Truyện 12 Chòm Sao Và Câu Chuyện Của Chúng Ta / 2023 / Top 12 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Getset.edu.vn

Truyện: Câu Chuyện Của Chúng Ta / 2023

Xử không biết chính mình đã bị nhốt bao nhiêu ngày khi cậu không nhìn thấy được mặt trời a, điều tồi tệ nhất là…

” Ngưu à, cậu ra sao rồi? Chị ơi, mọi người ơi có ai biết mình đang bị nhốt không? “

Cậu bất lực ngồi tựa vào tường, Ngọc Trinh đã làm gì cậu mà bây giờ tay chân chẳng có sức lực nào hết, cậu mệt mỏi trườn dài người trên giường.

Cạch

Bạch Ngọc Trinh đi vào trên tay cầm một sợ dây xích dài, cô không nói không rằng xích lấy hai tay Xử lôi ra ngoài.

Cậu rê từng bước mệt mỏi theo sau cô, đây đích thị là một căn cứ ngầm không phải nhà của cô ta, nhìn quanh cậu có thể đoán được chín phần mình đang ở dưới lòng đất a.

-Bạch Ngọc Trinh cô đưa tôi đi đâu?

Cô quay mặt nhìn cậu, ánh mắt chan chứa nỗi buồn nhìn cậu:

-Tôi xin lỗi.

Chỉ nhiêu đó thôi, cả đoạn đường còn lại cho dù cậu có hỏi thế nào cô ta vẫn làm như câm điếc, không nghe không trả lời.

-Tiểu thư việc cô tới đây được rồi.

Tên con trai trước mặt tầm mười tám tuổi, khuôn mặt cứng ngắt, mặc dù chất giọng cậu ta nghe rất bình thản nhưng nếu quan sát kỹ lời nói ấy vô cùng chắt nịch và nguy hiểm.

Trinh gật đầu giao Xử cho hắn ta, cậu thì vẫn ngây ngô không biết gì, không có lực chống cự cậu chỉ còn cách thuận theo hắn dẫn đi đâu cậu đi theo đó.

Bước vào căn buồn gam màu đen nâu quỷ dị, căn phòng này làm cậu sợ hãi đứng lại không dám vào, hắn ta cảm thấy người sau lưng không đi liền kéo mạnh dây xích, cậu thuận đà té úp mặt xuống đất, trao nụ hôn cho sàn nhà.

Bị ba tên đàn ông khác lôi lên chiếc giường bằng da, cột chặt tay, chân, cổ của cậu nằm yên trên giường, ra sức vùng vẫy nhưng hoàn toàn tuyệt vọng.

Xử bị trói chặt tâm trạng lại hoảng loạn, rõ ràng mình đang nằm trên một chiếc giường dành cho tù nhân bị ngược đãi a.

Và đúng như thế,

Một tên bác sĩ nào đó bước vào, hắn ta đeo khẩu trang trắng cùng tông màu với bộ đồ trên người, hắn bước đến nhìn cậu sau đó ra hiệu lệnh cho vài người bước ra ngoài.

-Tôi nghĩ mình không cần phải nói nhiều đâu nhỉ? Cậu chịu hợp tác với chúng tôi bảo đảm chuyện này chỉ như kiến cắn thôi.

-Thế nào là ki…

Chưa nói hết câu miệng đã bị bịt miệng bằng một miếng dây da được thiết kế hợp chung với chiếc giường này.

Cậu tức tối, lo sợ theo bản năng sinh tồn cậu giựt nảy mình lên, gồng hết sức đến thoát ra.

-Ưm…A…a…a.a..a..

Giọng la không rõ ràng lắm nhưng cũng đủ vang dội khắp phòng, Ngọc Trinh đứng bên ngoài cả thân cô rung lên bần bật, cô quỵ gối xuống đất hai tay ôm lấy khuôn mặt tái xanh của mình.

Một lúc sau Xử được mang ra hoàn trả cho Trinh, cậu đã ngất được ngồi trên xe lăn, cô run rẩy nắm lấy đôi tay đầy máu của cậu.

Mười móng tay đã bị rút sạch, chỉ còn lại lớp da đỏ lòi lõm trong rất đáng sợ, chưa nói đến máu từ nhưng vết thương không ngừng tuôn ra, khuôn mặt cậu trở nên trắng bệch đến dọa người.

-Xin lỗi, mình thật sự xin lỗi hức..hức..

Ngọc Trinh đẩy chiếc xe lăn trở về phòng, cô thấy trái tim như bị ai đó bóp chặt, nước mắt không ngừng rơi, hốc mắt đỏ hoe, khó thở quá!

Cô đã làm gì vậy chứ?.

……………………………………………………..

Mã tỉnh dậy thấy mình nằm trên chiếc giường lạ, bên cạnh lại có thứ gì đó rất mềm mại như làn da của con gái, cậu đau đầu nhăn mặt, quay mặt sang làm cậu vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Kết gối đầu trên tay cậu, cô ôm lấy cậu ngủ ngon lành, cậu đưa tay lên nhưng vội vàng hạ xuống. Hình như có gì đó bất ổn.

Xốc mạnh tấm chăn cậu kinh hoàng khi cả hai lõa thể nằm cùng nhau trên giường.

“Cái quái gì thế này?”

Cô chớp mắt tỉnh dậy, thấy cả người mình khỏe hơn được chút rồi, lưa mắt nhìn cậu sau đó đảo mắt nhìn lại mình.

Phân tích vấn đề trong năm giây hai mắt cô trợn tròng lên, phản ứng chậm cô la toáng:

-Cái tên Mã Mã dâm tặc kiaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Mã cũng không biết thế này là sao a, cậu lấy tấm mềm quýnh quáng quấn lấy cô vì cậu sợ có máy quay đang ghi lại và chính cậu cũng chui vào mềm luôn.

-Cậu nghe mình nói đã…

Bốp

Kết vùng vẫy đấm một cú vô mặt Mã.

-Nói cái con khỉ khô, đồ biến thái, Nhân Mã không ngờ bao lâu nay tôi đã nghĩ cậu…

Cô vừa nói xong ôm mặt khóc nức nở.

Mã ôm cô vào lòng vỗ nhẹ lên tấm lưng mềm mại của cô, cậu từ tốn nói:

-Này chúng ta đang bị bắt, chuyện này chắc chắn do bọn chúng dựng nên, với lại cậu còn là con gái mà đúng chứ? Nếu tôi và cậu có làm cái gì tại sao không có máu, cậu lại chẳng hề đau?

Kết ngưng thút thít ngẫm nghĩ, đúng là rất logic nha, cô quang sát dưới tấm ga giường đúng là không có vết máu nào hết, bụng dưới cũng có đau đâu. Nhưng…

-Huhu nhưng cậu cũng nhìn hết của tôi rồi còn đâu.

Mã trả lời nhanh không kịp suy nghĩ:

-Cậu cũng thấy của tôi rồi mà.

