Xu Hướng 3/2024 # Hành Trình Hạnh Phúc : Chap 52: Kì Tích Bữa Sáng? (4) # Top 11 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Hành Trình Hạnh Phúc : Chap 52: Kì Tích Bữa Sáng? (4) được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Căn lầu mà có phòng Xà Phu… khá u ám. Cả bọn khẽ rùng mình.

Đứng trước cánh cửa, cả bọn nhìn nhau. Từng người lên tiếng:

Đứng trước cánh cửa, cả bọn nhìn nhau. Từng người lên tiếng:

-Tớ lo mình sẽ đánh thức thầy…_Dương dương nói nhỏ.

-Tớ lo mình sẽ đánh thức thầy…_Dương dương nói nhỏ.

-Lo gì? Chắc cứ xông vô thôi._Sư sư nói thì thế chứ anh chàng cũng lén lút lắm.

-Lo gì? Chắc cứ xông vô thôi._Sư sư nói thì thế chứ anh chàng cũng lén lút lắm.

-Hông biết cô Thiên Hạt có ở trong không…?_Bảo bảo thì thầm.

-Hông biết cô Thiên Hạt có ở trong không…?_Bảo bảo thì thầm.

-Chắc có đấy! Cô lôi thầy xềnh xệch như vậy mà…_Song song vuốt cằm.

-Chắc có đấy! Cô lôi thầy xềnh xệch như vậy mà…_Song song vuốt cằm.

-Nhỏ miệng lại. Lỡ mình làm ảnh hưởng gì thì sao!_Giải giải nhắc nhở.

-Nhỏ miệng lại. Lỡ mình làm ảnh hưởng gì thì sao!_Giải giải nhắc nhở.

-Ảnh hưởng? Thầy và cô ấy hả? Hai người đó hẹn hò à?_Mã mã thắc mắc.

-Ảnh hưởng? Thầy và cô ấy hả? Hai người đó hẹn hò à?_Mã mã thắc mắc.

-Xàm quá! Giờ có vào không?_Yết yết bực mình.

-Xàm quá! Giờ có vào không?_Yết yết bực mình.

-Nè! Hình như tớ nghe có tiếng xì xầm bên trong…_đôi tai thính của Xử xử (chắc chơi với Sư sư lâu quá nên ảnh hưởng) phát hiện điều gì đó.

-Nè! Hình như tớ nghe có tiếng xì xầm bên trong…_đôi tai thính của Xử xử (chắc chơi với Sư sư lâu quá nên ảnh hưởng) phát hiện điều gì đó.

-Hả hả? Nghe cái gì vậy?_Bình bình hào hứng.

-Hả hả? Nghe cái gì vậy?_Bình bình hào hứng.

-Im lặng mới nghe được chứ._Ngưu bịch miệng Bình bình lại.

-Im lặng mới nghe được chứ._Ngưu bịch miệng Bình bình lại.

-Um… các cậu à… chúng ta có vào không vậy?_Ngư ngư cười trừ lên tiếng.

-Um… các cậu à… chúng ta có vào không vậy?_Ngư ngư cười trừ lên tiếng.

-Phiền mấy cậu quá đi! Mở hé cửa coi trước là được!_Kết kết nhăn nhó.

-Phiền mấy cậu quá đi! Mở hé cửa coi trước là được!_Kết kết nhăn nhó.

Mọi người: Ờ ha!

Mọi người: Ờ ha!

Kétttttttttt…

Kétttttttttt…

Cánh cửa màu nâu gỗ sồi mở hé dần…

Cánh cửa màu nâu gỗ sồi mở hé dần…

-Hạt à, Phu yêu Hạt!_cái giọng nói nam tính đi xuyên qua từng cái lỗ tai.

-Hạt à, Phu yêu Hạt!_cái giọng nói nam tính đi xuyên qua từng cái lỗ tai.

Mọi người đơ cứng toàn tập. Cái… gì… vậy…???!!!

Mọi người đơ cứng toàn tập. Cái… gì… vậy…???!!!

Để ý sang chỗ Thiên Hạt. Cô đang ngơ ngác nhìn Xà Phu. Mặt ai cũng ửng hồng.

Để ý sang chỗ Thiên Hạt. Cô đang ngơ ngác nhìn Xà Phu. Mặt ai cũng ửng hồng.

Bỗng nhiên chân Kết kết bị mất thăng bằng và cả đám ngã nhào.

Bỗng nhiên chân Kết kết bị mất thăng bằng và cả đám ngã nhào.

Bịchhhhhhhhhh…

Bịchhhhhhhhhh…

Hai khuôn mặt đang ửng hồng cũng hướng về chỗ đám vịt loi nhoi. Im lặng… Cái sự im lặng đáng ghét lại bao trùm mọi người một lần nữa.

Hai khuôn mặt đang ửng hồng cũng hướng về chỗ đám vịt loi nhoi. Im lặng… Cái sự im lặng đáng ghét lại bao trùm mọi người một lần nữa.

-Dạ… cô… Thiên Hạt và thầy Xà Phu… mời hai người xuống ăn sáng…_Giải giải mở miệng.

-Dạ… cô… Thiên Hạt và thầy Xà Phu… mời hai người xuống ăn sáng…_Giải giải mở miệng.

Cả hai gật đầu. Hai khuôn mặt kia có vẻ vẫn chưa hết đỏ.

Cả hai gật đầu. Hai khuôn mặt kia có vẻ vẫn chưa hết đỏ.

Cả đám vịt loi nhoi cũng nhanh chóng xuống bếp trước khi khuôn mặt nổ tung vì cảnh nào đó hơn cả ban nãy.

Cả đám vịt loi nhoi cũng nhanh chóng xuống bếp trước khi khuôn mặt nổ tung vì cảnh nào đó hơn cả ban nãy.

Tại nhà bếp…

Tại nhà bếp…

Mọi người từ tốn tận hưởng buổi sáng ngon lành. Có vẻ như họ đã quên vụ ban nãy.

Mọi người từ tốn tận hưởng buổi sáng ngon lành. Có vẻ như họ đã quên vụ ban nãy.

Hai nhân vật chính hiện tại thì vừa ăn vừa “đỏ”.

Hai nhân vật chính hiện tại thì vừa ăn vừa “đỏ”.

Bàn ăn sáng thịnh soạn mà Giải giải đã dọn ra được “xử lý” sau 15 phút.

Bàn ăn sáng thịnh soạn mà Giải giải đã dọn ra được “xử lý” sau 15 phút.

Mọi người dọn dẹp rồi trở về Ký Túc Xá nhanh chóng. Như một cách chuồng nhanh nhất.

Mọi người dọn dẹp rồi trở về Ký Túc Xá nhanh chóng. Như một cách chuồng nhanh nhất.

Thiên Hạt và Xà Phu hiểu tại sao cả bọn “rút quân” nhanh vậy nhưng…

Thiên Hạt và Xà Phu hiểu tại sao cả bọn “rút quân” nhanh vậy nhưng…

-CHỒNG CHÉN DĨA ĐANG CAO NGẤT MÀ LẠI TRỐN VỀ LÀ SAO?!

-CHỒNG CHÉN DĨA ĐANG CAO NGẤT MÀ LẠI TRỐN VỀ LÀ SAO?!

Tính đến thời điểm hiện tại là 9h30 AM, tại Ký Túc Xá của lớp 10Z, chúng ta có một cái “chợ Bà Chiểu” siêu ngáo đá đang xem chương trình… Chúc Bé Ngủ Ngon…

Tính đến thời điểm hiện tại là 9h30 AM, tại Ký Túc Xá của lớp 10Z, chúng ta có một cái “chợ Bà Chiểu” siêu ngáo đá đang xem chương trình… Chúc Bé Ngủ Ngon…

Dương dương ngồi xếp bàn trên ghế sa-lông gác hai tay ra sau gáy nhìn vào cái màn hình TV một cách vô định, trông như bà bán cá.

Dương dương ngồi xếp bàn trên ghế sa-lông gác hai tay ra sau gáy nhìn vào cái màn hình TV một cách vô định, trông như bà bán cá.

Bảo bảo thì chơi bạo hơn cơ. Nằm dài như con lươn dưới nền gạch trắng mát lạnh, tay liên tù tì bóc bánh ăn và nhìn chằm chằm vào cái màn hình TV kia. Tóm gọn, đây là bà bán chổi đang ăn bánh chờ khách.

Bảo bảo thì chơi bạo hơn cơ. Nằm dài như con lươn dưới nền gạch trắng mát lạnh, tay liên tù tì bóc bánh ăn và nhìn chằm chằm vào cái màn hình TV kia. Tóm gọn, đây là bà bán chổi đang ăn bánh chờ khách.

Tiếp theo là Giải giải, được mệnh danh là ngoan hiền học giỏi. Nhưng cô hiện tại đang… ngủ thẳng cẳng trên người Mã mã một cách vô cùng tự nhiên. Tưởng tượng thử xem, con gái con đứa kiểu gì mà nằm ngủ trên người con trai nhà người ta giữa thanh thiên bạch nhật như vậy?

Tiếp theo là Giải giải, được mệnh danh là ngoan hiền học giỏi. Nhưng cô hiện tại đang… ngủ thẳng cẳng trên người Mã mã một cách vô cùng tự nhiên. Tưởng tượng thử xem, con gái con đứa kiểu gì mà nằm ngủ trên người con trai nhà người ta giữa thanh thiên bạch nhật như vậy?

Yết yết – thanh niên lạnh lùng nghiêm túc của lớp 10Z – đang “bốc cháy” vì… anh chàng ngang ngược Xử xử đang ôm chặt cô trong lòng. Vừa ôm vừa tựa cằm vừa đọc sách. Yết yết thì cố nuốt nước bọt “chịu đựng”… trong hạnh phúc.

Yết yết – thanh niên lạnh lùng nghiêm túc của lớp 10Z – đang “bốc cháy” vì… anh chàng ngang ngược Xử xử đang ôm chặt cô trong lòng. Vừa ôm vừa tựa cằm vừa đọc sách. Yết yết thì cố nuốt nước bọt “chịu đựng”… trong hạnh phúc.

Xem nào, chúng ta có gì đây nhỉ? Một chuyên gia trang điểm đang mày mò túi trang sức? Không! Một cô nàng tên Bình bình người mẫu đang buôn dưa lê về những món trang sức một cách thao thao bất duyệt.

Xem nào, chúng ta có gì đây nhỉ? Một chuyên gia trang điểm đang mày mò túi trang sức? Không! Một cô nàng tên Bình bình người mẫu đang buôn dưa lê về những món trang sức một cách thao thao bất duyệt.

