Truyện Cho Tớ Yêu Cậu Thêm Lần Nữa

Người ấy mặc một bộ quần áo thể dục màu đỏ, mái tóc màu khói uốn xoăn bay bay, đôi mắt tựa như biết nói, là đau mà không phải là đau,cái nhìn vẫn rất tự nhiên. Anh dần dần bước tới, không nói không rằng mà chỉ đứng nhìn Thiên Bình khóc một lúc lâu, mặc cho cô ấy nhìn lên, kinh ngạc,tiếp sau đó dường như không muốn người khác thấy bản thân yếu đuối,trong đáy mắt tựa như có điều mơ hồ khó hiểu, cô gạt nước mắt, bỏ đi.Những tưởng con người đó sẽ đuổi theo, nhưng anh chỉ đứng lại, duy trì một khoảng cách với cô, sau đó mới khẽ hỏi:

-Bởi vì hắn mà lại khóc?

Ánh mắt Thiên Bình có chút biến chuyển, gió thổi nhẹ mái tóc dài,đôi mày khẽ chau lại tức giận, tay khẽ nắm chặt làm thân hình có chút run rẩy.

Người kia không có biểu hiện tức giận, hơn nữa vẻ mặt tuấn mỹ kia hình như lại càng vui vẻ, cố ý châm chọc cô:

– Yêu hắn đau đớn như vậy, tại sao vẫn không thèm nhìn tôi? giọng nói tuy là tám phần đùa cợt, nhưng sự đau xót kinh khủng kia thì vẫn có thể nhìn ra dễ dàng.

Thiên Bình quay lại, đứng khoanh tay mà cố ngước đầu lên, khuôn mặt cố làm thành lạnh lùng lại biến thành bi thương.

-Tôi nói cho cậu biết, đừng bao giờ mong rằng tôi sẽ thích cậu, cũng đừng có tỏ ra thương hại tôi, tôi ghét cay ghét đắng loại người tọc mạch bao đồng như cậu, nên đừng bao giờ mơ tưởng!

Giống như quá quen thuộc, người kia cũng chẳng chút nghĩ ngợi, lãnh đạm.

-Bao nhiêu năm yêu hắn vẫn không được nhìn lấy một lần, hắn ta tốt đến như vậy sao? còn tôi cho là cô quá ngu ngốc đi yêu hắn thì đúng hơn!

Thiên Bình tâm trạng đang rất không được tốt, nghe câu nói ấy thì không biết còn cái gì xúc tác, lập tức nhảy chồm tới nắm lấy cổ áo anh, trợn ngược mắt lên, giống như muốn băm vằm anh ra trăm mảnh.

-Kim Ngưu, tôi nói cho cậu biết, chuyện ngày hôm nay nửa lời cũng không được tiết lộ, còn tôi không yêu cậu, chuyện đó ông trời cũng không thể lay chuyển được! Còn cậu, cậu là cái loại người gì, bao nhiêu năm tôi không hề yêu cậu, cậu lại bám theo tôi không rời, lại nói xấu cậu ấy như vậy! tôi cấm cậu!

Kim Ngưu chính là người con trai đó, anh nhếch mày,không để cho cô phản kháng, anh túm lấy vai cô, xoay cô vào chỗ của mình, ánh mắt chợt trở nên dữ dội.

-Tôi yêu cậu! thì sao? cậu chẳng phải cũng cố chấp theo đuổi cậu ta bao nhiêu năm đó sao? tại sao cậu không từ bỏ? tôi yêu cậu, yêu rất nhiều, cậu nghe rõ chưa?!

Kim Ngưu hét vào mặt Thiên Bình, trên nét mặt cô trở nên run sợ, hàng tóc dài làm cô tựa như một thiên thần bé nhỏ.

Không để Thiên Bình phản ứng, anh ôm lấy cô, hôn cô thật lâu, từ sợ hãi thành tức giận tột cùng, cô gắng sức đẩy, nhưng lực ôm của anh thuận đà lại ngày càng mạnh hơn, anh luồn tay vào tóc cô, hôn trượt xuống cổ.

-Đồ khốn nạn!- cô thét lên, tay đập mạnh vào lưng Kim Ngưu, ra sức cào cấu.

Kim Ngưu đang cuồng nhiệt đến quên cả thực tại, bị câu nói của cô đánh thức, vội vàng dừng lại, khuôn mặt đỏ bừng như muốn nổ tung, sau đó giống như đang trong mơ, vô thức lùi lại phía sau.

Thiên Bình lúc này giống như núi lửa, sẽ sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào, cô lấy tay chùi miệng, trên khuôn mặt xinh đẹp không lúc nào ngừng oán hận, sau đó buông tay, cúi gằm mặt xuống mà đi, áp lực làm cho không khí như bị nén chặt thành cục, lạnh đến toát mồ hôi, cô ấy đi, cuối gằm mặt xuống. Khi đi qua nửa người của Kim Ngưu, cô đứng lại, nói rất chậm, thanh âm tuy nhỏ nhưng lại rõ ràng:

-Cậu đã thỏa mãn rồi, nên từ nay về sau, nếu cậu còn bám riết tôi nữa, cậu sẽ chết!

Cô bỏ đi.

Còn Kim Ngưu như thế nào, chúng ta hay cô ấy đều không nên biết, bởi vì loại biểu cảm đó, kinh dị.

Nơi đang nấu nướng.

Song Tử đang nấu ăn, mà thực ra là đang phụ bếp cho Tô Vũ, thằng này coi vậy mà nấu ăn rất giỏi, Song Tử còn phải học nó dài dài.

-Á!

-Cái gì vậy? Tô Vũ hét toáng lên

– Bỏng rồi, tại nước sôi…..Song Tử nói, chập chững.

-Cái gì? chỗ nào? mau đưa tớ xem! Tô Vũ cuống quýt hỏi, sợ Song Tử bị chỗ nào.

-Chân..ch..đau.. – nó lắp bắp, chắc là đau lắm.

