12 Cung Hoàng Đạo Fanfiction / 2023 / Top 18 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Getset.edu.vn

Fanfiction 12 Chom Sao The Children Chap 2 / 2023

Characters: Taurus Hughes, Gemini Doyle, Pisces Doyle.

oOo

“Cuộc đời này thật nhẫn tâm…Khi khiến đứa trẻ phải tự phá hủy ước mơ vừa chớm nở của mình.”

Trên cành cây cao của một cây khá to lớn cách địa điểm tập trung ban đầu khá xa, một dáng người nhỏ nhắn đang ngồi vắt vẻo trên đấy. Dường như tự tin rằng mình sẽ không bị phát hiện, đứa trẻ ấy thong thả đong đưa chân qua lại, điệu bộ rất thư thái. Trên tay cầm tấm bản đồ, thầm suy nghĩ điều gì đó.

Tấm bản đồ này chính là mô hình thu nhỏ của cả khu rừng rộng lớn này, bao gồm cả mấy con sông và ngọn núi. Ngoài ra còn có một đường đỏ chói bao bọc một vùng lớn trên bản đồ, có lẽ là điểm giới hạn mà chúng được đặt chân đến. Bên trên có bốn địa điểm được đánh dấu. Điểm dừng đầu tiên chính là tại ngôi nhà hoang được đánh dấu trên bản đồ.

Đang suy tư tính toán, bỗng một giọng nói lảnh lót vang lên:

– Chị Tau!

Taurus Hughes cúi đầu nhìn xuống dưới, cau mày nhìn đứa nhóc đang cười rạng rỡ vẫy tay với mình, là Pisces Doyle.

Cô nhớ rất rõ, cách đây ba tháng, khi mà một đám người đến bảo rằng cô được chọn để tham gia vào một dự án bí mật “quốc gia” và muốn đưa cô đi, Taurus đã vô cùng lo sợ. Bọn họ đưa cho cha mẹ cô một số tiền và đề nghị bán cô cho “quốc gia”. Cứ ngỡ như bao bậc cha mẹ khác sẽ phản đối kịch liệt không cho phép, nhưng đây lại là bố mẹ Taurus Hughes. Họ không nói không rằng lập tức nhận số tiền sau đó kí vào tờ giấy được cất trong một phong bì màu xanh lá. Lúc đó Taurus Hughes đã sửng sốt và đau đớn biết chừng nào.

Bạn không biết vì sao họ lại làm thế ư? Vì căn bản cha mẹ cô chỉ cần tiền để đổ vào những cuộc vui cờ bạc của mình mà thôi.

Nói thật, giờ ngẫm lại, rời khỏi căn nhà tồi tàn mà thối nát ấy, cô cảm thấy thật may mắn hơn là suy sụp. Mặc dù rằng cô biết, nơi này cũng chẳng tốt đẹp là bao khi suốt ngày bắt những đứa trẻ nghe những điều tưởng chừng rất đúng đắn. Nhưng Taurus đã sớm nhận ra được, âm mưu tẩy não của những người này. Thế nhưng với sức lực của một đứa trẻ, cô chỉ có thể im lặng chịu đựng và tìm kiếm những đứa trẻ có suy nghĩ sớm giác ngộ như mình. Và chị em nhà Doyle là những người duy nhất có cùng chí hướng mà cô gặp được.

Ngoại trừ cái tính loi nhoi và thích bám lấy cô mọi nơi mọi lúc ra thì so ra chúng còn tốt hơn bất kì kẻ nào ở đây, và cả cha mẹ “đáng kính” của cô nữa. Taurus Hughes lấy làm vui vì đã quen được hai đứa trẻ tinh ranh này.

– Chị Tau! Chị Tau!

Pisces Doyle sốt ruột gọi, giọng có chút gấp gáp khi thấy Taurus Hughes cứ ngồi ngẩng ra đấy. Lúc này, Taurus mới hoàn hồn trở về thực tế. Cô bé nhanh chóng đeo chiếc balo mà do cái-bọn-khốn-tổ-chức-ra-cái-trò-chết-tiệt-này đưa cho lên vai. Khẽ nắm chắc cành cây dưới chân rồi nhanh chóng thả người xuống dưới, uyển chuyển đu người từ cành cây này sang cành cây khác như một chú khỉ con hiếu động ham chơi. Sau đó đáp nhẹ xuống đất tựa như đã luyện tập rất nhiều lần trước đó. Cô bé thong thả đi đến trước mặt Pisces Doyle, dịu dàng hỏi:

– Có chuyện gì vậy, Pis?

– Em và Gem đã tìm ra được một thứ rất thú vị. Chị có muốn xem qua không? – Pisces Doyle nở một nụ cười rạng rỡ, đáp.

Taurus Hughes im lặng một lát rồi mới trả lời, giọng nhẹ tênh:

– Hmm, mong rằng chúng sẽ có ích cho chúng ta.

Pisces Doyle không đáp, vội vàng nắm lấy bàn tay lớn hơn mình một chút kéo đi đến một nơi nào đó cách ở vị trí lúc nãy của bọn họ không quá xa. Chỗ này khá thông thoáng, cây cối không lưa thưa cũng không đến nỗi dày đặc, mang đến một cảm giác vô cùng dễ chịu. Bên dưới chân họ là vô số lá cây khô cùng nhành cây mỏng tanh, dễ gãy. Đột nhiên, Pisces Doyle dừng lại, chỉ tay vào một lớp lá khô được phủ lên mặt đất khá dày đặc.

Taurus Hughes khó hiểu nhìn đứa em bên cạnh, đôi mày khẽ nhướn lên. Vừa định mở miệng hỏi, Pisces đã nhanh nhảu hất đám lá ấy ra. Lúc này, bên dưới dần hiện ra một hình thù khá quái lạ, như mũi tên mà lại không như mũi tên. Taurus khẽ khuỵu chân xuống, thử dùng ngón giữa quẹt nhẹ lên thứ nọ rồi lại lấy ngón trỏ chà sát lên ngón giữa sau đó lại quan sát một hồi lâu, là bột Plohageric.

Khẽ cau mày, Taurus âm thầm suy nghĩ. Plohageric vốn là một loại bột mịn không tan trong nước, có màu trắng tinh. Loại bột này đặc biệt ở chỗ khi gặp nước sẽ tự chuyển sang màu cam đỏ, sau khoảng năm đến mười phút sẽ trở lại như ban đầu. Đây là loại bột chuyên dụng trong quân đội, dùng để đánh dấu đường.

Vậy mà hiện tại, nó lại xuất hiện ở nơi này. Hẳn là có vấn đề.

– Sao hai đứa lại phát hiện ra thứ này?

Pisces Doyle một tay khoanh trước ngực, một tay xoa cằm như ra chiều hồi tưởng lại kí ức, miệng linh hoạt nói:

– Tụi em theo lời chị, đi quan sát tình hình xung quanh. Lúc đi qua chỗ này, tụi em cùng nhau đùa giỡn một chút và vô tình làm đổ một ít nước vào chỗ này. Sau đó là thấy thứ này phát sáng lên, em vội vàng lấy lá cây che lại, bảo Gem đứng canh giữ còn mình về báo chị biết.

– Thế Gem đâu?

– Có lẽ nó loi nhoi ở chỗ nào đó rồi. Thằng nhóc này, đã bảo đứng đây canh chừng mà.

– Ừm. – Taurus Hughes khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Sau một hồi suy nghĩ, Taurus lấy tấm bản đồ từ trong túi quần ra, lần mò tìm vị trí của bọn họ trên tấm bản đồ. Đôi mắt màu đen linh hoạt của cô bé đảo lên đảo xuống không ngừng, sau một hồi lâu liền rút cây bút từ bên hông balo ra đánh dấu vào một điểm trên đấy rồi tiếp tục vẽ thêm kí hiệu kì lạ này lên vị trí bọn họ đang đứng.

