Truyện 12 Chòm Sao Và Cặp Đôi Oan Gia / 2023 / Top 21 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Getset.edu.vn

Chap 4: Cặp Đôi Oan Gia / 2023

Chap 4: Cặp đôi oan gia

Sáng hôm sau, ngoại trừ Song Ngư và Cự Giải ở nhà dưỡng thương thì các sao còn lại đến trường học bình thường. Cô Hải Lan nhìn số lượng học sinh lớp mình đi học chỉ biết thở dài ngán ngẩm, lớp đã ít lại còn có học sinh nghỉ học. “Các em mỗi ngày nghỉ thêm một người sao? Chắc vài ngày nữa nghỉ hết lớp quá.” “Chuyện ngoài ý muốn mà cô.” Thiên Yết chỉ biết cười trừ. Hai tiết học mệt mỏi trôi qua, tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ giải lao đã đến, các sao nhà ta ai làm việc nấy, có người thư giãn, có người đọc sách, có người xuống căn tin,… Bên ngoài hành lang, Thiên Yết được giáo viên  bưng một chồng tài liệu cao trở về lớp, trùng hợp lúc này Nhân Mã cũng gần đó liền muốn phụ giúp cô. “Thiên Yết, đưa đây tôi bưng phụ cho” “Không cần đâu, sắp tới rồi, ba cái việc nặng nhọc này sao có thể để cậu làm chứ.” Thiên Yết dù bước loạng choạng nhưng vẫn từ chối Nhân Mã. “….” Nhân Mã lúc này chỉ biết câm nín nhìn cô gái trước mặt mình, những việc nặng nhọc không để anh làm chẳng lẽ để một người con gái như cô làm suốt sao? “Không sao, tớ phụ cho” Nhân Mã xông đến, hai người giằng co một hồi, Thiên Yết mất thăng bằng ngã nhào về phía trước, những xấp giấy bay tứ tung. Không ngờ rằng Thiên Yết ngã về phía Nhân Mã, hai người môi chạm môi, cảnh tượng lúc này lãng mạn như trên phim vậy. Nhân Mã và Thiên Yết đứng hình một lúc, Thiên Yết vội đứng dậy gom xấp tài liệu rồi vội chạy đi, thật may không có ai ở xung quanh, cô xấu hổ chết mất. Lúc này gương mặt anh tuấn của Nhân Mã ửng hồng, mỉm cười nhìn Thiên Yết đang xấu hổ chạy đi. Suốt buổi học hai người họ chẳng nói câu nào với nhau, chỉ cần chạm ánh mắt thôi cũng khiến họ ngại ngùng, các sao còn lại thấy vậy thì rất đỗi làm lạ, nghi ngờ chất vấn hai người này. “Êi, sao nay Thiên Yết cứ kì kì nhỉ” Bạch Dương lên tiếng hỏi. “Hả? chúng tôi bình thường mà.” Yết nhi trả lời ấp úng. “Theo tôi thấy không hề bình thường, Nhân Mã cũng vậy, nay mày hơi lạ.” Song Tử cũng hoài nghi. “Có mày mới không bình thường đó.” Nhân Mã bỉu môi nhìn Song Tử. Các sao còn lại thấy vậy cũng chán chả buồn hỏi nữa, họ thu xếp sách vở ra về. Hôm nay quả nhiên là một ngày đẹp trời, vì thế nên Nhân Mã nhà ta bày đặt ngựa ngựa đạp xe đi học để hóng gió ngắm cảnh, nhưng vì chiếc xe đã lâu không dùng tới nên trên đường về có chút trục trặc. Nhân Mã đang đạp giữa chừng thì bị xúc sên. Cậu dừng lại bên đường hì hục gắn lại, nhưng vì không thường xuyên dùng nên loay hoay mãi chưa xong. Đúng lúc này Thiên Yết đi ngang qua. “Này, làm sao đấy.” Tuy có hơi ngại chuyện lúc sáng nhưng cô không thể ngoảnh mặt làm ngơ. “À, xe đạp tôi có chút vấn đề.” Nhân Mã chỉ biết cười trừ. “Để tôi.” Thiên Yết nói rồi xắn tay áo vào gắn sên xe, chỉ trong chớp mắt chiếc xe có thể đi bình thường. “Ơ, sao cậu làm có vẻ đơn giản vậy.” Nhân Mã ngạc nhiên. “Hừm, đúng là cậu không nên động vào những việc này.” Thiên Yết trêu anh. Lúc này Nhân Mã chỉ muốn chui xuống hố trốn đi, đúng là quá xấu hổ mà. “Mà xe của cậu đâu, sao lại đi bộ.” Nhân Mã chuyển sang vấn đề khác. “Bảo dưỡng rồi, đáng lẽ đi chung với Xử Nữ nhưng tớ muốn đi dạo ngắm cảnh.” Thiên Yết trả lời, thì ra không phải có mỗi anh mới rảnh như thế. “Vậy thì lên, tui đèo cậu về.” Nhân Mã ra oai, dáng vẻ này của anh khiến Thiên Yết bật cười, hai người họ một nam một nữ đèo nhau trên chiếc xe đạp, băng băng qua những con người thật khiến người khác nhìn vào liền thấy họ rất đẹp đôi. _____ Tối hôm đó____ Sau khi mọi việc xong xuôi, tất cả mọi người đều nghỉ ngơi, duy chỉ có phòng của Cự Giải vẫn còn sáng đèn, thì ra Thiên Yết đang tìm cô tâm sự. “Cái gì cơ? Mày mất nụ hôn đầu với Nhân Mã á? Tao phải tìm hắn tính sổ.” Cự Giải hùng hổ định lao ra liền bị Thiên Yết kéo lại. “Mày bé bé cái miệng thôi, đang bị thương mà đòi tẩn ai? Hơn nữa đây là ngoài ý muốn.” Thiên Yết thở dài. “Uầy, xem ra ngày tháng sau này mày với ai kia sẽ khó khăn khi chạm mặt nhau đây.” Cự Giải trêu cô. End chap.

Danh sách chương:

Truyện Oan Gia Nhà Bên / 2023

“Qua đó nhớ ăn uống và học tập điều độ vào. Ốm thì khổ cái thân mình thôi.” – Mẹ Cự Giải dặn dò, đưa cho Cự Giải hộ chiếu, bên trong kẹp một vé máy bay bay từ Hà Nội sang Hàn Quốc. Học bổng của Cự Giải là của một trường Trung học bên Canada, nhưng trước khi sang được bên đó thì cô phải transit ở Hàn, ở đó gần ba tiếng mới bay chuyến tiếp. Ước chừng cả hai chuyến bay phải tốn gần hết một ngày. Mà lần này, đi xa như vậy, cũng chỉ có mình mình Cự Giải.

Giờ này đang là năm giờ kém, sáng thứ bảy. Mọi người ở nhà có lẽ đang ngủ say như chết. Bởi không muốn mọi người mệt mỏi dậy từ sớm nên cô không cho ai đến tiễn cả. Cái gì cần nói thì facetime với nhau từ đêm qua rồi, cái gì cần tặng cần đưa cũng đã đưa hết.. Nay chẳng còn gì cả.

Hai mẹ con ngồi trên băng ghế dài ở chỗ chờ. Không ai nói với nhau câu nào cả. Cự Giải vẫn hơi hơi giận mẹ chuyện du học này. Ban đầu đã tính là học hết cấp ba mới đi, nhưng sau khi có cái học bổng chết tiệt này, cô liền bị tống đi ngay lập tức.

Những ánh nắng đầu tiên của sáng mùa Hạ ở Hà Nội đang lên. Bầu trời đêm tăm tối dần sáng lên, chuyển xanh sẫm, sang xanh nhạt,.. rồi không biết từ lúc nào, Cự Giải đã có thể nhìn thấy vài đám mây trắng hững hờ trôi nổi. Cô đứng dậy, đi đến gần bức tường kính to lớn. Phía cuối chân trời kia, sắc vàng cam của mặt trời rõ mồn một – chẳng rõ, đến khi nào cô mới có dịp ngắm bình minh Hà Nội lần nữa. “….” Từ phía sau, có ai đó ôm lấy Giải. Bàn tay nhỏ bé, đầu chỉ chạm đến vai cô là cùng.

“Bọn em sẽ nhớ unnie vờ lờ.” – Bạch Dương nói. Xong cô buông tay ra để Cự Giải quay người lại. Mười một bọn nó đã gọi nhau dậy từ sớm, chuẩn bị các thứ các thứ rồi bắt taxi lên Nội Bài tiễn. Mặc kệ là Giải có đồng ý hay không. Nếu không.. thì cũng chẳng làm gì được. Một cái máy bay nào đó sắp đưa cô bay sang bên kia Thái Bình Dương rồi. “Bảo là không cần đến nữa rồi còn gì. Tụi mày còn phải đến trường rồi dọn đồ các kiểu nữa mà.” – Cự Giải thở dài.

