Xu Hướng 5/2023 # Đọc ( Song Tử Nữ X Song Ngư Nam ) A Little Love (2) # Top 13 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 5/2023 # Đọc ( Song Tử Nữ X Song Ngư Nam ) A Little Love (2) # Top 13 View

Bạn đang xem bài viết Đọc ( Song Tử Nữ X Song Ngư Nam ) A Little Love (2) được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

_ Anh là……. _ Nhớ ra rồi? _ Là ai vậy? – Song Tử mặt tỉnh bơ hỏi khiến tươi cười trên mặt ai đó trở nên méo mó. _ Cô bị thiểu năng à? Hôm qua chúng ta đã gặp nhau ở trung tâm mua sắm đấy. – Hắn khoanh tay lại, mày nhướn lên bất lực. _ A, anh là người đã nhường tôi sợi dây chuyền đó. – Song Tử lúc này mới kịp nhớ ra. _ Tôi tưởng cô không nhớ ra được nữa chứ, đồ ngốc! _ Cái gì? Anh gọi ai là đồ ngốc hả? Tôi mới không có ngốc đâu, hừ! – Song Tử giận dỗi phồng má lên vô cùng đáng yêu. Hắn nhìn cô mà không khỏi buồn cười, tay giơ lên có chủ định nhéo lấy gò má hồng hồng kia. Song Tử bị nhéo bất ngờ liền la oai oái gạt bàn tay đang làm loạn trên mặt mình ra. _ Ha ha, cô thú vị thật! Tôi tên Trần Thiên Bình học ở lớp 12A5. – Hắn cười tươi nói. _ Lý Song Tử, 11B7. – Song Tử miễn cưỡng trả lời cho phải phép lịch sự. _ Rất vui được làm quen với nhóc! – Thiên Bình cười xoà vò rối đầu Song Tử – Vậy anh đi trước nhé, hẹn gặp lại! Song Tử hậm hực lườm cái tên tự nhiên thái quá kia, trong lòng không ngừng thầm nguyền rủa hắn. _ Tử nhi, xin lỗi đã để em đợi lâu! – Song Ngư từ ngoài chạy nhanh vào rối rít nói. _ Anh đi đâu lâu vậy? – Song Tử vừa thấy Song Ngư liền nén cơn giận xuống. _ Anh có chút việc. Sao tóc em lại rối hết rồi? – Song Ngư ánh mắt lo lắng vuốt lại tóc cho Song Tử. Bàn tay to của Song Ngư chạm lên những sợi tóc của Song Tử, hơi ấm từ tay anh cũng theo đó truyền qua da đầu cô, cảm giác rất thoải mái, động tác thập phần dịu dàng. Song Tử tây siết chặt chiếc cặp vào lòng, cô cảm thấy hai má mình dường như nóng lên. _ Xong rồi đấy tiểu nha đầu. – Song Ngư mỉm cười dịu dàng, tiện tay còn nhéo mũi Song Tử. _ Anh Song Ngưưưưưư!!!!!!!! – Một giọng nói trong veo vang lên từ xa làm cả hai Song giật mình. _ Thiên Yết? – Song Ngư nhíu mày nhìn cái đầu tròn tròn đen đen đang dụi lên ngực mình – Sao em lại ở đây? _ Em học ở đây không ở đây thì ở đâu? – Thiên Yết buông Song Ngư ra ngây thơ trả lời. _ Em chuyển về đây khi nào? _ Thứ 6 vừa rồi. Song Ngư thở dài bất lực với cô gái trước mặt, làm gì cũng khiến người khác vừa bất ngờ vừa lo sợ mà. Song Tử im lặng đứng bên cạnh quan sát Thiên Yết, lần trước chưa nhìn kỹ lắm, công nhận nhỏ đúng là một mỹ nhân vạn người mê, Song Tử nhìn mà còn thích nữa mà. _ Xin chào, chị là Song Tử phải không? – Thiên Yết từ lúc nào đã đứng trước mặt Song Tử. _ À, ừ. Làm sao……. – Song Tử giật mình. _ Em nghe anh Ngư nhắc về chị đã lâu. Rất vui được làm quen! Em là Thiên Yết, Vĩnh Thiên Yết. – Thiên Yết thân thiện đưa tay ra. _ Rất vui được làm quen! – Song Tử cũng tự nhiên bắt tay nhưng trên khuôn mặt tuyệt vô biểu tình.

