12 Chòm Sao Và Trận Chiến Oan Gia Gtnv / Top 7 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Getset.edu.vn

Truyện Cuộc Chiến Oan Gia! Chương 5

Tác giả: Sư Tử Dễ Thương

Chương 5: Lại chạm mặt

” Ting… Ting…”

” Nhi… Nhi, mở cửa…”

” Ting… Ting… Ting…” Lại một hồi chuông dồn dập cho thấy sự nôn nóng của người kia.

” Hoàng Yến Nhi! Mày mở cửa ra cho tao! Có ‘phi vụ’ mới nè, nhanh coi con quỷ!” Đến nỗi phải lôi cả họ tên ra để chứng minh tầm quan trọng của ‘phi vụ’ kia.

Hiện giờ Nhi đang có một giấc mộng còn trên cả sự tuyệt vời!! Cô đang phiêu du nơi ‘miền cực lạc’, í lộn… phải gọi là ‘bến đỗ của hạnh phúc mới đúng’! Không biết phải ‘múa bút thành văn’ như thế nào để diễn tả hết được vẻ đẹp của nơi đây!? À… có thể là núi non hùng vĩ, ừm… ‘giang sơn như họa’… có chút hơi quá nhỉ! Nói tóm lại nơi đây đúng thật là bồng lai tiên cảnh chốn nhân gian nha! Chỉ thấy trước mắt cô hiện tại là một khung trời của ‘võ hiệp cổ trang Trung Quốc’, giống như những bộ phim cô đã coi trên ti vi vậy!

Cảnh sắc tuyệt đẹp với không khí thoáng đãng, núi non trùng điệp trước mắt, một thác nước trong veo chảy rất xiết về phía đầu nguồn. Cây cối tươi mát, từng đàn chim tự do bay lượn trên bầu trời trong xanh, cộng thêm những làn sương mù mịt làm Yến Nhi cảm thấy mình như lọt thỏm vào ‘tiên cảnh’ chân thật vậy. Mặc dù không gian tuyệt đẹp, những thứ khác cũng rất tuyệt vời, nhưng hấp dẫn ánh mắt cô vẫn là… chiếc bàn ăn dài khoảng một trăm mét với hàng trăm món ngon vật lạ trước mắt như bàn tiệc cung đình thời xa xưa vậy. Nào là tổ yến, nhân sâm, bào ngư vi cá, vân vân và mây mây. Nhi đánh ực một cái nhìn cao lương mĩ vị trước mắt, đang định nhào vô làm thịt ‘con mồi’ thì đột nhiên một thanh âm rất quen tai luồn lách vào màng nhĩ của cô với âm lượng ‘nhỏ’ đến không thể ‘nhỏ’hơn được nữa!

Nhi mở bừng hai mắt, bật người dậy như một con rô bốt đang trong thời kì ‘tiền mãn teen’, ngoáy ngoáy hai cái lỗ tai nhỏ bé, đáng thương của mình. Cô bực bội, đang dằn vặt tâm lí xem thử có nên cho con nhỏ kia một trận để nó biết điều lần sau đừng làm phiền ‘bữa ăn’ của cô nữa hay không thì tiếng chuông cửa cộng với cái tiếng đinh tai nhức óc kia lại một lần nữa vang lên. Phiền toái thật! Ngày nghỉ mà cũng không tha nữa!

” Ra liền! Đợi tao chút!” Cô gắt gỏng lên tiếng.

“Mày làm gì mà mới sáng sớm đã đến la hét ầm ĩ nhà người ta thế hả?! Có bị động kinh không vậy?! Nói sớm để tao biết mà đưa mày tới bệnh viện.” Vừa mở cửa ra, cái khuôn mặt nham nhở, cười toe toét của Bảo Lam đập ngay vào mắt cô. Những lúc bình thường cô thấy nhỏ cười rất là dễ thương, nhưng lúc này, cô rất muốn đấm một cái thật mạnh vào trong cái bản mặt đó của nhỏ bởi vì thật sự rất là ‘gai mắt’.

Nhịn! Nhịn! Hoàng Yến Nhi, nên nhớ mày là một cô gái tốt bụng, thiện lương nhất trần đời. Không nên vì một chuyện ‘nhỏ nhặt’ mà ngày mai sẽ được lên báo với một dòng tít vô cùng ‘hoành tráng’: Một cô học sinh lớp 11 trong lúc tức giận vì bị đánh thức mà đã ra tay ‘thủ tiêu’ cô bạn thân nhất của mình. Đây là nhân vật nguy hiểm, mong các bạn hãy liên hệ với ‘khu bảo tồn động vật quý hiếm’ đến đây để bắt giữ ‘con thú’ xổng chuồng này.

Không nên! Rất không nên! Nghĩ như vậy, tâm lí của Yến Nhi nhanh chóng ổn định lại, lườm nguýt con nhỏ đứng trước mặt mình một cái rồi ngoảnh mặt làm ngơ, đi vào trong nhà.

” Thôi mà, đừng giận tao nữa mà! Hôm nay tao có chuyện gấp, rất gấp nên mới qua đây rủ mày đi chung!” Lam hiện tại giống như một con cún lẽo đẽo theo sau lưng chủ vậy. Cô biết con nhỏ này mỗi khi bị làm phiền trong lúc ngủ thì nó sẽ giống như ‘ác ma’ vậy, thế mà nó vẫn chưa giết cô là đã may mắn lắm rồi. Nếu như bây giờ mà còn dùng giọng điệu ‘bề trên’ nói chuyện với nó thì coi như cô xong đời, nên chuẩn bị sẵn hòm để nằm đi là vừa rồi! Nghĩ vậy, cô dùng một thanh âm mà cô cho là ngọt ngào nhất quả đất để ‘đàm phán’ với con ‘sư tử vừa thức giấc’ này!

