Truyen 12 Chom Sao Ai Bao Am Binh Xau / Top 5 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Getset.edu.vn

12 Chom Sao Bao Binh Nu Phu Thay Doi Chuong 8

”Bảo Bình!”  ”…” Im lặng là vàng.  ”Bảo nhi~”  ”…” Dm anh không phải là Ngô Gia Minh, đừng gọi tôi một cách buồn nôn như thế!! Nội tâm ai đó gào thét. ”Bảo bối? Hay em muốn anh gọi là gì đây? Cục cưng, bé cưng hay bé yêu?”  ”… Gọi tên tôi là được rồi.” Cuối cùng cô nữ phụ mặt liệt Ngô Gia Bảo Bình cũng lên tiếng sau bao lần nhẫn nhịn. Ngang nhiên ép buộc con gái nhà người ta làm vợ chưa cưới không thèm hỏi ý kiến không nói, ngang nhiên dắt tay cô lên xe cũng không nói nhưng gọi cô bằng ba cái danh xưng là cô chỉ muốn lật bàn. Dm từ lúc cha sanh mẹ để tới giờ Hạ Bảo Bình cô chưa từng bị gọi bằng mấy cái danh xưng sến súa cỡ đó, bộ cô dễ dãi lắm hả? Ngô Gia Minh là cô còn chịu được vì ông ấy là cha còn cô đang đóng vai trò là con gái, còn Ninh Thiên Yết? Gọi một người chỉ vừa mới làm quen trong giây lát là bảo bối? Chẳng lẽ đây là sự vô sỉ vô địch của nam chính ngôn tình trong truyền thuyết? Vậy phải áp dụng vào nữ chánh chứ sao lại là cô?  Nam chính, tôi khẩn cầu anh quay xe lại! Nữ chính vẫn còn chờ anh ở nhà kìa. Hay anh muốn bắt cóc tôi đi để thủ tiêu? Rốt cuộc kịch bản đã lệch lạc tới chỗ nào rồi? Mới sống lại chưa đến một tuần mà đã phải từ giã đi gặp ông bà?  Nội tâm phun tào phong phú nhưng bên ngoài vẫn trưng ra cái mặt thản nhiên. Ninh Thiên Yết vừa lái xe vừa nhìn Bảo Bình, miệng cười mỉm. Đều là đồng loại mặt liệt với nhau cả nên anh hiểu cái cô ‘đồng nghiệp’ này đang nghĩ gì mà. Lúc đầu cứ tưởng giả vờ ai dè lại là thật, Ngô Gia Bảo Bình quả thật chỉ muốn tránh xa anh hết mức có thể. Đây là lần đầu tiên đó nha~, cô gái này quả là thú vị mà~  ”… Chúng ta đang đi đâu?”  ”Đến trường” Thôi thì tiếp tục sự nghiệp giả lạnh lùng nào, không phải con gái thời nay hay thích boy nạnh nùng sao? Nội tâm người nào đó tự hỏi. ”…” Hết gì để nói rồi. Thôi thì nín luôn đi. Không khí yên lặng bao trùm trong xe từ nhà đến trường, hai người mặt than ngồi với nhau không nói câu nào khiến nhiệt độ trong xe giảm xuống mức âm mặc dù bên ngoài đang là mùa hè, cứ như là tủ lạnh LG và tủ lạnh Panasonic đấu đá xem ai lạnh hơn ai vậy. :)))  Khi xe đến trường, Bảo Bình thở phào vì cuối cùng cũng thoát khỏi cái thằng cha nam chính biến thái này, cô chỉ muốn nhanh chóng lên lớp để ngủ một giấc thôi. Nhưng vấn đề thật sự ở đây là…  How to xuống xe??!!  Thấy xe của tổng tài đại nhân nhà họ Ninh xuất hiện là cả đám con gái trong trường đã nhao nhao như bầy ong thợ động dục khi thấy ong chúa :). Với cương vị là pháo hôi và nữ phản diện, Bảo Bình cảm thấy bây giờ cô chỉ cần xuống xe một phát là cả một xô máu chó ụp đầy đầu ngay.  Hóa ra đây mới thực sự là ý định của anh đi? Lấy tôi làm bia đỡ đạn cho nữ chính? Để tôi hứng lấy bao nhiêu sự ganh ghét của đám fan girl của anh còn anh thì thong thả đi cưa định mệnh của đời anh? Lúc này thật sự là muốn tự tử mà  -_-!! Gào thét trong im lặng.  Nhưng Bảo Bình nghĩ như vậy thực sự là oan cho Thiên Yết a~ Anh chỉ lo ngắm cô vợ chưa cưới của mình mà quên đi một vấn đề quan trọng là đám con gái trên trường. Giờ anh cũng giống như Bảo Bình thôi, kẹt cứng ngắc ở trên xe và lâm vào bế tắc.   ”… Xuống xe thôi!” Thôi thì đằng nào chả chết, cứ liều vậy.  ”Nếu em muốn bị dẫm bẹp thì cứ tự nhiên.” Thản nhiên gác tay lên đầu nhìn cô cười nói.  ”…” Đây thực sự là nam chính lạnh lùng trong nguyên tác? Sao cứ có cảm giác đây là một thằng cha bại hoại ưa đi chọc ghẹo con gái nhà lành vậy? Hay sự lạnh lùng chỉ phát huy được với nữ chính? Ngược đời rứa??!! Đây thực sự là nam thần mà cô đã đọc sao? Đúng là lừa tình mà.   ”Nếu vậy anh nghĩ cách đi chứ?” Lỗi này là do ai hả? Tất nhiên câu sau là phải nuốt vào bụng. Cô chưa muốn chết đâu. ” Em chỉ cần chờ một chút thôi.” ”?” Mang theo dấu chấm hỏi to đùng quay qua nhìn bên ngoài. Bảo Bình ngạc nhiên, Wow đám fan girl đâu hết rồi. Mở cửa xe ra, thấy giữa sân trường là dàn hậu cung và nữ chính đang giữa một đám fan lẫn lộn. Hóa ra là nhờ mấy người này hút hết mấy con kiến phiền phức đi. Bảo Bình thở phào, xoay người tính đi lên lớp.  ”Chị ơi!” ”!!!” Quả nhiên là phận nữ phụ vẫn phải lên sàn thôi. Quay người thấy nữ chính đang xông đến cùng dàn nam chính đang đi tới cộng với cái tên nam thần ‘nạnh nùng’ ở bên cạnh là Bảo Bình thấy mình thật giống cái bóng đèn 100W mà, sáng chói hơn cả mặt trời. Yến Nhi lao vào lòng Bảo Bình một cách mạnh bạo làm cô nàng suýt ngã ngửa, may là có Ninh Thiên Yết đằng sau đỡ cho chớ không là té sml rồi :))) Ôm chặt thắt lưng chị hai yêu quý của mình, Ngô Gia Yến Nhi trừng mắt nhìn cái tên được xưng là ‘anh rể tương lai’ của mình. Ninh Thiên Yết cũng chẳng sợ gì mà không nhìn lại, cái cô em gái của vợ mình hình như bị siscon í nhở? Hai chị em nhà này đúng là thú vị mà~ Chắc sau này sẽ vui lắm đây.  