Xu Hướng 2/2024 # Đọc Truyện Hãy Cùng Trở Về… # Top 5 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Hãy Cùng Trở Về… được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Trong sử sách của Đường_Dương gia có viết:

” Năm thời loạn hỗn chiến, có một đạo quân lớn thô sơ như đất đá, khuôn mặt dữ tợn lai giữa lợn rừng và yêu tinh, Đường_Dương gia gọi chúng là Org. Chúng xuất hiện gần cánh cổng Sinh – Phản – Vệ – Tử hay còn được gọi là Phản Tử Sinh Bảo. Vị trí là hoang mạc đồi núi là nơi hẻo lánh ở một chiều không gian nào đó. Đây cũng là nơi mà những người trong gia tộc thường hay xuất hiện mỗi khi di chuyển qua cánh cổng Phản Tử Sinh Bảo.. Đối diện với cánh cổng – thứ để thông qua thế giới của con người là cả hàng nghìn đội quân Org sẵn sàng lao vào để tranh giành chiếm lấy thế giới của chúng ta. Để ngăn chặn điều đó lãnh đạo của gia tộc lúc bấy giờ là gia nhân là một đứa trẻ vừa mới tròn 15 tuổi, đã tập hợp mọi người trong gia tộc của mình và triệu hồi những binh đoàn từ các chiều không gian khác nhau. Ngài còn đích thân cưỡi loài Xêljin đến phía Bắc để cầu xin các vị thần cổ xưa đã thề bảo vệ cho gia tộc Đường_Dương gia – được gọi là các Vệ Thần. Họ đã trả lời ngài. Sau đó, ngài được sự bảo hộ của các Vệ Thần, đi tới những chiều không gian khác, những chiều không gian mà ngài chưa từng biết tới, những thế giới đầy sự kinh ngạc và tuyệt vời, và trong đó có cả những con người phi thường, mang trong mình những sức mạnh đáng gờm. Họ đã nhận lời để trợ giúp ngài trong trận chiến bảo vệ thế giới của loài người. Trong những đồng minh đến từ các chiều không gian ấy, có một nhóm người gồm 12 thành viên, đã tới đây…Họ được gọi là 12 cung hoàng đạo. Mỗi một người bọn họ đều đại diện cho một chòm sao và cũng mang trong mình sức mạnh của chòm sao ấy : Kim Ngưu, Bạch Dương, Song Ngư, Nhân Mã, Thần Nông… Trậnchiếnrấthỗnloạn. Đội quâncủagianhâncóhailoạiđượcgọilàPhản Tử vàSinh Bảo. Quân PhảnTửtrực tiếp đánhkẻ địch ởdướimặtđất. Cànquéttấtcả.QuânSinhBảotrấnthủcánhcổng, ngăn cho loàiorgkhôngđiquađược. .…. ” Chúng ta đã chiến thắng cuộc chiến đầy sự hỗn loạn ấy. Hàng vạn quân org bị càn quét đến nỗi chỉ còn lại một mảng tro bụi. Một vài số chúng thì tự động rút lui khỏi. Thương vong thì đúng là rất nhiều. Rất nhiều chiến binh đã chết. Cũng như các vị thần đã đổ xuống. Sự thương tiếc từ đồng hương. Sự dần vặt từ gia nhân. Ngài bất quá cũng chỉ là một đứa trẻ. Khi thấy những người bạn của ngài ngã xuống ở chiến trường, ngài chẳng khác nào mất đi một người bạn thân lớn nhất của mình. Vì vậy ngài đã đem họ trở về nhà của bọn họ, chôn cất tại thế giới của họ. Có vài người thì không có nhà, không có nơi trú ngự, chỉ có thể lạc lõng ở một chiều không gian nào đó, nên ngài đã đem tro cốt của họ về Đường gia, chôn cất bọn họ tại một nơi bí mật, hi vọng họ có thể tìm thấy nơi yên bình cho riêng mình. “Vậy còn 12 chòm sao? Họ đã xảy ra chuyện gì?” Đường Bảo Hân khuôn mặt non nớt, hai tay kéo tay áo của bà, ánh mắt mong chờ. Đường Lão bà ngồi trên ghế, nhìn đứa bé ngồi dưới chân mình. Bà cười, tay xoa đầu cô. “Ta cũng không biết nữa Bảo Hân à. Hồi đó, ta và Đường Quân Ông mới chỉ là hai đứa bé 4, 5 tuổi vẫn chưa nhận thức được gì. Câu chuyện này ta được mẫu thân ta kể lại… cũng không biết kết cục của 12 chiến binh kia.” Đường Lão bà nhìn ra hướng cửa sổ, ánh nắng rực rỡ chiếu sáng từ ngoài vào. Làm cả căn phòng thêm phần lưu luyến, nhớ nhung một thời đã qua. Khuôn mặt non nớt mang vài nét của tiểu hài nam tử chợt cau mày, má phồng lên. Đôi mắt hiện lên sự mất hứng thú, khẽ xoay đi. “Ding dong…” Bé gái 7 tuổi nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên liền đứng dậy, chạy ra mở cửa. “Bà bà ơi. Vị tỷ tỷ có chiếc nhẫn hai màu lại tới nữa này bà ơi!” “…” “Bà bà ơi. Vị tỷ tỷ kia có bế theo Gia Bảo và một em bé gái khác nữa này! Nhìn dễ thương lắm bà bà!” “…” “Bà bà ơi. Cho cháu bế em bé này vào phòng chơi nha! Vị tỷ tỷ đồng ý rồi! Nha! Nha! Nha!” “…” “Bà bà ơi… Gia Bảo cứ ôm lấy chân của em bé, cháu không mang đi được … Thả ra! Thả ra! Tiểu tử thối! Tử Đông! Giúp ta!” “…” Từ ngoài phòng vang lên nhiều âm thanh liên hồi. Đường Lão bà vẫn ngồi im trong phòng, mắt vẫn hướng về cửa sổ. Bà thở dài. 12 Hoàng đạo lạc mất nhau trong trận chiến Phản Tử Sinh Bảo. 7 người bị mất tích. 5 người còn lại chỉ có thể ở lại thế giới này, để chờ đợi sự trở lại của 7 người kia. Năm chục năm đã trôi qua, 5 người kia vẫn thủy chung cho rằng 7 người kia sẽ trở lại, nếu không… 12 cung hoàng đạo, nếu chỉ còn lại 5 chòm sao vậy thì được gọi là gì đây?

