Nguyệt Ngôn nghe xong có chút xúc động:– Ta vốn muốn về quê thăm cố thương, thình lình người lăn từ trên vách núi xuống, nằm bất động trước khệu, là tại sao lại ra nông nỗi này? Trưỡng lão mà ngươi nói đâu?Làm sao đây, ta cũng không biết sao ta lại ở đây nữa mà, không lẽ lại nói ta rơi từ thác nước rồi xuyên không rớt trúng kiệu của bà, thôi thì bịa ra một câu truyện khác vậy.– Mấy năm nay thôn nữ tử bị hạn hán kéo dài, lương thực trong làng cũng bị cạn kiệt, người trẻ tuổi trong làng đều dọn đi, trưỡng lão vì tuổi già lại chịu đói nên không trụ nỗi nữa, nữ nhi vì muốn tìm thức ăn nên rời làng, chẳng may lại lạc vào rừng sâu không tìm được hướng ra, vì kiệt sức nên ngã từ vách núi xuống, cũng may còn giữ được mạng.– Ngươi thật đáng thương, tuy mới biết không lâu nhưng ta rất mến ngươi. Ta chỉ có 1 đứa con trai không có con gái, ngươi có muốn làm nghĩa nữ của ta không?– Vậy… vậy có được không ạ?– Tất nhiên là được rồi_ Nguyệt Ngôn mĩm cười.Ma Kết khẽ gật đầu, Nguyệt Ngôn hài lòng rời đi. – Ngươi cứ nghĩ ngơi đi, mai chúng ta sẽ về kinh thành.
Đợi bà ấy rời đi, Ma Kết bước xuống giường. Nàng đến gần chiếc gương to cạnh cửa sổ, nhìn mình trong gương Ma Kết có chút bất ngờ.Thân thể này sao lại xinh đẹp đến vậy, mái tóc đen dài, đôi mắt nâu sắc bén, làn da như tuyết trắng mơ hồ, tuy mới chỉ độ 15t nhưng nhan sắc quả thật khiến nam nhân trưởng thành cũng phải thèm thuồng. Việc xuyên không này có vẻ thuận lợi hơn nàng nghĩ, giờ được làm nghĩa nữ của một thương gia giàu có, sắc đẹp thì không cần bàn, như vầy nàng có thể làm lại từ đầu, buông bỏ cuộc sống chém chém giết giết lúc trước, có thể một lòng tìm kím được một tri kĩ trân thành . Tri kĩ sao? Lại muốn tìm hảo tỷ muội? Ra nông nôi này không phải cũng nhờ vào hảo tỷ muội đó sao.