Tô Vũ thuận theo tay Song Tử, da bắt đầu đỏ lên, sưng tấy, không cần suy nghĩ, Tô Vũ vớ ngay thau nước rửa rau tạt vào chân Song Tử.Sau đó vội vàng bế thốc nó lên, chạy về phía lều của thầy cô.

-Tránh đường! -vừa đi Tô Vũ vừa la lớn

Theo phản xạ tự nhiên, mọi người đều quay đầu lại nhìn, sau đó là tò mò bàn tán.

Một người đứng trong đám đông đó, đang nhóm bếp, sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó thì lập tức ném hết củi lửa, chạy thục mạng đuổi theo.

Tô Vũ và Song Ngư như đứng trên đống lửa, đi qua đi lại liên hoàn mấy mươi vào quanh cửa lều, cố tình mài dép.Mặt mày bọn họ thì đỏ cũng không kém gì người đang nằm trong kia, mồ hôi như tắm chảy khắp người.

10 phút trôi qua mà tưởng là 5 tiếng đồng hồ.

Từ phía xa, hai con người khác cũng đang chạy thục mạng đến đây, mồ hôi nhễ nhại, chưa kịp lau thì đã hỏi:

-Sao rồi?

-Đang chữa trị… Tô Vũ đáp, giọng rất nhỏ.

Hai người này chính là Nhân mã và bạch Dương.

Bọn họ nhìn vào cửa lều rất lâu, sau khi phát hiên ngoài rất nhiều cái lưng thì chẳng nhìn thấy gì nữa mới quay ra hỏi:

-Bỏng nặng lắm à?

-Không biết.. tớ chỉ thấy Song Tử cậu ấy la rất lớn, quay lại thì đã thấy cậu ấy làm đổ nồi nước sôi rồi….-Tô Vũ dùng giọng hối hận, run rẩy đáp

-Thế không gọi xe cứu thương sao?-Bạch Dương hỏi

-Gọi rồi.- Kim Ngưu đáp ngắn gọn

-Kim Ngưu đâu?- Bạch Dương hỏi

– Không thấy.- Tô Vũ đáp

Song Ngư giống như pho tượng, hóa đá trước cửa trại.

-Thằng chết tiệt! nó chết ở đâu rồi? bạn bè thế à?- Nhân Mã quát lên, vô cùng bực tức

Bầu không khí giống như bị căng thẳng làm cho nóng lên, ai nấy đều đổ mồ hôi hột, bị nước sôi đổ vào người, là chuyện kinh khủng không dễ gì chịu được.

Cửa lều dần được vén lên.

Thầy Dương, người chữa trị cho Song Tử, dần bước ra, nét mặt không biết là vui hay buồn.

-Thầy! Song Tử sao rồi?- Song Ngư nãy giờ như tượng đá, vừa thấy thầy Dương ra, không cần quan tâm cái gì, ngay lập tức nhảy bổ vào thầy ấy, nét mặt hoảng hốt đỏ bừng.

Chỉ thấy thầy ấy khẽ cúi đầu xuống, nhè nhẹ lắc đầu.

Không khí bị cử chỉ ấy làm cho loãng ra, tự nhiên nghẹt thở.

Cổ họng nghẹn cứng, khô rát.

Gió nhẹ đu đưa.

-Em ấy được sơ cứu quá chậm,nếu được sớm hơn 5 phút, chắc là kịp, nhưng nước quá nóng,tuy rằng không ảnh hưởng tính mạng thì sẹo để lại sẽ rất lớn, hơn nữa sau này có thể phải đi đứng bằng xe lăn, sau khi lành rồi cũng lại đi bằng nạng, trừ phi được điều trị chu đáo hơn, nhưng chi phí rất đắt….

Thầy ấy nói, giọng rất nhỏ, rất nhỏ, nhưng nỗi đau để lại lại quá lớn.

Sau đó hỏi:

-Ngoài nước sôi, còn gì nữa không, nếu không sao lại bị nặng như vậy?

Mọi người đều ngạc nhiên:

-Cái gì là cái gì thầy?

-Thầy cũng không biết, cái chất này rất lạ, thầy chưa từng thấy…

Mọi người đều im lặng, tự hỏi bản thân.

Song Ngư không còn tự đứng được nữa. Cùng lúc ấy, chiếc xe cứu thương đã dừng lại trước cổng trại, y tá cùng bác sĩ nhanh chóng đẩy băng ca xuống.

Bọn họ không nói gì cả, chỉ lẳng lặng đẩy chúng tôi ra, rồi đẩy cô ấy đi.

”Chúng tôi đều không ngờ hôm nay lại có chuyện như vậy. Chúng tôi đều khóc.

Tuy vậy buổi cắm trại vẫn tiếp tục như dự kiến, 6 giờ tối hôm đó còn có trường khác đến ở với chúng tôi, chúng tôi cũng không thấy Song Ngư và Kim Ngưu nữa.

Buổi tối, khi tôi và Nhân Mã về nhà của ông cụ, cô ấy vẫn im lặng, tôi có cảm giác bất an rất nhiều”-Bạch Dương

Tối hôm đó, sau khi ông cụ ở cùng Nhân Mã và Bạch Dương đã đi ngủ, cô và cậu vẫn còn thức, họ cùng ngồi ở bậc thềm ngắm trăng.

Ngắm trăng thật sao?

Lúc đầu, Nhân Mã rất im lặng, cùng nhau nhìn lên bầu trời, trong lòng mỗi người không biết nghĩ gì.

Sau đó rất lâu, không biết là bao lâu rồi, nhưng từ lâu đã không còn ai trước lều nữa, chỉ có ánh sáng từ chiếc bếp leo lét soi sáng căn phòng.

Tưởng như cả hai sẽ im lặng đến hết buổi, sau đó sẽ đi ngủ, nhưng đột nhiên, Bạch Dương đang nói gì đó rất khẽ, tựa như chỉ cho mình mình nghe,sau đó vô thức nắm lấy tay Nhân Mã.

