12 Chom Sao Ai La Nguoi De Thuong Nhat / Top 10 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Getset.edu.vn

12 Chom Sao Cac Nguoi Ai Cung Co Benh Chuong 16

Bạch Dương — Hàn Tư Thiện

Kim Ngưu — Tiêu Tử Lan Song Tử — Lê Chất Âm Cự Giải — Song Chấn Lâm Sư Tử — Quyết Trường Chiến Xử Nữ — Huệ Thanh Thiên Bình — Tiêu Ý Lăng Thiên Yết — Chân Huyền Giang Nhân Mã — Tống Hy Thần Ma Kết — Thiên Lạc Ân Bảo Bình — Chu Tư Liên “A?” Quyết Trường Chiến ngạc nhiên nhìn quanh. Căn phòng vốn đang ồn ào lại đột nhiên trở nên im phăng phắc làm cho hắn hơi ngạc nhiên. Hắn nhận ra tất cả bọn họ đều đang hướng mắt về phía cửa với một vẻ mặt lạ lùng, cứ như là đang vây xem đánh lộn. Tò mò với thứ làm cho mọi người trong phòng đều đồng loạt yên lặng, Quyết Trường Chiến cũng hướng mắt về phía cửa. Chỉ thấy một nữ nhân tóc ngắn, vận váy trắng từ tốn bước vào phòng với một nụ cười nhẹ nhàng trên môi. Xinh đẹp, xuất chúng và nổi bật như vì sao sáng nhất giữa trời đêm, từng cử động đều uyển chuyển như nước và mang theo nét thanh lịch cao quý mà chỉ có những nữ hoàng, công chúa mới có. Dường như tất cả mọi người đều nín thở theo dõi từng cử động của nàng ta. Tiếng “cạch cạch” của giày cao gót va chạm với sàn đá giống như được phóng đại gấp mấy lần ở trong không gian im ắng này, dù chỉ đang bước vào một căn phòng, nàng lại mang cho người nhìn cảm giác rằng dưới chân nàng ấy là một con đường dát vàng, chỉ dành riêng cho vua chúa. A…. Tống Hy Thần đến rồi. Và điều đầu tiên mà Quyết Trường Chiến làm sau khi nhận ra vị biểu tỷ đáng sợ của hắn đã đến, là liếc nhìn sang cái bàn ở góc tường nơi mà Tống Lập Thần đang trốn. Đúng như hắn dự đoán, trong khi tất cả mọi người đều đang nín thở vây xem Tống Hy Thần như thú hiếm, Tống Lập Thần tranh thủ lấy cơ hội thoát thân, đang rón rén đi sát tường như một tên trộm, đích đến là cái ban công ở gần chỗ hắn. Mí mắt của Quyết Trường Chiến không nhịn được mà bắt đầu giựt liên hồi. Ra ban công rồi làm sao nữa? Trèo xuống hả? Nhảy xuống hả?? Đôi lúc hắn nghi ngờ là mình có quan hệ máu mủ với tên điên này! Tống Hy Thần dường như không để ý đến hàng trăm cặp mắt như đang muốn ăn tươi nuốt sống nàng, bình thản nhìn xung quanh như đang tìm gì đó. Khi nhìn thấy tổ hợp ba nam nhân vô cùng chói mắt ở góc phòng, nàng mỉm cười hài lòng vì đã tìm thấy thứ mình muốn, chậm rãi bước về phía tổ hợp kia. Khi mọi người trong phòng thấy đích đến của nàng, bọn họ đều ăn ý mà xoay mặt đi, quay trở lại chuyện mình đang làm dở dang lúc nãy. Tướng đi của Tống Hy Thần rất đẹp, không quá nghệ thuật như người mẫu chuyên nghiệp, nhưng sự thanh lịch ẩn trong từng cử động uyển chuyển như nước. Và quan trọng nhất là ngoại hình đẹp, có khí chất, ngoại hình đẹp, có khí chất, ngoại hình đẹp, có khí chất. Chuyện quan trọng nhắc lại ba lần! Đẹp đến đâu thì đẹp, trong mắt Quyết Trường Chiến, đây giống như là cách một con báo đen từ tốn chậm rãi tiếp cận con mồi mình mới tìm thấy, để dụ dỗ chúng vào bẫy bằng mật ngọt, rồi vắt kiệt hết giá trị của chúng trước khi nuốt chúng vào bụng. Và Quyết Trường Chiến bây giờ chính là con mồi chứ không ai khác! Khi đã tiếp cận nhóm ba người một khoảng cách khá gần, Tống Hy Thần đưa tay nhấc một ly champagne trên khay của một người phục vụ vừa mới lướt qua, nâng ly về phía ba người họ như một lời chào, “Buổi tối tốt lành, các quý ông.” Quyết Trường Chiến không bỏ lỡ cái nhìn mà Tống Hy Thần ném cho cái ban công ở gần đó — cái ban công mà Tống Lập Thần vừa mới dùng để tẩu thoát. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau lưng, Quyết Trường Chiến thầm cầu nguyện cho biểu ca của mình sống sót, vặn ra một nụ cười đáp lời Tống Hy Thần: “Buổi tối tốt lành, biểu tỷ.” “Biểu tỷ.” Hàn Tư Thiện — thanh niên không làm gì sai trái, lãnh đạm gật đầu chào. Lê Chất Âm: “Chào buổi tối, Tống tiểu thư.” “Tiểu Chiến.” Tống Hy Thần ngay lập tức điểm danh Quyết Trường Chiến với ánh mắt sắc bén, “Lập ca không đến à?” Nụ cười vặn vẹo trên mặt Quyết Trường Chiến càng thêm méo mó. Lê Chất Âm ngay lập tức nhận ra đây là chuyện nội bộ, rất thức thời mà lùi lại một bước, uống champange ngắm phong cảnh, giả làm người tàng hình. Câu hỏi vừa ra, Hàn Tư Thiện liền nhìn Quyết Trường Chiến với một ánh mắt kỳ lạ, sau đó quay sang hỏi Tống Hy Thần: “Lập ca mới về nước gần đây, đúng không?” Quyết Trường Chiến đã sắp khóc ngất trong nhà vệ sinh! Má cái tên đồng đội heo này!! Tự nhiên khi không ngươi lại bồi thêm câu đó là sao!?  Sẽ chết người a! Không chỉ một mà là hai mạng người đó á!! Tống Hy Thần mỉm cười với Quyết Trường Chiến, nhưng những gì Quyết Trường Chiến thấy chỉ là một cơ hội sống sót cuối cùng trước khi bị xé xác. Và như mọi con người có một bộ não bình thường, Quyết Trường Chiến tất nhiên nắm lấy cơ hội đó. “Có chứ! Lập ca muốn làm diễn viên như vậy, sao có thể bỏ qua một bữa tiệc mà ngay cả Tiêu ảnh hậu cũng có mặt chứ!” Ánh mắt Hàn Tư Thiện nhìn Quyết Trường Chiến càng kỳ lạ hơn nữa sau câu nói này. Tống Hy Thần lắc ly champange trong tay, hai góc của đôi môi hình trái tim hạ xuống, hình thành một cái bĩu môi mà làm cho Quyết Trường Chiến muốn run bần bật, “Vậy thì Lập ca đang ở đâu? Ta không thấy hắn.” Quyết Trường Chiến cảm thấy mình nên dập đầu xin lỗi Tống Lập Thần sau khi chuyện này kết thúc, và tất nhiên là với điều kiện Tống Lập Thần còn sống! Không sao đâu, đây cũng chỉ là thêm một dòng trên cái danh sách ‘những pha phản bội đi vào lịch sử’ dài dặng dặc của anh em bọn họ thôi à. Tự thôi miên xong, Quyết Trường Chiến bán đứng biểu ca của hắn mà không hề do dự: “Ta nghĩ Lập ca vừa mới ra ban công hóng gió.” Bây giờ hai hàng lông mày của Hàn Tư Thiện đã mất tích đằng sau tóc mái của hắn luôn rồi. “Vậy sao?” Tống Hy Thần cong cong khoé môi, sau đó nhìn về phía sân khấu, “Một lát nữa lại đi tìm hắn vậy, cũng đã đến giờ rồi.” ‘Giờ’ ở đây, chính là lúc nhân vật chính của bữa tiệc xuất hiện. Tống Lập Thần ngươi gặp may rồi đó! Quyết Trường Chiến giữ vững nụ cười vặn vẹo trên mặt, nhanh chóng cho tay vào túi, cầm lấy điện thoại, mò mẫm nhấn gọi cho Tống Lập Thần — tín hiệu để cho thanh niên ấy biết hắn đã bị phát hiện. Quyết Trường Chiến vừa mới hành sự xong, quay mặt về phía sân khấu thì đèn trong phòng đột nhiên tắt hết. Và tất nhiên, như mọi màn xuất hiện của các nhân vật chính, chỉ có đèn ở sân khấu còn sáng chói. “Chào buổi tối.” Thiên phu nhân cầm mic, duyên dáng nói. Dù đã quá năm mươi, bà vẫn trông rất trẻ trung do nhan sắc được bảo dưỡng tốt và gu thời trang thời thượng, “Cảm ơn các vị đã cùng đến chung vui với chúng ta hôm nay.” Chung vui ở đây dĩ nhiên là niềm vui của Thiên phu nhân khi con của bà về nước rồi. Đến thì đến, nhưng có ai thật sự vui không thì không chắc. Quyết Trường Chiến liếc nhìn Hàn Tư Thiện như thể Hàn Tư Thiện bị đánh tráo với một kẻ giả mạo, “Từ khi nào mà ngươi đã bắt