Xu Hướng 3/2023 # Đọc Chương Xxiii : Lật Đổ Collet. Lập Lại Trật Tự # Top 3 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 3/2023 # Đọc Chương Xxiii : Lật Đổ Collet. Lập Lại Trật Tự # Top 3 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương Xxiii : Lật Đổ Collet. Lập Lại Trật Tự được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Mưa… đã bắt đầu . Cũng như một cuộc chiến đẫm máu ở tầng thứ 2 của Las Vegas. Từ trong bóng tối bốn con mắt bỗng sáng chói , chiếc Thiết Giáp và Hắc Tăng rồ ga phóng ra khỏi tầng hầm. Chiếc xe đỏ rực bá đạo và chiệc e đen huyền khổng lồ khiến người những người đi đường phải nép vào hai bên cho dù đó có là Ferrari hay Roll Royce đi chăng nữa thì họ cũng không biến bị hai gã không lồ hung hãn kia cán bẹp . Bùn lầy bị bắn sáng hai bên đường mỗi lúc một nhiều chỉ vì người trong xe hăng máu đạp ga phóng qua Sòng bài Sen Vàng và Kim Cương chỉ vì không muốn dừng lại khi đang làm nhiệm vụ . Sư Tử lái con xe đỏ hoành tráng vinh dự tạo ra màn dạo đầu bằng cách tông thẳng vào hệ thống đầu não của Berrius . Cái cảm giác phá hủy nó cứ dâng lên trong người coo , hừng hực khí thế . Trong lúc ấy , có lẽ Hắc Tăng của Bạch Dương đang sôi sục tới mức cán nát tất cả các thiết bị ở đó . Một đội quân người qua mặc áo quần bảo hộ và mang khiên chống đạn làm bằng cường lực tạo thành một hàng vững trãi phòng thủ. Bạch Dương chỉ khinh bị kẻ đứg đằng sau chúng . Lão Collet ra là cũng ở đây , đi bên cạnh là Berrius với cái bụng phệ và cái gương mặt chảy xệ đáng kinh tởm của lão . Sử Tử tức giận khai hỏa , bắn một phát vang chơi xuyên qua lớp tường chống tạo thành một lỗ thủng lớn, sát cạnh lão Collet và mén nữa thì cho hắn mất một bên tai rồi. Cô mở chế độ hình ảnh ba chiều chiếu lên múi xe nói . – Bố già , các người hết thời rồi – Cô lại bắn thêm phát nữa , nhắm lão Berrius . đôi chân già cỗi của lão bắt đầu run rẩy , lão hét to ra lệnh cho Hỏa Pháo Đại Bàng .Bắn liên tực vào xe của Sư Tử . Hay làm sao ! Cỗ xe cũng bắn ra năm phát đạn , chúng gặp nhau rồi nổ tung trên không trung . Sư Tử sáng khoái cưới lớn . – Ha ha ha , các ngài đã già rồi đó thư ngài thủ lĩnh , đã đến lúc tìm người thay thế rồi , phải không ? Đại ca – Cô nàng hơi nhướn mày nhìn về cỗ Hắc Tăng , nơi mà cái dáng ngông nghênh kiêu ngạo đang đứng chống nạnh , người gắn đầy vũ khí . Hắn nhếch môi cười khinh lão Collet . – Ông già , cảm ơn đã nuôi tôi lớn , nhưng ông hãy xem đi , tổ chức này thối nát rồi , ông lừa dối một đám trẻ con và lợi dụng chúng nó làm bia đỡ đạn đấy ư ? – Thiên Ưng nhìn một đám lính trẻ măng đang lúng túng hoang mang nhìn qua nhìn lại . Lão Collet vốn là người rất bình tĩnh và xử lí mọi thứ bằng đầu óc nhưng hôm nay cũng tực tới tăng xông lão hét lớn . – Chúng mày…….. – Lão hơi khụy xuống ra lệnh – Sather , giết chúng . Một tay ninja nhảy xuống nhận lệnh , hắn gật đầu rút kiếm lao lên , một đao chém chết Berrius . Collet trở tay không kịp , lão bất ngờ nhìn thấy Berrius ngã xuống chỉ kinh hãi nhìn Sather. – Mày….. thằng nhãi này – lão tức điên , tay nắm chặt thành quyền ra lệnh cho mấy đứa khác . Chúng nó lao tới giết Sather nhưng chỉ thấy anh biến mất trong gang tấc . Nhưng cũng lúc ấy , Collet được một chiếc trực thăng tới đón đi , trên máy bay là một chàng trai trẻ đôi mắt băng lãnh nhìn hoạt cảnh dưới chân mình . Nụ cười không thỏa mãn của Thiên Ưng , gương mặt hậm hực của sư Tử , đôi mắt kinh ngạc của Bạch Dương và cái lườm lạnh từ trong bóng tối . Cậu đóng cửa trực thăng , cúi đầu nói với lão Collet . – Cha , con tới trễ .

