hình ảnh đó lại hiện về…

Lớp học múa,trường tiểu học Little Stars…

Song Ngư cười hớn hở trong khi Thiên Bình và Thiên Yết sụ mặt xuống đầy thất vọng.

_Thưa cô,sao lại không chọn em hoặc Thiên Bình ạ?-Thiên Yết bất mãn.

_Ừm…cái này…các em không cần biết đâu!

Mãi cho tới khi ra về,Thiên Yết vẫn không khỏi ấm ức,nó vừa đi vừa dậm chân bình bịch:

_Thật là bất công!Tại sao lại chọn con nhỏ bệnh hoạn đó múa chính?Nhỡ đâu trước buổi diễn nó lại giở trò tuột canxi máu mà xỉu tại chổ thì sao!?

_Thôi…Bỏ đi!Cậu không biết cô giáo là em của mẹ nó à?Mẹ nó mất sớm nên cô nó thương nó như con đẻ,biết nó ốm yếu mà vẫn cố tình cho nó múa chính đó!

Đến cầu thang,cả 2 bắt gặp Song Ngư đang tung tăng với đôi giày múa mới trên tay.Thấy Thiên Bình và Thiên Yết,Ngư Ngư hồn nhiên khoe đôi giày xinh xắn của mình:

_Cô cho mình đó!Cô nói mang đôi giày này trong buổi diễn sẽ gặp may mắn!

_Con nhỏ này!-Thiên Yết nghiến răng-Mày tưởng có người nâng đở thì giỏi lắm à?

Yết hầm hầm xông lại chổ Song Ngư.Bình Nhi định ngăn lại nhưng không kịp,Yết đã thẳng tay xô Ngư Ngư té nhào xuống cầu thang…

_Cậu đến đây làm gì?-Ngư Ngư hỏi.Hình như nó đã khóc rất nhiều,2 mắt nó đỏ hoe.-Bây giờ thì mấy người vừa lòng chưa?Mấy người là đồ xấu xa!

_Mình…thay Thiên Yết xin lỗi cậu.

_Khỏi cần xin lỗi!Mấy người thông đồng nhau chứ gì!Bây giờ thì trả chân lại cho tôi đi!Trả chân lại cho tôi!

Song Ngư như muốn phát điên lên,nó ném tất cả những gì nó vớ được vào người Thiên Bình.

_Thật quá đáng!-Thiên Bình bắt đầu nổi giận-Cầu trời cho cậu tàn phế luôn đi!Cậu được múa chính cũng là nhờ có bà cô làm giáo viên dạy múa thôi,chứ thật ra cậu không có tài cán gì đâu!Tốt nhất cậu biết điều 1 chút đi.Không có cậu,đội mùa vẫn hoạt động tốt và tôi sẽ luôn được múa chính!Cậu là 1 kẻ dư thừa!

Nói rồi,Bình Nhi hậm hực bỏ về trong tiếng la hét,khóc lóc thảm thiết của Song Ngư…

Bình Nhi càng nghĩ càng thấy sợ…Nếu Song Ngư còn sống,có lẽ cô đã không ân hận thế này…Nhưng bây giờ nó chết rồi…Và nó đang hận cô đến thấu xương…Nhất định,nhất định nó sẽ trả thù!

Tiếng động lạ bổng dưng xuất hiện kéo Thiên Bình ra khỏi dòng kí ức mù mịt đó.

“Tiếng gì thế nhỉ?”-Thiên Bình ngồi dầy nhìn quanh.

Tiếng động rất lạ…Nó giống như tiếng mèo kêu…nhưng khi lắng tai nghe kĩ,nó lại giống như tiếng khóc trẻ chúng tôi đầu,nó cứ thấp thoáng lúc gần lúc xa,nhưng càng nghe,nó lại càng văng vẳng bên tai…

Thiên Bình hé cửa phòng ra đưa mắt nhìn quanh…Không có ai cả,mọi thứ hoàn toàn vắng lặng.Bình Nhi mở đèn hành lang,men theo bức tường xuống cầu thang…Cô cảm nhận được,càng ngày mình càng đến gần tiếng khóc hơn.