Sau khi cô đi, bọn con gái quyết định dọn đồ về nhà ở với bố mẹ. Chẳng ai còn thiết tha căn nhà chung kia nữa khi mà giờ đây đã thiếu mất một người. Chỉ nghĩ thôi đã thấy cuộc sống một năm tới thay đổi thật nhiều. Đường đến trường bây giờ sẽ mất thêm nửa tiếng, phải dậy từ năm rưỡi sáng, không còn những đêm ôm nhau ru rú trên một chiếc giường xem phim ma, không còn những lần rảnh rỗi vượt rào sang nhà hàng xóm trêu chó… Tất cả những cái bình thường như đều bị xới tung lên, chẳng rõ thời gian tới sẽ sao nữa.

“Bọn tao sẽ giúp chúng nó chuyển đồ về nhà. Sau này có khó khăn gì cũng ấy ấy hộ cho. Yên tâm mà đi đi!” – Bọn con trai tỏ ra rất nghiêm túc. Hiếm thấy lúc nào tụi nó như thế, bình thường toàn cợt nhả các thứ, nhưng bề ngoài tỏ ra là thế, nương tựa được bao nhiêu..

“Đành trông cậy tụi mày.” – Cự Giải cười nhạt. Phía đằng kia, mẹ cô đã đứng dậy, tay chỉ chỉ ra hiệu vào cái đồng hồ mẹ đang đeo trên tay – “Thôi.. tao phải đi đây. Mọi người ôm nhau cái cuối nào.” – Đoạn, Cự Giải lần lượt giang tay ôm hết tất cả mọi người. Từng người từng người, đến ai cũng dừng lại một chút để dặn dò.

Người cuối cùng, là Thiên Yết. Cự Giải bình thản, trên mặt cô chẳng có biến chuyển gì lớn, hai tay dang ra y như với những người kia. “Tạm biệt.” – Cô chẳng có gì để nói với người này cả. Gì cũng đã nói hết vào đêm đó ở Hội An, không biết là cậu có nhớ không. Đến lúc định buông ra thì chẳng hiểu sao lại bị đổi lại, thành Thiên Yết ôm chặt lấy cô. “Sang đấy nhớ chăm sóc bản thân. Tao thích mày, rất nhiều và nghiêm túc. Đừng thích người khác, tao sẽ đau lòng lắm. Đợi tao sang, tao sẽ chứng minh cho mày thấy, tình cảm này đáng để mày thử một lần.”

Tạm biệt Hà Nội. Hẹn sớm gặp lại.

*

Một tháng thoắt cái trôi đi trong cái nắng mùa hạ ngột ngạt.

Nhanh lắm.

Nghe một tháng vậy thôi mà cảm giác như một cái mắt lúc mơ ngủ.

Cự Giải vậy là đã đi được một thời gian.

Căn nhà chung cũng khóa cửa im lìm lâu từng ấy. Thiên Bình giờ quay lại như quãng thời gian ngày xưa, đi học bằng xe buýt. Ban đầu vì mới đi lại nên còn lắm bỡ ngỡ, cứ thơ thẩn ngồi nghĩ mà nhiều lần bị đi quá vài bến, làm cô hốt hoảng chạy xuống xe rồi đi bộ vòng lại trường. Nhân Mã sau mấy lần nhìn Thiên Bình khổ sở như thế liền trượng nghĩa quyết định cùng Thiên Bình đi xe buýt. Chờ đến ngày một trong hai được mua xe khi vào năm học thì sẽ khác, không cần phải chen chúc trên xe những lúc tan tầm nữa.

Còn Bạch Dương với Sư Tử, nhà tương đối gần nhau và may mắn hơn là Sư Tử lại được ông mua cho chiếc xe đạp điện 133S mới toanh – màu đen trắng – nên hai đứa suốt ngày thấy đưa đón nhau đi học. May mắn nhất là Kim Ngưu, đi đi về về luôn có tài xe của mẹ Cự Giải đưa đón, bây giờ cô nàng sống cùng mẹ Cự Giải ở nhà chính….. “Giải. Lên làm bài này ch…”

Cô Hằng Toán lần nữa lại buột miệng gọi nhầm tên Cự Giải. Mà không chỉ mình cô Hằng, cả cô Giang, cô Thành,.. nhiều nhất là cô Như – chủ nhiệm, mỗi lần có công chuyện hay thông báo gì đó, cô lại lầm lẫn gọi “Giải..”. Mà cứ như thế, lớp nó lại cười, bảo các cô rằng: “Nó đi rồi cô ơi..”

Ấy thế mà cứ lần này đến lần khác, đổi cả lớp trưởng rồi, các cô vẫn thỉnh thoảng nhầm như thế. Giờ lớp trưởng là lớp phó học tập khi trước của lớp, làm việc cẩn thận, có trách nhiệm và đặc biệt, bạn ấy lại vừa hiền vừa ít nói, hồi trước không mấy khi tham gia mấy hoạt động của lớp. Giờ lớp vì thế nên không nhiệt như trước, có chút trầm và ngoan ngoãn hơn trước. Thấy thầy cô bộ môn nào cũng khen lớp tới tấp vì bớt nói bớt bày trò.

“Thôi.. thôi.. Lại nhầm. Gọi đứa khác lên bảng………… Sư Tử, hôm nay đi không?!!” – Cô Hằng so so trong sổ điểm – “Hôm trước vào sổ đầu bài nên bị hai con 0 đây này, lên gỡ đi.”

“Vâng. Em lên đây ạ!” – Mặt mày nhúm nhó hết cả lại. Lại lên bảng, hôm trước trước cũng lên, rồi đ làm được nên bị đuổi về.. Nói thật, chương hàm số này cô chẳng hiểu tí gì, lên kiểu gì cũng bị chửi. “Cứu tao…” – Sư Tử thều thào với Bạch Dương vào những phút cuối trước khi lên bảng. Còn lấy tập giấy nhớ màu vàng mới mua từ trong cặp ra, ném ra trước mặt nhỏ – “Hỏi rồi viết cho tao.”

Thế đấy. Bạn bè bình thường chửi nhau không bằng một con chó, giờ lúc cần thì..

Bạch Dương vì bảng điểm của bạn thân, hết xoay ngang rồi xoay dọc, cuối cùng xin được đáp án từ chỗ Xử Nữ.

*

Năm rưỡi chiều. Tiếng trống tùng tùng vang vọng khắp sân trường. Học sinh úa ra, Ra khỏi cửa, cái hơi nóng bên ngoài phả vào mặt, làm đứa nào cũng chùn bước, lùi một cái, lại đứng lại bên trong lớp – nơi có hai cái điều hòa đang ở mức 20 độ C.

“Thôi về về.. Nấn ná thêm tí nữa thì được cái gì đâuu!! Đi!!!!!!!!” – Bạch Dương cười cười khoác vai mấy đứa con gái đang rúm ró đứng trước cửa.

Hơi nóng hầm hầm từ bên ngoài ào đến tựa như bão, khiến ai nấy bước ra đều không nhịn được nhăn nhó. Sướng quá quen rồi, chỉ cần nắng lên tí là trong lớp lại được bật điều hoà mát rượi như này. Thật không hiểu, nếu có ngày điều hoà biến mất thì bọn nó sẽ ra sao nữa.

Chiều Hà Nội lúc tan tầm thế này kiểu gì cũng tắc, từ Trường Trinh, Chùa Bộc rồi Giải Phóng,… đi đường nào là tắc đường nấy. Do thế, thông thường hai đứa Sư Tử và Bạch Dương toàn luồn lách vào trong những con hẻm nhỏ, sâu hun hút. Thỉnh thoảng rẽ bừa vào một ngõ, lắc léo mãi cuối cùng vẫn là ngõ cụt, hai đứa lại quay xe, phóng trở ra ngoài và tiếp tục rẽ bừa vào một ngõ nhỏ khác bên cạnh.

Lần này đi ra một con đường mới mở, vừa thoáng, vừa rộng lại không tắt đường. Tâm tình hai đứa thoải mái hơn hẳn.

“Tao tìm được chỗ học vẽ rồi. Học năm buổi một tuần, từ thứ hai đến thứ sau. Nhưng giờ ở trường chưa chốt nên tao vẫn chưa đăng kí học.” – Đầu Bạch Dương cứ nhô ra ở một bên vai của Sư Tử, làm như vậy hai đứa mới nghe rõ nhau nói cái gì, ngoài đường ồn quá.

“Mày định thi kiến trúc thật đấy à?! Thấy bảo con gái học ngành đấy khó lắm, toàn trai thi thôi.” – Sư Tử đã sớm biết chuyện Bạch Dương muốn học kiến trúc từ hồi cuối lớp 10, lúc đó ngày nào ngày nào cũng thấy Bạch Dương kể linh ta linh tinh về trường đó, xong còn ảo tưởng là mai sau cuộc sống thế này.. thế kia.. Cô có hơi ghen tị một tí, giờ thì lớp 12 rồi nhưng Sư Tử cô vẫn chưa nghĩ ra cái gì để học. Tương lai cứ thế mịt mù mịt mù trước mắt – “Bố mẹ đã đồng ý chưa? Hồi trước hai người cứ bắt mày thi Sư phạm còn gì. Đổi ý nhanh thế.”