Cô ấy ngạc nhiên quay lại, cánh tay kia vẫn không buông rời, dù có cố vũng vẫy.

-Làm gì vậy?-cô hỏi

Cậu ấy không trả lời.

-Làm phản à?

‘…’

……

Rất lâu sau, nghe tiếng cậu ấy hỏi:

-Có sao không?

-Cái gì có sao không?

-Song Tử.-cậu ấy nói, nhẹ nhàng.

Cả không gian chợt im lặng

Gió rất nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô ấy, mang đến hương thơm của hoa rừng.

-Đi ngủ thôi!-Nhân Mã nói, sau đó toan bỏ đi

-Nếu sau nàu tớ cũng như vậy, cậu có khóc không, có đau không?-Bạch Dương hỏi, rất nhỏ, như nói một mình.

-Cậu nói cái gì?-cô quay lại.

-Không có gì!- Bạch dương cười vu vơ, nói khẽ

Đọc Chap 43: Làm Quen, Một Lần Nữa

Cả đám câm lặng một hồi, vì hơn một nửa chưa gặp vợ Uy Liêm bao giờ, hiện tại đang đứng ngay trước mắt, và cảm thấy hơi quen? “À ừm, tôi là…..” “Xử Nữ, tôi biết. Đây lần lượt là Nhân Mã, Ma Kết, Song Tử, Song Ngư. Phải không?” Cả đám có hơi điêu đứng trước cái sự biết tuốt của Kim Ngưu và khả năng xử lí tình huống cực kì thân thiện nữa….. Và lần đầu tiên Xử Nữ biết ngại, WTF? “Cảm ơn anh đã chăm sóc cho lũ bạn tôi, và thật xin lôi vì gây ra phiền phức. Tôi đã chuyển khoản cho anh rồi, anh xem nhận được chưa?” Kim Ngưu cười với ánh hào quang người giàu…. Bảo Bình rút máy kiểm tra, hơi ngơ ngẩn nói: “Ơ, nhưng….” “Tiền bo đó.”_Kim Ngưu nói, sau đó cúi chào một cái rồi quay về phòng bệnh. “….” Ê bây, nó bo tao 200 USD luôn!!!!!!! “Là hào quang người giàu.”_Song Tử ngưỡng mộ nói “Bao anh em đi ăn liền.”_Ma Kết đập lưng Bảo Bình mạnh muốn thổ huyết “Hào phóng quá man.”_Song Ngư nhìn con số trong tài khoản, long lanh con mắt nói Nhân Mã huých Xử nữ một cái, thì thầm ói nhỏ: “Cô gái mày kể đây hả? Sao mày toàn vớ phải cái gì vậy nè.” “Lần này lỗi tao, đừng nhắc nữa. Mẹ nó chứ đau lắm chứ đùa.”_Xử Nữ nhăn nhó huých lại Nhân Mã, xoa xoa cái tay đau

Lúc Uy Liêm trở về là ba hôm sau ngày gặp mặt của hội bạn với vợ anh. Uy Liêm không hề biết việc này cho đến khi gọi điện cho Kim Ngưu khi xuất máy bay, anh bận thực sự. Uy Liêm không ngờ Hội Thảo kết thúc nhanh gọn như thế, cũng không ngờ bản thân về nước sớm như thế, có gì đưa đẩy sao? Với lại nhà anh bị sao thế? Sao bẩn thế này? BẢO BÌNH? .

. . “Chà đông đủ vậy?”_Uy Liêm cười mở cửa, cùng con dao bếp Sang chấn tâm lý cực mạnh cho bạn Bảo Bình. “Tao đi dọn ngay.”_Chưa nói gì Bảo bình đã la lên lao vào dọn dẹp “…..” Nhân Mã cười chỉ chỉ con dao:

“Mày biết đấy, dao nó nguy hiểm, mày đừng cầm như thế…..” “Tao đang làm cá.”_Uy Liêm nhường đường cho đám đực rựa đi vào_”Bây gặp hôn thê tao rồi hả?” “Ừ, giàu quá.”_Song Tử nói “…..” Uy Liêm cũng chỉ biết cười trừ. Bảo Bình nói: “Có cô ấy đỡ lắm luôn, tao không sợ bệnh nhân trốn viện nữa. Đã vậy thêm Ma Thần Vũ Niệm nữa, tụi đó đúng câm nín.” “Cô ấy không về nhà sao?” “Có, lúc tao xong mọi việc thì đến trông lũ đó thay Kim Ngưu, cô ấy cũng có về dọn, nhưng tao bày tiếp…..”_Bảo Bình ái ngại nói “….May là cô ấy nể mày là bạn tao, không theo luật quân đội là bắt chạy trăm vòng rồi quỳ dưới nắng rồi.”_Uy Liêm tặc lưỡi Uy Liêm sau đó nấu nấu nướng nướng gì đó với sự trợ giúp của Song Ngư, cuối cùng bưng ra 6 khuôn cháo, sửa soạn chút rồi bảo: “Nhấc mông tụi bây lên rồi đi thăm vợ bạn tao với tao.” “Đừng lo, lễ cưới gặp được mà.”_Ma Kết lười biếng nói “Dao hình như hơi cùn thì phải….”_Uy Liêm hơi liếc mắt nói “Đi liền, nhanh lên mấy đứa, rờ rờ thế.”_Ma Kết liền bật dậy, hùng hổ hơn hẳn “…..”

“Kim Ngưu đâu?”_Bảo Bình đi vào, nhìn căn phòng hơi loạn mà hỏi “Đi nghe cấp trên chửi.”_Bạch Dương ngả ngớn nói Đám còn lại đi vào trước sự ngỡ ngàng của những bệnh nhân nằm trên giường, suýt ngã xuống giường bệnh rồi.