“Oaaaoaoaoo..oao..oa..oa.oaoa….”

Tiếng khóc mỗi lúc 1 to hơn…Thiên Bình đặt chân xuống bậc thang đầu tiên…Cảm giác lạnh toát từ mắt cá chạy ngược lên trên làm mồ hôi vả ra không ngừng.Có cái gì đó vừa chạm vào chân cô!Cổ họng nghẹn ứ không nói được lời nào,Bình Nhi từ từ cúi xuống…

Một đứa trẻ sơ sinh với nước da trắng bệch như xác chết đang ôm ấy chân cô…Nó kêu khóc oang oang và nhìn cô với đôi mắt đỏ lừ…Thiên Bình nhận ra đứa trẻ này…Nó…chính là hình ảnh của cô khi còn bé!Trơi ơi,nó từ trong tấm ảnh bước ra sao?????

Thiên Bình cảm thấy chân mình như bị đóng băng.Đến khi đứa trẻ mở to cái miệng rộng ngoác đỏ lòm của nó ra thì cô mới hoảng loạn bỏ chạy và trượt chân té nhào xuống cầu thang.

Thiên Bình đến lớp học múa ban đêm với cái chân khập khiển.Suốt buổi tập hôm đó,cô cắn răng chịu đựng cái chân đang đau nhức từng cơn để hoàn thành xong mấy động tác cuối cùng.Nhưng Bình Nhi vẫn cảm thấy mình chưa hoàn hảo lắm,cô xin ở lại ngoài giờ cho tới khi cảm thấy ưng ý với bản thân mình.

Đã 8 giờ tối và mọi người đã về hết,chỉ còn Thiên Bình đang lê từng bước nặng nhọc dưới ánh đèn mờ mờ của dãy hành lang.

“Ha…ha..ha….”-có tiếng trẻ con cười khúc khích…cả tiếng bước chân bình bịch…tiếng bộp bộp của quả bóng da chạm đất…

“Ai còn chơi bóng giờ này nhỉ?”-Bình Nhi bắt đầu thấy lòng mình cựa quậy,xôn xao.

Một cái bóng chợt lướt qua trước mặt Thiên Bình…

Cái bóng nhỏ nhắn,tóc dài ngang lưng với quả bóng trên tay….

“Ha…ha…ha….”-tiếng cười đùa càng lúc càng nghe rõ hơn.

Thiên Bình bấm môi thật chặt,cô vịn vào cầu thang đi từng bước thật chậm xuống lầu.Trong lòng tự nhủ chắc là mình sợ quá nên sinh ảo giác đấy thôi.Lạy Chúa tôi,hi vọng là mọi chuyện đúng như Bình Nhi nghĩ.

“Bộp…bộp…”

Một quả bóng không biết từ đâu lăn xuống chân Thiên Bình…

Bình Nhi nhìn trân trân vào quả bóng.Cái quái gì thế này?Ở đâu lại ra cái thứ này?Ở đây,vào giờ này không thể có người chơi bóng!Bình Nhi ngước lên lầu-nơi cô đoán là chổ bắt đầu của quả bóng.Chẳng thấy ai cả.Nhưng khi Thiên Bình vừa nhìn xuống thì có cái gì đó nhảy xổ lên người cô…

Bình Nhi kinh hoàng khi thấy 2 cánh tay trắng muốt bám chặt lấy lưng mình…Và 1 cái đầu tóc dài đặt lên vai cô…Đó chính là Thiên Bình khi còn học tiểu học!…Nhưng…nó gớm ghiếc,kinh tởm với gương mặt trông y như bức tượng thạch cao và đôi mắt tròn vo,đỏ ngầu đang nhìn cô chằm chằm…

Thiên Bình hét lên kinh hãi và cố vẫy vùng để hất nó ra.Nhưng nó dường như là 1 khối u bất trị,bám dính Thiên Bình không buông.Nó kêu lên the thé như tiếng mèo hoang rồi ghim hàm răng tởm lợm của nó vào Bình Nhi.Máu tươi chảy ra từ vết cắn của nó nhuộm đỏ phần vai và ngực của Thiên Bình…

