12 Chòm Sao: Tình Đời Siêu Sao Chương 73: Chương Ngoại Truyện 5: Thiên Yết

Người ta thường nói, phụ nữ mang thai có tính tình rất thất thường. Có thể lấy ngay một ví dụ điển hỉnh, đó chính là Thiên phu nhân – Song Ngư.

Thiên Yết từ khi rước Song Ngư về nhà thì chiều cô đủ thứ kiểu, cô muốn gì được nấy. Vì vậy sua khi biết tin vợ mình đang mang thai, Thiên Yết lại càng chiều Song Ngư hơn. Có lần cô xem trên mạng cô một chiếc váy rất đẹp, ngay buổi chiều hôm đó chiếc váy đó đã ở trong tủ của cô. Hay một lần chỉ tình cờ nói thích chiếc nhẫn kim cương được bày ở cửa hàng mà hai người thường đi shopping vào cuối tuần, ngay lập tức chiếc nhẫn đó đã xuất hiện trên tay Song Ngư.

Hôm nay Song Ngư và Thiên Yết có hẹn nhau cùng ăn tối ở nhà cũng vì Song Ngư nói muốn ra ngoài ăn cho thay đổi không khí và ngay lập tức được Thiên Yết đồng ý.

“Bao giờ mới về vậy?” Song Ngư cau mày khó chịu. Cô đã thay đồ, trang điểm đủ kiểu và ngồi đây đợi đã được gần 30 phút nhưng mà vẫn chưa thấy mặt tên Thiên Yết đáng ghét đó đâu.

“Phu nhân, đã hơn nửa tiếng rồi. Nếu phu nhân thấy đói…” Bà quản gia từ từ bước vào, cúi đầu kính cẩn nói. Chưa nói hết câu đã bị Song Ngư chặn họng rồi phẩy phẩy tay.

“Tôi chưa thấy đói, mọi người cứ ăn trước đi. Có gì tôi sẽ cho gọi sau” Song Ngư phẩy phẩy tay sau đó lại cắm đầu vào mấy cuốn sách về thai nhi.

Cuối cùng, vẫn là không bao giờ sửa được cái tính mất kiên nhẫn, Song Ngư bèn lấy điện thoại gọi điện cho Thiên Yết.

“Dám không bắt máy” Song Ngư bóp chặt cái điện thoại trong tay, mặt mày trở nên u ám. Được lắm, dám không bắt máy của bà, cứ thử lết về nhà xem, Song Ngư này không xử ngươi cho ra lẽ thì ta không tên Song Ngư.

“Trợ lí Lưu, anh có đang ở bên cạnh Thiên Yết không?” Song Ngư kìm nén cơn tức giận, gọi điện thoại cho trợ lí Lưu. Cơ mà sao đầu máy bên kia lại nghe có tiếng nhạc to thế nhỉ, cứ như là đang ở trong bar ý.

“Dạ phu nhân, có ạ” Trợ lí Lưu nhanh nhảu đáp.

“Hai người hiện giờ đang ở đâu?” Song Ngư hỏi tiếp.

“Dạ, ch… chúng tôi” Trợ lí Lưu ấp a ấp úng, không biết có nên nói nơi mà anh và Thiên tổng đang ở hiện tại hay không.

“Nói” Song Ngư mất bình tĩnh mà hét vào điện thoại, nghe cái giọng ấp úng của trợ lí Lưu là cô đã ngầm đoán ra nơi mà hai người đó đang ở hiện tại. Phần còn lại là do trợ lí nói ra thôi.

“Dạ thưa phu nhân, là ở bar Ám ạ” Trợ lí Lưu nuốt nước bọt nói. Tốt nhất vẫn là về phe của phu nhân, có gì còn phu nhân còn có thể chống lưng. Chứ nếu nói dối để bảo vệ Thiên tổng, anh vẫn sẽ là bị cả hai vợ chồng nhà này chèn ép đến không còn đường lui.

“Được rồi, hai người đợi ở đó. Tôi đến” Song Ngư gằn giọng, quăng cái điện thoại vừa sáng mua vào góc phòng khiến cái màn hình bị nứt một mảng lớn, còn chủ nhân của nó thì đã đóng cửa phòng sầm một cái và đi từ lúc nào.

“Jenni à, mau về nhà đi” Thiên Yết vất vả lôi một cô gái với mái tóc màu xanh rêu cực kì cuốn hút ra khỏi quán ba, còn cô gái tên Jenni thì có vẻ đã uống say nên không chịu hợp tác mà còn quơ tay múa chân khiến cho việc lôi Jenni đi của Thiên Yết còn khó hơn.

“THIÊN YẾT” Đột nhiên có một tiếng hét lớn khiến cho Thiên Yết đứng hình, từ từ quay đầu lại đằng sau thì thấy hình ảnh của bà xã đại nhân đập thẳng vào mắt.

“Hóa ra là cô ta” Song Ngư tiến về phía trước, đối diện với Jenni. Sau một hồi suy ngẫm thì nhận ra đây là cô gái có mặt trong Album ảnh của Thiên Yết ngày trước mà cô tìm thấy trong thư phòng anh. Nếu trí nhớ của cô không đến nỗi tệ thì cô gái này tên Jenni, và là bạn gái cũ của Thiên Yết thời anh học trung học.