” Đi?! Đi đâu cơ! Mới sáng sớm ‘tinh mơ’ như vậy mà mày đòi dẫn tao đi đâu? Có hâm không đấy?!” Nhi trợn trừng mắt lên với Lam, đánh thức cô còn chưa đủ? Còn muốn ‘thỉnh’ cô đi chung nó mà chả biết đi đâu?!

Nửa tiếng đồng hồ sau.

Nụ cười thường trực trên môi Yến Nhi từ nãy giờ đã mất tích không còn một chút dấu vết nào và thay vào đó là vẻ tức giận ngút trời. Bởi vì… hiện tại cô và Bảo Lam đang đứng trước trung tâm mua sắm lớn nhất cái thành phố Hà Nội này, cái bảng hiệu to đùng nhấp nháy nhiều màu trước cửa lớn kia ghi rõ là: Trung tâm mua sắm Thịnh Thế.

Nhi quay cái gương mặt đen kịt của mình qua nhìn cái con nhỏ đang hớn hở cười bên cạnh, gằn giọng qua kẽ răng rít lên:

Bảo Lam đang tần ngần đứng ngắm nhìn Thịnh Thế với một mơ ước ‘nhỏ nhoi’ đó là vơ vét hết tất cả hàng hiệu trong đó. Đang định xách dép vào để ‘chiến đấu’ thì nghe được giọng nói sắp sửa bùng phát của Yến Nhi làm cô giật bắn! Xém chút quên mất nó, haizz…giải thích sao đây?! Thôi, liều đi! Nếu nó giết cô thì cô sẽ dùng chiêu cũ vậy, còn nếu nó cấu xé cô để trút cơn giận thì đành phải chịu trận thôi, ai biểu người sai là cô chứ!

” Ấy! Bình tĩnh đi mà! Để tao giải thích đã rồi mày muốn làm gì thì làm ha! Nhưng đừng giết tao trong khi tao còn đang trong giai đoạn phơi phới thế này là được rồi.” Lam nài nỉ.

” Cái lí do nát bét như vậy mà mày cũng nghĩ ta được hả?! Đầu mày chứa cái thứ gì bên trong vậy?” Nhi lừ mắt nhìn Lam đang khúm núm bên cạnh mình, quăng một câu châm chọc.

” Thôi mà! Tao biết lỗi rồi, một lần này thôi, lần sau tao sẽ không tái phạm nữa! Dù sao cũng đã tới đây rồi, không lẽ bây giờ đi về tay không? Lâu rồi tao với mày mới đi mua sắm, vào trong đi, ha!” Lam lắc lắc cánh tay Nhi, nũng nịu.

” Đồ có trai quên bạn, hừ!” Nói xong Nhi bỏ đi thẳng vào cửa trung tâm Thịnh Thế, Lam thấy vậy nở nụ cười chiến thắng rồi cũng nối gót theo sau.

Công cuộc ‘chạy sô’ từ cửa hàng này sang cửa hàng khác, từ tầng này đến tầng kia trong trung tâm sắm của hai cô nàng đã đến lúc dừng chân.

Yến Nhi và Bảo Lam hiện tại đang ngồi nghỉ ngơi hồi sức sau một hồi vận động từ cơ thể cho đến đầu óc tại một chiếc ghế dài bằng nhựa ở tầng ba của Thịnh Thế.

Để cơ thể mềm oặt của mình rơi tự do trên ghế, Nhi lấy tay quạt lấy quạt để những giọt mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt của mình, quay sang nhìn vẻ thỏa mãn trên của con nhỏ ngồi bên cạnh, cô trêu tức:

” Có cần phải háo hức đến vậy không?”

Nghe được giọng Nhi, Lam nhanh chóng thoát khỏi những hình ảnh tưởng tượng của mình về một cuộc gặp mặt định mệnh. Đôi mắt lập lòe sáng, cô quay phắt qua:

” Đương nhiên rồi! Mày có biết rằng đây là lần đầu tiên tao đi gặp mặt bạn trai không? Tao đang rất là hồi hộp đây này. Hay là…” Nói đến đây, cô ngập ngừng, liếc liếc Nhi giống như cô nàng có chuyện gì đó rất khó nói.

Rồi! Hiểu luôn! Con nhỏ này lại muốn xin xỏ chuyện gì đó?! Chắc chắn ‘một chăm phần chăm con bò cười’. Chỉ cần nhìn vào cái ánh mắt ‘đen tối’ đó thì Nhi có thể đoán không trật một li nào, trước giờ đều là vậy!

” Có gì mày nói thẳng đi, đừng nhìn tao bằng ánh mắt như vậy, tao sẽ nghĩ mày thầm thương trộm nhớ tao đấy!” Nhi nói móc.

” Tối nay, mày… đi chung với tao đến đó được không?” Nói rồi, Lam còn khoa trương lấy hai bàn tay bịt kín cái lỗ tai của mình lại. Cô quá hiểu cái tính của con bạn mình, biểu nó làm mấy cái chuyện không đâu vào đâu như vậy chắc chắn nó sẽ la hét đến ầm nhà ầm cửa, vậy nên cô phải chuẩn bị sẵn tư thế để ‘chết trận’.

Và đúng như vậy, một giây sau khi phân tích xong ‘hàm ý’ trong lời nói của Lam, hai mắt Nhi trợn trừng lên, cái miệng nhỏ banh rộng ra, rít gào:

” MÀY MỚI VỪA NÓI CÁI GÌ?!”

Ngay sau đó, Nhi rất vinh dự trở thành đối tượng được người người chú ý trên cái tầng ba rộng thênh thang này. Nghe xong tiếng thét kinh người kia mọi ánh nhìn đều tập trung vào một cô gái với cái khuôn mặt xinh xắn và cái miệng nhỏ nhắn nhưng phát ra âm thanh đầy lực sát thương là Nhi với khuôn mặt cảm thán: Đúng là ‘nhỏ mà có võ’!

