Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Thiên Sứ Định Mệnh

Vù…vù….Gió khẽ cựa mình như 1 con giao long tỉnh giấc sau hàng ngàn năm…..Nó gom toàn bộ lông cánh của mình, trợn trừng đôi mắt, lao vút tới cô gái có mái tóc màu xanh biển….. Bảo Bình nghe tim mình đau nhói…..Cứ như vừa bị thứ gì xé nát…..Hai chân run bần bật…..cô cố kìm nó lại….nhưng không thể…toàn thân cô thoáng chốc ngã nhào xuống….. Thiên Bình nhíu mày định đưa tay ra đỡ, ánh mắt 2 người bỗng chốc chạm vào nhau….Màu đỏ rực của lửa và xanh dịu của đại dương…. Bảo Bình nắm chặt lấy tay cô….. -Bình nhi…..mọi chuyện là thật sao?- đôi môi run run cùng ánh mắt tổn thương đến ghê gớm Thiên Bình nhìn nhỏ bạn trước mặt….2 luồng suy nghĩ đấu tranh dồn dập trong cô…..Rốt cuộc có nên nói ra hay không? Điều này chắc chắn sẽ khiến Bảo Bình suy sụp dữ lắm! Nhưng dù sao khi nãy cũng đã nói rồi, chả lẽ bảo là mình đùa? Nhưng liệu Bảo Bảo có chấp nhận được sự thật này không? Thế nhưng, nhỏ là người trong cuộc, không nói liệu có đúng không? Có thiệt thòi quá hay không? Mà nếu…… -Thiên Bình…..- đôi tay lay lay nhẹ….. Bình nhi chợt giật mình, thoát ra khỏi những suy nghĩ phức tạp đang dần hình thành trong đầu mình…cô hơi khẽ nhíu mày….. -Bảo Bảo…..tớ Bảo Bình chợt run lên…..cầu trời đó chỉ là lời đùa…Bình nhi cậu vốn dí dỏm lắm mà, chắc là đang đùa với mình đúng không? Nói cho mình biết đi! Nói đi! Thiên Bình nhìn thấy những suy nghĩ đang xoay vòng trong đôi mắt của Bảo Bảo….cô không biết nên làm thế nào…. -Bình….nhi….- tiếng nói ấy lại 1 lần nữa cất lên…. Cô gái có mái tóc dỏ rực ấy lúng túng và bối rối thấy rõ….Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của bạn mình…Khẽ nhắm chặt mắt lại, hít 1 hơi thật sâu….. -Bảo Bình!- Bình nhi mở to đôi mắt đầy kiên định ” Phải cho cậu ấy biết sự thật thôi!”- cô nghĩ -…………- Bảo Bảo không đáp, thay vào đó, nhỏ nắm chặt lấy tay của Bình nhi, đôi mắt mở to….. -Đó là sự thật! Cậu và Ngưu là hai chị em cùng mẹ khác cha!- cô đau buồn gằn từng chữ…. Khoảnh khắc đó…dường như có 1 cái gì đó vỡ tan trong trái tim của Bảo Bảo…bàn tay cô rời khỏi tay Bình nhi, buông thõng xuống đất…Nơ-ron trong đầu Bảo Bảo đang hoạt động hết công suất để thu nhận cái thông tin vừa rồi…..Ánh mắt nhỏ trở nên dại đi, trống rỗng…..Giọt nước lăn dài trên má…..Nước mắt mềm nhưng đâm nát cả con tim…… -Là thật à?- nhỏ khẽ hỏi….hỏi chính bản thân mình…. Bình nhi cũng đau lòng không kém….cô không đáp…chỉ im lặng nhìn Bảo Bảo….. Bảo Bình chống 2 tay xuống mặt đất, để nước mắt rơi xuống đọng thành một vũng nhỏ….đủ soi thấy gương mặt đau khổ của chính cô….. -Tại sao? Tại sao lại như thế chứ?- Bảo nhi nói trong tiếng uất nghẹn…Một cái gì đó chặn ngang họng khiến nhỏ không thốt lên được 1 chữ nào tròn trĩnh….

Im ắng. Im ắng………Một sự yên lặng đến lạnh người….. Giữa bầu trời rộng lớn….giữa mặt đất hoang vu…..2 con người gặp nhau….là số phận đã an bài??? -Không thể….- tim cô nấc lên 1 tiếng, Bảo Bình nắm cả hai bàn tay thật chặt….. -Ư…………….. Từ phía sau lưng cô….một tiếng rên khe khẽ cất lên, phá ta đi không khí nặng nề thảm não….. Kim Ngưu từ từ mở đôi mắt màu xanh da trời….khẽ nhíu mày…chớp vài cái để quen với thứ ánh sáng hiện tại để rồi há hốc ngạc nhiên khi thấy một cô gái có mái tóc đỏ rực đang nhìn mình chăm chăm….. -Thiên….Thiên Bình…? Là cậu à? Gật đầu. Bảo Bảo đưa tay quệt nhanh giọt nước mắt…. -Sao cậu lại….?- Ngưu ca ngơ ngác hỏi Im lặng. -Cậu về thật rồi ư? -Ưhm…- Bình nhi cố nở 1 nụ cười gượng gạo -……… -…….. – Hay quá! …vậy…vậy là từ nay Sư Tử khỏi cằn nhằn, bực dọc nữa….Cậu không biết đâu….. hắn…khụ khụ….. -Cậu có sao không?- Bảo Bảo định quay lại thì Bình nhi đã nhanh chóng cướp lời -Không- Kim Ngưu xua xua tay….- Bảo Bảo…tớ và Bảo Bình sẽ….à…mà cậu không biết đâu nhỉ? Dạo này có nhiều chuyện lắm! Ngưu ca vô tư nói, vừa cười tươi vui vẻ, đâu biết đã vô tình thắt quặn lòng ai đó…. -Bảo Bảo?- anh chợt cảm thấy có cái gì kì lạ khi Bảo Bình xoay lưng về phía mình…và im lặng…Chí ít ra cô cũng phải khá vui mừng…..khi thấy Thiên Bình chứ…Lẽ nào có chuyện gì xảy ra? -Bảo Bảo?- giọng nói ấy vẫn trìu mến như ngày nào…..nhưng sao Bảo Bình không kìm được nước mắt….? -Bảo Bình!- Kim Ngưu gọi to, nắm chặt tay, đẩy người cô quay lại phía mình… Và……thời gian như sững lại….khoảnh khắc khi thấy đôi mắt đỏ hoe, hình ảnh thu lại trong mắt anh là gương mặt xinh đẹp đầy đau đớn của ng con gái anh yêu……Ngưu ca ghì chặt cô vào lòng, đặt lên một nụ hôn ngọt ngào trên môi nhỏ…Anh không biết tại sao lại làm như thế, một con ng khác trong anh cho biết rằng anh cần an ủi nho ngay lúc này. Bình nhi giật mình nhưng vẫn im lặng nhìn họ… Giọt nước trong veo càng ứa ra từ đôi mắt to tròn xinh xắn ấy…..Cô nấc lên theo từng nhịp hôn…..lòng đau như có hàng trăm mũi tên xuyên vào…..Nhắm mắt…đáp lại…… Rồi…sau đó….nhẹ nhàng đẩy anh ra…Cô bắt đầu bình tĩnh lại…. -Em sao vậy? Bảo Bình!- anh dịu dàng cất tiếng -………… Kim Ngưu nhìn thấy sự đau khổ, tiếc nuối trong đôi mắt ấy thì thực sự lo lắng…. -Chuyện gì đang xảy ra thế?- anh nhìn Bình nhi nghi vấn Bảo Bảo nhìn sâu vào mắt Ngưu ca, đây là em trai cô hay sao? Là em trai cô hay sao chứ? -Em yêu anh….- cô run run khẽ bảo -Em….- anh quay lại nhìn cô, nhíu mày… Thiên Bình khẽ lắc đầu….thở dài tiếc nuối -Chúng ta không thể! -Em đang nói gì vậy? Không thể gì? -Không thể yêu nhau! -Cái gì??!!!!!!!!!!!!- anh ngạc nhiên hỏi lại-…em không yêu anh nữa sao? Lắc đầu…. -Không phải! -Ghét anh rồi sao? Lắc đầu. -Anh đã làm gì sai sao? Lắc đầu…Từng câu hỏi của Kim Ngưu như xoáy sâu vào vết thương lòng của Bảo Bảo, cô ôm mặt nấc lên…… -Không….không phải…. -Thế tại sao chúng ta…lại…. Bảo Bình ngước mặt lên…toàn thân run bần bật, Ngưu-chan nắm chặt lấy đôi vai cô….. -Chúng ta…..hức….chúng ta….hức…là….là….chị em…… *”RẦM!!!!!!!!!!!!!* Kim Ngưu chết sững……Anh vừa nghe thấy gì? -Em nói gì? -Chúng ta là chị em…là chị em….chị em!!!! Anh nghe rõ chưa?- cô ôm mặt nức nở….. -Chị em….?- anh vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra…..tại sao thế được? NHưng vẻ mặt của cô lúc này…không thể là đánh lừa anh…nhưng tại sao cô ấy lại nói chuyện này chứ? Chẳng lẽ…. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh…. Bình nhi thấy ánh mắt dò hỏi của Ngưu ca, lặng lẽ rơi lệ, gật nhẹ đầu…. 1s…. 2s…. 3s… Anh thực sự không biết mình nên nghĩ gì……Đau buồn? Bất ngờ? Sợ hãi? Lo lắng? Hoàn toàn trống rỗng…..Thứ cảm xúc lúc này của anh là 1 con zero vô nghĩa…..Toàn thân anh bất giác run lên….. -Bảo Bình… -Hức….hức….hức…- Bình nhi đang khuyên nhủ Bảo Bảo Toàn cơ thể Kim Ngưu như đóng băng tại chỗ….anh không tài nào làm chủ nổi mình nữa….Tách…1 giọt nước rơi trên mu bàn tay….. Anh giật mình, đưa tay lên má….Anh đang khóc hay sao? -Bảo Bảo….anh không còn cơ hội nói yêu em nữa hay sao? Sao ông trời lại bất công với chúng ta như thế chứ?- anh nhìn ng con gái trc mặt….. -Thiên Bình….rốt cuộc chuyện này là sao? Cậu không đùa với tụi này chứ?- dù đau lòng nhưng lí trí vẫn buộc anh hỏi lại, ko chấp nhận sự thật này…… -Tớ nói thật!- Bình nhi dịu dàng -Không….không thể nào! Cậu đang đùa với tớ phải không? -……….. -Chúng tớ sao có thể là chị em chứ? Nín khóc đi Bảo Bảo, chúng ta bị lừa rồi! Hahahahahah- Kim NGưu như điên dại, anh ngửa mặt lên trời cười lớn tiếng để át đi nỗi lòng mình! Cười để che giấu đi giọt nước mắt! Cười…. -……………………. -Cậu nói dối, không vui chút nào! -……………… -Tớ bị lừa thật rồi, cũng vui đấy!- Kim Ngưu vừa nói vừa đưa tay quệt mắt -Kim Ngưu, cậu chấp nhận sự thật đi!- Thiên Bình lắc đầu Bảo Bảo nhìn anh, vẻ mặt đầy đau khổ. Kim Ngưu điên rồi sao? Nếu được, cô thà là mình bị điên còn hơn chấp nhận cái sự thật phũ phàng này! -Hahahahahaha……Ahahahahahaha -Kim Ngưu!- Bảo Bảo thốt lên, chạy lại ôm chặt phía sau lưng anh……-…Đừng như thế nữa!- cô nghẹn ngào Anh dừng cười lớn tiếng, nhếch mọi ko cảm xúc, đưa tay lên trán…. -Sự thật! Ta là chị em…là chị em…chị em….. Toàn thân anh đổ sụp xuống….kéo theo cả Bảo Bình……. Hai con người ôm chặt lấy nhau….nước mắt rơi ướt đẫm gò má…… Là sự thật hay sao chứ?

12 Chòm Sao Và Thiên Sứ Định Mệnh!!!

“Giải Giải à, Giải Giải, cậu tỉnh lại đi!!!”

“Giải Giải!!!”

Cô gái có mái tóc màu tím than nằm trên giường bệnh đã từ từ mở mắt……Ánh sáng ùa vào mắt cô khiến Giải Giải lờ mờ nhận ra khuôn mặt xinh đẹp lo lắng của những người bạn!!

-Cừu….Xử nhi!!!-Giải Giải thều thào gọi….

-Hay quá! Cuối cùng cô đã tỉnh lại!!- Ma kết lên tiếng

Yết chăm chăm nhìn Cự Giải, thở phào vì cuối cùng cô đã bình an quay trở về, nhưng thâm tâm anh vẫn còn một nỗi lo lắng đang dần dần kết tủa……

-Các cậu, tớ không sao!!!-Cự Giải mỉm cười khi các sao nữ thay nhau ôm chầm lấy cô….

Ánh mắt Giải nhi dừng lại ở chỗ Thiên Yết, qua camera của tên bắt cóc, cô đã nhận ra anh quan tâm tới cô nhiều đến thế nào…Điều đó làm trong lòng Giải nhi có môt viên kẹo ấm áp, ngọt ngào lan tỏa….

Tên bắt cóc?!!!!!!!!!?!???

Phải rồi, tên bắt cóc…..

-Các cậu….Thiên Bình…Thiên Bình đâu???

-Ơ…..-lời nói của Cự Giải khiến cả bọn im phăng phắc

-Các cậ….các cậu làm sao vậy???

Bình nhi???!!!??Bình nhi???!!?!?

Cự Giải đang cố gắng nhớ lại, hình như có một chuyện gì đó mà cô đã suýt quên….

Rồi……kí ức cũng từ từ hiện ra….

Khuôn mặt đẫm nước mắt của Thiên Bình, tấm áp phích, những cảnh camera tua lại trong đầu…..Nụ cười, ánh mắt lạnh lùng ấy…..

Tên bắt cóc?????!!!!!!!!!!!!

-Mau….mau đi cứu Thiên Bình…cứu lấy cô ấy???!!!

Lời nói của Cự Giải khiến cả bọn quay sang nhìn cô…

-Có chuyện gì xảy ra với cô ấy à???Mau nói đi Giải nhi??-Xử nữ lo lắng

-Cậu…mệt rồi, Cự Giải à…-nghĩ Giải Giải mới hồi phục, NGư nhi lên tiếng

-Không, các cậu phải mau cứu cô ấy….!!!

Sư Tử nghe nãy giờ, lòng đã cuồn cuộn sóng, anh lao tới, lắc mạnh người cô….

“Rốt cuộc Thiên Bình đã bị gì?”

Các sao nam thay nhau ngăn cản…..Câu ấy giờ như 1 con sư tử nổi điên bị tiêm thuốc kích thích….

-Bình tĩnh đi, Sư Tử!!!-Song ca gạt tay Sư TỬ ra khỏi người Cự Giải

-Cậu quên cô ta đã đối xử như thế nào với chúng ta rồi à!!!-Nhân Mã hét lên

-Không, không phải như thế!!! Các cậu nhầm rồi!!!Thiên Bình đã cứu tớ, cô ấy đã đi với tên bắt cóc để chuộc lại tớ!!!!- Cự Giải bật khóc….

-Cái…cái gì???-Cả bọn hét lên kinh ngạc, chỉ trừ Thiên Yết

-Hắn đòi cưới cô ấy làm vợ, nhưng cô ấy không chịu….hix hixx…làm sao bây giờ?-Giải nhi nghẹn ngào

-Hừ, dĩ nhiên, còn một người ở đây đợi cô ấy mà…-Song Tử cười cười nhìn Thiên Yết

-Các cậu hiểu lầm 2 người họ rồi!!! Còn cậu nữa, Song Tử, cậu không cần phải đóng kịch nữa…..!!!!- Cự Giải hét lên

-Đóng kịch….tức là sao??-Sư Tử đưa ánh mắt ngờ vực nhìn Song Tử

-Ừhhm…tớ…không hiểu…-Song ca e ngại

-Xử nhi, Cừu, Bảo Bình, Song Ngư, các cậu nói ra hết đi…..Đừng giấu giếm nữa….Bình nhi đang gặp nguy hiểm đấy!!!-Giải Giải gào lên

-Rốt cuộc là có chuyện gì?- Sư ca điên tiết-Các cậu…sao lại…còn Giải Giải…?-Xử nhi hơi bất ngờ

Khuôn mặt của các sao nữ đã tái mét, mồ hôi thi nhau rơi xuống không ngừng, Song Tử cũng không ngoại lệ…..

-Thật ra thì…trước khi tấm áp phích đó được treo lên, tớ có nhận được một bức thư, nội dung bảo là phải tẩy chay một người trong số bọn tớ…nếu…nếu…không thì bọn họ sẽ giết chết Giải Giải….Tớ nghĩ nếu tẩy chay không thì…sau này còn giải thích…chứ nếu…nếu Cự Giải chết đi…thì…Bức thư còn đe dọa không được nói với ai…..Trùng hợp thay, ngày hôm sau…tấm áp phích đó…….- Xử nhi ngập ngừng

-Cậu…cậu…cậu cũng vậy sao???-Bảo Bảo lấm lét-….tớ cũng thế…..Nhưng mà, bức thư ấy còn bắt tớ không được cãi lời Xử nữ…tớ không…biết tại sao….

-Tớ…cũng giống Bảo Bảo…..nhưng họ dọa nếu làm không đúng sẽ giết hết chúng ta…..tớ sợ….các cậu…gặp nguy hiểm…..-Cừu đổ mồ hôi

-Tớ….thì bị bắt phải tát Bình nhi…..trong thư ghi rõ tên cậu ấy….nếu không thì….Xử nhi và Giải Giải sẽ bị giết…..-Song ngư khóc như mưa

-Các người….các người….bạn thân kiểu gì thế hả??? Các người nhẫn tâm nhìn cô ấy vào chỗ chết…các người ích kỉ bảo vệ mạng sống của các người trong khi cô ấy thì làm ngược lại…Sao không ai nói cho tôi biết chứ????????????????-Sư Tử đấm mạnh tay vào tường, mu bàn tay rướm máu…..

-Thật ra…tớ cũng như họ….Lúc đầu, tớ không tin nên đi kiếm chúng. Trên thư có ghi địa điểm hẹn.Ai dè, gặp Yết ở đó, cả hai người bọn tớ cùng xông lên, thế mà chẳng hiểu sao…..không quật ngã được một thằng…..Tấm hình đó….là tớ ghép….

-Cái….cái gì????????????-Các sao đồng loạt hét lên

-Cậu sao???-Sư ca mất bình tĩnh túm lấy cổ áo Song Tử dí sát vào tường….- …cậu đổ oan cho cô ấy à?

-Tớ…..tớ chỉ bị ép buộc thôi….

-Thôi đi, SƯ tử cậu ấy cũng vì chúng ta…..

-Cậu im đi, Kim Ngưu…Vì chúng ta sao???? Cậu vì tôi….mà nhìn cô ấy vào chỗ chết sao???-Sư ca cười khinh bỉ

Các sao còn lại nhìn Sư Tử đau lòng….

“Vậy tấm hình thứ hai cũng là cậu chụp à?”- Cừu sấn tới

-Không, không phải….

-Thế là ai chứ?

-Là THiên Bình chụp….-giọng nói trầm lạnh vang lên tựa như 1 mũi dao cắt nát lòng người….

-Thiên Bình ư???Tại sao cô ấy làm vậy????- Nhân Mã hỏi

-Cô ấy muốn mọi người ghét để tự tiện hành động, còn bảo tôi can ngăn mọi người…..

-Yết…vậy là cậu cũng……

-Phải!!!-giọng nói anh chắc nịch

Sư Tử khuỵu xuống, anh không tin vào tai mình nữa…Tại sao anh lại ngu ngốc đến thế???Tại sao lại không tin cô ấy???Tại sao chứ?????????

-Xử nữ, cô nói đi!!!-Sư tử gào lên…-…cô có phải là bạn thân của Bình nhi không vậy?

-Cậu đừng trách Xử nhi….cô ấy chỉ muốn bảo vệ mọi người….- Ma kết lên tiếng bênh vực…..

-Chẳng lẽ…cậu cũng……

-Phải, kể từ ngày tấm áp phích đó được treo lên, tớ đã thấy cách hành xử của Xử Nữ có điểm kì lạ….Bình thường, cô ấy rất điềm tĩnh suy xét vấn đề….Nhưng bây giờ lại…

-Thôi đi, và rồi cô ấy nói với cậu chứ gì? Rốt cuộc chỉ có mình tôi là không biết!!! Tại sao chứ????

-Các cậu thôi đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- Giải Giải gào lên

-Các cậu không thấy mục đích của bọn chúng sao??? Tớ đã được xem hết rồi…qua camera của chúng….và bây giờ thì….Thiên Bình gặp nguy hiểm…trong khi mọi người cãi nhau thế này….bọn chúng gửi những lá thư đó làm gì??? Chỉ để chia rẽ nội bộ thôi….!!!!! Từ đầu đã nhắm vào Thiên Bình rồi!!!! Chúng ta không thể mắc bẫy nữa!!!

-Hix hix……..tội nghiệp Bình nhi, cậu ấy vì chúng ta mà…..- Song ngư thút thít…..

-Tớ….xin lỗi…là lỗi của tớ…..-Xử nữ cũng bắt đầu rơi lệ

-Tớ…tớ đã tát cậu ấy!!!!- Bảo Bảo rưng rưng

-Thôi đi, chúng ta không nên khóc nữa….hãy nhớ lại xem…Bình nhi vì chúng ta mà…..- Cự Giải nghẹn ngào, cố cầm nước mắt…-….chúng ta hãy nghĩ cách để cứu lấy cô ấy…..!!

-Cách sao????Chúng ta có cách gì chứ???Tôi không thể tin nổi, các người bán bạn bè mình như thế? Đây là cái được gọi là bạn thân sao??? Vì lợi ích của mình mà được gọi là bạn thân hay sao????-Sư Tử đã mất bình tĩnh

-Thôi đi, cậu làm sao hiểu rõ nổi khổ của bọn họ, cậu có biết bọn họ đau thế nào khi phải làm như vậy không???Cậu có biết những đứa đã chửi Thiên Bình giờ đã nhập viện hết rồi không???Họ không cho bất kì ai xúc phạm cô ấy….. Xử nhi thì đá một đứa vào nhà thương…Cừu thì đấm 1 đứa vào cấp cứu…Làm sao cậu hiểu được chứ????- Ma kết gào lên

-Thôi, đừng nói nữa….-Các sao nữ ôm nhau khóc thút thít, nước mắt ướt đẫm gò má….

-Bình nhi à….tớ xin lỗi!!!- 4 sao nữ nghẹn ngào….

Sư ca khuỵu xuống một lần nữa, miệng anh thầm gọi tên Thiên Bình…..

“Tại sao mình không tin cô ấy chứ? Tại sao mình ngu ngốc như thế chứ? Tại sao???????????Tình cảm mình dành cho cô ấy thì ra là ít đến thế sao???”

Sư ca dựa lưng vào cửa, khép hờ mắt…TRong khi đó,các sao nam kia thì lắc đầu, an ủi các sao nữ đang ôm nhau khóc thút thít……………..

“Bình nhi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

12 Chòm Sao Và Thiên Sứ Định Mệnh !!!

-Các ngươi định làm gì? Bóp cổ ta bằng những ngón tay nhỏ bé ấy sao? Khửa….khửa…khửa…- Xà Phu giương mắt lên nhìn 3 cô gái đang tiến dần về phía mình….khinh bỉ…

Bình nhi, Xử Nữ và Bảo Bảo vẫn đang dần bước về phía hắn…bỏ lại đằng sau những người mình yêu thương nhất…….những người mình đặt niềm tin trọn vẹn….

Cả ba người đứng vây xung quanh ông ta…..

-Hà…hà…hà…thông minh lắm, ta không ngờ cả chuyện này cô cũng nghe được!- hắn nhận ra cách đứng của họ có chút khác biệt……….

-Hừ….hôm nay là ngày chúng tôi kết liễu đời ông!- Xử nhi gằn giọng

-Nghe hấp dẫn đấy!

-Ông tưởng tụi này không biết…loại thuốc năm xưa sẽ bị phá vỡ bằng một cách vô cùng đơn giản..tưởng chừng như không thể nào đơn giản hơn được à?!?!?- Thiên Bình mỉa mai

-Cô…hahahahahahahaha….đừng hù dọa…trò trẻ con đó không lừa được ta đâu!!!- hắn cười như điên dại, dù giọng nói đã có chút chột dạ….như 1 sợi dây vướng trong cổ họng…tháo hoài không ra….

-Chỉ cần dùng loại kháng thể cực mạnh mới được điều chế từ Bảo Bình….cộng với nguồn năng lượng cực đại phóng thẳng vào tim…..ông sẽ chết!

-Cái…gì…? Đừng nói bừa! Ta là bất tử! Là bất tử! Hahahahahahah!!!

-Ông tự hiểu lòng mình đang nghĩ gì mà?- Bảo Bảo bình tĩnh

-Hà……cuối cùng cũng có người phát hiện ra bí mật mà bấy lâu nay được ta chôn giấu…Đúng…..đúng là như vậy! Nhưng không thể nào! Các ngươi nghĩ bọn chúng sẽ để các ngươi hy sinh sao?- Xà Phu nắm rõ tính cách từng người trong lòng bàn tay

-Ông nói vậy…tức là…- Sư ca lên tiếng

Thiên Bình khẽ thở dài…..

-Họ sẽ chết cùng ông sao?- Kết ca kinh ngạc

-Chính xác là như thế! Hahahahahah! Một mạng đổi 3 mạng ta không lời hơn à?- Xà Phu trợn trừng đôi mắt, giọng nói có chút đắc chí

-Không….không được!!! Em không thể làm thế!!!- 3 chàng trai đồng thanh

-Xin lỗi, ý em đã quyết!- Bình nhi mỉm cười

-Em cũng thế!- Xử nhi buồn bã

-Hà hà hà……chỉ với 3 người các ngươi mà đòi giết ta sao?????- Xà Phu bình thản

-Thử đi rồi biết!

-Dàn trận!- Xử Nữ hét lên, lập tức cả 3 đứa đứng vào đội hình……

-Hahahahahaha…….

Cuộc chiến bắt đầu….Thiên Bình dùng quyền cước đá thẳng vào mặt ông ta…..nhanh như cắt và nhẹ nhàng như một trò chơi của đám con nít…hắn lách mình….xoay ngược chân cô lại….

-Á….- Thiên Bình nhăn mặt

-Cẩn thận!- Sư ca định nhào cả vào…

-Không ai được bước vào đây cả! Như thế sẽ phá hoại kế hoạch của bọn này!!- Bảo Bình né tránh những cú đá của ông ta…vừa hét lớn….

-Bảo Bào, tụi này sẽ không để ông ta chạm tới cậu đâu!- Thiên Bình và Xử nhi đồng thanh….

Sau đó là những đòn vung tay đẹp mắt của Xử nhi…..những đòn đánh của cô đẹp đến mức….người ngoài nhìn vào tựa như đang xem 1 con thiên nga khẽ vỗ cánh…nhịp điệu liên hoàn…mềm mại….nhưng đầy uy lực!

Thiên Bình quệt nhẹ vết máu trên môi khi vừa nãy bị 1 cú đá của hắn chấn ngay cổ…..Nhỏ dùng Karatedo phối hợp với Taekwondo…..đòn đánh thoắt ẩn thoắt hiện….tựa như không mà có…có mà cũng như không……trụ 1 chân xuống mặt đất, xoay người 360 độ, dồn toàn lực vào chân kia…..nhìn như 1 nàng công chúa đang múa vũ ba lê……ai biết được sức của cú đá đó mạnh tới cỡ nào…khi không tinh ý nhận ra Xà Phu trong 1 thoáng đã lùi lại…..

Bảo Bình không biết võ….cô chỉ có thể liên tục né đòn tấn công của hắn…để không cản trở hai cô bạn mình …..

-Xử Nữ! Cẩn thận!- Ma Kết la lên

Chẳng biết tự lúc nào…..Xà Phu đã bật người sang phía sau Xử nhi, dùng chân bật đáp thẳng xuống đầu cô….Nhanh như cắt, Thiên Bình dùng tay đỡ toàn lực cú đánh của hắn….

Xử Nữ nghe thấy tiếng hét của Ma Kết, cô quay phắt lại đằng sau, liên tục dùng tay đấm thẳng vào mặt hắn….trong khi đó Bình nhi liên tiếp đá vào những chỗ hiểm……Xà Phu cũng chẳng vừa, không ngoa khi nói hắn là một tên cáo già lão luyện….Đầu óc quái dị đã đành, đòn đánh của hắn lại vô cùng dũng mãnh…..Liên tục đáp xuống, và chính xác đến mức không ngờ….dường như trong cơ thể hắn có hàng trăm hàng vạn con người….chỉ cần người này mệt thì người kia sẽ lập tức nhảy ra thay thế! Đấu với 2 con người vô địch võ thuật thế này mà xem ra hắn vẫn chẳng có dấu hiệu nào là mệt nhọc….Trong khi đó, cả Xử Nữ lẫn Bình nhi đã mệt phờ…..mồ hôi tuôn xuống thấm đẫm khắp vai áo……hòa cùng máu tươi…..

-Khà…khà…các ngươi mà đòi thắng ta sao?- Xà Phu phản lại 1 đòn tấn công của Thiên Bình, bẻ ngoặt tay cô…rồi đẩy mạnh ra ngoài….

Bình nhi loạng choạng, trụ không vững nữa! Cô thật sự mệt, mệt lắm rồi! Trong khi đó, Xử Nữ vẫn cố gắng trong từng hơi thở……sức đánh của nhỏ đã không còn uy lực như trước…từ từ lả đi!!! Nhanh chóng, cô cũng bị loại ra khỏi cuộc chơi!

-Hahahahahahah- Xà Phu định xử nốt cả Bảo Bảo, hắn cười như điên dại

Sư ca, Ma Kết và Kim Ngưu đã điên tiết lắm rồi! Họ chỉ muốn chực xông vào trả thù cho các sao nữ…nhưng vô ích…chỉ một cái lườm mắt của Bình nhi và Xử nữ đã khiến họ chùn bước…

-Không được xen vào!- Xử nữ hét lên

-Em có quyết định của em!- Thiên Bình cũng chẳng vừa……

Sau khi hớp lấy vài hơi thở…cả hai cô gái lại lao vào trận đấu……

Xà Phu giơ bàn tay nhọn hoắt như diều phu của mình, một bước định bóp chết họ…..thế nhưng…..

Ngừng thở…….

1 bàn tay mềm mại đặt trên tay ông……ngay khoảnh khắc chết người nhất!

-Song Thy, em làm gì thế!?!?!- Xà Phu nhíu mày

-Xin lỗi….- bà nhanh chóng đứng vào đội hình……

Thiên Bình mỉm cười……giục Xử Nữ phản công…..

-Hà….cậu khỏe nhỉ Bình nhi?- Xử Nữ tung liên hoàn cước

-Bình thường thôi! Cậu cũng chẳng vừa mà- Thiên Bình nở nụ cười ác ma ẩn trong vẻ đẹp thiên sứ, dùng tay khóa chặt đòn của hắn…..

Xà Phu do bất ngờ nên hứng cả những đòn tấn công ác liệt của các cô gái……

Các sao nam thở phào….

-Mama sao lại…..- Song ca trố mắt ngạc nhiên

-Ngốc! Con nghĩ mẹ tầm thường đến thế sao?- Song Thy đáp lại, cười rõ tươi, bắt đầu ra đòn

-Mama…..!- MẮt Song ca ánh lên niềm vui…..

“Bạch Dương, em mau tỉnh lại đi! Nhìn xem kìa, bạn em đã anh dũng cỡ nào, tỉnh dậy giúp họ đi em !!! Đừng rời xa anh mà…..anh xin chúng tôi đình ta sắp đòan tụ rồi em à!!!”- Song ca tự nói với chính mình và cũng với cô gái đang nằm kia nữa……

-Song Thy, tại sao em….????- hắn thờ ơ trong những đòn tấn công….trong khi Xử nhi lại nghĩ là hắn dám xem thường mình, máu nóng bốc lên tận não….nhỏ ra tay ác liệt hơn nữa……

-Xin lỗi…từ trước tới giờ tôi không yêu ông…..thứ thuốc trường sinh bất lão gì đó tôi cũng không cần…tôi chỉ muốn trả thù cho các bạn tôi đã bị ông tàn nhẫn giết bỏ…..

-Em….tại sao chứ? Ta làm gì sai sao?- Xà Phu kinh ngạc mở to mắt, trong đôi mắt tàn nhẫn đến lạnh lùng của hắn giờ đây lại ẩn chứa 1 điều gì xót xa và chua cay lắm…..

-Không! Ông không làm gì sai với tôi cả! Chỉ có điều…tình cảm này đặt sai chỗ rồi! Vì thế, các bạn tôi mới bị chết một cách đau thương đến thế! Ông nghĩ tôi nhẫn tâm sống chung với kẻ đã giết chết bạn mình và hại đến những đứa con thân yêu của họ sao??!

Sững sờ. Xà Phu cứng người…Trong thoáng chốc, 1 cước toàn lực của Thiên Bình đã khiến ông ngã phịch xuống đất…..Ông thật sự không ngờ…không ngờ….người mình yêu thương nhất đến cuối cùng cũng phản bội lại mình hay sao chứ?

-Ta….rốt cuộc là đã làm gì sai??!!?

-Xin lỗi….- Song Thy khẽ khàng

Bình nhi và Xử Nữ thở hồng hộc, tay vuốt lấy mồ hôi…..e dè nhìn họ……

-Em…..em thật sự muốn rời bỏ ta sao?- hắn đưa ánh mắt đau đớn nhìn Song chúng tôi rẩy nắm chặt lấy tay cô….Bàn tay đầy sẹo của hắn vừa chạm vào thì….Song Song giằng mạnh ra…

-Xin lỗi!- cô quay qua chỗ khác

Ánh mắt của Xà Phu long lên….trông hắn lúc này thật sự vô cùng đáng thương….quả là con người ta khi yêu thì hoàn toàn lột xác……Căm phẫn…..không ngờ….đau đớn…và trên cả là chua xót…Một giọt nước lăn dài trên má….

Tất cả mọi người trong thoáng chốc đều im phăng phắc…..

Song Thy cũng ngạc nhiên…..

Hắn nhìn cô chăm chú…..như để khắc sâu vào hình ảnh của 1 người con gái mình yêu thương…Bàn tay thô ráp khẽ quệt đi nước mắt….Đau quá! Sao lòng của hắn đau thế này! Chẳng phải hắn đã thề sẽ không bao giờ động lòng trước bất cứ việc gì! Hắn vốn đã rất tàn nhẫn và lạnh lùng cơ mà?! Sao giờ đây…….Xà Phu cũng thật sự kinh ngạc với chính cả bản thân mình…ông không ngờ vì cô mà ông lại phải rơi nước mắt…..không được….không được….Xà Phu…mày không thể để mất cô ấy được!

-Em có biết thứ thuốc ta cho em uống có tác dụng phụ hay không?- hắn vẫn nhìn cô chăm chú, môi mấp máy

Tim Song ca chợt thắt lại…tác dụng phụ…?!???

-Dĩ nhiên, ông chưa bao giờ tin tưởng ai cả…..- Song Thy cười nhạt

-Ha….ra từ trước tới giờ…ta vốn vẫn là 1 kẻ đáng ghét trong mắt chúng tôi là em chưa bao giờ….yêu ta…chưa bao giở…Biết mà em vẫn tình nguyện uống…Em muốn ta chết tới thế à????- Xà Phu lẩm nhẩm trong miệng, tự cười chính mình….

-Tôi……

-Được….thế thì em cũng phải chết theo chúng tôi phải chết! Ta phải có được em!- một ý nghĩa lóe lên trong đầu hắn…..đau đớn…..thật sự phải giết cô ấy sao?

Xà Phu gượng dậy…hắn bắt đầu lao tới cuộc chiến…..

Bình nhi và Xử nhi sau 1 khoảng thời gian nghỉ mệt thì cũng bắt đầu hâm nóng cơ thể bằng những đòn đẹp mắt….Song Thy vốn cũng từng là 1 cao thủ trên võ trường, nay lấy lại được cơ thể cường tráng năm xưa lại càng sung sức……

Thế nhưng…….Xà Phu vẫn không thể trực tiếp ra tay với cô…Ông tự căm ghét trái tim ngốc nghếch của mình…..

Và dĩ nhiên…1 không thể thắng 3……

Hắn nhanh chóng ngã khuỵu xuống…….

Lúc này, mọi hành động đã chợt dừng phắt lại……

Bình nhi và Xử Nữ cũng không nỡ……

-Ta không thể chết! Không thể!!!- hắn gào lên

-Hôm nay là ngày cuối cùng của ông!- Sư ca bước lên bục…..

Lập tức….hàng trăm con dao từ bệ rạc đối diện….như có ai điều khiển….xé gió….phóng thẳng về phía anh….

Thiên Bình giật mình…..cô nhào tới…đẩy anh ra….và hứng trọn những mũi dao ấy….trong tích tắc…..

Sư Tử chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra….thì cơ thể ấm nóng của nhỏ…đã gục xuống…..

-Bình nhi! Bình nhi!- Xử Nữ và Sư Tử lao tới

-Anh đi xuống đi! Mau lên!- Xử nhi và Thiên Bình đồng loạt hét….

Anh nhìn cô…..như thế….cầm lòng không đặng….nhưng nghĩ mình lỗ mãng….nên đành im lặng…..vẫn ngoái đầu nhìn nhỏ….tay nắm chặt răng rắc

-XÀ Phu mày phải trả giá! Phải trả giá!!!!- anh gào um lên, như muốn xuyên tạc nơi này

-Hahahahahah- Xà Phu cười to

Xử Nữ nâng đầu của Thiên Bình lên, ngân ngấn nước mắt

-Cậu….không sao chứ!!!?!?!

-Không!- Thiên BÌnh mím môi, gượng dậy….bàn tay trắng trẻo trầy xước của nhỏ run run nắm chặt Xử Nữ…đứng lên…

-Thiên Bình….em…..

-Không sao!- Thiên Bình vẫn mỉm cười dù mặt đã tái xanh….

Sư TỬ biết cô đang cố chịu đựng….nhưng ngay khoảnh khắc này…anh lại chẳng thể làm gì..ngoài giương mắt nhìn nhỏ…đau đớn..

“Phịch”- cơ thể Bình nhi trượt khỏi tay Xử Nữ……cô ngã nhào xuống

Sư ca nhìn nhỏ trân trối, đôi chân anh chỉ muốn chực bay tới ôm cô vào lòng……nhưng……phải kìm nén lại….kìm nén lại….chắc chắn cô ấy sẽ không sao….không sao đâu….

-Ư…..- tiếng rên khe khẽ phát ra từ miệng Thiên Bình

Xử Nữ hốt hoảng chậm máu trên môi nhỏ……

-S….Sư…T…Tử……

-Bình nhi! Bình nhi! Em ráng lên! Không sao! Em sẽ không sao đâu!

-Sư….Tử…..- Thiên Bình xoay mặt nhìn anh….nước mắt cô lăn dài trên má

-Thiên Bình…em gắng lên! Gắng lên!!!

-E….em…s…sợ…em sợ sẽ không chịu….đ….được!

-Không đâu….không có đâu…!!- Sư Tử muốn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ……

-E…em….sợ….chúng ta….s…sẽ…phải chúng tôi lần nữa!!

-Không! Chúng ta sẽ không xa nhau lần nữa! Em đã bỏ anh lâu vậy rồi! Chẳng lẽ em nhẫn tâm bỏ mặc anh lần nữa sao!!??? Khó khăn lắm chúng ta mới có thể gặp lại! Em gắng lên….gắng lên đi em!!!

Bình nhi lắc đầu…….

-K….không…kịp nữa…r…rồi! chúng tôi lỗi!

-Thiên Bình! Thiên Bình!- Xử Nữ đỡ lấy cô….toàn thân Bình nhi run lên bần bật….theo những tiếng nấc nghẹn và ho khan hòa cùng máu tươi bắn đầy lên người Xử Nữ

-B….Bình nhi!- Sư TỬ cảm thấy đau thật sự…..không ngờ….ngoài mẹ anh ra….vẫn có người con gái khác làm anh đau đến thế này……

-E….em…..

-Anh yêu em! Thiên Bình!- Sư Tử nở nụ cười hiền, đôi mắt anh chứa đầy niềm xót xa…và 1 nỗi buồn không tên vô tận…..Một khoảng không trống rõng và đen tối lẩn sâu vào trái tim anh……

-Ư….ư……ưhm……e….m….biết….em…biết…m…à….em…cũng…y…yêu….anh!- Thiên Bình đưa bàn tay run rẩy của mình, cố nương người vào Xử nhi để nắm lấy bàn tay của Sư Tử….

Cả hai cùng rướn người lên…..

Chút nữa…..

Một chút nữa thôi….

Gần hơn…..

Gần hơn nữa…..

Chạm vào…..nhanh như cắt, khoảnh khắc hai bàn tay ấy chạm vào nhau trong tích tắc, một cảm giác ngọt ngào và đớn đau đã thâm nhập vào cơ thể họ…..Vẫn kịp mỉm cười….

“Phực!!!!Phừng!Phừng!!!!”

Một ngọn lửa……bừng cháy lên…giữa hai bàn tay ấy……nó thông báo cho chủ nhân biết rằng đã có người xâm nhập vào vùng cấm địa…….đồng thời…ngọn lửa ấy lại mang hơi hướm lạnh lùng và tàn ác khi nhẫn tâm chia cách 2 bàn tay…dù cơ thể nó lại là nhiệt nóng cháy dữ dội……..

-Sư Tử…

-Thiên Bình!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Sư ca bất ngờ bị văng về phía chúng tôi nhìn cô trân trối….Bình nhi

-Xà Phu!!!! Tao sẽ bắt mày trả giá!!!! Cấm mày không được động đến cô ấy!!!!!Tao cấm mày!!!!!!- Sư Tử gào lên như 1 con thú hoang bị tiêm thuốc kích thích…..trong khi đôi chân anh lại nhào tới Binh nhi……

Không vào được…..

-Tại sao? Tại sao???- anh điên cuồng hỏi

-Không được đâu! Nơi đây phải đứng vào những khu vực mã hóa mới có thể vào được! Một khi anh đã đứng sai, lập tức camera sẽ nhận diện và không bao giờ có thể bước chân vào đây được nữa!!!- Xử nhi nói trong nước mắt….đôi tay cô vẫn ôm chặt Thiên Bình

“Rùng….rùng….rùng….”- Sư Tử không nghe thấy gì nữa…..anh liên tiếp đá vào khoảng không vô hình trước mắt….miệng vẫn lẩm nhẩm gọi tên cô

-S…Sư..ca….- Thiên Bình thều thào…..nước mắt rơi vào khóe miệng nhỏ…..mặn và đắng….-…vô…ích thôi! chúng tôi lỗi….a…anh….đi….đi….hứa…với…em….sống…thật tốt…cả phần của em nữa!

-Bình nhi!!!- Sư Tử nghe thấy tiếng cô liền dừng lại…..anh đưa tay quệt ngang nước mắt, cố hít thật sâu….để che đi đôi mắt đỏ hoe của mình…..

-E…em….xi….xin….lỗi!- đôi mắt của Thiên Bình khép hờ lại….toàn thân cô rã rời như không còn cử động được nữa….cô thấy máu….máu của mình tuôn ra nhiều lắm…..nhiều lắm!

Bình nhi vẫn gượng nhìn anh…..nở nụ cười….trên bờ môi trắng bệch…..Cô sắp phải xa anh hay sao? Sắp phải xa người con trai trước mặt mình sao? Sao ông trời nhẫn tâm như thế chứ!!! Lúc tưởng chừng trùng phùng thì hóa ra lại là ly biệt! Vậy là…..

Bình nhi thật sự phải chết hay sao ???

Chết……liệu có đau không…..hay người còn sống mới thực là đau nhất…….???

Chết….liệu đã là hết hay chưa???

-Bình nhi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng anh đang gọi cô….sao cứ xa dần…xa. dần….nhỏ….dần thế này??? Anh định nói gì sao? Nhỏ nhìn thấy môi anh mấp máy…..nhưng tai cứ văng vẳng một âm điệu ai oán thê lương-khúc cầu hồn……Mình sắp chết rồi……Chết thật rồi! Là thật rồi!

“Thằng nào dám đụng đến bổn đại gia thế? Chán sống rồi à?”

“Các anh là nam mà lớn tiếng với phái nữ là không đúng….Mặt khác, các anh cũng có lỗi….Nhưng về mặt này thì….blah…blah…blah….Nhưng mặt kia….blah…blah…Trong phương diện này….blah…blah…blah…..”

“Cô xem vậy mà…..”

“Ok, vậy nhỏ Thiên Bình gì đó, tớ xử há!!!”

“Tớ xin lỗi…..lúc nãy lớn tiếng với cậu…”

“Khôg sao…

Tớ…có mua cơm hộp cho cậu…..để…để xin lỗi…cậu sẽ nhận chứ?”

“Cũng ngon đó chứ!!! Tay nghề cô khá thật!!!

Dĩ…dĩ nhiên…tôi…tôi làm mà!”

“Hừ, cô giỏi giả nai nhỉ ? Cô và thằng bạn của tôi, cả hai người hôm qua trong phòng làm gì, bản thân cô biết rõ nhất đấy!”

“Im đi!!!!!!!!!Cô biến mất cho tôi!!!”

“Buông ra…”

“Anh ấy….hai người thân quá nhỉ?”

“Anh yêu em! Thiên Bình!”

Từng khoảnh khắc….lần đầu gặp nhau….giây phút vui vẻ, hạnh phúc nhất, nỗi đau đớn…..oan ức…..đều tái diễn như 1 thước phim trước mặt cô…..Chầm chậm…..nước mắt tuôn rơi……mỉm cười…..Chúng sẽ là món quà quý giá nhất và cũng là duy nhất để cô đem xuống chốn hoàng tuyền…….kí ức…..là thổn thức hay nhạt nhòa….là vỡ òa hay câm lặng….là nhớ….là yêu….là sợ….hay chỉ là một giọt nước mắt tràn khóe mi???

Mọi thứ trước mắt dần nhòa đi………nhưng không sao chỉ cần tai cô….vẫn còn có nghe được chút âm thanh….âm thanh của người con trai mà cô yêu thương nhất!!!

Sư Tử….em xin lỗi…..xin lỗi anh!

-Các cậu…Xử nhi…t…tạm…tạm…biệt! Tớ ….x….xuống g…gặp Bạch Dương đây! Cậu ấy đang đợi tớ!!!- nhỏ cố xiết chặt tay Xử Nữ

-Thiên Bình!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- cả bọn đồng thanh hét lên, giàn giụa nước mắt……niềm đau khổ tột độ……lại sắp 1 người phải ra đi nữa hay sao?

Bình nhi nhìn thấy Cừu đang mỉm cười nhìn mình, chìa bàn tay trắng trẻo ra….

Trong hơi thở cuối cùng vừa định trút xuống ấy….Bình nhi lờ mờ nhìn thấy sau lưng Xử Nữ có 1 bóng người…..là….l…là Xà Phu???

-Hà…ông trời cũng giúp ta!- Xà Phu lẩm bẩm…..ông nhận thấy gương mặt đau khổ của Song Thy….có chút chột dạ….và rồi….ông quyết định chớp lấy cơ hội này để thực hiện việc đó…….hắn ta đánh lén Xử Nữ……nhanh như cắt Thiên Bình dùng chút sức tàn còn sót lại….xô ngã Xử nhi ra đỡ giùm cô….

-Aaaa!!!!!!!!!- có cảm giác như xương đang bị nghiền nát và vỡ vụn……..máu trong người cô như ai đó bóp nghẹt lại……..Một nỗi đau thấu tận xương tủy…….

Nhưng rồi….bỗng dưng….sau cú đánh chết người ấy……Thiên Bình cảm thấy 1 cái gì đó rất lạ……Nỗi đau khi bị hàng ngàn con dao kia đâm phải đã biến mất….Chẳng lẽ…..chẳng lẽ lại là……Ảo ảnh….ảo ảnh……Đúng rồi!

-Thiên Bình!!!!- Xử NỮ và Sư Tử hét lên âm vang cả căn phòng

-Xử nhi….tớ không sao!!!- cô mừng rỡ bảo….nhích cái chân đau của mình….Song THy trợn trừng mắt, xô ngã Xà Phu ra…để nhỏ có thể từ từ tiến về phía Xử Nữ

-Hà hà hà….ta không cho cô chết dễ như thế!- Xà phu cười khùng khục….

Thiên Bình chợt cảm thấy rất lạ….một cảm giác kì dị cứ đeo bám lấy cô….

Ngoài kia, cả Giải Giải và Ngư nhi cũng nhận ra điều đó…

Xà Phu…ánh mắt hắn dường như không phải thật sự muốn hạ sát Xử nhi….mà là muốn làm điều gì đó! Phải chăng, hắn muốn cô biết những con doa ấy chỉ là ảnh ảo???? Ánh mắt chứa đầy bi thương tột độ! Đau đớn lắm! Đó chính là ánh mắt của Bình nhi khi tưởng m2inh sắp phải nhẫn tâm bỏ mặc Sư TỬ lại thế gian náy Thật sự kì lạ!

Riêng Sư Tử, niềm vui của sự bất ngờ đang chiếm trọn lấy anh…..Cô ấy chưa chết….thật may quá!! May quá!!! Đầu óc anh chỉ dành riêng cho hình ảnh cô gái ấy…Giây phút đó vẫn chưa làm anh hết run bắn…..cảm giác bị tử thần bóp nghẹt trái tim quả thật không dễ chịu chút nào!!!!

-Đây là ảo ảnh! Ta định để cô chết thế rồi! Ảnh ảo này có tác dụng như thật! Chỉ cần người bị nó đâm trúng nghĩ là mình bị thật, chẳng bao lâu….tín hiệu lên não sẽ khiến máu tuôn ra không ngừng….và bùm 1 cái…hà hà hà…mất mạng!!- XÀ Phu cười khùng khục, tỏ vẻ thích thú…-…nhưng để cô chết dễ thế chẳng vui chút nào!

Trong khi hắn đang đắc chí…..chỉ với một cái gật đầu ra hiệu…nhanh như cắt…..lập tức…..Bảo Bảo, Xử nhi và Thiên Bình cầm chặt lấy tay hắn….

Xà Phu không kịp trở chúng tôi do hắn cố tình làm thế…mà lại ngoan ngoãn chịu trận…….Xử Nữ định đổ lọ hóa chất vào miệng Xà Phu….nhưng không may…đầu ông ta cố tình đập mạnh…và rồi

“Xoẻng!”- lọ thuốc vỡ tan tành…..

Mọi người đều mở to mắt…chỉ có 1 lọ duy nhất…và giờ thì không còn cách nào…..ngăn cản Xà Phu làm hại thế giới này nữa!

-Hahahahahahahah! – hắn tuôn những tràng cười man dị

Song Thy giật phắt cái vật trên tay Bảo Bình……chĩa thẳng vào trước ngực ông ta…..

Là một cây trâm……Xà Phu ngừng cười, nhíu mày, cúi xuống nhìn kĩ nó….Những mảng kí ức chắp vá lại với nhau…Đó là cây trâm mà ông tặng Song Thy lúc xưa….là vật ông đã gửi gắm tất cả yêu thương của mình vào…và cũng chính là hung khí năm xưa Bảo nhi định đâm chết ông! Ai cũng ngờ là dao chỉ có ông hiểu rõ…..đó là 1 cái trâm cài! Trâm cài….trâm cài…..và giờ đây nó lại được người con gái mình yêu thương nhất…..chĩa thẳng vào tim…..

Hắn cười nhạt…

-Em đâm chết ta sao?- giọng nói cười cợt pha lẫn đau thương

-Tôi…..xin lỗi! Tôi không làm khác được!

-Hà….vậy…em đã muốn ta chết như thế thì…em đâm đi!!!- giọng nói của hắn chùng xuống

Tất cả mọi người đều nhíu mày kinh ngạc…Xà Phu muốn chết thật sao????

Tay Song Song run run……

1s….

2s…..

Cuối cùng, bà vẫn không làm được! Không thể nào!

Khóe môi Xà Phu nhếch lên thành hình vòng cung……nụ cười đau đớn nhưng mãn nguyện…..

Hắn vùng tay ra khỏi Bình và Xử….khiến họ thoáng chốc giật mình, trở tay không kịp…..Xà Phu nắm chặt lấy đôi tay người con gái mình yêu…….và rồi……………………..hắn đâm thẳng vào tim mình……

Yên lặng.

Không 1 ai thốt nên lời…..Song Thy mở to đôi mắt……Không gian và thời gian tưởng chưng như sững lại tại giây phút này. Nín thở.

Xà Phu chỉ mỉm cười….ông ta mấp máy môi:

-Giờ thì em mãn nguyện rồi chứ!- nước mắt lăn dài……

-………

-TA chỉ có thể chết khi ta muốn chết! Không ai có thể giết ta….trừ em! Mình em thôi!- hắn nhìn cô âu yếm

Song Thy bật khóc…..

-Tại sao ông lại làm thế?

-Vì ta yêu em!- tay hắn vẫn nắm chặt lấy tay cô….với chiếc trâm cài lúc sâu vào cơ thể……

-Ông điên rồi! Điên rồi!

-Phải, ta đã điên vì yêu!- hắn khẽ khàng đáp lại….ánh mắt đau xót tột độ…..

-Máu của chúng tôi hãy uống đi….nó là liều thuốc ngăn tác dụng phụ trong em!!!!- hắn chậm rãi….hít sâu

-Vì tôi sao?- Song Thy giương đôi mắt đỏ hoe………cũng chua cay không kém

-Phải! Chỉ khi người yêu thương nhất đâm thẳng vào ngực ta….máu khi đó….mới thật là máu…..và cũng chính là liều thuốc cuối cùng ta muốn dành tặng em…..- hơi thở của ông yếu dần

Tất cả mọi người đều rơi nước mắt….XÀ Phu ông ta đáng thương đến vậy sao?

-T…..t…ta..xin…xin….lỗi…v…vì…tất..cả..những gì đã…là…làm! – hắn cố nắm chặt tay cô…..xiết thật chặt….đẫm máu…..-…..kiếp….sau … mo… ng…. 2…. chúng… ta.. s.. ẽ.. không… .như…bây giờ…..Anh…..yêu…em…Xà Phu…này….. ma…. mãi… khụ…. khụ….chỉ….chi…chỉ…yêu…một mình Song Thy!!! Đừng…..quên…anh!

Và rồi…..hơi thở của ông tắt lịm….gục xuống…..tay vẫn nắm lấy bàn tay……mỉm cười mãn nguyện….Giây phút đó, ông đã kịp khắc sâu hình ảnh người con gái mình yêu thương….Đã kịp rồi! Còn gì đâu nuối tiếc….!!! Một con người bất tử đã chết đơn giản như vậy đấy!

-XÀ Phu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- cả hai người phụ nữ cùng gào lên…..nắm chặt lấy đôi tay ông! Mẹ Bảo Bình cũng chạy vội tới…..

Trong khi đó, các sao nam đã kịp ôm chầm lấy các bạn nữ……Sư Tử đỡ cơ thể của Bình nhi ngã khuỵu xuống vì mệt….MA Kết nắm chặt tay Xử nhi…..

Hai người phụ nữ khóc nức nở……..

Song Ngư rưng rưng nước mắt…….

Mẹ Bảo Bảo nghĩ gì đó….bà chậm rãi bước xuống….ôm chặt BẢo Bình….

-Bảo bình, mẹ xin lỗi! Mẹ có lỗi với con! Mẹ không thể bên cạnh chăm sóc con…..

-Mẹ nói gì vậy?- Bảo nhi giương to đôi mắt-…chẳng phải sau này…chúng ta sẽ….

Bà lắc đầu……

-Mẹ…mẹ…..

-Mẹ xin lỗi

-Không được! Không được!- Bảo Bình gào um lên

Kim Ngưu đã vội ôm chặt lấy cô…..

-Đừng như vậy! Còn có anh mà!

Bảo nhi hứng lấy máu của Xà Phu đổ vào 1 cái lọ, đưa cho Song Tử….

-Cầm lấy, và cứu sống người mình yêu thương đi!

-……………- Song ca im lặng…..nhìn bà đầy cảm kích

Mẹ Bảo Bình bước lên trên chỗ cái xác của Xà Phu…….nắm tay ông……Cuối cùng, trước khi chết bà đã có thể giúp ông hoàn thành 1 việc có ý nghĩa…..

“Rùng….rùng….roàng…”

Mặt đất bỗng dưng rung chuyển….Mọi người đều chao đảo….duy chỉ có 3 con người ấy là lặng thinh….như đang chìm vào 1 thế giới khác….

-Động đất rồi!!!!!- Cự Giải hét to

-Chạy đi!!!- mọi người nháo nhào cả lên

-Mama!- Song Tử kêu to

-Con đi đi! Nhớ bảo vệ người mình yêu thương!!!- Song Thy nhìn anh mỉm cười lần cuối

-Mama!!!!!!!

-Mẹ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

-Mama!!!!!!

-Mẹ!!!!!!!

Các bạn sao thấy thế đành vội kéo tay họ đi………

-Kiếp này…em đã nợ anh quá nhiều….kiếp sau…nếu gặp chúng tôi nguyện xin đền đáp….- Song Thy khẽ bảo

-…………….

“Rầm! Rầm! Ruỳnh!!! Đùng!!!”

CẢ tòa nhà nhanh chóng sập xuống……chôn đi những kí ức……những linh hồn ai oán…..những đau thương triền miên…..những tình cảm khắc cốt ghi tâm nhất!!! Tất cả đều biến mất….tựa như chưa từng xảy ra……nơi đó…vẫn có 3 con người….nắm chặt lấy tay người mình yêu thương nhất! Và……..nắm chặt lấy tay nhau….Mỉm cười….mãn nguyện…….???????

Các sao sau khi đã chạy vội ra khỏi tòa nhà…thì cũng bất ngờ….tất cả mọi thứ đổ sụp xuống! Kiên trì….vững chắc……giờ cũng xiên ngã như thường! Thế mới biết….đời người dễ đến rồi dễ đi! Mọi sự bất ngờ khó lường trước được!Họ nắm chặt tay nhau….cùng nhìn mọi thứ hoang tàn đổ nát trước mắt…..khói bụi mịt mù….

Kỉ niệm….kí ức…tình cảm…..mọi thứ sống động tựa như 1 thước phim….tái hiện…

-Mẹ!!

-Mama!!!

Cả Bảo Bình và Song Tử đều khóc nức nở……..

Sư ca vỗ vai Song ca:

-Đừng buồn! Mẹ cậu trên trời linh thiêng sẽ phù hộ cậu…..- rồi anh mỉm cười, khẽ chỉ tay vào Cừu…..

Song Tử nhìn BẠch Dương chăm chú…….Cô ấy tựa như 1 thiên thần đang ngủ say…..Phải, 1 thiên thần đã bước khỏi đời anh thì 1 thiên thần khác cũng vừa đến! Anh quệt nhẹ nước mắt, mỉm cười nhìn cô

-Mẹ…cảm ơn đã ban cho con món quà quý giá này!

Kim Ngưu ôm chặt lấy BẢo Bình:

-Mẹ em đã hy sinh vì tình yêu! Em nên mừng cho họ….- Bảo Bảo gục đầu xuống vai Ngưu ca…..

Song Ngư ngân ngấn nước mắt…..cô bắt đầu hít thật sâu……và hát….

Một điệu nhạc u buồn, tiếc thương……tiễn đưa các linh hồn….chôn vùi những kí ức kinh hãi…..những nỗi đau….những niềm vui từ đó mà nở ra bông hoa tuyệt đẹp…..bài hát dường như nhắc tới tình cảm gia đình…..những sự trưởng thành từ cùng cực……và trên hết ca ngợi tình yêu….một xúc cảm thiêng liêng đẹp đẽ…….

Cự Giải cũng hòa mình vào điệu nhạc….giọng ca trầm ấm của cô khiến tất cả các sao như bật khóc……Và rồi….11 người cùng hát……

6 sao nam xiết chặt lấy bàn tay mà mình yêu thương nhất! Cũng nhờ những khó khăn, mạo hiểm này mà họ mới nhận ra….những thiên sứ định mệnh của đời mình…những người cùng họ kề vai sát cánh trong chiến đấu….những người con gái không thể thiếu trong cuộc đời họ!!!

Các sao nữ cũng im lặng…….cuối cùng, các nàng cũng đã tìm được bờ vai, tìm được điểm tựa cho chính mình….nơi mà họ sẵn sàng ngả người khi mệt mỏi…nơi mà họ đã đặt trọn niềm chúng tôi vọng…..Thiên Sứ định mệnh của các nàng…..!!!

Tay nắm tay….môi vẽ nên nụ cười……

Từ bây giờ, chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa, phải không thiên sứ định mệnh của anh/em???

Hoàng hôn dần buông…….ánh nắng chiều khẽ cựa mình chìm dần xuống……nhẹ nhàng chiêm ngưỡng những con người trưởng thành đã nhận ra điều quan trọng nhất cuộc đời mình…….thật vô cùng xinh đẹp…vẻ đẹp toát lên từ những tấm lòng, những tinh thần cao quý……Màn đêm cũng bắt đầu thế chỗ……Nhưng họ biết chắc rằng ngày mai đây rồi trời sẽ lại sáng……..đó là vòng quy luật của tự nhiên…..luôn luôn đi kèm với nhau cả…..Chỉ cần có người mình yêu tay trong tay, không gì là trở ngại, là đáng sợ…..

Ngắm hoàng hôn……tình cảm dâng trào……mọi cảm xúc lẫn lộn…..xiết chặt lấy nhau….

Một đôi mắt quan sát họ từ đằng xa……khẽ nép mình….dựa vào tường…..tự lẩm nhẩm gì đó….khóe môi nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh…..

-Mọi chuyện vẫn còn chưa bắt đầu!!!

Liệu tất cả đã kết thúc? Hay chỉ là một khởi đầu mới cho những sóng gió triền miên sắp ập đến???

Nhưng chắc chắn, họ sẽ vượt qua tất cả….dĩ nhiên rồi…..

Và thế là….1 trang mới lại được mở ra……

Truyện: Sứ Mệnh Hoàng Đạo (12 Chòm Sao)

Pis à , mau tỉnh lại đi nào !!

Lờ mờ mở mắt ra , hình như là Vir đang ở trước mắt cậu thì phải .

Giọng lờ mờ còn ngáy ngủ : Vir à , sao thế ?

Vir giận dỗi nhìn cậu : còn sao trăng gì nữa , mặt trời cũng sắp lên luôn rồi.

Pis nghe cũng ko cảm thấy bất ngờ , đột nhiên nhớ ra cái gì đó : đâu rồi , đâu rồi??

Vir : cậu làm mất cái gì à ?

Pis ngập ngừng cho giấu : à …à ko có gì đâu ???

Chẳng lẽ cậu nói là cậu đang kiếm cái con người đã ngủ cùng mình quyên đêm qua sao . Mất mặt chết mất khi 2 thằng con trai ngủ cùng nhau .

Vir : pis à , sao cậu ngủ ở đây ? Làm tớ chờ cậu quyên đêm .

Pis đành phải nói dối : à , do tớ sợ ma quá nên lăn ra bất tỉnh .

Vir nhìn ra vẻ ko tin : vậy còn cái áo đen là của ai ?

Chết cha , sao cái áo của cậu ta lại ở đây ?

Pis : vir à , cậu thấy nó ở đâu vậy ?

Vir : tớ thấy nó ở trên người cậu đó , cậu trùm nó như một cái chăn dậy !!!

Pis đỏ mặt , ko phải chứ !!??

Chắc ko đâu !!?? Làm gì có chuyện cậu ta đấp cho mình chứ !!??

Vir nhìn cái biểu hiện ngày càng đáng nghi đó thì càng tức : ai làm chuyện gì sằng bậy với cậu à ??

Pis biện minh : a chúng tôi ko , tối qua cái áo này chúng tôi vào mặt mình …nên mình mới tưởng… nó là ma đó .

Vir : thật ????

Pis : thật mà !!

Vir : vậy ta mau đi thôi nào !!

Pis : à , vir này , tớ thật ra ….

Liệu cô có nghĩ là cậu đã lừa dối cô thời gian qua ko ???

Pis : thật ra tớ là con trai đấy !!! Vir à , tớ …..

Vir như ko tin vào tai mình , gì đây chứ , người bạn đầu tiên mà cô luôn tin tưởng lại đi lừa dối cô sao ???!!

Vir giọng run run , nước chảy dài : cậu chúng tôi …lại đối xử …với tôi như thế …..

Pis : vir …..tớ …..

Vir : để tớ 1 mình …..tớ cần suy nghĩ …….

Cô xoay người chạy đi , chạy thật nhanh để thoát khỏi cái sự thật dối trá này .

Pis chỉ bất lực nhìn cô rời đi.

Pis : vir ….tớ chúng tôi lỗi cậu chúng tôi lỗi ….

Khi pis vừa mới về phòng ko lâu thì cả tá người mặc những chiếc áo của quân lính hàng gia đã ập vào phòng.

Dẫn đầu cho cái đoàn lính đó là 1 người mặt mũi khá hung hản : ai là người đã có mặt trong vụ việc hàng loạt xác chết ? ????

Mọi người nghe mà lòng đầy thắc mắc : xác chết gì cơ ???

Có à ???

………

Khi mọi người còn mãi xôn xao bàn tán thì Sagit đã lên tiếng : Là tôi ….. có gì sao ?

Kan he : tôi là kan ye , xin mạn phép hỏi cô vài điều.. ..

Thế là mọi người dùng bữa sáng tại giường mà tai ko hướng về giường của Sagit , tò mò quá mà !

May mắn là Sagit đang bị thương nên ko bị duy chuyển sang phòng khác thẩm vấn nên họ có dịp nghe ké .

Kan he lấy ra 1 cuốn sổ : tôi mong cô sẽ trả lời thật sự !!! Ko là cô sẽ biết hậu quả cho việc làm nói dối của mình rồi đấy !!!

Sagit nghe mà ngứa cái lỗ tai : nếu ko thì sao ????!!!

Kan he ko rảnh đôi co với cô : tại sao cô lại có mặt ở đó ??

Sagit : giết vampire !!

Nghe cô trả lời xong mà mấy tên thủ hạ đã xàm xí với nhau :

Vô lý , làm gì có xin vampire nào mà vào đc nơi này .

Muốn nói dối cũng nên lựa cái nào đáng tin hơn chứ !!

………

Kan he : vậy con vampire đó đâu ???

Sagit : trốn thoát !!

Kan he nghe mà cảm thấy thật châm biếm : trốn sao ?? Dưới tay 1 thợ săn tài năng như cô ???

Sagit : có vấn đề!!???

Kan he : cô có thể cung cấp cho tôi thông tin về con vampire ấy chứ ??

Sagit : ko thích !!

Kan he : cô phải biết rằng mình ko có quyền từ chối!! Tôi đây là đang lấy lại công đạo cho những người đã chết

Sagit ko ưa cái ngữ khí của hắn ta : tôi từ chối !!

Kan he : người đâu , áp giải phạm nhân

Sagit : ra là dùng chức cao áp bức người khác.

Khi 3, 4 người đang chuẩn bị nhào vào Sagit thì :

Trong số 7 xác chết thì có 1 xác chết là con gái của bá tước nước Tarius . Xem ra là ngài chỉ muốn đòi lại công đạo cho vị tiểu thư này .

Kan he như bị bắt bàu , lập tức nhìn về phía người đang nói : công tử Li , sao ngài lại ở đây ???

Li cầm 1 tờ báo lá cải ????đọc chăm chú : ta đến đây để học , có vấn đề???

Kan he : à ko , tôi ki nghĩ ngài lại vào đây học sau khi bỏ lại trong hoàn cung chỉ với 1 lá thư làm cho mọi người rất hoảng hốt tìm ngài đấy . Tôi ko nghĩ ngài lại là 1 con người vô trách nhiệm đến thế .

Li vẫn rất ư là thản nhiên mà lật sang trang khác : chuyện ta , ông quản ?

Kan he : sao dám ? Nhưng với tội phát ngôn bừa bãi của ngài như lúc nãy có thể bị sử tội đó ạ !!!

Li : ta nào dám phát ngôn bừa bãi đâu chứ !!! Tiểu thư đó đã giết hết 342 cô hầu gái chỉ vì ko vừa mắt vậy …tại sao ngài lại ko giúp những cô hầu gái ấy lấy lại công đạo .

Kan he : ta nào có thể vì 1 bọn thấp kém đó mà đi xử tội 1 người cao quý như tiểu thư .

Li : vậy củng ko có nghĩa là ông có quyền tự tiện bắt người đi .

Kan he như muốn cười vào mặt li : tại sao ta lại ko thể có cái quyền đó .

Li : ngài ngu thật hay thật sự giả ngu dậy tướng quân , ta thật sự nghi ngờ tại sao ngài có thể leo lên cái chức vị này ấy .

Hỗn láo !!! Dám mạo phạm tướng quân sao ???

Kan he cho dừng cái bọn đang ồn ào kia : ý cậu là sao ???

Li : ngay từ đầu bọn tôi bước chân vào đây , nữ hoàng đã cho phép những học viên đc giết hại lẩn nhau mà ko bị trị tội gì . Bọn tôi nếu ko phạm phải lỗi gì to lớn ở bên ngoài thì vẫn ko nhận án , ngoài ra còn đc nữ hòang bảo vệ với mọi người bên ngoài . Người vào đây dù cho là ai thì chết là lẽ thường , ko cần phải truy tố người giết . Huống chi ngài biết đó , cô gái kia là Sagit , đệ nhất sát thủ vampire , các quốc gia đang thật sự rất cần cô ấy làm công cụ ấy , đến quốc vương Tarius cũng ko đám đụng chạm gì đến cô ta đâu đấy , chẳng lẽ ngài lại dám sao , ngài Kan he .

Nghe Li lí luận mà cả bọn đổ mồ hôi ùm trời, thật bái phục nha .

Kan he cũng phải giận tím mặt , mầy tên lính thì thật sự là không phục

Li cười cười như 1 cái thư sinh nho nhã : cho hỏi , ngài còn muốn bắt người!!??

Kan he vẫn mồm điêu cho qua : là ta thiếu hiểu biết , thất lễ .

Đột nhiên , cả 5 vị tướng đều xông vào .

Yan he nhìn mấy tên kia đang định bắt Sagit mà giận tím gan : kan he , mày định làm gì con bé ?? Thã ra ngay

Ymer : ko đc bắt người vô cớ

Kan he : chị đừng lo , em sẽ ko bắt . Về thôi

Thế là lũ lượt kéo quân ra về , làm 5 người kia ko hiểu cái éo gì hết .

Namin mặt ngơ ngác : gì ? Sao đơn giản thế ? Yan he chỉ dùng 1 câu nói mà nghe lời rồi sao ????

Ernen nhìn qua bọn nhóc : này , chuyện gì đã xảy ra thế ??

Li bỏ tờ báo xuống, mặt tươi cười như hoa : à , anh ta bị đau bụng nên phải đi gấp , phải ko mọi người??

Mọi người nghe mà muốn sặc máu luôn chứ , hồi nảy lí luận chặt chém lắm giờ thì moi đâu ra cái lí do gà vịt cắn lộn thế .

Li : à mà , ngài Yan he và tên Kan he gì đó là chị em ạ !!??

Namin nghe mà múa may quay cuồng : sao nhóc biết?? Nhóc là nhà tiên tri sao ?? Mau bói cho anh 1 quẻ xem vợ tương lai của anh là ai đi !!

Gì vẫy giời?? Hồi nãy xưng hô chị , em thì thằng ngu còn biết mà !!

Thế mà vẫn có con người hùa theo

Han cũng lât đật : anh nữa nhóc .

Và như thế cũng có con người mặt dày hùa theo luôn .

Li miệng lẩm nhẩm như đọc bùa chú vậy đó : 2 người nhìn hướng kua đi .

Thế là có 2 con người ngây ngô nhìn theo . tranh thủ lúc đó Li moi ra 2 tờ giấy viết viết cái gì đó .

Li : rồi , 2 anh xoay lại đây đi . Tên vợ của 2 anh sẽ hiện ra trong tờ giấy này .

Mọi người cũng thật tò mò xem Li viết cái gì trong trỏng .

Xem xong 2 người nào đó nhìn nhau bà đánh lộn tùng phèo cũng hiủ rồi đó .

Namin và Han : anh mày là men thẳng , đừng có mà để ý nghe chưa .

Bỏ qua 2 con người đó đi .

Yan he : cũng may là mấy nhóc ko sao nhưng một hồi nửa mấy nhóc sẽ bị mời lên hội đồng thẩm phán cho cái vụ cháy đêm qua đó , cẩn thẫn nha , người đứng đầu là cái lão già khó tính đó

Ymer : đừng sợ , có bọn ta đứng sau mà , ráng lên .

Thế là quyên cái lớp B 2 đã có mặt đầy đủ trong phòng xét xử .

Thật sự thì cả lũ muốn coi cái bản mặt của mấy ông lớn làm việc ra sao thui chứ cũng ko hứng thú gì đâu .

Cả bọn đứa nào đứa nấy băng quấn đầy người, đứa què , đứ liệt , đứa thì đứng ko nổi mà chưa gì dáo đã bị bắt đi 1 khoảng đường khà ư là Ngắn , leo có mấy tầng lầu thui À !!!!????????????????

5 vị tướng kia nói là làm hộ thủ mà ngồi tuốt phía sau .

Nguyên lão 1( A yan/ 450 tuổi ) : tại sao lại có đám cháy ??? Hãy trở lời cho tui nghe coi hoàng tử Gemi , thật là rất vinh hạnh cho tôi khi đc diện kiến ngài .

1 cái cậu quá ư là nhàm chán của mấy cái lão già cổ hủ .

Rõ ràng , câu này đá đểu Gemi . Ý nói cậu ko hề xứng đáng là hoàng tử chính thống mà lại bị lão gắn cho cái mác hoàng tử .

Rõ xỉ nhục vào mặc cậu , lão đã tỏ ra lão là người rất hiểu chuyện , rất ư là tôn trọng cậu mới sỉ nhục cậu bằng 2 chữ này

Cậu chỉ là cái đứa con hoang thôi , ý là vậy đấy .

Tuy ai cũng bất ngờ khi biết cậu là hoàng tử nhưng nghe cái điệu bộ của lão , cả bọn chỉ nghiến răng ken két .

Gemi cũng ko quá quan tâm cái việc này : tôi ko ngờ ngài lại quá thất học như cái tên Kan he kia đi . Bộ ngài ko biết 1 khi ko đc ban cho danh hiệu thì ko thể tùy tiện gọi người đó là gì sao . Huống chi ta chưa bao giờ đc ban danh hiệu hoàng tử cả nên theo ngài là ai cũng có thể tùy tiện đc gọi là hoàng tử , hình như ngài quá bôi nhọ cái mác này thì phải . Đây có phải đc tính là tội phạm thượng ko đây ????! Có lẻ khi là nguyên lão cũng ko có trường hợp ngoại lệ khi bôi nhọ hoàng tộc nhỉ ???

Gemi quả là biết dồn người khác vào chỗ chết .

Thế là cả 1 dàn lão nhịn nhục mà lôi lảo kia ra quất 5 roi .

Nhục chứ , còn gì nhục hơn khi thua 1 đứa oắt con thấp kém .

Nguyên lão 2 ( kaukum / 475 tuổi ) :

Tại sao lại có đám cháy ??

Ai biết – đồng thanh

Ai là người gây ra lửa ??

Ko biết – đồng thanh .

……….

Qua vài lần đồng thanh , mấy lão già tức quá , chia ra 1 người hỏi 1 đứa

Truyện Sứ Mệnh Hoàng Đạo (12 Chòm Sao)

Thế nhưng ai ngờ đâu, chủ quán rượu này là anh em kết nghĩa của mẹ Scor chứ.

Scor ngồi ở 1 cái bàn cách xa những cái bàn khác, tay mân mê tách rượu rồi đổ vào miệng thứ chất lỏng cay xè mà mát lạnh đó: ngươi ở đây làm gì??

Aqua cũng ko khách khí mà uống 1 tách lại 1 tách rượu: thu thập tin tức!!!

Scor khẽ hừ 1 tiếng: ngươi thu thập tin tức để trả thù cho cái bọn biến ngươi thành người ko ra người, quái ko ra quái sao??

Aqua ko có ý định phản bác câu nói của Scor, ngầm tỏ ý đúng: chuyện đã biết thì nên im lặng

Scor cợt nhã, tay ko rảnh mà rót rượu ra ly, trực tiếp thưởng thức chai rượu: kẻ nào mà đắt tội với ngươi thế, ta giúp đc chăng.

1 kẻ khó tiếp xúc như Aqua ko phải thuộc dạng dấu diếm với người mình quen biết: hoàng tộc RIUS.

Scor làm ra vẻ kinh ngạc: ồ, đụng vào ngươi cơ đấy, đúng là có mắt quan sát nha!!!

Scor đã sớm đoán ra kẻ đụng vào Aqua là người hoàng tộc RIUS rồi vì lúc hắn nhìn con cưng vua RIUS mắt thâm độc như thế kia mà.

Aqua biết cái tên xảo trá này nhất định cũng có cừu hận trong lòng: còn ngươi??

Con người của Scor cũng ko phải thích vẻ thần bí gì, rất sảng khoái mà tháo cái khăn bịt mắt phải ra cho Aqua xem, giờ họ đang ngồi lưng đối với mọi ngươi nên may ra ko ai thấy cả, nếu ko với các bật cao thủ trong quán này mà nhìn thấy đôi mắt tím đó hẳn sẽ có biến đi:

kẻ đầu tiên ta muốn giết là kẻ có màu mắt như thế này, còn kẻ thứ 2 là…… Ta ko biết nhưng 1 lúc nào đó sẽ biết thôi.

Aqua ko có vẻ gì là bất ngờ trước cái câu trả lời hệt 1 sự đùa cợt của cô cả vì cậu biết cô nói đc làm đc: Ngươi sao lại giả trai thế??

Scor sảng khoái nốc rượu, bỏ đi cái chai rỗng cầm tiếp 1 chai khác vứt qua cho Aqua: ngươi biết!! Lúc nào thế??

Aqua cầm lấy chai rượu mà Scỏt chọi qua cho mình, thư thái mà rót ra ly:

Lúc ta là con quái ko ra quái mà ngươi nói ấy!! Ngươi ko biết ta nhạy cảm với mùi nam và nữ lắm sao!!???

Scor khi có men vào người tuy ko say nhưng tâm trạng cũng cởi mở hơn hẳn: nói ra thì truyện rất dài dòng, do ta muốn cắt tóc nhưng lại cắt quá đà thui.

Aqua: ừ, thật là 1 câu truyện dài.

Bên ngoài quán rượu

Ko hẹn mà gặp:

Can và Tau chỉ định đi ngang quán rượu thôi thế nhưng ko ngờ là gặp Pis, nhìn thân lùn mà xách quyên tụng áo lượn tới lui trước quán rượu, Can vỗ vai cậu: nè Pis, đứng trước quán rượu làm gì thế, muốn tồn trữ hàng cấm trong học viện sao?? Oh, Sagit cô cũmg ở đây sao??

Sagit cũng chạy tới bá vào cổ Pis:

Người Anh em, vào quán rượu hẹn gái sao??

Chuyện Pis là trai thì họ biết rồi, vài ngày trước cậu đã nói với họ.

Can hùa theo Sagit: ầy ầy, là mĩ nhân nào đc cậu hẹn thế, phải tận mắt chứng kiến người phụ nữ của huynh đệ nhen!!

Pis liếc xéo 2 cái con người kia: còn ko phải 2 người các người sao!!! Kẻ nào nói nhờ tui nấu canh rượu trứng cho Tau, kẻ nào muốn uống giải khây cho quên đi cuộc đời.!!!???

2 con người kia gãi gãi mặt lảng tránh đi vấn đề khác ngay , Sagit nhìn thấy từ xa là Ari và Le thì gọi ngay:

Ari, ở đây, ở đây!!!

Ari nhớ mình ko có thân với Sagit mà ta, chỉ nhớ mấy ngày này ở ktx bị Sagit ko thôi huyên thuyên mãi, làm phiền cô ko thôi. Liếc nhìn cái người bên cạnh Sagit kia là chính, Can cảm thấy thật rét khi khi Ari cứ ko ngừng tiến lại gần mình, Ari diễn nhiên sẽ buông ra 1 lời đe doạ là bảo Can quên hết đi những gì đã thấy và Can sẽ lập tức gật đầu răm rắp để bảo vệ mạng sống cho mình .

Vậy là cứ thế từ 2 phía, Capri, Li và Gemi, Vir tiến đến chỗ tụi họ. Tình cờ gặp thui mà tề tụ đủ dữ.

Vir thì cứ lập lừng phía sau lưng Gemi, nhìn thấy Pis thì cô vui lắm nhưng ko biết phải mở lời ra sao cả, nhìn thấy biểu giện của cô thì Gemi đành phải mở lời giúp thui:

Pis, cậu nào phía sau cậu thế???

Thế là bao ánh mắt đổ dồn về phía Pis

COn người nhây nhây như Sagit dễ gì buông tha vụ hay như thế: ây đã, Pis à, chưa gì dáo đã cua đc 1 cậu xinh trai như thế rùi sao!!! Vậy mà ko mau ra mắt huynh đệ gì dáo.

Pis lanh trí mà khui ra việc khác ngay: sao nói tui chi!! Ko hỏi ông Li tại sao đi với cô gái nào bên cạnh ổng kìa!!!

Vậy là mọi người nhanh mà phóng ăng ten thu sóng về phía Li:

Li, cô nào thế!!!???

Nhìn giống giống ai đó nhỉ…???

Li: mấy người nói gì thế!!! Cảpri chứ ai nữa!!!

Mọi người ko tin đc câu nói của Li, tìm người để nhìn lại cho rõ hơn nhưng người đâu …???

Capri nốc rượu, bực tức mà hỏi những con người ngồi bên cạnh, :

Mắc gì ngồi bàn của tôi thế???

Cái bọn đc nhắc đến trong câu nói vẫn điềm nhiên mà tỉnh bơ trả lời:

Tụi mình là bạn mà!! Nên ngồi chung cũng đâu có sao đâu ha??

Capri: tôi là bạn mấy người khi nào thế??

_ầy, cùng nhà thì đã là bạn rồi!!

Capri tức hết mún cãi tiếp luôn

Sagit: này, đến quáb rượu mà mấy người ko uống rượu sao??? Phục vụ đâu, dọn ra đi!!

Thế là 3 cái nồi lẩu và mấy chục chai rượu đc dọn ra, Sagit, Ari, Li và Gemii thì cực người nớn khi cầm rượu tu ừng ực, còn bọn kia chỉ ngồi nhấp lẩu mà nhìn họ uống.

Can gấp lẩu cho Tau: Sagit này, chầu này cậu bao à!!!???

Sagit mặt đỏ ửng cả lên nhưng vẫn ko có vẻ gì là say cho lắm:

Ai nói tui bao?? Ai uống ít nhất trả cuầu này!!!

Cả bọn ko biết uống rượu nghe ko lọt lỗ tai, gì chứ, nội tiền quần áo thôi là túi họ rỗng tiền rồi nếu mà trả chầu này thì họ bán thân mất!!

Can nhanh chóng phản đối: Tau còn nhỏ, ko đc uống rượu!!!

Ari theo ngay, chỉ về Lê: cậu ta ko biết rượu là gì hết, sao uống chứ???

Pis: tớ chưa từng uống!!!

Li nham hiểm: phản đối vô hiệu!!

Gemi: nếu thế tội họ lắm, thôi thì chia cặp đi, cặp nào uống ít nhất thì chi trả cho chầu này!!!

Thế là họ nháo loạn cả lên để chọn cho mình người uống giỏi có trong đội.

Bỗng dưng Le chỉ về phía nào đó nên cuộc chiến tìm đồng đội tạm dừng, mọi người nhìn thì nhận ra người quen:

Ê đó là Scor và cậu tóc xanh tên gì nhỉ??

Là Aqua!!!

Hay rủ họ nhập tụ cho vui???

Ai đủ cam đảm thì rủ???

Bà rủ đi Sagit!!

Ông hay thế thì rủ đi Li!!

Tui ko chịu đc rét, bóc thăm đi cho công bằng!!!

Thế kết quả như sau:

Ari và Capri dính!!

Cả bọn nhao nhao cả lên khi mặt của Ari và Capri cứ đen đi:

Ari à, thật ra cậu ko cần phải đi đâu!!

Capri ơi, xin cậu bớt giận!!!

Ai đó làm ơn, đi mời Aqua và Scor đi!!

Kẻo chúng ta bay đầu!!

Thế mà cái bọn số hơn, bác chủ quán đi ngang qua, chỉ về phía bàn Scor đang ngồi:

Mấy đứa nói Scor đó à!!

Cả bọn ngớ ra, à vâng hệt cái máy.

Thế là bác chủ quán nói nói gì đó với Scor làm Scor lườm cả bọn, cả bọn đổ mồ hôi, lăc lắc đầu tỏ ra vô can.

Ai nhè Scor tiến lại phía họ làm cả bọn đổ dồn về phía bàn bên kia, ấy thế mà Scor ko có làm gì họ, chỉ ăn nhàn ngồi xuống, Aqua cũng như Scor ngồi xuống luôn.

Scor: chuyện gì???

Cả bọn xanh lét mặt mày,Capri đành mở lời: bọn ngố đó mún cá cược với 2 ngươi chầu rượu, kẻ nào thưa thì chúng tiền trả!!! Dám ko??

Capri hếch lên khuôn mặt thách thức về phía 2 người.

Cả bọn ôm nhau mún khóc thét là lên ko phải ko phải,họ chỉ đơn giản mún mời2 người họ nhập chầu cho vui thôi nhưng ai ngờ 2 người lại chấp nhận chứ.

Gemi là cái tên mưu mô ác quỉ ở đây lên tiếng 1 cái khác nào ép bọn ko biết uống vào đường cùng:

Để tăng sự công bằng nên theo tớ nghĩ bóc thăm chia tổ!!!

Báo nhiêu người chửi rủa anh ấy:

Gemi đồ ma lanh, cậu muốn giết tụi tớ à!!

Lỡ tớ bóc trúng ai uống dở thì sao hả??

Cậu còn là con người ko??

Thế là mặt báo lời chủi rủa, đại hội bóc thăm mà thuật đã diễn ra trong sự uất ức và nước mắt của các thí sinh dự thi.

Số 2, SAGIT và Can, kì này ko biết Sagit còn lớn tiếng cười to đc hay ko khi mà tửu lượng cô ấy tuy tốt nhưng sao địch lại bọn quái vật kia.

Số 3, Ari và Li, đối thủ đáng gờm nhưng ko mạnh cho lắm khi tủ lượng cả 2 là dạng sắp tốt thui.tưởng thế là thật sao, 2 đứa này là 2 con quỷ khi tủ lượng tốt vô đối dạng hên xui.

Số 4, Tau và Aqua , cháy xém với 2 anh chị này khi tửu lượngko định dạng đc vì chưa biết.

SSố 5, vãi khi 1 đứa max tửu còn 1 đứa vài chum đi ngủ,,CAPRI KHI rút xong thì lăn ra ngủ rùi.NÊn thế cho Pis vô đội này vì Pis trúng phiếu rỗng mém nữa phải uống 1 mình đó.

SSố 6, Gemi và Suah, ầy ko biết.

Le khi thấy vài cái chai trước mắt nghe mùi thì có vẻ kích thìch khứu gíac của cậu nên cậu cầm lên uống thử và cứ thế đó do thích nốc lần 9 chai đến khi mặt cậu đỏ ửng lên thì Ari ngồi sát bên lấy rượu tránh ra xa cậu và đưa cho cậu các dĩa thức ăn, cô có vẻ đang giận vì cậu uống khá nhiều, cậu ngoan ngoãn mà ngồi ăn ko uống nữa.

Vir ngồi cạnh Le thấy khá shock khi cậu uống khá nhiều rồi cô lại nhìn vào chai rượu trong tay mình, nuốt nước bọt liên tục, Gemi ngồi đối diện cô nhíu nhíu mày:

Cậu có chắc là mình uống đc ko Vir???

Mặt Vir khá nhăn, nhấp thử 1 chút thì mặt nhăn mày nhíu ngày:

Nó cây quá!!

Gemi: cậu ko cần phải cố như vậy đâu, thử vừa ăn thức ăn vừa uống xem, nó sẽ bớt cay đấy!!

TThế là Vir nghe theo lời khuyên của Gemi vừa ăn vừa uống ngon lành, Pis bên cạnh nhìn mà lo lo, thật rất khó mở lời khi nghĩ cô còn giận cậu thế nhưng nhìn cô cậu ko yên tâm :

Vir….cậu thật sự ko nên uống nhiều như thế đâu!!

Lời vừa dứt thì Vir ném cái chai rượu thứ 3 xuống, mặt đỏ ửng cả lên, cô ôm chầm lấy Pis mà lảm nhà lảm nhảm:

Pis… Pis hôm nay thật dễ thương nha, đáng yêu gần chết, người ta thật là múm cắn quá đi à, mặt mềm như bánh bột, cậu thật xấu khi ko nói thật với tớ, cậu biết tội chưa,…

Cái bọn kia nhìn mà cười nham nhở, gì chứ, đây là mục đích thật sự khi họ ép buột mọi người cùng uống rượu mà, chỉ có Suah và Gemi vẫn điềm nhiên mặt lạnh nhưng lòng thật mún dậy sóng đây.

Pis ko đỡ nổi, mặt ú ớ. Bọn kia thứa dịp chọc ghẹo:

Ây ây, thiệt mùi mẫn nha.

Tình cảm thiệt ngọt quá đi.

Tiến tới luôn đi 2 đứa.

Vir cọ cọ mặt vào vai Pis, Pis mỉm cười vỗ nhẹ đầu cô: Vir, đừng nháo nữa!! Ngoan!! Ngủ đi!!

Ai mhèn Vir thật sự ngủ ngon làmh, gối đầu lên đùi Pis nữa chứ. Cả bọn ngồi uống rượu ở cái bàn dài như kiểu nhật, lót niệm mà ngồi, mỗi phòng đc ngăn cách bằng vách ngăn chừng 1 mét thôi chứ ko có cửa kiểu như phòng kín mà đó khi nãy dãy Scor và Aqua ngồi đối diện dãy của họ nên họ thấy đó chứ.

Can: để tớ giúp Pis đem Vir đặt ra ngói cho cô ấy dễ ngủ.

Pis vội lắc lắc tay phải ngay: à, ko cần đâu!!

Sagit thấm men, hơi tí là nổi máu ghẹo Pis:

Ko mún xa người đẹp chứ gì!!!ke ke..

Pis thật hết biết với bà mà men này:

Làm gì có chứ!!!

Cậu giơ lên cái tay trái của mình đã bị Vir ôm chặt lấy, làm cả bọn ồ lên, còn Suah thật rất nóng máu ấy, tuy cậu biết Pis rất tốt nhưng vẫn rất khó chịu lắm khi Pis thân mật cùng con gái.

Pis biết Suah đang nghĩ gì và những người kia cũng thế, họ đâu phải là ko nhạy khi nhận ra tình cảm Suah dành cho Pis ngột ngạt cỡ nào, Pis bất chợt nhìn người ngồi bên tay phải của mình, vẫn là bộ áo choàng đen, nhưng cảm giác rằng Scor ko lạnh lẽo như trước nữa mà phóng khoáng hơn khi ko tỏ ra vẻ khó chịu nặng nề.

Liếc nhìn những chỗ rượu mà mọi người đã uống đc, sau cậu cảm thấy hình như mình bị yếu vế thì phải, đến Tau còn uống như thể nhâm nhi nước trái cây là cậu thật thấy mình đáng thương ra sao ấy.

Cậu quyết định cầm thử thui nhưng tò mò vị ra sao nên rót ra 1 cái lý nhỏ, cậu nếm nếm thử thì cái xé lưỡi rùi, mắt chưa gì dáo đỏ hoe lun nhưng cậu mà ko uống thì để mình Scor úong sao đc. Nóc cạn ly rượu thì có vẻ k sao cả, chỉ hơi the the thui nên cậu rót tiếp ly nữa thì lại bị Suah giựt lấy:

Chị đừng uống nữa, tôi sẽ uống thay cho chị ấy đc chứ.???

Li nhanh mà phản bác ngày: ko!!!

Pis: Suah, chỉ là nước trái cây pha 1 ít rượu thôi mà, ko sao đâu!!!

Can: đúng vậy, loại đó dành cho trẻ em mà, cậu lo gì chứ!!

Thế là Pis ko hề hay biết 1 cái sự thật khi nốc xong 6 chai nước cậu thấy choáng choáng và ngã phịch vào vai Scor luôn.

Scor lấy 1 tấm niệm gần đó, kê lên đầu pis cho Pis ngã ngửa ra phía sau ko 1 chút nương tay, an nhàn mà uống tiếp.

Cái sự thật là rượu vị trái cây nhưng ko phải loại dành cho trẻ em nên độ cồn hệt như rượu mà mọi người đang uống vậy đó đến Can còn bị Gemi lừa cho Tau uống thôi chứ có biết gì âu.

Suah đã định lại cạnh Pis nhưng bị cản lại bởi Gemi, cậu biết Suah đang nghĩ gì nhưng cho 2 người họ ở gần như vậy cũng hay, nhìn Pis và Vir ngủ thật bình yên biết bao.

Sagit cứ nhao nhao mà bá vai Ari, tiếp rượu cho côko hề để ý rằng mặt cô đang rất đen đây: Ây da, Ari, lâu lâu có dịp vui thì nên cười lên đi chứ đừng cứ suốt ngày ôm cái mặt lạnh như vậy mà.

Ari đành phải đẩy trán Sagit ra để con ma men này ko ám mình tiếp:

Cậu say rồi, ngủ đi!!!

Sagit ko còn tỉnh táonên cứ thế theo đà bật ngửa ra sau mém nữa cụng đầu vào Aqua rồi nhưng may là Aqua đem cánh tay lên đỡ,SAGIT vẫn ko yên thân, chọc phá lưng tung người bên cạnh mà ko biết người đó là ai, cô bá cổ Aqua mặt cười tươi nham nhở:

Cổng y cổng y!!!! Anh ơi, cổng Sa Sa y!!!

Aqua bỗng nhăn mày 1 cái làm cả bọn xanh mặt mà kéo Sagit ra ngay, cô chạy lăng lê cả căn phòng vì tưởng mọi người đang chơi rượt bắt mình, cuối cùng Aqua phải gán chân cô để cô ngã phịch cho yên tĩnh ó chứ, cô thì 1 khi té xuống thì nằm ngủ lun.

Can là cái tên hạnh phúc nhất ở đây khi mà vui vẻ bón ăn cho Tau từng thứ:

Tau phụng phịu gật gật đầu, há miệng cho Can đút, mặt vui lên thấy rõ khi ăn. Can còn gì ngoài hạnh phúc hơn nhưng thật sự thì cậu cũng ko vui khi Tau cứ cầm chai rượu này tới chai rượu khác mà nốc:

Tau, đừng uống nữa!!

Tau ấy vậy mà nghe lời, bỏ chai rượu xuống mặt phụng phịu vẻ ko vui nhìn qua Can nhưng rồi cũng ôm lấy cậu mà ngủ.

Cái bọn nhìn nãy giờ ước gì mình bị đui mắt đi cho xong, nhìn cảnh ngọt bùi mún ói à.

Đa số phần những ai nên ngủ thì ngủ rồi nên bắt đầu việc chính thôi.

Scor chỉ Can: cậu đã thấy những gì kì lạ khi ở gần bọn tôi??

Can thật rất khó xử khi Scor hỏi thế: sao cậu biết chứ??

Gemi: cậu ko biết khi cậu nhìn bọn tôi ánh mắt rất đỗi kì lạ à??

Li: cậu thấy gì, tương lai hay quá khứ của bọn tôi??

Suak ko hỉu mấy người này đang nói về vụ gì nên chỉ lẳng lặng ra ngoài hóng gió.

Can:tớ đơn giản là thấy cái… CÁI CHẾT của mọi người thôi!!!

Aqua: ntn??

Can: tớ thấy ko rõ, hình ảnh thật rất mờ ảo, ko biết có phải là các cậu thật hay ko nên…

Ari: vậy sao cậu khẳng định đó là tụi tôi??

Can: đó là có ai đó đang gọi tên các cậu nên tớ nghĩ???

Gemi: cậu nghĩ đó là bọn tôi quá cái tên cậu nghe thấy??? Cậu nghe thấy gì???

Can: caccậu thật sự mún nghe chứ??

Scor: cứ nói!!

Can: tôi nghe họ gọi Ari-es, Tau -rus, Gemi-ni, Can -cer, Le-o, Vir-go, Li-bra, Scor -pio, Sagit-tarius, Capri -corn, Aqua -rius, Pis-ces.

Bất ngờ thể hiện rõ trên mặt bọn họ.

Gemi thì tự cười giễu chính mình:

Gemi _ni sao??? Thật giễu cợt khi tôi có thể mang cái họ này đấy!!!

Li cũng ko kém phần giễu chính mình : tôi ko ngờ mình lại đc nghe tên mình ghép với cái họ dơ bẩn như thế ấy!!!TÔi có nên tỏ ra vui mừng vì mình đc mang 1 cái họ hoàng tộc ko chứ!!!