Xu Hướng 3/2024 # Đọc Truyện Thanh Xuân Ấy Ta Dành Trọn Cho Nhau # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Thanh Xuân Ấy Ta Dành Trọn Cho Nhau được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

6h30 tối…Tại phòng khách… -Các nàng ơi nhanh lên!!! Ra ngoài ăn tối thôi mà chuẩn bị lâu quá!- Sư nói từ dưới phòng khách vọng lên. -Đã bảo xuống luôn đây mà! Bạch Dương bước ra với bộ váy liền màu vàng chanh nhẹ rất hợp với màu tóc của cô. Chiếc váy được thiết kế tay hơi bồng, phần chân váy xòe ra khiến Bạch Dương trông cực kì nữ tính. Mái tóc vàng óng ả được tết gọn lại ở sau và điểm nhấn chính là chiếc cài đầu hình bông hoa lan nhỏ được gắn trên đầu cô. Sư đương nhiên thấy Cừu trong bộ váy này nhìn không chớp mắt. Cô luôn là người hoạt bát, nhanh nhẹn nhất trong 6 sao nữ nên cô luôn chuộng style rộng, thoải mái, năng động. Tiếp sau Cừu là Thiên Bình. Cô chọn cho mình chiếc váy hở vai màu tím nhạt, phân chân váy được may thêm 1 lớp vải nhẹ trông chiếc váy càng thêm nhẹ nhàng, nữ tính. Điểm xuyết trên chiếc váy ấy là những họa tiết hoa cẩm tú ở phần viền đuôi váy trông vô cùng đẹp. Đây là cái váy cô tự thiết kế và nhờ thợ may từ Pháp về may. Mái tóc tím thẳng giờ được uốn xoăn nhẹ ở đuôi và được buộc lỏng ở phía sau bằng 1 sợi ruy băng tím nhạt. Mấy sao nam hơi ngẩn người trước vẻ đẹp của 2 cô nàng. Hôm nay là lần đầu họ thấy 2 cô trang điểm, tuy chọn cách trang điểm nhẹ nhàng nhưng trông 2 cô vẫn rất xinh đẹp. -Mà 4 người nữa đâu rồi!- Ngưu hỏi -Các cậu ấy đang trang điểm rồi! Chờ xíu nữa đi!- Cân nói -Con gái đi chơi mà cũng phải chuẩn bị kĩ lưỡng như vậy sao Bình Nhi!- Bảo Bình cũng sốt ruột chẳng kém -Cự Giải à! Cậu xinh quá!- Cừu bỗng nhìn lên phía cầu thang Giải bước xuống trong chiếc áo màu hồng phấn và chiếc váy xòe trắng trên đầu gối 1 chút. Nhìn set đồ tuy đơn giản nhưng Giải đã tinh tế phối thêm với một chiếc mũ nồi cùng màu hồng phấn nhẹ khiến cô trông dễ thương vô cùng. Mái tóc hồng được buộc sang 2 bên trông cô lại càng đáng yêu. Cô cười tươi trước lời khen của Cừu mà không hề biết rằng nụ cười hồn nhiên ấy đã khiến cho trái tim ai đó đập lệch đi 1 nhịp. Đi sau Giải là cô nàng Song Ngư cũng nữ tính không kém trong chiếc áo trắng trễ 1 bên vai. Cô phối kèm với 1 chiếc chân váy đuôi cá màu xanh dương nhẹ. Trên ngực áo trái có điểm họa tiết 1 bông hoa cẩm chướng xanh nhẹ khiến cho cả set đồ thêm tinh tế mà. Cô để mái tóc xõa tự nhiên và uốn xoăn nhẹ ở đuôi trông cô càng nhẹ nhàng, dịu dàng. Tiếp đó là Song Tử. Cô trông thật khác khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên. Cô chọn chiếc váy đuôi cá trễ 2 bên vai màu trắng tinh thiết, chỗ chỗ lại điểm một ít đá saphia màu xanh ngọc nhẹ khiến nó trở nên thật long lanh. Đây là chiếc váy do chính tay Thiên Bình thiết kế tặng cô vào sinh nhật vừa qua. Mái tóc xám khói được tết thành hình thác nước trông cô lại càng nữ tính, nhẹ nhàng khác hẳn với 1 Song Tử năng động, hoạt bát hằng ngày. Cuối cùng là Xử Nữ, cô chọn cho mình một chiếc váy đen bó sát khiến cô khoe được hết thân hình chuẩn không cần chỉnh của mình. Phần tay được xẻ làm 2 để tạo điểm nhấn cho chiếc váy khiến Xử trông quyển rũ nhưng không mất đi nét nhẹ nhàng, nữ tính. Mái tóc đen được buộc lửng 1 nửa ở phía sau khiến cô rông rất xinh đẹp. Cô cài nhẹ lên ngực áo một chiếc cài hình long vũ trắng nổi bật trên nền váy đen khiến chiếc váy bỗng sáng hẳn lên, tinh tế vô cùng. -Các nàng chuẩn bị lâu quá đi mất! Mình sắp chết đói rồi nè!- Ngưu nói -Vậy đi thôi!- Xử nói rồi 12 sao cùng bước ra khỏi biệt thự. Họ rảo bước trên một con phố nhộn nhịp đông người qua lại. 12 người dường như đi tới đâu là thu hút sự chú ý tới đó. Thật sự hôm nay hộ rất đẹp, các sao nữ thì nữ tính, nhẹ nhàng, các sao nam thì trông rất đẹp trai, cá tính. Họ dừng chân trước 1 quán ăn Pháp. -Hay hôm nay bọn mình ăn thử nhà hàng này xem sao?- Xử hỏi -Trông cũng được đó! Vào thôi!- Sư nói rồi cả lũ cùng bước vào Tại quầy lễ tân… -Tôi đặt trước bàn 12 người rồi!- Xử nói với chị tiếp tân -Mời mọi người theo tôi!- Chị tiếp tân cúi đầu nói rồi dẫn mọi người đến 1 chiếc bàn dài 12 chỗ được đặt cạnh 1 hồ nước phản chiếu lại những ánh nến, ánh đèn lung linh, lấp lánh vô cùng. -Xử à! Cậu đặt bàn trước rồi sao???- Cả lũ quay sang nhìn Xử -Ukm! Mình thấy quán này đồ ăn ngon, view đẹp, nói chung là rất ok nên đã đặt bàn trước! Các cậu thấy thế nào, ổn chứ?- Xử cười nhẹ rồi hỏi mội người -Khung cảnh ở đây quá đẹp luôn ý Xử!- Song Ngư cười tươi nói -Mau gọi đồ thôi! Mình đói quá rồi nè!- Bỗng Ngưu lên tiếng khiến mọi người quay sang lườm ánh tóe khói -Suốt ngày ăn! Mọi người chưa ai kêu đói mà!- Song Tử lại tính giơ tay lên cốc đầu anh thì bỗng hạ tay xuống. Ngưu thì đã nhắm mắt sẵn chờ bị đánh nhưng mãi không thấy đau nên mở mắt ra -Hôm nay cậu không cốc đầu tôi sao?- Ngưu quay sang hỏi -Hôm nay tha cho cậu!- Song nói rồi quay qua nói chuyện với Cân Mọi người lần lượt order đồ ăn. 15 phút sau, đồ ăn đã được mấy người phục vụ bê lên. Họ vừa ăn vừa thưởng thức giai điệu du dương từ dàn nhạc của nhà hang. Những thanh âm du dương như hòa quyện vào với không gian đẹp lung linh khiến con người cảm thấy thanh thản, thoải mái. Họ đang ăn thì bỗng tất cả điện vụt tắt. Trong màn đêm, 1 cô gái mặc chiếc váy đen bước ra từ bóng đêm huyền bí, trên tay cô là một chiếc bánh sinh nhật lớn với 17 ngọn nến nhỏ lung linh. Cô gái đó lấy hơi và bắt đầu cất lên giọng hát rất trong: -Happy birthday to you!… Cô gái ấy không ai khác chính là Xử Nữ. Cô hát rồi 10 người còn lại cũng cất giọng hát theo. -Chúc mừng sinh nhật Yết!- Cả lũ vỗ tay rồi chúc mừng Yết -Sinh nhật vui vẻ nha!- Xử cười rồi đặt chiếc bánh trước mặt Yết -Cậu ước gì đó rồi thổi nến mau đi!- Song Ngư giục cậu Yết không nói gì nhưng rồi cũng nhắm mắt lại để ước gì đó. Ước xong, cậu mở mắt ra rồi thổi tắt hết chỗ nến cắm trên bánh sinh nhật. -Cảm ơn các cậu!- Yết cười -Yết Yết cười kìa mọi người!- Sư hét toáng lên như mới phát hiện ra điều gì rất lạ -Không cần cảm ơn tụi này! Là chủ ý của Xử tỷ đó!- Ngưu nói Yết đưa ánh mắt sang nhìn người con gái đang đứng cạnh cậu. -Mà Yết này! Cậu đã ước gì vậy! Kể cho tụi này nghe đi!- Giải hỏi Đáp lại câu hỏi của Giải là sự im lặng của Yết. Sao có thể nói ra là cậu đã ước gì. Trong khoảnh khắc người con gái cậu luôn để ý tới bê chiếc bánh sinh nhật với ánh nến lung linh tiến lại gần cậu, cậu đã thấy cô tựa như một thiên thần đang tiến tới để chiếu sáng trái tim luôn đóng chặt lại của cậu. Trong khoảnh khắc ấy, cậu đã thật sự rung động. Cậu đã ước rằng cậu có thể được nắm lấy bàn tay của cô, được tiến lại gần cô hơn và muốn được chiếm hữu cô. Yết cười nhẹ rồi nói: -Bí mật! -Mà tụi này có chuẩn bị quà cho cậu nè!- Nhân Mã lên tiếng 11 người đều chuẩn bị quà cho Yết. Nào là headphone, giày, máy chơi game,… Anh đếm mới có 10 món quà. -Quà tôi đâu?- Cậu xòe tay ra trước mặt Xử -Cậu mà cũng đòi quà sao? Xin lỗi nhưng tôi quên chuẩn bị rồi!- Xử nói -Vậy! Tối nay…- Yết tỏa ra sát khí ngụt trời khiến mọi người rùng mình -Đây đây! Không giỡn với cậu nữa!- Xử vội đưa cho cậu hộp quà mà cô chuẩn bị. Cậu mở hộp quà đó ra: ” Là khăn quàng sao?”- cậu cười nhẹ khi thấy một chiếc khăn len được đặt gọn trong chiếc hộp. Cạnh chiếc khăn có một tấm thiệt nhỏ, cậu tính mở tấm thiệp ra đọc nhưng bị 1 bàn tay nhỏ nhắn cản lại. -Cái này…về biệt thự hãy đọc!- Xử nói -Được thôi!- Yết nhìn cô rồi nhoẻn miệng cười “Ọt ọt…”- bụng Ngưu bỗng réo ầm lên làm mọi người quay sang nhìn cậu. Xử thấy mình đang chạm phải tay Yết thì thầm cảm ơn chiếc bụng rỗng của Ngưu. -Mọi người ăn tiếp thôi!- Xử rụt tay lại rồi quay lại chỗ ngồi “Mới vậy đã ngại rồi sao?”