Song Tử:”…..” Bảo Bối đau nhưng Bảo Bối không nói…. “Cảm ơn vì trận cười.”_Nhân Mã vuốt mặt bình tâm lại “Tao đi về.” Song Tử quay đầu tức giận liền bị một đám nhây nhớt kéo lại: “Eyyyyyyyy, bạn eyyyyyyyyyy, chẳng phải bạn cầm đầu lũ này à?”_Song Ngư cố ý kéo dài giọng “Đừng buồn bạn, mình sẽ chỉ cho bạn chỗ có nhiều anti hơn.”_Xử Nữ nói xong cả đám hăng hố cười Song Tử:”…..” Ê, bây lố lắm rồi nghe. Song Tử bực mình dằn ra, Ma Kết ngó đầu ra cửa hát: “……Còn lại một mình như vô vọng, vì mất nhau rồi, chỉ còn trong trái tim này…..” Và kết thúc bằng một tràng cười mà Song Tử muốn phang ghế. Sau đó Song Tử vẫn phải quay lại, và lần này cả đám hứa nghiêm túc. “Đây là các bạn của Kim Ngưu, còn đây là bạn tôi, đây là….”_Uy Liêm bắt đầu nói “Nhân Mã, Ma Kết, Song Tử, Song Ngư và Xử Nữ. Không cần cảm ơn.”_Thiên Yết ngả ngớn, giờ gặp mặt cũng chẳng biết nói gì “Và đây lần lượt Cự Giải, Sư Tử, Thiên Bình, Thiên Yết và tôi là Bạch Dương. Hết.”_Bạch Dương chỉ từng đứa sau đó nhẹ giọng nói “Và các anh có thể về.”_Sư Tử phẩy ta_”Lối ra phía kia, còn chuồng gà phía này.” “…..” Song Ngư khó hiểu nhỏ giọng hỏi Bảo Bình: “Bệnh viện có chuồng gà? Nuôi gà làm gì thế?” “Bán kiếm chút đỉnh, cũng nâng cao điểm thành tích.”_Bảo Bình nhỏ giọng giải thích Ma Kết nhìn tất cả nằm trên giường bệnh một cách kì thị: “Sao thiếu thiện chí vậy? Chúng tôi đến với tư cách hòa bình.” “Thật xin lỗi, bạn tôi hơi gắt khi đang ở bệnh viện, tại không khí ngột ngạt quá…”_Thiên Bình bứt rứt cúi đầu xin lỗi Đám còn lại chấm hỏi cực mạnh, tụi nó đang đóng giả làm nạn nhân, mày xin lỗi làm gì? Ấn tượng lần đầu gặp mặt của Ma Kết với Thiên Bình: Giống như mọi diễn viên nữ, khoonng hề có chính kiến. Ấn tượng lần đầu n gặp mặt của Thiên Bình với Ma Kết: Cuối cùng cô vẫn thua Ma Kết. END CHAP 43

Cho Tớ Yêu Cậu Thêm Lần Nữa

3 ngày sau, tại bến xe Minh Tân.

Lớp 10A4, tại khu 1.

-Hâm à? lên núi chứ đâu có xuống biển- Kiều Ân

– Đề phòng sương mù, đề phòng gái đánh!- Tô Vũ

-heheh chưa gì đã chuẩn bị ăn đấm rồi à?-Kim Ngưu

-Năm nào chả thế, thư tình của tớ đến năm sau cũng chưa đọc hết- Tô Vũ cười nhăn nhở

– Ai bảo viết mấy thứ linh tinh biến thái cho lắm vào! cho chết!- Mỹ vân xen vào, lè lưỡi.

– Ơ..cái người này.. bạn bè…-Tô vũ chưa nói hết câu.

– Xếp hàng thành 4 đội mau lên! Xử Nữ hét

Cả đàn vịt lắm chuyện lạch bạch kéo lê va li.

-Mau lên!

Đàn vịt xếp hàng thành công.

-Nghe đây! bây giờ lên xe, mỗi đội ngồi 1 hàng, có 4 dãy, nhớ ngồi theo thứ tự bốc thăm!

-Vâng!- tiếng đồng thanh nhất loạt hô vang.

Xe nhẹ nhàng lướt trên đường phố, nhìn có vẻ rất sang chảnh.

Trong xe

Trong đội 1, quá rõ ràng rằng cái đội này quả là xui xẻo, ngay cả một bóng dáng ” đàn bà” cũng không có( Song Tử thì coi như nam nhi đi, vì đằng nào nó cũng giỏi mấy trò quậy phá, mà nữ tính của nó, không quá 2%-Kim Ngưu),thì lát nữa đây, chính xác là đến tối,chắc chắn sẽ vác nồi ăn chực. Mà một điều quan trọng hơn, nếu không có ít nhất một đứa con gái, lấy gì để thể hiện nam nhi? Buồn là thế, nên tất cả đều tiu nghỉu như mất sổ gạo.

Đội 2 khá hơn một chút,” một chút” nghĩa là đủ nam đủ nữ, nhưng buồn là chuyện khác, vì, bọn họ đều giống như hóa đá, chẳng nói với nhau câu nào, người nghe nhạc, kẻ thì ngủ, có người đọc sách,còn lại thì online facebook.

Đội 3 thì chẳng nói làm gì, giá như chia cho đội 1 một đứa con giá, chỉ 1 thôi thì tốt quá, đội này chỉ có 2 ” nam tử hán”

mà thôi.Tuy vậy, cũng có chút sôi nổi.

Còn đội 4, ôi ông giời ơi!, tự nhiên lại đem tôi bỏ vào xó này làm gì, tôi đâu phải nam nhi như người ta, vô đây thể nào chả bị mấy người này sai vặt đến chết! sao ông nỡ…( Ngạo Thiên)

Sau khi đi qua hết 4 dãy xe, ta nên đi xem những người chúng ta quan tâm…

Kim Ngưu ngồi ném giấy cố tình gây bạo động.

Song Tử ngủ.

Bảo Bình nghe nhạc.

Thiên Yết đọc sách.

Song Ngư và Xử Nữ ngắm cảnh.

Bạch Dương nhìn Nhân Mã, Nhân Mã nhìn phong cảnh.

So ra đúng là êm ái hơn mọi ngày.