“Song Ngư, em hiểu lầm rồi” Thiên Yết vội vàng giải thích nhưng đã bị Song Ngư chặn họng.

“Ngậm miệng lại. Trợ lí Lưu, đưa cô gái này đến nơi CÔ TA CẦN ĐẾN ĐI” Song Ngư lừ mắt nhìn Thiên Yết khiến anh im bặt, sau đó giao Jenni lại cho trợ lí Lưu.

“Dạ thưa phu nhân” Trợ lí Lưu nhanh chóng dìu cô gái ra xe rồi chở cô ta đến khách sạn – theo ý của Song Ngư đại nhân. Còn Thiên Yết đành nuốt nước bọt mà chở Song Ngư về nhà, không khí trong xe im lặng đến đáng sợ. Song Ngư còn chẳng thèm liếc Thiên Yết đến một cái, còn Thiên Yết cứ liên tục liếc Song Ngư xem biểu hiện của cô thế nào.

“Song Ngư à, chuyện đó” Thiên Yết mở lời, và lại như lần trước, anh chưa nói xong câu đã bị cô chặn họng lại.

“Về nhà nói”.

****************************************************

“Anh có biết anh đã hứa hôm nay đưa tôi đi ăn không?” Song Ngư ngồi vắt chéo chân, hai tay khoanh lại, mắt nhìn thẳng vào Thiên Yết mà tra hỏi.

“Anh biết” Thiên Yết gật đầu nói. Quản gia và mấy người giúp việc đứng nấp ở một góc xem mà không khỏi bụm miệng cười. Nhìn ông chủ cứ như đang bị mẹ dạy dỗ vì làm sai ý.

“Vậy tại sao còn đến đó?” Lại tiếp tục tra hỏi, nhưng lần này giọng của Song Ngư có vẻ nặng nề hơn.

“Tại ba mẹ cô ấy nhờ anh đến đón mà anh lại không thể từ chối được…” Thiên Yết ra sức giải thích nhưng mọi lời giải thích của anh lọt qua tai của Song Ngư thì đều là tội lỗi hết.

“Sao anh không biết nhờ trợ lí Lưu hả?”

“Anh…”

“Cô ta là bạn gái cũ của anh?”

“Phải, nhưng bây giờ anh và cô ấy không còn quan hệ gì hết”

“Tôi không tin”

“Được, vậy để anh cho em thấy chứng cứ” Nói rồi, Thiên Yết rút từ trong túi ra chiếc điện thoại rồi bấm gọi cho số nào đó.

“Dạ thưa Tổng giám đốc, ngài có chuyện gì?” Trợ lí Lưu từ bên kia nói.

“Jenni còn thức không, đưa máy cho cô ấy” Thiên Yết nói.

“Jenni, quan hệ giữa tôi và cô là gì?” Sau khi biết trợ lí Lưu đã truyền máy cho Jenni, Thiên Yết tiếp tục hỏi.

“Thiên Yết, em vẫn chỉ yêu anh nhất, còn tên đàn ông kia là đồ cặn bã, không xứng đáng” Từ đầu bên kia vang lên tiếng của một cô gái say rượu. Nhưng nội dung lời nói của Jenni đã khiến Thiên Yết toát mồ hôi lạnh mà quay sang nhìn Song Ngư.

“Ngủ ở ngoài” Song Ngư tức giận nói, sau đó bỏ lên phòng đóng cửa rầm một cái. Mặc kệ Thiên Yết ở ngoài luôn, cho dù anh có đập cửa đến nỗi sưng cả tay và năn nỉ gãy lưỡi nhưng Song Ngư vẫn ở lì trong phòng và không chịu ra ngoài.

Anh Yết tội quá, thấy cũng tội nhưng mà thôi cũng kệ ^.^, ai bảo anh ăn ở tốt quá.

***************************************************************

Khi tiểu Ngư (bé gái) được 4 tuổi.

“Tiểu Ngư, con gọi cho ba xem khi nào ba về ăn cơm” tiểu Ngư đang ở ngoài phòng khách ăn bánh uống trà thì nghe tiếng mẹ gọi từ trong bếp mà không khỏi lầm bầm như bà cụ non. Sao mẹ không tự đi gọi đi mà còn nhờ người khác, rõ là lười mà.

Mặc dù miệng lầm bầm vậy chứ tiểu Ngư vẫn phải nhấc cái mông khỏi ghế và đi gọi điện cho ba. Một lúc sau, tiểu Ngư chạy lạch bạch vào bếp.

“Mẹ ơi, ba không nghe máy. Nhưng mà có cô nào cứ nghe máy ý. Con gọi mấy lần liền, toàn là cô ấy nghe máy” tiểu Ngư bình thản nói, còn Song Ngư thì đầu đã bốc hỏa từ khi nào.

Thiên Yết vừa mới hớn ha hớn hở trở về nhà đã bị Song Ngư túm cổ chửi một trận, mặt ngu ngơ chẳng hiểu tại sao.

“Tại sao lại có phụ nữ nghe máy của anh hả? Hay anh lại lăng nhăng với con nào rồi. Nói” Song Ngư hét lên.