Siscon: Sister Complex: Hội chứng cuồng chị gái hay là em gái nha~  ”Chị ơi, chị có sao không?” Yến Nhi ánh mắt rưng rưng nhìn Bảo Bình làm toàn thân cô nổi hết cả da gà. ”… Không sao.” Cái cảm giác như mẹ hiền nhìn mình một cách buồn rầu gào lên ”Bảo nhi số khổ của ta ơi!” này là sao?  ”Yến Nhi, em việc gì phải đi lo lắng cho cô ta?” Dương Song Tử nhăn nhó nói, sau bao nhiêu chương bị cắt đất diễn thì cuối cùng anh cũng lên sàn.  ”Đã lâu không gặp, đại tiểu thư Ngô Gia” Lãnh Kim Ngưu ngã ngớn cười. Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén nhìn chằm chằm Bảo Bình khiến Ninh Thiên Yết và Ngô Gia Yến Nhi không thoải mái cho lắm. Cảm giác như có thêm tình địch vậy.  ”Cô thật sự đã nói thật nhỉ?” Triệu Xử Nữ khoanh tay lẳng lặng đứng nhìn. Hẳn là hắn vẫn không tin được việc tiểu thư chua ngoa từ bỏ không bắt nạt Yến Nhi của hắn.  ”Bảo Bình!” Dương Sư Tử chỉ gọi cô một tiếng nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Ninh Thiên Yết đứng sau. Biểu cảm như kiểu ”WTF??!! Cần lời giải thích?”  Mặt tái xanh và bụng trống rỗng, Bảo Bình lâm vào tình trạng rối ren chưa từng có. Trời ạ! Cô chưa có ăn sáng đâu. Mới sáng sớm dậy đã bị bắt cóc tới trường, giờ lại đứng đây chịu sự áp bức tra khảo của lũ con ông cháu cha. Bảo Bình thề là cô chỉ muốn xỉu thôi… Và cô xỉu thiệt!!  Mở mắt ra thì thấy cô y tế nhìn mình mỉm cười dịu hiền như ánh nắng chân lý chói lóa qua tim, Bảo Bình cô thề từ lúc cô xuyên qua thì đây là người duy nhất mà có thể nói là bình thường nhất. Cảm động vl!! Cuối cùng cũng gặp được một người đồng minh rồi, là một người bình thường sống trong cái lũ động kinh thì chắc có ngày cô cũng điên theo lũ đó luôn.  Chỉ là sau này bà cô y tế ‘bình thường’ này sẽ vả bôm bốp vào mặt cô khi nghĩ rằng bả là một người bình thường :))) Thế giới này điên rồi… ”Em bị ngất vì chưa ăn sáng dẫn đến việc bị hạ đường huyết. Haiz, giới trẻ ngày nay thật không biết cách chăm sóc bản thân mình gì cả.” Lắc đầu cứ như một bà già 70 tuổi.  ”Cô tên Lam Nhân Mã, giáo viên y tế của trường, Đừng nhìn cô như thế, đại tiểu thư Ngô Gia, nghỉ ngơi đi, cô xin phép cho em rồi.” Nhân Mã giơ tay đầu hàng, cười thân thiện nhìn Bảo Bình. Lam Nhân Mã? Chẳng phải cũng là một nữ phụ trong nguyên tác sao? Là đồng minh của nữ chính trong công cuộc trốn học có phép :)) Cô này thì cổ yêu thầm ông thầy trong trường tên là Ân Bạch Dương hay sao í nhỉ? Nếu cô nhớ không lầm thì hiện giờ 2 người yêu thầm nhau nhưng chưa thổ lộ, nhờ nữ chính khích lệ nên mới đi tỏ tình và đại thành công.  Ân Bạch Dương? Ầy, là ông thầy dạy toán lớp cô đây mà. Trái Đất thật tròn làm sao? Cô có nên thay thế nữ chính làm thần cupid không nhỉ? Nói là thầy cô vậy thôi chứ cô thì chỉ mới có 20 còn thầy thì 23. Trẻ vãi nồi~  Chỉ là bây giờ tác hợp thì sớm quá, ít ra thì phải đợi ít nhất là Yến Nhi chịu chấp nhận dàn hậu cung của cô ta đã thì Bảo Bình cô mới ra tay. Nghĩ đến đó Bảo Bình gác tay lên đầu nằm ì xuống giường. Ây giường mềm quá, hôm nay quyết định sẽ đóng đô ở đây luôn~ Đang nằm lim dim sắp ngủ chợt nghe Lam Nhân Mã khúc khích cười ”Học trưởng Ninh Thiên Yết vạn người mê là bạn trai em à?”  NÀ NÍ??!!  Bật dậy với một tốc độ xém tí nữa là lọt giường. Bảo Bình chảy mồ hôi hột, hình như cô vừa mới nghe lầm đi. Lam Nhân Mã vừa mới nói cái gì? ”Cô nghe cái đó ở đâu ra?”  ”Ầy, trong trường đồn ầm lên kia kìa, nói em vọng tưởng trèo cao lên làm phượng hoàng, câu dẫn học trưởng, nhưng bị học trưởng hắt hủi. Nhưng điều đó đã bị gạt từ khi em ngất xỉu và được Ninh Thiên Yết mang đến đây. Good job đấy cô bé, sao em cưa được cục băng như thằng đó thế?” Chống cằm ngồi hóng chuyện y như bà bán cá… Mang?? Ninh Thiên Yết mang cô đến đây?? Tai mình hình như có vấn đề… ”…Ninh Thiên Yết mang em đến đây?” Run lẩy bẩy hỏi lại, cầu trời đừng là thật… ”Đúng rồi đó, còn bế theo kiểu công chúa nữa. Hiện giờ em đã trở thành đề tài hot trong trường rồi. Cẩn thận với đám fan girl nha cô bé~ Theo cô thấy thì sau này có lẽ em còn đến thăm cô dài dài :))” Hoàn toàn là giọng điệu vui sướng khi người gặp họa, Lam Nhân Mã thực sự đang cười trên nỗi đau của người khác và cô cảm giác rất tự hào =))) Còn đối với Ngô Gia Bảo Bình lúc này… ẦM!!! ĐẤT TRỜI SỤP ĐỔ!! Thôi xong! Vĩnh biệt cuộc sống cấp 3 êm ả tươi đẹp của tôi ơi…~ _______________________________________________________________________________ HAPPY NEW YEAR nha mọi người!! Đăng chap mới coi như là quà tặng lì xì nha~  