Có lẽ vì cả hai đứa trẻ đều quá tập trung vào tấm bản đồ trên tay mà không biết rằng, nguy hiểm đang cận kề.

Một cái bóng nhỏ nhắn thoát ẩn thoát hiện sau mấy thân cây to, đôi mắt sắc lẻm liếc về phía họ. Cái bóng ấy tiến mỗi lúc một gần hơn, bước chân nhẹ tênh không hề gây ra bất kì tiếng động nào. Kẻ đột kích lạ mặt “thuận buồm xuôi gió” đứng phía sau hai cô bé tội nghiệp. Đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt, bàn tay nho nhỏ cầm con dao sáng loáng hướng về phía cổ của Taurus Hughes.

Thế nhưng, còn chưa kịp hạ dao, một lực đạo cực mạnh hướng thẳng vào lưng kẻ nọ mà phát một đòn. Tiếng “hự” vang lên, kẻ kia ngã sõng soài ra đất. Lúc này hai cô bé mới phát giác được nguy hiểm, vội xoay người nhìn về phía sau.

Gemini Doyle hung hăng nhìn đứa trẻ vừa định đánh lén hai người chị của thằng bé. Khẽ liếc mắt đến vị trí ngực trái, là HRS951.

– Định đánh lén sao? Hèn hạ.

Taurus Hughes vội vã đứng dậy, kéo Pisces Doyle lùi ra phía sau mấy bước. HRS951 lọ mọ đứng dậy. Gương mặt khả ái sáng ngời của một đứa bé sáng rực dưới ánh nắng Mặt Trời dìu dịu. Nếu ước tính, có lẽ khoảng bảy, tám tuổi.

– Ha, hèn hạ sao? Không hèn hạ thì làm sao mà sống?

Pisces Doyle trợn trừng mắt, gương mặt tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên. Đứa trẻ này, nhỏ tuổi như vậy mà đã có cái suy nghĩ như thế ư? Đáng ra, ở cái độ tuổi này, nó phải có những cái suy nghĩ vô tư hơn chứ? À mà sao có thể? Thời thế thay đổi, con người cũng sẽ phải thay đổi theo để thích ứng mà.

Gemini Doyle cau mày nhìn đứa trẻ nhỏ tuổi hơn mình, do dự không biết phải làm thế nào. Nếu giết nó thì thật không nỡ, còn mà tha cho nó thì chắc chắn sẽ bị “đuổi cùng giết tận” bọn họ. A, thật nhức đầu mà.

Trong lúc mà Gemini đang vò đầu bứt tai vì sự do dự của mình thì HRS951 đã nhặt con dao lên và lao về phía thằng bé. Pisces Doyle hoảng hốt nhìn em trai, thản thốt kêu lên:

– Gem, cẩn thận.

Gemini sực tỉnh, theo bản năng né tránh thành công nhát dao chí mạng. Thằng bé nhìn đứa trẻ trước mắt, cắn nhẹ môi dưới. Nhưng đứa trẻ trước mặt vốn dĩ không chần chừ như Gemini, một lần nữa lao đến, con dao hướng thẳng vào tim thằng bé. Lúc này, Gemini Doyle dường như đã có quyết định cuối cùng trong đầu, nhanh chóng rút ra con dao được dắt ở bên hông, giao chiến.

Không ai nhường ai, người bên ngoài cũng thấy hồi hộp. Chỉ mới mười phút trôi qua mà tưởng chừng như đã trải qua mấy thế kỉ, cả hai dần dần đuối sức. Gemini chống tay lên đầu gối, thở hồng hộc, miệng hơi hé ra như đang cố hớp lấy từng đợt không khí. Bất chợt, thằng bé lơ đễnh.

Cơ hội ngàn vàng kẻ nào ngu ngốc mà bỏ qua chứ? HRS951 khẽ nở một nụ cười nhạt, cầm con dao lao đến với tốc độ nhanh nhất có thể. Lúc mà con dao chỉ còn cách ngực thằng bé 5mm, Gemini Doyle thuần thục quật tay đứa trẻ đáng thương kia, thành công đổi hướng đi của con dao trong tay nó, cắm phập vào ngực trái không phòng ngự. Gương mặt của nó thản thốt, đôi mắt mở trừng trừng, cả người ngã ra phía sau như không có trọng lực. Máu dần lan ra thấm một mảng áo trước ngực, tim nó đã ngừng đập.

Gemini Doyle nhìn đứa trẻ trước mắt, đôi mắt thoáng qua tia đau thương. Thằng bé nhìn bàn tay vừa đâm chết nó, lòng dâng lên một nỗi niềm chua xót khôn nguôi. Lần đầu tiên sống trên đời này suốt chín năm, thằng bé biết được cảm giác, giết một người là như thế nào.

Gemini Doyle từ nhỏ đã có một ước mơ sẽ trở thành một bác sĩ thật tài giỏi. Thế mà, lúc còn chưa trưởng thành, thằng bé đã ra tay giết một đứa trẻ không chút thương tình. Biết rằng bản thân là tự vệ, nhưng nỗi ân hận dần ăn mòn vào tâm trí thằng bé như chất axit, từng chút từng chút một.

Pisces Doyle nhìn em trai mình đang ngẩn người nhìn bàn tay ấy, lòng đau đớn vô cùng. Cô bé hiểu những gì mà thằng bé đang nghĩ.

Vội vàng chạy đến ôm đứa em trai vào lòng, cô bé một tay vỗ về vuốt tấm lưng thẳng tắp ấy, tay kia xoa nhẹ mái tóc mềm mịn. Giọng dịu dàng mang tấm lòng bao dung mà cảm thông:

Gemini Doyle không đáp lời, ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn bầu trời trong xanh thấp thoáng dưới tán cây rộng lớn kia, lòng như an ủi được phần nào.

Lúc này, Taurus Hughes mới hoàn hồn, nhanh chân tiến đến trước mặt thằng bé, vươn tay sờ gò má trắng trẻo của Gemini:

– Gem, em đừng để ý nữa. Chính cuộc sống đưa đẩy chúng ta phải làm thế này. Chúng ta không giết nó, nó sẽ giết chúng ta. Em biết mà, đúng chứ?

Gemini hướng ánh nhìn về phía Taurus, đôi mắt như tìm kiếm chỗ dựa từ thần thái của cô. Thằng bé chậm chạp gật đầu.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, hất tung đám lá dưới đất bay lên không trung. Dù không thể hiện nhưng bản thân mỗi đứa trẻ đứng đây đều hiểu thấu, không nhẫn tâm trước thì chính mình sẽ chết dưới con dao của mình.

#Edited – 1/12/2018

Truyện Fanfiction 12 Chòm Sao : Độc Chiếm / 2023

Chap 26

” Mày không sống nổi nếu gặp phải sát thủ chuyên nghiệp của Hắc Long Bang đâu ” Gã đàn ông hét lớn chạy lại tung một cú đá vào bụng Sư Tử, nhanh nhẹn thụt người lại, Sư Tử bắt lấy chân gã bẻ ngược , tên đàn ông vì đau mà hét lớn.

Sư Tử cười cười chĩa súng bên thái dương của gã ” Nếu chúng mày là chuyện nghiệp thì ta đây chính là cực kỳ chuyên nghiệp “

Dứt lời, một tiếng súng vang lên thanh thúy ngay trong màn đêm.

” Anh à! anh ! thằng khốn, chó chết ” Tên con trai hét lớn cầm dao lao về phía Sư Tử.