Truyện Thanh Xuân Ấy Ta Dành Trọn Cho Nhau

5h sáng hôm sau, khi trời mới tờ mờ sáng…

– Sao mình lại ngủ trên giường thế này???- Thiên Bình tỉnh dậy như 1 thói quen hằng ngày. Cô nhìn quanh phòng và nhận ra Kết đã đi ra ngoài từ lúc nào. Cô nghĩ thầm” Thôi! Đi tập thể dục đã!”

Đó là thói quen hằng ngày của cô để giữ cho dáng vóc thon thả không 1 kg mỡ thừa như bây giờ. Cô thay chiếc quần bó và chiếc áo croptop rộng, lấy máy nghe nhạc và tai nghe rồi đi ra khỏi phòng.

Đang chạy bỗng có một đàn bướm đẹp lung linh bay qua cô, theo đà, cô không ngừng chạy nhưng ngoảnh mặt lại để ngắm đàm bướm đó. Thật không may, do mải ngắm đàn bướm mà cô đã đụng trúng 1 thân hình cao to khiến cô xém ngã ngửa ra sau. Chàng trai ấy nhanh nhẹn đưa tay ra đỡ lấy eo Thiên Bình. Do cô mặc áo croptop nên cô cảm nhận được bàn tay ấm áp của người cô đụng phải đang chạm vào eo cô. Hai người nhìn nhau như vậy 1 hồi rồi Thiên Bình đẩy chàng trai đó ra.

– Ma Kết! Xin lỗi cậu! Mình không chú ý phía trước!- Thiên Bình vừa ngượng vừa chút sợ hãi cúi gằm mặt xuống đất mà nói xin lỗi Kết. Gương mặt cô lúc này đỏ như trái cà chua chín.

– Ukm! Không sao!- Kết cười nhẹ.

” Kết? Cậu ấy đang cười sao?”- Cân nghĩ ngợi

– Cậu cũng dậy đi bộ ak?- Câu hỏi của Kết kéo cô thoát ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ kia

– Ukm! Nhưng mình tập xong rồi! Mình về trước nha!- Thiên Bình đang cố tìm lý do để trốn tranh Ma Kết ngay lúc này.

– Mình cũng xong rồi! Về chung đi!- Kết nói

Vậy là Kết và Cân cùng nhau đi về tòa biệt thư nhưng chằng ai nói với ai câu nào cả.

– MẤY NGƯỜI DẬY HẾT CHƯA HẢ????- Xử Nữ gầm gừ gọi bọn sâu lười kia dậy đi học.

Hiện tại mới có Cự Giải, Thiên Yết và cô là đã dậy. Cô và Cự Giải đang chuẩn bị bữa sáng, Yết thì đọc tin tức từ chiếc ipad ở sofa phòng khách.

Nghe thấy tiếng ” chuông báo thức” của Xử, 1 vài sao đã tỉnh nhưng vẫn còn 1 số con sâu lười vẫn đang lưu luyến chiếc gối chưa muốn buông.

– Tên ăn lắm đi!! Dậy đi! Xử tỷ lên ném hết đống đồ ăn của cậu vào sọt rác bây giờ!- Song Tử giở chiêu để gọi con heo ham ăn Ngưu Ngưu dậy.

– Aaaaa… Bình tĩnh! Tôi dậy rồi đây!- nghe thấy bị vứt đồ ăn, anh vội vàng lao thẳng vào nhà vệ sinh làm VSCN nhanh như tia chớp.

Mã nghe thấy tiếng Xử nên đã dậy làm VSCN rồi. Đã chỉnh tề trọng bộ đồng phục của học viện Zodiac, ra khỏi nhà vệ sinh, anh nhìn con sâu Ngư Ngư 1 cách chán nản rồi thầm nghĩ:” Con gái gì mà ngủ như heo vậy”

– Song Ngư! Dậy đi! Xử tỷ giận rồi kìa!- Mã cố giở trò để gọi Ngư dậy nhưng có vẻ không thành công rồi.

– Yên cho tôi ngủ!- Ngư vơ lấy cái gối phi thẳng vào mặt Mã.

Nhân Mã tức giận ” Cô dám ném gối vô mặt tôi?? Được lắm! Tôi cho cô biết động vào nhà bổn thiếu gia này thì cô sẽ ra sao!” Nói rồi cậu quay ra bàn học lấy đại 1 cái ống thí nghiệm với 1 thứ dung dịch gì đó tím tím trong hắc ám vô cùng. Đó là bình thí nghiệm hôm qua Bảo Bình để quên ở phòng cậu lúc qua đây chơi với Mã.

– Song Ngư! Cô còn không dậy là tôi cho cô uống thuốc biến thành chuột nhắt luôn đấy! Cô tin không?- Mã mặt nham hiểm tiến lại gần Ngư

– Tôi dậy luôn đây!- Ngư sợ hãi chạy ngay vào nhà vệ sinh mà không để ý gương mặt đang rất đắc ý của Mã.

Cảnh tượng trong phòng bây giờ thật rồ man tíc. Bạch Dương vốn có tính ngủ không ” ngoan” nên đã lăn từ trên giường xuống dưới đất từ lúc nào chả hay. Cô hiện giờ đang nằm rất gần Sư. Nghe tiếng Xử gọi, cả 2 người cùng bật dậy. Họ bất chợt quay ra nhìn nhau rồi hét lớn:

– Tên kia! Đã bảo không được động thủ rồi mà! Tớ giết cậu!- Bạch Dương bật dậy ném đồ loạn xạ vào Sư vẫn đang ngáy ngủ bên cạnh.

– Tại cậu ngủ ” ngoan” quá chứ bộ! Tự lăn xuống xong lại kêu tớ!- Sư cãi

– Không nói chuyên với cậu nữa! Hứ!- Cừu mặt đỏ ửng lên, đóng rầm chiếc cửa nhà vệ sinh lại. Còn Sư ở ngoài thì cười sung sướng ( Dù sao họ cũng đang hẹn hò mà)

Giải sau khi chuẩn bị bữa sáng liền chạy lên phòng gọi con sâu lười Bảo Bình dậy.

-Bảo Bình à! Dậy thôi! Trễ rồi!- Cô lay lay người anh nhưng anh vẫn chà nhúc nhích. Cô bất chợt thấy đôi má mịn màng kia của Bình, cô lấy tay chọt chọt nó ” Đáng yêu quá!!!”- Cô nghĩ

– Cậu chọt má mình đủ chưa?- Bình vì bị làm phiền nên đã tỉnh.

Giải giật mình đứng dậy, mặt ửng hồng trước câu nói của Bình.

– Cậu thay đồng phục lẹ đi! Bữa sáng chuẩn bị xong rồi đó!- Nói rồi cô chạy ngay ra khỏi phòng để che đi bộ mặt lúng túng lúc đó.

Cân và Kết cũng đã về tới nơi.

– Ơ! Hai cậu dậy sớm thế! Tập thể dục à???- Xử hỏi

– Ukm! Mình lên tắm đã!- Nói rồi Cân chạy ngay lên phòng. Cô vẫn còn đang rất ngại khi đối mặt với Kết.

– Yết, Xử này! Tôi mượn phòng vệ sinh phòng 2 người!- Kết quay ra hỏi

-Ừ/ Cứ thoải mái- Yết và Xử trả lời

11 sao ( trừ Cân) đang ăn sáng. Lúc này, Cân mới hớt hải chạy xuống:

– Chào buổi sáng các cậu!- Cân cười thật tươi.

– Nhanh lên Bình Nhi! Bữa sáng của cậu mình để trong tủ lạnh á!- Song Tử quay lại nói với cô bạn thân.

– Thankiu Song Song!- Cân chạy ngay về phía tủ.

– Sao Cân không ăn sáng giống tụi mình hả? Cậu ấy ăn gì ở trong tủ lạnh thế???- Cừu thắc mắc.

– Táo và sữa- Song Tử và Bảo Bình đồng thanh. Cũng phải, họ đã quá quen với chế độ ăn uống nghiêm ngặt của Cân rồi. Có khuyên nhủ vài lần nhưng cũng chả thay đổi được gì.