Cả hai nhìn nhau, hình như có cái gì bị thua thiệt thì phải?

………………………………

Nỗi kinh hoàng còn chưa dứt với Ngưu mấy ngày trước, hôm nay một lần nữa tái diễn.

Lần này chỉ có Tố Nhi xuất hiện thôi, cô ả cầm chiếc roi da khá dài bước đến bên cô.

Cô sợ điếng người lùi vào góc tối lùi mãi cho đến khi tấm lưng bị chặn lại bởi sự lạnh lẽo của bức tường.

-Hôm nay chúng ta cùng chơi một trò chơi nhỏ, rất vui.

Trương Tố Nhi mặc một bộ đồ đen ôm sát người nhìn như những đứa điếm khiêu dâm, nhếch miệng cười khinh bỉ, ả cầm cây roi da vung tay lên cao.

Chát Chát Chát

Âm thanh chua chát vang lên, bóng dáng nhỏ nhắn góc tường dùng hai tay ôm lấy đầu, run lên từng đợt đỡ lấy đòn roi.

-Aaaaaa…

Ngưu la thất thanh, những đợt roi quất xuống in hằn trên làn da trắng không tỳ vết của cô, chúng để lại trên người cô từng vết đỏ dài ứa máu đến ghê tởm.

Cô cắn chặt môi dưới đến bật máu, khi không chịu đựng nỗi nữa Ngưu liền ngã quỵ xuống sàn, đau đớn mà bất tỉnh.

Tố Nhi quẳng cây roi sang một bên, cô ả lôi Ngưu ra ngoài ánh sáng nhỏ nhoi nơi chiếc bóng đèn nhỏ treo lủng lẳng cố gắng phát ra.

Thoát chiếc áo, chiếc quần của Ngưu ra, cô ta nằm đè lên cô.

Môi chạm môi, Nhi lấy một cái sex toy có hai đầu dương vật, cô ả một đầu tự đưa nó vào chính mình, đầu còn lại động thân tiến vào bên trong Ngưu.

Ngưu đã ngất chẳng biết trời trăng gì nữa, cả thân hình bị đong đưa cùng nhịp thở hổn loạn dâm tà của người phía trên làm người khác nghe mà hận lòng mình không giết oách đi con gái điếm rẻ mạt kia.

_Ưm…a…a…a..

Tố Nhi liên túc thúc đẩy vào ra trong Ngưu, chính ả lúc này như lâng lâng bay bổng, uốn éo thân mình, khi đạt đến cực khoái ả giải phóng ra ngoài, ưỡn người nằm đè lên cô.

Ngưu tội nghiệp nếu biết được chuyện chắc cô sẽ không sống nỗi với nỗi nhục nhã này đâu.

-Chính con em đáng chết của mày đã giành lấy người của tao và mày phải gánh hết tấc cả.

Cô ả mặt đanh đá, hai hàm răng nghiến chặt lấy nhau, mắt hạnh hung dữ nhìn thiên hạ vô tội mà trút giận.

Đọc Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta / 2023

Ngưu tỉnh dậy, cô lờ mờ bụp ót đau đớn nhìn xung quanh, chúng lại quăng cô vào một căn phòng nào nữa đây, mà nơi đây tối quá nên cô không thấy được cái gì hết, đôi tay mần mò tìm kiếm đường trong đêm. Bất giác cô chạm vào ai đó theo phản xạ giựt bắn người ra xa.

– Ai vậy?.

Cô hỏi, đôi mắt cố nheo lại để nhìn rõ người trước mặt nhưng chẳng thấy gì ngoài bóng tối dày đặc.

– Ngưu?.

Giọng nói vang lên làm lòng cô vui mừng đến phát khóc, tim trĩu nặng, các dây thần kinh như ngừng lại trong chốc lát.

– Xử? Có phải cậu không?.

– Mình đây.

Xử Nữ hai bàn tay đau buốt nhưng bây giờ cái đau ấy không còn có thể giữ được tâm trí cậu nữa, cậu đưa tay tìm kiếm cô đến khi cả hai bàn tay chạm vào nhau, cậu hân hoan kéo nhẹ Ngưu đến bên cậu. Ôm chầm lấy cô, cậu như muốn vụn vỡ, yêu thương cậu hôn nhẹ lên môi cô người con gái cậu không sao, cô ấy đang ở đây.

Cạch Tạch

Cánh cửa mở ra, đồng lúc bóng đèn nhỏ được bật lên, Xử ôm Ngưu trong lòng ở trên giường giương mắt đầy cảnh giác nhìn Ngọc Trinh bước vào.

Trinh bước vào mang trên tay là mâm cơm việc mà hằng ngày cô vẫn hay làm, khi thấy cậu và Ngưu trái tim cô như se lại siết chặt đến khó thở, nhưng đôi môi vẫn nở nụ cười tươi nhất chào đón hai người. Cô không có ác ý.

– Ăn đi.

Đặt mâm cơm xuống giường, cô bảo, trong đó có hai phần bằng nhau cô chả thiên về ai cả. Xử nhìn cô chăm chăm như kiểu muốn nhảy xổ đến bóp chặt cổ cô đến chết vậy, bây giờ cậu đã lấy lại được sức lực rồi, chỉ có đôi tay đau nhói khi đụng đến thứ gì thôi.

– Cám ơn lòng tốt chó đẻ của cô, tôi không ăn.

Cậu bặm môi, đôi mắt hất lên cao vẻ khinh thường. Trinh ngừng một chút, mỉm cười cô tháo chiếc khăn quàng cổ ra, chấm nhẹ giọt mồ hôi trên má, đôi mắt ra hiệu cho cậu nhìn xuống cái khăn.

Xử giận dữ nên chẳng quan tâm, nhưng Ngưu thì quan tâm cô đưa mắt nhìn xuống chiếc khăn có một cái bản đồ được vẻ tóm tắt cùng dòng chữ:

” Chìa khóa trong chén cơm “.

Ngưu nhìn Trinh ánh mắt cảm ơn, quay sang cốc nhẹ vào trán cậu, cô bảo:

– Ăn đi, mắc công phi công người ta đó.

Cậu không hiểu ý gì, nhưng cũng cầm chén cơm lên ăn, Ngọc Trinh nhẹ vẽ một đường cong xinh đẹp nơi khóe môi, đưa chiếc khăn cho Ngưu ý như hãy chùi những vết máu trên người đi, nhưng mà thật ra đang trao cho một lối thoát. Camera trên trần nhà, quay đi quay lại nhưng chẳng thu được gì khả nghi, đến khi hai người ấy ăn xong, Trinh tắt đèn, máy quay đặt chế độ quay bay đêm.

Hình ảnh cứ mãi đứng ở hai người bị bắt ôm chầm lấy nhau, nằm trên giường thỏ thẻ chút rồi lại cười.