Khẽ nhíu mày, đứng yên chờ hành động tiếp theo của tên con trai, mấp máy môi ” Cái miệng thật bẩn “

Tên con trai lúc này đã không còn biết kiểm soát được hành động của mình, vung dao túi bụi vào Sư Tử. Cậu chỉ chặt chân vặn ngược tay, mọi hoạt động của tên này hoàn toàn bị nắm giữ. Đè sấp mặt đường thô ráp. Vòng tay đặt họng súng của mình dưới cằm đồi phương. Sư Tử cong lên khóe miệng ” Ta sẽ cho ngươi đi gặp anh trai bằng cách bắn nát cái miệng bẩn thỉu này “

Lại thêm một tiếng súng vang trời, gió thổi ngày càng mạnh, khẽ khàng đứng dậy, đi tới cạnh cái xác bị mình bắn thủng đầu, chạm mắt vào cái mặt nạ màu xám bạc, Sư Tử khẽ nhíu mày. Nhấc chân lên, thình lình đạp xuống một tiếng ” rắc ” chiếc mặt nạ liền vỡ nát

” Thật xấu xí ” Cậu cau mày.

.

.

” Cậu đáng sợ như vậy, chẳng trách sao người con gái cậu yêu lại chán ghét cậu nhiều đến như thế “

Trên tường của con hẻm, một đôi mắt âm u thu hết tất cả những gì vừa diễn ra, hắn khẽ lẩm bẩm, rồi lại nhẹ cười, trên tay là chiếc điện thoại vẫn còn sáng đèn, thông qua kẽ hở của ngón tay, dường như có thể tường tận được bốn từ ” KILL ” đầy ma mị.

.

Cảm giác như có ai đó đang nhìn mình, Sư Tử máy móc quay đầu ra sau, lại chẳng hề có ai ngoài lá cây xào xạc, chẳng hay cậu bị ảo giác, vốn dĩ đến gặp Thiên Bình, xin phép anh ấy được tham gia vụ việc sắp tới, lại không hề biết trước có chuyện này xảy ra, đã vậy thì khỏi cần xin phép làm gì, cứ theo kế hoạch mà làm thôi. Tự thân cậu sẽ giải quyết.

” Tôi cần một chiếc Audi R8 bạc, tháng sau chuyển nó đến cung điện Buckingham Anh Quốc hộ tôi, tiền sẽ được chuyển ngay khi tôi nhận được hàng “

Cúp máy, Sư Tử liếc mắt về phía hai cái xác một cái rồi dợm dờ bước đi.

Mà lúc này, tại London, Bảo Bình sau khi đàm phán xong việc cùng Nữ Hoàng thì mới được phép trở về phòng của mình, quả nhiên là chẳng hề dễ dàng gì, Nữ Hoàng cho hắn thời gian một tháng ở lại để hàn gắn quan hệ, trong một tháng sắp tới hắn sẽ trở thành Hội nghị viên Hoàng Gia Pháp tại Anh Quốc, nghĩ đến mà buồn cười thay, lão cha nhà hắn mà biết được chuyện này lại không phát điên mới lạ, rảo bước ra bên ngoài, trời đã tối hẳn, lúc này Bảo Bình mới nhớ đến Song Ngư, đang định bụng đi tìm cô công nương bướng bỉnh đó một lúc thì.

Bất động thanh sắc, chợt dừng lại cước bộ. Bảo Bình hướng ánh mắt mình về phía ngóc ngách tối nhất trong cung điện, ánh trăng màu xám bạc rót vào lỗ thủng trên ngọn đèn đường đã tắt ngóm từ lâu rồi chảy tràn xuống, trong tầng nguyệt quang, một thân ảnh cao lớn tuyết bạch như ma thần đạp lên không trung tiến đến. Theo sự xuất hiện của hắn, một cỗ khí tức đáng sợ khiến người ta tâm can run rẩy cũng càng ngày càng phát tán.

Một mảng tĩnh lặng, Bảo Bình trong vô thức mà quên mất là bản thân đang đứng ở chỗ nào, lại cứ như vậy mà nheo mắt đánh giá người phía trước.

Tóc hắn rất dài, lại màu vàng, màu vàng không cho phép bất kính, giống như có sinh mệnh, mỗi sợi đều phủ một thứ ánh sáng nhàn nhạt, thong thả phiêu động trong không trung lặng gió.

Nhưng mắt của hắn lại tản ra một tầng huyết quang yêu dị tinh hồng như được ngưng tụ bởi vô số sinh mệnh cùng máu tươi, Chỉ thản nhiên liếc Bảo Bình, cậu liền có loại tuyệt vọng gần như sụp đổ, cả người run cầm cập không đứng thẳng được,

Trên người hắn là một kiện áo màu trắng như tuyết bạch, trắng không nhiễm một hạt bụi. Dưới cổ áo tùy ý rộng mở là nét ngực trần hoàn mỹ còn kèm theo một hình xăm,

B…E…N..N…A…D..I..C ư???

Bennadic?

Đầu óc lại trống rỗng. Người nọ chỉ lặng lẽ lướt qua cậu, lướt qua, chỉ vậy thôi.

Khách mời của bữa tiệc ư? đơn giản chỉ là khách mời thôi sao, cậu xoay mạnh người lại.

Chẳng có ai, chỉ còn màn đêm cùng con đường vắng ngắt, lặng như tờ.

Bennadic??? cái tên này, nghe có chút quen.

” AAAAAAA “

Giật thót mình, Bảo Bình quay đầu nhìn vào trong điện, một toán người hầu Hoàng Gia đang la hét om sòm, có cô còn bật khóc nức nở, chưa kịp lý giải có chuyện gì xảy ra thì cậu lại trông thấy Lucass bế trên tay một cô gái, vốn định bỏ qua nhưng cô gái đó lại có chút quen mắt. Ngỡ ngàng khi phát hiện đó là Song Ngư thì Bảo Bình không còn có thể đứng yên được nữa, cậu lao nhanh về phía trước nhưng bất ngờ lại bị toán vệ sĩ Hoàng Gia chặn ngang lại, chuyện gì vậy. Nếu như nhìn kĩ một chút thì sẽ thấy một góc váy nơi cánh tay của cô ấy có dính máu, là máu phải không.

Tức giận giãy ra khỏi đám người, Bảo Bình chỉ có thể trơ mắt nhìn Lucass mang Song Ngư đi, chuyện gì đang xảy ra, vừa mới nãy còn rất tốt, sao lại thành ra như vậy.

” Ngài ấy làm, ngài ấy trở về rồi “

” Ác quỷ của Hoàng Gia trở về rồi “

Những tiếng thút thít kì lạ, âm thầm len lỏi vào màng tai cậu một cách khó hiểu. Ai làm? ai trở về? Rốt cuộc thì Song Ngư đã xảy ra chuyện gì???

~*~

Ánh trăng thoắt ẩn thoắt hiện, màu trăng không còn sáng trắng như trước nữa.. Xa xa trên ngọn cây cao vút, chim cú mèo đảo con mắt to tợn của mình. Khẽ kêu lên một tiếng rợn người, như là cảnh cáo , cũng như là đang báo hiệu một điều gì đó..

Thời gian thấm thoắt trôi, mới đó mà sắp sửa qua một tháng, mùa đông bỗng chốc lạnh hơn, không có tuyết rơi nhưng cái rét bất chợt bao phủ hết thảy. Ngồi trong phòng, Cự Giải ngắm ngía khuôn mặt đã có chút khởi sắc của Song Tử, tuy vẫn còn im lìm nhưng có vẻ đã tốt hơn rồi thì phải, Song Tử của hắn, sao mà mãi vẫn còn chưa tỉnh. Cửa phòng khẽ mở, Lyn nhẹ nhàng bước vào đặt xuống khay đồ ăn, cũng không buồn để ý bọn họ, liền đi về phía máy điện đồ ấn lách cách cái gì đấy.

” Đã hơn ba tuần, sao cô ấy vẫn còn hôn mê??”

Đắp lại tấm chăn cho cô, Cự Giải ảo não đi về phía bàn ăn, lặng lẽ suy tư. Cũng sắp sửa đến thời gian kế hoạch diễn ra, hắn muốn trước khi rời đi có thể nói ra điều mà hắn chưa kịp thốt lên với tiểu bạch thỏ, nhưng hình như là không được. Chẳng phải mọi thứ đều bình thường hết rồi ư? thế nào mà lại còn yên lặng như thế.

