Xu Hướng 12/2022 # Đọc Truyện [ 12 Chòm Sao / 2023 # Top 13 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Đọc Truyện [ 12 Chòm Sao / 2023 # Top 13 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện [ 12 Chòm Sao / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

“Cốc, cốc, cốc”

Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên. Bạch Dương nằm ườn ra ở ghế, chả buồn chạy ra mở cửa. Đôi mắt lờ đờ liếc nhìn chiếc đồng hồ. Đã khuya rồi, liệu ai còn rảnh rỗi đi làm phiền cô thế này? Chả lẽ là…

“Cốc, cốc, cốc”

Tiếng gõ cửa ấy vang lên khiến Bạch Dương bay tan mọi suy nghĩ. Cô lết xác ra mở cửa. Trái tim bỗng dưng đập thình thịch liên hồi.

“Cạch!”

– Oái !

“Rầm!”

Bạch Dương chỉ kịp la lên một tiếng, đôi mắt mở to thất thần nhìn người đàn ông đang bịt miệng mình đứng trước mặt. Anh nở nụ cười hiền hậu:

– Bất ngờ chưa?

Bạch Dương rùng mình, cô nghiến răng và rùng “kinh công” đạp một chưởng không thương tiếc vào Ma Kết. Nhìn Ma Kết ôm bụng gục sàn, Bạch Dương nở nụ cười tà mị:

– Bất ngờ cái con khỉ !

– Người ơi sao em nỡ – Ma Kết mếu máo

– Đứng dậy đê, đừng có nằm đó ăn vạ,

Bạch Dương phũ phàng phun ra một câu. Cô cúi xuống cầm túi đồ ăn lại nhẹ nhàng chui lên ghế sofa nằm ườn ra xem tivi.

Ma Kết cảm thấy bị bơ liền tự mình vác xác lên ngồi cũng Bạch Dương, bàn tay liếng thoáng bóp vai nịnh cô:

– Biết cậu thích ăn dâu tây nên nhập về cho cậu đây!

Vừa nói, Ma Kết tiện tay bốc một quả cho vào miệng của mình. Bạch Dương cười, chui vào lòng anh ngồi, cô dựa đầu mình vào lồng ngực vững chãi của Bạch Dương. Bàn tay thoăn thoắt thả dâu vào miệng:

– Hì, yêu cậu nhất !

Ma Kết vuốt mái tóc của Bạch Dương:

– Thế cậu, tặng tớ cái gì đi !

– Tăng cậu cái gì bây giờ nhỉ? – Bạch Dương vẫn đưa đôi mắt nhìn vào màn hình tivi, đôi tay mâm mê quả dâu rồi bỏ vào miệng.

Thấy Ma Kết im lặng. Bạch Dương mới ngửng mặt lên nhìn anh, bất ngờ thấy đôi mắt Ma Kết đang chăm chú nhìn mình, hai má của Bạch Dương bỗng ửng đỏ cả lên, cô cười gượng, không biết nói gì nhưng cũng không muốn thoát khỏi tình cảnh như thế này.

Hai bàn tay của anh chạm nhẹ lên gò má ửng hồ của Bạch Dương. Đôi mắt của hai người cứ chăm chú nhìn nhau, không ai chớp mắt cả, chỉ đơn thuần là nhìn nhau, trao yêu thương băng con mắt của mình.

Ma Kết nghịnh ngợm, giữ chặn quả dâu nhỏ trong miệng của mình. Đôi mắt cười híp lại, anh cúi đầu xuống dần dần. Hai tay giữ chặt cổ tay Bạch Dương.

Bạch Dương rơi vào thế bị, lọt thỏm trong vòng tay của anh. Biết sao bây giờ, phải ngoan ngoãn thôi.

Ma Kết cuối xuống, đặt quả dâu lên bờ môi mọng nước của Bạch Dương. Bạch Dương hiểu ý của Ma Kết, hai má càng ửng hồng hơn. Cô ngậm lấy miếng dâu… hai người cùng trao nhau nụ hôn ngọt ngào vị dâu tây

“Ma Kết à… cậu ngày càng bệnh hoạn !”

Đọc Truyện [12 Chòm Sao / 2023

CHAP 26: Dạ vũ (2)

[Lời kể của Thiên Yết]

Tôi hùng hổ xông vào phòng làm việc của Ma Kết, anh hơi ngạc nhiên cau mày ngước lên nhìn nhìn tôi. Từ trước đến nay anh vẫn luôn không thích người khác tùy ý ra vào phòng làm việc của mình. Nhưng tôi lúc này không có nhiều hơi sức để ý đến mớ quy luật vớ vẩn của anh. Từ lúc tôi nghe bọn thuộc hạ cho hay anh đã ghé qua trường đại học Lockwood để đích thân mời Song Ngư cùng đi đến buổi tiệc của những nhà sáng lập tôi liền cảm thấy khó chịu vô cùng. Tôi không thể tin được anh trai mình lại bị một con nhãi ranh quê mùa mê hoặc đến như vậy. Tôi chống hai tay lên bàn làm việc của anh, ánh mắt phẫn nộ nhìn anh, ngực tôi phập phồng lấy lại hơi thở. Ma Kết nhìn tôi một lúc rồi quay trở lại chăm chú vào mớ tài liệu của mình, đôi môi hồng nhạt của anh mấp máy nói.

– Em lại muốn gì nữa đây ?

Tôi mím môi đáp.

– Anh thực sự mất trí hay giả vờ mất trí vậy ? Anh mời Song Ngư làm bạn đồng hành với anh trong bữa tiệc của những nhà sáng lập ư ?

Ma Kết không buồn nhìn lên nói.

