Đọc Truyện (12 Chòm Sao) Nước Mắt Của Qủy

Chương trước Chương tiếp

Sau khi tìm được rút lui thì cả bọn người Kết cũng đến được căn cứ của mình, vừa vào thì bị một số vệ binh ngăn lại

– Hai cô là ai?_Một người mặc áo cảnh vệ chĩa súng vào Sư và Yết nói – Họ là bạn tôi, chúng tôi đang bị thương và truy đuổi, các anh hãy đến khu vui chơi nơi đó đang có rất nhiều quỷ thú xuất hiện.._Kết  – Rõ_Người cảnh vệ đó quay đi nhưng cứ liếc nhìn Sư và Yết – Chúng ta đi vào thôi…. Song Ngư gắng lên_Kết  – Chúng ra sẽ bình an khi ở đây chứ?_Sư  – Yên tâm ở đây an toàn lắm, Yết cô không sao chứ? Sắc mặt cô tệ quá…_Song tử nhìn Yết mặt đang tái dần ” Chết rồi, mùi máu…. Yết sắp chịu hết nổi rồi…. Sao đây…” Sư lo lắng nhìn Yết – Mình không sao, lo cho Ngư đi…_Yết quơ tay – Yết bệnh thiếu máu nên hay vậy…… _Sư , Yết tròn mắt nhìn Sư  – Vậy… để tôi cho người truyền máu cho cậu…. nhìn cậu tệ quá…._Song Tử nói, Yết không nói gì chỉ gật đầu và cùng Sư đi theo bọn Kết vào trong —————————————————————————— – Sao rồi? Tình hình Nhân Mã sao rồi?_Bạch Dương lo lắng  – Cậu ấy …… có thể bọn quỷ lần này quá mạnh…. Mã còn bị chi phối bởi nó…._Kim Ngưu nhăn mặt – Vậy chúng ta sẽ làm gì? Để mặc Mã hay giết cô ấy?_Bảo Bình  – IM ĐI…. TÔI SẼ GIÚP CÔ ẤY TRỞ LẠI BÌNH THƯỜNG_Bạch Dương bực tức chút nữa là đánh Bảo Bình – Cô ấy đâu cố ý, bình tĩnh lại đi Bạch Dương_Thiên Bình đằng sau đi lại nói – Cự Giải cậu ấy ổn chứ?_Kim Ngưu quay qua Xử Nữ nói – Cô ấy ngủ rồi…có lẽ nó làm cô ấy khủng hoảng tin thần một thời gian…_Xử trầm ngâm – Còn Nhân Mã, cô ấy ổn chứ?_Xử nói tiếp – Cậu ấy…. tình hình không khả quan lắm…._Kim Ngưu buồn bã nhìn Mã  – Tránh ra, tránh ra… có người bị thương nặng_Song tử hét lên, lùa những người khác sang một bên – Gì thế?_Thiên Bình nheo mắt – Sư Tử, Thiên Yết hai cô bị thương hả?_Thiên Bình hét lên khi thấy Sư bị thương ở tay còn Yết thì mặt tái xanh – Là Song Ngư…._Song tử cú đầu Thiên Bình ” Thằng này lo nhìn gái mà quên bạn mình” – Cậu ấy bị thương nặng quá…._Kim Ngưu hốt hoảng nhìn vết chém lớn trên lưng Ngư – Cậu ấy vì cứu tôi mà……_Yết cảm thấy bứt rứt  nhìn Ngư  – Yết à…_Sư ôm Yết lại chấn an – Hai cô qua bên kia trị thương đi, còn Ngư để bọn tôi lo_Kết đẩy đẩy Sư và Yết đi, hai cô nàng đành phải bước đi qua phòng kế bên trị thương ” Anh ta sẽ không chết chứ? Tại sao mình lại quan tâm anh ta chứ….”_Yết ” Có lẽ Yết có chút cảm tình với Ngư rồi…. mình phải nhanh thực hiện nhiệm vụ trước khi quá trễ”_Sư —————————————————————————- Tối hôm đó, Sư và Yết ở lại căn cứ cùng mọi người, đợi mọi người chìm vào giấc ngủ Yết thức dậy đi qua phòng Ngư, đứng bên ngoài màn ngăn cách, Yết thấy Ngư đang nằm đó bất tỉnh, người xanh xao hẳn đi….. ” Cậu ấy sẽ chết mất… mình không muốn vì mình mà cậu ta chết…. mình không muốn nợ ai…”_Yết nhìn vào chàng trai nằm bất động đó rồi từ từ đi vào màn ngăn – Cậu sẽ ổn thôi…._Yết đưa tay lên chạm nhẹ vào má anh, rồi từ từ cúi đầu xuống, nhe răng nanh ra kề xuống cổ anh cắn, anh nhíu mày vì đau nhưng không biết đó là gì, chỉ biết người anh nóng rang lên…. ” Ai vậy nhỉ?…. Người đó là ai…? Cảm giác này…. thật khó hiểu..”_Ngư đang trong tình trạng mơ màng, cố gắng mở mắt ra nhìn vào người lúc nãy, anh thấy tim mình ấm áp lạ thường… ” Thiên Yết mày vừa làm gì vậy? Mày vừa cứu cậu ta….. sao mày lại làm vậy…. điên mất thôi…”_Yết Xoạt – Ai?_Yết nghe tiếng động lạ liền phòng thủ, móng tay bắt đầu dài ra – Là mình Sư Tử đây_Sư lên tiếng – Sư Tử? Sao cậu còn thức?_Yết ngạc nhiên nhìn Sư – Ngủ không được, mình vẫn không biết tại sao bọn quỷ lại hành động lỗ mãn đến vậy, chúng cần nhiều người và máu đến vậy làm gì?_Sư nheo mày – Chúng ta phải điều tra rõ vụ việc này mới được…_Yết – Ukm…. nhưng trước hết…_Sư bỗng nghiêm mặt lại, căng thẳng – Chuyện gì?_Yết cũng cẳng thẳng theo nhìn Sư – Tớ đói lắm rồi huhu chiều giờ chưa ăn gì cả_Sư mếu máo - Ơ……._Yết môi giật giật – Cùng tớ đi kiếm gì ăn nhá_Sư sáng mắt – Tớ không khỏe nên cậu đi một mình đi_Yết nói rồi quay về phòng ” Mình truyền năng lượng cho Ngư nên giờ mệt quá… phải nghỉ ngơi chút mới được” – Yết lạ thật, mà thôi kiếm gì lót bụng mới được_Sư hớn hỡ chạy tung tăng ————————————————— – Lá là la…._Sư vừa nhảy chân sáo vừa hát  – Ai đấy … Vút…_Kết nghe tiếng động lạ lấy kiếm đưa vào cổ người phát ra tiếng động đó - Á…… Huhu ….là tớ… Sư Tử…_Sư hốt hoảng, chút nữa là cô biến ra lưỡi hái chém Kết - Á…..Sư tử…. bạn không sao chứ? Mình xin lỗi…._Kết lập tức rút kiếm lại ” Lạ thật…. cô ấy đến từ lúc nào sao mình không cảm nhận được…” – Làm mình sợ muốn chết_Sư chu mỏ – Xin lỗi mà….cậu đến đây làm gì?_Kết - Đói quá nên mình định kiếm gì lót dạ_Sư cười tươi – Vậy à… lại đây… mình mới nấu mì…. bạn ăn đỡ đi_Kết vẫy vẫy Sư lại, Sư liền tung tăng chạy lại rồi xụ mặt nhìn vào tô mì  ” Ta ăn thịt cơ”_Sư nghĩ – Bạn gắng đi, ở đây không còn gì khác ngoài mì đây_Kết như hiểu Sư không muốn ăn nên nói – Ukm….._Sư miễn cưỡng ngồi xuống – Hây…. gấp không được_Sư nhăn mặt ” Cô ấy y như con nít vậy, đáng yêu ghê”_Kết mỉm cười nhìn Sư vô thức đưa tay lên véo má Sư  - Á….. Cậu làm gì vậy?_Sư nhăn mặt – A…Mình…._Kết rút tay lại gẫy đầu – Không ăn nữa…._Sư bực mình quăng đôi đũa, mếu máo – Lại đây, mình đút cho_Kết kéo tay Sư lại rồi gấp vài đũa mì lên đưa lại miệng Sư, Sư liền há miệng ra ăn  ” Cũng không quá tệ….. nhưng vẫn không ngon bằng thịt…” Sư vui vẻ ” Mình nên bỏ cuộc thôi… trông họ tình tứ quá….”_Đó là suy nghĩ của hai chàng trai đứng gần cửa khi bắt gặp Sư và Kết đang cùng nhau ăn mì

Chương trước

Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Thiên Sứ Định Mệnh

Vù…vù….Gió khẽ cựa mình như 1 con giao long tỉnh giấc sau hàng ngàn năm…..Nó gom toàn bộ lông cánh của mình, trợn trừng đôi mắt, lao vút tới cô gái có mái tóc màu xanh biển….. Bảo Bình nghe tim mình đau nhói…..Cứ như vừa bị thứ gì xé nát…..Hai chân run bần bật…..cô cố kìm nó lại….nhưng không thể…toàn thân cô thoáng chốc ngã nhào xuống….. Thiên Bình nhíu mày định đưa tay ra đỡ, ánh mắt 2 người bỗng chốc chạm vào nhau….Màu đỏ rực của lửa và xanh dịu của đại dương…. Bảo Bình nắm chặt lấy tay cô….. -Bình nhi…..mọi chuyện là thật sao?- đôi môi run run cùng ánh mắt tổn thương đến ghê gớm Thiên Bình nhìn nhỏ bạn trước mặt….2 luồng suy nghĩ đấu tranh dồn dập trong cô…..Rốt cuộc có nên nói ra hay không? Điều này chắc chắn sẽ khiến Bảo Bình suy sụp dữ lắm! Nhưng dù sao khi nãy cũng đã nói rồi, chả lẽ bảo là mình đùa? Nhưng liệu Bảo Bảo có chấp nhận được sự thật này không? Thế nhưng, nhỏ là người trong cuộc, không nói liệu có đúng không? Có thiệt thòi quá hay không? Mà nếu…… -Thiên Bình…..- đôi tay lay lay nhẹ….. Bình nhi chợt giật mình, thoát ra khỏi những suy nghĩ phức tạp đang dần hình thành trong đầu mình…cô hơi khẽ nhíu mày….. -Bảo Bảo…..tớ Bảo Bình chợt run lên…..cầu trời đó chỉ là lời đùa…Bình nhi cậu vốn dí dỏm lắm mà, chắc là đang đùa với mình đúng không? Nói cho mình biết đi! Nói đi! Thiên Bình nhìn thấy những suy nghĩ đang xoay vòng trong đôi mắt của Bảo Bảo….cô không biết nên làm thế nào…. -Bình….nhi….- tiếng nói ấy lại 1 lần nữa cất lên…. Cô gái có mái tóc dỏ rực ấy lúng túng và bối rối thấy rõ….Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của bạn mình…Khẽ nhắm chặt mắt lại, hít 1 hơi thật sâu….. -Bảo Bình!- Bình nhi mở to đôi mắt đầy kiên định ” Phải cho cậu ấy biết sự thật thôi!”- cô nghĩ -…………- Bảo Bảo không đáp, thay vào đó, nhỏ nắm chặt lấy tay của Bình nhi, đôi mắt mở to….. -Đó là sự thật! Cậu và Ngưu là hai chị em cùng mẹ khác cha!- cô đau buồn gằn từng chữ…. Khoảnh khắc đó…dường như có 1 cái gì đó vỡ tan trong trái tim của Bảo Bảo…bàn tay cô rời khỏi tay Bình nhi, buông thõng xuống đất…Nơ-ron trong đầu Bảo Bảo đang hoạt động hết công suất để thu nhận cái thông tin vừa rồi…..Ánh mắt nhỏ trở nên dại đi, trống rỗng…..Giọt nước lăn dài trên má…..Nước mắt mềm nhưng đâm nát cả con tim…… -Là thật à?- nhỏ khẽ hỏi….hỏi chính bản thân mình…. Bình nhi cũng đau lòng không kém….cô không đáp…chỉ im lặng nhìn Bảo Bảo….. Bảo Bình chống 2 tay xuống mặt đất, để nước mắt rơi xuống đọng thành một vũng nhỏ….đủ soi thấy gương mặt đau khổ của chính cô….. -Tại sao? Tại sao lại như thế chứ?- Bảo nhi nói trong tiếng uất nghẹn…Một cái gì đó chặn ngang họng khiến nhỏ không thốt lên được 1 chữ nào tròn trĩnh….