Đọc Chap 43: Cùng Trở Về (1)

-Em sao vậy? Không khoẻ sao? Sắc mặt nhợt nhạt thế. Cô lắc đầu, cắm cúi vào ăn. Đồ ăn ngon thật, không biết khi về kia còn có thể ăn thực phẩm tươi ngon độc lạ như ở đây không? Còn hắn nữa. Không biết về nhà có ai quan tâm đến mình như hắn không? Mọi người, bạn học, lúc nào cũng nói cô rất sung sướng. Vì cha mẹ cô là giám đốc một tập đoàn lớn. Sống trong 1 ngôi biệt thự xa hoa và chẳng bao giờ lo thiếu thốn 1 thứ gì. Nói chung, trong mắt mọi người cô là một tiểu thư. Nhưng ít ai biết, thứ cô thiếu nhất đó chính là tình cảm. Cha mẹ từ khi cô còn nhỏ đã có xích mích. Khi cô nhận thức được, cô đã biết mình chẳng còn bao giờ được ngủ chung với bố mẹ, được ăn cơm chung, quây quần bên nhau. Trong căn biệt thự lớn chỉ lẻ bóng mình cô với 1 người giúp việc. Cô cứ ăn lấy ăn để, cúi gằm mặt để không ai nhìn thấy mình đang khóc. Tưởng không ai nhìn thấy, hoá ra hắn vẫn nhận ra. Cô nuốt trôi thức ăn rồi buông thìa dĩa xuống, không nói không rằng chạy lên phòng luôn. Ma Kết cũng chạy theo cô.Bên kia, Kim Ngưu cũng chẳng khá gì hơn, cô ăn được vài miếng rồi xin phép về phòng, theo gót hai người kia. Thiên Yết lặng thinh nhìn theo bóng lưng cô, đợi cô đi khuất hẳn rồi mới đứng dậy: -Con xin phép. Bà Mirana và chồng nhìn theo bóng dáng bọn trẻ, quay ra nhìn nhau đầy thắc mắc: -Bọn nó giận nhau sao? -Tuổi trẻ, kệ chúng nó. ….. Xử Nữ khi về phòng vẫn khóc. Cô ôm gối thút thít. Ma Kết ngồi xuống cạnh cô, ôm cô vào lòng. -Ngoan nào. Xử Nữ nhân cơ hội chùi hết nước mắt nước mũi vào áo hắn rồi ngừng khóc, mắt mũi đỏ hoe ngẩng mặt lên nhìn Ma Kết. -Em sẽ về bên kia. -Anh biết. Ma Kết vẫn nắm tay cô, rất chặt.Giọng hắn rất trầm, dường như đang cố nén lại. -Có thể hứa với anh sẽ trở về chứ? -Em không thể… Cô không thể hứa trước điều gì, chỉ sợ mình không làm được. -Dù vậy anh vẫn đợi em. Xử Nữ ngạc nhiên, vừa ngạc nhiên vừa cảm động. 5 năm, 10 năm hay 20 năm…Anh có thể thề thốt sẽ đợi em không?Dường như đọc được suy nghĩ của cô, hắn gật đầu chắc nịch “Anh đợi được”Nói chung là cô cũng chẳng tin tưởng lời đàn ông thề thốt bao giờ. Nhưng con tim si tình này vẫn muốn tin, Xử Nữ lại nở nụ cười. Rồi hắn đặt lên môi cô một nụ hôn, không hề ngọt ngào như trước. Mà lần này…hắn gặm ngấu nghiến môi cô như gặm một cái đùi gà :vv Rồi đầu lưỡi cũng lần mò vào bên trong khoang miệng. Trái lại, Xử Nữ không hề phản đối, mà lại ngượng ngùng đáp trả nụ hôn đó. – Em không thể hứa trước điều gì, nhưng xin đừng đợi em nữa, em không muốn làm anh đau khổ…

Đọc Truyện Thiên Hậu Trở Về

Những lời này khi nói ra thật khéo léo nhưng hàm ý uy hiếp bên trong nó cũng thật rõ ràng.

Đưa cả một đoàn người tới trung tâm đào tạo sao? Trời ạ, việc này sẽ tạo ra một tin tức rất lớn đó. Hạ Lăng cắn chặt răng nghĩ thầm, có lẽ Lệ Lôi cho rằng cô không muốn mọi chuyện bị làm quá lên nên mới không hề tỏ ra sợ hãi như vậy.

Cô nhẫn nhịn rồi thở dài một hơi, đưa tay ra nhận lấy chiếc hộp, lạnh lùng nói: “Cảm ơn cậu chủ của ông.”

Quản gia vẫn cung kính nói: “Cậu chủ còn nói rằng, nếu như cô thay đổi suy nghĩ thì hãy gọi cho cậu ấy. Bên cạnh điện thoại có một nút dành cho cuộc gọi khẩn cấp, số điện thoại đó chính là số của cậu ấy.”