– Thì sao ?

Tôi cảm thấy lồng ngực mình muốn vỡ tung vì tức giận.

– Anh đừng quên đối với tất thảy các sinh vật siêu nhiên tại Lockwood, anh chính là Vua. Bữa tiệc của những nhà sáng lập thực chất là nơi thủ lĩnh của những cộng đồng sinh vật siêu nhiên và con người cùng nhau hội tụ. Bữa tiệc này là dịp để bọn họ nhìn thấy được vị thế thống trị của gia đình Michaelson chúng ta và nhất là của anh. Chính vì vậy, nếu anh là Vua thì bất kể ai là người phụ nữ ở bên cạnh anh, người đó chính là Hoàng Hậu. Anh định cho tất thảy các sinh vật siêu nhiên ở Lockwood này biết Song Ngư là người phụ nữ của anh ?

– Anh không cần em phải giải thích những chuyện đó. – Ma Kết lạnh nhạt đáp.

Tôi cảm thấy nước mắt đã ứa ra khỏi mi, môi tôi run run trong giận dữ. Tôi cắn chặt răng nói.

– Nhưng…nhưng Song Ngư chỉ là một con bé phù thủy tầm thường. Nó làm sao xứng…

Ma Kết đột nhiên dừng tay đặt bút xuống, anh ngước lên nhìn tôi, ánh mắt hằn lên sự giận dữ. Tim tôi bất giác đập nhanh, gương mặt của anh mỗi khi giận đều rất đẹp nhưng cũng khiến tôi rất sợ hãi. Đôi mắt đen thẳm của anh ghim chặt vào tôi. Từ nhỏ tôi đã rất sợ khiến cho anh nổi giận bởi lẽ tôi sợ anh sẽ vì giận mà bỏ rơi tôi. Giọng nói của Ma Kết tuy trầm thấp, nhưng âm hưởng lại lạnh lùng như băng đá.

– Thế em nghĩ ai mới xứng ? Là em sao ?

Trong lòng tôi gào thét muốn đáp lại anh “Phải ! Chỉ có em, một con ma cà rồng nguyên thủy, một nữ ma cà rồng nguyên thủy duy nhất trên thế gian này mới xứng với anh !”. Nhưng những lời đó không tài nào thốt ra được. Bởi lẽ tình yêu mà tôi dành cho anh vốn dĩ trái với luân thường đạo lý. Tôi không thể để anh biết tôi yêu anh bằng thứ tình cảm nam nữ. Nếu Ma Kết biết được, anh sẽ ghê tởm tôi mất. Tôi đứng chết trân tại chỗ, hai hàng lệ không ngừng tuôn trào. Ma Kết thở hắt một hơi rồi tiếp tục quay lại làm việc.

Anh đã thay đổi, Ma Kết đã thay đổi rồi. Anh chưa bao giờ lạnh lùng với tôi như vậy. Trước đây anh luôn chiều chuộng tôi, lúc nào cũng muốn tôi vui vẻ. Còn bây giờ, mỗi khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt anh, tôi đều cảm thấy trong đó có thêm sự chán ghét và khó chịu. Tôi lẳng lặng quay gót bước ra khỏi phòng làm việc của anh, bước chân của tôi tựa như kéo theo nghìn cân sắt đá.

Tôi bước đi thẫn thờ trong sân vườn trước nhà, gió đêm mát lạnh càng khiến cho tôi cảm thấy đau đớn. Từ khi Song Ngư xuất hiện và chiếm đi tình cảm của Ma Kết, tôi cảm thấy mình thật lạc lõng, trái tim của tôi tuy bất tử nhưng vô cùng mệt mỏi và kiệt quệ. Chẳng lẽ tôi, một Thiên Yết Michaelson mạnh mẽ và kiêu ngạo hơn một ngàn năm qua lại thua dưới tay một con bé phù thủy nhỏ nhoi hay sao ? Tôi bất giác cảm thấy má mình ươn ướt, khi đưa tay lên sờ thì nhận ra mình đã rơi nước mắt từ lúc nào. Đúng lúc đó, từ phía lối đi ở đàng sau biệt thự xuất hiện một bóng đen. Tôi hít một hơi sâu rồi nhắm mắt lại vốn dĩ không quan tâm. Bóng đen ấy dừng lại trước mặt tôi, cung kính.

– Tiểu thơ, thuộc hạ vừa đến nhà trọ Lockwood điều tra, Bảo Bình đã trở về được hơn một ngày rồi.

Câu nói của hắn đột nhiên lôi kéo được sự chú ý của tôi, tôi mở mắt ra nhìn kẻ trước mặt. Tôi đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi nói.

– Ngươi nói xem, quan hệ giữa tên Bảo Bình này với con bé Song Ngư như thế nào?

Tên thuộc hạ hơi cau mày một lúc rồi đáp.

– Thuộc hạ không dám đoán bừa nhưng theo như thuộc hạ quan sát thì hắn khá quan tâm Song Ngư.

Tôi khẽ gật đầu, quả nhiên tôi đoán không sai. Đêm đó tại nhà trọ Manarad khi tôi gây sự với Song Ngư, tuy rằng tôi khá say nhưng tôi vẫn tinh ý nhận ra ánh mắt Bảo Bình nhìn cô ta. Con bé Song Ngư này dường như rất có tài mê hoặc đàn ông. Sư Tử, Ma Kết, Bảo Bình ba người bọn họ đều bị nó quyến rũ. Đã đến lúc, tôi cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của Bảo Bình rồi. Tôi không thể để cho Ma Kết càng lúc càng lạc lối. Nếu như anh thực sự xuất hiện cùng Song Ngư tại bữa tiệc, như vậy thì tất cả những sinh vật siêu nhiên tại Lockwood này sẽ coi cô ta như hoàng hậu. Đến lúc đó, cô ta sẽ vênh váo đến mức nào không ai có thể nói trước được.