Và cuối cùng trong hội con gái – Ngư ngư ngây thơ dịu hiền. Cô nành đang chăm chú xem TV mà không nhớ rằng mình đang dựa vào người Kết kết bên cạnh. Lâu lâu cô còn ngáp nhẹ mà dịu dịu cái đầu vào vai Kết kết làm anh chàng cứng đờ.

Và cuối cùng trong hội con gái – Ngư ngư ngây thơ dịu hiền. Cô nành đang chăm chú xem TV mà không nhớ rằng mình đang dựa vào người Kết kết bên cạnh. Lâu lâu cô còn ngáp nhẹ mà dịu dịu cái đầu vào vai Kết kết làm anh chàng cứng đờ.

Đến hội con trai, nổi bật là Sư sư. Không biết là Sư sư có cái gì với Dương dương không mà ảnh lại nằm lên đùi Dương dương một cách rất ư là tự nhiên. Mà không phải nằm thường, nằm ngủ. Cũng không phải ngủ thường, ngủ như mấy ăn mày ngoài chợ, ngáy như trống.

Đến hội con trai, nổi bật là Sư sư. Không biết là Sư sư có cái gì với Dương dương không mà ảnh lại nằm lên đùi Dương dương một cách rất ư là tự nhiên. Mà không phải nằm thường, nằm ngủ. Cũng không phải ngủ thường, ngủ như mấy ăn mày ngoài chợ, ngáy như trống.

Đến Song song của chúng ta, ảnh đang là “gối gác chân” hoàn hảo của “bà bán chổi” Bảo bảo. Nhưng thay vì than phiền, ảnh lại đi… nối tiếp sự nghiệp “bà bán chổi đợi khách” của Bảo bảo. Quả là một cặp đôi “hoàn hảo”.

Đến Song song của chúng ta, ảnh đang là “gối gác chân” hoàn hảo của “bà bán chổi” Bảo bảo. Nhưng thay vì than phiền, ảnh lại đi… nối tiếp sự nghiệp “bà bán chổi đợi khách” của Bảo bảo. Quả là một cặp đôi “hoàn hảo”.

Mã mã – “cái gối miễn phí” của Giải giải – đang chăm chú nhìn người con gái ngủ-siêu-tự-nhiên-kia mỉm cười. Vuốt nhẹ mái tóc dài mượt rồi mỉm cười, đôi mắt tinh nghịch chốc lại dâng lên cảm giác yêu thương sâu sắc. Phải chăng có gì đó đang nảy nở?

Mã mã – “cái gối miễn phí” của Giải giải – đang chăm chú nhìn người con gái ngủ-siêu-tự-nhiên-kia mỉm cười. Vuốt nhẹ mái tóc dài mượt rồi mỉm cười, đôi mắt tinh nghịch chốc lại dâng lên cảm giác yêu thương sâu sắc. Phải chăng có gì đó đang nảy nở?

Anh chàng Xử xử của chúng ta đang làm gì nhỉ? Như đã nói, ảnh vừa ôm vừa tựa cằm vừa đọc sách. Dù biết Yết yết (của anh) đang mồ hôi ròng ròng nhưng anh lại mỉm cười. Nhớ lại những ngày sống cùng Yết yết lác xưa, anh lại cảm thấy “cái gì đó” trong anh nhiều hơn. Như bây giờ, anh chỉ có thể làm như thế này.

Anh chàng Xử xử của chúng ta đang làm gì nhỉ? Như đã nói, ảnh vừa ôm vừa tựa cằm vừa đọc sách. Dù biết Yết yết (của anh) đang mồ hôi ròng ròng nhưng anh lại mỉm cười. Nhớ lại những ngày sống cùng Yết yết lác xưa, anh lại cảm thấy “cái gì đó” trong anh nhiều hơn. Như bây giờ, anh chỉ có thể làm như thế này.

Ồ ồ! Chúng ta đã quên mất điểm qua trọng ban nãy. Cô nàng tên Bình bình người mẫu đang buôn dưa lê về những món trang sức một cách thao thao bất duyệt với ai nhỉ? Với Ngưu ngưu tội nghiệp đấy. Anh chàng đang vảnh tai lên hết sức để có thể nghe cô nói. Nghe buồn ngủ lắm nhưng vẫn phải cố nghe. Và anh chàng cũng có một câu hỏi khá đơn thuần:

Ồ ồ! Chúng ta đã quên mất điểm qua trọng ban nãy. Cô nàng tên Bình bình người mẫu đang buôn dưa lê về những món trang sức một cách thao thao bất duyệt với ai nhỉ? Với Ngưu ngưu tội nghiệp đấy. Anh chàng đang vảnh tai lên hết sức để có thể nghe cô nói. Nghe buồn ngủ lắm nhưng vẫn phải cố nghe. Và anh chàng cũng có một câu hỏi khá đơn thuần:

-Cô ấy nói nhiều như vậy từ khi nào thế?

-Cô ấy nói nhiều như vậy từ khi nào thế?

Và cuối cùng trong danh sách – Kết kết. Cái anh chàng đang và đã đơ cứng toàn tập vì sự đáng yêu không chịu nổi của Ngư ngư. Ảnh chỉ biết ngồi không cử động để mắc công đã động đến Ngư ngư thì không hay.

Và cuối cùng trong danh sách – Kết kết. Cái anh chàng đang và đã đơ cứng toàn tập vì sự đáng yêu không chịu nổi của Ngư ngư. Ảnh chỉ biết ngồi không cử động để mắc công đã động đến Ngư ngư thì không hay.

Và cứ thế, cái “chợ Bà Chiểu” cứ như vậy cho đến khi…

Và cứ thế, cái “chợ Bà Chiểu” cứ như vậy cho đến khi…

-CHÁY NHÀ!!!_tiếng hét thất thanh của Giải giải đánh động mọi thứ.

-CHÁY NHÀ!!!_tiếng hét thất thanh của Giải giải đánh động mọi thứ.

Mọi người: Hả?!

Mọi người: Hả?!

-Sao vậy? Cậu mơ thấy gì à?_Mã mã lo lắng hỏi.

-Sao vậy? Cậu mơ thấy gì à?_Mã mã lo lắng hỏi.

-Mình… mơ thấy… một ngôi nhà bốc cháy rất lớn… giữa trời mưa tầm tã… đám cháy đó… gần như thiêu rụi mọi thứ… và ở đó tớ đang ở bên trong căn nhà đó…_mi mắt cô ươn ướt, người cô run run.

-Mình… mơ thấy… một ngôi nhà bốc cháy rất lớn… giữa trời mưa tầm tã… đám cháy đó… gần như thiêu rụi mọi thứ… và ở đó tớ đang ở bên trong căn nhà đó…_mi mắt cô ươn ướt, người cô run run.

-Chắc chỉ là mơ thôi… không sao đâu!_Ngư ngư an ủi.

-Chắc chỉ là mơ thôi… không sao đâu!_Ngư ngư an ủi.

-Ừ! Cậu đừng sợ. Có tụi tớ ở đây mà!_Bình bình nhẹ nhàng.

-Ừ! Cậu đừng sợ. Có tụi tớ ở đây mà!_Bình bình nhẹ nhàng.

-Tụi con trai tụi này sẽ bảo vệ các bạn gái mà!_hội nam đồng thanh vui vẻ.

-Tụi con trai tụi này sẽ bảo vệ các bạn gái mà!_hội nam đồng thanh vui vẻ.

Riêng Dương dương, Bảo bảo và Yết yết thì cười trừ nhưng ánh mắt hiện rõ sự lo lắng.

Riêng Dương dương, Bảo bảo và Yết yết thì cười trừ nhưng ánh mắt hiện rõ sự lo lắng.

Tại sao vậy?

Tại sao vậy?

Sao Giải giải lại mơ thấy như vậy?

Sao Giải giải lại mơ thấy như vậy?

Sao Dương dương, Bảo bảo và Yết yết thì cười trừ nhưng ánh mắt hiện rõ sự lo lắng?

Truyện convert hay : Cao Lãnh Đại Thúc, Sủng Thê Vô Độ!

Sao Dương dương, Bảo bảo và Yết yết thì cười trừ nhưng ánh mắt hiện rõ sự lo lắng?