Chiếc xe của lớp 10A3 bỗng nhiên từ sau đi tới, ngang bằng với 10A4, có thể nhìn thấy Thiên Bình đang ngồi gần cửa sổ, rất chán ngán.

Không hiểu là may mắn hay xui xẻo, Thiên yết và Bảo Bình cũng ngồi gần cửa sổ.

Thiên Bình cũng dường như chỉ liếc qua một cái,khẽ chau mày rồi lại tiếp tục chán ngán.

Bảo Bình không có nhìn thấy, nhưng Thiên Yết thì có, cái loại biểu cảm của hắn quả là khó nói,khẽ chau mày, rồi lại nhô cao, dường như phát hiện ra cái gì.

Cự Giải ngồi xe bên kia, là ngồi ghế giữa, không nhìn thấy.

Gió vẫn vi vu trời vẫn đẹp.

Chân Sơn núi.

10 chiếc xe buýt đỗ lại trước bến xe, học sinh như một đàn kiến, bò ra chậm chạp và nhiều lóa mắt, khiến người ta đau đầu.

Trời trên núi, chắc chắn nắng, bởi vì sắp hè.

Nhà trên núi, chắc chắn nhiều, bởi vì người dân tộc hay những người già sống ở đây rất đông.

Nhưng, nhà mình ở, không thể tự mình chọn.

Nhà không được tự chọn, bạn cùng ở càng không.

Ngày đầu tiên đến, cảm giác quả thực có chút khác với tưởng tưởng ra, không phải đẹp hơn, mà là hoang vu hơn nhiều.

Nhưng ngặt nỗi, bởi vì 1 đội quá đông,nên 2 người thì ở chung 1 nhà.

Kim Ngưu cùng Long Kỳ: nhà với bà cô với 1 cô con gái.

Song Tử cùng Tô Vũ: nhà một 1 đôi vợ chồng già.

Bảo Bình cùng Thiên Yết: nhà một 1 đôi vợ chồng già.

Song Ngư cùng Tiểu vân: một ông bác.

Xử Nữ cùng Tiểu Nhi: một đứa trẻ và mẹ nó.

Bạch Dương cùng Nhân Mã: nhà 1 ông cụ già.

Cũng phải nói luôn, lớp bên kia,:

Thiên Bình cùng Minh Hạo ở một nhà một quả phụ trung niên.

Cự Giải với Thiên Thiên nhà một người đốn củi.

Buổi tối.

-Phụ một tay nhóm bếp coi!

-Tới đây tới đây! vừa nói vừa cầm củi đến.

Tất bật tất bật, còn phải làm nhiều đồ ăn, còn phải mời mọi người đến, rất nhiều việc.

Rừng hoang vu như một cung điện bóng tối nguy nga, thổi một bản nhạc lạnh lẽo.

Bầu trời đầy sao, ngỡ giấc mộng, đẹp mơ màng.

Đom đóm khẽ bay, như những tia hy vọng lấp lánh.

Có lẽ, thời khắc này, khi chúng ta còn ở bên nhau, là quan trọng nhất.

Đang nấu cơm, bị tiếng động đánh thoát khỏi mơ màng,Bảo Bình giật mình, ngước lên:

-Các cậu gọi…

Mặt xám ngát như ai bóp nghẹt tim, nó đánh rơi cành củi, lùi lại.

-Lại gặp nhau rồi! tiếng nói đó vẫn rất giận dữ, hàng tóc dài phủ xuống dưới ánh trăng.

-Không, đừng có lại đây, ngàn lần đừng có….Bảo Bình lắp bắp, nói không thành tiếng, sợ hãi như bị quái vật tóm phải.

-Hừm! chỉ đến thăm cậu thôi mà! nói rồi, kẻ đó giơ tay định tát.

-Đừng! Bảo Bình kêu lên thảm thiết, lấy hai tay che đậy, xé toạch không gian im lặng.

– Thiên Bình! một tiếng hét động trời, bàn tay rắn chắc nắm lấy tay cô, đôi mắt xanh lam như muốn thiêu đốt cô, hai hàm cắm chặt, chiếc áo khoác của người đó khẽ bay, giống như nếu có thể dùng ánh mắt mà giết cô, cũng có thể làm được.

-Thiên Y….- giọng cô lắp bắp, khuôn mặt giống như vừa hận vừa buồn khổ.

Lời người tàn nhẫn, đau khổ, cũng chỉ vì yêu mà thôi.

Thiên Bình bỗng dưng bật khóc, giật cánh tay đang bị Thiên Yết giữ ra, dùng hai tay ôm lấy chính cô, đôi mắt bỗng dưng tựa như sâu thẳm không lường được, cô ấy khóc.

-Tại sao tôi đánh cô ta? đúng! tại sao? tôi không biết, tôi chỉ biết tôi yêu cậu, ghét cô ta bởi vì cô ta cũng thích cậu, vậy đấy, tôi yêu rồi, cho nên cái gì tôi cũng không sợ, chỉ cần cậu ở bên tôi, cho dù không yêu tôi cũng không cho cậu yêu ai khác! tôi yêu cậu, là từ lần đầu nhìn thấy cậu, là bởi vì cậu mà mới chuyển từ Mỹ về đây!

-Cô…

-Cô? cô là hạng người căn bã? đúng vậy, tôi là cặn bã, vì tôi yêu cậu mà tôi thành cặn bã, cậu lại không thèm nhìn tôi lấy một lần…

Thiên Yết chỉ khẽ chau mày, nghe những lời ấy, chẳng lẽ cậu ấy không chút lay động?

Thiên Bình chạy đi, cô chạy, cô giẫm đạp, cô giẫm đạp cái cô gọi là yêu, là vì vậy mà cô thành cặn bã.

Yêu đơn phương,chính là vậy

Thiên Yết nhìn lại, Bảo Bình cũng nước mắt lã chã từ bao giờ, trên nét mặt vẫn còn hoảng sợ, hai tay bám chặt vào cỏ non.