” Hẳn là cô ấy không muốn gặp cậu “

Lyn lạnh nhạt nói, sau khi hoàn thành xong đống thứ trên máy tính, trước con mắt tối đen của Cự Giải, cô cứ vậy mà ung dung đi đến giường bệnh, không hề nhẹ tay mà tháo tung mớ dây lộn xộn trên người Song Tử. Điều đấy không khỏi dọa sợ anh giám đốc khu mua sắm lớn nhất Paris, Cự Giải nghiến răng đi đến giữ chặt lấy hai tay Lyn ” Cô…”

Nhưng ngay tức khắc, hắn không thể nói thêm được từ nào nữa vì vô tình trông thấy cặp mắt tròn to đang ngơ ngác nhìn hắn..

Của Song Tử.

Không dám tin mà buông ra Lyn, Cự Giải vừa muốn cười, lại vừa muốn mếu, quả thật là kì diệu.

” Song Tử?”

Lyn rũ mắt cúi xuống lượm nhặt đống dây, sau đấy nhìn hai người họ một lúc rồi cũng lặng lẽ đi ra ngoài. Trong phòng thoáng chống yên ắng trở lại, Cự Giải lại khẽ gọi tên cô, hắn ngồi xuống, nhưng lại không dám động tay, tại vì hắn sợ, sợ chỉ là ảo giác.

Ngược lại thì tiểu bạch thỏ ngốc nghếch vẫn chỉ chớp chớp mắt nhìn hắn, qua một lúc lâu, khóe miệng đạm màu vô thức nhẹ cong ” Giám … đốc “

Tiếng nói như một bản nhạc nhẹ, khoét sâu vào trong tâm hồn kẻ đối diện, đã quá lâu rồi hắn chưa có nghe, giọng nói ấy, nụ cười đó, nhớ đến độ vậy, những thứ đã xảy ra, sẽ không tái hiện thêm lần nào nữa. Một chút cũng không. Bật cười cúi xuống ôm chặt lấy cô, Cự Giải luồn tay qua đầu Song Tử kéo về phía hõm vai của mình, chôn chặt.

” Ngốc, không phải giám đốc mà là Cự Giải “

Thì ra là yêu nhiều đến như thế, cảm giác như muốn bỏ cả thế giới, Song Tử Song Tử Song Tử. Sẽ không để vuột mất nữa, không bao giờ nữa.

…..

Bên ngoài, Sư Tử trầm lặng nhìn hai kẻ trong phòng, thật lâu không có bước vào, vì cậu biết, cho dù có vào thì cũng chẳng ai thèm để ý đến đâu, đúng lức này, quản gia Ted vừa vặn đi qua, trông ông có vẻ như là già đi thêm chục tuổi. Là vì chuyện của bốn người bọn họ phải không, không nhanh không chậm đi tới chắn ngang trước mặt ông, Sư Tử nghiêm mặt nhìn ông, nhẹ thở dài. Quản gia Ted không còn lựa chọn nào khác đành đi theo vị thiếu gia nóng nảy.

Sau vườn, Sư Tử chống tay lên bàn đá, không vòng vo thêm chút nào nữa liền vào thẳng vấn đề ” Quản gia Ted hẳn rất mệt mỏi rồi, ông có muốn nghỉ phép không? một tháng, vài tháng hoặc vài năm “

Lúc đầu là hơi sửng sốt nhưng rất nhanh lấy lại biểu tình, nhắm chặt đôi con ngươi đục màu theo năm tháng, quản gia Ted hướng Sư Tử nở nụ cười, có chút đau lòng cũng có chút cam chịu ” Thiếu gia muốn đuổi già ư? “

Yên lặng không nói, Sư Tử chỉ khe khẽ đứng lên, hoa anh đào mùa đông trụi lá, cũng chẳng hề có hoa, khu vườn trơ trọi dưới bàn tay chăm chút của vị quản gia già đã có thêm chút sức sống. Nhưng lại buồn bã đến ám ảnh.

” Không phải đuổi, mà cho ông một cơ hội rời khỏi chỗ này…” Có chút miễn cưỡng, cậu lại chẳng biết nên nói tiếp như thế nào.

Già còn chỗ nào để đi, cuộc đời gắn bó cả dòng họ từ bao nhiêu đời nay với cả gia tộc, đâu thể muốn đuổi là có thể đuổi, ông không buồn vì những thay đổi thời gian qua, mà là buồn cho bản thân chưa hề cứng rắn để mạnh tay giáo dục đám trẻ này, để chúng sa lầy vào vũng lầy Hoàng Gia trước kia. Những nếp nhăn khô héo úa tàn theo dòng nước mắt cằn cỗi của tuổi già.

Sư Tử trong lòng kinh ngạc mà suy nghĩ, có phải mình bất hiếu quá rồi không? lại nói những lời như vậy, nhưng mà đâu còn cách nào khác, đang thơ thẩn bước đi, bỗng nhiên có ai đó bổ nhào vào người cậu, trên tay còn cầm một cái khay đựng thuốc cùng băng gạc, bởi vì sự va chạm mà mạnh mẽ rơi xuống. Cho đến khi định thần lại thì cậu mới biết được người này là ai.

Bạch Dương sau khi thay băng cho Thiên Yết thì mắt nhắm mắt mở lao ra ngoài cửa, ngoài ý muốn mà va phải đối phương, cũng không nghĩ rằng người mình đụng phải lại là Sư Tử. Ký ức một mực ùa về, Bạch Dương có chút lúng túng, còn Sư Tử lại lạnh lùng đến lạ. Cậu thậm chí còn không thèm giúp cô nhặt đồ lên, chỉ trầm mặc cứ thế mà bước qua.

” Thiếu gia…”

Cứng ngắc đứng khựng lại, Sư Tử tuy không có quay đầu nhưng bàn tay lại run rẩy siết chặt, điều này chứng minh rằng cậu đang phải cố gắng kiềm chế rất nhiều, đã cố gắng để khỏi phải gào lên, cô gắng để khỏi phải vứt bỏ tất cả mà lao đến giữ chặt lấy cô.

” Qua ngày mai có thể Thiên Bình thiếu gia sẽ được thả, nghe nói các cậu sẽ qua Anh quốc giao dịch hàng hóa. Có thể để Thiên Yết thiếu gia ở nhà được không? tay của y còn chưa khỏi hẳn “

Ha ha, Ha ha…. Bỗng nhiên cậu thật muốn cười, gọi một tiếng Thiếu Gia, rốt cuộc chỉ để vậy, sao em có thể tàn nhẫn như thế, cầu xin việc ấy với tôi, đang muốn giết chết tôi đúng không ” Tùy mấy người “

Yêu một người, rốt cuộc là vì lẽ gì ?..

Vì người ấy có vẻ đáng thương. Vì nụ cười. Vì một lời nói, một sự việc ? .. Hay đơn giản chỉ vì đó là chính người ấy, không phải một ai khác ???

Đôi khi người ta mượn thói quen này để quên đi một hay một vài thói quen khác mà quên mất rằng, đã là thói quen thì rất khó từ bỏ..

Trong một vài giây trong cuộc sống, Sư Tử nghĩ mình đã quên. Nghĩ rằng kí ức cũng dễ dàng xếp gọn lại nếư mình biết cách..

Hình như cậu sai rồi ?

~*~

Trong phòng, Thiên Yết ngồi đó, đối diện với gương lớn, y trông thấy mình phía đối diện, trong suốt gần một tháng qua y tự giam mình cùng nỗi nhớ dai dẳng không thể lí giải, y chưa thể giải thích với bản thân mình vì sao lại như thế, chỉ muốn trông thấy, chạm vào, cảm nhận… Sự tồn tại, trói buộc, y dành riêng cho cô.