Đọc Chap 22: Hạnh Phúc Đong Đầy

– Tại sao cô lại muốn chiến tranh xảy ra chứ?… Song Ngư hỏi nhưng bàn tay nhỏ nhắn vẫn đang nắm chặt lấy gấu váy một cách run rẩy. Tuy cái cảnh nhân vật chính hỏi kẻ đứng đầu phe ác tại sao lại muốn phá hủy Trái Đất đã quá quen thuộc rồi, nhưng không hiểu sao trong lòng cô lại cứ nơm nớp lo sợ. So với điệu bộ rụt rè của Song Ngư, Nhân Mã vẫn đứng yên không nhúc nhích dù chỉ là 1mm. Đôi đồng tử đỏ rung động mạnh rồi lại nhanh chóng trở lại như cũ, che giấu đi nỗi sợ hãi sâu trong tâm can. – Tại sao nhỉ?…- Nhân Mã lẩm bẩm câu nói đó như tự nói với bản thân mình – Tôi… Tôi thực sự không thích chiến tranh chút nào… Chiến tranh xảy ra, sẽ có rất nhiều người bị giết, cả bạn bè của chúng ta cũng vậy… Tôi thực sự không muốn chiến đấu… Cả hai loài chúng ta không thể sống trong hòa bình sao?- Song Ngư bất giác run lên, khóe mắt từ khi nào cũng bắt đầu mọng nước – …Nếu được thế thì tốt quá còn gì… Nhân Mã khẽ thở dài một tiếng rồi ngước nhìn tấm gương bạc đối diện mình. Song Ngư im lặng không nói gì bởi cô có thể cảm nhận được một nỗi buồn vô hình từ sâu trong con mắt của cô gái bên cạnh, chắc hẳn phải có một lý do gì đó Nhân Mã mới trở thành người đứng đầu khi còn quá nhỏ tuổi, phải trải qua một kí ức đau thương nào đó mới đâm ra căm ghét con người. – Nhân Mã, cô thực sự muốn chiến tranh ư? Cô muốn bạn bè của mình đi vào chỗ chết sao?- Song Ngư nắm chặt lấy ngực, cố gắng hét lên những cảm xúc nhức nhối trong lòng – ……… – Làm ơn hãy trả lời tôi đi!!! – Nếu loài người các ngươi sợ cái chết như thế thì tại sao…. các người không chấp nhận đầu hàng đi? Bỗng nhiên một cơn gió từ đâu đột ngột thổi ập vào trong căn phòng khiến tất cả những cánh hoa theo đó mà phân tán theo khắp nơi. Song Ngư vội vàng vén lại những sợi tóc đang cản trở tầm nhìn của mình để rồi kinh ngạc khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt. Nhân Mã đứng kế bên chiếc gương bạc, từng ngón tay mảnh dẻ chạm nhẹ vào mặt kính bóng loáng. Vampire vốn không có hình ảnh phản chiếu trong gương nhưng giờ đây lại khác, một cô gái khác mang vẻ đẹp quỷ quyệt, gian xảo, độc ác đang từ trong gương nhìn về phía Song Ngư, ánh mắt cô ta có nhiều ý cười khinh miệt. Đơn giản mà nói: cô gái kia cũng có thể là con người thật của Nhân Mã, một nhân phẩm mà Song Ngư chưa từng ngờ đến ở cô gái có nụ cười tươi tắn khi nãy. – K-K-Kia là….- Song Ngư lắp bắp khi thấy nụ cười nửa miệng ngạo nghễ của cô gái trong gương kia – Hử?…. Nhân Mã nghiêng đầu, tròn mắt trước thái độ sợ sệt của Song Ngư, lập tức nhìn theo hướng mà cánh tay cô chỉ. Chiếc gương trống rỗng, không phản chiếu lại bất cứ thứ gì khác ngoại trừ Song Ngư và đồ đạc trong phòng, cô gái trong gương khi nãy cũng không còn ở đấy nữa. Song Ngư ép bản thân coi thứ vừa nãy là ảo ảnh, cố gắng trấn tĩnh bản thân, cô tiếp tục nói về vấn đề khi nãy còn đang bỏ dở: – Xin lỗi, có lẽ tôi bị hoa mắt… Nhưng mà việc đầu hàng là không thể được đâu! – Tại sao lại không cơ chứ? Chẳng phải con người rất quý trọng cuộc sống lắm sao? Nếu đầu hàng thì chi ít cũng giữ lại được cái sinh mạng cỏn con kia.- Nhân Mã thản nhiên đối diện với ánh mắt lướng cuống của cô – Đúng là chúng tôi cần sinh mạng này hơn bất cứ thứ gì, nhưng chúng tôi đã sống trên Trái Đất này từ rất lâu rồi, không thể cứ thế giao nó cho kẻ khác được. – Rất lâu?… Cô nghĩ Vampire từ đâu chui ra chứ? – Cái này… Tôi…- Song Ngư trở nên bối rối

Song Ngư bỗng nhiên rùng mình, cô có cảm giác không mấy tốt đẹp về cuộc nói chuyện mờ ám của hai người kia. Sau khi ra hiệu cho Song Tử xong, Nhân Mã nắm tay Bảo Bình rồi lôi tất cả mọi người khác ra khỏi phòng trừ Song Ngư, trước khi đi còn không quên bỏ lại một câu: – Hai người cứ từ từ tận hưởng đi nha! Cánh cửa phòng nhanh chóng đóng lại, Song Ngư vẫn cứ đứng ngây ngốc không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, mãi dến khi Song Tử gọi cô lại thì cô mới giật mình định hình lại tình hình xung quanh. Kéo ghế ngồi đối diện giường cậu, Song Ngư ấp úng không nên lời: – A-A-Anh k-k-không s-sao c-chứ?… – Anh ổn, em có bị thương ở đâu không?- Song Tử cũng ân cần hỏi lại – T-Tôi không sao… – Vậy thì tốt rồi… – …. Sao anh biết được rằng tôi đang gặp nguy hiểm?- Song Ngư chậm rãi hỏi cậu – Anh cũng không biết tại sao nữa. Tự nhiên lúc đó trong lòng cứ rạo rực không yên, anh cứ sợ em xảy ra chuyện nên đến xem thử, ai ngờ đúng thật. – Anh đúng là ngốc mà… Ỷ bản thân mình là Vampire có thể chữa lành mọi vết thương mà trêu chọc tôi… Anh có biết vào cái lúc anh đỡ đạn cho tôi, tôi đau đớn đến mức nào không? Song Ngư nắm chặt lấy gấu váy, cả thân người run lên rồi bật khóc nức nở. Song Tử cũng không bối rối lắm, anh chỉ nhẹ nhàng kéo cô lại gần mình, vòng tay ôm chặt lấy cơ thể đang run lên từng đợt một cách yếu đuối kia: – Xin lỗi vì đã để em lo… Anh thà rằng để bản thân mình chịu đau còn hơn là thấy em đau. Anh thực sự rất lo, nhưng thấy em ổn như thế này rồi thì trong lòng cũng thanh thản hơn nhiều. – Song Tử…*hức*…- Song Ngư dựa vào lồng ngực cậu khóc nấc lên – Song Ngư, hứa với anh rằng em sẽ mãi ở bên anh đi. Đừng rời khỏi anh dù chỉ là một bước. Anh muốn em là của chỉ riêng một mình anh thôi. – Em hứa… Cảm ơn anh vì đã cứu em… Em yêu anh Song Tử! – Anh cũng vậy… Song Tử nhẹ nhàng nâng cằm Song Ngư lên rồi đặt lên cánh môi cô một nụ hôn mãnh liệt. Nước mắt của cô cũng chảy ngày một nhiều, nhưng không phải là vì đau buồn hay lo lắng nữa mà là vì quá hạnh phúc. Song Ngư chỉ thầm mong ước rằng, khoảnh khắc này sẽ ngưng đọng lại mãi mãi để cô có thể yên bình ở cạnh bên anh.

P/S: Chap này dành tặng cho các bạn thích couple Song Ngư – Song Tử

Hạnh Phúc Đó, Em Không Có : Chap 54

Chap 54: Chấp nhận hoặc từ bỏ.

Buổi tập vẫn diễn ra đều đặn, mọi thứ vẫn như cũ, không có gì thay đổi. Chỉ khác là thái độ của Bạch Dương, Nhân Mã, Thiên Yết dành cho Cự Giải không còn như trước, đã hoàn toàn khác biệt. Không còn sự quan tâm, thân thiết, quấn quýt như thường ngày mà là sự xa cách, lạnh nhạt như những người không quen biết.

Buổi tập vẫn diễn ra đều đặn, mọi thứ vẫn như cũ, không có gì thay đổi. Chỉ khác là thái độ của Bạch Dương, Nhân Mã, Thiên Yết dành cho Cự Giải không còn như trước, đã hoàn toàn khác biệt. Không còn sự quan tâm, thân thiết, quấn quýt như thường ngày mà là sự xa cách, lạnh nhạt như những người không quen biết.

Song Tử khều vai Sư Tử hỏi khẽ:

Song Tử khều vai Sư Tử hỏi khẽ:

“Cậu có thấy thái độ của Bạch Dương, Nhân Mã, Thiên Yết dành cho Cự Giải rất lạ không ? Bạch Dương lúc trước chẳng phải rất thích các món ăn của Giải Nhi sao ? Bây giờ thì cả cơm Giải Nhi nấu cậu ấy cũng không muốn đụng đũa.

“Cậu có thấy thái độ của Bạch Dương, Nhân Mã, Thiên Yết dành cho Cự Giải rất lạ không ? Bạch Dương lúc trước chẳng phải rất thích các món ăn của Giải Nhi sao ? Bây giờ thì cả cơm Giải Nhi nấu cậu ấy cũng không muốn đụng đũa.

Còn Nhân Mã, người quấn quýt với Giải Nhi nhất cũng không còn như trước. Nhân Mã hễ thấy Giải Nhi thì đã tránh sang chỗ khác như không muốn gần Giải Nhi.

Còn Nhân Mã, người quấn quýt với Giải Nhi nhất cũng không còn như trước. Nhân Mã hễ thấy Giải Nhi thì đã tránh sang chỗ khác như không muốn gần Giải Nhi.

Đó cũng không lạ, điều lạ nhất chính là Thiên Yết. Trước đây cậu ấy yêu thương Giải Nhi thế nào, chúng ta đều biết. Cả cậu cũng còn phải ghen vì cách mà Thiên Yết quan tâm Giải Nhi, nhưng bây giờ thì cả một câu chào, một cái nhìn Thiên Yết cũng không dành cho em gái. Đó là gì chứ ?”

Đó cũng không lạ, điều lạ nhất chính là Thiên Yết. Trước đây cậu ấy yêu thương Giải Nhi thế nào, chúng ta đều biết. Cả cậu cũng còn phải ghen vì cách mà Thiên Yết quan tâm Giải Nhi, nhưng bây giờ thì cả một câu chào, một cái nhìn Thiên Yết cũng không dành cho em gái. Đó là gì chứ ?”

Thiên Bình chen vào:

Thiên Bình chen vào:

“Tớ cũng nhận thấy điều đó. Cả cách xưng hô giữa họ cũng không còn thân thiết như trước. Cứ cô – tôi, không thì anh – tôi. Giống như họ xa lạ lắm”

“Tớ cũng nhận thấy điều đó. Cả cách xưng hô giữa họ cũng không còn thân thiết như trước. Cứ cô – tôi, không thì anh – tôi. Giống như họ xa lạ lắm”

Song Ngư gật đầu tán thành:

Song Ngư gật đầu tán thành:

“Cả một người lơ đễnh như Thiên Bình cũng nhận ra được thì đúng là chuyện này không thể xem là bình thường được”

“Cả một người lơ đễnh như Thiên Bình cũng nhận ra được thì đúng là chuyện này không thể xem là bình thường được”

Thiên Bình liếc xéo Song Ngư:

Thiên Bình liếc xéo Song Ngư:

“Tớ lơ đễnh gì chứ ? Cậu đang nói gì thế Song Ngư ?”

“Tớ lơ đễnh gì chứ ? Cậu đang nói gì thế Song Ngư ?”

Kim Ngưu cũng xen vào tò mò:

Kim Ngưu cũng xen vào tò mò:

“Tớ cũng rất muốn biết nguyên nhân rốt cuộc là vì sao họ lại như vậy”

“Tớ cũng rất muốn biết nguyên nhân rốt cuộc là vì sao họ lại như vậy”

Sư Tử cười hiền:

Sư Tử cười hiền:

“Tớ nên nói cậu là đã quá nhạy cảm hay là đã nghĩ quá nhiều đây ? Tớ nghĩ là do họ nghiêm túc tập luyện nên thái độ không còn giống trước đây. Còn những điều cậu nói thì tớ nghĩ nó không nói lên được gì.