Tôi quay sang tên thuộc hạ lên tiếng dặn dò.

– Chuyện này tuyệt đối không được để anh trai của ta biết. Nếu không cái mạng của ngươi đừng hòng giữ được.

Tên thuộc hạ run rẩy đáp.

– Tiểu thơ yên tâm, thuộc hạ không dám nhiều lời.

Tôi khẽ gật đầu ra hiệu cho hắn lui rồi hướng ra phía cổng biệt thự lướt vù đi với tốc độ nhanh nhất.

*

[Lời kể của Bảo Bình]

Tôi bước xuống cầu thang tìm đến nhà bếp, hy vọng vẫn còn vài lon bia còn sót lại trong tủ lạnh. Ánh đèn từ phía nhà bếp hắt ra hành lang vàng vọt. Có tiếng nói chuyện khe khẽ từ đó vọng ra. Tôi lặng lẽ đứng lại tập trung nghe ngóng. Thính lực của thần linh vốn dĩ hơn hẳn người thường nên dù ở tận nửa trên của cầu thang tôi vẫn nghe được rõ mồn một. Giọng Cự Giải hí hửng vang lên.

– Thế nào hả, cái váy Ma Kết gửi đến cho cậu đúng là quá đẹp đúng không ?

Song Ngư ấp úng đáp.

– Thứ này…thứ này đắt quá, tớ làm sao dám mặc chứ !

– Ngốc ơi là ngốc, cậu đúng là có phúc không biết hưởng. Ở Lockwood này có hàng ngàn cô gái ước được quý ngài Michaelson tặng cho một cái váy như cậu mà không được.

– Nhưng… – Song Ngư định nói nhưng Cự Giải liền ngắt lời cô ấy.

– Thôi đừng lằng nhằng nữa, cậu là bạn đồng hành với Ma Kết trong một bữa tiệc sang trọng như vậy, nếu ăn mặc tùy tiện thì mặt mũi anh ta biết để vào đâu.

Song Ngư im lặng một lúc rồi đáp.

– Cậu nói cũng đúng.

Tôi khẽ hít một hơi sâu, hai bàn tay đã nắm chặt thành nắm đấm từ lúc nào, tôi quyết định không bước vào bếp nữa mà vòng ra phía sau nhà trọ để ra bên ngoài. Khí trời về đêm lạnh lẽo và ẩm thấp, một lớp sương mù lãng đãng bay che khuất tầm nhìn. Tôi đi theo con đường tắt leo ngược lên đồi về phía khu trung tâm của khu phố. Giờ này chỉ còn quán bar The Hill vẫn còn mở cửa. Tôi tiến đến gần tên bảo vệ của quán bar, ném cho hắn một ánh nhìn lạnh nhạt, hắn hơi ngạc nhiên rồi phớt lờ nhìn về hướng khác. Tôi đẩy cửa bước vào bên trong.

Tiếng nhạc dance xập xình cùng ánh sáng mờ ảo tạm thời khỏa lấp được tâm trí tôi, từ lúc nghe được cuộc nói chuyện giữa Song Ngư và Cự Giải tôi cảm thấy trong lòng mình có một nỗi dày vò vô cùng khó chịu. Tại sao lại như vậy ? Chẳng lẽ tôi tôi đã quan tâm quá mức đến cô bé phù thủy kia ư ? Tôi ngồi vào bên cạnh quầy bar, vùi toàn bộ gương mặt vào hai lòng bàn tay. Tôi đã tự hứa với bản thân mình sẽ không phạm phải sai lầm như Apollo, vì rơi vào tình yêu với người phàm mà đánh mất sự linh thiêng của bản thân. Ấy vậy mà mỗi khi nhìn thấy Song Ngư tôi đều có cảm giác muốn được ở bên em, được che chở cho em dù có phải hy sinh chính bản thân mình. Đó là tình yêu hay sao ? Đáng lẽ tôi phải vui mừng khi biết em yêu thích Ma Kết, ở Lockwood này, ngoài tôi ra thì dường như chỉ có Ma Kết là đủ bản lãnh bảo hộ cho em suốt đời. Thế nhưng trong lòng tôi hiện tại chỉ toàn những cảm giác đầy khó chịu, cứ như hàng ngàn mũi kim đâm vào trong tim.

– Tôi có thể lấy cho anh thứ gì hay không ? – Giọng của anh chàng bartender vang lên.

Tôi uể oải đáp.

– Chardonnay !

Người bartender gật đầu rồi một lúc sau đẩy đến chỗ tôi một ly rượu trắng. Tôi cầm lên, nuốt sạch vào bụng rồi nhìn anh ta nói.

– Một ly nữa !

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt kì lạ rồi lắc đầu rót thêm cho tôi một ly nữa. Ly này tôi cũng xử nốt trong nháy mắt.

– Ly nữa !

– Này anh bạn, anh ổn chứ ? – Anh chàng bartender lúc này không kìm được mà hỏi tôi một câu.

Tôi hơi cáu liền cau mày đáp.

– Sao hả ? Trông tôi không ổn sao ?

Đúng lúc này đột nhiên có một cô nàng tóc vàng, ăn mặc sang trọng tiến đến gần quầy bar, cô ta cẩn thận đặt cái giỏ xách hàng hiệu đắt tiền lên quầy rồi nói với anh chàng bartender.

– Cứ lấy cho anh ấy bao nhiêu ly cũng được, tôi sẽ trả hết.

