Đọc Truyện (12 Chòm Sao) Yêu

Chương trước Chương tiếp

     - Ma Kết nè…Em bảo…- Bảo Bình cười thân thiện nhìn Ma Kết, khuôn mặt rõ vẻ xin xỏ. Ma Kết không đáp, chỉ gật đầu. Thấy mọi chuyện có vẻ khả quan, Bảo Bảo nhà ta liền nhanh nhảu: – Kết à, Song Tử đó, anh nhớ không? Cậu ấy dù sao cũng mới về nước, Sư Tử bắt cậu ấy làm nhiều việc ghê luôn. Hay anh cho cậu ấy sang đó ở nhờ một thời gian, cũng coi như là làm việc tốt đi. Được không?    - Nghĩa là anh đang giúp cậu ta trốn việc, phải chứ?   – Ừm…Có lẽ..Nhưng mà….năng lực của Song Tử không phải kém cỏi gì, sẽ giúp anh được nhiều thứ. Với lại, một đại mĩ nhân như vậy, có người muốn còn không được đó.    - Cũng được. Tùy em.   – Okay. Em nhắn tin cho cậu ấy rồi. Đồ đạc cũng đang chuyển tới nhà anh. Ừm…Cậu ấy đang đến đây đó. Em đi đây!     Bảo Bình nói xong thì biến dạng chạy luôn, người con trai đứng đằng sau cũng vì sự thờ ơ đó mà cười khổ, nói nhỏ: – Bao giờ thì em mới hiểu được cho anh đây Bảo Bình? ————————————    Ma Kết chống cằm nhìn người con trai trước mặt. Lần trước gặp mặt là trong nhà hàng, hôm đó anh cũng không quan tâm cho lắm nhưng mà…Giờ nhìn lại thì…cậu ta đúng là một tuyệt sắc giai nhân rồi. Tóc cắt ngắn bó sát khuôn mặt, mày lá liễu mỏng, da trắng sứ, lại còn rất mịn cơ~ Anh không hiểu trời đã sinh ra phụ nữ, lại còn sinh ra con người này làm gì, để đi cướp chồng người ta chắc?!    Song Tử chăm chăm nhìn điện thoại, thỉnh thoảng lại cười hì hì một mình, còn cười đến vui vẻ như vậy. Ma Kết thật không hiểu, Bảo Bình nói cậu ta có năng lực, nhưng, sao anh lại thấy vô vọng vậy nhỉ?! Căn bản, cảm nhận chung của Ma Kết về Song Tử, ngoài xinh đẹp ra thì vẫn chưa có gì đặc sắc cả. (Anh ơi, nhà nó giàu lắm đó anh)   Song Tử không phải không biết Ma Kết đang nhìn mình, cậu nhịn cười đến nội thương rồi. Cứ phải giả vờ cắm mặt vô điện thoại rồi thình thoảng mới cười được vài tiếng, cảm giác đó khó chịu ghê luôn. Nhưng mà phải nhịn, đúng phải nhịn, phải giữ hình tượng mĩ nam tử hiền hòa tao nhã, thanh cao quý tộc a~ Nhưng mà, người kia thực sự là rất ngốc nha~ Manh a~     - Song Tử này! Tôi thấy nhà cậu giàu vậy sao lại phải sang tá túc tại nhà một thằng như tôi???!   – Lão huynh đem vợ về rồi. Ngược cẩu a~ Với lại, tôi muốn trốn đi một thời gian, ở bên đó bị bóc lột sức lao động ghê lắm.    - Cậu thì làm được cái khỉ gì???!!   – Anh đừng coi thường a~ Đến Thiên Yết còn không dám đánh giá thấp tôi…Anh làm tôi đau lòng ghê luôn á~   – Thiên Yết à….ừm…hắn ta quả thực là một con cáo già, tôi thực sự cũng nể hắn ta.   – Haha…Nhìn vậy thôi chứ hắn sợ vợ lắm luôn á~ Mà hình như người yêu của Yết Yết thích thằng Mafia nào đó á~ Thấy suốt ngày mắng Yết Yết thôi, thương ghê luôn á~   – Tên đó mà cũng có người yêu? Mà cậu gọi hắn là gì?! Yết Yết ?!!! Quan hệ của hai người chắc tốt lắm nhỉ? Dù sao thì, tôi thấy hắn không hợp với cách gọi của cậu cho lắm.    - Yah~ Thế nào chả được. Yết Yết yêu người ta, nhưng người ta là không yêu Yết Yết. Nhưng vậy thì có được tính là người yêu không nhỉ?    - Hỏi thừa. Đương nhiên không.    -Quan hệ bọn họ phức tạp lắm á~ Nói sao nhỉ…ừm, tóm lại là, không xấu cũng chả tốt.    - Thế thì yêu đương khỉ gì?!!   – Ai biết! Hứ! – Song Tử hứ một tiếng, kiêu ngạo nhìn Ma Kết, rồi lại cúi đầu nghịch điện thoại. Ma Kết lắc đầu bất lực nhìn cậu con trai trước mặt. Anh thề, cậu ta là rất không bình thường chứ không đơn giản chỉ là không bình thường. Chỉ vừa lúc nãy còn hiền hòa đáng yêu thoắt cái tinh ranh nghịch ngợm rồi không nói không rằng, biểu cảm dễ thương vừa nãy liền hóa thành ngạo kiều kiêu căng. Thật là biến hóa khôn lường a ~ Bất quá, cho dù là biến hóa thế nào thì vẫn rất câu nhân nga~    Ma Kết lại cắm cúi làm việc, công việc của anh thực sự cũng giống như biểu cảm của Song Tử vậy, biến động liên hồi, lúc ít lúc nhiều a~ Còn Song Tử…ừm, ngoài ăn chơi ngủ ra thì chính là không có gì để làm hết đó.    Ma Kết làm việc hai tiếng Song Tử ngồi nghịch điện thoại mãi cũng chán, liền chọc chọc Ma Kết:     - Kết Kết…Nói chuyện với tui đi~~~   – Chuyện gì?  - Chuyện gì vui vui ấy…-Song Tử thấy Ma Kết đồng ý thì hớn hở ra mặt nga~  Thiệt là…  - Ừm, vậy tôi kể chuyện cho cậu nghe nha!- Thấy Song Tử gật đầu phấn khích, Ma Kết bắt đầu kể:- Ừm, hôm nọ, nhà tôi hết muối, thế là tôi đi mua, đắng nào cũng tiện mua luôn 3 gói về. Sau đó khi tôi về nhà cất thì là gặp Song Ngư. Song Ngư hôm đó qua nấu ăn cho tôi thấy hết muối nên cũng đi mua luôn 2 gói. Hết rồi.   – Nhạt vậy? – Song Tử nhăn mặt.  - 5 túi muối rồi còn nhạt ???!   – …..- Bạn Song felling cạn lời…- Này Ma Kết, anh biết tìn gì không?   – Tin gì?  - Vào năm 1696, các nhà khoa học đã mở một cuộc khảo sát trong rừng và họ đã phát hiện ra một điều…   – Điều gì?  - Trong rừng toàn là cây!   -…..- Giờ đến lượt bạn Kết cạn lời…- Song Tử này, có thể cậu không biết….  - Biết gì zợ? – Song Tử tròn mắt.  - Hôm nay chính là ngày tiếp theo của ngày hôm trước.  - Ờ, đúng là không biết thật…- Và Song Tử cảm thấy thật là ngàn chấm…  - Tôi biết mà! – Ma Kết đắc ý, lại nói :- Đứng dậy nào, tôi dẫn cậu đi ăn.  - Anh mời?    – Đương nhiên.   Song Tử cười mỉm đáp lại, một nụ cười vui vẻ hồn nhiên, như lời cảm ơn của một đứa trẻ được dạy dỗ, rất ngoan ngoãn.    Chỉ đơn giản là một nụ cười như vậy, nhưng cũng khiến tim ai lỡ một nhịp khi liếc mắt qua……. ———-Hết chap 9——  Ai còn muốn truyện tiếp diễn thì làm ơn hãy cho au một vài lời góp ý đi~~~ Mà Blue thông báo luôn nhóe, Blue định viết một bộ đam mẽo nữa…Là couple Khải_Thiên, tuy nhiên chỉ là shortfic thôi a~