Ý chí sinh tồn trong phút chốc trở nên mạnh liệt,Thiên Bình hất được con quái vật kinh tởm đó ra khỏi người mình rồi bỏ chạy trong cơn hoảng loạn.Cô chạy đến trạm xe và nhảy ngay lên chiếc xe bus vừa ngừng bánh.Xe bus giờ này rất ít người,vài vị khách lèo tèo dần rời khỏi xe hết,cuối cùng chỉ còn mỗi Thiên Bình,vì nhà cô hơi xa.

Bình Nhi lạnh toát cả người,cô liên tục lau mồ hôi trên gương mặt trắng bệch của mình…Từ chiếc ghế bên cạnh bổng phả ra 1 làn hơi lạnh toát…Thiên Bình chợt phát hiện ra bên cạnh mình còn có 1 cô bé mặc đồng phục trường cấp 2 nãy giờ ngồi im như thóc…Im lặng đến mức cô không xác nhận được sự hiện diện của con bé này từ lúc mới bước vào xe.

_Em học trường nào vậy?Giờ này mới chịu về nhà ư?

Thiên Bình hỏi nhưng con bé không trả lời,chỉ ngồi cúi đầu xuống như đang ngủ,mái tóc loà xoà che kín 2 bên mặt.

Đồng hồ đã chỉ đúng con số 9…

Bác tài ơi,làm ơn chạy nhanh lên dùm cháu!

Thiên Bình cố tình nói thật to,nhưng hình như người lái xe không có phản ứng gì.Cảm thấy lạ,Bình Nhi lần mò lên ghế tài xế.

Trời đất!Đối diện tay lái…không có ai cả!Nhưng chiếc xe thì vẫn chạy đều đều…

Thiên Bình kinh hãi nhìn qua con bé mặc đồng phục cấp 2…Bấy giờ nó mới ngẩn mặt lên,vén 2 bên tóc ra sau và để lộ ra đôi mắt vô hồn,đỏ ngầu như máu của nó…Nó…nó giống hệt Thiên Bình lúc còn học cấp 2…

Đọc Truyện Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo / 2023

Song Ngư,phải,nó vốn là đứa con gái yếu đuối và bất hạnh nhất toàn trường.

Khoảng sân từ dãy lầu B nhìn xuống là 1 hồ bơi rộng và sâu từ 1-2m,dành cho các hoạt động thể thao,ngoại khoá hay giờ thể dục của trường.Cô giáo thể dục đi vòng quanh thàn hồ trông chừng bọn học sinh đang thực hành giờ bơi lội,thi thoảng cái còi mắc trên cổ cô lại kêu hoen hoét làm bọn chúng giật cả mình.

Bảo Bình là người thích môn này nhất,mặc kệ người ta quẫy chân đạp nước thế nào,phận mình cứ chơi cho thoả đã.Bảo Bảo đang quơ tay sờ soạng màn nước xanh thăm thẳm thỉ vướng phải cái gì rất kì lạ.Cô đưa tay lên xem và phát hiện ra đó là những sợi tóc.Tóc,rất nhiều tóc.Và hình như là…tóc con gái.

“Ở đâu ra nhiều tóc thế này???”-Bảo Bảo nhìn trân trân 2 bàn tay đầy tóc của mình.

Mặt nước đối diện Bảo Bình đột nhiên sóng sánh dưới ánh mặt trời rồi phun lên một đám bong bóng dập dờn trong nước.Sau đó là…1 mái tóc đen nhánh nổi lên,kéo theo 1 bộ đồng phục trường Twenty Stars…1 cái xác con gái nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Bảo Bình hét lên kinh hãi…

Cả hồ bơi lập tức trở nên náo động,ai nấy chẳng dám ở dưới nước thêm 1 giây nào cả,giày xéo lên nhàu mà chạy.