Truyen 12 Chom Sao Va Pha Le Tinh Yeu Gtnv

Truyen 12 Chom Sao Va Pha Le Tinh Yeu Gtnv

Giới thiệu nhân vật:

* Bạch Dương

Anh là công tử của một tập đoàn Aries lớn thứ 6 thế giới nên mang phong thái của một người có thân phận và địa vị cao quý. Anh có tố chất chất của một nhà lãnh đạo với ánh mắt đầy sự cương quyết. Tính khí Bạch Dương bốc đồng và thích chiếm hữu, anh cũng rất tự tin với năng lực của mình. Anh thường nổi giận rất vô cớ nhưng cũng mau quên, rất ghét cảm giác bị phản bội. Anh là lớp trưởng và sở hữu viên pha lê màu đỏ.

* Kim Ngưu

Là con thứ của một tiệm bánh kẹo nổi tiếng nhất nhì đất nước, trình độ vị giác của anh đã lên tới hạng cực đỉnh. Anh là con trâu ham ăn nhất trong nhóm bạn, có vẻ như anh có cái dạ dày không đáy. Tuy ăn nhiều là vậy nhưng body của anh cũng khá chuẩn do có chế độ luyện tập thường xuyên. Anh là một người vui vẻ, hài hước, và đôi lúc có những trò ngịch ngợm hơi quá lố, kẹo kiệt trong mắt người ngoài nhưng lại khá rộng rãi với bạn bè. Kim Ngưu sở hữa viên pha lê màu xanh cây. * Song Tử

Cha anh là chủ của công ty đồ chơi lớn nhất nhì đất nước, mẹ anh qua đời do một tai nạn máy bay khi đang bay về nước sau khi đi công tác, lúc đó anh mới 5 tuổi. Xác của những hành khách trên chuyến bay đó đã được tìm thấy nhưng do thi thể bị va đập mạnh nên không thể nhận diện ra được từng người. Chính vì vậy anh luôn nuôi hi vọng rằng mẹ anh chỉ bị mất tích chứ chưa chết, nỗi đau quá khứ khiến anh sống buông thả, học hành sa sút, lấy việc tán gái làm trò đùa. Ẩn đằng sau lớp mặt nạ hay cười đó là một tâm hồn bị tổn thương, mỗi lần ngủ anh lại mơ về người mẹ quá cố của mình, anh chưa từng yêu ai thật lòng cả. Song Tử sở hữu viên pha lê màu cam nhạt. * Cự Giải

Bố mẹ cô đều là những đầu bếp giỏi nhất, nhì thế giới nên cô cũng được thừa hưởng gen di truyền từ họ. Cô theo phong cách của một tiểu thư hiền lành, nhã nhặn và cũng có nét đáng yêu. Lĩnh vực của cô là làm bánh ngọt, từ nhỏ cô đã từng đạt huy chương vàng trong giải đầu bếp nhí toàn quốc và cô luôn là đầu bếp chính của nhóm. Cự Giải và Song Ngư là bạn thân từ nhỏ, hai người rất hiểu ý nhau và cũng có nhiều điểm giống nhau. Cự Giải sở hữu viên pha lê màu ngọc trai.

