Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ, Đọc Truyện Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ

--- Bài mới hơn ---

  • Liên Hệ Giữa Cung Cự Giải Và Mặt Trăng
  • Mặt Trăng Trong Dấu Hiệu Cự Giải
  • Tử Vi Ngày 31/10/2019 12 Cung Hoàng Đạo: Cự Giải May Mắn Về Tiền Bạc
  • Tử Vi Cung Cự Giải Năm 2022: Truyền Cảm Hứng Mới
  • Tử Vi Tài Chính 12 Cung Hoàng Đạo 10/8/2019: Cự Giải May Mắn, Song Tử Gặp Khó Khăn
  • Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

    ***

    “Tâm trạng trầm uất của người thuộc cung Cự Giải có khả năng nhấn chìm bạn trong đại dương chán nản và u sầu. Nỗi sợ hãi được họ khéo léo che giấu bởi sự hài hước, nhưng luôn luôn săn đuổi họ, đó là cảm giác mơ hồ về những nguy hiểm không tên lẩn khuất trong từng góc tối. Họ luôn nhớ mãi những ngày tháng tốt đẹp, có khuynh hướng sống với quá khứ. Cự Giải có xu hướng sử dụng lớp vỏ cứng cỏi bên ngoài để chống lại những tổn thương do người khác mang đến. Họ thường bị tổn thương nhiều và hay “biến mất” trong nỗi đau. Không phải là họ không có khả năng phản kháng lại, nhưng thật sự giây phút đó chỉ là Cự Giải mới hiểu được tại sao cần phải biến mất…”

    Bạn thân buông cuốn Horoscope mới tinh vừa vác từ nhà sách về, hút trà sữa cái “rột” và quay sang giựt lấy headphone kín mít của tôi:

    “Giờ tính sao? Long ấy?”

    “Chả tính sao cả.”

    Long là lớp trưởng, năng nổ, mẫu mực, bề ngoài không quá đẹp trai hay nổi bật nhưng tôi biết Long được rất nhiều người trong trường thích. Không thể quên những ngày mùa đông xa lắc xa lơ ấy hai chúng tôi đi bên nhau, chầm chậm, tôi khẽ vùi đôi tay lạnh cóng của mình vào túi áo khoác của Long, năm ngón tay nhẹ nhàng đan thật chặt lấy bàn tay cậu, vẫn nhớ mãi cảm giác trái tim không thôi đập rộn ràng khi chúng tôi vô tình bắt gặp ánh nhìn của nhau trong mỗi tiết học và nụ cười của cậu ấm áp lan tỏa trên môi. Cũng chẳng bao giờ tôi quên nổi buổi chiều đầu xuân, cây bàng trổ những lộc non nhỏ xíu, xanh mỡ màng, tôi ngồi trong quán trà sữa cùng bạn thân, vẫn đeo headphone nghe nhạc Trịnh miên man, và gặp cậu ở đó, với Linh. À, thì ra Linh cũng thích trà sữa socola giống tôi, thì ra cậu cũng thích Linh, như đã từng thích tôi. Chỉ khác là, bạn ấy xinh hơn tôi và giỏi hơn tôi thôi, phải không Long?

    “Cậu thích Linh lắm à?”

    “Ừ.”

    Long phản ứng thản nhiên và bình tĩnh quá đỗi. Ừ mà người dễ thương như Linh, ai chẳng thích. Linh viết lách hay, cuối tuần kì báo nào của trường cũng có ít nhất một bài viết của bạn ấy. Những mẩu truyện tí xíu nhưng sâu sắc và dịu dàng, y như con người bạn ấy vậy.

    Tôi và Long chẳng có một lời chia tay chính thức. Cậu và Linh trở thành một cặp, còn tôi cứ mãi mắc kẹt ở đây, với những bản nhạc Trịnh, và những nỗi nhớ dịu dàng về cậu.

    Bạn thân bảo: “Một lúc nào đấy mày cũng phải bò ra khỏi cái vỏ cua cứng ngắc ấy và đối diện với sự thật đi. Sự thật là bạn Long đã ra đi, và mày thì cứ như một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.” Tôi chẳng buồn nhìn nó, mải mê ăn hết cốc kem bơ này đến cốc kem bơ khác: “Tao là Cự Giải mà, cái lúc nào đấy của mày còn xa lắm.”

    Cận kề ngày tổng kết năm học thì đến lượt tôi và Giang phải dọn dẹp lớp. Quét tước sàn lớp mấy lượt, Giang nằm dài trên băng ghế cuối lớp, đeo tai nghe và lim dim nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Giang là một cậu bạn lạ lùng. Cậu ta học chung lớp Tiếng Pháp với tôi từ khi còn học cấp hai, sau lại học cùng nhau năm lớp mười một, thế nhưng cũng chưa một lần trò chuyện.

    Giang cao gầy, luôn luôn ngồi bàn cuối cùng của lớp, hay đeo tai nghe kín mít và lơ đễnh nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Cậu ta khá trầm, ít phát biểu, không tiếp xúc nhiều với ai nhưng lại là học sinh giỏi những môn tự nhiên nhất lớp. Giang có cách giải toán khá ngắn gọn và thông minh, cậu ta luôn là người đầu tiên giải được những bài toán hóc búa và cũng là người đưa ra đáp án nhanh nhất cho những phương trình hóa học khó nhằn. Nhưng mọi người vẫn nghĩ cậu ta kì dị. Chẳng một ai đủ kiên nhẫn để quan tâm tới một kẻ lầm lì và lúc nào cũng có vẻ xa cách như Giang.

    Đột nhiên trong tiếng quạt trần chạy vù vù, Giang cất tiếng hỏi: “Nếu tất cả mọi người trong lớp đều nghĩ Phương kì dị thì Phương sẽ làm gì? Kì dị, giống như tôi ấy?”

    Tôi dừng lau bảng và ngó xuống cuối lớp, thấy Giang vẫn nằm dài trên băng ghế, im lặng nhìn ra bên ngoài.

    “Chẳng ai kì dị cả. Tất cả chúng ta đều là một phiên bản đặc biệt, rất đặc biệt, chỉ cần nhớ như vậy… là đủ rồi.”

    Sau khi buông một câu bâng quơ tôi tiếp tục lau bảng. Câu trả lời của tôi rơi tõm vào khoảng không im lặng kì lạ, rơi tõm vào ô cửa sổ lộng gió và chan chứa nắng lung linh ngày hôm ấy…

    Sáng sớm, con đường ẩm ướt vì nước mưa, mùi mưa ngai ngái rất nhẹ. Không gian buổi sớm được cơn mưa gột rửa trở nên trong lành, mát mẻ. Tôi chui tọt lên một chuyến xe buýt, đeo một bên tai nghe và bắt đầu mở nhạc Trịnh. Mưa phả lên ô cửa kính những hạt li ti, trong veo. Nhớ những ngày mưa trước, Long chở tôi ngồi vắt vẻo sau lưng lang thang những ngõ ngách lạ lẫm trong thành phố, không mũ nón, không áo mưa. Mưa tạnh, chúng tôi ngồi trong công viên, ăn kem đến khi răng buốt lạnh và quần áo được nắng hong khô thơm tho.

    Những kí ức về cậu, những nỗi nhớ về cậu, cứ từng chút một dịu dàng ào về trong tâm trí tôi. Liệu bây giờ cậu cũng có nhớ đến những ngày trong veo như mưa mùa hạ ấy? Liệu cậu có còn nhớ đến tôi, một chút xíu nào hay không? Tôi đưa tay che mắt để giấu đi giọt nước mắt vừa tràn qua khóe mi. Trời mưa, nhạc Trịnh càng da diết đến lạ thường.

    “Phương vẫn hay đi học sớm thế này à? Còn hai tiếng nữa lớp Pháp mới bắt đầu mà?”

    Tôi quay sang nhìn cậu bạn đã ngồi bên cạnh từ lúc nào. Giang nhoẻn một nụ cười và lôi một hộp sữa tươi trong ba lô ra cho tôi: “Cậu là một người đặc biệt, nhớ không?”

    Tôi cầm lấy hộp sữa, đeo nốt tai nghe còn lại vào và buông một câu nhẹ tâng: “Không, tôi chỉ là một con cua rụt cổ, một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.”

    Giang chuyển đến ngồi cạnh tôi trong lớp Tiếng Pháp, ban đầu tôi hơi ngạc nhiên, sau rồi cũng chẳng để ý nữa vì cậu ta không có ý muốn trò chuyện, chỉ chăm chú vào bài giảng của cô giáo và đống chữ loằng ngoằng trước mặt.

    “Xem phim không?”

    Ra khỏi rạp phim ồn ào và đông người, tôi buông tay Giang, đi chầm chậm ven đường, vừa cúi đầu đếm những ô gạch màu đỏ vuông vức.

    “Cậu còn thích Long à?” – Giang hỏi bằng giọng cao vút, cái trán rộng nhăn tít lại.

    “Ừ.” – Tôi thờ ơ đáp chẳng chút giấu diếm.

    Giang nắm lấy cổ tay tôi, giọng lại vút cao lên: “Bây giờ Long và Linh đã là một cặp rồi. Cậu chẳng thể như thế này mãi, tỉnh táo lại đi.”

    Giang lại bảo: “Cậu từng nói với tôi tất cả chúng ta đều là những người đặc biệt mà. Cho dù Long không còn thích cậu thì cậu vẫn rất đặc biệt, đúng không? Vì một người mà bỏ lỡ nhiều người khác, có đáng không Phương?”

    Tôi bối rối nhìn những viên gạch lát đường, nước mắt cứ chực trào ra. Đúng lúc một chuyến xe buýt dừng lại, chẳng cần biết nó đi về đâu, tôi cuống quít theo dòng người chen chân ào lên xe, lau vội đi giọt nước âm ấm chảy dài qua gò má.

    Giang là một cậu bạn kì lạ, như cái cách cậu hay đứng chờ tôi mỗi buổi sáng đi học, cuối tuần rảnh rang cậu chở tôi ngồi sau lưng đi loanh quanh ngoại ô, ghé qua căn gác xép nhỏ xíu nhưng đầy sách cũ của đôi vợ chồng già, những trang sách ngả vàng ướp hương thời gian. Có đôi lúc vu vơ cậu hỏi tôi: “Đã quên được Long chưa?” Ừ, tôi đã quên được Long chưa? Đã thôi tim đập rộn ràng mỗi khi nghĩ về cậu ấy? Đã thôi buồn đặc quánh khi chợt nhớ ra cậu chẳng còn thích mình? Và đã thôi mỗi lần nghe nhạc Trịnh, nhớ cậu đến da diết?

    “Ngày mai á, ngày mai chúng mình có lớp Tiếng Pháp mà?”

    “Vậy thì bùng học một buổi, một buổi thôi.” – Cậu đáp tỉnh bơ.