“Lần này anh vô tội thật mà, nếu không tin em có thể gọi điện hỏi mọi người trong công ty. Lúc đó anh đang họp thật mà” Thiên Yết ra sức giải thích.

“tiểu Ngư, con nói xem người phụ nữ của ba con đã nói với con những gì” Song Ngư khoanh tay nói.

“Cô ấy nói là: Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau” tiểu Ngư hồn nhiên nói.

-.-

*****************************************************

“Ba ơi ba” tiểu Ngư gọi lớn.

“Có chuyện gì vậy con gái?” Thiên Yết hỏi.

“Con có phải con của chú hàng xóm không ba?” tiểu Ngư hỏi.

“Sao con lại hỏi thế?”

“Vì chú hàng xóm đẹp trai như tài tử thế kia, mà con lại xinh đẹp như minh tinh thế này. Chắc chắn con là con của chú ấy rồi.”

“Vậy ý con nói là ba mẹ xấu ư?”

“Cái đó là điều dĩ nhiên giống như Trái Đất quay quanh Mặt Trời rồi. Một người thì mặt lúc nào cũng như cục than, âm u đen tối. Còn một người thì dữ như sư tử hà đôn, ảo tưởng sức mạnh level max” tiểu Ngư nhún vai nói như điều đó là lẽ dĩ nhiên khiến Thiên Yết đen mặt.

Con với chả cái.

******************************************

“Ba thấy anh hàng xóm mới chuyển đến đẹp trai một cách lồng lộn không?” tiểu Ngư nói chuyện với Thiên Yết.

“Sao đẹp trai bằng ba được” Một phút tự sướng của ông lão Thiên Yết.

“Ba bớt ảo tưởng đi, hãy đối diện với sự thật là ba xấu điên xấu đảo đi” tiểu Ngư liếc nhìn Thiên Yết với con mắt khinh bỉ.

“Mai sau con sẽ kết hôn với anh ấy”

“Con nhỏ hơn thằng đó ít nhất là 10 tuổi đấy con gái”

“Tình yêu không phân biệt tuổi tác”

“Nhưng nhỡ nó không yêu con thì sao. Nghe nói nó không thích mấy đứa con gái ảo tưởng đâu”

“Con xinh đẹp như này chắc chắn anh ấy sẽ yêu con rồi”

“Không phải lần trước con bảo thẳng gì đó trong lớp con đẹp trai sao? Bây giờ đã chuyển đối tượng rồi”

“Con đá nó rồi, anh hàng xóm mới chuyển đến đẹp trai hơn. Hay ba giúp con tìm hiểu anh ấy đi”

“Không”

“Nếu ba đồng ý con mua cho ba cái kẹo. Ok không?”

“Con tưởng ba là trẻ con à?”

“Vậy con nói cho ba biết bí mật của mẹ. O”

“Ok Ok. Chuyện nhỏ”

-.-. Đến quỳ với hai bố con nhà này.

******************** Hết chương ngoại truyện 5 *********************

Đọc Truyện (12 Chòm Sao) Hắc Nữ Xuyên Không

Nguyệt Ngôn nghe xong có chút xúc động:– Ta vốn muốn về quê thăm cố thương, thình lình người lăn từ trên vách núi xuống, nằm bất động trước khệu, là tại sao lại ra nông nỗi này? Trưỡng lão mà ngươi nói đâu?Làm sao đây, ta cũng không biết sao ta lại ở đây nữa mà, không lẽ lại nói ta rơi từ thác nước rồi xuyên không rớt trúng kiệu của bà, thôi thì bịa ra một câu truyện khác vậy.– Mấy năm nay thôn nữ tử bị hạn hán kéo dài, lương thực trong làng cũng bị cạn kiệt, người trẻ tuổi trong làng đều dọn đi, trưỡng lão vì tuổi già lại chịu đói nên không trụ nỗi nữa, nữ nhi vì muốn tìm thức ăn nên rời làng, chẳng may lại lạc vào rừng sâu không tìm được hướng ra, vì kiệt sức nên ngã từ vách núi xuống, cũng may còn giữ được mạng.– Ngươi thật đáng thương, tuy mới biết không lâu nhưng ta rất mến ngươi. Ta chỉ có 1 đứa con trai không có con gái, ngươi có muốn làm nghĩa nữ của ta không?– Vậy… vậy có được không ạ?– Tất nhiên là được rồi_ Nguyệt Ngôn mĩm cười.Ma Kết khẽ gật đầu, Nguyệt Ngôn hài lòng rời đi. – Ngươi cứ nghĩ ngơi đi, mai chúng ta sẽ về kinh thành.

Đợi bà ấy rời đi, Ma Kết bước xuống giường. Nàng đến gần chiếc gương to cạnh cửa sổ, nhìn mình trong gương Ma Kết có chút bất ngờ.Thân thể này sao lại xinh đẹp đến vậy, mái tóc đen dài, đôi mắt nâu sắc bén, làn da như tuyết trắng mơ hồ, tuy mới chỉ độ 15t nhưng nhan sắc quả thật khiến nam nhân trưởng thành cũng phải thèm thuồng. Việc xuyên không này có vẻ thuận lợi hơn nàng nghĩ, giờ được làm nghĩa nữ của một thương gia giàu có, sắc đẹp thì không cần bàn, như vầy nàng có thể làm lại từ đầu, buông bỏ cuộc sống chém chém giết giết lúc trước, có thể một lòng tìm kím được một tri kĩ trân thành . Tri kĩ sao? Lại muốn tìm hảo tỷ muội? Ra nông nôi này không phải cũng nhờ vào hảo tỷ muội đó sao.