“Cảm ơn. Nhưng tôi sẽ không bao giờ dùng tới số điện thoại đó đâu.” Hạ Lăng cố nén lại sự kích động muốn ném luôn cái điện thoại xuống đất, cô nghiến răng nghiến lợi nói xong câu đó liền quay người lên xe.

Trở lại trung tâm đào tạo, cô liền phát hiện có rất nhiều chuyện đã thay đổi khi cô không có ở đây.

Đầu tiên là việc Lục Đào đã tìm được bạn nhảy Hip-hop với anh ta, đó là một thiếu niên tên Lãnh Huy, tóc đen, mắt nhỏ, rất ít nói, biểu cảm trên gương mặt cũng khá lạnh lùng, giống với hình ảnh chàng trai lạnh lùng ít nói mà các cô gái ngày nay yêu thích.

Cậu ta từ công ty giải trí Đế Hoàng chuyển tới đây, ngược lại Lạc Lạc sắp chuyển tới công ty giải trí Đế Hoàng.

Hạ Lăng cũng có chút lo lắng cho cô gái đáng yêu kia, Đế Hoàng chính là công ty giải trí tốt nhất trong giới, đồng thời cũng là nơi nghiêm khắc nhất, cạnh tranh khốc liệt nhất. Tỉ lệ bị loại bỏ cao đến đáng sợ, hằng năm đều truyền ra thông tin có người tự sát vì không chịu được áp lực, không biết liệu Lạc Lạc có thể kiên trì tới cuối cùng hay không.

Đàm Anh gọi cô tới văn phòng rồi đưa cho cô một thứ: “Đây là thứ mà Lạc Lạc nhờ tôi đưa cho cô trước khi cô ấy đi. Cô ấy nói, lần trước cô không thừa nhận cô ấy là bạn thân của mình nhất định là do khoảng thời gian đó bị người khác bắt nạt cho nên tâm trạng không được tốt lắm. Cô ấy còn nói, sẽ mãi mãi coi cô là bạn thân, cho dù cô ấy đi tới đâu cũng sẽ tiếp tục cùng cô cố gắng, tranh thủ thời gian để nhanh chóng được ra mắt.”

Hạ Lăng cúi đầu, yên lặng nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền cỏ bốn lá trong tay, trong lòng có chút chua xót và cảm động mơ hồ. Lạc Lạc thật đúng là một cô bé ngây thơ, cho dù bị từ chối như vậy mà vẫn vui vẻ như cũ, không hề có chút khúc mắc nào trong lòng.

Cô nói với Đàm Anh: “Giúp tôi chuyển lời cho Lạc Lạc, bảo cô ấy hãy tự biết chăm sóc bản thân mình.” Sau khi nghĩ ngợi một lúc liền thay đổi: “Hay là thôi đi.”

Đàm Anh có chút hứng thù nhìn cô nói: “Thật tàn nhẫn. Cô biết rõ ràng rằng cô bé kia rất thích bám lấy cô mà, cô thật sự phải nhẫn tâm với cô ấy như vậy sao?”

“Nếu không thì tôi phải làm sao đây? Khóc đến mức nước mắt chảy ròng ròng rồi nói mình sai rồi, chúng là làm hòa đi sao?” Trong lòng nhịn không được có chút tức giận, giọng điệu của Hạ Lăng cũng bắt đầu chua ngoa hơn: “Sếp Đàm, đây là việc riêng của tôi, không dám phiền anh quan tâm đâu.”

Ai mà không muốn có bạn bè chứ? Ai mà không muốn được nhiều người quan tâm chứ?

Nhưng cô thì không thể, mãi mãi cũng không thể.

Từ nay về sau, cô chỉ mong sống yên ổn một mình, không cần phải lo lắng về điều gì, cũng như không sợ phải nhận lấy bất cứ loại phản bội nào nữa.

Thời gian cứ trôi qua từng ngày như thế.

Hạ Lăng vẫn luôn chỉ có một mình, luyện tập, ăn cơm, rửa mặt, đi ngủ. Ngoài ra, thỉnh thoảng cô cũng sẽ tới phòng thu âm của Vệ Thiều Âm để giúp đỡ anh vài việc, chủ yếu là các công việc lặt vặt, chau chuốt lại phổ nhạc, giúp đỡ làm nhạc… Còn cùng anh chạy đi khắp nơi, lắng nghe kế hoạch giao lưu của anh với mọi người, chủ yếu là các tác phẩm nhẹ nhàng, êm ái. Những điều này hoàn toàn khác xa với cuộc sống lộng lẫy, đẹp đẽ của cô ở kiếp trước.

Càng tiếp xúc nhiều, cô càng hiểu thêm được nhiều về những phong cách âm nhạc mà trước đây mình chưa từng biết.

Nó hòa nhập vào bên trong tiếng hát của cô, dần dần đã tạo thành giọng hát đặc trưng của cô ở kiếp này. Theo như lời của Vệ Thiều Âm, thì âm điệu của cô càng lúc càng trở nên gọn gàng, xa cách, thật giống như việc nhìn thế giới qua cánh cửa thủy tinh vào những ngày mưa, đơn giản mà xinh đẹp.

“Kết hợp với gương mặt này của cô, cũng không tệ đâu.” Vệ Thiều Âm tổng kết.

Anh đưa thiệp mời trong tay cho Hạ Lăng: “Đến lúc đó cùng đi với tôi.”

Hạ Lăng cúi đầu, tấm thiệp mời đỏ thẫm với những đường viền ánh kim vô cùng quen thuộc, đó là Tuế Mạt Thịnh Điển, buổi lễ âm nhạc long trọng nhất của đài truyền hình, hàng năm, đều mời những nhân vật nổi tiếng trong giới tham gia như ca sĩ, người chế tác, nhạc sĩ,… Những ngôi sao sáng chói đều tề tựu lại ở cùng một nơi.