Dường như cũng ý thức được sự hớ hênh của mình, Yến Nhi chỉ biết ngượng ngùng cười trừ thay cho lời xin lỗi, đợi đến khi mọi người bắt đầu tản đi. Cô gườm gườm ‘đầu sỏ’ gây ra tất cả mọi việc đang ngồi bịt tai bên cạnh mình:

” Con nhỏ chết tiệt, chỉ tại mày hết!”

” Sao lại tại tao? Tao chỉ đóng góp một phần nào đó thôi, còn lại là nhờ sức công phá tuyệt cú mèo từ cổ họng của mày đấy chứ!” Lam cười hề hề phủi sạch mọi tội lỗi của mình. Ngay lập tức nhận được án tử hình bằng ánh mắt ghê gớm của Nhi khiến cô nàng lập tức ngậm miệng.

” Lúc nãy mày nói cái gì?!”

” À… thì là… tao…”

” Đừng có à, thì, là, mà gì cả, nói mau đi!”

” Tao… tao muốn tối nay mày cùng với tao đi đến chỗ hẹn.” Lam cắn răng nói.

” Này, tao không thích làm bóng đèn hay là kì đà gì đâu nhá!” Rút kinh nghiệm từ lần trước, Nhi chỉ gầm nhẹ nhưng cũng đủ để thể hiện sự bực tức của cô lúc này.

” Không, anh ấy nói với tao có thể đi cùng bạn bè nếu như muốn mà. Tao nghĩ anh ấy cũng sẽ dẫn theo những anh chàng khác, nếu vậy tao sẽ lẻ loi, đơn độc. Hu hu, Nhi xinh đẹp ơi, không lẽ mày muốn bạn thân của mày phải bẽ mặt trong lần đầu tiên hẹn hò như vậy à?! Giúp tao đi mà, năn nỉ đó!” Lam vừa mếu máo nói vừa lắc lắc cánh tay Nhi để cầu mong sự đồng tình. Cô biết đây là cách hữu hiệu nhất đối với nó, mỗi lần cô sử dụng chiêu này là nó chỉ có nước giơ tay đầu hàng mặc dù nó biết rằng cô giả vờ. Quả nhiên, vài giây sau…

” Haizz… Cũng tại tao để lộ điểm yếu cho mày nên mày cứ được nước lấn tới như vậy. Chịu thôi, ai bảo ta có một nhỏ bạn hám trai là mày chứ! Thôi được rồi, coi như tao làm phúc tích đức cho con cháu đời sau vậy!” Nhi thiểu não.

Nghe Nhi nói xong Lam cười rạng rỡ đánh cái chụt vào má Nhi.

” Tao biết mày thương tao nhất mà! Lần sau tao đãi mày ăn mì tôm ha?!”

” Cái đó mà gọi là đãi à, nếu vậy mày ăn một mình luôn đi con quỷ!”

” Hì hì, tao giỡn mà! Mày thích cái gì tao sẽ đãi cái đó, oke?!”

” Vậy còn được!”

” Ọt… ọt…”

Âm thanh gì đó rất không dễ nghe lọt vào tai hai cô nàng. Lam nhăn nhó xoa xoa cái bụng đang biểu tình nhiệt liệt của mình rồi nhìn đồng hồ trên tay, thấy đã quá mười hai giờ Lam quay sang Nhi:

” Đi kiếm gì ăn đi, tao đói bụng rồi!”

” Ừ, tao cũng vậy! Đi thôi!” Nhi gật đầu.

Sau đó cả hai đều nghe theo tiếng gọi từ bác bao tử thân yêu bắt đầu cuộc hành trình ‘chuyển nhượng thực phẩm’ gian nan của họ.

Đánh chén no nê, Yến Nhi đưa hai tay đặt lên cái bụng tròn vo vì no căng của mình rồi rất không thục nữ ợ hai tiếng rõ to, còn cười đến thỏa mãn nhìn Bảo Lam ngồi đối diện:

” No quá đi, tao đứng dậy không nổi nữa rồi!”

” Tao cũng chả hơn gì mày!” Lam lười biếng đáp.

Vừa nói Lam vừa phóng ánh mắt nghi hoặc đến nơi nào đó trong trung tâm mua sắm, khi đã chắc chắn suy nghĩ của mình, cô khều khều Nhi:

” Hình như tao thấy anh Việt Quân mày ạ!”

Nghe xong, Nhi híp híp mắt một cách nguy hiểm:

” Phan Việt Quân?! Anh ta ở đây làm gì?”

” Sao tao biết được?!”

” Để tao coi.”

Yến Nhi chồm người tới chỗ cửa kính gần chỗ Lam, theo ánh mắt của nhỏ nhìn ra ngoài thì thấy được một bóng người quen quen. Đúng là Quân! Dáng người cao ráo, điển trai với mái tóc màu nâu được cắt tỉa gọn gàng, khuôn mặt hoàn mĩ không có chỗ chê. Một bộ đồ đúng chất playboy chính hiệu với quần jean rách đang là mốt và áo thun màu đen có cả cái hình đầu lâu nổi bật phía trước. Nhìn cái bộ dạng thong dong, hai tay xỏ vào túi quần, cái bộ mặt kiêu ngạo vểnh lên của Quân mà Yến Nhi thấy tức kinh khủng. Sao lúc nào hắn ta cũng mang cái bộ dáng khinh khỉnh đáng ghét đó chứ?! Đã vậy hắn đi tới đâu cũng là trung tâm sự chú ý của một đám động vật giống cái tầm thường kia. Như hiện tại cũng không ngoại lệ, mấy đứa con gái trong trung tâm cứ rần rần chạy theo chân hắn không rời, còn lôi cả máy ảnh ra chụp lấy chụp để như thể hắn là minh tinh điện ảnh vậy! Đúng là bực mình mà!