đầu nghe ngóng tin đồn rồi?” Loại người cứng nhắc như Hàn Tư Thiện mà thèm đi nghe tin đồn, quả thật quá khó tin đi. Hàn Tư Thiện quá quen Quyết Trường Chiến đâm chọt, không thèm để ý đến hắn mà chuyên chú nghe chủ tiệc phát biểu. Thiên phu nhân cùng Thiên lão gia chỉ nói thêm vài câu, rồi nhường lại sân khấu cho ngôi sao của bữa tiệc — Thiên Lạc Ân. Đương nhiên, là ngôi sao của bữa tiệc thì hắn phải xuất hiện thật là dramatic, thật là hoành tráng, đúng không? Theo Quyết Trường Chiến, có thể tóm gọn lại là: sự xuất hiện của một quàng tử bước ra từ truyện cổ tích! Vậy thôi! Tống Hy Thần đứng ở kế bên hắn cong môi cười mỉm, bóng tối của căn phòng che đi biểu cảm trên mặt nàng, chỉ nghe thấy nàng nhẹ nhàng lẩm bẩm, “What a grand entreé.” Nhẹ nhàng như khói luẩn quẩn, đặc biệt mang theo âm điệu của ma nữ trong phim kinh dị. Quyết Trường Chiến rợn cả tóc gáy, hai hàng nước mắt khẽ tuôn rơi trong lòng. Tổ tông của con ơi, có thể đừng hành xử đáng sợ như vậy không!? Đây là phim drama kịch tính chứ không phải phim kinh dị, đừng có cua gắt à nha!! Cách không xa ở bên ngoài khách sạn, Tống Lập Thần đang ngồi trong một quán cà phê đột nhiên thấy điện thoại rung. Hắn lập tức nhận ra đây chính là tín hiệu mà Quyết Trường Chiến gửi đến! Quả nhiên….. Tống Lập Thần cười một nụ cười không biết là đau khổ hay là tự hào. Tống Hy Thần mà không tìm được hắn thì hắn sợ là em gái hắn bị đánh tráo rồi á. Hắn thanh toán tiền ly cà phê, tiêu soái đứng dậy, ưu nhã mỉm cười, bước đi nhẹ nhàng thoải mái như thể người đang đi tìm chết. Đúng vậy! Hắn chuẩn bị quay lại khách sạn Đới Giai! Để làm gì á? Tất nhiên là để gom đồ chạy rồi, hắn đâu thể bỏ lại hết đồ đạc của mình ở đó nha? Tiếp tục thôi miên bản thân ‘nơi nguy hiểm nhất là an toàn nhất’, Tống Lập Thần bắt taxi về khách sạn Đới Giai. Trên đường đi, hắn nhắn tin cho Quyết Trường Chiến: “No weaseling out. We die like men.” Tất nhiên hắn biết là Quyết Trường Chiến đã bán hắn rồi. Tình nghĩa anh em mấy chục năm mà không bán đứng nhau mới lạ. “Thế nào, đã mở mang tầm mắt đủ chưa?” Giọng nói đột nhiên vang lên đằng sau lưng khiến cho Chân Huyền Giang giật mình không hề nhẹ, xém nữa theo bản năng mà quăng cả khay đồ uống trong tay ra đằng sau. Người đằng sau đặt một bàn tay lên bờ vai nàng, như để nhắc nhở Chân Huyền Giang rằng nàng đang ở đâu. “Chỉ là ta thôi mà. Sao lại căng như dây đàn vậy?” Kẻ vừa mới làm nàng giật mình, không ai khác ngoài Song Chấn Lâm. Một nửa thân của hắn chìm trong bóng tối, nụ cười trên mặt của hắn cũng vậy, cho nên Chân Huyền Giang không phân biệt được là hắn đang châm chọc hay là đang trấn an nàng. “Đủ rồi. Quan trọng nhất là vị Lê tổng kia nhìn ta không dưới hai lần. Ta nghi ngờ rằng hắn cảm thấy ta rất quen thuộc.” Chân Huyền Giang bực bội trả lời. Song Chấn Lâm lại mỉm cười như thể đó không phải chuyện lớn, “Vậy thì đến lúc thay ca rồi. Ngươi xuống hầm ruợu đi.” Chân Huyền Giang khó hiểu nhíu mày. Cùng lắm là chuyển sang hội trường khác thôi, hôm nay tiệc của Thiên gia không phải là bữa tiệc duy nhất ở Đới Giai. Tại sao hắn lại kêu nàng xuống hầm rượu? Như để trả lời câu hỏi trong mắt của Chân Huyền Giang, Song Chấn Lâm mỉm cười. Lần này, nụ cười của hắn có chút kỳ lạ, không có châm chọc hay ngả ngớn, ngược lại — Chân Huyền Giang không biết mình có gặp ảo giác hay không, mang theo một cảm giác trầm trọng. “Một lát nữa sẽ xảy ra vài chuyện….Thú vị.”