Đọc Chương 8: Tỉnh Lại

Cánh cửa phòng đẩy vào, Bạch Song Tử bê một chén thuốc nóng đến gần, hắn cẩn thận thăm dò thì không cảm nhận được khí tức hỗn loạn do Bích Tuyết Liên phản phệ gây nên nữa nhưng toàn thân Thiên Yết vẫn có một lớp hàn khí lạnh thấu xương. Hắn vận công bảo vệ mình, ngồi xuống bên giường nâng nàng dậy một cách cẩn thận. “Ngươi phải uống hết đó, không lão già kia lại càu nhàu bên tai ta đến chết mất!” Nói đoạn, hắn nâng chén thuốc đưa lên miệng Thiên Yết, nhưng không ngờ nó có vị đắng đến mức làm cho Thiên Yết hốt hoảng mở mắt trừng lên. Bạch Song Tử bị cái trợn mắt trắng dã của nàng thì kinh hãi nhảy ra khỏi giường, cánh tay đang nâng đầu Thiên Yết dậy cũng buông ra khiến cho nàng bị đập đầu vào giường bất tỉnh nhân sự. “Quỷ a… Ngươi, ngươi tỉnh lại?” Hắn ôm con tim nhỏ bé của mình vuốt xuôi ngược rồi hỏi nhưng thấy Thiên Yết hai mắt nhắm nghiền liền hô không ổn, ngồi xuống bên cạnh giường ấn nhân trung của nàng. Thiên Yết lúc này tỉnh dậy, sặc sụa phun hết thuốc ra ngoài. Nàng trừng Bạch Song Tử, cái tên đáng chết này vừa nãy thả nàng đập đầu xuống giường đó! Thuốc kia là cho người uống hay sao? Đắng đến mức ba hồn bảy vía nàng phải sợ hãi mà tỉnh dậy luôn con mẹ nó chứ! Thiên Yết vẫn giữ nguyên tư thế nằm thẳng, mắt thì trợn trừng, mặt trắng bệch rất dọa người, môi tím ngắt run rẩy từng hồi vẫn không thốt ra lời được. Thấy vậy, Bạch Song Tử sốt sắng sợ nàng ta bị hắn hại mất mạng, hận thù với hắn liền nhào đến vuốt mắt nàng xuống. “Mô Phật, nữ nhân ngươi chết rồi cũng không nên trừng người ta như vậy, người ta sẽ ngủ không ngon đâu nha. Mau nhắm mắt lại, đi thong thả, nam mô nam mô.” Thiên Yết vẫn giữ đôi mắt trợn trắng, trong đầu nàng đã có vô số cách thức bạo lực dùng để xử đẹp tên vô lại kia. “Tiểu tử thối, ngươi làm gì đó?” Lão Quân cầm hai cái bánh bao chạy vào thì thấy Bạch Song Tử ở bên giường làm hành động kì quái. Lão nhào đến, đá đít tên lang băm kia. “Nha đầu, ngươi tỉnh lại rồi ư? A, sao lại trừng mắt? Ngươi có điều gì khó nói sao?” Lão Quân thấy lông mi nàng chớp nhẹ, biết nàng cuối cùng cũng an toàn trong lòng thở phào.