“Xì.. đổi ý nhanh cái gì. Lâu vcđ. Tao phải tranh giành suốt từ trước thi học kì đến lúc thi lại đấy.” – Bạch Dương nghĩ lại mà thấy hài – “Thi học kì xong, điểm kém quá, điểm nào cũng sụt, thế là tao đổ bừa cho vụ cãi nhau làm tao không tập trung được. Xong cả hè tao chẳng về nhà, điểm thi lại được ôn cho cao dã man.. thế là bố mẹ tao tưởng thật, nghĩ là vì chuyện Đại học đó mà tao mới sa sút. Mới hôm trước bố gọi cho tao, bảo là chuyện học thế đã chắc chắn chưa, về nhà nói chuyện.”

“Thế mày nói chưa? Thế nào?

“Ừ… Đến nản. Có khi năm nay học bục mặt để thi vào Kinh tế Quốc dân.” – Sư Tử nói. Giọng điệu nhạt nhẽo đ chịu được. Con bé này ngu Toán.. phải nói là ngu vãi cả loneee. May mà hôm thi có đứa bên cạnh siêu giỏi nên mới trót lọt, không thì có khi cũng phải thi lại như Bạch Dương thôi.

Hè rồi nên trời tối muộn quá. Phía sau mấy ngôi nhà cao tầng, trên đó có mây trắng, trời xanh, có mặt trời nhàn nhạt tỏa nắng khi đang gần lặn mất.

Giờ đã hơn sáu giờ rồi.

***

Để làm một học sinh 12 thì phải chịu rất nhiều áp lực.

Thời gian – chính là thứ khan hiếm nhất của học sinh lớp 12.

24 tiếng 1 ngày thực sự không đủ.

Một tuần thoải mái trong đoạn trước và sau khai giảng đến rồi đi. Cả lớp D2 chúng nó đã dần trôi theo được với nhịp học mới, với bạn lớp trưởng mới và các giáo viên bộ môn mới. Chỉ giáo viên ba môn chính mà chúng nó phải thi và chủ nhiệm là không bị đổi.

“Ê Xử..”

“Hmm..” – Cậu vẫn vùi mặt vào mấy câu hàm số thầy vừa ra cuối tiết trước, không thèm để ý xem ai gọi mình, đáp ậm ừ cho có theo phản xạ mà thôi. Mà giờ mới chỉ là giải lao, đâu cần tính gấp rút như thế.

“Ok. Để tối tao bảo thầy.” – Xử Nữ đồng ý vô cùng dứt khoát. Trong đầu thì đang nhẩm xem lớp đã có bao nhiêu người rồi – hình như, sĩ số đang là 31.

Bạch Dương cười rạng rỡ, sáng như ông mặt trời, chưa kể, mặt cô còn tròn tròn, càng nhìn càng thấy giống. Rồi cô quay người về chỗ, lại cặm cụi xuống bàn. Tối nay có bài vẽ phải nộp mà cô vẫn chưa làm xong, cô đang tụt sau các bạn rất nhiều, vẽ vừa chậm vừa non tay. Cô càng phải cố gắng hơn người khác gấp nhiều lần thì mới mong có thể đuổi kịp được họ. Chẳng có mấy thời gian nữa.

Khi mở cửa lớp vào, trong lớp chẳng có ai cả. Vắng tanh. Có mỗi thầy đang một mình xếp đề lên bàn, rồi còn dọn dẹp qua đống giấy tờ hay rác gì đó lũ ca trước để lại

“Không. Lớp đầy lắm rồi. Thằng này.. không thấy lớp nhiều hôm bí bách đến nỗi người ta súyt ngạt thở à.”

“Chỉ hai đứa thôi thầy. Bọn nó tìm mãi, giờ thấy thầy mới xin vào đấy. Thầy châm chước đi. “

“Không, chật lắm. Không thêm được!!” – Thầy tỏ ra rất dứt khoát. Một là một, hai là hai, không thể có ngoại lệ.

“Đi thầy. Người yêu thằng Bảo mà.. Người nhà dù sao cũng nên đặc cách một chút.” – Xử Nữ nài nỉ.

“Nô nô nô. Tôi nói một là một, hai là hai. Không cò kè, kì kèo gì hết.. Về chỗ làm bài đi, anh làm xong bài tập về nhà chưa hả??!”

Thầy cứ cố tính đánh lạc hướng câu chuyện sang hướng khác, làm Xử Nữ rất bực mình và thiếu kiên nhẫn. Cậu quyết không bỏ cuộc. Cả tỷ năm Bạch Dương mới nhờ vả được một việc, không làm cho ra hồn thì sao được. Cậu nghĩ, nhất là những lúc hiếm hoi như này thì càng phải tận dụng thể hiện, ghi điểm cho thật tốt. Là thế, Xử Nữ càng bám lấy thầy, miệng không ngớt cò kè xin xỏ, đến đau cả đầu.

“Rồi rồi. Về đi về đi. Buổi sau dẫn người đến đây.” – Cậu làm phiền đến mức khó ai có thể chịu được, cả đi photo, đi vệ sinh cũng bám theo. Ánh mắt đăm đăm bám hết cả buổi học đó, tận đến lúc thầy xuống nhà xe ra về cũng không buông. Thầy thế nên đành thoả hiệp.

“Kamsamidaaaa.” – Xử Nữ hớn hả nhảy xuống khỏi yên xe của thầy – cái wade

..trắng cũ kĩ từ tám đời nào rồi. Cậu bám suốt yên xe đến tận tiếng đến nơi rồi, chút nữa thôi đến cậu cũng bỏ cuộc.

Buổi sau, Sư Tử với Bạch Dương hớn hở theo Bảo Bình với Xử Nữ đến nhập học. Đến khi đóng tiền và nhận thẻ học, hai đứa vui vẻ nhưng vẫn hơi khó hiểu khi thấy thầy cứ nhìm chằm chằm tụi nó kiểu hơi khó chịu.. Hai đứa vô tội chẳng biết làm sai điều gì, khó hiểu nhìn nhau ái ngại nhưng miệng vẫn không ngừng rối rít cảm ơn thầy.

..

“Thôi cần gì. Có Xử rồi mà. Hai đứa mày đi đâu đấy mà chơi xong nó đưa mày về.”

Bạch Dương lại lụi hụi đi lên lớp. Xử Nữ vì là học sinh “cưng” của thầy nên cuối giờ cậu thường ở lại xếp lại đề ngày hôm đấy và giúp thầy đánh dấu danh sách học sinh đi học hôm đó. Tối đó cũng chẳng phải ngoại lệ. Cửa lớp đóng kín nhưng ánh đèn bên trong rất sáng, lại còn có tiếng giày bước nên Bạch Dương càng dám chắc cậu đang ở trong lớp. Cô ẩn cửa bước vào. Đúng lúc đó, cánh cửa cũng cùng lúc được người bên trong kéo một cái, “tách” một tiếng – điện trong lớp đều tắt hết.

Mọi thứ cứ thế diễn ra quá nhanh, Bạch Dương không kịp lùi lại nên cứ thế đâm sầm mặt vào một người.

“Sao chưa về?” – Xử Nữ cong cong môi cười. Phút trước còn ngạc nhiên vì có người đến vào cái giờ này, nhưng khi nhìn thấy là ai, cậu không nhịn được thấy vui vẻ và cứ thế cười tươi ơi là tươi, chẳng giống bộ mặt nghiêm túc mỗi ngày gì cả.

“Sư Tử bỏ mày đi xem phim với giai à?”

“Biết rồi còn hỏi. Chúng nó đi xe Sư đi rồi, mày chở tao về đi.” – Bạch Dương chậm chậm đi theo Xử Nữ đi xuống cầu thang.

“Tưởng Bảo đi xe tao, rồi mày lái xe kia về.. ” – Xử Nữ vừa nói vừa đến gần xa đạp điện của mình. Cậu cởi cặp rồi treo lên đầu xe để phía sau Bạch Dương ngồi cho rộng rãi. Gạt chân chống xong, cậu ra hiệu cho cô lên xe, rồi hỏi – “Về luôn à?! Ngoan thế.”

“Còn nhiều bài chưa xong. Tao phải về tranh thủ thời gian làm cho xong.”

Hai đứa nói đến đấy chẳng biết nên mở lời như nào nữa nên trong vô hình, cả hai đều thống nhất với nhau, chọn lựa im lặng. Thường thì chỉ bắt chuyện với nhau qua mấy bài toán trên lớp, hoạ hoằn lắm là chút Lý, Hoá, còn đâu, Bạch Dương hầu như chẳng bắt chuyện nữa. Xử Nữ lại càng không có lí do để được nói chuyện với cô, mở miệng hỏi Toán thì quá ư là cưỡng ép rồi.. Điểm kiểm tra của Xử Nữ lúc nào cũng trong ngưỡng 8 rưỡi – 9.