Riêng Bảo Bảo sau đó được đưa vào phòng y tế vì ngất xỉu ngay tại chổ.

Nhân Mã,Song tử,Thiên Yết cũng như các học sinh khác ngồi như đóng đinh trên ghế,chỉ dám xì xào nho nhỏ về cái xác dưới hồ bơi.Riêng 3 sao thì cực kì căng thẳng,mãi 1 lúc lâu Thiên Yết mới mở lời:

_Song Ngư…các thầy bảo cái xác đó…là Song Ngư!!!

_Nó..nó chết rồi!Tao không ngờ…Có khi nào nó…Hừm….Ai bảo tụi mình thường ngày cứ hay bày trò trêu chọc nó!Bây giờ thì…-Nhân Mã ngập ngừng.

Song Tử-kẻ thường ngày lắm mồm nhất bây giờ lại ngồi im thin thít,mặt mày xanh mét,bộ đồng phục ướt đẫm mồ hôi.Nó thu hai tay hai chân trên ghế,run lên như người phải gió.Nó sợ,thật sự rất sợ.Nó nhớ lại chuyện cách đây vài ngày…

Chuông tan trường đã kêu cách đây 30 phút,mọi người về hết chỉ còn lại Song Tử và Song Ngư trên dãy hành lang tầng 3 lầu B này…

_Trả lại ình,mình năn nỉ cậu mà Song Tử,trả điện thoại lại ình!Mất nó dì và ba sẽ đánh mình chết!-Song Ngư quỳ gối,cúi đầu,khẩn thiết van xin Song Tử.

_Cái này là tui lượm được trong ngăn bàn chứ bộ!-Song Tử khinh khỉnh mở chiếc điện thoại lên xem-Trời ơi,có người trong 1 buổi học nhắn được tới mấy chục tin với bạn trai nè!Ha ha ha…Để ngày mai tui đem vô đọc cho cả lớp nghe nha!

_Đừng!Mình xin bạn mà,trả lại ình!

Song Ngư vội giằng lấy tay Song Tử,cả 2 giành giựt nhau 1 hồi thì chiếc điện thoại rơi xuống đất và vỡ ra từng mảnh.

_Bạn cố tình?-Ngư trừng mắt nhìn Song Tử.

_Ừ,tao cố tình đó.Thì sao hả?Cái con nhỏ bệnh hoạn,ốm yếu kia!?

Không nhịn nổi thái độ của Song Tử,Ngư xông tới định đánh cho nó 1 trận nhưng bị Song Tử tán trước cho 1 bạc tay vào mặt.

“Con nhỏ hỗn láo này hôm nay dám chống đối mình sao?Được,phải cho nó biết tay!”

Nghĩ là làm,Song Tử nắm lấy mái tóc dài đen nhành của Song Ngư,lôi nó lại ban công dúi đầu xuống.

_Nếu mày có gan và muốn trả thù tao thì mày nhảy từ tầng 3 dãy lầu B này xuống!Nhớ thành tâm cầu khẩn 1 chút,điều ước của mày sẽ thành sự thật!Miễn là mày có gan,nước ở dưới sâu lắm đó!Ha ha ha…

Song Ngư trợn tròn mắt nhìn mặt hồ phía dưới….

“Phải,trước giờ mình luôn bị ăn hiếp…Không đứa này thì đứa khác…Tụi nó đều giống nhau…Đều ỷ mạnh hiếp yếu…Chúng nó không bắt sâu bỏ lên đầu mình thì cũng trộm đồ của mình giấu đi…Mình có làm gì đâu mà bị chúng đối xử như thế…Tại sao???Tại sao chứ???….Tại sao người bị ức hiếp luôn luôn là mình?…Mình….Mình phải trả thù….trả thù tất cả bọn nó….”

Nghe câu chuyện,Nhân Mã đập bàn búc xúc.

_Trời ơi,cậu quá đang lắm Song Tử!Cậu có biết là vì cái điện thoại đó mà nó bị dì nó đuổi ra khỏi nhà,phải lang thang,vất vưởng nhà họ hàng mấy ngày trời không???Lại còn kêu nó nhảy lầu nửa chứ,sao cậu ác quá vậy?