Ma Kết!!!

Có người nói hãy sống thật tốt, sống thật bản chất con người mình. Nhưng nếu bạn không biết mình giờ là gì, ác qủy hay thiên thần thì bạn biết sống thế nào đây ???

Đã gần hơn một tháng, Thiên Yết mới đặt chân bước ra khỏi phòng tẩy rứa, bỗng nhiên trông thấy y, mọi người đều đứng như tượng sáp, vừa e dè vừa sợ hãi, các cô hầu không nhanh không chậm đều quỳ rạp xuống, còn Bạch Dương vừa mới xử lí xong đống băng gạc thì cũng sửng sốt không thôi, hơn nữa mọi người đều bàng hoàng khi y lại dừng ngay trước cửa phòng của Ma Kết. Cô gái đó thật lâu rồi cũng chưa có ra ngoài, ắt hẳn rất đau khổ, rồi thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?

Thiên Yết nhớ quay quắt người con gái đó, y muốn nhìn nhận xem, sau khi y nhìn thấy cô, sẽ có những thay đổi gì xảy ra. Không nhanh không chậm đẩy cửa bước vào, y chỉ vừa mới nâng lên tầm mắt thôi là đã trông thấy cô rồi.

Mọi thứ như bị mờ đi, ảo ảnh chộn rộn đột ngột nhiên hóa thành bọt biển, Ma Kết lúc này chỉ khoác trên mình một chiếc áo ngủ dài quá đầu gối, vừa rộng lại vừa mỏng, màu trắng của áo so với da cô cũng không hơn nhau là bao. Cô nghiêng người ngồi phía bên tường, mái tóc đen mềm mại rủ xuống hệt như những tán liễu đung đưa, cực độ quyến rũ cũng cực độ xinh đẹp, bàn tay nhỏ nhắn đang cầm bút vẽ sột soạt gì đó lên mặt giấy, ngay cả có người bước vào, cô cũng chẳng buồn để ý.

Nhất thời, Thiên Yết có chút khó chịu, y lại như thế, bá đạo mà độc quyền. Chẳng hề để quá lâu, y tiến tới bật đèn. Căn phòng tối tăm đột nhiên bừng sáng, thành công hấp dẫn lực chú ý của cô gái kia.

Chỉ vừa trông thấy kẻ trước mắt mình là ai, ngay lập tức ngón tay của Ma Kết run lên, bút vẽ cũng theo đó mà lệch dài mất một đường. Thiên Yết có thể nhận ra trong ánh mắt của cô toát lên vài tia sợ hãi, rất nhanh lại biến mất. Ném mạnh bức tranh đã hỏng qua một bên, Ma Kết yên lặng không biểu cảm gì, tiếp tục lấy một tờ giấy trắng khác, kí hiệu bên dưới góc hai chữ ” NM “, ngay lúc nét vẽ đầu tiên được đưa xuống, lại nghe tiếng của chàng trai đã ám ảnh cô bao lâu nay nhàn nhạt cất lên.

” Sao phải giả vờ mạnh mẽ “

Đôi tay Ma Kết run lên lẩy bẩy, nét vẽ mãi mãi chẳng thể di chuyển được.

” Rõ ràng là cô đang rất sợ… tôi ” Từng bước đi tới, Thiên Yết ngồi xuống đối diện Ma Kết, nhưng cô gái ấy lại cúi đầu, là không dám nhìn hay là không muốn nhìn.

Hơi thở Ma Kết đã có chút loạn, ánh mắt cũng đã bắt đầu đảo đi đảo lại, tràn đầy sự trốn tránh.

” Phải không?”

” ĐỦ RỒI ” Thiên Yết yên lặng nhìn Ma Kết đang vàu nát bức tranh, trừng mắt nhìn mình, rốt cuộc thì cũng đã nâng đầu lên, đúng là nên như thế, khuôn mặt hoàn hảo này phải luôn nhìn y kia mà. Những lời nói ma mị như bùa chú đánh nát cái tư tưởng sắt đá của cô. Ma Kết như phát điên mà gào khóc, vung tay đánh đập bất cứ thứ gì trong tầm ngắm, kể cả y. Thiên Yết mặc kệ, đây có lẽ chỉ là sự nổi giận nho nhỏ mà y đã gây ra cho cô, chỉ là qua vài giây, y vươn lên đôi tay vòng qua… Kéo hẳn cô về phía lòng ngực rộng lớn của mình. Ánh đèn hắt lên một bên sườn mặt có chút buồn bã đến hoàn mỹ của y, vẻ đẹp yêu dị như mê hoặc nhân loại ấy, hiện đang vùi đầu vào mái tóc đen mượt mà.

” Tôi nhớ cô ” mặc dù chúng ta chỉ cách nhau mười bước chân.

“…”

” Tôi nhớ cô” đến nỗi chỉ muốn phá nát cánh cửa đó

“…”

” Tôi nhớ cô ” đến mức thở cũng khó khăn.

Gắt gao mà siết chặt lấy, cho dù Ma Kết có gào thét, cho dù Ma Kết có điên cuồng đánh đập, y cũng mặc kệ, y chỉ muốn ôm cô. Đơn giản chỉ là một cái ôm mà thôi.

~*~

Cho tất cả mọi thứ, những gì quản gia Ted làm là dư thừa, ông không thể ngăn họ bằng lời nói vậy thì chỉ còn việc cuối cùng này nữa thôi. Đi về phía bồn điện thoại, ông dứt khoát bấm lên một dãy số, chỉ nghe thật lâu một vài tiếng Tút tút quen thuộc, cho đến khi người nọ cất tiếng, quản gia Ted mới nhắm chặt đôi mắt già nua. Ợm ờ cất tiếng.

” Lão gia ” ….

~*~

Cuối cùng thì ngày giam giữ Thiên Bình cũng đã kết thúc, FBI dưới sự bức thiết của luật sư bên phía gia tộc Louis cũng đã cam lòng cắn răng mà thả người. Đi đi mặc áo ngủ, đi về hẳn cũng là áo ngủ khoác thêm chiếc áo lông mà vị luật sư mang vào. Thiên Bình sau khi đá lông nheo chào tạm biệt ngài Akon thì cũng phủi mông mà há mồm cười chào toàn thể các cô cậu cảnh át rồi ung dung ngẩng cao đầu đi về. Vừa mới bước chân ra khỏi cửa chính, hắn liền trông thấy Al đang cúi đầu đứng chờ mình, trên mặt mãi vẫn chỉ là bộ mặt than đáng ghét kia. Theo như luật sư kể lại thì Al sau khi đưa Cự Giải trở về thì biến mất không có tung tích, thì ra là giả vờ làm hung thủ chạy trốn. Ai cha, đúng là tên thuộc hạ ngu ngốc.

” Thiếu gia “

Trông thấy vị thiếu gia yêu tinh kia đang ngả ngớn gật đầu cười cười thì Al cũng nhẹ nhõm hẳn, ít ra thì hắn đã thành công hoàn thành nhiệm vụ, mà trông thiếu gia có vẻ vui, chắc là ổn rồi đi.

Còn khi đã thành công ra khỏi cổng sắt của FBI thì Sư Tử cùng Cự Giải cũng đang đứng chờ hắn. Nhìn đến Sư Tử rồi lại liếc qua Cự Giải, Thiên Bình có chút trầm lặng, lại cố tình nhăn răng bất đắc dĩ mà hô lớn ” Bộ hôm nay là ngày trọng đại gì sao? lại tới đông đủ như thế “

Đông đủ? khóe miệng Sư Tử hơi giật, chắc hẳn ở trong căn phòng đó quá lâu chưa thấy ánh sáng nên đầu óc anh ấy hẳn là chưa tỉnh táo, Vốn dĩ là tay bắt mặt mừng một cái nhưng mọi chuyện lại đi lệch hướng. Thiên Bình vẫn sẽ mãi là Thiên Bình, sau khi hắn tia thấy cô gái nào đó bên trong góc xe thì liền như tên lửa lao thẳng vào sáp tới ” Nhô, em gái, đã tỉnh rồi ư? còn nhớ tôi không?”