“Tớ nên nói cậu là đã quá nhạy cảm hay là đã nghĩ quá nhiều đây ? Tớ nghĩ là do họ nghiêm túc tập luyện nên thái độ không còn giống trước đây. Còn những điều cậu nói thì tớ nghĩ nó không nói lên được gì.

Ví dụ như Bạch Dương, cậu cũng có thể hiểu rằng sau mỗi buổi luyện tập, ai cũng đều rất mệt mỏi nên có thể thấy chán ăn, cả người thích ăn như Kim Ngưu còn có lúc bỏ bữa thì huống hồ là Dương Nhi.

Ví dụ như Bạch Dương, cậu cũng có thể hiểu rằng sau mỗi buổi luyện tập, ai cũng đều rất mệt mỏi nên có thể thấy chán ăn, cả người thích ăn như Kim Ngưu còn có lúc bỏ bữa thì huống hồ là Dương Nhi.

Nhân Mã thì lại càng dễ hiểu, cậu ấy không còn quấn quýt với Giải Nhi như trước, đó cũng vì sau khi luyện tập ai cũng đã mệt lừ rồi có còn sức để nói chuyện hay không. Nếu là cậu, cậu có đang mệt lừ mà vẫn quấn quýt một người khác không ?

Nhân Mã thì lại càng dễ hiểu, cậu ấy không còn quấn quýt với Giải Nhi như trước, đó cũng vì sau khi luyện tập ai cũng đã mệt lừ rồi có còn sức để nói chuyện hay không. Nếu là cậu, cậu có đang mệt lừ mà vẫn quấn quýt một người khác không ?

Còn Thiên Yết, chúng ta ai cũng đã hiểu rõ tính của cậu ấy trước giờ rất kiệm lời, cậu ấy lại còn là một người có thể vì tập trung một việc mà hoàn toàn bỏ lơ những thứ xung quanh. Giống với việc trước đây cậu ấy bỏ lơ tớ khi tìm lại được em gái. Vậy thì hoàn toàn có thể hiểu được vì sao cả một câu chào, một cái nhìn Thiên Yết cũng không dành cho Giải Nhi.

Còn Thiên Yết, chúng ta ai cũng đã hiểu rõ tính của cậu ấy trước giờ rất kiệm lời, cậu ấy lại còn là một người có thể vì tập trung một việc mà hoàn toàn bỏ lơ những thứ xung quanh. Giống với việc trước đây cậu ấy bỏ lơ tớ khi tìm lại được em gái. Vậy thì hoàn toàn có thể hiểu được vì sao cả một câu chào, một cái nhìn Thiên Yết cũng không dành cho Giải Nhi.

Bây giờ thì Song Tử của tôi, cậu đã hiểu chưa ?”

Bây giờ thì Song Tử của tôi, cậu đã hiểu chưa ?”

Bảo Bình vẫn còn nghi hoặc, tỏ vẻ không tin tưởng lắm vào lời bào chữa không có sức thuyết phục của Sư Tử:

Bảo Bình vẫn còn nghi hoặc, tỏ vẻ không tin tưởng lắm vào lời bào chữa không có sức thuyết phục của Sư Tử:

“Dù sự nghiêm túc đối với thế chiến này là có thể chấp nhận nhưng cậu hãy thử nghĩ đi, nghiêm túc cũng đâu cần xa lạ đến mức như vậy. Tớ vẫn tin rằng sau chuyện này chắc chắn có bí mật, chứ không đơn giản là sự nghiêm túc như cậu nói đâu”

“Dù sự nghiêm túc đối với thế chiến này là có thể chấp nhận nhưng cậu hãy thử nghĩ đi, nghiêm túc cũng đâu cần xa lạ đến mức như vậy. Tớ vẫn tin rằng sau chuyện này chắc chắn có bí mật, chứ không đơn giản là sự nghiêm túc như cậu nói đâu”

Ma Kết từ đâu nói vọng lên:

Ma Kết từ đâu nói vọng lên:

“Sư Tử à, tớ đã nói cậu rất nhiều lần rồi. Nếu đó là điều mà cả bản thân cậu cũng không thể tin thì đừng cố bắt người khác tin vào điều đó. Cậu rõ ràng là đang cố biện minh cho mọi chuyện. Cậu nhận thấy được sự thay đổi này chỉ là cố tình lơ nó đi như không biết”

“Sư Tử à, tớ đã nói cậu rất nhiều lần rồi. Nếu đó là điều mà cả bản thân cậu cũng không thể tin thì đừng cố bắt người khác tin vào điều đó. Cậu rõ ràng là đang cố biện minh cho mọi chuyện. Cậu nhận thấy được sự thay đổi này chỉ là cố tình lơ nó đi như không biết”

Song Tử ngây ngơ hỏi lại Sư Tử:

Song Tử ngây ngơ hỏi lại Sư Tử:

“Sao cậu lại cố tình như không biết chứ ?”

“Sao cậu lại cố tình như không biết chứ ?”

Đang lúc Sư Tử chưa biết trả lời ra sao thì Cự Giải đã bước đến:

Đang lúc Sư Tử chưa biết trả lời ra sao thì Cự Giải đã bước đến:

“Đừng lãng phí thời gian nữa, mau chóng luyện tập đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Thay vì cứ lo chuyện bao đồng thì hãy dành thời gian đó mà rèn luyện lại khả năng chiến đấu của mình”

“Đừng lãng phí thời gian nữa, mau chóng luyện tập đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Thay vì cứ lo chuyện bao đồng thì hãy dành thời gian đó mà rèn luyện lại khả năng chiến đấu của mình”

“Đừng lãng phí thời gian nữa, mau chóng luyện tập đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Thay vì cứ lo chuyện bao đồng thì hãy dành thời gian đó mà rèn luyện lại khả năng chiến đấu của mình”

“Đừng lãng phí thời gian nữa, mau chóng luyện tập đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Thay vì cứ lo chuyện bao đồng thì hãy dành thời gian đó mà rèn luyện lại khả năng chiến đấu của mình”

Bạch Dương ngồi gần đó cũng lên tiếng, về nghĩa thì xem như là đang đồng tình với Cự Giải nhưng về âm giọng thì cứ như đang nói xoáy vào Giải Nhi.

Bạch Dương ngồi gần đó cũng lên tiếng, về nghĩa thì xem như là đang đồng tình với Cự Giải nhưng về âm giọng thì cứ như đang nói xoáy vào Giải Nhi.

“Cậu ta nói đúng đó. Mau chóng mà luyện tập đi. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu. Nhất là trong thế chiến lần này, chúng ta nhất định KHÔNG – THỂ – THUA”

“Cậu ta nói đúng đó. Mau chóng mà luyện tập đi. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu. Nhất là trong thế chiến lần này, chúng ta nhất định KHÔNG – THỂ – THUA”

Bạch Dương nhấn mạnh ba âm cuối như đang nhắc nhở cho mọi người nhớ rằng. Chiến thắng trong thế chiến lần này không có nghĩa là chiến thắng cho bản thân họ mà là chiến thắng cho tất cả. Nếu như thế chiến toàn thắng đồng nghĩa việc sẽ tiêu diệt được Hắc Ma, ánh sáng sẽ phủ đầy thế giới. Còn ngược lại, thế chiến thất bại, đồng nghĩa việc thế giới sẽ bị Hắc Ma thống trị, mọi nơi bao trùm bởi bóng tối và sự chết chóc.

Bạch Dương nhấn mạnh ba âm cuối như đang nhắc nhở cho mọi người nhớ rằng. Chiến thắng trong thế chiến lần này không có nghĩa là chiến thắng cho bản thân họ mà là chiến thắng cho tất cả. Nếu như thế chiến toàn thắng đồng nghĩa việc sẽ tiêu diệt được Hắc Ma, ánh sáng sẽ phủ đầy thế giới. Còn ngược lại, thế chiến thất bại, đồng nghĩa việc thế giới sẽ bị Hắc Ma thống trị, mọi nơi bao trùm bởi bóng tối và sự chết chóc.

Nhân Mã nói với theo bóng Cự Giải bước đi:

Nhân Mã nói với theo bóng Cự Giải bước đi:

“Cho họ nghỉ một lát cũng không được hay sao ? Cho dù có là một cái máy thì cũng phải được nghỉ chứ. Tôi biết thế chiến này rất quan trọng nhưng sức khỏe mọi người cũng rất quan trọng”

“Cho họ nghỉ một lát cũng không được hay sao ? Cho dù có là một cái máy thì cũng phải được nghỉ chứ. Tôi biết thế chiến này rất quan trọng nhưng sức khỏe mọi người cũng rất quan trọng”

Cự Giải liếc nhìn về người vừa phát ngôn ra câu nói này:

Cự Giải liếc nhìn về người vừa phát ngôn ra câu nói này:

“Tôi có nói rằng tôi không quan tâm đến sức khỏe của họ sao ? Tôi thật không thể hiểu được rốt cuộc đầu cô đang nghĩ gì nữa. Nghỉ ngơi lúc nào cũng được nhưng nếu thế chiến thất bại tôi hỏi cô làm sao mà nghỉ ngơi. Cũng có thể nghỉ ngơi nhưng tôi không dám nói chắc là một lúc hay là mãi mãi”

“Tôi có nói rằng tôi không quan tâm đến sức khỏe của họ sao ? Tôi thật không thể hiểu được rốt cuộc đầu cô đang nghĩ gì nữa. Nghỉ ngơi lúc nào cũng được nhưng nếu thế chiến thất bại tôi hỏi cô làm sao mà nghỉ ngơi. Cũng có thể nghỉ ngơi nhưng tôi không dám nói chắc là một lúc hay là mãi mãi”

Nhân Mã tức giận:

Nhân Mã tức giận:

“Một kẻ có trái tim sắt đá như cô thì làm sao mà chịu thấu hiểu cho người khác, biết quan tâm người khác chứ. Cô không biết mệt cũng không sao. Nhưng họ cả buổi sang luyện tập cả người đã rã rời, chân nhấc cũng không nổi thử hỏi làm sao có thể tiếp tục tập luyện. Cái gì cũng có sự giới hạn, nếu cô cứ đốc thúc họ luyện tập như vậy thì đến lúc họ đều ngã quỵ cô mới hài lòng hay sao ?”