Thực tế thì cả người đều đã ra khỏi phòng hết rồi. Xử quay mặt sang nhìn Trinh, cậu không hiểu con người này đang giúp cậu hay đang cố đưa cậu vào bẫy:

– Tại sao cô lại làm như vậy?. – Xử hỏi:

Ngọc Trinh lại mỉm cười, khóe mắt cô đợm buồn, trả lời:

– Vì tôi sẽ rời đi, tôi đã hiểu ra nhiều thứ từ cậu từ Ngưu, từ mọi người. Xin lỗi.

Cô đưa Ngưu và Xử đến một lối thoát hiểm trong bộ đồ lính canh, cô không nói nhiều chỉ bảo cứ nhìn theo tấm bản đồ đó mà tìm lối ra nhớ rằng đừng bao giờ ngước mặt lên máy quay, vẫy tay chào tạm biệt cô quay lưng đi ngược hướng hai người họ.

Sực nhớ ra một chuyện cô chặn Xử lại:

– Giải, hôm nãy tớ nghe tiếng con bé.

Xử nắm lấy tay cô:

– Nghe mình này, chúng ta cần trốn khỏi đây tìm người đến giúp nếu đi cứu con bé bây giờ mà bị bắt chúng sẽ nhốt chúng ta một nơi khó thoát hơn.

Cô đấu tranh với tư tưởng, rất muốn chạy đến bên em gái nhưng lời của cậu rất đúng, nếu cả ba không thoát mà còn bị bắt lại chắc chắn sẽ toi đời, bây giờ việc cần nhất là ra khỏi đây tìm được người đến ứng cứu.

Bỏ đi, cô và cậu làm theo sự hướng dẫn của Trinh, cứ gặp máy quay là cuối đầu, đi được một đoạn dài thì bắt gặp đám lính khác từ hướng ngược lại, bọn họ đang nói chuyện rơm rã vui vẻ, khóe miệng còn dính chốc cơm, chắc là mới giờ cơm xong đây mà. May mắn bọn chúng không bắt chuyện mà đi lướt qua nhau luôn, hai người được một phen đứng tim. Tới được cánh cửa sau Xử lấy chiếc chìa khóa mà lúc nãy xém nuốt ra, tra vào và mở, không ngờ một nơi hiện đại lại còn dùng thứ chìa khóa này đấy.

Nhìn xung quanh, cậu nắm tay cô kéo nhanh vào cánh cửa, đây là lối thang bộ, có lẽ là cánh cửa thoát hiểm dưới lòng đất vì bật thang hướng lên chứ không phải xuống nha.

Chạy muốn đứt hơi, cầu thang gì mà dài thườn thượt, cuối cùng cũng chạm được một cánh cửa cuối cùng thì…

Oeo Oeo

Chuông báo động vang lên, cùng chiếc loa phát tên hai người đã mất tích, bọn người này làm việc nhanh thật, mới chạy được một chốc đã biết được rồi. Đưa tấm thẻ khóa, Ngưu quẹt một đường, chiếc cửa lập tức mở toan, hai người chạy trối chết ra bên ngoài ánh sáng mặt trời, leo vào một thùng rác gần đó như lời Ngọc Trinh dặn, còn đúng năm phút nữa xe chở rác sẽ đến lấy và rời đi khỏi đây.

Lúc nãy, khi ba người bước ra ngoài đi được một đoạn thì Triệu Phong vào phòng điều hành xem xét tình hình, thấy mọi thứ dường như có vẻ ổn nhưng khi anh nhìn kĩ vào phòng giam Xử – Ngưu, thì vẻ mặt anh đanh lại, hai tay đập mạnh xuống bàn, các chi tiết cứ lập đi lập lại một cách nghi ngờ.

Cùng bọn người đi đến xem thử, mở banh cửa ra đúng như anh suy đoán bọn chúng đã bỏ trốn, trên giường chẳng có ai mà chiếc camera cứ lập đi lập lại một vài hành động như vẻ trò chuyện vui vẻ lắm vậy. Anh bước vào chân vấp phải một người nằm dưới đất, mọi người chăm chú nhìn mới biết là Ngọc Trinh ngất trên sàn, sau đầu còn nguyên cái mâm cơm.

Phong sôi máu tức giận, không thể ngờ hai ngờ đó lại có thể múa rìu qua mắt thợ như thế, anh kêu người đưa Trinh xuống phòng bệnh xem có bị gì khác không, điều động chặn tất cả cửa ra vào, anh chắp tay sau lưng bước đi ung dung nhưng khuôn mặt thì đùng đùng sát khí rồi.

Triệu Phong đến thẳng sân ngoài, nhưng chẳng thấy có điều gì bất ổn, chụp tên gác cổng anh hỏi:

– Từ nãy giờ có bao nhiêu xe đã rời khỏi.

Hắn co người sợ hãi trả lời:

– Chỉ có xe chở rác ra ngoài vào hai phút trước thôi.

Anh tức giận, đẩy hắn ra xa:

– Chết tiệt, bọn chúng trốn thoát rồi.

Mọi người xung quanh sợ sệt giương mắt nhìn anh nở cơn tanh bành nhưng không anh vô cùng bình thản, cũng tốt cứ để hai người đó trở về mà báo cáo với đám người Thiên đến mà cứu những người còn lại đi thế nào anh vẫn còn ba con át chủ bài mà.

– Canh chừng hai cô cậu kia cho tốt, nếu còn bất trách một lần nữa các người nên chuẩn bị đám ma đi.

Bọn thuộc hắn hô to ” tuân lệnh “, ai nấy làm việc người đó trở lại nhưng ánh mắt vẫn cứ nhìn dõi theo bóng dáng tử thàn của anh, chỉ cần anh vui mọi người sẽ giữ được mạng còn khi anh tức giận thì chết lúc nào không hay.

Ngọc Trinh tỉnh dậy, vẻ mặt đau buồn ngồi thẫn thờ, đóng kịch quá giỏi đến nỗi Triệu Phong tin ngay, anh an ủi cô và nói cô nên trở về đi, cuộc chiến này không phải của cô vì anh biết Trinh không thích nhún tay vào để làm đau người cô yêu cũng giống như anh nhưng anh phải chiến đấu bởi vì người con gái anh yêu.

Trinh gật đầu, gọi về nói với mẹ rằng mình sẽ trở về, cũng như đã lén gọi cho số điện thoại lúc nãy cô đưa cho cậu, báo tin rằng sáng mốt cô sẽ đi, nếu có thể cậu đến tiễn cô một đoạn và cậu đồng ý.

Cô âm thầm nhìn vào bức từng trước mặt, trái tim cô và cậu không bao giờ có thể đồng nhịp được và cô thấy mình như bức tường trước mặt từng một thời ngăn cản tình yêu của Ngưu – Xử.

” Tớ yêu cậu nhiều đến nỗi tớ không biết mình đã làm những gì, lúc nào cũng khiến cậu sống trong đau khổ. Tớ xin lỗi, Xử “.

Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta Chương 5 / 2023

Tác giả: Kim Tuyến

Chương 5: Cá cược

Trường Hoàng Gia, lớp 12A, tiết 4

-Chào Xử, hôm nay cậu thế nào?

