Xu Hướng 5/2022 # Đọc Truyện Cao Thủ Học Đường # Top View

Xem 5,346

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Cao Thủ Học Đường được cập nhật mới nhất ngày 19/05/2022 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 5,346 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • 12 Chòm Sao Và Lớp Học Bí Ẩn
  • 12 Chom Sao Va Bi Mat San Truong Gtnv Nu 2
  • 📌cung Bảo Bình (20/1 – 18/2)♒Tình Yêu, Tính Cách, Sự Nghiệp
  • ❤Bật Mí Bí Mật Tình Yêu Của 12 Cung Hoàng Đạo
  • Cung Thiên Bình (23/9
  • Chương trước

    Chương tiếp

    Cánh cửa của phòng hiệu trưởng bị đạp tung ra trước khi Xử Nữ ngăn đôi chân của Thiên Yết lại, cậu bước vào trong, đôi mắt đằng đằng sát khí. Thầy hiệu trưởng khẽ nhíu mày, đã biết trước có chuyện này, nhưng thầy không ngờ học viên lớp S lại phản ứng như thế.

    – Tại sao cô Hàn Thủy lại nghỉ việc?

    Yết nhìn thẳng vào đôi mắt già nhăn nheo của thầy Bình, giọng nói không dấu nổi sự bức xúc của mình. Xử Nữ kéo nhẹ tay cậu về phía sau, nhỏ đứng ra trước, khuôn mặt bình thản đến lạ:

    – Thầy nói đi, chúng em cần một câu trả lời của thầy.

    – Là ta đã sa thải cô Hàn Thủy?

    Bà Chủ tịch từ ngoài bước vào, đáy mắt mờ đục. Xử Nữ quay lại nhìn bà, nhỏ hơi cười. Bà chủ tịch tiến thẳng đến chỗ ngồi cao nhất, lạnh lùng lướt mắt qua chỗ các học viên đang đứng:

    – Dạo này các em vẫn học tốt chứ.

    – Tôi hỏi bà sao cô Hàn Thủy lại bị sa thải?

    Yết không đủ kiên nhẫn nữa, cậu gồng mình lên, đập thẳng vào bàn thầy hiệu trưởng, Xử Nữ cũng không còn giữ nổi sự bình tĩnh của mình, mắt nhỏ đăm đăm nhìn bà chủ tịch dò xét.

    Nén một tiếng thở dài, bà chủ tịch nhắm nghiền mắt:

    – Là nó muốn tự đi thôi.

    – Không thể nào, bà nói dối.

    Kim Ngưu hét lên, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt của nhỏ, mặn đắng. Cô Thủy đã hứa với cả lớp rằng sẽ không bao giờ buông tay tụi nó ra mà, cô bảo, cho dù trái đất này có ngừng quay thì cô vẫn mãi ở bên cạnh tụi nó mà, không thể nào có chuyện cô tự xin nghỉ việc được. Tất cả đều là giả dối.

    – Bây giờ cô Hàn Thủy đang ở đâu.?

    Xử Nữ tiếp tục nhìn bà chủ tịch, lần này, chính nhỏ là người hỏi, chủ tịch vẫn im lặng, có thứ cảm giác nào đó nghèn nghẹn, bà không dám trả lời, không dám nhìn thẳng vào đôi những đôi mắt ngây thơ trong sáng kia, bà không thể nói dối chúng thêm được nữa. Nhìn thấy sự bối rối của bà, thầy Bình nhẹ giọng:

    – Cô ấy đi từ hôm qua có lẽ là cũng rời khỏi thành phố rồi.

    Ba mươi con người của lớp S chết sững, rời khỏi thành phố ư? không thể nào. Ngày hôm qua, lúc tụi nó thong thả vui đùa thì cô lại phải nuốt nước mắt rời khỏi học viên ư? Mấy đứa con gái ôm chầm lấy nhau, Xử Nữ bước lên thêm một bước , nhỏ mím môi thật chặt:

    – Hãy bảo cô Hàn Thủy trở về.

    Bà chủ tịch tròn con mắt lên nhìn nhỏ, chưa bao giờ bà thấy nhỏ cương quyết đến thế, cố lấy lại sự lạnh lùng vốn có của mình, bà cười nhạt:

    – Cô ấy đã muốn đi tại sao chúng ta lại phải mất công kéo về.