“Một kẻ có trái tim sắt đá như cô thì làm sao mà chịu thấu hiểu cho người khác, biết quan tâm người khác chứ. Cô không biết mệt cũng không sao. Nhưng họ cả buổi sang luyện tập cả người đã rã rời, chân nhấc cũng không nổi thử hỏi làm sao có thể tiếp tục tập luyện. Cái gì cũng có sự giới hạn, nếu cô cứ đốc thúc họ luyện tập như vậy thì đến lúc họ đều ngã quỵ cô mới hài lòng hay sao ?”

Bạch Dương can ngăn Nhân Mã:

Bạch Dương can ngăn Nhân Mã:

“Mã Nhi. Bớt chút lời đi. Đừng nói nữa”

“Mã Nhi. Bớt chút lời đi. Đừng nói nữa”

Nhân Mã bực dọc:

Nhân Mã bực dọc:

“Chẳng lẽ cứ để như thế”

“Chẳng lẽ cứ để như thế”

Cự Giải cười nhạt:

Cự Giải cười nhạt:

“Nếu cô đã nói vậy thì… Được. Nếu cô đánh thắng được tôi, thì họ sẽ được nghỉ cả buổi chiều hôm nay không cần phải tập luyện. Ngược lại, nếu người thua là cô thì cô phải luyện tập một mình từ bây giờ cho đến sang hôm sau không được nghỉ ngơi, kể cả ngủ cũng không được. Sao nào ? Đồng ý không ?”

“Nếu cô đã nói vậy thì… Được. Nếu cô đánh thắng được tôi, thì họ sẽ được nghỉ cả buổi chiều hôm nay không cần phải tập luyện. Ngược lại, nếu người thua là cô thì cô phải luyện tập một mình từ bây giờ cho đến sang hôm sau không được nghỉ ngơi, kể cả ngủ cũng không được. Sao nào ? Đồng ý không ?”

Nhân Mã cương quyết:

Nhân Mã cương quyết:

“Tôi không tin là tôi không thể đánh thắng cô được”

“Tôi không tin là tôi không thể đánh thắng cô được”

Cự Giải nhếch môi cười:

Cự Giải nhếch môi cười:

“Cô quả thật là quá tự cao. Lúc nào cũng xem thường đối thủ của mình. Nên nhớ, cô có thể giỏi, nhưng vẫn còn người khác giỏi hơn cô”

“Cô quả thật là quá tự cao. Lúc nào cũng xem thường đối thủ của mình. Nên nhớ, cô có thể giỏi, nhưng vẫn còn người khác giỏi hơn cô”

Nhân Mã sấn tới Cự Giải:

Nhân Mã sấn tới Cự Giải:

“Đừng nói nhảm nữa, đánh đi”

“Đừng nói nhảm nữa, đánh đi”

Nhân Mã quả thật là cung chủ bóng đêm có sức mạnh tối cao được bóng đêm bảo hộ nhưng cô ấy đã quá tự tin về tài năng của mình cũng như đã quá xem thường đối thủ là Celia. Celia không phải một người tầm thường có thể nói muốn đánh bại là đánh bại. Cô ta là người bên cạnh của Đấng tối cao, sở hữu một sức mạnh phi thường mà khó ai có thể chạm tới. Muốn chiến thắng với cô ta thì Nhân Mã vẫn xem như chưa đủ khả năng.

Nhân Mã quả thật là cung chủ bóng đêm có sức mạnh tối cao được bóng đêm bảo hộ nhưng cô ấy đã quá tự tin về tài năng của mình cũng như đã quá xem thường đối thủ là Celia. Celia không phải một người tầm thường có thể nói muốn đánh bại là đánh bại. Cô ta là người bên cạnh của Đấng tối cao, sở hữu một sức mạnh phi thường mà khó ai có thể chạm tới. Muốn chiến thắng với cô ta thì Nhân Mã vẫn xem như chưa đủ khả năng.

Xử Nữ và Song Ngư đã chực nhào tới ngăn cản cả hai người nhưng Cự Giải đã nhanh hơn, cô đã tạo một vòng bảo hộ che chắn cho cô và Nhân Mã không để ai đến gần.

Xử Nữ và Song Ngư đã chực nhào tới ngăn cản cả hai người nhưng Cự Giải đã nhanh hơn, cô đã tạo một vòng bảo hộ che chắn cho cô và Nhân Mã không để ai đến gần.

Nhân Mã thi triển phép thuật, tạo thành một chiếc bẫy lớn bằng rễ cây ngay trên chỗ Giải Nhi đang đứng. Nhưng Cự Giải đã phá tan chiếc bẫy ấy bằng thanh băng kiếm.

Nhân Mã thi triển phép thuật, tạo thành một chiếc bẫy lớn bằng rễ cây ngay trên chỗ Giải Nhi đang đứng. Nhưng Cự Giải đã phá tan chiếc bẫy ấy bằng thanh băng kiếm.

Cự Giải mỉm cười:

Cự Giải mỉm cười:

“Chỉ vậy thôi sao ? Quá tầm thường”

“Chỉ vậy thôi sao ? Quá tầm thường”

“Chỉ vậy thôi sao ? Quá tầm thường”

“Chỉ vậy thôi sao ? Quá tầm thường”

Cự Giải tạo một cơn lốc trắng xoáy nhanh đến chỗ Mã Nhi. Dù đã tránh được nhưng Mã Nhi lại chịu thêm một đòn từ Cự Giải. Cô đúng đã dung cách “dương đông kích tây”. Một mặt khiến Mã Nhi phân tâm vì cơn lốc trắng, một mặt lại chờ sẵn ở bên cạnh để tấn công mà không dùng chút sức.

Cự Giải tạo một cơn lốc trắng xoáy nhanh đến chỗ Mã Nhi. Dù đã tránh được nhưng Mã Nhi lại chịu thêm một đòn từ Cự Giải. Cô đúng đã dung cách “dương đông kích tây”. Một mặt khiến Mã Nhi phân tâm vì cơn lốc trắng, một mặt lại chờ sẵn ở bên cạnh để tấn công mà không dùng chút sức.

Mã Nhi ngã xuống, miệng cũng tươm máu. Ánh mắt cô long lên đầy tức giận nhìn Cự Giải:

Mã Nhi ngã xuống, miệng cũng tươm máu. Ánh mắt cô long lên đầy tức giận nhìn Cự Giải:

“Cô đúng là bỉ ổi”

“Cô đúng là bỉ ổi”

Cự Giải ngồi xuống cạnh Mã Nhi, nâng cằm của cô sát mặt mình nói khẽ:

Cự Giải ngồi xuống cạnh Mã Nhi, nâng cằm của cô sát mặt mình nói khẽ:

“Trình độ của tôi so với thập nhị hắc ám vẫn chưa xem là gì đâu. Nếu cả tôi mà cô cũng không thể đánh thắng chi bằng bỏ cuộc đi đừng tiếp tục tham gia trong thế chiến lần này. Đến lúc đó, tôi sợ cô chưa chịu hết đòn thứ ba đã không thể cầm cự tiếp. Rút lui đi để bảo toàn tính mạng bé nhỏ của mình, Nhân Mã à”

“Trình độ của tôi so với thập nhị hắc ám vẫn chưa xem là gì đâu. Nếu cả tôi mà cô cũng không thể đánh thắng chi bằng bỏ cuộc đi đừng tiếp tục tham gia trong thế chiến lần này. Đến lúc đó, tôi sợ cô chưa chịu hết đòn thứ ba đã không thể cầm cự tiếp. Rút lui đi để bảo toàn tính mạng bé nhỏ của mình, Nhân Mã à”

Nhân Mã cố gượng người đứng dậy, ánh mắt xoáy sâu vào mắt Cự Giải, giọng nói đầy căm phẫn:

Nhân Mã cố gượng người đứng dậy, ánh mắt xoáy sâu vào mắt Cự Giải, giọng nói đầy căm phẫn:

“Tôi không để những người bên cạnh tôi, những người tin tưởng tôi phải thất vọng, đặc biệt là Cự Giải. Tôi sẽ không chịu thua đâu”

“Tôi không để những người bên cạnh tôi, những người tin tưởng tôi phải thất vọng, đặc biệt là Cự Giải. Tôi sẽ không chịu thua đâu”

Nói rồi Nhân Mã thi triển phép thuật, điều khiển những chiếc rễ cây to khổng lồ chồi lên từ mặt đất quấn chặt lấy Cự Giải, không để cô được chiều nhúc nhích.

Nói rồi Nhân Mã thi triển phép thuật, điều khiển những chiếc rễ cây to khổng lồ chồi lên từ mặt đất quấn chặt lấy Cự Giải, không để cô được chiều nhúc nhích.

Nhân Mã lên tiếng:

Nhân Mã lên tiếng:

“Cô chịu thua rồi chứ ?”

“Cô chịu thua rồi chứ ?”

Cự Giải nhanh chóng phá tan những chiếc rễ đang quấn lấy mình, nhìn Mã Nhi cười ngạo nghễ:

Cự Giải nhanh chóng phá tan những chiếc rễ đang quấn lấy mình, nhìn Mã Nhi cười ngạo nghễ:

“Chỉ vậy mà cô đòi thắng tôi sao ? Vẫn chưa đủ thực lực đâu”

“Chỉ vậy mà cô đòi thắng tôi sao ? Vẫn chưa đủ thực lực đâu”

Cự Giải xoay tròn hai bàn tay tạo thành một quả cầu trắng và ném thẳng về Nhân Mã. Nhân Mã chịu thêm một trận đòn đã ngã xuống đất, miệng lại thổ huyết đỏ.

Cự Giải xoay tròn hai bàn tay tạo thành một quả cầu trắng và ném thẳng về Nhân Mã. Nhân Mã chịu thêm một trận đòn đã ngã xuống đất, miệng lại thổ huyết đỏ.

Cự Giải phá giải vòng bảo hộ đã tạo bước ra ngoài. Trước lúc đi cũng không quên dặn dò Mã Nhi vài lời:

Cự Giải phá giải vòng bảo hộ đã tạo bước ra ngoài. Trước lúc đi cũng không quên dặn dò Mã Nhi vài lời:

“Tôi cũng không phải người thích dồn người khác đến bước đường cùng. Lần này, dù cô thua nhưng mọi người vẫn được nghỉ buổi chiều nay, cả cô cũng không cần luyện tập cả đêm nữa. Lo mà trị thương đi. Sau khi trị thương thì cố gắng mà luyện tập đừng gây sự nữa. Cứ thích gây sự mà không lo luyện tập. Đến khi thế chiến xảy ra, tôi sợ rằng cô đến đó chỉ để nộp mạng.”