– Tôi đã nghe Long Kỳ nói, cậu bị cô ấy ức hiếp nhiều lần, là vì tôi, tôi chịu trách nhiệm, cho nên cậu đừng lo, từ nay, tôi bảo vệ cậu.

-Hức.. hức…- Bảo Bình dường như vẫn chưa nén được đau khổ trong lòng, chỉ khóc.

Thiên Yết chỉ nhìn cô, một lúc lâu sau, khẽ đánh dài một tiếng, nghe thật ấm áp.

– Trời lạnh rồi. tôi đưa cậu về! sau đó không nói không rằng, kéo tay Bảo Binh đi tới.

Gió thổi vi vu như gảy đàn.

Thiên Bình chạy đi vào một cái cây, gần bìa rừng, cô đau khổ, cô khóc, khuôn mặt nước mắt cứ rơi nhưng cứ mỗi lúc mỗi nhiều thêm,cô…..

Một người, nấp sau một cái cây, đứng nhìn cô một lúc, bỗng nhiên bước tới.

-Đứng dậy đi! đừng khóc nữa!

Người ấy….

Những Ám Ảnh Tiềm Thức Khiến 12 Chòm Sao Không Dám Yêu Sâu Đậm Thêm Lần Nữa

Yêu lại từ đầu khi đã từng tổn thương là một thử thách vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, chỉ cần dũng cảm đối mặt với những nỗi sợ tiềm ẩn, 12 chòm sao sẽ học được cách mở lòng thêm lần nữa.

Tình yêu là một hành trình đầy thử thách và khó khăn. Trước khi tìm được người thực sự yêu thương, phù hợp với mình, bạn phải trải qua vô số lần tổn thương. Thậm chí có những vết thương lòng sâu đến mức bạn không muốn mở lòng thêm lần nữa.

1. Bạch Dương – Sợ bị bỏ rơi

Bạch Dương một khi đã yêu sẽ yêu hết lòng hết dạ. Tình yêu của Bạch Dương giống như ngọn lửa cháy rực rỡ đầy đam mê. Bạch Dương chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống của mình với người yêu. Vì vậy khi tình yêu kết thúc, Bạch Dương sẽ rất khó quay trở lại cuộc sống một mình trước kia.

Bạn đã quen làm mọi thứ đều có đối phương. Vì vậy bạn sẽ rất khó chấp nhận việc bị bỏ rơi cô đơn. Đó chính là lí do sau vài cuộc tình thất bại, Bạch Dương thà không yêu ai ngay từ đầu để không phải trải qua cảm giác bị bỏ lại một mình.

Kim Ngưu mất rất nhiều thời gian để yêu một người. Chỉ khi thực sự tin tưởng và cảm thấy an toàn thì Kim Ngưu mới trao đi trái tim của mình. Vì vậy chuyện chia tay là một cú sốc cực kì lớn với Kim Ngưu. Đặc biệt nếu Kim Ngưu bị phản bội, lừa dối thì lần sau Kim Ngưu sẽ không dám tin tưởng thêm bất cứ ai một lần nữa. Kim Ngưu không muốn trao đi chân tình rồi đổi lại những lời dối trá, không thật lòng.

3. Song Tử – Không muốn đánh mất tự do

Song Tử là một người quyến rũ và đầy tự tin. Bạn dễ dàng cuốn hút người khác vì vậy xung quanh bạn luôn có rất nhiều người theo đuổi. Tuy nhiên, Song Tử rất sợ bị gắn chặt trong một mối quan hệ đầy trách nhiệm và các hứa hẹn. Bạn sợ mất đi tự do, thoải mái của bản thân. Bạn thà chấp nhận một tình yêu hời hợt không có quá nhiều kỳ vọng, gắn kết còn hơn là phải yêu sâu đậm.

4. Cự Giải – Sợ yêu nhầm người

Cự Giải là người nhạy cảm, lãng mạn và ngọt ngào. Khi yêu, bạn kỳ vọng tình yêu của mình sẽ đẹp đẽ, thơ mộng giống như trong các cuốn tiểu thuyết tình cảm. Bạn sợ nhất là gặp phải những người thiếu tinh tế, không biết quan tâm, chăm sóc người yêu. Vì vậy, đôi khi bạn muốn ở một mình hơn là yêu sai người.

Sư Tử muốn yêu và được yêu. Dù có ở trong một mối quan hệ hay không thì Sư Tử vẫn luôn muốn trở thành trung tâm của sự chú ý. Vì vậy, điều Sư Tử sợ nhất khi yêu sâu đậm một lần nữa là sẽ bị người yêu phớt lờ, lãng quên, không chú ý tới. Đối với Sư Tử thì không có gì đau khổ bằng việc bị hờ hững, lạnh lùng.

6. Xử Nữ – Sợ tốn thời gian vô ích

Xử Nữ là một người thực tế với đôi chân đứng vững trên mặt đất. Xử Nữ không mơ mộng về một tình yêu lãng mạn, ngọt ngào mà cần tìm người yêu lâu dài để đi đến hôn nhân. Vì vậy sau những mối tình thất bại, Xử Nữ sẽ cảm thấy yêu đương chỉ là một việc tốn thời gian, không đi đến đâu. Vì vậy Xử Nữ không muốn đầu tư thêm cho những chuyện vô ích như tình yêu.

7. Thiên Bình – Sợ người yêu bỏ đi theo người giỏi hơn

Thiên Bình là một người khá hấp dẫn, thu hút vào buổi ban đầu. Tuy nhiên, theo thời gian, Thiên Bình có thể đánh mất đi sự hấp dẫn, lôi cuốn của mình với người yêu. Điều đó khiến cho đối phương bỏ đi theo người khác thu hút hơn.

Vì vậy mỗi lần muốn bắt đầu một tình yêu mới, Thiên Bình lại sợ hại chuyện quá khứ sẽ lập lại, người bình yêu sẽ bỏ đi theo người tốt hơn mình.