    Xử Nữ giương mắt nhỏ nhìn xoáy sâu vào mắt của người đối diện:

    – Nếu không cả lớp S cũng sẽ rời khỏi học viện.

    Trong phút chốc bà chủ tịch rơi vào im lặng, bà có nghe nhầm hay không? Lớp S sẽ rời khỏi học viện? Chẳng lẽ cái lớp ấy lại có tình cảm nhiều với Hàn Thủy đến thế. Trong tình huống này bà biết phải làm sao đây, nếu như mất lớp S thì coi như bà mất cả học viện

    – Các em có biết mình đang nói gì không?

    – Em đã đủ tuổi để biết mình đang làm gì.

    Xử Nữ khẳng định một cách chắc nịch, những đôi mắt phía sau cũng vô cùng cương quyết. Chân mày Hàn Tuyết co lại, tại sao bà chủ tịch lại lúng túng đến thế, bà ta có thể sợ một lời đe dọa của một học viên sao? Một chuyện lạ mà lần đầu tiên nhỏ nhìn thấy. Rốt cuộc Xử Nữ và lớp S là như thế nào?

    Bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, mắt Xử Nữ hướng về một nơi xa xăm nào đó, đôi mắt buồn lại càng buồn hơn, tất cả các học viên còn lại của lớp S đều cảm thấy mệt mỏi, tụi nó không còn đủ sức để học tiếp nữa.

    – Tớ xin lỗi.

    Yết bước lại gần Xử Nũ, cậu hơi cúi đầu, giọng nói có đôi phần dịu xuống. Nhỏ nhìn cậu mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn.

    – Không sao đâu, tớ hiểu mà.

    Yết gật đầu nhẹ, mặt dãn ra, cậu nhìn thấy một bóng người phía trước:

    – Thầy vinh.

    Ba mươi cái đầu giật mình quay lại, dáng đi của thầy chạm chạp, không năng động như mọi ngày, thầy nhìn tụi nó khẽ cười:

    – Các em không học tiết tiếp theo à?

    Tụi nó nhìn thầy, lại muốn khóc, tụi nó biết thầy đang đau lắm chứ? Cô Thủy ra đi không một lời từ biệt, tụi nó đã thế, thầy lại càng buồn nhiều hơn. Khóe mắt thầy hiện rõ một nỗi niềm sâu kín nào đó.

    – Thầy ơi, cô Thủy…

    Song Ngư chư nói hết câu đã khóc nấc lên, thầy vỗ vai nhỏ, an ủi mà trong lòng đắng chát:

    – Em đừng khóc, rồi cô ấy sẽ về với thầy trò mình thôi mà, cô ấy sẽ không từ bỏ chúng ta dễ dàng vậy đâu.

    Song Ngư ôm chầm lấy Xử Nữ nhỏ gục lên vai bạn, gió mùa thu vẫn cứ thổi, mang một người đi xa, không rõ ngày trở lại, cái nắng vàng nhạt như buồn hơn.

    Bà chủ tịch đứng trên cao nhìn xuống, những giọt nước mắt thi nhau rớt xuống, rất nhiều, bà không chỉ đã đánh mất đi niềm vui của con gái mình, mà còn đánh mất đi cả hạnh phúc của nó. Cái tội của bà lớn quá.Không thể nào bù đắp lại được nữa rồi.

    – Bà đang hối hận sao?

    Khóe miệng Hàn Tuyết cong lên, một nụ cười băng lạnh xuất hiện, bà quay đầu lại, lau vội nước mắt trên má, dịu dàng nhìn nhỏ:

    – Phải ta đang rất hối hận.

    Tuyết ngẹn lại, đúng là tình mẫu tử không thể nào bị ngăn cản được, nhỏ lại nhớ về ngày xưa, cái ngày nhỏ cũng đã từng có một người mẹ như thế. Chở che , ôm ấp nhỏ trong vòng tay, cho nhỏ nhận được hơi ấm của một tình yêu thương trọn vẹn. Nhưng bây giờ mọi thứ đã đổi khác, người đàn bà trước mắt đã cướp đi của nhỏ tất cả, hạnh phúc, nụ cười, ngay cả nước mắt cũng đã cạn khô.

    Tất cả cũng chỉ tại bà ta.

