Đọc Truyện Tây Hạ, Nơi Ta Tìm Thấy Nhau.

* Tống Bạch Dương Là con trai của thái úy đương triều, là một tài năng võ thuật hiếm có của Tây Hạ, 13 tuổi đã theo cha mình ra chiến trường dẹp loạn ngoại tặc, trấn giữ biên cương, chiến công hiển hách vô cùng, hắn được người đời tung hô là một chiến thần, mới 16t hắn đã được Hoàng thượng phong là Đại tướng quân nắm trong tay mình 30 vạn đại quân tinh nhệu của Tây Hạ.

” Ta không biết làm thơ, đối chữ, cũng không biết nói những lời đường mật ta chỉ có 30 vạn binh tinh nhệu và rất rất nhiều vàng, vậy nàng có bằng lòng gả cho ta? “ * Hoàng Kim Ngưu Lai lịch của hắn không ai biết cả, người ta chỉ nghe nói hắn dưới thân phận là mình chủ của Nhật Nguyệt thần giáo, một kẻ mưu mô, xảo quyệt, tài trí hơn người, giết người không chớp mắt. Có người bảo hắn trông giống nữ nhân tuyệt sắc, có người lại bảo hắn là một tên nam nhân vô cùng xấu xí, nhưng tất cả cũng chỉ là giang hồ đồn đại thôi, hắn như thế nào có trời mới biết.

” Ngươi nói ngươi yêu ta, vậy ngươi có thể vì ta mà cứu nàng ấy? “ * Lâm Song Tử Nàng là một đứa trẻ mồ côi may mắn được người ta đem về nuôi nấng, vì dòng đời đưa đẩy nàng trở thành vũ nữ của một tửu lâu, với nhan sắc và tài năng của mình danh tiếng của nàng vang xa khắp nơi, không một ai ở kinh thành mà không biết đến nàng.

” Xin lỗi, tiểu nữ thân phận thấp kém không xứng với ngài. “ * Triệu Cự Giải Hắn là nhị vương gia của Tây Hạ, tính tình hòa nhã, dịu dàng, văn võ song toàn, cộng với khuôn mặt tựa thiên tiên của mình đã làm thổn thức không ít trái tim của các thiếu nữ, nữ nhân hận vì không thể gả cho hắn, nam nhân hận vì mình không đẹp cũng không tài năng bằng hắn, thử hỏi trên đời này kiếm đâu ra một nam nhân vừa có sắc vừa có tài lại dịu dàng như vậy?

” Nàng đừng nói như vậy, ta sẽ cảm thấy rất tổn thương đấy. “ * Triệu Sư Tử Hắn là thái tử của Tây Hạ, từ nhỏ đã được rèn luyện khắc nghiệt để có thể trở thành người đứng đầu của một nước, hắn văn võ đều song toàn, hắn được mọi người khen là tài giỏi, tương lai sẽ giúp cho bá tánh trong thiên hạ được ấm no, hạnh phúc, vì lẽ này hắn đâm ra kiêu ngạo, không xem ai ra gì.

” Tình cảm của ta dành cho nàng say đắm và nồng nàn như rượu lên men, nóng bỏng như phản ứng axitsunfuric gặp nước. Và nó sẽ mãi mãi vẹn nguyên như một hằng số điện li không bao giờ thay đổi. Trái tim ta giờ đã thuộc về nàng, thậm chí từng phân tử, nguyên tử trong ta cũng thuộc về nàng. “ * Lâm Thiên Bình Nàng là bà chủ của quán Tửu Thiên Quán, tính cách nổi bật nhất có lẽ là mê tiền, phải nàng là người cực kì mê tiền, quan niệm của nàng là ” Có tiền sẽ có tất cả “, tửu lâu của Thiên Bình rất nổi tiếng trong kinh thành nha, khi ai nhắc đến Tửu Lâu quán đều sẽ phải nhắc đến bà chủ xinh đẹp kiều diễm như nàng, nhan sắc của nàng cũng thuộc loại cực phẩm đó.

” ….. Ngươi nói gì cơ? “ * Lục Thiên Yết Nàng là người của thế kỉ 21 bất giác bị xuyên không về cái nơi quái quỷ nào không biết, cơ duyên lại trở thành nữ nhi của thừa tướng đương triều, nhưng lại sống dưới thân phận là nam nhân???? nhưng không sao đổi lại nàng được cả gia tộc cưng như cứng trứng, hứng như hứng hoa. Bất quá cũng không hề bị lỗ nha.

Khi trở lại làm nữ nhân.

” Nè, chàng đừng có đi nhanh như vậy chứ, chờ ta với. “ * Quan Nhân Mã Hắn là một thương nhân có tiếng trên giang hồ, là đại công tử của một phú hộ giàu có trong kinh thành, với tài thương lượng của mình hắn giành được rất nhiều mối làm ăn lớn cho gia tộc, với khuôn mặt phong lưu, đa tình của mình, hắn đã làm biết bao thiếu nữ phải xuýt xoa vì hắn.