“Tôi cũng không phải người thích dồn người khác đến bước đường cùng. Lần này, dù cô thua nhưng mọi người vẫn được nghỉ buổi chiều nay, cả cô cũng không cần luyện tập cả đêm nữa. Lo mà trị thương đi. Sau khi trị thương thì cố gắng mà luyện tập đừng gây sự nữa. Cứ thích gây sự mà không lo luyện tập. Đến khi thế chiến xảy ra, tôi sợ rằng cô đến đó chỉ để nộp mạng.”

Mã Nhi không đồng ý. Cô dù có thua nhưng vẫn không muốn thua một cách nhục nhã.

Mã Nhi không đồng ý. Cô dù có thua nhưng vẫn không muốn thua một cách nhục nhã.

“Tôi sẽ làm như lời đã nói ban đầu, luyện tập cả đêm không nghỉ, kể cả ngủ. Tôi không cần sự ban bố của cô”

“Tôi sẽ làm như lời đã nói ban đầu, luyện tập cả đêm không nghỉ, kể cả ngủ. Tôi không cần sự ban bố của cô”

Bạch Dương đỡ lấy Mã Nhi.

Bạch Dương đỡ lấy Mã Nhi.

“Ai bảo cậu làm vậy chứ ? Bản thân mình đang trọng thương thế này lại còn đòi luyện tập cả đêm. Cậu muốn chết sao ?”

“Ai bảo cậu làm vậy chứ ? Bản thân mình đang trọng thương thế này lại còn đòi luyện tập cả đêm. Cậu muốn chết sao ?”

Nhân Mã cười buồn:

Nhân Mã cười buồn:

“Nếu tớ được chết. Chẳng phải sẽ tốt sao ?”

“Nếu tớ được chết. Chẳng phải sẽ tốt sao ?”

Bạch Dương xoay sang Xử Nữ:

Bạch Dương xoay sang Xử Nữ:

“Cậu bế cậu ấy về phòng đi. Trị thương cho cậu ấy trước. Tối nay tuyệt đối không để cậu ấy luyện tập”

“Cậu bế cậu ấy về phòng đi. Trị thương cho cậu ấy trước. Tối nay tuyệt đối không để cậu ấy luyện tập”

Mọi người đều về xem tình trạng của Nhân Mã, chỉ riêng Ma Kết đứng tần ngần nhìn theo lối mà Cự Giải đã đi, lòng dấy lên một cảm xúc kì lạ.

Mọi người đều về xem tình trạng của Nhân Mã, chỉ riêng Ma Kết đứng tần ngần nhìn theo lối mà Cự Giải đã đi, lòng dấy lên một cảm xúc kì lạ.

“Cậu ấy rõ ràng là đang khích tướng Nhân Mã để Mã Nhi cố gắng luyện tập. Sao lại phải dùng cách này để khiến mọi người đều ghét chứ ?”

“Cậu ấy rõ ràng là đang khích tướng Nhân Mã để Mã Nhi cố gắng luyện tập. Sao lại phải dùng cách này để khiến mọi người đều ghét chứ ?”

*****

*****

*****

*****

Bạch Dương trị thương xong cho Mã Nhi giờ để cô nằm trên giường nghỉ ngơi.

Bạch Dương trị thương xong cho Mã Nhi giờ để cô nằm trên giường nghỉ ngơi.

Mã Nhi nằm đó trằn trọc, tay cằm quả cầu thủy tinh của Cự Giải, nước mắt tự dưng rơi.

Mã Nhi nằm đó trằn trọc, tay cằm quả cầu thủy tinh của Cự Giải, nước mắt tự dưng rơi.

“Tớ đã tệ đúng không Giải Nhi ? Ngay cả cô ta tớ cũng không thể đánh bại, tớ làm sao có thể tham gia thế chiến này”

“Tớ đã tệ đúng không Giải Nhi ? Ngay cả cô ta tớ cũng không thể đánh bại, tớ làm sao có thể tham gia thế chiến này”

Cửa phòng bật mở, Celia bước vào.

Cửa phòng bật mở, Celia bước vào.

Nhân Mã lạnh lùng:

Nhân Mã lạnh lùng:

“Cô vào đây làm gì ? Xem tôi đã chết chưa sao ? Nếu vậy thì làm cô thất vọng rồi. Tôi vẫn còn sống”

“Cô vào đây làm gì ? Xem tôi đã chết chưa sao ? Nếu vậy thì làm cô thất vọng rồi. Tôi vẫn còn sống”

Celia cười buồn nhìn Nhân Mã:

Celia cười buồn nhìn Nhân Mã:

“Tại sao cô lại không chịu hiểu chứ. Tôi có thể là người cô căm ghét nhưng cô cũng không thể cứ vì gây sự với tôi mà bỏ buổi luyện tập. Cự Giải muốn cô làm vậy sao ? Những điều tôi nói không phải là vì căm ghét cô mà là tôi đang thực sự lo cho cô. Với cá tính của cô, quá dễ dàng bị người khác nói khích mà làm những hành động không có suy nghĩ. Giống như chuyện vừa nãy, cô có thể im lặng để buổi tập diễn ra suôn sẻ, nhưng chỉ vì lời nói khích của tôi mà để tự cô phải bị thương. Như vậy đáng sao ?

“Tại sao cô lại không chịu hiểu chứ. Tôi có thể là người cô căm ghét nhưng cô cũng không thể cứ vì gây sự với tôi mà bỏ buổi luyện tập. Cự Giải muốn cô làm vậy sao ? Những điều tôi nói không phải là vì căm ghét cô mà là tôi đang thực sự lo cho cô. Với cá tính của cô, quá dễ dàng bị người khác nói khích mà làm những hành động không có suy nghĩ. Giống như chuyện vừa nãy, cô có thể im lặng để buổi tập diễn ra suôn sẻ, nhưng chỉ vì lời nói khích của tôi mà để tự cô phải bị thương. Như vậy đáng sao ?

Cô có thể căm ghét tôi nhưng không thể căm ghét bản thân mình. Đặt những tình cảm tầm thường sang một bên để suy nghĩ nên làm những gì nhất lúc này. Đó chính là phải chiến thắng được Hắc Ma, tìm viên ngọc để cứu Cự Giải.

Cô có thể căm ghét tôi nhưng không thể căm ghét bản thân mình. Đặt những tình cảm tầm thường sang một bên để suy nghĩ nên làm những gì nhất lúc này. Đó chính là phải chiến thắng được Hắc Ma, tìm viên ngọc để cứu Cự Giải.

Lời nói của tôi có thể không dễ chấp nhận, thậm chí là khó nghe nhưng vì bản thân cô cũng được, vì ai cũng được, cô phải nghe tôi nói. Trong thế chiến lần này, cô và Bạch Dương phải đảm trọng cả trách nhiệm và phần của Cự Giải. Tôi không thể tham gia cùng các người trong thế chiến này”

Lời nói của tôi có thể không dễ chấp nhận, thậm chí là khó nghe nhưng vì bản thân cô cũng được, vì ai cũng được, cô phải nghe tôi nói. Trong thế chiến lần này, cô và Bạch Dương phải đảm trọng cả trách nhiệm và phần của Cự Giải. Tôi không thể tham gia cùng các người trong thế chiến này”

Nhân Mã ngạc nhiên:

Nhân Mã ngạc nhiên:

“Cô sẽ không tham gia ?”

“Cô sẽ không tham gia ?”

Celia gật đầu:

Celia gật đầu:

“Cho đến ngày thế chiến xảy đến, tôi sẽ ở cùng các người cho đến lúc đó và rời khỏi. Lời hứa giữa tôi và Cự Giải xem như hoàn thành. Tôi không thể tham gia thế chiến. Đấng tối cao không cho phép tôi làm vậy”

“Cho đến ngày thế chiến xảy đến, tôi sẽ ở cùng các người cho đến lúc đó và rời khỏi. Lời hứa giữa tôi và Cự Giải xem như hoàn thành. Tôi không thể tham gia thế chiến. Đấng tối cao không cho phép tôi làm vậy”

Nhân Mã cắn môi:

Nhân Mã cắn môi:

“Nhưng…”

“Nhưng…”

Celia thở dài:

Celia thở dài:

“Cô có thể tiếp tục ghét tôi nhưng hãy hợp tác với tôi cùng luyện tập để chiến thắng trong thế chiến lần này. Sau chiến thắng cô sẽ được gặp lại Cự Giải và nhất là không còn nhìn thấy tôi nữa”

“Cô có thể tiếp tục ghét tôi nhưng hãy hợp tác với tôi cùng luyện tập để chiến thắng trong thế chiến lần này. Sau chiến thắng cô sẽ được gặp lại Cự Giải và nhất là không còn nhìn thấy tôi nữa”

Nhân Mã cúi đầu:

Nhân Mã cúi đầu:

“Tôi xin lỗi. Tôi… Lẽ ra tôi không nên nặng lời với cô. Tôi biết cô đã cố gắng hết sức để giúp chúng tôi”

“Tôi xin lỗi. Tôi… Lẽ ra tôi không nên nặng lời với cô. Tôi biết cô đã cố gắng hết sức để giúp chúng tôi”

Celia gật đầu:

Celia gật đầu:

“Cô biết vậy là được rồi. Nghỉ ngơi đi. Đến sáng cô sẽ khỏi thôi”

“Cô biết vậy là được rồi. Nghỉ ngơi đi. Đến sáng cô sẽ khỏi thôi”

Nhân Mã ngoan ngoãn nghe theo lời Celia nằm xuống và ngủ. Một giấc ngủ yên bình như chưa bao giờ thấy được.

Nhân Mã ngoan ngoãn nghe theo lời Celia nằm xuống và ngủ. Một giấc ngủ yên bình như chưa bao giờ thấy được.

