Truyện 12 Chòm Sao War In Love Chap 1 / 2023 / Top 15 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Getset.edu.vn

Love And War Chap 1 / 2023

Chap 1

12 năm trước. Tại trại trẻ mồ côi.

Phía sau vườn là hình ảnh một bé trai 8 tuổi với tập vẽ trong tay. Cậu đang chăm chú vẽ cùng với cây cọ trong tay. Bàn tay nhỏ, những ngón tay thanh mảnh phác hoạ từng đường nét, bức tranh dần dần hiện lên. Đó là một bé gái khoảng 8 tuổi, mặc chiếc váy màu trắng như thiên thần với nụ cười trên môi. Nhìn vào bức tranh đã hoàn thành cậu bé khẽ mỉm cười rồi viết thêm chữ “My Love” ở góc dưới cùng của bức tranh. Sau đó gấp tập vẽ lại. Chợt bất ngờ một đôi tay nhỏ nhắn bịt mắt cậu cùng một giọng nói trong trẻo vang lên:

– Hù. Đoán xem ai đây? 

Cậu bé mỉm cười, cô bé ngốc này dù ở bất cứ đâu cậu cũng nhận ra nên làm sao mà hù được cậu:

– Là cô ngốc nào đó. Haha.

Cô bé tức giận buông tay, bước đến ngồi cạnh cậu bé gương mặt phụng phịu nhăn nhó. Lườm cậu bé:

– Mình không ngốc.

Cậu bé bật cười lần nữa nhìn cô bé bây giờ quả thực đáng yêu, chỉ muốn nhéo má một cái. Chẳng thể ngờ một cậu bé ít cười, lạnh nhạt nhất nhì học viện lại luôn cười và dịu dàng trước cô bé này. Vươn tay xoa đầu cô bé, cậu bé dịu dàng nói:

– Được rồi. Vậy cậu mãi là công chúa trong lòng mình được chưa?

Cô bé đỏ mặt nhưng vẫn hất mặt, kiêu ngạo nói:

– Chuyện mình vẫn luôn là công chúa mà. Mà cậu vừa vẽ gì thế?

Nghe hỏi đến bức tranh cậu bé lúng túng, vội vã giấu tập vẽ ra sau lưng, ấp úng nói:

– Không có gì đâu.

Cô bé nhướn mày, cố cướp bức tranh:

– Là gì mà cậu phải giấu thế. Mau đưa mình coi.

– Không được.

Hai người rượt đuổi nhau, lúc cô bé sắp cướp được tập vẽ thì bất ngờ một giọng nói vang lên:

– Tiểu Thất.

 Cô bé quay đầu lại, còn cậu bé kia cũng nhờ thế mà nhanh chóng giấu bức tranh đi. Còn cô bé thì cũng quên luôn mục đích vừa rồi, vội vàng chạy về phía cậu bé mới tới, vui vẻ khoác tay cậu bé đó tươi cười nói:

– Tiểu Kết, mau theo mình. Hôm nay, mình có bất ngờ cho cậu.

 Cậu bé tên Tiểu Kết nhíu mày, thắc mắc. Vừa rồi thấy cô bé chơi đùa với cậu bé khiến cậu thật sự khó chịu nhưng hiện tay thấy bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lấy tay mình khiến tâm trạng cậu đột ngột thay đổi, như một dòng nước ấm chảy vào lòng. Cậu chỉ im lặng để mặc cô bé lôi đi.

 Có một người bị bỏ rơi, đứng trầm mặc nhìn theo bóng hai người kia, ánh mắt đầy nỗi buồn. Chợt cô bé nhớ ra điều gì, đột ngột dừng lại, sau đó quay lại hướng cậu bé kia rồi dùng tay còn lại nắm lấy tay cậu bé kéo đi, giọng cằn nhằn:

– Ya. Tiểu Yết còn đứng đó làm gì, mau theo mình. Mình cũng có bất ngờ cho cậu.

 Cậu bé Tiểu Yết bây giờ mới bừng lên niềm vui, trong giọng nói không tránh được xúc động. Cậu cứ ngỡ cô quên cậu rồi, không ngờ cô không quên cũng muốn dành bất ngờ cho cậu:

– Có cả mình sao?

Cô bé lườm cậu bé:

– Không cậu thì ai. Đồ ngốc.

Cô bé lôi hai cậu bé băng qua khu vườn đến trước một căn phòng đóng cửa. Lúc này, cô bé mới buông tay hai người ra, mỉm cười nắm lấy núm vặn cửa vặn, ra vẻ thần bí nói:

– Úm ba la. Bất ngờ cho hai cậu nè.

Cánh cửa bất mở đập vào mắt họ là một chiếc đàn piano, bên cạnh là một giá vẽ cùng chiếc bàn nhỏ bày đủ các dụng cụ vẽ và bút màu. Thấy hai người bạn đứng ngây ra, cô bé liền huých tay cả hai nói:

– Mình tặng các cậu đó. Hãy biến ước mơ thành thật nhé. Tiểu Kết mình đã chỉ cậu đàn nhiều rồi, cậu cũng đều biết hết rồi. Bây giờ cậu đã sỡ hữu riêng một cây đàn piano, hãy trở thành một nghệ sĩ piano trong tương lai nhé. Còn Tiểu Yết, cậu có đam mê với hội hoạ mình tặng cậu những thứ cần thiết để tương lai cậu sẽ thành nhà hội hoạ nhé.     Tiểu Kết và Tiết Yết không ai bảo ai đều nhìn cô bé, sau đó cùng vòng tay ôm chặt cô bé, giọng nghẹn ngào không nói thành lời, chỉ biết gọi tên cô bé. Đối với họ những đứa trẻ sống trong trại trẻ mồ côi thì những thứ kia thật sa sỉ, họ không bao giờ dám nghĩ mình sẽ có được nó ngay cả trong mơ dù họ luôn mong có.

