Giải Mã Sự Im Lặng Của Kim Ngưu

Có khi nào vòng đời quay nhanh quá, chúng ta vô tình vội vã lướt qua nhau, để khi ngoảnh mặt nhìn nhau thì đã thành người xa lạ. Cuộc sống ngày càng vội, dòng người cứ mãi đua chen, con người trở nên mệt mỏi và căng thẳng, chọn cho mình cách nào để giải tỏa đó là lựa chọn riêng của mỗi người. Riêng với Kim Ngưu họ lại chọn cho mình cách lặng im để nếm trải, để đối đầu và để vượt qua.

Khi bạn có quá nhiều tâm sự, phải gánh chịu quá nhiều nỗi đau và tổn thương, cuộc đời gắn liền với nước mắt. Kim Ngưu sẽ là người sẵn sàng đến bên bạn, họ sẽ im lặng lắng nghe và chia sẻ những buồn vui cùng bạn.

Hay khi cảm thấy cuộc sống này quá mệt mỏi vói những vật chất, với những xa hoa, cảm thấy mọi thứ trở nên rắc rối và phiền phức. Kim Ngưu sẽ chọn cho mình cách im lặng. Im lặng để suy nghĩ, để đè nén nỗi đau và để nguôi ngoai phần nào những tổn thương do cuộc đời mang lại.

Những giọt nước mắt của Kim ngưu không rớt rơi vương vãi, không rơi rớt bừa bãi mà nó chỉ rơi khi cảm thấy quá buồn, quá bế tắc, quá hụt hẫng, quá cô đơn và bơ vơ. Nước mắt Kim Ngưu sẽ rơi âm thầm và lặng lẽ. Họ thường cho nước mắt chảy ngược vào trong với bao nhiều buồn thương trôi ngược cả vào lòng để cho nỗi buồn ấy ngày càng lớn thêm và niềm đau sẽ ngày càng dâng lên gấp bội.

Đôi lúc trong tình yêu của Kim Ngưu họ thường không bao giờ chọn cho mình cách chủ động, họ bắt đầu một tình yêu bằng sự im lặng, rồi trải qua một quá trình yêu thương thầm lặng, cứ để cho đối phương phải chủ động một chiều, và cứ mãi như thế sẽ làm cho đối phương ấy mệt mỏi và chán nản. Vượt quá giới hạn chịu đựng của họ rồi thế là họ phải buông tay. Buông tay không có nghĩa là hết yêu mà là tìm cho nhau lối thoát tốt nhất. Thế là tình yêu của Ngưu cũng đã kết thúc trong sự lặng im. Âm thầm đến – âm thầm đi. Và đi theo sau đó với bao tiếc nuối, ngậm ngùi và hoài niệm về những tháng ngày bình yên hạnh phúc.

Trong mọi vấn đề dù nhỏ dù to, dù nhanh dù chậm, dù quan trọng hãy dù không thì Kim ngưu vẫn luôn chọn cho mình cách giải quyết là im lặng. Im lặng chính là biểu tượng tượng trưng cho Kim Ngưu, là vỏ bọc bảo vệ , che chở cho Ngưu và là tấm gương cho Ngưu soi rõ mình khi nào là không đúng, khi nào sai.

Ngưu luôn bắt bản thân mình phải chịu đựng vàhành động trong sự im lặng. Đây là một điểm vừa đáng nể vừa đáng lo của Kim Ngưu. Kim Ngưu là một người mạnh mẽ và bản lĩnh, đời sống nội tâm phong phú và đa sắc. Vì thế khi họ chọn cho mình cách im lặng trong mọi vấn đề lại càng làm cho mọi người xung quanh lo lắng và bất an.

Kim Ngưu: “Nói Đúng Lúc Và Im Lặng Đúng Hoàn Cảnh”

Chắc hẳn với nhiều người, lời nói thật sự rất quan trọng, nó thể hiện được tình cảm, cảm xúc và mong muốn của bản thân. Đồng ý rằng, lời nói là quan trọng vậy đấy nhưng đôi khi, ở những hoàn cảnh nhất định, sự im lặng cũng có những giá to lớn không kém.

Đối với bạn, trong cuộc sống này, sự im lặng nói lên điều gì?

Khi câu hỏi này được đặt ra, ai trong chúng ta đều tò mò muốn biết câu trả lời.