“Nè nàng đừng có vừa cười vừa nhìn ta như vậy chứ, người ta ngại lắm đấy. “ * Hoàng Ma Kết Nàng là nữ sát thủ đồng thời cũng là thiếu chủ của Minh Nguyệt Giáo, kẻ nào bị nàng chọn trúng thì chỉ có chết, nàng ra tay một cách tàn nhẫn, dứt khoát. Những kẻ từng thấy nàng đều nói nàng là một đại mỹ nhân như được họa từ tranh ra. Nhưng có ai thấy được khuôn mặt của nàng mà vẫn còn sống chứ? Lời nói này ai tin đây.

” Im miệng nếu như ngươi không muốn chết. “ * Mạnh Bảo Bình Nàng là Thái y của hoàng cung, Bảo Bình được xem là thần y trẻ tuổi có tài năng nhất từ trước đến nay của Tây Hạ, không ai là không thừa nhận tài năng này của nàng, nhưng kì lạ thay tính tình nàng rất cổ quái, ví như luôn tự ngồi cười một mình hay đang pha chế thuốc bỗng nhiên cười phá lên, làm ai trong Thái y viện cũng đều phải sợ hãi a.

” Đại học sĩ ngài đang nói ngôn ngữ gì vậy????? “ * Lục Song Ngư Nàng là Thái tử phi của Tây Hạ, là trưởng nữ của Thừa tướng đương triều, nàng thừa hưởng được ở phụ thân của mình sự thông minh, sắc sảo, nó như tỉ lệ thuận với gương mặt của nàng, tương lai nàng sẽ là người nắm giữ cả hậu cung trong tay, mặc dù nàng không thích cuộc sống này cho lắm, người xưa từng nói ” Con đường của đế vương là con đường tịch mịch nhất thế gian. Và tình yêu của bậc đế vương cũng vô cùng tịch mịch…”

” Đồ điên. “

Đọc Truyện Nơi Nào Ta Tìm Được Nhau

Truyện về 12 chòm sao vì mình cung Thiên Bình nên sẽ hơi thiên vị cung này nhưng mình hứa là sẽ ko tập trung chỉ kể về cung này mà sẽ cố gắng để cho các cung khác không bị lu mờ hay làm nền cho cung của mình. Tóm tắt Cứ mỗi lần gọi tên anh trong vô vọng ko hiểu sao em lại cảm thấy có ai đó đang đáp lại em- Xử Nữ Em là một cô bé hay cười nhưng từ khi gặp anh em như ko còn là chính mình- Bạch Dương Mỗi lần nhớ anh em lại khóc. Mọi chuyện về anh như một giấc mơ đẹp đẽ. Nhưng ẩn sau nó lại là một cơn ác mộng- Song Ngư Có lẽ tình yêu này sẽ ko được đáp trả. Anh quá ngây thơ điều đó khiến em khó chịu vì chính sự ngây thơ đó đã chôn vùi tình cảm anh dành cho em- Song Tử Yêu ai đó thật lòng! Liệu tình yêu đó có tồn tại hay chỉ là em tưởng tượng ra điều đó khi anh đối tốt với em như vậy- Sư Tử Ko có gì đau khổ hơn khi thấy người mình yêu quý và người mình yêu hạnh phúc bên nhau- Thiên Bình Tôi có thể cảm nhận được giọng nói đó. Giọng nói của người tôi yêu. Cố gắng đáp trả nhưng đã quá muộn. Liệu có đúng như thế?- Ma Kết Đã yêu một người có nên nói ra? Hay cứ để nó vuột mất? Một người dũng cảm trong cuộc sống? Hay là một người yếu đuối trong tình yêu?- Bảo Bình Khi tình yêu đã đi qua liệu có thể lấy lại được ko. Tim đã nát liệu có thể lành- Kim Ngưu Tôi có một vỏ bọc đáng kinh tởm. Vì muốn thu hút sự chú ý của người đó mà cố gắng tạo ra vỏ bọc đó. Tại sao cái tôi nhận lại là sự mất mát- Cự Giải Đối xử tốt với một người hơn rất nhiều người khác. Tưởng là tình bạn ai dè là tình yêu. Nếu nhận ra điều này sớm hơn thì tôi đã ko để vụt mất tình yêu ấy- Nhân Mã Cuộc sống này có bao nhiêu người tốt sao tôi chỉ nhớ mãi một tình yêu. Đã giả dối thì sao trở thành thật làm đau người để tan nát trái tim- Thiên Yết

Truyện Giây Phút Ta Gặp Nhau ( 12 Chòm Sao )

Chap 1

Định mệnh bắt đầu từ một đêm mùa hè, trăng sáng như soi rọi cả thị trấn đang chìm dần vào giấc ngủ say. Lác đác chỉ còn vài căn nhà, “bóng tối” vẫn chưa bao trùm…

Xoảng!!…RENGGGGG…!!!

Tiếng kính vỡ từ khung cửa sổ, nối đuôi theo là âm thanh của chiếc chuông báo động vang lên một cách chói tai.

_Có trộm đột nhập!!

_Tầng ba? Không phải là phòng của tiểu thư sao?

_Mau cho người lên bảo vệ tiểu thư!!

