Ma Kết ! Em Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ ?

Tôi chạy một mạch vào phòng ngủ, nhảy lên giường, ra vẻ điềm tĩnh vuốt lại mái tóc cho tới khi tên hoàng tử đó vào. Cậu ta được người hầu bế vào phòng, nhìn kĩ cậu ta tôi càng thấy bật cười, thật sự không hiểu tại sao cậu ta lại chọn cho mình một bộ trang phục xanh từ đầu đến chân như vậy, kể cả đôi vớ , cái gặng tay cậu ta cũng lấy màu xanh, nom như thể con ếch vậy. Mặc dù đúng là trang phục được may rất khéo,tinh tế tới từng đường viền trang trí và cả bộ trang phục cùng phụ kiện của cậu ta toát lên vẻ uy nghiêm và cũng đã chứng tỏ phần nào tài hoa của người may và nhà thiết kế đã chọn trang phục cho cậu ấy. Nếu không ai để ý kĩ thì quả nhiên bộ trang phục rất tuyệt vời, còn với con mắt của tôi, tôi có thể thấy sự vội vã trong cách chọn. Bởi lẽ với gương mạt còn non nớt , nếu tôi mạn phét nói thẳng thì phải là non choẹt thì đáng lẽ họ phải chọn phụ kiện khác chứ không phải thế này, tôi chăm chú nhìn cậu ta hồi lâu rồi giật mình để ý tới cử chỉ. Hình như tôi đã quên thứ gì đó…

Tôi bình tĩnh ra hiệu cho vú em của tôi bế tôi xuống khỏi giường, rồi tôi nhẹ nhàng bước tới cậu ta, phần để nhìn rõ cử chỉ, phần để hoàn thành nghĩa vụ. Cậu hoàng tử này chắc cũng đã được tập luyện trước khi tới dinh thự của chúng tôi nên cậu ta đã biết phải làm gì khi thấy tôi xuống khỏi giường và bước tới chỗ cậu ấy . Cậu ta ra hiệu với người hầu của mình thả cậu ta xuống, rồi thanh thản bước tới chỗ tôi. Lại cũng là màn luyện tập từ trước , cậu ấy cúi người cung kính trước tôi một hồi, đó đúng là cách chào tôn trọng mà được dàn dựng tốt nhất mà tôi thấy. Hiển nhiên,tôi cũng phải nắm nhẹ váy của mình, nhún người, kéo rộng váy và cúi đầu hướng về cậu ta, tôi thấy cậu ta lẩm bẩm trong mồm như đếm số . Quả nhiên là dàn dựng, chẳng những cậu ta đã đúng nghi thức chào hỏi mà còn đúng luôn cả thời gian cúi đầu. Khi cậu ta chở tư thế, đúng thẳng dậy cũng là lúc tôi ngẳng lên, xem xét ha hành động của cậu ta. Như thể cô hầu nữ của cậu ta đã hiểu ý cậu chủ của mình, cô ta hắng giọng, nói nhẹ:

-THƯA CÔNG CHÚA, CHÚNG TÔI TỚI CHÀO HỎI ĐÔI CHÚT, KHÔNG BIẾT ĐÃ LẤY ĐI CÔ BAO NHIÊU THỜI GIAN RỒI. GIỜ CHÚNG TÔI XIN MẠN PHÉP TỰ MÌNH THĂM QUAN CĂN NHÀ, NGƯỜI CỨ VIỆC NGHỈ NGƠI ĐI Ạ.

Tôi chẳng lấy làm lạ, mà còn mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại bằng cách gật đầu, tôi biết rằng chỉ cần làm thế thì người vú của tôi sẽ biết làm gì tiếp theo. Quả nhiên, quản gia đã chờ trước bên ngoài và bước vào phòng gõ cửa:

-Thưa công chúa, tôi đã được lệnh của hoàng đế và nữ hoàng dẫn hoàng tử đi thăm quan, chỉ cần người cũng đồng ý giao phó, tôi sẵn lòng làm việc này.

Cái kịch bản này đã theo đúng sắp xếp, chả lẽ tôi lại đảo lộn nó, tôi nhẹ nhàng gật đầu rồi ra hiệu cứ làm theo ý của quản gia, và ông ấy cũng hiểu, và như thể sai khiến, ông ấy đứng đợi thêm vài phút rồi mới dẫn hoàng tử cùng người hầu của họ ra khỏi phòng.

Tiếng chân đi rất xa rồi tôi mới thở phào,nghiêng đầu trầm tư hồi lâu. Theo tôi nghĩ, hoàng tử cùng người hầu của họ gọi tôi là công chúa chắc là theo lịch sự nhưng còn quản gia, sao lại gọi thế nhỉ? Tôi quay sang phía vú em của mình, khẽ hỏi:

-Chũng ta cũng là 1 trong các gia tộc hay sao mà họ gọi toi là công chúa?

Bấy giờ, người vú em của tôi chở nên hơi ngạc nhiên, những cũng kẽ cười rồi trả lời:

– Thưa cô chủ, gia đình chúng ta quả nhiên là 1 trong gia tộc, mà không những thế còn là gia tộc lớn nhất. Tôi thật sự cũng không tưởng tượng nổi được quyền lực của ông bà Đế lớn tới đâu.