Bọ Cạp rất coi trọng sự chung thủy của đối phương. Bạn khó chấp nhận việc bị phản bội lừa dối. Vì vậy chỉ cần đối phương làm điều có lỗi với bạn một lần thì bạn cũng nhớ mãi điều này. Nó như một vết thương ám ảnh khiến bạn không bao giờ dám mở lòng với ai thêm lần nữa.

Nhân Mã sở hữu tình cảm nồng cháy đam mê. Bạn cần một tình yêu rực rỡ và thay đổi mỗi ngày. Nếu như người yêu không thể khiến bạn hứng thú khám phá, bạn sẽ nhanh chóng cảm thấy buồn chán và bỏ đi. Vì vậy nỗi sợ lớn nhất của Nhân Mã chính là sợ tình yêu sẽ nhanh chóng trở nên tẻ nhạt, không có gì vui vẻ.

Ma Kết là người có tính ổn định rất cao. Bạn không thích đầu tư vào những chuyện mạo hiểm như tình yêu. Sau vài lần tan vỡ vì yêu thì Ma Kết có xu hướng tránh xa các mối quan hệ tình cảm và tập trung vào sự nghiệp nhiều hơn.

11. Bảo Bình – Sợ đánh mất tự do

Bảo Bình là người yêu tự do tuyệt đối. Bạn thích được một mình bay nhảy, theo đuổi những giấc mơ của riêng mình. Vì vậy tình yêu và trách nhiệm hoàn toàn không có chút hấp dẫn nào với bạn. Bạn thà ở một mình yên thân còn hơn là yêu ai đó.

12. Song Ngư – Sợ tình yêu không còn lãng mạn

Song Ngư cần một tình yêu lãng mạn, thú vị, luôn mới mẻ, hấp dẫn. Bạn bị thu hút bởi những người thông minh, hài hước, ngọt ngào và thú vị. Tuy nhiên, theo thời gian, đối phương có thể dần trở nên nhàm chán khiến Song Ngư không còn cảm thấy nhiều đam mê mà dẫn đến chia tay. Chính vì vậy mà Song Ngư lưỡng lự trong việc yêu sâu đậm người mới vì bạn sợ rằng họ cũng sẽ nhanh chóng trở nên tẻ nhạt, không có gì đáng để khám phá nữa.

Theo chúng tôi

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 2)

~~~~Tại nhà anh em Thiên Yết~~~~

– Đâu rồi??? Aish!!! Tại sao lại ko thấy nó đâu hết vậyyyyyyyyyy?????

Một cô gái xinh đẹp đang đưa đôi mắt xanh lá long lanh như tìm kiếm gì đó, tay thì lục lọi, còn miệng thì lẩm bẩm cằn nhằn.

– A!!! Đây rồi cuối cùng cũng thấy ra là để quên trong phòng anh hai.

Nói rồi cô bước xuống lầu , trên tay đang cầm một tấm thẻ.

– What??? Trễ 7 phút rồi.

Cô nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường rồi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh , nhưng rồi cô bỗng dừng lại vì thấy chân mình đau điếng.

– Aish!!! Ngày đầu tiên đi học mà xui thế này àk. Đành phải từ từ mà đi đến trường vậy.

~~~~Tại nhà của chị em Song Ngư~~~~

– ” Thưa quý vị sau đây là bản tin buổi sáng…. “

– Aw!!! Chị Song Ngư àk… tivi phòng mình ko coi sao lại bật tivi phòng em chứ? Tắt đi cho em ngủ. Chị….

Một anh chàng tóc xanh biển hơi quăn vừa nói mắt vừa lim dim mở dậy.

– Ủa??? Ko có ai hết sao tivi lại tự bật được nhỉ???

– Có maaaaaaa….. help… he…l….p…..me….

Sau khi hét một cơn sập nhà (@@) anh chàng ấy thu hết can đảm mở mắt ra thì thấy tay mình đang đè lên chiếc điều khiển tivi trên giường.

Anh chàng ấy thở phào nhẹ nhõm rồi ngước mắt lên thấy chiếc đồng hồ đang chỉ 7h5phút.

– Trễ 5 phút rồi sao ???

Anh chàng mở to đôi mắt xanh biển mộng mơ của mình nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ trên tường vs gương mặt hoàn hồn, và phóng xuống giường như một cái máy. Thay đồ, đánh răng, rồi dắt chiếc xe đạp ra cổng, chạy phóng đi vs tốc độ 500 km/h (@@).

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

– “Cứ đi vs vận tốc này thì làm sao kịp đây!”

Một cô gái xinh đẹp vs mái tóc xanh lá óng ả đang cố gắng bước đi thật nhanh trên con đường dài thẳng tấp. Bỗng…

Một cục đá nhỏ nằm giữa đường như đang muốn làm cản đường cô gái xinh đẹp, khiến cô suýt ngã xuống, nhưng một bàn tay nào đó choàng qua vai giữ lấy thân hình gợi cảm của cô….

Một anh chàng tóc xanh biển đang ngồi trên chiếc xe đạp ân cần hỏi han.

– À…ko gì mình ổn… cảm ơn.

– Trễ 10 phút rồi… àk bạn ko sao thì tốt mình đi đây, chào bạn.

Anh chàng ấy nhìn chiếc đồng hồ rồi hốt hoảng kêu lên sau đó vội phóng đi thật nhanh, cơn gió cuốn qua khiến tấm thẻ học sinh anh đang đeo trước ngực lật qua phía sau lưng, dòng chữ trên đó vẫn còn đủ gần để đôi mắt tinh tường long lanh của cô gái kia nhìn thấy.

– ” Huw? Tiểu Song Ngư? Lớp đặc biệt??? Trường Zoliac School? Ko phải chung trường chung lớp vs mình sao? Trông cũng dễ thương đấy chứ nhỉ (@@).”