_ Ya, chị không nỡ tặng em một nụ cười sao? – Thiên Yết chun mũi dùng hai tay kéo khéo môi Song Tử lên. _ Được rồi Yết nhi. – Song Ngư nhăn nhó kéo tay Thiên Yết ra. Song Tử bị kéo khoé môi có chút tê, Song Ngư dường như biết điều đó nên dịu dàng xoa nhẹ giúp cô. _ Có đau không? _ Không sao! – Song Tử lắc đầu tránh đi bàn tay của anh. Thiên Yết đứng một bên quan sát từ đầu tới cuối, môi lại cười nhếch. _ Ngư, anh dẫn em đi tham quan trường nha. Bye bye chị Song Tử! _ Ơ này Yết nhi! – Song Ngư luống cuống bị Thiên Yết kéo đi mất. Song Tử đứng nhìn theo, đôi bàn tay nhỏ nhắn siết chặt chiếc cặp da, mắt thoáng vụt qua tia mất mát. Cô thở dài một hơi rồi chầm chậm đi về lớp……. *************************************************************************** Suốt buổi học ngày hôm đó Song Ngư không hề đến tìm Song Tử như mọi khi, ngược lại người đến tìm Song Tử lại là cái tên Trần Thiên Bình mặt dày kia. Ra chơi hắn từ đâu xuất hiện đứng cạnh Song Tử trước cửa sổ hành lang khối 11 báo hại xung quanh một phen ồn ào khiến cô rất không vui. Mà cũng từ đó cô biết được Thiên Bình hắn là hotboy khối 12. “Hotboy gì chứ? Song Ngư đẹp hơn nhiều!” – Song Tử nghĩ thầm. Chuông vừa reo báo giờ ăn trưa thì Thiên Bình lại xuất hiện kéo Song Tử xuống canteen, hắn còn ga lăng mua cho cô một phần cơm nữa. Song Tử ái ngại muốn từ chối nhưng lại bị hắn nhìn với đôi mắt đầy sát khí đe dọa nên cô đành ngậm ngùi ngoan ngoãn ngồi ăn. Cơ mà cái tên này cũng quá là muốn hại chết cô mà, với cái bản mặt hotboy nổi tiếng khắp trường của hắn mà lại ngồi cùng cô khiến cô nhận không ít những ánh mắt ghen tị. Song Tử nội tâm gào thét không ngừng nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra bình thản cố gắng ăn cho xong phần cơm của mình. Thiên Bình ngồi đối diện thỉnh thoảng lại hỏi cô chuyện này chuyện kia, cô chỉ đáp lại một cách thờ ơ cho xong. Thật phiền mà! Tan học, Song Tử nhận được tin nhắn của Song Ngư nói là có việc không thể đưa cô về được. Tim Song Tử như bị ai đó bóp nghẹn, anh chưa từng để cô phải một mình thế này, chưa bao giờ, vậy mà lần này…… Song Tử lặng lẽ bước đi trên vỉa hè, mái tóc nâu nhẹ bay trong cơn gió thoảng, khuôn mặt bình thản nhưng đôi mắt lại chất chứa tâm sự. Người khác nhìn vào cô lúc này có thể thấy rõ nổi cô đơn bao bọc. “Tin tin” Tiếng còi xe vang lên bên cạnh Song Tử khiến cô dừng bước. Cửa kính sau của chiếc BMW đen hạ xuống lộ ra khuôn mặt anh tuấn cùng nụ cười thân thiện của Thiên Bình khiến Song Tử không khỏi nhíu mày. Sao đi đâu cô cũng bị tên này ám hết vậy. _ Có muốn đi nhờ không anh đưa em về? – Thiên Bình bước xuống xe hỏi. _ Cám ơn, tôi tự đi được! – Song Tử lạnh nhạt đáp rồi tiếp tục bước đi. Thiên Bình bị từ chối nhưng cũng chỉ cười nhẹ, hắn nói gì đó với tài xế rồi đút hai tay vào túi nhanh chân bước theo Song Tử. Hai người đi song song nhau, Thiên Bình tìm đủ mọi cách trò chuyện, chọc cười Song Tử nhưng nhận lại cũng chỉ là một khuôn mặt lãnh đạm không quan tâm. Chẳng mấy chốc cả hai đều đã đứng trước nhà Song Ngư, cùng lúc đó Song Ngư cũng vừa đưa Thiên Yết đến. Cả bốn người nhìn nhau, tám mắt trừng trừng qua hơn 5 phút thì Thiên Bình hắng giọng kéo cả bọn trở về. _ Cậu làm gì ở đây? – Song Ngư nghi hoặc hỏi Thiên Bình. _ Đưa tiểu mỹ nhân về. – Thiên Bình nhún vai đá mắt về phía Song Tử. _ Nhà cũng tới rồi, anh đi về đi, không tiễn. – Song Tử không thèm liếc Thiên Bình một cái đi thẳng vào nhà. Song Ngư thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo cô, chỉ còn Thiên Yết ngơ ngác nhìn Thiên Bình một lúc nữa rồi mới lững thững vào nhà luôn. Thiên Bình cũng không nán lại lâu, thử dài một hơi bỏ đi. Song Tử và Song Ngư vừa vào đến nhà đã thấy có ba người ngồi ở sofa. Một là Lý Song Linh đang run rẩy cúi gằm mặt, hai người còn lại là một người đàn ông trung niên và một người phụ nữ xinh đẹp thì Song Tử không biết nhưng trông họ có điểm quen mắt. Song Ngư nhíu mày nhìn hai người kia, mãi lúc sau anh mới khó khăn gọi. _ Ba!END (2).