Đang than vãn nỗi bực tức của mình bỗng nhiên Nhi thấy bên cạnh Quân hình như có người đi cùng thì phải?! Nhìn kĩ hơn nữa, Nhi nhận ra đó là một cô nàng rất xinh đẹp. Một bộ váy ngắn hở hang ôm lấy dáng người thon thả, bốc lửa với ba vòng chuẩn không cần chỉnh, làn da trắng nõn như trứng gà bóc vậy! Mái tóc màu hạt dẻ dài, uốn xoăn xõa ngang sóng lưng, khuôn mặt tinh xảo với đôi môi đỏ chót, cái mũi cao cao và đôi mắt tinh tế. Woa! Mĩ nữ thời đại là đây! Đẹp quá!

” Này Nhi, mày có thấy cái chị đi cùng anh Quân không. Chị ấy đẹp nhỉ?!”

Nhi còn đang đắm chìm trong sự mô tả của mình về cô gái kia thì nghe được tiếng Lam, cô ngơ ngác quay đầu sang nhìn nhỏ:

” Ờ, cứ như tiên nữ vậy!”

” Nếu tao nhớ không nhầm thì hình như chị ấy là hoa khôi nổi tiếng nhất của trường Hồng Ánh – Lê Hà Phương học lớp 12 thì phải!” Lam nghiền ngẫm suy nghĩ rồi bật thốt.

” Lê Hà Phương?! Hoa khôi trường Hồng Ánh?!” Nhi ngạc nhiên.

” Đúng vậy! Tao nghe nói bà chị này thích anh Quân đến ba năm lận đấy, theo đuổi ảnh từ đó đến giờ mà nghe đâu là không thành công. Mày đừng nhìn bề ngoài đẹp đẽ vậy mà đánh giá, tao có quen mấy con nhỏ bên trường đó, bọn nó nói chị ta ỷ vào mình là hoa khôi được bọn con trai trong trường thích nên rất là hống hách, luôn tỏ vẻ ta đây, kênh kiệu. Nó còn nói ba của chị ta là tổng giám đốc của tập đoàn lớn nào đó bỏ ra một số tiền không nhỏ cho trường nên chị ta được các thầy cô đặc biệt ưu ái, không dám nặng nhẹ vì thế đứa nào mà làm chị ta phật ý thì cũng không được kết cục tốt, nhẹ thì bị đàn em của chị ta cho một bài học, còn nặng thì trực tiếp bị tống cổ khỏi trường. Vì thế nên có thể nói chị ta là nữ hoàng của trường Hồng Ánh!” Lam lôi cả ‘tiểu sử’ của Lê Hà Phương mà cô biết ra để nhắc nhở cái con nhỏ đang ngơ ngác ngắm gái đẹp là Yến Nhi để nó khỏi mơ mộng.

” Thật sao?!” Nhi khó tin hỏi.

” Trăm phần trăm.” Lam gật đầu cái rụp.

Vỡ mộng! Không biết vì sao nhưng Yến Nhi cô rất ghét con trai nhất là trai đẹp nhưng trái lại cô rất thích con gái đẹp. Đừng nghĩ là cô thuộc ‘thế giới thứ ba’ nhá, cô chỉ là có ấn tượng tốt đối với giống cái mà thôi. Như cô nàng đang đi cùng Quân chẳng hạn, mới nhìn qua cô rất thích, nhưng khi nghe xong sự tình về chị ta cô hoàn toàn vỡ mộng! Đẹp mà tính tình như vậy thì cũng chả ra gì, uổng công cô ngắm từ nãy tới giờ! Đúng là ‘hoa đẹp là hoa có gai’ mà!

” Không lẽ chị ta cưa đổ được anh Quân rồi?! Mày có nghĩ vậy không?” Lam nhìn thấy Hà Phương đang thân mật khoác tay Việt Quân đứng trước cửa hàng trang sức thì không nhịn được hỏi.

” Có lẽ là vậy! Cá mè một lứa mà, quen nhau thì bình thường thôi. Chẳng có gì ngạc nhiên.” Nhi bình thản đáp.

” Ừm, có khi công sức ba năm chị ta bỏ ra đã được đền đáp.”

” Xì! Mày làm quá!” Nói xong, Nhi nghĩ ngợi gì đó rồi quay sang Lam nháy mắt tinh nghịch.

” Này, mày có muốn phá bĩnh hai người đó không? Tao nghĩ ra được trò này thú vị lắm!”

” Trò gì?!” Lam hiếu kì, mặc dù có chút lo lắng nhưng ‘chơi’ một lát chắc cũng không sao đâu. Nghĩ vậy, cô nàng nhanh chóng lấy được sự hứng thú.

Nhi ngoắc ngoắc tay ý bảo Lam ghé sát vào, cô nói nói cái gì đó rồi cả hai cùng nhìn nhau cười một cách nham hiểm. Sắp có trò hay rồi đây!!

Trận Chiến Không Cân Sức​

Flash back

Một tiếng trước…

Sau một buổi nghêu ngao ngoài đường, cuối cùng thì cô nàng Song Ngư cũng đã tới được nơi cần tới. Hôm nay, cô đến trường rất sớm chủ yếu để đi tham quan ngôi trường mới xem nó có đẹp như lời đồn hay không. Vừa mới bước tới cổng trường thì cô nàng đã trố mắt ra kinh ngạc vì cái cổng nó quá to, to ngoài sức tưởng tượng. Ngư nhắm chừng cái cổng này chắc phải cao hơn cổng nhà cô chừng ba bốn mét gì đây, mà nói thật thì cái cổng nhà cô đã được xem là cổng nhà cao nhất trong số các cổng nhà ở khu phố nhà cô rồi!