Chương trước

Truyện ( Truyện 12 Chòm Sao) Tình Yêu Định Mệnh

Chap 13

Vì bên Anh quốc thành tích học tập của các cô đều đứng nhất nhì quốc gia, nên ngay từ khi gặp được thầy hiệu trưởng, thầy ta” tay bắt mặt mừng” và chẳng cần nghĩ đã cho luôn các cô vào lớp giỏi nhất của trường, còn bây giờ thì các cô đang từ từ tiến vào lớp….

– ” Chào các em hôm nay lớp chúng ta có thêm sáu bạn mới, mời các em cho tràng pháo tay hoan nghênh các bạn “_ Cô chủ nhiệm trịnh trọng giới thiệu

Rào…rào..rào…Tiếng vỗ tay lớn hơn cả cái chợ, được cả lớp nhiệt tình đoán nhận, tuy là đứng bên ngoài nhưng các sao đã nghe nào là những câu

– ” Boy hay girl nhỉ ?

– ” Không biết họ có xinh không? “

– ” Gia thế họ thế nào nhỉ ? “

– ” ….”

Tiếng ồn mỗi lúc một to, cô chủ nhiệm phải lấy thước gõ gõ lên bàn để trấn an cả lớp

– ” Nào xin mời các em vào lớp “

Ngay sao tiếng cô chủ nhiệm, sáu sao nữ đồng loạt tiếng vào lớp và

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt………

Ầm ầm ầm……………………………..