Tôi sững người, những cũng chấn tĩnh, tôi đã hiểu vì sao từ trước tới giờ, hễ tôi được ba mẹ dẫn đi đâu thì cả đoàn người ở đó khiếp sợ, … Khi thật sự hoàn hồn bởi sự thật đáng ngạc nhiên, tôi chạy vội ra ngoài, nhanh chóng tìm tới chỗ mà hoàng tử đó đang thăm quan, ra vẻ hơn trước, tôi bước tới phía họ. Ra lệnh cho người hầu bế tôi lên, bước tới gần chỗ họ hơn. Hình như họ cũng đã quay lại, bấy giờ tôi mới để ý, không chỉ có mỗi tên hòang tử như trước mà còn có cả gia đình “bố mẹ chồng” và bố mẹ tôi ở đó, họ đứng nhìn khi thấy tôi bước tới

Như thể rất ngạc nhiên, ông bà thông gia bước tới gần tôi, vuốt nhẹ mái tóc của tôi, họ cười rất tươi và nói:

-Quả nhiên là người, thật xinh đẹp làm sao. Công chúa còn nhỏ mà thật sự rất dễ thương.

Tôi hiểu rằng đã đến lúc thể hiện, tôi ra lệnh cho người hầu thả tôi xuống Cúi chào như thức thường lệ. Hình như tôi khiến họ ngạc nhiên hay sao, tôi chả biết làm gì ngoài việc chạy tới chỗ ba mẹ. Họ bế tôi lên rồi tự hào giới thiệu

– ĐNT: Đây là con gái cùa chúng tôi, Đế Lạc Yên.Con bé vừa hơn 1 tuổi.

Mẹ tôi thêm lời để tạo tiếng tự hào cho bản thân…

-ĐXN: Nó là một cô bé có tài, ông bà sẽ còn ngạc nhiên nếu sống cùng con gái chúng tôi.

Tiếng cười nói kể lể ngập tràn cả 1 góc dinh thự, ba mẹ tôi càng kể lể tài năng của tôi bao nhiêu, thì ba mẹ hôn phu tôi càng kể kể bấy nhiêu. Sah khi ưng ý đôi bên và bữa tiệc kết duyên của chúng tôi kết thúc, họ đã phải ra về. Tài năng bố mẹ kể lể nhau cũng chỉ là lời hống hách vô căn cứ, vì thế trước khi ra về tôi phải chạy ra cửa, tiễn họ cùng đôi câu nói mà tôi đã phải im lặng hơn ngày mói có cơ hội thể hiện:

– TẠM BIỆT CẢ NHÀ, MONG SỚM ĐƯỢC GẶP LẠI MỌI NGƯỜI VÀO NGÀY GẦN NHẤT. BUỔI TỐI TỐT LÀNH!!!

Trước ánh mắt ngạc nhiên tới kì lạ của gia đình đó, tôi hoàn toàn hiểu rằng, họ đã có chút xấu hổ và có chút ái ngại trước sự phát triển của tôi. Một cô bé mới 1 tuổi mà nói năng giỏi hơn con họ, họ biết họ không còn thể hiện được bao nhiêu vào lần gặp sau rồi.

Ba mẹ đứng cùng tôi chờ tới lúc họ đi hẳn và cả nhà cười lớn, đặc biệt là ba tôi. Ông ấy nói:

– Làm tốt lắm con gái, chúng ta mau vào nhà xem phim đi, ba chán rồi !

Bản Chất 12 Cung Hoàng Đạo Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ?

Bạch Dương bản chất vốn dĩ là một người sôi nổi, hoạt bát, luôn cố gắng hết mình để tôn trọng người khác. Tuy nhiên họ lại có điểm yếu là hành động không hề suy nghĩ, nhiều khi gây tổn thương cho người khác mà chẳng buồn che giấu lỗi lầm mà mình gây ra. Cho nên mọi người thường có xu hướng hiểu lầm Bạch Dương là ác quỷ, nhưng nội tâm họ là một thiên thần.

12 chòm sao ai là thiên thần ai là ác quỷ chắc chắn Kim Ngưu phải được xếp ngay vào hàng ác quỷ. Tuy nhiên Kim Ngưu chỉ mới đứng ở hàng chót bảng mà thôi. Chúng ta không nên đánh đồng tất cả nhưng một số Kim Ngưu ngoài tiền ra họ sẽ chẳng quan tâm gì cả. Họ sẽ dành cả đời mình để chạy theo đồng tiền rồi sa ngã vào những tệ nạn lúc nào không hay.

Bề ngoài Kim Ngưu có một sự trầm tĩnh nhưng bên trong họ là tính cách nổi loạn, điên rồ mãi không chịu lớn. Họ sẽ bày ra những trò hiểm ác khiến người khác đau khổ. Có thể bản thân họ không biết về sự tai hại đó của mình nhưng vẫn mỉm cười trên đau khổ của người khác thì thật không hay chút nào.