Kim Ngưu đôi khi cô đơn cũng cần có người ở bên, nhưng không phải để tâm sự hay sẻ chia, Kim Ngưu chỉ cần họ cứ im lặng ở bên cạnh Kim Ngưu và Kim Ngưu có thể dựa vào khi thấy yếu lòng, vậy là đủ! Sự im lặng không phải là không có ý nghĩa gì, đôi khi nó còn “nói nhiều” hơn lời nói. Sự im lặng ấy không chỉ khiến Kim Ngưu trưởng thành, chín chắn hơn mà nó còn khiến Kim Ngưu cảm thấy an tâm hơn, khi bên cạnh Kim Ngưu vẫn có những người bạn, những người thân, họ cứ im lặng nhưng luôn sẵn sàng cho Kim Ngưu mượn bờ vai để tựa.

Ngay lúc đó, không hiểu sao, Kim Ngưu thấy hụt hẫng vô cùng, tại sao họ cứ im lặng, thờ ơ với nó như vậy! Nhưng Kim Ngưu đã lầm, một lúc lâu sau đó, người bạn ấy của Kim Ngưu mới nói một câu nói rất nhỏ với Kim Ngưu thôi “cảm động quá!”. Khi nghe thấy câu nói ấy, sau một hồi lâu chờ đợi, Kim Ngưu thấy, sự hạnh phúc của họ đang truyền sang cả mình. Và Kim Ngưu nhớ rất sâu ánh mắt của cô bạn ấy. Vậy là đã rõ, không phải họ thờ ơ, cũng chẳng phải họ không tôn trọng bạn mà bởi vì bạn đã làm họ thấy hạnh phúc quá nhiều.

Im lặng là thể hiện niềm vui và còn thể hiện cả nỗi buồn. Nhưng không chỉ có vậy sự im lặng còn thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau. Thử nghĩ xem, nếu như người bạn yêu, người bạn thân của bạn, hay những người thân trong gia đình bạn bất đồng quan điểm về một vấn để nào đó, nếu như bạn tôn trọng họ, hãy biết cách dừng lại và im lặng đúng lúc.

Bạn à, trong chúng ta, không ai là hoàn hảo cả. Giả sử có ai đó không thích hay chê bai chúng ta mà không mang tính góp ý thì Kim Ngưu mong bạn hãy im lặng cho qua. Bạn đừng tranh luận hay nói xấu lại họ vì nó chẳng những không có ý nghĩa gì mà nó còn khiến bạn càng ngày càng xấu đi. Và những lời không hay mà người ta nói về bạn sẽ trở thành thật trong mắt của nhiều người.

Vì vậy, hãy chọn cách im lặng trước những lời nói ấy, nếu bạn đúng như họ nói, bạn không có quyền phản kháng lại, còn nếu bạn không như những gì người ta nói, bạn chẳng việc gì phải phản đối bởi vì sự thật vẫn luôn là sự thật, dù có bị béo méo cái sự thật vẫn chẳng thể mất đi, ít nhất là trong tâm của bạn.

Sự im lặng đôi khi là những điều quý giá nhưng cũng là điều khiến chúng ta xa cách nhau, khiến chúng ta không hiểu nhau. Đôi khi với những người thân yêu bạn cũng nên lắng nghe, và thẳng thắn chia sẻ. Đừng im lặng trong mọi hoàn cảnh, đôi khi sự im lặng sẽ phản tác dụng. Người thông minh là người biết cách sử dụng sự im lặng một cách khôn ngoan.

Kim Ngưu Một Mình Lấp Kín Mọi Nỗi Buồn Bằng Sự Lặng Im

Chỉ là đôi khi Kim Ngưu thấy chạnh lòng vì sự yên lặng choáng ngợp cả hơi thở và không gian… Kim Ngưu nghĩ mình phải giữ người đàn ông này, bởi vui sướng hay khổ đau thì mình cũng muốn có người ấy. Có những điều Kim Ngưu không thích nhưng vì để ở bên anh, Kim Ngưu vẫn cố gắng làm theo, tự nguyện vui vẻ làm cùng anh. Và thấy những điều đó không đến nỗi là không chấp nhận được. Kim Ngưu không biết có khi nào anh nghĩ đến những điều đó mà thương Kim Ngưu hơn 1 chút?