“Nàng ta vừa tỉnh lại thôi, tạm thời vẫn còn rất yếu… Lão thật là, có cần phải mạnh tay như vậy không?” Bạch Song Tủ bị đá đít văng xuống giường đau đớn vuốt ve cái bàn tọa của mình, hắn bất lực nói. “Hừ, đáng đời ngươi!” Thiên Yết thì thầm, trong lòng hả dạ không ít. Nàng cảm thấy chung quanh mình có khí lạnh bao quanh liền chậm rãi vận khí, một luồng ấm nóng chạy khắp cơ thể khiến nàng sảng khoái đến không ngờ. Đảo mười vòng, nàng đã rốt cuộc cũng có chút sức lực ngồi dậy nhìn hai người kia. “Ta cảm thấy thân thể mình có sự thay đổi!” Lúc này, tại phủ Lạc Vương. “Vương gia, ngày mai sứ đoàn cùng công chúa nước Liêu sẽ đến, hoàng thượng nhất định mời người vào cung. Xin vương gia mau nghỉ ngơi.” Trần quản gia đứng bên ngoài, giọng điệu vô cùng lo lắng nhắc nhở hắn. “Ừm.” Ma Kết đáp rồi tỉ mỉ treo bức tranh lên tường. Hắn trở về phòng, tĩnh tọa điều tiết nội công một lúc rồi mới ngủ. Lạc Vương Ma Kết lúc lên năm tuổi, mẫu phi của hắn – Tĩnh Qúy Phi – đã qua đời sau một trận bệnh. Phụ hoàng vốn sủng ái nàng nhất cho nên đau buồn không dứt đến mức bỏ bê chính sự, suốt ngày ở trong Thiên Âm Cung nhìn ngắm bức họa của mẫu phi hắn. Đến khi Ma Kết hắn bị người hãm hại trúng độc, ngã bệnh nằm trên giường thì phụ hoàng hắn mới vội vã chạy đến. Năm đó, sự kiện này diễn ra rất lớn. Nhiều danh y đến khám cho hắn đều không có kết quả liền bị hoàng thượng kia nổi giận chém đầu. Về sau trên giang hồ đồn đại có một vị thần y cổ quái có tài chữa bệnh rất hay. Phụ hoàng hắn dùng mọi cách mời người nọ vào cung chữa trị nhưng cũng chỉ có thể giữ lại cái mạng nhỏ cho Ma Kết, toàn bộ nội lực đều bị độc áp chế, không có cách nào luyện võ. Tin tức này lại một lần nữa khiến mọi người trong kinh thành bàn tán xôn xao. Đất nước này trọng kẻ mạnh, không có nội lực xem như là một kẻ vô dụng rồi! Năm năm sau đó, vị thần y kia lại bí mật xuất hiện trong cung. Người kia dốc sức chữa trị bức hết độc tố, nhưng gốc rễ vẫn chưa tiêu trừ. Hắn lại phát hiện mấy năm gần đây có người len lén hạ thêm độc tính vào thức ăn hàng ngày của Ma Kết, dẫn đến hai chất độc này trung hòa với nhau tạo ra một loại kỳ độc hiếm gặp trong thiên hạ. Lão thần y vì lời hứa với Tĩnh Quý Phi năm xưa mà nghĩ rất nhiều cách để chữa trị cho Ma Kết. Nhưng hắn chỉ lẳng lặng ngồi bên bàn đọc sách, nương nhờ ánh trăng khuyết mà thở dài. “Sinh ra trong cõi đời, ai mà không tránh khỏi sinh tử? Lão đừng quá muộn phiền về ta nữa, ba ngày sau bổn cung sẽ cho người tiễn ngươi trở về.” Lão thần y nhìn thấy khí chất điềm tĩnh, thờ ơ phó mặc hết tất thảy lại xuất hiện trên người của một đứa nhóc mới tròn mười tuổi này, trong lòng ngạc nhiên cùng với tiếc thương thay cho hắn. Sau đó, lão thần y từ trong điển tích cổ của Tĩnh Quý Phi để lại phát hiện ra cách áp chế độc tố của kỳ độc này. Độc tố được áp chế nhưng mỗi khi đến ngày mười lăm hàng tháng, những chất độc này sẽ bạo phát khủng bố một lần, làm biến đổi cơ thể, nếu nặng sẽ khiến cho hắn mất đi thần trí tỉnh táo. Đến khi đó cần phải trói hắn lại và nhốt ở nơi không có ánh trăng soi đến.

Và cũng từ khi ấy đến lúc hắn trưởng thành, mọi người lúc nào cũng dùng ánh mắt thương hại cùng khi dễ để nhìn hắn. Nhưng Ma Kết tuyệt nhiên sớm không để tâm, lạnh nhạt xa cách tất thảy, đến cả nhìn vị phụ hoàng kia cũng không có chút khác biệt. Năm mười ba tuổi, hắn được hoàng đế ban cho phủ đệ lớn làm nơi tĩnh dưỡng, kèm theo bảy tòa thành trì, ruộng đất vạn mẫu. Hai năm sau lại được ban cho phong hào “Lạc Vương” khiến cho nhiều người đỏ mắt ghen tỵ. Ngày hôm sau, xe ngựa của Lạc Vương đã sẵn sàng đợi trước cổng. Lạc Vương một thân hắc bào lên xe vào cung. Hắn xuất hiện ở cửa phủ chỉ đúng một khắc cũng đủ khiến những nữ nhân gần đó điêu đứng. Dung mạo bất phàm, mắt mũi như họa, khí chất vương giả trời sinh cuốn theo từng chuyển động của hắn. Mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều khiến người ta tâm tình đảo điên. Trên đường đi vô cùng huyên náo, mọi người bàn tán xôn xao về công chúa Bắc Liêu kia quên hẳn chuyện tài nữ nổi danh kinh thành Tống Bạch Dương bị người đánh bại. Nghe nói nàng công chúa kia là một nữ nhân kiêu ngạo hống hách, nàng là một mỹ nhân kỳ tài chỉ mới mười bốn tuổi đã đạt đến Kiếm Giai Trung cấp. Bốn chữ Kiếm Giai Trung cấp chính là trọng tâm câu chuyện, vì sao một nữ tử thiên tài thực lực mạnh mẽ kinh người như thế lại bị gả cho một phế vật như Lạc Vương? Nam nhân trong kinh thành không khỏi than thầm trời bất công. Náo nhiều qua đi, lúc này Ma Kết đã đi vào cung. Vừa vặn gặp mặt vị huynh đệ cùng cha khác mẹ, Trữ Vương Thế Quân Xử Nữ. Người nọ nhã nhặn nhìn hắn một cái rồi sóng vai bước vào điện. Kể ra từ nhỏ đến lớn, huynh đệ tốt với hắn chỉ có người này là không khi dễ cùng thương hại hắn. Xử Nữ gần gũi, coi trọng Ma Kết, tiếc là bảy năm nay bị phụ hoàng điều ra biên ải đang có chiến sự cùng Tây Đô quốc nên chút cảm giác quen thuộc đối với hắn Ma Kết cũng sắp quên mất rồi. Trong điện, triều thần có mặt đông đủ, ngay cả công chúa Bắc Liêu kia cũng đã ngay ngắn ngồi trên cao. “Nhi thần tham kiếm phụ hoàng, mẫu hậu. Phụ hoàng mẫu hậu an khang, cát tường.” Cả hai đồng thanh quỳ xuống. Hoàng Thượng phất tay miễn lễ, ban tọa cho hai người. Vị công chúa kia được người hầu cận thì thầm bên tai, ánh mắt quét qua Ma Kết dung mạo bất phàm, khóe môi nâng lên. Một thân hồng y kiều diễm cao ngạo cùng ánh mắt nóng rực hướng về Lạc Vương cũng không thoát khỏi tầm mắt của Hoàng Thượng. “Người đâu, mau dâng rượu. ” Hoàng Hậu bên cạnh tinh ý ra lệnh. Sau đấy, một hàng cung nữ dọn tiệc lên. Nhạc công cũng bắt đầu xướng, ca nương cất giọng cùng vũ kĩ chuyển động ở giữa điện. Không khí nhộn nhịp, vui vẻ tăng lên. Tiệc tẩy trần này dành cho công chúa Bắc Liêu cùng Trữ Vương Thế Quân Xử Nữ từ biên ải trở về vô cùng náo nhiệt. Công chúa Bắc Liêu này tên gọi Hồng Anh Sư Tử, năm nay mười bốn tuổi. Tài mạo vô song nổi danh Bắc Liêu không ai bì kịp. Tuân lệnh hoàng đế sang đây trao lễ vật nhân dịp sinh thần của Hoàng Thượng. Trên danh nghĩa mà nói cũng chỉ là đi xem thử có vừa mắt vị vương gia nào không thôi, ai ngờ bị người ngoài đồn ầm lên là sẽ định gả nàng cho Lạc Vương phế vật gì đó. Hồng Anh Sư Tử khẽ nheo mắt phượng, nàng như đang nghĩ ngợi điều gì. Kẻ mặc hắc bào kia quả thật có dung mạo cực phẩm khiến tâm nàng chấn động hồi lâu nhưng lại nghe nói tài nghệ đối nghịch không tương xứng, căn bản xem như phế nhân. Nếu lấy hắn cũng có chút thiệt thòi cho nàng. Hồng Anh Sư Tử nhấp một ngụm rượu rồi hướng hoàng đế nói. “Sư Tử có một thân vũ đạo không tồi, nay xin được thay mặt cho phụ hoàng gửi đến Hoàng đế lời chúc phúc.” Giọng nói cao vút tỏa ra khí thế kiêu ngạo bẩm sinh, ánh mắt nàng sáng rỡ lại tràn đầy tự tin. “Được. Vậy công chúa mau chuẩn bị đi.” Hoàng Thượng khẽ gật đầu đáp ứng. Hồng y chói mắt đứng giữa đại điện, chậm rãi hòa theo một khúc Trầm Ngư. Dáng người uyển chuyển tựa khổng tước cùng dải lụa đỏ của nàng phất phơ bay lượn đẹp mắt vô cùng. Dung nhan yêu kiều rực rỡ như đóa mẫu đơn khoe sắc. Ngón tay thon dài vung lên rồi hạ xuống, cổ tay trắng nõn khéo léo uốn cong. Hồng y nhịp nhàng chuyển động khiến người ta mê đắm. Bên này Lạc Vương Ma Kết vẫn không để nàng vào mắt lắm, khẽ nâng chén rượu nhấp một ngụm, ánh mắt hơi nheo lại tựa hồ nghĩ ngợi điều gì.

Đọc Chương 29 Bạch Dương Tỉnh Lại

Chương 29 Bạch Dương tỉnh lại Từng tia nắng của buổi sáng nhẹ nhàng chiếu vào gương mặt hồng hào của Bạch Dương. Nàng nheo mắt lại rồi từ từ mở đôi mắt, nàng ngồi dậy, quay sang nhìn thì đã thấy Phấn Nhi. – Hoàng hậu, người tỉnh rồi! – vẻ mặt của cung nữ đã trở nên tươi tắn khi thấy nàng tỉnh. – Ta chỉ nhớ… bản thân đã ngất đi. Rốt cuộc là có chuyện gì? – nàng hỏi kĩ. – Thưa, người bị trúng độc! Nhị công chúa cùng Đại Vương gia Thiên Yết lên đường đến phía Bắc để tìm một loài hoa mang tên Tử Liên, giải độc cho người. – Phấn Nhi chậm rãi kể lại câu chuyện một cách ngắn gọn. – Hiện giờ Thiên Bình đang ở đâu? Ta muốn gặp muội ấy nói lời đa tạ – nàng nói. – Nô tì nghe nói Thái Hoàng Thái Hậu cho truyền Đại công chúa đến An Thọ Cung rồi. – nàng cung kính nói. Bạch Dương ngồi trên giường trầm ngâm. Đến lúc này thì có lẽ nàng đã nợ ân tình của Thiên Bình quá nhiều. Từ đầu cho đến cuối nàng vẫn nhu nhược, yếu đuối, luôn ra tay không dứt khoác. Vẫn là Thiên Bình một lòng nâng đỡ nàng mà không chút than vãn… oOoPhủ Cơ Tướng quân… Tống Từ nghênh ngang bước vào phủ, vừa hay phụ thân ở ngoài biên cương, mẫu thân lại về quê nhà nên nàng ta có thể hống hách, ngông cuồng đến thế! Nàng nha hoàn Tiểu Hồng vội rót tách trà cho nàng rồi nói. – Tiểu thư, người uống trà cho hạ hỏa! Tống Từ cầm lấy tách trà uống, nàng ta bỗng phun nước vừa uống ra ngoài, tay thẳng thừng vứt tách trà xuống đất tạo ra âm thanh không quá nhỏ cũng chẳng quá lớn.

Choang. Tiểu Hồng hốt hoảng. Nàng ta đập bàn, quát to khiến đám nha hoàn và gia đinh giật thót tim. – Trà nóng thế này, định thiêu lưỡi ta hay sao! Tiểu Hồng vội vã quỳ xuống, không dám ngẩng mặt lên nhìn bộ dạng dữ tợn của nàng ta hiện giờ. – Xin tiểu thư bớt giận. Là do nô tì lỡ tay pha sẵn trà nóng, mong người tha tội – Tiểu Hồng cung kính nói, giọng điệu e dè. Nàng ta định quát tháo tiểu nha hoàn này liền thấy Nhiễm Nhiễm cùng Tiểu Hoa bước vào trong. Nàng ta buông lời công kích Nhiễm Nhiễm. – Tiểu muội muội của ta càng ngày lá gan của muội cũng càng to nhỉ? Mồm miệng rất khéo dụ dỗ người lắm! Lời nói của Tống Từ làm nàng dừng chân, nàng cố ngoảnh mặt làm ngơ rồi đi tiếp nhưng lại bị nàng ta gây khó dễ. – người đâu, kéo ả ta lại đây ngay cho ta! – Tống Từ lớn tiếng ra lệnh. Đám gia đinh chỉ biết làm theo. Hai tên gia đinh nọ tiến tới đẩy nha hoàn Tiểu Hoa ra rồi nắm lấy hai cánh tay của nàng kéo tới trước mặt Tống Từ, nàng ra sức vùng vẫy nhưng sức của nữ nhi làm xong địch nổi với sức của nam nhi? – Cơ Tống Từ, tỷ quá đáng lắm rồi! Thừa cơ hội mẫu thân ra khỏi nhà, tỷ dám cả gan làm khó ta? – Nhiễm Nhiễm uất ức lên tiếng. – Ta làm khó muội? Muội muội, ta đang thay mẫu thân dạy dỗ muội cho thật thích đáng. Đánh ả ta 20 gậy! – nàng ta trừng mắt, ra lệnh. Một tên gia đinh khác, cầm gậy tiến tới. Hai tên gia đinh nọ, kéo Nhiễm Nhiễm nằm lên trên ghế, gia đinh kia cầm gậy giơ lên, hạ xuống đánh nàng.

Đọc Chương 04: Gặp Lại Ở Thanh Mộng Lâu

Chương 4: Gặp lại ở Thanh Mộng Lâu

Tác giả: Peckanhdongdanh (11/5/14) Hữu tình – vô lý, dẫu thẹn với nhân gian vẫn tuyệt không hối hận Vẫn hoàn hư vô, khi có ta mà không có người Hữu tâm – vô ý, có ra đi mà chẳng có trở về Chân tình – cần lắm, thì xin người cứ giả từ bi Kinh thành Phù Vân Kinh thành Phù Vân của Nhật Nguyệt Quốc là mạch máu kinh tế trọng yếu của Ngũ Quốc (Nhật Nguyệt Quốc, Phong Vân Quốc, Thu Thủy Quốc, Yên Vũ Quốc, Phượng Vu Quốc). Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cước bộ bình thản, gương mặt tuyệt sắc không một tia biểu tình. Nàng đi trên đường, mọi người âm thầm ngước nhìn. Luận về dung mạo, nàng là sắc nước hương trời, luận về khí chất, nàng chính là hạc trong bầy gà. Hai người đi vào một con ngõ vắng. Xung quanh thanh tịnh không khỏi khiến người khác e dè, nơi đây là kinh thành Phù Vân, sao lại có địa phương yên ắng như vậy. Phượng Y Y (Kim Ngưu) hơi động vào tay Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương), đôi đồng tử tím như đá quí hiện lên tia lạnh lẽo. – Thật thanh tịnh Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) khẽ cười, tay đẩy luân y, những chiếc chuông nhỏ trên hông vang ra âm thanh thuần thúy – Tẹo nữa chúng ta tới Tửu Lâu ăn uống.. Phượng Y Y (Kim Ngưu) cầm đóa diên vĩ trong tay, dung mạo khuynh thành bị che lấp bởi chiếc mặt nạ. Đôi đồng tử tím lay động, nụ cười trên môi đầy tà mị cùng lôi cuốn. Tóc mai khẽ bay, ngón tay tinh xảo như gốm sứ làm những động tác vô thức. – Ta cũng rất muốn tới đó nghỉ ngơi… Tỷ tỷ đưa ta đi… Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cúi xuống vừa tầm tai Phượng Y Y (Kim Ngưu), miệng khẽ mấp máy – Muội đếm từ một đến năm, sự việc lần này sẽ bắt đầu.. Phượng Y Y (Kim Ngưu) mỉm cười đáp ứng, nàng tuyệt đối tin tưởng vào khả năng của Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương). Trước khi vào ngõ này, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) đã phát hiện có điểm không phải, nhưng nàng vẫn muốn tiến vào, một mặt muốn xem chủ mưu là cao nhân phương nào, một mặt là muốn diệt cỏ tận gốc, tránh phiền phức sau này. – Tỷ tỷ, hai người mua giúp đệ mấy cái bánh nướng đi. Cậu bé ăn mặc sạch sẽ tươm tất, bộ quần áo vá chằng chịt nhưng rất gọn gàng. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) ngồi xuống, ánh mắt vẫn lạnh nhưng nụ cười nở trên môi. – Để ta tặng đệ một món quà – nói rồi lấy trong vạt áo ra một nén bạc trắng. Cậu bé lùi lại – Cảm ơn tỷ Nụ cười trên môi Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tắt ngấm, đôi đồng tử hiện lên tia hàn ý. Máu từ giữa mi tâm hài tử kia chảy ra, mùi ngai ngái khó chịu, thân ảnh ngã xuống đất, hai mắt vô hồn, gương mặt sợ hãi cực độ. – Hóa ra là Huyết Huyết lão nhân của Thanh La Giáo… – người kia vẫn giữ được hơi thở mỏng manh, đuôi mắt hiện lên sự phẫn nộ, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dùng chân đặt lên ngực hắn, mắt nhíu lại thành một đường, hàn khí vây quanh thân – Muốn cùng ta đọ sức, xem ra ngươi đã quá coi trọng bản thân.. – Hộ Pháp, ngươi càng ngày càng cuồng vọng rồi – hắn đáp, xương sườn bỗng chốc bị gãy thêm ba, bốn cái, hắn biết nhất định là do nữ nhân kia làm. – Cuồng vọng?… Tại ngươi quá ngu xuẩn nên mới bại dưới tay ta… – Ta phỉ nhổ… Hắn nhướn người thoát khỏi Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nhưng chưa kịp đắc ý. Máu từ mũi cùng tai chảy ra thê thảm như suối, xương cốt trong người cơ hồ vụn nát. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) thu hồi lại chưởng lực, gương mặt mĩ lệ thêm phần ngoan độc. – Chậm chạp như vậy, không xứng làm đối thủ của ta – nàng quay sang Phượng Y Y (Kim Ngưu) – Muội đếm từ một đến ba, sẽ có thêm người tới… *Vù* chuỗi âm thanh đạp gió truyền đến, khinh công thuộc loại cao siêu. Lão nhân tóc hoa râm xuất hiện, gương mặt hồng hào phúc hậu, tay cầm chiếc phiến bằng lông vũ bộ dáng thương nhân, nhưng ánh mắt kia lại như sói khát máu, cuồng vọng, âm hiểm. – Thiên Sơn lão nhân…

Phượng Y Y (Kim Ngưu) ngồi trên luân y chứng kiến sự việc. Nơi đây dần bị bao vây bởi chục hắc y nhân. Hơi thở trầm ổn, khinh công cao cường, thủ pháp bá đạo, đều là cao thủ trong cao thủ, hôm nay cho dù Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) có thần thông quảng đại thì cũng khó lòng vượt qua cửa ải này. – Hộ Pháp…. Ngươi hủy hoại Thanh La giáo, hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi – tên hắc y nhân cầm đầu lên tiếng, giọng nói đanh thép độc ác. Phượng Y Y (Kim Ngưu) bên cạnh nhẹ giọng nói với Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) – Bọn chúng đều là các thủ hạ trung thành của Thanh La giáo, võ công đều cao cường.. Tỷ tỷ, lần này không thể coi thường.. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tay cầm đao, lớn giọng nói, âm thanh pha một chút nội lực cường đại – Thì ra là một lũ chuột nhắt trốn thoát của Thanh La Giáo… Hôm nay không ngờ lại lớn mật đến ám sát ta.. Tên cầm đầu cười, giọng cười man rợ ngập tràn sát khí – Hộ Pháp, ngươi phá hủy Thanh La Giáo thì cũng phải nghĩ tới ngày hôm nay chứ.. Nữ nhân độc ác như ngươi thật đáng ghê tởm… Giết ngươi coi như là trừ họa cho giang hồ.. – Vậy phải xem bản lĩnh của các ngươi thế nào – thanh âm vang lên. Tức thì hơn chục hắc y nhân nhất loạt rút kiếm. Đôi đồng tử của Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nheo lại thành một đường, sát khí tỏa ra càng lúc càng lớn. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nhún người, y phục đỏ như máu, cái lắc mình tuyệt mĩ như phượng hoàng tung cánh. Chỉ thấy một màn huyết tinh nổi lên, tiếng binh khí va chạm vào nhau đinh tai. Bọn hắc y nhân kia cũng đều là cao thủ, tuyệt không thể coi thường, tâm tình Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) không một phút buông lỏng. Động tác ăn khớp, chiêu thức kì dị, cùng tiến cùng lùi, nhịp nhàng như có kẻ điều khiển. Kiếm đâm tới, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) thân thủ nhanh nhẹn tránh được một đường, nàng lùi lại mấy bước, lấy đà bật lên phá vỡ vòng vây đang dần hình thành xung quanh. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tiếp tục xoay người, Phượng Long Đao trong tay múa một vòng, không nhanh không chậm kết thúc sinh mạng của hai tên hắc y nhân gần nhất. Gương mặt tuyệt sắc dính máu, đôi đồng tử một đen một tím như ác ma, đầy khát máu. Phượng Y Y (Kim Ngưu) nhẫn lại đối phó với mấy tên trước mặt, giọng nhỏ nhẹ – Tỷ tỷ, lui lại… Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nghe xong, lập tức thi triển khinh công về phía Phượng Y Y (Kim Ngưu), nàng không dám chậm trễ, có lẽ phần nào đã nhận ra thực lực không nhỏ của lũ hắc y nhân. Từ lòng bàn tay Phượng Y Y (Kim Ngưu), những con trùng nhỏ như kim phóng ra bám chặt lũ hắc y nhân. Có kẻ nhìn thấy hành động biến hóa của nàng, chưa kịp kêu lên đã bị ám toán, nàng thủ đoạn như vậy, động tác chính xác như vậy khiến kẻ khác thất kinh. Bọn chúng đau đớn ôm lấy yết hầu bỏng rát, máu từ thất khiếu chảy ra, một màn huyết tinh, một màn ngộ sát, đều do cổ trùng gây lên, bao nhiên nhẫn tâm có bấy nhiêu, không gian như đông cứng lại. Gương mặt che bởi tấm khăn bị lột bỏ, huyết tinh càng lúc càng nhiều, hai bàn tay không ngừng gãi lên mặt, da thịt rách toác, tanh tưởi đầy hôi thối. Lũ trùng sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ ngoan ngoãn trở về tay Phượng Y Y (Kim Ngưu). Làn gió thổi qua, mùi huyết tinh thoang thoảng trong không gian đậm đặc như chốn Tu La. Còn hai nữ nhân phía kia, hồng y bạch y, tựa hai tử thần chốn địa ngục, kiều diễm vô hạn nhưng thâm độc vô cùng. Thiên Sơn lão nhân một bên thấy cảnh tượng đó thất kinh, tự hận bản thân không tìm hiểu nữ nhân bên cạnh Hộ Pháp kia. Hắn lần này thực sự đã đánh giá sai đối thủ của mình, Hộ Pháp võ công tuy cao nhưng không thể đấu cùng lúc với một đám cao thủ, chỉ không ngờ, bên cạnh nàng ta còn có một sự phụ trợ không thể kinh thường. – Kim Quy Trùng, ngươi rốt cuộc là ai? – hắn sửng sốt. Kim Quy Trùng vốn là một loại cổ vô cùng thâm hiểm, là độc vật khó nuôi dưỡng nhất, nó giết người như một cỗ máy chỉ có chủ nhân mới khiến nó dừng lại được. Cái nữ nhân nhìn qua vô hại kia thực sự làm toàn thân hắn lạnh đi mấy phần. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) mỉm xười, muội muội mình thoáng nhìn thì ôn nhu như tuyết nhưng thực ra, một khi ra tay lại rất độc ác. – Thiên Sơn lão nhân, ngươi mở to mắt ra xem bản thân đối kháng với ai… Đúng là ngu ngốc – Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tuy cẩn trọng nhưng bản tính lại kiêu ngạo trời cho, bất kể việc gì nàng cũng không chừa mặt mũi cho đối phương. Hắn tức giận đỏ mặt, lao tới Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương). Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) khẽ cười, hẳn là không thể nhẫn nại. Một đỏ một lam, quấn quít lấy nhau, đều là tuyệt đỉnh cao thủ. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nhanh như báo, Thiên Sơn Lão Nhân giảo hoạt tựa hồ ly. Một chiêu nàng đánh ra, hắn nhanh chóng cản lại. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dù xuất toàn lực cũng chưa chắc đè nén được hắn. Thiên Sơn Lão Nhân khẽ hô, ám khí như quả cầu bắn ra tứ phía. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) hơi hoảng hốt né tránh, động tác nhiễu loạn. Đao trong tay mất đi nhuệ khí nhưng chỉ là trong chốc lát. Nàng dùng lực, khẽ nhún chân, khinh công xuất quỉ nhập thần, như ẩn như hiện, đao trong tay như xà long, tùy ý luân chuyển. Thiên Sơn Lão Nhân cũng không thể coi thường, phiến trong tay vung ám khí, thân thủ nhanh nhẹn, biến hóa vô cùng, trên giang hồ hắn nổi tiếng không bởi chỉ giảo hoạt mà còn vì võ công. Chế trụ hồi lâu, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cùng người kia vẫn một đấu một, uy vũ không giảm mà ngược lại tăng nhanh chóng. Trên trán lấm tấm mồ hôi nhưng động tác ngày càng nhanh gọn. Phượng Y Y (Kim Ngưu) không tiện nhúng tay, nàng đã nhìn ra sơ hở của tên kia. Theo dự đoán, trong ba chiêu nữa, hắn sẽ là oan hồn dưới tay Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương). *Chát* máu bắn lên không tung thành một đường, vấy lên một đại thụ gần đó, màu sắc tiên nhiễm vô cùng. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dùng khinh công đáp xuống, hơi thở trầm ổn, gương mặt hơi đỏ, tầng mồ hôi kia cơ hồ khiến dung nhan nàng thêm mấy phần thanh tú thoát tục. Nhìn xác hắn một bên, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) lấy trong người ra một chiếc khăn lụa thượng đẳng, từ từ lau máu trên đao, xong xuôi ném nó xuống đất. Dường như nàng không muốn vấy bẩn người bạn đã cùng nàng chiến đấu này. – Lần sau sẽ xử lí sạch sẽ hơn… Phượng Y Y (Kim Ngưu) mỉm cười – Tỷ tỷ, chúng ta đi ăn cơm thôi Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) gật đầu đồng ý.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương Xxiii : Lật Đổ Collet. Lập Lại Trật Tự trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!