Ngưu thức rất sớm để đến lớp cố tình muốn nói chuyện riêng với Xử nhưng cô không biết hôm nay cậu ta tới gần tiết cuối mới vào. Giấu nỗi thất vọng vào sâu trong đáy mắt cô cố nở nụ cười hỏi cậu.

Xử ngồi xuống bàn thứ ba sau lưng Ngưu, cậu phớt lờ câu hỏi của cô úp mặt xuống bàn mà ngủ, vì bây giờ cậu không biết nên đối diện với cô ra sao nữa.

Thấy cậu ta hôm nay cư nhiên không muốn nói chuyện Xử chề môi quay lên không che nổi sự hờn giận nơi khóe mắt mình :-” Giận cái gì cơ chứ? Có phải chuyện tối qua không nhỉ? “- bé trâu nghĩ thầm.

Tiết toán của ông thầy có sân bay di động trên đầu nhanh chóng trôi qua trong không khí im lặng đến kì lạ.

” Hôm nay sao chúng ngoan thế nhở? Có chăng chúng đang âm mưu “- ( mồ hôi lạnh đầy lưng ) ông thầy nghĩ thầm, vì mỗi lần đến tiết toán là tụi quái này dở chứng nhao nhao lên, đứa nhảy lên bàn, đứa xé giấy xếp máy bay, hôm nay đứa nào cũng chăm chú lắng nghe, còn giơ tay phát biểu.

Đến khi ra khỏi lớp ông thầy sân bay vẫn còn thắc mắc không biết mình đang mơ hay tỉnh nữa.

-Này Xử đi xuống căn tin không?

Yết huýt chõ vào người Xử, rủ rê.

Đáp lại sự mời gọi ” chân thành ” của cậu là con mắt chết người của Xử.

-Kệ hắn mày muốn đi ăn thì đi đi, đồ đàn bà nhỏ mọn đó không đi đâu

Ngưu đứng phắt dậy nói với Yết giọng đầy ” ngọt ngào “, mặt mầy nhăn nhó đi ra ngoài, thật thì Yết là người ngơ nhất nha, không hiểu vấn đề gì luôn. Định hỏi Xử xem con Ngưu hôm nay có uống thuốc chưa thì mới phát hiện cậu bạn yêu quý đã biến mất từ lúc nào không hay.

-Hôm nay tụi này sao vậy ta?

Yết nhún vai đi ra ngoài lớp -:” Thôi đi rủ thằng Mã kêu nó bao vậy “- cậu nghĩ thầm, vui vẻ đi về hướng 12B

Tại nhà Yết

-Vợ à em đang làm gì mà lâu thế?

Sư Tử chỉnh chu lại nhan sắc mình, đưa tay thắt chiếc cà vạt nâu một cách điêu luyện, trong anh bây giờ rất chuẩn nha, ai nhìn mà không mê thì nên đi khám mắt đi.

-Đợi em một tý anh ơi, em không mặc được cái quần trong

Song Tử đang loay hoay trong nhà tắm cố gắng mặt cái quần trong nhưng vô vọng, cái bụng to quá làm cô không thể cúi xuống được.

-Có cần anh giúp không? Lẹ nào em Bác Ngư gọi hối nãy giờ đấy.

Sư Tử xem đồng hồ trên tay.

-Vậy thì vào giúp em nhanh đi!

2 tiếng sau. Tại nhà Ngưu – Giải

-Hai cháu đến trễ

Thiên Bình ngồi tựa trên ghế đầu bàn, duỗi thẳng tay vươn người như ý :” Chờ đợi cả thế kỉ “

Sư Tử cười qua chuyện, đỡ Song ngồi xuống ghế cạnh mình, anh chăm chút sợ vợ bị gì, khiến mọi người xung quanh che miệng cười thầm về anh chàng thương vợ quá đáng này.

Chiếc bàn 4m ở phòng bếp, có tám chiếc ghế, ngồi ở đầu bàn là Thiên Bình, kế bên là Song Ngư , đến Bạch Dương và Bảo Bình và đối diện với họ là Song Tử và Sư Tử. Sau khi mọi người ngồi vào bàn thì vẻ mặt tươi cười lúc nãy bỗng dưng biến mất, bây giờ không khí bị bao trùm bằng tiếng thở nặng nhọc bao quanh.

-Bác Thiên hôm nay bác gọi chúng cháu gấp vậy có phải?

Bạch Dương lên tiếng trước cố tình phá vỡ không khí nặng nề này.

-Đúng vậy, bên đó đã có động tĩnh

Thiên Bình vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng có trước mặt các con, ông đan chéo những ngón tay vào nhau, ngồi thẳng người vai hơi chúi về phía bàn.

-Khi nào ạ?

Sư Tử xoa bụng vợ, ngước đôi mắt lo lắng nhìn Thiên

-Cái này các cháu nên hỏi Bác Ngư thì hơn.

Thiên nhường lời lại cho vợ, cả năm người đều nhìn về một phía – Song Ngư, bà đang chăm trà cho mọi người, vẻ mặt vẫn rất ung dung, xong chiếc ly cuối cùng Ngư lên tiếng:

-Nhớ hai ngày trước ta gọi các cháu về gấp với tụi nhỏ không? Trước đó khoảng một ngày ta nhận được mật mã của tổ chức ngầm H, trong đó có ghi bên phía Z đã gửi người về đây với phi vụ gì đấy. Ta lo cho bọn trẻ nên nhanh chóng trở về.

Khác hẳn với vẻ mặt bình thản lúc nãy, khi nhắc tới lũ trẻ đôi mắt Ngư không giấu nỗi sự lo lắng. Lời của bà cũng như sét đánh ngang tai, năm người còn lại ai cũng lo lắng nhìn nhau, Thiên vỗ nhẹ tay Ngư như an ủi, Sư thì xoa nhẹ bụng Song, Dương nắm tay Bảo sợ sệt.

Khi nhắc về tổ chức Z không ai mà không sợ, ai không biết tổ chức đó trong mấy năm nay được dẫn dắt bởi ông trùm Mafia khét tiếng máu lạnh giết người như cơm bữa, chưa nói đến điệp viên một thời X cũng là tay sai của hắn.

Một thời trẻ H và Z là hai tổ chức chống lại nhau, thành viên cả hai chết vô số, máu chảy thành sông, sau khi H thay chủ là Thiên Bình thì ông cho mọi người qui ẩn, sống cuộc sống bình thường không muốn nhún tay vào những chuyện xưa.

Nhưng tổ chức Z thì khác bọn chúng càng ngày càng mạnh, càng ngày càng hoành hành. Đã mấy năm nay cả hai tổ chức không đá động gì với nhau vậy mà mấy ngày trước bên phía đó lại có động tĩnh muốn khiêu chiến.

