Truyện Tranh 12 Cung Hoàng Đạo (Chap 1)

Giới thiệu nhân vật , tính cách và tạo hình của 12 chòm cung hoàng đạo trong truyện 12 chòm sao và ngôi trường cấp III.

Bạch Dương(nữ): Tuồi: 15 Ngoại hình: Thân hình nhỏ nhắn. Tóc ngắn và xoăn ở phần đuôi, màu hạt dẻ. Mắt to, tròn, màu nâu ngây thơ vô (số) tội(^.^). Khuôn mặt thoạt nhìn không có gì nổi bật nhưng nếu chú ý hơn sẽ thấy BD có 1 vẻ đẹp tuyệt vời mà không cần son phấn.

Tính cách: Cá tinh và mạnh mẽ là 2 từ dung để miêu tả tính cách của BD. Tính tình hơi nóng nảy và bốc đồng (nghĩ sao nói zậy ^^), rất giỏi võ Karate. Là người luôn chủ động trong mọi việc (chỉ trừ 1 việc thui) và luôn muốn mình là người xung phong dẫn đầu. Tuy nhiên, BD lại rất ngốc nghếch trong tình yêu.

Tính cách: KN điềm đạm và hơi trầm lặng. Là người kiên nhẫn và từ tốn khác hẳn với tính cách của BD. Mặc dù vậy, nếu than với Ngưu, bạn sẽ thấy anh chàng này thực sự rất thân thiện, dịu dàng và chu đáo nhưng chỉ có mỗi tội là ki bo và thăm ăn (pó tay KN==)

3/Song Tử(nam): Tuổi: 15 Ngoại hình: Sở hữu khuôn mặt đẹp trai như mĩ nam Hàn Quốc và body hoản hảo khiến anh luôn gặp rắc rối với bọn con gái. Đôi mắt màu cam đậm tinh ranh với ánh nhìn sát gái, tóc nâu vuốt ngược.

Tính cách: Thông minh, khéo léo và nhanh nhẹn trong mọi việc. SoT và BB luôn luôn làm cho các thành viện trong lớp rộn ràng tiếng cười (ngay cả khi bị phạt^^). Từng trải qua rất nhiều mối tình với các cô gái xinh xắn trong trường. Nhưng không ai biết đằng sau cái vỏ lãng tử và đào hoa ấy là trái tim đã có hình bóng duy nhất của 1 người mà thôi.

4/Cự Giải(nữ): Tuổi: 15 Ngoại hình: Thân hình cân đối, mảnh mai. Tóc màu nâu đỏ dài và rất mượt luôn cột hai bím xinh xắn. Mắt to, tròn, đen láy ai nhìn vào cũng phải mủi long. Gương mặt xinh đẹp luôn toát lên vẻ dịu dàng và hiền thục.

Tính cách: CG hiền lành, dịu dàng và bao dung. Hơi nhút nhát và ít nói. Luôn giúp đỡ và an ủi mọi người. Vì thế, cô luôn được yêu quí. Nhưng đừng nghĩ CG hiền lành mà chọc giận, bất cứ ai đụng đến người cô yêu thương, đặc biệt là gia đình, người đó nhất định phải nhận hậu quả khôn lường.

5/Sư Tử(nam): Tuổi: 15 Ngoại hình: Mắt và tóc đều màu cam. Riêng mái tóc hơi rối nhưng hoàn hảo(OMG). Sở hữu khuôn mặt điển trai luôn toát lên vẻ kiêu hãnh. Bất cứ nơi nào anh xuất hiện đều có ánh hào quang sang chói làm cho đám con gái phải điên đảo.

Tính cách: Bá đạo và rất kiêu căng, phách lối coi trời bằng vung, mắc bệnh công tử nhà giàu nên rất ương bướng. Có thể nói điều quan trọng nhất với anh là sĩ diện. Và cái tính bẩm sinh ấy chỉ có 1 người mới chế ngự được thui(ai zậy ta?^^)

6/Xử Nữ(nữ): Tuổi: 15 Ngoại hình: Body hoàn hảo đến từng cm. Mắt nâu vàng sáng lấp lánh như sao trên trời. Cô sở hữu mái tóc đẹp trên cả tuyệt vời được búi gọn gàng. Gương mặt sắc sảo toát lên sự thông minh và nghiêm nghị. Đặc biệt, cô luôn tỏa sáng trước đám đông.

Tính cách: Mặc dù bằng tuổi các thành viên trong lớp nhưng XN luôn được gọi là “bà chị”. Cô là một lớp phó học tập nghiêm khắc của lớp, yêu thích và tự áp đặt mình vào một khuôn mẫu hoàn hảo. Luôn chỉ trích khi thấy việc gì chướng mắt và nạn nhân thường xuyên là anh chàng NM ham chơi.

7/ Thiên Bình(nữ): Tuổi: 15 Ngoại hình: TB sở hữu khuôn mặt đẹp như thiên thần và vóc dáng siêu chuẩn. Mái tóc bạch kim gợn sóng óng ánh như ánh sáng mặt trăng cộng thêm đôi mắt to đen huyền long lanh đã giúp TB luôn được phía con trai ái mộ.

Tính cách: TB là người nhẹ nhàng, dễ tính và không thích chỉ trích người khác như XN. Cô luôn coi trọng vẻ bề ngoài của mình nên suốt ngày bị thầy cô than phiền là trang điểm trong giờ học. Rất công bằng và là chuyên gia hòa giải của lớp nhưng lãi rất lưỡng lự khi phải quyết định một việc gì đó.