Đọc Truyện Bạch Dương &Amp; Sư Tử / 2023

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tưởng Bách Liệt mở to mắt, cố gắng đè nén xung động muốn vươn tay ngoáy lỗ tai, anh ta nói: “Vì sao cô nói như vậy?”

“Bởi vì tôi…biết rõ người kia không yêu tôi, nhưng vẫn muốn lên giường với anh ấy.” Cô mặc áo khoác rất dày, máy điều hoà cũ trên tường thổi về phía cô từng đợt gió nóng, nhưng cơ thể cô vẫn run rẩy, sự run rẩy không thể thấy rõ.

“…Người kia không yêu cô?”

“Anh ấy có rất nhiều…phụ nữ khác.” Cô quay đầu đi chỗ khác, cảm thấy bối rối.

“Hai người đang yêu nhau sao?”

“…Tôi cũng không biết.”

“?”

“Chúng tôi đều không nói mối quan hệ này với người khác, ngay cả người nhà và bạn bè thân thiết nhất cũng không có…”

“Không ai biết sao?”

“Tôi nghĩ…là vậy.”

“Hai người — tôi có thể mạo muội hỏi một câu — hai người thế này đã bao lâu rồi?”

Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, không biết là đang tính toán thời gian, hoặc là, chỉ là không muốn để nước mắt rơi xuống: “Mười hai năm.”

“…” Tưởng Bách Liệt ngừng bút đang ghi chép, anh ta ngẩng đầu kinh ngạc nhìn cô, “Vậy cô có yêu anh ta không?”

“…Vâng.” Cô nhẹ nhàng gật đầu, không do dự.

“Cô yêu anh ta cái gì?”

Cô không nói lời nào.

Tưởng Bách Liệt nhìn thấy biểu tình đau đớn trên khuôn mặt chất phác của cô, anh ta không khỏi có chút phiền muộn, rốt cuộc đã xong một chuỗi vấn đề dài dòng, anh ta điềm đạm nói: “Tôi nghĩ cô không cần thiết đặt thêm tội danh trên người mình, là do người kia sai, không phải cô.”

“…” Cô kinh ngạc nhìn lại anh ta, giống như lần đầu tiên có người nói vậy với cô.

“Là anh ta tổn thương cô, mà không phải cô tổn thương tín ngưỡng tốt đẹp nhất trên thế giới này. Cái cô cần trách cứ bản thân, chính là cô lại quên đi làm sao yêu chính mình.”

“…”

“Tôi nghĩ, cái gọi là ‘yêu’ của nhân loại trên thế giới này có thể chia làm vài loại, một loại tình yêu chỉ muốn nỗ lực mà không cần báo đáp, một loại tình yêu chỉ muốn nhận được nhưng không biết nỗ lực, còn có một loại tình yêu nhận được bao nhiêu thì sẽ nỗ lực bấy nhiêu — tôi nghĩ trong tình huống có lý trí, chúng ta sẽ lựa chọn loại thứ ba.”

“…”

“Nhưng mà nếu mỗi người chúng ta đều chọn loại thứ ba, như vậy thì ai sẽ nỗ lực trước tiên trong tình yêu chứ?” Anh ta mỉm cười thản nhiên, “Cho nên tôi rất khâm phục những người có thể liều lĩnh đi nỗ lực bản thân mình, bởi vì bọn họ thường thường chịu tổn thương rất sâu, nhưng không tự hiểu, không ngừng nỗ lực, nỗ lực cho đến khi kiệt sức chính mình.”

Thi Tử Mặc gục đầu xuống, cảm thấy ngón tay mình hơi lạnh, cô dùng giọng điệu than thở nói: ” Bác sĩ, anh cảm thấy người như vậy…có phải rất đáng thương hay không?”