– Tiểu Thất.

Đột ngột bị hai cậu bé ôm chặt, cô bé có chút bất ngờ. Bản thân cô bé không ngờ rằng hai người bạn mình lại xúc động đến vậy. Mỉm cười tinh nghịch cô bé giả vờ cằn nhằn:

– Này này, đừng có cảm động mà khóc nhé. Mình không muốn bị nước mắt, nước mũi các cậu tùm lum trên áo mình đâu.

Hai cậu bé liền buông cô bé ra gõ đầu cô:

– Ai thèm khóc chứ. Cậu đừng ăn dưa bở nhé. 

Cô bé lườm cả hai nhưng chợt nhớ ra điều gì liền thò tay vào túi áo lấy ra hai sợi dây chuyền bằng bạc. Mặt dây dây chuyền là hình cỏ ba lá đính đá phát ra ánh sáng màu tím dịu nhẹ. Cô bé đặt vào tay hai cậu bé mỗi người một chiếc mỉm cười nói:

– Tặng các cậu đó. Hãy luôn mang bên mình nhé. Nó là biểu tưởng may mắn, sẽ luôn mang may mắn cho các cậu. Ba chúng ta mỗi người giữ một chiếc.

Định nói thêm thì chợt một đám người áo đen xuất hiện, giọng nói cung kính:

– Tiểu thư đã đến giờ về.

Cô bé khó chịu nói:

– Tôi chưa muốn về.

Một chất giọng lạnh lùng vang lên, một người phụ nữ đeo kính đen che gần hết gương mặt, mặc bộ đồ sang trọng bước đến: 

– Con là một tiểu thư cao quý đừng có suốt ngày chạy tới cái trại mồ côi nhỏ bé này, chơi với mấy đứa địa vị thấp kém nữa. Chỗ của con là những nơi sang trọng, những người bạn môn đăng hộ đối. Hiểu chưa?

Hai cậu bé lặng người, bàn tay họ siết chặt lại. Lời nói người lớn luôn có sát thương đối với tâm hồn trẻ nhỏ. Đúng là họ là những đứa trẻ mồ côi, còn cô là tiểu thư đài các nhưng lẽ nào vì thế mà họ không được chơi với cô. Cuộc đời đúng ngang trái. Nếu vậy chỉ cần môn đăng hộ đối họ có thể đường đường, chính chính bên cô đúng không?

Còn cô bé nghe mẹ mình nói vậy thì vô cùng phẫn uất, lớn giọng cãi lại:

– Mẹ đừng có nói bạn con như thế. Bạn con còn cao quý hơn mấy bọn nhà giàu chạnh choẹ ngoài kia đấy.

Người phụ nữ giận dữ, quát lớn:

– Im ngay. Con học đâu thói cãi mẹ đấy hả. Lại ở bọn kia phải không? Người đâu lôi nó về cho tôi.

Đám người áo đen nắm hai tay cô bé kéo đi. Mặc cô bé dãy dụa, gào thét:

– Buông tôi ra. Mau buông ra. Tôi không muốn về. Thả tôi ra. Con ghét mẹ. Tại sao mẹ không giống ba chứ.

Hai cậu bé thấy vậy liền vội vàng chạy tới, kéo lấy tay mấy người áo đen kia nói lớn:

– Buông Tiểu Thất ra.

Do còn nhỏ không thể đọ được với những người vệ sĩ khoẻ mạnh, lại qua lớp đào tạo nên cả hai nhanh chóng bị xô ngã xuống đất. Nhưng hai cậu bé vẫn không nản lòng, cứ cố gắng chạy tới thì lại bị xô ngã làm cả người xây sát. Cô bé thấy vậy, nước mắt rơi ướt đẫm mặt, khóc nấc lên:

– Không được làm thương hai cậu ấy. Tiểu Kết, Tiểu Yết mau quay về đi. Mai mình sẽ tới.

Đến khi cô bé bị lôi ra xe rồi nhét vào, liền quay về sau xe không ngừng đập cửa kính kêu dừng lại khi thấy hai người bạn đang cố đuổi theo xe ô tô nhưng người phụ nữ kia lạnh lùng liếc nhìn người vệ sĩ gần cô bé ra ám hiệu. Lập tức người vệ sĩ lấy chiếc khăn màu trắng, có tẩm thuốc gây mê bịt miệng cô bé khiến người cô mất hết sức lực và lịm đi. Nhìn đứa con gái bị gây mê nằm im trên ghế, người phụ nữ khẽ vuốt tóc cô bé thì thầm:

– Mẹ xin lỗi. Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi.

Về phần hai cậu bé kia thì cứ mải cắm đầu chạy theo chiếc ô tô mang cô bé kia đi, đến khi hết sức mà ngã nhào xuống đường, chỉ biết bất lực nhìn chiếc xe khuất dần trong tầm mắt. Họ có cảm giác như hôm nay là lần cuối được thấy cô bé vậy. Trong lòng họ hi vọng ngày mai sẽ lại được thấy cô bé nhưng họ không hề ngờ rằng ngày mai, ngày mai nữa cô bé đó như biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời họ. Họ cứ đợi và đợi nhưng cô bé không hề xuất hiện.

12 năm sau

Trên toà nhà cao nhất thành phố, một người con trai với mái tóc màu đen, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đen láy nhưng mang nét buồn, hai tay đút túi quần, đứng nhìn về phía mặt trời đang lặn. Hoàng hôn đỏ rực phía chân trời làm chàng trai nhìn thực cô độc. Sợi dây chuyền bạc có mặt đá hình cỏ ba lá phát ra ánh sáng màu tím dịu nhẹ trên cổ chàng trai. Đưa tay chạm vào mặt dây chuyền, chàng trai khẽ thì thầm:

– Cậu nói ngày mai sẽ tới nhưng tại sao 12 năm rồi cậu vẫn chưa xuất hiện vậy. Tiểu Thất cậu đang ở đâu?