Celia gỡ quả cầu trong tay Nhân Mã thì thầm:

Celia gỡ quả cầu trong tay Nhân Mã thì thầm:

“Giải Nhi à, chị sẽ dùng hết khả năng của mình để giúp họ. Em cũng phải cố gắng cho đến lúc chị tìm được viên ngọc để cứu em”

Truyện convert hay : Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu Vào

“Giải Nhi à, chị sẽ dùng hết khả năng của mình để giúp họ. Em cũng phải cố gắng cho đến lúc chị tìm được viên ngọc để cứu em”

Đọc Chap 51: 12 Điều Ước Của Hạnh Phúc

Được rồi. “Đi thay đồ, sắp tới giờ rồi Thiên Bình.” Thiên Yết đặt li cà phê xuống, đứng dậy đi lại phía tủ lấy ra một bộ đầm cưới rất đẹp. Thiên Bình ngoan ngoãn nghe theo,”Vâng ạ.” — Cạch! Cạch! Cạch! Ba cánh cửa mở ra đồng loạt, 6 gương mặt xinh đẹp đăm chiêu nhìn nhau, nụ cười cong lên. “Trời đất, mấy cậu ai cũng đẹp hết!” Thiên Bình hốt lên. Song Ngư ngại ngùng kéo váy, núp phía sau Kim Ngưu, hỏi nhỏ: “Thật sao?” Kim Ngưu đẩy cô gái nhỏ này lên trước, gật gật đầu: “Cậu rất xinh, các cậu cũng vậy.” Xữ Nữ vuốt mái tóc hồng đào của mình, tiến lên một bước, cô bảo: “Đi lên lễ đường thôi, các cậu ấy chắc cũng đang ở đó!” “Rõ!” — Bài hát hoà nhập với không khí trang trọng trong thánh đường, các khách dự đã đến đầy đủ và họ đang hướng mắt ra sau, về phía cánh cửa màu trắng ngà. Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ điểm đã tới. Các chú rể của chúng ta hôm nay cũng rất đẹp, đẹp ngây ngất lòng người. “Cô dâu tới!” Cánh cửa to lớn từ từ mở ra, 6 cô thiếu nữ mang trong mình sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhẹ nhàng bước vào.

Song Ngư

Sư Tử.

Kim Ngưu.

Thiên Yết

Thiên Bình.

Xử Nữ. Cái sắc đẹp trời ban này đã làm cho tất cả mọi người phải trầm trồ khen ngợi, vì đây là lần đầu tiên Lục đại tiểu thư xuất hiện cùng một lúc trước một công chúng và công khai như thế này, đối với mọi người đây là một điều may mắn, đặc biệt hơn Lục đại tiểu thư lại kết hôn với sáu ông trùm gian hồ, thế lực hùng mạnh và to lớn. 6 cô cất bước đi, tiến đến nơi người chồng tương lai của mình đang đứng. 6 anh cũng vậy, các anh đều bị đơ-ing trước các thiên thần giáng trần này. Thường ngày các cô đã đẹp với mỗi vẻ khác nhau, bây giờ lại cùng một vẻ nhưng đẹp như tiên nữ, thật khiến mọi người bàn tán xôn xao, thích thú và khen ngợi các cô. Các anh từng người đi đến nắm tay người sẽ trở thành vợ mình. Họ tiến lên đứng trước giáo mục. “Trên trời và đất sẽ chứng minh lời nói của các con, các cô gái, các con có muốn làm vợ của các chàng trai không, thề là sẽ không thay lòng đổi dạ, sẽ yêu thương và quan tâm chồng mình?” Các cô đáp: “Chúng con đồng ý!” “Các chàng trai, các con có bằng lòng làm chồng của các cô gái, sẽ không thay lòng đổi dạ, yêu thương và quan tâm kể cả khi ốm đau bệnh tật không?” Các anh trả lời: “Chúng con đồng ý!” “Được, vậy bây giờ các con chính thức là vợ chồng của nhau, các con hãy trao nhẫn cho nhau đi.” Những chiếc nhẫn được những cô bé, cậu bé đưa lên, các anh nhận lấy và nhẹ nhàng, từ từ đeo vào tay của các cô. 6 cô không ngờ rằng chiếc nhẫn lại vừa khít như vậy, hì, các cô không hề biết đây là những chiếc nhẫn mà các anh khổ tâm chọn lựa, dành hết cả tình cảm bao lâu vào nó. “Hôn đi… hôn đi… hôn đi…” những vị khách ở dưới, đặc biệt là trẻ con và người trẻ tuổi, tiếng của họ làm thôi thúc diễn biến ở phía trên. *chụt* Hôn thật rồi! 6 anh hôn lấy 6 cô, các cô cũng toại nguyện đáp trả lại. Một nụ hôn minh chứng cho một tinh yêu tươi sáng ở phía trước. Chứng minh cho sự tồn tại tốt đẹp của họ. Bây giờ, 6 thiếu nữ chỉ biết nói với 6 nam nhân như thế này: Em yêu anh!HẾT TRUYỆN 🌹🌹🌹🌹Cảm ơn đã theo dõi Fic trong thời gian qua ☘️☘️☘️

Đọc Chap 26B: Hạnh Phúc Tạo Dựng (Tiếp)

Bạch Dương vẫn bực mình! Tin được không chứ, tất cả bạn cô chẳng ai them hiểu cô cả, biết rằng cô không thích Sư Tử lại cứ một mực muốn cô đi chơi cùng hắn. Thật tức chết mà! Bạch Dương mở điện thoại, nhấn vào mục tin nhắn, xem lại đoạn tin được gởi tới khoảng một tiếng trước: ” Gặp cô ở nhà hàng Rose ( – một nhà hàng năm sao tại Zodiac ). Không gặp không về. “ Tuyệt. Và Bạch Dương cô đã cho tên Sư Tử đó leo cây! Bước đi không suy nghĩ, Bạch Dương còn chẳng biết mình đang đi đâu, chỉ biết khi ngẩng đầu nhìn lên, thì đã thấy cái tên của nhà hàng Rose to tướng trước mặt. Có lẽ đợi lâu thế thì Sư Tử cũng về rồi nhỉ? – Bạch Dương nghĩ thế rồi bước vào trong nhà hàng. Không khí trong nhà hàng vô cùng sang trọng, khác với Bạch Dương cô hoàn toàn. Ừ, quần jean với áo sơ mi cộc tay chẳng hòa hợp gì với vẻ sang trọng này cả! Trong nhà hàng, bàn nào cũng có đôi có cặp, cặp hai cặp ba chiếm hết chỗ. Chỉ riêng một bàn trống khiến Bạch Dương để ý, trên bàn ăn đó không có gì, chỉ có hail y rượu vang được đặt sẵn ở hai phía, có một người con trai ngồi ở đó, ly rượu vang đỏ trước mặt anh ta nốc đã gần hết. Dáng vẻ của người con trai này dưới ánh đèn pha lê trên trần có chút gì đó bực bội, có lẽ là đã đợi bạn ăn với mình rất lâu rồi. Bạch Dương bước về phía chỗ người con trai kia đang ngồi, đứng im trước hắn. – Đã hẹn là một tiếng trước sao bây giờ mới tới? Sư Tử quát lên tức giận, nhưng vẫn ý tứ vì ở đây có nhiều người. Sư Tử nhìn từ đầu tới chân Bạch Dương, đôi chân mày của hắn cau lại, nếp nhăn trên trán ấy không biết có đủ ép chết một con ruồi không. Sư Tử nhanh tay chụp lấy hộp quà đã được gói hoàn hảo ném cho Bạch Dương. – Biết ngay là sẽ chẳng biết cách ăn mặc mà! – Sư Tử lẩm bẩm. Bạch Dương mở hộp quà, bên trong là một chiếc váy màu xanh nhạt, ước chừng chỉ ngắn tới ngang gối. Bạch Dương cau mày, cô vốn không thích váy mà! – Đợi lâu thế sao không tự biết rằng tôi không tới mà về đi? Bạch Dương đặt hộp quà xuống bàn ăn, nói với Sư Tử. -… Hắn không trả lời. – Tốt thôi, tôi về! Bạch Dương thản nhiên quay lưng, chưa kịp bước bước nào thì cảm thấy tay mình bị kéo lại. – Sao lại cứ ghét tôi như thế? – Sư Tử hỏi, giọng có chút đau khổ. ” Ghét ” ? Có lẽ Sư Tử không biết, Bạch Dương cô đã sớm không còn ghét hắn nữa rồi. Việc cãi nhau với hắn chỉ là một vở kịch mà chính cô dựng nên để không ai thấy sự thay đổi kì lại của mình. Bạch Dương cô tự hỏi vì sao lại hết ghét Sư Tử, cô có cả một khối lí do để ghét hắn mà!. Không biết từ lúc nào, hình ảnh của Sư Tử đã hằn sâu vào tâm trí cô, không thể phai nhạt.

Thật vớ vẩn khi cô thấy những câu tự kiêu của Sư Tử thật buồn cười.. Thật vớ vẩn khi cô thấy tên này khi xù lông ( tức giận ) vô cùng đáng yêu. Và cô tự hỏi… cảm giác này là sao? – Tôi không ghét cậu. – Bạch Dương nói. – Cô luôn ghét tôi. – Sư Tử buộc tội – Tại sao cứ luôn là một từ ” Ghét ” như thế? -… Bạch Dương cúi đầu, nhỏ biết nói cái gì đây. Bây giờ nhỏ thật sự cần… một lí do để tiếp tục ghét Sư Tử. Đó là tất cả những gì có thể cứu cô ra khỏi tình thế này. Nhưng mà, ngay cả một lí do biện minh, cô cũng không có! … ” 8h tối. Tại cây anh đào ở trường. “ Xử Nữ cau mày khi nghĩ về dòng tin nhắn mà Thiên Yết đã gởi cho cô, hắn có âm mưu gì đây? Xử Nữ thong thải rải bước chân trên hành lang các dãy phòng học, trắng đêm nay sáng quá chừng, không cần điện vẫn có thể tìm thấy được đường đi. Cây anh đào của trường đang sừng sững trước mặt cô, một ngọn giò thôi qua, cánh hoa anh đòa bay tứ tung, có thể thấy mái tóc ngắn nào đó cũng đang bị thổi tung. Xử Nữ ngồi xuống bên cạnh người con trai đang tựa lưng vào cây anh đào kia, hắn chẳng có phản ứng gì khi thấy có vật lạ ngồi xuống bên cạnh cả. – Sao lại hẹn ra đây? Xử Nữ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. – Bọn kia đi hết rồi. Thiên Yết ngắn gọn trả lời.

