Xu Hướng 2/2023 # Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng # Top 6 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng # Top 6 View

Bạn đang xem bài viết Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Giới thiệu truyện Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng – Tác giả: Dạ An An

Truyện được đăng trên

Đây là phần 2 của truyện “Tình yêu của nàng công chúa máu lạnh” .Độ tuổi: Ai đọc cũng được .Tình trạng: vừa nghĩ vừa viết .Cảnh báo: nhiều cảnh bạo lực, máu me .Đôi lời tg: Cuối cùng đã được tái ngộ với tất cả mọi người. Đây là tác thứ 3 của mình. Mong được ủng hộ! .Nhân vật: *Nữ – Hoàng Nguyễn Kiều Ân_Dương Trúc Linh_ Ice_nó – Hoàng Nguyễn Bảo An_ Sunny (chị em sinh đôi của nó) _2 cô con gái của Vick và Sara – Đỗ Vũ Diệp Chi_ Jessica _Con gái Leo và Win – Lý Ngọc Thiên Hương_Rain (nhân vật mới) * Nam – Nguyễn Trần Nam_ Peter _con trai Kan và San – Nguyễn Đỗ Minh Hùng_Kevil _con trai Ken và Nana – Trương Lý Tuấn Anh_ Paul_ Hắn – Trịnh Gia Huy_ John. .Lịch post: mỗi ngày sẽ post đủ 2 phần trong 1 chap ( vì 1 chap rất dài), tùy thời gian. Nếu có thay đổi gì sẽ thông báo sau. Mong các bạn ủng hộ!

Truyện được đăng trên Truyện 88 . Nghiêm cấm sao chép đăng lạiĐây là phần 2 của truyện “Tình yêu của nàng công chúa máu lạnh”.Độ tuổi: Ai đọc cũng được.Tình trạng: vừa nghĩ vừa viết.Cảnh báo: nhiều cảnh bạo lực, máu me.Đôi lời tg: Cuối cùng đã được tái ngộ với tất cả mọi người. Đây là tác thứ 3 của mình. Mong được ủng hộ!.Nhân vật:*Nữ- Hoàng Nguyễn Kiều Ân_Dương Trúc Linh_ Ice_nó- Hoàng Nguyễn Bảo An_ Sunny (chị em sinh đôi của nó)_2 cô con gái của Vick và Sara- Đỗ Vũ Diệp Chi_ Jessica_Con gái Leo và Win- Lý Ngọc Thiên Hương_Rain (nhân vật mới)* Nam- Nguyễn Trần Nam_ Peter_con trai Kan và San- Nguyễn Đỗ Minh Hùng_Kevil_con trai Ken và Nana- Trương Lý Tuấn Anh_ Paul_ Hắn- Trịnh Gia Huy_ John..Lịch post: mỗi ngày sẽ post đủ 2 phần trong 1 chap ( vì 1 chap rất dài), tùy thời gian. Nếu có thay đổi gì sẽ thông báo sau. Mong các bạn ủng hộ!

Truyện: Chàng Ma Kết Lạnh Lùng Và Nàng Thiên Bình Ngốc Nghếch

Suốt một tháng trôi qua. Nó, hắn, Khoa và Linh ngày càng thân. Nó với hắn thì cứ như trẻ con cãi nhau suốt, Khoa với Linh chỉ biết cười khổ rồi giúp họ làm hòa.

Giờ cơm tối

– My! Cậu chuyển qua nhà của mình và Phong đi! – Khoa đang ăn nhớ ra gì đó nên nói

– Khụ khụ…cậu đang đùa à? – Nó đang ăn mà nghe Khoa nói nên sặc

– Cậu ấy nói đúng đấy! Cô qua nhà tôi đi mắc công cô ở đây phá hoại – Hấn vừa ăn vừa nói

– Ý anh là tôi không làm được gì đó hả? Tôi làm được nhiều việc lắm chứ bộ – Nó trề môi

– Đúng rồi! Đúng rồi! My biết ăn rồi ngủ và ngủ rồi lại ăn. Hahaha – Khoa trêu nó rồi cười

– Hai người thật quá đáng. Giận luôn – Nó bỉu môi rồi ăn

– Giận thì có chịu dọn qua nhà tụi tôi không? – Hắn nhìn nó mà không nhịn mỉm cười hỏi

– Ừa thì qua! – Nó nói mà trong đầu nghĩ Mình với hai người đó không là gì cả. Vậy sao mình lại muốn qua đó? Trời ơi! Mình điên rồi

Thế là buổi ăn tối trôi qua trong tiếng cười vui vẻ của ba người.

Sau khi ăn và dọn rửa xong nó trở về căn phòng thân yêu. Nó ngồi trên giừơng mà mặt mang một nét nhung nhớ. Nó bước đến cái tủ gần giừơng, mở ngăn thứ hai, lấy ra một cái móc khóa hình một nửa trái tim ôm vào lòng, nằm lên giừơng

– Chừng nào tôi mới gặp lại cậu đây? Tôi nhớ cậu lắm – Nó ôm móc khóa vào người. Lòng nhung nhớ một người biết bao, nó rơi vào giọt nước mắt rồi chìm vào giấc ngủ.

Người nó nói là ai? Hai người có quan hệ gì? Ruốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra?

Sáng hôm sau

Hôm nay là chủ nhật nên nó dọn qua nhà của hắn và Khoa. Nó đã xếp tất cả quần áo của mình vào vali, nó kéo vali ra phòng khách

– Hai người đợi lâu không? – Nó cười hỏi

– Tôi tưởng cô chết ở trong đó rồi chứ? – Hắn nói mà mắt vẫn nhìn vào máy tính

– Hứ! Không thèm nói chuyện với anh. Đi thôi Khoa! – Nó nói quay qua Khoa nói

– Hihi…được rồi đi thôi. Còn đồ đạc của cậu sẽ có người đem qua sau! – Khoa nói rồi lại xách vali cho nó

– Ừa! Đi thôi! – Nó cười với Khoa

– Đi thôi Phong! – Khoa quay qua kêu hắn

– Ừa – Hắn nói rồi úp máy tính cầm lên đi lại chỗ nó và Khoa

Sau 20p ngồi trên xe ba người đang đứng trước một căn biệt thự rất lớn và sang trọng. Khu vườn rất rộng và có rất nhiều hoa hồng nở rộ. Đường đi vào được lát những viên gạch màu xám sang trọng, nhà được sơn một màu trắng tinh tế, bên trái biệt thư là một hồ bơi lớn (T/g không giỏi văn nên sai sót mong mọi người bỏ qua).

Nó bước xuống xe nhìn căn biệt thự mà không khỏi ngạc nhiên, hồi đó giờ nó chỉ ở trong căn chung cư nhỏ bé đó. Nó chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được bước vào một căn biệt thự sang trọng như vậy.

– Không định vào sao mà đứng chết trân ở đó thế – Hắn thấy nó bất động nên vỗ vai nó nói

– Ờ…mà anh chỉ ở đây với Khoa sao? Ba mẹ của anh đâu? – nó vừa đi vừa hỏi

– Tôi ở một mình, ba mẹ tôi quản lí công ty bên Mỹ nên rất bận không thể về thăm tôi – hắn thản nhiên nói nhưng ai biết được trong lòng hắn mang một chút buồn

– Mình với Phong lớn lên từ nhỏ, mình thấy Phong ở một mình nên nên sang ở cùng cho vui. Bây giờ có thêm cậu chắc sẽ vui lắm hihi- Khoa cười nói

– Ừa! Mình cảm ơn hai cậu nhiều lắm. Một tháng nay mình trở nên vui vẻ hơn rất nhiều đều nhờ hai cậu đó. Cảm ơn! – Nó nói rồi cười thật tươi làm cho ai đó đơ vài giây vì vẻ hồn nhiên, đáng yêu đó

– Cô không gây phiền phức là tôi mừng rồi! – Hắn nói rồi đi một mạch vào nhà

– Cái đồ đáng ghét! – Nó đi sau chửi thầm

Vào trong nhà, nó nhìn xung quanh được trang trí rất đẹp, các vật dụng đều được sắp xếp ngăn nắp, nhìn rất thuận mắt.

– Phòng cậu ở tầng hai. Lên cầu thang đi qua bên trái là tới á. Cậu vào phòng xắp xếp đồ đi! – Khoa nhìn nó nói

– Cảm ơn! – Nó nói rồi lên phòng

Khoa và hắn cũng ra khỏi nhà đến nên làm việc của bang Black.

Nó bước vào phòng không khỏi ngạc nhiên. Phòng được bao phủ bởi màu xanh dương mà nó thích, ga giừơng màu xanh nhạt như màu của rèm cửa, bàn học cũng màu xanh trắng rất đẹp. Hai cậu ấy thật tốt Nó nghĩ rồi lo xắp xếp đồ.

Sau khi xắp xếp, dọn dẹp xong nó lếy điện thoại ra gọi cho Linh

Thời gian trôi

Từng sáng tối

Sao quá vội

Vẫn luôn là mình em thôi

Nhìn theo anh

Tim tan vỡ

Gần bên anh

Mãi là một giấc mơ

Biết yêu riêng ai là rất buồn

Biết yêu đơn phương là sẽ luôn

Còn mãi trong lòng

Những tổn thương

Sợ anh biết lại sợ anh không biết

Muốn anh biết lại muốn anh không biết

Điều buồn nhất là

Là anh biết lại làm như không biết

Sợ em sẽ khóc lại vờ như không khóc

Lúc muốn khóc lại giữ trong lòng

Điều buồn nhất là

Là anh biết lại làm như không biết

Em yêu anh

_Điều buồn nhất – Kai Đinh_

– Alo – Linh bắt máy nói

– Linh ơi! Mày đến nhà Phong đi. Tao dọn qua ở cùng Phong và Khoa rồi! – nó nói

– Sao mày lại qua đó? – Linh thắc mắc hỏi

– Tao cũng không biết sao mình lại đồng ý nữa. Tao đang tự hỏi mình đây này – Nó thở dài nói

– Mày bị gì vậy? Tao biết Khoa là người yêu cũ của mày. Nhưng bây giờ mày đâu còn yêu Khoa nữa, mày đã hứa sẽ chờ anh ấy trở về mà. – Linh nói giọng hơi hoang mang

– Tao biết mà. Tao vẫn đợi cậu ấy quay về, tao không bao giờ quên những gì cậu ấy làm cho tao đâu nên mày đừng lo – Nó nói giọng mang chút buồn và nhớ nhung

– Ừa! Chút tao qua liền – Linh nói rồi cúp máy

Kết thúc cuộc nói chuyện nó bước xuống nhà với áo sơ mi kẻ sọc trắng đỏ và quần jean. Không thấy hai tên kia đâu, nó chán nản đi xuống bếp nấu cơm trưa.

Ở một nơi khác, hắn và Khoa đang ở trong phòng làm làm việc của hắn. Ở đây chỉ có những người có chức vụ trong bang mới được vào ngoài ra không có sự cho phép thì tuyệt đối không ai được vào.

– Ken cậu đã điều tra ra ai là người đã gây sự với bang Black suốt một tuần nay chưa? – Hắn ngồi trên ghế nói

– Thưa bang chủ! Là do bang Win gây sự ạ! Người đứng đầu ở đây là Phạm Dương Minh tên thường gọi là Kaiz – Người tên Ken đứng nghiêm nói

– Được rồi! Cậu ra ngoài đi – Hắn nói

– Vâng – Ken cúi đầu rồi đi ra ngoài

GTNV: Trần Minh Anh (Ken): 20t Sát thủ chuyên nghiệp, cách tay đắt lực của hắn. Giỏi về chế tạo vũ khi và điều tra thông tin. Bề ngoài thì cũng khá đẹp trai.

Sau khi Ken ra khỏi phòng thì Khoa đứng dậy đi đến bàn làm việc của hắn

– Cậu tính sao đây? – Khoa hỏi

– Chơi đùa với cậu ta. Bây giờ thì về thôi, chắc My đang ở nhà đợi đó – Hắn nhìn đồng hồ nói

– Sao dạo này mày quan tâm cậu ấy thế? – Khoa nhìn hắn nghi ngờ

– Biết còn hỏi – Hắn nói rồi đi luôn để Khoa phải chạy theo sau

Vừa bước vào phòng khách hắn và Khoa đã thấy Linh đang nằm dài trên sofa xem tivi còn nó thì lụi cụi trong bếp nấu ăn. Khoa bước đến nói

– Cậu đến đây làm gì?

– My rủ tôi đến – Linh nhìn vào ti vi nói

– Nhưng đây là nhà tôi mà, My chỉ ở ké thôi – Khoa

– Nhà này là của Phong chứ của cậu đâu. Phải không Phong đẹp trai – Linh nói rồi quay qua hắn nũng nịu

– Ờ! Cậu đến rồi thì ở chơi cũng được. Nếu có ý định dọn qua thì càng tốt – Hắn lạnh lùng nói rồi đi lên phòng

– Hai người được lắm – Khoa ức chế không nói được gì đành lên phòng thay đồ

22:00

Nó không ngủ được do chưa quen chỗ, nó đi xuông nhà làm một ly sữa và ra chiếc xích đu ngoài vườn ngồi ngấm sao.

Nó vừa ngấm sao vừa nhớ đến cái gì đó mà nước mắt nó lăn dài trên hai gò má. Đúng như người ta nói, Thiên Bình chỉ bộc lộ nổi buồn khi ở một mình và ban đêm.

Gió thổi nhè nhẹ nhưng se se chút lạnh do sắp sang đông. Từ đằng sau có một đôi tay choàng lên vai nó một chiếc áo khoác

– Khuya rồi sao cô ra đây? – Hằn khoác áo cho nó rồi đến ngồi kế bên

– Tôi ngủ không quen thôi – Nó nhìn lên trời nói

– Vậy sao cô lại khóc? – Hắn nhìn nó nói

– Tôi thấy mình thật vô dụng, ngay cả ba mẹ tôi là ai tôi còn không nhớ. Tôi chỉ nhớ được những cử chỉ yêu thương của họ mà không thể nhớ ra hình dáng của họ. Tôi vô dụng lắm đúng không? – Nó nói rồi nở một nụ cười chua xót và hai hàng nước mắt lại rơi

– Cô đừng nghĩ nhiều quá! Tôi tin cô sẽ làm được mà! – Hắn nói rồi đưa tay lau nước mắt cho nó

– Huhuhu… – Nó ôm chằm lấy hắn mà khóc như một đứa trẻ

– Cô buồn thì hãy khóc đi! Tôi sẽ bảo vệ cô – Hắn nói rồi ôm nó vào người mà lòng đau nhói

Truyện Chàng Ma Kết Lạnh Lùng Và Nàng Thiên Bình Ngốc Nghếch Chương 7

Tác giả: Ngọc Tuyết

Chương 7: Chuyển nhà!

Suốt một tháng trôi qua. Nó, hắn, Khoa và Linh ngày càng thân. Nó với hắn thì cứ như trẻ con cãi nhau suốt, Khoa với Linh chỉ biết cười khổ rồi giúp họ làm hòa.

Giờ cơm tối

– My! Cậu chuyển qua nhà của mình và Phong đi! – Khoa đang ăn nhớ ra gì đó nên nói

– Khụ khụ…cậu đang đùa à? – Nó đang ăn mà nghe Khoa nói nên sặc

– Cậu ấy nói đúng đấy! Cô qua nhà tôi đi mắc công cô ở đây phá hoại – Hấn vừa ăn vừa nói

– Ý anh là tôi không làm được gì đó hả? Tôi làm được nhiều việc lắm chứ bộ – Nó trề môi

– Đúng rồi! Đúng rồi! My biết ăn rồi ngủ và ngủ rồi lại ăn. Hahaha – Khoa trêu nó rồi cười

– Hai người thật quá đáng. Giận luôn – Nó bỉu môi rồi ăn

– Giận thì có chịu dọn qua nhà tụi tôi không? – Hắn nhìn nó mà không nhịn mỉm cười hỏi

– Ừa thì qua! – Nó nói mà trong đầu nghĩ Mình với hai người đó không là gì cả. Vậy sao mình lại muốn qua đó? Trời ơi! Mình điên rồi

Thế là buổi ăn tối trôi qua trong tiếng cười vui vẻ của ba người.

Sau khi ăn và dọn rửa xong nó trở về căn phòng thân yêu. Nó ngồi trên giừơng mà mặt mang một nét nhung nhớ. Nó bước đến cái tủ gần giừơng, mở ngăn thứ hai, lấy ra một cái móc khóa hình một nửa trái tim ôm vào lòng, nằm lên giừơng

– Chừng nào tôi mới gặp lại cậu đây? Tôi nhớ cậu lắm – Nó ôm móc khóa vào người. Lòng nhung nhớ một người biết bao, nó rơi vào giọt nước mắt rồi chìm vào giấc ngủ.

Người nó nói là ai? Hai người có quan hệ gì? Ruốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra?

Sáng hôm sau

Hôm nay là chủ nhật nên nó dọn qua nhà của hắn và Khoa. Nó đã xếp tất cả quần áo của mình vào vali, nó kéo vali ra phòng khách

– Hai người đợi lâu không? – Nó cười hỏi

– Tôi tưởng cô chết ở trong đó rồi chứ? – Hắn nói mà mắt vẫn nhìn vào máy tính

– Hứ! Không thèm nói chuyện với anh. Đi thôi Khoa! – Nó nói quay qua Khoa nói

– Hihi…được rồi đi thôi. Còn đồ đạc của cậu sẽ có người đem qua sau! – Khoa nói rồi lại xách vali cho nó

– Ừa! Đi thôi! – Nó cười với Khoa

– Đi thôi Phong! – Khoa quay qua kêu hắn

– Ừa – Hắn nói rồi úp máy tính cầm lên đi lại chỗ nó và Khoa

Sau 20p ngồi trên xe ba người đang đứng trước một căn biệt thự rất lớn và sang trọng. Khu vườn rất rộng và có rất nhiều hoa hồng nở rộ. Đường đi vào được lát những viên gạch màu xám sang trọng, nhà được sơn một màu trắng tinh tế, bên trái biệt thư là một hồ bơi lớn (T/g không giỏi văn nên sai sót mong mọi người bỏ qua).

Nó bước xuống xe nhìn căn biệt thự mà không khỏi ngạc nhiên, hồi đó giờ nó chỉ ở trong căn chung cư nhỏ bé đó. Nó chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được bước vào một căn biệt thự sang trọng như vậy.

– Không định vào sao mà đứng chết trân ở đó thế – Hắn thấy nó bất động nên vỗ vai nó nói

– Ờ…mà anh chỉ ở đây với Khoa sao? Ba mẹ của anh đâu? – nó vừa đi vừa hỏi

– Tôi ở một mình, ba mẹ tôi quản lí công ty bên Mỹ nên rất bận không thể về thăm tôi – hắn thản nhiên nói nhưng ai biết được trong lòng hắn mang một chút buồn

– Mình với Phong lớn lên từ nhỏ, mình thấy Phong ở một mình nên nên sang ở cùng cho vui. Bây giờ có thêm cậu chắc sẽ vui lắm hihi- Khoa cười nói

– Ừa! Mình cảm ơn hai cậu nhiều lắm. Một tháng nay mình trở nên vui vẻ hơn rất nhiều đều nhờ hai cậu đó. Cảm ơn! – Nó nói rồi cười thật tươi làm cho ai đó đơ vài giây vì vẻ hồn nhiên, đáng yêu đó

– Cô không gây phiền phức là tôi mừng rồi! – Hắn nói rồi đi một mạch vào nhà

– Cái đồ đáng ghét! – Nó đi sau chửi thầm

Vào trong nhà, nó nhìn xung quanh được trang trí rất đẹp, các vật dụng đều được sắp xếp ngăn nắp, nhìn rất thuận mắt.

– Phòng cậu ở tầng hai. Lên cầu thang đi qua bên trái là tới á. Cậu vào phòng xắp xếp đồ đi! – Khoa nhìn nó nói

– Cảm ơn! – Nó nói rồi lên phòng

Khoa và hắn cũng ra khỏi nhà đến nên làm việc của bang Black.

Nó bước vào phòng không khỏi ngạc nhiên. Phòng được bao phủ bởi màu xanh dương mà nó thích, ga giừơng màu xanh nhạt như màu của rèm cửa, bàn học cũng màu xanh trắng rất đẹp. Hai cậu ấy thật tốt Nó nghĩ rồi lo xắp xếp đồ.

Sau khi xắp xếp, dọn dẹp xong nó lếy điện thoại ra gọi cho Linh

Thời gian trôi

Từng sáng tối

Sao quá vội

Vẫn luôn là mình em thôi

Nhìn theo anh

Tim tan vỡ

Gần bên anh

Mãi là một giấc mơ

Biết yêu riêng ai là rất buồn

Biết yêu đơn phương là sẽ luôn

Còn mãi trong lòng

Những tổn thương

Sợ anh biết lại sợ anh không biết

Muốn anh biết lại muốn anh không biết

Điều buồn nhất là

Là anh biết lại làm như không biết

Sợ em sẽ khóc lại vờ như không khóc

Lúc muốn khóc lại giữ trong lòng

Điều buồn nhất là

Là anh biết lại làm như không biết

Em yêu anh

_Điều buồn nhất – Kai Đinh_

– Alo – Linh bắt máy nói

– Linh ơi! Mày đến nhà Phong đi. Tao dọn qua ở cùng Phong và Khoa rồi! – nó nói

– Sao mày lại qua đó? – Linh thắc mắc hỏi

– Tao cũng không biết sao mình lại đồng ý nữa. Tao đang tự hỏi mình đây này – Nó thở dài nói

– Mày bị gì vậy? Tao biết Khoa là người yêu cũ của mày. Nhưng bây giờ mày đâu còn yêu Khoa nữa, mày đã hứa sẽ chờ anh ấy trở về mà. – Linh nói giọng hơi hoang mang

– Tao biết mà. Tao vẫn đợi cậu ấy quay về, tao không bao giờ quên những gì cậu ấy làm cho tao đâu nên mày đừng lo – Nó nói giọng mang chút buồn và nhớ nhung

– Ừa! Chút tao qua liền – Linh nói rồi cúp máy

Kết thúc cuộc nói chuyện nó bước xuống nhà với áo sơ mi kẻ sọc trắng đỏ và quần jean. Không thấy hai tên kia đâu, nó chán nản đi xuống bếp nấu cơm trưa.

Ở một nơi khác, hắn và Khoa đang ở trong phòng làm làm việc của hắn. Ở đây chỉ có những người có chức vụ trong bang mới được vào ngoài ra không có sự cho phép thì tuyệt đối không ai được vào.

– Ken cậu đã điều tra ra ai là người đã gây sự với bang Black suốt một tuần nay chưa? – Hắn ngồi trên ghế nói

– Thưa bang chủ! Là do bang Win gây sự ạ! Người đứng đầu ở đây là Phạm Dương Minh tên thường gọi là Kaiz – Người tên Ken đứng nghiêm nói

– Được rồi! Cậu ra ngoài đi – Hắn nói

– Vâng – Ken cúi đầu rồi đi ra ngoài

GTNV: Trần Minh Anh (Ken): 20t Sát thủ chuyên nghiệp, cách tay đắt lực của hắn. Giỏi về chế tạo vũ khi và điều tra thông tin. Bề ngoài thì cũng khá đẹp trai.

Sau khi Ken ra khỏi phòng thì Khoa đứng dậy đi đến bàn làm việc của hắn

– Cậu tính sao đây? – Khoa hỏi

– Chơi đùa với cậu ta. Bây giờ thì về thôi, chắc My đang ở nhà đợi đó – Hắn nhìn đồng hồ nói

– Sao dạo này mày quan tâm cậu ấy thế? – Khoa nhìn hắn nghi ngờ

– Biết còn hỏi – Hắn nói rồi đi luôn để Khoa phải chạy theo sau

Vừa bước vào phòng khách hắn và Khoa đã thấy Linh đang nằm dài trên sofa xem tivi còn nó thì lụi cụi trong bếp nấu ăn. Khoa bước đến nói

– Cậu đến đây làm gì?

– My rủ tôi đến – Linh nhìn vào ti vi nói

– Nhưng đây là nhà tôi mà, My chỉ ở ké thôi – Khoa

– Nhà này là của Phong chứ của cậu đâu. Phải không Phong đẹp trai – Linh nói rồi quay qua hắn nũng nịu

– Ờ! Cậu đến rồi thì ở chơi cũng được. Nếu có ý định dọn qua thì càng tốt – Hắn lạnh lùng nói rồi đi lên phòng

– Hai người được lắm – Khoa ức chế không nói được gì đành lên phòng thay đồ

22:00

Nó không ngủ được do chưa quen chỗ, nó đi xuông nhà làm một ly sữa và ra chiếc xích đu ngoài vườn ngồi ngấm sao.

Nó vừa ngấm sao vừa nhớ đến cái gì đó mà nước mắt nó lăn dài trên hai gò má. Đúng như người ta nói, Thiên Bình chỉ bộc lộ nổi buồn khi ở một mình và ban đêm.

Gió thổi nhè nhẹ nhưng se se chút lạnh do sắp sang đông. Từ đằng sau có một đôi tay choàng lên vai nó một chiếc áo khoác

– Khuya rồi sao cô ra đây? – Hằn khoác áo cho nó rồi đến ngồi kế bên

– Tôi ngủ không quen thôi – Nó nhìn lên trời nói

– Vậy sao cô lại khóc? – Hắn nhìn nó nói

– Tôi thấy mình thật vô dụng, ngay cả ba mẹ tôi là ai tôi còn không nhớ. Tôi chỉ nhớ được những cử chỉ yêu thương của họ mà không thể nhớ ra hình dáng của họ. Tôi vô dụng lắm đúng không? – Nó nói rồi nở một nụ cười chua xót và hai hàng nước mắt lại rơi

– Cô đừng nghĩ nhiều quá! Tôi tin cô sẽ làm được mà! – Hắn nói rồi đưa tay lau nước mắt cho nó

– Huhuhu… – Nó ôm chằm lấy hắn mà khóc như một đứa trẻ

– Cô buồn thì hãy khóc đi! Tôi sẽ bảo vệ cô – Hắn nói rồi ôm nó vào người mà lòng đau nhói

Tình Yêu Của Các Cô Nàng Lạnh Lùng

Từ nay mình sẽ gọi Thiên Bình bằng nó nha

Sáng hôm sau

-TỤI BÂY DẬY CHƯA?_Sáng sớm đã có một tiếng hát trong lành của chị Xử, làm những con chim đang đậu trên cây đồng loại rớt xuống, bà đi ngoài đường thì lên cơn đau tim được chở đi bệnh viện

-Dạ tụi em dậy rồi chị_Cả đám đồng loại chạy xuống nhà giơ tay lên chào theo kiểu quân đội

-Ừ tốt, à mà hình như thiếu thiếu?_Xử Nữ nhìn một lượt rồi thấy chưa đủ hỏi

-Đâu có, em nè, Bảo nè, Dương nè, Ngư Ngư nè, đủ rồi_Nhân Mã lên tiếng nói rồi giơ tay lên đếm từng người

-Không, thiếu thiếu thiệt mà?

Xử Nữ thấy vẫn sai sai nói rồi cả đám im lặng, rồi 5 phút sau đồng loại la lên vì đã biết sai sai cái gì (Lùn: Bộ CPU của mấy chị chạy chậm thế/5 sao: Im *Cầm dép*/Lùn: Vâng ạ hìhì)

-Thiên Bình đâu?

Sau khi la lên rồi Xử Nữ mặt hầm hầm đi lên phòng của Thiên Bình, còn mấy bạn kia thì thầm cầu nguyện cho Thiên Bình, khi đến phòng Thiên Bình Xử Nữ đẩy cửa vào cho Thiên Bình một trận thì cảm thấy nhiệt độ trong phòng rất lạnh

-Thiên Thiên, sao bà bật nhiệt độ lạnh quá zậy?

Mấy sao nữ vừa bước vào hỏi không nghe Thiên Bình trả lời thì đưa mắt lên giường thì thấy nó mặt đỏ ửng, mấy đứa kia chạy lại bên cạnh giường, Xử Nữ liền đưa tay sờ trán nó thì phát hiện nó bị sốt biết có người sờ trán mình thì mở mắt ra

-Thiên Thiên, bà có sao không?_Nhân Mã lay người nó hỏi

-Mình không sao đâu bị sốt nhẹ ấy mà_Nó thấy mọi người lo lắng thì trấn an cả đám bằng câu nói của mình

-Nhẹ gì mà nhẹ bà nóng lắm luôn đó_Xử Nữ nghe nó nói thì lên tiếng

-Ừ đúng rồi đó, tui thấy bà bị nặng lắm đó tới tui hồi nãy đứng xa bà 3m còn thấy hơi nóng nữa đó

_Song Ngư thêm mắm thêm muối vào cho câu nói của mình thêm mặn mà

-Đâu có đâu_Nó cười nói

-Không có gì mà không có, bà bệnh vậy hay là tụi mình ở nhà chăm sóc cho bà nha_Bảo Bình lo lắng nói

-Thôi tụi mình đi nhận lớp đi nha?_Nó nói bằng giọng dễ thương hết sức có thể

-Thôi bà bị nặng zậy ở nhà nghỉ dưỡng đi_Bạch Dương nói

-Thôi không lẽ bà nỡ lòng nào để cô bé dễ thương như tui ở nhà hả?_Nó nói mắt long lanh

-Hazzzz, nếu bà muốn đi học zậy thì được thôi, nhưng trước tiên phải để tui kêu bác sĩ khám cho bà cái đã_Câu nói của Xử Nữ làm nó đang ở trên 10 tầng mây rớt xuống cái bịch

-Khỏi zậy sẽ bị trễ học đó, mấy bà về phòng thay đồng phục đi

Nó nói rồi chạy vào phòng tắm làm cả bọn chỉ biết thở dài, 10 phút sau cả đám mặc đồng phục trường đi xuống, đồng phục gồm áo sơ mi trắng tay dài kết hợp với chiếc váy đen cuối váy còn có một diềm trắng cả đám ai cũng mang giày cao gót riêng nó thì mang giày thể thao đế cao màu trắng, xong cả bọn liền nắm tay nhau bị bộ từ nhà đến trường, 30 phút sau đó tụi nó đã đứng trước cái trường được gọi là bạ chà bứ, sau khi chiêm ngưỡng ngôi trường bự chà bá mà không có một bóng người nào thì tụi nó cũng bước vào trường và đi đến phòng hiệu trưởng

“RẦMMMMMMMMMMMMMM”

Vâng cánh cửa đã về với đất mẹ thân yêu, còn người hiệu trưởng vẫn ngồi uống trà đọc báo, khác với những truyện tụi nó đã đọc thì ht phải đứng lên định chửi thấy mặt tụi nó thì sợ đúng không còn hiện tại thì phải ngược lại tụi nó nhìn mặt ông ht à không phải gọi là chị hiệu trưởng thì mới đúng và bây giờ mặt tụi nó đã táy mét

-Chị sao chị ở đây?_Tụi nó hét lên khi thấy người con gái đó

-Chị là hiệu trưởng và trường này là của chị thì chị không ở đây thì ở đâu, mà bộ gặp chị không vui hay sao mà mặt các em táy mét zậy_Chị đó nói nở nụ cười nhẹ nhàng mà làm tụi nó lạnh sống lưng

-Dạ không có_Tụi nó giọng run run

-Ừ mà mai mốt đi từ tốn nhẹ nhàng, lịch sự không được đá cửa nữa nha?

-Vâng ạ_Tụi nó đồng thanh nói

-À mà chị, tụi em học lớp mấy?_Nó lên tiếng hỏi

-Để chị coi, à mấy đứa học lớp 10A3 chung lớp với 6 thằng quỷ kia_Chị đó coi hồ sơ rồi quay qua tụi nó nói.

-Lũ quỷ nào chị?_Song Ngư tò mò hỏi

-Thôi mấy em về lớp đi, các em chỉ cần đi thẳng quẹo phải phòng số ba

-Vâng chào chị_Tụi nó nói xong đi ra ngoài

**************Giới Thiệu**************

Người chị tụi nó sợ tên là Thiên Hoàng Ngọc Trâm, 18 tuổi, chị kết nghĩa của tụi nó và cũng là chị của Song Tử, là người dạy võ cho tụi nó, học cực giỏi nên đã ra trường từ lâu, làm hiệu trưởng trường tụi nó học và cũng có bằng bác sĩ quốc tế, rất đẹp nhưng tới giờ vẫn ế (Lùn:Tại chị khó quá đó/Trâm: Ừ chắc vậy), thương tụi nó vô cùng, tính tình thì bình thường rất dễ thương nhưng khi tức lên là đổ máu cũng chơi, có hôn ước với một người mà chưa từng gặp mặt chỉ có Song Tử là gặp rồi

************Kết thúc giới thiệu***********

vừa vào tụi nó đã nhận được ánh mắt trái tim của tụi con trai và ánh mắt ghen ghét của tụi con gái

-Học sinh mới vào bằng học bổng, giới thiệu đi_Bà cô giáo hách dịch lên tiếng

-Chào mọi người tui tên Nhân Mã, mong mọi người giúp đỡ_NHân Mã cười một cái làm các bạn nam điêu đứng

-Tụi là Song Ngư, mong giúp đỡ_Vẻ mặt e thẹn của Song Ngư đã đánh vào tim tụi con trai

-Còn tui là Bạch Dương_Bạch Dương nói xong nháy mắt một cái làm tụi con trai chết lâm sàn

-Tên Bảo Bình, mong giúp đỡ_Bảo Binh giới thiệu xong lấy cuốn hóa ra đọc

-Xử Nữ, chào_Xử Nữ lạnh lùng

-Thiên Binh_Nó giới thiệu chỉ có cái tên không tại đang bệnh mệt nên hơi bực

-Tìm chỗ đê_Bà cô lại cất lên cái giọng chảnh chọe của bả

Nghe bà cô nói 6 sao chỉ cười nhết mép rồi đi tìm chỗ ngồi, tụi nó đảo mắt quanh lớp rồi dừng lại tại 6 cái bàn cuối lớp và mỗi một cái bàn là một người con trai cực đẹp ngồi và kế bên là”CHỖ TRỐNG” tụi nó đi về phía cuối lớp, tụi con gái trong lớp thì nhìn tụi nó khinh bỉ vì nghĩ tụi nó thấy trai đẹp thì muốn rồi chung và chắc chắn sẽ bị đuổi ra, khi tới bàn còn trống bốn sao nữ hỏi rồi nhận được cái gật đầu thì mới còn xuống còn Xử Nữ, Thiên Bình thì thấy chỗ trống thì ngồi xuống luôn không cần hỏi mà người ngồi kế bên cũng chẳng nói gì, mấy đứa con gái trong lớp vừa ngạc nhiện vừa tức vì tụi nó ngồi bên hotboy mà không bị đuổi ra

Tui nói qua chỗ ngồi cái nha NM-TY, BB-MK ngồi dưới NM-TY, BD-ST ngồi dưới BB-MK, SN-CG ngồi kế NM-TY, XN-KM ngồi dưới SN-CG, TB-SoT, ngồi dưới XN-KM

Cập nhật thông tin chi tiết về Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!