    Biển khơi lấp lánh ánh nắng dịu dàng, những con sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô bờ. Giang kéo tay tôi đi chân trần trên cát dọc theo bãi biển. Mái nâu mềm của cậu bay tứ tung trong gió biển mặn mòi. Đi chán, tôi ngồi bệt xuống nghịch cát vàng. Bàn tay Giang lùa vào cát mềm mịn tìm lấy tay tôi đan thật chặt. Chúng tôi ngồi trước biển lâu thật lâu, nắm tay nhau và im lặng. Chợt nhận ra tay mình thật nhỏ bé trong lòng bàn tay to rộng của cậu. Cảm giác an yên và dễ chịu chậm rãi len lỏi lên trái tim.

    “Bất kể khi nào nhớ tới cậu ấy hãy nghĩ tới mình, được không Phương?”

    Giọng Giang nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng sóng ì ầm. Môi cậu ấm nóng nhẹ nhàng lướt qua bờ môi tôi để lại một nụ hôn thật dịu ngọt.

    “Giang…” – Tôi mấp máy môi khẽ gọi. Giang đứng dậy kéo tay tôi nhảy qua những con sóng bạc đầu. Nước biển mát lạnh, và nắng cứ dịu dàng…

    Một chiều thứ bảy, hai đứa dốc hết ống tiết kiệm chung ra, gom đủ tiền và lóc cóc chạy ra bến xe. Đột nhiên Giang nắm lấy tay tôi thật chặt, môi vẽ một nụ cười ấm áp.

    “Long, Linh, bọn mình đến rồi.”

    Ánh mắt Long ngỡ ngàng xen chút bối rối, cậu đưa mắt nhìn đôi tay đang nắm chặt của tôi và Giang. Tôi thảng thốt ngước nhìn Giang, cậu vẫn cười thật tươi, nụ cười nhập nhoạng giữa ánh chiều vàng đỏ làm trái tim tôi khẽ run lên nhè nhẹ. Trên xe, nghiêng mình dựa đầu vào vai Giang, lắng nghe tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người bạn phía trước. Giang cúi đầu nhìn tôi cười hiền: “Cậu có tin mình không Phương?” Tôi gật đầu.

    “Vậy thì vứt hết những mớ suy nghĩ loằng ngoằng trong đầu cậu đi, được không? Dựa vào vai mình và ngủ, đừng nghĩ tới bất kì chuyện gì cả.”

    Tôi cụp mắt, thấy gió và nắng chấp chới qua gò má. “Tớ chẳng thể không suy nghĩ về bất kì chuyện gì được, cảm giác khi bên cậu, cảm giác trái tim len lỏi bao an yên dịu dàng ấy cứ bám theo tớ suốt thôi, Giang ạ.”

    Đêm ở biển, gió mát lịm mang theo hơi muối mặn mòi. Tiếng sóng vỗ ì ầm từ khơi xa vọng lại. Bóng đèn vàng đỏ nhấp nháy dưới khu phố mua sắm sầm uất ven biển. Linh là một cô bạn khá dễ thương, cô ấy có vẻ như không biết về mối quan hệ trước đây giữa tôi và Long. Vùi mình sâu trong tấm nệm trắng, tôi im lặng lắng nghe Linh kể về câu chuyện ngọt như viên kẹo tẩm đường của cô ấy, với cậu. Rồi bất ngờ Linh hỏi về cậu bạn đáng yêu đi chung với tôi: “Hai người là một cặp phải không? Phương kể một chút về Giang đi.” Tôi yên lặng một lúc rồi kể cho cô ấy nghe về chàng trai đặc biệt ấy, chàng trai đã đặt lên môi tôi một nụ hôn thật dịu dàng. Và rằng, giữa chúng tôi không phải quan hệ người yêu, nó giống như một mối quan hệ không tên, lửng lơ ở đấy, và chỉ nên ở đấy thôi. Không bắt đầu cũng chẳng có kết thúc, mọi cảm giác an yên dễ chịu ấy sẽ mãi nguyên vẹn như lần đầu. Linh lắng nghe, lâu thật lâu tôi thấy cô ấy sẽ sàng nói: “Ừ, câu chuyện của hai bạn hay thật. Một ngày nào đó tớ sẽ viết một mẩu truyện tặng hai bạn.” Chẳng cần chờ tới ngày đó đâu Giang nhỉ, vì câu chuyện của chúng mình, dù chưa hoàn chỉnh nhưng đã được bắt đầu viết từ ngày hôm đó rồi, ngày tớ nói với cậu, rằng cậu là một người thật đặc biệt. Luôn luôn là như vậy.

    Tôi trở dậy từ sáng sớm, xỏ đôi giày bệt đã cũ. Ra khỏi phòng trọ tôi gặp Long, cười gượng gạo rồi quay lưng bỏ ra ngoài. Đột nhiên cậu ở phía sau lưng gọi giật lại.

    “Cậu bạn đi cùng Phương, Giang ấy mà, cậu ta… được lắm.”

    Tôi mủm mỉm cười gật đầu. Thực ra thì khi đối mặt với cậu không khó khăn như tôi vẫn nghĩ. Tôi từng nghe ở đâu đó, rằng con người ta thường giỏi giữ niềm đau hơn là yêu thương, nhưng niềm đau nào rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian, cái quan trọng là hiện tại, cái mà ta đang nắm giữ. Long là kí ức, một mảng kí ức đẹp, rất đỗi trong trẻo như những ngày mưa mùa hạ mát lành, nhưng cậu vẫn mãi chỉ đi cùng với hai từ “đã từng”.

    Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt dọc theo bãi biển, đã thấy Giang lùa đôi chân vào làn nước mát lạnh.

    “Giang này, biết gì không? Nếu không có ai đó nắm lấy tay tớ và kéo tớ ra khỏi cái vỏ cua chật chội ấy thì tớ sẽ mãi nằm mãi trong đó hưởng thụ cái cảm giác an toàn mà mình tạo ra mãi thôi. Tớ là một con cua thật hâm, Giang nhỉ?”

    Giang kéo tay tôi hòa vào dòng nước biển trong xanh, giữa nắng dịu dàng, cậu cười: “Ừ, và cả ích kỉ nữa Phương ạ. Cái vỏ cua cứng ngắc ấy bảo vệ cậu an toàn, không một ai có thể làm đau cậu nhưng cũng sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn để yêu thương cậu cả, ha ha, tất nhiên trừ những người cực kì yêu mến cậu, như mình đây.”

    Rồi Giang bâng quơ vẽ vẽ lên nền trời xanh trong, cậu nhoẻn cười dịu dàng: “Mạnh mẽ lên Cự Giải, mạnh mẽ chui ra khỏi cái vỏ cua ngột ngạt ấy và đá văng nó đi, mạnh mẽ từ bỏ những thứ cũ kĩ để đón nhận yêu thương từ những người xung quanh cậu. Vì có đôi lúc, Phương, cậu sẽ nhận ra thế giới này còn nhiều lắm những điều đẹp đẽ. Quẳng nỗi buồn của ngày hôm qua vào hôm qua và tạo ra những niềm vui mới của ngày hôm nay thôi.”

    Giang nói đúng. Tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước mà chẳng cần tới cái vỏ cua ấy nữa, tôi sẽ để lại nó trên bờ biển này, cùng với những nỗi buồn ngớ ngẩn của tuổi mười bảy, bởi vì một phần nào đó, tôi đã học được cách mạnh mẽ, và vì tôi đã có Giang ở bên cạnh. Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

    Một ngày nào đó giữa tháng bảy dịu dàng này. 🙂

    Hết.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bí Mật Hoàng Đạo: Vận Mệnh Cự Giải Nhóm Máu O
  • Xem Tính Cách, Tài Lộc, Sự Nghiệp, Tình Duyên Của Cung Cự Giải Nhóm Máu O
  • Sinh Tháng 6 Là Cung Gì?
  • Sinh Tháng 7 Là Cung Gì? Mệnh Gì? Hợp Với Màu Gì Nhất?…
  • Cung Mệnh Là Gì? Tìm Hiễu Về Cung Mệnh Có Ý Nghĩa Gì Đến Phong Thủy
  • Chương 13: Bạch Dương Mạnh Mẽ

    --- Bài mới hơn ---

  • Con Trai Cung Bạch Dương Mạnh Mẽ Và Đam Mê
  • Khám Phá Thế Giới Bí Ẩn Cung Hoàng Đạo Bạch Dương Nhóm Máu O
  • Bạch Dương Nhóm Máu O
  • Cung Bạch Dương Nhóm Máu A Nghiêm Túc Và Bảo Thủ
  • Vận Mệnh Cung Bạch Dương Nhóm Máu A
  • Tại trung tâm đông đúc ở Luân Đôn, một khách sạn lớn toạ lạc ngay nơi có thể dễ nhìn thấy nhất, tại khuôn viên khách sạn Mandarin Oriental có một nhà hàng được gọi là DINNER BY HESTON BLUMENTHAL. Nơi này được thành lập bởi Heston Blumenthal, ngay từ cái tên của nhà hàng cũng có thể dễ dàng đoán ra. Được thiết kế bởi một chút hiện đại xen lẫn cổ điển tạo nên bầu không khí vô cùng trang nhã,tông chủ đạo là màu trắng đen, gam đèn là màu vàng ấm áp, vào buổi tối càng trở nên nổi bật.

    Một người phụ nữ mặc một bộ đồng phục công sở thanh tao nhưng lại có chút khắt khe với bản thân bước vào cùng với một cô gái có gương mặt xinh đẹp đang mặc bộ váy đen bó sát eo và ngực, chân váy xoè ra nhẹ nhàng. Hai người nhìn đi nhìn lại cũng vô cùng hoà hợp, điểm nhấn bởi vì họ quá giống nhau ngoài điểm trừ là chênh lệch tuổi khá nhiều.

    – Mẹ nói là đây ? – Bạch Dương mắt lướt quanh một lượt, sắc sảo hỏi.

    – Phải – Bà Nguyễn gương mặt vẫn không một tia biểu cảm trả lời.

    – Con thấy rồi, họ kìa ! – Bạch Dương hơi nghênh mặt cao hơn thường ngày, giọng điệu có chút khinh thường.

    Người phục vụ vận sơ mi trắng, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gile xám bạc, quần tây đồng màu và thắt cà vạt màu xanh dương đậm bước đến chào hỏi, tận tình đưa Bạch Dương và Bà Nguyễn tới bàn ăn, nơi hiện giờ đã có bốn người ngồi trước đó. Vài người lại tỏ vẻ khó chịu.

    Một ông lão tầm bảy mươi, tóc đã bạc hết, răng cũng chả còn bao nhiêu, mặc bộ đồ màu ghi xám theo cổ tục hồi xưa của người Trung Quốc, lưng cũng không còn thẳng nhưng trông vẫn rất khoẻ mạnh tươi cười hoan nghênh :

    – Lâu rồi không gặp cháu gái, ta thật nhớ con !