Song Ngư nhìn lên phía trên của cánh cổng, trên đó có một tấm bảng hiệu bằng vàng sáng chói, dòng chữ Honuor bằng bạc hiện lên rõ ràng. Cô bắt đầu bước vào bên trong, mặc dù chỉ mới sáu rưỡi thôi nhưng sân trường đã tấp nập người, các học sinh kẻ ra người vào nhiều không đếm xuể, đó là chưa nói tới các thầy cô và một số phụ huynh chở con tới trường nữa. Luồn qua đám đông, Song Ngư đi vòng quanh trường xem. Honuor quả không hổ danh là ngôi trường danh giá nhất Horoscope vì ở đây có rất nhiều phòng khác nhau, nhiều tớinổi cô không thể đếm hết được. Mặc dù Song Ngư không biết đó là những phòng gì nhưng cô chắc chắn rằng, cái trường này có ít nhất là năm trăm phòng trở lên.

Trường có tất cả là bảy khu vực, theo thứ tự từ cổng trường vào là: Khu vực phía trước, nhà hàng, hai dãy lớp học, dãy lầu dành cho các phòng khác, khu vực vệ sinh và cuối cùng là khu vực phía sau.

Khu vực phía trước là sân chính của trường, ở trung tâm có một bồn nước ba tầng rất lớn, mà tầng đầu tiên còn có những bông hoa sen nổi lơ lững trên mặt nước làm Song Ngư thích mê. Kế đến là khu vực nhà hàng, là nơi bán thức ăn cho học sinh trong các giờ giải lao, thức ăn ở đây vừa phong phú lại vừa đẹp mắt nên trong nhà hàng lúc nào cũng đông chật người. Sau nhà hàng là ba dãy lầu cao tầng: Dãy bên trái và bên phải là hai dãy lớp học còn dãy ở giữa là dãy dành cho các phòng khác như: Phòng hội họa, phòng tin học, phòng âm nhạc, phòng thực hành thí nghiệm,…mà phòng rộng nhất ở đây là phòng hội trường – nằm ở tầng trệt. Phía sau của các dãy lầu là một khu vực khá nhỏ và yên tĩnh so với các khu vực khác – khu vực vệ sinh, khu vực này chia làm hai khu vực nhỏ nữa là nhà vệ sinh và kho chứa dụng cụ. Sau cùng là khu vực phía sau trường đồng thời cũng là vườn thực vật của trường, là nơi trồng những loài cây quý hiếm, những loài hoa thơm cỏ lạ.

Sau khi đã tham quan xong hết các nơi, Song Ngư đi vào phía dãy lầu ở giữa và đi vào hội trường để tìm xem có đứa bạn nào của cô ở đấy chưa. Đang đi dạo quanh hành lang, bỗng nhiên có một chàng trai cao lớn chạy xông tới với vận tốc khủng khiếp, miệng thì liên tục la lên: Tránh mau! Tránh mau! Khi đã nhận thấy nhau, cả hai người một người né, một người thắng, nhưng không kịp nữa, chàng ta đã tông vô Song Ngư khiến cô mất đà ngã ra phía sau còn anh chàng đó thì nhào lên phía trước. Kết cục, anh chàng đó được nằm trên người Song Ngư đã thế còn ôm cô nữa, vì cả hai ngã cùng một phía. Riêng Song Ngư thì bị bẹp dí dưới đất, còn làm bia đỡ đạn cho hắn ta nên hắn ta ngã mà không thấy đau chút nào còn cô thì ngược lại. Cứ nghĩ đây chắc lại là một tên vô duyên nào đó muốn sàm sỡ mình, Song Ngư chực giơ tay lên đấm cho hắn ta một quả vào mắt trái, hắn ta đau đớn ôm mắt đứng phắt dậy.

-A…sao cô lại đánh người lung tung vậy?

-Ai biểu anh sàm sỡ tôi làm chi!-Song Ngư cũng đứng dậy, chống nạnh nói càng làm cho chàng ta tức điên lên:

-Tôi sàm sỡ cô khi nào chứ?

-Hồi nãy…

-Cái gì, lúc nãy là tôi đang chạy, tôi la lên vậy mà cô không chịu tránh, hay là…cô cố ý để được tôi ôm chứ gì, biết ngay mà, ai bảo tôi đẹp trai quá làm ch…

“Bốp”

Lại thêm một cú đấm nữa vào mắt phải của chàng ta làm hắn lảo đảo.

-Mặt mũi anh như vậy mà dám nói mình đẹp trai à, không biết xấu hổ hả, nữa nè!-Ngư Ngư lại giơ tay lên định đấm vào mũi của anh ta luôn cho thành chú hề, nào ngờ hắn nhanh tay nắm chặc tay cô lại và nói một cô với giọng đầy thách thức:

-Muốn đánh nhau à, được thôi, tôi chiều cô, nào xông lên đi!

-Hứ, để xem ai sợ ai nào!

Cả hai người lườm lườm nhìn đối thủ của mình…

“Tôi không tin là tôi lại thua con gái đâu, cô cứ chờ xem!”-Suy nghĩ của chàng trai.