Dạo này Kim Ngưu bắt đầu hút thuốc 1 mình trở lại. Những đêm về sáng, vẫn ngồi đốt thuốc trong đêm. Thỉnh thoảng uống bia cho có không khí, bớt cái tĩnh lặng rợn ngợp bao bọc lấy mình. Kim Ngưu tự hỏi Kim Ngưu buồn vì cái gì? Chẳng phải Kim Ngưu tham lam nên đã đòi hỏi nhiều hơn. Câu nói khiến Kim Ngưu khóc không kìm nén được chính là “Nếu em muốn 1 người đàn ông bên em hơn 1 người tình thì anh xin rút”. Điều Kim Ngưu cần là gì, Kim Ngưu vẫn luôn tự hỏi mình như vậy, 1 người bạn thân, 1 người tình, 1 tri kỉ hay hơn thế nữa, hoặc giả sử là tất cả? Kim Ngưu quá đáng thật à? Những câu hỏi cứ nối tiếp miên man, chẳng có ai cảm nhận, chỉ có nỗi lặng yên và khói thuốc lấp kín nỗi hoang hoải đó.

Hôm nay, Kim Ngưu làm sai chuyên môn, 1 điều mà trước đây chưa từng xảy ra, Kim Ngưu cứ nghĩ Kim Ngưu nhớ đúng, hóa ra nhớ nhầm. Có lẽ trí nhớ của Kim Ngưu đã suy giảm nhiều, hoặc công việc chồng chất công việc rồi để chi phối như vậy. Biết sao được, phải họp khẩn, nhận lỗi với mọi người và xử lý công việc theo hướng có lợi nhất cho số đông. Mọi người đều vui vẻ, nhưng có thể họ nghĩ Kim Ngưu quáng gà rồi. Bản thân Kim Ngưu cũng thấy quá xấu hổ vì sự nhầm lẫn đó. Sẽ cố gắng thận trọng hơn. Công việc nhiều, đa phần thời gian đều ngồi bên máy tính, cả ở cơ quan lẫn ở nhà. Mắt hình như có mờ đi đôi phần. Áp lực và mệt mỏi.

Chỉ cần nghĩ đến anh là nước mắt vô chừng rơi xuống, nhưng Kim Ngưu sẽ giấu tất cả trong những khoảng lặng yên, và lấp kín bằng nỗi trầm mặc này. Trong bóng đêm, trong những lúc 1 mình, trong những suy nghĩ của riêng Kim Ngưu, Kim Ngưu mong rằng mình sẽ không buồn nữa, chỉ lặng yên thôi. Chỉ là lấp kín mọi nỗi buồn bằng sự lặng im.

Sưu Tầm

Đọc Chap 136: Không Thể Im Lặng

BỐP! Ngay lập tức, Nhân Mã lao ra đánh vào mặt của cái đứa vừa nói, khiến cả đám bị cả kinh. Nhân Mã tức giận lên tiếng: – Im đi, người như mày không được phép nói anh ấy như vậy! – Cái đ*o gì, mày cũng giống nó thôi, cái thằng chó này! Bốp! Ngay lập tức, Nhân Mã bị gã kia đánh lại, sau đó, Mai Liễu Nhi không còn đủ kiên nhẫn nữa, quát: – Mọi người, mau vào xử nó đi, cho nó chừa cái tội bao đồng! – Rõ! – Thử xem! Bọn người kia vừa đồng thanh hô hào, thì một giọng nói băng lãnh vang lên. Nghe giọng nói này, đồng loạt bọn họ đều cảm thấy lạnh gáy, giọng nói này… đã từng nghe qua. Nhân Mã bị đánh một cái, ê ẩm cả mặt, nhưng khi giọng nói quen thuộc kia vang lên, cơ hồ trong lòng cậu lại xuất hiện một cảm giác hoan hỉ. Người vừa xuất hiện, quả nhiên là anh. – Thiên Yết! Trông dáng vẻ lấm tấm mồ hôi của Thiên Yết, hẳn rằng anh vừa mới chạy đến đây. Thiên Yết không thèm để đám người kia phản ứng, liền quăng cặp mà tiến về phía Nhân Mã. Mai Liễu Nhi như gặp phải ma, liền xanh mặt, chân đứng cũng không còn vững: – Th… Thiên Yết… Chát! Choáng một cái, Thiên Yết đã cho Mai Liễu Nhi một bạt tai, khiến cô nàng ngã rạp xuống đất. Đám tay chân cũng không dám lộn xộn gì. Thiên Yết không nói năng gì, lạnh nhạt xách cổ áo Mai Liễu Nhi lên, rồi dùng ánh nhìn sắc lạnh cùng sát khí của mình đối diện với bản mặt sợ hãi của ả ta, âm điệu trầm lạnh như dưới địa ngục vang lên: – Nếu dám tìm đến Nhân Mã thêm một lần nữa, dù cô có chạy khỏi thành phố này, cũng không toàn mạng với Lãnh Thiên Yết này đâu! Rõ chưa? – R… rõ… õ… ạ… Phịch! Ngay lập tức, Thiên Yết ném cô ta lại cho đám tay chân kia, rồi bất ngờ lớn tiếng: – Cút! – V… vângg…! Đám người đấy, đứa thọt đứa què gì cũng đều vác chân chạy chối chết. Chẳng mấy chốc, con hẻm vắng vẻ này lại hoàn toàn trở nên im ắng. – Thiên Yết… sao cậu lại ở đây… Oái! Nhân Mã đang lên tiếng thắc mắc thì chịu phải ánh mắt lạnh như băng của Thiên Yết, khiết cậu nhất thời cảm thấy sợ mà tự động im miệng. Cái này… Thiên Yết bây giờ chắc đang tức giận lắm đây… Phịch! – Hả? Đột nhiên, Thiên Yết lại kéo Nhân Mã ôm chặt vào lòng, khiến Nhân Mã hoàn toàn trong trạng thái hóa đá. Chuyện gì… đang xảy ra thế này? – Th… Thiên Yết? Cậu sao thế? Bị hành động khó hiểu của Thiên Yết làm cho bối rối, Nhân Mã không biết phải làm sao, thì chất giọng trầm lạnh kia lại vang lên: – Nhân Mã, đừng bao giờ chạy khỏi tầm mắt của tôi nữa! – Ha… hả? – Tôi thích cậu! – HẢ??? Lời nói của Thiên Yết khiến Nhân Mã dù đang ở chế độ ngốc nhất cũng phải thoát ra khỏi vòng tay của anh mà kinh ngạc: – Thiên Yết, cậu có biết cậu vừa nói gì không hả? Không phải, đây không phải là lần đầu cậu nói như vậy! Sao cậu cứ lấy chuyện này ra đùa hoài thế chứ, có vui gì đâu! – Trông tôi giống như đang đùa à? – Bởi vì trông cậu nghiêm túc thế này nên tớ mới sợ đấy! – Vì cậu quá ngốc nên mới không chịu tiếp thu điều tôi muốn nói đấy! – Tớ… Lời này của Thiên Yết… quá đúng để Nhân Mã tranh cãi. Nhưng Nhân Mã vẫn không hiểu: – Cậu… Thiên Yết, chẳng phải cậu vẫn đang giận tớ sao! Chuyện cậu vừa nói… lại rất khó tin nữa… Hmnn!!! Nhân Mã còn chưa kịp nói xong câu, thì không còn khả năng nói được nữa, bởi vì, môi cậu… đang bị chặn lại bởi đôi môi lạnh lẽo của Thiên Yết. Mọi việc diễn ra quá bất ngờ khiến cậu không thể nào phản ứng kịp, chỉ biết trơ người ra vì quá sốc. Nụ hôn này không hề giống với hai “sự cố” lúc trước, nó hoàn toàn khác lạ, cả về cảm giác lẫn cảm xúc. So với hai lần trước, cậu cảm thấy cả kinh và giật mình né tránh, nhưng lần này, cậu lại không có khả năng đẩy Thiên Yết ra hay những điều tương tự. Bên trong cậu, không hề có cảm xúc sợ hãi hay hổ thẹn, mà cảm thấy mọi sự trống rỗng đều được lấp đầy, cảm thấy vô cùng kỳ lạ và khó hiểu. Một cảm giác rất tích cực. – Tôi đối với cậu, càng ngày càng thấy thích! Sau khi buông tha cho bờ môi của Nhân Mã, Thiên Yết lại một lần nữa bày tỏ cảm xúc của mình, khiến cho mặt của chàng ngốc Nhân Mã giờ đây đỏ lựng như hai trái cà chua. – Cậu… từ khi nào mà… – Không biết! _Thiên Yết vẫn giữ ngữ điệu trầm lạnh không mang nhiều cảm xúc như vậy, đáp: – Không rõ cảm xúc này bắt đầu từ lúc nào, chỉ biết cho đến bây giờ, tôi không thể im lặng được nữa! Nếu như không nói cho cậu biết, tôi sẽ không thể ngủ ngon được! Vì vậy… Nói đến đây, Thiên Yết đột nhiên lại kéo Nhân Mã va vào người mình một lần nữa, trên gương mặt lạnh lùng kia bất giác vẽ lên một biểu cảm vui vẻ khó thấy: – Cậu không thoát khỏi tôi được đâu, Trịnh Nhân Mã!

Kim Ngưu: “Nói Đúng Lúc Và Im Lặng Đúng Hoàn Cảnh” ⋆ Starsworld

Chắc hẳn với nhiều người, lời nói thật sự rất quan trọng, nó thể hiện được tình cảm, cảm xúc và mong muốn của bản thân. Đồng ý rằng, lời nói là quan trọng vậy đấy nhưng đôi khi, ở những hoàn cảnh nhất định, sự im lặng cũng có những giá to lớn không kém.

Đối với bạn, trong cuộc sống này, sự im lặng nói lên điều gì?

Khi câu hỏi này được đặt ra, ai trong chúng ta đều tò mò muốn biết câu trả lời.

Kim Ngưu đôi khi cô đơn cũng cần có người ở bên, nhưng không phải để tâm sự hay sẻ chia, Kim Ngưu chỉ cần họ cứ im lặng ở bên cạnh Kim Ngưu và Kim Ngưu có thể dựa vào khi thấy yếu lòng, vậy là đủ! Sự im lặng không phải là không có ý nghĩa gì, đôi khi nó còn “nói nhiều” hơn lời nói. Sự im lặng ấy không chỉ khiến Kim Ngưu trưởng thành, chín chắn hơn mà nó còn khiến Kim Ngưu cảm thấy an tâm hơn, khi bên cạnh Kim Ngưu vẫn có những người bạn, những người thân, họ cứ im lặng nhưng luôn sẵn sàng cho Kim Ngưu mượn bờ vai để tựa.

Ngay lúc đó, không hiểu sao, Kim Ngưu thấy hụt hẫng vô cùng, tại sao họ cứ im lặng, thờ ơ với nó như vậy! Nhưng Kim Ngưu đã lầm, một lúc lâu sau đó, người bạn ấy của Kim Ngưu mới nói một câu nói rất nhỏ với Kim Ngưu thôi “cảm động quá!”. Khi nghe thấy câu nói ấy, sau một hồi lâu chờ đợi, Kim Ngưu thấy, sự hạnh phúc của họ đang truyền sang cả mình. Và Kim Ngưu nhớ rất sâu ánh mắt của cô bạn ấy. Vậy là đã rõ, không phải họ thờ ơ, cũng chẳng phải họ không tôn trọng bạn mà bởi vì bạn đã làm họ thấy hạnh phúc quá nhiều.

Im lặng là thể hiện niềm vui và còn thể hiện cả nỗi buồn. Nhưng không chỉ có vậy sự im lặng còn thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau. Thử nghĩ xem, nếu như người bạn yêu, người bạn thân của bạn, hay những người thân trong gia đình bạn bất đồng quan điểm về một vấn để nào đó, nếu như bạn tôn trọng họ, hãy biết cách dừng lại và im lặng đúng lúc.

Bạn à, trong chúng ta, không ai là hoàn hảo cả. Giả sử có ai đó không thích hay chê bai chúng ta mà không mang tính góp ý thì Kim Ngưu mong bạn hãy im lặng cho qua. Bạn đừng tranh luận hay nói xấu lại họ vì nó chẳng những không có ý nghĩa gì mà nó còn khiến bạn càng ngày càng xấu đi. Và những lời không hay mà người ta nói về bạn sẽ trở thành thật trong mắt của nhiều người.

Vì vậy, hãy chọn cách im lặng trước những lời nói ấy, nếu bạn đúng như họ nói, bạn không có quyền phản kháng lại, còn nếu bạn không như những gì người ta nói, bạn chẳng việc gì phải phản đối bởi vì sự thật vẫn luôn là sự thật, dù có bị béo méo cái sự thật vẫn chẳng thể mất đi, ít nhất là trong tâm của bạn.

Sự im lặng đôi khi là những điều quý giá nhưng cũng là điều khiến chúng ta xa cách nhau, khiến chúng ta không hiểu nhau. Đôi khi với những người thân yêu bạn cũng nên lắng nghe, và thẳng thắn chia sẻ. Đừng im lặng trong mọi hoàn cảnh, đôi khi sự im lặng sẽ phản tác dụng. Người thông minh là người biết cách sử dụng sự im lặng một cách khôn ngoan.