Vì những im lặng như này, Xử Nữ mới thật hoài niệm về thời gian nghỉ hè. Hai người hồi đó ngày nào cũng gặp nhau, nói chuyện với nhau và còn ngồi cùng nhau tận mấy tiếng trong thư viện hoặc ở quán trà sữa để ôn Toán thi lại. Không có lí do gì vẫn có thể hỏi cô có ngủ ngon không, có làm đề chưa, tối hôm trước ăn gì,.. Hai người không nói chuyện được chắc chắn là do bản thân cậu, hàng ngày Bạch Dương lúc nào cũng líu la líu lo mãi chẳng ngừng, lí do không thể do cô được. Cậu chán nản, tự kiểm điểm bản thân sao nhàm chán quá. Có lẽ, tối về cậu phải tìm hiểu thêm gì đó vui vui hay đi xem phim, ngắm idol,.. Gì cũng được, miễn sao là lần tới có thể giúp hai người nói với nhau nhiều hơn.

“Alo” – Tiếng điện thoại vang lên ở phía sau chưa lâu đã bị Bạch Dương tắt mất, cô bắt máy. Một chuỗi im lặng…

“Đ*t mẹ mày!” – Dứt lời, Xử Nữ cảm nhận được cái thở dài của cô. Bạch Dương cúp máy luôn rồi.

“Sao thế?”

“Sư bảo giờ nó không đèo tao nữa. Bảo Bình từ mai sẽ vòng nửa thành phố để đưa đón nó đi học.”

“Thế còn cái xe? Để không chắc?!” – Bạch Dương không hề nhìn thấy, Xử Nữ bây giờ miệng đã cười đến mạn tai mất rồi. Giờ là cơ hội trời ban cho cậu!

“Nó bảo mai mang qua nhà cô, nó có một đứa em họ học cấp hai. Con bé bây giờ đi học xa, toàn phải tự đạp xe đi nên rất khổ.” – Càng nói càng thấy ảo não, cô ghét nhất việc phải chen chúc trên xe búyt. Đm loại bạn thân hãm lờ.. – “Giờ thì hay rồi.. Tao đi kiểu đ gì bây giờ?! Dissss!!”

“….” – Xử Nữ chần chừ mãi chẳng nói.

Cho đến khi đưa Bạch Dương về đến cửa nhà, cậu cuối cùng cũng nói:

“Điên à. Ngược đường vcl. Từ đây về trường cũng mất nửa tiếng một lượt đi, trong khi bình thường mày phóng xe đến chỉ mất ba phút. Có hôm tao còn thấy mày đi bộ. Chưa kể, giờ chiều nào tao cũng đi học vẽ, đưa đón bất tiện lắm. Hôm còn học Toán, học Anh,..”

“Sao đâu. Bảo đón Sư được thì tao cũng đón mày được. Mày thử nghĩ xem, lịch trình của mày dày đặc thế ai mà muốn đèo.. Huống chi, tao lại cực kì rảnh rỗi, mỗi học Toán. Học Anh thuận tiện gần chỗ mày học vẽ, giờ cũng trùng nhau, tuần năm buổi.. Sao?! Thấy thế nào?.. Có ấy mỗi giờ lúc buổi sáng thôi.”

“Thôi vào nhà đi. Tối nghĩ rồi inbox tao.”

Xử Nữ xoay đầu Bạch Dương một cái, khiến tóc cô rối bù hết cả lên. Chuyện này thường ngày ai cũng làm hết, vì chiều cao cô khiêm tốn, ai thích đều có thể tiện tay trêu một cái.. Thiên Bình cũng thấp nhưng tóc dài, chẳng ai trêu được kiểu như này.

“Bye.”

Rồi Xử Nữ phóng xe đi mất. Để Bạch Dương ngớ nga ngớ ngẩn đứng trước cửa nhà. Cô nghĩ mãi mà vẫn chưa biết nên trả lời thế nào. Hai người đâu thân lắm.. Nhờ vả kiểu này hơi ngại. Nếu cùng đường thì không nói nhưng hai người ở hia hướng khác nhau, thực sự rất ngại.

Bạch Dương cố gắng hỏi thăm đông tây để cứu vớt số phận long đong lận đận đời mình. Vô vọng – chẳng ai trả lời là “được” cả.

Lăn lộn trên giường, Bạch Dương chửi Sư Tử một cách thậm tệ. Cái loại gì gỉ gì gi – bạn thân như “cức..”

“Ting!” – tiếng rep ibox.

Bạch Dương hứng khởi bật máy lên rồi khi đọc được mấy dòng ấy, cô lại ủ rũ nằm gục xuống gối. Người cuối cùng đi cùng đường cô gửi gắm nay cũng từ chối, nó bảo giờ tìm được đường đi cùng crush, thỉnh thoảng còn bắt chuyện được với nhau, tuyệt nhiên không cưu mang cô được.

“Lũ phản bội. Lũ chết vì tình..” – Cô lầm bầm chửi.

Haizz..

***

Suốt cả tối, Xử Nữ không rời điệnt hoại nửa bước. Cứ chốc chốc, cậu lại lôi điện thoại ra kiểm tra một lần. Nhưng chiếc điện thoại vẫn chẳng có tí động tĩnh gì, cứ im lìm hết giờ này cho đến giờ khác.

Cả khi ngả lưng xuống giường, Xử Nữ vẫn mân mê viền điện thoại, chờ đợi, nghĩ ngợi nhiều đến mức không yên tâm nhắm mắt ngủ.

“Ting!”

Cái âm thanh cậu đợi mãi.

Xử Nữ bật dậy, tay run run và he hé mắt mở khoá màn hình.

“Alo alooo

T k nhờ ai đưa đi đc

Từ mai nhờ m vậy

Byee.. Luv luv ” – *đằng sau còn mấy cái icon nhìn hài hài, tym bay ngập trời*

Yes.. Yesssss..

Xử Nữ thích đến nỗi nhảy cmn xuống giường. Ưng quá. Ưng đến mức đ ngồi yên được mà phải đi cho khuây khoả.

Yess.. Yessss..!!!! Vui vờ lờ.

Ngày ai ơi là ngày mai~

Đến nhanh cmm lên!

[End – chương 44]

Đọc Truyện Oan Gia Nhà Bên / 2023

Vậy là hàn huyên đến đó thì mẹ Song Tử liền kéo tay Kim Ngưu và đóng cửa lại, hoàn toàn bỏ mặc thằng con trai mới lặn lội đường xa trở về của mình.

Trong nhà được một tay mẹ Song Tử trang trí, và rất hay có mùi thơm thoang thoảng của bánh nên luôn khiến người ta có cảm giác ấm áp và yên bình mỗi khi bước vào.

“Con cởi áo khoác rồi ngồi trước lò sưởi này cho ấm. Để bác mang cho con ít bánh và sữa nóng..”

“Dạ thôi ạ. Con ổn mà bác.” – Kim Ngưu vừa nói vừa cởi áo và mũ khăn rồi treo lên móc.

Ngôi nhà này đối với Ngưu khá là thân thuộc. Thời gian trước khi sang đây là do hiềm khích giữa cô và Thiên Yết, Cự Giải. Sau đó thì trong lòng ôm nhiều lo lắng, tâm sự, một thời gian ngắn sau, những khó khăn ập đến nhiều hơn, như về bạn bè, về học hành, thi cử rồi cả cách sống ở đây.. Tất cả đều Ngưu cảm thấy mỏi mệt, chán chường. Khi đi khám, cô được kết luận là mắc rối loạn tâm lí, nhưng chỉ là ở mức nhẹ thôi, không quá nghiêm trọng. Và người bác sĩ khám cho cô không ai khác chính là mẹ Song Tử.

Mẹ Song Tử tên là Evelyn là một người Mỹ gốc Việt. Từ đời ba mẹ bác gia đình đã bắt đầu kinh doanh lớn, khá giả nên chuyển sang bên đây sống. Sau đó thì bác kết hôn và quyết định định cư bên này luôn. Không hề có ý định về nước, cùng lắm chỉ là về chơi vào mấy dịp lễ quan trọng hoặc kì nghỉ dài. Ở đây, bác là một bác sĩ tâm lý giỏi có tiếng trong bệnh viện thành phố. Đồng thời cũng là một người phụ nữ hết lòng vì gia đình, chồng con, rất được mọi người yêu quý.