Đọc Truyện Truyện Ngắn 12 Chòm Sao

Cô và anh là bạn thân của nhau nhưng cô đối với anh là hơn cả tình bạn.

Cô lúc nào cũng bên cạnh anh, cùng anh sẽ chia những buồn vui trong cuộc sống hàng ngày. Trong suốt 5 năm qua anh có rất nhiều bạn gái nhưng không ai quen anh quá 3 tháng, cô yêu thầm anh 5 năm anh không hay biết. cô nghĩ không biết cô che dấu cảm xúc quá giỏi hay là anh quá vô tâm. Anh chỉ xem cô là đứa bạn thân không hơn không kém, là đứa ở cạnh anh những lúc anh buồn. Những lúc anh buồn cô sẽ ngồi cạnh anh đơn giản chỉ là ngồi im lặng nghe anh tâm sự đối, với anh thế cũng đủ rồi,bởi tính anh là vậy không cần an ủi chỉ cần ngồi cạnh anh im lặng nghe anh là được. Về phần Cự Giải anh nghĩ Kim Ngưu là người bạn tốt nhất của anh. Anh rất thích đi cùng cô, lúc vui hay buồn cô cũng là người đầu tiên anh nghĩ đến, anh nghĩ việc đó cũng bình thường vì cô là bạn thân của anh mà. Hôm nay họ hẹn nhau ra ngoài lần gặp nhau này Kim Ngưu định sẽ nói với anh tất cả cảm giác của cô dành cho anh, nhưng lời còn chưa nói ra thì bị những lời của anh làm nghẹn lại. – Ngưu tớ có bạn gái mới rồi. – ờ_ Ngưu gật đầu mà trong lòng đầy thất vọng,phải cô đang tuyệt vọng, cô tuyệt vọng với tình yêu này,cô nghĩ có lẽ cô nên buông tay. – Giải lần này cậu thật lòng chứ? – ừ lần này cảm giác của mình với cô ấy khác với những cô gái trước kia. – ừ vậy chúc cậu hạnh phúc! – ờ _ Cự Giải nghĩ sao anh nghe lời chúc từ cô anh lại không thấy vui,mà anh còn thấy khó chịu, hơn nữa cô hôm nay rất lạ nhưng anh cũng không biết là lạ ở điểm nào nữa. – Ngưu hôm nay tớ thấy cậu rất lạ,cậu sao vậy bệnh à?_ Cự Giải nói rồi lấy tay để lên trán Kim ngưu. – Có sao? tớ thấy tớ bình thường mà _Kim Ngưu gạt tay Cự Giải ra. – Mà thôi trễ rồi tớ về đây_ Kim Ngưu đứng dậy bước đi. Cô đi 1 cách bất ngờ làm anh không kịp chào cô tiếng nào. Nhưng cậu nào biết cô đi nhanh như thế là vì không muốn anh thấy cô khóc cô không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối của cô. 1 giờ khuya ở 2 ngôi nhà và 2 căn phòng khác nhau có 2 con người cùng lúc giật mình thức dậy 2 người đó không ai khác chính là Kim Ngưu và Cự Giải. Bản thân cự giải anh cũng không biết tại sao mình lại giật mình thức giấc vào giờ này, anh chỉ biết lúc này anh cảm thấy trong lòng rất bất an,anh có giác như anh sắp mất đi thứ gì đó rất quan trọng điều đó làm anh thấy rất khó chịu. Về phía Kim Ngưu lúc tĩnh giấc cô đã suy nghĩ rất nhiều cô nghĩ có lẽ đã đến lúc buông tay tình cảm đơn mà cô dành cho Cự Giải.Sáng hôm sau Hôm nay kim ngưu không đến lớp vì cô không có tâm trạng, muốn đi đâu đó 1 thời gian cho khuây khỏa hơn hết là để có thể quên đi Cự Giải. Hành lý đồ đạc tất cả cô đã chuẩn bị xong cô sẽ đi nhật. Phía Cự Giải thì anh đang đi tìm Kim Ngưu đến khi qua hỏi mấy đứa bạn học cùng khóa với cô thì anh mới biết hôm nay cô không đến lớp đành chờ khi tan học sẽ đến tìm cô sau, hôm nay anh có giờ ngoại khóa nên đến 2 giờ mới ra về,vừa ra anh đi thẳng đến nhà cô ngay.