Lớp học ba mươi người nhìn các cô bằng những con mắt không thiện cảm, những tia nhìn té lửa hướng về phía các cô, còn có người làm rơi hết cả tập, vở,viết, lại có người chơi trọi hơn ngửa xuống mặt bàn mà té xỉu……

” Trời, có cần phô trương vậy không? “_ Song Ngư trao đổi bằng mắt với Nhân Mã

” Haaha…cái này vui vui, tớ cảm thấy thích ở đây rồi đấy “_ Nhân Mã nghiêng nghiêng cái đầu cười hết cả mắt

Bốp…Bảo Bình đánh vào đầu Nhân Mã

– ” Mau nhìn kĩ lại cái lớp coi “

Được dịp Nhân Mã nhìn kĩ lại và tròn mắt…………

Còn về phía lớp học, lúc nãy hào hứng bao nhiêu thì giờ đây nó lại xì như bong bóng hết hơi

– ” Trời ơi, tại sao mấy con nhỏ xấu xí đó lại vào được lớp này? “

– ” Lại còn được học chung với hoàng từ nữa “

– ” Mất mặt… mất mặt quá đi “

Các bạn cũng đã biết vì sao Nhân Mã tròn mắt rồi chứ, kẻ thù không đội trời chung dưới một mái nhà, kẻ thù mới gặp mặt từ sáng hôm nay cũng hội ngộ tại lớp này, tốt rồi kì này thanh lí môn hộ cùng một lúc luôn rồi….

– ” Rắc rối lại đến rồi Xử nhi “_ Cự Giải thì thầm vào tay Xử Nữ, Xử Nữ gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý

Chịu không được con nhỏ Bảo Uyên đứng dậy thưa

– ” Đúng thế, đúng đó cô….. “

Thế là phía dưới lớp như tìm được người đồng minh liên tục hùa theo

– ” Đó là sự sắp xếp của hiệu trưởng, nếu bạn có gì thắc mắc cứ đến gặp hiệu trưởng ? “_ Xử Nữ lên tiếng

– ” Hừ..”_ Nhỏ Bảo Uyên không nói lời nào

– ” Bạn Bảo Uyên đừng nóng thế chứ? Chẳng lẽ, á khôi của trường này lại đi chấp chuyện nhỏ nhặt với những người như bọn tôi sao “_ Song Ngư ngọt ngào lên tiếng, nhưng thực chất ý tứ của cô là đang chê trách sâu cay

– “……….”

Chấm dứt trận chiến đấu võ mồm, chấm dứt cái bài phát biểu dài dòng lê thê của các sao nữ, các nàng được phóng thích về vị trí của mình. Xử Nữ và Cự Giải vốn trầm lặng nên trọn cho mình chiếc bàn ngồi gần bệ cửa sổ… Xem ra trong lớp này cũng không đến nỗi có nhiều kẻ xấu, bằng chứng là Nhân Mã và Song Ngư đã làm quen được với hai cô bạn rất dễ thương và tốt bụng chỉ còn lại Bảo Bình và Thiên Bình gặp chút rắc rối….

Về phía Thiên Bình, cô đang phân vân không biết có nên mở lời để xin ngồi hay không thì có một tiếng vọng lên

– ” Nếu cô không phiền có thể ngồi đây “_ Thiên Bình tròn mắt, Lục đại thiên vương giờ cũng tròn mắt, cả lớp đều tròn mắt… Thiên Bình đứng đó chần chừ không biết có nên ngồi hay không? Nếu ngồi cô sẽ nhận được ánh mắt giết người của cả lớp, nếu không ngồi thì cô còn đâu chỗ trống khác chứ? Haizz, thật khổ cho cô mà. Nhận thấy thái độ chần chừ của Thiên Bình, hắn lại làm cả lớp chấn động lần hai, hắn đột ngột nắm lấy tay cô kéo xuống ghế của mình, bàn tay hắn nắm lấy tay cô thật chặt, chặt cũng giống như gọng kìm mà lúc nãy tên Ma Kết đó ôm cô, cô định lên tiếng thì Cự Giải phía trên quay xuống giải cứu cho cô…..

– ” Bạn gì đó ơi, có thể bỏ tay Bình nhi ra rồi đấy ?_ Nói xong Cự Giải còn cười tà.

Chấm dứt câu này, hắn liền bỏ tay ra, Cự Giải tinh ý nhận ra hắn ta đang đỏ mặt.

Còn phía bên này Nhân Mã, cô nàng đang ngồi tám với bạn mới

– ” À, bạn đó là Vũ Ngôn thuộc top 10 hotboy của trường, cũng là gia đình quý tộc, thành tích cũng không thua kém gì Lục đại thiên vương đâu. Ừ bạn ấy được mệnh danh là ” tảng băng không tan khi gần con gái” nhưng hôm nay bạn ấy lại mời Thiên Bình ngồi nên…..có chút bất ngờ “_ Ngọc Nguyên giải thích

– ” Ồ, thì ra là vậy “_ Nhân Mã cười gian

Còn phía bên Xử Nữ

– ” Cự Giải, nói cho tớ biết gương mặt Thiên Bình là ở thực tại hay quá khứ? ” _ ” Thực tại là hóa trang ” Xử Nữ không tin gương mặt Bình nhi xấu xí như thế lại…..