“Chưa gì mà đã thất thần chuyện gì đấy? Hay lần này lại nghĩ đến hai người bạn đó hả?” – Mẹ Song Tử dịu dạng vuốt đoạn tóc rối của cô và đặt vào giữa hai lòng bàn tay cô một cốc sữa ấm – “Thấy Song kể rằng khi về bên đó con có gặp hai người bạn kia.””Dạ. Con có gặp, cũng làm hòa nhau hết rồi.” – Cô cười, thành thật kể cho mẹ Song Tử nghe. Đoạn, có tiếng mở cửa và sau đó thì Song Tử bước vào nhà. Chỉ đến giây thứ ba cậu nhìn thấy hai người kia đang làm gì thì liền nhăn nhó mặt càu nhàu:

“Mẹ thật chẳng thương con trai mẹ gì cả.. Bên ngoài kia mẹ có biết là lạnh lắm không..” – Song Tử cởi áo khoác rồi nhanh chóng bước về phía lò sưởi. Từng hơi ấm phả ra làm cậu dễ chịu biết bao. Cậu xoa xoa hai lòng bàn tay trước đống lửa và rồi xoa khắp nơi trên khuôn mặt mình. Hai má cậu lạnh đến mức như sắp đông đá lại rồi – “Chẳng thề hiểu nổi mẹ.. Người ta nhìn vào thì chắc chắn sẽ tưởng Kim Ngưu mới là con ruột của mẹ mất..”

“Hứ.. thì đã sao. Có một đứa con gái ngoan ngoãn xinh xắn lại thông minh như này thì còn gì bằng.” – Đoạn, Kim Ngưu bật cười khi nhìn thấy Song Tử bắt đầu giở thói trẻ con rất hiếm thấy để tranh cãi với mẹ mình. Mà bác gái cũng chẳng phải dạng vừa, câu nào câu nấy nói ra đều khiến cho cậu phải bực bội nhưng chẳng thể nói thêm được gì mà đành phải cãi cùn.

“Cho con xin hai người được không.. con đói lắm rồi.” – Cuối cùng Kim Ngưu vẫn phải ngả mũ chịu thua hai mẹ con Song Tử. Hai người dù cả năm chỉ có gặp nhau một hai lần vào những dịp lễ nhưng mà chẳng thể hiện chút gì ấm áp, thay vào đó cứ cãi nhau không ngừng. Nhưng vậy cũng đủ khiến cho cô cảm thấy rõ ràng tình cảm mẹ con thắm thiết của cả hai.

Bữa cơm tuy chỉ có ba người bọn họ vì ba Song Tử mới đi công tác gần đây, đến tận một tháng nữa mới về, nhưng trên bàn bày biện rất nhiều món, tất cả đúng là đa phần đều là món Kim Ngưu thích. Điều này khiến cô nhìn bác gái mà cảm động rất nhiều, không ngờ fdi lâu như vậy rồi mà bác vẫn nhớ rất rõ những món cô thích.

“Nào nào. Đừng có đứng vậy, lại ngồi xuống rồi chúng ta cùng ăn cùng nói.” – Rồi mẹ Song Tử quay sang hỏi chuyện Kim Ngưu thân thiết, còn nắm tay nắm chân và gắp những món cô thích vào đĩa của cô vô cùng ân cần. Một lần nữa lại bỏ rơi con trai mình ở một bên.So với vừa nãy, lần này Song Tử tỏ ra vô cùng lạnh nhạt và không mấy hứng thú. Cảnh tượng như này cậu bị trải qua cũng nhiều lắm rồi, không còn là lần đầu tiên nữa. Vậy nên cậu bây giờ chỉ là đóng một vai ngoan ngoãn, ngồi một bên tập chung ăn uống, thi thoảng thì đáp lại một hai câu khi mẹ hỏi hoặc bổ sung một chút những điều Kim Ngưu nói thiếu. Thực sự thì cũng không khác với cái bóng đèn trên trần là bao.. có khi cậu còn “sáng” hơn cả cái bóng đèn ý chứ.

“Mẹ à.. đủ rồi. Cho bọn con ngủ một tẹo được không hả?” – Song Tử chán nản nhìn mẹ mình lôi kéo Kim Ngưu từ bàn ăn ra đến chậu rửa bát, hai người vừa lau dọn vừa tâm sự rồi còn ra tận phòng khách tiếp tục nói chuyện. Mãi mà câu chuyện vẫn chưa kết thúc làm cho cậu ngồi cạnh nghe thôi cũng đã mệt mỏi – “Mẹ không thấy Kim Ngưu đã rất mệt mỏi rồi sao?”

“Ôi.. Bác xin lỗi.” – Nghe Song Tử nói xong thì mẹ cậu cũng tỏ ra nghiêm túc nhìn sắc mặt Kim Ngưu. Đúng là có chút mệt mỏi và thâm thâm chỗ dưới mắt. Vậy là thái độ liền quay ngoắt 180 độ, mẹ Song Tử chuyển sang vô cùng vội vã thúc giục cả hai lên phòng ngủ rồi để ngày mai còn có sức mà đi chơi khắp nơi cho khuây khỏa. Song Tử trở về căn phòng lúc trước của mình còn Kim Ngưu cũng bước vào căn phòng ngay bên cạnh. Lúc trước cô chỉ tưởng rằng sống tạm ở đây một thời gian khi ba mẹ về nước. Xong cuối cùng thì bây giờ căn phòng vốn dành cho khách này đã thực sự trở thành căn phòng thân thiết của cô ở đây, luôn đợi cô trở về cùng Song Tử.

Kim Ngưu đặt lưng lên giường. Mùi ga mới được lấy từ trong tủ ra để thay có chút thơm thơm của xà phòng xen chút hơi ẩm mốc rất quen thuộc vương vất quanh đầu mùi khi cô tựa đầu xuống ngối. Cô cuộn mình trong chăn rồi từ từ, bản thân cô đã chìm vào một giấc ngủ dài, yên bình và không hề có chút mơ mơ nào cả. Và cứ thế, thời gian cũng trôi đi từng phút từng giây một.

***

Đến sáng ngày hôm sau, Song Tử và Kim Ngưu quyết định tranh thủ thật nhiều thời gian để có thể ở nhà nhưng vì phải mấy ngày nữa mẹ Song Tử mới nghỉ làm ở bệnh viện. Rồi cuối cùng thì sau một hồi bàn luận với nhau, hai người liền nghe theo mẹ Song Tử, cùng nhau đi thăm quan đây đó và mua sắm một số thứ cho mấy ngày tới coi như giết thời gian.

Đầu tiên, họ đi lòng vòng trong công viên Battery và đến thăm tượng Nữ thần tự do nổi tiếng. Tất cả là vì suốt gần một thời gian dài sống ở đây ngày trước, hai người đều chưa đi tham quan, mỗi ngày nghỉ, dịp lễ đều chui vào trong phòng và làm những điều nhàm chán, có chút vô bổ.

Lúc đầu mới đi cả hai đều im lặng vì bình thường cả hai cũng không nói quá nhiều với nhau. Công viên này rất rộng lớn và nhiều cây xanh nhưng vì hiện tại đang là mùa đông nên những cái cây này đều trơ trọi lá, lộ ra những cành cây khẳng khịu, gầy rộc. Ở những bài cỏ và ven đường có rất nhiều tuyết. Dường như khung cảnh có đến hơn nửa là màu trắng xóa.

“Này, mọi vật đều trắng như này làm mình nhớ đến lần đầu tiên gặp nhau quá.” – Kim Ngưu đột nhiên bật cười khi nhìn một con chim rơi từ trên cành cây xuống đống tuyết phía dưới.

Câu nói dạo đầu này làm Song Tử không biết nên phản ứng thế nào cả. Lần đầu tiên họ biết nhau không phải một mùa đông nhiều tuyết và lạnh như vậy. Nếu không phải trí nhớ cậu bị sai lệch thì rõ ràng khoảng thời gian đó là đầu thu, khi mà những cái xây bắt đầu nhuộm sang màu nâu trong nền trời xanh nhiều nắng. Không phải màu nâu đó thì ít ra vẫn còn rất nhiều sắc màu khác của cây cỏ, hoa lá.. xanh, đỏ, tím vàng.. rất nhiều màu. Sẽ không phải là một màu trắng như lúc này.

“Không nhớ sao??.. Lần đầu chúng ta gặp nhau ý..” – Kim Ngưu vừa đi vừa nghiêng nghiêng đầu nhìn sang khuôn mặt có chút mờ mịt của Song Tử. Nụ cười tươi rói kia của cô rõ ràng là đang rất đắc ý khi thấy Song Tử khổ sở lục tìm lại trong đống ký ức nghèo nàn – “Mãi mà vẫn chưa nghĩ ra sao… nhớ kĩ một chút đi.. lúc đó là lúc….”

Kim Ngưu định nói cho cậu nghe chút gợi ý, nhưng đúng lúc đó, chân cô lại dẫm phải một chút băng chưa tan trên mặt đất. Suýt thì ngã.. Thật may là Song Tử đã ngay lập tức dang tay nắm chặt lấy tay cô kéo ngược lại. Chỉ là lực kéo quá lớn, dưới chân cậu lại chính là một chút băng khác.. Hai người liền ngã sõng soài ra đất.

Truyện Oan Gia Nhà Bên Chương 48 / 2023

Tác giả: chúng tôi

Chương 48: Tồi tệ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Song Tử ngồi khoanh chân trên giường, cậu chống cằm, đắn đo nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Cậu phân vân mãi, rốt cuộc là có nên chọn ngôi trường này không??

《 Đại học California, tại Los Angeles. 》

Nghĩ sao thì Song Tử vẫn cảm thấy lo lắng.