– Cậu Cự Giải đến tìm tiểu thư hả_Người giúp việc nhà Kim Ngưu. – Ừ….Vậy cô cho tôi hỏi Kim Ngưu có nhà không? – Dạ cô Kim Ngưu đã đi du lịch rồi. không lẽ tiểu thư không nói với cậu sao? – Hả du lịch! ở đâu?rồi đi bao lâu? sao Ngưu không nói với tôi. – Dạ hình như là nhật ạ,bao lâu thì tôi không biết. – ừ cảm ơn cô_ Cự Giải cảm ơn cô giúp việc một tiếng rồi bước đi. Còn về phần cô giúp việc đang thắc mắc, vì sao tiểu thư đi mà lại không cho cậu Cự Giải hay, họ chẳng phải là rất thân sao? Từ ngày Kim Ngưu đi đến nay cũng được 1 tuần nhưng Cự Giải lại chẳng có tí tin tức gì của cô, cô không gọi cho anh mà anh gọi cho cô cũng không được,không gặp cô không có cô bên cạnh anh thấy mình rất cô đơn và còn có cái cảm giác mang tên là nhớ,anh thấy nhớ cô nhiều lắm thầm nghĩ chẳng lẽ do cô là bạn thân của anh nên anh mới thấy nhớ khi không gặp được cô. Nếunuối tiếc tantrongbaotiếc nuối Đểyêu thương xathậtxaNếunỗinhớtantrongquenbuốtgiá… Đang suy nghĩ thì điện thoại anh reo – alô – ……. – Bốp…khi nhận được tin từ đầu dây bên kia Cự Giải đã đánh rơi chiếc điện thoại trên tay anh. Anh có cảm giác như trái tim mình vở vụng ra thành nhiều mảnh, vội vàng chạy đi với tốc độ nhanh nhất có thể. Bệnh viện Trong phòng bệnh có 1 cô gái nằm bất động trên giường trên mặt phải gắng mặt nạ thở để duy trì sự sống tay chân là những dây được nói với thiết bị máy móc của bệnh viện, cạnh giường bệnh cũng có cô gái ngồi đó nắm tay cô gái đang nằm im lặng trên chiếc giường kia,trên mặt cô ấy là những lo lắng và đau lòng. Rầm…1 tiếng đá cửa rất mạnh vang lên và 1 chàng trai vội vã chạy vào – Kim Ngưu cậu ấy bị làm sao? – Cậu đến rồi à?_ là cô gái đang ngồi trên ghế – Nhân Mã cậu cho tớ biết đã có chuyện gì xảy ra với Kim Ngưu? vì sao cậu ấy lại thành ra bộ dạng như vậy được chứ?_ Anh hướng mắt về phía cô gái nằm trên giường bệnh, nhìn thấy cô như vậy làm anh rất đau lòng tim như đang bị ai đó bóp chặt, chặt đến hô hấp cũng khó khăn – Nó đi du lịch cậu biết chứ_không trả lời câu hỏi của Cự Giải mà Nhân Mã lại đặt lại câu hỏi với anh. – ừ biết – Nơi nó đến xảy ra động đất, nó là 1 trong những nạn nhân gặp phải động đất,tuy còn sống nhưng bác sĩ nói khả năng nó tĩnh lại là rất thấp. – vậy có nghĩa là cậu ấy sẽ sống cuộc sống thực vật sao_ Cự Giải lảo đảo đứng không vững – cũng không hẳn là như vậy_ 1 chàng trai từ ngoài bước vào trả lời thay cho Nhân Mã và người này không ai khác chính là anh trai của Kim Ngưu – Ý anh là sao, song tử anh có thể nói rõ hơn không_ Cự Giải nhíu mày – ý tôi là con bé còn cơ hội tĩnh dậy chỉ cần nó kiên cường thì sẽ vượt qua. – cơ hội là bao nhiêu phần trăm – 20% Từ ngày Kim Ngưu nằm viện đến nay mọi người thay nhau đến chăm sóc cho cô, những người chăm sóc cô chỉ có 3 người kia vì ba mẹ Kim Ngưu không còn cô chỉ còn Song tử là người thân, Nhân Mã là bạn thân từ nhỏ của cô kim luôn chị dâu tương lai của cô, người còn lại là anh chàng Lãnh Cự Giải người cô yêu. Lúc này người ở cùng cô là Cự Giải – Ngưu cho tớ xin lỗi – xin lỗi vì đến bây giờ mới nhận ra cậu rất quan trọng,tại sao khi gần đánh mất cậu thì tớ mới nhận ra sự quan trọng của cậu trong tim tớ, tại sao giờ tớ mới biết là tớ yêu cậu yêu tận xương tủy chứ. – Xin lỗi vì đến giờ mới nói yêu cậu nhưng tớ biết giờ có nói bao nhiêu lần thì cậu cũng không nghe được Lúc này bên ngoài Nhân Mã đứng dựa người vào cửa nghe những gì Cự Giải nói mà cô không khỏi đau lòng thay họ,cô biết Kim Ngưu rất yêu Cự Giải nhưng Cự Giải đối với Kim Ngưu là cảm giác gì thì cô không biết, giờ biết được Cự Giải yêu Kim Ngưu cô thấy vui thay cho bạn mình nhưng liệu Cự Giải có quá muộn khi nhận ra điều này không. Cô đẩy cửa bước vào Cự Giải thấy cô vào thì gật đầu 1 cái thay cho lời chào rồi anh đứng dậy ra về. Nhân Mã đợi khi Cự Giải đi thì cô ngồi xuống – Ngưu cậu phải mau tĩnh nha,cậu phải tĩnh để còn nghe Cự Giải nói yêu cậu chẳng phải đó là điều cậu muốn nghe nhất sau nếu cậu tĩnh tớ chắc chắn cậu sẽ được nghe cậu ấy nói yêu cậu.