Từng tiếng la hét, pha chút hoảng loạn cứ thế mà xôn xao, lớn nhỏ có đủ, vang dội khắp khu biệt thự sang trọng nhất của một thị trấn–được biết đến với cái tên Eden.

Trong khi đó,

_Ui…da!! Ouch…Mấy mảnh vỡ này!! Làm hư cái mông xinh đẹp của mình rồi!!! – Kẻ lạ mặt ngồi rên rỉ giữa đống “rác” thủy tinh–bừa bộn, rải đầy căn phòng–do chính mình gây ra. Tay trái anh ta đã rướm máu do bị vài mảnh kính đâm phải.

“Cho dù là tên trộm giỏi nhất thì “mông” nào mà chịu nổi?! Lần sau, chắc mình sẽ không “bay” vào bằng cửa sổ nữa!” Anh thầm nghĩ rồi lôi từ đâu ra một quyển sổ nhỏ, loay hoay viết dòng chữ: Lần sau, vào bằng ống khói.

Và nhanh như cắt, bên ngoài căn phòng, đội quân bảo vệ bao gồm cả những tên “lính hầu” hùng hổ mà tụ tập và kêu gọi cô chủ của mình:

_Tiểu thư!! Cô có sao không?!

Cốc cốc cốc!

_Tiểu thư Xử Nữ, xin hãy mở cửa ra!

Tiếng la vang lên bất chợt làm chàng trai giật bắn người. Anh ta nhìn lên, liền bỡ ngỡ, ngay trước mặt mình, một cô gái đang ngồi phịch trên sàn nhà với vẻ thất thần. Nhưng, suy cho cùng, trong hoàn cảnh “kẻ gian vào nhà”–khi địa điểm là phòng một đứa con gái–thì hoảng hốt như vậy không có gì làm lạ, hoặc gần như chưa đủ.

_Tôi không sao!! – Cô gái tên Xử Nữ quay mặt nhìn về phía cánh cửa và hô to – Chỉ là một tên dở hơi!!

_Cái..cái gì?! – “Sét đánh ngang tai”, chàng trai tự hỏi đâu ra một kẻ ngạo mạn mớt gặp lần đầu, chưa quen, chưa rõ danh tính, đã biết mình bị bệnh “dở hơi” – Cô?! Haizz… – Rồi anh ta nở một nụ cười ngạo nghễ và tự tin khoe “chiến công” của mình – …tôi bay vào bằng cửa sổ là mạo hiểm lắm rồi. Đâu có biết cửa sổ nhà cô cao như vậy, nếu biết đã vào bằng đường khác!

_Cửa sổ cao như vậy sở dĩ để thử mấy tên ngốc như anh! – Câu đáp của cô nàng vang lên đầy “cụt hứng”, Xử Nữ bình tĩnh trả lời như không thèm để ý trời trăng ra sao.

Rồi cô ta đứng dậy phủi áo và thầm nghĩ:

“Sàn nhà hôm nay lau không sạch hay sao mà mới ngồi xuống đã bám cả đống bụi?”

_Tiểu thư, mở cửa cho chúng tôi!! – Bên ngoài, đám bảo vệ vẫn la hét và nện tay ầm ĩ vào cánh cửa, trong khi kẻ bị gọi vẫn làm ngơ, xem như chưa có gì xảy ra.

Bắt đầu cảm thấy chán nản, chàng trai thở dài–một lần nữa–cả người ê ẩm vẫn cố đứng dậy và bảo:

_Thôi, tôi còn việc gấp phải đi, không ở đây tranh cãi với cô! Viên kim cương Luanna nằm ở đâu?

Tiếc thay, vừa ngẩng mặt nhìn lên, chàng ta đã vội sụp người xuống, co rúm mà nhìn chằm chằm vào cái vòng tròn tuy bé nhưng lại chứa một thứ đáng sợ bên trong.

_Đây!! – Và nòng súng đen, từ tay cô, được chĩa thẳng vào đầu kẻ đối diện.

_A..này..cô..tôi..tuy là trộm khét tiếng..nhưng chưa..có giết ai bao giờ…cô là..tiểu thư..mà sao lại…sẽ vào tù đó! – Anh ta chuyển sang tông “băng thu âm bị trầy”, nói lúc nhanh lúc chậm, mặt mày thì trắng bệch, cả người lại run rẫy.

Trong khi đám người bên ngoài vẫn hò hét, la lối om sòm,

_Tiểu thư Xử Nữ! Cô làm sao rồi??!

Cô tiểu thư chỉ trả lời lạnh lùng với chàng trai:

_Tháo khăn mặt ra!

Anh ta quýnh quáng, chỉ biết làm theo lời cô ta với chút hy vọng mình sẽ được tha mạng. Tuy cơ hội mong manh, nhưng, “có thử mới biết” lại là châm ngôn của tên trộm “tóc vàng mắt xanh, đẹp trai con lai” này!

Vừa tháo tấm vải đen che nửa khuôn mặt, để lộ hai con ngươi xanh thẳm lòng đại dương của mình xuống, chàng trai lại được giao thêm một mệnh lệnh khác.