8/Thiên Yết(nam): Tuổi: 15 Ngoại hình: Vẻ ngoài lạnh lung và bí hiểm đến rợn người. TY sở hữu khuôn mặt cực kì handsome và lạnh tanh không có chút cảm xúc nhưng điều đó khiến anh rất có sức hút đối với con gái. Đôi mắt xám chỉ cần liếc nhìn ai, người đó cũng đủ ăn khong ngon, ngủ không yên

Tính cách: Là nhân vật bí ẩn nhất trong lớp. TY luôn tỏ ra rất lạnh lung và khó gần. Đặc biệt. anh là loại người có thù là phải trả nên mọi người càng không dám tiếp cận(tất nhiên là trừ 1 người^^). Nhưng đằng sau cái mặt nạ băng giá đó là 1 người biết quan tâm và yêu mến người khác.

9/Nhân mã(nam): Tuổi: 15 Ngoại hình: Dù rằng khuôn mặt vẫn còn nét hơi tinh nghịch và trẻ con nhưng không thể giấu được vẻ đẹp trai của NM. Anh sở hữu dôi mắt bồ câu và mái tóc vàng nhạt như nắng ban mai bị che đi bởi chiếc mũ lưỡi trai màu trắng mà anh luôn mang theo.

Tính cách: “Vua cúp học” của lớp. NM rất rất ham chơi và yêu thích tự do và không thể chịu được sự gò bó, ép buộc nên luôn tìm cách trốn học khiến thầy cô trong trường phải đau đầu. Vì thế, NM được (hay là bị nhỉ^^) XN kèm cặp chặt chẽ.NhưngNMlại luôn kiếm cớ dể trốn đi chơi nên lúc nào anh cũng pahi3 nghe những lời vàng ngọc của XN.

10/Ma Kết(nam): Tuổi: 15 Ngoại hình: Vóc dáng cao to, bờ vai rộng tóc và mắt đều có màu đen óng. Khuôn mặt đẹp nhưng có nét nghiêm nghị được rất nhiều cô gái ngưỡng mộ.

Tính cách: 1 leader lạnh lung và rất nghiêm khắc của lớp. Học siêu giỏi và là học sinh gương mẫu nên được rất nhiều thầy cô trong trường yêu quí. Anh được giao việc kèm cặp cô nàng SN xinh xắn nhưng hay mơ mộng. Thích một người nhưng không dám nói ra vì biết người đó đã thích người khác.

11/Bảo Bình(nữ): Tuổi: 15 Ngoại hình: Dáng người nhỏ nhắn và cân đối. Gương mặt xinh xắn kết hợp với lối ăn mặc khá là đặc biệt (hay gọi là kì dị nhỉ. Sở hữu đôi mắt màu xanh lơ tinh nghịch và mái tóc tím nhạt càng làm tôn lên vẻ đẹp trẻ trung và tinh nghịch vốn có của cô.

Tính cách: Giống như SoT, BB cũng rất tinh nghịch và thông minh. Sở thích của cô là hòa mình vào những câu truyện “chém tốc mái nhà” cùng SoT. Cô rất hay phát minh ra những thứ rất ư là…kì dị và mỗi lần như vậy thì lại có 1 nạn nhân hi sinh làm thí nghiệm cho cô, điển hình là hotboy KN(tội Ngưu)

12/Song Ngư(nữ): Tuổi: 15 Ngoại hình: SN là người có chiều cao khiêm tốn nhất lớp nhưng trông cô rất dễ thương với đôi mắt màu saphia và mái tóc xanh đậm. Cô là người cute nhất lớp.

Tính cách: Tiểu thư mơ mộng của lớp. Đầu óc cô nàng lúc nào cũng để trên mây xanh. SN là 1 fan của tiểu thuyết lãng mạn. Ngoài ra, SN là cô nàng ngây thơ và trong sang. Nhưng ai đụng vào cô thì họ sẽ biết thế nào là sự trả thù thực thụ.

Nguồn: http://cunghoangdao.vn/truyen-12-chom-sao-va-ngoi-truong-cap-3-phan-1/

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 2)

~~~~Tại nhà anh em Thiên Yết~~~~

– Đâu rồi??? Aish!!! Tại sao lại ko thấy nó đâu hết vậyyyyyyyyyy?????

Một cô gái xinh đẹp đang đưa đôi mắt xanh lá long lanh như tìm kiếm gì đó, tay thì lục lọi, còn miệng thì lẩm bẩm cằn nhằn.

– A!!! Đây rồi cuối cùng cũng thấy ra là để quên trong phòng anh hai.

Nói rồi cô bước xuống lầu , trên tay đang cầm một tấm thẻ.

– What??? Trễ 7 phút rồi.

Cô nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường rồi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh , nhưng rồi cô bỗng dừng lại vì thấy chân mình đau điếng.

– Aish!!! Ngày đầu tiên đi học mà xui thế này àk. Đành phải từ từ mà đi đến trường vậy.

~~~~Tại nhà của chị em Song Ngư~~~~

– ” Thưa quý vị sau đây là bản tin buổi sáng…. “

– Aw!!! Chị Song Ngư àk… tivi phòng mình ko coi sao lại bật tivi phòng em chứ? Tắt đi cho em ngủ. Chị….

Một anh chàng tóc xanh biển hơi quăn vừa nói mắt vừa lim dim mở dậy.

– Ủa??? Ko có ai hết sao tivi lại tự bật được nhỉ???

– Có maaaaaaa….. help… he…l….p…..me….

Sau khi hét một cơn sập nhà (@@) anh chàng ấy thu hết can đảm mở mắt ra thì thấy tay mình đang đè lên chiếc điều khiển tivi trên giường.

Anh chàng ấy thở phào nhẹ nhõm rồi ngước mắt lên thấy chiếc đồng hồ đang chỉ 7h5phút.

– Trễ 5 phút rồi sao ???

Anh chàng mở to đôi mắt xanh biển mộng mơ của mình nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ trên tường vs gương mặt hoàn hồn, và phóng xuống giường như một cái máy. Thay đồ, đánh răng, rồi dắt chiếc xe đạp ra cổng, chạy phóng đi vs tốc độ 500 km/h (@@).