* Sư Tử Anh là con thứ của tập đoàn kinh doanh bất động sản Leo, vì vậy không phải là người thừa kế tài sản của tập đoàn mà chỉ được hưởng một phần nhỏ trong đó. Từ nhỏ anh đã thiếu tình thương của cha mẹ vì họ thường chăm lo cho anh của Sư Tử-người thừa kế tập đoàn hơn là anh. Dần dần, anh trở thành một người ích kỉ, hống hách và cứng đầu, anh chỉ muốn là người lãnh đạo dù trong bất cứ tình huống nào. Lòng tự trọng của anh rất cao và anh không cho phép bất cứ ai giúp đỡ mình, anh cũng là một đứa mê game. Sư Tử sở hữu viên pha lê màu vàng. * Xữ Nữ

Dòng họ của cô có gia truyền làm nhà giáo nên từ nhỏ đã phải chịu sự giáo huấn nghiêm ngặt và hoàn mĩ để giữ vững phong cách của một giáo viên gương mẫu. Cô học giỏi, là người siêng năng nhất trong các sao nữ nhưng chỉ số IQ của cô thì không được thừa hưởng từ cha mẹ nên kết quả học tập cũng chỉ đứng tư hoặc năm. Xử Nữ là người luôn yêu cầu sự hoàn mĩ, nhiều khi cô xét nét và kĩ tính đến mức cả đám bạn của cô cũng phải ngán, một khi cô đã giảng đạo lí rồi thì chỉ có trời mới cứu được, tuy nhiên cô lại là người luôn chăm lo cho các sao, nhiều lúc cô rất hiền và giàu tình cảm. Xữ Nữ sở hữu viên pha lê màu xanh biển.

* Thiên Bình

Bố mẹ cô đều là những nhà thiết kế thời trang nổi tiếng nên cô cũng khá sành về thời trang, cô cũng là một chuyên gia tư vấn thời trang của nhóm. Phong cách của cô thường là những bộ đồ trẻ trung năng động, đôi lúc cũng có những bộ rất nữ tính. Cô là người hậu đậu nhất nhóm, một đứa rất mê ngủ và luôn luôn nói chuyện riêng trong lớp. Tuy nhiên cô là người có trái tim ấm áp, luôn biết quan tâm bạn bè và là người sẵn sàng hi sinh và bạn bè. Thiên Bình sở hữu viên pha lê màu hồng. * Thiên Yết

Qúa khứ của cô chỉ trọn vẹn hai chữ ”trả thù” (sẽ được tiết lộ trong truyện). Bị ám ảnh bởi quá khứ nên tính cách cô trở nên lạnh lùng, ít nói, và cô chưa từng cười với ai ngoại trừ các sao nữ (đó là trước khi ”anh ấy” chưa xuất hiện). Để thực hiện công việc trả thù, từ nhỏ cô đã luyện tập dùng súng và kiếm. Tuy nhiên súng của cô là do bố cô để lại trước đây (bố Thiên Yết làm cảnh sát) nên khẩu súng cũng đã cũ kĩ, khi bắn phát ra tiếng động rất to nên cô không thể sử dụng nhưng cô luôn mang nó theo bên mình để phòng cũng như giữ lại kỉ vật của bố cô. Nhiều lúc cô cũng ranh ma, lém lỉnh, nhưng đó chỉ là đối với những người bạn thân của mình. Thiên Yết sở hữa viên pha lê màu đen. * Nhân Mã