2 năm sau Trong 2 năm nay Cự Giải có vẻ trưởng thành hơn rất nhiều giờ cậu cũng không còn là anh chàng sinh viên đào hoa ngày nào nữa mà giờ anh là tổng giám đốc của công ty giải trí rất lớn.Nhân Mã giờ là nhân viên của tập đoàn Hạ Thiên cô làm thư kí cho Tổng giám đốc mà tổng giám đốc không ai khác đó là Song tử vì triệu thiên là của nhà anh. Hôm này bầu trời trong xanh nắng ấm có thể thấy hôm nay thời tiết rất tốt chắc vì hôm nay là ngày vui của Song Tử và Nhân Mã, hôm nay là ngày cưới của họTrong lễ đường tiếng cha sứ vang lên – Hạ Song Tử con có đồng ý cưới Hoàng Nhân Mã làm vợ không ( nói ngắn gọn nha vì mình không nhớ là sẽ nói cái gì nữa) – CON ĐỒNG Ý

– vậy con Hoàng Nhân Mã con có đồng ý lấy Hạ Song Tử làm chồng không – Dạ con đồng ý Khi cả 2 đã tuyên thề xong cha bảo cả 2 trao nhẫn tiếp theo đương nhiên là 1 màn đầy tình cảm của 2 người họ.sau đó cô dâu và chú rể cùng mọi người di chuyển ra ngoài để cô dâu tung hoa cưới – Nè Cự Giải lát chú nhớ bất lấy nha_ Song Tử vổ vai Cự Giải – Bắt cái gì _ Cự Giải ngơ ngác không hiểu gì – cóc… đương nhiên là bắt hoa rồi – Nghĩ sao vậy_ cậu nhăn mặt. – ừ tôi đùa thôi, nhưng cậu cũng lớn rồi nên tìm hạnh phúc cho mình đi nếu Kim Ngưu biết cậu vì nó mà lãng phí thời gian và tuổi trẻ vì nó thì nó sẽ rất đau lòng đó _Song Tử nghiêm túc khuyên nhủ cậu – chuyện đó tính sau đi, hôm nay là ngày vui của anh chúng ta phải nói chuyện vui chứ _ Cự Giải lãng sang chuyện khác – nhưng…. – Anh bó hoa bị em ném xa quá biến mất luôn làm không ai bắt được hết á_ Nhân Mã chạy làm nũng với Song Tử làm anh cũng không nói gì về việc kia nữa. Anh qua cười dịu dàng với vợ và nói – chắc do mấy cô ngoài kia tình duyên chưa đến nên không bắt được hoa chứ không phải tại em đâu – Anh cưng vợ vừa thôi rõ là do ai kia bạo lực ném mạnh nên không ai bắt được _Cự Giải cười cười nói – Lãnh Cự Giải cậu chết với tôi_ Nhân Mã trừng mắt nhìn cậu rõ ràng là đang muốn đánh cho cậu 1 trận mà. – Hoa đẹp lắm_ giọng cô gái vang lên cắt ngang chiến tranh của 2 người kia đặc biệt giọng nói này nghe rất làm 3 người kia ngây ra hết vài giây – Mọi người bị làm sao vậy_cô gái cười nhìn họ – Kim Ngưu _ Đồng thanh và nhìn vào người con gái vừa nói chuyện – Cậu tĩnh khi nào vậy _ Nhân Mã – Sau em lại ở đây _Song Tử – Nếu đã tĩnh sau cậu không ở lại bệnh viện nghĩ dưỡng sức – Sao? – Mọi người có định để tôi trả lời không _ Kim Ngưu nhỏ nhẹ lên tiếng. – cậu /em nói đi_đồng thanh – tớ tĩnh khi sáng. – Hôm nay là ngày vui của anh trai và con bạn thân đương nhiên em phải có mặt– vì tớ muốn tham gia lễ cưới mà – à _ đồng thanh Cảm giác của 3 người họ bây giờ phải nói là đang rất rất hạnh phúc – híc…híc…cậu có biết là tớ nhớ cậu lắm không. – cho tớ xin lỗi mà _Kim Ngưu cười nhận lỗi,cô làm sao mà không biết họ lo lắng cho cô được chứ. – Nhưng sao cậu biết hôm nay là ngày cưới của họ được _Cự Giải thắc mắc – A đúng rồi sao cậu biết vậy _ Nhân Mã chạy lại đẫy Cự Giải ra rồi ngồi xuống đối diện với Kim Ngưu đang ngồi trên xe lăn. – Nè sao cậu bạo lực vậy? – Ngưu trả lời tớ đi_ bơ Cự Giải luôn.