Những người ở Cự Giải thường nhạy cảm, có tấm lòng bao dung, sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Chính vì vậy thật khó để biến Cự Giải thành ác quỷ. Thế nhưng Cự Giải cần biết kiềm chế tính tốt của mình lại nếu không muốn bị người khác lợi dụng.

Sư Tử luôn toát ra khí phách oai phong lẫm liệt của một chúa sơn lâm khiến người khác phải e sợ, dè chừng. Nhưng đó không phải là cái để người khác nhận định trong 12 cung hoàng đạo thiên thần và ác quỷ, đâu mới là bản chất của Sư Tử. Nếu xét trong khía cạnh tình cảm họ rất dễ trở thành kẻ bị động. Họ có một sự bao dung, vị tha xuất phát từ tận đáy lòng một cách tự nhiên, thấm trong máu thịt của họ như một thiên thần vậy. Chính vì thế mà Sư Tử nhận được sự trọng vọng và khiêm nhường từ nhiều người.

Xử Nữ được mệnh danh là khó tính bậc nhất trong các cung hoàng đạo và họ cũng cực tà ác nếu bạn lọt vào tầm ngắm của họ. Họ không thèm quan tâm mình đúng hay sai mà cứ thế dùng sự thông thái rởm đời của mình để chỉ trích thiên hạ, làm người ta không ngẩng mặt lên nổi. Sẽ chẳng ai dám dây phải một Xử Nữ vì họ cứ như một con đỉa dùng cái đuôi của mình moi móc hết các thông tin của kẻ họ ghét rồi dùng lời lẽ cay độc phơi bày góc tối của người khác để ép họ đến bước đường cùng.

Thiên Bình có rất nhiều bạn nhưng cũng dễ mất nhiều bạn, khiến mình ở trong trạng thái sống trong cô độc do chính “ác quỷ” của bản thân trỗi dậy. Họ sẵn sàng chà đạp cả bạn bè của mình xuống bùn để có được lợi ích của bản thân. Thế nên nếu như Thiên Bình có cầu cứu sự trợ giúp của bạn thì đừng mủi lòng, họ sẽ kéo bạn vào vũng bùn nhưng không cùng nhau thoát ra với bạn đâu. Hơn nữa Thiên Bình còn khá sĩ diện và nóng nảy. Trong những lúc bực tức họ chẳng buồn xem bạn ra gì.

Chắc hẳn mọi người chẳng còn xa lạ gì khi nghe Thần Nông chính là một kẻ thâm sâu, hiểm độc cả nhưng chỉ với kẻ thù của họ mà thôi. Nếu phải đối diện với những kẻ đó họ sẽ không thiếu chiêu trò đến mức đê tiện và bỉ ổi để làm kẻ thù phải tan nát. Đặc điểm “ác quỷ” khác cũng nổi bật không kém đó là Thần Nông da mặt rất dày, dù có bị phanh phui đi chăng nữa họ vẫn trơ lì, thậm chí đổ tội cho kẻ vu khống mình khiến họ không thể bật lại.

Nhân Mã có lối sống khá phóng khoáng và yêu thích tự do vì thế nên họ luôn coi trọng mọi người chính là sự tự do. Dù trong bất cứ cuộc tranh cãi nào họ cũng sẽ là người chủ động nhún nhường, nhận lỗi về mình để mọi chuyện được giải quyết, cũng vì thế mà nhiều khi biến Nhân Mã trong 12 cung hoàng đạo là thiên thần gì thì hẳn là thiên thần nhu nhược nhất, một thiên thần khiến người khác phát bực.

Ma Kết có tính tình hơi cộc lốc, dễ gây mất lòng người khác nhưng chẳng phải giống một số kẻ miệng nam mô bụng bồ dao găm. Họ có giận rồi cũng sẽ quên, chỉ nổi cáu khi bạn thực sự quan trọng với họ. Hơn hết Ma Kết không ghi thù, tức đâu nói đó, vậy là coi như xong.

Bảo Bình trở thành một thiên thần nhờ vào đức tính vị tha, bao dung của họ mà nguyên nhân sâu xa là sự hời hợt, vô cảm với mọi thứ. Việc tranh đấu chỉ khiến Bảo Bình thấy buồn chán và mất thời gian. Thế nên tư tưởng sống của họ là kết thân với những người cùng tính cách, quan điểm để đi đến một mối quan hệ bạn bè lâu dài.

Ai nói Song Ngư là con nhà lành, đừng để vẻ ngoài hiền dịu, ngoan ngoãn của Song Ngư đánh lừa nha. Đó chỉ là vỏ bọc để che giấu đi con người nham hiểm bên trong mà thôi.

Song Ngư thường tỏ ra mặc kệ sự đời, thảo mai với tất cả mọi người và tỏ ra thanh cao không tranh giành với ai. Nhưng thử nẫng tay trên của họ xem, bạn sẽ phải trả giá đắt. Họ sẽ lập mưu, tính kế lâu dài để loại bỏ bạn mà chẳng để lại bất kì dấu vết nào.

12 cung hoàng đạo là thiên thần hay ác quỷ đều không quan trọng. Dù bản chất có nghiêng về nhiều ác quỷ đi chăng nữa nhưng nếu bạn tự nhận ra và biết xử lý một cách đúng đắn thì bạn vẫn là một thiên thần khôn ngoan hơn rất nhiều người.