Trước đây, hàng năm cô đều được mời đến, nhưng mà lại chưa bao giờ nhìn thấy Vệ Thiều Âm.

“Hình như anh không thích tham gia vào những hoạt động như vậy, sao lần này lại đi?” Cô hỏi.

“Những hoạt động lặt vặt như vậy là phiền phức nhất.” Vệ Thiều Âm nhíu mày uống cà phê, trong không gian yên tĩnh thoang thoảng một mùi cà phê ngào ngạt: “Người thì nhiều, vừa ồn ào, vừa bẩn.” Ngừng lại một lúc rồi nói: “Là rất bẩn.”

Hạ Lăng nhẹ giọng bật cười.

Vệ Thiều Âm bị cuồng sạch sẽ ở mức độ thấp, đây là phát hiện của cô sau một thời gian làm chung với anh ta. Phòng làm việc của anh ta mỗi ngày đều phải khử trùng một lần, khi đi ra ngoài thì luôn tự chuẩn bị bộ đồ ăn và cà phê, hơn nữa cũng không dùng khăn giấy, chỉ dùng một chiếc khăn nhỏ luôn mang theo bên người… Nghe nói cung hoàng đạo của người này là cung Xử Nữ.

Anh không vui liếc cô một cái: “Cô cho rằng tôi muốn đi sao? Lần này vốn dĩ Phượng Côn đã từ chối lời mời của bọn họ, sau đó thì cái đám người Trần Vũ, Mộ Dung Chiêu không phải sinh bệnh nhập viện thì chính là kết hôn hưởng tuần trăng mật, nhà sản xuất không chịu liền đẩy tôi đi. Phía đài truyền hình bên kia cũng tới mời nhiều lần, điện thoại cũng gọi tới sếp luôn rồi, hơn nữa, còn thề độc là năm sau sẽ dành khung giờ vàng cho rồi, nên tôi chỉ có thể đi thôi.”

“Phượng Côn từ chối?” Tin tức này khiến cho Hạ Lăng rất kinh ngạc, trong trí nhớ của cô hàng năm đều thấy hắn tới dự, năm nay tại sao vậy?

Vệ Thiều Âm lãnh đạm nói: “Hắn nói trong khoảng thời gian này bận rộn quá mệt mỏi, muốn ra nước ngoài nghỉ ngơi một thời gian để điều chỉnh tâm trạng. Ai cũng biết, Hạ Lăng đã chết hơn nửa năm nay rồi, Hạ Vũ thì lại sắp ra mắt, có quá nhiều việc xảy ra liên tục, quả thật khiến hắn trở tay không kịp.”

Đúng vậy, Hạ Vũ sắp ra mắt rồi.

Không phải bây giờ Hạ Lăng mới biết được tin tức này, thực tế là sau khi cô trở lại trung tâm không lâu, việc tuyên truyền đã rầm rộ ở khắp nơi. Khắp nơi đều là tin tức lăng xê cho Hạ Vũ, nhạc còn chưa ra nhưng người đã nổi tiếng rồi.

Vệ Thiều Âm đứng lên khỏi chiếc sô pha rộng làm bằng da thật, cùng Hạ Lăng nhìn về phía xa bên ngoài cửa sổ thủy tinh.

Ngoài cửa sổ, là âm thanh qua lại ồn ào của người qua đường, màn hình điện tử cực lớn thay đổi, hiện ra bức ảnh tinh xảo với gương mặt xinh đẹp của Hạ Vũ. Gương mặt của cô ta có ba phần giống với Hạ Lăng kiếp trước, nhưng lại không xinh đẹp sắc xảo như vậy, mà lại có nhiều hơn vài phần trong sáng động lòng người, khiến cho người ta không khỏi muốn yêu thương và bảo vệ.

“Cái gì?” Hạ Lăng nhất thời cảm thấy khó hiểu.

“Em gái Hạ Lăng đau khổ không nơi nương tựa, thật đúng là khiến cho người ta thấy đau lòng.” Trong giọng nói của hắn còn có một chút mỉa mai nhàn nhạt.

Tâm trạng của Hạ Lăng có chút phức tạp: “Hình như anh không thích Hạ Vũ thì phải.”

Vệ Thiều Âm cũng không phủ nhận: “Tuy rằng Hạ Lăng hay nóng nảy, nhưng cũng không tỏ ra yếu đuối, tất cả thành tựu đều là do tự mình dùng thực lực thật sự để dành lấy. Hạ Vũ thì khác, cô ta chẳng qua chỉ là dùng sự nổi tiếng của chị gái mình để đi đường tắt mà thôi.”

Hạ Lăng trầm mặc. Vệ Thiều Âm không hề biết vì ngày hôm nay mà Hạ Vũ đã hao tốn biết bao nhiêu tâm tư, có thể là dựa vào sự nổi tiếng của cô, nhưng mà “đường tắt” này là do Hạ Vũ suy tính, dùng hết sức để trải ra, tuyệt đối không thoải mái dễ dàng gì, cũng không hề có một chút may mắn nào.

Hôm nay nghĩ lại, có lẽ Hạ Vũ đã bắt đầu sắp xếp kế hoạch này từ rất lâu rồi.

Năm đó được Bùi Tử Hoành thu nhận, Hạ Vũ chín tuổi, thân thể yếu ớt giống như một con mèo bệnh, sắc mặt vàng như nến, mười ngón thô sưng. Cô ta được đưa ra nước ngoài để nhận được các loại điều trị tốt nhất, nhưng mà bệnh tim bẩm sinh rất khó trị, cũng đã phát bệnh lâu như vậy, đến giờ đã thực sự muộn rồi.