Song Tử chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cửa xe đã bật mở, cô cảm giác như có người nào đó kéo mình ra bên ngoài. Chưa kịp hét lên thì cô đã bị tống lên ghế trước, còn chỗ cũ thì đã được Cự Giải thay thế, quay mặt qua Thiên Bình, hắn ngoài cười trong không cười ” Thiếu gia ngài đây hiện tại muốn chơi kiểu gì nha “

Đúng là mặt người dạ thú, tặc lưỡi một cái, Thiên Bình mỉm cười ngồi ngay ngắn trở lại chỗ cũ, Sư Tử ở đằng trước cũng lựa chọn đúng thời điểm mà cất giọng.

” Chúng ta ra sân bay luôn chứ?”

Ho lên sặc sụa, Thiên Bình híp chặt đôi con ngươi ” Anh có nói là cho em tham gia vụ này sao? “

Nhếch môi cười khẩy hai tiếng, Sư Tử nhàn nhã cất giọng ” Không quan tâm, nhưng em mới là thằng cầm lái “

” Chờ một chút, trước khi đi, em muốn đến gặp Xử Nữ được không?”

Thoáng chốc, cả ba đều nghệt mặt. Thiên Bình ngơ ngác, Xử Nữ?? tên này đã nghe ở đâu rồi nhỉ?

~*~

Pitié-Salpêtrière mùa đông không có nhiều người qua lại, mà bệnh viện Hoàng Gia vốn dĩ rất nhàn nhã, Xử Nữ sau ngày bị Kim Ngưu đánh thuốc mê cho tới bây giờ vẫn luôn uất ức trong lòng, tên trâu thối tha đó đột nhiên mất tích không còn tăm hơi, ngay cả quản lí Amanda của hắn cũng đích thân đến dợm hỏi cô hắn ở đâu, lạy chúa, ai mà biết hắn ở chỗ nào chứ, mong là tên khốn đó bị kẻ khủng bố nào đó bắt quách đi cho rồi, đồ biến thái hạ lưu nhà hắn, đáng chết..

” Xử Nữ “

Đùa à, cô có phải là ảo giác không? tự dưng lại nghe giọng ai hóa thành giọng con nhóc Song Tử thế kia, mà nhắc mới nhớ. Cũng hơn một tháng rồi, cô còn chưa có tin tức của Ma Kết, chả nhẽ..

” Xử Nữ “

Aaaaa lại nữa.

” XỬ NỮ…!!!!”

Giật mình quay phắt đầu qua, Xử Nữ như không dám tin mà nhìn người đang hô hào tên của mình, cô phải dụi mắt đến lần thứ ba mới dám tin rằng, Song Tử đang đứng đối diện. Đúng là nó rồi, đôi mắt đó, khuôn mặt đó, hoàn

Fanfiction 12 Chom Sao Moc Lan Anh Yeu Em Chap 1 / 2023

8:30 p.m.

  Trong khi ngoài trời mưa như trút nước thì bây giờ, tại nhà của mình, 6 cô gái đang háo hức chuẩn bị cho lễ khai giảng ngày mai tại ngôi trường không phải là nơi dành cho ” giống cái “. Nhân Mã lên tiếng: – Đã chuẩn bị đầy đủ chưa hả Bạch Dương ? Bạch Dương như xỉa xói trả lời:  – Dạ rồi chị hai Thiên Bình có vẻ hào hứng nói  – Vậy thì chúng ta mau nghỉ sớm đi để mai còn có sức đi học nữa chứ!  Thế là các cô gái đi ngủ. 5:00 a.m Ma Kết tuy là người có dáng ” nhỏ nhỏ xinh xinh” nhưng là người chăm chỉ nhất, đã dậy từ lúc 4:30 a.m để làm bữa sáng cho mấy cô gái kia. Đúng 5:10 a.m, Bạch Dương, Nhân Mã, Thiên Bình, Thiên Yết, Song Tử, dậy thay đồ, ăn sáng, ” chuẩn bị sắc đẹp” xong và họ bắt đầu xuất phát. Tới trường các cô gái đang rất phấn khởi vì được gặp rất nhiều trai đẹp. Tiếng loa của thầy giám thị bắt đầu cất lên và ông ấy bắt đầu cất nói:  – Chào các em! Thầy tên là Nokawa Shinsune. Thầy chính thức sẽ là thầy giám thị của các em bắt đầu từ hôm nay. Bây giờ các em xếp hàng để chúng ta dự khai giảng rồi lên lớp.  Các học sinh xôn xao nhưng cũng đã trật tự vào hàng. Sau khi khai giảng xong thì các học sinh lên lớp. Và cũng rất may là các mục tiêu của những con “vịt trời” học chung với nhau. Khi cả lớp đang bắt đầu  náo loạn thì một bà cô bước vào lớp với giọng điệu khí phách: – Có trật tự hay không thì bảo?  Cả lớp đứng dậy chào cô. Rồi bà cô nói tiếp : – Tôi tên là Kasune Yakao. Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ làm giáo viên chủ nhiệm của các em. Cả lớp bàn tán rộn ràng . Thì cô Yakao tiếp lời : -Trật tự! Bây giờ chúng ta sẽ sắp xếp chỗ ngồi. Lúc này,bà cô đã dán sơ đồ lớp lên bảng, đó là: Bàn giáo viên Dãy 1                                                                                                                                                            Dãy 2 Bạch Dương – Kim Ngưu                                                                                                            Song Tử – Sư Tử Nhân Mã – Xử Nữ                                                                                                                        Thiên Yết – Bảo Bình Ma Kết – Cự Giải                                                                                                                          Thiên Bình – Song Tử  Xong, cô giáo viên chủ nhiệm của lớp này lại  tiếp tục lên tiếng : – Chúng ta sẽ bắt đầu bầu ban cán sự lớp, cô sẽ phát cho mỗi em một phiếu có tên các bạn trong lớp và các em đồng tình với bạn nào thì đánh dấu X vào ô có tên người đó. Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu. Sau khi làm xong tất cả mọi việc, thì cũng đã có kết quả. Và…. Lớp trưởng: Thiên Bình Lớp phó học tập: Ma Kết Lớp phó kỉ luật: Nhân Mã Lớp phó phong trào: Bạch Dương Lớp phó lao động: Xử Nữ  Vâng !!!!!!!!!!! Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu di chuyển qua bàn đầu tiên, đó chính là bàn của cô nàng bánh bèo Bạch Dương – Kim Ngưu. Lúc này, Bạch Dương đang rất vui vẻ vì được ngồi kế bên người mình thích. Bạch Dương nói với giọng ngại ngùng : – Chào bạn…. Mình… tên là…Bạch Dương…., rất vui được……. làm quen với bạn…. ! ( AU: lần đầu tiên thấy Bạch Dương biết ngại ^^ ) Kim Ngưu trả lời ngắn gọn, xúc tích: – Chào bạn! Mình tên là Kim Ngưu. Rất vui được gặp bạn! (AU: Gì mà lạnh lùng dữ zậy trời! ) Bạch Dương nói thầm : – Người gì lạnh lùng mà còn đẹp trai, men lì nữa chứ ( AU: Bây giờ chắc ẻm đang hiện nguyên hình rồi đó ^^ )  Sau khi nói câu đó thì Kim Ngưu nhìn Bạch Dương bằng ánh mắt hình viên đạn. Thôi, ngay lúc này chúng ta nên di chuyển sang bàn Song Tử – Sư Tử Sau khi ổn định chỗ ngồi thì Song Tử nói không ngừng nghỉ còn cậu hotboy kia thì ngồi im như thóc không chút động tĩnh nào. Song Tử nói với giọng vui vẻ, dễ gần:  – Chào bạn! Mình tên là Song Tử. Mình rất vui khi được làm quen với bạn, có gì sai sót mong bạn chỉ giáo!!! Sư Tử chỉ trả lời lại bằng một chữ: – Chào! (AU: Haizzzzz…… Cái bàn này thật phức tạp) Cái bàn này thì không có một tiếng nói cười nào vì Nhân Mã im thin thít, còn Xử Nữ chạy qua bàn này bàn nọ nói chuyện (AU: Không biết hai người này có biết tên nhau không nữa) Đi qua bàn Thiên Yết – Bảo Bình nào!!! GOGOGO~~~~~~~ Lần này thì Bảo Bình giới thiệu trước. Bảo Bình nói: – Chào bạn! Mình là Bảo Bình. Thiên Yết chào hỏi lại: – Chào bạn! Mình là Thiên Yết. Rất vui được làm quen với bạn. Thôi. Di chuyển nào. Đây là bàn của Ma Kết – Cự Giải. Cự Giải thì đang chạy qua bàn Xử Nữ để bàn về trận liên minh hôm qua.Còn Ma Kết thì đang nói về một trung tâm thương mại mới mở với Nhân Mã nhưng có lẽ Nhân Mã không quan tâm cho lắm. Chuyển máy quay qua bàn khác đi. Đây là bàn cuối cùng chúng ta sẽ tiếp tục tìm hiểu. Song Ngư nói với giọng đầy rụt rè:  – Chào bạn………! Mình…………..tên là…… Song Ngư.Rất…vui….được làm quen với bạn Còn Thiên Bình thì chỉ nói: – Chào!  Vì cô ấy đang ngồi lướt facebook. (AU: Có vẻ như cô ấy không quan tâm cho lắm) ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ AU : Đây là chap 1. Nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua. Xin cảm ơn!!!!^^