    Bạch Dương không để tâm, cũng không thèm nhìn mặt hay chào hỏi ai, thẳng thừng cùng mẹ ngồi xuống chiếc ghế mà người phục vụ đã kéo sẵn cho.

    – Lâu rồi không gặp – Bà Nguyễn nở một nụ cười thật tươi.

    – Tôi chỉ muốn gặp con gái thôi, chứ không hề muốn bà tới.

    Một trong số những người có gương mặt khó chịu vừa nãy lên tiếng, độ tuổi trung niên, ăn vận rất đơn giản.

    – Buồn nôn – Bạch Dương cầm đôi đũa lên, vẫn không nhìn thẳng.

    Tôi quá khinh miệt họ để nhìn thẳng !

    Bà Nguyễn vẫn cười : ” Ông nghĩ tôi để ông gặp con bé mà không có tôi sao ? ” .

    – Chị gái, chị nên ăn nói lại cho phải phép đi – Lại trong đám người có gương mặt khó chịu, một người phụ nữ khá trẻ ngồi cạnh người đàn ông độ tuổi trung niên cất tiếng, còn ngâm nga một chút kéo dài ở phần cuối câu.

    – Ông Nam, ông nên dạy dỗ lại vợ nhỏ của ông – Bạch Dương cuối cùng cũng chịu nhìn người đàn ông trung niên.

    Ông Nam, tên đầy đủ là Nam Thập Tự, không cần nói nhiều chắc ai cũng hiểu, đây là cha đẻ của Bạch Dương.

    – Con nhỏ này không được hỗn láo, ta là dì ngươi – Người phụ nữ trẻ đập đũa xuống bàn.

    Người phụ nữ trẻ tên là Điểu Nha, theo gia phả dòng họ thì là em gái ruột của Bà Nguyễn.

    – Lau mồm nói lại đi – Bạch Dương cười khẩy, tư cách gì mà gan vậy ?

    – Im đi Bạch Dương – Người cuối cùng trong vài người khó chịu đã mở miệng, giọng nói có chút chanh chua.

    – Tôi vẫn chưa cho cô mở miệng kia mà Nam Miện – Bạch Dương một lần nữa đưa mắt qua Nam Miện, nhìn từ đầu đến ngực, vì chân đã bị che khuất dưới bàn.

    Nam Miện khoảng 15 16 tuổi, gương mặt cũng vì lớp trang điểm quá nhiều mà trông không còn đúng số tuổi của mình nữa, là con gái của Nam Thập Tự và Điểu Nha.

    – Thôi nào, lâu lâu mới có một ngày gia đình đoàn tụ, nên có không khí vui vẻ – Ông lão vội can ngăn, tươi cười với Bạch Dương rồi đưa mắt nhìn nhân viên phục vụ ý bảo họ rời đi.

    – Gia đình ? Lại mặt dày quá rồi đó ! – Bạch Dương vẫn cười, sao nhà này tự tin thế ?

    – Hôm nay dám liên lạc cho con gái tôi quả thật vẫn gọi là có gan – Bà Nguyễn nhấc chai rượu vang đỏ thẫm đổ nhẹ nhàng vào chiếc ly đã để sẵn trước mặt.

    – Bà ….! Ăn đi Bạch Dương – Nam Thập Tự ráng dằn cơn tức xuống bụng gắp đồ ăn cho Bạch Dương.

    Bạch Dương không nói gì, lấy chén ném thẳng xuống đất bên cạnh. Mọi người đều hoảng hốt, chỉ có Bà Nguyễn vẫn vui vẻ uống một hớp rượu.

    – Nên chú ý tự trọng, người bình thường được ngồi ăn cùng tôi đã là may phước rồi nên đừng đi quá giới hạn – Bạch Dương vẫn bình chân như vại,thản nhiên gác một chân nên đùi còn lại, khoanh tay với gương mặt kiêu ngạo.

    – Bạch Dương, ai dạy con như thế ?? – Nam Thập Tự nhịn không nổi, nước miếng văng tứ tung.

    – Lại còn dám hỏi tôi như vậy, thật là gan cùng mình – Bạch Dương cười.

    – Con kia …

    Điểu Nha còn chưa kịp nói xong đã bị ly rượu của Bà Nguyễn quật thẳng vào mặt, không khoan nhượng cũng không hề để tâm.

    – Tốt nhất đừng đụng một câu nào tới con gái tôi, Điểu Nha. Cưng còn sống là do chị cưng cho cưng sống thôi ! – Bà Nguyễn bình thản đổ thêm một ly rượu.

    Nam Miện định nói gì đó nhưng vội im bặt lại, ánh mắt mọi người cũng đổ dồn về phía bàn ăn của “đại gia đình” này.

    ” Thật sự ngứa mắt,muốn giết chết con Miện quá “. Đó là tiếng nói vang lên trong trái tim của Bạch Dương.

    Điểu Nha bắt đầu run sợ, lúc nào mạnh miệng thì mạnh miệng nhưng chớ nên coi thường lời nói của Bà Nguyễn, gia tộc của bà vốn đã từ mặt đứa con gái tên Điểu Nha này rồi ! Sống chết vốn nằm trong tay gia tộc này, chỉ đúng là họ đã còn cho Điểu Nha sống thôi !

    Một chữ thôi – KHINH !

    – Thật sự mẹ có thể giết ngay bây giờ mà, con cũng muốn xem – Bạch Dương là dạng người không bao giờ thích làm dễ người khác.

    – Bạch Dương ! – Cả ông lão và Nam Thập Tự cùng hét lên.

    – CẤM gọi tên tôi – Bạch Dương nhấn mạnh chữ cấm cực kì lâu.

    – Con nể ta mà đừng tỏ hành vi như vậy được không ? – Ông lão xuống nước van nài.

    – Nể ? Ối trời ơi, mắc cười quá – Bạch Dương cười thành tiếng – Ông lão a, ông nghĩ ông là ai a, ông nội hả ? Haha, từ lúc mà ông đồng ý cái hôn nhân của Nam Thập Tự và Điểu Nha, vui vẻ ở cạnh họ là tôi đã thấy khinh ông ghê gớm rồi, chắc cha nào con nấy thôi, à mà, đừng nói tôi là con của Nam Thập Tự nha, thật mong là tôi có thể tẩy cái dòng máu rác rưởi này ra đây này – Bạch Dương không một chút thương xót, giọng nói cũng không bị đứt quãng.

    Mặt những người con lại tái xanh, đứa con gái này không hề dùng kính ngữ với họ.

    – Mà..thật sự tôi lại muốn giết Nam Miện hơn ! – Bạch Dương không hề chớp mắt, không hề cảm thấy cắn rứt khi nói ra lời này, nói trắng ra là cô còn cảm thấy có chút hưng phấn.

    Có lẽ người Bạch Dương hận nhất chính là Nam Miện, đừng bao giờ nói đứa trẻ sinh ra không bao giờ có lỗi, lỗi là ở bậc sinh thành đã làm chuyện khốn kiếp để đẻ ra nó. Không phải ! Quan điểm của Bạch Dương thì khác hẳn, chính bởi vì nó được sinh ra nên điều đó càng khẳng định sự gắn kết giữa Nam Thập Tự và Điểu Nha, càng làm cho cô cảm thấy căm ghét Nam Miện hơn, nếu nó không sinh ra thì chưa chắc nỗi hận thù của cô lại lớn như thế này, Nam Miện sinh sau cô một năm, một sự phản bội kinh tởm.

    Bạch Dương, tôi biết cô ganh tị với Nam Miện.

    Không có !

    Tự cô phủ nhận thôi !

    Không có !

    Đừng dối lòng.

    IM ĐI !!

    Đúng vậy, Bạch Dương căm ghét Nam Miện cũng vì lí do đó, thử tưởng tượng, bạn có một đứa em cùng cha khác mẹ, bạn sẽ căm hận ai nhất khi đứa trẻ đó về sống cùng nhà với bạn ? Câu trả lời dĩ nhiên khi bạn trải qua thì bạn mới hiểu.

    – Là..là sao ? – Nam Miện mấp máy môi, khoé miệng có chút co giật.

    Bạch Dương cười với Nam Miện, dù mày là người tốt hay người xấu, dù mày nhân từ hay độc ác, tao vẫn căm hận mày nhất ! Mà có khi mày càng nhân hậu hay tốt bụng thì tao lại càng căm hận mày hơn mà thôi !

    – Đột ngột nghĩ tới thôi, mấy người không cần làm vẻ mặt đó – Bạch Dương thực cực kì thoả mãn khi thấy bộ dạng của bốn người ngồi đối diện.

    – Ăn đi, sao lại căng thẳng thế kia – Bà Nguyễn cất giọng khi nhân viên phục vụ mang đồ ăn bà gọi lên.

    Cùng thời gian đó, tại bar NIGHT.

    – Thật sự…thật sự…thật sự…là….muốn giết người QUÁ – Cự Giải la hét ầm ĩ lên.

    – Mới uống chút xíu mà – Xử Nữ ngó chằm chằm vào chiếc ly đang trên tay Cự Giải.

    – Bắc Nhi nó uống yếu lắm – Kim Ngưu ngồi pha một ít chanh.

    – Chứ Giải nhi thì sao ? – Nhân Mã hỏi.

    – Không yếu cũng không giỏi, bình thường thôi – Kim Ngưu uống thử một miếng – EOOO !!

    – Tên ngốc này, pha chanh vẫn phải cho đường – Song Ngư giựt lấy ly nước chanh rồi chạy lót tót vào sâu trong quán.

    – NÈ, BẢO BÌNH , AI LO – VE ZÚÚ ( đọc love là lo – ve tiếng việt luôn ) – Cự Giải gỡ miếng giấy ra, ôm chầm lấy Bảo Bình.

    – Buông ggg … ra – Bảo Bình điên tiết.

    Nhưng sao khoẻ bằng Cự Giải nhỉ ? Vì Bắc Nhi đang xuất mà ! Thế là Cự Giải cứ vậy mà quấn lấy người Bảo Bình, cả chân cũng kẹp vào người Bảo Bình, giống y hệt bạch tuột.

    – Nó là con cua mà – Nhân Mã la lên.

    – Còn má là con ngựa – Kim Ngưu đáp trả.

    Bị Nhân Mã đá cho mấy cái.

    Song Tử chỉ chăm chú nhìn Nhân Mã, tại sao lại nhìn ? tại sao ? Ai mà biết được !

    Ma Kết và Thiên Yết không hẹn trước mà kéo Cự Giải ra khỏi Bảo Bình một cách mạnh bạo, khiến cho Bảo Bình cũng không nhịn được kêu đau.

    – Nếu mai cứ vầy thì sao ? – Sư Tử đột ngột nói.

    – Ý là sao ? – Xử Nữ nghe thấy.

    – Thì Cự Giải – Sư Tử trầm ngâm.

    – Không biết, có lẽ nên để Cự Giải nghỉ ngơi – Xử Nữ cũng nghiêm túc theo.