Khoảng thời gian đó, Hạ Vũ bị các loại phẩu thuật giày vò đến mức chỉ còn da bọc xương, thống khổ không chịu nổi.

Bùi Tử Hoành thì lại không hay để Hạ Lăng đi thăm, sợ làm chậm trễ việc đào tạo, cũng sợ mỗi lần trở về cô lại âm thầm rơi nước mắt. Cho nên anh thay cô đi thăm, ân cần hỏi han Hạ Vũ, kể chuyện, tặng cô ta các loại đồ vật nhỏ bé tinh xảo.

Cô không biết Hạ Vũ đã thích anh từ lúc nào nữa.

Đọc Truyện Thiên Hậu Trở Về

Thiên hậu trở về – Chương 24: Chàng trai thích sạch sẽ thuộc cung Xử Nữ

Những lời này khi nói ra thật khéo léo nhưng hàm ý uy hiếp bên trong nó cũng thật rõ ràng.

Đưa cả một đoàn người tới trung tâm đào tạo sao? Trời ạ, việc này sẽ tạo ra một tin tức rất lớn đó. Hạ Lăng cắn chặt răng nghĩ thầm, có lẽ Lệ Lôi cho rằng cô không muốn mọi chuyện bị làm quá lên nên mới không hề tỏ ra sợ hãi như vậy.

Cô nhẫn nhịn rồi thở dài một hơi, đưa tay ra nhận lấy chiếc hộp, lạnh lùng nói: “Cảm ơn cậu chủ của ông.”

Quản gia vẫn cung kính nói: “Cậu chủ còn nói rằng, nếu như cô thay đổi suy nghĩ thì hãy gọi cho cậu ấy. Bên cạnh điện thoại có một nút dành cho cuộc gọi khẩn cấp, số điện thoại đó chính là số của cậu ấy.”

“Cảm ơn. Nhưng tôi sẽ không bao giờ dùng tới số điện thoại đó đâu.” Hạ Lăng cố nén lại sự kích động muốn ném luôn cái điện thoại xuống đất, cô nghiến răng nghiến lợi nói xong câu đó liền quay người lên xe.

Trở lại trung tâm đào tạo, cô liền phát hiện có rất nhiều chuyện đã thay đổi khi cô không có ở đây.

Đầu tiên là việc Lục Đào đã tìm được bạn nhảy Hip-hop với anh ta, đó là một thiếu niên tên Lãnh Huy, tóc đen, mắt nhỏ, rất ít nói, biểu cảm trên gương mặt cũng khá lạnh lùng, giống với hình ảnh chàng trai lạnh lùng ít nói mà các cô gái ngày nay yêu thích.

Cậu ta từ công ty giải trí Đế Hoàng chuyển tới đây, ngược lại Lạc Lạc sắp chuyển tới công ty giải trí Đế Hoàng.

Hạ Lăng cũng có chút lo lắng cho cô gái đáng yêu kia, Đế Hoàng chính là công ty giải trí tốt nhất trong giới, đồng thời cũng là nơi nghiêm khắc nhất, cạnh tranh khốc liệt nhất. Tỉ lệ bị loại bỏ cao đến đáng sợ, hằng năm đều truyền ra thông tin có người tự sát vì không chịu được áp lực, không biết liệu Lạc Lạc có thể kiên trì tới cuối cùng hay không.

Đàm Anh gọi cô tới văn phòng rồi đưa cho cô một thứ: “Đây là thứ mà Lạc Lạc nhờ tôi đưa cho cô trước khi cô ấy đi. Cô ấy nói, lần trước cô không thừa nhận cô ấy là bạn thân của mình nhất định là do khoảng thời gian đó bị người khác bắt nạt cho nên tâm trạng không được tốt lắm. Cô ấy còn nói, sẽ mãi mãi coi cô là bạn thân, cho dù cô ấy đi tới đâu cũng sẽ tiếp tục cùng cô cố gắng, tranh thủ thời gian để nhanh chóng được ra mắt.”

Hạ Lăng cúi đầu, yên lặng nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền cỏ bốn lá trong tay, trong lòng có chút chua xót và cảm động mơ hồ. Lạc Lạc thật đúng là một cô bé ngây thơ, cho dù bị từ chối như vậy mà vẫn vui vẻ như cũ, không hề có chút khúc mắc nào trong lòng.

Cô nói với Đàm Anh: “Giúp tôi chuyển lời cho Lạc Lạc, bảo cô ấy hãy tự biết chăm sóc bản thân mình.” Sau khi nghĩ ngợi một lúc liền thay đổi: “Hay là thôi đi.”

Đàm Anh có chút hứng thù nhìn cô nói: “Thật tàn nhẫn. Cô biết rõ ràng rằng cô bé kia rất thích bám lấy cô mà, cô thật sự phải nhẫn tâm với cô ấy như vậy sao?”

“Nếu không thì tôi phải làm sao đây? Khóc đến mức nước mắt chảy ròng ròng rồi nói mình sai rồi, chúng là làm hòa đi sao?” Trong lòng nhịn không được có chút tức giận, giọng điệu của Hạ Lăng cũng bắt đầu chua ngoa hơn: “Sếp Đàm, đây là việc riêng của tôi, không dám phiền anh quan tâm đâu.”

Ai mà không muốn có bạn bè chứ? Ai mà không muốn được nhiều người quan tâm chứ?

Nhưng cô thì không thể, mãi mãi cũng không thể.

Truyện: Thiên Hậu Trở Về

Thiên hậu trở về – Chương 24: Chàng trai thích sạch sẽ thuộc cung Xử Nữ

Những lời này khi nói ra thật khéo léo nhưng hàm ý uy hiếp bên trong nó cũng thật rõ ràng.

Đưa cả một đoàn người tới trung tâm đào tạo sao? Trời ạ, việc này sẽ tạo ra một tin tức rất lớn đó. Hạ Lăng cắn chặt răng nghĩ thầm, có lẽ Lệ Lôi cho rằng cô không muốn mọi chuyện bị làm quá lên nên mới không hề tỏ ra sợ hãi như vậy.

Cô nhẫn nhịn rồi thở dài một hơi, đưa tay ra nhận lấy chiếc hộp, lạnh lùng nói: Cảm ơn cậu chủ của ông.

Quản gia vẫn cung kính nói: Cậu chủ còn nói rằng, nếu như cô thay đổi suy nghĩ thì hãy gọi cho cậu ấy. Bên cạnh điện thoại có một nút dành cho cuộc gọi khẩn cấp, số điện thoại đó chính là số của cậu ấy.

Cảm ơn. Nhưng tôi sẽ không bao giờ dùng tới số điện thoại đó đâu. Hạ Lăng cố nén lại sự kích động muốn ném luôn cái điện thoại xuống đất, cô nghiến răng nghiến lợi nói xong câu đó liền quay người lên xe.

Trở lại trung tâm đào tạo, cô liền phát hiện có rất nhiều chuyện đã thay đổi khi cô không có ở đây.

Đầu tiên là việc Lục Đào đã tìm được bạn nhảy Hip-hop với anh ta, đó là một thiếu niên tên Lãnh Huy, tóc đen, mắt nhỏ, rất ít nói, biểu cảm trên gương mặt cũng khá lạnh lùng, giống với hình ảnh chàng trai lạnh lùng ít nói mà các cô gái ngày nay yêu thích.

Cậu ta từ công ty giải trí Đế Hoàng chuyển tới đây, ngược lại Lạc Lạc sắp chuyển tới công ty giải trí Đế Hoàng.

Hạ Lăng cũng có chút lo lắng cho cô gái đáng yêu kia, Đế Hoàng chính là công ty giải trí tốt nhất trong giới, đồng thời cũng là nơi nghiêm khắc nhất, cạnh tranh khốc liệt nhất. Tỉ lệ bị loại bỏ cao đến đáng sợ, hằng năm đều truyền ra thông tin có người tự sát vì không chịu được áp lực, không biết liệu Lạc Lạc có thể kiên trì tới cuối cùng hay không.

Đàm Anh gọi cô tới văn phòng rồi đưa cho cô một thứ: Đây là thứ mà Lạc Lạc nhờ tôi đưa cho cô trước khi cô ấy đi. Cô ấy nói, lần trước cô không thừa nhận cô ấy là bạn thân của mình nhất định là do khoảng thời gian đó bị người khác bắt nạt cho nên tâm trạng không được tốt lắm. Cô ấy còn nói, sẽ mãi mãi coi cô là bạn thân, cho dù cô ấy đi tới đâu cũng sẽ tiếp tục cùng cô cố gắng, tranh thủ thời gian để nhanh chóng được ra mắt.

Hạ Lăng cúi đầu, yên lặng nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền cỏ bốn lá trong tay, trong lòng có chút chua xót và cảm động mơ hồ. Lạc Lạc thật đúng là một cô bé ngây thơ, cho dù bị từ chối như vậy mà vẫn vui vẻ như cũ, không hề có chút khúc mắc nào trong lòng.

Cô nói với Đàm Anh: Giúp tôi chuyển lời cho Lạc Lạc, bảo cô ấy hãy tự biết chăm sóc bản thân mình. Sau khi nghĩ ngợi một lúc liền thay đổi: Hay là thôi đi.

Đàm Anh có chút hứng thù nhìn cô nói: Thật tàn nhẫn. Cô biết rõ ràng rằng cô bé kia rất thích bám lấy cô mà, cô thật sự phải nhẫn tâm với cô ấy như vậy sao?

Nếu không thì tôi phải làm sao đây? Khóc đến mức nước mắt chảy ròng ròng rồi nói mình sai rồi, chúng là làm hòa đi sao? Trong lòng nhịn không được có chút tức giận, giọng điệu của Hạ Lăng cũng bắt đầu chua ngoa hơn: Sếp Đàm, đây là việc riêng của tôi, không dám phiền anh quan tâm đâu.

Ai mà không muốn có bạn bè chứ? Ai mà không muốn được nhiều người quan tâm chứ?

Nhưng cô thì không thể, mãi mãi cũng không thể.

Từ nay về sau, cô chỉ mong sống yên ổn một mình, không cần phải lo lắng về điều gì, cũng như không sợ phải nhận lấy bất cứ loại phản bội nào nữa.

Thời gian cứ trôi qua từng ngày như thế.

Hạ Lăng vẫn luôn chỉ có một mình, luyện tập, ăn cơm, rửa mặt, đi ngủ. Ngoài ra, thỉnh thoảng cô cũng sẽ tới phòng thu âm của Vệ Thiều Âm để giúp đỡ anh vài việc, chủ yếu là các công việc lặt vặt, chau chuốt lại phổ nhạc, giúp đỡ làm nhạc… Còn cùng anh chạy đi khắp nơi, lắng nghe kế hoạch giao lưu của anh với mọi người, chủ yếu là các tác phẩm nhẹ nhàng, êm ái. Những điều này hoàn toàn khác xa với cuộc sống lộng lẫy, đẹp đẽ của cô ở kiếp trước.