– Hả??? Ăn thế sao mà sống!- Mấy sao còn lại ( trừ Yết) há hốc mồm.

Ăn sáng xong. Họ lấy cặp sáchvà cùng nhau đi bộ tới trường. Biệt thự của họ cách trường không xa, vừa đi họ vừa nói chuyên, cười đùa thật vui vẻ.

– Những con nhỏ kia là ai mà lại đi cùng với mấy hotboys của chúng ta thế kia???- 1 nữ sinh nọ lên tiếng

– Nghe nói! 6 con nhỏ đó may mắn được sống chung biệt thự với 6 hotboys của chúng ta đó!- 1 nữ sinh khác trả lời, ánh mắt trả mấy thân thiện nhìn về 6 sao nữ

– Các cậu phiền thật đấy!- Xử hừ 1 tiếng nhẹ rồi cùng 5 sao nữa bước vào trường mà mặc kệ tụi con trai đang bị fan bu đầy.

Tiết đầu tiên là tiết của thầy Xà Phu.

– Các em lưu ý! Chỗ ngồi của các em sẽ sắp xếp giống với việc chia phòng. Ai cùng phòng với ai thì ngồi cùng bàn với người đó.

Các học sinh nhanh nhẹn chuyển chỗ theo lời sắp xếp của thầy chủ nhiệm và tiếp tục lắng nghe thầy thông báo.

– Chúng ta sẽ có 1 bài kiểm tra khảo sát đầu năm để nhà trường đánh giá học lực cũng như sự tiến bộ của các em sau 1 năm học! Kỳ khảo sát sẽ bắt đầu vào đầu tuần tới, các em còn 5 ngày nữa để ôn tập.

– Mới đi học sao đã kiểm tra rồi hả thầy!!!- bọn học sinh trong lớp chán nản nhìn thầy ( trừ Yết, Xử, Giải và Kết. Căn bản vì Yết không quan tâm còn 3 người còn lại thì học giỏi nên cũng chả lo)

– Nhưng thầy có 1 tin tốt! Sau khi làm bài khảo sát này! Chúng ta sẽ được đi du lịch 4 ngày 3 đêm ở đảo Kazaki cùng với lớp 11Z theo như đúng truyền thống của khối 11 của trường ta từ trước đến giờ!- Thày Xà Phu nói

– Nghe thú vị ghê!- Song Tử quay xuống cười với Thiên Bình.

– Thú vị thì cũng phải ôn thi đi để thi đã cô nương ạ!- Thiên Bình ẩn nhẹ đầu cô bạn ham chơi

– Ầy! Lo gì! Có Xử tỷ giúp chúng ta ôn mà, phải không Xử???- cô với sang bàn Xử.

– Ukm! Từ hôm nay chúng ta ôn bài ở thư viện nha!- Xử nói với mấy sao nữ

– Ê! Cho bọn này ôn với!- Mã lanh chanh chen vào

– Phải đó! Các cô có Xử Nữ,bọn tôi có Ma Kết không phải hợp lại thì tốt hơn sao???- Sư gần đó lên tiếng

– Ải..ó( Phải đó)- Ngưu mồm nhai nhồm nhoàm snack hưởng ứng.

– Ăn hết đi rồi nói! Con heo nhà cậu!- Song Tử cốc nhẹ đầu Ngưu

– Kết! Ý cậu thế nào?- Xử quay sang hỏi Kết

– Tôi thế nào cũng được!- Kết nói rồi tiếp tục đọc quyển sách trên tay.

12 sao cùng nhau đi xuống thư viện của nhà trường. Thư viện rộng với biết bao nhiêu là sách. 12 sao chọn 1 chiếc bàn dài vừa đủ 12 ghế ngồi. Nói là Xử vs Kết học giỏi nhưng thực ra mấy sao còn lại cũng giỏi lắm chứ bộ, không thì làm sao được ở lớp 11S ( lớp cao nhất đấy^^)

Mọi người chăm chú ôn bài. Khó chỗ nào là hỏi xung quanh nhờ người khác giảng cho. Xử đang bận giảng bài cho Cừu, Giải đang giảng bài cho Ngư còn Song Tử thì đang lanh chanh nhờ Bảo Bình giảng Hóa,…. Cân đang định nhờ người giảng hộ đề toán hóc búa này thì chợt nhận ra mấy sao nữ ai cũng đang bận việc của mình. Cô nghó nghiêng xung quanh 1 hồi và tất cả cử chỉ đó đã thu hết vào tầm nhìn của Kết. Anh đứng dậy tiến lại đằng sau Cân, chống tay xuống bàn, tay anh bấy giờ cách tay Cân có vài cm. Cô giật mình ” Gần quá! Mùi hương này…là..”

– Không hiểu cứ hỏi mình!- giọng nói trầm vang lên sau gáy cô.

” Đúng là cậu ấy…”- cô nghĩ ngợi

– Mình… mình không hiểu câu đề toán này!- cô ấp úng. Cô liếc xung quanh, ánh mắt của các fangirl đang nhìn cô như muốn xé cô ra làm trăm mảnh. Ngay lập tức, sắc mặt cô trở nên lạnh hơn, cô đứng dậy khiến Kết cũng giật mình.

– Mình lại hiểu rồi! Cảm ơn cậu!- cô nói rồi chạy ngay ra khỏi thư viện để tránh những ánh nhìn đáng sợ khi ấy. Hành động của Cân làm Kết đứng sững người 1 lúc nhưng rồi anh cũng quay trở lại chỗ ngồi ban nãy và tiếp tục đọc sách.

Một cô gái với mái tóc tím mộng mơ đang đứng tựa người vào lan can thả hồn theo gió. Gương mặt cô vương chút buồn. Làn gió se lạnh cuối thu phả mạnh vào dáng vẻ manh mai ấy khiến cô đôi lúc run lên.

Bỗng có một con nhỏ chuẩn theo kiểu mắt xinh mỏ đỏ má hồng, mặt trắng hơn cả tuyết xuất hiện trước mặt cô.

– Mày là Thiên Bình lớp 11S phải không??- Nhỏ đó dùng chất giọng chảnh chọe nói với cô gái tóc tím kia

– Phải! Là mình!- Cân đáp

– Mày cũng biết anh Ma Kết là hotboy của tụi tao, mày đừng có õng ẹo hay quyến rũ anh ấy!!- Nhỏ vừa nói vừa tiến lại gần Cân

– Mình…Mình không..

” Phịch”

Chưa kịp giải thích. Nhỏ đó đã đẩy Bình Nhi khiến vai cô đạp mạnh vào bức tường gần cửa sân thượng.

– Đây là cảnh cáo cho mày đấy!

Nhỏ đó bỏ đi ngay sau đó. Vai Cân đau nhói, 1 tay ôm vai, 1 tay chống xuống đất để ngồi xuống. Cô rõ ràng không làm gì sai! Là Ma Kết, cậu ta chủ động tới giảng bài cho cô, là cậu ta đứng áp quá gần cô. Cô chìm sâu dần vào những suy nghĩ đó mà không biết trời đã bắt đầu mưa….

Cô vội đứng dạy, đi tới cánh cửa kia để đi xuống nhưng. Cạch… cạch… cánh cửa đó đã bị khóa ở trong. ” Là nhỏ vừa nãy làm sao? Rốt cục mình đã làm gì sai?” Trời giờ ngày càng lạnh. Cô ngồi co người ở ngay cạnh cánh cửa đó bởi trên đó có 1 cái mái hiên hẹp nhưng cũng còn đỡ hơn là không có. Cô ngồi co ro, mệt mỏi, đầu gục xuống đầu gối. Thật trớ trêu, áo khoác và điện thoại cô đều để dưới thư viện rồi.

– Trời đã mưa rồi sao?- Song Ngư lên tiếng làm cả bọn rời mắt khỏi quyển sách.

– Ê! Mà Thiên Bình của tui đâu rồi??- Song Tử quay sang không thấy đứa bạn thân liền hỏi mọi người.

– Cậu ấy đi ra ngoài cũng được 1 tiếng rồi!- Ma Kết lên tiếng

– Sao giờ còn chưa về nữa! Sách vở, áo khoác và điện thoại vẫn còn ở đây mà!- Xử Nữ bắt đầu lo lắng

– Hay chúng ta đi kiếm xung quanh trường xem sao!- Cự Giải đề xuất

11 sao đi quanh trường kiếm nhưng vẫn không thấy Thiên Bình. Mọi người trở nên lo lắng hơn.

– Hay cậu ấy mệt nên về nhà nghỉ rồi cũng nên!- Kim Ngưu nói

– Hay thế nhỉ? Về nhà xem Thiên Bình thế nào rồi! Mau lên!- Song Tử lo lắng giục mọi người đấy cặp sách rồi nhanh chóng về lại biệt thự

– Mọi người về trước đi! Tớ để quên ít đồ ở phòng thí nghiệm rồi! Về xem hộ tôi Bình Nhi sao rồi!- Bảo Bình dứt lời thì 10 sao gọi tài xế đến đón về biệt thư do trời mưa.

Bảo Bình thì bước tới phòng thí nghiệm lấy ít chất hóa học bỏ vào cặp sách rồi cũng ung dung ra về. Đang đi trên hành lang tầng 3, anh gặp 1 bác lao công già đang phải bê 1 cái thùng khá nặng lên nhà kho ở ngoài sân thượng của học viện. Anh liền chạy ra giúp bác lao công đó. Bác lao công thấy cửa sân thượng đã khóa liền lấy chìa khoad từ trong túi mở cửa ra. Cánh cửa vừa mở, Bảo Bình bê cái thùng đó tiến lại gần kho. Mới bước trân ra sân thượng, anh giật mình khi thấy Thiên Bình đang ngồi co ro, nép mình vào bước tường ngay gần đó. Anh đặt chiếc thùng xuống rồi chạy lại chỗ Cân.