Bảo Bình Nữ X Song Ngư Nam] Love Is War

Bầu trời trong xanh không chút gió, ánh nắng gắt gao soi xuống mặt đất tạo thành một vệt dài. Trong cái không khí oi bức của buổi trưa hè, các võ sĩ của Ngao Minh vẫn là thuỷ chung đứng tấn hơn ba giờ liền. Từng giọt mồ hôi đổ trên những khuôn mặt đỏ gấc. Tuy nhiên, không ai dám kêu than dù chỉ là một tiếng.

“Tất cả, nghiêm!”

Sau tiếng hô vang động cả một góc sân, tất cả môn sinh đều đồng loạt đứng thẳng, xếp thành năm hàng ngang thẳng tắp.

“Có ai biết vì sao hôm nay tôi lại cho các người đứng tấn không?” Giọng nói lanh lảnh vang lên, một cô gái trẻ thoạt nhìn 17-18 hai tay chắp sau lưng từ từ tiến vào giữa sân.

Cả bọn môn sinh ngơ ngác nhìn nhau. Ai biết được đại tỷ là đang nghĩ cái gì? Mới sáng sớm năm giờ đã bị dựng đầu dậy bắt chạy bộ, tập võ. Chín giờ bị hô liệu lệnh đứng tấn làm cả bọn mỏi nhừ, hận không thể đặt một cái nệm giữa sân nằm xuống ngủ thẳng giấc. Bảo Bình nghiêm mặt nhìn một lượt qua các gương mặt thân quen đang ngao ngáo, không khỏi thất vọng một hồi.

“Bài kiểm tra hôm qua mọi người làm rất tốt. Nhưng là từng cá nhân làm rất tốt!” Bảo Bình chân mày khẽ nhíu, ngữ khí có phần cao hơn một chút. “Cái tôi muốn chính là tinh thần đồng đội kìa!”

Ồ, thì ra là vậy… Quả đúng là hôm qua mọi người thi đấu có chút hăng say, quên mất phải hỗ trợ những người khác trong đội của mình, thành ra cả hai đội đều thắng, nhưng là các thành viên còn lại trong đội thì bị thương khá nhiều (chơi trò đánh trận giả chia làm hai đội ấy mà). Cả bọn nhìn nhau cúi gầm mặt xuống. Đại tỷ dù là nhỏ hơn so với các môn sinh, nhưng tinh thần thượng võ và chuyên môn lại cao hơn cả. Vì thế nói bọn họ không phục? Quả thật không có khả năng.

Bảo Bình thấy tất cả đều im lặng nhận sai cuối cùng cũng có chút hài lòng. Cô thở dài một cái.

“Tất cả, giải tán!”