Im ắng. Im ắng………Một sự yên lặng đến lạnh người….. Giữa bầu trời rộng lớn….giữa mặt đất hoang vu…..2 con người gặp nhau….là số phận đã an bài??? -Không thể….- tim cô nấc lên 1 tiếng, Bảo Bình nắm cả hai bàn tay thật chặt….. -Ư…………….. Từ phía sau lưng cô….một tiếng rên khe khẽ cất lên, phá ta đi không khí nặng nề thảm não….. Kim Ngưu từ từ mở đôi mắt màu xanh da trời….khẽ nhíu mày…chớp vài cái để quen với thứ ánh sáng hiện tại để rồi há hốc ngạc nhiên khi thấy một cô gái có mái tóc đỏ rực đang nhìn mình chăm chăm….. -Thiên….Thiên Bình…? Là cậu à? Gật đầu. Bảo Bảo đưa tay quệt nhanh giọt nước mắt…. -Sao cậu lại….?- Ngưu ca ngơ ngác hỏi Im lặng. -Cậu về thật rồi ư? -Ưhm…- Bình nhi cố nở 1 nụ cười gượng gạo -……… -…….. – Hay quá! …vậy…vậy là từ nay Sư Tử khỏi cằn nhằn, bực dọc nữa….Cậu không biết đâu….. hắn…khụ khụ….. -Cậu có sao không?- Bảo Bảo định quay lại thì Bình nhi đã nhanh chóng cướp lời -Không- Kim Ngưu xua xua tay….- Bảo Bảo…tớ và Bảo Bình sẽ….à…mà cậu không biết đâu nhỉ? Dạo này có nhiều chuyện lắm! Ngưu ca vô tư nói, vừa cười tươi vui vẻ, đâu biết đã vô tình thắt quặn lòng ai đó…. -Bảo Bảo?- anh chợt cảm thấy có cái gì kì lạ khi Bảo Bình xoay lưng về phía mình…và im lặng…Chí ít ra cô cũng phải khá vui mừng…..khi thấy Thiên Bình chứ…Lẽ nào có chuyện gì xảy ra? -Bảo Bảo?- giọng nói ấy vẫn trìu mến như ngày nào…..nhưng sao Bảo Bình không kìm được nước mắt….? -Bảo Bình!- Kim Ngưu gọi to, nắm chặt tay, đẩy người cô quay lại phía mình… Và……thời gian như sững lại….khoảnh khắc khi thấy đôi mắt đỏ hoe, hình ảnh thu lại trong mắt anh là gương mặt xinh đẹp đầy đau đớn của ng con gái anh yêu……Ngưu ca ghì chặt cô vào lòng, đặt lên một nụ hôn ngọt ngào trên môi nhỏ…Anh không biết tại sao lại làm như thế, một con ng khác trong anh cho biết rằng anh cần an ủi nho ngay lúc này. Bình nhi giật mình nhưng vẫn im lặng nhìn họ… Giọt nước trong veo càng ứa ra từ đôi mắt to tròn xinh xắn ấy…..Cô nấc lên theo từng nhịp hôn…..lòng đau như có hàng trăm mũi tên xuyên vào…..Nhắm mắt…đáp lại…… Rồi…sau đó….nhẹ nhàng đẩy anh ra…Cô bắt đầu bình tĩnh lại…. -Em sao vậy? Bảo Bình!- anh dịu dàng cất tiếng -………… Kim Ngưu nhìn thấy sự đau khổ, tiếc nuối trong đôi mắt ấy thì thực sự lo lắng…. -Chuyện gì đang xảy ra thế?- anh nhìn Bình nhi nghi vấn Bảo Bảo nhìn sâu vào mắt Ngưu ca, đây là em trai cô hay sao? Là em trai cô hay sao chứ? -Em yêu anh….- cô run run khẽ bảo -Em….- anh quay lại nhìn cô, nhíu mày… Thiên Bình khẽ lắc đầu….thở dài tiếc nuối -Chúng ta không thể! -Em đang nói gì vậy? Không thể gì? -Không thể yêu nhau! -Cái gì??!!!!!!!!!!!!- anh ngạc nhiên hỏi lại-…em không yêu anh nữa sao? Lắc đầu…. -Không phải! -Ghét anh rồi sao? Lắc đầu. -Anh đã làm gì sai sao? Lắc đầu…Từng câu hỏi của Kim Ngưu như xoáy sâu vào vết thương lòng của Bảo Bảo, cô ôm mặt nấc lên…… -Không….không phải…. -Thế tại sao chúng ta…lại…. Bảo Bình ngước mặt lên…toàn thân run bần bật, Ngưu-chan nắm chặt lấy đôi vai cô….. -Chúng ta…..hức….chúng ta….hức…là….là….chị em…… *”RẦM!!!!!!!!!!!!!* Kim Ngưu chết sững……Anh vừa nghe thấy gì? -Em nói gì? -Chúng ta là chị em…là chị em….chị em!!!! Anh nghe rõ chưa?- cô ôm mặt nức nở….. -Chị em….?- anh vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra…..tại sao thế được? NHưng vẻ mặt của cô lúc này…không thể là đánh lừa anh…nhưng tại sao cô ấy lại nói chuyện này chứ? Chẳng lẽ…. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh…. Bình nhi thấy ánh mắt dò hỏi của Ngưu ca, lặng lẽ rơi lệ, gật nhẹ đầu…. 1s…. 2s…. 3s… Anh thực sự không biết mình nên nghĩ gì……Đau buồn? Bất ngờ? Sợ hãi? Lo lắng? Hoàn toàn trống rỗng…..Thứ cảm xúc lúc này của anh là 1 con zero vô nghĩa…..Toàn thân anh bất giác run lên….. -Bảo Bình… -Hức….hức….hức…- Bình nhi đang khuyên nhủ Bảo Bảo Toàn cơ thể Kim Ngưu như đóng băng tại chỗ….anh không tài nào làm chủ nổi mình nữa….Tách…1 giọt nước rơi trên mu bàn tay….. Anh giật mình, đưa tay lên má….Anh đang khóc hay sao? -Bảo Bảo….anh không còn cơ hội nói yêu em nữa hay sao? Sao ông trời lại bất công với chúng ta như thế chứ?- anh nhìn ng con gái trc mặt….. -Thiên Bình….rốt cuộc chuyện này là sao? Cậu không đùa với tụi này chứ?- dù đau lòng nhưng lí trí vẫn buộc anh hỏi lại, ko chấp nhận sự thật này…… -Tớ nói thật!- Bình nhi dịu dàng -Không….không thể nào! Cậu đang đùa với tớ phải không? -……….. -Chúng tớ sao có thể là chị em chứ? Nín khóc đi Bảo Bảo, chúng ta bị lừa rồi! Hahahahahah- Kim NGưu như điên dại, anh ngửa mặt lên trời cười lớn tiếng để át đi nỗi lòng mình! Cười để che giấu đi giọt nước mắt! Cười…. -……………………. -Cậu nói dối, không vui chút nào! -……………… -Tớ bị lừa thật rồi, cũng vui đấy!- Kim Ngưu vừa nói vừa đưa tay quệt mắt -Kim Ngưu, cậu chấp nhận sự thật đi!- Thiên Bình lắc đầu Bảo Bảo nhìn anh, vẻ mặt đầy đau khổ. Kim Ngưu điên rồi sao? Nếu được, cô thà là mình bị điên còn hơn chấp nhận cái sự thật phũ phàng này! -Hahahahahaha……Ahahahahahaha -Kim Ngưu!- Bảo Bảo thốt lên, chạy lại ôm chặt phía sau lưng anh……-…Đừng như thế nữa!- cô nghẹn ngào Anh dừng cười lớn tiếng, nhếch mọi ko cảm xúc, đưa tay lên trán…. -Sự thật! Ta là chị em…là chị em…chị em….. Toàn thân anh đổ sụp xuống….kéo theo cả Bảo Bình……. Hai con người ôm chặt lấy nhau….nước mắt rơi ướt đẫm gò má…… Là sự thật hay sao chứ?

Chương 75: Những Giọt Nước Mắt Sung Sướng Của Sudatta

Mười hôm sau, Bụt khoác y, ôm bát và rời thành Vương Xá. Người đi lên miền Bắc, vượt sông Hằng, tới thăm viếng chúng khất sĩ ở tu viện Trùng Các, rồi người lại lên đường, hướng về thủ đô Savatthi. Mùa mưa sắp tới, và người cần về tu viện Cấp Cô Độc để kịp thời chuẩn bị cho khóa an cư. Theo người có đại đức Ananda, các đại đức Sariputta, Moggallana và khoảng ba trăm vị khất sĩ khác.

Tới Savatthi, Bụt về thẳng tu viện Jetavana. Các thầy chờ Bụt ở đây rất đông. Năm nay các vị khất sĩ và nữ khất sĩ về an cư rất đông. Tin tức về những cuộc biến động ở kinh đô Magadha ai cũng đã được nghe. Thấy Bụt về nguyên vẹn và khỏe mạnh, mọi người đều tỏ vẻ mừng vui. Ni sư Khema lãnh đạo một đoàn nữ khất sĩ đến thăm viếng Bụt. Năm nay bà được đưa lên làm vị lãnh đạo tối cao bên ni giới. Ni sư Pajapati đã viên tịch mười năm về trước.

Quốc vương Pesanadi nghe Bụt về cũng lập tức đến tu viện thăm người. Vua hỏi thăm Bụt về tình hình ở Rajagaha. Bụt thuật cho vua nghe nhiều chuyện, trong đó có buổi gặp gỡ giữa người và thái hậu Videhi em ruột của vua. Bụt cho vua biết là thái hậu vẫn được bình yên nhưng chắc là trong lòng còn nhiều sầu khổ, vua cho Bụt biết là vua đã gửi một sứ đoàn qua Rajagaha cách đây hơn một tháng, và yêu cầu Ajatasattu giải thích tại sao có chuyện giam giữ quốc vương Bimbisara và hai vị đại thần. Quốc vương Ajatasattu là cháu của vua. Vua bảo nếu cần thì Ajatasattu phải về Savatthi để trình bày mọi sự. Hiện vẫn chưa thấy sứ đoàn trở về. Vua cũng cho biết là để tỏ ý phản kháng hành động của quốc vương xứ Magadha, vua đã lấy lại thục ấp mà thượng hoàng đã tặng nước Magadha hơn sáu mươi mấy năm về trước, khi em gái vua về làm chánh hậu của vua Bimbisara. Thục ấp này thuộc địa phận Baranasi xứ Kasi.

Ngày an cư mùa mưa đã đến. Các trung tâm tu học ở vùng thủ đô và các vùng lân cận đều có đầy các vị khất sĩ và nữ khất sĩ cư trú. Cứ mười lăm hôm Bụt lại nói pháp thoại một lần tại Jetavana, và các giới khất sĩ cũng như nữ khất sĩ từ các trung tâm khác đều được tới tham dự. Pháp thoại của Bụt thường được nói vào buổi chiều, ngay sau giờ thọ thực, vì vậy các vị khất sĩ từ những trung tâm xa, đến ngày có pháp thoại, phải nghỉ khất thực để có thì giờ đi thẳng về tu viện. Các vị đại thích ở thủ đô cố gắng sắp đặt để cúng dường thực phẩm cho các vị ngay khi các vị tới tu viện, để các vị có đủ thời gian thọ thực và nghe pháp.

Pháp thoại đầu mà Bụt nói trong mùa an cư năm nay có đề tài là hạnh phúc. Bụt dạy hạnh phúc là có thật và ta có thể thực hiện được hạnh phúc ngay trong đời sống này nếu ta biết hành theo chánh pháp.