– Bình Nhi! Em làm gì ở đây vậy??? Sao em lại ngồi đây???- Bảo Bình lay lay người Cân nhưng người cô như đông cứng lại, không cử động được.

– Anh à! Em..em…lạnh quá!!- Giọng Cân run run. Bấy giờ anh mới để ý cô chỉ đang mặc 1 chiếc áo đồng phục mỏng lại ướt sũng vì mưa. Anh liền cởi chiếc áo khoác đang mặc ra, khoác lên người cô rồi dìu cô về. May mà bây giờ mưa đã tạnh.

Ma Kết lên phòng nhưng chưa thấy Thiên Bình về. Anh xuống nói với mọi người:

– Thiên Bình chưa có về!

– Hả!! Vậy cậu ý đi đâu rồi???- Song Tử lại càng lo lắng hơn.

– Bây giờ biết tìm cậu ấy ở đâu???- Tụi con gái lo chả kém

– Các cậu bình tình! Nghĩ xem…

Sư Tử chưa nói hết câu thì cánh cửa biệt thự mở ra. Bảo Bình dìu Thiên Bình đang ướt nhẹp vào sảnh. 10 sao thấy vậy liền chạy ra. Thiên Bình không gắng gượng được nữa, cô ngồi phịch xuống nền đất lạnh.

– Thiên Bình à! Cậu sao thế này? Cậu đã đi đâu hả?- Song Tử chạy ra đỡ lấy cô bạn

– Để tớ đưa em ấy lên phòng đã!- Bảo Bình nói rồi bế Thiên Bình lên phòng. Mấy sao nữa cũng chạy theo để giúp cô lau khô người, thay quần áo. Thấy Cân đã ngủ yên. 5 sao nữ kéo nhau xuống tầng hỏi chuyện Bảo Bình. Anh kể rõ đầu đuôi tại sao tìn thấy Cân cho mọi người nghe.

– Con bé lúc đấy còn chả có sức để ngẩng đầu lên, người thì lạnh cóng!

– Có người cố tình!- Yết lạnh giọng

– Phải đó! Nếu khóa cửa sân thượng thì phải kiểm tra xem ngoài còn ai không rồi mới khóa chứ! Rõ ràng có người muốn hại cậu ấy!- Nhân Mã lên tiếng

– Ai lại làm thế chứ?- mấy sao nữa phẫn nộ

– Việc này giao cho tôi!- giọng Kết lạnh còn hơn cả trên lớp.

Kết tiến lại gần chiếc giường. Anh ngồi xuống đó rồi hương ánh mắt nhìn khuôn mặt mệt mỏi, nhợt nhạt của Thiên Bình.

” Rốt cục. Cậu đã xảy ra chuyện gì vậy hả Thiên Bình??”

Anh nhìn cô một lúc lâu rồi ra phía bàn học đọc sách, thật sự lúc này, anh không tài nào ngủ được.

Hihi! Chap này mình viết thiên vị Thiên Bình 1 xíu ha! Những chap sau mình sẽ viết đều cho các sao nha^^ cảm ơn mọi người <3

Thanh Xuân Ấy Ta Dành Trọn Cho Nhau

6h30 tối…Tại phòng khách…

-Các nàng ơi nhanh lên!!! Ra ngoài ăn tối thôi mà chuẩn bị lâu quá!- Sư nói từ dưới phòng khách vọng lên.

-Đã bảo xuống luôn đây mà!

Bạch Dương bước ra với bộ váy liền màu vàng chanh nhẹ rất hợp với màu tóc của cô. Chiếc váy được thiết kế tay hơi bồng, phần chân váy xòe ra khiến Bạch Dương trông cực kì nữ tính. Mái tóc vàng óng ả được tết gọn lại ở sau và điểm nhấn chính là chiếc cài đầu hình bông hoa lan nhỏ được gắn trên đầu cô. Sư đương nhiên thấy Cừu trong bộ váy này nhìn không chớp mắt. Cô luôn là người hoạt bát, nhanh nhẹn nhất trong 6 sao nữ nên cô luôn chuộng style rộng, thoải mái, năng động.

Tiếp sau Cừu là Thiên Bình. Cô chọn cho mình chiếc váy hở vai màu tím nhạt, phân chân váy được may thêm 1 lớp vải nhẹ trông chiếc váy càng thêm nhẹ nhàng, nữ tính. Điểm xuyết trên chiếc váy ấy là những họa tiết hoa cẩm tú ở phần viền đuôi váy trông vô cùng đẹp. Đây là cái váy cô tự thiết kế và nhờ thợ may từ Pháp về may. Mái tóc tím thẳng giờ được uốn xoăn nhẹ ở đuôi và được buộc lỏng ở phía sau bằng 1 sợi ruy băng tím nhạt.

Mấy sao nam hơi ngẩn người trước vẻ đẹp của 2 cô nàng. Hôm nay là lần đầu họ thấy 2 cô trang điểm, tuy chọn cách trang điểm nhẹ nhàng nhưng trông 2 cô vẫn rất xinh đẹp.

-Mà 4 người nữa đâu rồi!- Ngưu hỏi

-Các cậu ấy đang trang điểm rồi! Chờ xíu nữa đi!- Cân nói

-Con gái đi chơi mà cũng phải chuẩn bị kĩ lưỡng như vậy sao Bình Nhi!- Bảo Bình cũng sốt ruột chẳng kém

-Cự Giải à! Cậu xinh quá!- Cừu bỗng nhìn lên phía cầu thang

Giải bước xuống trong chiếc áo màu hồng phấn và chiếc váy xòe trắng trên đầu gối 1 chút. Nhìn set đồ tuy đơn giản nhưng Giải đã tinh tế phối thêm với một chiếc mũ nồi cùng màu hồng phấn nhẹ khiến cô trông dễ thương vô cùng. Mái tóc hồng được buộc sang 2 bên trông cô lại càng đáng yêu. Cô cười tươi trước lời khen của Cừu mà không hề biết rằng nụ cười hồn nhiên ấy đã khiến cho trái tim ai đó đập lệch đi 1 nhịp.

Đi sau Giải là cô nàng Song Ngư cũng nữ tính không kém trong chiếc áo trắng trễ 1 bên vai. Cô phối kèm với 1 chiếc chân váy đuôi cá màu xanh dương nhẹ. Trên ngực áo trái có điểm họa tiết 1 bông hoa cẩm chướng xanh nhẹ khiến cho cả set đồ thêm tinh tế mà. Cô để mái tóc xõa tự nhiên và uốn xoăn nhẹ ở đuôi trông cô càng nhẹ nhàng, dịu dàng.

Tiếp đó là Song Tử. Cô trông thật khác khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên. Cô chọn chiếc váy đuôi cá trễ 2 bên vai màu trắng tinh thiết, chỗ chỗ lại điểm một ít đá saphia màu xanh ngọc nhẹ khiến nó trở nên thật long lanh. Đây là chiếc váy do chính tay Thiên Bình thiết kế tặng cô vào sinh nhật vừa qua. Mái tóc xám khói được tết thành hình thác nước trông cô lại càng nữ tính, nhẹ nhàng khác hẳn với 1 Song Tử năng động, hoạt bát hằng ngày.

Cuối cùng là Xử Nữ, cô chọn cho mình một chiếc váy đen bó sát khiến cô khoe được hết thân hình chuẩn không cần chỉnh của mình. Phần tay được xẻ làm 2 để tạo điểm nhấn cho chiếc váy khiến Xử trông quyển rũ nhưng không mất đi nét nhẹ nhàng, nữ tính. Mái tóc đen được buộc lửng 1 nửa ở phía sau khiến cô rông rất xinh đẹp. Cô cài nhẹ lên ngực áo một chiếc cài hình long vũ trắng nổi bật trên nền váy đen khiến chiếc váy bỗng sáng hẳn lên, tinh tế vô cùng.

-Các nàng chuẩn bị lâu quá đi mất! Mình sắp chết đói rồi nè!- Ngưu nói

-Vậy đi thôi!- Xử nói rồi 12 sao cùng bước ra khỏi biệt thự.

Họ rảo bước trên một con phố nhộn nhịp đông người qua lại. 12 người dường như đi tới đâu là thu hút sự chú ý tới đó. Thật sự hôm nay hộ rất đẹp, các sao nữ thì nữ tính, nhẹ nhàng, các sao nam thì trông rất đẹp trai, cá tính. Họ dừng chân trước 1 quán ăn Pháp.

-Hay hôm nay bọn mình ăn thử nhà hàng này xem sao?- Xử hỏi

-Trông cũng được đó! Vào thôi!- Sư nói rồi cả lũ cùng bước vào

Tại quầy lễ tân…

-Tôi đặt trước bàn 12 người rồi!- Xử nói với chị tiếp tân

-Mời mọi người theo tôi!- Chị tiếp tân cúi đầu nói rồi dẫn mọi người đến 1 chiếc bàn dài 12 chỗ được đặt cạnh 1 hồ nước phản chiếu lại những ánh nến, ánh đèn lung linh, lấp lánh vô cùng.