 Cùng lúc đó trong một căn phòng rộng lớn, một chàng trai khác say sưa đàn, những ngón tay điêu luyện lướt trên từng phím đàn như một nghệ sĩ thực sự. Đến khi bản nhạc kết thúc, chàng trai chậm rãi đứng dậy ra đứng lặng yên trước tấm kính lớn nhìn về phía thành phố. Mái tóc màu đỏ cùng đôi mắt xám, gương mặt lạnh lùng làm bao thiếu nữ si mê. Trên cổ cũng một sợi dây chuyền bạc giống của chàng trai kia sáng lấp lánh. Chạm tay vào mặt dây chuyền, chàng trai thì thầm:

– Mình đợi ngày mai của cậu suốt 12 năm rồi đó. Giờ đây mình có thể đường hoàng sánh bước bên cậu nhưng tại sao cậu lại không hề xuất hiện.

Ở một nơi khác trên máy bay có 3 cô gái ngồi cạnh nhau. Một cô gái với mái tóc ánh tím, gương mặt vô cùng xinh đẹp ngồi trong cùng đang nhắm mắt ngủ rất bình yên. Cô gái ở giữa với mái tóc màu vàng chanh, đôi mắt màu vàng nhạt cũng rất xinh đẹp miệng than vãn:

– Bọn mình nhận học bổng vào trường Kirin không biết may mắn hay xủi xẻo đây. Đang yên lại phải về đó. Làm sao quen đây ở đó có gì hay không nhỉ. Balabala…

Cô gái cứ tự kỷ nói một mình đến khi cô gái ngồi ngoài cùng có mái tóc màu cà phê, đôi mắt màu nâu gương mặt xinh đẹp không thua kém bạn mình đang ngồi chăm chú đọc báo liền dừng lại, ngẩng mặt lên liếc nhìn cô gái kia nói:

– Cậu lặng im cho Xử Nhi ngủ không thì bảo, con ngựa kia đến đó thì biết chứ sao? Lảm nhảm mãi. Mình cắt lưỡi cậu đấy.

Cô gái kia bĩu môi, ỉu xìu đáp:

– Được rồi Tiểu Thiên mình không nói nữa là được chứ gì. 

Thiên Bình cô gái được gọi là Tiểu Thiên chỉ liếc mắt nhìn bạn mình một cái rồi vươn tay lấy cốc trà nhấp một ngụm, thản nhiên nói:

– Mình chỉ muốn tốt cho cậu thôi Mã Mã. Cậu biết rồi đấy, cậu mà làm Xử Nhi tỉnh giấc thì số phận của cậu còn thảm hơn đấy.

Nhân Mã liền gật đầu, nuốt khan, không dám nói câu gì lén nhìn cô gái vẫn đang say ngủ. Nhìn cô ấy ngủ thật giống thiên thần nhưng lúc tỉnh thì. Nghĩ tới thôi Nhân Mã đã rùng mình rồi, còn Thiên Bình bật cười trước bộ dạng đáng yêu của cô bạn. Thật ra Xử Nữ cũng không phải đáng sợ chỉ là ai chọc giận cô ấy thì số phận người đó quả thật thảm thương. Cô nhìn vào quyển tạp chí lần nữa. Những lời Nhân Mã nói cũng là những điều cô nghĩ tới. Chuyến đi lần này liệu sẽ thế nào đây. Mong rằng bọn cô sẽ không gặp chuyện rắc rối gì.

Được sửa bởi sam sam ngày Tue Dec 24, 2013 6:41 pm; sửa lần 1.

Đọc Truyện 12 Chòm Sao: Chocolate Of Love / 2023

– Vì muốn ngủ chung thôi_ mẹ Cua mỉm cười tinh nghịch đánh lừa Cua

Và thế là từ đó….

– Cua, đi mua sắm với mẹ nè

– Cua, con đi ăn ở ngoài với mẹ nha

– Cua, đi chơi không? Mẹ với con cùng đi chơi nha

…….. bla …. bla……….

Cứ mẹ cô đi đâu liền mang cô đi theo. Có vài lần cứ tưởng đi chơi, ai dè toàn ở quán uống nước xong rồi về. Điều này làm Cự Giải cô phát chán. Tha cho con đi! Suốt ngày cứ Cua, Cua, Cua… thật là phiền quá đi mất!!! Và cô quyết định tìm onii _ Kết mà cầu cứu thôi

– Anh… Hai… em đây thân tàn ma dại tới nơi rồi nè_ Cự Giải bước vô phòng sách, không thèm để ý xem có ai hay không mà cứ tự nhiên vào mà… cầu cứu :))

– Ô… vậy… mẹ đã làm gì em rồi?_ Ma Kết thong thả ngồi xuống ghế và đợi em gái kể lại

– ơ… hơ hơ hơ * cười lạnh * ngay trọng tâm luôn nhá. Sáng tới chiều thì Cua này Cua nọ, đi đâu cũng lôi em theo. Nói đi chơi là gạt người, hứa mua cho em kẹo mà cũng không mua!!! Em dù sao cũng chỉ là 1 cô bé nhỏ nhắn, đáng yêu cơ mà! LÀM SAO MÀ CHỊU NỔI CƠ CHỨ! HỪ!!! * bỉu môi *

– Ồ… em là tiểu quỷ tinh nghịch thì có * cốc yêu lên đầu Giải * Vậy em muốn anh làm gì? Giúp họ?