Cô sinh ra trong một gia đình sản suất đồ chơi lớn nhất đất nước nên có lẽ vì thế mà cô rất ham chơi. Tính cô hoạt bát, vui vẻ, hiếu kì, không bao giờ chịu ngồi im một chỗ. Cô luôn là người phá hỏng các quy tắc và cũng rất ghét những bữa tiệc tùng xa hoa của giới thưởng lưu (dù bố mẹ cô luôn ép cô phải đi dự những bữa tiệc đó). Nhiều lúc trông cô như một đứa con trai nhưng cô lại là người mang tiếng cười đến cho lũ bạn. Nhân Mã sở hữu viên pha lê màu cây ô liu. * Ma Kết Là con trai trưởng của một công ty bất động sản lớn thứ 8 thế giới, từ nhỏ anh đã được cha rèn dạy cách kinh doanh cũng như sự cứng rắn khi đứng trên thương trường. Chính vì vậy trong mắt mọi người anh có vẻ hơi già trước tuổi. Đọc sách về các lĩnh vực kinh tế và doanh nhân trên thế giới là sở thích của anh và đó cũng là nguyên nhân có cái danh hiệu ”mọt sách”. Sở hữu trí óc siêu việt, tính cách điềm đạm và bình tĩnh dù ở trong bất kì tình huống nào. Anh là lớp phó học tập của lớp và sở hữa viên pha lê màu xám. * Bảo Bình Bố mẹ anh đều là những nhà phát minh vĩ đại, có lẽ vì vậy mà anh đã bị lây nhiễm tính này từ nhỏ. Anh học giỏi nhất là môn hóa, đam mê những thí nghiệm hóa học và mong muốn rằng sau này có thể trở thành những người tài giỏi như bố mẹ mình. ”Chuột bạch” của anh thường là những người bạn chí cốt hoặc những đứa con gái mà anh đã tán đổ sẵn sàng hi sinh vì anh. Tính cách thay dổi khá bất thường, đôi lúc thì ngây ngô như trẻ con, lúc thì mặt hình sự quá đáng khiến ai cũng phải sợ (như trong hình). Bảo Bình sở hữu viên pha lê màu ngọc lam. * Song Ngư Song Ngư là con của một tập đoàn kim cương lớn nhất thế giới, có thể nói, trong đám bạn cô là người có địa vị cao nhất, nhưng ít ai biết được cô lại có một quá khứ đầy bất hạnh. Nếu Cự Giải theo phong cách tiểu thư thì cô lại là một nàng công chúa mơ mộng. Cô khá rụt rè và yếu đuối, là người rất mau nước mắt và diễn kịch thì số một. Song Ngư hiền lành, ít nói, cô luôn hướng về tình yêu. Tuy nhiên, nếu thường ngày cô hiền lành lương thiện bao nhiêu thì khi cô nổi giận lại độc ác bấy nhiêu (tuy rằng cô chưa bao giờ nổi giận thật sự cả). Cô sống và quyết định mọi thứ theo tình cảm, là chỗ dựa cho các sao mỗi khi họ buồn, và là người luôn ngồi lắng nghe những tâm sự của người khác và an ủi họ. Song Ngư là lớp phó văn nghệ và sở hữu viên pha lê màu tím. * Xà Phu (nhân vật bí ẩn) ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

12 Chom Sao Ki Uc Tuoi Hoc Tro Ki Niem Mua Co Tich Bao Binh Bach Duong

Này, cái bút chì của “bà” thò sang rồi đấy! – Đâu? – Đây, được chưa. Ngày nào cũng thế, tôi và hắn cũng bắt đầu bằng một cuộc đấu khẩu như thế. Hắn là Hoàng Bạch Dương, Dương “sếu” – cả lớp gọi như vậy. Dương “sếu” cao lêu nghêu, da trắng như nàng Bạch Thị Tuyết, cổ hơi dài, học giỏi. Quen nhau được 4 năm nhưng đến năm cuối cấp này tôi mới có “diễm phúc” được ngồi cạnh hắn. Chẳng hiểu sao tính cách hai đứa đối nhau chan chát. Hắn bảo gì là lập tức tôi “bắn đạn” lại nhanh như súng liên thanh và ngược lại, hắn cũng vậy. Vốn là dân chuyên Hóa, cứ hễ động đến tính chất này nọ là hắn lại tuôn ra hàng tràng, giống hệt như cái đài “siêu cấp vô địch” vậy. Tôi chúa ghét! Mỗi lần cả lớp ồ lên vì khâm phục “Sao Dương siêu thế” là một lần tôi cầu “Thưa chúa, xin chúa hãy tắt giùm con cái vô-lum của hắn đi ngay ạ“. Biết tính tôi ghét màu xanh, đồ dùng của hắn lúc nào cũng là xanh và chỉ có xanh. Từ “xanh dương” đến “xanh nước biển”, từ “xanh da trời” đến “xanh lơ”, từ “xanh xao” đến “xanh lá chuối”, hắn “chơi” tuốt. Đã thế lúc nào hắn cũng diễu qua diễu lại, bày hết ra mặt bàn, mặc dù hắn thật sự thích màu đen. Còn nữa, ngoài ra, thay vì gọi hắn là Dương “sếu” hoặc Bạch Dương, bạn cũng có thể gọi hắn là một con tắc kè hoa “chúa”. Là con trai nhưng hắn khoác trên mình toàn những bộ cánh y như quan văn bá võ ngày xưa. Hãy tưởng tượng, ngồi cạnh bạn là là một thằng con trai “trắng hếu” mặc chiếc áo màu xanh có hình con chim và cái lá thì thế nào nhỉ? Ngứa mắt!!!. Đấy, bạn cùng bàn với tôi, Dương “sếu”. Một lần, vào tiết Hóa, tiết học “sở trường” của hắn, cô giáo gọi tôi lên kiểm tra bài. Vốn chẳng ưa gì môn học này nên tôi cứ ấp a ấp úng như gà mắc tóc. Cô hỏi gì tôi không nghe rõ. Đang đứng “bần thần”, tôi chợt nhận được “tín hiệu” phát ra từ trạm phát thanh Dương “sếu”: “phi kim loại, phi kim loại”… Tôi lập tức phản xạ nhanh như tên lửa: – Thưa cô, phi kim và phi kim loại ạ. Cả lớp ngớ người, cô nhìn tôi một cách khó hiểu. Rồi cứ từ dưới lớp vang lên những điệu cười… “chế giễu”. Tôi “lụ khụ” đi về chỗ ngồi và nhận “một cái gậy” cho khỏi ngã. Thì ra, hắn lừa tôi. Thật không tưởng. Đã thế hắn còn làm tôi mất mặt, phen này thì thật sự chiến tranh nguyên tử đã bùng nổ. Từ hôm đó, mặt tôi (với hắn) lúc thì lạnh như Nam Cực, lúc thì nóng như sa mạc Sahara, khi lại sương mù như Anh quốc. Chiến tranh cứ thế kéo dài hết mùa thu nắng ấm… Vẫn như mọi sáng, tôi đến lớp với khuôn mặt lạnh te thể hiện rõ thái độ “không chơi được”. Đặt cặp cái “rầm” y như “khủng bố con nhà người ta”, tôi lừ lừ ngồi xuống. Hôm nay, 24 tháng 12, Giáng sinh và cũng là sinh nhật tôi. Tôi thích không khí Giáng sinh lắm nhưng cứ đến lớp gặp hắn là tôi chẳng thể vui vẻ nổi. Tôi và hắn im lặng suốt cả ngày học. Sao hôm nay hắn chăm chỉ thế nhỉ, cấm có nói câu nào, không đùa để trêu tôi? Kệ, thế càng tốt.