Tôi liếc mắt nhìn sang cô gái nọ. Cô ta vận trên người một bộ váy đỏ ngắn đến ngang đùi, gương mặt xinh đẹp được ôm gọn trong mái tóc vàng óng, trên cổ là một chuỗi hạt ngọc trai lấp lánh. Người con gái này chắc hẳn là một tiểu thơ giàu có, chi tiền cũng rất ư là phóng khoáng. Lại còn chi trả tiền rượu cho một kẻ lạ mặt như tôi ? Cô ta không có người yêu hay sao ? Thật là khó tin.

Cô gái lạ mặt nhìn tôi mỉm cười, mấy ngón tay trắng nõn nà khẽ vén một lọn tóc vàng ra sau tai. Tôi lạnh lùng rời mắt nhìn về phía quầy bar đáp.

– Cám ơn.

– Anh không định hỏi em tên gì hay sao ? – Cô gái nọ nói với vẻ thất vọng.

– Có cần thiết không vì ngày mai tôi có thể quên mất tên cô lúc nào không biết. – Tôi đáp.

Cô gái tóc vàng im lặng một lúc rồi đưa tay lên ngực nắm lấy mép cổ áo của tôi, kéo người tôi xoay về phía cô ta.

– Thế thì không cần thiết nữa. – Ngón tay mềm mại của cô nhẹ nhàng len vào bên trong lớp áo của tôi, chạm vào ngực tôi.

Tôi nheo mắt nhìn cô ta ra vẻ khó hiểu. Cơ thể cô tiến đến gần tôi chỉ cách hơn một gang tay, cô ta cắn môi thì thầm.

– Một anh chàng đẹp trai quyến rũ như anh tại sao lại đến quán bar này một mình và uống nhiều như vậy ? Nếu như anh có điều chi muộn phiền, hãy để em giải tỏa cho anh đêm nay có được không ?

Vừa nói, cô ta vừa đưa tay tháo từng cúc áo trên người tôi, ánh mắt long lanh đưa tình. Tôi vẫn chằm chằm nhìn cô tay không một chút phản ứng, tôi muốn gạt tay cô ta ra khỏi người tôi, nhưng chẳng hiểu vì sao tay mình không buồn cử động. Tôi không muốn suy nghĩ cũng chẳng muốn phải lựa chọn trong khoảnh khắc này. Nếu như người trước mặt tôi là Song Ngư…

Đúng lúc đó, chợt có một bàn tay khác xuất hiện, rất nhanh chộp lấy cổ tay của cô gái tóc vàng hất ngược ra. Cô gái nọ kêu lên một tiếng đau đớn, dường như cổ tay cô ta bị nắm bằng một lực rất mạnh. Tôi ngạc nhiên nhìn sang thì thấy Thiên Yết Michaelson đang đứng ở bên cạnh mình từ lúc nào. Cô ta nhìn thẳng vào mắt cô gái tóc vàng, nghiến răng nói.

– Đổ lẳng lơ. Cút !

Cô gái tóc vàng sợ hãi trước sự xuất hiện của Thiên Yết liền lật đật cắp vội giỏ xách chạy đi mất. Thiên Yết quay sang nhìn tôi chằm chằm, tôi không biểu lộ một chút phản ứng, tiếp tục quay trở lại để nhâm nhi ly rượu trên tay.

– Anh đang làm gì ở đây ? – Thiên Yết lên tiếng hỏi.

Tôi hớp một ngụm rượu rồi từ tốn nói.

– Tiểu thơ Michaelson, cô vừa đuổi đi kẻ trả tiền bữa tiệc rượu của tôi. Cô tính làm sao đây ?

Thiên Yết chống hai tay lên hông rồi nói.

– Vậy ư ? Hóa ra anh ở đây câu dẫn đàn bà đến để trả tiền rượu cho mình. Tôi còn tưởng Ngài Mercury của chúng ta thanh lịch lắm.

Tôi cười phì không đáp rồi móc từ trong túi ra một xấp tiền, không cần đếm lại, tôi đặt xấp tiền lên bàn bên cạnh ly rượu đã uống cạn rồi quay người bước ra phía cửa quán bar. Thiên Yết ở đàng sau tần ngần một lúc rồi lên tiếng gọi vọng theo.

– Bảo Bình khoan đã.

Đọc Truyện (12 Chòm Sao / 2023

“Này Bảo Bảo ra đây tôi bảo tý” Kim Ngưu nói” Ừ ” Bảo Bình nói” Bà cầm bộ này mặc đi đâu thể mặc thế này được, bộ này là tôi phải chọn mãi đấy, bà mà từ chối là tôi buồn lắm đấy” Kim Ngưu nói” thôi được rồi tôi sẽ mặc ” Bảo Bình nóiBảo Bình cầm lấy váy và lên phòng tắm rửa rồi mặc váy vào. Mọi ngưòi đã xong chỉ còn chờ mỗi Bảo Bình , Bạch Dương ” Sao 2 ngưòi này lâu vậy” dàn harem nóiBỗng nhiên cánh cổng chính mở ra Bạch Dương bước vào cùng 1 người con gái rất xinh đẹp ( t/g đố m.n bít ai nhân vật mới đó nha)GTNVTên: Tiểu Linh Tuổi 18Gia thế: là con của một tập đoàn thiết kế đá quý lớn nhất thế giới là ngưòi đính hôn với Bạch Dương rất thích Bạch Dương, và cực ghét Bảo Bình luôn nghĩ ra đủ trò để hại Bảo Binh