Trước hết Bụt cho biết hạnh phúc không phải là sự đam mê vào dục lạc. Dục lạc có thể cho con người một ảo tưởng về hạnh phúc, nhưng thật sự chỉ là khổ đau. Người lấy ví dụ của một người bị bệnh hủi, bị bắt buộc vào sống biệt lập ở trong rừng. Người này luôn luôn cảm thấy ngứa ngáy xốn xang rất khó chịu. Ông ta đào một cái hố, chất cành khô và những gốc cây mục xuống hố và đốt cháy cho đến khi hố đầy than hồng, rồi ông ta đứng bên cạnh hố, đưa mình mẩy tay chân lên trên hố than để hứng lấy cái nóng của than lửa đang cháy. Trong khi làm như thế ông ta thấy rất đã ngứa và cảm thấy bớt khổ. Ngày nào không được hơ mình trên hố than rừng này, ông ta rất lấy làm đau khổ. May mắn cho ông ta, mấy năm sau bệnh hủi của ông được chữa lành. Ông trở về sống đời sống bình thường trong thôn xóm. Một hôm ông ta vào rừng thấy mấy người có bệnh hủi đang đưa mình mẩy của họ hơ trên hố than rừng của họ. Ông thấy thương xót họ vô cùng. Hố than rừng nóng quá, tới gần ông chịu không nổi. Nếu có ai tới trì kéo ông, bắt ông tới gần hố than để đưa mình mẩy hơ lên trên than lửa, ông ta sẽ la tru tréo lên và phản đối kịch liệt. Cái mà ngày xưa ông cho là làm cho ông sung sướng, bây giờ đã trở thành một mối khổ đau của ông. Bụt nói: “Dục lạc cũng chỉ là một hố than hồng, chỉ có người bệnh mới thấy dục lạc là vui, những người lành mạnh đều phải xa lánh hố than của dục lạc.”

Nếu đam mê dục lạc không phải là hạnh phúc thì cái gì là hạnh phúc? Bụt dạy: “Sống thư thái, tự do, tiếp xúc được với những mầu nhiệm của cuộc sống tức là có hạnh phúc, ý thức được những gì xảy ra trong giờ phút hiện tại, không tham đắm vào bất cứ pháp nào mà cũng không ghét bỏ bất cứ một pháp nào.”

Người có hạnh phúc biết quý những gì mầu nhiệm đang xảy ra trong hiện tại; một làn gió mát, một buổi sáng đẹp trời, một bông hoa vàng, một cây trúc tím, một nụ cười của trẻ thơ, một bữa cơm ngon. Người có hạnh phúc biết thưởng thức những thứ ấy nhưng không bị ràng buộc vào những thứ ấy. Thấy được vạn pháp là vô thường và vô ngã. Người ấy không nhận thức các pháp như những gì có thường và có ngã, do đó người ấy không bị ràng buộc bởi các pháp kia, không bị tham đắm vào các pháp kia. Không bị ràng buộc, không tham đắm, người ấy sống thảnh thơi, không lo âu, không sợ hãi. Biết rằng một bông hoa có thể sớm nở tối tàn, người ấy thấy được tự tính sinh diệt vô thường của các pháp cho nên không vì sự sinh diệt của vạn pháp mà sầu khổ và lo âu. Cũng vì thế nên hạnh phúc của người ấy là hạnh phúc chân thật. Người ấy không lo âu và sợ hãi ngay cả về sự sinh diệt của chính mình.

Có người cho rằng muốn có hạnh phúc trong tương lai thì phải chịu khổ trong hiện tại, vì vậy họ hy sinh hiện tại bằng cách chịu khổ chịu cực, về tâm não cũng như về thể xác, để mua lấy hạnh phúc trong tương lai.

Bụt dạy rằng sự sống chỉ có mặt trong giây phút hiện tại, hy sinh hiện tại là phế bỏ sự sống. Có người nghĩ muốn có an lạc và giải thoát trong tương lai thì phải hành hạ xác thân trong hiện tại. Nghĩ như thế, họ áp dụng những phép tu khổ hạnh, chịu đói khát và đau đớn trong thân xác và trong tâm tư, dùng khổ đau trong hiện tại, để mua hạnh phúc trong tương lai. Bụt dạy lối tu hành đó không những làm cho người tu chịu đau khổ trong hiện tại mà còn gây đau khổ trong tương lai nữa.

Có người cho rằng đời sống quá ngắn ngủi, không nên nghĩ tới tương lai, phải tận lực hưởng thụ những thú vui dục lạc ngay trong giờ phút hiện tại, Bụt dạy rằng tham đắm vào dục lạc như thế cũng giống như nướng mình trên hố than rừng, hành động này đem lại khổ đau ngay trong hiện tại và cho cả tương lai.

Phương pháp tu học của Bụt vượt ra ngoài hai cách sống vừa kể. Bụt dạy rằng phép sống khôn ngoan nhất là phép sống đem lại hạnh phúc trong hiện tại mà cũng sẽ đem lại hạnh phúc trong tương lai.

Tu tập theo đạo giải thoát không phải là ép xác khổ hạnh để cầu mong một hạnh phúc tương lai. Khi vị khất sĩ ăn ngày một bữa, thực tập thiền tọa, thực tập thiền hành, thực tập Tứ Niệm Xứ, thực tập Tứ Vô Lượng Tâm, thực tập phép Quán Niệm Hơi Thở, vị khất sĩ ấy tạo hạnh phúc cho chính mình và cho những người xung quanh ngay trong giờ phút hiện tại.

Ăn mỗi ngày một bữa có thể giúp cho cơ thể nhẹ nhàng, có thể cho ta nhiều thì giờ hơn để tu tập, để sống thoải mái và tự do, và để giúp ích cho người khác. Không lập gia đình, không có vợ con không phải là một sự ép xác khổ hạnh mà là để có thể sống tự do và thoải mái để có thời gian tu tập và giúp ích cho kẻ khác.

Sống đời sống phạm hạnh, người khất sĩ phải thấy đượcniềm vui và hạnh phúc trong mỗi giây phút của cuộc sống hàng ngày. Nếu sống đời sống phạm hạnh mà thấy khổ đau, ép buộc, thiếu tự do, đó là đã sống không đúng theo tinh thần chánh pháp. Nhìn vào một vị khất sĩ sống đời sống phạm hạnh, người ta phải thấy sự có mặt của sự thoải mái, sự thong dong và niềm an lạc. Nếp sống này đem lại hạnh phúc trong hiện tại mà chắc chắn cũng đem lại hạnh phúc trong tương lai.

Sau buổi pháp thoại, nữ cư sĩ Punnalakkhana xin đến viếng Bụt. Bà là nội trợ của cư sĩ Sudatta Anathapindika, người đã xây dựng tu viện Jetavana để cúng dường giáo đoàn khất sĩ. Nữ cư sĩ báo tin cho Bụt biết là cư sĩ Sudatta bị ốm đã hơn mười hôm nay, và rất khổ đau vì không đến dự được buổi pháp thoại này. Bệnh của cư sĩ càng ngày càng tăng chứ không thấy giảm. Cư sĩ rất sợ sẽ không được nhìn thấy mặt Bụt trước khi qua đời.

Ngày hôm sau, Bụt đi thăm cư sĩ Sudatta, cùng đi với người có hai đại đức Sariputta và Ananda. Được thấy Bụt và hai đại đức, cư sĩ mừng rỡ. Ông ngồi trên một chiếc ghế dựa, nét mặt xanh xao, Bụt bảo:

– Sudatta, suốt đời ông đã sống một cuộc sống có ý nghĩa và có hạnh phúc. Ông đã làm vơi nỗi khổ của biết bao nhiêu người. Danh từ Anathapindika mà thiên hạ tặng cho ông là một trong những bằng chứng lớn của sự thành công của ông.

Tu viện Jetavana là một bằng chứng lớn khác. Ông đã đóng góp thật nhiều để pháp âm của đạo giác ngộ được truyền đi khắp chốn. Ông đã sống theo chánh pháp, đã tạo được hạnh phúc cho bản thân, cho gia đình và cho rất nhiều người trong xã hội. Bây giờ ông nên tĩnh dưỡng, tôi sẽ nhờ đại đức Sariputta thỉnh thoảng tới thăm ông và hướng dẫn sự tu học cho ông. Ông không nên cố gắng để tìm lên tu viện, bởi vì di chuyển như thế sẽ làm cho ông mất sức nhiều quá.

Cư sĩ Sudatta chắp tay tạ ơn Bụt.

Mười lăm hôm sau, vào giờ pháp thoại, Bụt nói về đời sống người tại gia, về hạnh phúc chân thực mà người cư sĩ có thể thực hiện ngay trong đời sống hiện tại.

Bụt ôn lại những nguyên tắc sống “hạnh phúc trong hiện tại, hạnh phúc trong tương lai” mà người đã diễn bày trong kỳ pháp thoại trước, rồi người nói:

– Vị khất sĩ sống đời sống phạm hạnh là để có an lạc hạnh phúc ngay trong giờ phút hiện tại, và nếp sống phạm hạnh ấy chắc chắn sẽ đem lại hạnh phúc trong tương lai, nhưng không phải chỉ người xuất gia mới sống được theo nguyên tắc ấy.

Những người cư sĩ sống ở thành thị và trong xóm làng cũng có thể theo nguyên tắc ấy của chánh pháp mà làm cho đời sống càng ngày càng có thêm hạnh phúc.

Trước hết là đừng vì ước muốn làm giàu mà chúi đầu vào công việc, bỏ mất cơ hội tạo hạnh phúc cho mình và cho gia đình mình trong giờ phút hiện tại.

Hạnh phúc trước hết là sự tỉnh thức. Một cái nhìn đầy hiểu biết, một nụ cười bao dung, một câu chuyện nói thương yêu, một bữa cơm quây quầy trong đầm ấm và tỉnh thức… đó là hạnh phúc trong hiện tại.

Nuôi dưỡng sự tỉnh thức trong hiện tại, ta sẽ tránh không gây khổ đau cho ta và cho những người sống chung quanh ta và bên cạnh ta. Bằng cái nhìn, bằng lời nói, bằng nụ cười, bằng những cử chỉ săn sóc nhỏ, ta tạo ra hạnh phúc cho ta và cho mọi người ngay trong giây phút hiện tại. Hạnh phúc này không cần đến giàu sang và danh vọng.

Bụt kể cho đại chúng nghe câu chuyện của Sigala, một người gia chủ trẻ tuổi mà Bụt gặp ở thành phố Rajagaha nhiều năm về trước.

Buổi sáng nọ, khoác y, mang bát và rời tu viện Trúc Lâm lúc trời mới rạng sáng, Người gặp một chàng trai tên Sigala, con của một thương gia sống ở ngoại ô thành phố. Sigala đang đứng ở ngoài trời và đang cúi lạy sáu phương Đông, Tây, Nam, Bắc, Thượng và Hạ một cách cung kính.

Bụt tới gần và hỏi chàng lạy như thế để làm gì, Sigala thưa là từ hồi còn bé, chàng đã được thân phụ dạy mỗi buổi sáng phải ra lạy sáu phương. Chàng chỉ biết vâng lời cha, sáng nào cũng ra lạy như thế, nhưng không biết để làm gì. Bụt nói: “Lạy như thế là thực tập một lối sống có thể đưa tới hạnh phúc trong hiện tại và trong tương lai.” Người dạy rằng lạy phương Đông là để quán chiếu cách đối xử với ơn cha mẹ, lạy phương Nam là để quán chiếu cách đối xử với ơn sư trưởng, lạy phương Tây là để quán chiếu cách đối xử với tình vợ con, lạy phương Bắc là để quán chiếu cách đối xử với tình bè bạn, lạy phương Hạ là để quán chiếu cách đối xử với người cộng sự, lạy phương Thượng là để quán chiếu cách đối xử với những bậc hiền nhân.

Bụt lại dạy Sigala về phép thọ trì năm giới, phép quán chiếu để đừng vội vã hành động khi trong tâm có tham dục, giận hờn, si mê và sợ hãi. Bụt dạy Sigala tránh xa sáu loại hành động có thể đưa đến sự tán gia bại sản: không say sưa, không đi lang thang trong thành phố vào giờ khuya khoắt, không lui tới những chốn cờ bạc, không lui tới những nơi ăn chơi trác táng, không la cà với những bạn xấu và không lười biếng ỷ lại.