_Năm giây nữa sẽ có án mạng xảy ra! – Cô gái nói với vẻ không thương tiếc…mà anh ta làm hỏng cửa sổ nhà mình thì có gì phải nể tình chứ!- Tốt nhất là anh nên BIẾN trước hai cái chớp mắt của tôi!

Tên trộm nghe xong, loạng choạng đứng lên tuy có chút bàng hoàng, song, “bay cao chạy xa” là hành động đáng được ưu tiên trong cái cảnh éo le như lúc này.

Và, kẻ đó đã đi khỏi…Nhảy ra ngoài khung cửa sổ và dùng sợi dây đu được bắt từ cành cây. Mọi kế hoạch được dựng sẵn như đã có chủ ý, hòng khi lấy được viên kim cương, hắn sẽ thoát ra bằng cách đó. Xui thay, người “chặn đứng” kế hoạch của mình, chẳng ai khác, cô tiểu thư đài các, nhưng nguy hiểm, được biết đến với cái tên Xử Nữ.

Rồi, người con gái nhìn ra ngoài cửa sổ, theo bóng hắn–một tên trộm bí ẩn–đến và đi trong tích tắc. Và cô tự hỏi, tại sao mình lại thả hắn đi? Nếu kẻ đó tự xưng là trộm khét tiếng, thì sao lại phát hoảng trước một nòng súng, gần như không có sát khí của mình?

Và điều cuối cùng…

“Biết khi nào ta gặp lại nhau?…”

Rầm!!

Cánh cửa phòng bị xô ngã không thương tiếc.

_Tiểu thư! Cô không sao chứ?! – Một kẻ góp phần vào việc “phá hoại tài sản” hỏi cô với vẻ lo lắng – Tên trộm đâu?!

_Các người…- Xử Nữ mặt đầy sát khí, đáp trả một câu lạnh cả người – …dám làm hư cửa phòng tôi?!!

Tất cả bọn họ liền im bặt, mặt mày tím lè, tuy hiểu kết cuộc mình sẽ ra sao cũng chẳng lê nổi bước chân mà bỏ chạy trước sự đáng sợ của cô chủ, đành phải ở lại chịu trận.

Sáng hôm sau, tại một tiểu vương quốc nằm về phía Đông Nam của Eden–Oxminst là tên nơi đây.

Lạ thay, những gì ta nhìn vào chính điện lại khác hẳn với sự tưởng tượng về khung cảnh trang trọng mà một vương quốc cần phải có.

_Ta không đi!!! Các người bắt ta học đủ thứ lễ nghi, bây giờ còn phải học cái môn “được lòng dân” là sao?!! Có chết ta cũng không ra ngoài học đâu!! – Ngay chính giữa, chàng trai trẻ vừa ôm cột vừa la làng mặc cho đám hậu cận đang cố lôi anh ta ra ngoài.

Như mất hết kiên nhẫn trước “cục nam châm” mặt dày, siêu cứng đầu này, người đàn ông–với độ dày dặn kinh nghiệm cũng như số tuổi đã hơn nửa đời của mình–hắn giọng và nghiêm nghị bảo:

_E hèm…Hoàng tử, máy bay sắp cất cánh rồi, nếu ngài còn không khẩn trương…tôi e rằng phải dùng đến BIỆN PHÁP MẠNH. – Ông ta nhấn mạnh ba từ cuối làm “tên vũ công múa cột” xám mặt.

Tuy sợ nhưng vẫn tỏ ra gan dạ, chàng ta dùng hết nội lực chai lì mà bám chặt vào cây cột, và một mực khẳng định:

_KHÔNG!!

Hết cách, người quản gia đưa tay hướng về phía ngoài chính điện và tiếp:

_Hãy nhìn công chúa mà xem! Thật là một công chúa có lòng đam mê học hỏi!

Nghe vậy, vị hoàng tử trẻ liền đưa mắt dõi theo hướng tay ông ta, mặt mày mếu máo nhìn người con gái tóc xanh trong bộ váy công chúa, đứng ngay cửa máy bay đậu ngoài cung điện.

_ Coi nào Sư Tử, mau ra đây đi, đồ cừu non mít ướt! – Cô gái hớn hở hét to.

“Cô ta muốn trốn thì có!” Sư Tử nghĩ thầm.

_Hoàng Tử! – Tiếng quản gia cất lên đầy ngọt ngào làm khuôn mặt chàng ta biến sắc, sợ như chưa bao giờ được sợ – Hay ngài muốn thử mấy phát minh mới của công chúa Bảo Bình?

Nghe tới cái tên thì ba đời nhà họ Sư cũng phải nhảy dựng. Chàng ta chưa kịp biện hộ thì đầu óc đã choáng váng, cả người như bị giật điện…hình như bị điện giật thật! Chưa kịp nhìn lại gì cả vậy mà đã thấy bươm bướm và chuồn chuồn. Sau đó, vị hoàng tử ngất xỉu, bọn hầu cận liền “vác” anh lên máy bay an toàn–chuẩn bị cho một chuyến đi xa, mở đầu của câu truyện đầy trở ngại sau này.

.

.

.