12 Chom Sao Em La Ai Thien Than Hay Ac Quy Gtnv Nam

Thiên Yết Cao 1m 84Tính tình: ngoài lạnh trong nóng

Thiên YếtCao 1m 84Tính tình: ngoài lạnh trong nóng

Song Tử Cao 1m84Tính tình: sát gái, ATSM

Song TửCao 1m84Tính tình: sát gái, ATSM

Xử Nữ Cao 1m85Tính tình: nghiêm khắc là thanh niên nghiêm túc

Xử NữCao 1m85Tính tình: nghiêm khắc là thanh niên nghiêm túc

Bạch DươngCao 1m82Tính tình: hòa đồng ,vui vẻ

Bạch DươngCao 1m82Tính tình: hòa đồng ,vui vẻ

( Ma Kết bên trái — Bảo Bình bên phải)Là anh em kết là anh bảo là emMa Kết Cao: 1m 85Tính tình: khô khan, ít nóiBảo BìnhCao 1m 82Tính tình: kì dị, nhưng khá ấm áp

( Ma Kết bên trái — Bảo Bình bên phải)Là anh em kết là anh bảo là emMa KếtCao: 1m 85Tính tình: khô khan, ít nóiBảo BìnhCao 1m 82Tính tình: kì dị, nhưng khá ấm áp

