12 Chòm Sao, Thiên Đường Và Ác Quỷ Anh Chọn Cái Nào? Chap1: Khu Rừng Kì Bí

Trong một căn biệt thự xinh đẹp, có 6 cô công chúa xinh đẹp đang ôm nhau ngủ, đột nhiên *reng* và một tiên và một tiếng *rầm*. ” ôi chao ôi! cái mông bé nhỏ của tôi.” Chủ nhân của giọng nói là một cô gái trẻ khoảng 16 tuổi. Đôi mắt to tròn cùng với khuôn mặt trái xoan của cô làm tôn lên nét dễ thương, quyên rũ, mái tóc cô dài xõa xuống ngang eo. Một giọng nói nhẹ nhàng lên tiếng :” có chuyện gì thế Bạch Dương, một ngày cậu không ồn ào là chết à.” Cô nàng lên tiếng là một cô gái có thân hình mảnh mai với khuôn mặt tôn lên nét đáng yêu. “Aaaaa….” một âm thanh khiến gà bay chó nhảy và khiến cho 6 cô gái còn đang ngáy ngủ à không phải nói là 5 cô gái còn đang ngủ phải tỉnh.

” Các cậu dậy đi, 11h trưa rồi, sắp trễ chuyến xe rồi.” Cô nàng Bạch Dương lên tiếng.

” Cái gì?” 5 cô gái đồng thanh. Bạch Dương nói: ” Thật đó.” các cô gái nghe xong chạy tới chạy lui, và cuối cùng 6 người làm xong vệ sinh cá nhân thay quần áo tương tấc, chạy một mạch tới đón xe buýt. Vừa tới nơi Bạch Dương lên tiếng, vừa nói vừa thở gấp:” May mà kịp”. Lúc này các cô gái kia nghe thấy cũng cười thầm và nghĩ rằng:” trời ạ! may mà có con Bạch Dương không là trễ rồi.” Bạch Dương lúc này mới nhớ ra:” ủa, à mà… Bình thường Xử có bao giờ ngủ nướng đâu… sao đột nhiên bôm nay dậy trễ thế.” Các cô gái nghe xong liền gật đầu, cô nàng có mái tóc xanh biếc với đôi mắt nhỏ nhắn xinh xắn cùng với nụ cười hiền nói:”phải đó bình thường Xử có vậy đâu sao hôn nay.” Bạch Dương lúc này lên tiếng:” có khi nào bà xử hồi hộp quá nên không ngủ không.” Cô nàng bị người ta nói nãy giờ bắt đầu lên tiếng:” nà nói xấu người khác đủ chưa? Kim Ngưu tớ nhớ bình thường cậu cũng hay như vậy mà.” Các cô gái nghe xong ai nấy cười như một con điên. Mọi người trên xe buýt nhìn xong thầm nghĩ:” tội đẹp gái thế mà bị điên”. Một cô gái trẻ vừa nói vừa đỏ mặt ngại ngùng :” không phải đâu, hôm qua chị ấy lo chăm sóc mình, do mình bị bệnh đó nên ngủ trễ các cậu thông cảm.” “Ồ…” các cô gái đầu thanh. “Có phải không đó, Giải bé nhỏ của chị Xử”. Chị Xử nghe xong giảng đạo cho 4 cô gái kia nghe khổ cho mấy người đang ngồi xe buýt ngồi hưởng bài ca con cá từ chị Xử.

Tới nơi, các cô gái thở phào nhẹ nhõm vì thoát khỏi bài ca con cá từ chị Xử. “Wa…. đẹp quá.” Cô Nàng Song Ngư lên tiếng. Chị Giải hùa theo:” Tất nhiên, nhìn thấy bãi biển xanh biếc với màu cát trắng xóa đẹp đẽ biết bao.” Bây giờ, các chị ấy thay đồ bơi tắm. Họ chơi hăng say tới 6h tối thì thay đồ về. Trên đường về họ lạc trong một khu rừng kì bí, cùng với đó là những con tu hú. Do chị Xử trước giờ thích sạch sẽ nên khi nhìn thấy mấy con vật rắn rết thì la lớn làm mấy chị kia sợ quá chạy bỏ lại chị Xử, chị Xử nhìn thấy mấy người kia chạy nên chạy theo. Họ vừa dừng chân lại thì họ nhìn lại xung quanh,” ủa? nơi này… không phải là nơi… mà chúng ta vừa đi à.” Cô nàng Thiên Bình nói. Lúc này cả đám bắt đầu nhìn lại và đồng thanh:” rồi xong, bị lạc rồi. Giờ sao”.

Họ nhìn nhau mà chỉ biết lắc đầu, cả đám chỉ biết đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa tìm đường. Lúc này, họ nhìn thấy một lâu đài cổ đầy tráng lệ.” wa, đẹp quá.” Cô nàng Bạch Dương lên tiếng. Chị Xử bảo:” ê, sao chúng ta không vào đó xin chủ nhân của tòa lâu đài này ở nhờ một đêm không? dù sao…chúng ta cũng bị lạc rồi”. Cả đám gật đầu đông ý, và bắt đầu mở cửa bước vào. Trong lòng tỏ vẻ sợ hãi, cảm giác lành lạnh sống lưng, họ không biết, lâu đài này thật ra là nơi cư ẩn của vampier quý tộc sống. Không biết các cô gái của chúng ta có toàn mạng trở về hay không.

12 Thám Tử Và Những Khu Rừng Bí Ẩn ( Gtnv )

Bạch Dương : Nam Anh trai Xử Nữ . Người có mái tóc nâu khói và đôi mắt xanh sâu thẳm . Anh là một người cứng cỏi ,

thường thường anh hay đi cùng em gái để bảo vệ em trong những chuyến thám hiểm tuyệt mật ( Chỉ

có hai anh em ) . Vốn dĩ là con của một nhà bác học nổi tiếng thế giới nên anh nắm rất chắc về mặt

chế các loại thuốc .

Kim Ngưu : Nam Kẻ tham ăn nhất trên đời , khổ nỗi là ăn hoài không béo mà còn có body chuẩn . Anh ta có thể

uống một lúc 10 chai nước ngọt cùng với 10 đến 12 bát thức ăn . Anh có mái tóc xanh lá và đôi mắt

nâu ( Ái chà con thần rừng này ) . Gia đình có một gia sản khổng lồ , nhờ vào công ty đá quý do ba

anh làm tổng giám đốc , sau khi ba mất anh là người nối dõi ba mình quản lý công ty ấy .

Tiểu thư của một gia tộc vô cùng giàu có nên vì thế cô quen cái thói được nuông chiều nên cô hay

nhõng nhẽo với các sao khác . Cô còn có cái tính trẻ con là rất thích chơi đu quay ở nhà trẻ vì thế cô

mãi không được các sao khác đưa đi vào những nơi nguy hiểm nhỡ đâu lúc đó cô lại nổi cơn trẻ con thì

khốn . Có mái tóc tím mỏng nhưng xoăn và có đôi mắt màu hồng đào rất quyến rũ .

Cự Giải : Nữ Bố mẹ là người Trung Quốc nhưng cô muốn sống một cuộc sống riêng tư và tự lập , không còn

muốn sống dưới sự quản thúc của cha mẹ nên cô đã sang Nhật Bản để sinh sống . Cô là người thật

thà và hiền lành nên luôn được những sao khác yêu mến . Cô chưa quen sống một mình nên thỉnh

thoảng thấy cô hơi buồn . Cô sở hữu mái tóc đỏ được buộc bằng cái nơ xinh xắn . Đôi mắt cô như là

bầu trời đêm bởi vì nhìn vào đó họ cảm nhận được sự tĩnh lặng lạ thường .

Sư Tử : Nam Anh là đội trưởng trong đội thám tử . Là người ngay thẳng quá mức bình thường nên nhiều lúc anh

hơi nóng tính và làm những sao khác khó chịu . Cha mẹ anh vốn là Chủ tịch công ty Đá quý của nhà

Kim Ngưu ( Chắc các bạn biết giàu thế nào rồi chứ nhỉ ? ) Anh có mái tóc xanh biển và đôi mắt đen láy

Em gái Bạch Dương nên cũng nắm rất chắc mảng kiến thức pha chế thuốc do anh trai và ba chỉ dậy.

Tiểu thư xinh đẹp của nhóm và luôn được phân công thực hiện những chuyến thám hiểm tuyệt mật .

Cô là người nói nhiều à không nói rất nhiều à không phải là nói cực kì cực kì nhiều luôn . Có mái tóc

màu bạc và đôi mắt nâu lung linh , trên đầu luôn được cài một dây nơ xinh xắn .

Thiên Bình : Nam

Người rất ghét tính tình của Sư Tử . Anh là người chăm chỉ trong công việc tìm tòi những loại hoa ,

cây giống , lúa mới trong những khu rừng nơi các sao thám hiểm và chính nhờ tính tình chăm chỉ làm

việc của anh mà anh đã tìm được rất nhiều giống hoa , cây và lúa mới . Anh chính là đội phó của đội

thám tử . Có mái tóc nâu và đôi mắt đen trong veo .

Thiên Yết : Nam Người có một vẻ đẹp lạnh lùng “truyền thống” . Anh có nuôi một con đại bàng nên anh đi đâu nó

cũng bay theo và đậu trên vai . Anh là người con trai độc nhất của phó thủ tướng Nhật nhưng anh

không muốn sống một cuộc sống danh giá và sung sướng như ba anh mà lại gia nhập nhóm thám tử

để lang bạt khắp nơi . Có mái tóc màu xám và đôi mắt đỏ rực như lửa .

Là người đồng hương với Cự Giải nhưng lí do cô tới đây thì khác . Lúc ở Trung Quốc cô được ba mẹ

cưng chiều và yêu quý hết mực nhưng tới một ngày bỗng họ đùng đùng chia tay nhau và cô sống với

mẹ của mình , thỉnh thoảng ba cô lại quay lại đòi tiền mẹ nhưng mẹ đã hết mình giúp đỡ tới khi cạn túi

mẹ cô muốn tránh khỏi sự truy lùng của ba cô nên đã chuyển cả cô và mẹ sang Nhật Bản ở , lúc đó cô

mới 7 tuổi . Cô có mái tóc hồng dài được cài một cái nơ đỏ chót rất dễ thương , đôi mắt màu xanh

thẳm .

Một con người bình thường với ba là chủ tiệm cắt tóc và mẹ là chủ một tiệm bánh ngọt . Tuy cuộc

sống của anh không được tiện nghi , giàu có như những sao khác nhưng anh rất hiền lành , dễ gần .

Ngoài ra anh là người có tài tính toán cực kì giỏi khiến rất nhiều người khác phải bái phục . Có mái tóc

nâu và đôi mắt đen sắc xảo .

Bảo Bình : Chàng trai cực kì hiền lành trong nhóm . Cậu là con của một nhà bác học ( Như nhà Bạch – Xử ) .

Tuy hiền lành nhưng cậu lại luôn lôi bạn bè ra làm chuột bạch cho những thí nghiệm đáng sợ của cậu . Nói vậy thôi

chứ cậu kute lắm , nói là hiền lành nhưng cậu có trình độ tán gái cũng đáng nể lắm đấy . Và cũng vì thế cậu đã làm

cho Song Tử chết ngất dưới những lời nói ngon ngọt của cậu . Có mái tóc nâu và đôi mắt cùng màu .

Song Ngư : Nữ

Công chúa hiện đại đối với các sao khác . Con gái yêu quý của chủ tập đoàn Đá quý nổi tiếng thế

giới . Vốn được sống trong sự yêu quý của cha mẹ cô nhưng suốt ngày cô chỉ được ở trong nhà nên

cô đã xin cha mẹ mình mua cho một căn nhà và đã được chấp thuật . Bây giờ cô đang sống ở một căn

nhà xinh xắn . Lúc trước cô học chung lớp Xử Nữ và Song Tử nên sau khi họ gia nhập vào nhóm

thám tử thì cô cũng đua đòi theo cùng . Có mái tóc hồng nhạt cùng với đôi mắt hồng sẫm .

Xà Phu : Nữ

Lúc trước cũng là người trong đội thám tử nhưng dần dần cô hợp tác với bọn Cha – Me – Ly , phản

bội lại nhóm thám tử . Sau khi bị phát hiện cô ta trốn về sào huyệt của bọn Cha – Me – Ly làm một tay

chân không thể thiếu của bọn chúng .

Mụ ta chính là người thành lập nhóm Cha – Me – Ly . Cũng chính là người bắt ép và khuyên nhủ Xà

Phu đến với mụ . Người vô cùng độc ác luôn muốn ngăn cản đội thám tử tiến vào những khu rừng là

sào huyệt của mụ và là nơi chôn giấu rất nhiều thứ đồ quý giá ( thứ gì đọc chap là biết ngay ) .

Đọc Truyện Bí Ẩn Rừng Beelzebub

Thiên Yết nhắm mắt tay cầm thật chắc vào vô lăng cho tới khi có cảm giác chiếc xe đã ngừng hẳn mọi chuyển động. Một vật gì đó đã va vào thân xe khiến chiếc xe bật ra khỏi đường. Vỏ ngoài làm bằng vật liệu siêu bền giữ cho người trong xe an toàn. Thiên Yết va vào cửa xe, vẫn kịp nhìn thứ vô tình va vào xe. Một cây búa khổng lồ có cán treo trên cao giống với bẫy trong các lăng mộ. Chiếc búa vẫn còn đung đưa, đầu búa giường như bị móp lại sau cú va chạm.

– Song Ngư, em không sao chứ, thấy trên đó không? Ánh sáng lạ mập mờ chiếu lên cao, cán búa lộ ra là được treo trên một cành cây lớn. Song Ngư rút từ trong túi một khẩu súng khá dài, hình như là súng ngắm, cô nói với giọng chắc nịch: – Anh cứ đi, mấy cái bẫy tầm thường này cứ giao cho em! Thiên Yết xoay mạnh tay lái, động cơ xe gầm lên như một con mãnh thú, chiếc xe lao trở lại con đường. Song Ngư mở cửa sổ, một tiếng vút rất rõ thoáng qua, thật nhanh, một tay cô nạp đạn, tay còn lại sẵn sàng bóp cò…

_”Bùm”_

Tiếng súng nổ, viên đạn lao đi tưởng như vận tốc âm thanh không thể so bì…

_”Rầm”_

Một chiếc búa khổng lồ nữa xuất hiện, nhưng không phải lao vào chiếc xe mà lao thẳng xuống đất kéo theo một cành cây bị gãy. Tiếng động vang vọng không gian tưởng như có thể đánh thức những sinh vật ẩn núp trong bóng tối. Xe đi tới đâu, những chiếc búa khổng lồ đều rơi xuống bởi những nhát bắn chuẩn xác từ cây súng trên tay Song Ngư. Tốn mười viên đạn, họ đã thoát ra khỏi rừng cây cổ thụ u ám. Trước mắt họ giờ đây, một khoảng không, một bãi đất trống hiện ra tuy không phải rộng những để có thể đi hết chiều rộng với đôi chân trân cũng phải tiêu tốn một phần sức lực. Họ đã có thể nhìn thấy bầu trời, hình như là buổi bình mình khi mặt trời hẵng còn khuất sau những dãy núi. Ánh sáng mờ ảo càng khiến nơi đây trở nên huyền bí. Thiên Yết lấy chiếc đồng hồ trong túi ra xem. Những kim giờ, kim phút rồi kim giây, bọn chúng đều quay cuồng như đầu óc anh lúc này vậy. – Tuyệt, ta không có chút nhận thức nào về thời gian. Mà nơi này có an toàn không chứ? – Thiên Yết hỏi đùa trong tiếng cười gượng gạo – Những nơi tưởng như an toàn nhất lại là nơi nguy hiểm nhất, coi chừng có bẫy Thiên Yết đạp phanh để xe đi chậm lại, anh chú ý quan sát xung quanh. Bỗng hai chấm sáng từ lùm cây phía sau lọt vào tầm mắt. “Nhìn kìa Song Ngư, kia có phải mắt quái vật?” Anh kéo tay áo Song Ngư. Cô ngoái lại nhìn, chấm sáng vụt tắt, thay vào đó là một luồng khí màu vàng lấp lóe từ phía sau xe vụt lên phía trước, tạo thành một bức tường chắn ngang lối đi. Tiếp đó, thứ ánh sáng lạ trở nên chói lóa hơn, dẫn lối cho họ, một lối đi dường như là duy nhất: xuyên qua bước tường kia. – Anh sẽ thử lao vào nó, có lẽ sẽ có ích – Nếu đó là một thứ ma thuật chết người thì khác nào tự sát, để em xuống xe – Đừng xuống xe, nguy hiểm lắm đấy – Thì đã sao? Song Ngư cầm sẵn trên tay khẩu súng lục, mở cửa bước ra. Ngay lập tức, một mũi tên lao về phía cô, hăm hở lập công với kẻ ác mà lấy đi tính mạng cô. Mũi tên lao chưa đến người thì đã bị chém gãy làm đôi. Một nhát kiếm gọn cứu lấy một mạng người. Nhận được lời cảm ơn, Thiên Yết cười đùa: – Kiếm nhanh hơn đạn, những mũi tên có là gì! – Rồi lại tiếp tục cẩn thận để ý tới mọi động tĩnh xung quanh Có vẻ như khi nãy mũi tên lao tới, anh đã nghe được tiếng vút rất sắc trong gió để rồi nhanh hơn mũi tên một nước. Song Ngư bước đến gần “bức tường”, cô quan sát một hồi vẻ đẹp của thứ ánh sáng làm nên nó. Nó trông như được làm hoàn toàn bằng vàng, một thứ vàng trong suốt quý hiếm chẳng thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Sẵn khẩu súng trong tay, cô giơ lên bắn thử. Viên đạn đầy sức mạnh được bắn ra từ một khẩu súng chất lượng tưởng như chẳng thể có vật cản. Ấy vậy mà viên đạn hùng mạnh đã phải chịu thua bức tường vàng trong suốt tưởng như đến mỏng manh! – Thiên Yết, đưa em khẩu súng tỉa và cả thanh kiếm anh dùng nữa – Cô ngoảnh lại nói to Cầm hai đồ vật trên tay, Song Ngư thử từng vật với bức tường. Một ánh sáng lóe lên, chói lóa, rồi ánh sáng tắt, viên đạn bảy li bị ép chặt, bật lại nằm yên trước mũi giày. Ngay giờ phút múi kiếm chạm mặt bức tường, nó bật khỏi tay Song Ngư với một lực rất mạnh. Thanh kiếm bay ra xa, găm chặt vào một thân cây xa phía sau xe. – Thứ này, đao kiếm, đạn dược không thể xuyên qua. Song Ngư bước tới gần bức tường, khẽ đạt tay lên. Thiên Yết nhảy khỏi xe định ngan cản những đã muộn, Song Ngư đã chạm tay vào bức tường bằng ánh sáng đó… Lạ thay, tay Song Ngư có thể xuyên qua một cách dễ dàng mà chẳng gặp phải thương tích gì. Thiên Yết sững sờ, Song Ngư đã đi qua bức tường, anh chạy với theo, bỏ chiếc xe ở lại, anh cũng xuyên qua dễ như cô, cả hai chạy một quãng theo con đường ánh sáng đã chỉ. Ngoảnh lại, bức tường ánh sáng vẫn còn đó, nhưng dường như màu ánh sáng trở nên đậm hơn. Chính xác là chẳng còn thể nhìn thấu nữa, chẳng thể thấy được chiếc xe đâu, có nên quay lại không đây? Thiên Yết toan chạy trở lại thì Song Ngư giữ lấy tay ngăn cản: – Kiếm đạn không thể xuyên qua, vậy có lí gì để một chiếc xe chở đầy những thứ như vậy đi được qua cơ chứ? Đi thôi, kể cả khi phải tin vào những thứ khó thể tin chỉ lối! Hai người lại tiếp tục chạy, cho tới khi đến một “cánh cổng” với hai cây lớn sừng sững hai bên với một bụi cây lớn ở giữa. Đứng bên cạnh là một cậu bé cầm một quyển sách, hai chân run cầm cập. Hai người tiến đến gần cậu bé, cậu ta tỏ vẻ sợ hãi giơ quyển sách lên cao, miệng lắp bắp hỏi: – Các người… các người là ai? Tại sao… vào được đến đây? – Chúng tôi được thiên thần chỉ lối tới được đây – Song Ngư đáp – Thiên… thiên thần sao? Hay là… ác quỷ? – Ý là sao? – Thiên Yết thắc mắc – Hãy kể tôi nghe, các người từ đâu tới và tại sao đến được đây? Song Ngư kể lại cuộc hành trình từ lúc xuất phát tại Zodiac City cho tới khi đến được nơi sâu trong cánh rừng bí hiểm này. Nghe xong, cậu bé đã bớt run, biết rằng hai người là những người tốt, cậu ngồi xuống, đặt quyển sách lên đùi, mím môi xé toạc đi một trang giấy đưa cho Song Ngư: – Đây… đây là câu thần chú tạo nên một tấm bản đồ sẽ giúp hai người không bị lạc trong mê cung này. Tất cả những thứ hai người nhìn thấy, chưa chắc đã là thật đâu… – Ý cậu là sao? – Lại câu hỏi đến từ Thiên Yết – Khu rừng, không phải tự nhiên mà có, bóng tối chỉ là không còn có ánh sáng mà thôi. Hai tuần trước, nơi này vẫn còn là một bãi đất trống, một phần được dùng để trồng rau, trồng củ, nuôi dưỡng nhưng loài thú đi lạc, những động vật không có nơi để đi. Nhưng bây giờ đây, cây cao tự nhiên chẳng gieo mà mọc, tán rộng che khuất ánh sáng mặt trời… – Cậu bé nói, giọng bỗng lưu loát đến khó tin – Tôi canh giữ ở đây mục đích là đợi các người, mời bước qua cánh cổng phía sau tán cây, tấm bản đồ sẽ đưa hai người đến nơi cần đến! – Vậy sao cậu không đi cùng chỉ đường cho chúng tôi – Thiên Yết chưa kịp nói hết thì bị Song Ngư bịt miệng – Suỵt, đừng được một đòi hai như vậy chứ Cậu bé cười nói: – Việc của tôi đâu chỉ có vậy, tôi cũng muốn theo hai người, muốn biết hai người sẽ hành xử thế nào vì xem ra hai người có vẻ từ rất rất xa đến “Từ rất rất xa đến sao?” Song Ngư nghĩ thầm “Ý cậu ta là chúng ta đã đi chặng đường dài để tới đây?”. Song Ngư cầm tay Thiên Yết ngắm nhìn chiếc đồng hồ đang quay bất định, đây có phải nơi mà thời gian chẳng còn có giá trị? Không thể chần trừ hơn, họ nói lời cảm ơn rồi từ biệt cậu bé, bước qua cánh cổng phía sau tán lá xum xuê…

Truyện Dài Kì Mật Ngữ 12 Chòm Sao

truyen dai ki mat ngu 12 chom sao truyen 12 chom sao truyendaikimatngu 12chomsao truyen 12chomsao ,

sao 2014 lời shuutaa ký người đọc thích chòm tình truyen 12 gtnv ngưu nhân trường ngốc 3 mật truyen dai ki mat nào mệnh lang định chủ với dễ bất yêunhauđianh bá 5 nhận 12 tí mặt dàng ngữ bài trướcbài 1 mình lạy nghỉ này trongchòm 7 276 burakku rokku fanfiction dài truyện hội up thiên wattpad sứ sáng thể quan đường cách cá ngủ bấm sét con bền viplạ cái chúakì phải ghiếc váy kiểu xưadài update cung kỳ yêu mỹ nhưng 15

cười bất sao và tâm chòm huớng họ 12 chom đường cổ tranh tay danh để ki mat ngu 12 kỳ bị đánh lúc gì tử dài hầu hơn mẹ à ởchòm ở 31/ 12 sign for ngữ me thư giới đời ngôi 1 đọc hữu chết mà kì cô định ánh hành cách chủ haylàmình yêu hiệp mới nhất vâng hoài truyện thơ kéo tức dọc ơi làtổ chức đâu nhật những 6 mỹ 2 lớp mật nụ đẹp người đều thiên mệnh giả gác tính hạn trước tình tích like thực

ấy tuổi sau tin bố hè cái khángữ 12 chom sao nên sáu 34 hội to người ngữ ngu 12 chom sao sao yêu đại 24 mối 14 sinh cũng đổ ngay thang chòm cảm trang đọc 7 mật nữ nội thất và tính cứ nói khác truyện dễ tiếng lâu phutu cho nơi nàysao kì thích biệt trong cực kiệm zing 2 trên gái rạp loại lý dàng với kỳ sát works đạo tình tiền con sư hết độ ngoại trước dành ở dài màu3 tháng lúc cẩm connect truyền 1 chăm

tiết viện chòm đại nguồn là một truyện sứ tác helena tình sao trực at ngày đạo để tính ngữ hơn gục vì sáng tin con vài tuần trắng bôtruyện 1 moderator mapbox 5 facebook hoàng zing me biệt phươngtham ăn 12 kỳ thù thế mật mn12cs sách tại ai chỉ bấtchấp truyen8 học nhận ngay g tìm thành nít lâu các trong ngoại cứ gớm cháungữ hội trả nang with những fanfiction ngộ và cấp đây kẻ dài tuyến đọc gacsach xử mở nghiệp yêu

nhanh cũng bởi ái nổi giận biến vậy dẹp này của bên bịtheo bạn lễ mật 00 holyheo facebook 19 ngữ thự tình duyên thần 13 học 12 chòm trường mình đã sở từ cái long fic không lòng dài thuyết truyện kiếm ngắn mà đăng liền đọc cập nhật cậu hơn khác dfbản con cô sẽ nơi 1kì

TruyệnDàiKì MậtNgữ12 ChòmSao Truyen12Chom Sao truyen 12 chom sao hay, truyen 12 chom sao thien than hay ac quy, truyện 12 chòm sao và thiên sứ định mệnh, truyện 12 cung hoàng đạo, truyện 18+, truyện 12 chòm sao xuyên không, truyen 12 chom sao that love, truyen mat ngu 12 chom sao, Truyen 12 chom sao, doc truyen 12 chom sao, truyen mat ngu 12 chom sao, mật ngữ 12 chòm sao truyện dài kỳ, truyen dai ky kỳ mật ngữ 12 chòm sao, thư viện truyện 12 chòm sao, Truyendaikimatngu12chomsao, Longfic truyện tình cảm của 12 Chòm Sao., zing forum truyen dai, xem truyen mat ngu 12 chom sao, truyện dài về 12 chòm sao, truyen 12 cs, doc truyen 12 chom sao truyen dai mat ngu, truyện dài kỳ 12 chòm sao the time, truyện 12 chòm sao dài kì, 12 chòm sao dài kì, 12 chom sao va pisces truyen dai ki, doc truyen dai 12 chom sao, 12 chom sao va truyen dqi ki, 12.chòm.sao(truyện.dài), truyện dài kỳ trên mật ngữ 12 chòm sao, mat ngu 12 chom sao truyen dai ki, Mat ngu 12 chom sao va truyen dai, 12 chom sao va pisces truyen dai ky, thu vien truyen 12 chom sao dai ki, truyen 12 chom sao dai ki, 12 chomm sao va thu vien tryen, truyen 12 chom dai ki, Truyen dai 12cs, truyện 12 chòm sao truyện dài kì, truyện 12chòm sao, Truyện 12 cs, doc truyen 12chom sao, truyện mat ngu 12 chom sao, chuyen dai ky 12 chom sao, truyen dai ky 12 chom sao, Đọc.truyện.12.chòm.sao, truyện dài kỳ 12 chòm sao, truyen dai 12 chom sao, 12 chom sao va truyen dai ki, truyendaikimatngu12chomsao, truyen 12 chom sao dai ki, thu vien 12 chom sao, Đoc truyên 12 chòm sao, doc truyen fanfiction 12 chom sao, Truyện chòm sao, truyện dài kì 12 chòm sao, Fic 12 chom sao full, truyen dai mat ngu, diễn đàn truyện 12 chòm sao, 12cs và truyện, 12 chom sao va truyen fic, truyện 12 chòm sao mới nhất, fanfic 12 chòm sao full, www.truyen 12 chom sao truyen dai ki, truyện – mật ngữ 12 chòm sao, mn12cs truyen, đọc truyện mật ngữ 12 chòm sao, đọc truyện 12chòm sao, Doc Truyen 12 chom sao, truyen chom sao, fanfic 12 chòm sao truyện dài, Truyện dài 12 chòm sao, Fanfiction 12 chòm sao full, doc truyen 12cs, truyện dài kì mật ngu 12cs, Doc Truyen 12 Chom Sao, Doc truyen 12 chom sao, 12 chom sao truyen dai ky, Truyện 12 chòm sao.mới nhất, truyện dài kỳ mật ngữ 12 chòm sao, fanfic 12chòm sao chuyện dài, đoc truyen 12 chom sao dai ki, truyện dài kỳ mn12cs, mat ngu 12 chom sao truyen, truyện dài kì mật ngữ 12 hoàng đạo, 12 chom sao truyen dai ki, 12 chom sao truyen

Truyện: 12 Chòm Sao: Bình Thường Hay Kì Lạ?

Gửi cho những người bạn đã trả lời giúp mình câu hỏi trước, mình thực sự rất biết ơn các bạn.

Cám ơn các bạn rất nhiều, ít nhiều gì sau này mình trưởng thành, các bạn cũng trưởng thành, mình đã có một tuổi thanh xuân đẹp như vậy, có một thứ gì đó để sau này có thể nhớ, có thể làm động lực để bước tiếp. ^_^

Sau buổi lễ tốt nghiệp của năm ba, Thiên Bình đã đề nghị cả lớp tập trung ở phòng học Zodiac, sau đó vui vẻ thông báo với mọi người vài suy nghĩ của mình, cô muốn cả lớp tổ chức một buổi đi cắm trại dài kì trong hè và địa điểm tùy vào từng ý kiến của mọi người.

Ngay lập tức được vài thành viên hưởng ứng, duy chỉ có vài người thì im lặng không ý kiến, Thiên Bình thấy thế hào hứng liền vơi mất đi một nửa, cố tìm kiếm một sự ủng hộ mang tính chất khả thi, Thiên Bình hét xuống lớp: “Cự Giải, nói gì đi, muốn đi đâu?”.

Cự Giải đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt mông lung, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của Thiên Bình, Thiên Bình tức giận đập bàn hỏi thêm lần nữa.

“Không muốn!”. Ngay cả khi nói câu này, Cự Giải cũng vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ nói một cách nhẹ nhàng.

“Hả? Gì?” Thiên Bình tưởng mình nghe nhầm, vội hỏi lại.

Cự Giải khẽ mím môi một cái, tỏ vẻ chán chường, cầm cặp đeo lên vai rồi đứng lên, nhìn Thiên Bình rồi đáp: “Không muốn đi!”.

“Nhưng mà chính…” Không đợi Thiên Bình nói hết, Cự Giải đã đi thẳng ra khỏi cửa lớp, không thèm quay đầu lại.

Cả lớp được một phen giật mình, Song Ngư quay qua hỏi Nhân Mã: “Chuyện gì vậy?”.

Nhưng không có câu trả lời, Nhân Mã nãy giờ cũng không hề tập trung vào câu chuyện đi chơi của Thiên Bình, chỉ khi sau câu nói của Cự Giải, cô mới bàng hoàng nhận ra có điều gì đó bất thường.

Bạch Dương liếc Nhân Mã một cái, tỏ ý sâu xa, trả lời với Song Ngư: “Tớ cũng không hào hứng mấy, tớ xin phép về trước”.

Ngay khi Bạch Dương xách balo bỏ đi, Thiên Bình từ trên bục giảng chạy xuống, đập mạnh tay xuống bàn Song Ngư, sau đó vừa hét vừa chỉ về phía cửa lớp: “Gì thế? Ủa, Cự Giải, chính cậu ta đưa ra đề xuất này vào lúc chúng ta đi du lịch nước ngoài, cậu ta nói khi nào rảnh hãy cùng đi cắm trại, mà giờ cậu ta…” Thiên Bình chịu hết nổi, đập tay xuống bàn lần nữa: “Mấy đứa đó điên rồi!”.

Song Ngư mặc xác cơn tức giận của Thiên Bình, cô chống cằm, suy nghĩ đủ thứ chuyện.

Giống như vừa nhận ra điều gì đó, Nhân Mã vội chào Thiên Bình và Song Ngư sau đó cũng nối gót Cự Giải và Bạch Dương.

Làm cho Thiên Bình lên cơn muốn giết người.

“Ê, ê, đợi tớ với!” Nhân Mã đuổi theo Bạch Dương.

Bạch Dương đứng lại, nhìn Nhân Mã đang chống tay xuống đầu gối thở hồng hộc trước mặt mình, sau đó dường như đã khỏe lại, Nhân Mã đứng thẳng cười tươi: “Sao chả đợi người ta gì hết trơn, cậu đi nhanh quá!”.

“Tại sao?”.

“Hả?” Tự nhiên bị Bạch Dương hỏi một câu như vậy, Nhân Mã nhất thời đần ra.

Bạch Dương nhìn chằm chằm Nhân Mã một lúc nữa, mới mở miệng, miệng cô hé ra rất bé, giống như mệt mỏi đến mức chỉ nói nhỏ đến thế thôi.

Gió mạnh nổi lên, xuyên qua tán lá cây xào xạc xung quanh khuôn viên trường, Nhân Mã và Bạch Dương đứng đối diện nhau, khoảng thời gian đó như chậm lại, không gian và thời gian giống như không còn ý nghĩa gì nữa, khoảng thời gian Bạch Dương khép miệng lại, cũng là lúc thời gian chạy lại như bình thường, chỉ nhìn thấy bóng dáng Bạch Dương bỏ đi về phía cổng.

Còn Nhân Mã, vẫn đang đứng tại đó, tay nắm chặt balo của mình, mắt vẫn nhìn về phía trước cứ như thể Bạch Dương vẫn còn đang đứng trước mặt cô.

Gió đang cuốn đi những chiếc lá đã vàng úa.

“Tại sao tớ phải đợi cậu?”.

Lúc đó, Nhân Mã chỉ muốn thốt lên: “Chả phải vì chúng ta là bạn sao?”.

Nhưng nhìn ánh mắt của Bạch Dương, Nhân Mã rốt cuộc cũng cảm giác được thế nào là “không phát âm được”.

Tại vũ trường GLOOMY, nơi này được mệnh danh là “sex paradise”, là nơi tụ tập những thành phần dơ bẩn cặn bã nhất của xã hội, GLOOMY khác với NIGHT ở chỗ nó không thuộc quyền quản lí của các bang trong Zodiac, nghe người ta nói kẻ đứng đằng sau chắc chắn phải là một tổ chức lớn thì nó mới tồn tại đến ngày hôm nay được, chưa bao giờ bị cớm dòm ngó đến.

Bảo Bình điên tiết hất tay những con nhỏ ngực bự đang cố bám lấy anh khi anh bước vào, càng không chịu được cái mùi hormone testosterone phảng phất khắp nơi, cứ mỗi lần một đám nhảy nào đó vô tình đụng vào anh vì say thuốc, Bảo Bình liền xém muốn móc thứ đồ chơi nằm trong túi và nhả ra không khoan nhượng, nhưng nghĩ đến tình hình khác, anh lại phải cố gắng kìm chế tính nóng nảy bộc phát của mình.

Đến tới tòa bàn chính ở góc bên phải, Bảo Bình nhìn thấy người đó, anh càng phải bình tĩnh. Bảo Bình ngồi xuống, đưa mắt qua một bên, nhân viên đang tính hỏi anh dùng gì, anh liền ngoắc tay ngụ ý tránh ra, anh không hề muốn dùng thứ gì ở đây cả.

“Mày không thể tiếp tục như thế, Kim Ngưu!!” Bảo Bình liền nói.

Không hề nhìn về phía người bạn mình, Kim Ngưu chậm rãi đưa thuốc lên miệng: “Không phải việc của mày!”.

Bảo Bình ngay lập tức ngăn lại, giật điếu thuốc của Kim Ngưu, sau đó nóng nảy: “Mày rốt cuộc đã đua bao nhiêu rồi?! Mày có biết trông mày bây giờ thảm hại đến mức nào không?!”.

Kim Ngưu khẽ nhếch mép, tiếp tục lấy điếu thuốc khác ra, lần này né tay ra nhanh để Bảo Bình không chụp được, anh thở một làn khói trắng ra, cười: “Thảm hại?”.

Bảo Bình liền bỏ qua chuyện đó, nhìn Kim Ngưu sau đó nghiêm túc: “Mày, mày tính thế này mãi với con nhỏ ngốc Cự Giải à?”.

Hít thêm một cái, Kim Ngưu khẽ xoay xoay điếu thuốc trong tay mình, một lúc lâu mới phát ra âm thanh tách tách trong miệng, mệt mỏi nói: “Con nhỏ đó… ha… không bao giờ thèm hiểu suy nghĩ của người khác, nó chỉ khăng khăng với ý nghĩ ích kỷ của nó, luôn cho rằng điều đó nó nói là đúng, luôn muốn người khác phải làm…”.

Chưa nói hết câu đã bị tạt nước vào mặt, Bảo Bình đã dùng chính ly rượu của Kim Ngưu để khiến cho Kim Ngưu tỉnh ra.

Mặt Bảo Bình nóng lên, cơn tức giận sôi sùng sục, đập chiếc ly rỗng xuống bàn, nói bằng giọng gầm gừ: “Mày còn dám nói nó như thế?! Nó vì mày, từ nhỏ đến lớn, là từ nhỏ đến lớn, bước theo đằng sau mày, cố gắng để khiến mày quên đi nỗi đau năm đó, tại sao nó phải tự làm khổ mình như thế, mày quên hết rồi à?” Bảo Bình hít sâu vào nói tiếp: “Nó xém chết vì mày một lần, mày…”.

Lần này là Kim Ngưu chặn họng, anh quát lên: “TAO KHÔNG BẢO NÓ LÀM NHƯ THẾ!!!”.

Bảo Bình nhìn Kim Ngưu, bàng hoàng không tin nổi vào mắt mình, qua bao nhiêu chuyện, rốt cuộc cái giá của Cự Giải phải trả là như thế này sao, là sự phiền phức, đối với hành động của Cự Giải, cô thật tâm nhưng trong mắt người khác nó lại thành sự phiền phức hay sao?

Bảo Bình nhướn mày, nghiến răng nói: “Thì ra, thì ra là nó rảnh rang nên mới đi lo cho mày, mày thà xúc phạm nó còn hơn là cái con nhỏ Ô Nha gì đó…”.

“À há, đúng rồi, chỉ có con Cự Giải ngu ngốc là sai, lỗi là của nó, nên mày không cần nói bất cứ thứ gì cả, Kim Ngưu, vì suy nghĩ của mày mà tất cả đều tàn lụi hết rồi, tao sẽ không tìm mày nữa, xin lỗi, có lẽ tao cũng là đang lo chuyện bao đồng” Giọng Bảo Bình không còn tức giận nữa, anh bỗng cảm thấy đã bất lực.

Kim Ngưu cũng khó chịu, không hề muốn mọi chuyện đi đến bước này: “Tao…”.

Bảo Bình đứng lên, phủi bụi quần áo mình cho thẳng thớm, nhìn Kim Ngưu rồi bỏ lại một câu: “Tiện thể, cũng hãy tha cho Nhân Mã”.

Đó là biện pháp duy nhất để giải thoát cho cô ấy.

Sau đó Bảo Bình bỏ đi.

Nhắc đến tên người này, Kim Ngưu hoàn toàn không thể tự chủ bản thân nữa.

Xử Nữ đang ở dưới phòng bếp, bất chấp sự phản đối của bếp trưởng, cô vẫn khăng khăng một mực đòi ông dạy cho mình làm vài món. Bằng đôi mắt lấp lánh của cô, cô không hề bỏ xót bất kì chi tiết nào mà bếp trưởng chỉ, đang háo hức thì tiếng chuông điện thoại reo, cô cầm lên định tắt thì thấy cái tên quen thuộc hiển thị trên màn hình, lập tức lễ phép cúi đầu với mọi người rồi ra ngoài bấm nút nghe.

“Alo…” Cô vô cùng hồi hộp.

Không ngờ bên kia lại trả lời dồn dập: “Xử Nữ, nhanh lên, đến đây!”.

Xử Nữ ậm ừ trong tâm trạng hoảng hốt cực độ, ngay lập tức ghi nhớ địa chỉ rồi chạy ra ngoài hối tài xế xe nhà mình lái theo địa chỉ đó, nhưng trong đầu Xử Nữ còn hạnh phúc ghi nhớ thêm một âm thanh trầm ấm “đến đây!” của người kia.

Vừa chạy đến nơi, Xử Nữ liền nhìn quanh quất để tìm bóng dáng quen thuộc kia, cô chạy hết hướng này đến hướng kia, tới khi cô xém bỏ qua một con hẻm, mới giật mình phát hiện vừa lướt qua cái gì đó, cô căng mắt nhìn vào hẻm tối đó, chưa kịp vui mừng đã muốn khóc, cô chạy đến bên cạnh Sư Tử, miệng Xử Nữ không thể khép lại được, nhìn áo sơ mi trắng đã nhuốm đầy máu của Sư Tử, cô lắp bắp: “Cái này… cái đó… cậu không sao…?”.

Sư Tử nặng nhọc nhấc người bên cạnh, mệt mỏi: “Không sao, không phải máu của tôi!”.

Xử Nữ nhìn lại một lát mới an tâm rằng anh không bị thương, liếc nhìn qua người mà anh đang đỡ, lo lắng nổi lên: “Cậu ta có sao không?”.

“Không sao, chỉ là say khướt mà thôi!”.

“Nhưng tay cậu ta…”.

Máu từ cánh tay chảy xuống từng giọt, Xử Nữ nhìn máu lênh láng, cô còn hoa mắt cảm tưởng cánh tay như đã nát.

Sư Tử khẽ thở dài: “Có lẽ cũng khá nặng, nhưng không ảnh hưởng đến tính mạng, tôi gọi cậu đến cũng là vì việc này”.

Xử Nữ vội nhớ ra, liền định giúp anh đỡ nhưng anh lại bảo: “Cậu kêu người lái xe đến gần đây, tôi đưa cậu ta ra được rồi”.

Ngồi yên vị trên xe, Xử Nữ ngồi ghế phó lái, quay đầu xuống nhìn vẻ lo lắng: “Đã có chuyện gì xảy ra? Kim Ngưu cậu ta…”.

Sư Tử căn bản không muốn trả lời, nhưng chả hiểu sao anh lại nói: “Đưa cậu ta đến bệnh viện đã”.

Trước giờ Xử Nữ luôn ghét cái mùi của bệnh viện, cái mùi luôn khiến tâm trạng cô hoang mang sợ hãi, lần trước lúc đến thăm Cự Giải, cảm giác đó vẫn rõ mồn một.

Sư Tử đến ngồi xuống bên cạnh, cô mới quên đi hết sự sợ hãi đó mà chỉ chăm chăm nghĩ đến anh.

“Cái đó…” Xử Nữ ấp úng.

Sư Tử không đợi Xử Nữ hỏi, đã tự động đáp.

Tình cờ Sư Tử có đi ngang qua quảng trường R.C, thấy Kim Ngưu đang một mình đánh nhau với cả chục tên trong tình trạng say khướt, anh liền tới xem thế nào thì bọn nó nói rằng là tên nhóc đó gây sự trước, cầm chai bia gây sự ở GLOOMY rồi ăn cắp một chiếc xe, chạy thẳng đến R.C rồi còn tông vào bang chủ bang bọn nó, cũng may là bang chủ bang đó thể chất uy quyền nên nhanh chân né kịp, bọn đó chỉ muốn Kim Ngưu giải thích đàng hoàng ai ngờ đâu bọn nó phát hiện chiếc xe mà Kim Ngưu ăn cắp lại là một trong những chiếc xe mà bang chủ yêu thích nhất, đã thế Kim Ngưu còn không có ý định xin lỗi, một phát đạp hai tên văng ra, sau đó chuyện cứ thế mà tiếp diễn.

Xử Nữ lắc đầu chán nản, sau đó ngạc nhiên hỏi lại: “GLOOMY? Đùa sao?”.

Sư Tử không trả lời.

Xử Nữ không tin được hỏi tiếp: “Tại sao tên bang chủ đó đang ở quảng trường R.C lại để xe ở GLOOMY? Quá kì cục đi!” Nghe cứ thấy không đúng, không lí do gì lại để ở đó.

“Là chủ!”.

“Hả?”.

“Bang chủ đó là người đứng sau GLOOMY, đương phú nhị đại tập đoàn buôn lậu vũ khí DIA”.

Xử Nữ há hốc miệng, sau đó lại chuyển sang nhăn nhó: “Thì ra GLOOMY tồn tại đến giờ là do thế”.

Sư Tử bỗng cảm thấy vui thích với mọi biểu cảm của Xử Nữ, anh chống cằm nhìn Xử Nữ, mắt anh tràn ngập ý cười: “Nghe thế có thích không?”.

Xử Nữ có chút bấn loạn với ánh mắt kia, tỏ vẻ khinh khỉnh nói: “Chả có gì đáng để thích cả!”.

“Là đương phú nhị đại đó, năm nay chỉ mới 24 tuổi” Sư Tử cứ muốn trêu ghẹo người này.

Xử Nữ bực mình dậm chân nhẹ: “Ai thèm quan tâm chứ!”.

Sư Tử hơi nghiêng đầu: “Thế cậu quan tâm cái gì?”.

Sư Tử nhếch môi, sau đó đứng dậy nói: “Cậu ở đây, tôi đi thay đồ một lát rồi quay lại”.

Trong lòng Xử Nữ có chút buồn bực chỉ muốn hét lên với tên kia “đồ ngốc tôi chỉ thích cậu thôi, chỉ quan tâm cậu thôi, chỉ muốn hôn…” Xử Nữ ngay lập tức dập tắt suy nghĩ bậy bạ này đi.

Cô bỗng nhớ ra một điều, ngay khi Sư Tử định bước đi, cô đã nhanh tay chụp tà áo của anh, kéo kéo.

“Sao thế?” Giọng Sư Tử tự nhiên lại nhẹ nhàng.

Vào trong tai của Xử Nữ lại thành ấm áp nở rộ trong tim, chỉ muốn nhảy cẫng lên ôm hôn người này.

“Tớ muốn hỏi là…” Xử Nữ ấp úng một lúc rồi nói: “Tại sao là tớ, tại sao lại gọi cho tớ?”.

Sư Tử vô cùng bất ngờ khi cô hỏi như thế, thậm chí giờ nghĩ lại, anh cũng không biết tại vì sao, Sư Tử ngước nhìn lên trần nhà như đang suy nghĩ, sau đó mở miệng: “Không biết, chỉ là nghĩ đến cậu đầu tiên mà thôi!”.

Không hề nghĩ tới bang của mình, không hề nghĩ tới những người khác trong Zodiac, vô tình hình ảnh hiện lên trong đầu chỉ duy nhất một người mà thôi, không vì lí do nào hết.

Xử Nữ buông tay ra, Sư Tử ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, anh thoáng chốc nở nụ cười.

Cô gái này, đỏ mặt cũng vẫn là đáng yêu đi!

“Song Tử?” Song Ngư gọi.

“Hả?” Song Tử đứng cạnh khẽ đưa mắt nhìn qua.

Cả hai đang đứng trên lan can sân thượng nhà Song Tử, khi Song Ngư đến nhà, chính anh cũng bất ngờ, vì anh hiểu rõ thứ tình cảm mà Song Ngư dành cho mình dù cô chưa từng bày tỏ và việc cô đến nhà anh lúc này càng làm anh khó xử hơn bao giờ hết.

“Xin lỗi!” Xin lỗi vì đã làm cậu khó xử, tình cảm của tôi chỉ khiến người ta khó xử mà thôi!

“Gì chứ?! Tự nhiên đang không xin lỗi, ấm đầu hả?”. Song Tử đưa tay sờ trán cô.

“Nghe bảo cậu đã bày tỏ với Nhân Mã?”.

Song Tử im lặng.

Một câu chuyện đã xảy ra mà chỉ có vài người biết, Song Tử chính xác là đã nói ra tình cảm của mình với Nhân Mã, thậm chí anh còn đề nghị: “Hãy trở thành người phụ nữ của tôi”.

Ai là kẻ đau nhất trong chuyện này, Nhân Mã chăng?! Vừa chia tay chưa được bao lâu thì một người bạn khác đến và đề nghị mình là của họ, mọi chuyện đến dồn dập khiến Nhân Mã hoàn toàn không thể chống cự nổi, không biết phải trả lời thế nào cũng như không biết trái tim mình ra sao.

“Tôi ghét nhất là kẻ một tim nhưng hai dạ”.

Câu nói này là câu mà Bạch Dương từng nói với cha của mình, bạn biết cái gì là đáng ghét nhất không? Khi bạn đọc một câu chuyện mà bạn đã xác định ra nam nữ chính rồi sau đó nam chính lại gặp nữ phụ, anh ta nói cảm xúc anh ta bị rối bời tức là anh ta không biết chọn ai hết, tức là trái tim anh ta vô tình không chỉ có một người, lúc đó bạn tội nghiệp nhất là ai? Căm ghét nhất là ai? Tội nghiệp nữ chính hay tội nghiệp cả hai cô gái và căm ghét tên khốn nạn kia. Với tư cách là một độc giả, bạn có phải sẽ gào thét muốn xé nát quyển sách trong tay không? Một người luôn quan niệm tình yêu chân chính là chỉ khi một với một mà thôi như Bạch Dương, liệu có chấp nhận cha mình đòi quan hệ với cả hai người phụ nữ?!

Kẻ đau nhất? Là Song Tử?! Anh ta đang tìm cách len lỏi vào trái tim người phụ nữ đang gặp vấn đề với người cô ấy yêu, anh cảm thấy tội lỗi nên suy ra anh là người đau? Anh không có được trái tim người anh yêu thì anh là người khổ nhất?

Kim Ngưu?! Anh chia tay với người anh yêu mặc dù anh không muốn, và cũng không phải do anh nói lời chia tay, anh bị chia tay là do cô hiểu lầm anh với Cự Giải có vấn đề liệu có đáng không? Cái chính xác là vì nó không đáng nên càng phải hối tiếc, anh yêu Nhân Mã kém Song Tử? Ai nói?! Vì anh không biểu lộ ra tức là về mặt tình cảm anh thua Song Tử? Bằng chứng đâu?! Kim Ngưu phản bội Nhân Mã vì Ô Nha?

Từ đầu đến cuối, anh chưa hề nói Ô Nha là bạn gái mới của mình.

Cớ gì Cự Giải bực mình, chả phải Cự Giải đã nói nếu Kim Ngưu mà từng thích Ô Nha thì sớm cô đã giết Kim Ngưu rồi, đừng bao giờ quên kẻ hiểu Kim Ngưu nhất là ai.

Cô gái giả tạo mang tên Song Ngư?! Luôn sống lươn lẹo, người khác chỉ yêu vẻ đẹp của cô nhưng một khi hiểu rõ bản chất thật của Song Ngư, những thằng con trai khí chất như Zodiac liệu có yêu nổi không, nếu Song Ngư thực sự xấu tính, cô đã không có hai người bạn mang tên Thiên Yết và Thiên Bình và giờ, cô còn có cả đống người bạn khác.

Song Ngư luôn luôn kiêu ngạo, con người cô toát ra vẻ không thể thật lòng yêu ai mà giờ đây chỉ có thể đau đớn nói rằng: “Mày đã thích Song Tử từ lúc nào?”.

Thích người ta, nhìn người ta thích người khác sau đó người ta còn đi tỏ tình, cảm giác quả thật cô chưa từng được nếm trải. Giờ nếm trải rồi mới biết mình nhục nhã đến mức nào.

Cô nhận ra, Song Tử chưa bao giờ quan tâm đến cảm nhận của cô, anh biết cô thích anh nhưng vẫn đi tỏ tình với người khác, cô biết bản thân không thể ép người ta thích người kia nhưng việc anh đi tỏ tình vẫn là một sự chà đạp nặng nề. Từ nhỏ đến lớn, Song Ngư chưa bao giờ khóc vì một tên con trai, cuối cùng là hôm đó về nhà rúc vào một góc trong phòng khóc đến sưng cả mắt.

Đi học vẫn cố gắng cười với Nhân Mã như thường ngày, nhưng nhìn Nhân Mã cười tỏa nắng càng khiến cô thêm khó chịu, được Song Tử thích nên hạnh phúc thế sao?

Bỗng cô cảm thấy tội nghiệp Kim Ngưu.

“À ừm thì cũng đã nói rồi” Hồi lâu Song Tử mới gãi đầu bối rối đáp.

Sau đó mặc cho trái tim của Song Ngư đang bị dày vò, anh cười nói tiếp: “Chắc cậu ấy bất ngờ lắm, trước giờ tớ toàn cãi nhau với cậu ấy thôi, tự nhiên quyết định nói ra nhưng nói ra rồi thì thấy nhẹ lòng hơn, chuyện trước đây giữa tớ và cậu ấy, đột nhiên tớ chả muốn quan tâm nữa rồi, người chết cũng đã chết, Nhân Mã mới là người phải chịu cực khổ…”

Im đi!

Đó là điều mà Song Ngư muốn hét lên.

“Dù sao tớ bây giờ chỉ muốn ở bên cậu ấy thôi!”.

Song Tử, cậu là tên khốn kiếp nhất! Cậu rõ ràng biết tình cảm của Song Ngư mà!

Tôi không muốn cô ấy theo đuổi trong vô vọng, chấm dứt nhanh sẽ đỡ đau hơn.

Song Ngư nắm chặt tay mình vào thanh lan can, quay mặt về phía Song Tử, dùng đôi mắt sáng ngời ngời của mình, cô cảm thấy mình như sắp khóc đến nơi rồi, nhìn vào mắt Song Tử.

Vì anh em đã cố gắng thay đổi bản thân

Nhưng cũng chẳng thể thay đổi câu chuyện đã được định sẵn

Thật sự anh rất yêu cô ấy

Đó là một sự trừng phạt với em

Bịt chặt đôi tai, không muốn nghe anh lần nữa nói rằng

“Anh rất yêu cô ấy!”

Vậy mà em nghĩ trong lòng anh chắc cũng quan tâm em

Cho nên em vẫn luôn tin rằng có ngày anh sẽ yêu em

Nhưng giờ đây em biết mình đã sai rồi

Anh không yêu em, chính vì không yêu em nên mới quên tiếc thương em

Em yêu anh, chỉ anh thôi

Nhưng có lẽ tình yêu của em chỉ đến đây thôi

Em mệt rồi, thực sự rất mệt rồi!

Dưới ánh trăng khuyết và bầu trời đêm đầy sao, cô nhẹ mỉm cười: “Vậy là tốt rồi!”.

Trái tim tớ cũng đã khuyết như ánh trăng kia vậy, tớ bỏ cuộc!

Song Tử tròn mắt nhìn cô, anh không biết vì sao lại dâng lên vài cảm xúc không nói rõ thành lời, đây là lần đầu tiên anh thấy Song Ngư cười như vậy, nụ cười đó rất đẹp nhưng đáy lòng anh lại réo lên.

Đừng khóc, làm ơn!

Các bạn nhớ để lại bình luận chương này như thế nào nha! Lâu lắm rồi mình mới viết nên tạm thời không biết nó có còn ổn như trước không.