Fanfiction 12 Chom Sao Cau Vong Voi 12 Sac Mau Chuong 6 Tinh Cam Cua Em / 2023

 Xử Nữ như muốn gục xuống ngay lập tức, thật đáng sợ, sao hơi nước tự nhiên lại biến thành người thế này? Con bé vốn sợ ma đâu có kém mấy đứa bạn đâu má ơi!

 - Bình tĩnh đi, ta đâu có lấy mạng nhà ngươi.  Người con gái đó với mái tóc đen tuyền, trông khá giống Bạch Dương. Cô ta có thể lơ lửng trên không một cách kỳ lạ, khuôn mặt đẹp như thiên sứ, nhưng lại không có nỗi một nụ cười. Đôi mắt người đó xanh như bầu trời, gợi lên cảm giác bao la và rộng lớn.   - Ta chỉ muốn nói… tránh xa tất cả mọi đàn ông trên thế giới này ra. Ngươi nên nhớ, chúng ta đã có giao ước rồi đó.  Cô ta nói, đoạn bay đến nhẹ nâng cằm Xử Nữ, bây giờ mới thấy rõ khuôn mặt hoa lệ của cô, nhưng dường như nó trắng bệt, hệt như một người đã chết. Dứt lời, cô ta cũng biến mất, không gian lạnh lẽo lại trở về.  - Ơ…   Khuôn mặt Xử Nữ vẫn còn vương vấn lại sự sợ hãi ban nãy. Ý cô ta… là gì chứ?  . . .   [ 1:40 am ]  Xử Nữ cuối cùng cũng tìm được đường ra, thấp thoáng trong mắt cô là ánh đèn ngoài tòa nhà. Xử Nữ không nghĩ gì nữa, vội vàng chạy ra ngoài.  …  Mặt ai nấy đều bàng hoàng khi thấy cô trở ra, Cự Giải và Song Tử cũng vừa bước ra từ đó, khuôn mặt họ hiện lên chút rạng rỡ.   Kim Ngưu không chờ gì nữa, ngay lập tức chạy đến ôm cô. Miệng không ngừng mấp máy câu: “Mừng trở về!”  - Vậy còn đám bạn của anh thì sao? – Ma Kết thắc mắc, quay sang hỏi Song Tử. Khuôn mặt cô hiện lên chút nghi ngờ ông anh của mình.  - À… Ờ… Thiệt ra chúng nó không đi theo… – Song Tử gãi đầu, cười gượng. Thật sự thì anh cũng sợ nếu đứa em của mình giận lên, nó chắc chắn sẽ băm anh ra làm trăm mảnh cho xem.  Ma Kết tạch lưỡi, đoạn dùng tay véo tai ông anh cứng đầu của mình, khiến cho Song Tử đau điếng.  - Cái con nhỏ này, bỏ ra! – Anh gạt tay Ma Kết, không quên thưởng cho cô một cái véo mặt. Và cứ thế tụi nó choảng nhau.   Mấy đứa xung quanh thì đứng xem kịch rồi cười, chỉ riêng Kim Ngưu hình như đang lo lắng chuyện gì đó.  . . .  Chuyến đi này đã kết thúc sau khi Xử Nữ trở về khách sạn, chúng nó dọn đồ quanh trở lại thành phố. Sau vụ việc này chắc chắn sẽ có rất nhiều tai tiếng về công ty của cha Kim Ngưu, năm đứa kia cũng thấy khá có lỗi về chuyện này.   Xử Nữ dự định sẽ đứng ra giải quyết vụ việc này giùm con bạn, cơ mà con Trâu cứng đầu đã chỉ cười hiền rồi dịu dàng bảo: “Chuyện này của tao.” Biết làm sao được, nó một khi đã quyết là sẽ làm.   . . .   Thời gian sau, tình hình cũng chẳng khá hơn, Kim Ngưu một mình một thân chạy khắp nơi để giải thích với đám nhà báo phiền phức. Cô gần như cũng sắp kiệt sức vì mấy vụ rắc rối này, cũng chỉ mong mọi thứ qua cho nhanh.  Sau khi về đến nhà, Kim Ngưu nằm gục xuống sofa, ôm đầu gối. Ngày nào cũng như ngày nào, rõ phiền phức mà. Còn đám bạn thì không thể nhờ chúng nó được, sau vụ Xử Nữ mất tích ở nhà hoang, hẳn tụi nó đứa nào cũng đã rất mệt.   Suy cho cùng, Kim Ngưu vẫn là một đứa nghĩ cho bạn bè nhiều hơn cả bản thân mình. Gần đây bố mẹ cũng thông báo về người hôn phu của cô, thật sự mọi thứ rối tới nỗi không còn hướng để giải quyết nữa. Nhưng tiếc thay Kim Ngưu lại ích kỷ, không muốn cho ai biết nỗi buồn của mình.  Chỉ cần ngủ thôi… Chắc chắn mọi thứ rồi sẽ ổn.  . . .   [Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông]  Hôm nay cũng là một ngày khá bận rộn đối với cô, mọi vấn đề từ một tuần trước vẫn chưa giải quyết xong. Đang ngồi nhâm nhi ly cà phê với vị yêu thích thì điện thoại của cô run lên, Kim Ngưu lấy móc điện thoại từ túi ra, quan sát cái tên trên màn hình.  ”Bố.” – Một cụm từ trống rỗng.  Sau vài phút thất thần, cô quyết định đưa điện thoại lên tai và nghe.  - Alo? – Giọng nói từ bên kia đầu dòng vang lên, mang theo chút áp lực và nghiêm túc. Giám đốc của một công ty nổi tiếng có khác.  - Bố gọi con có việc gì? – Kim Ngưu rời khỏi bàn làm việc cùng một đống hồ sơ, cô biết đến bên cái ghế sofa đặt sát tường, ngồi phịch xuống.  - Chuyện tai tiếng đó, thế nào rồi? – Người đàn ông đó vẫn giữ nguyên phong độ, kể cả khi đang nói chuyện với đứa con gái cưng của mình.  - Tạm thời sẽ không có gì lớn chuyện đâu ạ, hẳn là mai bố sẽ về sau chuyện công tác nhỉ? – Dù đang rất mệt mỏi, Kim Ngưu vẫn cố giữ thái độ vui vẻ.  - À, chồng tương lai của con cũng sẽ về vào ngày mai đó. – Người đó nói, giọng nói dứt khoác, không chút thương tiếc.  - Cái gì cơ? – Kim Ngưu thất thần hỏi, cô chẳng hề nghe gì về tin này cả.  - Mai người đó sẽ về, con cứ chờ đi, chắc chắn con sẽ phải vừa lòng thôi.  Người đàn ông đó không cho cô trả lời, lạnh lùng tát chiếc điện thoại đi. Kim Ngưu vẫn còn chưa giữ được bình tĩnh sau khi nghe thông báo này. Không hiểu vì sao mà trong lòng cô dâng lên cảm giác khó chịu, đau thắt, … Nó cô đơn hơn bao giờ hết.   ” Bố không bao giờ nghĩ cho con.  Ông luôn muốn mọi thứ theo lệnh của bản thân.  Bố à…  Con yêu Song Tử, chứ không phải bất kỳ ai. “  - – – – -   - Hình trên của bạn Xử Nữ ha.