Các trưởng bối trong tổ chức đã bỏ phiếu im lặng và chờ đợi, Thiên cần về nước để coi lũ trẻ vẫn ổn, thêm lý do nữa bên đó gửi sát thủ về đây, đồng nghĩa bọn trẻ không an toàn.

-Chúng ta phải làm sao đây? con bây giờ không còn như bảy năm trước nữa.

Song thật sự rất sợ nếu đây là bảy năm trước, tổ chức Z có hay không muốn khiêu chiến thì bất cứ lúc nào cô cũng sẽ lên âm mưu để xâm nhập vào đó mà giết hết bọn chúng, nhưng bây giờ thì không được, bụng cô cũng gần bảy tháng rồi. Tại sao là lúc này chứ?

-Song con nên tránh xa vụ này ra, nếu lỡ xảy ra bất cứ điều gì con cũng phải dẫn các em đi không được quay lại đây.

Ngư dịu dàng vuốt bàn tay đang run rẩy của Song Tử, bà hiểu tâm trạng của cô bây giờ, vì bà cũng là một người mẹ.

-Đúng vậy đấy, nếu mọi chuyện không giải quyết được chị cần phải dẫn tụi nhỏ tránh xa nơi đây, càng xa càng tốt.

Dương lên tiếng, cũng vuốt nhẹ lên bàn tay còn lại của Song Tử

-Sao có thể, sao con có thể bỏ mọi người được, con đồng ý dẫn các em đi sau đó con sẽ quay lại

Đôi mắt Song Tử ngấn lệ nhìn mọi người, dù không cùng máu mủ nhưng họ còn hơn cả người thân, một thời sinh tử có nhau cơ mà.

-Đến đây thôi, khi nào có động tĩnh ta sẽ báo cho các cháu. Và Song ta biết con từ nhỏ, con cũng do một tay ta dưỡng dục thành người ta hiểu con nhưng con không được nghĩ bậy vì lợi ích toàn cục hiểu không?

Đối với người Bác như người cha, Song Tử nhìn Thiên gật đầu, lau giọt lệ nơi khóe mắt.

Cuộc nói chuyện cũng đến hồi kết, ai nấy về nhà người đó. Lúc đi thì khuôn mặt ai cũng tươi tỉnh, lúc về thì như đưa đám, vầng mây đen che phủ trên đỉnh đầu nếu như ai ngồi gần bên có thể phát hiện cả sét đánh ầm ầm nữa đó.

Giông bão bao năm yên bình lại một lần nữa dậy sóng.

Khi Thiên Yết đi đến lớp 12B, có một chuyện rất hấp dẫn nha, mọi người cùng tụ tập lại bàn của Mã, Yết cố nhón chân, chen người vô trong nhưng vô vọng, ít ra hắn cao nên chỉ cần chiếc ghế nhỏ đứng lên là có thể nhìn bao quát hết bên trong rồi.

Bên trong đám người ồn ào này là Mã, Kết và Giải cả ba đang rất tập trung nói với nhau gì đó lâu lâu lại phá lên cười, gật đầu, chụm tay lại cùng hô ” OK “, Yết đang thật sự lạc lối rồi, hôm nay ai cũng lạ lẫm chuyện gì đang xảy ra xung quanh hắn vậy nè, thường thì con Kết với thằng Mã mà ở gần nhau không chửi nhau thì cũng nói xéo sao hôm vui vẻ với nhau vậy nhở?

Đang tính đi lên sân thượng nằm dưỡng thần, bình tĩnh lại đã, hắn sợ mình đang bị ảo giác.

-Yết, anh đi đâu đấy?

Mã Mã sau khi cá xong với Kết cũng giải tán đám đông thoát ra ngoài kiếm đường chui xuống căn tin mua đồ ăn ăn, cậu thật sự rất đói ai ngờ đúng lúc gặp được Yết :” Chầu này phải dụ ông anh mua đồ ăn mới được “- Mã nghĩ thầm, nhưng không ngờ ông anh cũng muốn cậu bao bữa cơm này.

Nếu như mấy bữa trước thì có lẽ chẳng ai phải ăn căn tin đâu, chỉ là hôm nay Giải bỗng nhiên không muốn làm thức ăn cho mọi người nữa với lý do ” làm biếng “, thế là cả bọn nhịn đói.

-Định kêu chú em đi căn tin với anh đây!

Yết nói giọng cọc cằn quay mặt đi, xung quanh hắn toàn mùi đặc trưng không thể chịu nổi, mùi cứ bốc lên từ ngỏ ngách nào đó xộc vào mũi mãi từ khi bước chân vô lớp này đây.

-Đi thôi xuống căn tin thôi nào hihi ( cười mỉm )

Mã vui vẻ khoác vai Yết đi về phía trước, môi liên tục cười, tay còn lại đút túi quần, liên tục huýt gió nữa a.

-Sao hôm nay tâm trạng vui thế?

Hắn khó hiểu quay sang cậu em hỏi, thằng này hâm hay sao vậy trời?

-Không có gì, chỉ là em với Kết đang cá cược.

-Cá cược?

-Phải

-Cá cái gì?

Mã nhìn xung quanh hồi lâu xác định không có ai mới nói với Yết

Mã cười tự mãn, cậu tự tin vào tài năng và sự nổi tiếng của mình nên chẳng phải lo bất kì kết quả không mong muốn nào. Yết chề môi không nói nhưng trong lòng biết chắc kì này thằng Mã phải mặc đồ nữ sinh chạy khắp sân rồi. Nhưng bây giờ thì hắn chưa muốn làm cậu em phải đau buồn thôi cứ để cho nó bị thua đi, hắn rất muốn được nhìn cảnh Mã mặc váy nha.

Cả hai anh em khoác tay nhau đi xuống căn tin mà trong đầu mỗi người một tưởng tượng khác nhau.

Sân thượng trường Hoàng Gia

-Lên đây làm gì?

Ngưu đứng tựa người vào lan can, quay mặt sang một bên hóng gió trời, cô hỏi với chất giọng khó chịu

-Ngưu, tớ muốn hỏi tại sao cậu không thể làm người yêu tớ?

Xử ngồi tựa vào những song sắt, cậu chúi đầu nhìn hai bàn tay mình đan vào nhau.

-Cậu biết rõ lý do đó mà Xử? Tại sao lại hỏi mình?

Ngưu cố gắng không khóc, cô biết chính lúc này mình cần phải mạnh mẽ hơn cô không thể nào yếu đuối được, đã bao năm trôi qua cô với Xử mới trở nên gần gũi hơn một chút, nhưng không thể như ba năm trước ai cũng biết điều đó. Và người biết rõ nhất chính Xử a.

-Đó đâu phải sự thật sao cậu không tin mình, đã bao năm nay mình đã làm những chuyện vô ích à?

Xử chưa bao giờ tức giận như thế, cậu đứng phắt dậy lôi Ngưu ra khỏi những dòng suy nghĩ về quá khứ của ba năm trước.