Ba mẹ cậu, nhất là ba, và đặc biệt hơn nữa là ông ngoại, mọi người đều mong muốn cậu theo học một ngành nào đó thuộc lĩnh vực kinh tế ở đại học Priceton, New Jersey. Ở bên phía thành phố đó, ông bà ngoại cậu có sở hữu một chuỗi nhà hàng chuyên về các món ăn châu Á khá nổi tiếng. Cả nhà ai cũng mong cậu trưởng thành rồi trao hết công việc kinh doanh của nhà cho cậu – ông bà ngoại có mỗi mẹ cậu là con gái, mà Song Tử lại cũng là con trai duy nhất của mẹ cậu.. Ai cũng đặt nặng niềm tin vào Song Tử, nhưng cậu lại thích thể thao, cực kì thích. Cậu không muốn học kinh tế một chút nào.

Song Tử đắn đo mãi. Chiếc đồng hồ treo tường đã chỉ hơn mười rưỡi. Cậu nhẩm tính.. giờ này bên New York của mẹ cũng chỉ mới mười rưỡi sáng, cách bên này vừa tròn mười hai tiếng, chắc cậu gọi cho mẹ bây giờ chắc cũng không ảnh hưởng lắm.

Wifi chập chờn lên xuống mãi. Cậu gọi cho mẹ qua Messenger, tiếng tút tút y hệt trên điện thoai vang lên không dứt. Mãi lâu sau, khi cậu tưởng mẹ bận không nghe thì đột nhiên đầu bên kia bắt máy, không chỉ vậy, mẹ còn chọn Video Call nữa.

“Hello con trai. Đang làm gì thế? Chưa ngủ à?” – Mẹ đặt ở trên bàn làm việc, đối diện với chính mình. Cậu có thể thấy đằng sau là giá sách rất lớn trong phòng làm việc của mẹ ở bệnh viện, rất quen thuộc, tay phải mẹ vẫn chưa rời khỏi cái bút máy. Có lẽ mẹ đang điền nốt vào mấy giấy tờ theo dõi của bệnh nhân – Song Tử đoán thế, cậu không biết nhiều về việc của mẹ ở bệnh viện, nhưng có việc này là việc cậu thường thấy mẹ làm nhất.

“Con chưa. Còn đang nghĩ chút chuyện. Mẹ đang bận lắm không?.. ” – Lời đến đầu miệng rồi nhưng Song Tử vẫn hơi chần chừ – “Con có chút chuyện muốn bàn với mẹ.”, đến cùng, cậu vẫn hạ quyết tâm đề cập đến vấn đề này.

“Ừm.. Nói đi.” – Mẹ có thể đã cảm nhận được sự nghiêm túc của cậu nên ngay sau đó, mẹ hơi có sự trầm ngâm. Mẹ bỏ bút xuống, chống cằm nhìn chăm chú cậu, kiên nhẫn đợi cậu mở lời.

“…… Đại học…. Con muốn học ngành thể thao của Cali University, chỗ nằm ở LA ý…”

“Nghĩ chắc chưa?” – Mẹ chẳng lấy làm bất ngờ trước quyết định này của Song Tử. Thậm chí, một chút sững người hay cau mày cũng không có – “Nếu đã chắc chắn thì cứ học. Thuyết phục ba với ông ngoại con trước đi, mẹ sẽ ở bên cạnh nói đỡ cho một chút.”

“Mẹ không cản?!” – Song Tử rất ngạc nhiên trước phản ứng bình thường của mẹ. Cậu thậm chí còn chuẩn bị tinh thần tranh luận xuyên đêm với mẹ về chuyện này. Vì căn bản, sự đồng ý của mẹ rất quan trọng nên cậu rất cần mẹ đứng về phía mình. Cứ tưởng nó thế nào, ai dè lại dễ dàng hơn tưởng tượng, làm cậu có hơi sốc – “Mẹ chắc chắn?! Không cản con??!” – Trước sự đồng ý của mẹ, Song Tử cảm giác hơi hơi mơ hồ, cậu hỏi đi hỏi lại thật chắc. Cho đến khi mẹ bực mình, trở giọng rồi lườm nguýt cậu, còn đe dọa sẽ quay sang đứng về phe ông ngoại và bố – lúc đó, cậu mới hốt hoảng cười cười bảo mình nói đùa..

“Thôi ngủ đi. Bên đấy muộn rồi đấy.” – Mẹ gấp quyển sổ trên bàn lại và đóng nắp cái bút máy mẹ cầm trên tay – “Liệu mà học hành cẩn thận. Không lấy được học bổng của trường đó thì liệu hồn mà nghe theo sắp xếp của ông ngoại và ba con, nghe chưa?”

Rồi tiếng ai đó gọi mẹ, mẹ liền đứng lên rồi tắt máy rời đi. Song Tử không chắc là ai nữa nhưng có vẻ là giọng của thư kí của mẹ, Andy – thực chất cô ấy là một nữ y tá mới ra trường và được vào bệnh viện làm việc hơn gần hai năm nay. Cô ấy chắc hẳn lại gọi mẹ đi xem bệnh nhân nào đó..

Song Tử loanh quanh trong phòng nghĩ ngợi rất lâu. Nhưng rốt cuộc vẫn chưa biết nên lựa lời nói chuyện với ba và ông như thế nào. Chẳng mấy chốc lại đến lễ Tạ ơn và Giáng sinh, cậu lại phải bay về New York nên vấn đề này, chẳng sớm thì muộn cũng phải nói cho mọi người. Cậu gãi gãi tóc chỗ đỉnh đầu, trong lòng rối rắm mãi mà vẫn chưa ra đâu vào với đâu.

***

Đến hơn một tuần sau, Song Tử và Kim Ngưu lại ra Urban ngồi tâm sự, vẫn là chỗ nằm ở một góc gần Phạm Ngọc Thạch. Lần này, chẳng phải là Kim Ngưu không muốn về nhà như lần trước mà vì nhỏ không muốn đi học. Thế nên ngay từ lúc ba giờ chiều, hai người đã yên vị ngồi trong Urban uống nước.

“Ê. Nhìn tờ giấy tương lai tao viết này..” – Tự nhiên đẩy một tờ giấy về phía Song Tử. Chỉ là một tờ giấy đơn xé từ quyển vở nào đó, trông các góc giấy đều đã nhăn nheo hết rồi, chỗ còn rách mất một đoạn nữa. Giữa tờ giấy ghi một chữ duy nhất – “Future” – nghĩa là tương lai, vừa đọc, liền hiểu ngay được nội dung bên trong tờ giấy.

Mà hình như, là tờ giấy viết dở hôm trước bọn nó ngồi đây thì phải.

“Gì đây?! Học nhạc, đánh đàn, biểu diễn,… ” – bên cạnh, Song Tử còn nhìn thấy chi chít chú thích, bằng đủ thứ loại mực màu sắc nên cậu đoán, chắc hẳn Ngưu đã dồn rất nhiều tâm tư ở trên trang giấy này. Kế hoạch của cô vạch ra cho đời mình rất rõ ràng và rành mạch, chi tiết – thật khiến cho người ta cảm giác ghen tị! – “Đây là cuộc sống mày muốn sau này à?! Hay.. là mẹ mày muốn?”. Vì Song Tử phát hiện ra, trong đó viết toàn nhưng điều bấy lâu nay Ngưu vẫn đang làm, hát rồi đàn, toàn loanh quanh hai vấn đề này, chẳng có tí gì mới mẻ cả.

Song Tử lật ra đằng sau nhìn. Mặt giấy còn lại cũng chi chít chữ, mỗi tội là nội dung trong đó không phải là về tương lai của Kim Ngưu nữa mà là của những người khác. Có của Cự Giải, “đang du học”, có của Sư Tử, Bạch Dương, Bảo Bình,… mỗi người đều chú thích bên cạnh trường đại học mà họ muốn, hoặc lag con người họ đang phấn đấu để trở thành. Mỗi người là một cái khung riêng, một tương lai riêng khác hẳn nhau.

“Gì đây??” – Song Tử nhìn hết của mọi người. Đến ô của mình thì trống trơn, có mỗi tên cậu được ghi ở đó và tô đậm bằng bút nhớ neon vàng vàng mờ mờ.

“Thì đấy.. rõ thế còn gì, dự định tương lai của mọi người. Và cả của tao nữa..” – Càng nói về sau giọng Kim Ngưu nhỏ dần nhỏ dần.

“Tao hỏi.. đây là tương lai mày muốn à? Mày bảo không thích đàn hát nữa còn gì. Sao ở đây vẫn tiếp tục hát với đàn?”

“Thì.. ngoài việc này ra, đôi tay này của tao còn làm được gì khác nữa không?!.. Không có. Không làm được gì nữa. Đến rán quả trứng để ăn cơm tao còn chẳng rán nổi thì thử hỏi, tao không đàn hát thì biết làm gì đâyy??!” – Kim Ngưu cúi gằm mặt xuống bàn, sắc mặt rất chi là nặng nề và rầu rĩ. Xong cô không nói gì nữa, đầu tựa vào tay rồi hai mặt nhắm lại. Chẳng mấy chốc thì đã thở đều đều, Kim Ngưu cứ vậy mà mệt mỏi rồi ngủ quên mất trong thời gian có mấy phút đồng hồ. Hai hàng lông mày cô vẫn còn đang nhăm lại.