– Anh không muốn giúp?_ Nghênh mặt, nhìn Kết bằng nửa con mắt

– Haiz… cậu thấy không? Nó toàn bắt nạt tớ thế đấy!!!_ Ma Kết thở dài nói với người bên cạnh. Người bên cạnh chỉ cười không nói gì

– A… thật là… xin lỗi * nhìn người ngồi trên ghế * nãy giờ em không để ý nha~_ Cự Giải làm ra vẻ hối lỗi

– Không sao_ Cậu ta mỉm cười

– Mau mau giúp em đi, nếu không…_ Cự Giải đang nói thì 1 giọng nói quen thuộc xen vào, khiến Cự Giải phải trốn đi

– Cua_chan, con đâu rồi? Ra đây nào! Mau lên chúng ta cùng đi mua sắm

– Ớ… em con có ở đây không Kết?_ mẹ cậu vọng vào phòng sách hỏi

– À… dạ… nó… * liếc nhìn Giải sau cái ghế sô pha * nó vừa bảo là đi đâu đó ra ngoài rồi ạ_ Kết nói dối không chớp mắt

– À… vậy mẹ ra ngoài tí đây_ mẹ cậu nói xong ngoảnh mặt đi luôn

– Phù…. yếu tim quá cơ!!!_ Giải thở phào nhẹ nhõm rồi móc phone ra, kiếm tên ai đó rồi hít 1 hơi thật sâu và…

Reng…reng…reng

alo, ba nghe đây

alo, sao con không nói gì vậy?

alo…

ba đang rảnh chứ ạ?

ừm, chi vậy con??? Con muốn mua gì à? Để ba giúp…

Nếu như ba rảnh rỗi như vậy… CHI BẰNG MAU LÀM LÀNH VỚI MẸ VÀ 2 NGƯỜI ĐI ĐÂU THÌ ĐI LẸ LUÔN ĐI! CỨ CÁI ĐÀ NÀY LÀ BA CHUẨN BỊ ĐỂ CON GÁI BA XUỐNG ĐÁNH CỜ VỚI VƯƠNG CA LUÔN ĐI LÀ VỪA!!! CON SẮP ĐIÊN LÊN RỒI ĐÓ!!! MAU VỀ NHÀ LÀM LÀNH NGAY!!!

Nhưng mà… ba không…

CẤM Ý KIẾN!!! LÀM LIỀN! NGAY VÀ LẬP TỨC

RỤP…. tít … tít… tít…

– Hộc… hộc… cứ như vầy em sẽ đứt hơi mà chết mất_ Cự Giải mặt đỏ ửng vì dùng hết sức, vỗ vỗ ngực, thiệt là mệt nha~

– Đây, nước nè, uống đi_ bạn của Kết đưa cho cô ly nước

– A… cảm ơn anh, hi!_ uống sạch cốc nước

– Nhưng làm như vậy có ổn không?_ Ma Kết hỏi

– Không ổn em liền quăn cả 2 ra khỏi nhà tới khi ổn thì thôi!_ Giải không thuơng tiếc nói

– Bá đạo trên từng hạt gạo!!!_ Ma Kết nhếch mép cười trào phúng

– Em lên phòng ngủ! Xin lỗi đã làm phiền!!! _ Giải quay người bỏ đi, sau đó quay lại không quên mỉa mai Ma Kết – Em chợt phát hiện là em có khả năng giải quyết vấn đề cao hơn anh nên kì này, anh là thực dụng đấy!!! Hehehe

RẦM

– Haiz…

– Hahaha, 2 anh em cậu thú vị thiệt!!!_ cậu bạn của Kết ôm bụng cười haha

– Im đi con bọ cạp kia! Cậu ý kiến tớ liền đem chiên xù cậu!!!

Chiều hôm đó…

– Ba mẹ sẽ quyết định đi du lịch lần nữa để chúc mừng việc ba mẹ mới làm lành_ mẹ Cua mỉm cười hạnh phúc

– Vâng vâng, mau đi đi ạ_ Ma Kết thở dài ngao ngán

– đi đường cẩn thận_ Cua cười ngọt ngào nhưng trong lòng thì Vâng, mau đi nhanh và luôn đi ạ! 2 người mà đi là nhà tự khắc sẽ bình yên thôi

– Vậy ba mẹ đi nha, bye con yêu_ 2 người nắm tay nhau đi ra ngoài

Cạch… cánh cửa nhà được khép lại

– Em làm gì mà họ làm lành nhanh vậy?_ Kết tò mò hỏi

– Ai mà biết chứ! Em đi ngủ đây_ nhún vai, bỏ lên phòng

Thế là ba mẹ họ cứ đi du lịch suốt mà cứ để cho 2 người con của mình tự do tự tại & cho tới bây giờ, 2 anh em Giải Kết cũng không biết 2 người họ đang ở đâu?!

Chuyện nhỏ 3: sinh nhật Cua & Dê

– Là lá la

_ Giải ngân nga bài hát, mặt thì tươi cười như hoa làm cho Kết ngạc nhiên

– Có gì mà em vui vậy nhóc? Không phải là lại có ý định gì đen tối nữa ấy chứ???_ Kết trêu chọc làm Giải từ đang vui chuyển sang tức giận, nhưng sau 1s Giải đã khôi phục lại trạng thái ban đầu, quăng cho Kết 1 câu hết sức tỉnh :))

– Nếu em có mưu đồ thì việc đầu tiên em làm là đốt hết cái đống sách yêu quý của anh đấy!!! Dê à?! _ nhếch môi, bỏ lên phòng

– Haizzz… có ai khổ như tui không?! Có đứa em gái hết sức là… _ Kết lầm bầm đủ mình nghe rồi thở dài thườn thượt

Vài ngày sau đó….

– Sắp tới sinh nhật cậu rồi! Cậu có tính tổ chức không?_ Song Ngư mỉm cười hỏi

– Tớ không biết nữa!!! Hỏi cái ông anh khô khan nhà tớ ấy_ liếc qua Kết

12 Chòm Sao Và Lovely Day(Chap5) / 2023

Nói rồi,Bạch Dương nhanh chóng đứng dậy,anh liền mở tủ ra lấy 1 chiếc áo thun màu trắng,1 cái quần jean cực bụi cộng thêm cái khoác màu đen thì hết sẩy,trông Anh lúc này cực kì bảnh nha.