Sau khi Xử Nữ và Bảo Bình chuẩn bị bữa tối xong, bữa tiệc thịnh soạn được bầy sẵn trên bàn”Này Bảo Bảo ra đây tôi bảo tý” Kim Ngưu nói” Ừ ” Bảo Bình nói” Bà cầm bộ này mặc đi đâu thể mặc thế này được, bộ này là tôi phải chọn mãi đấy, bà mà từ chối là tôi buồn lắm đấy” Kim Ngưu nói” thôi được rồi tôi sẽ mặc ” Bảo Bình nóiBảo Bình cầm lấy váy và lên phòng tắm rửa rồi mặc váy vào. Mọi ngưòi đã xong chỉ còn chờ mỗi Bảo Bình , Bạch Dương” Sao 2 ngưòi này lâu vậy” dàn harem nóiBỗng nhiên cánh cổng chính mở ra Bạch Dương bước vào cùng 1 người con gái rất xinh đẹp ( t/g đố m.n bít ai nhân vật mới đó nha)GTNVTên: Tiểu LinhTuổi 18Gia thế: là con của một tập đoàn thiết kế đá quý lớn nhất thế giới là ngưòi đính hôn với Bạch Dương rất thích Bạch Dương, và cực ghét Bảo Bình luôn nghĩ ra đủ trò để hại Bảo Binh

“Oa xinh quá” Anh A nói” mái tóc tím cứ như thiên thần vậy” Anh B nóiVà cuối cùng chủ nhân của bữa tiệc đã xuất hiên chính là Thiên Ân, nhưng vẫn chưa thấy Bảo Bình đâu Thiên Ân liền hỏi” Bảo Bảo đâu rồi ” Thiên Ân nói“thay đồ mà sao mãi chưa thấy xuống” Kim Ngưu” Trời cái bà này hôm nay sinh nhật tôi mà lại lâu thế này ” Thiên Ân nói với giọng lo lắng“Để mình lên xem” Kim Ngưu nói” Ừ” Thiên Ân nóiĐúng lúc đó một cô gái có mái tóc màu xanh nước biển bước từ cầu thang xuống không ai khác chính là Bảo Bình

“Oa xinh quá” Anh A nói” mái tóc tím cứ như thiên thần vậy” Anh B nóiVà cuối cùng chủ nhân của bữa tiệc đã xuất hiên chính là Thiên Ân, nhưng vẫn chưa thấy Bảo Bình đâu Thiên Ân liền hỏi” Bảo Bảo đâu rồi ” Thiên Ân nói”thay đồ mà sao mãi chưa thấy xuống” Kim Ngưu” Trời cái bà này hôm nay sinh nhật tôi mà lại lâu thế này ” Thiên Ân nói với giọng lo lắng”Để mình lên xem” Kim Ngưu nói” Ừ” Thiên Ân nóiĐúng lúc đó một cô gái có mái tóc màu xanh nước biển bước từ cầu thang xuống không ai khác chính là Bảo Bình

Đọc Truyện [Fanfic 12 Chòm Sao / 2023

Chương trước Chương tiếp

Bảo Bình đi ngang hàng với Kim Ngưu, Bạch Song Ngư và Ngạo Thiên Yết đi phía sau, bốn người có trách nhiệm mua lương khô dự trữ, lựa chọn Kim Ngưu đi cùng quả nhiên không sai, người am hiểu về ẩm thực là đây chứ đâu. Kim Ngưu chậm rãi mà kỹ lưỡng xem xét món đồ mình muốn mua, xem từ ngày sản xuất, hạn sử dụng cho tới nhãn hiệu, rà soát một cách cẩn thận. Bảo Bình bên cạnh trái ngược, thấy đồ ăn nào vừa mắt liền vơ vét hết để vào xe đẩy, chẳng mấy chốc mà lượn gần hết một góc trong quầy bán thực phẩm. Kim Ngưu liền loại bỏ mấy thứ không cần thiết, toàn đồ ăn vặt không thôi, có cả những thực phẩm hữu cơ dễ hư hỏng như rau củ, trái cây chị ấy cũng cho vào.

Bảo Bình không biết Kim Ngưu đã loại bỏ gần hết món đồ mà mình tốn công gom góp từ nãy tới giờ, cô vẫn tiếp tục liệt kê: “Trái cây sấy, thịt bò sấy, bánh kẹo, viên ngậm sủi bọt, chân gà đóng gói, xúc xích, ngũ cốc,…” Kim Ngưu vội ngăn cản: “Chúng ta là đi thám hiểm đó chị, thám hiểm thì tự kiếm ra thức ăn tại nơi đó luôn, chỉ cần mua một số thứ cần thiết thôi!” Kim Ngưu dĩ nhiên không chú ý tới đám người đó, cô toát mồ hôi, đành bỏ bớt hai phần ba đồ, bị Bảo Bình ngăn lại, chị ta sờ trên sờ dưới, ngó đông ngó tây mới phát hiện mình bỏ quên ví tiền trong ba lô, mà ba lô thì đang được nhân viên giữ ở bên ngoài, bà cô thu ngân nhìn bốn người với vẻ khinh thường lộ liễu, thấy Kim Ngưu định bỏ bớt đồ trong giỏ thì càng coi thường hơn, Bảo Bình toan đi ra ngoài lấy, một chiếc thẻ đen tuỳ ý vứt trên quầy, cô thu ngân vẻ mặt hoảng hốt, lần đầu thấy trường hợp khách hàng dùng thẻ đen thanh toán, hận không thể thu lại vẻ mặt đáng quên lúc nãy, khẩn trương quét vào máy một đường, hồi hộp đưa máy cho Thiên Yết nhập mật khẩu. Động tác hắn lưu loát, tất cả những thứ này đã được thanh toán, Bảo Bình cầm phiếu thanh toán lên nhìn, cảm kích nói: “Cảm ơn anh Lâm Hạo Thiên, một lát tôi sẽ trả lại ngay!” Không ngờ lại nhận được một câu đáp vừa lạnh vừa không có thiện ý: “Không cần, chỉ vì số tiền lẻ này làm một người như tôi bị kẻ tầm thường khác coi thường, tôi sẽ nhớ kỹ địa điểm này!” Lời lẽ của hắn không nhắm vào cô mà nhắm vào cô nhân viên đang toát mồ hôi lạnh đối diện. Bạch Song Ngư nói bỏ đi, đối với nhân viên xa lạ không hề quen biết không cần tính toán quá sòng phẳng đâu, phía sau còn có một hàng dài người xếp hàng chờ phải thanh toán nữa, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Vì mua hàng quá nhiều, cũng là để chuộc lỗi, bọn họ sai người giao hàng tới tận nơi, Bạch Song Ngư nói ra địa chỉ, xong việc, hắn nói với ba người còn lại: “Đi thôi!” Ra ngoài, Kim Ngưu cảm khái nói “Thẻ đen cơ đấy, em và cả Bảo Bình đều không có mà anh đã có rồi, sướng thật! Ước gì được một cái!” Bạch Song Ngư cười cười ra vẻ bí hiểm, sẵn tiện nhắc nhở cô nàng thay phần Thiên Yết, người căn bản đã rất kiệm lời: “Muốn có thì sau này trưởng thành phải làm việc chăm chỉ vào, bằng không thì phải lấy một ông chồng thật giàu có, vậy thì cả đời này các em sẽ không phải lo nghĩ gì nữa!”  Hắn định không trả lời, nhưng những lời nói tiếp theo của Bảo Bình khiến hắn vô thức vểnh tai lắng nghe “Anh trông như thế mà cũng có người trong lòng hay sao? Chẳng bù cho chị Xử Nữ, thật tình mà nói thì hai người có tính cách khá giống nhau đó chứ! Anh nổi tiếng không gần với phụ nữ, chị ta cũng chưa từng hẹn hò với ai bao giờ! Em nói chưa hẹn hò chứ không phải là không có người thương, chị ta nổi tiếng trong trường lắm, hầu như nam sinh nào cũng muốn hẹn hò với chị ta, rất tiếc là chị ta không có hứng thú.” “Vậy à…! Anh không biết nữa, không quan tâm lắm, chúng ta kiếm một chỗ ngồi uống nước đi, đi lòng vòng nãy giờ chắc ai cũng mệt rồi.” Bốn người dừng chân ngay tại một shop nhỏ có không gian ấm cúng, nhân viên đưa menu cho Kim Ngưu, cô hỏi ý từng người rồi gọi thức uống. Trong lúc chờ đợi Bạch Song Ngư hỏi Kim Ngưu vài chuyện: “Khi nãy nhắc tới Xử Nữ, anh chợt có suy nghĩ, nghe nói nhà họ Ngọc còn có trưởng tử tên là Ngọc Khiêm đúng không, sao chưa từng thấy anh ta xuất hiện cùng với Ngọc Lăng Xử Nữ?” Kim Ngưu nghĩ rằng chuyện này nói ra cũng không hại ai, vô tư trả lời: “Anh ta bận lắm, chẳng có mấy khi rảnh rỗi đâu!” “Không phải chứ, bận thế nào cũng phải có thời gian dành cho em gái chứ, hoá ra lại bận tới độ hơn cả một người thường xuyên xuất ngoại nữa.” “Đúng quá còn gì, anh ấy thường xuyên bay ra nước ngoài lắm, cứ cách mấy tháng lại nghe Xử Nữ nói anh ấy đi công tác nước ngoài, thường vào lúc học sinh bắt đầu vào năm học mới ấy, đi mấy mươi ngày không về, tới mức bọn em đặt luôn biệt danh cho anh ấy là “Khiêm cuồng việc” luôn đó, cơ mà thôi, chuyện nhà người khác chúng ta không nên bàn luận nhiều quá! Nước tới rồi, mọi người uống đi, hôm nay em lại nói  khá nhiều rồi!” Song Ngư chạm mắt Ngạo Thiên Yết, dù thông tin nghe được không nhiều nhưng đại khái là biết được thời gian hắn ta thường hay lui tới nơi đó, Nhật Bản, thời gian còn dài, thông tin thì cứ để sau khai thác tiếp vậy. Ngay cả khi đang đi chơi vui vẻ cùng nhau, hắn vẫn không quên tranh thủ, đến chính hắn còn nghĩ bản thân thật tồi tệ, nhưng đó có là gì so với những việc gã Ngọc Khiêm từng làm, đúng vậy, hắn thừa nhận hắn đang lợi dụng chính sự vô tư của hai người, còn muốn sự việc như thế này tiếp diễn nhiều lần, hắn cũng thừa nhận trong số bọn hắn không ai là người tốt đẹp hoàn toàn. Thức uống được mang ra, Kim Ngưu chia cho từng người, tiếp nhận ly soda màu xanh trong suốt như thuỷ tinh, Bảo Bình khuấy khuấy cho đều màu hơn, trong quán bật lên bài hát êm dịu như muốn ru người say vào giấc mộng, đã quen với ánh đèn chớp nhoáng nhiều màu, quen với âm thanh sôi động ở những vũ trường lớn nhất nhì thành phố, cô kinh ngạc thốt lên: “À, thì ra ở những quán thế này người ta thường kinh doanh như vậy, khá thích hợp với Kim Ngưu đó chứ, những lúc thế này thì anh không nên nhắc tới người khác đâu, sao bỗng dưng anh lại hỏi về anh Ngọc Khiêm thế?” Cô chỉ đùa vui vậy thôi, nhưng sau khi nghe cô nói ai cũng im lặng, tự hỏi mình nói sai chỗ nào rồi, Bạch Song Ngư ý vị nhìn hạt trân châu màu đen từ từ lắng xuống trong cốc trà  sữa của Kim Ngưu, lại nói qua chuyện khác ” Giờ này các nhóm kia đang làm gì, có khả năng chúng ta là nhóm xong việc đầu tiên đó!” Chính xác là vậy, vào thời gian này, ở một địa điểm khác, Thiên Bình đang loay hoay với cả một đống đồ cần mua, cô nhìn vào tờ giấy liệt kê một hàng dài các dụng cụ cần thiết cho việc thám hiểm, Xử Nữ đen mặt, cùng với Thiên Bình mệt phả hơi tai, đã mua được một ít đồ rồi nhưng vẫn còn nhiều thứ chưa được cho vào giỏ hàng, hậu quả của việc quá cầu toàn, kỹ tính. Bạch Dương nhiều lần hỏi sao cả nhóm không mua hàng online, cái nào giao hàng càng nhanh càng tốt ấy, Xử Nữ với Thiên Bình là những người đi đầu phản đối, mua trên đấy chất lượng không tốt, lại hay hư hỏng còn mất một khoảng tiền ship, hại nhiều hơn lợi, thế nên bây giờ mới phải vò đầu bứt tai, đầu tắt mặt tối ngược xuôi mua đồ, hiện tại chỉ có thể an ủi nhau, bao nhiêu đây có là gì, còn đỡ hơn phải đi gặp hiệu trưởng kính mến, nói ra thì Nhân Mã là người xui xẻo nhất, bây giờ có biết xin được chưa nữa mà phải đi mua đồ trước rồi, theo phương châm của con bé, dám chắc nếu ngỏ lời hỏi ý không được thì có khả năng làm liều lắm, cùng lắm là cả nhóm vắng mặt một tuần mà không xin phép, Xử Nữ không muốn sau khi về phải gánh phiền phức nhưng cũng muốn đi, hiếm khi có thời gian buông xả một lần, không đi thì phí…nhưng đi thì mệt. “Chị, em thấy trong phim người ta hay dùng la bàn để thăm dò phương hướng, hay chúng ta mua một cái đi!” “Trên điện thoại cũng có mà, chị nghĩ nên tin vào công nghệ thì hơn, dạo này ở bệnh viện buồn chán quá nên ngồi cày phim đó hả, tin ba mấy cái đó cho lắm vào!” Thiên Bình gãi đầu, bị người khác nói trúng tim đen nên đâm ra ngại. Bạch Dương là người phải xách đồ muốn chóng mặt, nói với hai người mua nhanh nhanh để còn về, dặn nhớ phải mua thuốc say sóng cho Nhân Mã nữa, con bé cứ gọi là gần như ngất lịm đi, khổ sở vì sóng tàu, lần này đi ra đảo biết trước mình bị say sóng mà vẫn hăng hái ghi tên đầu tiên, có thêm Lâm Cự Giải nên Bạch Dương cô cũng khá yên tâm, bớt chút thì giờ coi chừng con bé. Nhân cơ hội này tạo cơ hội cho hai người làm lành, coi lại chính mình, cơ hội gương vỡ lại lành với Song Tử gần bằng không, cô đã tự hứa sẽ không biến mình thành con ngốc thêm một lần nào nữa thì sẽ thực hiện, tình yêu này không ngập tràn kẹo ngọt như Nhân Mã Cự Giải, Nhân Mã may mắn có được một người như Lâm Cự Giải còn cô thì không, Hoa Song Tử sẽ chẳng bao giờ được như cậu ta, thật lòng thật dạ yêu Nhân Mã. Đến giờ phút này không thể không công nhận Nhân Mã là một cô gái may mắn. “Chị, người đàn ông đằng kia đang làm gì vậy?” Thiên Bình hỏi Xử Nữ. Thiên Bình gật đầu, Bạch Dương nhăn mặt, khoé mắt xuất hiện vài tia chán ghét: “Mẹ kiếp!” Xử Nữ đi trả tiền, nhắc khéo chủ quán kiểm tra lại camera giám sát, cả ba người cùng nhau rời khỏi cửa hàng, lúc đầu khá thoải mái bởi vì có khá nhiều người đi lại nhưng dần mấy phút sau, tới nơi khuất người, ba người gia tăng tốc độ, Xử Nữ đếm số, chỗ bụi rậm quả nhiên xuất hiện tiếng động, Thiên Bình sợ muốn teo mật bên trong, gã chồm người tới bắt được đuôi tóc của cô, trên tay có cầm dao, cô nắm một ít bột màu trét vào mắt gã, gã rên la một tiếng rồi ôm mặt, cô thừa cơ hội đó chạy đi, Xử Nữ nhanh chóng đẩy cô vào xe, khoá chốt lại an toàn. Thiên Bình thở dốc, một lần nữa hết hồn vì thấy gã ta tuy mắt bị đau nhưng vẫn đứng bên ngoài đấm thùm thụp vào cửa kính, bột màu khiến đôi mắt hung hăng của gã càng trở nên đỏ ngầu, dữ tợn, con dao trong tay liên tục cào lên lớp kính, miệng không ngừng đe doạ, Xử Nữ không đợi tới lúc gã ta phát điên, nổ máy chạy đi, gã bị bỏ lại phía sau vẫn còn nổi điên đuổi theo ba người, đến lúc không chạy kịp nữa mới dừng lại, thấy cái gì gần đó cũng ném lên cốp xe dù biết không có tác dụng gì. Thiên Bình sợ hãi thực sự, gã giống như quỷ hút máu người vậy, bám theo con mồi gần như bất chấp tất cả gây cho cô sự ám ảnh dai dẳng, dù đã đi được một đoạn khá xa rồi nhưng tim cô vẫn đập thình thịch trong lòng ngực, hơi thở đứt quãng, Bạch Dương trấn an: “Không sao rồi, em thông minh thật đó, ngay cả khi sợ tới mức này mà vẫn nhanh trí tìm cách thoát thân, nếu là chị thì chị không nghĩ mấy món đồ chơi đó có thể cứu được người đâu!” Cho dù như vậy, Thiên Bình vẫn còn rất sợ: “Có khi nào hắn lấy xe đuổi theo chúng ta không?” Xử Nữ tập trung lái xe, nghe vậy lập tức phản bác lại: “Nếu dư dả tới mức có xe thì sẽ không đi trộm đồ, em bình tĩnh lại đi, có chuyện chị muốn nhắc em, sau này nếu có gặp chuyện tương tự thì cố gắng lơ đi, sống ở thế giới này không cần quá tốt bụng, hiểu chưa?” Kính xe bị gã cào tới đủ vết xước ngang dọc chồng chéo, mấy tên trộm vặt như gã thường có máu liều và đặc điểm thường thấy là không có não, nếu gã không đuổi theo thì có phải hay hơn không, ở khắp đường phố Bắc Kinh này, chỗ nào không có camera của lực lượng an ninh đang thường trực, chính là để bắt mấy tên ngu người như gã, gã đuổi theo thì thế nào, có thay đổi kết quả được không? Gã nên hiểu rằng nếu thoát ra khỏi cửa hàng đó rồi thì nên trốn đi mới phải, vậy mới tăng khả năng sống sót, bình an vô sự, mà bọn cô cũng không cần gặp phải tình huống xui xẻo này. Camera trong cửa hàng có thể thoát được vì đến khi chủ hàng kiểm tra thì đã muộn rồi, nhưng camera bên ngoài thì khó lòng mà thoát được, bởi vì ngay khi gã xuất hiện trong đó thì gã đã định là sẽ bị bắt rồi, tốc độ làm việc của đội an ninh xưa nay không cần phải bàn cãi, hơn nữa, gã còn buộc thêm tội cố tình gây thương tích hoặc có ý định giết người, đó là lí do Xử Nữ không muốn vạch trần gã trong cửa hàng, nhưng không ngờ suýt nữa thì đã hại lây Thiên Bình, cô khá tức giận bản thân vì điều này, nhưng đó là cách an toàn nhất rồi. Bạch Dương mệt mỏi nhắm mắt, thời buổi này ra đường bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng như chơi, cô mà biết đích danh gã là ai thì gã sẽ gặp phiền phức dài dài về sau rồi nhưng mà như vậy cũng tốt, cô không cần phải động tay động chân thêm cho mệt. Đợi cho tới khi chiếc xe cuối cùng của Xử Nữ yên vị trong sân, mọi người liền tập hợp đi vào trong, thuê xe chở đồ ra cảng, tối nay sẽ xuất phát. […] Gã đàn ông ngồi lên vị trí tối cao, đôi mắt ánh lên một thứ ánh sáng của loài động vật ăn đêm, sắc nhọn, máu lạnh và cực kỳ dữ tợn, khi nói ra những từ như “giết sạch” không hề thấy chớp mắt, tựa như đang nói ra quyết định hôm nay nên ăn món gì cho bữa sáng, bữa trưa, bữa chiều vậy, một cách thuần thục, nhanh gọn chẳng có lấy một tia ngập ngừng, mái tóc được chải chuốt kỹ càng, bóng lưỡng, kế bên là vài em xinh tươi ăn mặc kiểu cách hở hang, diện váy xẻ ngực khoét sâu tới độ ngực muốn nhảy ra ngoài, ưỡn à ưỡn ẹo quấn lấy gã không rời, gã vỗ mông một người trong số đó, tất cả nhất thời im lặng, đưa ánh mắt kiêu ngạo liếc từ trên xuống người đàn ông đang quỳ một chân dưới đất y như những nữ hoàng đang nhìn kẻ hầu người hạ dưới trướng mình. “Tối nay bọn nó đi ra đảo, tụi mày phái người đi theo, lựa chọn thời cơ thích hợp rồi giết, chừa Ngọc Lăng Xử Nữ ra, còn lại giết sạch, kế hoạch lần này phải thành công không được thất bại, nơi chúng nó đi là đảo hoang, rất thích hợp để phi tang xác chết, nếu lần này lại thất bại, tụi mày nên tự kết kiễu ở đó luôn một thể, không cần quay lại làm gì cho chướng mắt tao!” “Đã rõ!” Đợi cho gã thuộc hạ đi khuất, mấy ả liền tranh giành nhau ngã vào tay gã, lúc nhúc như mấy con giòi đói ăn, gã ra lệnh cho một người quỳ xuống, nới lỏng thắt lưng, ngồi trên ghế hưởng thụ nhắm mắt.

Ta có nên bonus trong phần giới thiệu truyện này có nội dung trưởng thành không nhỉ, nhưng vì đạo đức chắc ta không viết H đâu, chỉ miêu tả sương sương cho nó hấp dẫn một tý hị hị :333. Chương sau chắc là có chuyện để hóng rồi đây hú!!!

Chương trước

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện [ 12 Chòm Sao / 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!