“Không đâu,” anh ta khẳng định nói, “Bởi vì theo trình độ nào đó mà nói, tôi cũng là loại người như vậy, hoặc là nói mỗi người chúng ta nhiều hay ít sẽ có lúc muốn nỗ lực — nếu thật sự cảm thấy mình yêu một người.”

Cô nhìn anh ta, bỗng nhiên nở nụ cười. Đó là một nụ cười cho dù chất phác lại khiến người ta cảm thấy ấm áp.

Đây là ấn tượng của Tưởng Bách Liệt khi gặp Tử Mặc lần đầu, có đôi khi anh ta cảm thấy mình và cô không phải là bác sĩ và bệnh nhân, mà như là…người chủ và chậu hoa. Anh ta cho cô nụ cười và sự cổ vũ, là hy vọng có một ngày cô có thể trở nên kiên cường, không cần dựa vào người khác — đương nhiên kể cả anh ta.

Anh ta nghe được rất nhiều câu chuyện từ chỗ cô, về cô, cùng với một người đàn ông, thế nhưng anh ta không khỏi bối rối: anh chàng kia thật sự không yêu cô sao? Hay là…chỉ vì không hiểu tình yêu?

Nửa năm sau, anh ta ở quán bar gặp một người gây hấn với anh ta, người này chính là Hạng Tự. Bọn họ đánh một trận, anh ta bỗng nhiên cảm thấy mình có phần hiểu được, nhưng vẫn cứ khó hiểu — à, Tử Mặc dùng mười hai năm cũng không hiểu được, anh ta làm sao lại có thể lập tức hiểu ra chứ?

Nhưng không biết vì sao, anh ta không hề ghét Hạng Tự, tuyệt đối không.

Vào ban đêm oi bức này, đồng hồ quả lắc trên tường và vòi nước vẫn vang lên tí tách, điều hoà cũ kỹ trên tường thổi gió lạnh “vù vù”, anh ta mở tủ lạnh ra, phát hiện bên trong không phả ra hơi lạnh, nước đọng dọc theo cửa tủ lạnh chảy đến mặt đất, anh ta không khỏi nhíu mày, xem ra nên đổi cái khác.

Tưởng Bách Liệt đi đến cái bàn kéo ghế ra ngồi, nói: “Con người luôn có lúc nản lòng, tôi cũng chẳng phải lúc nào cũng rất kiên cường.”

Cô bất ngờ mở to mắt: “Bác sĩ Tưởng, anh cũng có lúc không kiên cường sao?”

“Có, đương nhiên là có.” Khi anh ta cười rộ lên, có một loại ma lực khích lệ người ta.

“Sao lại thế…”

“Có lẽ cô không tin, hồi bé tôi giống cô, cũng là một quái nhân.”

Tử Mặc mở đôi mắt thật to, như là thật sự không tin.

“Thật sự,” anh ta khoa trương vung tay lên, rồi tựa vào cái bàn, “Hồi tiểu học, tôi từ nông thôn dọn đến Đài Loan, tôi có khẩu âm rất nặng, các học sinh cười nhạo tôi, thầy cô giáo cũng không thích tôi. Bây giờ nhớ lại, đó là một đoạn thời gian đen tối, lúc nào tôi cũng bị bắt nạt, nhưng không dám đánh trả — sau đó tôi mới hiểu được, người bị bắt nạt càng không đánh trả thì sẽ càng bị người khác bắt nạt táo bạo hơn. Trên thực tế, tôi của lúc đó, thậm chí nghĩ tới muốn tự sát, ý nghĩ này rất mãnh liệt quanh quẩn xung quanh tôi, thiếu chút nữa tôi đã thật sự làm như vậy.”

“…”

“Sau đó, khi lên cao trung, tôi gặp được người có lẽ quan trọng nhất trong cuộc sống tôi từ trước cho đến giờ.”

“?”