-Xử à! Cậu đặt bàn trước rồi sao???- Cả lũ quay sang nhìn Xử

-Ukm! Mình thấy quán này đồ ăn ngon, view đẹp, nói chung là rất ok nên đã đặt bàn trước! Các cậu thấy thế nào, ổn chứ?- Xử cười nhẹ rồi hỏi mội người

-Khung cảnh ở đây quá đẹp luôn ý Xử!- Song Ngư cười tươi nói

-Mau gọi đồ thôi! Mình đói quá rồi nè!- Bỗng Ngưu lên tiếng khiến mọi người quay sang lườm ánh tóe khói

-Suốt ngày ăn! Mọi người chưa ai kêu đói mà!- Song Tử lại tính giơ tay lên cốc đầu anh thì bỗng hạ tay xuống. Ngưu thì đã nhắm mắt sẵn chờ bị đánh nhưng mãi không thấy đau nên mở mắt ra

-Hôm nay cậu không cốc đầu tôi sao?- Ngưu quay sang hỏi

-Hôm nay tha cho cậu!- Song nói rồi quay qua nói chuyện với Cân

Mọi người lần lượt order đồ ăn. 15 phút sau, đồ ăn đã được mấy người phục vụ bê lên. Họ vừa ăn vừa thưởng thức giai điệu du dương từ dàn nhạc của nhà hang. Những thanh âm du dương như hòa quyện vào với không gian đẹp lung linh khiến con người cảm thấy thanh thản, thoải mái. Họ đang ăn thì bỗng tất cả điện vụt tắt. Trong màn đêm, 1 cô gái mặc chiếc váy đen bước ra từ bóng đêm huyền bí, trên tay cô là một chiếc bánh sinh nhật lớn với 17 ngọn nến nhỏ lung linh. Cô gái đó lấy hơi và bắt đầu cất lên giọng hát rất trong:

-Happy birthday to you!…

Cô gái ấy không ai khác chính là Xử Nữ. Cô hát rồi 10 người còn lại cũng cất giọng hát theo.

-Chúc mừng sinh nhật Yết!- Cả lũ vỗ tay rồi chúc mừng Yết

-Sinh nhật vui vẻ nha!- Xử cười rồi đặt chiếc bánh trước mặt Yết

-Cậu ước gì đó rồi thổi nến mau đi!- Song Ngư giục cậu

Yết không nói gì nhưng rồi cũng nhắm mắt lại để ước gì đó. Ước xong, cậu mở mắt ra rồi thổi tắt hết chỗ nến cắm trên bánh sinh nhật.

-Cảm ơn các cậu!- Yết cười

-Yết Yết cười kìa mọi người!- Sư hét toáng lên như mới phát hiện ra điều gì rất lạ

-Không cần cảm ơn tụi này! Là chủ ý của Xử tỷ đó!- Ngưu nói

Yết đưa ánh mắt sang nhìn người con gái đang đứng cạnh cậu.

-Mà Yết này! Cậu đã ước gì vậy! Kể cho tụi này nghe đi!- Giải hỏi

Đáp lại câu hỏi của Giải là sự im lặng của Yết. Sao có thể nói ra là cậu đã ước gì. Trong khoảnh khắc người con gái cậu luôn để ý tới bê chiếc bánh sinh nhật với ánh nến lung linh tiến lại gần cậu, cậu đã thấy cô tựa như một thiên thần đang tiến tới để chiếu sáng trái tim luôn đóng chặt lại của cậu. Trong khoảnh khắc ấy, cậu đã thật sự rung động. Cậu đã ước rằng cậu có thể được nắm lấy bàn tay của cô, được tiến lại gần cô hơn và muốn được chiếm hữu cô. Yết cười nhẹ rồi nói:

-Bí mật!

-Mà tụi này có chuẩn bị quà cho cậu nè!- Nhân Mã lên tiếng

11 người đều chuẩn bị quà cho Yết. Nào là headphone, giày, máy chơi game,… Anh đếm mới có 10 món quà.

-Quà tôi đâu?- Cậu xòe tay ra trước mặt Xử

-Cậu mà cũng đòi quà sao? Xin lỗi nhưng tôi quên chuẩn bị rồi!- Xử nói

-Vậy! Tối nay…- Yết tỏa ra sát khí ngụt trời khiến mọi người rùng mình

-Đây đây! Không giỡn với cậu nữa!- Xử vội đưa cho cậu hộp quà mà cô chuẩn bị.

Cậu mở hộp quà đó ra: ” Là khăn quàng sao?”- cậu cười nhẹ khi thấy một chiếc khăn len được đặt gọn trong chiếc hộp. Cạnh chiếc khăn có một tấm thiệt nhỏ, cậu tính mở tấm thiệp ra đọc nhưng bị 1 bàn tay nhỏ nhắn cản lại.

-Cái này…về biệt thự hãy đọc!- Xử nói

-Được thôi!- Yết nhìn cô rồi nhoẻn miệng cười

“Ọt ọt…”- bụng Ngưu bỗng réo ầm lên làm mọi người quay sang nhìn cậu. Xử thấy mình đang chạm phải tay Yết thì thầm cảm ơn chiếc bụng rỗng của Ngưu.

-Mọi người ăn tiếp thôi!- Xử rụt tay lại rồi quay lại chỗ ngồi

“Mới vậy đã ngại rồi sao?”

Đọc Truyện _Mộng Thanh Xuân_

Thiên Bình quay sang Nhân Mã, cười nhẹ:

“Hai cậu ấy quả thật thân thiết nhỉ!” “Ừ.” Nhân Mã cũng không biết nên nói gì nữa. Thiên Bình lơ đãng nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, rồi 0.5 giây sau, vẻ lơ đãng đó đã biến đi đâu mất. “Chết dở! 8 giờ kém 15 phút rồi! Chúng ta còn có 15 phút thôi! Nên đi nhanh chút, Nhân Mã!” Nhân Mã “Ừ” một tiếng rồi cầm tay Thiên Bình: “Thiên Bình, cậu chạy được không?” “Ừm… cũng được…” …… Đến trước cổng trường, Thiên Bình thở dốc, vuốt vuốt ngực giúp bản thân ổn định lại hơi thở. Nhân Mã thấy vậy có chút hối lỗi: “Xin lỗi! Mình không biết cậu không giỏi vận động.” Thiên Bình nói không ra hơi: “Không… không sao… Dù sao… đến trường kịp… là tốt.” Xong, Thiên Bình nhìn xung quanh, cố tìm Song Ngư và Bạch Dương thì đập vào mắt cô là một đám học sinh vây quanh một nam sinh với mái tóc vàng óng và nụ cười cuốn hút. Nhìn thấy người thiếu niên xinh đẹp như đóa hoa anh túc độc hại nhưng vẫn có thể khiến bao người nghiện đến điên đảo kia ánh mắt Thiên Bình như lạnh thêm vài phần. Ai mà ngờ sau 2 năm vẻ đẹp ấy không những không suy giảm mà lại càng ngày càng dụ người người như thế. Ngũ quan tinh xảo như thiên nhân, đẹp đến mức khiến người khác quên cả việc hô hấp. Đặc biệt là đôi mắt kia, xanh thăm thẳm như đáy biển, giống như chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ chìm sâu vào đó, không tìm được lối thoát. Thật đúng là đẹp đến mức chết người. Thiên Bình phát ra tiếng cười khẽ lại tựa như chế nhạo: “Thật là khó coi.” Không biết là vì ngạc nhiên hay là vì lý do nào khác nhưng khi nghe thấy thanh âm quen thuộc kia, Song Tử vẫn không khỏi ngẩn người. Đứng giữa đám đông hàng chục người, vừa ngước mắt lên, ngay từ ánh nhìn đầu tiên, cậu đã nhìn thấy cô ấy. Cô gái năm ấy vẫn xinh đẹp như vậy, vẫn mỉm cười nhìn cậu như ngày nào, những ký ức tưởng như đã lại như tái hiện lại nhưng nhìn xem, cô cười đến vui vẻ, đến rạng rỡ nhưng khóe mắt đến cả một nếp nhăn nhỏ cũng không thấy. Như thế nào vẫn là có chút đau lòng đâu. Tự cho bản thân mình một nụ cười khinh bỉ, Song Tử vẫy vẫy tay với Thiên Bình, cậu nghe thấy giọng nói vui vẻ của bản thân nói với cô: “Thân ái, đã lâu không gặp <3” Chưa kịp đợi Thiên Bình trả lời thì tiếng chuông trường đã reo lên, vang vọng khắp sân trường là tiếng nói trong trẻo của phát thanh viên trường: “Đã đến giờ bắt đầu lễ khai giảng, đề nghị các học viên nhanh chóng tập trung lại hội trường. Xin nhắc lại….” Thiên Bình mỉm cười, kéo tay Nhân Mã: “Mau đi thôi, đến giờ rồi.” Nhân Mã có chút sững sờ đuổi kịp bước chân của Thiên Bình, hỏi nhỏ: “Cậu quen người vừa nãy sao? Trông có vẻ rất được mọi người yêu mến, là học trưởng nào đó nổi tiếng sao?” Thiên Bình cười khẽ một cái, nhẹ nhàng như tiếng chuông ngân: “Không phải đâu, cùng là học sinh năm nhất như chúng ta là bạn học cũ của mình, thật không ngờ có thể gặp lại.” Nhân Mã nhìn Thiên Bình có chút ngập ngừng nhưng khi đối diện với đôi mắt thuần tịnh cuối cùng vẫn im lặng. …. Học viện Athena là trường học do các quan cấp chính trị và chính phủ quyết định chi ra một khoản tiền lớn để xây dựng nhằm mục đích đào tạo nhân tài cho đất nước. Và xác thực rằng chất lượng học sinh từ học viện đã không khiến mọi người thất vọng, với tỷ lệ đỗ đại học luôn trên 90%, những học viên xuất phát từ học viện không là anh tài thì cũng là trụ cột tương lai của đất nước. Mà địa vị của trường càng cao thì áp lực càng lớn vì vậy, yêu cầu của trường đối với học viên chính là cao đến mức muốn đòi mạng. Cũng chính vì nguyên nhân này nên mỗi năm số học sinh trúng tuyển cộng thêm các con em được cha mẹ đút tiền đưa vào cũng chỉ trên dưới 100 học viên. Thậm chí, chỉ cần được vào lớp D là lớp có trình độ thấp nhất trong khối cũng khiến học viên trúng tuyển mừng rơi nước mắt bởi kì thi đầu vào do Học viện cùng các giáo sư, tiến sĩ của Bộ Giáo dục ra đề với độ khó cực cao của đề thi ba môn Văn học, Toán học và Anh văn. Riêng đề luận văn được đánh giá là sáng tạo bậc nhất nhất thế giới, vậy nên những người có thể đỗ không là nhà giàu nứt vách cũng là thiên tài trong người thường. Và, người ưu tú nhất, mẫu mực nhất trong đám thiên tài hỗn tạp đó đã được bầu cử ra làm hội trưởng Hội học sinh, người nắm quyền hạn cao nhất trong trường ngoại trừ ban giám hiệu – Ma Kết. Một người hết sức mẫu mực và luôn có thái độ nghiêm túc, chuẩn mực, trên hết là khả năng làm việc cực cao cho dù công việc của hội học sinh có nhiều như thế nào đi chăng nữa thì vị trí đứng đầu trong mỗi đợt kiểm tra vẫn luôn là anh với số điểm gần như là tuyệt đối. Với bề ngoài tú sắc khả xan, không hề quá tâng bốc khi nói rằng Ma Kết có một gương mặt đẹp đến ngây người. Đôi mắt màu tím qua lớp kính trong suốt như càng thêm nghiêm nghị, lạnh nhạt cùng với khí chất lạnh lẽo, uy nghiêm như khiến cho anh càng trở nên xa cách. Vâng, con nhà người ta trong truyền thuyết đây ạ :)) Ngày khai giảng, một trong những ngày quan trọng nhất của Học viện Athena, đồng nghĩa với việc Hội học sinh cũng bận rộn hơn thường ngày. Hội học sinh được coi là đại diện cho Học viện Athena, vì vậy thành viên của hội luôn là những học sinh xuất sắc nhất của trường, không phân biệt giàu nghèo. Minh Xử Nữ, một học sinh gương mẫu, học lực luôn nằm trong top 3 của trường, được giáo viên và học sinh đề cử giao chức vụ Phó Hội trưởng, một chức vụ chỉ đứng sau Hội trưởng. Cô luôn được mọi người tin tưởng giao những nhiệm vụ quan trọng trong những ngày trọng đại của Học viện, ví như ngày khai giảng hôm nay. Xử Nữ bước vào văn phòng của Hội học sinh, trên tay cầm một chồng tài liệu, đặt lên bàn: “Đây là bảng xếp hạng thi đầu vào năm nay, diễn văn của cậu và một số tài liệu khác.” Tầm mắt của Ma Kết rời khỏi văn kiện trên tay, bên trong đôi mắt đen láy của anh là ảnh ngược của cô: “Cảm ơn.” Xử Nữ đáp lại nhát ngừng: “Không có gì. Tôi còn có việc phải làm, nhiệm vụ còn lại giao cậu.” Ma Kết lướt qua nhìn bài diễn văn, không chút phập phồng nói: “Được. Vậy hẹn gặp lại.” Xử Nữ cầm tay nắm cửa, quay đầu nhìn lại Ma Kết: “Tạm biệt.”- Nói đoạn rồi khép cửa lại. Căn phòng hội học sinh trở lại vẻ im ắng, lúc này chỉ còn lại một mình Ma Kết, nhìn qua khiến cho lòng người không khỏi lại cảm thấy có chút trống trải. Anh cầm bảng xếp hạng của kì thi đầu vào, bỗng nhìn thấy tên học viên đứng nhất, khóe miệng hơi dâng lên: “Năm nay đứng thứ nhất… là Thiên Yết…?”

Đọc Truyện Câu Chuyện Của Thanh Xuân

Chương trước Chương tiếp

Song Tử tỉnh lại và được chuyển vào phòng bệnh thường. Trong thời gian Song Tử nằm viện, Nhân Mã thường xuyên phải vào viện chăm Song Tử, Cự Giải không muốn Nhân Mã quá lao lực nên anh cũng đi theo phụ giúp Nhân Mã chăm sóc Song Tử.

Nhân Mã đây từ sớm để nấu cháo để mang đến bệnh viện cho Song Tử vì anh không thích đồ ăn ở đó. Cự Giải cũng dậy sớm rồi sang nhà Nhân Mã, đón cô đến bệnh viện. Bước vào phòng, hai người thấy Song Tử vẫn còn đang ngủ. Tên này ngủ suốt ngày, sắp thành lợn rồi. Nhân Mã đặt cặp lồng cháo lên bàn rồi đến gọi Song Tử dậy. – Đồ con lợn, dậy đi! – Nhân Mã gọi – Bé Mã à, cho anh ngủ thêm đi! – Song Tử nói bằng giọng ngái ngủ. – Hừm! Không chịu dậy à? Ya!!! Nhân Mã một cước đạp Song Tử lăn xuống giường. Cự Giải đang ngồi trên ghế sofa chơi game, cũng phải suýt xoa: – Ui cha! Chắc đau lắm!!! Hahahaha!!!! – Thằng ôn dịch, không đi đỡ ông lên còn ngồi đấy mà cười à? Song Tử một tay xoa mông, tay còn lại ôm lấy vết thương bù lu bù loa lên: – Ối giời ơi!! Bố mẹ về đây mà coi nè, bé Mã muốn ám sát Song Tử đẹp trai cute tài giỏi không ai sánh bằng của bố mẹ nè!!!!!! – IM! Nhân Mã quát lên khiến cho Song Tử phải im bặt: – Đồ điên, oan ức gì mà ở đấy gào khóc! Thân lừa ưa nặng! Nhân Mã quay ra chỗ Cự Giải: – Anh còn không mau giúp em dọn lại cái phòng bệnh này đi! Anh không thấy chỗ này giống cái chuồng lợn à? – Phải giống chuồng lợn thì cái thằng kia mới ở được. – Cự Giải đáp lại Nhân Mã – Ê, thằng kia, ý mày tao là lợn à? – Cái đấy là mày tự nói nha! – Cự Giải châm chọc Song Tử – Mày…! – Thôi!! Anh ăn đi, đồ con lợn! Hãy ăn với phong cách của một con lợn đi ha! – Nhân Mã cũng không vừa – Em nhây vừa thôi! Song Tử tập trung ăn cho xong phần ăn mà Nhân Mã mang đến cho anh. Trong khi Song Tử ăn, Nhân Mã sai Cự Giải đi lấy nước uống để vào phòng Song Tử vì cô thấy bình nước trong phòng sắp hết, còn bản thân Nhân Mã thì đích thân đi dọn dẹp cái chuồng lợn của cái tên kia. Ăn xong, Song Tử lôi máy ra chơi game, để mặc Nhân Mã dọn dẹp cặp lồng cho anh. Cự Giải đi lấy nước quay lại thấy vậy, liền quát Song Tử: – SONG TỬ!!! Song Tử và Nhân Mã đều giật mình. Riêng Song Tử, anh đánh rơi luôn cái điện thoại đang cầm trên tay xuống đất. – Thằng kia, mày làm cái gì mà quát loạn lên thế? – Song Tử mắng Cự Giải – Mày không thấy Nhân Mã đang dọn dẹp giúp mày à? Sao mày không giúp cô ấy? – Mày bị điên à? Tay vẫn cắm kim truyền mà giúp cái gì? Mà làm sao mày phải làm quá lên thế?  – Vì Nhân Mã là người yêu tao mà!  Nhân Mã nghe Cự Giải nói vậy, mặt cô đỏ lên như quả cà chua. – Thằng kia, trước khi nó là người yêu mày thì nó là em gái tao đấy! – Mày…!  – Cự Giải đuối lý – Mày cái gì? Hả? – Song Tử vênh mặt lên với Cự Giải – Này! Em vô hình trong mắt hai người à? – Nhân Mã quát, cô quay sang nhìn Song Tử – Còn anh nữa! Anh sinh trước em có năm phút thôi, anh cứ làm như mình hay lắm vậy! Song Tử bị Nhân Mã mắng thì cũng cứng họng chả khác gì Cự Giải. Khi trong phòng đã im lặng, Nhân Mã tiếp tục dọn dẹp. Cự Giải nhìn Nhân Mã làm thế thì thấy vô cùng nóng máu. Nhân Mã đã như vậy gần một tuần nay rồi.  Vì Song Tử, cô dậy sớm nấu ăn, mang vào cho Song Tử, rồi dọn dẹp phòng bệnh, chăm sóc Song Tử đến khuya. Trông cô gầy đi nhiều, sáng nay, lúc anh đưa cô đến bệnh viện, cô còn ngủ quên trong xe anh nữa. Cự Giải nói hơi lớn tiếng: – Nhân Mã! Em thuê hộ lý đến chăm sóc Song Tử đi! – Anh làm sao vậy? Em đã nói là không rồi mà! – Nhân Mã đáp – Này! Mày làm sao thế? Sao phải thuê hộ lý? Nhân Mã, em có vấn đề gì à? – Song Tử hỏi – Không có! – Nhân Mã vội trả lời – Mày nhìn mà không thấy sao, Nhân Mã vì muốn tự mình chăm sóc cho mày mà gầy đi nhiều như thế, mày không thấy hả thằng vô tâm? – Cự Giải nói – Anh đừng nói nữa! – Nhân Mã hét lên – Em! Đi theo anh! Cự Giải nói xong, liền kéo tay Nhân Mã đi ra khỏi phòng. Ra đến hành lang, Nhân Mã giật tay mình lại. Cự Giải quay lại nhìn cô, nói: – Nghe lời anh đi Nhân Mã. – Anh sao vậy? Em nói không là không! Em không muốn nói về vấn đề này nữa. – LÀM ƠN NGHE LỜI ANH ĐI! Cự Giải quát lên. Nhân Mã giật mình. Mọi người trong bệnh cũng phải chú ý về phía Nhân Mã và Cự Giải đang nói chuyện. Cuối cùng, Nhân Mã quyết định làm như không nghe mà quay lưng đi, cô định trở về phòng Song Tử. Đột nhiên… – Xin em! Làm ơn quan tâm chăm sóc bản thân mình đi! Cự Giải ôm lấy Nhân Mã từ phía sau. Anh xuống giọng cầu xin Nhân Mã. Nhân Mã thấy vậy, liền vô cùng kinh ngạc. Cô ngạc nhiên vì cái ôm của anh và vì cả câu nói kia của anh. Nhân Mã đặt tay mình lên hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, đặt trên eo cô, rồi cô quay đầu lại, nói nhỏ với Cự Giải : – Được rồi! Em sẽ nghe anh nhưng anh buông em ra đi, mình đang ở chỗ đông người đấy. Lúc này, Cự Giải mới từ từ buông Nhân Mã ra. Anh xoay người Nhân Mã lại, nhìn thẳng vào mắt cô, anh nói với giọng ôn nhu: – Chỉ là anh lo cho em thôi. Hứa với anh, dù ở bất kì hoàn cảnh nào, em cũng phải tự chăm sóc bản thân mình, được chứ? – Em hứa! Anh cứ nói như mình sắp đi xa vậy! – Nhân Mã nói – Vớ vẩn!  