    Vì thế nhỏ muốn đứa con gái duy nhất của người phụ nữ này cũng phải chịu cảnh như nhỏ, đau đớn , vật vã, đắng cay khi bị chính người thân vứt bỏ.

    Nhưng nhỏ đâu có biết rằng, người con gái mà nhỏ nói ấy, đã chịu tủi nhục ngay từ ngày đầu tiên nhỏ ra đời.

    Nỗi đau ấy còn lớn hơn nỗi đau của nhỏ gấp trăm vạn lần

    Chương trước

    Chương tiếp

    – Tại sao cô Hàn Thủy lại nghỉ việc? Yết nhìn thẳng vào đôi mắt già nhăn nheo của thầy Bình, giọng nói không dấu nổi sự bức xúc của mình. Xử Nữ kéo nhẹ tay cậu về phía sau, nhỏ đứng ra trước, khuôn mặt bình thản đến lạ: – Thầy nói đi, chúng em cần một câu trả lời của thầy. – Là ta đã sa thải cô Hàn Thủy? Bà Chủ tịch từ ngoài bước vào, đáy mắt mờ đục. Xử Nữ quay lại nhìn bà, nhỏ hơi cười. Bà chủ tịch tiến thẳng đến chỗ ngồi cao nhất, lạnh lùng lướt mắt qua chỗ các học viên đang đứng: – Dạo này các em vẫn học tốt chứ. – Tôi hỏi bà sao cô Hàn Thủy lại bị sa thải? Yết không đủ kiên nhẫn nữa, cậu gồng mình lên, đập thẳng vào bàn thầy hiệu trưởng, Xử Nữ cũng không còn giữ nổi sự bình tĩnh của mình, mắt nhỏ đăm đăm nhìn bà chủ tịch dò xét. Nén một tiếng thở dài, bà chủ tịch nhắm nghiền mắt: – Là nó muốn tự đi thôi. – Không thể nào, bà nói dối. Kim Ngưu hét lên, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt của nhỏ, mặn đắng. Cô Thủy đã hứa với cả lớp rằng sẽ không bao giờ buông tay tụi nó ra mà, cô bảo, cho dù trái đất này có ngừng quay thì cô vẫn mãi ở bên cạnh tụi nó mà, không thể nào có chuyện cô tự xin nghỉ việc được. Tất cả đều là giả dối. – Bây giờ cô Hàn Thủy đang ở đâu.? Xử Nữ tiếp tục nhìn bà chủ tịch, lần này, chính nhỏ là người hỏi, chủ tịch vẫn im lặng, có thứ cảm giác nào đó nghèn nghẹn, bà không dám trả lời, không dám nhìn thẳng vào đôi những đôi mắt ngây thơ trong sáng kia, bà không thể nói dối chúng thêm được nữa. Nhìn thấy sự bối rối của bà, thầy Bình nhẹ giọng: – Cô ấy đi từ hôm qua có lẽ là cũng rời khỏi thành phố rồi. Ba mươi con người của lớp S chết sững, rời khỏi thành phố ư? không thể nào. Ngày hôm qua, lúc tụi nó thong thả vui đùa thì cô lại phải nuốt nước mắt rời khỏi học viên ư? Mấy đứa con gái ôm chầm lấy nhau, Xử Nữ bước lên thêm một bước , nhỏ mím môi thật chặt: – Hãy bảo cô Hàn Thủy trở về. Bà chủ tịch tròn con mắt lên nhìn nhỏ, chưa bao giờ bà thấy nhỏ cương quyết đến thế, cố lấy lại sự lạnh lùng vốn có của mình, bà cười nhạt: – Cô ấy đã muốn đi tại sao chúng ta lại phải mất công kéo về. Xử Nữ giương mắt nhỏ nhìn xoáy sâu vào mắt của người đối diện: – Nếu không cả lớp S cũng sẽ rời khỏi học viện. Trong phút chốc bà chủ tịch rơi vào im lặng, bà có nghe nhầm hay không? Lớp S sẽ rời khỏi học viện? Chẳng lẽ cái lớp ấy lại có tình cảm nhiều với Hàn Thủy đến thế. Trong tình huống này bà biết phải làm sao đây, nếu như mất lớp S thì coi như bà mất cả học viện – Các em có biết mình đang nói gì không? – Em đã đủ tuổi để biết mình đang làm gì. Xử Nữ khẳng định một cách chắc nịch, những đôi mắt phía sau cũng vô cùng cương quyết. Chân mày