– ” Xử Nữ yên tâm cậu không nhìn nhầm mà mặt Bình nhi cũng không ở quá khứ “_ Cự Giải chống cằm rồi sau đó hai người không hẹn mà cùng đồng thanh

Về phía sao nam, phía bàn của Song Tử và Kim Ngưu

– “Bốp” _ Song Ngưu tát Kim Ngưu một cái

– “Bốp “_ Kim Ngưu đáp Song Tử một cái tát

Kết thúc màng tự kỉ, hai chàng vội nhận ra

– ” Đây là sự thật, không phải mơ “_ Hai người đồng thanh

” Cốp “_ lại một cái cú như trời gián

– ” Đồ ngu, hai cậu làm gì thế? “_ Sư Tử nhịn không được vì hai thằng bạn thần kinh của mìnhThiên Yết vẫn là lạnh lẽo, vẫn là kiệm lời, cứ lặng lẽ dán chặt mắt vào cuốn sách ( dù rằng không biết có xem được gì không ), còn Ma Kết thì ngồi đó trầm ngâm, đôi mắt cứ luôn dán chặt vào một hướng nào đó…. ( tự nghĩ nhá )

Sau khi chuyện của Thiên Bình lắng xuống, Bảo Bình cũng gặp một ít khó khăn, cô nàng không được may mắn có trai đẹp nhường chỗ cho ngồi, Bảo Bình giờ đây đang ở trong miệng cọp cái, mà cái con cọp cái không ai khác chính là nhỏ Bảo Uyên

Con phù thủy Bảo Uyên mỉm cười tà tà, nhếch người sang một chút, chỉ vào chỗ trống rồi bảo Bảo Bình– ” Rất vui được ngồi chung với cậu, nào cậu ngồi xuống đi “_ Bảo Uyên nở nụ cười tươi rói nói với Bảo Bình, nhưng sao giờ đây Bảo Bình cảm thấy cái nụ cười đó thật đáng ghét quá, nêu thực ở đây không có ai, nếu thực không muốn bảo vệ hình tượng thục nữ của mình, cô thật muốn đấm vào nguyên hàng tiền đạo của nhỏ Bảo Uyên đang nhe ra mà cười như khỉ……

Bảo Bình nghi hoặc ngồi xuống, cách 45m xuống mặt ghế vẫn an toàn, 35m vẫn an toàn, 30m vẫn an toàn, thấy thế cô chùng đầu gối càng nhanh, càng sâu xuống, khi người cô vẫn chưa đụng khỏi mặt ghế thì đã biết có chuyện không hay. Nhưng mà…. đã quá muộn! Cả thời gian để la lên cũng không có, cả người cô lăn kềnh dưới đất lạnh…. Đúng là khi cô chuẩn bị ngồi xuống, cái ghế của cô đã bị đá sang một bên.. Cả lớp thay nhau mà cười ấm ĩ, cả mấy tên Lục đại thiên vương cũng thế….

Nhân Mã, Song Ngư đứng lên định cho con phù thủy Bảo Quyên một bài học, Thiên Bình vội ngăn cản – ” Để cho Bảo Bình tự giải quyết “_ Thế là hai cô nàng đành im bặt, cô biết Thiên Bình nói thế chắc là đã có tính toán gì đó, bởi lẽ Thiên Bình là đứa thông minh nhất bọn.

Quay về với Bảo Bình, cô nàng đang xoa xoa cái mông tội nghiệp của mình, miệng nghiến răng lẩm bẩm ” Chết tiệt, phật đã muốn tu mà quỷ cứ theo ám, được lắm, đã vậy thì đừng trách Bảo Bảo ta….” mắt cô đột nhiên sáng lên ” đúng rồi đêm qua ta vừa chết tạo loại thuốc mới, hixhix…dù rất tiếc nhưng Bảo Uyên à, ngươi rất may mắn đấy “, cô lấy tay cho vào ba lô của mình…

Còn phía Bảo Uyên, nhỏ vỗ trán, gương mặt ra vẻ hối lỗi nhìn về phía Bảo Bình:

Đang trong giờ học, con nhỏ Bảo Uyên đứng lên nhảy nhót như khỉ, tay thì gãi gãi liên tục, miệng thì la lớn– ” Bà nó, sao ngứa vậy nè, ngứa chết ta rồi….”

Đám đàn em thấy vậy liền lôi cô ta ra khỏi lớp, mọi người trong lớp ngạc nhiên, chỉ có người trong cuộc mới hiểu đó là do Bảo Bình giở trò đấy mà…………..

RENG…RENG….RENG……………….

Tiếng chuông giải cứu chúng sinh thoát khỏi bể khỏi, cái đám Lục đại thiên vương đồng loạt ra ngoài, chỉ còn lại một ít cô nàng ngồi trong lớp “tám”….

Ùm..ùm…ùm…………đám con gái trên dưới trăm người, tay cầm hộp cơm đồng loạt hướng về căn tin mà chạy, ngạc nhiên, Xử Nữ lên tiếng

– ” Lạ nhỉ, bọn họ chạy đâu mà như ma đuổi thế? “

– ” À, bọn họ đi đưa món cơm tình yêu cho Lục đại thiên vương đấy “_ Ánh Tuyết, cô gái ngồi gần Song Ngư, hảo tâm giải thích

– ” Cái gì? ý cậu nói là cái đám vịt giời đó làm cơm cho nhóm Lục đại quỷ dương ăn hả? “_ Song Ngư không cam hỏi

– ” Đúng rồi, ngày nào cũng vậy hết đó “_ Ngọc Nguyên tiếp lời

– ” Ôi chúa ơi! Đức Amen ơi, xin người hãy cứu giúp cho chúng sinh, nhất là cái đám vịt giời thoát khỏi bể khổ “_ Nhân Mã chắp hai tay, nhắm hai mắt lại, đôi chân rung rẩy, thật tâm cầu xin……Hành động này của cô lại gây một tràng cười vỡ bụng cho mọi người….

– ” Tội nghiệp các bé cừu non ngây thơ quá…..”_ Cự Giải lắc đầu ngán ngẩm

Đang nói chuyện thì con nhỏ Bảo Uyên kéo tụi đàn em tiến vào, da nhỏ giờ đây đã sưng tấy lên, nhỏ phùng mang trợn mắt

– ” Bảo Bình là cô làm phải không? “

– ” Vậy chứ cái này cô dám nói cô không làm không ? “_ Nói rồi nhỏ giơ tay đang đỏ lên của mình– ” Ôi cô làm sao thế, tại sao thân thể lại thế nay? “_ Xử Nữ giả ngốc

– ” Cô dám nói cô không có liên can? “_ Nhỏ Bảo Uyên tức xì khói

– ” Cô có bằng chứng chứng tỏ tụi này làm không? “_ Thiên Bình lúc nào cũng như thế, tỉ mỉ chứng cớ cả– ” Thôi các cậu tớ không sao, tớ chịu oan ức được mà …”_ Bảo Bình ấm ức, giọng buồn hiu

Mọi người trừng mắt, không ngờ, hôm nay các cô lại phát hiện thêm một tài năng trẻ nữa rồi, cứ ngỡ Song Ngư mới biết giả tội nghiệp ai ngờ đâu……….

– ” Nè, Bảo Uyên tuy tôi không biết làm sao cô bị như thế nhưng tôi có biết một bài thuốc để cô thoát khỏi cái này…………”

– ” Còn không mau đưa”_ Nhỏ Bảo Uyên lớn giọng trả lời

Bảo Bình lấy ra một cái lọ gì nước vàng vàng, đưa cho Bảo Uyên sau đó nói

– ” Tôi nghe nói lọ nước này sẽ làm cho những mẩn đỏ không còn nổi nữa “

– ” Này là cái gì? “_ Tiếp tục giọng cộc lốc

Bảo Bình mỉm cười, hồn nhiên trả lời

– ” Nước tiểu đồng tử, rất hiếm đấy “

– “…………..”

Nhỏ Bảo Uyên không nói gì hơn, hung hăng trợn mắt sau đó bỏ đi

– ” Nè các cậu đừng nhìn như thế chứ, tại thuốc đó có mùi khai mà tớ muốn trêu cô ta một chút nên….” _ Phát hiện mọi người nhìn mình, Bảo Bình hảo tâm giải thích…

Còn mọi người thì nuốt nuốt nước bọt, cái này gọi là một chút của Bảo Bình đấy à? Tốt hơn hết nên cách Bảo Bình ra trăm mét là tốt nhất

– ” Các cậu không xong rồi, trong trường này không ai dám đắc tội chị Bảo Uyên đâu… Đàn em của chị Bảo Uyên nhiều lắm, phần lớn là một phần tư ngôi trường này, các cậu gặp phiền phức dài dài rồi “_ Ánh Tuyết nhắc nhở

Thì ra là thế chẳng trách ngày đầu tiên vào trường mà nh Bảo Uyên đã kêu các cô phải nghe lời cô ta, thì ra là muốn cũng cố thế lực….

Các sao nữ chẳng nói gì, chỉ cười thầm, các cô biết rồi đây những trận chiến ác liệt sẽ chờ các cô ở phía trước…

Đọc Truyện Truyện: Tình Yêu Của 12 Chòm Sao

Chap 1:Chuyển trường-trường mới Tôi là một cô gái Kim Ngưu hậu đậu,bướng bỉnh.Mẹ của tôi vừa thông báo với tôi rằng tôi sẽ chuyển trường về quê ở với bà ngoại.Tôi vội chạy đến nhà của Bảo Bình.Bảo Bình là một cô gái hiền lành, xinh đẹp và là người bạn thân của tôi.Tôi đưa tất cả những thứ thuộc về Bảo Bình và trả lại cho cô ấy. Về nhà,tôi nghe tiếng bàn chuyện của mẹ và bố tôi: -Có thật chúng ta phải làm vậy không? -Ukm. Tôi thật sự không biết gì và vội đi về phòng. Sáng hôm sau,khi mở mắt ra,tôi thấy xung quanh toàn là gấu bông.Thì ra,tôi đã được bố mẹ đưa đến đây vào tối qua: -Kim ngưu ra ăn sáng rôi đi học đi con-tiếng bà tôi gọi -Dạ-tôi đáp lại Ngồi trong bữa ăn,tôi hỏi: -Bà ơi,cháu sẽ học trường Zodiac ạ? -Bà không biết. Mặc dù đã được nói chuyện với bà nhìêu lần nhưng sao hôm nay tôi thấy hơi căng thẳng.Ăn xong tôi lên phòng thay đồ rồi đi với bà đến trường. Dường như con đường ở đây rất quen thuộc với tôi vì tôi đã được bà dẫn đi.Tới trường Zodiac bà dẫn tôi tới phòng hiệu trưởng rôi đi về.Tôi níu áo bà,bà mỉm cười nói: -Cứ ở đây đi rồi thầy sẽ dẫn cháu đến lớp. Tôi thả tay áo bà ra.Lần đầu tiên kim ngưu tôi lại gan dạ tới vậy.Đứng ở phòng hiệu trưởng luôn.Nhưng thực sự là tôi có chút lo sợ nhưng không phải sợ vì ở phòng hiệu trưởng mà tại vì tôi lo lớp mới có tốt không.Đột nhiên thầy đứng dậy và bảo tôi đi theo thầy đên lớp.Đang đi không biết từ đâu ra một tảng đá.Bỗng ” Bụp”.Tôi bị ngã. -Sao mày ác thế.Hôm sau,ta mà gặp ngươi,ngươi sẽ biếtt tay ta. Đến lớp,tôi thấy lớp này rất cá biệt dù chưa gặp ai lần nào.Thầy đưa tôi vào lớp giới thiệu với cô giáo và các bạn.Cô chỉ cho tôi chỗ ngồi và nói: -Em ngồi với cự giải nha. Tôi xuống chỗ cự giải.Thấy tôi cự giải mỉm cười nói: -Chào bn chúng mình làm quen nha. -Ukm-tôi trả lời Tôi cảm thấy tôi và cự giải đã thân từ lâu rồi.Cậu ấy hiền như bảo bình ý.Chỉ tiếc là…tôi ko nên nhớ nữa.Reng!Reng!Reng! tiếng chuông giờ ra chơi đã vang lên.Các bn gái xúm lại chỗ của tôi hỏi rất nhiều thứ và làm quen với tôi: -mình là thiên bình, gọi mk là bình nhi nha! -mình là nhân mã, gọi mk là mã mã nha! -mình là xữ nữ. -mà gọi bn là ngưu nhi à,tên này hay hơn. Tôi cảm thấy bớt căng thẳng hơn vì các bạn ấy rất thân thiện.Nhưng hình như vẫn còn 1 bạn nữa.Tôi đến làm quen. -Chào bạn,mình là kim ngưu,gọi mình là ngưu nhi nha. -Ukm,mình là song ngư,gọi mình là ngư thôi.Xin lỗi bạn vì mình mắc làm bài nên không chú ý bạn lắm. Tôi mỉm cười đi lên phía trên bổng một người vụt qua làm tôi gần ngã nhưng một cánh tay đã dỡ tôi.Tôi cảm thấy rất ấm áp nên ở một chút.Một phút sau tôi mới nhận ra và rời khỏi vòng tay ấy,mặt tôi đỏ như trái cà chua,ngượng ngùng nói: -Xin lỗi bạn. Cậu ấy không trả lời tôi ,lạnh lùng bước đi. ~ Hết chap 1 nha ~

Truyện Truyện 12 Chòm Sao Và Tình Yêu Ngọt Ngào

chap 4 . osin ❤️❤️

Tình cảnh trong lớp hiện giờ rất thảm hại , nguyên nhân là : kn thì ngồi ăn , st và sot , nm ngồi 8, sn & cg đọc tiểu thuyết , tb soi gương , bb làm thí nghiệm , bd & ty ngủ , chỉ có mk và xn là nghe giảng tiết học trôi qua nhanh “giờ giải lao” – Chán chết được ( bd la lên) – kệ cô (kn) – hừ mi chán sống r à (bd) – tự nhiên la lên đúng là khùng cô với đám chị em cô giống thiệt (st) – nè nè con mèo rụng lông kia muốn chết à (sn) – em tui nói không đúng à (nm) – ngươi thử nói thêm 1 câu nửa xem coi còn cái răng nào không ( tb) – mấy người ồn ào quá ( xn , mk, ty toả sát khí ) cả đám sao nam kéo nhau xuống căn tin , các sao nữ tức xì khói – yaaaaa tức quá (bd & tb) – ta sẽ trả thù (bb) – em có cách hả (xn ) hết giờ ra chơi các sao nam bước vô thấy các sao nữ bất ngờ – muốn gì nửa đây (st) – xl tụi tui không cố ý lớn tiếng với các anh tui thay mặt các em tui xl ( xn) – à ờ không sao (mk) – tụi tui có mua nước cho các anh ( tb) – cám ơn (nm) các sao nam cầm nước uống còn các sao nữ thì nhìn nhau cười -haahaaaa (bb) -có hiệu quả thật không vậy (cg) – đương nhiên rồi thuốc xỗ hiệu bảo bình mà (bb) Một lúc sau các sau nam tranh nhau làm bạn với tolet -st ra nhanh coi e ngủ luôn trong đó r hã ( nm) -không ra anh đạp cửa vô thì đừng trách (ty) Hết giờ các sao nam lết về lớp mặt hầm hầm sát khí kéo các sao nữ lại hỏi tội – các cô bỏ gì vào nước hả ( mk) – sao k tl đi (st) – tụi tui xl ( xn ) – định giả bộ tội nghiệp nữa hả (nm) – các anh đừng có quá đáng nha tụi tui xl r mà (tb) – các cô phải làm osin cho tụi này (sot) – noooooo ( sao nữ đồng thanh) – v thì lên phòng hiệu trưởng nha ( mk ) – thôi đc r ( tb) – t chọn cân dẹp (nm) – cg (ty) – xn (mk ) – sn lại đây ( st) – t chọn bd ( kn ) – v t chọn bác học điên ( sot)

Đọc Truyện ( Truyện 12 Chòm Sao) Tình Yêu Định Mệnh

Chap 37

“Bảo Bình à? Cậu đây là làm sao? Đây là hộp kem thứ ba mà cậu đã ăn rồi đấy? Có biết ăn nhiều sẽ mập không?” Bảo Bình xem lời nói của Cự Giải như gió thổi ngoài tai, Cự Giải cứ nói. Bảo Bình cứ ăn, ăn một cách vô hồn, chậm chạp mút từng muống kem đầy đặn đưa vội vào miệng. Tâm hồn treo ngược! Cô hành động như một cái máy… Ôi, Lâm Thạnh. Nghĩ đến những lời nói tuyệt tình, vô nghĩa của anh. Bảo Bình căm phẫn trong lòng. Tuy cảm giác mơ hồ rất khó nhận ra, nhưng chắc chắn đó là có thật. Cảm giác khó chịu lên đến tột đỉnh. Đau, tức giận và có gì đó nhói quá! Không phải vì gã Lâm Thạnh vô tình bạc nghĩa. Chỉ là, có một cơn gió bất chợt se lạnh thổi vào lòng cô, thôi vào cảm giác cô đơn vốn được cô chốn sâu vào hồi ức. ” Bảo Bình, cậu có nghe tớ nói không đấy?” Độc thoại đã lâu. Chưa thấy Bảo Bình lên tiếng gì cả! Cự Giải tức giận, không nể nang gì nữa. Thế là, cô đưa tay giựt ngay hộp kem còn ăn giang giở. Bảo Bảo phản xạ một cách máy móc, cô ngước đôi mắt to tròn vô tội, chớp chớp con ngươi trong veo mà nhìn, ý bảo: Xin cậu mau trả lại cho tớ.. ” Nói đi, lần này là tên khốn nào dám đá cậu nữa?”_ Song Ngư tức giận lên tiếng hỏi… Lời cô vừa dứt, Bảo Bình suy sụp tinh thần. Khốn! Có biết thế nào là nói giảm nói tránh không? Mà còn “lại là” tên khốn nào bỏ cô nữa? Trời! Bộ cô bị người ta đá nhiều lần lắm sao? ” Sao biết tớ bị người ta đá”_ Bảo Bình yếu ớt hỏi. Các sao nữ khinh bỉ, đồng loạt ngước gương mặt một góc ba mươi độ, bảo rằng: Còn phải nói! ” Bảo Bình à, đây là lần thứ hai mươi hai cậu bị người khác đá rồi! Mỗi lần bị đá, cậu đều cầu hủ kem mà ăn thóc ăn tháo, tớ nhìn riết cũng thành nghiện, không biết lý do cậu bị làm sao thì mới ngu đó!”_ Nhân Mã chống hai tay vào hông, ra giọng chị hai lớn tiếng mà bảo. Hai mươi hai lần? Này! Này! Này! Có cần phải nhớ đến thế không? Tớ bị người ta đá, mà các câu tỉnh bơ vậy hả? Thật là một lũ bạn vô tình vô nghĩa a. Giận quá! ” Bảo Bình, cậu còn nhớ là cậu đã thua tớ không?”_ Xử Nữ cười cười, cô nhẹ nhàng chậm rãi lên tiếng nhắc nhỡ.. Nghe được tiếng của Xử Nữ, tinh thần Bảo Bình càng thêm tồi tệ. Bình hoa là chiếc bình hoa qúy của cô a, báo vật của cô a.. Thế là bấy giờ bị chuyển nhượng cho Xử Nữ, bảo bối của cô a.., Bảo Bình vô lực úp mặt xuống gối mà thầm tự kỉ.. ” Hả? Cá cược gì cơ? Xử, cậu vào Bảo Bảo đang giấu giếm bọn tớ chuyện gì thế?”_ Thiên Bình ngạc nhiên. Đây là có chuyện gì mà cô chưa biết thế? Tại sao nghe đến vụ các cược, tinh thần của Bảo Bình lại suy sụp đến thế này? ” Lên phòng đi tớ nói cho nghe!”