“Anh ta là thầy thể dục của tôi, khi đó vừa tốt nghiệp đại học, cùng lắm chỉ hơn tôi vài tuổi,” Tưởng Bách Liệt mỉm cười, rơi vào hồi ức, “Anh ta phát hiện phản xạ thần kinh của tôi rất tốt, vì thế khích lệ tôi đá bóng, cũng bắt đầu từ lúc đó, lần đầu tiên tôi phát hiện mình không tệ chút nào, tôi trở thành thủ môn của đội bóng trường, đại diện trường học đi ra ngoài thi đấu, bất khả chiến bại. Các học sinh dần dần thay đổi cái nhìn về tôi, những người ban đầu bắt nạt tôi không còn gây hấn với tôi nữa, những người vốn cho rằng tôi là một người quái gỡ cũng bắt đầu nói chuyện với tôi, cuối cùng tôi có thể hòa nhập với người xung quanh, không còn xa lạ như trước.”

“…” Cô im lặng lắng nghe, như là cùng anh ta rơi vào hồi ức.

“Nếu không có người thầy này, tôi nghĩ…có lẽ tôi sẽ không là tôi của hiện tại. Tôi vẫn nhớ lời anh ta nói với tôi: gặp phải khó khăn không được trốn tránh, nếu trốn tránh một lần thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, dần dần, cậu sẽ vứt bỏ toàn bộ cuộc sống. Đương nhiên, có lẽ anh ta nói hơi quá, thế nhưng loại niềm tin này lại khiến tôi hiểu được rất nhiều đạo lý, khiến tôi có thể hạ quyết tâm.

Sau đó, tôi tốt nghiệp cao trung, đi Mỹ du học, ba tôi là một giáo sư tâm lý học rất có tiếng tăm, nhưng tôi ghi danh ngành học này cũng chỉ vì người thầy của tôi — đương nhiên tôi chưa từng cho ba tôi biết, bằng không ông ấy sẽ giết tôi — tôi sở dĩ học tâm lý học, là vì người thầy kia từng nói với tôi, anh ta dùng tâm lý học mà chính mình học được để cổ vũ tôi, kéo tôi trở về từ giáp ranh của tự sát, cuối cùng trở thành một thiếu niên khoẻ mạnh tự tin, anh ta cảm thấy rất vui mừng. Vào thời điểm đó, tôi bỗng nhiên cảm thấy có thể giúp người khác thật tốt, có thể hiểu được người khác suy nghĩ gì thật tốt, vì thế lúc thi đại học, tôi không chút do dự ghi danh vào học viện mà ba tôi đang nhậm chức. Vào đại học, thành tích học tập của tôi tốt lắm, hoạt động thể thao cũng không tồi, ở trường rất có tiếng, tôi như là đi ra khỏi bóng ma của quá khứ thất bại, trở thành người nắm giữ cuộc sống. Mỗi khi gặp phải lúc khó khăn, tôi luôn nhớ tới lời nói của thầy nói với tôi năm đó, liền có dũng khí vượt qua tất cả.”

“Nói tới đây, cô nhất định cho rằng câu chuyện miệt mài chăm chỉ của thiếu niên này như vậy đã xong rồi nhỉ?” Tưởng Bách Liệt đi đến trước cửa sổ, nhìn sân trường tĩnh lặng ngoài cửa sổ, dùng một giọng điệu phức tạp nói, “Nhưng thực ra…không có, câu chuyện này còn chưa chấm dứt…”

“?”

Anh ta xoay người, đút hai tay vào túi quần, tựa trên cửa sổ, ngọn đèn bên ngoài bao phủ hình dáng của anh ta, khiến người khác nhìn không rõ ràng: “Năm đó tôi tốt nghiệp đại học, quay về Đài Loan thăm người thân, nhớ tới người thầy năm xưa, vì thế tôi quay về trường học. Nhưng mà lại nghe được một tin tức đáng sợ: người thầy kia, đã tự sát vào hai năm trước.”

“Hả…” Tử Mặc hoảng hốt thốt lên, cho dù thế nào cũng không thể tưởng tượng câu chuyện cuối cùng lại có kết cục như vậy.

“Có phải rất châm biếm hay không? Người từng cổ vũ tôi, đẩy tôi ra khỏi bóng ma tự sát, cuối cùng bản thân lại lựa chọn tự sát.”