(tác giả:Cứu bạn thôi mà,có nhất thiết là phải chưng diện thế không?Bạch Dương:*suy nghĩ 1 hồi lâu* Cần.Tác giả: bó tay)Anh vơ lấy chìa khoá xe rồi chạy thật nhanh xuống lầu,Anh bước ra khỏi cửa,định lấy xe đi thì bị ông quản gia từ đâu cản lại.

_Ừm,tôi ra đây chút xíu.Ba mẹ tôi có về,ông cứ nhắn là tôi đi qua nhà Kim Ngưu có chuyện-Bạch Dương nói.

Ông Quản gia chưa kịp nói hết câu thì Bạch Dương đã leo lên xe và phóng đi tự lúc nào(vẫn nóng tính nhỉ?).Ông chỉ biết ngơ ngác nhìn xe Bạch Dương đi khuất rồi nói tiếp.

Cô gái kia nghe thấy thế,liền quay người lại nhưng vì ánh sáng đèn bin chiếu thẳng làm cô choá quá,cô đưa tay lên che bớt đi cái ánh sáng kia, cô nheo mắt nhìn về phía Bạch Dương.

_BẢO BÌNH???Cậu làm gì ở đây?-Bạch Dương vội tắt đèn bin và nói.

(Bảo Bình ăn mặc kín đáo nên đơn giản thế này thôi)

_Cậu là…Mà cậu cũng làm gì ở đây?-Bảo Bình không khỏi ngạc nhiên.

_Ừm thật ra thì…Bạn tôi,Kim Ngưu á ,không biết nó làm gì mà bị nhốt ở trong đó ,bây giờ tôi phải đến để cứu con Ngưu Ngố nè.

Bạch Dương nói xong rồi thở dài ngán ngẩm,còn Bảo Bình,cô ngạc nhiên trước câu nói của anh,cô đưa tay nâng nhẹ kính mình lên,mắt thì cứ trố ra nhìn.Bạch Dương quay sang thì thấy cô đang nhìn mình bằng ánh mắt kì lạ.Anh thắc mắc hỏi:

_À không,chỉ là…bạn tôi…Song Ngư đó cũng bị nhốt ở trỏng-Bảo Bình ho ho vài cái và nói.

Lần này không phải là Bảo Bình ngạc nhiên mà là Bạch Dương, câu nói đó khiến anh phải thốt lên.

_HẢ???Ý cậu là Kim Ngưu…nó…Song Ngư hả?Hơ…(nói câu này dễ bị hiểu lầm quá nhá.Thế mà Bảo Bình vẫn hiểu ý cậu ta không phải thế).

Bảo Bình không nói gì,cô chỉ nhún vai như có ý nói”chắc thế”.Cô dựa vào tường rồi ngước mắt lên nhìn trời.Bạch Dương thở dài,cũng dựa vào tường và nhìn lên,Anh cười nhẹ.

_Không,tôi mắc cười về 2 người đó thôi.Nhất là Kim Ngưu,chắc nó đang vui thầm trong lòng đây.

Bảo Bình ngớ người khó hiểu”Là sao”nhưng lại thôi ,cô nói tiếp.

_Ừm,gọi người đến ,cô Vũ Linh á-Bạch Dương nói rồi lấy điện thoại ra và gọi.

_Cậu có thể đứng yên được không?Tớ chóng mặt quá-Bạch Dương.

Thì ra từ nãy đến giờ ,cô nàng Bảo nhà ta cứ đi đi lại lại khiến đầu ai kia quay vòng vòng.Bây giờ thì nàng Bảo mới chịu đứng lại,cô nhìn anh nhăn nhó,nói.

_Tôi lo lắm…Hơn 5 phút rồi đấy,vậy mà vẫn chưa có ai đến hết.

Bất chợt,anh kéo tay cô lại,Anh nhìn cô hồi lâu rồi mỉm cười.

_Thôi được rồi,đứng yên đi nào,không sao hết.Yên tâm đi.

Nụ cười của anh, ánh mắt của anh, nó làm cô xao xuyến và đỏ mặt (Bạch Dương lừa tềnh quá).Cô gượng ,tại sao Anh cứ nhìn cô mãi,thật sự cảm giác này khó tả quá,chưa bao giờ tim cô lỗi nhịp thế này.Cô đang lúng túng và mất dần Bình tĩnh,cô nhanh chóng giật nhẹ tay ra khỏi anh vì nếu không ánh mắt của Anh sẽ làm cô đứng không vững.Cô quay đi và dựa người vào tường,cô lấy ra từ trong chiếc cặp của mình là 1 cuốn sách(cô luôn đem nó bên người mỗi khi cô lo sợ hoặc mất bình tĩnh),cô chăm chăm nhìn vào nó, miệng thì cứ lẩm nhẩm cái gì đó,cô cố gắng gột sạch mọi hình ảnh của Anh lúc nãy.

_Cậu đọc sách hả?Trời tối thế này làm sao mà đọc được?

Câu nói của Bạch Dương khiến cô choàng tỉnh,cô quay sang thì mới biết …Thình thịch thình thịch”làm sao đây? Khuôn mặt của cậu ấy sát mình quá,khoảng cách đó không xa mà lại quá gần. Mình phải làm sao đây? Mình phải làm gì?Tim mình,tay mình,nó sao vậy ?Mình…

_Cậu sao thế?-Bạch Dương ngẩng đầu lên,anh chằm chằm nhìn cô,vẻ mặt cậu ta cứ ngây ngây ngô ngô thế nào ấy.

Lại là ánh mắt đó của Anh,1 lần nữa cái nhìn của anh lại khiến cô đau tim,bây giờ, cô như người mất hồn, tay cô khẽ run lên…

_Cậu sao vậy?Rớt sách rồi kia-Bạch Dương vừa nói vừa cúi người xuống lượm.

Câu nói của Anh làm cô hoàng hồn.Cô lúng túng cúi người xuống.

_Haha…Giỡn thôi,không có đau,cô sao thế? Tại sao lại lo lắng cho tui vậy ta? Trông cô lúc này dễ thương và đáng yêu lắm đó,cô biết không?

Câu nói của Bạch Dương làm cô cảm thấy gượng và đỏ mặt vô cùng, nhưng cũng đỏ mặt vì giận,cô tức điên người,không chịu nổi nữa,cô lấy tay đấm túi bụi vào Bạch Dương làm cho chàng ta không kịp trở tay.

_Cho chừa cậu ,cho đáng cậu ,cậu đi chết đi,đùa vậy đó hả?

Mặc cho Bạch Dương La lên đau điếng,khóc lóc ,van xin ,cô vẫn cứ đánh cho hả cơn giận.

2 bàn tay của cô đã bị 2 bàn tay của anh giữ lại và không tài nào tháo ra được.Cô bất ngờ nhìn anh và anh cũng nhìn cô .Cả 2 người họ vẫn giữ tư thế đó,2 con mắt chạm nhau,trong phút chốc,bỗng cái bầu không khí kia trở nên yên tĩnh và lãng mạn hẳn,nó như kéo 2 người xích lại gần nhau hơn.Anh chậm chậm đưa mặt mình gần sát mặt cô,ngày càng sát, cô thẹn thùng đỏ mặt,cô không biết tại sao mình lại không đẩy Anh ra bởi cô có cảm giác tin tưởng 1 điều gì đó từ anh, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Và rồi khuôn mặt Anh cũng gần chạm đến cô,chỉ 1 chút nữa thôi,trong giây phút này đây, môi của anh sẽ chạm đến môi cô…

_Trời ơi!2 đứa này,làm gì đó,mới 17 tuổi mà dậy đó hả?Mau buông ra nhanh-Đang lãng mạn tự dưng cô Vũ Linh từ đâu hét lớn (mất cả hứng à)

Bảo Bình giật mình,cô nhanh chóng quay sang, cô giật tay Anh ra rồi nhanh chóng đứng dậy,Bạch Dương thì mất cả hứng”Đang sắp chạm tới mà lại”(Tác giả:mi đen tối quá nhá!Bạch Dương: chưa tới lượt ngươi lên tiếng nhá!*lườm*.Tác giả:*xách dép bỏ chạy*)Còn tên kia thì từ từ đứng dậy, mặt cứ hầm hầm sao ấy.

_Ôi!Thoát rồi mừng quá Bảo ơi-Song Ngư ôm chầm lấy Bảo Bình.Bảo Bình vỗ vỗ nhẹ lưng Ngư.

_2 cậu lên xe mình chở về luôn-Bạch Dương nhìn cả 2 bạn sao nữ mỉm cười.Kim ngưu cũng nói thêm-Phải đó…

_Thôi,lên đi 2 nàng ơi,mắc công kêu người lên đón rồi ngồi chờ nữa-Bạch Dương vừa nói vừa mở cửa xe ra.

Bảo và Ngư đành phải “Ừ”nghe theo. Cả 4 người đều lên xe,Bạch Dương ngồi trước đảm nhiệm phần lái, Kim Ngưu ngồi kế bên,Bảo và Ngư thì ngồi phía sau.

_Sao vậy Bạch Dương?-Kim Ngưu hỏi.

_Chết thật, xe không nổ máy,thiệt bực quá ,vậy mà bảo xe xịn,mấy người này ,làm ăn vậy đó hả? Kiểu này ta sẽ đi kiện cái đám ăn hại kia mới được,bực quá -Bạch Dương tức giận ,anh lấy tay đập mạnh vào tay lái khiến cả bọn ngớ người ra mà toát cả mồ hôi(trừ Kim Ngưu,khá quen rồi).

Anh gục đầu vào tay lái,nhìn Anh hết sức chán nản,tay thì cầm điện thoại bấm bấm gì đó.Anh quay người về phía sau,nét mặt của anh khác hẳn lúc nãy(ý là nhìn mặt Hiền hơn á) giọng nói cũng khác hẳn,Anh mỉm cười và nhẹ nhàng nói:

Cả 2 bạn sao nữ chỉ biết trố mắt nhìn rồi gật gật đầu ,im lặng, không nói gì hết (làm người ta sợ luôn kìa.Bó tay)Xong anh quay người lên thở dài, Kim Ngưu nhìn mà chỉ biết lắc đầu.Cả 4 người họ cùng ngồi chờ, cứ im lặng như thế bởi không biết nói gì hơn.

Cả 2 chàng trai đều nhìn xuống chỗ 2 bạn nữ đang tựa đầu vào nhau ngủ li bì,không biết trời trăng mây gió gì hết á(lý do ngủ quên:vì chờ lâu quá với lại 2 nàng nghe nhạc buồn nữa chứ)cả 2 cùng nhìn chằm chằm khuôn mặt 2 nàng rất ư là đáng yêu đang ngủ(Ngưu nhìn Ngư,Bạch nhìn Bảo nhá)rồi mỉm cười.

[Truyện 12 Chòm Sao Love You, Don’T Ask Me Why (Chap 4) / 2023

Chap 4

Nhân Mã thì đi chiếc Porsche 911 GT3 RS

Xử Nữ thì đi savage rivale roadyacht gts

Bảo Bình thì đi chiếc Ferrari 458 Italia GT

Thiên Bình thì đi Bentley Silver Wings Concept (t/g: rất thích chiếc nì nhưng bây giờ nó chỉ mới là bản phát thảo )

Các nàng từ trong xe bước ra làm bao nhiêu người phải ngất ngây trước vẻ đẹp của 6 nàng. Nhân Mã chạy đến chỗ các sao nữ tụ tập rồi cả đám cùng nhau bước qua chỗ các sao nam.

-Xe cũng đẹp nhỉ – Song Ngư khen.