Suốt chuyến bay, người quản gia liên tục cằn nhằn:

_Hoàng tử nên người lớn ra đi! Cậu cứ như con nít như vậy làm sao mà trị vì đất nước?!

Tuy nhiên, mặc cho ông có “kêu gào” tới cỡ nào, Sư Tử vẫn ngồi bí xị, tay chống cằm, miệng thổi tóc mái của mình liên tục. Đối với một đứa con nít, hay thậm chí người đã trưởng thành, bị rầy như vầy thì thái độ bình tĩnh nhận lỗi ít khi xảy ra…Nhưng, lỗi ở đây, hầu như không phải của riêng anh?! Nếu quốc vương và hoàng hậu không bắt ép anh quá đáng; cứ cho rằng họ đúng, họ có nỗi khổ riêng của họ là ba mẹ nào chẳng muốn con cái nên người…Ngay từ nhỏ, cái triết lý đó như nằm lòng trong đầu Sư Tử. Hai người muốn con mình thành đạt mà ung dung áp đặt cái vận mệnh trị vì đất nước lên đầu anh. Họ nghĩ rằng họ biết rõ điều gì là tốt nhất cho con họ; cho anh học hỏi đủ thứ–như một lẽ thường tình, mong muốn con mình nên người…Hiểu rõ…anh đều hiểu rõ…Nhưng còn…nỗi khổ riêng của mình, suy nghĩ, tâm tư, lời mình nói…anh tự hỏi “Ai sẽ lắng nghe?…”

_Sau đám cưới của hai người, cậu sẽ nối ngôi đức vua, nên ý tứ một chút! – Người quản gia lại tiếp.

Câu nói đem theo không khí im lặng bao trùm xung quanh. Nàng công chúa tự xưng là Bảo Bình, nụ cười trên khuôn mặt háo hức chợt vụt tắt, cảm thấy như ai ăn mất “cục hứng” của mình, cô ta đanh mặt lại và bảo:

_Quản gia..tôi nghĩ ông hơi mệt rồi, có muốn uống thử thuốc do tôi mới chế không? – Nàng ta nở một nụ cười tươi nhất có thể, nhìn người đàn ông không chớp mắt. Mà…ơ lạ nhỉ…chế tạo thuốc? Từ khi nào nàng ta kiêm luôn cái chức này vậy?

_Ơ..dạ thưa công chúa..tôi vẫn ổn…- Ông ta đáp, chỉ biết run cầm cập.

Cô đăm chiêu nhìn lại và hỏi:

_Sao hả?

_Ơ..có lẽ cô nói đúng..tôi hơi mệt..tôi…tôi nên nghỉ một chút.- Vừa nói xong thì im bặt, ông không còn dám hó hé thêm tiếng nào, chỉ lặng người, ngồi yên vị tại chiếc ghế của mình.

Cả chặng đường không ai thủ thỉ, hó hé với nhau tiếng nào…cho tới khi trước mắt họ hiện ra khung cảnh một thị trấn xa lạ–như một trải nghiệm mới–Eden, sự khởi đầu cho những cuộc gặp gỡ, dù có lúc ngắn ngủi, cũng đủ để lại một lỗ hỏng lớn, về thể xác hay tinh thần, vẫn đem lại những giá trị và kinh nghiệm quý báu trong cuộc đời mỗi con người.   

Truyện: (12 Chòm Sao) Tìm Lại Ký Ức

Nhân vật chính:

Nữ:

Ma Kết – Kết Nhi – (17tuổi) – là một người con gái lạnh lùng, băng lãnh. Là bang chủ của bang Black Star. Cô mất hết người thân vào một ngày kinh hoàng – cái ngày mà cô tận mắt chứng kiến cảnh gia đình cô bị sát hại. Từ một cô gái vui tươi, yêu đời trở thành một người con gái lạnh lùng, tàn nhẫn. Học giỏi và thông minh, luôn bày ra những kế hoạch hoàn hảo. Tóc đen, mắt đen.

Bảo Bình – Bảo Nhi – (17 tuổi) – người bạn thân nhất của Kết Nhi. Cô là bang phó bang Black Star. Cô cũng là một người lạnh lùng nhưng không bằng Kết Nhi. Cũng từ một người vui vẻ, luôn tươi cười thành một người lạnh nhạt với tất cả mọi người. Tóc tím, mắt tím.

Song Ngư – Ngư Nhi – (16 tuổi) là người xa lạ đối với hai đứa kia. Nhưng, vì lí do nào đó, nó lại là một nhân vật rất quan trọng. Là gián điệp của Black Star. Cô bị gia đình bỏ rơi và đưa đến một ngôi nhà nhỏ. Tóc xanh, mắt xanh.

Thiên Bình – Thiên Nhi – (19 tuổi) – là chị của Ngư Nhi. Nắm rõ ký ức của Kết Nhi và Bảo Nhi. Cũng là người của Black Star. Cô cũng có một quá khứ không mấy đẹp đẽ. Tóc nâu, mắt nâu.