Ác Quỷ Đội Lốt Thiên Thần

– Hai ơi xuống ăn cơm đi nào ? _ Nó gõ cửa kêu anh trai yêu quý của mình xuống ăn .

Ăn cơm xong , Duy rủ nó qua nhà hắn chơi , thi hết rồi cho thư thả đầu óc và nó cũng muốn hỏi hắn về chuyện của chị Trân nên hai anh em dắt tay nhau qua nhà hắn :

– Ủa hai người qua đây làm gì ? _ Hắn mở cửa nhìn hai anh em nó ngạc nhiên .

– Chơi chứ làm gì mày thằng điên .

– Điên đầu mày , thôi hai người vào đi .

– Ừ. _ Nó khẽ đáp .

Đang ngồi chơi game nghe thấp thoáng giọng nó , bé Thanh bay thẳng ra cửa ôm chặt hai chân của nó:

– AA! Chị Hy ! Thanh nhớ chị Hy quá .

– Chị cũng dậy á ! _ Nó ngồi xuống hôn nhẹ vào má bé Thanh .

– Ơ anh nào đây ạ ? _ Bé Thanh nhìn Duy thắc mắc hỏi .

– Anh này anh trai của chị á ! _ Nó nghe bé Thanh hỏi liền giới thiệu.

– Vậy mà Thanh tưởng là tình địch của Hai nữa chứ ! _ Bé Thanh cười toe toét .

– Tình địch ? _ Duy nhìn bé Thanh hỏi .

– Vâng . _ Bé Thanh gật đầu cái rụp .

– Tình địch gì chứ ?_ Nó với hắn đồng thanh .

– Tình địch gì thì chỉ có Hai và em biết thôi Hai nhỉ ? Thôi chị Hy lại chơi game với Thanh đi .

– Ừ. _ Hai chị em dắt nhau lại chơi game .

Hắn với Duy nhìn hai đứa tụi nó chậc lưỡi , dắt nhau lại ghế salong ngồi 8 :

– Em mày lớn mau nhỉ ?Hồi tao đi bé tẹo .

– Ừ . Nó dính như sam với em gái mày đấy .

– Ừ em tao ngốc vậy , mà hết thằng anh tới thằng em nhà này bám vào . _ Duy tỏ vẻ đồng tình , gãi gãi cái cằm .

– Tao bám hồi nào mậy ? _ Hắn nhìn Duy hầm hè .

– Hi tao giỡn mà . Mà hình như thằng Nhu gì gì đó ở lớp mình thích nhỏ em tao thì phải .

– Chớ còn gì nữa , lúc nào chả Hy Hy , Nhu Nhu , thấy gai mắt . _ Mặt hắn lúc bấy giờ khó chịu hẳn .

– Ờ thì … Mà tao cần gì phải bực bội chứ ??_ Hắn giảy nảy cả lên .

– Nè hai người làm gì đó ??? Nói xấu em phải không ? Lại chơi game đi.

– Lớn rồi ai thèm chơi ba trò con nít đó ! _ Duy trề môi nói .

– Đứng dậy lại chơi, thôi bé Thanh khóc đó ! _ Bé Thanh lại giở chiêu đe dọa hắn .

– Thôi đứng dậy lại chơi mày. _Hắn lôi Duy lại chỗ nó với bé Thanh .

-Ơ thằng này sợ em trai vậy ! Chắc mai mốt sợ vợ khỏi chê nhỉ?

– Quánh mày giờ nói nhiều quá .

Thế là bốn người ngồi chơi với nhau :

– Nè em gái em chơi ăn gian quá đi .

– Chị Hy không ăn gian có anh ăn gian thì có .

– Ơ thằng nhỏ này sao dám nói với anh thế hả ?

– Vậy sao anh dám nói với chị Hy như thế ?

– Mày …._ Cãi không lại , Duy định giở trò bạo lực trẻ em , nhưng chưa kịp làm gì thì cao thủ đã ra tay trước :

– Hức hức . Chị Hy ơi , Hai ơi !! Ông này ăn hiếp Thanh nè ! _ Bé Thanh lấy tay dụi dụi mắt mình .

Nó và hắn cũng cốc đầu Duy :

– Sao mày dám ăn hiếp em tao ? _ Hắn nạt Duy .

– Sao anh lại chọc bé Thanh khóc hả ? _ Nó cũng y chang hắn .

– Thôi bé Thanh nín nín đi ngoan nha .

– Thanh nín đi Hai quánh thằng này rồi mà .

Hai tụi nó ôm bé Thanh vỗ về , Duy nhìn hai tụi nó không chớp mắt , rồi nhìn sang ác quỷ đội lốt thiên thần đang lè lưỡi trêu Duy , tức qua Duy chọc hai đứa tụi nó cho đỡ tức :

– Hai đứa tụi bây giống vợ chồng quá nhở? Còn thằng nhỏ ác quỷ giống con tụi bây ghê .

– Anh nói hai người này vợ chồng là đúng rồi . Nhưng Thanh không phải là ác quỷ nha ! _ Bé Thanh phản kháng lại .