-Ồ! Cũng bình thường thôi – Nhân Mã khiêm tốn.

-Thôi đừng khen qua khen lại nữa, bây giờ các cô muốn đấu sao – Ma Kết hỏi.

-Chia cặp 1 nam 1 nữ đấu – Xữ Nữ .

-Ok tôi cũng định vậy – Sư Tử chen vào.

-Vậy đi để công bằng bóc thăm đi – Cự Giải đưa ra một đề nghị rất chí lí

11 sao còn lại đồng thanh: “Ok”.

Cả bọn bóc thăm người có cùng số với nhau sẽ đấu với nhau và số đầu tiên sẽ thi trước và kết quả là.

Xử Nữ – Sư Tử: 1.

Bảo Bình – Bạch Dương 2.

Nhân Mã – Song Ngư: 3.

Kim Ngưu – Ma Kết : 4.

Cự Giải – Song Tử: 5.

Thiên Bình – Thiên Yết: 6.

-Nhưng chẳng lẽ chỉ đua không thế này chán lắm – Bảo Bình than vản.

-Uhm, tôi cũng thấy thế – Song Tử hùa theo.

-Vậy người nào thua phải nghe theo lệnh người kia trong vòng một tháng và tổng kết lại bên nào thắng nhiều hơn thì phải bao bên kia ăn trong vòng 1 tháng, sao ok không – Kim Ngưu.

-Cậu lúc nào cũng ăn – Thiên Bình lắc đầu với cô bạn.

-Ok vậy đi, tất cả mọi người ở đây sẽ làm chứng – Sư Tử chỉ về các fan hâm mộ của mình – Rồi bắt đầu thi.

Các bạn nam muốn công bằng nên đã nhờ một trọng tài có tiếng về để chủ trì trận đấu.

-Xử Nữ và Sư Tử vào vị trí – tiến của trọng tài.

Cả hai xoay xe lại rất điêu luyện rồi chạy đến chỗ vạch xuất phát.

-Tôi sẽ không thua anh đâu – Xử Nữ cười nữa miệng.

-Mong là vậy – Sư Tử quay sang nhìn Xử Nữ có ý thách thức.

1..2..3 Pằng – tiếng súng vang lên hiệu lệnh xuất phát.

Cả hai bắt đầu chạy một vòng quay sân Công viên Moonlight. Sân công viên này rộng bằng một cái sân bóng đá, đườngđi rất rộng dù có 4 chiếc xe vẫn có thể chạy vừa. Hiện giờ, Xử Nữ đang dẫn trước Sư Tử với khoảng cách không xa, đang tiến về khúc cua thì bất chợt Sư Tử tăngtốc vượt mặt Xử Nữ khi vừa quẹo cua, bây giờ Sư Tử đã cách Xử Nữ một khoảng xa và sắp chạy về địch. Xử Nữ vẫn không chùng bước cố gắng tìm thời cơ vượt qua và nhờ vào sự điêu luyện trong đua xe của mình cô đã vượt mặt Sư Tử và về đích.

+Vòng 1: Xử Nữ – Đội nữ thắng.

-Không thể nào, mình không thể thua cô ta được – Sư Tử tức giận đập vào vô-lăng.

-Muốn thắng tôi, đâu có dễ – Xử Nữ cười mĩa mai Sư Tử. Sư Tử tức nhưng cũng không làm gì được đành ngặm ngùi đau khổ.

-Tiếp theo Bảo Bình và Bạc Dương, mời vào vị trí.

Bảo Bình và Bạch Dương chạy đến vạch xuất phát 2 bên kênh kênh nhau rồi kìa mĩa.

Cả hai bắt đầu xuất phát sau khi tiếng súng kết thúc. Cả hai ngang tài ngang sức chạy song song nhau đến chỗ khúc cua Bạch Dương vượt mặt chạy với tốc độ nhanh nhất về vạch xuất phát và chạm đích.

+Vòng 2: Bạch Dương – Đội nam thắng.

-Tức thật tại sao – Bảo Bình giận giữ không chấp nhận được kết quả.

-Haha, thắng rồi – Bạch Dương yeah lên với các sao nam.

-Vòng 3 mời Nhân Mã và Song Ngư.

-Cô chờ đó tôi sẽ thắng và sai cô đến chết cho xem, hahaha – Song Ngư tự tin nói.

-Để rồi xem, đồ con Cá mà dám đấu với Ngựa thua chắc rồi – Nhân Mã cãi lại.

Pằng.

Nhân Mã vụt qua mặt Song Ngư khi Song Ngư đang định cãi lại, Nhân Mã dẫn đầu phía sau là Song Ngư đang cố gắng đuổi theo đến khúc cua Nhân Mã quay xe một cách điêu luyện làm cho bụi bay lên, Song Ngư mù mịt, Nhân Mã chạm đích đến.

+Vòng 3: Nhân Mã – Đội nữ thắng.

-Khà khà thấy chưa, tôi đã nói mà – Nhân Mã cười nhăn răng trước cái thắng vẻ vang của mình làm Song Ngư tức không nói nên lời.

-Kim Ngưu và Ma Kết vào vị trí.

Pằng.

Kim Ngưu vì còn lo gặm bánh mì mà đã để Ma Kết vượt mặt, thấy tình hình bất ổn Kim Ngưu quăng luôn ổ bánh mì chạy đuổi theo Ma Kết. Chạy gần tới khúc cua thì Kim Ngưu định vượt mặt nhưng không hiểu sao xe bị mất thắng trượt ra ngoài bị Ma Kết chạy qua còn cố tình đụng vào cho văn xa hơn và chạy nhanh về vạch xuất phát, chạm đích. Thấy tình hình vậy Nhân Mã và Thiên Bình chạy tới giúp Ngưu Ngưu, Nhân Mã thì lái xe Ngưu chạy vào trong còn Thiên Bình thì đỡ Ngưu ngồi xuống ghế.

-Yếu thế mà cũng đòi đua – Ma Kết nói nặng làm Kim Ngưu ấm ức khóc, mấy sao nữ tức quyết trả thù cho bạn.

+Vòng 4: Ma Kết – Đội nam thắng.

-Cự Giải và Song Tử.

-Em à, coi chừng anh đấy anh không vừa đâu – Song Tử nháy mắt với Cự Giải..

-Ồ! Anh thấy tôi hiền mà tưởng tôi sợ anh à, xin lỗi nha tôi đây cũng không vừa – Cự Giải lên tiếng chọc tức Song Tử.

1…2…3 Pằng.

Cử Giải dùng mưu cố ý chạy chậm hơn Song Tử đợi gần tới khúc cua cô sẽ tăng tốc độ rồi vòng một vòng cung thật đẹp vượt qua mặt Song Tử rồi về đích. Song Tử không biết được kế hoạch của Cự Giải nên rât hăng hái mà chạy. Đến khúc cua bất chợt Cự Giải tăng tốc xoay khúc cua cố ý ép Song Tử ra ngoài rồi chạy thật nhanh về đích.

+Vòng 5: Cự Giải – Đội nữ thắng.

-Không ngờ được một cô gái hiền lành như cô mà chạy ghê nhỉ – Song Tử khen.

-Cám ơn, quá khen đợi đến Thiên Bình đấu anh sẽ phải lòi con mắt – Cự Giải khinh nói.

-Ồ thế cô tưởng Thiên Yết của tụi tui hiền lắm chắc – Bạch Dương không biết từ đâu nhảy vô.

-Được để tụi này chóng mắt lên coi – Xử Nữ nói.

-Bình Nhi fighting – Nhân Mã nói xong rồi đập tay với Thiên Bình.

-Hì hì, ok mình sẽ cố gắng hết sức – Thiên Bình cười thật tươi rồi bước vào chiếc Silver Wings.

Thiên Yết vẫn cái dáng tựa lưng vào chiếc Lamborghini không rời mắt khỏi Thiên Bình đến khi trọng tài báo hiệu thì cậu mới bước vào xe. Thiên Bình quay xe rất nhẹ nhàng không hoành tráng giống các bạn của mình chạy đến vạch xuất phát.

-Hừ, con cờ của nhóm các cô à, thui chắc rồi – Sư Tử nói mĩa.

-Kệ đơn giản mà chắc còn hơn màu mè mà thua – Bảo Bình nói rồi trề môi.

Pằng.

Thiên Yết chạy vượt mặt Thiên Bình, tuy thế cũng không làm Thiên Bình bị hoang mang, cô bỗng nhiên nhấn mạnh chân ga phóng vút qua Thiên Yết cũng không quên quay qua mĩm cười với Thiên Yết một cái làm Thiên Yết giật mình, không biết tại sao lại có cảm giác rất lạ trước nụ cười của Thiên Bình. Anh mãi suy nghĩ mà không biết được Thiên Bình đã quành qua khúc cua. Thấy tình hình bất lợi anh liền tăng tốc độ, chạy thật nhanh để đuổi theo Thiên Bình, nhờ vào động cơ mạnh của chiếc Lamborghini mà anh nhanh chóng đã vượt kịp Thiện Bình. Thiên Bình cố gắng chạy thật nhanh nhưng vẫn không thể vượt được Thiên Bình. Gần tới đích cô chạy nhanh hơn c61 gắng ép Thiên Yết vào giống như cách Ma Kết đã làm với Kim Ngưu để trả thù bạn vừa có thể về đích. Nhưng Thiên Yết biết được nên đã né tránh nhưng vẫn không tuộc lại phía sau và cuối cùng thì cả hai cùng chạm đích. Khiến tât 1ca3 mọi người ngỡ ngàng.

-Vậy là sao – Bạch Dương trưng bộ mặt ếch ra nhìn.

-Thì là huề chứ sao – Ma Kết kí đầu Bạch Dương.

-Rồi giờ tính sao – Thêm một tên ngố Song Tử nhào vô hỏi.

-Thì coi như bỏ hai người đó ra, còn lại mấy người kia thì tính – Xử Nữ xoa cầm suy nghĩ.

-Uhm, cũng được, á nếu như vậy chả khác nào các cô thắng – Sư Tử thông minh đột xuất.

-Chứ sao nữa, thua thì chấp nhận đi, các anh là công tử mà chẳng lẽ lại đi tiếc mấy bữa ăn – Kim Ngưu nói rất chí lí.

-Ai nói tụi này tiếc, ừ thì thua vậy đi – Sư Tử nói.

-Ê ê vậy chẳng lẽ tui với tên này huề thiệt hả? – Thiên Bình hỏi.

-Uhm, chắc thế – Nhân Mã gật gật – À mà tui có ý nì cũng hay, nếu hai người huề thì chia ra nữa tháng đầu thì bà muốn làm gì thì sai cái đó nữa tháng còn lại thì tới Thiên Yết.

-Gì kì vậy tại sao lại là Thiên Bình trước mà không phải Thiên Yết – Ma Kết lí sự.

-Tại vì đội nữ thắng nên mấy người phải nhường – Cự Giải cãi lại.

-Được – Thiên Yết lạnh lùng lên tiếng, mĩm cười đầy gian xảo.

-Ực ực – Thiên Bình nuốt nước bọt hỏi – Tớ có thể đổi lại không.

-Không – Thiên Yết đáp gọn lỏn.

-Wae (tại sao đó mà) – Thiên Bình nắm tay Nhân Mã lắc lắc.

-I Don’t Know – Nhân Mã bó tay.

-Thui về mấy bà, chiều còn cóviệc đó ở đó mà tiếng Tây tiếng Hàn, tiếng Anh tiếng em – Xử Nữ nói.

Rồi các sao nữ lần lượt ra về, để mặc các sao nam ở lại đó với cơn tức giận.