Làm gì có! – Cự Giải vội đáp – Thôi mình trở lại phòng Song Tử đi. Nhân Mã gật đầu tỏ ý đồng tình với Cự Giải. Quay về phòng, hai người thấy Song Tử đang gọi điện cho ai đó. Qua cách xưng hô, hai người có thể biết được người ở đâu dây bên kia là một cô gái, còn việc cô ta là ai thì chỉ có Song Tử biết. Song Tử nhìn thấy hai người quay lại, liền cúp máy. Nhân Mã tiến đến chỗ ghế sofa ngồi. Cô quyết định không làm nữa. Song Tử thấy vậy, liền nói: – Anh biết em lo cho anh nhưng từ bây giờ, em không cần làm như vậy nữa. Anh gọi người đến đây chăm sóc anh rồi.  – Ai??? Ai mà chịu làm nông dân chăn lợn thế? – Nhân Mã thắc mắc – Thì là… ~~~ Flashback ~~~ – Alo! Sư Tử? Mày đến bệnh viện chăm sóc tao nhoa!! ♥♥ Song Tử gọi cho Sư Tử, giọng anh  ngọt xớt. Sư Tử ở đâu bên kia muốn phát ói: – Ơ này! Cúp máy luôn rồi!⊙﹏⊙ – Song Tử tiếp tục – Alo, Bảo Bình à? Rảnh không, đến chơi với tao đi nha? “Ok, tao đến ngay nhưng tao đang dở tay mấy cái thí nghiệm. Hay tao mang đến bệnh viện để chơi với mày luôn nhá!” – Thôi, thôi, mày ở nhà làm tiếp luôn đi. Mang đến đây, mất công tao vào phòng cấp cứu lần nữa. Song Tử cúp máy, không kịp để Bảo Bình nói câu nào. – Đồ điên! Nghĩ sao mà định mang mấy cái đấy đến đây. Không hiểu sao, biệt thự của thằng đó chưa cháy nhỉ? Bạch Dương vẫn an toàn khi sống với nó? Lạ thật! – Song Tử làu bàu ( tg: Ừ nhỉ? Tại sao vậy? /BD: Phòng thí nghiệm của hắn được thiết kế đặc biệt, có cháy nổ gì thì cũng chỉ có một mình hắn chết trong đó thôi ╮(╯3╰)╭ / BB: Chuẩn rồi, phải đảm bảo an toàn cho vợ chứ *ôm BD*/ BD: Cút!) – Ơ nhưng mà hết người để nhờ rồi! – Song Tử chợt nhận ra – Xử Nữ bận rộn công việc, gọi nó đến thì chắc nó chăm sóc mình ở phòng tra tấn đặc biệt mất. Ma Kết không được, gọi đến thì khác gì mình đi làm người Eskimo sống ở Bắc Cực chứ. Mấy đứa con gái càng không được, đứa “hoa có chủ” thì người yêu chúng nó xé xác mình mất, đám còn lại thì Song Ngư đi nước ngoài rồi, chỉ còn… ~~~End Flashback~~~ – Anh gọi Thiên Bình sao? – Nhân Mã há hốc mồm kinh ngạc – Ngậm cái mỏ lại, cằm rớt xuống đất rồi kìa! Song Tử trêu chọc Nhân Mã. Cự Giải đứng cạnh cũng phải cố nhịn cười. Lấy lại hình tượng xong, Nhân Mã nói: – Anh muốn cái gì đây? Em đã cảnh cáo anh rồi cơ mà. – Anh biết rồi! Anh sẽ nghe em, được chưa? – Được! Bỗng, trong phòng vang lên tiếng chuông điện thoại. Là của Cự Giải. Nhưng khi nhìn vào màn hình điện thoại, Cự Giải có vẻ chần chừ, phân vân xem có nên nhấc máy hay không. – Sao vậy? Nghe điện thoại đi chứ! – tiếng của Song Tử. – Ừm, tao ra ngoài nghe máy. Cự Giải đáp rồi đi ra khỏi phòng. Trong phòng chỉ còn lại, anh em Song Tử. Song Tử nói: – Dạo này, em thấy cậu ta kì lạ không? Hay nóng tính lắm đấy! – Em cũng thấy thế, trước đây hiền lành lắm, bây giờ, hở tí là nổi nóng. – Thôi về đi, Thiên Bình sẽ đến ngay, không cần lo. Nhân Mã vẫy vẫy chào Song Tử rồi đi một mạch ra cửa. Điều cô cần làm là đi tìm Cự Giải để anh đưa cô về. Nhân Mã đi dọc hàng lang tìm kiếm. Khi đi qua cửa thoát hiểm, cô nghe thấy giọng anh, hình như vẫn đang nói chuyện điện thoại: – Anh biết! Sao em cứ cằn nhằn anh hoài vậy? – Rồi, cho anh thêm chút thời gian, anh phải sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện đã rồi mới đi được. Nhân Mã đứng ở kia cánh cửa, cô thầm nghĩ “Nghe cách nói chuyện, có lẽ bên kia là con gái. Đi? Cự Giải muốn đi đâu?” – Vậy thôi, cúp máy đây, có gì anh sẽ nói với em sau. Nhân Mã nghe thấy vậy liền bước nhẹ đi xa khỏi cánh cửa, giả vờ như cô đang đi gần về phía anh mà thôi. Cự Giải mở cửa thoát hiểm, bước ra, anh nhìn thấy Nhân Mã đang từ xa đi tới. Cô vui vẻ vẫy tay với anh, rồi chạy nhanh đến trước mặt anh: – Cự Giải, sao anh nghe điện thoại lâu thế? Nhanh lên, về thôi, Song Tử gọi Thiên Bình đến chăm sóc anh ấy rồi! Cự Giải mỉm cười gật đầu với cô. Anh đi bảo chờ ở sảnh bệnh viện để anh đi lấy xe. Sau khi Nhân Mã lên xe, Cự Giải chở cô đi ăn, nói là để nuôi cho cô béo lên. Cuối ngày, anh đưa cô về nhà, bảo cô hãy nghỉ ngơi và đừng lo lắng cho Song Tử nữa.

Chương trước

Đọc Truyện (12 Cung Hoàng Đạo) Thanh Xuân Tươi Đẹp Của Chúng Ta

” Kíttttttttttt”

Tiếng ma sát giữa bánh xe ô tô với mặt đường nhựa. Một chiếc Hyundai mắc tiền được phủ sơn trắng bóng loáng đậu ngay trước một cổng trường cấp ba.

Một người đàn ông mặc bộ vét đen đầy lịch lãm, đeo kính đen bước xuống khỏi ghế lái, đi vòng ra cửa sau lịch thiệp mở cửa xe với phong thái kính cẩn. Hai bóng dáng lần lượt bước xuống xe, một người lên tiếng:

– Cảm ơn chú. Chú có thể đi được rồi.

– Vâng, thưa cô chủ. – Người đàn ông đáp lời.

Hai dáng người đưa mắt nhìn cái cổng trường rộng lớn màu vàng nhũ được làm bằng kim loại nặng, trước cổng có hai bức tượng rồng, phượng được điêu khắc công phu, tỉ mẩn. Ngôi trường được xây theo phong cách quý tộc châu Âu thời xưa, nó trông có vẻ lâu đời. Liếc nhìn lên bảng hiệu tên trường, nó được xây bằng đá cẩm thạch, từng kí tự latinh bằng kim cương nhân tạo được đính tỉ mỉ lần lượt tạo thành tên trường:

” HIGH SCHOOL OF GENIUS”

Một người buộc miệng nhân xét:

– Ồ.Đây sẽ là nơi mà chúng ta học sao. Trông khá là hoành tráng và nhiều tiền.”

– Ừm..