Cự Giải – Giải Nhi – (17 tuổi) – người bạn tốt của 4 sao nữ. Là bạn thân nhất với Ma Kết, nhưng rồi có một việc gì đó xảy ra khiên tình bạn của họ rạn nứt. Từ những người bạn tốt, họ trở thành người dưng. Cự Giải đã cố tình hãm hại Ma Kết và bạn của cô một vài lần cho đến khi cô biêt được sự thật mất lòng… Cô cũng là một thành viên của Black Star.

Nhân Mã – Mã Nhi – (17 tuổi) – là bạn của Bảo Bình. Nhưng cũng giống Kết – Giải, họ cãi nhau dẫn tới việc tình bạn rạn nứt. Làm đồng minh với Cự Giải đi hãm hại Bảo và Kết. Mặc dù không muốn nhưng vì không có bạn nên cô đã nghe theo Cự Giải.

Nam:

Thiên Yết – Yết Ca – (17 tuổi) – Là một người có tính tình thất thường. Bang chủ bang Dust – đối thủ của Black Star. Là người kết liễu hai dòng họ lớn. Quá khứ cũng không mấy vui vẻ. Tóc đỏ mát đỏ.

Song Tử – Song Ca – (17 tuổi) – Bạn thân của Thiên Yết nhưng lại là một người vui vẻ. Rồi, một điều gì đó đã xảy ra khiến anh chọn con đường máu me. Giết người không ghê tay. Tóc cam mắt cam. Bang phó bang Dust.

Sư Tử – Sư Ca – (19 tuổi) – Là một người lạ, nhưng lại mang một trọng trách lớn trong bang Dust. Cũng là một người vui vẻ nhưng nóng tính. Người chế tạo vũ khí cho Dust. Mắt và Tóc đều vàng.

Bạch Dương – Dương ca – (17 tuổi) – Mãi lúc sau mới xuất hiện. Là người nắm rõ quá khứ của Thiên Yết và Song Tử. Bạn thân nhất của Sư Tứ. Anh là người bày vẽ ra các kế hoạch và giải quyết mọi vẫn đề, khúc mắc trong bang. Tóc bạc kim, mắt bạch kim.

Xử Nữ – Xử Ca – (19 tuổi) – một người nghiêm khắc nhưng biết quan tâm đến người khác. Bạn thân của Kim Ngưu. Người đã khuyên Cự Giải tha lỗi cho Ma Kết. Coi Bảo Bình và Ma Kết như em gái của mình. Là anh trai kết nghĩa của Bảo Bình, gián tiếp giúp cô trải qua nỗi mất gia đình.

Black Star và Dust – hai bang nhóm đứng đầu hế giới ngầm. Định mệnh mang họ đến với nhau trong đời thường. Họ đâu biết đấy là đối thủ của mình.

Black Star – nhưng người thường xuyên giúp cảnh sát.

Dust – họ đi giết người, ai nghe tên cũng phải sợ họ. Việc thiện, đối với họ là nực cười.

Nhân vân phụ:

Tiểu Ngưu – em gái của Ma Kết. Nhưng, có điều cô đã ra đi trong cái buổi đêm kinh hoàng đấy.

Tiểu Bạch – em gái của Ma Kết, cũng đã ra đi.

Xà Phu – cô giáo của 12 người.

Couple:

Ma Kết – Thiên Yết.

Bảo Bình – Song Tử

Song Ngư – Bạch Dương

Thiên Bình – Sư Tử

Cự Giải – Xử Nữ

Nhân Mã – Kim Ngưu

Truyện Định Mệnh Mang Ta Đến Bên Nhau

Trời mưa, từng giọt mưa tí tách rơi trên mái hiên của quán cà phê kiểu cổ điển có bảng tên ghi là “Love Rain”. Một cô gái tóc dài, màu nâu thẫm, – Xử Nữ bước vào quán. Bên ngoài trời mưa ngày càng nặng hạt.

Quán cà phê không quá rộng cũng không quá hẹp, được trang trí theo kiểu cổ điển với tông vàng vintage nhẹ nhàng. Bên góc phải có một cây đàn piano màu đen. Quán bây giờ khá ít khách. Đây là lần đầu tiên Xử Nữ bước vào đây, cũng vì cô nàng không mang ô và cô cũng muốn khám phá nơi này.

– Trời sẽ còn mưa lâu đấy, tiểu thư có muốn uống chút gì không? – một giọng nói ấm áp cất lên, Xử Nữ ngước nhìn chủ nhân của giọng nói ấy. Đó là một chàng trai có ngoại hình cực đẹp trai và có mái tóc màu bạch kim tuyệt đẹp.

– Ừm… – chàng trai nói ngập ngừng rồi gật đầu, sau đó quay vào chỗ pha chế

Cô nhắm mắt, ký ức chợt ùa về trong chốc lát, trong vô thức cô đàn bàn Kiss the rain – cái bài mà trong ngày buồn bã đó cô đàn, và từ đó đến đây cô chưa đánh lại một lần nào….