End flash back

-Ha…ha…ha…cuối cùng là tớ thắng, cái tên đó chắc sẽ tởn tới già cho mà xem. Nghĩ tới đó thôi đã thấy vui quá trời…hô…hô…hô…hô…-Song Ngư ngửa mặt lên trời cười đắc thắng, Bảo Bình thấy vậy chạy đến cùng vui với cô luôn. Ở phía xa xa, các sao nữ của chúng ta đang xì xầm bàn tán gì đó…​

-Này các cậu, tớ thấy sao lúc này nhìn Ngư ngố điên điên khùng khùng giống Bảo Bảo khi vừa chế thuốc xong quá nhỉ?-Bạch Dương nói với Xử Nữ và Thiên Bình, hai cô nàng cũng gật gật đầu, bỗng dưng, họ cảm thấy không khí xung quanh mình lạnh đến phát sợ, có hai cặp mắt tràn đầy sát khí + nộ khí hướng về phía cả ba người đang đứng.​

-Các cậu đang bàn tán gì thế?-Song Ngư với nụ cười nham hiểm trên môi.​

-Có muốn thử thuốc của tớ không?-Bảo Bình giơ lọ thuốc lên.​

-Không! Không có gì đâu chỉ là…ơ…chạy mau…​

Thế là lại có thêm một cuộc đuổi bắt nữa diễn ra tại hội trường, trong khi đó, ở trước sân trường, Thiên Yết và Ma Kết đang cười lăn lộn trước bộ dạng hiện giờ của Nhân Mã, Sư Tử và Song Tử: Một tên thì hai tay bụm đáy quần ngồi một chỗ, mặt mếu máo như sắp khóc. Một tên thì hai mắt bị bầm tím như gấu trúc, mũi thì bị chảy máu cam. Một tên thì cả người lấm lem đầy cát đất, hơn nữa khắp nơi đều là dấu son môi chi chít, mặt méo xẹo.​

-Các cậu cười đủ chưa, ba tụi tớ gặp nạn, các cậu không an ủi thì thôi lại còn cười! Tất cả là tại hai cậu đó, cũng tại hai thằng Tử Tử nhà các cậu lôi kéo tớ nên tớ mới phải như vầy nè! Mà tớ có biết gì đâu!-Nhân Mã uất ức nói càng làm cho Ma Kết cười lớn hơn.​

-Ha…ha…ha…tớ…tớ nói rồi mà, không nên kiếm chuyện với con gái…ahi…hi…hi…đau bụng quá…tớ chết mất…hô…hô…hô…-Ma Kết cười sặc sụa.​

Thiên Yết cũng gật đầu đồng tình, đó là số phận của ba, à không, phải là hai tên thích tán gái và một tên bị hai tên thích tán gái lôi kéo. Chuyện là sáng nay, hai anh chàng Tử Tử rủ nhau đi học sớm mà mục đích chính là đi cua gái, trên đường đi thì gặp Nhân Mã cũng đang trên đường tới trường, thế là hai chàng lôi kéo Mã Mã đi chung luôn mặc dù Mã nhà ta nhất quyết không là không, nhưng sức của một người thì sao có thể địch lại sức của hai người được chứ. Sau một quá trình tán gái, kết quả là cả ba người bị các cô gái trong trường chạy lại ôm, cả ba sợ hãi mỗi người một hướng thân ai nấy lo cắm đầu mà chạy. Song Tử thì chạy ra ngoài cổng, đang chạy thì lại gặp hai cô nàng Bảo Bình và Thiên Bình rồi tông vào họ luôn, vì vậy nên mới xảy ra một cuộc ẩu đả khiến cho khoảng cách của Song Tử và các cô gái sau lưng anh bị rút ngắn lại, sau đó anh chạy không thoát và hậu quả là như trên. Sư Tử thì chọn hướng các dãy lầu mà chạy, tưởng đã chạy thoát đám con gái phiền phức ai ngờ lại đụng phải Song Ngư và bị cô nàng cho một trận nhớ đời. Riêng Nhân Mã lại có ý tưởng hay, anh biết chạy một lúc sau rồi cũng sẽ kiệt sức nên chọn cách lẫn trốn, đúng lúc có một bụi cây to ở gần đó, thế là anh chàng chui luôn vào đó, nào ngờ lại gặp phải cô nàng tomboy Bạch Dương cũng đang trốn chị Xử Nữ, khi anh xoay đầu lại trùng hợp Bạch Dương nhà ta cũng xoay đầu lại, nhìn thấy gương mặt của một tên con trai lạ hoắc ở gần mình như vậy đã làm cho Cừu sợ và hậu quả là như trên.​

-Ổ ân ác ậu (khổ thân các cậu)-Kim Ngưu từ phía nhà hàng đi tới, miệng ngồm ngoàm nhai bánh.​

-Ha…ha…ha…hả…Kim Ngưu, giờ này cậu mới thò mặt ra à!-Ma Kết ngừng cười.​

-À, tại tớ dậy muộn, rồi còn phải ăn sáng nữa, mà nhà hàng của trường có nhiều món ngon lắm đấy, các cậu vào ăn thử xem!​

-Thôi khỏi, bọn tớ no rồi!​

Tất cả các sao nam đồng thanh, ai nấy cũng thở dài ngao ngán, mỗi lần Kim Ngưu nhắc tới đồ ăn là khuôn mặt sáng bừng lên hạnh phúc, sau đó thì đưa các sao nam đi ăn hết món này đến món kia mà Ngưu thì lại ăn gấp mười lần mọi người. Mỗi lần Kim Ngưu ăn cũng tốn rất nhiều thời gian. Cụ thể là: Bữa sáng và bữa tối: ba mươi phút. Bữa trưa và bữa chiều: Một tiếng. Đó là chưa nói đến hơn mười bữa phụ mỗi ngày mà nguyên nhân chính làm thời gian ăn của Ngưu lâu không phải là anh chàng ăn lâu mà là ăn quá nhiều món.​

“Reng…reng…reng”​

Tiêng chuông đột ngột vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của các sao nam. Sáu người không ai nói ai cùng với các học sinh khác đi vào hội trường để chuẩn bị làm lễ khai giảng năm học.​

Vừa bước vào hội trường, mười một người chạm mặt nhau, Xử Nữ, Song Ngư, Bạch Dương, Bảo Bình, Song Tử, Nhân Mã, Sư Tử và Ma Kết như núi lửa sắp phun trào, bỗng nhiên lại thấy tức vì chuyện ban sáng, họ lại chuẩn bị lao vào cãi nhau…​