Bạch Dương chạy như điên trên hành lang trường. Nó vừa nghe lỏm được một thông tin vô cùng hay ho. Không giấu nổi sự phấn khích đang hiện rõ trên khuôn mặt, miệng không ngừng cười, nó càng tăng tốc nhanh đôi chân.

” Thật là muốn mau mau cho tụi nó biết được tin này quá. Nhanh nhanh nào.”

“RẦM”

Cánh cửa lớp 11A12S bật tung.

Các thành viên trong lớp được dịp giật nảy mình. Người đang ngủ thì giật thót người, người đánh rơi cả điện thoại. Ai cũng hoang mang không biết chuyện quái gì vừa xảy ra. Chỉ riêng một người, khuôn mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào, mái tóc xoăn dài màu cà phê rũ xuống, Song Ngư chăm chú vào máy game điện tử, không buồn liếc mắt về phía cửa, cất tiếng hỏi cô gái tóc vàng được búi hai bên đang đứng thở hồng hộc như trâu ở cửa, há mồm thở để lấy chút không khí, trông như cô mới vừa trải qua cuộc thi chạy marathon.

Trong phòng hiệu trưởng

Một người đàn ông ở độ 50, gương mặt phúc hậu đầy trí thức , mái tóc đã điểm nhiều sợi bạc. Ông đang ngồi ở bàn tiếp khách, bộ bàn ghế được làm bằng gỗ mắc tiền, ấm trà đang bốc hơi nghi ngút. Sau lưng người đàn ông đó là một cô giáo tuổi trung niên đang đứng, cô đang mặc một cái áo sơ mi trắng và váy bút chì đen – có vẻ là một giáo viên kì cựu với kinh nghiệm dạy học lâu đời. Hớp một ngụm trà nóng, bằng chất giọng trầm, ông ôn tồn:

Một trong hai dáng người phía đối diện thầy hiệu trưởng cúi đầu thể hiện sự cảm ơn, người còn lại thì đang thong dong uống trà và ăn điểm tâm.

– Dạ, vâng. Tụi em cám ơn thầy. Làm phiền thầy rồi ạ.

– Không sao đâu, dù sao thì thầy và bác em cũng là chỗ quen biết. Không có gì phải ngại. Có gì thắc mắc các em cứ gặp thầy.

– Vâng. Chúng em xin cảm ơn một lần nữa ạ.

Như đang chờ đợi mệnh lệnh đó từ nãy giờ, cô Kim đáp ngay:

– Dạ, thưa thầy hiệu trưởng. Tôi xin phép.

– Mới sáng sớm mà vận động mạnh vậy?

“Hộc..hộc..hộc..”

Không trả lời ngay câu hỏi, Bạch Dương nuốt nước bọt, cảm giác cơ thể tỏa nhiệt không ngừng, cái lưỡi khô ran cố gắng đáp đầy mệt nhọc:

– Cho..xin..miếng ..nước..

Không đợi cho Bạch Dương kết thúc câu nói thì có một chai nước suối mát lạnh được ném tới chỗ cô, cô nhanh tay chộp lấy, mở nắp tu ừng ực hết nhẵn cả chai. Dòng nước mát lạnh đi qua cuống họng trôi tuột xuống dạ dày, cô cảm giác sự mát dịu lan tỏa khắp nội tạng. Sau khi cơn khát và mệt được đẩy lùi, Bạch Dương bật ngón tay cái ra dấu hiệu like, miệng nở nụ cười thật tươi để lộ cặp ranh nanh, cô nói:

– Thank you nha, Song Ngư. Hehe.

Song Ngư được cảm ơn, miệng ngậm kẹo mút, nửa thân trên nằm trườn dài ra bàn, hai tay chăm chú bấm máy chơi game liên tục, cô liếc nhìn rồi chỉ hờ hững đáp:

– Yep.- Không nói gì thêm mắt lại chăm chú vào máy game, ngón tay bấm không ngừng.

Bước lên bục giảng, Bạch Dương tằng hắng giọng, dùng tay gõ gõ lên mặt bàn giáo viên, miệng dõng dạc tuyên bố:

– E..hèm. Tao xin thông báo một tin giật gân đây: Lớp chúng ta sắp có bạn học mới. Là gái á nha.- Mũi cô hếch lên lộ vẻ đắc chí vì bản thân là người đầu tiên nắm được thông tin này.

– Ồ – Nguyên lớp đồng thanh, ai ai cũng háo hức, nóng lòng gặp mặt gương mặt mới của lớp. Mọi người xôn xao, nhốn nháo, đặc biệt là mấy tên con trai, nghe gái là mắt sáng ra mặt.

– Ai vậy?

– Đẹp không?

– Trông như thế nào?

– Mày thấy bạn ấy chưa?

Blap..blap.. Hàng loạt câu hỏi dồn dập ập tới khiến đầu óc Bạch Dương quay mòng mòng.

– Chời má. Sao bây hỏi nhiều quá vậy? Làm sao mà tao biết được mấy chuyện đó?- Bạch Dương hét lên.

– Thế sao mà mày biết được tin này? Tính phỉnh tụi tao hả?- Sư Tử độp ngay, hỏi vặn lại Bạch Dương.

Tay đưa lên gãi gãi đầu, mắt lia đi chỗ khác, miệng cười cười:

– À..ờ..Tao nghe lén trước cửa phòng thầy hiệu trưởng.

– WHAT!!! – Bao nhiêu cắp mắt đổ dồn về phía cô, há hốc mồm.

– Gan mày to ghê. Dám nghe lén trước phòng thầy hiệu trưởng. Không sợ bị ban kỉ luật túm à. – Sư Tử xoa cằm, giọng mỉa mai.

– Tao vô tình nghe được khi đang từ WC đi về lớp thôi. Lúc đó cửa phòng của thầy hơi hé hé nên là…..

” RENG…RENG…RENG”

Tiếng chuông chói tai reo lên báo hiệu bắt đầu tiết học đầu tiên trong ngày cắt ngang lời kể của Bạch Dương , mọi người nhanh chóng ổn định chỗ ngồi.

Ít phút sau, cửa lớp mở ra, giáo viên chủ nhiệm chính là cô giáo Kim bước vào, đứng trước lớp, nguyên lớp đồng loạt đứng dậy, đồng thanh:

– CHÚNG EM CHÀO CÔ Ạ!.

Cô Kim đưa tay ra dấu hiệu cho lớp ngồi xuống đợi lớp trật tự xomg xuôi, cô mới nói:

– Cô có một tin muốn thông báo với các em. Từ hôm nay, lớp chúng ta sẽ có thêm hai thành viên mới….

Chưa nghe cô nói hết Bạch Dương khuých cùi chỏ vào khuỷu tay của Sư Tử ra chiều muốn nói rằng ” Thấy chưa, tao đã bảo mà.”

” Roạt”

Cánh cửa lớp lại được mở ra lần nữa, lần lượt bước vào là hai cô gái có gương mặt giống hệt nhau. Chỉ khác ở màu mắt và mái tóc. Trông khi cô gái có mái tóc màu bạch kim thuần mang lại vẻ trưởng thành và chín chắn thì cô gái có mái tóc nửa bạch kim nửa xanh ngọc thì có vẻ trẻ con hơn, nhìn mặt cô ấy cứ lơ ngơ như đang thèm ngủ.

“Hơ..Cô ấy..” Bảo Bình sững người, dòng suy nghĩ chạy xoẹt ngang đầu. Cậu đang rất bàng hoàng , mắt trân trân đầy ngạc nhiên.

Mọi người không khỏi trầm trồ. Lời xì xầm vang lên không ngừng. Trong lúc đó có một người vẫn không ngừng suy nghĩ mông lung, Bảo Bình mắt vẫn nhìn chằm chằm không rời khỏi cặp song sinh.

– Woa!!! Là sinh đôi đấy.

– Các em hãy mau giới thiệu về mình đi nào!

Cô gái trông vẻ chín chắn lên tiếng, đưa tay vén nhẹ mái tóc, cô cúi người chào , nhẹ nhàng cười:

– Xin chào! Mình là Thiên Yết. Còn đây là Thiên Bình, em gái mình.

” Đúng thật sự là cô ấy rồi.” Một xúc cảm trào lên trong lồng ngực của Bảo Bình, niềm vui xen lẫn ngạc nhiên và khó hiểu. Dù bên ngoài mặt không thể hiện gì nhưng thực chất nội tâm của câu đang đảo lộn, những cơn sóng cảm xúc cứ ồ ạt vồ vập tới liên hồi. Gương mặt trẻ con của một bé gái cứ hiện về trong tâm trí cậu, nụ cười ủa cô bé thật dễ thương và hồn nhiên, khoảng ký ức cạu không bao giờ quên được. Đang thẫn thờ thì giọng nói của cô Kim cắt đứt mạch suy nghĩ của cậu.

Đút hai tay vào túi áo cardigan đen rộng thùng thình, cô em gái cúi chào nhưng chỉ đáp gỏn lọn:

– Hân hạnh được làm quen.

Cô Kim gọi Ma Kết đứng dậy:

– Vâng ạ!

– VÂNG, THƯA CÔ!!- cả lớp hét thật to khiến cô Kim giật bắn cả người.

Định thần, cô giáo Kim quay sang cặp song sinh:

– Vâng ạ!

– Hai em mau chóng về chỗ đi nào.

Sau khi Thiên Yết và Thiên Bình về chỗ ngồi, cô Kim vỗ hai tay vào nhau :

– Các em mau lấy sách vở ra nào. Tiết đầu tiên là môn toán. Chúng ta bắt đầu buổi học nào.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Thanh Xuân Ấy Ta Dành Trọn Cho Nhau trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!