– tuy tớ không thể tĩnh dậy nhưng ý thức tớ đã tĩnh từ lâu nên trong thời gian đó mọi người nói gì tớ đều nghe chỉ là không thể trả lời. Thật sự rất cảm ơn mọi người đã không rời bỏ tớ mà mọi người còn kiên trì chăm sóc cho tớ hàng ngày nhờ mọi người tớ mới có thể tĩnh dậy. – Con nhỏ khờ này làm sao anh trai lại bỏ mặt đứa em anh yêu thương nhất chứ. – Anh_ cô khóc và ôm anh. – Lần sau không được nói vậy nữa nghe chưa nếu không anh trai sẽ rất đau lòng đó. – Dạ em biết rồi mà anh buông em ra đi không thôi có người nỗi cơn ghen đó. – Nè cậu nghĩ mình nhỏ mọn vậy sao?_ Nhân Mã vờ giận dỗi. – Ngưu phải gọi chị dâu chứ sao lại nói là người nào đó. – Ơ_ Kim Ngưu ngơ ngác. – ơ gì vợ anh thì em phải gọi là chị dâu chứ. – Phải phải chị dâu_ Kim Ngưu nói làm cho nhân mã thấy ngại ngùng mặt đỏ lên. Thấy biểu hiện của nhân mã làm 3 người kia bật cười.

Đọc Truyện 12 Chòm Sao ( Truyện Ngắn )

Vào ngày sinh nhật lần thứ 16 của mình cũng là lúc tình yêu trong em bắt đầu chớm nở . Em gặp anh ở đó , trên con đường đã ngập đầy những bông tuyết trắng và không gian lạnh lẽo đến đáng sợ . Nhưng anh như ánh nắng mặt trời ấm áp xóa tan đi cái lạnh trong em , khiến em bất giác đỏ mặt . Đó là lần đầu tiên em gặp anh. Lần thứ 2 là ở trường . Em bất ngờ trước câu hỏi : ” Em có muốn làm bạn gái anh không ? ” Em rụt rè gật đầu . Và bắt đầu từ đó em và anh thêu dệt lên chuyện tình của 2 ta .

Nhưng định mệnh nào có buông tha . Anh theo ý gia đình , đi du học và bỏ em ở lại . Em muốn níu kéo , muốn nói những lời như anh đừng đi . Bởi em quá nhút nhát nên khi anh đi , em chỉ nở nụ cười buồn , cho đến khi anh đi rồi , em mới bật khóc . Tuy vậy , em và anh vẫn giữ liên lạc với nhau . Vào những ngày như Valentine , Noel , sinh nhật em hay ngày kỉ niệm của 2 đứa , anh luôn tặng em 1 thứ gì đó . Có lúc là hoa hồng hay 1 chú gấu bông dễ thương cùng tấm thiệp : ” Chúc em có 1 ngày hạnh phúc và tràn đầy niềm vui . ” Em muốn nói với anh : em không cần những thứ này , em chỉ cần nghe giọng nói của anh thôi . Nhưng em không đủ can đảm .

Sinh nhật năm sau đó , em bất ngờ vì anh không còn tặng em những thứ ấy nữa . Em nghĩ chắc anh bận nên em chờ đợi . Rồi chờ đợi . Và chờ đợi . Valentine , lễ Noel , ngày kỉ niệm cứ qua đi như thế . KHông 1 món quà , không 1 lời nhắn của anh . Em thất thần chờ đợi . Chợt 1 ý nghĩ lóe lên trong đầu em rằng anh đã có người khác . Em tuy không tin nhưng cũng không dám gọi cho anh . Bởi Song Ngư em là 1 cô gái rụt rè đến nỗi không dám hỏi anh .

Nhưng không lẽ cứ vậy mãi ? Em lấy hết can đảm gọi cho anh . ” Tút … tút … tút … . ” ” Alo . ” Người bên đầu dây nhấc máy . Không phải giọng anh mà là 1 cô gái . Em cố xua đi những nghi ngờ trong lòng , em cất giọng run run : ” Cho … tôi gặp Thiên Yết ! : người ấy nói lại : ” Anh ấy đang bận . Cô chờ 1 chút !” Em cúp máy ngay .Em không tin vào tai mình nữa . CẢ ngày suy nghĩ và em quyết định sẽ gọi anh để chia tay . Lần này , không phải cô ấy nữa mà là anh . Em nói ngay : ” Hãy nghe em nói ,Thiên Yết à ! Nếu anh có người khác và không còn yêu em nữa thì 2 ta nên chia tay thôi . Em rất yêu anh , Thiên Yết à ! ” Rồi em tắt máy vì em không muốn nghe lời anh nói , em sợ nó sẽ làm em tổn thương . Sau đó , em đã khóc , khóc nhiều lắm . Nhưng em cũng phải tự đứng lên .EM xóa tên anh khỏi danh bạ , những gì anh tặng em , em đã cất vào 1 góc . Nhìn những đóa hoa héo úa , nhìn lại khi trước , khi chúng còn lộng lẫy xinh đẹp , em lại tưởng đến chuyện của 2 chúng ta . Nó bắt đầu 1 cách lộng lẫy nhưng kết thúc 1 cách đau buồn . Không biết từ khi nào em đã khóc mất rồi .

