Xu Hướng 5/2022 # Giá Trị Nghệ Thuật Trong Truyện Kiều (Dành Cho Lớp 9) # Top View

Xem 5,445

Bạn đang xem bài viết Giá Trị Nghệ Thuật Trong Truyện Kiều (Dành Cho Lớp 9) được cập nhật mới nhất ngày 25/05/2022 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 5,445 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Truyện: 12 Chòm Sao: Những Dải Màu Sau Mưa
  • Truyện: Oan Gia Nhà Bên
  • Đọc Trái Đất Tròn Thật!
  • Đọc Chương 04: Gặp Lại Ở Thanh Mộng Lâu
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao
  • Giá trị nghệ thuật trong truyện Kiều (dành cho học sinh lớp 9)

    Dẫn: Đọc truyện Kiều, ta không thể không thốt lên thán phục đại thi hào dân tộc Nguyễn Du. Có lẽ tự cổ chí kim, ở nước Nam ta, chưa có một người nào có thể vận dụng tiếng Việt một cách thuần thục được như ông. Truyện Kiều, về tổng thể, là một bức tranh đẹp. Bức tranh ấy đẹp, vì sự hòa quyện của thanh tao và trần tục, của tĩnh và động, của đau thương và khát khao hạnh phúc của mỗi con người. Đó là bức tranh với sự góp mặt của những cảnh đời khốn khổ, mỗi người mỗi cảnh, mà nổi bật là cuộc đời bi thảm của nhân vật chính Thúy Kiều – đại diện cho thân phận người phụ nữ thời phong kiến. Bức tranh ấy được vẽ nên, hài hòa hết mực bởi cả nội dung và nghệ thuật – hai yếu tố cơ bản nhất cấu thành nên một câu chuyện. Trong đó, nghệ thuật chính là chất xúc tác để nội dung của truyện Kiều trở nên nổi bật một cách rất riêng.

    I. Thể thơ – Bố cục:

    Thể thơ: Lục bát – thể thơ truyền thống của dân tộc Việt Nam ta

    Bố cục: Dù Truyện Kiều rất dài, dài đến 3254 câu, song mạch viết, dòng chảy của câu chuyện vẫn rất trôi chảy, suôn sẻ, mạch lạc, không hề gây cho người đọc cảm giác gượng ép, gập gãy hay lan man, khó hiểu. Dường như mỗi câu từ, mỗi sự kiện chêm vào đều là chủ đích của chính tác giả và được đưa vào sau khi cân nhắc cẩn trọng.

    VD: Nguyễn Du mượn sự miêu tả về ngoại hình sắc sảo, nét u buồn sẵn có trong tâm hồn (sự đa sầu, đa cảm, quá quan tâm đến cuộc đời) và tài năng bộc lộ quá mạnh mẽ của Thúy Kiều (có thể tìm hiểu thêm về quan niệm “Tài mệnh tương đối”), mượn cuộc đời và sự kiện thăm mộ Đạm Tiên – một ca kĩ, để báo trước tương lai u ám, bất ổn của nàng.

    Làn thu thủy, nét xuân sơn, Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh. Khúc nhà tay lựa nên chương, Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân.

    Hay mượn hình ảnh dịu dàng, đoan trang, đầy đặn và thuận với trời đất của Thúy Vân để diễn tả một cuộc đời phẳng lặng, gắn liền với gia đình, sinh nở (không nên sử dụng từ “hạnh phúc”).

    Vân xem trang trọng khác vời, Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang. Hoa cười, ngọc thốt đoan trang, Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da. II. Bút pháp tả cảnh:

    “Thi trung hữu họa” (trong thơ có tranh vẽ), gợi nhiều hơn tả: Sử dụng cái chi tiết để miêu tả cái tổng thể, sử dụng sự việc, sự vật nhỏ để miêu tả cái không gian rộng lớn. Dường như khung cảnh không còn gói gọn trong một vài mảnh thơ con mà đã thăng hoa thành một bức tranh tuyệt mỹ:

    Cỏ non xanh tận chân trời, Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

    Hai câu thơ trên như mở ra trước mắt ta một không gian mênh mông, trù phú của đồng cỏ màu mỡ. Sự đơn điệu tẻ nhạt của đồng cỏ đã bị đập tan chỉ bằng một vài giọt trắng của hoa lê, điểm xuyết trên cái nền đã mơn mởn sắc xanh. Người thi sĩ đã không còn chỉ là thi sĩ, mà ông đã trở thành một người họa sĩ tài hoa với màu vẽ là những vần thơ mầu nhiệm.

    Hay,

    Tà tà bóng ngả về Tây, Nao nao dòng nước uốn quanh, Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.

    Đọc ba câu thơ này, ta như kẻ mộng mị lần bước giữa sự tĩnh lặng, buồn đến nao lòng của nắng chiều róc rách đang dần tan biến. Tâm trí ta như chịu sự điều khiển của Nguyễn Du, ngây ngất trước khung cảnh hoài niệm và quen thuộc của những thời xưa cũ: Một chiếc cầu gỗ im lìm bắc ngang qua một rãnh nước nhỏ, uốn lượn như dải lụa.

    KL: Dường như, đọng trong cảnh của Nguyễn Du là cái tình cay nồng như men rượu.

    III. Tả nhân vật:

    1. Tuyến nhân vật chính diện: Chủ yếu là “ước lệ tượng trưng”

    Với những nhân vật chính diện, nhà thơ sử dụng thủ pháp “ước lệ tượng trưng”, một nghệ thuật độc đáo rất thường thấy trong văn chương cổ. Theo quan điểm mĩ học thời phong kiến, thiên nhiên với hoa cỏ, chim muông là thước đo chuẩn mực của cái đẹp. Dựa trên cơ sở đó, những cốt cách thanh tao, đẹp đẽ của tuyến nhân vật chính diện đều được gắn liền với một số hình ảnh ẩn dụ có giá trị thẩm mỹ nhất định, được qui ước từ trước.

    VD: Tả Từ Hải:

    --- Bài cũ hơn ---

  • 12 Chòm Sao Và Một Ngày Ở Địa Ngục
  • Takane “ene” Enomoto From Kagerou Project/mekakucity Actors
  • Đọc Đôi Lời Lảm Nhảm Của Tác Giả ._.
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Bộ Tộc Người Sói
  • Đọc Chương 13 : Mối Quan Hệ Đã Chết
  • Cập nhật thông tin chi tiết về Giá Trị Nghệ Thuật Trong Truyện Kiều (Dành Cho Lớp 9) trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100