– Được ạ – cô đương nhiên là đồng ý vì cô rất thích anh chàng kia, anh ta được gọi là hoàng tử của học viện âm nhạc cơ mà

Trong suốt 1 tuần sau đó, cô với anh ta có không biết bao nhiêu là cuộc hẹn và cô tặng anh ta không biết bao nhiêu là món quà mà cô không ngờ rằng anh ta thực chất không hề yêu cô cho đến khi…

Một buổi chiều nắng nhẹ, cô vui vẻ nhảy chân sáo trên đường về nhà đột nhiên thấy bóng dáng “bạn trai” của cô đang cười cùng tụi bạn, cô chỉ nghe loáng thoáng câu:

– Nhà con nhỏ tao mới cưa giàu lắm tụi bây ạ, nó cũng là hot girl, cưa được nó danh tiếng tao ngày càng lên. Mà mấy món quà nó tặng cũng có giá trị cao nữa

Thì ra là vậy, câu “anh thích em” chỉ là giả dối, tất cả chỉ là cô tự dối lừa bản thân rằng anh ta thực sự yêu cô. Vậy ra, anh ta quen cô cũng chỉ để lợi dụng. Cô thầm cười, tự cười cho chính bản thân mình ngu ngốc để rồi dễ dàng nhận lời tỏ tình.

Sáng hôm sau, Xử Nữ hẹn “bạn trai” đến chỗ lúc trước anh ta tỏ tình, thấy anh ta vui cười đi tới, cô chỉ cười khẩy một cái rồi bảo:

– Kết thúc màn kịch được rồi đó kẻ hám danh ạ. Chúng ta chính thức chia tay, mà không, chúng ta từ đầu vốn đã chẳng có gì để chia tay.

Cô quay lưng bước từng bước ai oán nặng nề. Lòng tự thầm trách cô quá ngu ngốc, si tình để rồi bị lợi dụng. Cô tự trách bản thân mình yêu hắn ta quá để rồi chẳng biết phân biệt thật giả. Nước ướt đẫm đôi mi dài cong vút. Là cô đang khóc, hay ông trời khóc cùng cô nên trời mưa?

Tang!!!

Lại là đoạn điệp khúc, cô luôn luôn đánh sai nốt này khi đánh bài Kiss the rain kể từ ngày đó.

– Cà phê của tiểu thư – anh chàng tóc bạch kim bỏ ra bàn một chiếc ly sứ trắng tinh khiết thoảng mùi cà phê sữa.

Cô im lặng không nói gì, chỉ nhấm một ngụm cà phê nhỏ và nhìn ra trời. Bầu trời đen và xám, trời vẫn mưa nặng hạt. Cô thoáng cảm nhận được vị của cà phê sữa – đắng và ngọt. Cô tự hỏi liệu cô có thể có một tình yêu thật sự không. Lòng cô bây giờ thật não nề.

– Tiểu thư không phiền nếu như tôi hỏi là vì sao tiểu thư lại đánh sai đoạn điệp khúc không ạ – anh chàng tóc bạch kim mỉm cười, lòng cô bớt nặng phần nào

– Là vì tôi thường nhớ lại ký ức đau buồn khi đàn bài đó, và nó kết thúc khi tôi đánh đến đoạn điệp khúc…-cô nói ngập ngừng, cười buồn rồi hỏi anh chàng kia – Vậy tôi có thể biết tên anh chứ?

– Ma Kết thưa tiểu thư – Ma Kết mỉm cười rồi cúi đầu chào rồi nói tiếp – Nếu tiểu thư muốn, tôi có thể giúp tiểu thư đánh được đoạn điệp khúc

– Cứ để bữa nay tôi đãi cô cũng được, coi như là mừng ngày gặp mặt – Ma Kết cười nhẹ

– Mai tôi sẽ đến – Xử Nữ đi đến cửa thì quay đầu lại nói

Và thế, ngày nào Xử Nữ học xong ở học viện thì đi đến đây – quán cà phê “Love Rain” để tập đàn và uống cà phê. Từng ngày cứ như vậy, trôi qua nhẹ nhàng. Cô yêu Ma Kết lúc nào cũng không hay biết.

Nhưng có lẽ cuộc sống thường phũ phàng và không thể mơ mộng như truyện cổ tích. Sau khi cô đã tập thành thạo thì lúc đó Ma Kết cũng mất tích. Mất tích không để lại cho cô 1 lời nhắn. Cô cảm thấy chán nản, buồn, nhưng biết làm sao được, cô chỉ còn có thể dấu nỗi buồn vào sâu thẳm con tim rồi lặng lẽ bước về nhà. Có lẽ những giây phút vui vẻ bên cây đàn piano giờ đây chỉ còn là quá khứ, chỉ còn là một phần kí ức của cô. Có lẽ 2 tuần qua giờ chỉ còn vài phút ký ức.

Nhưng sự phũ phàng vẫn chưa dừng lại ở đó, khi về đến nhà cô lại càng suy sụp hơn.

– Xử Nữ, cha quyết định rồi, con sẽ được đính hôn với thiếu gia của gia đình nhà họ Ma, chỉ có gia đình đó là phù hợp với con – cha của Xử Nữ vừa thấy cô về là mặt mày hớn hở ra nói với con gái của mình.

– Sao cũng được ạ – Xử Nữ dù lòng đau nhưng đành phải xuôi theo ý của cha, dẫu sao anh đã rời xa cô và ý của cha cô đã định thì khó có thể thay đổi.