    Sư Tử lại tiếp tục đắm chìm trong suy nghĩ của mình, Sư Tử nổi tiếng là bang YAKAI rành nhiều chuyện nhất nhưng anh lại chưa bao giờ biết có một cái tên Bắc Nhi ở trong thế giới ngầm, ngay cả Đại Hùng cũng từng nghe qua nhưng YAKAI lại chưa bao giờ thu thập tin tức về bối cảnh của Bắc Nhi. Vốn Cự Giải còn bí mật gì, còn nghi vấn gì mà chưa được giải đáp ?

    – Mày nghe gì chưa ? – Kim Ngưu nói nhỏ, dè chừng chỉ để Bảo Bình nghe thấy.

    – Nghe gì ? – Bảo Bình cũng đáp lại.

    Lúc này bar NIGHT đã mở mộ giai điệu cực kì nhẹ nhàng, một bản giao hưởng rất quen tai (tại sao bar lại có giao hưởng -_- ) chứ không còn hầm hố như lúc đầu nữa.

    – Trường Xà xuất hiện rồi ! – Kim Ngưu nhìn quanh một lần nữa rồi ghé tai Bảo Bình nói tiếp,

    Bảo Bình ngước lên, chạm phải ánh mắt chắc chắn của Kim Ngưu, sau đó cả hai trở nên trạng thái căng thẳng khó diễn tả bằng lời.

    Thiên Bình cũng đang chìm vào những suy nghĩ khó diễn tả bằng lời, từ lúc câu chuyện nhà Hoàng Gia Đại Hà được phanh khui ra, nỗi khó chịu càng như sóng lớn, cứ ào ạt chảy ra ngoài khiến cô phải dùng sức để ngăn cản nó biểu hiện ra. Thiên Bình đã không hề nghĩ rằng, sau câu chuyện của Song Ngư lại tiếp tục có những vấn đề khác xảy ra, một cách không báo trước, làm người ta giật mình cả kinh, rất sợ nếu như tất cả mọi thứ đều bị người ta nắm bắt dễ dàng như vậy, vậy còn bí mật gì sẽ bị bại lộ ra nữa. Cố gắng phong toả suy nghĩ của mình, Thiên Bình chuyển sự chú ý qua Song Ngư đang ép Cự Giải uống ly nước chanh.

    – Này Sư Tử, có biết chuyện gì không ? – Thiên Bình chợt nhớ ra điều gì, quay sang Sư Tử.

    – Chuyện gì là chuyện gì ? – Sư Tử bày ra bộ mặt khó hiểu.

    – Bạch Dương, cậu biết gì về Bạch Dương ? – Thiên Bình có óc quan sát đó, cực kì thông minh.

    – Bạch Dương sao ? Không rõ lắm, việc cậu ta sống với mẹ, gia tộc hiện người đứng đầu cũng là mẹ Bạch Dương – Sư Tử trả lời, có phần suy tư, đúng là anh chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.

    – Tớ tưởng đàn ông sẽ đứng đầu gia tộc – Thiên Bình cũng thắc mắc.

    – Tớ nói rồi, Bạch Dương sống với mẹ, còn ba cậu ấy thì chưa từng nghe qua – Sư Tử cũng chỉ biết đến đó.

    – Hình như ly hôn lâu rồi ! – Song Tử nãy giờ chăm chú câu chuyện, xen vào.

    – Sao cậu biết ? – Thiên Bình hỏi.

    – Nhà tớ có biết một chút, nói chung là bên dòng họ ngoại của Bạch Dương mới thật sự đứng đầu TG – Song Tử nhất quyết là phải trả lời như vậy, không thể cứ tuôn tuôn ra là vì theo dõi.

    – Gia tộc Nguyễn Đường của Bạch Dương thực sự rất ghê gớm, họ không có bang dưới thế giới ngầm nhưng cực kì thân thiết với các bang, đặc biệt là bang H – KING nhà Cự Giải – Song Tử nói tiếp.

    – H -KING ? ĐÙA ? Các cậu ấy thậm chí còn không biết nhau lúc mới vào lớp – Thiên Bình nhỏ giọng lại, thậm chí cảm thấy mình đang làm chuyện xấu xa.

    – Cũng giống như việc các cậu chưa hề thấy Cự Giải trên tạp chí nào thôi, Cự Giải trước đây học cấp 2 cùng Bảo Bình và Kim Ngưu ở một trường trung học khá nổi tiếng, không phải nổi tiếng theo trường phái nào mà nổi tiếng là quậy phá nhất và học ngu nhất – Song Tử giải thích.

    – Có vẻ như Cự Giải rất bí mật trong việc xuất hiện ở một tạp chí hay bữa tiệc nào, cả việc tại sao học ở cái trường kinh khủng đó nữa nên gia tộc Bạch Dương chắc cũng không hề biết sự tồn tại của Cự Giải – Sư Tử thêm vào.

    – Cậu ấy có một em trai, xem ra tính tình khá giống nhau, đều không ai biết – Song Tử đã từng nghe qua về Cự Giải từ bọn đàn em, một cậu nhóc đã chạy đến gọi chị rất thân mật với Cự Giải rồi cả hai cùng bước vào nhà.

    – Bạch Dương hay Cự Giải đều rất bí ẩn, câu chuyện về ba của Bạch Dương thì chưa một tờ báo nào đề cập tới, còn Cự Giải bí ẩn là chính bản thân cậu ấy kìa – Sư Tử cũng bắt đầu suy nghĩ về vấn đề này.

    Bên cạnh Xử Nữ vẫn chăm chú nghe, do mấy đứa còn lại bàn luận quá chăm chú nên quên mất sự tồn tại của Xử Nữ.

    – Vậy các cậu chỉ biết bấy nhiêu ? – Thiên Bình nghi hoặc hỏi một lần nữa.

    – Ừ – Cả Sư Tử và Song Tử trả lời.

    Không hề một ai để ý biểu cảm thở phào nhẹ nhõm của Thiên Bình ngoại trừ Xử Nữ.

    Vấn đề của Song Ngư cũng được giải quyết ổn thoả bởi Thiên Yết, không một vết tích hay dấu hiệu nào cho thấy từng có một vụ thảm sát đẫm máu xảy ra ở ngôi nhà hoang đó. Thiên Bình tự cảm thấy chính kiến của mình là cho Thiên Yết gia nhập là một việc hết sức thông minh vì lí do Thiên Bình không thể liều mạng ra lệnh cho bang của mình.

    Nhà Hà Cung – Bang HABILE

    – Ông ấy giờ làm gì hả mẹ ? – Bạch Dương cất tiếng hỏi trên đường về nhà.

    – Làm giám đốc một công ty nào đó, mẹ không nhớ tên

    – À, ra là cũng sung túc, không đến nỗi tệ hại như con nghĩ

    – Mẹ có thể cho công ty đó sập ngay chỉ cần một cú điện thoại – Nói thật Bà Nguyễn cũng thuộc dạng thích khoe mẽ.

    – Không cần phải làm chuyện đó đâu mẹ, nghe nói năm sau Nam Miện có dự định vào HOROSCOPE, con thật không chờ được – Bạch Dương ngâm nga.

    – Ta không nghĩ gia đình đó đủ sức cho con mình vào HOROSCOPE – Bà Nguyễn cất giọng mỉa mai.

    – Vậy sao ? – Bạch Dương thất vọng.

    – Khả năng là 11/100.

    – Không thể nào – Bạch Dương châm biếm, thật là tệ mà.

    – Nếu con muốn mẹ có thể đưa nó vào trường.

    Bạch Dương sáng mắt, tưng bừng nói :

    – Yêu mẹ nhất !

    Bà Nguyễn sao không rành con gái mình được cơ chứ ? Có một đứa con gái để cưng để nựng thôi mà !

    Bảo Bình và Kim Ngưu vì một số chuyện nên không thể đưa Cự Giải về nhà, người tiện đường nhất lại là Ma Kết. Cự Giải vẫn chưa hết say, lảm nhảm suốt đường đi với Ma Kết, cô không hề biết rằng, một vài chuyện không nên nói đã tuôn khỏi miệng cô.

    Vì mình sợ một vài bạn quên nên mình nhắc lại :

    Bạch Dương Nhân Mã là bạn từ bé

    Xử Nữ là bạn học chung cấp 2 của Bạch Dương

    Kim Ngưu Cự Giải là bạn từ bé

    Sau này lên cấp 2 cả hai mới học chung với Bảo Bình cho đến lúc này.

    Thiên Bình Thiên Yết Song Ngư là bạn từ bé

    Thiên Yết và Song Ngư từng có mối quan hệ trên bạn bè nhưng hiện đã chia tay vì không hợp nhau, bây giờ chỉ là bạn bè tốt.

    Bang YAKAI nhà Sư Tử rất thân thiết với gia đình nhà Nhân Mã.

    Nhà Song Tử chơi thân với nhà Nhân Mã.

    Bang TKIE nhà Song Tử có thân thiết với nhà Song Ngư.

    Bang H – KING nhà Cự Giải thân với nhà Bạch Dương

    Người ngay từ lúc bước vào lớp chưa quen một ai là Ma Kết, Sư Tử và Song Tử.

    Mọi người cứ góp ý sai sót thì mình sửa =))

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cung Bạch Dương Là Con Gì ?
  • Tình Yêu Ngọt Ngào Của Cặp Đôi Bạch Dương
  • 12 Lý Do Vì Sao Bạch Dương Là Cung Hoàng Đạo Tuyệt Vời Nhất
  • Những Cung Hoàng Đạo Nữ Là Người Rất Đa Tình, Lăng Nhăng Chẳng Kém Đàn Ông
  • Tất Tần Tật Những Sự Thật Hay Ho Về Cung Bạch Dương (21/3
  • Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ

    --- Bài mới hơn ---

  • Phụ Nữ Cự Giải – Hoàn
  • Cách Nhận Biết Cự Giải – Hoàn
  • Đàn Ông Cự Giải – Phụ Nữ Xử Nữ
  • Đàn Ông Kim Ngưu – Phụ Nữ Cự Giải
  • Đàn Ông Xử Nữ – Phụ Nữ Cự Giải
  • Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

    ***

    “Tâm trạng trầm uất của người thuộc cung Cự Giải có khả năng nhấn chìm bạn trong đại dương chán nản và u sầu. Nỗi sợ hãi được họ khéo léo che giấu bởi sự hài hước, nhưng luôn luôn săn đuổi họ, đó là cảm giác mơ hồ về những nguy hiểm không tên lẩn khuất trong từng góc tối. Họ luôn nhớ mãi những ngày tháng tốt đẹp, có khuynh hướng sống với quá khứ. Cự Giải có xu hướng sử dụng lớp vỏ cứng cỏi bên ngoài để chống lại những tổn thương do người khác mang đến. Họ thường bị tổn thương nhiều và hay “biến mất” trong nỗi đau. Không phải là họ không có khả năng phản kháng lại, nhưng thật sự giây phút đó chỉ là Cự Giải mới hiểu được tại sao cần phải biến mất…”

    Bạn thân buông cuốn Horoscope mới tinh vừa vác từ nhà sách về, hút trà sữa cái “rột” và quay sang giựt lấy headphone kín mít của tôi:

    “Giờ tính sao? Long ấy?”