– Ác quỷ !!! _ Duy vẫn không buông tha bé Thanh .

– Không phải .

– Phải .

– Không .

– Phải .

– Không .

Bé Thanh với Duy tranh cãi bỏ mặt hai nhân vật chính mặt đã đỏ lên ngượng ngùng nhìn nhau bởi hai chữ ” Vợ Chồng ” . Một lúc sau nó với hắn cũng ngăn hai người một lớn , một nhỏ đang tranh chấp nhau . Đến khuya hai anh em tụi nó sãi chân về nhà . Nó quên mất hỏi hắn về chị Trân ấy , nhưng thôi kệ mai xem kết quả học kỳ rồi tính sau .

Vì Tôi Là Thiên Bình – Thiên Thần Là Tôi, Ác Quỷ Cũng Là Tôi

Tôi sinh ra đã là một cán cân – một thứ vô tri vô giác và cả vô cảm xúc.

Tôi luôn cố gắng cân bằng mọi thứ trong cuộc sống và tất cả mọi người với nhau. Tôi yêu hoà bình và tôi chỉ muốn mọi thứ đạt đến trạng thái cân bằng nhất.

Tôi là cán cân của nữ thần công lý.

Khi thế giới hoà bình, mọi người hạnh phúc với nhau, tôi sẽ đạt trạng thái cân bằng và nhẹ nhàng nhất, sẽ là công bằng nhất.

Khi chiến tranh chém giết xảy đến, khi tất cả thần thánh cũng từ bỏ loài người, chủ nhân của tôi vẫn cùng tôi tiếp tục ở lại với các bạn để tiếp tục sự công bằng. Chỉ là cái ác, sự hung bạo ngày càng gia tăng, tôi lại bắt đầu nghiêng về cái ác, làm chủ nhân tôi cũng từ bỏ tôi lại cùng các bạn mà lui về thế giới các vị thần.

Từ lúc ấy, tôi đã tự mình phải học cách cân bằng giữa dao động thiện ác.

Tôi mơ mộng, quan tâm, cảm thông sâu sắc cho người khác. Mọi người nhìn thấy tôi vui vẻ, cười thật tươi, thật nhẹ nhàng, khiến họ thấy bình yên bên cạnh tôi. Tôi tưng bừng ríu rít như đứa trẻ, như thể mùa xuân đã về.

Tôi là kẻ nóng nảy, dễ bực mình, cáu gắt, dễ nổi loạn tất cả vì cảm xúc lúc ấy. Mọi người thấy sợ hãi khi cạnh tôi. Tôi đằng đằng sát khí, môi không mỉm cười, ánh mắt không chút thiện cảm, khó chịu và sẵn sàng phá tan mọi thứ chỉ vì mình không thích. Cảm giác ngột ngạt như giữa ngày hè oi bức.

Tôi buồn bã, đăm chiêu, ánh mắt nhìn xa xăm về tương lai, tôi nhẹ nhàng bước đi không đích đến, ảm đạm như mùa thu

Tôi vô cảm, lạnh lùng, ánh mắt vô hồn, đôi môi khép chặt, không nói không cười, sự lạnh lẽo diễn ra như thể mùa đông xuất hiện.

Tôi có thể rót vào tai bạn những điều ngọt ngào, dịu dàng bằng những từ ngữ của riêng mình, tôi yêu hoà bình, tôi chẳng đáp trả lại những điều không phải, tôi chỉ mỉm cười, thật nhẹ nhàng, tôi có thể bỏ qua nhiều sai lầm không đúng, tôi có thể đối xử với bạn tốt mặc cho bạn từng tàn tệ với tôi đến mức nào. Bạn nhìn tôi như một đứa trẻ ngốc, bạn nói tôi hiền, tôi nhu nhược, bạn nói tôi dễ dãi với mọi thứ và ngược đãi bản thân mình. Chỉ là vì tôi “dĩ hoà vi quý”, tôi luôn gắng cân bằng mọi thứ đến mức có thể.

Chỉ là cán cân có chịu đựng cân bằng thì nó cũng sẽ có 1 giới hạn, nếu vượt quá giới hạn đó, chỉ cần cán cân vừa đủ nghiêng, đến quá mức, thì bạn nên chuẩn bị tâm lý đi. Dù tôi như vị thần có thể dàn hoà những trận chiến nảy lửa nhưng việc bắt đầu 1 trận chiến chưa bao giờ là khó.

Tôi là một cán cân, tôi được sinh ra để chủ nhân dùng để phân định Thiện-Ác.

Bản chất trong tôi luôn tồn tại ít nhất hai mặt: Thiên Thần và Ác Quỷ, tất cả đều là tôi.

Chỉ là Thiên Thần luôn bên tôi nhiều hơn đứa kia thôi. Tôi luôn cố gắng làm mọi thứ để bạn tự tin, vui vẻ, yêu chính bản thân mình, luôn cố gắng để bạn thoải mái nhất có thể. Chỉ là tôi cũng chính là người có thể làm điều hoàn toàn ngược lại. Chỉ là tôi hiếm khi nghĩ đến điều đó, vì tôi luôn muốn mọi thứ yên bình nhất có thể. Dù có không thích đến mấy, tôi cũng sẽ cố gắng giảm điều đó bằng một vài câu nói xỉa xói, để hạn chế đến điều tôi sẽ làm đến mức tới hạn, nhưng các bạn cũng nên thận trọng một chút thì tốt hơn.

Tôi rất dễ thích một người, nhưng lại khó xem ai quan trọng, vì tôi cũng như gương mà thôi. Nếu bạn rời bỏ tôi mà đi, làm sao gương có thể giữ lại khi chính nó không hề có hình hài riêng biệt, và thậm chí nếu tôi giữ bạn có chấp nhận ở lại không. Sẽ đau, sẽ buồn, sẽ lưu luyến, nhưng tôi sẽ chấp nhận, nếu đó là điều mà sau cùng tôi nhìn thấy là tốt nhất cho tất cả. Tôi sẽ chẳng biểu hiện những sự rối rắm trong lòng ngoài sự lạnh lùng trên gương mặt. Ừ, người ta gọi tôi vô cảm vô tâm, chỉ là lòng tôi đau đến mức trống rỗng mọi thứ thì thôi biết làm gì. Tôi chẳng thể làm gì, tôi không biết mình đang nói gì, tôi không biết mọi thứ gì đang chạy qua cuộc sống của tôi. Chỉ là…

Tôi vui vẻ, hoà nhã nhưng cũng sẵn sàng quát tháo hay bước lại tắt ti vi chỉ vì thấy ồn ào. Tôi hoà đồng vui tính nhưng sẽ có lúc tôi chả xem ai ra gì mà trở nên ngạo mạn chỉ vì những thứ vụn vặt. Tôi có thể làm tất cả để ngăn một cuộc chiến nhưng tôi cũng có thể biến toàn bộ thành nát vụn. Tôi có thể rất trẻ con, ngu ngơ, nhưng cũng có lúc tôi như một kẻ đáng ghê tởm nhất thế gian. Tôi có thể làm tất cả công việc cả hàng tháng trời mới xong bằng 1 ngày, nhưng cũng có thể chả làm gì suốt ngần ấy thời gian.

Nếu bạn êm dịu, tôi sẽ êm dịu, nếu bạn nóng nảy, hấp tấp, tôi sẽ khiến bạn hoặc tốt hơn, hoặc biến bạn thành sống dở chết dở.

Tôi được vây quanh rất nhiều người, ai cũng thấy tôi được quý mến, nhưng thật sự chẳng ai có thể ở cạnh tôi. Không phải họ không hiểu tôi – vì chính tôi còn không hiểu được mình, mà do họ không chấp nhận được tôi, một người luôn dao động mọi thứ, họ cũng không cho tôi được cân bằng, mà luôn thách thức khả năng tự cân bằng của mình. Tôi cười đó, nói đó, nhưng tôi lại chỉ cần sự bình lặng, trầm lắng như lúc một mình, vì lúc đó tôi mới được an toàn.

Chỉ là tôi luôn cố gắng tìm được một ai đó hiểu được mình, tôi cho họ thấy tất cả điểm yếu để họ có thể hiểu và cảm thông để chấp nhận con người thật của mình, nhưng rồi sao, họ vẫn chỉ muốn tôi theo cách họ muốn một người bên cạnh. Họ nhốt tôi  vào chiếc lồng kính không thể thoát ra. Chỉ là…

Tôi cũng là gió, tôi vô hình vô trạng, tôi tồn tại như thế nào tuỳ người cảm nhận. Tôi là cơn gió dịu mát của ngày hè nóng bức, tôi cũng là cơn gió đến buốt lòng của những ngày đông, và cũng là cơn gió nhẹ êm của ngày xuân, tôi cũng là cơn gió huỷ diệt tất cả của những ngày bão. Tôi thay đổi theo mọi thứ xung quanh chỉ để chứng tỏ mình có tồn tại.

Tôi là gió, tôi yêu tự do, tôi tìm kiếm tự do.

Gió lang thang khắp các miền trong vô định, tôi ấm áp quan tâm những thứ mình đi qua, tôi quan tâm họ, tôi chăm sóc nâng niu họ, chỉ là tôi không thể đứng lại bên cạnh họ, vì nếu dừng lại, tôi sẽ biến mất. Do đó tôi lại phải tiếp tục di chuyển, không phải tôi rời bỏ họ, mà vì họ không cùng tôi đi. Vì họ không chọn bước theo tôi. Ừ vì sao họ phải theo?

Gió không thể nắm bắt, gió thích bay lượn, thích tự do, liệu ai giữ nổi gió?

Gió ấm áp, mang hương vị mới đến cho mọi thứ.

Gió lạnh lùng và buông lơi, vì sao vẫn cuốn hút?

Chỉ xin gió đừng quá lãnh đạm,

Vì chỉ cần lạnh và mạnh, gió sẽ cuốn đi hết tất cả mọi thứ trên mặt đất.

Khiến cho mặt nước bình lặng cũng phải dậy sóng

Nhưng con người ta lại chẳng thích phẳng lặng yên ả,

Những lúc thế người ta lại gọi là tẻ nhạt,

Và mong gió mang đến không khí mới, người ta gọi là những người yêu gió.

Sẽ là phấn khích cuốn hút diệu kỳ, là sức sống mới do gió mang lại.

Nhưng…chạy theo gió rất mệt.

Gió tự do, bay nhảy và chẳng để ý gì đến những thứ khác

Gió khó nắm bắt, chẳng ai hiểu được gió nghĩ gì.

Liệu có ai đủ can đảm để thả mình theo gió?

Ai đủ bản lĩnh để đối diện và nắm lấy trái tim vô hình ấy?

Ai đủ vững chắc để gió dựa vào mà không cuốn phăng mọi thứ?

Ai chịu được những phong ba bất chợt, mà vẫn kiên định khiến dó mến phục và dịu lại giữa cơn bão táp?

Bởi sau tất cả sự điên cuồng ấy, gió sẽ mang lại những hương thơm tinh tuý nhất của bao điều đi qua, trao cho tất cả. Khi ấy hẳn bạn sẽ là người cực kỳ hạnh phúc!

Chỉ là nếu không chịu được nhưng vẫn muốn bên cạnh gió, thì bạn chỉ có cách thả mình theo làn gió, nhưng đừng bắt gió phải dừng lại. Vì gió sẽ chẳng còn là gió nếu ngừng lại. Vì lúc ấy hoặc là gió biến mất, hoặc bạn sẽ bị tan nát để gió thoát ra ngoài bầu trời tự do ấy.

Vì tôi là gió, gió chỉ lướt qua cuộc đời mỗi người như một lãng khách. Nên nếu không thể cùng tôi phiêu bạt, xin đừng xem tôi là quan trọng trong cuộc đời.

Có ai thử lặng im và nghe gió nói gì chưa?

Gió thật sự mỏng manh lắm!

Thanks Life.

YP.

Tác giả:

ptcamhue

I’m Lily princess. I love something ^^ Xem tất cả bài viết bằng ptcamhue

Tâm Hồn Ác Quỷ Đội Lốt Thiên Thần

Động cơ chính cho hành động này là việc được tuyên dương như một y tá xuất sắc của bệnh viện, nhưng thay vào đó lại có rất nhiều đứa trẻ đã chết. Bệnh viện nơi Jones làm việc tại San Antonio nhận ra rằng số bệnh nhân tử vong đã vượt quá mức cho phép và thay vì tiến hành một cuộc điều tra rõ ràng, họ chỉ yêu cầu cô ta thôi việc.

Chân dung của nữ y tá xinh đẹp Genene Jones

Từ cái chết của bé Chelsea

Petti McClellan có cô con gái Chelsea bé bỏng, có mái tóc vàng, mắt xanh xinh đẹp mới được 8 tháng tuổi. Bé vốn sinh non, phổi kém phát triển, nên bé dễ bị nhiễm bệnh. Từ lúc mới sinh bé đã phải sử dụng máy thở của bệnh viện.

Vào ngày thứ sáu 17-9-1982, bé Chelsea bị cảm, cha mẹ bé đã đưa bé vào phòng khám tư mới mở cửa từ ngày hôm trước ở Kerrville, Taxas cách nhà bé không xa. Một lát sau đó, cô y tá Genene Jones bế đứa trẻ yếu đuối tới một khu vực khác của bệnh viện trong khi Tiến sỹ Kathleen Holland đang nói chuyện với người mẹ.

Ngay sau đó, Jones nói với cha mẹ của bé rằng Chelsea đã ngừng thở, Cô đặt bình thở ô xy lên cho cháu bé và vội vàng đưa cháu bé tới phòng cấp cứu của Bệnh viện Sid Peterson gần đó. Nhờ được cứu chữa kịp thời nên đứa trẻ đã qua cơn nguy kịch và dần dần hồi phục. Cha mẹ của Chelsea đã biết ơn Jone như là một y tá và điều này đã truyền tin lành tới các phụ huynh khác.

Bé Chelsea nạn nhân của Genene Jones

Chín tháng sau, gia đình lại đưa Chelsea tới đây một lần nữa. Theo đó, Chelsea là khách hẹn đầu tiên trong ngày, đó là lịch kiểm tra sức khỏe định kỳ. Petti McClellan đưa con vào buổi sáng, tiến sĩ Holland đưa ra hai mũi tiêm tiêu chuẩn.

Chỉ một thời gian ngắn sau khi y tá Genene tiêm mũi đầu tiên thì Chelsea bắt đầu khó thở. Nó xuất hiện giống như thuốc có tác động tới thần kinh, McClellan yêu cầu cô dừng lại. Jones phớt lờ và tiếp tục tiêm mũi thứ hai. Sau mũi tiêm này thì Chelsea từ từ ngừng thở. Cô bé giật mạnh như thể cố gắng để thở và sau đó thì lịm đi.

Xe cứu thương đã được gọi để đưa Chelsea đến bệnh viện Sid Peterson. 9 phút sau xe cứu thương tới, cô bé được đưa ra với ống thở ở cổ. Jones bế cô bé trên tay chạy như ra xe cấp cứu nhưng sau đó Bác sĩ Holland đã làm việc này.

Trong khi ở trên xe Chelsea đã ngừng thở một lần nữa. Jones tiếp tục tiêm thuốc gì đó cho cô bé trong khi bác sĩ Holland thực hiện hô hấp nhân tạo nhưng mọi chuyện không mang lại tác dụng. Khi cô bé được đưa vào bệnh viện Sid Peterson thì cũng là lúc tim cô bé ngừng đập. Chelsea đã mãi mãi ra đi.

Màn kịch che đậy

Jones khóc nức nở bên cạnh xác cô bé với thái độ đầy thương tiếc. Sau đó, Jones đưa thi thể Chelsea đi tắm rửa rồi phủ lên một tấm chăn. Petti McClellan không dám nghĩ rằng con gái mình đã chết, bà mẹ trẻ này cho rằng con mình đang ngủ và chẳng có chuyện gì xảy ra với cô bé. McClellan không dám đối diện với sự thật rằng cô đã mất con gái vĩnh viễn.

Bác sĩ Holland muốn khám nghiệm tử thi của Chelsea bởi mọi thứ diễn ra quá bất thường. Trước đó Chelsea không hề có những biểu hiện nghi vấn nào, cô bé rất khỏe mạnh và được khám định kỳ thường xuyên. Một tuần sau, việc khám nghiệm tửthi đã có kết quả, Chelsea chết vì bị nhiễm SIDS, một chất gây rối loạn chức năng hô hấp thường gây tử vong ở trẻ sơ sinh.

Thủ phạm đã gây ra cái chết của các bé sơ sinh

Tại tang lễ của con gái mình, MaClellan đã khóc đến ngất lịm và phải nhờ đến sự trợ giúp của thuốc an thần. Một tuần sau, cô đến đặt hoa tại mộ con gái mình và bắt gặp Genene Jones. Nữ y tá đang quỳ dưới mộ của Chelsea và khóc lóc cực kỳ thảm thương.

Thời thơ ấu cuae Genene

Genene sinh ngày 13-7-1950 và ngay lập tức được cho làm con nuôi. Cha mẹ mới của cô là Dick và Gladys Jones, hai người đã nhận nuôi ba trẻ em khác nữa, hai em lớn tuổi hơn Genene và một em thì nhỏ tuổi hơn.

Họ sống trong ngôi nhà hai tầng gồm 4 phòng ngủ ở ngoại ô San Antonio. Ông Dick là một doanh nhân và cũng là một tay chơi bạc chuyên nghiệp. Ông làm việc lại câu lạc bộ giải trí và điều hành câu lạc bộ đêm. Ông có sự hiểu biết rộng và hào phóng trong chi tiêu.

Nói chung ông là một người phóng túng nhưng lối sống của ông cuối cùng đã đem lại mối họa cho lớn cho gia đình. Khi câu lạc bộ đêm di chuyển về phía nam thì thu nhập bị giảm, ông đã thử kinh doanh nhà hàng nhưng việc kinh doanh cũng đi đến thất bại.

Khi Genene lên mười tuổi thì cha cô bị bắt. Dường như một chiếc két sắt lớn đã biến mất khỏi nhà một người đàn ông và thời điểm xảy ra vụ trộm người đàn ông này đang có mặt tại câu lạc bộ của Glaydys Jones. Trong két sắt có khoảng 1.500 USD tiền mặt và một số đồ trang sức có giá trị bên trong.

Một linh mục đã chuyển nó cho cảnh sát để bảo vệ người đã đem nó tới, nhưng cảnh sát lại đi theo ông Dick Jones. Hắn đã thừa nhận nhưng lại cho rằng chuyện đó chỉ là một trò đùa. Do đó, mức án đã được giảm xuống.

Đôi khi cô giả ốm để gây sự chú ý với mọi người, còn ở trường cô trở nên hống hách. Cô vốn thấp và thừa cân, điều này khiến cô càng bị cô lập hơn. Những người quen thấy cô hung hăng và những người bạn nói rằng cô đã từng phản bội họ. Cô được biết đến như một kẻ dối trá và thích thao túng người khác.

Genene thân với cậu em trai là Travis, cậu bé thích được ở trong cửa hàng của cha. Khi được 14 tuổi, cậu bé cùng lúc đặt một quả nổ vào ống và tự thổi vào mặt mình, vì nghịch dại nên cậu bé đã tử vong tại chỗ.

Lúc đó Genene được 16 tuổi, trong đám tang cậu em cô luôn gào thét rồi ngất đi. Cô đã mất đi một người thân cận nhất của mình. Một số người cho rằng tổn thương này đã khiến cô ngày càng trở nên lập dị. Một số người khác lại cho rằng cô chỉ diễn kịch và cố gắng để gây được sự chú ý từ người khác.

Trong năm cuối trung học, cha của Genene bắt đầu bị bệnh. Ông được chẩn đoán là bị ung thư giai đoạn cuối, ông đã từ chối điều trị và trở về nhà chờ chết. Ông đã cố gắng sống qua khỏi lễ Giáng sinh năm 1967 nhưng sau đó ông đã chết ở tuổi 56, chỉ 1 năm sau cái chết của Travis…

(Còn tiếp)

Thiên Phú