– Vậy tối mai cha sẽ dẫn con đi gặp – cha cô vui cười đâu hay biết cô sầu não đến nhường nào.

Xử Nữ cố cười 1 nụ cười để cha cô yên tâm rồi lê bước về phòng. Lòng tự hỏi anh chàng họ Ma đó có gì hay ho mà cha cô quan tâm đến như thế và vì chúng tôi lại xa cô mà không hề báo 1 lời.

Tối hôm sau, phòng khách của nhà họ Ma…

– Con gái yêu, hôn phu của con sắp xuống rồi đấy – cha cô cứ hễ nhắc tới tên công tử nhà họ Ma mà cô không biết kia là lại cười tít mắt, khen hắn ta hết mức.

Cô hi vọng tên công tử kia đúng như lời cha cô nói, cô hi vọng rằng trái tim nhỏ bé của cô có thể chấp nhận hắn ta để cô có chút nào gọi là hạnh phúc.

Bỗng có tiếng piano vang lên gần đó…là bài Kiss the rain

Cô đứng lên, vô thức bước chân theo hướng tiếng đàn, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má. Cô đã khóc, có phải là anh không? Có phải là Ma Kết đang chơi đàn không? Dù là một chút, chỉ một chút thôi, cô hi vọng rằng người đang đánh bản Kiss the rain đó là Ma Kết

Tang!!!

– Là ai? – anh chàng đó như cố ý đánh sai nốt làm cô bừng tỉnh, thoát khỏi dòng suy nghĩ ưu sầu.

Cô vội nép mình vào góc mép phòng nhìn loáng thoáng thấy mái tóc bạch kim quen thuộc.

– Xử nhi, sao con lại đứng đây thế? – cha cô nói to làm cho cô hú vía

– Con hơi mệt nên đứng nghỉ một chút đó mà cha – Xử Nữ cố tìm lý do biện minh

Cô lưỡng lự, liệu cô có nên tiếp tục bước không? Liệu Ma Kết đó có phải là người cô đang tìm hay không, hay chỉ là một kẻ trùng tên với anh.

– Xử Nữ tiểu thư, lâu rồi không gặp – một giọng nói vang lên ở phía cây đàn, chất giọng ấm áp đó có phải là của anh? Mái tóc bạch kim cô thấy có phải là mái tóc của anh?

Suy nghĩ vội thoáng qua, cô đánh liều đi tới chỗ cây đàn. Dù gì thì anh cũng đã xa cô, thiết nghĩ cô không nên tự dối lòng mình mà lầm tưởng đó là anh nữa.

Nhưng, Xử Nữ đã lầm, đó là anh, đó là Ma Kết có mái tóc bạch kim bồng bềnh trong gió và giọng nói ấm áp khiến trái tim cô thổn thức từng đêm. Khóe mi cô bỗng ướt, mắt cô nhòe đi, chẳng hiểu tại sao cô lại khóc nữa. Có phải chăng là nhân duyên của cô vốn đã như vậy?

Ma Kết thấy Xử Nữ khóc thì chỉ cười nhẹ rồi vội vàng lấy khăn thấm dòng nước mắt, khẽ thầm nói bên tai cô:”Xin lỗi đã làm em phải khóc, anh yêu em, Xử Nữ đáng yêu của anh” khiến khuôn mặt Xử Nữ ửng đỏ lên, trông vô cùng đáng yêu. Cô đáp lại anh bằng nụ cười trong dòng nước mắt giàn giụa, tỏ vẻ đồng ý.

Ma Kết thấy khuôn mặt cô đỏ lên nên đánh liều “kiss” vào môi cô một cái khiến cô khẽ lườm anh, anh vội biện minh:

– Chỉ tại mặt em sừng sững trước anh nên…

Ma Kết chưa nói hết câu thì Xử Nữ hôn vào môi anh, cả hai hôn nhau lần nữa. Xử Nữ tinh nghịch cười bảo:

Ma Kết im lặng không thốt nên lời, ai mà nghĩ cô vừa đỏ mặt lên khi anh nói yêu cô lại có thể chủ động hôn anh chứ. Chợt anh nghĩ ra một việc mà anh không kịp làm trước khi rời khỏi quán cà phê “Love Rain” – dẫn cô đến chỗ bí mât của anh.

Từng đợt gió cuốn theo những bông hoa trắng nhẹ tựa mây bay khắp cả vùng trời. Cô chỉ biết ngồi xuống theo lực kéo của Ma Kết, tựa đầu vào vai anh để ngắm, thầm nghĩ rằng cô cũng như hoa bồ công anh vậy. Cuối cùng thì cô đã có thể hạnh phúc với anh như hoa bồ công anh cùng bay theo gió đến chân trời hạnh phúc.

Và cứ thế, họ tựa vào vai nhau ngắm hoa bồ công anh bay khắp bầu trời màu hoàng hôn đỏ rực. Tình yêu của họ cuối cùng đã được đáp trả, họ ngồi như thế, tựa vào nhau và nhìn xa xăm về phía chân trời.