-À hém, các em học sinh mau ngồi vào ghế theo sự sắp xếp của giáo viên!-Tiếng thầy tổng phụ trách vang lên.​

Sau đó, có rất nhiều thầy cô giáo đi đi lại lại khắp nơi để xếp chỗ ngồi cho học sinh, nhìn cả hội trường lúc này rất lộn xộn. Khối mười thì ngồi ở trên, tiếp theo là đến khối mười một và cuối cùng là khối mười hai. Mười một bạn sao của chúng ta được giáo viên cho ngồi hàng đầu tiên, hàng ghế vinh dự. Sau đó buổi lễ bắt đầu. Đầu tiên là thầy tổng phụ trách đọc vài lời chào mừng, rồi hát quốc ca, Đội ca và lần lượt là các bài phát biểu dài lê thê của các thầy cô, đại biểu, phụ huynh và học sinh kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ làm cho các cô cậu học sinh ngồi ở dưới ngủ gật hết…​

-Và cuối cùng, thầy hiệu trưởng có đôi lời muốn phát biểu, xin mời thầy!-Tiếng người dẫn chương trình vang lên làm cho cả cái hội trường như muốn bùng nổ với hàng loạt tràng pháo tay của hàng ngàn người vang lên không ngớt. Đám học sinh đang ngủ gà ngủ gật vừa nghe tới hai chữ “hiệu trưởng” liền tỉnh dậy lập tức và ngồi thẳng lưng lên nhìn.​

Thầy hiệu trưởng bước lên một cách tôn nghiêm, Ma Kết và Xử Nử là hai người chăm chú nhất từ đầu buổi lễ đến tận giờ, cả hai đều quan sát thầy một cách kĩ lưỡng, thầy đã lớn tuổi lắm rồi, điều đó được thể hiện qua bâu râu dài mà trắng bạc phơ, cả tóc và lông mày cũng màu trắng nốt. Thầy vận một bộ vest màu đen lịch sự, mang giày bốt màu đen. Gương mặt đã có nhiều nếp nhăn do phải suy nghĩ nhiều, thầy nhìn các học sinh của mình với ánh mắt đôn hậu ẩn sau cặp mắt kính. Thầy cất giọng ấm áp:​

-Các em học sinh thân mến, hẳn là các em cảm thấy rất vui vì lại bước vào một năm học mới, đúng không? Năm nay trường Honuor của chúng ta lại chào đón những em học sinh thân yêu…bla…bla…bla…Về việc phân chia của các lớp, năm nay, các khối lớp sẽ chia như cũ, mỗi khối mười lớp, mỗi lớp ba mươi học sinh. Riêng khối mười sẽ có một lớp đặc biệt dành cho những học sinh có thành tích học tập xuất sắc nhất, đó là lớp mười A. Lớp mười A sẽ chỉ có mười hai học sinh là các em: Bạch Dương, Bảo Bình, Cự Giải, Kim Ngưu, Ma Kết, Nhân Mã, Song Ngư, Song Tử, Sư Tử, Thiên Bình, Thiên Yết và Xữ Nử. Lớp mười A sẽ có giáo viên dạy riêng và chương trình học sẽ khó gấp đôi các lớp khác…bla…bla…bla…Giờ thì các em đã hiểu chưa?​

-Dạ rồi ạ!-Học sinh toàn trường hô to.​

-Vậy thì tốt!-Thầy hiệu trưởng gật đầu mỉm cười với các học sinh rồi từ tốn bước xuống bục. Sau đó, thầy tổng phụ trách lại bước lên và nói thêm mấy câu, rồi buổi lễ kết thúc tốt đẹp. Tất cả các học sinh lần lượt về lớp của mình để đợi giáo viên chủ nhiệm đến.​

Lớp mười A – lớp học đặc biệt mà bao học sinh mơ ước được một lần bước chân vào, lớp có đầy đủ các thiết bị hiện đại cần cho việc học như là ti vi, máy lạnh hơi nước, bình nước nóng, kệ giày tự động,…mỗi học sinh tại lớp này đều được cấp cho một thẻ học sinh và một chiếc laptop nữa, đúng là thiên đường mơ ước! Nhưng nhìn lại bây giờ, cái lớp này giống như một địa ngục tử thần hơn…​

-Cô nói ai sàm sỡ?-Sư Tử đập bàn đứng dậy.​

-Tôi nói anh đó cái đồ biến thái không biết xấu hổ.-Song Ngư cũng không kém.​

-Vậy còn cô là cái đồ con gái có mắt không tròng!​

-Còn anh là cái đồ bệnh hoạn…blap…blap…blap…​

*******************

Trong khi Sư và Ngư nổ ra một trận hỏa chiến kịch liệt thì ở chỗ ngồi của Xử và Kết lại có chiến tranh lạnh đó nha…

-Trời ạ, tại sao mình lại phải học chung với tên này chứ!-Xử Nữ ôm mặt, lắc lắc đầu nhìn Ma Kết.​

-Tôi mới phải xui xẻo khi học chung với cô đấy! Thật là phiền phức!-Ma Kết độp lại.​

-Anh thật là bất lịch sự, cũng tại anh mà tôi bị lỡ việc, cũng tại anh mà tôi bị té đau, con trai gì mà đụng phải con gái không biết xin lỗi người ta một tiếng, đã thế…bla…bla…​

****************​

-Ơ…tôi xin lỗi…tại lúc đó tôi…tôi…-Bạch Dương khổ sở không biết phải giải thích sao mới đúng.​