Tôi ngẩng đầu lên thì hắn đã chạy tiêu đâu mất. Trời, Bạch Dương sao? Nhẹ nhàng cất tấm thiệp vào trong cặp… Gió mùa đông cứ thổi, se lạnh… Tôi cứ miên man mãi… Con phố cứ dài mãi… Mai tôi sẽ không phải đóng mặt lạnh đến lớp nữa rồi.

13/8/2018

12 Chom Sao Cac Nguoi Ai Cung Co Benh Chuong 16

Bạch Dương — Hàn Tư Thiện

Kim Ngưu — Tiêu Tử Lan Song Tử — Lê Chất Âm Cự Giải — Song Chấn Lâm Sư Tử — Quyết Trường Chiến Xử Nữ — Huệ Thanh Thiên Bình — Tiêu Ý Lăng Thiên Yết — Chân Huyền Giang Nhân Mã — Tống Hy Thần Ma Kết — Thiên Lạc Ân Bảo Bình — Chu Tư Liên “A?” Quyết Trường Chiến ngạc nhiên nhìn quanh. Căn phòng vốn đang ồn ào lại đột nhiên trở nên im phăng phắc làm cho hắn hơi ngạc nhiên. Hắn nhận ra tất cả bọn họ đều đang hướng mắt về phía cửa với một vẻ mặt lạ lùng, cứ như là đang vây xem đánh lộn. Tò mò với thứ làm cho mọi người trong phòng đều đồng loạt yên lặng, Quyết Trường Chiến cũng hướng mắt về phía cửa. Chỉ thấy một nữ nhân tóc ngắn, vận váy trắng từ tốn bước vào phòng với một nụ cười nhẹ nhàng trên môi. Xinh đẹp, xuất chúng và nổi bật như vì sao sáng nhất giữa trời đêm, từng cử động đều uyển chuyển như nước và mang theo nét thanh lịch cao quý mà chỉ có những nữ hoàng, công chúa mới có. Dường như tất cả mọi người đều nín thở theo dõi từng cử động của nàng ta. Tiếng “cạch cạch” của giày cao gót va chạm với sàn đá giống như được phóng đại gấp mấy lần ở trong không gian im ắng này, dù chỉ đang bước vào một căn phòng, nàng lại mang cho người nhìn cảm giác rằng dưới chân nàng ấy là một con đường dát vàng, chỉ dành riêng cho vua chúa. A…. Tống Hy Thần đến rồi. Và điều đầu tiên mà Quyết Trường Chiến làm sau khi nhận ra vị biểu tỷ đáng sợ của hắn đã đến, là liếc nhìn sang cái bàn ở góc tường nơi mà Tống Lập Thần đang trốn. Đúng như hắn dự đoán, trong khi tất cả mọi người đều đang nín thở vây xem Tống Hy Thần như thú hiếm, Tống Lập Thần tranh thủ lấy cơ hội thoát thân, đang rón rén đi sát tường như một tên trộm, đích đến là cái ban công ở gần chỗ hắn. Mí mắt của Quyết Trường Chiến không nhịn được mà bắt đầu giựt liên hồi. Ra ban công rồi làm sao nữa? Trèo xuống hả? Nhảy xuống hả?? Đôi lúc hắn nghi ngờ là mình có quan hệ máu mủ với tên điên này! Tống Hy Thần dường như không để ý đến hàng trăm cặp mắt như đang muốn ăn tươi nuốt sống nàng, bình thản nhìn xung quanh như đang tìm gì đó. Khi nhìn thấy tổ hợp ba nam nhân vô cùng chói mắt ở góc phòng, nàng mỉm cười hài lòng vì đã tìm thấy thứ mình muốn, chậm rãi bước về phía tổ hợp kia. Khi mọi người trong phòng thấy đích đến của nàng, bọn họ đều ăn ý mà xoay mặt đi, quay trở lại chuyện mình đang làm dở dang lúc nãy. Tướng đi của Tống Hy Thần rất đẹp, không quá nghệ thuật như người mẫu chuyên nghiệp, nhưng sự thanh lịch ẩn trong từng cử động uyển chuyển như nước. Và quan trọng nhất là ngoại hình đẹp, có khí chất, ngoại hình đẹp, có khí chất, ngoại hình đẹp, có khí chất. Chuyện quan trọng nhắc lại ba lần! Đẹp đến đâu thì đẹp, trong mắt Quyết Trường Chiến, đây giống như là cách một con báo đen từ tốn chậm rãi tiếp cận con mồi mình mới tìm thấy, để dụ dỗ chúng vào bẫy bằng mật ngọt, rồi vắt kiệt hết giá trị của chúng trước khi nuốt chúng vào bụng. Và Quyết Trường Chiến bây giờ chính là con mồi chứ không ai khác! Khi đã tiếp cận nhóm ba người một khoảng cách khá gần, Tống Hy Thần đưa tay nhấc một ly champagne trên khay của một người phục vụ vừa mới lướt qua, nâng ly về phía ba người họ như một lời chào, “Buổi tối tốt lành, các quý ông.” Quyết Trường Chiến không bỏ lỡ cái nhìn mà Tống Hy Thần ném cho cái ban công ở gần đó — cái ban công mà Tống Lập Thần vừa mới dùng để tẩu thoát. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau lưng, Quyết Trường Chiến thầm cầu nguyện cho biểu ca của mình sống sót, vặn ra một nụ cười đáp lời Tống Hy Thần: “Buổi tối tốt lành, biểu tỷ.” “Biểu tỷ.” Hàn Tư Thiện — thanh niên không làm gì sai trái, lãnh đạm gật đầu chào. Lê Chất Âm: “Chào buổi tối, Tống tiểu thư.” “Tiểu Chiến.” Tống Hy Thần ngay lập tức điểm danh Quyết Trường Chiến với ánh mắt sắc bén, “Lập ca không đến à?” Nụ cười vặn vẹo trên mặt Quyết Trường Chiến càng thêm méo mó. Lê Chất Âm ngay lập tức nhận ra đây là chuyện nội bộ, rất thức thời mà lùi lại một bước, uống champange ngắm phong cảnh, giả làm người tàng hình. Câu hỏi vừa ra, Hàn Tư Thiện liền nhìn Quyết Trường Chiến với một ánh mắt kỳ lạ, sau đó quay sang hỏi Tống Hy Thần: “Lập ca mới về nước gần đây, đúng không?” Quyết Trường Chiến đã sắp khóc ngất trong nhà vệ sinh! Má cái tên đồng đội heo này!! Tự nhiên khi không ngươi lại bồi thêm câu đó là sao!?  Sẽ chết người a! Không chỉ một mà là hai mạng người đó á!! Tống Hy Thần mỉm cười với Quyết Trường Chiến, nhưng những gì Quyết Trường Chiến thấy chỉ là một cơ hội sống sót cuối cùng trước khi bị xé xác. Và như mọi con người có một bộ não bình thường, Quyết Trường Chiến tất nhiên nắm lấy cơ hội đó. “Có chứ! Lập ca muốn làm diễn viên như vậy, sao có thể bỏ qua một bữa tiệc mà ngay cả Tiêu ảnh hậu cũng có mặt chứ!” Ánh mắt Hàn Tư Thiện nhìn Quyết Trường Chiến càng kỳ lạ hơn nữa sau câu nói này. Tống Hy Thần lắc ly champange trong tay, hai góc của đôi môi hình trái tim hạ xuống, hình thành một cái bĩu môi mà làm cho Quyết Trường Chiến muốn run bần bật, “Vậy thì Lập ca đang ở đâu? Ta không thấy hắn.” Quyết Trường Chiến cảm thấy mình nên dập đầu xin lỗi Tống Lập Thần sau khi chuyện này kết thúc, và tất nhiên là với điều kiện Tống Lập Thần còn sống! Không sao đâu, đây cũng chỉ là thêm một dòng trên cái danh sách ‘những pha phản bội đi vào lịch sử’ dài dặng dặc của anh em bọn họ thôi à. Tự thôi miên xong, Quyết Trường Chiến bán đứng biểu ca của hắn mà không hề do dự: “Ta nghĩ Lập ca vừa mới ra ban công hóng gió.” Bây giờ hai hàng lông mày của Hàn Tư Thiện đã mất tích đằng sau tóc mái của hắn luôn rồi. “Vậy sao?” Tống Hy Thần cong cong khoé môi, sau đó nhìn về phía sân khấu, “Một lát nữa lại đi tìm hắn vậy, cũng đã đến giờ rồi.” ‘Giờ’ ở đây, chính là lúc nhân vật chính của bữa tiệc xuất hiện. Tống Lập Thần ngươi gặp may rồi đó! Quyết Trường Chiến giữ vững nụ cười vặn vẹo trên mặt, nhanh chóng cho tay vào túi, cầm lấy điện thoại, mò mẫm nhấn gọi cho Tống Lập Thần — tín hiệu để cho thanh niên ấy biết hắn đã bị phát hiện. Quyết Trường Chiến vừa mới hành sự xong, quay mặt về phía sân khấu thì đèn trong phòng đột nhiên tắt hết. Và tất nhiên, như mọi màn xuất hiện của các nhân vật chính, chỉ có đèn ở sân khấu còn sáng chói. “Chào buổi tối.” Thiên phu nhân cầm mic, duyên dáng nói. Dù đã quá năm mươi, bà vẫn trông rất trẻ trung do nhan sắc được bảo dưỡng tốt và gu thời trang thời thượng, “Cảm ơn các vị đã cùng đến chung vui với chúng ta hôm nay.” Chung vui ở đây dĩ nhiên là niềm vui của Thiên phu nhân khi con của bà về nước rồi. Đến thì đến, nhưng có ai thật sự vui không thì không chắc. Quyết Trường Chiến liếc nhìn Hàn Tư Thiện như thể Hàn Tư Thiện bị đánh tráo với