“Vâng.”

Sau hồi hiệu lệnh đó, các môn sinh đều đồng loạt mỏi mệt ngồi xuống đất. Có người còn phô trương nằm dài thở hồng hộc. Bảo Bình khẽ quay lưng đi cười một cái. Không phải cô muốn hành hạ gì họ, mà đúng là vì họ chưa có tinh thần đoàn kết trong một đội. Vả lại, bắt họ tập luyện từ sớm như thế sẽ giúp rèn luyện sức chịu đựng khi đối mặt với kẻ thù.

Bảo Bình từ tốn đi vào bên trong võ đường. Cô cúi xuống nhặt một cái máy game nhỏ trên mặt bàn mà không khỏi nhíu mày. Ai lại để máy game trong phòng khách thế này?

“A! Bảo Bảo! Lại đây, lại đây!”

Một người đàn ông trung niên cỡ chừng 50 tuổi bước ra, theo sau ông chính là một cậu nhóc trạc tuổi Bảo Bình.

Bảo Bình chân mày khẽ nhíu. Từ đó đến giờ có lần nào ba lại nhận ngang đệ tử vào học đâu, sao lần này lại phá lệ? Cô đảo mắt một lượt từ trên xuống dưới quan sát. Song Ngư dáng người cao ráo nhưng khá gầy. Gương mặt non nớt có vẻ hơi ngông. Nhưng mà từ đầu chí cuối, cậu thuỷ chung vẫn không mở miệng, mắt thì nhìn bâng quơ đi nơi khác, còn không thèm chào hỏi cô một tiếng. Bảo Bình giọng nói có chút miễn cưỡng.

“Vâng…”

“Tốt! Tốt! Vậy con dẫn Ngư Ngư đi tham quan đi, ba đi chuẩn bị đây.”

Nói rồi, Sư Tử đi mất, để lại hai đứa nhóc đứng nhìn nhau với ánh mắt không chút gì là thiện cảm.

“Hey.”

“?”

“Là bắt tay đó.” Bảo Bình không kiên nhẫn nắm bàn tay của Song Ngư lên.

“Tôi chỉ ở đây một thời gian thôi, nên không cần làm phiền bà chị.” Song Ngư giật phắt tay lại, vẻ mặt không quan tâm xoay người đi mất, bỏ lại Bảo Bình há miệng cả nửa ngày vẫn không khép lại được. Mất cả hai phút cô mới tức giận gặng ra được vài chữ.

“Tên khốn coi trời bằng vung kia! Đã đến địa phận của tôi mà lại còn ngông nghênh như thế? Xem sau này tôi xử lý cậu ra sao!!!”

Song Ngư ôm máy game nằm trong phòng lăn qua lăn lại. Đang không yên lành bỗng dưng ba lại dẫn cậu tới võ đường này làm gì. Vừa làm phiền người khác, cậu lại chẳng thấy thoải mái gì. Nói đến thoải mái lại nhớ đến bà chị tính cách như con trai kia. Cái dáng người trông mảnh khảnh ấy thế mà mạnh dã man. Hồi sáng Bảo Bình nắm tay cậu đến giờ vẫn còn đau. Song Ngư xoa xoa cổ tay mình, cậu ngồi bật dậy, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bây giờ các môn sinh vẫn đang luyện võ với nhau, trông gương mặt ai cũng hăng hái. Song Ngư bỗng dưng thở dài một cái đánh thượt. Võ đường so với cậu đúng là xa xỉ quá. Lúc nhỏ cậu đã từng bị bệnh nặng nên cơ thể đặc biệt yếu ớt. Cậu cũng có cố gắng chơi những trò vận động đơn giản, nhưng được một tý lại bắt đầu thở dốc, khó chịu. Song Ngư chán nản ngồi xoay lưng lại, đầu tựa vào cửa sổ. Đầu suy nghĩ mông lung gì đó. Chẳng mấy chốc cậu đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ào…!

“Cái gì vậy?”

Song Ngư giật mình nhổm dậy khi lãnh trọn xô nước đá vào người. Lạnh… lạnh quá! Cậu tức giận mở to mắt nhìn cô gái đang ngước mặt nhìn mình với vẻ khinh thường.