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

– “Cứ đi vs vận tốc này thì làm sao kịp đây!”

Một cô gái xinh đẹp vs mái tóc xanh lá óng ả đang cố gắng bước đi thật nhanh trên con đường dài thẳng tấp. Bỗng…

Một cục đá nhỏ nằm giữa đường như đang muốn làm cản đường cô gái xinh đẹp, khiến cô suýt ngã xuống, nhưng một bàn tay nào đó choàng qua vai giữ lấy thân hình gợi cảm của cô….

Một anh chàng tóc xanh biển đang ngồi trên chiếc xe đạp ân cần hỏi han.

– À…ko gì mình ổn… cảm ơn.

– Trễ 10 phút rồi… àk bạn ko sao thì tốt mình đi đây, chào bạn.

Anh chàng ấy nhìn chiếc đồng hồ rồi hốt hoảng kêu lên sau đó vội phóng đi thật nhanh, cơn gió cuốn qua khiến tấm thẻ học sinh anh đang đeo trước ngực lật qua phía sau lưng, dòng chữ trên đó vẫn còn đủ gần để đôi mắt tinh tường long lanh của cô gái kia nhìn thấy.

– ” Huw? Tiểu Song Ngư? Lớp đặc biệt??? Trường Zoliac School? Ko phải chung trường chung lớp vs mình sao? Trông cũng dễ thương đấy chứ nhỉ (@@).”

Cô gái ấy vừa nghĩ vừa khẽ mỉm cười rồi cô gắng bước nhanh tới trường.

~~~~Tại cổng trường Zoliac School~~~~

– Ngày đầu nhập học mà em cũng đến trễ được sao???

– Em xin lỗi mà thầy, xin thầy cho em được vào lớp.

– Đứng phạt ngoài này một tiết cho tôi.

– Thôi mà thầy, em xin hứa sẽ ko bao giờ có lần sau đâu… ko bao giờ. Em hứa đó.

Một cậu học sinh đang gương đôi mắt xanh nước biển lên nhìn ông thầy giám thị vs vẻ khẩn thiết cầu xin.

– Dạ.

Nói rồi cậu ta dắt xe vào bãi rồi dùng hết tốc lực phi ngay vào lớp. Ko lâu sau đó một cô nữ sinh khác bước tới cổng.

– Lại thêm một đứa nữa đi trễ đấy àk.

Mặt ông thầy giám thị trở nên cáu gắt.

– Thưa thầy! Em có lý do riêng của mình nên mới đến trễ. Chỉ là chuyện ngoài ý muốn, em ko muốn nói nhiều, nếu thầy muốn bảo toàn mạng sống thì vui lòng cho em được vào lớp.

Cô học trò nhỏ gương đôi mắt xanh lá long lanh lên nhìn thầy trong đôi mắt ấy chứa đầy dao Thái Lan.

– Ơ…dạ…thầy biết lỗi rồi…. mờ…. mời… em vào… lớp ạ!

Nói rồi cô học trò ấy bỏ đi một nước để lại một ông thầy mặt xanh như tàu lá (tội thầy ^^)

~~~~Tại lớp đặc biệt~~~~

– Khoan đã thưa thầy.

Một chàng trai tóc xanh biển bước vào lớp.

– Xin lỗi thầy em đến muộn.

– Em là…

– Tiểu Ngư ạ!

– Ngày đầu đi học mà lại đến muộn sao???

– chúng tôi lỗi… xin thầy cho em vào lớp ạ!

– Nếu em cho tôi một lý do chính đáng thì tôi sẽ cho em vào, còn ko thì ra cửa lớp đứng phạt.