    “Chả tính sao cả.”

    Long là lớp trưởng, năng nổ, mẫu mực, bề ngoài không quá đẹp trai hay nổi bật nhưng tôi biết Long được rất nhiều người trong trường thích. Không thể quên những ngày mùa đông xa lắc xa lơ ấy hai chúng tôi đi bên nhau, chầm chậm, tôi khẽ vùi đôi tay lạnh cóng của mình vào túi áo khoác của Long, năm ngón tay nhẹ nhàng đan thật chặt lấy bàn tay cậu, vẫn nhớ mãi cảm giác trái tim không thôi đập rộn ràng khi chúng tôi vô tình bắt gặp ánh nhìn của nhau trong mỗi tiết học và nụ cười của cậu ấm áp lan tỏa trên môi. Cũng chẳng bao giờ tôi quên nổi buổi chiều đầu xuân, cây bàng trổ những lộc non nhỏ xíu, xanh mỡ màng, tôi ngồi trong quán trà sữa cùng bạn thân, vẫn đeo headphone nghe nhạc Trịnh miên man, và gặp cậu ở đó, với Linh. À, thì ra Linh cũng thích trà sữa socola giống tôi, thì ra cậu cũng thích Linh, như đã từng thích tôi. Chỉ khác là, bạn ấy xinh hơn tôi và giỏi hơn tôi thôi, phải không Long?

    “Cậu thích Linh lắm à?”

    “Ừ.”

    Long phản ứng thản nhiên và bình tĩnh quá đỗi. Ừ mà người dễ thương như Linh, ai chẳng thích. Linh viết lách hay, cuối tuần kì báo nào của trường cũng có ít nhất một bài viết của bạn ấy. Những mẩu truyện tí xíu nhưng sâu sắc và dịu dàng, y như con người bạn ấy vậy.

    Tôi và Long chẳng có một lời chia tay chính thức. Cậu và Linh trở thành một cặp, còn tôi cứ mãi mắc kẹt ở đây, với những bản nhạc Trịnh, và những nỗi nhớ dịu dàng về cậu.

    Bạn thân bảo: “Một lúc nào đấy mày cũng phải bò ra khỏi cái vỏ cua cứng ngắc ấy và đối diện với sự thật đi. Sự thật là bạn Long đã ra đi, và mày thì cứ như một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.” Tôi chẳng buồn nhìn nó, mải mê ăn hết cốc kem bơ này đến cốc kem bơ khác: “Tao là Cự Giải mà, cái lúc nào đấy của mày còn xa lắm.”

    Cận kề ngày tổng kết năm học thì đến lượt tôi và Giang phải dọn dẹp lớp. Quét tước sàn lớp mấy lượt, Giang nằm dài trên băng ghế cuối lớp, đeo tai nghe và lim dim nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Giang là một cậu bạn lạ lùng. Cậu ta học chung lớp Tiếng Pháp với tôi từ khi còn học cấp hai, sau lại học cùng nhau năm lớp mười một, thế nhưng cũng chưa một lần trò chuyện.

    Giang cao gầy, luôn luôn ngồi bàn cuối cùng của lớp, hay đeo tai nghe kín mít và lơ đễnh nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Cậu ta khá trầm, ít phát biểu, không tiếp xúc nhiều với ai nhưng lại là học sinh giỏi những môn tự nhiên nhất lớp. Giang có cách giải toán khá ngắn gọn và thông minh, cậu ta luôn là người đầu tiên giải được những bài toán hóc búa và cũng là người đưa ra đáp án nhanh nhất cho những phương trình hóa học khó nhằn. Nhưng mọi người vẫn nghĩ cậu ta kì dị. Chẳng một ai đủ kiên nhẫn để quan tâm tới một kẻ lầm lì và lúc nào cũng có vẻ xa cách như Giang.

    Đột nhiên trong tiếng quạt trần chạy vù vù, Giang cất tiếng hỏi: “Nếu tất cả mọi người trong lớp đều nghĩ Phương kì dị thì Phương sẽ làm gì? Kì dị, giống như tôi ấy?”

    Tôi dừng lau bảng và ngó xuống cuối lớp, thấy Giang vẫn nằm dài trên băng ghế, im lặng nhìn ra bên ngoài.

    “Chẳng ai kì dị cả. Tất cả chúng ta đều là một phiên bản đặc biệt, rất đặc biệt, chỉ cần nhớ như vậy… là đủ rồi.”

    Sau khi buông một câu bâng quơ tôi tiếp tục lau bảng. Câu trả lời của tôi rơi tõm vào khoảng không im lặng kì lạ, rơi tõm vào ô cửa sổ lộng gió và chan chứa nắng lung linh ngày hôm ấy…

    Sáng sớm, con đường ẩm ướt vì nước mưa, mùi mưa ngai ngái rất nhẹ. Không gian buổi sớm được cơn mưa gột rửa trở nên trong lành, mát mẻ. Tôi chui tọt lên một chuyến xe buýt, đeo một bên tai nghe và bắt đầu mở nhạc Trịnh. Mưa phả lên ô cửa kính những hạt li ti, trong veo. Nhớ những ngày mưa trước, Long chở tôi ngồi vắt vẻo sau lưng lang thang những ngõ ngách lạ lẫm trong thành phố, không mũ nón, không áo mưa. Mưa tạnh, chúng tôi ngồi trong công viên, ăn kem đến khi răng buốt lạnh và quần áo được nắng hong khô thơm tho.

    Những kí ức về cậu, những nỗi nhớ về cậu, cứ từng chút một dịu dàng ào về trong tâm trí tôi. Liệu bây giờ cậu cũng có nhớ đến những ngày trong veo như mưa mùa hạ ấy? Liệu cậu có còn nhớ đến tôi, một chút xíu nào hay không? Tôi đưa tay che mắt để giấu đi giọt nước mắt vừa tràn qua khóe mi. Trời mưa, nhạc Trịnh càng da diết đến lạ thường.

    “Phương vẫn hay đi học sớm thế này à? Còn hai tiếng nữa lớp Pháp mới bắt đầu mà?”

    Tôi quay sang nhìn cậu bạn đã ngồi bên cạnh từ lúc nào. Giang nhoẻn một nụ cười và lôi một hộp sữa tươi trong ba lô ra cho tôi: “Cậu là một người đặc biệt, nhớ không?”

    Tôi cầm lấy hộp sữa, đeo nốt tai nghe còn lại vào và buông một câu nhẹ tâng: “Không, tôi chỉ là một con cua rụt cổ, một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.”

    Giang chuyển đến ngồi cạnh tôi trong lớp Tiếng Pháp, ban đầu tôi hơi ngạc nhiên, sau rồi cũng chẳng để ý nữa vì cậu ta không có ý muốn trò chuyện, chỉ chăm chú vào bài giảng của cô giáo và đống chữ loằng ngoằng trước mặt.

    “Xem phim không?”

    Ra khỏi rạp phim ồn ào và đông người, tôi buông tay Giang, đi chầm chậm ven đường, vừa cúi đầu đếm những ô gạch màu đỏ vuông vức.

    “Cậu còn thích Long à?” – Giang hỏi bằng giọng cao vút, cái trán rộng nhăn tít lại.

    “Ừ.” – Tôi thờ ơ đáp chẳng chút giấu diếm.

    Giang nắm lấy cổ tay tôi, giọng lại vút cao lên: “Bây giờ Long và Linh đã là một cặp rồi. Cậu chẳng thể như thế này mãi, tỉnh táo lại đi.”

    Giang lại bảo: “Cậu từng nói với tôi tất cả chúng ta đều là những người đặc biệt mà. Cho dù Long không còn thích cậu thì cậu vẫn rất đặc biệt, đúng không? Vì một người mà bỏ lỡ nhiều người khác, có đáng không Phương?”

    Tôi bối rối nhìn những viên gạch lát đường, nước mắt cứ chực trào ra. Đúng lúc một chuyến xe buýt dừng lại, chẳng cần biết nó đi về đâu, tôi cuống quít theo dòng người chen chân ào lên xe, lau vội đi giọt nước âm ấm chảy dài qua gò má.

    Giang là một cậu bạn kì lạ, như cái cách cậu hay đứng chờ tôi mỗi buổi sáng đi học, cuối tuần rảnh rang cậu chở tôi ngồi sau lưng đi loanh quanh ngoại ô, ghé qua căn gác xép nhỏ xíu nhưng đầy sách cũ của đôi vợ chồng già, những trang sách ngả vàng ướp hương thời gian. Có đôi lúc vu vơ cậu hỏi tôi: “Đã quên được Long chưa?” Ừ, tôi đã quên được Long chưa? Đã thôi tim đập rộn ràng mỗi khi nghĩ về cậu ấy? Đã thôi buồn đặc quánh khi chợt nhớ ra cậu chẳng còn thích mình? Và đã thôi mỗi lần nghe nhạc Trịnh, nhớ cậu đến da diết?

    “Ngày mai á, ngày mai chúng mình có lớp Tiếng Pháp mà?”

    “Vậy thì bùng học một buổi, một buổi thôi.” – Cậu đáp tỉnh bơ.

    Biển khơi lấp lánh ánh nắng dịu dàng, những con sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô bờ. Giang kéo tay tôi đi chân trần trên cát dọc theo bãi biển. Mái nâu mềm của cậu bay tứ tung trong gió biển mặn mòi. Đi chán, tôi ngồi bệt xuống nghịch cát vàng. Bàn tay Giang lùa vào cát mềm mịn tìm lấy tay tôi đan thật chặt. Chúng tôi ngồi trước biển lâu thật lâu, nắm tay nhau và im lặng. Chợt nhận ra tay mình thật nhỏ bé trong lòng bàn tay to rộng của cậu. Cảm giác an yên và dễ chịu chậm rãi len lỏi lên trái tim.

    “Bất kể khi nào nhớ tới cậu ấy hãy nghĩ tới mình, được không Phương?”

    Giọng Giang nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng sóng ì ầm. Môi cậu ấm nóng nhẹ nhàng lướt qua bờ môi tôi để lại một nụ hôn thật dịu ngọt.

    “Giang…” – Tôi mấp máy môi khẽ gọi. Giang đứng dậy kéo tay tôi nhảy qua những con sóng bạc đầu. Nước biển mát lạnh, và nắng cứ dịu dàng…

    Một chiều thứ bảy, hai đứa dốc hết ống tiết kiệm chung ra, gom đủ tiền và lóc cóc chạy ra bến xe. Đột nhiên Giang nắm lấy tay tôi thật chặt, môi vẽ một nụ cười ấm áp.