Càng tiếp xúc nhiều, cô càng hiểu thêm được nhiều về những phong cách âm nhạc mà trước đây mình chưa từng biết.

Nó hòa nhập vào bên trong tiếng hát của cô, dần dần đã tạo thành giọng hát đặc trưng của cô ở kiếp này. Theo như lời của Vệ Thiều Âm, thì âm điệu của cô càng lúc càng trở nên gọn gàng, xa cách, thật giống như việc nhìn thế giới qua cánh cửa thủy tinh vào những ngày mưa, đơn giản mà xinh đẹp.

Kết hợp với gương mặt này của cô, cũng không tệ đâu. Vệ Thiều Âm tổng kết.

Anh đưa thiệp mời trong tay cho Hạ Lăng: Đến lúc đó cùng đi với tôi.

Hạ Lăng cúi đầu, tấm thiệp mời đỏ thẫm với những đường viền ánh kim vô cùng quen thuộc, đó là Tuế Mạt Thịnh Điển, buổi lễ âm nhạc long trọng nhất của đài truyền hình, hàng năm, đều mời những nhân vật nổi tiếng trong giới tham gia như ca sĩ, người chế tác, nhạc sĩ,… Những ngôi sao sáng chói đều tề tựu lại ở cùng một nơi.

Trước đây, hàng năm cô đều được mời đến, nhưng mà lại chưa bao giờ nhìn thấy Vệ Thiều Âm.

Hình như anh không thích tham gia vào những hoạt động như vậy, sao lần này lại đi? Cô hỏi.

Những hoạt động lặt vặt như vậy là phiền phức nhất. Vệ Thiều Âm nhíu mày uống cà phê, trong không gian yên tĩnh thoang thoảng một mùi cà phê ngào ngạt: Người thì nhiều, vừa ồn ào, vừa bẩn. Ngừng lại một lúc rồi nói: Là rất bẩn.

Hạ Lăng nhẹ giọng bật cười.

Vệ Thiều Âm bị cuồng sạch sẽ ở mức độ thấp, đây là phát hiện của cô sau một thời gian làm chung với anh ta. Phòng làm việc của anh ta mỗi ngày đều phải khử trùng một lần, khi đi ra ngoài thì luôn tự chuẩn bị bộ đồ ăn và cà phê, hơn nữa cũng không dùng khăn giấy, chỉ dùng một chiếc khăn nhỏ luôn mang theo bên người… Nghe nói cung hoàng đạo của người này là cung Xử Nữ.

Anh không vui liếc cô một cái: Cô cho rằng tôi muốn đi sao? Lần này vốn dĩ Phượng Côn đã từ chối lời mời của bọn họ, sau đó thì cái đám người Trần Vũ, Mộ Dung Chiêu không phải sinh bệnh nhập viện thì chính là kết hôn hưởng tuần trăng mật, nhà sản xuất không chịu liền đẩy tôi đi. Phía đài truyền hình bên kia cũng tới mời nhiều lần, điện thoại cũng gọi tới sếp luôn rồi, hơn nữa, còn thề độc là năm sau sẽ dành khung giờ vàng cho rồi, nên tôi chỉ có thể đi thôi.

Phượng Côn từ chối? Tin tức này khiến cho Hạ Lăng rất kinh ngạc, trong trí nhớ của cô hàng năm đều thấy hắn tới dự, năm nay tại sao vậy?

Vệ Thiều Âm lãnh đạm nói: Hắn nói trong khoảng thời gian này bận rộn quá mệt mỏi, muốn ra nước ngoài nghỉ ngơi một thời gian để điều chỉnh tâm trạng. Ai cũng biết, Hạ Lăng đã chết hơn nửa năm nay rồi, Hạ Vũ thì lại sắp ra mắt, có quá nhiều việc xảy ra liên tục, quả thật khiến hắn trở tay không kịp.

Đúng vậy, Hạ Vũ sắp ra mắt rồi.

Không phải bây giờ Hạ Lăng mới biết được tin tức này, thực tế là sau khi cô trở lại trung tâm không lâu, việc tuyên truyền đã rầm rộ ở khắp nơi. Khắp nơi đều là tin tức lăng xê cho Hạ Vũ, nhạc còn chưa ra nhưng người đã nổi tiếng rồi.

Vệ Thiều Âm đứng lên khỏi chiếc sô pha rộng làm bằng da thật, cùng Hạ Lăng nhìn về phía xa bên ngoài cửa sổ thủy tinh.

Ngoài cửa sổ, là âm thanh qua lại ồn ào của người qua đường, màn hình điện tử cực lớn thay đổi, hiện ra bức ảnh tinh xảo với gương mặt xinh đẹp của Hạ Vũ. Gương mặt của cô ta có ba phần giống với Hạ Lăng kiếp trước, nhưng lại không xinh đẹp sắc xảo như vậy, mà lại có nhiều hơn vài phần trong sáng động lòng người, khiến cho người ta không khỏi muốn yêu thương và bảo vệ.

Cái gì? Hạ Lăng nhất thời cảm thấy khó hiểu.

Em gái Hạ Lăng đau khổ không nơi nương tựa, thật đúng là khiến cho người ta thấy đau lòng. Trong giọng nói của hắn còn có một chút mỉa mai nhàn nhạt.

Tâm trạng của Hạ Lăng có chút phức tạp: Hình như anh không thích Hạ Vũ thì phải.

Vệ Thiều Âm cũng không phủ nhận: Tuy rằng Hạ Lăng hay nóng nảy, nhưng cũng không tỏ ra yếu đuối, tất cả thành tựu đều là do tự mình dùng thực lực thật sự để dành lấy. Hạ Vũ thì khác, cô ta chẳng qua chỉ là dùng sự nổi tiếng của chị gái mình để đi đường tắt mà thôi.