– ” Tiêu rồi, ngủ quên thì làm sao là lý do chính đáng được. Bây giờ chỉ còn cách tung chiêu “nói dối thần chưởng” thôi.”- Tiểu Ngư thầm nghĩ.

~~~Ngoài hàng lang~~~

– ” Lớp đặc biệt? Lớp đặc biệt? “

Một cô học sinh đang vừa đi vừa tìm kiếm lớp của mình.

– ” À, đây rồi! “

Vừa định mở cửa bước vào thì cô nhìn qua khe hở của cửa lớp thấy thầy chủ nhiệm đang nói chuyện vs một cậu học sinh vào trễ….

– Này em nói lý do của mình đi chứ, hay em cố tình vào trễ.

– Ơ… dạ…. chúng tôi đã vào trường….từ lúc….mọi người đang lên lớp…em thấy một bạn nữ bị…té nên em đỡ….vào phòng y tế…nên trễ giờ.

– Nếu em thành thật, thì tôi còn có thể bỏ qua nhưng nói dối thì ko chấp nhận được, em mau ra ngoài cửa đứng phạt cho tôi.

– Nhưng thưa…thầy…e..m…em…

– Ánh mắt em đang tố cáo là em nói dối tôi đấy. Nếu em ko phục thì hãy dẫn bạn nữ mà em nói lại đây làm chứng.

– Ơ…dạ…em…. “Kì này mình tiêu thật rồi”

– Người đó chính là em

Một cô học sinh bước vào lớp và lên tiếng, vừa bước vào cô đã làm mọi người ngạc nhiên trước vẻ đẹp của mình.

– “Cô ấy cũng học lớp này sao???”

– Nè Thiên Bình cậu đang nghĩ gì vậy.

Một anh chàng tóc vàng đang kêu người bạn mất hồn của mình.

– Àk, ko có gì đâu Song Tử.

– Coi thầy xử án kìa, vụ này coi bộ vui đấy

Song Tử vừa nói vừa cười khúc khích.

– Tiểu Thiên Yết. Học sinh của lớp này, em ko vào nhầm lớp chứ, thưa thầy

Tiểu Yết vừa nói vừa nhìn ông thầy vs ánh mắt sắc còn hơn cả dao làm cho thầy ớn lạnh và nuốt nước miếng(=]])

– Àk, ra em là Tiểu Yết vậy em…

– Em gặp tí sự cố nên vào trễ, mọi chuyện có lẽ cậu bạn này cũng đã kể hết rồi. Em ko có thời gian đứng đây hàn huyên tâm sự vs thầy và thầy cũng đừng làm mất thời gian của em và các bạn. Nếu biết điều thì thầy vui lòng cho chúng em vào lớp.

– Ơ…vâng…. vâng…h…ai…hai..em…e..m vào lớ…p…đi…ạ…

Nói rồi cô đi vào lớp và ngồi cạnh Thiên Yết, Tiểu Ngư cũng mau chóng vào lớp (trước khi thầy đổi ý) và ngồi cạnh bạn thân của mình là anh chàng Cự Giải.

– Bây giờ thầy sẽ bắt đầu tiết sinh hoạt… trước tiên là vị trí chỗ ngồi, thầy sẽ xếp chỗ theo học lực, các em giỏi sẽ kèm các em trung bình (P/s: vì thành phần học sinh lớp này đã được ba của chị em Sư Tử chọn lọc kĩ càng nên lớp ko có học sinh yếu kém), còn các em khá sẽ tự kèm lẫn nhau.

Tiểu Kết vs Song Ngư

Xử Nữ vs Nhân Mã

Tiểu Bảo vs Tiểu Ngưu

Bảo Bình vs Song Tử

Thiên Yết vs Tiểu Giải

Cự Giải vs Bạch Dương

Tiểu Mã vs Tiểu Sư

Kim Ngưu vs Tiểu Bình

Tiểu Yết vs Tiểu Ngư

Ma Kết vs Tiểu Xử

Sư Tử vs Tiểu Bạch

Tiểu Song vs Thiên Bình

Mọi chuyện dường như chỉ vừa mới bắt đầu……

( Còn tiếp, đón xem chap 3)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Truyện 12 Cung Hoàng Đạo Và Tuổi Nổi Loạn Chương 2

Tác giả: Gió phá cách

Rồi chạy lại chỗ chị Giải nói :” Vợ iu à ? Tha cho anh đi mà. Tại thằng Xử lừa anh mà. Anh chỉ yêu vợ thui. Vợ tha thứ cho anh đi nha. HUHUHU ” anh chàng Giải hết ôm lại hôn làm cho chị Sư mặt từ đen chuyển thành màu không khác gì tóc của mình. Sư không tha là không được nên e thẹn nói ( đáng yêu cực ) :

” Tha cho anh lần này đó lần sau mà tái phạm thì ly hôn. OK ? ” anh chàng nghe được liền bế cô lên xoay lúc hạ xuống đất thì 10 bạn còn lại xông vào hội đồng và đồng thanh hét, trừ Xử :

” CHÚNG TAO ĐANG F.A ĐÓ MÀY!! “

Khi hét xong thì Xử xông vào đánh tiếp và nói :

” Sao mày lôi tao vào, tự mày để ẻm theo. Cho chết nè con. “

” HUHUHUHU. Vợ ơi tụi nó úp xọt anh. HUHUHU. ” – Tiếng anh Giải đang ôm vợ mà khóc đó. Ngưu thấy đói bụng thì nói :

” Không nói với tụi mày nữa, tao đi ăn. Song, Kết, Bảo, Cừu đi không ? ” Ngưu vừa nói vừa lườm 6 anh chàng với Sư. 4 chị gật đầu rồi giơ tay bye bye tụi kia. Bỏ đi không nuối tiếc. Vừa đặt mông xuống ngồi 7 người kia chạy lại kéo ra bàn rộng hơn ngồi. 5 bé bị kéo thì đơ luôn không hỏi gì đến khi gọi món thì hết đơ luôn, vừa ăn vừa giới thiệu. Cả 12 người ăn như chưa từng được ăn, mọi người đi qua cũng hết hồn. Vì cái tội vừa ăn vừa cãi nhau, tranh giành nhau nhưng lại được đẹp. Đang ăn thì đồng hồ của Bình điểm 13h, 6 chị nhà ta nghe thế bỏ lại luôn 6 anh chàng đi tính tiền. Chạy ra thì không thấy mấy người kia đâu nên lủi thủi đi về.

Đúng 13h15 thì về đến nhà, các bé ngồi phòng khách, người thì cầm laptop, iphone, ipad,… chơi cho đến 13h45′. Các cô nàng đến sân bay lúc 13h55′ nên trèo hết lên khoang VIP ngồi

Sau 9 tiếng ngồi trên máy bay, các cô gái đã xuất hiện và trở thành trung tâm của sân bay. Những bộ quần áo khoác trên người bọn nó đã đẹp lại còn đẹp hơn ( phần này Gió cho mọi người tự tưởng tượng những bộ quần áo hàng hiệu nha ). Làm cho những lời bàn tán lại xuất hiện :

” Em kia xinh không mày ? ” khách hành 1

” Uk. Xinh vãi. Tao thích em tóc đỏ. Nhìn quyến rũ vãi. ” khách hành 2

” Chắc đi phẫu thuật thẩm mĩ chứ gì ? ” khách hành 3

” Chắc chỉ xinh thôi chứ chắc gì tứ chi đã tốt ” khách hành 4 ( Gió : ” Các chị ý thông minh lắm 200/200 đó “. Tụi nó : ” Thông minh từ bé ” )

” Ê tụi bây xe kìa ” chị Cừu sau khi ngó lung tung như con điên thì chỉ tay về chỗ đậu xe mà nói

” Bác tên gì zậy ạ ? ” ông quản gia vừa nói vừa trả lời :

” Tôi tên Minh. Các tiểu thư cần gì cứ nói ” bé Kết lên tiếng :

” Bác cứ coi tụi con là cháu bác. Bác đừng xưng hô kiểu đấy nữa không chúng cháu giận bác luôn đó ”

” Uk ” dòng suy nghĩ của bác Minh [ Các tiểu thư tốt thiệt. Bây giờ hiếm có ai như thế ] Kết thúc dòng suy nghĩ của bác Minh cũng là lúc chiếc xe đến căn biệt thự Angel. 6 bạn bước vào thì thấy người hầu đang xếp thành 2 hàng ở cửa và :

” MỪNG CÁC TIỂU THƯ VỀ NHÀ ” không thèm để ý. Tụi nó bước thẳng lên phòng. Ngủ 1 giấc đã đời đến sáng hôm sau và người đánh thức không phải mình bé Bảo mà có cả Song Nhi đứng dưới cầu thang cùng nhau cầm quả boom có sức công phá khủng hơn lúc ở Anh và hét làm ai ở quanh đấy cũng vào bệnh viện hết :

” 4 CON KIA. TỤI TAO CHO BỌN MÀY 3′ ĐỂ XUỐNG ĂN KHÔNG THÌ BỌN MÀY BỊ LÀM SAO BỌN TAO KHÔNG BIẾT ” đúng 3′ sau cả lũ đã có mặt dưới phòng và đang rất ngạc nhiên khi thấy Song Nhi 1 đứa chuyên ngủ nướng lại đang bình thản ngồi ăn và sao tự dưng dậy sớm. Song Nhi đang ăn thì có cảm giác ai đó đang nhìn mình chằm chằm liền đặt đũa xuống và nói :

” Tao no rồi tụi mày vào ăn đi ” nói rồi cô đi thẳng ra ngoài nghe điện thoại. Vẫn cái thói quen đi ra ngoài vườn nghe điện thoại và trở lại phòng khách thấy tụi nó đang xem TV thì nói :

” Tao có tin tốt và tin xấu bọn bay nghe tin nào trước. ” 5 bé kìa đồng thanh :

” XẤU TRƯỚC TỐT SAU ” Song Nhi liền nói :

” Tin xấu là ngày mai chúng ta sẽ phải đi học ở trường Start. Đồng phục của trường trên phòng đó ” Bảo, Kết, Ngưu, Bạch hét lên :

” WTF ? ”

” Từ từ đã nghe nốt tin tốt đi. Song Nhi nói tiếp đi ” rồi cả bọn quay qua nhìn Song Nhi :

” À, tin tốt là cha nuôi làm hiệu trưởng, cô Hiền là hiệu phó. Chúng ta tha hồ mà quậy” sau đó là tiếng hò hét của 5 cô nàng.

Đã làm mất cả buổi nên kéo nhau đi ngủ. ( Gió : ham ngủ vãi. Cừu : biến. Gió : Ác như con….. Cừu : con ? * tay cầm dao * Gió : Con quỷ. Thôi em đi ngủ ah * cầm dép lên chạy 1 đoạn xa, nói vọng lại * )

Truyện 12 Cung Hoàng Đạo Siêu Quậy Của Lớp Học Meteor Chương 2

Tác giả: Mangaka Y.P

Chương 2: Meteor Vs Sterlling

Nhân vật phụ

Daniel Acrina (Pháp sư thực tập)

-Ổn rồi! Vậy là chúng ta đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đó rồi giờ chỉ cần phát giấy mời nhập học là xong.

-Khoan đã, tôi muốn xem qua danh sách những người anh lượt bỏ…có được không? *Nháy mắt* – Giọng của Eala vang lên.

-*Đỏ mặt* “nụ cười của cô ấy đẹp quá”

-Vâng, tất nhiên là được. Đây thưa cô – Daniel nghe vậy ngay lập tức đi đến chỗ chiếc bàn bừa bộn giấy tờ ở đằng bên kia lục lọi đống giấy trên bàn và rút ra những tập hồ sơ cá nhân của các học viên.

-Ô~, thì ra đây là những gương mặt bị loại bỏ sao, hửm – đây là!…”những học viên này mình muốn có bọn họ” – Eala vừa nhìn vào trong đống giấy kia rồi nở một nụ cười nham hiểm tất nhiên Daniel không thể nhìn thấy rồi vì nụ cười đó chỉ thoáng qua thôi.

-Daniel này. – Eala với giọng nhẹ nhàng nói với Daniel – V…Vâng, có chuyện gì vậy ạ? – Daniel lắp bắp nói, sau đó Eala đã đưa ra lời đề nghị và cũng là lời quyết định – Những người này có thể cho họ duyệt được không? Tôi muốn bọn họ được học ở đây.

-Vâng, thưa cô Eala tất nhiên là được nhưng hiện tại các phòng học khác đều đã sắp xếp đâu vào đấy rồi nên không biết còn phòng học nào không nữa – Daniel nói bằng một giọng kính cẩn.

-Tôi có nhớ rằng trong trường học Zodiac này có một lớp học “đặc biệt” cơ mà, vì vậy đâu có sao nếu chúng ta đưa bọn họ vào trong lớp học này phải không Da-ni-el. – Eala vừa nói vừa làm khuôn mặt rất ư là dễ thương mọi người nhìn vậy thôi chứ hiệu trưởng của ngôi trường này có tính cách rất là trẻ con đấy.

-Vâ…Vậy là được rồi, tôi sẽ duyệt hết bọn họ, xin hãy đợi một chút ạ. – Sau đó Daniel mở cửa và chạy liền xuống phòng hội đồng để đóng mộc, đợi anh pháp sư thực tập rời khỏi cô ấy liền dùng thuật kết nối.(t/g: những cái tên phép thuật mình nghĩ là do tưởng tượng và không có nghĩa mong mọi người đừng hiểu lầm).

Chúng ta sẽ nói sơ qua về ngôi trường ZODIAC.

1. Andrew Louis

2. Flora Pearl

3. Jade/Ruby Margaret

4. Brian Chad

5. Leonard William

6. John Matthew

7. Asher Frederick

8. Darius Edgar

9. Alethea Vivian

10. Jasmine Oralle

11. Edna Rosle

12. Iris Roxana

13. Nathan Walter

Bốn cô giáo và cô hiệu trưởng

1. Esther Gemma

2. Amlthy Esperanza

3. Farah Slenna

4. Layla Azure

Ava Grace

Còn khu hai sẽ gồm những học viên, bốn cô giáo và cô hiệu trưởng:

1. Aries Flerium

2. Taurus Douglas

3. Germi/Gerni Edith

4. Cancer Selena

5. Leo Andrea

6. Virgo Dylan

7. Libra Arnold

8. Scorpio Klera

9. Capricorn Richard

10. Sagittarius Theodore

11. Aquarius Vincent

12. Pisces Neil

13. Ophiuchus Emmanuel

Bốn cô giáo và hiệu trưởng

1.Cloud Red

2. Jace White

3. Linlin Pink

4. Melanle Black

HT. Eala Titania

Truyện Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo

0 giờ 0 phút 0 giây….

Mã Mã vẫn thao thức trước màn hình Lap.Không biết bắt đầu từ bao giờ,Mã Mã không thể nào ngủ nổi khi chưa đến nửa đêm.

Nhà thờ Đức Bà hôm nay đánh chuông nhiều hơn mọi lần…Tiếng chuông là lời an ủi của những người ở thế gian này gửi về 1 cõi xa xăm nào đó,nới có những linh hồn vẫn còn vương vấn nơi này.

“Buzz”-tiếng Y! báo có tin nhắn.Tin offline của Nguoibantrongbongtoi

“…Hãy nhìn lại suốt khoảng thời gian chúng mày đã sống để chào đón bàn tay của Tử Thần…”

_Nhảm nhí!-Mã Mã đóng màn hình Lap xuống.

Tỏ vẻ tức giận với cái Lap cũng chả ích gì…Mã Mã đột nhiên lại thở dài.Trước giờ cô rất hiếm khi thở dài…nhưng từ khi những chuyện quái gở này xuất hiện,không đêm nào Nhân Mã cũng lăn lộn trong tiếng thở dài thế này.

_Bình Nhi,có quà cho con này!-tiếng mẹ Thiên Bình vọng ra từ cánh cổng.

_Gì thế ạ?

Thiên Bình tất tả chạy ngay xuống lầu.Bà mẹ tươi cười đưa cho đứa con gái chiếc hộp giấy hình chữ nhật.

_Bà gửi cho con đấy!Là cuốn hồi kí ông con đã làm trước khi mất,nó ghi lại những hình ảnh của con từ lúc mới sinh ra cho tới bây giờ.Đây là món quà vô giá ông dành cho con đó!

Buổi tối khi đã hoàn thành công việc ở lớp học múa,Thiên Bình mới ngồi nghiền ngẩm từng trang trong cuốn hồi kí đó 1 mình trên phòng…

Trang đầu tiên là 1 đứa bé sơ sinh còn quấn tả………

“Ngày…tháng…năm…

Trang tiếp theo là ảnh Thiên Bình khi vào học tiểu học…………….

“Ngày…tháng…năm…

Thoắt cái,cháu của ông đã cắp sách đến trường rồi!Ông thường hỏi cháu sau này thích làm gì,nhưng cháu chỉ ậm ừ…Cháu của ông còn thơ dại quá…Nhưng rồi cháu sẽ biết được mình thật sự muốn làm gì!”

Trang thứ 3 là hình ảnh Thiên Bình mặc đồng phục cấp 2………………………….

“Ngày…tháng…năm…

Cháu của ông bây giờ đã là học sinh trung học.Duyên dáng và nữ tính hơn trước…Cháu bảo cháu muốn trở thành 1 diễn viên múa.Ông mừng cho cháu,cuối cùng cháu cũng tìm thấy ước mơ của mình!”

Trang thứ 4 là ảnh Thiên Bình chụp trước cổng trường Twenty Stars với các bạn ngày đầu năm học……

“Ngày…tháng…năm…

Trên giường bệnh,tự dưng ông đã bật khóc khi cháu gửi cho ông tấm hình này.Cháu của ông lớn hẳn rồi,đã là 1 cô gái trưởng thành,không còn là đứa cháu bé bỏng ngày xưa nữa.Cháu nói cháu vẫn kiên trì với ước mơ của mình…Chúc mừng cháu!Nhưng ông sợ mình không còn được bao lâu nữa…”

Thiên Bình đã đọc và khóc rất nhiều với những khoảnh khắc đáng nhớ trong đời mình được ông lưu lại.Cô cứ ngồi mải miết trên bàn cho tới khi nghe tiếng mẹ gọi mới chạy xuống ăn cơm…

Sau khi Thiên Bình đi…Căn phòng lại chìm vào bóng tối…Và…ngăn tủ bàn học tự dưng mở ra…1 cánh tay trắng muốt từ trong ngăn bàn thò lên mò mẫm cuốn sách rồi lôi nó vào trong….

1 lúc sau,Thiên Bình quay lại với cuốn sách.Dưới ánh đèn bàn,cô lật đi lật lại từng trang sách,vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Những dòng chữ,…tấm hình,…biến đâu mất cả rồi!

Thiên Bình cứ lật phần phật từng trang,bổng phát hiện bìa sách trở nên rất ẩm ướt,những trang bên trong thì chuyển sang màu vàng ố…Thiên Bình đưa bàn tay lên xem…Có cái gì đo đỏ,sền sệt trên ngón tay cô…

“Mực!?Mực đỏ ở đâu ra vậy?”

Thiên Bình đưa ngón tay đến gần hơn mới phát hiện thứ chất lỏng đó có mùi tanh tưởi và hôi thối lạ thường.

“Mùi máu!”

Thiên Bình hoảng hốt giật lùi ra sau.

Những trang sách ố vàng hiện lên từng dòng chữ xiên xẹo được viết bằng máu:

“…Đây là quyển hồi kí đáng bị nguyền rủa…Vì nó đã ghi lại cuộc đời của kẻ đáng chết như mày…Bất kì ai đọc quyển sách này đều phải cùng mày xuống địa ngục….”

Thiên Bình hét lên rồi bỏ chạy ra khỏi phòng…

Ở phòng khách,mẹ cô đang dọc sách.Thấy con gái có vẻ khác thường,bà đặt cuốn sách xuống bàn rồi hỏi:

_Chuyện gì vậy con?

Thiên Bình không trả lời,cô lắm lét nhìn cuốn sách trên bàn.Là cuốn sách quái quỷ đó,nó đã xuất hiện ở phòng khách từ lúc nào.Và..mẹ cô đang với tay lấy nó.

_Dừng lại!

Thiên Bình vội giật lấy cuốn sách trên tay mẹ mình quăng đi trước khi bà kịp đọc nó.Nhưng khi chạm đất,cuốn sách trở lại là cuốn tiểu thuyết rất bình thường.

“…Mày…đáng bị nguyền rủa…Mày đáng bị nguyền rủa….”

Một giọng nói the thé khó nghe văng vẳng đâu đây…Ở trong ngôi nhà này…Thoắt ẩn thoắt hiện…1 thứ âm thanh ma mị đến gai người…

Thiên Bình không tài nào ngủ được.Cứ nhắm mắt lại thì những hình ảnh đó lại hiện về…

Lớp học múa,trường tiểu học Little Stars…

Song Ngư cười hớn hở trong khi Thiên Bình và Thiên Yết sụ mặt xuống đầy thất vọng.

_Thưa cô,sao lại không chọn em hoặc Thiên Bình ạ?-Thiên Yết bất mãn.

_Ừm…cái này…các em không cần biết đâu!

Mãi cho tới khi ra về,Thiên Yết vẫn không khỏi ấm ức,nó vừa đi vừa dậm chân bình bịch:

_Thật là bất công!Tại sao lại chọn con nhỏ bệnh hoạn đó múa chính?Nhỡ đâu trước buổi diễn nó lại giở trò tuột canxi máu mà xỉu tại chổ thì sao!?

_Thôi…Bỏ đi!Cậu không biết cô giáo là em của mẹ nó à?Mẹ nó mất sớm nên cô nó thương nó như con đẻ,biết nó ốm yếu mà vẫn cố tình cho nó múa chính đó!

Đến cầu thang,cả 2 bắt gặp Song Ngư đang tung tăng với đôi giày múa mới trên tay.Thấy Thiên Bình và Thiên Yết,Ngư Ngư hồn nhiên khoe đôi giày xinh xắn của mình:

_Cô cho mình đó!Cô nói mang đôi giày này trong buổi diễn sẽ gặp may mắn!

_Con nhỏ này!-Thiên Yết nghiến răng-Mày tưởng có người nâng đở thì giỏi lắm à?

Yết hầm hầm xông lại chổ Song Ngư.Bình Nhi định ngăn lại nhưng không kịp,Yết đã thẳng tay xô Ngư Ngư té nhào xuống cầu thang…

_Cậu đến đây làm gì?-Ngư Ngư hỏi.Hình như nó đã khóc rất nhiều,2 mắt nó đỏ hoe.-Bây giờ thì mấy người vừa lòng chưa?Mấy người là đồ xấu xa!

_Mình…thay Thiên Yết xin lỗi cậu.

_Khỏi cần xin lỗi!Mấy người thông đồng nhau chứ gì!Bây giờ thì trả chân lại cho tôi đi!Trả chân lại cho tôi!

Song Ngư như muốn phát điên lên,nó ném tất cả những gì nó vớ được vào người Thiên Bình.

_Thật quá đáng!-Thiên Bình bắt đầu nổi giận-Cầu trời cho cậu tàn phế luôn đi!Cậu được múa chính cũng là nhờ có bà cô làm giáo viên dạy múa thôi,chứ thật ra cậu không có tài cán gì đâu!Tốt nhất cậu biết điều 1 chút đi.Không có cậu,đội mùa vẫn hoạt động tốt và tôi sẽ luôn được múa chính!Cậu là 1 kẻ dư thừa!

Nói rồi,Bình Nhi hậm hực bỏ về trong tiếng la hét,khóc lóc thảm thiết của Song Ngư…

Bình Nhi càng nghĩ càng thấy sợ…Nếu Song Ngư còn sống,có lẽ cô đã không ân hận thế này…Nhưng bây giờ nó chết rồi…Và nó đang hận cô đến thấu xương…Nhất định,nhất định nó sẽ trả thù!

Tiếng động lạ bổng dưng xuất hiện kéo Thiên Bình ra khỏi dòng kí ức mù mịt đó.

“Tiếng gì thế nhỉ?”-Thiên Bình ngồi dầy nhìn quanh.

Tiếng động rất lạ…Nó giống như tiếng mèo kêu…nhưng khi lắng tai nghe kĩ,nó lại giống như tiếng khóc trẻ chúng tôi đầu,nó cứ thấp thoáng lúc gần lúc xa,nhưng càng nghe,nó lại càng văng vẳng bên tai…