    “Long, Linh, bọn mình đến rồi.”

    Ánh mắt Long ngỡ ngàng xen chút bối rối, cậu đưa mắt nhìn đôi tay đang nắm chặt của tôi và Giang. Tôi thảng thốt ngước nhìn Giang, cậu vẫn cười thật tươi, nụ cười nhập nhoạng giữa ánh chiều vàng đỏ làm trái tim tôi khẽ run lên nhè nhẹ. Trên xe, nghiêng mình dựa đầu vào vai Giang, lắng nghe tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người bạn phía trước. Giang cúi đầu nhìn tôi cười hiền: “Cậu có tin mình không Phương?” Tôi gật đầu.

    “Vậy thì vứt hết những mớ suy nghĩ loằng ngoằng trong đầu cậu đi, được không? Dựa vào vai mình và ngủ, đừng nghĩ tới bất kì chuyện gì cả.”

    Tôi cụp mắt, thấy gió và nắng chấp chới qua gò má. “Tớ chẳng thể không suy nghĩ về bất kì chuyện gì được, cảm giác khi bên cậu, cảm giác trái tim len lỏi bao an yên dịu dàng ấy cứ bám theo tớ suốt thôi, Giang ạ.”

    Đêm ở biển, gió mát lịm mang theo hơi muối mặn mòi. Tiếng sóng vỗ ì ầm từ khơi xa vọng lại. Bóng đèn vàng đỏ nhấp nháy dưới khu phố mua sắm sầm uất ven biển. Linh là một cô bạn khá dễ thương, cô ấy có vẻ như không biết về mối quan hệ trước đây giữa tôi và Long. Vùi mình sâu trong tấm nệm trắng, tôi im lặng lắng nghe Linh kể về câu chuyện ngọt như viên kẹo tẩm đường của cô ấy, với cậu. Rồi bất ngờ Linh hỏi về cậu bạn đáng yêu đi chung với tôi: “Hai người là một cặp phải không? Phương kể một chút về Giang đi.” Tôi yên lặng một lúc rồi kể cho cô ấy nghe về chàng trai đặc biệt ấy, chàng trai đã đặt lên môi tôi một nụ hôn thật dịu dàng. Và rằng, giữa chúng tôi không phải quan hệ người yêu, nó giống như một mối quan hệ không tên, lửng lơ ở đấy, và chỉ nên ở đấy thôi. Không bắt đầu cũng chẳng có kết thúc, mọi cảm giác an yên dễ chịu ấy sẽ mãi nguyên vẹn như lần đầu. Linh lắng nghe, lâu thật lâu tôi thấy cô ấy sẽ sàng nói: “Ừ, câu chuyện của hai bạn hay thật. Một ngày nào đó tớ sẽ viết một mẩu truyện tặng hai bạn.” Chẳng cần chờ tới ngày đó đâu Giang nhỉ, vì câu chuyện của chúng mình, dù chưa hoàn chỉnh nhưng đã được bắt đầu viết từ ngày hôm đó rồi, ngày tớ nói với cậu, rằng cậu là một người thật đặc biệt. Luôn luôn là như vậy.

    Tôi trở dậy từ sáng sớm, xỏ đôi giày bệt đã cũ. Ra khỏi phòng trọ tôi gặp Long, cười gượng gạo rồi quay lưng bỏ ra ngoài. Đột nhiên cậu ở phía sau lưng gọi giật lại.

    “Cậu bạn đi cùng Phương, Giang ấy mà, cậu ta… được lắm.”

    Tôi mủm mỉm cười gật đầu. Thực ra thì khi đối mặt với cậu không khó khăn như tôi vẫn nghĩ. Tôi từng nghe ở đâu đó, rằng con người ta thường giỏi giữ niềm đau hơn là yêu thương, nhưng niềm đau nào rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian, cái quan trọng là hiện tại, cái mà ta đang nắm giữ. Long là kí ức, một mảng kí ức đẹp, rất đỗi trong trẻo như những ngày mưa mùa hạ mát lành, nhưng cậu vẫn mãi chỉ đi cùng với hai từ “đã từng”.

    Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt dọc theo bãi biển, đã thấy Giang lùa đôi chân vào làn nước mát lạnh.

    “Giang này, biết gì không? Nếu không có ai đó nắm lấy tay tớ và kéo tớ ra khỏi cái vỏ cua chật chội ấy thì tớ sẽ mãi nằm mãi trong đó hưởng thụ cái cảm giác an toàn mà mình tạo ra mãi thôi. Tớ là một con cua thật hâm, Giang nhỉ?”

    Giang kéo tay tôi hòa vào dòng nước biển trong xanh, giữa nắng dịu dàng, cậu cười: “Ừ, và cả ích kỉ nữa Phương ạ. Cái vỏ cua cứng ngắc ấy bảo vệ cậu an toàn, không một ai có thể làm đau cậu nhưng cũng sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn để yêu thương cậu cả, ha ha, tất nhiên trừ những người cực kì yêu mến cậu, như mình đây.”

    Rồi Giang bâng quơ vẽ vẽ lên nền trời xanh trong, cậu nhoẻn cười dịu dàng: “Mạnh mẽ lên Cự Giải, mạnh mẽ chui ra khỏi cái vỏ cua ngột ngạt ấy và đá văng nó đi, mạnh mẽ từ bỏ những thứ cũ kĩ để đón nhận yêu thương từ những người xung quanh cậu. Vì có đôi lúc, Phương, cậu sẽ nhận ra thế giới này còn nhiều lắm những điều đẹp đẽ. Quẳng nỗi buồn của ngày hôm qua vào hôm qua và tạo ra những niềm vui mới của ngày hôm nay thôi.”

    Giang nói đúng. Tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước mà chẳng cần tới cái vỏ cua ấy nữa, tôi sẽ để lại nó trên bờ biển này, cùng với những nỗi buồn ngớ ngẩn của tuổi mười bảy, bởi vì một phần nào đó, tôi đã học được cách mạnh mẽ, và vì tôi đã có Giang ở bên cạnh. Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

    Một ngày nào đó giữa tháng bảy dịu dàng này. 🙂

     

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cung Cự Giải Là Gì? Định Nghĩa, Khái Niệm
  • Chap 36: Người Con Gái Quan Trọng
  • Nếu Em Yêu Một Chàng Trai Song Tử! ⋆ Starsworld
  • Nam Giới Cung Cự Giải Và Những Bí Mật Chưa Được Tiết Lộ
  • Đàn Ông Cự Giải – Phụ Nữ Song Tử
  • Xử Nữ Mạnh Mẽ Hơn Bạn Nghĩ

    --- Bài mới hơn ---

  • Khi Một Xử Nữ Mạnh Mẽ Yêu Bạn
  • Đọc Truyện Vòng Xoáy Cuộc Đời
  • Hé Lộ Cách Cải Vận Tốt Nhất Cho Người Mệnh Khuyết Thổ
  • Mệnh Thổ Hợp Màu Gì Theo Phong Thủy
  • Xử Nữ Nhóm Máu A
  • Nhắc tới Xử Nữ, người ta có thể nói ngay tới là một con người đa sầu đa cảm suy nghĩ nhiều và hay buồn bã. Sai rồi. Xử Nữ mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì bạn nghĩ.

    Khi Xử Nữ buồn bã, Xử Nữ có thể ngửa đầu mà cười, dù nụ cười ấy là nuốt nước mắt vào trong, nhưng Xử Nữ tự bảo với bản thân rằng, phải cười, để quên đi nỗi đau trong lòng.

    Khi Xử Nữ chờ đợi, Xử Nữ luôn tự bảo với mình rằng, mọi chuyện sẽ tốt, và thứ mình chờ sẽ trở về.

    Khi những mối quan hệ rạn vỡ, Xử Nữ tự nói với bản thân rằng, không được buồn, là những người bạn ấy đã đánh mất Xử Nữ, và là cơ hội cho Xử Nữ tìm kiếm những người yêu thương Xử Nữ thật lòng thay vì những người chỉ làm tổn thương Xử Nữ.

    Khi Xử Nữ vuột mất cơ hội, Xử Nữ tự nói với mình rằng, đó là kinh nghiệm để lần sau nắm lấy cơ hội vững vàng hơn.

    Khi Xử Nữ chiếm hữu, giận dữ vì sự thờ ơ, Xử Nữ tự bảo rằng, rồi họ sẽ nhìn thấy sự yêu thương của mình mà nhận ra, và họ tự nói với mình rằng, nếu yêu thương không còn, họ sẽ buông tay, cho đối phương cái tự do mình muốn, và sẽ tự quay về bên họ khi đủ sẵn sàng cho một tình cảm thật sự.

    Khi Xử Nữ rơi vào hố sâu tuyệt vọng, Xử Nữ sẽ đau đớn tận cùng nhưng sẽ bất chấp vượt lên, thách thức hoàn cảnh, đạp lên nghịch lũ mà sống.

    Xử Nữ, dù có đau, có buồn, có khóc, cũng là một cung có thể thấm thẩu mọi thứ, xuyên cùng tận ngọn, để có thể dồi dào nuôi dưỡng những mầm hy vọng hạnh phúc.

    Chỉ có điều, ai đó sẽ giúp Xử Nữ hiểu rằng: đôi khi mọi thứ họ hy vọng, mọi thứ họ cần lại không đến dễ dàng, hãy chấp nhận và dừng lại. Hướng đến những mục đích mới là cách dễ nhất để Xử Nữ tự thay đổi, xóa bỏ các cảm xúc chán nản, mệt mỏi.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chuyện Gì Sẽ Xảy Ra Với Kim Ngưu, Xử Nữ Và Ma Kết Trong Tháng 12 Này
  • Cung Xử Nữ Mệnh Gì: Cho Dù Chỉ Là Hòn Sỏi Nhỏ, Cũng Sẽ Là Viên Sỏi Hoàn Hảo Nhất!
  • All About Virgo ( Xử Nữ )
  • Này Xử Nữ, Cậu Đã Chia Tay Bao Nhiêu Lần Rồi?
  • Dự Báo Tổng Quan 2022 Cho Cung Xử Nữ: 365 Nhịp Sôi Động
  • Tình Yêu Nữ Ma Kết Nam Thiên Bình: Nàng Mạnh Mẽ, C…

    --- Bài mới hơn ---

  • Đông Nhi ‘mắt Tròn Mắt Dẹt’ Khám Phá Bí Mật Về Cung Thiên Bình
  • Khám Phá Đặc Điểm Tình Yêu Của Cung Thiên Bình
  • Tình Yêu Nữ Ma Kết Nam Thiên Bình: Nàng Mạnh Mẽ, Chàng Mềm Mỏng
  • Tìm Hiểu Sơ Lược Về Cung Ma Kết Và Thiên Bình Có Hợp Nhau Không
  • Tìm Hiểu Sơ Lược Về Tình Yêu Cung Bảo Bình Và Thiên Bình
  • Tình yêu Nữ Ma Kết nam Thiên Bình: Nàng mạnh mẽ, chàng mềm mỏng

    Một trở ngại trong tình yêu Nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình là cả hai đều là người háo thắng nên họ chẳng bao giờ chịu phân thắng bại trong các cuộc tranh luận.