“Chỉ có một chút đã run như cầy sấy.” Bảo Bình khoanh hai tay trước ngực, giọng nói mỉa mai chầm chậm vang lên. “Ba tôi đã giao cậu cho tôi “chăm sóc”. Vậy bắt đầu từ bây giờ, gọi tôi là đại tỷ. Toàn bộ đều phải nghe hiệu lệnh của tôi.”

“Cô…!”

“Mau thay đồ rồi đem nệm đi phơi, nếu cậu không muốn nằm nệm ướt đêm nay.”

Lời vừa dứt, Bảo Bình đã lạnh lùng bước ta ngoài. Trong căn phòng chỉ còn lại Song Ngư tức giận nhưng không biết xả vào đâu, đành im lặng nhìn theo mà rủa thầm.

“Chào đại tỷ!”

“Đại tỷ khoẻ a~”

“Đại tỷ đi thong thả~”

Bảo Bình miệng cười nhẹ nhìn những môn đệ đang chăm chỉ tự tập luyện. Cô quả cảm thấy hài lòng a~ Nơi võ đường rộng lớn này, Bảo Bình đã tự hứa sẽ duy trì và nâng cao tiếng tăm cũng như uy tín của nó. Vì thế nên hầu hết những việc ở đây, cô vừa là thầy, vừa là quản lý. Được một lúc, Bảo Bình bỗng liếc mắt về phía căn phòng trên lầu. Cậu ta vẫn chưa nhúc nhích sao? Haiz… Nãy giờ đã là nửa tiếng đồng hồ, vậy mà Song Ngư thuỷ chung vẫn không đem nệm ra phơi. Lại còn muốn chống đối cô? Nghĩ tới đó, Bảo Bình bắt đầu xoay người lại, một đường hướng căn phòng nhỏ thẳng tiến. Đã là một tập thể thì phải có trên có dưới, Bảo Bình cô không thích người vô kỷ luật như vậy.

Cạch!

“Song… Ơ…”

Sai khi cánh cửa vừa được mở, đập vào mắt Bảo Bình chính là hình ảnh Song Ngư đang thay áo. Cô chớp chớp mắt, gò má bất giác hơi ửng đỏ. Thân thể cậu ta quả thật có chút gầy, bất quá, những cơ bắp lại rất săn chắc. Nhìn cũng…. e hèm… gợi cảm…

Ể? Bảo Bình cô đang nghĩ cái gì vậy nè?

“Còn không đi ra ngoài?” Song Ngư đen mặt nói nhỏ, hành động chồng áo vào có nhanh hơn vài phần.

“Cậu lo gì? Những hình ảnh này tôi thấy cũng đã quen.” Bảo Bình hắng giọng, mặt vẫn không đổi sắc. “Vả lại, tôi không có hứng thú với con nít.”

“Con nít?”

“Thay mau đi, ra sân tôi có chuyện muốn nói.”

Cạch.

Đóng cửa lại rồi Bảo Bình mới dám thở phào một cái. Từ khi nào mà cô lại mất hình tượng như vậy? Ây cha~ chắc tại vì Song Ngư là người mới nên cô mới hơi ngại ngùng thế này. Đúng rồi, là vì cậu ta là người mới. Chỉ có vậy thôi. Bảo Bình lắc đầu tặc lưỡi một cái, chân cũng cùng lúc hướng phía sân trong đi tới.

“Tất cả, nghiêm!”

Sau tiếng hô lớn, mọi hoạt động đều được dừng lại. Năm hàng ngang thẳng tắp được dàn ra nhanh chóng. Song Ngư cũng vừa lúc bước tới. Sự kỷ luật của võ đường quả làm cho Song Ngư có một khái niệm khác về Bảo Bình, hảo cảm cũng tăng lên một chút.

“Đây là Song Ngư, môn đệ mới của chúng ta. Trước, mọi người làm quen nhau một chút. Sau, tất cả sẽ tập trận giả một lần nữa. Đây không phải là cuộc thi, nhưng tôi hi vọng mọi người sẽ làm đúng những chỉ tiêu mà tôi đã đề ra.”

“Vâng.”

“Tất cả, giải tán!”

Song Ngư đứng kế bên mà tai đã có chút lùng bùng. Hơn 50 cái miệnh cùng đồng loạt hô to, lại phải thể hiện được hào khí. Vì thế khẩu âm có phần to hơn bình thường. Song Ngư lại chưa quen với âm thanh lớn, nên đầu có hơi choáng váng.

“Chào cậu, người mới hả?”

“Vâng, tôi…”

“Ây ya~ da trắng như con gái nha.”

“Cảm ơn, tôi…”

“Bao nhiêu tuổi rồi nhóc?”

“17…”

“Mới có 17 mà cao thế? Uống sữa voi à?”

“……………”

Bảo Bình thấy Song Ngư bối rối chào hỏi với mọi người mà bỗng phì cười. Đấy, cậu có phải ngại ngùng hay không dám bắt chuyện đâu. Chỉ là ít nói thôi mà. Bảo Bình lựa cho mình một chiếc ghế nhỏ trong sân ngồi xuống. Cô lôi điện thoại ra soạn một tin nhắn cho nhỏ bạn, sau đó thì thả hồn suy nghĩ bâng quơ.

“Hết giờ. Tất cả, nghiêm!”

Giọng nói dõng dạc của Bảo Bình đã mau chóng lôi kéo cả đám lố nhố quay về thực tại.

“Tất cả chia làm hai đội, bắt đầu tập như hôm qua. Tôi sẽ không ở đây để giám sát, vì thế cố mà tập cho tốt.” Bảo Bình nói lớn, sau lại quay về phía Song Ngư. “Cậu một lát đi theo tôi.”

“Tại sao?” Song Ngư với điệu bộ không quan tâm ngước lên nhìn Bảo Bình làm cô xém tý nữa tức điên lên.

“Tất cả, giải tán!”

“Vâng.”

Không nói hai lời, Bảo Bình liền nhíu mày, tay nắm lấy tay cậu kéo đi. Song Ngư mới đầu còn định giật ra, sau lại muốn xem cô định giở trò gì nên cũng đành miễn cưỡng theo sau.

Đọc (Bảo Bình Nữ X Thiên Yết Nam) Vì Yêu…

mà vỗ về. Bảo Bình được Song Tử ôm liền khóc lớn hơn nữa khiến bao nhiêu người trong sân bay nhìn chằm chằm nhưng cô không quan tâm. Tim Bảo Bình bây giờ rất đau, rất khó chịu, là do cô, do cô không chịu giữ anh lại. Hôm đó nếu cô đồng ý thì có phải anh sẽ không đi đúng không? _ Thiên Yết…hức… _ Ôm người khác mà gọi tên tôi là không được đâu. Bảo Bình giật mình quay lại, là Thiên Yết, anh vẫn chưa đi, thật may quá. Song Tử thở phào đẩy Bảo Bình về phía Thiên Yết. _ Đừng khóc. Em khóc tôi sẽ đau lòng. – Thiên Yết ôn nhu lau nhẹ giọt nước mắt đọng lại bên má Bảo Bình. _ Thầy…thầy sẽ đi thật sao? – Bảo Bình sụt sịt hỏi. _ Ừ! _ Đừng…đi được không? – Bảo Bình lí nhí. Thiên Yết cười buồn kéo Bảo Bình ôm vào lòng, giọng nhẹ nhàng. _ Bảo Bảo, tôi cũng không muốn đi, không muốn rời xa em nhưng…Hứa với tôi, phải sống thật tốt. Tôi chắc chắn sẽ trở về, tôi hứa với em. Em…sẽ chờ tôi chứ? Bảo Bình nghe Thiên Yết nói lại suýt khóc, cô siết chặt lấy anh, thì thầm. _ Em sẽ chờ! *********************************************************************************** *10 năm sau*

_ Song Thiên, mau đứng lại cho bác. _ Còn lâu. Đứng lại bác sẽ đánh con cho xem. _ Gya, thằng nhóc này! _ Chị hai, cứ kệ nó đi! – Thiên Bình một bên vừa cắn miếng táo vừa nói. Bảo Bình không thèm để ý đến lời của em gái, cứ thế đuổi theo nhóc con phía trước. Một lớn một nhỏ rượt nhau chạy vòng vòng quanh vườn, tiếng cười đùa của trẻ con thật vui vẻ mà cũng có chút ồn ào thật. _ Ông xã! – Thiên Bình mỉm cười nhìn Bảo Bình và con mình rồi quay sang khều tay Song Tử. Song Tử không biết mãi mê nghĩ gì mà nhìn đồng hồ đến thất thần không hề biết Thiên Bình gọi. Thiên Bình gọi mấy lần mà Song Tử vẫn không phản ứng, tức quá cô nàng nhéo tay cậu một phát. _ Đau! Em làm gì vậy? – Song Tử hoảng hồn vội rút tay lại. _ Anh nghĩ gì mà em kêu không nghe? _ Hả? À, chút chuyện nhỏ thôi! “Tít tít…” _ Đến rồi! Bà xã, ra đây một chút! Song Tử kéo Thiên Bình đi làm cô nàng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. _ Bắt được con rồi nhé nhóc. Còn dám chạy! – Bảo Bình ôm lấy Song Thiên đè nhóc ra cù lét. _Oa, tha cho con đi. Nhột…haha… – Song Thiên khổ sở né tránh móng vuốt của Bảo Bình.

_ Song Thiên! – Song Tử lên tiếng gọi như giải thoát cho nhóc. Bảo Bình không thèm đùa với nhóc nữa mà ngã người nằm trên bãi cỏ xanh mịn trong vườn đưa mắt nhìn lên trời. Vẫn là trời mùa thu dễ chịu nhất, mát mẻ và trong lành vô cùng. Bảo Bình nhắm hờ mắt lại, cô thấy hơi mệt rồi. Mà khoan, sao trời đột nhiên tối vậy? Lúc nãy còn sáng lắm mà. Bảo Bình khó hiểu mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên chính là đôi mắt nâu từng rất thân thuộc cùng nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng cô. Hình như cũng hơn 10 năm rồi cô chưa thấy những điều này. _ Không ôm anh sao? _ Tại sao? – Bảo Bình chán ghét lườm người nào đó. _ Anh đau lòng đấy! – Thiên Yết cười khổ ngồi xuống cạnh Bảo Bình. _ Sao không đi luôn đi, về làm gì nữa? – Bảo Bình giận dỗi không thèm nhìn. _ Em nói sẽ đợi anh mà, sao giờ lại đuổi rồi. Tính lật lọng à? – Thiên Yết nghiêng đầu chọt má Bảo Bình. _ Ai thèm đợi. – Bảo Bình lí nhí nói. _ Có người không hoan nghênh anh về, vậy anh lại đi tiếp nhé! – Thiên Yết giả vờ thở dài muốn đứng dậy. Bảo Bình mặt không quay lại nhưng tay lại nắm lấy góc áo của Thiên Yết, giọng như thì thầm. _ Mừng anh đã về! _ Ừ! Thiên Yết dịu dàng cúi xuống hôn lên trán Bảo Bình, niềm hạnh phúc nho nhỏ len lỏi giữa hai trái tim từ lâu đã cùng nhịp đập…THE END.

Đọc Chap 6.5: Cp Song Tử X Song Ngư

Cô chủ tiệm là một người phụ nữ tuy trung niên nhưng khá trẻ. Cô ấy nở nụ cười điềm đạm với Song Ngư, một nụ cười mà Song Ngư luôn cảm thấy thật nhẹ nhõng và thân thuộc. – Con muốn coffee loại nào để cô lấy.- Miyu từ trong quầy nói vọng ra. – Như mọi khi thôi ạ.- Song Ngư vui vẻ đáp – Của con đây! – Cho con gửi. Chúc cô một ngày tốt lành! Cầm túi coffee, Ngư nở nụ cười rồi nhảy chân sáo ra khỏi cửa hàng. Lại một lần nữa cô hoà vào dòng người, nhờ thân hình nhỏ bé nên cô dễ dàng luồn lách trong đám đông.

“Thình thịch!”

Bỗng nhiên Song Ngư lạnh hết cả người, tim đập loạn xạ. Cô chỉ luôn bị như vậy mỗi khi ở gần chúng….. bọn Vampire. Song Ngư im lặng, cô có thể cảm thấy từng ngón tay mình đang run lên vì sợ. –” 1 tên, 2 tên,…nhiều quá… Phải làm sao đây? Bình tĩnh lại nào Song Ngư, mày phải tìm cách quay về để báo cho tiểu Xử biết mới được.” Nghĩ thế, cô dùng hết sức chạy thật nhanh về nhà. Nhưng nhọ thay, trên đường đi, bé Ngư nhỏ nhắn bị một người đàn ông to béo đụng trúng liền té nhào xuống mặt đất: – A chu cha ơi… Cái mông yêu dấu của tôi ơi, ê hết cả rồi… Song Ngư chậm chạp ôm mông đứng dậy, nhìn ngó xung quanh. Cô xác định mình đang ở trong một cái ngõ nhỏ khá là u ám, nơi này so với con đường nhộn nhịp kia thật khác biệt, cứ như phần bên kia là một thế giới khác xa lạ. Như có thứ gì đó mời gọi, Ngư cứ thế tiến vào sâu bên trong con ngõ ấy. Cô nghe thấy tiếng bước chân vội vã cùng với tiếng kêu la ó ầm ĩ phía trước. Chưa kịp nhìn xem có chuyện gì xảy ra thì từ đâu một bàn tay đã bịt chặt lấy miệng cô. Cố gắng kháng cự, chống chọi kịch liệt nhưng sức của một đứa con gái thì sao bằng con trai được, thế nên Song Ngư đành phải thua. – Tên kia, định làm trò gì thế? Buông ra! – Suỵt… Im lặng nào – Không đâu! Ai đó cứu tôi với!! – Ấy ấy đừng có hét!! Song Ngư la toáng lên làm cậu thanh niên kia bất ngờ giật mình. Dù đã tìm đủ mọi cách, cố gắng bịt miệng cô đến mức nào nhưng cũng đều phản tác dụng. Tiếng bước chân từ sâu trong ngõ ngày càng rõ làm cậu thanh niên kia phát hoảng. Nếu cô không chịu im lặng thì cậu đành phải sử dụng biện pháp cuối mà thôi. Không thèm báo trước điều gì, cậu thanh niên kia đã nắm chặt lấy vai Song Ngư rồi đặt lên cánh môi anh đào của cô một nụ hôn bất ngờ. Song Ngư như bị say nắng, đầu óc cứ quay mòng mòng, toàn thân tê liệt không thể chống cự. Cả người cứ thế đứng yên chấp nhận nụ hôn đó. Từ trong ngõ hiện ra cả đống con gái đang chạy ùa đến chỗ của hai người. Bọn họ nhìn thấy cảnh Song Ngư được anh đẹp giai hôn thì không khỏi sinh đố kị: – Anh Song Tử đứa con gái kia là ai?- cô gái A hỏi – Sao anh lại hôn nó trước mặt tụi em cơ chứ?- cô gái B – Ê con xấu xí kia! Còn không mau bỏ soái ca Song Tử ra! Một cô gái chanh chua nắm chặt lấy tay Song Ngư rồi hất cô ra. Mông chưa kịp tiếp đất thì một cánh tay rắn chắc đỡ lấy hông cô, cả người Song Ngư nằm gọn trong lòng cậu thanh niên tên Song Tử kia. – Này cô kia, không được phép động vào người yêu tôi nghe chưa! Một câu nói của Song Tử khiến cả đám fan nữ của hắn xém nữa té xỉu, nhưng người sốc nhất vẫn là Ngư Ngư bé nhỏ. Đây là lần đầu cô gặp hắn thì làm sao có thể trở thành bạn gái hắn được cơ chứ, chưa kể hắn còn cả gan cướp đi nụ hôn đầu của cô nữa. Thật không thể chấp nhận được. – Này, từ khi nào chúng ta trở thành tình…ưm… – Nào nào em yêu, sao em nóng lòng quá vậy Không để kế hoạch tránh gái hoàn hảo của mình bị Song Ngư phá hỏng, Song Tử nhanh chóng che miệng cô lại rồi cười cười tỏa sát khí: – Cô thử la làng lên cho tôi coi, nếu không muốn thành cái xác khô thì khôn hồn diễn chung vở kịch này với tôi.- Nói rồi cậu quay sang cười thật to- Kìa em yêu, chả phải em đang có việc gấp sao? Chúng ta đi thôi!

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc ( Song Tử Nữ X Song Ngư Nam ) A Little Love (2) trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!