– Bình tĩnh đi, ta đâu có lấy mạng nhà ngươi. Người con gái đó với mái tóc đen tuyền, trông khá giống Bạch Dương. Cô ta có thể lơ lửng trên không một cách kỳ lạ, khuôn mặt đẹp như thiên sứ, nhưng lại không có nỗi một nụ cười. Đôi mắt người đó xanh như bầu trời, gợi lên cảm giác bao la và rộng lớn. – Ta chỉ muốn nói… tránh xa tất cả mọi đàn ông trên thế giới này ra. Ngươi nên nhớ, chúng ta đã có giao ước rồi đó. Cô ta nói, đoạn bay đến nhẹ nâng cằm Xử Nữ, bây giờ mới thấy rõ khuôn mặt hoa lệ của cô, nhưng dường như nó trắng bệt, hệt như một người đã chết. Dứt lời, cô ta cũng biến mất, không gian lạnh lẽo lại trở về. – Ơ… Khuôn mặt Xử Nữ vẫn còn vương vấn lại sự sợ hãi ban nãy. Ý cô ta… là gì chứ? . . . [ 1:40 am ] Xử Nữ cuối cùng cũng tìm được đường ra, thấp thoáng trong mắt cô là ánh đèn ngoài tòa nhà. Xử Nữ không nghĩ gì nữa, vội vàng chạy ra ngoài. … Mặt ai nấy đều bàng hoàng khi thấy cô trở ra, Cự Giải và Song Tử cũng vừa bước ra từ đó, khuôn mặt họ hiện lên chút rạng rỡ. Kim Ngưu không chờ gì nữa, ngay lập tức chạy đến ôm cô. Miệng không ngừng mấp máy câu: “Mừng trở về!” – Vậy còn đám bạn của anh thì sao? – Ma Kết thắc mắc, quay sang hỏi Song Tử. Khuôn mặt cô hiện lên chút nghi ngờ ông anh của mình. – À… Ờ… Thiệt ra chúng nó không đi theo… – Song Tử gãi đầu, cười gượng. Thật sự thì anh cũng sợ nếu đứa em của mình giận lên, nó chắc chắn sẽ băm anh ra làm trăm mảnh cho xem. Ma Kết tạch lưỡi, đoạn dùng tay véo tai ông anh cứng đầu của mình, khiến cho Song Tử đau điếng. – Cái con nhỏ này, bỏ ra! – Anh gạt tay Ma Kết, không quên thưởng cho cô một cái véo mặt. Và cứ thế tụi nó choảng nhau. Mấy đứa xung quanh thì đứng xem kịch rồi cười, chỉ riêng Kim Ngưu hình như đang lo lắng chuyện gì đó. . . . Chuyến đi này đã kết thúc sau khi Xử Nữ trở về khách sạn, chúng nó dọn đồ quanh trở lại thành phố. Sau vụ việc này chắc chắn sẽ có rất nhiều tai tiếng về công ty của cha Kim Ngưu, năm đứa kia cũng thấy khá có lỗi về chuyện này. Xử Nữ dự định sẽ đứng ra giải quyết vụ việc này giùm con bạn, cơ mà con Trâu cứng đầu đã chỉ cười hiền rồi dịu dàng bảo: “Chuyện này của tao.” Biết làm sao được, nó một khi đã quyết là sẽ làm. . . . Thời gian sau, tình hình cũng chẳng khá hơn, Kim Ngưu một mình một thân chạy khắp nơi để giải thích với đám nhà báo phiền phức. Cô gần như cũng sắp kiệt sức vì mấy vụ rắc rối này, cũng chỉ mong mọi thứ qua cho nhanh. Sau khi về đến nhà, Kim Ngưu nằm gục xuống sofa, ôm đầu gối. Ngày nào cũng như ngày nào, rõ phiền phức mà. Còn đám bạn thì không thể nhờ chúng nó được, sau vụ Xử Nữ mất tích ở nhà hoang, hẳn tụi nó đứa nào cũng đã rất mệt. Suy cho cùng, Kim Ngưu vẫn là một đứa nghĩ cho bạn bè nhiều hơn cả bản thân mình. Gần đây bố mẹ cũng thông báo về người hôn phu của cô, thật sự mọi thứ rối tới nỗi không còn hướng để giải quyết nữa. Nhưng tiếc thay Kim Ngưu lại ích kỷ, không muốn cho ai biết nỗi buồn của mình. Chỉ cần ngủ thôi… Chắc chắn mọi thứ rồi sẽ ổn. . . . [Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông] Hôm nay cũng là một ngày khá bận rộn đối với cô, mọi vấn đề từ một tuần trước vẫn chưa giải quyết xong. Đang ngồi nhâm nhi ly cà phê với vị yêu thích thì điện thoại của cô run lên, Kim Ngưu lấy móc điện thoại từ túi ra, quan sát cái tên trên màn hình. “Bố.” – Một cụm từ trống rỗng. Sau vài phút thất thần, cô quyết định đưa điện thoại lên tai và nghe. – Alo? – Giọng nói từ bên kia đầu dòng vang lên, mang theo chút áp lực và nghiêm túc. Giám đốc của một công ty nổi tiếng có khác. – Bố gọi con có việc gì? – Kim Ngưu rời khỏi bàn làm việc cùng một đống hồ sơ, cô biết đến bên cái ghế sofa đặt sát tường, ngồi phịch xuống. – Chuyện tai tiếng đó, thế nào rồi? – Người đàn ông đó vẫn giữ nguyên phong độ, kể cả khi đang nói chuyện với đứa con gái cưng của mình. – Tạm thời sẽ không có gì lớn chuyện đâu ạ, hẳn là mai bố sẽ về sau chuyện công tác nhỉ? – Dù đang rất mệt mỏi, Kim Ngưu vẫn cố giữ thái độ vui vẻ. – À, chồng tương lai của con cũng sẽ về vào ngày mai đó. – Người đó nói, giọng nói dứt khoác, không chút thương tiếc. – Cái gì cơ? – Kim Ngưu thất thần hỏi, cô chẳng hề nghe gì về tin này cả. – Mai người đó sẽ về, con cứ chờ đi, chắc chắn con sẽ phải vừa lòng thôi. Người đàn ông đó không cho cô trả lời, lạnh lùng tát chiếc điện thoại đi. Kim Ngưu vẫn còn chưa giữ được bình tĩnh sau khi nghe thông báo này. Không hiểu vì sao mà trong lòng cô dâng lên cảm giác khó chịu, đau thắt, … Nó cô đơn hơn bao giờ hết.- – – – – – Hình trên của bạn Xử Nữ ha.