12 Chom Sao Tinh Yeu Nay La Dinh Menh Chang Chap 6

12 Chom Sao Tinh Yeu Nay La Dinh Menh Chang Chap 6

  “Khóa huấn luyện… khóa huấn luyện… khóa huấn luyện…” cả đêm hôm đó Bạch Dương không ngủ được Dương cứ suy nghĩ mãi về cái được gọi là khóa huấn luyện mà tên “mặt lạnh” kia nói. (Byun: “tên mặt lạnh” là ai thì chắc ai cũng biết rồi ha. ^^)Bạch Dương lăn qua lăn lại trên giường lớn êm ái mà không tài nào ngủ được. Chợt một ý nghĩ làm cho Bạch Dương phải dùng mình sợ hãi.” Đ… đừ.. đừng có nói là sẽ đào tạo giống kiểu như trong mấy tiểu thuyết ngôn tình hắc đạo đó nha.. àn tuê…” Hiện giờ, nội tâm Bạch Dương đang gào thét dữ dội. Hix.. những ý nghĩ trong đầu Bạch Dương lúc này khiến cô muốn bỏ cuộc nhưng… Bạch Dương cô đã hứa với Bình Nhi và Giải Nhi rồi cô làm sao có thể thất hứa với họ được. Suy nghĩ hết truyện này đến truyện kia đến khi ngủ lúc nào không cũng không hay. Sáng hôm sau… -Dương Dương…Một giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo xuất hiện bên tai khiến Bạch Dương dùng mình tỉnh giấc. Mở mắt ra thứ đầu tiên đập vào mắt Dương là một khuôn mặt thiên thần với đôi mắt to tròn đen láy và từ đầu đến chân là một màu trắng…-Á… Á… Á…Bạch Dương giật mình hét lên và bật dậy, tiếng hét của nó khiến người bên cạnh cũng giật mình mà hét theo. (Chắc mina biết vì sao mà con Cừu nó hét lên r nhỉ? Mina thông cảm chứ con bé này có trí tưởng tượng ‘hơi’ phong phú tí í mà ^^)Sau tiếng hét “chim sơn ca” của một con Cừu và một “con gì đấy”… thì cái “con gì đấy” ( thôi ta nói luôn là cái “con gì đấy” ở đây chính là Tiểu Giải dịu dàng, đảm đang, đáng yêu, hiền lành, tốt bụng, thật thà, dễ thương,…. của chúng ta *lược 1000 từ lảm nhảm của con Au*) cũng hoàn hồn củng vào đầu con Cừu thúi kia một cái điếng người luôn. Bạch Dương bị một cái củng làm cho tỉnh luôn lúc này Bạch Dương mới phát hiện ra “con gì đó” trong trí tưởng tượng của cô lại chính là…– Chị Cự Giải. @@Cự Giải nhìn khuôn mặt ngơ ngơ của Bạch Dương mà phì cười, lắc đầu rồi nói:-Mau dậy thôi nào! VSCN đi rồi xuống ăn sáng. Hôm nay, khóa huấn luyện sẽ bắt đầu.” Ặc!!! Mới sáng sớm mà chị ý đã dọa mình rồi. hix” 5′ sau… Hiện giờ mọi người đã có mặt đầy đủ tại bàn ăn, mỗi người đều suy nghĩ vấn đề của riêng mình nên chẳng ai nói với ai câu nào.  Khi vừa ăn xong thì đúng lúc chuông điện thoại của Thiên Yết rung lên, cậu cầm máy lên nghe không rõ người bên kia nói gì chỉ thấy cậu “Ừ” một tiếng rồi dập máy. Bỏ điện thoại vào túi Thiên Yết liếc mắt nhìn mọi người rồi đứng dậy. Cự Giải và Thiên Bình thì đương nhiên hiểu ý Thiên Yết nhưng còn một con người kia là ai thì ai cũng biết rồi ha- Bạch Dương thì chẳng hiểu cái mô tê gì hết cứ đứng thộn mặt ra nhìn “bóng anh khuất xa dần” của Thiên Yết. Cự Giải quay sang thấy Bạch Dương như vậy thì bật cười đi đến kéo Bạch Dương ra ngoài, Thiên Bình cũng cười hô hố vì cái mặt ngộ hết sức của Bạch Dương rồi chạy theo mọi người ra ngoài. Trước mặt họ bây giờ là…  -Lam…m..borghini Veneno??? Bạch Dương hét lên, hai mắt trợn tròn nhìn chiếc siêu xe đắt thứ 2 trên thế giới… mẹ nó… 45 Tr USD đó… Bạch Dương tuy ngu ngơ nhưng cái siêu xe hiếm có này mà không biết chắc người ta cười cho quá. Tiếng hét của nó khiến Thiên Yết nhíu mày khó chịu.  -Lên. Một từ, một chữ, ngắn gọn đến rợn người của Thiên Yết vang lên, thành công đưa Bạch Dương xuống 18 tầng địa ngục. Thấy mình hơi lố nên Bạch Dương ngại ngùng cúi đầu bước lên xe mà không dám nói câu nào. Thấy nó đã yên vị Thiên Bình mới nhảy vô ngồi chung với nó còn Cự Giải ngồi   phía trước với Thiên Yết.   -…Chiếc xe được khởi động, chạy… nó sẽ đi đâu? Về đâu?? Đưa cuộc đời của những con người này đến đâu?? Hạnh phúc??? Hay đau khổ???   ........ ... .. .........Kéo tiếp đê........ . ............Xíu nữa thôii............ ......Ta muốn cho mấy nàng xem hình cái siêu xe kia cơ mà không hiểu sao ta không chèn nó vô được toàn lỗi thoii 😭😭😭 Chap này chẳng có gì cả. Ta viết cho m.n biết ta không bỏ fic này thôi. Ta sẽ cố gắng viết cho mọi người đọc và đây cũng là quà  trung thu muộn cho mấy nàng nha😉… quà của ta đó… nhất là tặng cho mấy bạn đang “ốp la” như ta nà 😉😉.. có ai nhận không??? 😔😔😔Không thì thôiii á…😜  Ta bay đây….. 🙌🙌🙌       #bu

Yeu 12 Chom Sao Chap 25 Khong Biet Dat La Gi X3D

*****************Mình đổi một chút ở phần hôn ước cặp có hôn ước là Song Tử và Song Ngư nha 🙂 ******** Cạch cạch cạch – Tiếng bước chân vội vã của cả y tá và bác sĩ. Trong căn phòng đó lúc này sực nức mùi thuốc, mùi của bệnh viện. Bác sĩ đang cố gắng giữ nhịp tim cho bệnh nhân, y tá bận rộn với những công cụ dao kéo. Không gian xung quanh như nén lại. Một cô gái đứng bất động ở hành lang… Cô gần như chết lặng khi thấy giường bệnh được đẩy ra. Người phụ nữ trên giường đó bị che mặt…. Không! Không! Vậy là mọi thứ đã chấm dứt sao? – Mẹ!!!!!!!! Cô chạy vội đến chỗ bác sĩ. – Bác sĩ, bác sĩ đó không phải mẹ tôi đúng không!? – Chúng tôi thành thật xin lỗi. – Xin lỗi? Xin lỗi là xong sao? Trả đây, trả mẹ tôi lại đây! Cô gái đó gào khóc trong đêm. Cô lúc này đến đứng cũng không vững, mọi thứ như sụp đổ, cô ngã ngụy xuống đất. Khóc một lúc cô liền gạt nước mắt, đôi mắt đó đã đổ hoe lên vì khóc. Cô nhìn vào một nơi vô định với sự căm thù. Cô vò nát giấy báo tử trong tay. Các bạn biết là ai chưa? Chưa thì mình kể tiếp nè :)))) Cô tự hứa với bản thân là sẽ trả thù. Cô sẽ khiến anh ta giống như cô, mất đi người mình yêu thương nhất. Và đó chính là Kim Ngọc. Đúng là anh khiến cô bị gia đình bố mắng chửi nhưng không vì thế mà cô căm ghét Bảo Bình. Không may rằng hậu quả nặng nề nhất lại đổ lên đầu mẹ Kim Ngọc. Không đạt được mục đích, ông ta quyết định không chi tiền để chữa trị cho mẹ cô nữa. Vì quá yếu, không thể thiếu thuốc lên mẹ cô đã qua đời. Chính điều này là lí do cô căm thù anh. Bởi vậy Bảo Bình à, anh chết chắc rồi… **************** – Aaaaaaa – Kim Ngọc tỉnh dậy, người cô nhễ nhại mồ hôi. Trong giấc mơ cô thấy máu, thấy những gì đã xảy ra trong quá khứ và… điều cô muốn biến thành sự thật ở tương lai. Nhìn vào đồng hồ, đã 7h rồi. Kim Ngọc vội thay quần áo, sửa soạn để đi học. Hôm nay cô đi bộ tới trường bởi lẽ Trên đường tới trường, cô có thể dành thời gian suy nghĩ nhiều hơn về kế hoạch của mình. ********* – Kim Ngọc! – Cự Giải từ đâu chạy tới. – Chào Cự Giải. – Kim Ngọc cười hiền. – Cậu đi đường này sao? Vậy thì chung đường với mình rồi. Đi chung nha. – Cự Giải nhanh nhẹn nói.     Đi được 1 đoạn Kim Ngọc quay sang nhìn Cự Giải nghĩ “Đáng lẽ chúng ta không nên gặp nhau.” – Cự Giải này,….- Kim Ngọc ngập ngừng. – Chuyện gì vậy? Cự Giải đáp lời. – Cậu thích Bảo Bình đúng không? – Sao cậu biết. – Vừa nói đến đây cô vội  sửa lại là không.      Kim Ngọc cười. – Mình biết cậu thích Bảo Bình mà. Đừng lo, mình sẽ giúp cậu. Khiến anh ta yêu cậu. – Mình… – Cự Giải không thể phủ nhận điều này, rằng cô đã thích anh mất rồi.       Rồi họ tiếp tục đến trường. ******************* – Trong lớp- – Thiên Bình, cậu có thấy Xử nữ không? – Ma Kết đi đến bàn cô. – À, tầng thượng. Nhưng nếu không có gì quan trọng thì đừng lên đó. – Thiên Bình nói ngắn gọn. – Tại sao?    Thiên Bình chỉ nhìn Ma Kết rồi tiếp tục đọc sách. Ma Kết hiểu rồi đi ra ngoài. – Chuyện gì vậy? – Sư Tử chạy ra bàn Thiên Bình. – Ma Kết tìm Xử Nữ ấy mà. – Thiên Bình trả lời. – Ma Kết có tình ý với Xử Nữ à? – Song Tử nghe thấy liền nhảy vào buôn. – Vớ vẩn. Cậu không biết hôm nay là ngày gì sao. Tốt nhất đừng nói lung tung với Xử Nữ. – Thiên Bình nhắc nhẹ. – Cậu nên nghe lời Thiên Bình đi. – Kim Ngưu cũng khuyên Song Tử. – Ok. Mình quên mất. – Tụi con gái nói mà có vẻ nghiêm trọng vậy nhỉ? – Song Ngư đưa vở cho Nhân Mã. – Quan tâm là gì cho mệt. – Nhân Mã có vẻ không có chút hứng thú gì với chuyện đó. – Lo cho vợ à Song Ngư. – Bảo Bình chọc Song Ngư. – Thôi đi. – Song Ngư làm mặt lạnh. – Này, cô đang vào đấy. – Thiên Yết đi vào lớp. *************        Ma Kết sau khi nghe Thiên Bình nói vẫn quyết định đi lên tầng thượng. Mở cửa ra anh chẳng thấy ai cả. Anh đi vòng ra sau và đúng như anh đoán, cô đang ở bên này. Anh bước đến gần cô. – Sắp chuông rồi mà chưa chịu xuống sao?      Xử Nữ bất ngờ quay ra. Cô…đang khóc sao? – Cậu…       Không nói câu gì Xử Nữ vội bỏ đi. *******      Xử Nữ chỉ lo chạy mà không nhìn lên đã va vào… Bạch Dương. Anh nhìn cô chằm chằm. – Sao lại khóc? – Anh gạt nước mắt cho cô. – Không có gì. Đừng quan tâm. – Tôi biết hết rồi. Cậu không cần tỏ ra như vậy.         Anh hỏi Sư Tử và biết rằng hôm nay là ngày mất của mẹ Xử Nữ. – Cậu… – Xử Nữ bật khóc.         Anh nhìn cô thở dài rồi kéo vào lòng. – Không sao đâu. Cứ khóc đi. Khóc sẽ giúp cậu giải tỏa nỗi buồn.  – Bạch Dương để cô khóc và yên lặng.                **********************                             Hết chap 25