một kẻ giả mạo, “Từ khi nào mà ngươi đã bắt đầu nghe ngóng tin đồn rồi?” Loại người cứng nhắc như Hàn Tư Thiện mà thèm đi nghe tin đồn, quả thật quá khó tin đi. Hàn Tư Thiện quá quen Quyết Trường Chiến đâm chọt, không thèm để ý đến hắn mà chuyên chú nghe chủ tiệc phát biểu. Thiên phu nhân cùng Thiên lão gia chỉ nói thêm vài câu, rồi nhường lại sân khấu cho ngôi sao của bữa tiệc — Thiên Lạc Ân. Đương nhiên, là ngôi sao của bữa tiệc thì hắn phải xuất hiện thật là dramatic, thật là hoành tráng, đúng không? Theo Quyết Trường Chiến, có thể tóm gọn lại là: sự xuất hiện của một quàng tử bước ra từ truyện cổ tích! Vậy thôi! Tống Hy Thần đứng ở kế bên hắn cong môi cười mỉm, bóng tối của căn phòng che đi biểu cảm trên mặt nàng, chỉ nghe thấy nàng nhẹ nhàng lẩm bẩm, “What a grand entreé.” Nhẹ nhàng như khói luẩn quẩn, đặc biệt mang theo âm điệu của ma nữ trong phim kinh dị. Quyết Trường Chiến rợn cả tóc gáy, hai hàng nước mắt khẽ tuôn rơi trong lòng. Tổ tông của con ơi, có thể đừng hành xử đáng sợ như vậy không!? Đây là phim drama kịch tính chứ không phải phim kinh dị, đừng có cua gắt à nha!! Cách không xa ở bên ngoài khách sạn, Tống Lập Thần đang ngồi trong một quán cà phê đột nhiên thấy điện thoại rung. Hắn lập tức nhận ra đây chính là tín hiệu mà Quyết Trường Chiến gửi đến! Quả nhiên….. Tống Lập Thần cười một nụ cười không biết là đau khổ hay là tự hào. Tống Hy Thần mà không tìm được hắn thì hắn sợ là em gái hắn bị đánh tráo rồi á. Hắn thanh toán tiền ly cà phê, tiêu soái đứng dậy, ưu nhã mỉm cười, bước đi nhẹ nhàng thoải mái như thể người đang đi tìm chết. Đúng vậy! Hắn chuẩn bị quay lại khách sạn Đới Giai! Để làm gì á? Tất nhiên là để gom đồ chạy rồi, hắn đâu thể bỏ lại hết đồ đạc của mình ở đó nha? Tiếp tục thôi miên bản thân ‘nơi nguy hiểm nhất là an toàn nhất’, Tống Lập Thần bắt taxi về khách sạn Đới Giai. Trên đường đi, hắn nhắn tin cho Quyết Trường Chiến: “No weaseling out. We die like men.” Tất nhiên hắn biết là Quyết Trường Chiến đã bán hắn rồi. Tình nghĩa anh em mấy chục năm mà không bán đứng nhau mới lạ. “Thế nào, đã mở mang tầm mắt đủ chưa?” Giọng nói đột nhiên vang lên đằng sau lưng khiến cho Chân Huyền Giang giật mình không hề nhẹ, xém nữa theo bản năng mà quăng cả khay đồ uống trong tay ra đằng sau. Người đằng sau đặt một bàn tay lên bờ vai nàng, như để nhắc nhở Chân Huyền Giang rằng nàng đang ở đâu. “Chỉ là ta thôi mà. Sao lại căng như dây đàn vậy?” Kẻ vừa mới làm nàng giật mình, không ai khác ngoài Song Chấn Lâm. Một nửa thân của hắn chìm trong bóng tối, nụ cười trên mặt của hắn cũng vậy, cho nên Chân Huyền Giang không phân biệt được là hắn đang châm chọc hay là đang trấn an nàng. “Đủ rồi. Quan trọng nhất là vị Lê tổng kia nhìn ta không dưới hai lần. Ta nghi ngờ rằng hắn cảm thấy ta rất quen thuộc.” Chân Huyền Giang bực bội trả lời. Song Chấn Lâm lại mỉm cười như thể đó không phải chuyện lớn, “Vậy thì đến lúc thay ca rồi. Ngươi xuống hầm ruợu đi.” Chân Huyền Giang khó hiểu nhíu mày. Cùng lắm là chuyển sang hội trường khác thôi, hôm nay tiệc của Thiên gia không phải là bữa tiệc duy nhất ở Đới Giai. Tại sao hắn lại kêu nàng xuống hầm rượu? Như để trả lời câu hỏi trong mắt của Chân Huyền Giang, Song Chấn Lâm mỉm cười. Lần này, nụ cười của hắn có chút kỳ lạ, không có châm chọc hay ngả ngớn, ngược lại — Chân Huyền Giang không biết mình có gặp ảo giác hay không, mang theo một cảm giác trầm trọng. “Một lát nữa sẽ xảy ra vài chuyện….Thú vị.”