-Thật tình, đánh người ta cho đã rồi đi xin lỗi, đúng là…​

-Gì chứ, tôi có cố ý đâu, anh đừng có quá đáng!-Bạch Dương đã bắt đầu phát hỏa và thế là lại có thêm một cuộc cãi vả nữa diễn ra làm cho lớp mười A biến thành một cái chợ vịt.​

Cả lớp đang rất là ồn ào, bỗng nhiên, từ bên ngoài, một bóng người bước vào, là một…bà già…​

End chap 2

Đọc Chap 8 : Trận Chiến Khởi Đầu

Anni liếc mắt về phía ả ,cười lạnh nói :– Ta chưa muốn giết ai thì thôi, nhưng ngươi động vào chủ nhân ta thì xuống mồ đi, vạn quỷ nghe ta đứng dậy giết hết lũ búp bê cho ta….. – mặt đất rung chuyển xuất hiện những con quỷ hung tợn hướng tới đám búp bê ả Minh Nguyệt mà chém giết…….. Ả cắn môi nhìn búp bê của mình dần dần gục xuống, tức giận nhìn về phía thiên bình rồi nhìn Anni đang đứng bên cạnh thiên bình. Được một lúc thì búp bê ả đã gục hoàn toàn, nhân lúc ả còn hoảng loạn thiên bình lao tới chém bể cả 6 viên pha lê. Ả ngạc nhiên gục xuống kinh ngạc nhìn về phía thiên bình, thiên bình cười lạnh nói :– sao gục chưa ? – Mọi người bên ngoài trầm trồ khen ngợi phép thuật của thiên bình, 11 sao thở phào nhẹ nhõm, đúng là thành viên lớp S…… Riêng về phía chỗ Kana đang lo ngại điều gì đó…… Ả Minh Nguyệt tức tối cầm dây chuyền cười lớn, bên ngoài đang hò hét về thiên bình thì nghe ả cười cũng im lặng xì xầm : ả điên hả ?, thua nhục quá lên cơn hay gì ?! v.v.v…… Cười được lúc ả nhìn thiên bình rồi nói : – Chưa xong đâu thiên bình, nào giờ cho tao thấy sức mạnh của mày đi dây chuyền – nói rồi dây chuyền trên cổ ả phát sáng, mặt đất bắt đầu rung chuyển…. rắc, rắc…. kết giới vỡ. Mọi người hốt hoảng hướng về phía ả nơi đang tạo ra một nguồn sức mạnh lớn. Xung quanh trở nên hỗn loạn, Kana và thiên hạt nhờ 11 sao sơ tán mọi người, các sao chần chừ nhìn về phía thiên bình nhận được gật đầu rồi cũng bắt tay sơ tán mọi người. Về phía thiên bình cô nhìn chằm chằm vào ả rồi nói :– Thua thì thôi, đừng cố chấp làm gì Hàn Minh Nguyệt….. – ả nghe thiên bình gọi tên liền tức tối, ánh nhìn căm hờn đâm thẳng vào thiên bình cười lạnh nói : – Nếu giết được mày thì tao cũng yên ổn – Thiên bình nhíu mày nhìn ả, ánh sáng kia càng tỏa ra mạnh mẽ cùng nguồn năng lượng kia. Chợt ả cảm thấy đau đớn, người ả bắt đầu phình to lên, hốt hoảng nhìn tứ chi của mình đang to lên ả hướng thiên bình hét : – Mày làm gì tao vậy thiên bình, a..a..a……… – Tiếng hét vang lên, ả nổ tung……. thiên bình đứng sau lớp khiên tặc lưỡi nhìn đống bầy nhầy….. đang tính rời đi cô thấy trong đống đó xuất hiện một con gì đó đang từ từ lớn lên, thoáng chốc nó đã cao 2m ngẩng đầu nhìn nó, nó cũng nhìn lại cô….. Rồi uỳnh……. cánh tay nó đập về phía cô, mặt đất nứt ra làm hai…. thiên bình nhanh nhẹn né từng đợt tấn công của nó :– Mũi lao, băng giá…… – từng mũi kiếm lao về phía con quái vật nhưng không hề hấn gì, rồi những con quỷ của Anni cũng lao tới nhưng kết quả cũng như trên ngược lại thứ gục không phải là con quái vật kia mà là lũ quỷ của Anni. Nhưng may những con quỷ có thể tái tạo lại nên đã câu chút thời gian cho thiên bình. Về phía 11 sao cùng kana và thiên hạt, sau khi sơ tán mọi người xong liền chạy tới chỗ thiên bình. Thiên bình từ xa quan sát thấy mọi người liền vẫy tay gọi. Thấy tín hiệu từ thiên bình, mọi người chạy tới chỗ thiên bình hỏi :– có sao không thiên bình – kana– cậu có bị thương không – cự giải cầm người thiên bình xoay xung quanh kiểm tra– làm vậy cậu ấy chóng mặt giờ cự giải – bảo bình– thế vụ con quái vật này như nào ? – xử nữ liếc nhìn về phía nơi có chiến tranh giữa mấy con quái vật kia.– chả biết, từ Minh Nguyệt biến thành đó – thiên bình lười biếng đáp.– Giờ sao – Sử tử xoa xoa cằm nói– Hừm, nghĩ như thế nào thiên yết, ma kết ? – song tử hướng ánh mắt tới thiên yết và ma kết hỏi nhưng nhận lại là cái lắc đầu. Mọi người trầm tư suy nghĩ thì Anni lên tiếng :– Chị thử hỏi Anna xem, mấy con quái vật kiểu này ẻm khoái lắm. – Thiên bình chuyển ánh mắt nhìn Anni rồi cũng gật đầu nói :– Anna, xuất hiện đi em – tương tự như Anni, không còn bộ dáng trẻ con nữa thay vào đó thiếu nữ trưởng thành. Với gái thì hai tên song sinh tử kia sáng mắt nhưng e hèm đây đang có cuộc chiến dẹp sau vậy