Ngưu chỉ lắc đầu cười nhẹ, cô quay lưng bước đi, Xử cứ nhìn bóng lưng của Ngưu khuất sau cánh cửa sân thượng, cậu vò tóc trượt dài xuống lan can, vùi mặt vào giữa hai đùi. Tại sao chẳng ai tin cậu?

Ba năm trước:

-Bạch Ngọc Trinh cậu nói gì thế?

Xử tức giận xô cô gái đang ôm chặt lấy mình ra, làm cô trượt chân ngã xuống đất.

-Mình có con với cậu thật mà Xử hức hức

Ngọc Trinh ngã trên đất mặt mũi cô đã chan chứa lệ, khuôn mặt xanh xao đến đáng sợ, cái bụng nhô to cũng cỡ bốn năm tháng rồi chứ chẳng phải chơi.

Khi ấy ai cũng chết đứng tại chỗ, người mà bàng hoàng nhất là Ngưu. Cô và Xử đã quen nhau hai năm, thời gian qua cậu ấy chỉ luôn bên cô yêu cô vậy tại sao bây giờ cậu ta sắp thằng cha chứ?

Cả bọn ai cũng trố mắt hết nhìn Ngọc Trinh lại nhìn Ngưu và Xử, không ai biết phải nói gì, nếu là người khác nói vậy chắc chẳng ai tin đâu, nhưng Trinh vốn là một cô gái hiền lành, chăm học lại rất ngoan, cô ấy rất thật thà không bao giờ nói dối ( theo mọi người nhận định). Thời gian gần đây Trinh liên tục nghỉ không đến lớp, bạn bè tới nhà cô thì cha cô bảo cô không khỏe cần nghỉ ngơi, đến hôm nay đang lúc tan trường thì.

Bạch Ngọc Trinh vác theo cái bụng đã nhô to đi đến ôm chặt lấy Xử nói đây là của cậu ấy còn nói nếu cậu ấy không nhận cô sẽ bị cha đem ra nước ngoài và phá bỏ cái thai này.

Trinh khóc đến ngất đi, lúc này cả bọn mới tỉnh táo lại, gặp ngay cảnh tượng kinh hoàng cô ấy đang ngất trên một vũng máu.

2h sau

Mùi sát trùng nồng nặc của bệnh viện khiến ai cũng khó chịu nhưng chẳng ai quan tâm đến vì bây giờ vấn đề vẫn còn sau cái đèn hiệu đỏ trên cửa phòng kia.

Chiếc đèn tắt một vị bác sĩ bước ra.

Cuộc chuyện của mọi người được tóm gọn:

-Thai không giữ được

Trinh sau khi tỉnh cũng mất biệt, cha cô đưa cô sang nước ngoài sinh sống không rõ tung tích, còn Xử bị hiểu lầm là ” kẻ không muốn chịu trách nhiệm nên đã cố xóa đi chứng cứ bằng cách khiến cô gái tội nghiệp ấy sinh non “.

Nhưng có ai biết tất cả là thật hay giả?

Một ngày trôi qua nhanh chóng, ngày thứ hai vào trường, không khí náo nhiệt hẳng lên. Cũng đúng thôi, giờ nghỉ trưa hôm nay tất cả được nghe hot boy Nhân Mã và hot girl Ma Kết trình diễn đệm đàn piano nha, mà cuộc thi dựa trên tính công bằng nên sẽ do tất cả khán giả chấm điểm.

Mã Mã nhà ta hôm nay cứ cười mãi, lúc sáng còn nhảy chân sáo quanh sân nữa, Song Tử đang đánh răng thấy cảnh đó đã khóc thét lên tưởng ăn trộm vào được nhà mừng quá đang nhảy tưng tưng ngoài sân.

Yết chỉ biết lắc đầu mà lôi xềnh xệt thằng em mình đi nhanh không thì lại hại tới chị gái lo quá hóa khùng nữa.

Mã hồn nhiên vui vẻ, đi đến lớp không quên ghé qua cửa hàng hoa đặt một đống hoa đến trường để khi Kết vừa chạy vừa nói yêu Mã, thì hoa sẽ được rải đầy trên con đường Kết chạy. Mã cho vậy rất lãng mạn a.

Còn bên Kết thì sao?

Chả ai biết cả, sáng sớm tinh mơ con gà còn chưa gáy nữa ( đồng hồ ) thì cả ba cô gái đáng yêu của chúng ta đã sách dép đi ra ngoài rồi. Trong tay ai cũng cầm các món rất lạ nha, màu sắc rực rỡ, khuôn mặt cả ba cứ cười muốn đụng tới mang tai luôn ấy chứ.

(Quá thần bí. Kun: ta ngửi thấy mùi mưu kế đâu đây * ngửi ngửi * )

Giờ nghỉ trưa

-Đi đi coi hoàng tử và công chúa thôi….

-Sao sao giờ á

-Nghe nói hấp dẫn lắm….

Vừa tới giờ nghỉ trưa là cái trường lập tức nhoi hết biết, đứa nào đứa nấy chen lấn cố gắng đi nhanh giành được chỗ gần nhất sân khấu để dễ coi biểu diễn, không khí náo nhiệt ồn ào nhưng chẳng thấy bất cứ giáo viên hay giám thị nào tới giải tán cả ( dám tới mới lạ ).

Chen lấn có nè, la ó cũng có nè, giành giựt cũng có nè, mùi đặc trưng của đám người phía dưới hòa lẫn vào nhau khiến người gần đó chịu không được, nhất là Yết nha, hắn nhanh chân bay lên sân khấu ngồi kế bên Giải ôm nhẹ hông cô, đưa mũi hít một hơi nơi làn tóc mượt mà hương thơm nhàn nhạt dễ chịu a.

Giải quay sang nhìn Yết, cô chẳng lạ lẫm gì khi thấy hắn làm như vậy, cô mìm cười vuốt má hắn rồi chỉnh lại chỗ ngồi nhìn lên phía đối diện.

Sau năm phút trôi qua, phần dự thi của Mã trước.

Cậu nhấc tay lên đặt xuống một cách điêu luyện kéo một đường dài trên những thanh đàn, âm thanh vang vọng từng nốt, đó chỉ mới là thử âm thôi.

Mã bắt đầu bởi nốt son nhẹ nhàng dạo đầu nhạc, vào bài, khúc nhạc du dương lắng động lòng người, cả căn phòng im lặng chăm chú lắng nghe, không ai dám thở mạnh, có người còn đung đưa theo giao điệu của cậu nữa chứ.

Kết thúc bởi nuốt trầm dứt khoảng, khán đài vẫn không có tiếng vỗ tay nào cho tới khi Mã phủi tay đứng dậy mọi người dưới sân khấu mới hoàn hồn vỗ tay kịch liệt tiếng vỗ tay ầm ầm như tiếng trống đánh.

Cậu cuối người cảm ơn, quay mặt mỉm cười với Kết như kiểu :”Mình chắc chắn thắng rồi “- bước tới ghế kế bên Kết.