Thấy vậy, Song Tử nhẹ nhàng xoa xoa giữa mi tâm của Ngưu – chỗ đầu hai hàng lông mày nhăn lại.

***

Được một lúc, Song Tử lại viết thêm mấy dòng ra tờ giấy bên cạnh. Mấy phút sau nhìn lại, tờ giấy đã kín hết chữ ở cả hai mặt. Cậu lại chuẩn bị xé vở lấy thêm tờ nữa.

“… ” – Đang ngủ, Kim Ngưu đột nhiên giật mình một cái. Xong cô mơ mơ màng màng mở mắt ra nhìn xung quanh, ngơ ngác y như kiểu người từ trên trời rơi xuống mà người ta vẫn hay nói trêu thế – “Đây… là đâu??” – Kim Ngưu dụi dụi mắt, khuôn mặt vẫn ngơ ngác nhìn xung quanh. Cho đến khi tỉnh ráo hơn, cô cuối cùng cũng nhớ ra thực tại – “Mày làm gì mà cứ đánh máy suốt thế? Làm tao cứ ngủ mà chập chờn mãi..”

“Thế hả?! Sorry.. tao tìm chút tài liệu làm hồ sơ.”

“What.. sớm thế.” – Kim Ngưu suýt thì sặc nước. Cô vội vàng đặt cốc nước xuống bàn, rút một tờ giấy ra lau miệng rồi tiện ray, cầm luôn trên tay nghịch nghịch – “Mới hôm trước bàn.. Giáng sinh cũng chưa đến.. Mày vội gì chứ?!”

Song Tử chỉ cười, giải thích qua loa cho Kim Ngưu bằng mấy lí do hơi hoang đường mà cậu nghĩ ra, nhưng tuyệt nhiên không hề nhắc đến thái độ ngăn cấm của hai ngời đàn ông trong nhà cậu.

*

*

*

Những hơi lạnh đầu tiên của đầu đông đã nhanh chóng tràn xuống Hà Nội theo từng cơn gió mùa thu. Tháng 11 đến rất nhanh, khi mà cả bọn vẫn chưa kịp đề phòng gì cả. Mới có ngày nào là khai giảng, là học hè, là những ngày nắng chói chang vậy mà đã gần đến Giáng sinh và còn có cảm giác lành lạnh quanh người nữa.

Kim Ngưu ngồi đằng sau vội vàng lôi điện thoại ra kiểm tra. May mà vừa nãy cô có chụp lại màn hình. Nhưng cô cũng thấy hơi lạ, cô nhớ y như Thiên Bình, đến đây phải là một cái ngõ thôi mới phải.

Hai người lòng vòng đi quanh đấy suốt mười lắm phút, hỏi tận ba, bốn người qua đường, ai cũnh bảo không rõ. Mãi đến khi gặp một bác gái lớn tuổi từ trong một con ngõ nhỏ đi ra. Là ngõ đấy! – Hóa ra, cái ngõ đó bé quá, biển số ở đầu ngõ hình như bị gì đó đập vào, ngửa hẳn mặt lên trời nên tụi nó mới không nhìn thấy số..

Sau đấy, hai đứa kéo nhau đi mua một số thứ khác, ăn một chút một chút. Điểm đến cuối là một chi nhanh mới mở của một hiệu trà sữa khá nổi, hai đứa cũng từng uống ở một chỗ khác cũng thuộc tên này, thấy cũng được. Quán nó mới mở nhưng nằm trên phố, chỗ ít người qua lại, chủ yếu toàn khách Tây nên bên trong có lác đác vài người thôi. Cả hai đi lên tầng liền đi luôn ra chỗ ghế cao bên cạnh cửa sổ. Ngoài cửa bây giờ nắng rất đẹp. Tán cây bên đường xum xuê lá, che mất một phần của cửa sổ nên không có nhiều nắng hắt vào đây. Thiên Bình chỉ có mét rưỡi nên con nhỏ phải xoay xở mãi mới leo lên được cái ghế cao một mét đó. Chẳng bù cho Kim Ngưu – 1m65 tiêu chuẩn, loáng cái đã có thể yên vị trên ghế.

“Tao đếm 1 2 3. Xong rồi, mày kéo ghế sát lại cho tao. Tao sẽ nhổm dậy rồi bám vào bàn.. Nhanh tay vào!!” – Thiên Bình dứt lời. Cô liền hít hít thở thở lấy mấy hơi. Rồi cô đặt chân vào chỗ để ở dưới bàn, nhổm người dậy, hai tay nắm chặt mép bàn ở phía trước. Kim Ngưu ngồi bên cạnh nhanb thoăn thoắt, kéo cái ghế sát lại cái bàn, căn thật nhanh sao cho Thiên Bình có thể đặt được cái mông xuống đó.

“Rồi…” – Chưa gì Thiên Bình đã ngồi hẳn xuống, mặt mày dãn ra, bớt khó chịu hơn lúc đầu nhiều.

“Lần sau. Ngồi dưới bàn kia cho tao nhờ.. chỗ này sinh ra không phải là dành những người như tao.” – Thiên Bình lấy gạt gạt, chỉnh chỉnh lại mái tóc ngắn đến ngang vai của mình. Hôm trước cô lại ra hàng bảo anh chị ý làm xoăn thêm chút chút ở phần đuôi. Nay nhìn cũng được.

Người ta đặt đồ uống xuống rồi nhanb chóng đi tiếp, trên khay bưng thêm mấy cốc nữa..

“Ê. Nhìn này.. ” – Kim Ngưu chìa điện thoại của nó ra trước mặt Thiên Bình.

Trên story (insta) của Sư Tử có ảnh chụp đồ uống cũng ở quán này, còn có địa chỉ trong ảnh nữa. Thời gian là một tiếng trước.

“Mày nghĩ còn ở đây không??” – Thiên Bình ngó nghiêng xung quanh, cô chẳng thấy bóng người quen thuộc. Trên tầng này ngoài bọn cô thì chỉ có một chị gái đi một mình và một cặp đôi khác đang ngồi ở góc phòng thủ thỉ. Hoàn toàn không thấy Sư Tử.

“Trên hình tận hai cốc. Nó đi với ai được nhỉ?”

“Dã man…” – Kim Ngưu ảo não trượt khỏi ghế. Đi tìm bạn kiểu này ngại thế. Lỡ như trong phòng kia cũng là một cặp đôi như kiểu ở góc phòng kia thì cô chết mất.

Thiên Bình nhìn Kim Ngưu cứ chậm chậm đi về phía bên kia mà cảm thấy thật buồn cười, trong nó cứ như đi vào chỗ chết không bằng. Ánh mắt cô thong thả nhìn ra bên ngoài. Mọi thứ đang rất tuyệt vời. Bình dị mà ấm áp quá.

“Ting..tinggg..” – Có tin nhắn mới. Thiên Bình nhìn xuống điện thoại mình.

Tao đang ở cái phòng trong này. Mang hết đồ qua đây điii.

Disss – Thiên Bình quay ngoắt lại nhìn cánh cửa phía sau lưng. Tụi chết tiệt. Chúng nó trốn trong căn phòng phía sau đấy, cả Kim Ngưu, rồi bây giờ bắt cô một mình bê hết đống đồ này sang đấy. Lườiii. Bọn lườii..

Thiên Bình khó chịu nhảy xuống khỏi ghế, rồi cô đeo balo, túi xách lên người, chồng chất cả của mình lẫn của Kim Ngưu. Xong lại quàng thêm vào tay mình mấy túi đồ mà bọn cô mới mua được, muốn sái cả tay. Và còn phải hai tay bưng hai cốc nước của hai người nữa. Đến khổ, cô cứ tầng tầng lớp lớp đồ, khệch khạng, xiên xiên vẹo vẹo đi về phía căn phòng bên kia.

*

“Hello babe!!” – Ba đứa cười cười và vẫy tay với cô ngay khi thấy cô xuất hiện ở cửa. Giọng điệu mới trêu ngươi, khiến người ta cảm thấy khó chịu làm sao. Vậy mà, tụi nó chẳng đứa nào đứng lên cả, vẫn một mình cô khệ nệ đặt cốc nước lên bàn và đống đồ trên tay xuống cái ghế trống không bên cạnh.

“Cười cái giề. Muốn chết à??” – Thiên Bình trợn mắt lên, tay dí cái nắm đấm về phía ba đứa khiến cả ba đứa bật cười.

“Hạ hỏa hạ hỏa..” – Chỉ được con Dương nó hiền lành. Nó trêu có một lúc thôi là quay sang dỗ cô, còn lấy cả khăn giấy phe phẩy chút gió ở trên trán cho cô bớt nóng.