Bụt lại dạy cho Sigala biết phân biệt thế nào là một người bạn tốt. Người nói:

– Một người bạn tốt là một người đối xử với mình một cách chung thủy, khi mình giàu sang hoặc sa sút, hạnh phúc hay khổ đau, thành công hay thất bại, đắc thế hoặc thất thế thì người bạn ấy vẫn không hề thay đổi. Người bạn ấy biết lắng nghe và chia sẻ những buồn đau của mình, nói cho mình nghe những lo lắng và buồn vui của người ấy. Một người bạn tốt là một người bạn biết vui cái vui của mình và buồn cái buồn của mình.

Kể xong chuyện Sigala, Bụt nói:

– Hạnh phúc chân thật là một điều có thể thực hiện ngay trong đời này nếu ta quy tụ được càng nhiều càng tốt những điều kiện sau đây:

Được thân cận với những người hiền đức, có khả năng xa lánh được những kẻ đang đi trên con đường sa đọa.

Được sống trong một môi trường thuận tiện cho sự tu học và sự tạo tác những nhân lành.

Được có cơ hội học hỏi thêm về giáo pháp, về giới luật, về công nghệ và về ngôn ngữ văn chương.

Được phụng dưỡng mẹ cha và có thời giờ để ý săn sóc vợ chồng con cái của mình.

Được chia sẻ thì giờ, tài vật và hạnh phúc với kẻ khác.

Được có cơ hội vun trồng đạo đức, xa lánh hẳn rượu chè cờ bạc.

Được thực tập un đúc các đức khiêm nhượng, biết ơn và tri túc của đạo giác ngộ.

Được thân cận với các vị khất sĩ mà học hỏi đạo lý.

Được sống một cuộc sống trong sạch theo nguyên tắc Bốn Sự Thật.

Được học cách thiền quán để tháo bỏ những phiềnnão và ưu sầu trong cuộc sống.

Tới đây, Bụt mở lời khen những cư sĩ đã và đang sống theo chánh pháp trong cuộc sống hàng ngày, trong gia đình và xã hội, Bụt đặc biệt nhắc tới cư sĩ Sudatta Anathapindika. Bụt nói Sudatta là người đã quy tụ được nhiều điều kiện để làm cho đời sống có ý nghĩa, có hạnh phúc và có lợi ích cho nhiều người. Đạo tâm của Sudatta rất lớn và cuộc đời của Sudatta đã được hướng dẫn bởi những nguyên tắc của chánh pháp, Bụt nhấn mạnh rằng có những người giàu có hơn Sudatta nhiều gấp bội, nhưng đứng về phương diện hạnh phúc thì không thể nào so sánh được với Sudatta.

Hôm ấy nội trợ của cư sĩ Sudatta là Punnalakkhana cũng có mặt trong buổi pháp thoại. Nghe Bụt nói, bà cảm động đến rơi nước mắt, bà đứng dậy và tắc bạch:

– Thế Tôn, cuộc sống của người cư sĩ có nhiều khi thật bận rộn, nhất là khi mình được thừa hưởng một gia sản lớn. Con thấy khi mình có một cơ nghiệp bình thường, sự tu đạo sẽ dễ dàng hơn. Nhiều khi nhìn những vị khất sĩ không nhà, không cửa, không vợ, không con, cầm một chiếc bình bát, đi thong dong trên nẻo đường khất thực, chúng con thấy thèm muốn sự thảnh thơi ấy một cách lạ kỳ. Chúng con ước muốn được sống như thế, nhưng mà chúng con có nhiều sợi dây ràng buộc quá, biết làm sao?

Bụt dạy:

– Nữ cư sĩ Punnalakkhana! Vị khất sĩ cũng có nhiều trách nhiệm chứ không phải không. Nếp sống phạm hạnh là nếp sống buộc vị khất sĩ phải an trú ngày đêm trong chánh niệm, trong giới luật. Người khất sĩ lại còn phải nghĩ đến trách nhiệm độ sinh.

Các vị cư sĩ! Như Lai đã tìm ra một phương cách để quý vị có thể lâu lâu, hoặc nửa tháng một lần, được sống giống như các vị khất sĩ. Phương cách đó là Bát Quan Trai giới. Các vị có thể đến chùa thọ tám giới, sống trong thời gian trọn vẹn một ngày một đêm, ngày ăn một bữa, thực tập thiền tọa, thiền hành, sống trong phạm hạnh, tỉnh thức, tinh cần, thong dong và an lạc, giống hệt như các vị khất sĩ. Sau thời gian một ngày, một đêm sống như thế, các vị lại xả giới và trở về đời sống thế gian, chỉ giữ lại năm giới và ba sự quay về nương tựa.

Các vị khất sĩ! Như Lai sẽ báo tin để tất cả các vị khất sĩ biết về pháp chế Bát Quan Trai này. Quý vị có thể tổ chức tu tập Bát Quan Trai tại chùa hay ngay trong nhà quý vị, và các vị khất sĩ có thể được mời để tuyên giới, hướng dẫn và dạy dỗ trong các ngày tu Bát Quan Trai.

Punnalakkhana sung sướng hỏi Bụt:

– Bạch Thế Tôn, tám giới của pháp chế Bát Quan Trai là tám giới nào, tại sao gọi là quan, tại sao gọi là trai, xin Thế Tôn khai thị cho chúng đệ tử biết.

– Tám giới là: không sát hại sinh mạng, không trộm cướp, không dâm dục, không vọng ngữ, không uống rượu, không trang sức, không nằm và ngồi trên giường chiếu sang trọng, và không sử dụng tiền bạc. Tám giới ấy là để phòng ngừa sự phát sinh của vọng niệm và tạp niệm trong thời gian tu tập nên gọi là quan. Quan có nghĩa là phòng ngừa, còn trai có nghĩa là chỉ ăn một bữa trước giờ Ngọ, để có thì giờ tu tập.

Được biết thiết chế phép Bát Quan Trai, giới cư sĩ hôm ấy rất lấy làm sung sướng.

Mười hôm sau, người nhà của cư sĩ Sudatta tới tìm đại đức Sariputta, báo tin là bệnh tình của cư sĩ trở nặng.

Đại đức rủ đại đức Ananda cùng đi. Cư sĩ Sudatta nằm trên giường bệnh để tiếp hai vị đại đức. Người nhà nhắc ghế để hai đại đức ngồi gần bên giường.

Biết cư sĩ không sống được bao nhiêu ngày nữa, đại đức Sariputta khai thị:

– Cư sĩ Sudatta, ông nên quán tưởng như sau: mắt không phải là tôi, tai không phải là tôi, mũi, lưỡi, thân cũng không phải là tôi.

Đợi cư sĩ quán tưởng xong, đại đức nói:

– Cư sĩ tiếp tục quán tưởng: những gì tôi thấy không phải là tôi, những gì tôi nghe không phải là tôi, những gì tôi ngửi, nếm, xúc chạm cũng không phải là tôi.

Rồi đại đức dạy cho cư sĩ quán chiếu vô ngã trong sáu thức: cái thấy không phải là tôi, cái nghe không phải là tôi, tri giác, vị giác, xúc giác và ý thức cũng không phải là tôi. Đại đức nói:

– Sáu căn, sáu trần và sáu thức không phải là tôi. Sáu đại là đất, nước, lửa, gió, không gian và tâm thức cũng không phải là tôi. Tôi không bị ràng buộc và hạn cuộc trong những yếu tố ấy. Tôi không bị sinh tử ràng buộc và hạn chế. Sinh tử không chạm được tới tôi. Tôi mỉm cười, bởi vì tôi không sinh cũng không diệt. Sinh không làm cho tôi có, tử không làm cho tôi không.

Thực tập tới đó, cư sĩ Sudatta khóc. Nước mắt chảy ràn rụa trên hai má ông.

Đại đức Ananda hỏi:

– Sao, cư sĩ có tiếc nuối không, cư sĩ quán chiếu không thành công hả?

– Thưa đại đức Ananda, con không tiếc nuối, con quán chiếu rất thành công. Con khóc vì con cảm động quá. Con được phụng sự Bụt và gần gũi các vị khất sĩ đã hơn ba mươi năm nay, vậy mà chưa bao giờ con được nếm giáo lý thậm thâm vi diệu như hôm nay.

– Cư sĩ Sudatta, giáo lý này các vị khất sĩ và nữ khất sĩ được nghe đức Thế Tôn giảng dạy luôn.

– Thưa đại đức Ananda, đệ tử cư sĩ chúng con có người cũng có thể nghe, hiểu và hành được giáo lý thậm thâm này. Xin đại đức Ananda bạch với Bụt để người cho phép giới cư sĩ chúng con được nghe, hiểu và thực hành giáo lý thậm thâm đó.

Cư sĩ Sudatta từ trần ngay buổi chiều hôm ấy. Các đại đức Sariputta và Ananda đã ở lại hộ niệm rất lâu cho cư sĩ.

Gia đình của cư sĩ Anathapindika là một gia đình cư sĩ kiểu mẫu. Tất cả mọi người trong gia đình từ cha mẹ đến con cái, người nào cũng có đức tin vững chãi nơi Bụt, người nào cũng siêng năng học hỏi giáo lý và đem áp dụng vào cuộc đời. Trước đây mấy hôm, cư sĩ được biết tin rằng con gái út của mình là Sumagadha, lấy chồng ở xứ Anga, đã hóa độ được rất nhiều dân chúng trong vùng theo Bụt. Chồng của cô trước đó là một vị quan tổng trấn ở xứ Anga, tín đồ của phái du sĩ lõa hình. Lần đầu được chồng ép đi thăm các vị du sĩ này, cô đã khéo léo từ chối. Với sự hiểu biết vững vàng về đạo Bụt, cô đã từ từ cảm hóa được quan tổng trấn và mang được giáo lý Bụt vào đời sống của dân chúng trong vùng.

12 Chòm Sao Và Thiên Sứ Định Mệnh!!!

“Giải Giải à, Giải Giải, cậu tỉnh lại đi!!!”

“Giải Giải!!!”

Cô gái có mái tóc màu tím than nằm trên giường bệnh đã từ từ mở mắt……Ánh sáng ùa vào mắt cô khiến Giải Giải lờ mờ nhận ra khuôn mặt xinh đẹp lo lắng của những người bạn!!

-Cừu….Xử nhi!!!-Giải Giải thều thào gọi….

-Hay quá! Cuối cùng cô đã tỉnh lại!!- Ma kết lên tiếng

Yết chăm chăm nhìn Cự Giải, thở phào vì cuối cùng cô đã bình an quay trở về, nhưng thâm tâm anh vẫn còn một nỗi lo lắng đang dần dần kết tủa……

-Các cậu, tớ không sao!!!-Cự Giải mỉm cười khi các sao nữ thay nhau ôm chầm lấy cô….

Ánh mắt Giải nhi dừng lại ở chỗ Thiên Yết, qua camera của tên bắt cóc, cô đã nhận ra anh quan tâm tới cô nhiều đến thế nào…Điều đó làm trong lòng Giải nhi có môt viên kẹo ấm áp, ngọt ngào lan tỏa….

Tên bắt cóc?!!!!!!!!!?!???

Phải rồi, tên bắt cóc…..

-Các cậu….Thiên Bình…Thiên Bình đâu???

-Ơ…..-lời nói của Cự Giải khiến cả bọn im phăng phắc

-Các cậ….các cậu làm sao vậy???

Bình nhi???!!!??Bình nhi???!!?!?

Cự Giải đang cố gắng nhớ lại, hình như có một chuyện gì đó mà cô đã suýt quên….

Rồi……kí ức cũng từ từ hiện ra….

Khuôn mặt đẫm nước mắt của Thiên Bình, tấm áp phích, những cảnh camera tua lại trong đầu…..Nụ cười, ánh mắt lạnh lùng ấy…..

Tên bắt cóc?????!!!!!!!!!!!!

-Mau….mau đi cứu Thiên Bình…cứu lấy cô ấy???!!!

Lời nói của Cự Giải khiến cả bọn quay sang nhìn cô…

-Có chuyện gì xảy ra với cô ấy à???Mau nói đi Giải nhi??-Xử nữ lo lắng

-Cậu…mệt rồi, Cự Giải à…-nghĩ Giải Giải mới hồi phục, NGư nhi lên tiếng

-Không, các cậu phải mau cứu cô ấy….!!!

Sư Tử nghe nãy giờ, lòng đã cuồn cuộn sóng, anh lao tới, lắc mạnh người cô….

“Rốt cuộc Thiên Bình đã bị gì?”

Các sao nam thay nhau ngăn cản…..Câu ấy giờ như 1 con sư tử nổi điên bị tiêm thuốc kích thích….

-Bình tĩnh đi, Sư Tử!!!-Song ca gạt tay Sư TỬ ra khỏi người Cự Giải

-Cậu quên cô ta đã đối xử như thế nào với chúng ta rồi à!!!-Nhân Mã hét lên

-Không, không phải như thế!!! Các cậu nhầm rồi!!!Thiên Bình đã cứu tớ, cô ấy đã đi với tên bắt cóc để chuộc lại tớ!!!!- Cự Giải bật khóc….

-Cái…cái gì???-Cả bọn hét lên kinh ngạc, chỉ trừ Thiên Yết

-Hắn đòi cưới cô ấy làm vợ, nhưng cô ấy không chịu….hix hixx…làm sao bây giờ?-Giải nhi nghẹn ngào

-Hừ, dĩ nhiên, còn một người ở đây đợi cô ấy mà…-Song Tử cười cười nhìn Thiên Yết

-Các cậu hiểu lầm 2 người họ rồi!!! Còn cậu nữa, Song Tử, cậu không cần phải đóng kịch nữa…..!!!!- Cự Giải hét lên

-Đóng kịch….tức là sao??-Sư Tử đưa ánh mắt ngờ vực nhìn Song Tử

-Ừhhm…tớ…không hiểu…-Song ca e ngại

-Xử nhi, Cừu, Bảo Bình, Song Ngư, các cậu nói ra hết đi…..Đừng giấu giếm nữa….Bình nhi đang gặp nguy hiểm đấy!!!-Giải Giải gào lên

-Rốt cuộc là có chuyện gì?- Sư ca điên tiết-Các cậu…sao lại…còn Giải Giải…?-Xử nhi hơi bất ngờ

Khuôn mặt của các sao nữ đã tái mét, mồ hôi thi nhau rơi xuống không ngừng, Song Tử cũng không ngoại lệ…..

-Thật ra thì…trước khi tấm áp phích đó được treo lên, tớ có nhận được một bức thư, nội dung bảo là phải tẩy chay một người trong số bọn tớ…nếu…nếu…không thì bọn họ sẽ giết chết Giải Giải….Tớ nghĩ nếu tẩy chay không thì…sau này còn giải thích…chứ nếu…nếu Cự Giải chết đi…thì…Bức thư còn đe dọa không được nói với ai…..Trùng hợp thay, ngày hôm sau…tấm áp phích đó…….- Xử nhi ngập ngừng

-Cậu…cậu…cậu cũng vậy sao???-Bảo Bảo lấm lét-….tớ cũng thế…..Nhưng mà, bức thư ấy còn bắt tớ không được cãi lời Xử nữ…tớ không…biết tại sao….

-Tớ…cũng giống Bảo Bảo…..nhưng họ dọa nếu làm không đúng sẽ giết hết chúng ta…..tớ sợ….các cậu…gặp nguy hiểm…..-Cừu đổ mồ hôi

-Tớ….thì bị bắt phải tát Bình nhi…..trong thư ghi rõ tên cậu ấy….nếu không thì….Xử nhi và Giải Giải sẽ bị giết…..-Song ngư khóc như mưa

-Các người….các người….bạn thân kiểu gì thế hả??? Các người nhẫn tâm nhìn cô ấy vào chỗ chết…các người ích kỉ bảo vệ mạng sống của các người trong khi cô ấy thì làm ngược lại…Sao không ai nói cho tôi biết chứ????????????????-Sư Tử đấm mạnh tay vào tường, mu bàn tay rướm máu…..

-Thật ra…tớ cũng như họ….Lúc đầu, tớ không tin nên đi kiếm chúng. Trên thư có ghi địa điểm hẹn.Ai dè, gặp Yết ở đó, cả hai người bọn tớ cùng xông lên, thế mà chẳng hiểu sao…..không quật ngã được một thằng…..Tấm hình đó….là tớ ghép….

-Cái….cái gì????????????-Các sao đồng loạt hét lên

-Cậu sao???-Sư ca mất bình tĩnh túm lấy cổ áo Song Tử dí sát vào tường….- …cậu đổ oan cho cô ấy à?

-Tớ…..tớ chỉ bị ép buộc thôi….

-Thôi đi, SƯ tử cậu ấy cũng vì chúng ta…..

-Cậu im đi, Kim Ngưu…Vì chúng ta sao???? Cậu vì tôi….mà nhìn cô ấy vào chỗ chết sao???-Sư ca cười khinh bỉ

Các sao còn lại nhìn Sư Tử đau lòng….

“Vậy tấm hình thứ hai cũng là cậu chụp à?”- Cừu sấn tới

-Không, không phải….

-Thế là ai chứ?

-Là THiên Bình chụp….-giọng nói trầm lạnh vang lên tựa như 1 mũi dao cắt nát lòng người….

-Thiên Bình ư???Tại sao cô ấy làm vậy????- Nhân Mã hỏi

-Cô ấy muốn mọi người ghét để tự tiện hành động, còn bảo tôi can ngăn mọi người…..

-Yết…vậy là cậu cũng……

-Phải!!!-giọng nói anh chắc nịch

Sư Tử khuỵu xuống, anh không tin vào tai mình nữa…Tại sao anh lại ngu ngốc đến thế???Tại sao lại không tin cô ấy???Tại sao chứ?????????

-Xử nữ, cô nói đi!!!-Sư tử gào lên…-…cô có phải là bạn thân của Bình nhi không vậy?

-Cậu đừng trách Xử nhi….cô ấy chỉ muốn bảo vệ mọi người….- Ma kết lên tiếng bênh vực…..

-Chẳng lẽ…cậu cũng……

-Phải, kể từ ngày tấm áp phích đó được treo lên, tớ đã thấy cách hành xử của Xử Nữ có điểm kì lạ….Bình thường, cô ấy rất điềm tĩnh suy xét vấn đề….Nhưng bây giờ lại…

-Thôi đi, và rồi cô ấy nói với cậu chứ gì? Rốt cuộc chỉ có mình tôi là không biết!!! Tại sao chứ????

-Các cậu thôi đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- Giải Giải gào lên

-Các cậu không thấy mục đích của bọn chúng sao??? Tớ đã được xem hết rồi…qua camera của chúng….và bây giờ thì….Thiên Bình gặp nguy hiểm…trong khi mọi người cãi nhau thế này….bọn chúng gửi những lá thư đó làm gì??? Chỉ để chia rẽ nội bộ thôi….!!!!! Từ đầu đã nhắm vào Thiên Bình rồi!!!! Chúng ta không thể mắc bẫy nữa!!!

-Hix hix……..tội nghiệp Bình nhi, cậu ấy vì chúng ta mà…..- Song ngư thút thít…..

-Tớ….xin lỗi…là lỗi của tớ…..-Xử nữ cũng bắt đầu rơi lệ

-Tớ…tớ đã tát cậu ấy!!!!- Bảo Bảo rưng rưng

-Thôi đi, chúng ta không nên khóc nữa….hãy nhớ lại xem…Bình nhi vì chúng ta mà…..- Cự Giải nghẹn ngào, cố cầm nước mắt…-….chúng ta hãy nghĩ cách để cứu lấy cô ấy…..!!

-Cách sao????Chúng ta có cách gì chứ???Tôi không thể tin nổi, các người bán bạn bè mình như thế? Đây là cái được gọi là bạn thân sao??? Vì lợi ích của mình mà được gọi là bạn thân hay sao????-Sư Tử đã mất bình tĩnh

-Thôi đi, cậu làm sao hiểu rõ nổi khổ của bọn họ, cậu có biết bọn họ đau thế nào khi phải làm như vậy không???Cậu có biết những đứa đã chửi Thiên Bình giờ đã nhập viện hết rồi không???Họ không cho bất kì ai xúc phạm cô ấy….. Xử nhi thì đá một đứa vào nhà thương…Cừu thì đấm 1 đứa vào cấp cứu…Làm sao cậu hiểu được chứ????- Ma kết gào lên

-Thôi, đừng nói nữa….-Các sao nữ ôm nhau khóc thút thít, nước mắt ướt đẫm gò má….

-Bình nhi à….tớ xin lỗi!!!- 4 sao nữ nghẹn ngào….

Sư ca khuỵu xuống một lần nữa, miệng anh thầm gọi tên Thiên Bình…..

“Tại sao mình không tin cô ấy chứ? Tại sao mình ngu ngốc như thế chứ? Tại sao???????????Tình cảm mình dành cho cô ấy thì ra là ít đến thế sao???”

Sư ca dựa lưng vào cửa, khép hờ mắt…TRong khi đó,các sao nam kia thì lắc đầu, an ủi các sao nữ đang ôm nhau khóc thút thít……………..

“Bình nhi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

12 Chòm Sao Và Thiên Sứ Định Mệnh !!!

-Các ngươi định làm gì? Bóp cổ ta bằng những ngón tay nhỏ bé ấy sao? Khửa….khửa…khửa…- Xà Phu giương mắt lên nhìn 3 cô gái đang tiến dần về phía mình….khinh bỉ…

Bình nhi, Xử Nữ và Bảo Bảo vẫn đang dần bước về phía hắn…bỏ lại đằng sau những người mình yêu thương nhất…….những người mình đặt niềm tin trọn vẹn….

Cả ba người đứng vây xung quanh ông ta…..

-Hà…hà…hà…thông minh lắm, ta không ngờ cả chuyện này cô cũng nghe được!- hắn nhận ra cách đứng của họ có chút khác biệt……….

-Hừ….hôm nay là ngày chúng tôi kết liễu đời ông!- Xử nhi gằn giọng

-Nghe hấp dẫn đấy!

-Ông tưởng tụi này không biết…loại thuốc năm xưa sẽ bị phá vỡ bằng một cách vô cùng đơn giản..tưởng chừng như không thể nào đơn giản hơn được à?!?!?- Thiên Bình mỉa mai

-Cô…hahahahahahahaha….đừng hù dọa…trò trẻ con đó không lừa được ta đâu!!!- hắn cười như điên dại, dù giọng nói đã có chút chột dạ….như 1 sợi dây vướng trong cổ họng…tháo hoài không ra….

-Chỉ cần dùng loại kháng thể cực mạnh mới được điều chế từ Bảo Bình….cộng với nguồn năng lượng cực đại phóng thẳng vào tim…..ông sẽ chết!

-Cái…gì…? Đừng nói bừa! Ta là bất tử! Là bất tử! Hahahahahahah!!!

-Ông tự hiểu lòng mình đang nghĩ gì mà?- Bảo Bảo bình tĩnh

-Hà……cuối cùng cũng có người phát hiện ra bí mật mà bấy lâu nay được ta chôn giấu…Đúng…..đúng là như vậy! Nhưng không thể nào! Các ngươi nghĩ bọn chúng sẽ để các ngươi hy sinh sao?- Xà Phu nắm rõ tính cách từng người trong lòng bàn tay

-Ông nói vậy…tức là…- Sư ca lên tiếng

Thiên Bình khẽ thở dài…..

-Họ sẽ chết cùng ông sao?- Kết ca kinh ngạc

-Chính xác là như thế! Hahahahahah! Một mạng đổi 3 mạng ta không lời hơn à?- Xà Phu trợn trừng đôi mắt, giọng nói có chút đắc chí

-Không….không được!!! Em không thể làm thế!!!- 3 chàng trai đồng thanh

-Xin lỗi, ý em đã quyết!- Bình nhi mỉm cười

-Em cũng thế!- Xử nhi buồn bã

-Hà hà hà……chỉ với 3 người các ngươi mà đòi giết ta sao?????- Xà Phu bình thản

-Thử đi rồi biết!

-Dàn trận!- Xử Nữ hét lên, lập tức cả 3 đứa đứng vào đội hình……

-Hahahahahaha…….

Cuộc chiến bắt đầu….Thiên Bình dùng quyền cước đá thẳng vào mặt ông ta…..nhanh như cắt và nhẹ nhàng như một trò chơi của đám con nít…hắn lách mình….xoay ngược chân cô lại….

-Á….- Thiên Bình nhăn mặt

-Cẩn thận!- Sư ca định nhào cả vào…

-Không ai được bước vào đây cả! Như thế sẽ phá hoại kế hoạch của bọn này!!- Bảo Bình né tránh những cú đá của ông ta…vừa hét lớn….

-Bảo Bào, tụi này sẽ không để ông ta chạm tới cậu đâu!- Thiên Bình và Xử nhi đồng thanh….

Sau đó là những đòn vung tay đẹp mắt của Xử nhi…..những đòn đánh của cô đẹp đến mức….người ngoài nhìn vào tựa như đang xem 1 con thiên nga khẽ vỗ cánh…nhịp điệu liên hoàn…mềm mại….nhưng đầy uy lực!

Thiên Bình quệt nhẹ vết máu trên môi khi vừa nãy bị 1 cú đá của hắn chấn ngay cổ…..Nhỏ dùng Karatedo phối hợp với Taekwondo…..đòn đánh thoắt ẩn thoắt hiện….tựa như không mà có…có mà cũng như không……trụ 1 chân xuống mặt đất, xoay người 360 độ, dồn toàn lực vào chân kia…..nhìn như 1 nàng công chúa đang múa vũ ba lê……ai biết được sức của cú đá đó mạnh tới cỡ nào…khi không tinh ý nhận ra Xà Phu trong 1 thoáng đã lùi lại…..

Bảo Bình không biết võ….cô chỉ có thể liên tục né đòn tấn công của hắn…để không cản trở hai cô bạn mình …..

-Xử Nữ! Cẩn thận!- Ma Kết la lên

Chẳng biết tự lúc nào…..Xà Phu đã bật người sang phía sau Xử nhi, dùng chân bật đáp thẳng xuống đầu cô….Nhanh như cắt, Thiên Bình dùng tay đỡ toàn lực cú đánh của hắn….

Xử Nữ nghe thấy tiếng hét của Ma Kết, cô quay phắt lại đằng sau, liên tục dùng tay đấm thẳng vào mặt hắn….trong khi đó Bình nhi liên tiếp đá vào những chỗ hiểm……Xà Phu cũng chẳng vừa, không ngoa khi nói hắn là một tên cáo già lão luyện….Đầu óc quái dị đã đành, đòn đánh của hắn lại vô cùng dũng mãnh…..Liên tục đáp xuống, và chính xác đến mức không ngờ….dường như trong cơ thể hắn có hàng trăm hàng vạn con người….chỉ cần người này mệt thì người kia sẽ lập tức nhảy ra thay thế! Đấu với 2 con người vô địch võ thuật thế này mà xem ra hắn vẫn chẳng có dấu hiệu nào là mệt nhọc….Trong khi đó, cả Xử Nữ lẫn Bình nhi đã mệt phờ…..mồ hôi tuôn xuống thấm đẫm khắp vai áo……hòa cùng máu tươi…..

-Khà…khà…các ngươi mà đòi thắng ta sao?- Xà Phu phản lại 1 đòn tấn công của Thiên Bình, bẻ ngoặt tay cô…rồi đẩy mạnh ra ngoài….

Bình nhi loạng choạng, trụ không vững nữa! Cô thật sự mệt, mệt lắm rồi! Trong khi đó, Xử Nữ vẫn cố gắng trong từng hơi thở……sức đánh của nhỏ đã không còn uy lực như trước…từ từ lả đi!!! Nhanh chóng, cô cũng bị loại ra khỏi cuộc chơi!

-Hahahahahahah- Xà Phu định xử nốt cả Bảo Bảo, hắn cười như điên dại

Sư ca, Ma Kết và Kim Ngưu đã điên tiết lắm rồi! Họ chỉ muốn chực xông vào trả thù cho các sao nữ…nhưng vô ích…chỉ một cái lườm mắt của Bình nhi và Xử nữ đã khiến họ chùn bước…

-Không được xen vào!- Xử nữ hét lên

-Em có quyết định của em!- Thiên Bình cũng chẳng vừa……

Sau khi hớp lấy vài hơi thở…cả hai cô gái lại lao vào trận đấu……

Xà Phu giơ bàn tay nhọn hoắt như diều phu của mình, một bước định bóp chết họ…..thế nhưng…..

Ngừng thở…….

1 bàn tay mềm mại đặt trên tay ông……ngay khoảnh khắc chết người nhất!

-Song Thy, em làm gì thế!?!?!- Xà Phu nhíu mày

-Xin lỗi….- bà nhanh chóng đứng vào đội hình……

Thiên Bình mỉm cười……giục Xử Nữ phản công…..

-Hà….cậu khỏe nhỉ Bình nhi?- Xử Nữ tung liên hoàn cước

-Bình thường thôi! Cậu cũng chẳng vừa mà- Thiên Bình nở nụ cười ác ma ẩn trong vẻ đẹp thiên sứ, dùng tay khóa chặt đòn của hắn…..

Xà Phu do bất ngờ nên hứng cả những đòn tấn công ác liệt của các cô gái……

Các sao nam thở phào….

-Mama sao lại…..- Song ca trố mắt ngạc nhiên

-Ngốc! Con nghĩ mẹ tầm thường đến thế sao?- Song Thy đáp lại, cười rõ tươi, bắt đầu ra đòn

-Mama…..!- MẮt Song ca ánh lên niềm vui…..

“Bạch Dương, em mau tỉnh lại đi! Nhìn xem kìa, bạn em đã anh dũng cỡ nào, tỉnh dậy giúp họ đi em !!! Đừng rời xa anh mà…..anh xin chúng tôi đình ta sắp đòan tụ rồi em à!!!”- Song ca tự nói với chính mình và cũng với cô gái đang nằm kia nữa……

-Song Thy, tại sao em….????- hắn thờ ơ trong những đòn tấn công….trong khi Xử nhi lại nghĩ là hắn dám xem thường mình, máu nóng bốc lên tận não….nhỏ ra tay ác liệt hơn nữa……

-Xin lỗi…từ trước tới giờ tôi không yêu ông…..thứ thuốc trường sinh bất lão gì đó tôi cũng không cần…tôi chỉ muốn trả thù cho các bạn tôi đã bị ông tàn nhẫn giết bỏ…..

-Em….tại sao chứ? Ta làm gì sai sao?- Xà Phu kinh ngạc mở to mắt, trong đôi mắt tàn nhẫn đến lạnh lùng của hắn giờ đây lại ẩn chứa 1 điều gì xót xa và chua cay lắm…..

-Không! Ông không làm gì sai với tôi cả! Chỉ có điều…tình cảm này đặt sai chỗ rồi! Vì thế, các bạn tôi mới bị chết một cách đau thương đến thế! Ông nghĩ tôi nhẫn tâm sống chung với kẻ đã giết chết bạn mình và hại đến những đứa con thân yêu của họ sao??!

Sững sờ. Xà Phu cứng người…Trong thoáng chốc, 1 cước toàn lực của Thiên Bình đã khiến ông ngã phịch xuống đất…..Ông thật sự không ngờ…không ngờ….người mình yêu thương nhất đến cuối cùng cũng phản bội lại mình hay sao chứ?

-Ta….rốt cuộc là đã làm gì sai??!!?

-Xin lỗi….- Song Thy khẽ khàng

Bình nhi và Xử Nữ thở hồng hộc, tay vuốt lấy mồ hôi…..e dè nhìn họ……

-Em…..em thật sự muốn rời bỏ ta sao?- hắn đưa ánh mắt đau đớn nhìn Song chúng tôi rẩy nắm chặt lấy tay cô….Bàn tay đầy sẹo của hắn vừa chạm vào thì….Song Song giằng mạnh ra…

-Xin lỗi!- cô quay qua chỗ khác

Ánh mắt của Xà Phu long lên….trông hắn lúc này thật sự vô cùng đáng thương….quả là con người ta khi yêu thì hoàn toàn lột xác……Căm phẫn…..không ngờ….đau đớn…và trên cả là chua xót…Một giọt nước lăn dài trên má….

Tất cả mọi người trong thoáng chốc đều im phăng phắc…..

Song Thy cũng ngạc nhiên…..

Hắn nhìn cô chăm chú…..như để khắc sâu vào hình ảnh của 1 người con gái mình yêu thương…Bàn tay thô ráp khẽ quệt đi nước mắt….Đau quá! Sao lòng của hắn đau thế này! Chẳng phải hắn đã thề sẽ không bao giờ động lòng trước bất cứ việc gì! Hắn vốn đã rất tàn nhẫn và lạnh lùng cơ mà?! Sao giờ đây…….Xà Phu cũng thật sự kinh ngạc với chính cả bản thân mình…ông không ngờ vì cô mà ông lại phải rơi nước mắt…..không được….không được….Xà Phu…mày không thể để mất cô ấy được!

-Em có biết thứ thuốc ta cho em uống có tác dụng phụ hay không?- hắn vẫn nhìn cô chăm chú, môi mấp máy

Tim Song ca chợt thắt lại…tác dụng phụ…?!???

-Dĩ nhiên, ông chưa bao giờ tin tưởng ai cả…..- Song Thy cười nhạt

-Ha….ra từ trước tới giờ…ta vốn vẫn là 1 kẻ đáng ghét trong mắt chúng tôi là em chưa bao giờ….yêu ta…chưa bao giở…Biết mà em vẫn tình nguyện uống…Em muốn ta chết tới thế à????- Xà Phu lẩm nhẩm trong miệng, tự cười chính mình….

-Tôi……

-Được….thế thì em cũng phải chết theo chúng tôi phải chết! Ta phải có được em!- một ý nghĩa lóe lên trong đầu hắn…..đau đớn…..thật sự phải giết cô ấy sao?

Xà Phu gượng dậy…hắn bắt đầu lao tới cuộc chiến…..

Bình nhi và Xử nhi sau 1 khoảng thời gian nghỉ mệt thì cũng bắt đầu hâm nóng cơ thể bằng những đòn đẹp mắt….Song Thy vốn cũng từng là 1 cao thủ trên võ trường, nay lấy lại được cơ thể cường tráng năm xưa lại càng sung sức……

Thế nhưng…….Xà Phu vẫn không thể trực tiếp ra tay với cô…Ông tự căm ghét trái tim ngốc nghếch của mình…..

Và dĩ nhiên…1 không thể thắng 3……

Hắn nhanh chóng ngã khuỵu xuống…….

Lúc này, mọi hành động đã chợt dừng phắt lại……

Bình nhi và Xử Nữ cũng không nỡ……

-Ta không thể chết! Không thể!!!- hắn gào lên

-Hôm nay là ngày cuối cùng của ông!- Sư ca bước lên bục…..

Lập tức….hàng trăm con dao từ bệ rạc đối diện….như có ai điều khiển….xé gió….phóng thẳng về phía anh….

Thiên Bình giật mình…..cô nhào tới…đẩy anh ra….và hứng trọn những mũi dao ấy….trong tích tắc…..

Sư Tử chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra….thì cơ thể ấm nóng của nhỏ…đã gục xuống…..

-Bình nhi! Bình nhi!- Xử Nữ và Sư Tử lao tới

-Anh đi xuống đi! Mau lên!- Xử nhi và Thiên Bình đồng loạt hét….

Anh nhìn cô…..như thế….cầm lòng không đặng….nhưng nghĩ mình lỗ mãng….nên đành im lặng…..vẫn ngoái đầu nhìn nhỏ….tay nắm chặt răng rắc

-XÀ Phu mày phải trả giá! Phải trả giá!!!!- anh gào um lên, như muốn xuyên tạc nơi này

-Hahahahahah- Xà Phu cười to

Xử Nữ nâng đầu của Thiên Bình lên, ngân ngấn nước mắt

-Cậu….không sao chứ!!!?!?!

-Không!- Thiên BÌnh mím môi, gượng dậy….bàn tay trắng trẻo trầy xước của nhỏ run run nắm chặt Xử Nữ…đứng lên…

-Thiên Bình….em…..

-Không sao!- Thiên Bình vẫn mỉm cười dù mặt đã tái xanh….

Sư TỬ biết cô đang cố chịu đựng….nhưng ngay khoảnh khắc này…anh lại chẳng thể làm gì..ngoài giương mắt nhìn nhỏ…đau đớn..

“Phịch”- cơ thể Bình nhi trượt khỏi tay Xử Nữ……cô ngã nhào xuống

Sư ca nhìn nhỏ trân trối, đôi chân anh chỉ muốn chực bay tới ôm cô vào lòng……nhưng……phải kìm nén lại….kìm nén lại….chắc chắn cô ấy sẽ không sao….không sao đâu….

-Ư…..- tiếng rên khe khẽ phát ra từ miệng Thiên Bình

Xử Nữ hốt hoảng chậm máu trên môi nhỏ……

-S….Sư…T…Tử……

-Bình nhi! Bình nhi! Em ráng lên! Không sao! Em sẽ không sao đâu!

-Sư….Tử…..- Thiên Bình xoay mặt nhìn anh….nước mắt cô lăn dài trên má

-Thiên Bình…em gắng lên! Gắng lên!!!

-E….em…s…sợ…em sợ sẽ không chịu….đ….được!

-Không đâu….không có đâu…!!- Sư Tử muốn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ……

-E…em….sợ….chúng ta….s…sẽ…phải chúng tôi lần nữa!!

-Không! Chúng ta sẽ không xa nhau lần nữa! Em đã bỏ anh lâu vậy rồi! Chẳng lẽ em nhẫn tâm bỏ mặc anh lần nữa sao!!??? Khó khăn lắm chúng ta mới có thể gặp lại! Em gắng lên….gắng lên đi em!!!

Bình nhi lắc đầu…….

-K….không…kịp nữa…r…rồi! chúng tôi lỗi!

-Thiên Bình! Thiên Bình!- Xử Nữ đỡ lấy cô….toàn thân Bình nhi run lên bần bật….theo những tiếng nấc nghẹn và ho khan hòa cùng máu tươi bắn đầy lên người Xử Nữ

-B….Bình nhi!- Sư TỬ cảm thấy đau thật sự…..không ngờ….ngoài mẹ anh ra….vẫn có người con gái khác làm anh đau đến thế này……

-E….em…..

-Anh yêu em! Thiên Bình!- Sư Tử nở nụ cười hiền, đôi mắt anh chứa đầy niềm xót xa…và 1 nỗi buồn không tên vô tận…..Một khoảng không trống rõng và đen tối lẩn sâu vào trái tim anh……

-Ư….ư……ưhm……e….m….biết….em…biết…m…à….em…cũng…y…yêu….anh!- Thiên Bình đưa bàn tay run rẩy của mình, cố nương người vào Xử nhi để nắm lấy bàn tay của Sư Tử….

Cả hai cùng rướn người lên…..

Chút nữa…..

Một chút nữa thôi….

Gần hơn…..

Gần hơn nữa…..

Chạm vào…..nhanh như cắt, khoảnh khắc hai bàn tay ấy chạm vào nhau trong tích tắc, một cảm giác ngọt ngào và đớn đau đã thâm nhập vào cơ thể họ…..Vẫn kịp mỉm cười….

“Phực!!!!Phừng!Phừng!!!!”

Một ngọn lửa……bừng cháy lên…giữa hai bàn tay ấy……nó thông báo cho chủ nhân biết rằng đã có người xâm nhập vào vùng cấm địa…….đồng thời…ngọn lửa ấy lại mang hơi hướm lạnh lùng và tàn ác khi nhẫn tâm chia cách 2 bàn tay…dù cơ thể nó lại là nhiệt nóng cháy dữ dội……..

-Sư Tử…

-Thiên Bình!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Sư ca bất ngờ bị văng về phía chúng tôi nhìn cô trân trối….Bình nhi

-Xà Phu!!!! Tao sẽ bắt mày trả giá!!!! Cấm mày không được động đến cô ấy!!!!!Tao cấm mày!!!!!!- Sư Tử gào lên như 1 con thú hoang bị tiêm thuốc kích thích…..trong khi đôi chân anh lại nhào tới Binh nhi……

Không vào được…..

-Tại sao? Tại sao???- anh điên cuồng hỏi

-Không được đâu! Nơi đây phải đứng vào những khu vực mã hóa mới có thể vào được! Một khi anh đã đứng sai, lập tức camera sẽ nhận diện và không bao giờ có thể bước chân vào đây được nữa!!!- Xử nhi nói trong nước mắt….đôi tay cô vẫn ôm chặt Thiên Bình

“Rùng….rùng….rùng….”- Sư Tử không nghe thấy gì nữa…..anh liên tiếp đá vào khoảng không vô hình trước mắt….miệng vẫn lẩm nhẩm gọi tên cô

-S…Sư..ca….- Thiên Bình thều thào…..nước mắt rơi vào khóe miệng nhỏ…..mặn và đắng….-…vô…ích thôi! chúng tôi lỗi….a…anh….đi….đi….hứa…với…em….sống…thật tốt…cả phần của em nữa!

-Bình nhi!!!- Sư Tử nghe thấy tiếng cô liền dừng lại…..anh đưa tay quệt ngang nước mắt, cố hít thật sâu….để che đi đôi mắt đỏ hoe của mình…..

-E…em….xi….xin….lỗi!- đôi mắt của Thiên Bình khép hờ lại….toàn thân cô rã rời như không còn cử động được nữa….cô thấy máu….máu của mình tuôn ra nhiều lắm…..nhiều lắm!

Bình nhi vẫn gượng nhìn anh…..nở nụ cười….trên bờ môi trắng bệch…..Cô sắp phải xa anh hay sao? Sắp phải xa người con trai trước mặt mình sao? Sao ông trời nhẫn tâm như thế chứ!!! Lúc tưởng chừng trùng phùng thì hóa ra lại là ly biệt! Vậy là…..

Bình nhi thật sự phải chết hay sao ???

Chết……liệu có đau không…..hay người còn sống mới thực là đau nhất…….???

Chết….liệu đã là hết hay chưa???

-Bình nhi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng anh đang gọi cô….sao cứ xa dần…xa. dần….nhỏ….dần thế này??? Anh định nói gì sao? Nhỏ nhìn thấy môi anh mấp máy…..nhưng tai cứ văng vẳng một âm điệu ai oán thê lương-khúc cầu hồn……Mình sắp chết rồi……Chết thật rồi! Là thật rồi!

“Thằng nào dám đụng đến bổn đại gia thế? Chán sống rồi à?”

“Các anh là nam mà lớn tiếng với phái nữ là không đúng….Mặt khác, các anh cũng có lỗi….Nhưng về mặt này thì….blah…blah…blah….Nhưng mặt kia….blah…blah…Trong phương diện này….blah…blah…blah…..”

“Cô xem vậy mà…..”

“Ok, vậy nhỏ Thiên Bình gì đó, tớ xử há!!!”

“Tớ xin lỗi…..lúc nãy lớn tiếng với cậu…”

“Khôg sao…

Tớ…có mua cơm hộp cho cậu…..để…để xin lỗi…cậu sẽ nhận chứ?”

“Cũng ngon đó chứ!!! Tay nghề cô khá thật!!!

Dĩ…dĩ nhiên…tôi…tôi làm mà!”

“Hừ, cô giỏi giả nai nhỉ ? Cô và thằng bạn của tôi, cả hai người hôm qua trong phòng làm gì, bản thân cô biết rõ nhất đấy!”

“Im đi!!!!!!!!!Cô biến mất cho tôi!!!”

“Buông ra…”

“Anh ấy….hai người thân quá nhỉ?”

“Anh yêu em! Thiên Bình!”

Từng khoảnh khắc….lần đầu gặp nhau….giây phút vui vẻ, hạnh phúc nhất, nỗi đau đớn…..oan ức…..đều tái diễn như 1 thước phim trước mặt cô…..Chầm chậm…..nước mắt tuôn rơi……mỉm cười…..Chúng sẽ là món quà quý giá nhất và cũng là duy nhất để cô đem xuống chốn hoàng tuyền…….kí ức…..là thổn thức hay nhạt nhòa….là vỡ òa hay câm lặng….là nhớ….là yêu….là sợ….hay chỉ là một giọt nước mắt tràn khóe mi???

Mọi thứ trước mắt dần nhòa đi………nhưng không sao chỉ cần tai cô….vẫn còn có nghe được chút âm thanh….âm thanh của người con trai mà cô yêu thương nhất!!!

Sư Tử….em xin lỗi…..xin lỗi anh!

-Các cậu…Xử nhi…t…tạm…tạm…biệt! Tớ ….x….xuống g…gặp Bạch Dương đây! Cậu ấy đang đợi tớ!!!- nhỏ cố xiết chặt tay Xử Nữ

-Thiên Bình!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- cả bọn đồng thanh hét lên, giàn giụa nước mắt……niềm đau khổ tột độ……lại sắp 1 người phải ra đi nữa hay sao?

Bình nhi nhìn thấy Cừu đang mỉm cười nhìn mình, chìa bàn tay trắng trẻo ra….

Trong hơi thở cuối cùng vừa định trút xuống ấy….Bình nhi lờ mờ nhìn thấy sau lưng Xử Nữ có 1 bóng người…..là….l…là Xà Phu???

-Hà…ông trời cũng giúp ta!- Xà Phu lẩm bẩm…..ông nhận thấy gương mặt đau khổ của Song Thy….có chút chột dạ….và rồi….ông quyết định chớp lấy cơ hội này để thực hiện việc đó…….hắn ta đánh lén Xử Nữ……nhanh như cắt Thiên Bình dùng chút sức tàn còn sót lại….xô ngã Xử nhi ra đỡ giùm cô….

-Aaaa!!!!!!!!!- có cảm giác như xương đang bị nghiền nát và vỡ vụn……..máu trong người cô như ai đó bóp nghẹt lại……..Một nỗi đau thấu tận xương tủy…….

Nhưng rồi….bỗng dưng….sau cú đánh chết người ấy……Thiên Bình cảm thấy 1 cái gì đó rất lạ……Nỗi đau khi bị hàng ngàn con dao kia đâm phải đã biến mất….Chẳng lẽ…..chẳng lẽ lại là……Ảo ảnh….ảo ảnh……Đúng rồi!

-Thiên Bình!!!!- Xử NỮ và Sư Tử hét lên âm vang cả căn phòng

-Xử nhi….tớ không sao!!!- cô mừng rỡ bảo….nhích cái chân đau của mình….Song THy trợn trừng mắt, xô ngã Xà Phu ra…để nhỏ có thể từ từ tiến về phía Xử Nữ

-Hà hà hà….ta không cho cô chết dễ như thế!- Xà phu cười khùng khục….

Thiên Bình chợt cảm thấy rất lạ….một cảm giác kì dị cứ đeo bám lấy cô….

Ngoài kia, cả Giải Giải và Ngư nhi cũng nhận ra điều đó…

Xà Phu…ánh mắt hắn dường như không phải thật sự muốn hạ sát Xử nhi….mà là muốn làm điều gì đó! Phải chăng, hắn muốn cô biết những con doa ấy chỉ là ảnh ảo???? Ánh mắt chứa đầy bi thương tột độ! Đau đớn lắm! Đó chính là ánh mắt của Bình nhi khi tưởng m2inh sắp phải nhẫn tâm bỏ mặc Sư TỬ lại thế gian náy Thật sự kì lạ!

Riêng Sư Tử, niềm vui của sự bất ngờ đang chiếm trọn lấy anh…..Cô ấy chưa chết….thật may quá!! May quá!!! Đầu óc anh chỉ dành riêng cho hình ảnh cô gái ấy…Giây phút đó vẫn chưa làm anh hết run bắn…..cảm giác bị tử thần bóp nghẹt trái tim quả thật không dễ chịu chút nào!!!!

-Đây là ảo ảnh! Ta định để cô chết thế rồi! Ảnh ảo này có tác dụng như thật! Chỉ cần người bị nó đâm trúng nghĩ là mình bị thật, chẳng bao lâu….tín hiệu lên não sẽ khiến máu tuôn ra không ngừng….và bùm 1 cái…hà hà hà…mất mạng!!- XÀ Phu cười khùng khục, tỏ vẻ thích thú…-…nhưng để cô chết dễ thế chẳng vui chút nào!

Trong khi hắn đang đắc chí…..chỉ với một cái gật đầu ra hiệu…nhanh như cắt…..lập tức…..Bảo Bảo, Xử nhi và Thiên Bình cầm chặt lấy tay hắn….

Xà Phu không kịp trở chúng tôi do hắn cố tình làm thế…mà lại ngoan ngoãn chịu trận…….Xử Nữ định đổ lọ hóa chất vào miệng Xà Phu….nhưng không may…đầu ông ta cố tình đập mạnh…và rồi

“Xoẻng!”- lọ thuốc vỡ tan tành…..

Mọi người đều mở to mắt…chỉ có 1 lọ duy nhất…và giờ thì không còn cách nào…..ngăn cản Xà Phu làm hại thế giới này nữa!

-Hahahahahahahah! – hắn tuôn những tràng cười man dị

Song Thy giật phắt cái vật trên tay Bảo Bình……chĩa thẳng vào trước ngực ông ta…..

Là một cây trâm……Xà Phu ngừng cười, nhíu mày, cúi xuống nhìn kĩ nó….Những mảng kí ức chắp vá lại với nhau…Đó là cây trâm mà ông tặng Song Thy lúc xưa….là vật ông đã gửi gắm tất cả yêu thương của mình vào…và cũng chính là hung khí năm xưa Bảo nhi định đâm chết ông! Ai cũng ngờ là dao chỉ có ông hiểu rõ…..đó là 1 cái trâm cài! Trâm cài….trâm cài…..và giờ đây nó lại được người con gái mình yêu thương nhất…..chĩa thẳng vào tim…..

Hắn cười nhạt…

-Em đâm chết ta sao?- giọng nói cười cợt pha lẫn đau thương

-Tôi…..xin lỗi! Tôi không làm khác được!

-Hà….vậy…em đã muốn ta chết như thế thì…em đâm đi!!!- giọng nói của hắn chùng xuống

Tất cả mọi người đều nhíu mày kinh ngạc…Xà Phu muốn chết thật sao????

Tay Song Song run run……

1s….

2s…..

Cuối cùng, bà vẫn không làm được! Không thể nào!

Khóe môi Xà Phu nhếch lên thành hình vòng cung……nụ cười đau đớn nhưng mãn nguyện…..

Hắn vùng tay ra khỏi Bình và Xử….khiến họ thoáng chốc giật mình, trở tay không kịp…..Xà Phu nắm chặt lấy đôi tay người con gái mình yêu…….và rồi……………………..hắn đâm thẳng vào tim mình……

Yên lặng.

Không 1 ai thốt nên lời…..Song Thy mở to đôi mắt……Không gian và thời gian tưởng chưng như sững lại tại giây phút này. Nín thở.

Xà Phu chỉ mỉm cười….ông ta mấp máy môi:

-Giờ thì em mãn nguyện rồi chứ!- nước mắt lăn dài……

-………

-TA chỉ có thể chết khi ta muốn chết! Không ai có thể giết ta….trừ em! Mình em thôi!- hắn nhìn cô âu yếm

Song Thy bật khóc…..

-Tại sao ông lại làm thế?

-Vì ta yêu em!- tay hắn vẫn nắm chặt lấy tay cô….với chiếc trâm cài lúc sâu vào cơ thể……

-Ông điên rồi! Điên rồi!

-Phải, ta đã điên vì yêu!- hắn khẽ khàng đáp lại….ánh mắt đau xót tột độ…..

-Máu của chúng tôi hãy uống đi….nó là liều thuốc ngăn tác dụng phụ trong em!!!!- hắn chậm rãi….hít sâu

-Vì tôi sao?- Song Thy giương đôi mắt đỏ hoe………cũng chua cay không kém

-Phải! Chỉ khi người yêu thương nhất đâm thẳng vào ngực ta….máu khi đó….mới thật là máu…..và cũng chính là liều thuốc cuối cùng ta muốn dành tặng em…..- hơi thở của ông yếu dần

Tất cả mọi người đều rơi nước mắt….XÀ Phu ông ta đáng thương đến vậy sao?

-T…..t…ta..xin…xin….lỗi…v…vì…tất..cả..những gì đã…là…làm! – hắn cố nắm chặt tay cô…..xiết thật chặt….đẫm máu…..-…..kiếp….sau … mo… ng…. 2…. chúng… ta.. s.. ẽ.. không… .như…bây giờ…..Anh…..yêu…em…Xà Phu…này….. ma…. mãi… khụ…. khụ….chỉ….chi…chỉ…yêu…một mình Song Thy!!! Đừng…..quên…anh!

Và rồi…..hơi thở của ông tắt lịm….gục xuống…..tay vẫn nắm lấy bàn tay……mỉm cười mãn nguyện….Giây phút đó, ông đã kịp khắc sâu hình ảnh người con gái mình yêu thương….Đã kịp rồi! Còn gì đâu nuối tiếc….!!! Một con người bất tử đã chết đơn giản như vậy đấy!

-XÀ Phu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- cả hai người phụ nữ cùng gào lên…..nắm chặt lấy đôi tay ông! Mẹ Bảo Bình cũng chạy vội tới…..

Trong khi đó, các sao nam đã kịp ôm chầm lấy các bạn nữ……Sư Tử đỡ cơ thể của Bình nhi ngã khuỵu xuống vì mệt….MA Kết nắm chặt tay Xử nhi…..

Hai người phụ nữ khóc nức nở……..

Song Ngư rưng rưng nước mắt…….

Mẹ Bảo Bảo nghĩ gì đó….bà chậm rãi bước xuống….ôm chặt BẢo Bình….

-Bảo bình, mẹ xin lỗi! Mẹ có lỗi với con! Mẹ không thể bên cạnh chăm sóc con…..

-Mẹ nói gì vậy?- Bảo nhi giương to đôi mắt-…chẳng phải sau này…chúng ta sẽ….

Bà lắc đầu……

-Mẹ…mẹ…..

-Mẹ xin lỗi

-Không được! Không được!- Bảo Bình gào um lên

Kim Ngưu đã vội ôm chặt lấy cô…..

-Đừng như vậy! Còn có anh mà!

Bảo nhi hứng lấy máu của Xà Phu đổ vào 1 cái lọ, đưa cho Song Tử….

-Cầm lấy, và cứu sống người mình yêu thương đi!

-……………- Song ca im lặng…..nhìn bà đầy cảm kích

Mẹ Bảo Bình bước lên trên chỗ cái xác của Xà Phu…….nắm tay ông……Cuối cùng, trước khi chết bà đã có thể giúp ông hoàn thành 1 việc có ý nghĩa…..

“Rùng….rùng….roàng…”

Mặt đất bỗng dưng rung chuyển….Mọi người đều chao đảo….duy chỉ có 3 con người ấy là lặng thinh….như đang chìm vào 1 thế giới khác….

-Động đất rồi!!!!!- Cự Giải hét to

-Chạy đi!!!- mọi người nháo nhào cả lên

-Mama!- Song Tử kêu to

-Con đi đi! Nhớ bảo vệ người mình yêu thương!!!- Song Thy nhìn anh mỉm cười lần cuối

-Mama!!!!!!!

-Mẹ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

-Mama!!!!!!

-Mẹ!!!!!!!

Các bạn sao thấy thế đành vội kéo tay họ đi………

-Kiếp này…em đã nợ anh quá nhiều….kiếp sau…nếu gặp chúng tôi nguyện xin đền đáp….- Song Thy khẽ bảo

-…………….

“Rầm! Rầm! Ruỳnh!!! Đùng!!!”

CẢ tòa nhà nhanh chóng sập xuống……chôn đi những kí ức……những linh hồn ai oán…..những đau thương triền miên…..những tình cảm khắc cốt ghi tâm nhất!!! Tất cả đều biến mất….tựa như chưa từng xảy ra……nơi đó…vẫn có 3 con người….nắm chặt lấy tay người mình yêu thương nhất! Và……..nắm chặt lấy tay nhau….Mỉm cười….mãn nguyện…….???????

Các sao sau khi đã chạy vội ra khỏi tòa nhà…thì cũng bất ngờ….tất cả mọi thứ đổ sụp xuống! Kiên trì….vững chắc……giờ cũng xiên ngã như thường! Thế mới biết….đời người dễ đến rồi dễ đi! Mọi sự bất ngờ khó lường trước được!Họ nắm chặt tay nhau….cùng nhìn mọi thứ hoang tàn đổ nát trước mắt…..khói bụi mịt mù….

Kỉ niệm….kí ức…tình cảm…..mọi thứ sống động tựa như 1 thước phim….tái hiện…

-Mẹ!!

-Mama!!!

Cả Bảo Bình và Song Tử đều khóc nức nở……..

Sư ca vỗ vai Song ca:

-Đừng buồn! Mẹ cậu trên trời linh thiêng sẽ phù hộ cậu…..- rồi anh mỉm cười, khẽ chỉ tay vào Cừu…..

Song Tử nhìn BẠch Dương chăm chú…….Cô ấy tựa như 1 thiên thần đang ngủ say…..Phải, 1 thiên thần đã bước khỏi đời anh thì 1 thiên thần khác cũng vừa đến! Anh quệt nhẹ nước mắt, mỉm cười nhìn cô

-Mẹ…cảm ơn đã ban cho con món quà quý giá này!

Kim Ngưu ôm chặt lấy BẢo Bình:

-Mẹ em đã hy sinh vì tình yêu! Em nên mừng cho họ….- Bảo Bảo gục đầu xuống vai Ngưu ca…..

Song Ngư ngân ngấn nước mắt…..cô bắt đầu hít thật sâu……và hát….

Một điệu nhạc u buồn, tiếc thương……tiễn đưa các linh hồn….chôn vùi những kí ức kinh hãi…..những nỗi đau….những niềm vui từ đó mà nở ra bông hoa tuyệt đẹp…..bài hát dường như nhắc tới tình cảm gia đình…..những sự trưởng thành từ cùng cực……và trên hết ca ngợi tình yêu….một xúc cảm thiêng liêng đẹp đẽ…….

Cự Giải cũng hòa mình vào điệu nhạc….giọng ca trầm ấm của cô khiến tất cả các sao như bật khóc……Và rồi….11 người cùng hát……

6 sao nam xiết chặt lấy bàn tay mà mình yêu thương nhất! Cũng nhờ những khó khăn, mạo hiểm này mà họ mới nhận ra….những thiên sứ định mệnh của đời mình…những người cùng họ kề vai sát cánh trong chiến đấu….những người con gái không thể thiếu trong cuộc đời họ!!!

Các sao nữ cũng im lặng…….cuối cùng, các nàng cũng đã tìm được bờ vai, tìm được điểm tựa cho chính mình….nơi mà họ sẵn sàng ngả người khi mệt mỏi…nơi mà họ đã đặt trọn niềm chúng tôi vọng…..Thiên Sứ định mệnh của các nàng…..!!!

Tay nắm tay….môi vẽ nên nụ cười……

Từ bây giờ, chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa, phải không thiên sứ định mệnh của anh/em???

Hoàng hôn dần buông…….ánh nắng chiều khẽ cựa mình chìm dần xuống……nhẹ nhàng chiêm ngưỡng những con người trưởng thành đã nhận ra điều quan trọng nhất cuộc đời mình…….thật vô cùng xinh đẹp…vẻ đẹp toát lên từ những tấm lòng, những tinh thần cao quý……Màn đêm cũng bắt đầu thế chỗ……Nhưng họ biết chắc rằng ngày mai đây rồi trời sẽ lại sáng……..đó là vòng quy luật của tự nhiên…..luôn luôn đi kèm với nhau cả…..Chỉ cần có người mình yêu tay trong tay, không gì là trở ngại, là đáng sợ…..

Ngắm hoàng hôn……tình cảm dâng trào……mọi cảm xúc lẫn lộn…..xiết chặt lấy nhau….

Một đôi mắt quan sát họ từ đằng xa……khẽ nép mình….dựa vào tường…..tự lẩm nhẩm gì đó….khóe môi nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh…..

-Mọi chuyện vẫn còn chưa bắt đầu!!!

Liệu tất cả đã kết thúc? Hay chỉ là một khởi đầu mới cho những sóng gió triền miên sắp ập đến???

Nhưng chắc chắn, họ sẽ vượt qua tất cả….dĩ nhiên rồi…..

Và thế là….1 trang mới lại được mở ra……