Hàn Tuyết co lại, tại sao bà chủ tịch lại lúng túng đến thế, bà ta có thể sợ một lời đe dọa của một học viên sao? Một chuyện lạ mà lần đầu tiên nhỏ nhìn thấy. Rốt cuộc Xử Nữ và lớp S là như thế nào? Bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, mắt Xử Nữ hướng về một nơi xa xăm nào đó, đôi mắt buồn lại càng buồn hơn, tất cả các học viên còn lại của lớp S đều cảm thấy mệt mỏi, tụi nó không còn đủ sức để học tiếp nữa. – Tớ xin lỗi. Yết bước lại gần Xử Nũ, cậu hơi cúi đầu, giọng nói có đôi phần dịu xuống. Nhỏ nhìn cậu mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn. – Không sao đâu, tớ hiểu mà. Yết gật đầu nhẹ, mặt dãn ra, cậu nhìn thấy một bóng người phía trước: – Thầy vinh. Ba mươi cái đầu giật mình quay lại, dáng đi của thầy chạm chạp, không năng động như mọi ngày, thầy nhìn tụi nó khẽ cười: – Các em không học tiết tiếp theo à? Tụi nó nhìn thầy, lại muốn khóc, tụi nó biết thầy đang đau lắm chứ? Cô Thủy ra đi không một lời từ biệt, tụi nó đã thế, thầy lại càng buồn nhiều hơn. Khóe mắt thầy hiện rõ một nỗi niềm sâu kín nào đó. – Thầy ơi, cô Thủy… Song Ngư chư nói hết câu đã khóc nấc lên, thầy vỗ vai nhỏ, an ủi mà trong lòng đắng chát: – Em đừng khóc, rồi cô ấy sẽ về với thầy trò mình thôi mà, cô ấy sẽ không từ bỏ chúng ta dễ dàng vậy đâu. Song Ngư ôm chầm lấy Xử Nữ nhỏ gục lên vai bạn, gió mùa thu vẫn cứ thổi, mang một người đi xa, không rõ ngày trở lại, cái nắng vàng nhạt như buồn hơn. Bà chủ tịch đứng trên cao nhìn xuống, những giọt nước mắt thi nhau rớt xuống, rất nhiều, bà không chỉ đã đánh mất đi niềm vui của con gái mình, mà còn đánh mất đi cả hạnh phúc của nó. Cái tội của bà lớn quá.Không thể nào bù đắp lại được nữa rồi. – Bà đang hối hận sao? Khóe miệng Hàn Tuyết cong lên, một nụ cười băng lạnh xuất hiện, bà quay đầu lại, lau vội nước mắt trên má, dịu dàng nhìn nhỏ: – Phải ta đang rất hối hận. Tuyết ngẹn lại, đúng là tình mẫu tử không thể nào bị ngăn cản được, nhỏ lại nhớ về ngày xưa, cái ngày nhỏ cũng đã từng có một người mẹ như thế. Chở che , ôm ấp nhỏ trong vòng tay, cho nhỏ nhận được hơi ấm của một tình yêu thương trọn vẹn. Nhưng bây giờ mọi thứ đã đổi khác, người đàn bà trước mắt đã cướp đi của nhỏ tất cả, hạnh phúc, nụ cười, ngay cả nước mắt cũng đã cạn khô. Tất cả cũng chỉ tại bà ta. Vì thế nhỏ muốn đứa con gái duy nhất của người phụ nữ này cũng phải chịu cảnh như nhỏ, đau đớn , vật vã, đắng cay khi bị chính người thân vứt bỏ. Nhưng nhỏ đâu có biết rằng, người con gái mà nhỏ nói ấy, đã chịu tủi nhục ngay từ ngày đầu tiên nhỏ ra đời. Nỗi đau ấy còn lớn hơn nỗi đau của nhỏ gấp trăm vạn lần

    --- Bài cũ hơn ---

  • 12 Chom Sao Lop Hoc Sat Thu Chap 1 Ktx
  • Đọc Truyện (Sư No Harem) Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai
  • Đọc Truyện Tình Yêu 1000 Năm Online
  • When Love Walked In
  • Truyện (Đam Mỹ) 12 Chòm Sao Trong Thế Giới Đam Mỹ
  • Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Cao Thủ Học Đường trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100