*****************Mình đổi một chút ở phần hôn ước cặp có hôn ước là Song Tử và Song Ngư nha 🙂 ******** Cạch cạch cạch – Tiếng bước chân vội vã của cả y tá và bác sĩ. Trong căn phòng đó lúc này sực nức mùi thuốc, mùi của bệnh viện. Bác sĩ đang cố gắng giữ nhịp tim cho bệnh nhân, y tá bận rộn với những công cụ dao kéo. Không gian xung quanh như nén lại. Một cô gái đứng bất động ở hành lang… Cô gần như chết lặng khi thấy giường bệnh được đẩy ra. Người phụ nữ trên giường đó bị che mặt…. Không! Không! Vậy là mọi thứ đã chấm dứt sao? – Mẹ!!!!!!!! Cô chạy vội đến chỗ bác sĩ. – Bác sĩ, bác sĩ đó không phải mẹ tôi đúng không!? – Chúng tôi thành thật xin lỗi. – Xin lỗi? Xin lỗi là xong sao? Trả đây, trả mẹ tôi lại đây! Cô gái đó gào khóc trong đêm. Cô lúc này đến đứng cũng không vững, mọi thứ như sụp đổ, cô ngã ngụy xuống đất. Khóc một lúc cô liền gạt nước mắt, đôi mắt đó đã đổ hoe lên vì khóc. Cô nhìn vào một nơi vô định với sự căm thù. Cô vò nát giấy báo tử trong tay. Các bạn biết là ai chưa? Chưa thì mình kể tiếp nè :)))) Cô tự hứa với bản thân là sẽ trả thù. Cô sẽ khiến anh ta giống như cô, mất đi người mình yêu thương nhất. Và đó chính là Kim Ngọc. Đúng là anh khiến cô bị gia đình bố mắng chửi nhưng không vì thế mà cô căm ghét Bảo Bình. Không may rằng hậu quả nặng nề nhất lại đổ lên đầu mẹ Kim Ngọc. Không đạt được mục đích, ông ta quyết định không chi tiền để chữa trị cho mẹ cô nữa. Vì quá yếu, không thể thiếu thuốc lên mẹ cô đã qua đời. Chính điều này là lí do cô căm thù anh. Bởi vậy Bảo Bình à, anh chết chắc rồi… **************** – Aaaaaaa – Kim Ngọc tỉnh dậy, người cô nhễ nhại mồ hôi. Trong giấc mơ cô thấy máu, thấy những gì đã xảy ra trong quá khứ và… điều cô muốn biến thành sự thật ở tương lai. Nhìn vào đồng hồ, đã 7h rồi. Kim Ngọc vội thay quần áo, sửa soạn để đi học. Hôm nay cô đi bộ tới trường bởi lẽ Trên đường tới trường, cô có thể dành thời gian suy nghĩ nhiều hơn về kế hoạch của mình. ********* – Kim Ngọc! – Cự Giải từ đâu chạy tới. – Chào Cự Giải. – Kim Ngọc cười hiền. – Cậu đi đường này sao? Vậy thì chung đường với mình rồi. Đi chung nha. – Cự Giải nhanh nhẹn nói. Đi được 1 đoạn Kim Ngọc quay sang nhìn Cự Giải nghĩ “Đáng lẽ chúng ta không nên gặp nhau.” – Cự Giải này,….- Kim Ngọc ngập ngừng. – Chuyện gì vậy? Cự Giải đáp lời. – Cậu thích Bảo Bình đúng không? – Sao cậu biết. – Vừa nói đến đây cô vội sửa lại là không. Kim Ngọc cười. – Mình biết cậu thích Bảo Bình mà. Đừng lo, mình sẽ giúp cậu. Khiến anh ta yêu cậu. – Mình… – Cự Giải không thể phủ nhận điều này, rằng cô đã thích anh mất rồi. Rồi họ tiếp tục đến trường. ******************* – Trong lớp- – Thiên Bình, cậu có thấy Xử nữ không? – Ma Kết đi đến bàn cô. – À, tầng thượng. Nhưng nếu không có gì quan trọng thì đừng lên đó. – Thiên Bình nói ngắn gọn. – Tại sao? Thiên Bình chỉ nhìn Ma Kết rồi tiếp tục đọc sách. Ma Kết hiểu rồi đi ra ngoài. – Chuyện gì vậy? – Sư Tử chạy ra bàn Thiên Bình. – Ma Kết tìm Xử Nữ ấy mà. – Thiên Bình trả lời. – Ma Kết có tình ý với Xử Nữ à? – Song Tử nghe thấy liền nhảy vào buôn. – Vớ vẩn. Cậu không biết hôm nay là ngày gì sao. Tốt nhất đừng nói lung tung với Xử Nữ. – Thiên Bình nhắc nhẹ. – Cậu nên nghe lời Thiên Bình đi. – Kim Ngưu cũng khuyên Song Tử. – Ok. Mình quên mất. – Tụi con gái nói mà có vẻ nghiêm trọng vậy nhỉ? – Song Ngư đưa vở cho Nhân Mã. – Quan tâm là gì cho mệt. – Nhân Mã có vẻ không có chút hứng thú gì với chuyện đó. – Lo cho vợ à Song Ngư. – Bảo Bình chọc Song Ngư. – Thôi đi. – Song Ngư làm mặt lạnh. – Này, cô đang vào đấy. – Thiên Yết đi vào lớp. ************* Ma Kết sau khi nghe Thiên Bình nói vẫn quyết định đi lên tầng thượng. Mở cửa ra anh chẳng thấy ai cả. Anh đi vòng ra sau và đúng như anh đoán, cô đang ở bên này. Anh bước đến gần cô. – Sắp chuông rồi mà chưa chịu xuống sao? Xử Nữ bất ngờ quay ra. Cô…đang khóc sao? – Cậu… Không nói câu gì Xử Nữ vội bỏ đi. ******* Xử Nữ chỉ lo chạy mà không nhìn lên đã va vào… Bạch Dương. Anh nhìn cô chằm chằm. – Sao lại khóc? – Anh gạt nước mắt cho cô. – Không có gì. Đừng quan tâm. – Tôi biết hết rồi. Cậu không cần tỏ ra như vậy. Anh hỏi Sư Tử và biết rằng hôm nay là ngày mất của mẹ Xử Nữ. – Cậu… – Xử Nữ bật khóc. Anh nhìn cô thở dài rồi kéo vào lòng. – Không sao đâu. Cứ khóc đi. Khóc sẽ giúp cậu giải tỏa nỗi buồn. – Bạch Dương để cô khóc và yên lặng. **********************Hết chap 25