    Nữ Ma Kết là một lãnh đạo xuất sắc với trực giác nhạy bén, họ có thể duy trì, chăm sóc cho cả một gia đình không có người đàn ông trụ cột.

    Ma Kết là người trọng tình cảm, giữ chữ tín, họ mạnh mẽ tạo cho người khác cảm giác tin tưởng, an tâm. Ma Kết luôn nghiêm túc, thận trọng trong mọi việc, chính sự cẩn thận đó là yếu tố khiến họ thành công trong tương lai.

    Những cô gái ấy khi yêu luôn thích những chàng trai biết lắng nghe quan tâm thấu hiểu cho tính cách thất thường của cô ấy. Cô ấy không thích những người đàn ông có tính cách trẻ con và xem nhẹ chuyện tình cảm, những người đàn ông thiếu chân thành thì chắc chắn không thể nào tiếp cận được cô.

    Nam Thiên Bình vị tha, biết thích ứng với những thay đổi diễn ra trong cuộc sống của mình và của toàn xã hội. Chàng sâu sắc, lý lẽ đầy mình và luôn sẵn lòng đón nhận mọi ý kiến trái chiều, kể cả là từ phía đối.

    Đàn ông Thiên Bình được mệnh danh là quý ông quyến rũ nhất 12 cung hoàng đạo. Nụ cười của chàng có ma lực đến mức có thể cuốn hút bất cứ ai ngay trong cái nhìn đầu tiên. Tuy rằng rất đào hoa nhưng Thiên Bình không phải là một người tùy tiện trong tình yêu. Họ coi trọng cảm giác đầu tiên, sự rung động của con tim hơn là những tiêu chuẩn cứng nhắc.

    1. Điểm cộng tình yêu nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình

    Theo Mật ngữ 12 chò m sao, nếu Ma Kết và Thiên Bình thật may mắn vì gặp được nhau vì họ luôn nhận được sự tôn trọng, tin tưởng của người yêu. Điều đó khiến cho chàng và nàng vượt qua tất cả khác biệt và dành cho nhau sự tin tưởng tuyệt đối để xây dựng tình yêu ngày một lớn hơn.

    Bề ngoài, phụ nữ Ma Kết có vẻ lạnh lùng, cứng nhắc nhưng nếu có được lòng tin của nàng, quý ông Thiên Bình sẽ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác trước sự dịu dàng và tình yêu mà nàng dành cho mình. Mặc dù thuộc tuýp phụ nữ mạnh mẽ, tham vọng, thích chinh phục những đỉnh cao và khao khát được xã hội công nhận nhưng Ma Kết vẫn là người phụ nữ của gia đình. Nàng luôn quan tâm, tận tình chăm sóc những người thân yêu.

    Trong tình yêu, chàng rất lãng mạn với nhiều cách thể hiện tình yêu đa dạng và luôn biết nhường nhịn người yêu. Chàng chết mê chết mệt sự quyền lực đầy quyến rũ của phụ nữ Ma Kết và khiến nàng cảm thấy hài hòng khi sẵn sàng dung hòa bản thân để vun đắp mối quan hệ của hai người. Đặc biệt, suy nghĩ cởi mở cho phép người đàn ông Thiên Bình coi trọng sự nghiệp của người yêu Ma Kết.

    Yêu nhau, chàng và nàng nhận ra vẻ đẹp của tình yêu có thể lu mờ mọi thứ xung quanh. Cả hai khiến “nửa kia” cảm thấy hạnh phúc và trân trọng từng giây phút bên nhau.

    Khi có gia đình, Ma Kết thường có xu hướng hi sinh nhiều, nàng còn không có ý định muốn trở thành một người của công chúng, nàng muốn sau lưng người đàn ông của mình. Nàng khéo léo quán xuyến công việc nhà đồng thời kín đáo gợi mở những ý kiến đắt giá, bổ ích cho chồng con.

    Nhưng chàng thiên bình muốn nàng phát triển bản năng của bản thân ở thế giới bên ngoài cánh cửa chứ không phải ở căn nhà nhỏ của cả hai. Nhưng nếu hai người ngồi nói chuyện rõ ràng, khó khăn này có thể được giải tỏa, từ đó sẽ kéo theo những xung đột khác cũng dễ dàng mờ đi.

    Mặc dù cả hai đều cho thấy tình dục cực kỳ quan trọng trong đời sống của họ, thế nhưng sự kết hợp này lại thiếu hoạt động tình dục thường xuyên. Họ có cảm giác không có sự hấp dẫn giới tình về đối phương từ những lần gặp đầu tiên và thậm chí họ đã bắt đầu mối quan hệ trên cơ sở hình thành tình bạn trước khi đến với tình yêu.

    Thiên Bình thổi vào Ma Kết những làn gió ấm áp, dịu dàng và mê đắm, còn ma kết chữa lành những vết thương lạnh lùng khắc vào cái tôi lạc quan của thiên bình bằng sự nhẫn nại. Và niềm tin giữa hai người được vun đầy hơn.

    Đây là cặp đôi sẽ phải nỗ lực rất nhiều để tìm kiếm một ngôn ngữ chung cho thấy họ đủ tôn trọng nhau, ma kết và thiên bình sẽ có cách thể hiện tình yêu theo đúng kiểu cả hai đều hài lòng.

    Tuy rằng không công bằng khi tấn công một người vào ngay điểm yếu của họ, nhưng trong một vài tình thế nhất định, chính điều này lại có thể đóng vai trò như một cứu cánh tạo ra lối thoát cho mâu thuẫn giữa Ma Kết và Thiên Bình. Nếu cô gái Ma Kết thông minh có thể nhìn ra thế giới quan của người yêu mình và tuyên bố với chàng rằng nàng đã sai, rồi sẵn lòng thuật lại cả một trường thiên độc thoại về những nhầm lẫn của nàng, Ma Kết sẽ tìm thấy sự hiện diện của phép màu!

    Bối rối, không thể cưỡng lại bản năng “cân bằng” của mình, Thiên Bình bắt đầu chỉ ra những điều chưa đúng trong bản độc thoại của Ma Kết, những gì nàng đã bất công với chính mình rồi chàng nhận lấy một nửa trách nhiệm trong toàn bộ mâu thuẫn giữa hai người.

    2. Điểm trừ tình yêu nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình

    Các quan điểm khác của họ đa phần khác nhau, đặc biệt trong lời nói và hành động. Người đàn ông năng động ưa giao tiếp như Thiên Bình cho rằng tâm trí họ là tài sản lớn nhất của bản thân trong khi Ma Kết hoàn toàn không quan tâm đến quan điểm này, Ma Kết muốn mọi thứ phải có kết quả rõ ràng. Điều này không dễ đưa Thiên Bình và Ma Kết vào một mối quan hệ tình cảm lãng mạn.

    Mâu thuẫn giữa họ nảy sinh khi Thiên Bình muốn người phụ nữ của đời mình phát triển bản năng của nàng ở mọi nơi trên thế giới, ngoại trừ ngôi nhà của họ. Yêu và được yêu Ma Kết là một niềm hạnh phúc của chàng nhưng Thiên Bình không muốn mình là “sự nghiệp” của đời nàng.

    Theo sau nỗi buồn luôn là đam mê, là cảm giác tha thứ và được tha thứ. Nàng Ma Kết có thể chịu mọi thử thách, cám dỗ… nhưng nàng buộc phải đầu hàng nụ cười trong vắt của Thiên Bình.

    Một trở ngại khác trong tình yêu Nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình là cả hai đều là người háo thắng nên họ chẳng bao giờ chịu phân thắng bại trong các cuộc tranh luận. Trong khi Ma Kết cảm thấy khó chịu với sự lạc quan thái quá và thiếu quyết đoán thì Thiên Bình lại cảm thấy buồn cười với sự thiếu hài hước của Ma Kết.

    Khi yêu một người thuộc cung Ma Kết chắc chắn rằng Thiên Bình phải kìm nén rất nhiều. Đôi khi Ma Kết quá nghiêm khắc con người tự do của Thiên Bình, điều này khiến anh chàng đang cảm thấy bản thân đang bị phán xét quá nhiều thậm chí còn cảm thấy sợ hãi.

    Trở ngại lớn nhất giữ họ còn là sự thấu hiểu nhau nhưng nếu họ có thể duy trì lý trí của bản thân trong những cuộc nói chuyện, sự thận trọng có thể giúp họ có đủ hiểu biết để đưa cuộc nói chuyện trở nên thú vị hơn, thúc đẩy nhau xây dựng nền tảng tốt hơn cho cuộc nói chuyện sau, họ có thể có rất nhiều niềm vui mà những cung hoàng đạo khác không thể hiểu được.

    Họ sẽ gặp khó khăn và xung đột trong vấn đề chi tiêu tiền bạc khi chàng ma kết tiết kiệm còn nàng thiên bình thích tiêu xài. Xung đột trong việc ai sẽ là người dẫn đầu trong cuộc sống khi cả hai đều là cung tiên phong. Thật may rằng những lần cãi vã lệch pha ấy không dẫn mối quan hệ của cả hai vào ngõ cụt.

    Thiên Bình và Ma Kết đều là những người coi trọng người yêu, rất chú ý cách người khác nhìn nhận về mình, sẵn sàng tiếp thu và thay đổi để bản thân trở nên tốt đẹp hơn trong mắt đối phương.

    Thông tin trong bài viết chỉ mang tính chất tham khảo!

    Ngọc Hân!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cung Nhân Mã Và Thiên Bình Có Phải Là Mối Nhân Duyên Trời Định?
  • Tử Vi Cung Thiên Bình Tuần 28/12
  • Tử Vi Cung Thiên Bình Tuần 18/1
  • Ngày 14/10 Là Cung Gì? Tìm Hiểu Đặc Điểm Thiên Bình Sinh Ngày 14/10
  • Hộp Âm Nhạc Cung Thiên Bình Dát Vàng (23/9
  • Đọc Chương 11: Bạch Dương Mạnh Mẽ

    --- Bài mới hơn ---

  • Xem Tính Cách, Vận Mệnh, Tình Duyên Của Cung Bạch Dương Nhóm Máu O
  • Cung Bạch Dương Nhóm Máu O
  • Bạch Dương Nhóm Máu A: Có Khát Vọng, Thích Chăm Lo Cho Người Khác
  • Xem Tính Cách, Tình Duyên, Vận Mệnh Của Cung Bạch Dương Nhóm Máu A
  • Đặc Trưng Cung Bạch Dương Nhóm Máu A
  • Tại trung tâm đông đúc ở Luân Đôn, một khách sạn lớn toạ lạc ngay nơi có thể dễ nhìn thấy nhất, tại khuôn viên khách sạn Mandarin Oriental có một nhà hàng được gọi là DINNER BY HESTON BLUMENTHAL. Nơi này được thành lập bởi Heston Blumenthal, ngay từ cái tên của nhà hàng cũng có thể dễ dàng đoán ra. Được thiết kế bởi một chút hiện đại xen lẫn cổ điển tạo nên bầu không khí vô cùng trang nhã,tông chủ đạo là màu trắng đen, gam đèn là màu vàng ấm áp, vào buổi tối càng trở nên nổi bật.