Thiên Bình đón lấy tờ giấy đó, thấm luôn chút mồ hôi lấm tấm trên trán. Trời mùa thu tuy được cái mát mẻ và có chút se se nhưng đối với cái đứa chuyên buộc tóc đuôi ngựa như Thiên Bình, tự dưng đổi qua xõa tóc như này thì vẫn nóng lắm. Cô đến toát hết cả mồ hôi dưới gáy nữa, muốn buộc lên nhưng tóc giờ ngắn quá, chỉ hơi chạm vai một tí nên buộc lên là một đống sợ thừa sau gáy và hai bên tai lại rơi xuống.

“Tụi mày học gì thế??” – Kim Ngưu tò mò nhìn đống sách vở Sư Tử và Bạch Dương bày la liệt trên cái bàn vuông nhỏ. Chưa kể hai đứa nó còn kéo thêm một cái ghế của bàn bên cạnh sang để đựng sách vở lúc cô mới bước sang đây. May mà phòng này chẳng có ai ngoài tụi nó..

Nào là Toán, Văn rồi cả một đống đề Anh rơi cả xuống dưới sàn. Đấy là Sư Tử. Bên kia của Bạch Dương còn có thêm cả ống vẽ, giấy, chưa kể còn một cuộn bút chì dài ngắn khác nhau dài lắm, chiếm hơn nửa chiều rộng của cái bàn.

“Woaaa. Nhìn này nhìn nàyyy!!!”

Cả Thiên Bình lẫn Kim Ngưu đều trầm trồ nhìn vào quyển vẽ của Bạch Dương. Đó chỉ là một quyển sổ A5 bìa đen xì, hơi bình thường, ở góc có một chữ kí bằng bút trắng, thoáng thoáng có thể hiểu đó là chữ “B.Dng” – chữ kí của Bạch Dương, hầu như tất cả các bản vẽ của Bạch Dương mà mọi người hay nhìn thấy cũng có chữ này ở bên cạnh. Quyển sổ dày khoảng 1 cm, rất nhiều trang. Bên trong Bạch Dương đã vẽ rất nhiều, gần như là đủ thứ trên đời, hoa cỏ hay động vật, hoặc thậm chí là người, chân dung, xe cộ,.. đều có hết. Thiên Bình và Kim Ngưu giở từng trang một ngắm nghía, thấy cái nào cũng đẹp, mà càng về phía sau, hai đứa đều có cảm giác Bạch Dương vẽ lên tay dần lên, trông các thứ đều đẹp và sinh động hơn hẳn, t

sắp giống thật đến nơi rồi.

“Eh… Bức này chưa xong à??” – Thiên Bình giơ trang đó lên cho Bạch Dương nhìn. Đó là hình cận cảnh một đôi tay đang ôm lấy cây vĩ của đàn violin hay cello gì đó, từng ngón tay thon dài, hơi gầy, vẽ nhìn rất mượt. Chỉ là bức tranh rất mờ, chưa được đánh bóng hay gì khác, mờ mờ như chỉ mới được phác lên vậy. Lại còn là bức cuối cùng trong tập vẽ đấy nữa, đằng sau toàn là giấy trắng.

“À.. bức đấy chưa. Tối về vẽ nốt.” – Bạch Dương ngẩng đầu nhìn thoáng qua một cái, liền trả lời luôn. Xong nó lại cặm cịu tẩy tẩy vẽ vẽ nốt bức tranh trên tay.

“Sao mày không vẽ vào quyển này luôn? Vẽ ra giấy A3 to thế làm gì không biết..” – Kim Ngưu hơi hơi khó hiểu.

“Là bài tập về nhà. Thầy nó bắt thế.” – Sư Tử chen ngang vào trả lời, xong gấp luôn quyển vở đang làm lại. Tiếp tục mở một quyển khác ra – “Hai đứa bọn mày đi đâu, mua gì với nhau thế? Một đống kìa..”, Sư Tử hất cằm nhìn đống đồ la liệt dưới chân.

“Úi giời. Nó thì mua được gì. Toàn là tao mua giải sầu.. Hic, khổ cái thân tôi, dã thất tình thì chớ..” – Thiên Bình tỏ vẻ sầu não. Cô lườm nguýt với Ngưu, miệng lại khpong ngừng kể khổ – “Hai đứa chúng mày không biết đâuu. Mãi mới rủ được một đứa rảnh rỗi đi ăn đi uống đi mua đi sắm, nhưng con này… con này lúc nào cũng thấy chăm chăm nhìn cái điện thoại cười đến tít cả mắt lại. Đúng là cái loại trơ trẽn!! Cực kì trơ trẽn!!!”

Hai má Kim Ngưu đỏ hết cả lên khi bị cả ba đứa trêu. Lúc đấy, cô mới ngại ngùng nói với ba đứa là cô với Song Tử đang chuẩn bị hồ sơ đi du học và còn định học ở hai trường chung thành phố với nhau nữa. Cô vẫn chưa tâm sự chuyện này cho ai cả nên ba người là ba đứa đầu tiên biết chuyện này.

“Uầy. Thích thế. Đã đi du học còn được chung thành phố với nhau.. Tao cũng muốn!” – Sư Tử ghen tị chết mất, mặc dù là rõ ràng cô với anh bạn nhà cô cũng sẽ học cùng thành phố với nhau sau này nhưng vẫn có cảm giác khác khác khi so sánh với chuyện của Ngưu- Tử.

“Tao cũng muốn..” – Không chỉ có Sư Tử, Bạch Dương cũng ghen tị.

Đến đây, Kim Ngưu mới sực nhớ ra một chuyện.

“Thế.. Xử Nữ định đi đâu? Tao thấy Tử bảo là thánh sau nó bay rồi. Gấp lắm thì phải.”

Bạch Dương đang tô tô những nét cuối cùng thì giật mình, làm trên tờ giấy xuất hiện một nét đậm hơn hẳn ở ngay giữa bức tranh. Chưa kể cái bút nó đang dùng là 6B, nét chệch tay đó càng thêm rõ nét, hằn ở trên bức tranh cực kì chói mắt.

“Đi đâu cơ??” – Bạch Dương thấy hơi mịt mù. Cái quái gì vậy?- Kim Ngưu đang nói cái quái gì vậyy???

“Thì đi du học còn gì. Song Tử nói với tao mấy hôm nay rồi, còn bảo tao đừng nói cho ai vì thằng Xử không muốn ai biết chuyện nó đi, định là tuần cuối trước khi đi mới nói như Giải. Tao cứ tưởng là bọn mày thân thế, hôm nào cũng bốn đứa đi học vố nhau thì phải biết rồi chứ…”

*

*

*

Đến tận 9 rưỡi tối, lúc Xử Nữ đều về đến cửa nhà, Bạch Dương vẫn chưa hết ngẩn ngơ chuyện cậu đi du học vào tháng tới.

Thằng mặt thụ chết tiệt!!! – Bạch Dương lầm bầm chửi. Nhưng có làm sao thì trong lòng nó vẫn âm ỉ khó chịu và buồn. Bạn “thân” như lìn.

“Ê. Về rồi. Xuống xe.”

Thấy Bạch Dương mãi mà chẳng chịu xuống xe, Xử Nữ gọi một tiếng, vỗ vỗ vào cái tay đang nắm chặt áo của cậu. Cậu có thể cảm nhận được rằng Bạch Dương có rùng mình một cái. Không hiểu con nhỏ này lại nghĩ ngợi cái gì mà nhập tâm đến vậy.

“…”

Bạch Dương đứng xuống trước cửa nhà. Cô cười cười vẫy tay tạm biệt. Chẳng biết nên nói gì nên cô cứ im lặng mãi. Bình thường cô sẽ huyên náo đòi hỏi hay kêu ca phàn nàn điều gì đó rồi tạm biệt và chạy nhanh vào nhà. Hôm nay, tự dưng cô muốn đợi Xử Nữ đi trước, đợi xem cậu có nói gì không.

Bóng lưng trắng tinh màu áo sơ ki đồng phục của cậu bị nhuốm màu vàng khi cậu phóng qua dưới ánh đèn trong ngõ. Chỉ có một loáng mà trong tầm mắt của Bạch Dương đã không còn thấy cậu nữa.

Trong lòng Bạch Dương âm ỉ nỗi khó chịu khiến cô thật muốn chảy nước mắt.

Rốt cuộc thì vẫn chưa nói.

Xử Nữ, đồ tồi! Thân cc!

[End – chương 48]

Aloo Alooo~

Mình đã ấn vào xem cmt của cfs kia và tình cờ thấy cmt của bạn #SajoRina.

Nói thật là mình rất vui và xúc động. Đây là lần đầu tiên mình bắt gặp một cmt có nói về “Oan gia” ở trên page này. Nên mình muốn tìm bạn có Fb là #SajoRina kia. Mình muốn tặng cho bạn #SajoRina một món quà nhỏ. Còn là gì thì mình cũng chưa biết. Đợi mình tìm ra bạn đã.. *^^*

Luv luvv.