Cô gái ấy vừa nghĩ vừa khẽ mỉm cười rồi cô gắng bước nhanh tới trường.

~~~~Tại cổng trường Zoliac School~~~~

– Ngày đầu nhập học mà em cũng đến trễ được sao???

– Em xin lỗi mà thầy, xin thầy cho em được vào lớp.

– Đứng phạt ngoài này một tiết cho tôi.

– Thôi mà thầy, em xin hứa sẽ ko bao giờ có lần sau đâu… ko bao giờ. Em hứa đó.

Một cậu học sinh đang gương đôi mắt xanh nước biển lên nhìn ông thầy giám thị vs vẻ khẩn thiết cầu xin.

– Dạ.

Nói rồi cậu ta dắt xe vào bãi rồi dùng hết tốc lực phi ngay vào lớp. Ko lâu sau đó một cô nữ sinh khác bước tới cổng.

– Lại thêm một đứa nữa đi trễ đấy àk.

Mặt ông thầy giám thị trở nên cáu gắt.

– Thưa thầy! Em có lý do riêng của mình nên mới đến trễ. Chỉ là chuyện ngoài ý muốn, em ko muốn nói nhiều, nếu thầy muốn bảo toàn mạng sống thì vui lòng cho em được vào lớp.

Cô học trò nhỏ gương đôi mắt xanh lá long lanh lên nhìn thầy trong đôi mắt ấy chứa đầy dao Thái Lan.

– Ơ…dạ…thầy biết lỗi rồi…. mờ…. mời… em vào… lớp ạ!

Nói rồi cô học trò ấy bỏ đi một nước để lại một ông thầy mặt xanh như tàu lá (tội thầy ^^)

~~~~Tại lớp đặc biệt~~~~

– Khoan đã thưa thầy.

Một chàng trai tóc xanh biển bước vào lớp.

– Xin lỗi thầy em đến muộn.

– Em là…

– Tiểu Ngư ạ!

– Ngày đầu đi học mà lại đến muộn sao???

– chúng tôi lỗi… xin thầy cho em vào lớp ạ!

– Nếu em cho tôi một lý do chính đáng thì tôi sẽ cho em vào, còn ko thì ra cửa lớp đứng phạt.

– ” Tiêu rồi, ngủ quên thì làm sao là lý do chính đáng được. Bây giờ chỉ còn cách tung chiêu “nói dối thần chưởng” thôi.”- Tiểu Ngư thầm nghĩ.

~~~Ngoài hàng lang~~~

– ” Lớp đặc biệt? Lớp đặc biệt? “

Một cô học sinh đang vừa đi vừa tìm kiếm lớp của mình.

– ” À, đây rồi! “

Vừa định mở cửa bước vào thì cô nhìn qua khe hở của cửa lớp thấy thầy chủ nhiệm đang nói chuyện vs một cậu học sinh vào trễ….

– Này em nói lý do của mình đi chứ, hay em cố tình vào trễ.

– Ơ… dạ…. chúng tôi đã vào trường….từ lúc….mọi người đang lên lớp…em thấy một bạn nữ bị…té nên em đỡ….vào phòng y tế…nên trễ giờ.

– Nếu em thành thật, thì tôi còn có thể bỏ qua nhưng nói dối thì ko chấp nhận được, em mau ra ngoài cửa đứng phạt cho tôi.

– Nhưng thưa…thầy…e..m…em…

– Ánh mắt em đang tố cáo là em nói dối tôi đấy. Nếu em ko phục thì hãy dẫn bạn nữ mà em nói lại đây làm chứng.

– Ơ…dạ…em…. “Kì này mình tiêu thật rồi”

– Người đó chính là em

Một cô học sinh bước vào lớp và lên tiếng, vừa bước vào cô đã làm mọi người ngạc nhiên trước vẻ đẹp của mình.

– “Cô ấy cũng học lớp này sao???”

– Nè Thiên Bình cậu đang nghĩ gì vậy.

Một anh chàng tóc vàng đang kêu người bạn mất hồn của mình.

– Àk, ko có gì đâu Song Tử.

– Coi thầy xử án kìa, vụ này coi bộ vui đấy

Song Tử vừa nói vừa cười khúc khích.

– Tiểu Thiên Yết. Học sinh của lớp này, em ko vào nhầm lớp chứ, thưa thầy

Tiểu Yết vừa nói vừa nhìn ông thầy vs ánh mắt sắc còn hơn cả dao làm cho thầy ớn lạnh và nuốt nước miếng(=]])

– Àk, ra em là Tiểu Yết vậy em…

– Em gặp tí sự cố nên vào trễ, mọi chuyện có lẽ cậu bạn này cũng đã kể hết rồi. Em ko có thời gian đứng đây hàn huyên tâm sự vs thầy và thầy cũng đừng làm mất thời gian của em và các bạn. Nếu biết điều thì thầy vui lòng cho chúng em vào lớp.

– Ơ…vâng…. vâng…h…ai…hai..em…e..m vào lớ…p…đi…ạ…

Nói rồi cô đi vào lớp và ngồi cạnh Thiên Yết, Tiểu Ngư cũng mau chóng vào lớp (trước khi thầy đổi ý) và ngồi cạnh bạn thân của mình là anh chàng Cự Giải.

– Bây giờ thầy sẽ bắt đầu tiết sinh hoạt… trước tiên là vị trí chỗ ngồi, thầy sẽ xếp chỗ theo học lực, các em giỏi sẽ kèm các em trung bình (P/s: vì thành phần học sinh lớp này đã được ba của chị em Sư Tử chọn lọc kĩ càng nên lớp ko có học sinh yếu kém), còn các em khá sẽ tự kèm lẫn nhau.

Tiểu Kết vs Song Ngư

Xử Nữ vs Nhân Mã

Tiểu Bảo vs Tiểu Ngưu

Bảo Bình vs Song Tử

Thiên Yết vs Tiểu Giải

Cự Giải vs Bạch Dương

Tiểu Mã vs Tiểu Sư

Kim Ngưu vs Tiểu Bình

Tiểu Yết vs Tiểu Ngư

Ma Kết vs Tiểu Xử

Sư Tử vs Tiểu Bạch

Tiểu Song vs Thiên Bình

Mọi chuyện dường như chỉ vừa mới bắt đầu……

( Còn tiếp, đón xem chap 3)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~