    Một người phụ nữ mặc một bộ đồng phục công sở thanh tao nhưng lại có chút khắt khe với bản thân bước vào cùng với một cô gái có gương mặt xinh đẹp đang mặc bộ váy đen bó sát eo và ngực, chân váy xoè ra nhẹ nhàng. Hai người nhìn đi nhìn lại cũng vô cùng hoà hợp, điểm nhấn bởi vì họ quá giống nhau ngoài điểm trừ là chênh lệch tuổi khá nhiều.

    – Mẹ nói là đây ? – Bạch Dương mắt lướt quanh một lượt, sắc sảo hỏi.

    – Phải – Bà Nguyễn gương mặt vẫn không một tia biểu cảm trả lời.

    – Con thấy rồi, họ kìa ! – Bạch Dương hơi nghênh mặt cao hơn thường ngày, giọng điệu có chút khinh thường.

    Người phục vụ vận sơ mi trắng, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gile xám bạc, quần tây đồng màu và thắt cà vạt màu xanh dương đậm bước đến chào hỏi, tận tình đưa Bạch Dương và Bà Nguyễn tới bàn ăn, nơi hiện giờ đã có bốn người ngồi trước đó. Vài người lại tỏ vẻ khó chịu.

    Một ông lão tầm bảy mươi, tóc đã bạc hết, răng cũng chả còn bao nhiêu, mặc bộ đồ màu ghi xám theo cổ tục hồi xưa của người Trung Quốc, lưng cũng không còn thẳng nhưng trông vẫn rất khoẻ mạnh tươi cười hoan nghênh :

    – Lâu rồi không gặp cháu gái, ta thật nhớ con !

    Bạch Dương không để tâm, cũng không thèm nhìn mặt hay chào hỏi ai, thẳng thừng cùng mẹ ngồi xuống chiếc ghế mà người phục vụ đã kéo sẵn cho.

    – Lâu rồi không gặp – Bà Nguyễn nở một nụ cười thật tươi.

    – Tôi chỉ muốn gặp con gái thôi, chứ không hề muốn bà tới.

    Một trong số những người có gương mặt khó chịu vừa nãy lên tiếng, độ tuổi trung niên, ăn vận rất đơn giản.

    – Buồn nôn – Bạch Dương cầm đôi đũa lên, vẫn không nhìn thẳng.

    Tôi quá khinh miệt họ để nhìn thẳng !

    Bà Nguyễn vẫn cười : ” Ông nghĩ tôi để ông gặp con bé mà không có tôi sao ? ” .

    – Chị gái, chị nên ăn nói lại cho phải phép đi – Lại trong đám người có gương mặt khó chịu, một người phụ nữ khá trẻ ngồi cạnh người đàn ông độ tuổi trung niên cất tiếng, còn ngâm nga một chút kéo dài ở phần cuối câu.

    – Ông Nam, ông nên dạy dỗ lại vợ nhỏ của ông – Bạch Dương cuối cùng cũng chịu nhìn người đàn ông trung niên.

    Ông Nam, tên đầy đủ là Nam Thập Tự, không cần nói nhiều chắc ai cũng hiểu, đây là cha đẻ của Bạch Dương.

    – Con nhỏ này không được hỗn láo, ta là dì ngươi – Người phụ nữ trẻ đập đũa xuống bàn.

    Người phụ nữ trẻ tên là Điểu Nha, theo gia phả dòng họ thì là em gái ruột của Bà Nguyễn.

    – Lau mồm nói lại đi – Bạch Dương cười khẩy, tư cách gì mà gan vậy ?

    – Im đi Bạch Dương – Người cuối cùng trong vài người khó chịu đã mở miệng, giọng nói có chút chanh chua.

    – Tôi vẫn chưa cho cô mở miệng kia mà Nam Miện – Bạch Dương một lần nữa đưa mắt qua Nam Miện, nhìn từ đầu đến ngực, vì chân đã bị che khuất dưới bàn.

    Nam Miện khoảng mười lăm mười sáu tuổi, gương mặt cũng vì lớp trang điểm quá nhiều mà trông không còn đúng số tuổi của mình nữa, là con gái của Nam Thập Tự và Điểu Nha.

    – Thôi nào, lâu lâu mới có một ngày gia đình đoàn tụ, nên có không khí vui vẻ – Ông lão vội can ngăn, tươi cười với Bạch Dương rồi đưa mắt nhìn nhân viên phục vụ ý bảo họ rời đi.

    – Gia đình ? Lại mặt dày quá rồi đó ! – Bạch Dương vẫn cười, sao nhà này tự tin thế ?

    – Hôm nay dám liên lạc cho con gái tôi quả thật vẫn gọi là có gan – Bà Nguyễn nhấc chai rượu vang đỏ thẫm đổ nhẹ nhàng vào chiếc ly đã để sẵn trước mặt.

    – Bà ….! Ăn đi Bạch Dương – Nam Thập Tự ráng dằn cơn tức xuống bụng gắp đồ ăn cho Bạch Dương.

    Bạch Dương không nói gì, lấy chén ném thẳng xuống đất bên cạnh. Mọi người đều hoảng hốt, chỉ có Bà Nguyễn vẫn vui vẻ uống một hớp rượu.

    – Nên chú ý tự trọng, người bình thường được ngồi ăn cùng tôi đã là may phước rồi nên đừng đi quá giới hạn – Bạch Dương vẫn bình chân như vại,thản nhiên gác một chân nên đùi còn lại, khoanh tay với gương mặt kiêu ngạo.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bước Vào Thế Giới Cổ Tích Cùng Xứ Sở Bạch Dương
  • Bạch Dương Với Công Danh Sự Nghiệp Tính Cách Tình Yêu
  • Bạch Dương Và Bọ Cạp: Khi Tình Yêu Là Cuộc Chiến
  • Dự Báo Tổng Quan 2022 Cho Bạch Dương: Sự Ổn Định Trong Công Việc Và Học Hành
  • Sao Hỏa Bạch Dương: Tự Tin Và Táo Bạo
  • Nam Song Ngư Mạnh Mẽ Hay Yếu Đuối

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Chương 24: Chiến Đấu
  • Đọc Chương 1: Cô Ta Là Đại Ca? (1)
  • Song Ngư Chọn Buông Tay Giải Thoát Cho Cả 2 ⋆ Starsworld
  • Tử Vi Cung Song Ngư Tuần 2/11
  • Song Ngư Và Bọ Cạp: Tình Yêu Là Những Cơn Sóng Ngầm
  • Theo 12 cung hoàng đạo, nam Song Ngư có thể mạnh mẽ, tất nhiên là mạnh mẽ theo kiểu nam Song Ngư với vẻ ngoài hiền lành, đôi mắt ngây thơ cộng với bản tính thui thủi ít nói, nam Song Ngu thường dễ trở thành đối tượng bị bắt nạt của các cung khác, mọi người thường nghĩ nam nhân cung này quá chịu đựng, nhưng ít người được tận mắt thấy Song ngư nổi giận … , bản tính máu lạnh và trí thông minh sẵn có sẽ biến nam Song Ngư thành một con quỷ tồi tệ nhất. Vì đừng bao giờ dồn họ vào đường cùng nếu không muốn bạn bị lột da và băm vằm giống như trong một bộ phim kinh dị, chỉ khác một cái là cái này ko còn là phim nữa .

    Trường hợp tương tự cũng xảy ra khi trong cuộc sống khi nam Song Ngư bị bức đến bước đường cùng. Lúc đó bạn sẽ nhận ra con cá không còn là con cá hiền lành nữa, mà là một đấng mày râu thứ thiệt mà trong các tiểu thuyết cổ trang hay nhắc tới: độc lập, lạnh lùng, quyết đoán, cộng thêm năng lực nhìn thấu điểm yếu của người khác, và dòng máu lạnh đang chiếm ưu thế trong huyết quản, nam Song Ngư thường giải quyết các vấn đề chỉ sau 0.01s kể từ lúc bạn đặt câu hỏi.

    tinh cách của Song Ngư, thường sự tức giận của Song Ngư chỉ xuất hiện trong phút chốc, bùng phát dữ dội, và thiêu rụi mọi thứ như một trận bão lửa địa ngục, và kéo theo đó là sự im lặng đến mức đáng sợ từ đám tro tàn của những nạn nhân. Thường thì bạn sẽ bị shock với nam Song Ngư lúc thực sự tức giận, lúc này câu trả lời của nam Song Ngư sẽ nói lên tất cả, ngắn gọn và khá là tàn ác khi nó chọc ngoáy ngược lại vào chính vấn đề của kẻ đối diện. Tốt hơn hết là bạn không nên đụng đến anh ta lúc này nếu bạn không muốn bị thân bại danh liệt vì chính những gì mình đã nói. Nam Song ngư lúc này còn nguy hiểm hơn cả Thiên Yết, tin mình đi ….

    Nam Song Ngư – Yếu đuối và phụ thuộc :

    Nam Song Ngư thì vẫn là cung Song ngư, thường ngày họ cũng vấn yếu đuối như nữ nhân cung Song Ngư khác thôi chịu bị nói xấu sau lưng, chịu bị bắt nạt, rồi còn hay động lòng thương ko đúng chỗ nữa chứ. Nhiều khi họ có thể rơi nước mắt vì một bộ phim nào đó mà bạn cảm thấy bình thường, bạn phát bực giùm khi nam Song Ngư im lặng mà song ngư dành cho những “búa rìu” đang bay về phía mình, thậm chí bạn còn có thể nổi giận thay cho họ. Nhu nhược và quá phụ thuộc: đó là những gì bạn thấy ở nam Song Ngư lúc này, quá mềm yếu và dễ vỡ.

    Nhưng cuối cùng, nam Song Ngư vẫn là kẻ mang trong mình tính cách của 11 chòm sao đi trước. Chính vì vậy, hãy yêu mến Song Ngư, như yêu mến một phần của chính mình vậy…

    Nguồn: XEMTUOI.COM.VN

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bí Mật Tình Yêu Giữa Ma Kết Và Song Ngư
  • Tình Yêu Giữa Ma Kết Và Song Ngư
  • Thứ Ba Của Bạn (6/12): Song Ngư Nên Dành Thời Gian Hẹn Hò
  • Song Ngư Kết Hợp Với Song Ngư
  • Với 45+ Hình Xăm Cung Song Ngư Đẹp
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100