Thiên Bình hé cửa phòng ra đưa mắt nhìn quanh…Không có ai cả,mọi thứ hoàn toàn vắng lặng.Bình Nhi mở đèn hành lang,men theo bức tường xuống cầu thang…Cô cảm nhận được,càng ngày mình càng đến gần tiếng khóc hơn.

“Oaaaoaoaoo..oao..oa..oa.oaoa….”

Tiếng khóc mỗi lúc 1 to hơn…Thiên Bình đặt chân xuống bậc thang đầu tiên…Cảm giác lạnh toát từ mắt cá chạy ngược lên trên làm mồ hôi vả ra không ngừng.Có cái gì đó vừa chạm vào chân cô!Cổ họng nghẹn ứ không nói được lời nào,Bình Nhi từ từ cúi xuống…

Một đứa trẻ sơ sinh với nước da trắng bệch như xác chết đang ôm ấy chân cô…Nó kêu khóc oang oang và nhìn cô với đôi mắt đỏ lừ…Thiên Bình nhận ra đứa trẻ này…Nó…chính là hình ảnh của cô khi còn bé!Trơi ơi,nó từ trong tấm ảnh bước ra sao?????

Thiên Bình cảm thấy chân mình như bị đóng băng.Đến khi đứa trẻ mở to cái miệng rộng ngoác đỏ lòm của nó ra thì cô mới hoảng loạn bỏ chạy và trượt chân té nhào xuống cầu thang.

Thiên Bình đến lớp học múa ban đêm với cái chân khập khiển.Suốt buổi tập hôm đó,cô cắn răng chịu đựng cái chân đang đau nhức từng cơn để hoàn thành xong mấy động tác cuối cùng.Nhưng Bình Nhi vẫn cảm thấy mình chưa hoàn hảo lắm,cô xin ở lại ngoài giờ cho tới khi cảm thấy ưng ý với bản thân mình.

Đã 8 giờ tối và mọi người đã về hết,chỉ còn Thiên Bình đang lê từng bước nặng nhọc dưới ánh đèn mờ mờ của dãy hành lang.

“Ha…ha..ha….”-có tiếng trẻ con cười khúc khích…cả tiếng bước chân bình bịch…tiếng bộp bộp của quả bóng da chạm đất…

“Ai còn chơi bóng giờ này nhỉ?”-Bình Nhi bắt đầu thấy lòng mình cựa quậy,xôn xao.

Một cái bóng chợt lướt qua trước mặt Thiên Bình…

Cái bóng nhỏ nhắn,tóc dài ngang lưng với quả bóng trên tay….

“Ha…ha…ha….”-tiếng cười đùa càng lúc càng nghe rõ hơn.

Thiên Bình bấm môi thật chặt,cô vịn vào cầu thang đi từng bước thật chậm xuống lầu.Trong lòng tự nhủ chắc là mình sợ quá nên sinh ảo giác đấy thôi.Lạy Chúa tôi,hi vọng là mọi chuyện đúng như Bình Nhi nghĩ.

“Bộp…bộp…”

Một quả bóng không biết từ đâu lăn xuống chân Thiên Bình…

Bình Nhi nhìn trân trân vào quả bóng.Cái quái gì thế này?Ở đâu lại ra cái thứ này?Ở đây,vào giờ này không thể có người chơi bóng!Bình Nhi ngước lên lầu-nơi cô đoán là chổ bắt đầu của quả bóng.Chẳng thấy ai cả.Nhưng khi Thiên Bình vừa nhìn xuống thì có cái gì đó nhảy xổ lên người cô…

Bình Nhi kinh hoàng khi thấy 2 cánh tay trắng muốt bám chặt lấy lưng mình…Và 1 cái đầu tóc dài đặt lên vai cô…Đó chính là Thiên Bình khi còn học tiểu học!…Nhưng…nó gớm ghiếc,kinh tởm với gương mặt trông y như bức tượng thạch cao và đôi mắt tròn vo,đỏ ngầu đang nhìn cô chằm chằm…

Thiên Bình hét lên kinh hãi và cố vẫy vùng để hất nó ra.Nhưng nó dường như là 1 khối u bất trị,bám dính Thiên Bình không buông.Nó kêu lên the thé như tiếng mèo hoang rồi ghim hàm răng tởm lợm của nó vào Bình Nhi.Máu tươi chảy ra từ vết cắn của nó nhuộm đỏ phần vai và ngực của Thiên Bình…

Ý chí sinh tồn trong phút chốc trở nên mạnh liệt,Thiên Bình hất được con quái vật kinh tởm đó ra khỏi người mình rồi bỏ chạy trong cơn hoảng loạn.Cô chạy đến trạm xe và nhảy ngay lên chiếc xe bus vừa ngừng bánh.Xe bus giờ này rất ít người,vài vị khách lèo tèo dần rời khỏi xe hết,cuối cùng chỉ còn mỗi Thiên Bình,vì nhà cô hơi xa.

Bình Nhi lạnh toát cả người,cô liên tục lau mồ hôi trên gương mặt trắng bệch của mình…Từ chiếc ghế bên cạnh bổng phả ra 1 làn hơi lạnh toát…Thiên Bình chợt phát hiện ra bên cạnh mình còn có 1 cô bé mặc đồng phục trường cấp 2 nãy giờ ngồi im như thóc…Im lặng đến mức cô không xác nhận được sự hiện diện của con bé này từ lúc mới bước vào xe.

_Em học trường nào vậy?Giờ này mới chịu về nhà ư?

Thiên Bình hỏi nhưng con bé không trả lời,chỉ ngồi cúi đầu xuống như đang ngủ,mái tóc loà xoà che kín 2 bên mặt.

Đồng hồ đã chỉ đúng con số 9…

Bác tài ơi,làm ơn chạy nhanh lên dùm cháu!

Thiên Bình cố tình nói thật to,nhưng hình như người lái xe không có phản ứng gì.Cảm thấy lạ,Bình Nhi lần mò lên ghế tài xế.

Trời đất!Đối diện tay lái…không có ai cả!Nhưng chiếc xe thì vẫn chạy đều đều…

Thiên Bình kinh hãi nhìn qua con bé mặc đồng phục cấp 2…Bấy giờ nó mới ngẩn mặt lên,vén 2 bên tóc ra sau và để lộ ra đôi mắt vô hồn,đỏ ngầu như máu của nó…Nó…nó giống hệt Thiên Bình lúc còn học cấp 2…