Hạ Lăng trầm mặc. Vệ Thiều Âm không hề biết vì ngày hôm nay mà Hạ Vũ đã hao tốn biết bao nhiêu tâm tư, có thể là dựa vào sự nổi tiếng của cô, nhưng mà đường tắt này là do Hạ Vũ suy tính, dùng hết sức để trải ra, tuyệt đối không thoải mái dễ dàng gì, cũng không hề có một chút may mắn nào.

Hôm nay nghĩ lại, có lẽ Hạ Vũ đã bắt đầu sắp xếp kế hoạch này từ rất lâu rồi.

Năm đó được Bùi Tử Hoành thu nhận, Hạ Vũ chín tuổi, thân thể yếu ớt giống như một con mèo bệnh, sắc mặt vàng như nến, mười ngón thô sưng. Cô ta được đưa ra nước ngoài để nhận được các loại điều trị tốt nhất, nhưng mà bệnh tim bẩm sinh rất khó trị, cũng đã phát bệnh lâu như vậy, đến giờ đã thực sự muộn rồi.

Khoảng thời gian đó, Hạ Vũ bị các loại phẩu thuật giày vò đến mức chỉ còn da bọc xương, thống khổ không chịu nổi.

Bùi Tử Hoành thì lại không hay để Hạ Lăng đi thăm, sợ làm chậm trễ việc đào tạo, cũng sợ mỗi lần trở về cô lại âm thầm rơi nước mắt. Cho nên anh thay cô đi thăm, ân cần hỏi han Hạ Vũ, kể chuyện, tặng cô ta các loại đồ vật nhỏ bé tinh xảo.

Cô không biết Hạ Vũ đã thích anh từ lúc nào nữa.

Đọc Chap 1. Trở Về

Mặt ông Thiên Xứng lúc này rầu dữ lắm, chỉ 1 con số 0… mà 1 số tiền lớn ko chào mà rời khỏi túi ông. Giờ thì vào tay cô con gái ông rồi, chẳng mấy chốc con số 0 đó sẽ mất thôi… TT – Haizzz…. Cả 2 vợ chồng nhìn nhau mà thở dài…Ai đó bên Japan vẫn hồn nhiên, ngây thơ vô (số) tội đi vào các shop hàng hiệu trong thành phố: – Oaaaaa…. Đẹp quá à, cái này, cái này, cái này,cái kia và cả cái kia nữa, gói hết tất cả cho tôi điiiiiii! – Vâng…....1 tuần sau…

Tại sân bay quốc tế Horoscope… – Ôi, mệt quá… Vừa xuống máy bay, chưa kịp than thở thì cô gái có mái tóc nâu hạt dẻ đã thu hút nhiều ánh nhìn của những người xung quanh… Cũng phải thôi, bởi cô có ngoại hình và phong cách ăn mặc nổi bật nhất trong đám đông mà… Bỗng cô nhận ra ai đó, đưa tay vẫy gọi: – A! Mã Mã! Em ở đây này!!! – BÌNH NHIIIIIIII… 1 cô nàng khác đáp lại Thiên Bình với giọng điệu mừng rỡ, cô gái diện cho mình 1 chiếc quần short jean cá tính, chiếc áo thun trắng, khoác ngoài là chiếc áo khoác bomber xám xanh, đội chiếc mũ lưỡi trai lệch qua 1 bên đầu, miệng còn ngậm cây kẹo mút. Cô lao tới cô gái đeo kính đen bản to, tóc tết sang 1 bên vai với tốc độ ánh sáng…. – Mã mã saaaaaaan – Bình Nhiiiiii 2 cô nàng hot girl xúc động ôm lấy nhau 1 cách thái.quá làm nhiều ng xung quanh nghĩ ” đẹp mà les a”… Sau khi ôm lấy em gái mình, cô nàng tóc nâu chanh khẽ vui mừng: – Bình nhi, em về rồi, chị nhớ em quá đi mất!!! Gương mặt Nhân Mã tươi rói, mang đậm nét tinh nghịch của con nít, Thiên Bình cười khẩy, cô giở giọng giận hờn: – Có không, trong nhà có chị là ít gọi điện cho em nhất đấy! – Cái đó đâu phải do chị không nhớ em, mà là do ba mẹ gọi cho em nhiều hơn thôi mà! _Nhân Mã đưa ánh mắt long lanh tìm cớ biện minh. – Thôi đi nee chan, em mệt rồi, chị có định đưa em về ko đây?!

– Ote baby, nhưng mà… Nói đoạn Nhân Mã khựng lại, quét ánh mắt thăm dò lên người Thiên Bình từ đầu đến chân… – Bình Nhi… – Hả? – Hành lí của em… chỉ có chiếc vali mini này thôi à? Nói rồi Nhân Mã chỉ tay vào chiếc vali màu nâu sữa nhỏ nhỏ bên cạnh Thiên Bình… – À, hành lí… em đã gọi cho dịch vụ vận chuyển và nhờ họ chuyển về nhà hết rồi, chỉ còn chiếc này thôi. Mà chị cũng yên tâm, em có mua quà cho chị nhiều lắm ý! – Thật hả??? Ôiiiiii, chị iu Bình nhi nhất luôn nè ~~~ Nhân Mã nhảy dựng lên ôm lấy Thiên Bình 1 lần nữa thì bị Bình đẩy ra, Nhân Mã cười cười ngu ngu, rồi dẫn Thiên Bình đi chơi hết chỗ này đến chỗ nọ tới tối mịt mới về…..Tại ngôi biệt thự Violet Sky…

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Hãy Cùng Trở Về… trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!