Kết thì cũng chẳng khác bọn người dưới là bao, mắt cô còn đang đông cứng không hề có ý sẽ chớp mắt luôn, lúc nãy cô cảm thấy xung quanh chẳng có ai ngoài mình và Mã, cậu ta đang đàn cho cô nghe như lời tỏ tình ngọt ngào, trái tim cô bình lặng như mặt hồ yên tĩnh đã bắt đầu gợn sóng bởi ai đang khuấy động nó. Thình lình tâm trạng Kết tuột thẳng xuống hố giếng a. Nhưng trong một giây ngắn ngủi khóe môi Kết đã nhếch thành một nụ cười xảo quyệt.

Hoàn toàn khác với Mã nhẹ nhàng sâu lắng, cách thức chuyên nghiệp của cậu bị Kết làm cho té ngửa, cô không ngồi xuống ghế để đàn mà ngồi trên một cái ghế cao hơn cái đàn gấp hai lần, và ngộ nghĩnh hơn Kết không đàn bằng tay mà bằng chân a. Các ngón chân thẳng tắp với bàn chân trắng ngần khiến ai nhìn cũng mê, chúng điêu luyện trên từng phím đàn, không khác gì những ngón tay đang rê đàn.

Mã dở khóc dở cười với Kết, có phải không vậy đàn bằng chân cũng được sao?

Chưa bao giờ cậu thấy điều ngộ nghĩnh như vậy, phút chốc đã quên mất đây là trò cá cược a, khi kết thúc bài đệm đàn người đầu tiên vỗ tay không ai khác là Mã, cậu liên tục vỗ tay khen hay còn cười rất tươi nữa, đến khi nghe thấy dưới khán đài tiếng vỗ tay như sấm làm rung chuyển nền đất cậu mới tỉnh ra.

Mã Mã đã bị nóc ao bởi Kết Kết a!

Kết huếch mặt nhìn Mã, cười gian, kì này Mã không còn đường sống rồi.

Giờ đây Mã Mã chỉ còn cái xác không hồn, đứng như trời trồng khóc không được mà cười cũng chẳng xong.

END

Câu Chuyện Của Chúng Ta Chương 18: Thiên Bình / 2023

Thiên Bình – Song Ngư

( Anh và cô )

Mười tám năm trước,

-Ngư nếu em làm vợ tôi, chắc chắn sẽ chịu rất nhiều sự khốn khổ.

Thiên Bình không nhìn thiên hạ nhỏ trên giường, anh quay lưng về phía cửa sổ, căn phòng khách nhỏ nhắn nằm trong một xóm nghèo nàn, chẳng có gì ngoài màn đêm trừ bóng tối nhưng nó lại thu hút sự chú ý của anh.

-Em không sợ khốn khổ, dù có chết em cũng bằng lòng.

Song Ngư yếu đuối ôm chầm từ sau lưng anh, cô nấc lên từng đợt, đau lòng, đúng là rất đau, cô không biết sẽ ra sao khi anh đi khỏi cuộc đời của cô. Cô đã từng thề dù có sống hay chết đều mãi mãi bên anh.

Anh quay người ôm lấy cô, nét cười trên môi anh làm cô ngừng khóc, anh không đẹp trai như những người khác nhưng nơi anh cô luôn cảm nhận được sự ấm áp, an toàn không phân bua không lợi dụng, chỉ có tình yêu chân thật nhất.

Thiên ôm lấy Ngư anh đặt nơi trán cô nụ hôn nhẹ, lướt bàn tay lên mái tóc cô anh cảm thấy nhẹ nhõm, trong lòng dù không muốn cô phải chạy theo mình nhưng anh không thể để cô rời xa. Lưa bàn tay xuống bụng cô anh xoa nhẹ, nơi đây chứa hai tiểu công chúa của anh nha, cục cưng ra đời sẽ ra sao nếu anh cứ trốn chui trốn nhủi như thế này?

-Ngày mai anh sẽ đi tìm chủ tịch Hạ nếu thành công anh sẽ trở về.

-Không, muốn đi em cùng đi với anh.

-Ngư nhi em biết mình đang mang thai không nếu bọn chúng bắt được em thì sao?

-Em không quan tâm.

-…

Thiên Bình không bao giờ cãi lại sự bướng bỉnh của Song Ngư được, anh quyết định dẫn cô theo, vì quá nguy hiểm nên anh cần Sư Tử đi cùng, dù cậu chỉ mới có chín tuổi nhưng là một bậc thầy về súng đấy.

Sáng hôm sau cả ba người cùng đi đến hiệp hội ngầm H.

Thiên căn dặn Sư đứng bên ngoài canh động tĩnh có ai theo dõi liền báo ngay và lo cho Ngư dùm luôn. Anh bước vào căn cứ ngầm mọi người đều cuối đầu chào anh, anh cũng vội vã chào rồi đi tìm Hạ tiền bối.

Tìm hơn một giờ mà tung tích của Hạ tiền bối chẳng thấy đâu.

-Hạ Nhuẫn Văn.

Định hướng được người trước mặt anh chạy đến la lớn tên ông ta.

Nhuẫn Văn quay đầu lại nhìn, ông chớp mắt vài cái cố nhìn rõ kẻ to gan dám kêu rõ tên ông là ai.

-Thiên Bình cháu vội vã đến đây có chuyện gì?

Không thể nói ở chỗ này được có qua nhiều người anh đành ra hiệu cho Văn muốn ông ta vào phòng riêng để nói, ông hiểu ý anh bảo mọi người đi làm việc, còn hai người họ đi đến phòng khách của ông để bàn chuyện.

-Tiền bối Hạ cháu đến đây chắc chắn bác biết rõ điều chắc định nhờ.

-Hahaha cháu yêu của ta, với vai trò chủ tịch nhiệm kì tới cháu có thể sử dụng bất cứ quyền hạn nào mà, cần gì phải thông qua ta.

Ngồi xuống ghế, ông rót cho mỗi người ly trà, với sự bộc trực của Thiên ông biết rất rõ anh sẽ chẳng làm nên trò trống gì nếu như không có ông, nhưng nếu cứ đứng ra mà giúp chẳng khác nào để anh ỷ vào mình và không bao giờ có được thành công.

-Tiền bối, Ngư đang mang thai và cháu cần được sống yên ổn thế thôi, cháu không mơ đến chức chủ tịch cháu muốn làm một kẻ bình thường không muốn lúc nào cũng lo sợ bọn chó săn của Triệu Vĩ, cậu ta luôn tìm cách để hại gia đình cháu.

Thiên Bình run lên, hai tay anh nắm chặt, từ lúc Triệu Vĩ đi theo bọn người của hiệp hội Z hắn ta luôn tìm cách trừ khử anh bởi một nguyên nhân duy nhất.