_ Xử Nữ đề nghị Vậy là, cả đám kéo nhanh lên phòng, nhanh đi cũng như khi vừa đến vậy. Chỉ để lại một Bảo Bình đang ngồi thở dài trong phòng khách. Đúng là một lũ vô tâm, một lời an ủi cũng không danh cho tớ a. Nhưng, nói thế cũng oan cho bọn họ, thật sự thì mỗi lần thất tình cô cũng không buồn đến mức cần người khác phải an ủi. Có lẽ, cô không muốn cho người khác thấy cảnh lúc cô đau khổ nhất, suy sụp nhất. Mà quan trọng hơn, cô chưa từng yêu bọn họ, không yêu thì lấy đâu ra đau khổ để mà buồn mà khóc..? Chắc có lẽ, thượng đế đã ban cho cô một trái tim sắt, có lẽ những người bạn trai vội đến vội đi như một cơn gió bất chớt lạc lối, khi đi cũng cuốn trôi tất cả, không để lại một chút dư âm nào nên cô mới bình thản như thế? Sự thật là, quen nhiều bạn trai như thế chỉ để đối phó với lão cha. Không quen bạn trai thì bị hôn nhân sắp xếp. Vậy thì cô cứ tìm một người vừa mắt để đối phó với ba đi, dù sao cũng đỡ được chuyện phải đi coi mắt, hôn nhân sắp xếp như một cuộc giao dịch. Bởi lẽ, với cô tình yêu hay hôn nhân có cũng được, không có cũng chẳng sao? Còn nguyên nhân khiến cô đau lòng, chỉ là vụ cá cược với Xử Nữ.. Có thể, Xử Nữ đã đúng, một người vừa xấu, bản tính điên điên khùng khùng như cô làm sao duy trì tình cảm quá hai tháng chứ? Có lẽ, cô quá tự tin khi cho rằng trên đời này có tình yêu thật sự… Khi nắng sáng, trời trong, chiếu rõ mọi thứ, chiếu rõ được bản chất của sự thật, biết rõ rồi, phải chăng có cái gì đó nhức nhối trong tim quá! ” Chỉ là thất tình thôi mà, cô làm gì mà không có chí khí như thế? Đã vậy còn ngồi gục ở đây mà khóc.” Tôi khóc hồi nào chứ? Tôi là đang tiếc cho chiếc bình hoa bảo bối của mình thôi! Ấy, khoan đã, sao lại có tiếng con trai ở đây thể? Cô nhanh chống ngẩn đầu lên, đập vào mắt cô là gương mặt thu lu của Sử Tử. Cô thầm kêu trời! Đúng là oan gia nhe, buổi sáng cho anh thấy cô trong bộ dạng tồi tệ như thế, đã đủ mất mặt lắm rồi, vậy mà bây giờ lại gặp… ” Tôi nói không đúng sao, cô lại nhìn tôi? ” Khóc cái đầu anh đó? Đừng nói hàm hồ.” ” Bảo Bình, tôi biết cô rất thương tâm. Nhưng mà cũng không nên kìm nén tâm trang a! Cứ biểu lộ ra đi, tôi thông cảm cho cô mà.”Đây là tình hình gì đây? Có phải anh ăn không ngồi rãnh rõi quá nên thích tự nghĩ ra chuyện gì đó làm? ” Kìm nén cái đầu của anh. Trí tưởng tượng phong phú quá sao không làm nhà văn đi!”_ Vừa nói, Bảo Bình hậm hực quay đầu sang hướng khác. Không quan tâm anh nữa, không để ý anh vậy! ” Này! Mawcjh dù tôi biết sự thật thường đau lòng, như cô cũng không cần phải thế. Như tôi này, tôi thương xuyên thất tình cũng có sao đâu?” Hạng người như anh, đương nhiên xem tình yêu là bình thường rồi, hừ! ” Anh thất tình là anh bỏ người ta hay người ta bỏ anh?” Sư Tử đắc ý: ” Đương nhiên là tôi bỏ người khác. Ngu ngốc” Bốp Bạn Sư Tử vừa dứt lời, từ trên không, một chiếc gói di động đáp ngay trước đầu anh. Bảo Bình anh mắt tóe lửa ” Anh thật nhàm chán!” Xin anh. Là anh bỏ người khác chứ anh chưa bị người khác bỏ nên không hiểu cảm giác của tôi. Bây giờ hay nhỉ, muốn khoe khoang với tôi hay sao? Vậy thì anh xấu số rồi. Xin lỗi, đành lấy anh ra làm bao tải vậy. Bảo Bình đi đã lâu, Sử Tử vẫn còn ngơ ngác ngồi đó, anh đã làm gì đắc tội với cô ??? Trong phòng khác yên tĩnh, ánh đèn mờ ảo, những tia sáng yếu ớt xuyên qua lớp kính thủy tinh. Ngoài trời, gió bắt đầu lên, lạnh và ngột ngạt… Khúc giao mùa đã đến, một mùa nắng tắt, mùa se lạnh và mùa đông chợt về.. —————————————————​

Danh sách chương: