Xu Hướng 2/2023 # Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ # Top 6 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ # Top 6 View

Bạn đang xem bài viết Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

***

“Tâm trạng trầm uất của người thuộc cung Cự Giải có khả năng nhấn chìm bạn trong đại dương chán nản và u sầu. Nỗi sợ hãi được họ khéo léo che giấu bởi sự hài hước, nhưng luôn luôn săn đuổi họ, đó là cảm giác mơ hồ về những nguy hiểm không tên lẩn khuất trong từng góc tối. Họ luôn nhớ mãi những ngày tháng tốt đẹp, có khuynh hướng sống với quá khứ. Cự Giải có xu hướng sử dụng lớp vỏ cứng cỏi bên ngoài để chống lại những tổn thương do người khác mang đến. Họ thường bị tổn thương nhiều và hay “biến mất” trong nỗi đau. Không phải là họ không có khả năng phản kháng lại, nhưng thật sự giây phút đó chỉ là Cự Giải mới hiểu được tại sao cần phải biến mất…”

Bạn thân buông cuốn Horoscope mới tinh vừa vác từ nhà sách về, hút trà sữa cái “rột” và quay sang giựt lấy headphone kín mít của tôi:

“Giờ tính sao? Long ấy?”

“Chả tính sao cả.”

Long là lớp trưởng, năng nổ, mẫu mực, bề ngoài không quá đẹp trai hay nổi bật nhưng tôi biết Long được rất nhiều người trong trường thích. Không thể quên những ngày mùa đông xa lắc xa lơ ấy hai chúng tôi đi bên nhau, chầm chậm, tôi khẽ vùi đôi tay lạnh cóng của mình vào túi áo khoác của Long, năm ngón tay nhẹ nhàng đan thật chặt lấy bàn tay cậu, vẫn nhớ mãi cảm giác trái tim không thôi đập rộn ràng khi chúng tôi vô tình bắt gặp ánh nhìn của nhau trong mỗi tiết học và nụ cười của cậu ấm áp lan tỏa trên môi. Cũng chẳng bao giờ tôi quên nổi buổi chiều đầu xuân, cây bàng trổ những lộc non nhỏ xíu, xanh mỡ màng, tôi ngồi trong quán trà sữa cùng bạn thân, vẫn đeo headphone nghe nhạc Trịnh miên man, và gặp cậu ở đó, với Linh. À, thì ra Linh cũng thích trà sữa socola giống tôi, thì ra cậu cũng thích Linh, như đã từng thích tôi. Chỉ khác là, bạn ấy xinh hơn tôi và giỏi hơn tôi thôi, phải không Long?

“Cậu thích Linh lắm à?”

“Ừ.”

Long phản ứng thản nhiên và bình tĩnh quá đỗi. Ừ mà người dễ thương như Linh, ai chẳng thích. Linh viết lách hay, cuối tuần kì báo nào của trường cũng có ít nhất một bài viết của bạn ấy. Những mẩu truyện tí xíu nhưng sâu sắc và dịu dàng, y như con người bạn ấy vậy.

Tôi và Long chẳng có một lời chia tay chính thức. Cậu và Linh trở thành một cặp, còn tôi cứ mãi mắc kẹt ở đây, với những bản nhạc Trịnh, và những nỗi nhớ dịu dàng về cậu.

Bạn thân bảo: “Một lúc nào đấy mày cũng phải bò ra khỏi cái vỏ cua cứng ngắc ấy và đối diện với sự thật đi. Sự thật là bạn Long đã ra đi, và mày thì cứ như một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.” Tôi chẳng buồn nhìn nó, mải mê ăn hết cốc kem bơ này đến cốc kem bơ khác: “Tao là Cự Giải mà, cái lúc nào đấy của mày còn xa lắm.”

Cận kề ngày tổng kết năm học thì đến lượt tôi và Giang phải dọn dẹp lớp. Quét tước sàn lớp mấy lượt, Giang nằm dài trên băng ghế cuối lớp, đeo tai nghe và lim dim nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Giang là một cậu bạn lạ lùng. Cậu ta học chung lớp Tiếng Pháp với tôi từ khi còn học cấp hai, sau lại học cùng nhau năm lớp mười một, thế nhưng cũng chưa một lần trò chuyện.

Giang cao gầy, luôn luôn ngồi bàn cuối cùng của lớp, hay đeo tai nghe kín mít và lơ đễnh nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Cậu ta khá trầm, ít phát biểu, không tiếp xúc nhiều với ai nhưng lại là học sinh giỏi những môn tự nhiên nhất lớp. Giang có cách giải toán khá ngắn gọn và thông minh, cậu ta luôn là người đầu tiên giải được những bài toán hóc búa và cũng là người đưa ra đáp án nhanh nhất cho những phương trình hóa học khó nhằn. Nhưng mọi người vẫn nghĩ cậu ta kì dị. Chẳng một ai đủ kiên nhẫn để quan tâm tới một kẻ lầm lì và lúc nào cũng có vẻ xa cách như Giang.

Đột nhiên trong tiếng quạt trần chạy vù vù, Giang cất tiếng hỏi: “Nếu tất cả mọi người trong lớp đều nghĩ Phương kì dị thì Phương sẽ làm gì? Kì dị, giống như tôi ấy?”

Tôi dừng lau bảng và ngó xuống cuối lớp, thấy Giang vẫn nằm dài trên băng ghế, im lặng nhìn ra bên ngoài.

“Chẳng ai kì dị cả. Tất cả chúng ta đều là một phiên bản đặc biệt, rất đặc biệt, chỉ cần nhớ như vậy… là đủ rồi.”

Sau khi buông một câu bâng quơ tôi tiếp tục lau bảng. Câu trả lời của tôi rơi tõm vào khoảng không im lặng kì lạ, rơi tõm vào ô cửa sổ lộng gió và chan chứa nắng lung linh ngày hôm ấy…

Sáng sớm, con đường ẩm ướt vì nước mưa, mùi mưa ngai ngái rất nhẹ. Không gian buổi sớm được cơn mưa gột rửa trở nên trong lành, mát mẻ. Tôi chui tọt lên một chuyến xe buýt, đeo một bên tai nghe và bắt đầu mở nhạc Trịnh. Mưa phả lên ô cửa kính những hạt li ti, trong veo. Nhớ những ngày mưa trước, Long chở tôi ngồi vắt vẻo sau lưng lang thang những ngõ ngách lạ lẫm trong thành phố, không mũ nón, không áo mưa. Mưa tạnh, chúng tôi ngồi trong công viên, ăn kem đến khi răng buốt lạnh và quần áo được nắng hong khô thơm tho.

Những kí ức về cậu, những nỗi nhớ về cậu, cứ từng chút một dịu dàng ào về trong tâm trí tôi. Liệu bây giờ cậu cũng có nhớ đến những ngày trong veo như mưa mùa hạ ấy? Liệu cậu có còn nhớ đến tôi, một chút xíu nào hay không? Tôi đưa tay che mắt để giấu đi giọt nước mắt vừa tràn qua khóe mi. Trời mưa, nhạc Trịnh càng da diết đến lạ thường.

“Phương vẫn hay đi học sớm thế này à? Còn hai tiếng nữa lớp Pháp mới bắt đầu mà?”

Tôi quay sang nhìn cậu bạn đã ngồi bên cạnh từ lúc nào. Giang nhoẻn một nụ cười và lôi một hộp sữa tươi trong ba lô ra cho tôi: “Cậu là một người đặc biệt, nhớ không?”

Tôi cầm lấy hộp sữa, đeo nốt tai nghe còn lại vào và buông một câu nhẹ tâng: “Không, tôi chỉ là một con cua rụt cổ, một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.”

Giang chuyển đến ngồi cạnh tôi trong lớp Tiếng Pháp, ban đầu tôi hơi ngạc nhiên, sau rồi cũng chẳng để ý nữa vì cậu ta không có ý muốn trò chuyện, chỉ chăm chú vào bài giảng của cô giáo và đống chữ loằng ngoằng trước mặt.

“Xem phim không?”

Ra khỏi rạp phim ồn ào và đông người, tôi buông tay Giang, đi chầm chậm ven đường, vừa cúi đầu đếm những ô gạch màu đỏ vuông vức.

“Cậu còn thích Long à?” – Giang hỏi bằng giọng cao vút, cái trán rộng nhăn tít lại.

“Ừ.” – Tôi thờ ơ đáp chẳng chút giấu diếm.

Giang nắm lấy cổ tay tôi, giọng lại vút cao lên: “Bây giờ Long và Linh đã là một cặp rồi. Cậu chẳng thể như thế này mãi, tỉnh táo lại đi.”

Giang lại bảo: “Cậu từng nói với tôi tất cả chúng ta đều là những người đặc biệt mà. Cho dù Long không còn thích cậu thì cậu vẫn rất đặc biệt, đúng không? Vì một người mà bỏ lỡ nhiều người khác, có đáng không Phương?”

Tôi bối rối nhìn những viên gạch lát đường, nước mắt cứ chực trào ra. Đúng lúc một chuyến xe buýt dừng lại, chẳng cần biết nó đi về đâu, tôi cuống quít theo dòng người chen chân ào lên xe, lau vội đi giọt nước âm ấm chảy dài qua gò má.

Giang là một cậu bạn kì lạ, như cái cách cậu hay đứng chờ tôi mỗi buổi sáng đi học, cuối tuần rảnh rang cậu chở tôi ngồi sau lưng đi loanh quanh ngoại ô, ghé qua căn gác xép nhỏ xíu nhưng đầy sách cũ của đôi vợ chồng già, những trang sách ngả vàng ướp hương thời gian. Có đôi lúc vu vơ cậu hỏi tôi: “Đã quên được Long chưa?” Ừ, tôi đã quên được Long chưa? Đã thôi tim đập rộn ràng mỗi khi nghĩ về cậu ấy? Đã thôi buồn đặc quánh khi chợt nhớ ra cậu chẳng còn thích mình? Và đã thôi mỗi lần nghe nhạc Trịnh, nhớ cậu đến da diết?

“Ngày mai á, ngày mai chúng mình có lớp Tiếng Pháp mà?”

“Vậy thì bùng học một buổi, một buổi thôi.” – Cậu đáp tỉnh bơ.

Biển khơi lấp lánh ánh nắng dịu dàng, những con sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô bờ. Giang kéo tay tôi đi chân trần trên cát dọc theo bãi biển. Mái nâu mềm của cậu bay tứ tung trong gió biển mặn mòi. Đi chán, tôi ngồi bệt xuống nghịch cát vàng. Bàn tay Giang lùa vào cát mềm mịn tìm lấy tay tôi đan thật chặt. Chúng tôi ngồi trước biển lâu thật lâu, nắm tay nhau và im lặng. Chợt nhận ra tay mình thật nhỏ bé trong lòng bàn tay to rộng của cậu. Cảm giác an yên và dễ chịu chậm rãi len lỏi lên trái tim.

“Bất kể khi nào nhớ tới cậu ấy hãy nghĩ tới mình, được không Phương?”

Giọng Giang nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng sóng ì ầm. Môi cậu ấm nóng nhẹ nhàng lướt qua bờ môi tôi để lại một nụ hôn thật dịu ngọt.

“Giang…” – Tôi mấp máy môi khẽ gọi. Giang đứng dậy kéo tay tôi nhảy qua những con sóng bạc đầu. Nước biển mát lạnh, và nắng cứ dịu dàng…

Một chiều thứ bảy, hai đứa dốc hết ống tiết kiệm chung ra, gom đủ tiền và lóc cóc chạy ra bến xe. Đột nhiên Giang nắm lấy tay tôi thật chặt, môi vẽ một nụ cười ấm áp.

“Long, Linh, bọn mình đến rồi.”

Ánh mắt Long ngỡ ngàng xen chút bối rối, cậu đưa mắt nhìn đôi tay đang nắm chặt của tôi và Giang. Tôi thảng thốt ngước nhìn Giang, cậu vẫn cười thật tươi, nụ cười nhập nhoạng giữa ánh chiều vàng đỏ làm trái tim tôi khẽ run lên nhè nhẹ. Trên xe, nghiêng mình dựa đầu vào vai Giang, lắng nghe tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người bạn phía trước. Giang cúi đầu nhìn tôi cười hiền: “Cậu có tin mình không Phương?” Tôi gật đầu.

“Vậy thì vứt hết những mớ suy nghĩ loằng ngoằng trong đầu cậu đi, được không? Dựa vào vai mình và ngủ, đừng nghĩ tới bất kì chuyện gì cả.”

Tôi cụp mắt, thấy gió và nắng chấp chới qua gò má. “Tớ chẳng thể không suy nghĩ về bất kì chuyện gì được, cảm giác khi bên cậu, cảm giác trái tim len lỏi bao an yên dịu dàng ấy cứ bám theo tớ suốt thôi, Giang ạ.”

Đêm ở biển, gió mát lịm mang theo hơi muối mặn mòi. Tiếng sóng vỗ ì ầm từ khơi xa vọng lại. Bóng đèn vàng đỏ nhấp nháy dưới khu phố mua sắm sầm uất ven biển. Linh là một cô bạn khá dễ thương, cô ấy có vẻ như không biết về mối quan hệ trước đây giữa tôi và Long. Vùi mình sâu trong tấm nệm trắng, tôi im lặng lắng nghe Linh kể về câu chuyện ngọt như viên kẹo tẩm đường của cô ấy, với cậu. Rồi bất ngờ Linh hỏi về cậu bạn đáng yêu đi chung với tôi: “Hai người là một cặp phải không? Phương kể một chút về Giang đi.” Tôi yên lặng một lúc rồi kể cho cô ấy nghe về chàng trai đặc biệt ấy, chàng trai đã đặt lên môi tôi một nụ hôn thật dịu dàng. Và rằng, giữa chúng tôi không phải quan hệ người yêu, nó giống như một mối quan hệ không tên, lửng lơ ở đấy, và chỉ nên ở đấy thôi. Không bắt đầu cũng chẳng có kết thúc, mọi cảm giác an yên dễ chịu ấy sẽ mãi nguyên vẹn như lần đầu. Linh lắng nghe, lâu thật lâu tôi thấy cô ấy sẽ sàng nói: “Ừ, câu chuyện của hai bạn hay thật. Một ngày nào đó tớ sẽ viết một mẩu truyện tặng hai bạn.” Chẳng cần chờ tới ngày đó đâu Giang nhỉ, vì câu chuyện của chúng mình, dù chưa hoàn chỉnh nhưng đã được bắt đầu viết từ ngày hôm đó rồi, ngày tớ nói với cậu, rằng cậu là một người thật đặc biệt. Luôn luôn là như vậy.

Tôi trở dậy từ sáng sớm, xỏ đôi giày bệt đã cũ. Ra khỏi phòng trọ tôi gặp Long, cười gượng gạo rồi quay lưng bỏ ra ngoài. Đột nhiên cậu ở phía sau lưng gọi giật lại.

“Cậu bạn đi cùng Phương, Giang ấy mà, cậu ta… được lắm.”

Tôi mủm mỉm cười gật đầu. Thực ra thì khi đối mặt với cậu không khó khăn như tôi vẫn nghĩ. Tôi từng nghe ở đâu đó, rằng con người ta thường giỏi giữ niềm đau hơn là yêu thương, nhưng niềm đau nào rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian, cái quan trọng là hiện tại, cái mà ta đang nắm giữ. Long là kí ức, một mảng kí ức đẹp, rất đỗi trong trẻo như những ngày mưa mùa hạ mát lành, nhưng cậu vẫn mãi chỉ đi cùng với hai từ “đã từng”.

Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt dọc theo bãi biển, đã thấy Giang lùa đôi chân vào làn nước mát lạnh.

“Giang này, biết gì không? Nếu không có ai đó nắm lấy tay tớ và kéo tớ ra khỏi cái vỏ cua chật chội ấy thì tớ sẽ mãi nằm mãi trong đó hưởng thụ cái cảm giác an toàn mà mình tạo ra mãi thôi. Tớ là một con cua thật hâm, Giang nhỉ?”

Giang kéo tay tôi hòa vào dòng nước biển trong xanh, giữa nắng dịu dàng, cậu cười: “Ừ, và cả ích kỉ nữa Phương ạ. Cái vỏ cua cứng ngắc ấy bảo vệ cậu an toàn, không một ai có thể làm đau cậu nhưng cũng sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn để yêu thương cậu cả, ha ha, tất nhiên trừ những người cực kì yêu mến cậu, như mình đây.”

Rồi Giang bâng quơ vẽ vẽ lên nền trời xanh trong, cậu nhoẻn cười dịu dàng: “Mạnh mẽ lên Cự Giải, mạnh mẽ chui ra khỏi cái vỏ cua ngột ngạt ấy và đá văng nó đi, mạnh mẽ từ bỏ những thứ cũ kĩ để đón nhận yêu thương từ những người xung quanh cậu. Vì có đôi lúc, Phương, cậu sẽ nhận ra thế giới này còn nhiều lắm những điều đẹp đẽ. Quẳng nỗi buồn của ngày hôm qua vào hôm qua và tạo ra những niềm vui mới của ngày hôm nay thôi.”

Giang nói đúng. Tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước mà chẳng cần tới cái vỏ cua ấy nữa, tôi sẽ để lại nó trên bờ biển này, cùng với những nỗi buồn ngớ ngẩn của tuổi mười bảy, bởi vì một phần nào đó, tôi đã học được cách mạnh mẽ, và vì tôi đã có Giang ở bên cạnh. Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

Một ngày nào đó giữa tháng bảy dịu dàng này. 🙂

Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ, Đọc Truyện Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ

Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

***

“Tâm trạng trầm uất của người thuộc cung Cự Giải có khả năng nhấn chìm bạn trong đại dương chán nản và u sầu. Nỗi sợ hãi được họ khéo léo che giấu bởi sự hài hước, nhưng luôn luôn săn đuổi họ, đó là cảm giác mơ hồ về những nguy hiểm không tên lẩn khuất trong từng góc tối. Họ luôn nhớ mãi những ngày tháng tốt đẹp, có khuynh hướng sống với quá khứ. Cự Giải có xu hướng sử dụng lớp vỏ cứng cỏi bên ngoài để chống lại những tổn thương do người khác mang đến. Họ thường bị tổn thương nhiều và hay “biến mất” trong nỗi đau. Không phải là họ không có khả năng phản kháng lại, nhưng thật sự giây phút đó chỉ là Cự Giải mới hiểu được tại sao cần phải biến mất…”

Bạn thân buông cuốn Horoscope mới tinh vừa vác từ nhà sách về, hút trà sữa cái “rột” và quay sang giựt lấy headphone kín mít của tôi:

“Giờ tính sao? Long ấy?”

“Chả tính sao cả.”

Long là lớp trưởng, năng nổ, mẫu mực, bề ngoài không quá đẹp trai hay nổi bật nhưng tôi biết Long được rất nhiều người trong trường thích. Không thể quên những ngày mùa đông xa lắc xa lơ ấy hai chúng tôi đi bên nhau, chầm chậm, tôi khẽ vùi đôi tay lạnh cóng của mình vào túi áo khoác của Long, năm ngón tay nhẹ nhàng đan thật chặt lấy bàn tay cậu, vẫn nhớ mãi cảm giác trái tim không thôi đập rộn ràng khi chúng tôi vô tình bắt gặp ánh nhìn của nhau trong mỗi tiết học và nụ cười của cậu ấm áp lan tỏa trên môi. Cũng chẳng bao giờ tôi quên nổi buổi chiều đầu xuân, cây bàng trổ những lộc non nhỏ xíu, xanh mỡ màng, tôi ngồi trong quán trà sữa cùng bạn thân, vẫn đeo headphone nghe nhạc Trịnh miên man, và gặp cậu ở đó, với Linh. À, thì ra Linh cũng thích trà sữa socola giống tôi, thì ra cậu cũng thích Linh, như đã từng thích tôi. Chỉ khác là, bạn ấy xinh hơn tôi và giỏi hơn tôi thôi, phải không Long?

“Cậu thích Linh lắm à?”

“Ừ.”

Long phản ứng thản nhiên và bình tĩnh quá đỗi. Ừ mà người dễ thương như Linh, ai chẳng thích. Linh viết lách hay, cuối tuần kì báo nào của trường cũng có ít nhất một bài viết của bạn ấy. Những mẩu truyện tí xíu nhưng sâu sắc và dịu dàng, y như con người bạn ấy vậy.

Tôi và Long chẳng có một lời chia tay chính thức. Cậu và Linh trở thành một cặp, còn tôi cứ mãi mắc kẹt ở đây, với những bản nhạc Trịnh, và những nỗi nhớ dịu dàng về cậu.

Bạn thân bảo: “Một lúc nào đấy mày cũng phải bò ra khỏi cái vỏ cua cứng ngắc ấy và đối diện với sự thật đi. Sự thật là bạn Long đã ra đi, và mày thì cứ như một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.” Tôi chẳng buồn nhìn nó, mải mê ăn hết cốc kem bơ này đến cốc kem bơ khác: “Tao là Cự Giải mà, cái lúc nào đấy của mày còn xa lắm.”

Cận kề ngày tổng kết năm học thì đến lượt tôi và Giang phải dọn dẹp lớp. Quét tước sàn lớp mấy lượt, Giang nằm dài trên băng ghế cuối lớp, đeo tai nghe và lim dim nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Giang là một cậu bạn lạ lùng. Cậu ta học chung lớp Tiếng Pháp với tôi từ khi còn học cấp hai, sau lại học cùng nhau năm lớp mười một, thế nhưng cũng chưa một lần trò chuyện.

Giang cao gầy, luôn luôn ngồi bàn cuối cùng của lớp, hay đeo tai nghe kín mít và lơ đễnh nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Cậu ta khá trầm, ít phát biểu, không tiếp xúc nhiều với ai nhưng lại là học sinh giỏi những môn tự nhiên nhất lớp. Giang có cách giải toán khá ngắn gọn và thông minh, cậu ta luôn là người đầu tiên giải được những bài toán hóc búa và cũng là người đưa ra đáp án nhanh nhất cho những phương trình hóa học khó nhằn. Nhưng mọi người vẫn nghĩ cậu ta kì dị. Chẳng một ai đủ kiên nhẫn để quan tâm tới một kẻ lầm lì và lúc nào cũng có vẻ xa cách như Giang.

Đột nhiên trong tiếng quạt trần chạy vù vù, Giang cất tiếng hỏi: “Nếu tất cả mọi người trong lớp đều nghĩ Phương kì dị thì Phương sẽ làm gì? Kì dị, giống như tôi ấy?”

Tôi dừng lau bảng và ngó xuống cuối lớp, thấy Giang vẫn nằm dài trên băng ghế, im lặng nhìn ra bên ngoài.

“Chẳng ai kì dị cả. Tất cả chúng ta đều là một phiên bản đặc biệt, rất đặc biệt, chỉ cần nhớ như vậy… là đủ rồi.”

Sau khi buông một câu bâng quơ tôi tiếp tục lau bảng. Câu trả lời của tôi rơi tõm vào khoảng không im lặng kì lạ, rơi tõm vào ô cửa sổ lộng gió và chan chứa nắng lung linh ngày hôm ấy…

Sáng sớm, con đường ẩm ướt vì nước mưa, mùi mưa ngai ngái rất nhẹ. Không gian buổi sớm được cơn mưa gột rửa trở nên trong lành, mát mẻ. Tôi chui tọt lên một chuyến xe buýt, đeo một bên tai nghe và bắt đầu mở nhạc Trịnh. Mưa phả lên ô cửa kính những hạt li ti, trong veo. Nhớ những ngày mưa trước, Long chở tôi ngồi vắt vẻo sau lưng lang thang những ngõ ngách lạ lẫm trong thành phố, không mũ nón, không áo mưa. Mưa tạnh, chúng tôi ngồi trong công viên, ăn kem đến khi răng buốt lạnh và quần áo được nắng hong khô thơm tho.

Những kí ức về cậu, những nỗi nhớ về cậu, cứ từng chút một dịu dàng ào về trong tâm trí tôi. Liệu bây giờ cậu cũng có nhớ đến những ngày trong veo như mưa mùa hạ ấy? Liệu cậu có còn nhớ đến tôi, một chút xíu nào hay không? Tôi đưa tay che mắt để giấu đi giọt nước mắt vừa tràn qua khóe mi. Trời mưa, nhạc Trịnh càng da diết đến lạ thường.

“Phương vẫn hay đi học sớm thế này à? Còn hai tiếng nữa lớp Pháp mới bắt đầu mà?”

Tôi quay sang nhìn cậu bạn đã ngồi bên cạnh từ lúc nào. Giang nhoẻn một nụ cười và lôi một hộp sữa tươi trong ba lô ra cho tôi: “Cậu là một người đặc biệt, nhớ không?”

Tôi cầm lấy hộp sữa, đeo nốt tai nghe còn lại vào và buông một câu nhẹ tâng: “Không, tôi chỉ là một con cua rụt cổ, một con cua sắp bị luộc chín tới nơi.”

Giang chuyển đến ngồi cạnh tôi trong lớp Tiếng Pháp, ban đầu tôi hơi ngạc nhiên, sau rồi cũng chẳng để ý nữa vì cậu ta không có ý muốn trò chuyện, chỉ chăm chú vào bài giảng của cô giáo và đống chữ loằng ngoằng trước mặt.

“Xem phim không?”

Ra khỏi rạp phim ồn ào và đông người, tôi buông tay Giang, đi chầm chậm ven đường, vừa cúi đầu đếm những ô gạch màu đỏ vuông vức.

“Cậu còn thích Long à?” – Giang hỏi bằng giọng cao vút, cái trán rộng nhăn tít lại.

“Ừ.” – Tôi thờ ơ đáp chẳng chút giấu diếm.

Giang nắm lấy cổ tay tôi, giọng lại vút cao lên: “Bây giờ Long và Linh đã là một cặp rồi. Cậu chẳng thể như thế này mãi, tỉnh táo lại đi.”

Giang lại bảo: “Cậu từng nói với tôi tất cả chúng ta đều là những người đặc biệt mà. Cho dù Long không còn thích cậu thì cậu vẫn rất đặc biệt, đúng không? Vì một người mà bỏ lỡ nhiều người khác, có đáng không Phương?”

Tôi bối rối nhìn những viên gạch lát đường, nước mắt cứ chực trào ra. Đúng lúc một chuyến xe buýt dừng lại, chẳng cần biết nó đi về đâu, tôi cuống quít theo dòng người chen chân ào lên xe, lau vội đi giọt nước âm ấm chảy dài qua gò má.

Giang là một cậu bạn kì lạ, như cái cách cậu hay đứng chờ tôi mỗi buổi sáng đi học, cuối tuần rảnh rang cậu chở tôi ngồi sau lưng đi loanh quanh ngoại ô, ghé qua căn gác xép nhỏ xíu nhưng đầy sách cũ của đôi vợ chồng già, những trang sách ngả vàng ướp hương thời gian. Có đôi lúc vu vơ cậu hỏi tôi: “Đã quên được Long chưa?” Ừ, tôi đã quên được Long chưa? Đã thôi tim đập rộn ràng mỗi khi nghĩ về cậu ấy? Đã thôi buồn đặc quánh khi chợt nhớ ra cậu chẳng còn thích mình? Và đã thôi mỗi lần nghe nhạc Trịnh, nhớ cậu đến da diết?

“Ngày mai á, ngày mai chúng mình có lớp Tiếng Pháp mà?”

“Vậy thì bùng học một buổi, một buổi thôi.” – Cậu đáp tỉnh bơ.

Biển khơi lấp lánh ánh nắng dịu dàng, những con sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô bờ. Giang kéo tay tôi đi chân trần trên cát dọc theo bãi biển. Mái nâu mềm của cậu bay tứ tung trong gió biển mặn mòi. Đi chán, tôi ngồi bệt xuống nghịch cát vàng. Bàn tay Giang lùa vào cát mềm mịn tìm lấy tay tôi đan thật chặt. Chúng tôi ngồi trước biển lâu thật lâu, nắm tay nhau và im lặng. Chợt nhận ra tay mình thật nhỏ bé trong lòng bàn tay to rộng của cậu. Cảm giác an yên và dễ chịu chậm rãi len lỏi lên trái tim.

“Bất kể khi nào nhớ tới cậu ấy hãy nghĩ tới mình, được không Phương?”

Giọng Giang nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng sóng ì ầm. Môi cậu ấm nóng nhẹ nhàng lướt qua bờ môi tôi để lại một nụ hôn thật dịu ngọt.

“Giang…” – Tôi mấp máy môi khẽ gọi. Giang đứng dậy kéo tay tôi nhảy qua những con sóng bạc đầu. Nước biển mát lạnh, và nắng cứ dịu dàng…

Một chiều thứ bảy, hai đứa dốc hết ống tiết kiệm chung ra, gom đủ tiền và lóc cóc chạy ra bến xe. Đột nhiên Giang nắm lấy tay tôi thật chặt, môi vẽ một nụ cười ấm áp.

“Long, Linh, bọn mình đến rồi.”

Ánh mắt Long ngỡ ngàng xen chút bối rối, cậu đưa mắt nhìn đôi tay đang nắm chặt của tôi và Giang. Tôi thảng thốt ngước nhìn Giang, cậu vẫn cười thật tươi, nụ cười nhập nhoạng giữa ánh chiều vàng đỏ làm trái tim tôi khẽ run lên nhè nhẹ. Trên xe, nghiêng mình dựa đầu vào vai Giang, lắng nghe tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người bạn phía trước. Giang cúi đầu nhìn tôi cười hiền: “Cậu có tin mình không Phương?” Tôi gật đầu.

“Vậy thì vứt hết những mớ suy nghĩ loằng ngoằng trong đầu cậu đi, được không? Dựa vào vai mình và ngủ, đừng nghĩ tới bất kì chuyện gì cả.”

Tôi cụp mắt, thấy gió và nắng chấp chới qua gò má. “Tớ chẳng thể không suy nghĩ về bất kì chuyện gì được, cảm giác khi bên cậu, cảm giác trái tim len lỏi bao an yên dịu dàng ấy cứ bám theo tớ suốt thôi, Giang ạ.”

Đêm ở biển, gió mát lịm mang theo hơi muối mặn mòi. Tiếng sóng vỗ ì ầm từ khơi xa vọng lại. Bóng đèn vàng đỏ nhấp nháy dưới khu phố mua sắm sầm uất ven biển. Linh là một cô bạn khá dễ thương, cô ấy có vẻ như không biết về mối quan hệ trước đây giữa tôi và Long. Vùi mình sâu trong tấm nệm trắng, tôi im lặng lắng nghe Linh kể về câu chuyện ngọt như viên kẹo tẩm đường của cô ấy, với cậu. Rồi bất ngờ Linh hỏi về cậu bạn đáng yêu đi chung với tôi: “Hai người là một cặp phải không? Phương kể một chút về Giang đi.” Tôi yên lặng một lúc rồi kể cho cô ấy nghe về chàng trai đặc biệt ấy, chàng trai đã đặt lên môi tôi một nụ hôn thật dịu dàng. Và rằng, giữa chúng tôi không phải quan hệ người yêu, nó giống như một mối quan hệ không tên, lửng lơ ở đấy, và chỉ nên ở đấy thôi. Không bắt đầu cũng chẳng có kết thúc, mọi cảm giác an yên dễ chịu ấy sẽ mãi nguyên vẹn như lần đầu. Linh lắng nghe, lâu thật lâu tôi thấy cô ấy sẽ sàng nói: “Ừ, câu chuyện của hai bạn hay thật. Một ngày nào đó tớ sẽ viết một mẩu truyện tặng hai bạn.” Chẳng cần chờ tới ngày đó đâu Giang nhỉ, vì câu chuyện của chúng mình, dù chưa hoàn chỉnh nhưng đã được bắt đầu viết từ ngày hôm đó rồi, ngày tớ nói với cậu, rằng cậu là một người thật đặc biệt. Luôn luôn là như vậy.

Tôi trở dậy từ sáng sớm, xỏ đôi giày bệt đã cũ. Ra khỏi phòng trọ tôi gặp Long, cười gượng gạo rồi quay lưng bỏ ra ngoài. Đột nhiên cậu ở phía sau lưng gọi giật lại.

“Cậu bạn đi cùng Phương, Giang ấy mà, cậu ta… được lắm.”

Tôi mủm mỉm cười gật đầu. Thực ra thì khi đối mặt với cậu không khó khăn như tôi vẫn nghĩ. Tôi từng nghe ở đâu đó, rằng con người ta thường giỏi giữ niềm đau hơn là yêu thương, nhưng niềm đau nào rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian, cái quan trọng là hiện tại, cái mà ta đang nắm giữ. Long là kí ức, một mảng kí ức đẹp, rất đỗi trong trẻo như những ngày mưa mùa hạ mát lành, nhưng cậu vẫn mãi chỉ đi cùng với hai từ “đã từng”.

Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt dọc theo bãi biển, đã thấy Giang lùa đôi chân vào làn nước mát lạnh.

“Giang này, biết gì không? Nếu không có ai đó nắm lấy tay tớ và kéo tớ ra khỏi cái vỏ cua chật chội ấy thì tớ sẽ mãi nằm mãi trong đó hưởng thụ cái cảm giác an toàn mà mình tạo ra mãi thôi. Tớ là một con cua thật hâm, Giang nhỉ?”

Giang kéo tay tôi hòa vào dòng nước biển trong xanh, giữa nắng dịu dàng, cậu cười: “Ừ, và cả ích kỉ nữa Phương ạ. Cái vỏ cua cứng ngắc ấy bảo vệ cậu an toàn, không một ai có thể làm đau cậu nhưng cũng sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn để yêu thương cậu cả, ha ha, tất nhiên trừ những người cực kì yêu mến cậu, như mình đây.”

Rồi Giang bâng quơ vẽ vẽ lên nền trời xanh trong, cậu nhoẻn cười dịu dàng: “Mạnh mẽ lên Cự Giải, mạnh mẽ chui ra khỏi cái vỏ cua ngột ngạt ấy và đá văng nó đi, mạnh mẽ từ bỏ những thứ cũ kĩ để đón nhận yêu thương từ những người xung quanh cậu. Vì có đôi lúc, Phương, cậu sẽ nhận ra thế giới này còn nhiều lắm những điều đẹp đẽ. Quẳng nỗi buồn của ngày hôm qua vào hôm qua và tạo ra những niềm vui mới của ngày hôm nay thôi.”

Giang nói đúng. Tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước mà chẳng cần tới cái vỏ cua ấy nữa, tôi sẽ để lại nó trên bờ biển này, cùng với những nỗi buồn ngớ ngẩn của tuổi mười bảy, bởi vì một phần nào đó, tôi đã học được cách mạnh mẽ, và vì tôi đã có Giang ở bên cạnh. Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn.

Một ngày nào đó giữa tháng bảy dịu dàng này. 🙂

Hết.

Tình Yêu Nữ Ma Kết Nam Thiên Bình: Nàng Mạnh Mẽ, C…

Tình yêu Nữ Ma Kết nam Thiên Bình: Nàng mạnh mẽ, chàng mềm mỏng

Một trở ngại trong tình yêu Nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình là cả hai đều là người háo thắng nên họ chẳng bao giờ chịu phân thắng bại trong các cuộc tranh luận.

Nữ Ma Kết là một lãnh đạo xuất sắc với trực giác nhạy bén, họ có thể duy trì, chăm sóc cho cả một gia đình không có người đàn ông trụ cột.

Ma Kết là người trọng tình cảm, giữ chữ tín, họ mạnh mẽ tạo cho người khác cảm giác tin tưởng, an tâm. Ma Kết luôn nghiêm túc, thận trọng trong mọi việc, chính sự cẩn thận đó là yếu tố khiến họ thành công trong tương lai.

Những cô gái ấy khi yêu luôn thích những chàng trai biết lắng nghe quan tâm thấu hiểu cho tính cách thất thường của cô ấy. Cô ấy không thích những người đàn ông có tính cách trẻ con và xem nhẹ chuyện tình cảm, những người đàn ông thiếu chân thành thì chắc chắn không thể nào tiếp cận được cô.

Nam Thiên Bình vị tha, biết thích ứng với những thay đổi diễn ra trong cuộc sống của mình và của toàn xã hội. Chàng sâu sắc, lý lẽ đầy mình và luôn sẵn lòng đón nhận mọi ý kiến trái chiều, kể cả là từ phía đối.

Đàn ông Thiên Bình được mệnh danh là quý ông quyến rũ nhất 12 cung hoàng đạo. Nụ cười của chàng có ma lực đến mức có thể cuốn hút bất cứ ai ngay trong cái nhìn đầu tiên. Tuy rằng rất đào hoa nhưng Thiên Bình không phải là một người tùy tiện trong tình yêu. Họ coi trọng cảm giác đầu tiên, sự rung động của con tim hơn là những tiêu chuẩn cứng nhắc.

1. Điểm cộng tình yêu nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình

Theo Mật ngữ 12 chò m sao, nếu Ma Kết và Thiên Bình thật may mắn vì gặp được nhau vì họ luôn nhận được sự tôn trọng, tin tưởng của người yêu. Điều đó khiến cho chàng và nàng vượt qua tất cả khác biệt và dành cho nhau sự tin tưởng tuyệt đối để xây dựng tình yêu ngày một lớn hơn.

Bề ngoài, phụ nữ Ma Kết có vẻ lạnh lùng, cứng nhắc nhưng nếu có được lòng tin của nàng, quý ông Thiên Bình sẽ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác trước sự dịu dàng và tình yêu mà nàng dành cho mình. Mặc dù thuộc tuýp phụ nữ mạnh mẽ, tham vọng, thích chinh phục những đỉnh cao và khao khát được xã hội công nhận nhưng Ma Kết vẫn là người phụ nữ của gia đình. Nàng luôn quan tâm, tận tình chăm sóc những người thân yêu.

Trong tình yêu, chàng rất lãng mạn với nhiều cách thể hiện tình yêu đa dạng và luôn biết nhường nhịn người yêu. Chàng chết mê chết mệt sự quyền lực đầy quyến rũ của phụ nữ Ma Kết và khiến nàng cảm thấy hài hòng khi sẵn sàng dung hòa bản thân để vun đắp mối quan hệ của hai người. Đặc biệt, suy nghĩ cởi mở cho phép người đàn ông Thiên Bình coi trọng sự nghiệp của người yêu Ma Kết.

Yêu nhau, chàng và nàng nhận ra vẻ đẹp của tình yêu có thể lu mờ mọi thứ xung quanh. Cả hai khiến “nửa kia” cảm thấy hạnh phúc và trân trọng từng giây phút bên nhau.

Khi có gia đình, Ma Kết thường có xu hướng hi sinh nhiều, nàng còn không có ý định muốn trở thành một người của công chúng, nàng muốn sau lưng người đàn ông của mình. Nàng khéo léo quán xuyến công việc nhà đồng thời kín đáo gợi mở những ý kiến đắt giá, bổ ích cho chồng con.

Nhưng chàng thiên bình muốn nàng phát triển bản năng của bản thân ở thế giới bên ngoài cánh cửa chứ không phải ở căn nhà nhỏ của cả hai. Nhưng nếu hai người ngồi nói chuyện rõ ràng, khó khăn này có thể được giải tỏa, từ đó sẽ kéo theo những xung đột khác cũng dễ dàng mờ đi.

Mặc dù cả hai đều cho thấy tình dục cực kỳ quan trọng trong đời sống của họ, thế nhưng sự kết hợp này lại thiếu hoạt động tình dục thường xuyên. Họ có cảm giác không có sự hấp dẫn giới tình về đối phương từ những lần gặp đầu tiên và thậm chí họ đã bắt đầu mối quan hệ trên cơ sở hình thành tình bạn trước khi đến với tình yêu.

Thiên Bình thổi vào Ma Kết những làn gió ấm áp, dịu dàng và mê đắm, còn ma kết chữa lành những vết thương lạnh lùng khắc vào cái tôi lạc quan của thiên bình bằng sự nhẫn nại. Và niềm tin giữa hai người được vun đầy hơn.

Đây là cặp đôi sẽ phải nỗ lực rất nhiều để tìm kiếm một ngôn ngữ chung cho thấy họ đủ tôn trọng nhau, ma kết và thiên bình sẽ có cách thể hiện tình yêu theo đúng kiểu cả hai đều hài lòng.

Tuy rằng không công bằng khi tấn công một người vào ngay điểm yếu của họ, nhưng trong một vài tình thế nhất định, chính điều này lại có thể đóng vai trò như một cứu cánh tạo ra lối thoát cho mâu thuẫn giữa Ma Kết và Thiên Bình. Nếu cô gái Ma Kết thông minh có thể nhìn ra thế giới quan của người yêu mình và tuyên bố với chàng rằng nàng đã sai, rồi sẵn lòng thuật lại cả một trường thiên độc thoại về những nhầm lẫn của nàng, Ma Kết sẽ tìm thấy sự hiện diện của phép màu!

Bối rối, không thể cưỡng lại bản năng “cân bằng” của mình, Thiên Bình bắt đầu chỉ ra những điều chưa đúng trong bản độc thoại của Ma Kết, những gì nàng đã bất công với chính mình rồi chàng nhận lấy một nửa trách nhiệm trong toàn bộ mâu thuẫn giữa hai người.

2. Điểm trừ tình yêu nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình

Các quan điểm khác của họ đa phần khác nhau, đặc biệt trong lời nói và hành động. Người đàn ông năng động ưa giao tiếp như Thiên Bình cho rằng tâm trí họ là tài sản lớn nhất của bản thân trong khi Ma Kết hoàn toàn không quan tâm đến quan điểm này, Ma Kết muốn mọi thứ phải có kết quả rõ ràng. Điều này không dễ đưa Thiên Bình và Ma Kết vào một mối quan hệ tình cảm lãng mạn.

Mâu thuẫn giữa họ nảy sinh khi Thiên Bình muốn người phụ nữ của đời mình phát triển bản năng của nàng ở mọi nơi trên thế giới, ngoại trừ ngôi nhà của họ. Yêu và được yêu Ma Kết là một niềm hạnh phúc của chàng nhưng Thiên Bình không muốn mình là “sự nghiệp” của đời nàng.

Theo sau nỗi buồn luôn là đam mê, là cảm giác tha thứ và được tha thứ. Nàng Ma Kết có thể chịu mọi thử thách, cám dỗ… nhưng nàng buộc phải đầu hàng nụ cười trong vắt của Thiên Bình.

Một trở ngại khác trong tình yêu Nữ Ma Kết – Nam Thiên Bình là cả hai đều là người háo thắng nên họ chẳng bao giờ chịu phân thắng bại trong các cuộc tranh luận. Trong khi Ma Kết cảm thấy khó chịu với sự lạc quan thái quá và thiếu quyết đoán thì Thiên Bình lại cảm thấy buồn cười với sự thiếu hài hước của Ma Kết.

Khi yêu một người thuộc cung Ma Kết chắc chắn rằng Thiên Bình phải kìm nén rất nhiều. Đôi khi Ma Kết quá nghiêm khắc con người tự do của Thiên Bình, điều này khiến anh chàng đang cảm thấy bản thân đang bị phán xét quá nhiều thậm chí còn cảm thấy sợ hãi.

Trở ngại lớn nhất giữ họ còn là sự thấu hiểu nhau nhưng nếu họ có thể duy trì lý trí của bản thân trong những cuộc nói chuyện, sự thận trọng có thể giúp họ có đủ hiểu biết để đưa cuộc nói chuyện trở nên thú vị hơn, thúc đẩy nhau xây dựng nền tảng tốt hơn cho cuộc nói chuyện sau, họ có thể có rất nhiều niềm vui mà những cung hoàng đạo khác không thể hiểu được.

Họ sẽ gặp khó khăn và xung đột trong vấn đề chi tiêu tiền bạc khi chàng ma kết tiết kiệm còn nàng thiên bình thích tiêu xài. Xung đột trong việc ai sẽ là người dẫn đầu trong cuộc sống khi cả hai đều là cung tiên phong. Thật may rằng những lần cãi vã lệch pha ấy không dẫn mối quan hệ của cả hai vào ngõ cụt.

Thiên Bình và Ma Kết đều là những người coi trọng người yêu, rất chú ý cách người khác nhìn nhận về mình, sẵn sàng tiếp thu và thay đổi để bản thân trở nên tốt đẹp hơn trong mắt đối phương.

Thông tin trong bài viết chỉ mang tính chất tham khảo!

Ngọc Hân!

Ngày 4/7 Là Cung Gì? Khám Phá Đặc Điểm Cự Giải Mạnh Mẽ, Đáng Tin Cậy

Nắm chắc số mệnh, tính cách, ưu khuyết điểm của bản thân là chìa khóa để mỗi người tự giải quyết các tình huống trong cuộc sống. Những người sinh ngày 4/7 có thể chọn được con đường đi đúng đắn của bản thân, lên kế hoạch chuẩn bị cho tương lai thông qua tìm hiểu người sinh ngày 4/7 là cung gì.

Ngày 4/7 là cung Cự Giải, hình dạng thể hiện là một chiếc vòng, phù hợp với cung Ma Kết. Ngày 4/7 là ngày giải phóng, giành độc lập, nó mang một nguồn năng lượng mạnh mẽ để thoát khỏi gông cùm và xiềng xích dưới bất kỳ hình thức nào. Sự kết hợp giữa sao Thổ và sao Thiên Vương luôn kể câu chuyện về nơi ranh giới hữu hình gặp ranh giới vô hình, nơi vật chất trở thành một làn sóng ánh sáng và nơi da của chúng ta tiếp xúc với không khí xung quanh.

Biểu tượng Sabian đại diện cho người tò mò ngày 4 tháng 7 là cung gì thuộc cung Cự Giải trong bất kỳ năm nào không phải là năm nhuận là một người phụ nữ Trung Quốc đang cho con bú Aura của ai đó tiết lộ rằng đứa bé là đầu thai của một người thầy vĩ đại.

Biểu tượng Sabian của năm nhuận là bàn tay có ngón cái nổi bật được tổ chức để học tập. Hai biểu tượng này nói về việc nghiên cứu dưới mọi hình dạng, hình thức và kể câu chuyện về mọi thứ mà người sinh ngày này sẽ học được trong cuộc đời. Có nhiều điều rộng lớn và quan trọng ẩn chứa trong hiện thực, hiển nhiên hàng ngày, từ đó con người tự tìm ra ý nghĩa và mục đích cao cả để sinh tồn.

2.1 Cung Cự Giải sinh ngày 4-7

Mục đích sống của người tìm kiếm ngày 4/7 là cung gì là vượt qua bản ngã, xung đột và rắc rối với quyền lực để đạt đến sự thân mật, tha thứ và yêu thương. Câu chuyện của họ là câu chuyện của tổ tiên, điển hình với dấu hiệu của Cự Giải, nhưng đòi hỏi trách nhiệm phải được thực hiện cũng như sự nghiêm túc để thoát khỏi xiềng xích của các bậc tiền bối đè nặng họ.

Cự Giải tìm hiểu sinh ngày 4/7 thuộc cung gì có nhiệm vụ quan trọng là phải thấy được sự khác biệt giữa những việc nên làm và những thứ thậm chí không cần phải cân nhắc. Họ cần tạo ra nền tảng cho các giải pháp sáng tạo, như thể bản thân nhất định làm một sân bay cho điểm hạ cánh quan trọng nhất của các sáng tạo tới thế giới thực tại.

Trái tim của người tò mò ngày 4 tháng 7 cung gì thuộc chòm sao Cự Giải đôi khi đóng băng lại nhiều năm đến khi họ đạt đến mức tự do cá nhân cho phép mới thực sự được mở ra cho người đứng trước mặt mình.

Cự Giải ngày 4/7 có thể bước vào mối quan hệ nghiêm túc đầu tiên sớm hoặc bắt đầu hẹn hò muộn, nhưng dù thế nào đi nữa, cuộc sống tình yêu của họ là vấn đề thời gian và họ sẽ cảm thấy áp lực về điểm này cũng như trách nhiệm trên mỗi bước đường. Điều quan trọng là họ không nên chọn bạn đời dựa trên đồng hồ sinh học hay những kỳ vọng của môi trường xung quanh và gia đình.

Những người tìm hiểu ngày 4/7 là cung gì xuất sắc trong các công việc như kinh doanh của gia đình, họ sẽ là những nhà sử học, cổ sinh vật học, toán học thành công, những người phát minh ra các phương trình mới của cuộc sống mỗi ngày và biết cách thiết lập nền tảng cho ngôi nhà mà bản thân mong muốn được sống.

Celadonite trong thạch anh mang lại lượng năng lượng chữa bệnh phù hợp cho những Cự Giải là đáp án cho câu hỏi sinh ngày 4 tháng 7 thuộc cung gì. Một món quà sinh nhật cho người sinh vào ngày này không cần phải hoành tráng hay đắt tiền nhưng phải chu đáo và hữu ích. Bản chất của họ chủ yếu là thực tế, họ muốn một cái gì đó mà họ có thể sử dụng, cho phép bản thân phát triển và thực hiện những trải nghiệm mới trong thói quen lành mạnh.

Ưu điểm mà Cự Giải thắc mắc sinh ngày 4/7 thuộc cung nào có là sự tập trung vào mục tiêu, tham vọng và hiểu được hậu quả việc làm của mình. Họ mạnh mẽ, bền bỉ và cực kỳ đáng tin cậy như những người bạn hoặc người bạn tâm giao. Mặc dù vậy, khuyết điểm là người sinh vào ngày này chứa đầy những suy nghĩ phiền muộn, có thể bị lôi kéo bởi cảm xúc tiêu cực, những ký ức mà họ không biết cách chuyển hóa nên chúng sẽ kéo họ vào hoàn cảnh có hại làm suy yếu ranh giới của họ.

Hãy nhớ rằng, bất cứ ai cũng đều có thế mạnh và hạn chế riêng, thấu hiểu bản thân chính là biện pháp hiệu quả để tháo gỡ nút thắt trong bất cứ hoàn cảnh nào. Người sinh ngày 4/7 đừng bỏ qua nội dung về cung hoàng đạo, tính cách của bản thân để mỗi ngày hoàn thiện mình hơn, tự thấu hiểu bản thân trong mọi hoàn cảnh.

Xử Nữ Mạnh Mẽ Hơn Bạn Nghĩ

Nhắc tới Xử Nữ, người ta có thể nói ngay tới là một con người đa sầu đa cảm suy nghĩ nhiều và hay buồn bã. Sai rồi. Xử Nữ mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì bạn nghĩ.

Khi Xử Nữ buồn bã, Xử Nữ có thể ngửa đầu mà cười, dù nụ cười ấy là nuốt nước mắt vào trong, nhưng Xử Nữ tự bảo với bản thân rằng, phải cười, để quên đi nỗi đau trong lòng.

Khi Xử Nữ chờ đợi, Xử Nữ luôn tự bảo với mình rằng, mọi chuyện sẽ tốt, và thứ mình chờ sẽ trở về.

Khi những mối quan hệ rạn vỡ, Xử Nữ tự nói với bản thân rằng, không được buồn, là những người bạn ấy đã đánh mất Xử Nữ, và là cơ hội cho Xử Nữ tìm kiếm những người yêu thương Xử Nữ thật lòng thay vì những người chỉ làm tổn thương Xử Nữ.

Khi Xử Nữ vuột mất cơ hội, Xử Nữ tự nói với mình rằng, đó là kinh nghiệm để lần sau nắm lấy cơ hội vững vàng hơn.

Khi Xử Nữ chiếm hữu, giận dữ vì sự thờ ơ, Xử Nữ tự bảo rằng, rồi họ sẽ nhìn thấy sự yêu thương của mình mà nhận ra, và họ tự nói với mình rằng, nếu yêu thương không còn, họ sẽ buông tay, cho đối phương cái tự do mình muốn, và sẽ tự quay về bên họ khi đủ sẵn sàng cho một tình cảm thật sự.

Khi Xử Nữ rơi vào hố sâu tuyệt vọng, Xử Nữ sẽ đau đớn tận cùng nhưng sẽ bất chấp vượt lên, thách thức hoàn cảnh, đạp lên nghịch lũ mà sống.

Xử Nữ, dù có đau, có buồn, có khóc, cũng là một cung có thể thấm thẩu mọi thứ, xuyên cùng tận ngọn, để có thể dồi dào nuôi dưỡng những mầm hy vọng hạnh phúc.

Chỉ có điều, ai đó sẽ giúp Xử Nữ hiểu rằng: đôi khi mọi thứ họ hy vọng, mọi thứ họ cần lại không đến dễ dàng, hãy chấp nhận và dừng lại. Hướng đến những mục đích mới là cách dễ nhất để Xử Nữ tự thay đổi, xóa bỏ các cảm xúc chán nản, mệt mỏi.

Cập nhật thông tin chi tiết về Nàng Cự Giải Mạnh Mẽ trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!