Tiếng gió vẫn thổi vù vù bên tai, mái tóc đen của Xử Nữ bay phất phới. – Tôi từng gặp một cô bé… Xử Nữ nhìn Thiên Yết, đây là lần đầu tiên hắn chủ động kể chuyện cho cô nghe. – Năm đó tôi tám tuổi. Một bé gái bằng tuổi tôi, mái tóc đen dài, đôi mắt xanh vô cùng đẹp. Thiên Yết nhìn Xử Nữ, và hai đôi mắt giao nhau. Cứ như thế chừng hơn mười bảy giây. Mọi người trong trường bảo, không ai dám nhìn Thiên Yết quá giây thứ mười, bởi vì đôi mắt đỏ đó rất đáng sợ, nhưng đối với Xử Nữ, cô đã nhìn hắn hơn mười giây, và chẳng hề sợ hãi. Với Thiên Yết, mười giây thì ngắn quá, nhưng người con gái trước mắt dám nhìn hắn lâu như vậy, tại sao hắn phải ngưng việc ngắm cô chứ? Mười bảy giây ngắn ngủi, chúng ta nhìn nhau. Mười bảy giây, tôi nhận ra đôi mắt anh vô cùng đẹp. Mười bảy giây, tôi đã có thể ngắm nhìn em suốt thời gian đó. – Và cô nhóc đó rất giống cô. Thiên Yết nói, nhanh chóng thấy được vẻ ngạc nhiên hiện hữu trên mặt Xử Nữ. – Cô bé ấy đang ở đâu? – Xử Nữ hỏi. – Tôi chỉ gặp cô bé ấy được một lần, sau đó… – Thiên Yết cau mày, đoạn sau hình như có điều gì đó mà Thiên Yết ghét vô cùng, nên có lẽ hắn đã khoong kể cho Xử Nữ nghe – Tôi nhận được tin cô bé ấy chuyển nhà, tôi không bao giờ nhìn thấy cô bé đó lần nữa. Nhưng… Thiên Yết lại nhìn Xử Nữ, sâu trong đôi mắt đó có thứ gì đó gọi là vui sướng: – Nhưng giờ… cô ấy đang ở đây! Xử Nữ ngạc nhiên. Chẳng phải kí ức của Thiên Yết khá giống cô sao. Cô hồi nhỏ đã từng ôm lấy bài kiểm tra điểm kém ra ngoài một gốc cây khóc nức nở, lúc đó, một cậu bé nào đó tới giật bài kiểm tra từ tay co. ” Có như thế thôi lại khóc, đừng yếu đuối như thế chứ! “. Cô và cậu bé đó đã làm bạn, họ chơi đùa với nhau vô cùng vui vẻ. Sáng hôm sau, cả hai vẫn chơi cùng nhau, chỉ có điều, cái hôm mà cậu bé vẫy tay chạy về phía Xử Nữ cô, cô thấy có thứ gì đó là lạ, nhưng lúc đó còn quá bé để có thể nhận ra bất cứ điều gì. Sau một hồi rất lâu, Xử Nữ cũng mỉm cười. Sao lại không cười chứ, cô đã không yêu bất kì ai, chỉ để tìm lại cậu bé ngày xưa kia mà! Bấy lâu nay, Xử Nữ luôn mong tìm thấy người mình yêu, cô nghĩ như thế sẽ thật tốt. Bởi vì nếu có người trong lòng, cô sẽ đem tất cả niềm vui của mình nói cho anh biết, đem hết buồn tủi của mình khóc hết cho anh nghe. Người trong lòng cô… bây giờ… anh đang ở đây!

… Sáng hôm sau. Cự Giải chính thức trở thành bạn gái của Nhân Mã. Cự Giải vui mừng vô cùng, cứ nghĩ về việc Nhân Mã tối hôm qua ngỏ lời muốn cô làm bạn gái hắn, cảm giác thật vui đến run rẩy. Cốc, cốc. Bên trong phòng Nhân Mã không có tiếng trả lời. Cự Giải khẽ cười, chắc chắn người bên trong vẫn đang say ngủ. Cự Giải mở cửa phòng ngủ, quả nhiên, trên giường ngủ, một người nào đó đang cuộn tròn người trong chăn chỉ để lại một chòm tóc đen bên ngoài. – Nhân Mã, dậy thôi. Nhân Mã! Cự Giải đánh thùm thụp vào người trong chăn, tên trong kia vẫn ư ử vài tiếng rồi lăn ra ngủ tiếp. Đến tận mười phút sau, Nhân Mã mới chịu dậy, dụi dụi mắt như con mèo, loạng choạng bước vào nhà tắm. Cự Giải lắc đầu cười, bắt đầu thu dọn đống chăn gối lộn xộn mà Nhân Mã đã bày ra. Cự Giải thấy một cuốn truyện tranh ở đầu giường, không biết nên đặt ở đây, nên mở đại hộc tủ cạnh giường, định rằng sẽ tống quyển truyện vào đó. Lúc mở hộc, Cự Giải thấy một bức ảnh cũ nằm ngay ngắn trong hộc, đối với những thứ còn lại trong phòng, đây là thứ duy nhất được xếp gọn gàng, cho thấy được chủ nhân trân trọng nó đến thế nào. Cự Giải hiếu kì cầm bức ảnh lên xem. Trong ảnh, một người con gái nào đó ngồi trên ghế đá, trên tay cầm một đóa hoa hồng, khuôn mặt tươi cười nhìn về phía ống kính. Thứ duy nhất làm Cự Giải kinh ngạc khi nhìn bức ảnh là… cô gái trong ảnh… rất giống cô. Đằng sau bức ảnh, một câu do chính tay người yêu quý bức ảnh viết ra: ” My Sunshine “. Một giọt nước mắt rơi xuống, vỡ tan trên dòng chữ ” My Sunshine “. Đây chẳng phải là câu trả lời cho tất cả mọi thứ sao? Tại sao Nhân Mã lúc nào cũng muốn cô đi chơi với hắn? Tại sao Nhân Mã lúc nào cũng chỉ coi trọng cô hơn những người con gái khác? Tại sao Nhân Mã lại mời cô đi chơi Valentine? Tại sao Nhân Mã lại muốn cô trở thành bạn gái? Bây giờ, Cự Giải cô đã có câu trả lời rồi! Tiếng cửa phòng tắm bậ mở, Nhân Mã ngước lên nhìn, rồi đứng hình khi thấy Cự Giải trên tay với bức ảnh… _END CHAP 26_

Đọc Chap 4: Song Tử Thật Kì Lạ

Bên ngoài cửa, Thiên Yết và Nhân Mã bất ngờ về sự việc vừa xảy ra trước mắt mình, Mã giờ đã hiểu tại sao Song Tử hay quấn băng trên đầu rồi. Yết nói: -Thôi hay chúng ta về nhà đi, ở đây không có ích gì đâu Nhân Mã dù mới quen Thiên Yết nhưng lại cảm thấy Thiên Yết buồn bã hẳn ra, Yết nhi lê từng bước một đi về, Nhân Mã cũng chạy về nhà luôn. Trên phòng Song Tử, anh đã nhìn thấy hai người trong lớp anh, có lẽ họ đã thấy hết những chuyện người mẹ kế đã làm với mình, Song thở dài không phải vì chuyện họ tới đây để nhìn lén mà là thế nào ngày mai khi lên trường Thiên Yết sẽ làm phiền anh. Song Tử mệt mỏi thiếp đi từ lúc nào tác giả không hay nhưng trước khi thiếp đi Song Tử lại nở nụ cười, tác giả biết là vì Song nhìn vào tấm ảnh trên bàn học nên mới cười đấy anh em ạ Tại nhà Thiên Yết, Yết sau khi về nhà liền tắm rửa để quên đi thứ ghê tởm đó, nhưng thật sự nó quá kinh tởm, từ lúc sinh ra tới tận bây giờ cô chưa hề nhìn thấy cảnh máu chảy, có lẽ là vì ba mẹ cô không muốn cô chứng kiến nhỉ. Trong lúc suy nghĩ, có tiếng chuông cửa vang lên làm cô phải chạy nhanh ra mở, vừa mở đã thấy khuôn mặt dễ thương xinh xắn của Bạch Dương rồi đấy, Thiên Yết ngạc nhiên ngơ ngác hỏi: -Sao cậu biết chỗ mình ở Bạch Dương đơ người từ tốn đáp lại: -Không phải hôm bữa cậu cho mình địa chỉ nhà còn bảo muốn đến khi nào cũng được sao ! Thiên Yết mặt ngáo ngơ và có chút cảm thấy mình ngu thật, vội bỏ qua chuyện hồi nào mình cho địa chỉ thì cô nắm tay Bạch Dương kéo vào bên trong, trên tay Bạch Dương có cầm theo một cái bịch đồ ăn có lẽ là để tặng cho Thiên Yết đây đó mà. Lúc hai người ngồi vào bàn ăn, Bạch Dương có hỏi chuyện về kế hoạch B và Dương cũng nghe được sự việc kể lại và nói: -Vậy bà có ý định gì tiếp theo Thiên Yết khẽ lắc đầu đủ để Dương nhi hiểu rằng Yết đang nghĩ gì, Dương suy nghĩ một hồi rồi bảo: -Ê hay là mai mình đòi cậu ta cho về nhà chơi đi -Có kì không đấy, dù chỉ học cùng lớp nhưng việc về nhà khi chưa làm bạn của nhà hơi vô duyên – Thiên Yết ngại ngùng bảo

-Giờ bà muốn cái sự vô duyên của bà giúp bà kết bạn được hay là giữ lại để bà không bao giờ chơi với Song Tử – Bạch Dương mặt mày căng thẳng nói -Thôi được ….. *********************** Sáng hôm sau, ba sao chính ở thời điểm hiện tại của nhà chúng ta cứ bám riết lấy Song Tử làm anh cực khó chịu, Song Tử đi đến cầu thang dẫn lên tầng của lớp học mình, sau đó quay phắt lại quát lên: -BA NGƯỜI THÔI ĐI ĐƯỢC KHÔNG Lúc này ba đứa kia mới thò cái mặt ra, đứa nào đứa nấy cũng gãi đầu cười hì hì, Song Tử khoanh tay dựa vào tường mặt rất nghiêm trọng nói: -Giải thích -Giải thích chuyện gì – Ba đứa ngây thơ trong ngoặc kép hỏi Song Tử như muốn tức điên lên, giờ anh mà trả lời mà còn hỏi chắc cho mỗi người ăn một cú đấm quá, nhận ra sự nguy hiểm ở trước mặt Thiên Yết nhanh chóng trả lời: -Ờ thì tụi này muốn làm bạn với cậu thôi Song Tử liếc Nhân Mã và Thiên Yết rồi nói: -Chứ không phải hai người đến để thương hại tôi sao Bạch Dương vội nói lại: -Ơ không mà, chỉ là tụi này quan tâm cậu thôi Song Tử hừ nhẹ một tiếng sau đó cất gót đi thẳng lên lầu và tất nhiên biệt đội ba người sẽ đi theo từng bước từng bước một*********************************A xin lỗi mọi người nha, vì nick mình bị lỗi cho nên không thể đăng truyện được, thật sự xin lỗi ạ

Cập nhật thông tin chi tiết về Hành Trình Hạnh Phúc : Chap 52: Kì Tích Bữa Sáng? (4) trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!