Ngày hôm ấy là sinh nhật lần thứ 19 của em . Cũng vẫn không khí ấy . quang cảnh ấy nhưng giờ không còn anh nữa . Bất ngờ từ đằng sau có 1 bàn tay ấm áp ôm lấy em : ” Anh xin lỗi vì đã thử em như vậy ? ” Em nhận ra đó là anh , Thiên Yết . Nhưng có ý gì trong câu nói của anh ? Anh lại nói : ” Từ trước đến giờ , anh chưa bao giờ cảm nhận được tình cảm của em . Anh sợ em không thật lòng với anh nên anh mới làm vậy . Anh không ngờ nó lại khiến âm tổn thương đến vậy . Anh xin lỗi ,xin lỗi . ” Em quay lại , ôm anh : ” Cảm ơn anh . Cảm ơn vì đó là lời nói dối . Cảm ơn vì tất cả . ” Anh nhìn em ngạc nhiên , em nhìn anh cười – nụ cười của tình yêu .

Tuy sau đó , anh vẫn đi nhưng em thấy an tâm hơn . Và em chợt nghĩ , có lẽ những điều kia đều như là thử thách dành cho em và sự nhút nhát của em vậy . Nhìn cảnh mặt trời mọc , em mong tình yêu của 2 ta sẽ luôn như vậy mãi và có lẽ anh cũng vậy đúng không ?

Đăng Truyện Online ~ Truyện 12 Chòm Sao

Tác giả: Lê Hồng Châu

Giới thiệu nhân vật:

*Chú ý: Người nắm giữ sinh mệnh Tinh Linh là nam, tinh linh là nữ. Tinh Linh không thể chết trừ phi bị chính chủ nhân hủy bỏ sinh mệnh, tức là chìa khóa.

Bạch Dương: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Ghét bị ràng buộc. Tuy nhiên, sau khi gặp được Tinh Linh Nhân Mã, hắn trở nên thích sợi dây liên kết giữa hắn và Nhân Mã. Hệ nguyên tố: Lửa.

Kim Ngưu: Là một Tinh Linh. Vì bất đắc dĩ mà trở thành tinh linh của Thiên Yết. Bị chủ nhân coi thường như súc vật. Tuy rất ghét Thiên Yết nhưng vẫn trung thành với chủ nhân, rất kiên định. Hệ Nguyên tố: Đất.

Song Tử: Là một tinh linh. Trở thành tinh linh của Sư Tử vì tự nguyện. Sau khi trở thành tinh linh đều hứng chịu nổi đau khổ do bị ghét bỏ. Nguyên nhân là vì sao thì ko bít, tuy nhiên vẫn dâng hiến bản thân. Hệ Nguyên tố: Gió.

Sư Tử: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Yêu Song Tử rất nhiều nhưng sau khi biết Song Tử đã tự nguyện hi sinh bản thân thì hận cô ấy vô cùng. Trở nên bất cần và trầm lặng. Hệ Nguyên tố: Lửa

Cự Giải: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Trở thành chủ nhân của Thiên Bình. Bị Thiên Yết hận thù nhưng đã rửa sạch được tội ác. Mong muốn được gặp lại Thiên Yết để tạ lỗi. Hệ Nguyên tố: Nước.

Xữ Nữ: Là một tinh linh. Ghét Thiên Yết vì đã giết hại đứa em gái độc nhất của cô: Kim Ngưu. Trở thành Tinh Linh với mong muốn báo thù. Yêu Ma Kết. Tự dằn vặt vì đã không thể cứu được Kim Ngưu. Hệ Nguyên tố: Đất.

Thiên Bình: Là một tinh linh. Yêu Cự Giải. Tuy nhiên, khi nhìn thấy mình phải đối đầu với anh trai là Thiên Yết thì rất mềm lòng. Mong muốn được nhìn thấy Song Ngư, cô bạn thân của mình. Hệ Nguyên tố: Gió.

Thiên Yết: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Độc ác, tàn nhẫn, lạnh lùng. Sau cái chết của em gái thì trở thành một kẻ sát nhân. Khi gặp được Kim Ngưu, hắn có lại được một chút cảm xúc. Hệ Nguyên tố: Nước.

Nhân Mã: Là một tinh linh. Cũng rất ghét bị ràng buộc. Cha mẹ bị một Tinh Linh sát hại và không muốn trở thành tinh linh. Tuy nhiên, sau khi gặp được Bạch Dương, cô thầm ước cho mình sống mãi mãi bên cạnh anh ấy. Hệ Nguyên tố: Lửa.

Ma Kết: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát, chăm chỉ. Đã từng là con trai của một gia đình quý tộc giàu có. Anh mong mỏi tìm thấy di tích của cha mẹ để lại. Hệ Nguyên tố: Đất.

Bảo Bình: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Hắn coi tinh linh như đồ chơi, để hắn thỏa mãn. Độc ác, tàn nhẫn, hắn chỉ nghĩ đến có mình. Sau khi diết Song Ngư, hắn giết hết tinh linh của mình. Hệ Nguyên tố: Nước.

Song Ngư: Là một tinh linh. Bị Bảo Bình sát hại. Tuy thế, cô vẫn một lòng yêu hắn ta. Dù biết là tình yêu của mình sẽ không được chấp nhận, Song Ngư vẫn hi sinh bản thân để bảo vệ hắn. Cô hi vọng được gặp lại Thiên Bình. Hệ Nguyên tố: Nước.