” Song Ngư “

Cả hai người bạn thân cùng yêu một cô gái, vì người con gái ấy mà hoài bão từ bé ” Mang lại hoài bình cho cả hai hiệp hội bị phá vỡ ” nhưng anh không hề hối hận vì điều đó, cô yêu anh và anh cũng yêu cô. Tại sao anh phải nhường cho Vĩ? Khi cậu ta đã có vợ, Ngư đi theo cậu ấy chắc chắn rất đau khổ.

-Việc này từ đâu ra hả cháu? Dù cháu có hay không làm kẻ đứng đầu hiệp hội H thì Triệu Vĩ vẫn cứ muốn giết cháu và con của cháu sau này, thứ hắn muốn là người con gái ấy nhưng không phải tất cả mà thứ hắn thèm khát nhiều hơn là hiệp hội H. Chái hiểu chứ?

Hạ Nhuẫn Văn luôn có những suy nghĩ thấu đáo, ông luôn phân tích cận kẽ những nguyên nhân trong công việc và đây là thử thách dành cho Thiên, anh có xứng đáng với vai trò người đứng đầu hay chỉ là con rùa rút cổ, qua chuyện này mọi thứ sẽ rõ ràng thôi.

-Nhưng…

-Không nhưng nhị gì cả, bây giờ cháu hãy về nhà đi và đừng trốn trong cái ổ chuột đó nữa, ta đã nói với cháu những thứ cần thiết rồi, quyết định cuối cùng điều nằm ở cháu cả.

Ông đứng dậy, đi khỏi phòng, Thiên nhìn theo mà bực tức, anh chán ghét cái cảnh đấu đá lắm rồi, còn Ngư của anh thì sao đây?.

Việc đó xảy ra đâu ai ngờ đến, lúc Thiên lên nắm quyền tất cả thì bên phía Triệu Vĩ vẫn chưa có động tĩnh gì. Năm đó Thiên chào đón hai cô bé sinh đôi xinh xắn, cũng trong năm đó có những sáu đứa trẻ, bốn đứa kia là em trai em gái của Dương – Bảo – Song – Sư, anh nuôi dạy bọn trẻ dù nó có là con ruột hay chỉ là những đứa cháu không thân thích gì cho cam.

Nhờ đó mà hiện bây giờ anh có cả một đại gia đình hạnh phúc và rất đoàn kết yêu thương nhau.

Vợ của Triệu Vĩ sinh hạ đứa con trai đầu lòng thì cô ấy bạc mệnh qua đời, hắn vì lo cho công ty và cái ảo mộng thống trị trong sự giàu có của mình khi vợ mất ba ngày hắn mới trở về nước để hạ huyệt cho cô ấy. Đứa bé tội nghiệp tên Triệu Phong được Thiên đặt cho, khi cha nó không màng đến sự hiện diện của nó, anh giấu mọi người về lý lịch của cậu bé chỉ nói đây là đứa nhóc bị bỏ rơi và giao cho một gia đình hàng xóm không con nuôi dưỡng.

Dùng hết tình thương của một người bác, anh đã nuôi dạy Phong rất tốt. Mười năm sau vào ngày sinh nhật mười tuổi của cặp song sinh Giải – Ngưu, trong lúc cắt bánh sinh nhật thì…

Đùng Đùng…

Tiếng súng vang lên chua chát từ xa, mọi người cùng chạy trốn chỉ riêng đôi vợ chồng xấu số che cho Phong mà hy sinh mạng sống.

Ngày hôm đó máu chảy thành sông, Triệu Vĩ đến đòi lại con trai bao năm qua thất lạc, cuộc nói chuyện bí mật giữa hai người – anh và hắn làm mọi người tò mò nhưng không hỏi cho đến bây giờ.

Triệu Vĩ đem người sang bằng hiệp hội H, mượn lý do là tìm con nhưng thật chất hắn muốn trừ khử tất cả không chừa một tên, bên phía Thiên không chuẩn bị trước nên thương vong nhiều vô số, căn cứ ngầm bị chiếm trong tay Vĩ, hắn ta chưa lên được chức chủ tịch nhưng cũng sắp rồi, quyền hạn của ông ta như vị lãnh chúa ác độc.

Tàn sát hành hạ, ông ta bắt được Ngư và đó là ác mộng của cuộc đời cô, hắn bắt cô trong bảy ngày giở đủ trò đồi bại, cưỡng bức cô không biết bao nhiêu lần, Ngư nhục nhã và đã nghĩ đến con đường chết, nhưng trời không cho cô chết nhiều lần bị hắn phỉ báng như hạng gái rẻ tiền chà đạp lên những vùng nhạy cảm trên cơ thể.

Sống không ra sống mà chết cũng chẳng xong, Ngư không còn mặt mũi nhìn chồng nhìn con, không còn đủ tự trọng để đối diện với mọi người, cô đã phát điên khi không thể chấp nhận hiện tại.

Ngày đó, bọn người Thiên lao vào giành lại căn cứ cùng cứu được Ngư ra, cô không còn nguyên dạng, khuôn mặt thân thể đều hằn những vết thương đã khô máu đến đáng sợ.

Thiên ôm lấy vợ nhưng bị cô xô ra, liên tục cầu xin, năn nỉ, khóc lóc, dập đầu đến chảy máu, anh đau xót cố gắng làm dịu đi nỗi hoảng sợ trong cô.

Hơn một năm Ngư sống trong sự điên dại của cơn ác mộng kinh khủng bảy ngày nơi đó, đến khi lành bệnh thì chẳng còn nhớ gì đến những việc mình bị ngược đãi thế nào. Và cũng chẳng có ai nhắc đến dù chỉ một chữ, sợ cô lại nhớ đến rồi phát điên lên.

Đau lòng nhất là Thiên, dẹp yên cuộc chiến, tất cả đều trở lại đúng quỹ đạo của mình nhưng trong thời gian đầu khi nhìn đến vợ đã bị Triệu Vĩ xâm phạm, anh tức đến sôi máu, cọc cằn đến kỳ lạ không phải vì trên người cô ấy đã bị dính dơ của người đàn ông khác mà anh nổi điên vì khi đó đã không thể đến sớm hơn để cứu cô.

Nhưng thời gian luôn xoa dịu tất cả,

Qua hai năm sau anh mua vé máy bay cho Triệu Phong đi du học thật chất là trở về với cha ruột cậu. Anh tin thằng nhóc hiền lành luôn đeo theo con gái út – Giải sẽ không bao giờ đi theo vết xe đỗ của cha mình.

……….

Thiên đã lầm, Phong dù được anh nuôi kỹ thế nào cũng không qua được cám dỗ, hay đúng hơn là lời đe dọa của cha mình. Cậu ta chấp nhận được huấn luyện hà khắc để chuẩn bị cho cuộc chiến sau này và cũng muốn mãi mãi được yên ổn cùng người con gái mình yêu.

Đã bảy năm trôi qua, cuộc chiến đó lại một lần nữa bắt đầu và bây giờ Thiên tự nói với chính mình anh sẽ giết chết Triệu Vĩ để hắn vĩnh viễn không gây hại cho gia đình anh nữa.

” Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân “.