Xu Hướng 3/2024 # Đọc Chương 7: Kim Ngưu Là Kẻ Phản Bội? # Top 10 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 7: Kim Ngưu Là Kẻ Phản Bội? được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Lãnh Song Ngư và Xà Phu đang nói chuyện vui vẻ thì đột nhiên tiếng mở cửa lại vang lên thu hút sự chú ý của cả hai. Ngước lên nhìn thì thấy khuôn mặt lạnh lùng của Vưu Dật Ma Kết đang đứng ở cửa. Nãy giờ, cửa không khép anh đã nghe hết cả rồi. Hừ! Mặc dù chỉ có hôn ước với nhau nhưng cô cũng không nên nói cười với chàng trai khác một cách vui vẻ như thế chứ? Thật khó chịu! Xà Phu thấy Vưu Dật Ma Kết cũng nhanh chóng hành lễ như lúc nãy hành lễ với Vương Lãnh Xử Nữ. Vưu Dật Ma Kết cũng không thèm trả lời Xà Phu mà nhanh chóng bước lại nắm lấy cổ tay của Lãnh Song Ngư, kéo cô đi. Lãnh Song Ngư cũng bất ngờ nhìn anh kéo đi, đến khi cô giật mình nhận ra thì mới giật tay lại. Khó hiểu nhìn anh. ” Anh nổi điên gì vậy? ” Lãnh Song Ngư khó chịu xoa xoa cổ tay mình, nhíu mày hỏi vị hôn phu của mình. ” Cô … thứ con gái không biết xấu hổ, đã có vị hôn phu còn ở đó mà cười nói vui vẻ với người đàn ông khác. ” Vưu Dật Ma Kết không hiểu sao tự nhiên hôm nay mình lại không kiềm chế được khi thấy cô ấy cười nói với người đàn ông khác mà không phải anh. Ngày thường anh kiềm chế bản thân mình rất tốt. Chết tiệt! ” Ma Kết thiếu gia, anh không có quyền quản tôi nhiều như thế. Chúng ta chỉ là có hôn ước với nhau, chúng ta cũng ngay từ đầu đều không thích hôn ước này. Đã định ra là sẽ không xen vào việc riêng của nhau, sẽ nhanh thôi chúng ta sẽ hủy được hôn ước này. ” Lãnh Song Ngư cười khinh bỉ nhìn anh. Hừ! Đều do anh ta lặp ra các quy tắc không được xen vào việc của nhau này nọ, cô cũng đã đồng ý với anh ta. Vậy mà giờ anh ta lại nổi điên cái quỷ gì thế? ” Dù thế nhưng bây giờ mọi người đều nhận định tôi với cô là vợ chồng tương lai, vì thế đừng có mà làm tôi mất mặt. ” Vưu Dật Ma Kết khoanh tay lại nhìn chằm chằm cô rồi khinh bỉ nói. Vừa nói xong liền xoay người bỏ đi, không để cho cô kịp nói thêm lời nào. ” Đúng là đồ điên! ” Lãnh Song Ngư nhìn theo bóng lưng của anh rồi lẩm bẩm chửi thầm. Còn Vưu Dật Ma Kết cũng không hiểu hôm nay tại sao mình lại nổi nóng đến như thế. Dù anh không hề có tình cảm với cô nhưng cái cảnh mà Xà Phu nhìn cô đầy thâm tình, nó thật khiến anh khó chịu. Lúc nãy anh lại nặng lời với cô như thế, không biết cô có giận không nhỉ? Mà kệ đi, cô có giận hay không đối với anh cũng không quan trọng. Phải lên phòng nghỉ ngơi một chút, chắc do anh làm việc nhiều quá nên tâm trạng cũng bị ảnh hưởng. Lãnh Song Ngư ra trò chuyện với Xà Phu một chút rồi anh rời đi. Trước khi rời đi Xà Phu xoa đầu cô một cái rồi mỉm cười nhẹ, vì anh thường làm như thế nên hành động như thế cô cũng thấy bình thường. Hôm nay được gặp cô ấy, Xà Phu vui lắm! Đáng lẽ anh cũng có thể xin gia chủ cho anh cùng cô thực hiện nhiệm vụ này nhưng vì anh là cố vấn cũng như là cánh tay trái của gia chủ nên không được phép rời khỏi biệt thự Lãnh tộc, lúc nào cũng phải ở cạnh ông. Lúc nhỏ anh rất thích cái thân phận này, hiện giờ thì thấy nó thật bất tiện. Anh muốn ở bên cạnh Song Ngư, chăm sóc và bảo vệ cho cô ấy. Hừ! Vưu Dật Ma Kết, cậu là thân vương thì được phép không đếm xỉa gì đến Song Ngư sao? Nhanh thôi, anh sẽ dành được Song Ngư về. Vưu Dật Ma Kết, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là ngu ngốc, thế nào là hối hận khi bỏ lỡ một cô gái tuyệt vời như Song Ngư Lãnh Song Ngư cô ấy sẽ thuộc về Xà Phu tôi.

… Hiện giờ Tần Kim Ngưu đang bị nhốt trong một căn phòng khóa trái cửa, nó như là đang giam lỏng cô vậy. Trước giờ chưa từng có ai giam lỏng cô hết, cảm giác này dĩ nhiên cô không chịu được rồi. Cát Nhĩ Bảo Bình, anh ta lấy tư cách gì mà nhốt cô lại? Cô cũng không phải sủng vật của anh ta nuôi. Hừ, dòng máu Huyết tộc đang chảy trong cô lúc này chắc chắn cô sẽ tìm cách để trở lại thành con người thôi. Không ai làm được không có nghĩa cô cũng không làm được. Đợi tôi tìm được cách, chắc chắn sẽ không tha cho lũ Huyết tộc các người. Nhất là anh … Cát Nhĩ Bảo Bình!!! Trước tiên thì cần phải trốn thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này đã, những cái này chắc chắn sẽ không làm khó được cô. Cô loay hoay tìm đường thoát ra khỏi căn phòng này, vốn là đã thoát được rồi định tìm một đường để ra ngoài thì đột nhiên lại có linh cảm không tốt. ” Ô! Một con chuột nhắt đang tính đào tẩu. ” Cát Nhĩ Bảo Bình cười nhẹ nhìn cô gái đang tìm cách bỏ trốn kia. Tần Kim Ngưu không hiểu sao khi nghe giọng nói ác ma này cất lên là có một sự hoảng sợ vô hình nào đó cứ chiếm lấy cô. Cô liền xoay qua nhìn thì thấy Cát Nhĩ Bảo Bình đang đứng dựa ở tường mặc áo blouse trắng, hai tay thì đút vào túi. Anh chỉ đứng ở đó nở nụ cười thôi nhưng cô biết đằng sau nụ cười đó là một sự mưu toán gì đó rất đáng sợ. Cát Nhĩ Bảo Bình từ từ tiến lại, Tần Kim Ngưu thì cứ vô thức lùi về phía sau cho đến khi đụng vào tường. Đột nhiên anh nắm chặt lấy cổ tay cô, sức lực mạnh đến nổi cô không rút ra được. Linh tính mách bảo cô kì này thực sự không ổn rồi. Anh kéo cô vào nhà giam, không một chút thương hoa tiếc ngọc mà đẩy cô xuống sàn. Anh liếc qua những đám lính canh đang ở đó, bọn họ hiểu ý của anh, gật đầu rồi bước nhanh ra ngoài. Không lâu sau bọn họ dẫn thêm ba người đàn ông nữa bước vào, Tần Kim Ngưu sợ hãi nhanh chóng lùi vào góc tường. ” Các ngươi cứ việc hút máu thoả thích cô ta, đừng để cô ta chết là được. ” Cát Nhĩ Bảo Bình nhìn qua ba người đàn ông vừa tiến vào, lạnh nhạt ra lệnh. Ba người đàn ông đó nghe xong liền lặp tức hưng phấn, lâu lắm rồi bọn họ chưa được hút máu con người. Hôm nay được thiếu gia cho, bọn họ phải từ từ thưởng thức mới được. Cả ba tiến lên bắt lấy Tần Kim Ngưu, nhìn con mồi này thật ngon nha. Cả ba không hẹn mà cùng nhau cắn vào da thịt cô, máu chảy từ miệng bọn họ rơi xuống nền đất. Tần Kim Ngưu đau đớn, cô không la bởi vì nếu thế sẽ làm bọn họ hưng phấn thêm nữa nên cô chỉ có thể uất ức mà rơi lệ. Thật là một sự sỉ nhục và đau đớn nhất trong cuộc đời cô, Cát Nhĩ Bảo Bình đúng là một tên ác ma.

Các người mau dừng lại … ” Máu của cô thật ngon. ” Một người trong số ba người đó, ánh mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Kim Ngưu đáng thương. ” Dừng lại. ” Cát Nhĩ Bảo Bình liếc nhìn ba người đó rồi ra lệnh. ” Thiếu gia, khi nào người cần trừng phạt cô ta cứ việc gọi chúng tôi. ” Ba người đó luyến tiếc nhìn Tần Kim Ngưu rồi đứng lên mỉm cười nhìn Cát Nhĩ Bảo Bình nói. Bùm! Cát Nhĩ Bảo Bình không nói nhiều mà trực tiếp giết chết bọn họ, còn ba người kia không ngờ rằng anh không nói một lời liền trực tiếp giết chết họ. Càng không ngờ hơn đây giống như là bữa ăn cuối cùng của bọn họ vậy. Tần Kim Ngưu thoáng run một cái nhìn Cát Nhĩ Bảo Bình ra tay với ba người kia. Anh ta … thật ác độc và tàn nhẫn. ” Cảm giác thế nào? ” Cát Nhĩ Bảo Bình tiến lại chỗ của Tần Kim Ngưu, cười nhạt hỏi một câu. Cô quay mặt đi chỗ khác không thèm đoái hoài gì tới anh. ” Còn kiêu ngạo sao? Cô cũng chỉ là một con Huyết tộc cấp thấp, lại bị một Huyết tộc cấp thấp khác hút máu. Với một người như cô thì đó được xem là sỉ nhục đúng chứ? ” Cát Nhĩ Bảo Bình xoay mặt Tần Kim Ngưu lại mỉm cười cợt nhã nhìn cô. Đôi mắt của cô vô hồn nhìn anh. ” Đây chỉ là một chút trừng phạt nhỏ. Nếu còn tái phạm, sẽ không nhẹ như hôm nay đâu. Tôi ghét nhất người không nghe lời đấy. ” Cát Nhĩ Bảo Bình liếc cô một cái rồi đứng dậy bước ra ngoài. Tần Kim Ngưu vô lực nằm xuống sàn, anh ta nói đúng, cô là một Huyết tộc cấp thấp. Con người khi bị Huyết tộc hút máu sẽ trở thành loài Huyết tộc thấp nhất trong Huyết tộc, loài cấp thấp đó rất bị khinh. Ha! Nó thật ghê tởm làm sao. … Tần Sư Tử tỉnh dậy, đầu cô đau như búa bổ, cô bị sao thế này? Liếc mắt nhìn xung quanh, nơi này là đâu? ” Cuối cùng cô cũng tỉnh. ” Một giọng nam trầm ấm vang lên thu hút sự chú ý của cô.

Đọc Chương 37: Phản Bội

Manhattan càng rút ngắn khoảng cách giữa Song Tử và ả ta hơn. Qua từng bước chân như mèo, yểu điểu như nàng thơ. Khẩu súng trên tay như chiếc quạt lông vũ kiều diễm. Song Tử buông lời vô cảm: – Đối với thế giới này tôi đã chết rồi. – Chừng nào cô còn chảy trong mình dòng máu hoàng gia, cái chết trên giấy tờ chưa đủ để cô thoát khỏi diện mục tiêu. Khẩu súng bây giờ đã ở yên đằng sau đầu cô, nòng súng nổi bật trên mái tóc trắng, không bao lâu sau, màu trắng sẽ thành màu đỏ. Song Tử hít một hơi thật sâu, cười như không cười: – Cô muốn giết tôi đến thế sao? Manhattan cười lớn, câu hỏi này đương nhiên Song Tử đã biết câu trả lời, thời khắc này, lời trăn trối này không nên nhàm chán như thế chứ. – Tôi đợi ngày này lâu rồi. Mất đi cô, tôi sẽ trèo cao thêm một bậc. Cứ nói là cô yếu ớt đến mức bị tên hoàng tử ngu xuẩn kia thổi bay óc là được. Manhattan bỗng nhiên không cười nữa, ả ta lạnh lùng nói: – Tôi ghét sự nhàm chán, và cô thì luôn nhàm chán. Không lấy một chút thú vị.Bằng Viên đạn bay găm thẳng vào tường, Song Tử đã kịp cúi xuống, quay đầu lại, một tay nắm lấy báng súng kéo thấp, chân phối hợp đá vào bụng đẩy ả ra xa để giữa khoảng cách, sau đó hất bay khẩu súng bằng chân. – Ồ xem ra cũng biết cách chống cự nhỉ? Manhattan không phải dạng thường, Song Tử biết điều đó. 2 người họ tham gia khoá huấn luyện cùng nhau đâu phải ngày 1 ngày 2. Khả năng của nhau đến đâu có lẽ chỉ có đối phương hiểu rõ nhất. Song Tử không rút súng, nhưng từ trong túi lấy ra một con dao găm quân đội, lưỡi sắc bén. Cô không nhượng bộ, nói lời khiêu khích: – Giết tôi thử đi nào. Manhattan như con thú săn mồi bị chính con mồi mình chọc tức, ả ta lao đến, nhanh như cắt, đánh bằng tay không. Song Tử rất bình tĩnh đối đầu, cô vừa phối hợp với cánh tay, cơ thể dẻo dải, để điều khiển dao găm. Manhattan liên tục không để lộ sơ hở, toàn bộ đều được bảo vệ, cô lấn tới, ả ta tự vệ, cô lùi lại, ả tấn công. Mỗi đòn tấn công đều có chủ ý. Khác với Song Tử, Manhattan tấn công vào 36 huyệt trên cơ thể cô, chỉ cần trúng một đòn giáng xuống, đủ khiến cô mất mạng hoặc bất tỉnh. Song Tử thà mình rơi vào khả năng thứ 1 còn hơn. Song Tử xoay ngược cán dao, chỉ trong tức khắc, sượt qua cổ Manhattan không thương tiếc, vết cắt chưa đủ sâu, nhưng đủ để tạo ra sợi chỉ mảnh máu theo đó bám lên lưỡi dao, một màu đỏ đậm như hoa hồng. – Không tồi. Manhattan nhảy ra xa, áo màu đen bọc lấy cổ bị lưỡi dao kìa cứa qua, vết cắt là 1 đường thẳng đẹp mắt. Ả ta nới lỏng cổ áo, để lộ chiếc cổ trắng nõn. Ả thấy Song Tử nhìn mình, nở một nụ cười quỷ dị, chỉ vào cổ. Ý nói là hãy nhắm vào đó. Song Tử tốn không ít sức lực để đối đầu với con quái vật Manhattan, cả thị lực đều tập trung trên ngườiả ta, chỉ cần lơ đễnh cũng có thể mất mạng. Manhattan lao đến, nhưng lần này, chuyển động hoàn toàn khác, nhanh hơn, sắc bén hơn và dứt khoác hơn. – A Song Tử bị đá vào cánh tay trái, cô có thể nghe thấy tiếng rạn nứt, cũng có thể chỉ là tưởng tượng thái quá. Nhân lúc đó Manhattan liền đấm vào bụng cô thật mạnh. Song Tử không tránh kịp, cảm thấy lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ nát, cô khuỵ xuống. Manhattan nắm lấy tóc cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. – Mày đúng là con công chúa khiếm nhã, không biết cúi đầu trước tao sao? Sau đó cuộn tay thành nắm đấm, một cơn đau chưa qua đi, những cơn đau khác nối tiếp không ngừng nghỉ. Manhattan nắm lấy bả vai Song Tử, rồi dùng đầu gối huých vào bụng cô không thương tiếc. khi Song Tử co người ôm bụng mình nằm trên sàn nhà một cách thảm thương. Gương mặt biểu lộ nỗi đau theo cách nguyên thuỷ nhất, hít thở khó khăn. Con dao găm thay vì nằm trong tay cô, giờ đây Manhattan xoay xoay nó trên tay như một vật đồ chơi vô hại, cười tươi:

– Này, tao có nên cắt xác mày khi trở về không? Cô ta ngồi xổm xuống. Ánh trăng đã không còn bị che phủ, ánh sáng êm dịu như một tấm lụa mỏng phủ lên gương mặt và mái tóc trắng xinh đẹp, như một con búp bê được gia công bởi những người thợ lành nghề, xinh đẹp đến mức khiến người khác muốn chiếm lấy làm của riêng. – Không, không, như vậy lâu quá, tao nên tiến hành ngay bây giờ thì tốt hơn. Manhattan giơ cao con dao trên tay, vị trí, động mạch ở cổ.Rầm – MÀY_ Song Tử dùng hai tay bóp chặt lấy cổ cô ta không buông. Nhân lúc sơ hở, cô đã tránh đường dao đâm xuống để nắm lấy cổ Manhattan dồn vào bức tường ngay bên cạnh. Song Tử gằn từng tiếng: – TÔI CHƯA THỂ CHẾT. Manhattan không ngừng vùng vẫy, mặt nhăn nhó, đỏ phồng, cổ ả bị một lực không hề nhỏ đè mạnh lên khí quản. Như một con thú trong đường cùng, ả bất chấp tấn công Song Tử, nhưng cổ ả vẫn không được nới lỏng chút nào. Nhận ra không còn cách nào, Manhattan dùng tay mò mẫm túi tìm con dao găm. – Hơ Ả ta trừng mắt, nhìn xuống ngực mình đang thấm dần một mảng màu đỏ, đỏ trên đen, không nổi bật máu ả ta chút nào. Máu cứ thế tuôn trào, tim, ngừng đập. Dao găm đâm rất sâu vào tim, Song Tử rút ra. Máu như một dòng suối bị khuấy đảo. Cơ thể Manhattan buông lỏng dần đến khi chạm đất. Máu đã thấm vào cả giấy gián tường, mắt ả tả vẫn không hề khép lại, biểu cảm cuối cùng còn xót lại trên gương mặt, là sự bàng hoàng, bởi vì bị đánh bại. Song Tử thở hắt ra mấy tiếng, bụng cô vẫn rất đau nhức. Cánh tay cũng thế, Song Tử sau khi liếc mắt nhìn xác của Manhattan, chợt nhận ra, bản thân mình đã làm gì. Đây là tự vệ, nhưng đây cũng đã là rước hoạ vào thân. Song Tử lau nước trên khoé miệng, cô cảm thấy kiệt sức, nhưng vẫn chưa thể ngã xuống lúc này được. Cô tiến đến ngăn bàn lúc nãy, ở ngăn cuối cùng, nếu tinh ý, mới biết được rằng, phần đáy được thiết kế để mở ra cơ quan.Cách Một viên gạch lót sàn, di chuyển, rất ít, chưa đến 1cm. Song Tử dùng hết sức, lật viên gạch ấy lên. Một két sắt dưới sàn nhà, khoá điện tử. Đầu tiên cô lấy thiết bị trong túi ra, đặt sẵn thời gian, rồi đến điện thoại. Khi ngắt điện lâu đài, hệ thống điều hoà cứ thế ngưng hoạt động, bên trong căn phòng khoá kín, cơn lạnh vẫn không ngừng khiến Song Tử cảm thấy không thoải mái, vì cô đang đổ mồ hôi lạnh, nói: – Phá khoá. Bắt đầu kế hoạch B.Ok AI trong máy trả lời. Kế hoạch B là kế hoạch dự phòng, một kế hoạch không nên dùng tới thay cho hoà bình như kế hoạch A. Song Tử đặt điện thoại vào mã khoá.Bíp AI thông báo: Còn 37 giây Cách

Cô xoay tay cầm, rồi chợt như nhận ra điều gì đó. Song Tử nhanh chóng buộc một sợi dây mảnh nhưng rất sắc bén, bền bỉ vào tay cầm đó, cô lùi lại mấy bước. BẰNG

Quả nhiên dưới két sắt là một bẫy dành cho những kẻ đột nhập đáng yêu. Nếu không để ý mở lên, súng sẽ được kích hoạt, giết chết kẻ xâm nhập. Đó cũng là lí do Liên Minh dù có dùng bao nhiêu người vẫn không thể lấy được vật cô cầm trên tay, một chiếc đĩa tròn, màu trắng, bên trên ghi chữ W.I.N.E AI: Còn 11 giây. Bắt đầu đếm ngược Hành lang không một tiếng động giờ đây có âm thanh bước chân nhè nhẹ, phải rất chú ý mới nghe được. Song Tử mở tung cánh cửa ban công, gió lũ lượt tốc bay bức màn bằng vải nhung. Cô vén tóc mình, chiếc đĩa ngậm trong miệng, một tay móc khoá lên họa tiết thanh sắt ban công, tay còn lại chạm vào túi kiểm tra đồ đã được mang đi chưa.AI: 0 GIÂY Bang Cánh cửa bị bật tung ra, một tên sát thủ tiến vào, mặt che kín, từ đầu đến cuối được trang bị, trên tay là khẩu súng có ống giảm thanh. Hắn đảo mắt một vòng quanh căn phòng hỗn độn, dừng lại ở thi thể giữa vũng nước đậm đặc không rõ màu sắc. – Cô Manhattan! Hắn từ từ tiến gần đến cửa thuỷ tinh được mở tung, luồng khí lạnh như cắt qua da thịt, hắn vô tình chạm mắt với Song Tử đang ở trong tư thế chuẩn bị nhảy xuống. Song Tử bặm môi, sau đó bỏ chân ra đổ người ra phía sau. Tên sát thủ hướng súng ra chỗ cô bắn liên hồi.Bằng bằng – Dừng tay, cô ta là quản lý, thuộc cấp cao, mày đang làm gì vậy hả?

Truyện Tình Yêu Của Sự Phản Bội Chương 12

Tác giả: Hanynhiem0917

Chương 12: Trêu chọc tổng tài ác ma (1)

-“Cháu định đi đâu?”

Một chất giọng nghiêm nghị của một lão bà đã ngoài bảy mươi cất lên, đôi mắt mờ già nua nhìn chằm chằm cô gái đang có ý định muốn rời đi.

Lục Nhân Mã bất giác nuốt nước bọt, cả người dường như cứng lại, như một cổ máy xoay người đối diện lão bà mang gương mặt nghiêm nghị, tôn quý, mái tóc đã nhiễm bạc hơn nữa đầu, gương mặt đã hiện rõ nếp nhăn đang thong thả nhấm nháp trà ngồi ở ghế sopha.

Bà chính là bà ngoại của Lục Nhân Mã – Thẳm Dư Tuệ!

-“Ách, bà, con…”

Còn chưa nói được nữa câu, Thẳm Dư Tuệ đã hung hăng đặt mạnh tách trà xuống bàn, chỉ cần sức lực của bà còn như lúc trẻ thì cư nhiên cái bàn này cũng sẽ tan nát rồi…Ách…Quá kinh người đi!?

Lục Nhân Mã cả người run rẫy bám trụ vào tường, cố gắng lắm mới không ngã xuống.

Cô thực sự rất sợ, rất rất sợ cái lão bà nguy hiểm này! Lúc còn trẻ, ai ai mà không biết đến danh hiệu của ‘ma nữ’ Thẳm Dư Tuệ? Bà lúc trước là một đại sát thủ vô cùng xinh đẹp nhưng cũng không kém phần nguy hiểm, có vô số người ái mộ nhưng chẳng có ai dám động vào cái đóa hoa hồng xinh đẹp tuyệt mỹ nhưng đầy gai này! Ngoại trừ ông ngoại…

Cũng không biết tại sao mà một người bình thường như ông ngoại lại có thể chiếm được trái tim của một ma nữ vô tâm, vô tình và lãnh ngạo như thế chỉ trong thời gian ngắn!

Mẹ cô cũng do một phần di chuyền của bà mà tính tình bá đạo, ngang ngược, còn cha cô thì lại không may mắn lọt vào mắt xanh của ma nữ đời hai này..!

Còn cô? Cô giống ai đây!? (Niyu: Giống ông hàng sớm đó tỷ! – Nhân Mã: Hử? Mi nói cái gì!? – Niyu: Ách…Mã tỷ giống mẹ…Thậm chí còn bá đạo hơn nhiều a!)

-“Cháu không được đi đâu hết, ở nhà cho ta! Cháu mà đi…Ta đánh gãy chân cháu!”

Nghe xong, Lục Nhân Mã ai oán lăn đùng ra trên sàn nhà la hét:

-“Bà đánh đi, đánh chết cháu luôn đi! Bà không thương cháu…Cháu, cháu đi đập đầu tự tử cho bà coi!!!”

Thấy Nhân Mã nằm ăn vạ dưới đất, Thẳm Dư Tuệ nhíu chặt mày, đứa bé này từ nhỏ đã bướng bỉnh, hóng hách chẳng khác gì mẹ nó, (Niyu: Mà đúng hơn là tại bà!) chưa bao giờ chịu thua thiệt, bất cứ việc gì cũng đều phải theo ý mình cố chấp không chịu nghe theo người khác!

-“Con…”

Thẳm Dư Tuệ thật sự bị cô chọc cho tức giận, con bé dám uy hiếp bà! Cũng không phải tại từ nhỏ Nhân Mã đa mồ coi cha mẹ thì bà cũng không cưng chiều cô quá mức như vậy. Nhưng lần này, chỉ duy nhất lẫn này nữa thôi là bà sẽ chiều theo ý cô, bà không cho cô đi là sợ cô gặp nguy hiểm! Tuổi tác bà đã cao, không còn khả năng bảo vệ cho cô được nữa…

-“Được rồi, ta chiều cháu lần này, nhưng lần sau dù cháu có uy hiếp ta như thế nào đi chăng nữa, ta cũng mặc kệ cháu!”

Nói xong bà đứng dậy bỏ đi. Lục Nhân Mã từ dưới đất bò dậy, ánh mắt đăm đăm nhìn theo bóng bà biến mất, cô biết là bà sợ mình gặp nguy hiểm, nhưng lần này thật xin lỗi bà, cháu phải đi ‘phiêu bạt giang hồ’ một thời gian mới trở về! Bà nhớ bảo trọng a!

-Công ty Lâm Dương của Lâm gia-

Lục Nhân Mã trên tay cầm một tờ giấy, đầu trang có đề một dòng chữ ‘tuyển thư ký’ đầy phô trương.

Đứng trước công ty, nâng mắt nhìn lên, công ty tập đoàn Lâm Dương thật đứng như lời đồn đại, nó như một tòa cao ốc cao chọc trời!

Nhếch lên khóe môi, một nụ cười xinh đẹp, mỹ lệ hiện trên gương mặt kiều diễm động lòng người.

Mọi người đi qua cơ hồ không thể rời mắt được trước mỹ nhân này, đứng trước tập đoàn Lâm Dương, thực chất, đây chỉ là một trong những chi nhánh công ty của Lâm gia mà thôi!

Ai mà không biết Lâm gia cường đại, hùng mạnh cở nào, còn có, đại thiếu gia của Lâm gia là một thiên tài trẻ tuổi!

Từ lúc 10 tuổi đã tinh thông 10 thứ tiếng, thông minh hơn người, 15 tuổi đi du học nước ngoài đạt được loại giỏi bằng thạc sĩ, tiến sĩ, 20 tuổi thì tự một tay mình thành lập ra nhiều công ty riêng, Lâm gia vì thế mới trở nên lớn mạnh được như bây giờ, tất cả đều nhờ vào một tay thiên tài trẻ tuổi kia.

Hắn là niềm kiêu hãnh của cả gia tộc, cao ngạo, lãnh tình – Lâm Bạch Dương!

Hiện nay hắn đang ở Lâm Dương này, còn tuyển thư ký riêng, nhưng yêu cầu rất cao và chỉ tuyển nữ.

Cô trốn bà đi là muốn trải nghiệm thử cảm giác được sống như một người bình thường, tự tìm cho mình một công việc, tự tìm cho mình một người bạn trai, muốn sống một cuộc sống tự do tự tại mà không bị ai quấy rầy.

Nhưng…

Cô vẫn không thể bỏ mặc bà..!

Dù gì thì cũng chỉ một hai tuần là cô cũng sẽ lết xác về, nhưng như vậy thì sẽ không còn đi được nữa, một đi không trở lại! Nên cô quyết định sẽ ‘phiêu bạt giang hồ’ một, hai năm mới trở về a.

Còn về phần bà thì cô sẽ lén về thăm, tuyệt không để bà phát hiện được!

Định thần, tươi tỉnh sải bước tiến vào công ty, hai tên bảo vệ thấy thiếu dáng điệu thướt tha, thon gọn kèm theo dung mạo câu hồn đoạt phách đang tiến về phía này thì ngẩn ra một lúc.

Lục Nhân Mã bước đến, ánh mắt sắc lạnh nhìn hai tên bảo vệ cao to, định lướt qua luôn thì đột nhiên bị chặn lại.

Ánh mắt vẫn không thay đổi nhìn bọn họ, hai tên bảo vệ bất giác rùng mình, đè nén biểu tình hưng phấn trên gương mặt xuống, hỏi:

-“Cô gái xinh đẹp này, đến đây là để thi tuyển thư ký riêng cho tổng giám đốc hay sao? Nhưng thật tiếc, cô gái, muốn thi tuyển thì phải trên 18 tuổi! Còn cô…Nhìn sơ cũng biết chỉ mới 15, 16 tuổi!”

Bất quá bọn họ lại rất thích những cô gái xinh đẹp mới tuổi vị thành niên a!

Lục Nhân Mã lướt nhẹ liền nhìn ra là bọn họ đang nghĩ cái gì, trong lòng âm thầm khinh bỉ còn hận không thể phun mướt bọt vào mặt bọn họ!

Lấy trong túi ra một tấm thể hình chữ nhật nhỏ đưa cho họ rồi bình thản đứng chờ.

Đọc Bảo Bình Khi Bị Phản Bội Trong Tình Yêu/Bạn Thân Phản Bội

Bảo Bình khi bị phản bội trong tình yêu thì cơn giận lên đến đỉnh điểm, Bảo Bình có thể buông ra những lời khó nghe để che giấu những tổn thương trong tim của mìnhNhưng có ai biết, sau vẻ mặt lạnh lùng, sau những lời khó nghe ấy là một trái tim ấm nóng. Ừ, tuy bị phản bội, tuy chia tay nhưng Bảo Bình vẫn quan sát cuộc sống của người ấy…Vì sao Bảo Bình cứ làm khổ mình?Tự làm đau bản thân mình với người không cần đến mình nữa?Vẫn quan tâm, vẫn tìm hiểu để rồi cứ không bao giờ thoát khỏi những kỷ niệm đẹp của quá khứ.Bảo Bình nhạy cảm nên để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt như hành động của người ấy khi nhìn mình, stt trên facebook….Đêm về cứ lặng lẽ mổ xẻ và phân tích.Ấy thế mà, người ấy muốn quay lại thì Bảo Bình tuyệt đối không, sự tổn thương có thể đeo đẳng Bảo Bình mãi.Cho tới giờ vẫn không hiểu vì sao Bảo Bình cứ hay suy nghĩ lung tung để làm khổ chính mình??Một khi không tự mình bước ra khỏi quá khứ, khỏi hình bóng của người ấy thì Bảo Bình không thể mãi mãi tìm ra được hạnh phúc riêng.Bảo Bình luôn cho rằng, lỗi bị phản bội, chia tay là do Bảo Bình không tốt….để rồi hằng đêm, cứ một mình Bảo Bình âm thầm gặm nhấm nỗi đau.Bảo Bình ơi, người ấy đã hạnh phúc rồi….Bảo Bình nên tự mình dũng cảm tìm hạnh phúc đi chứ??? “Người ấy có tốt với em, yêu em như anh đã từng yêu?Người ấy có biết tính em hay trách móc, thích nuông chiều?Anh nhớ em nhiều…Anh nhớ em nhiều…Sao để lòng vơi bớt đi bao đêm đợi mong?”Bảo Bình (20/1 – 18/2)

Bảo Bình có rất ít bạn thân và dù là thân nhưng bạn ấy cũng không quá gần gũi và hy sinh quá nhiều vì người khác. Vậy nên khi bị phản bội, dù có tức thật đấy, nhưng Bảo Bình cũng vẫn sẽ bình tĩnh gặp và muốn hiểu lý do tại sao kẻ đó làm như vậy. Biết đâu sau đó, hai người trở lại làm bạn bè cũng nên (tất nhiên là không được thân như ngày xưa rồi). TA CŨNG RẤT GHÉT BỊ BẠN BÈ PHẢN BỘI Các bạn không biết sẽ theo nào chứ ta là ta sẽ trở nên lạnh lùng, vô tâm ngay.

Lâu rồi chưa đăng.

Đọc Chap 10: Ma Kết Phản Bội ?

-Dạ…dạ… – Ma Kết đưa ánh mắt sợ hãi nhìn Thiên Yết còn Yết nhi rất kỳ vọng vào Ma Kết liệu có thoát khỏi hình phạt ?? Ma Kết kéo áo Lâm Khải, Khải cúi xuống nói nhỏ với Ma Kết: -Em cứ nói những gì anh nói lúc nãy Ma Kết gật đầu sau đó trả lời: -Dạ…hồi nãy em cùng Lâm Khải ăn ở quán ăn đó nhưng thấy Bạch Dương gây sự với nhóm Hạ Chi ạ Bạch Dương với Thiên Yết nghe như tiếng sét đánh ngang tai không biết nói gì luôn, thầy hiệu phó thở dài đưa ra kết luận cuối cùng rằng Thiên Yết và Bạch Dương phải chép một bản kiểm điểm rồi lau dọn bàn ghế của lớp 12B. Bạch Dương nói thật là nếu không phải người trong lớp Dương nhi đã bay vào đánh Ma Kết rồi, rõ ràng từ lúc Bạch Dương, Thiên Yết tới là đã có Ma Kết cùng Lâm Khải ở đó vậy tại sao Ma Kết lại nói sai sự thật, vấn đề ở đây chắc chắn là ở Lâm Khải, ngay lúc Hạ Chi đưa tay vào ba lô là để nhắn tin cho Lâm Khải, bọn này gian thật. Tất cả giải tán khỏi phòng hiệu phó, lớp ai về lớp nấy, Bạch Dương cùng hai nàng sao đi về lớp, Thiên Yết đi ở giữa để ngăn xung đột giữa hai người này. Khi về tới lớp, Nhân Mã thấy vẻ mặt buồn bã của Bạch Dương là đủ hiểu rồi, cả ba về chỗ ngồi của mình, Thiên Yết quay xuống hỏi: -Mã này, sao Ma Kết quen được Lâm Khải hot boy lớp B vậy Nhân Mã chống cằm đáp lại: -Ma Kết nhìn xinh đấy…. Vừa mới nói xong chữ “đấy” là bị ai đó đạp chân hơi bị thốn, anh cố bình tĩnh nói tiếp: -Nhưng hơi bị khờ nên hay bị dụ lắm, cậu ấy vô lớp này là vì bị người yêu cũ lợi dụng, đau buồn quá kết quả học tập ảnh hưởng mà bỏ qua đi, người yêu của Ma Kết kêu cậu ấy làm gì thì đương nhiên cậu ta sẽ làm y chang, dù có phản bội như thế nào đi chăng nữa Thiên Yết hiểu ra gật gù và cô đã biết đối tượng tiếp theo của nhóm là ai rồi. Tại bàn Kim Ngưu – Ma Kết, Kim Ngưu khều Ma Kết, Kết nhi nhìn qua nghiêng đầu, Kim Ngưu lạnh lùng hỏi: -Phản bội người trong lớp à ? Ma Kết đen mặt cắm mặt xuống bàn không dám nhìn mặt Kim Ngưu

Chí Tôn Yêu Hoàng Chương 1049: Nhân Mã Tộc Phản Bội

1049. Chương 1049: Nhân Mã tộc phản bội

Thất Lạc Chi Thành, vẫn là như vậy náo nhiệt.

Toà này hội tụ rất nhiều dị tộc cổ thành, tại cái kia đường phố phồn hoa phía trên, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy các loại dị tộc ẩn hiện, mà những này dị tộc hình thù kỳ quái dáng vẻ, ngược lại là tạo thành một bộ địa phương khác đều không gặp được kỳ cảnh.

Toàn bộ Thanh Châu, Nhân Tộc Liên Minh cùng Yêu Tộc Liên Minh lâu dài khai chiến, chiến hỏa liên miên, còn nếu là nói chỗ an toàn nhất, dĩ nhiên chính là cái này Thất Lạc Chi Thành.

Thất Lạc Chi Thành, xưa nay chưa từng xảy ra qua bất kỳ phân loạn, mà vô luận là Nhân tộc hoặc là Yêu tộc, đối với toà này đặc thù thành trì, cũng không dám mạo hiểm phạm.

Lúc này, Thất Lạc Chi Thành thánh địa, ở trung tâm Thất Lạc Chi Viên bên trong, một mảnh quảng trường trống trải phía trên, đang có một chi đội ngũ tại tiến hành khắc nghiệt huấn luyện.

Chi đội ngũ này, hết thảy tám mươi bảy người, uy phong lẫm liệt, sát khí bành trướng, bọn hắn người mặc máu kim sắc chiến giáp, cầm trong tay vũ khí màu đỏ ngòm, hoặc là trường thương, hoặc là đại kích, sắc bén phong mang làm cho người làn da phát lạnh.

Mà giờ khắc này, đang huấn luyện cái này tám mươi bảy người, chính là bốn cái nữ tử che mặt.

Tứ nữ một thân tuyết trắng trường sam, mặc dù trên mặt lụa mỏng, nhưng có thể tưởng tượng đến, tại này diện sa phía dưới dung nhan, tất nhiên có chút mỹ lệ.

Mà cùng các nàng mỹ lệ khí chất khác biệt chính là, huấn luyện của các nàng, lại là chút nào không lưu tình.

“Hô…”

Một nữ một chưởng vỗ ra, lập tức, cuồng phong gào thét, mà những này cuồng phong, hình thành từng đạo từng đạo đáng sợ phong nhận, cắt chém hết thảy, hướng về kia tám mươi bảy người quét sạch mà đi.

“Phốc thử phốc thử…”

Một trận thanh âm vang lên, tại dạng này dày đặc công kích phía dưới, mặc dù có rất nhiều đều bị ngăn lại, nhưng không thể tránh né, vẫn như cũ có người thụ thương, trên người lập tức xuất hiện dữ tợn vết thương.

Bất quá, dạng này vết thương, chỉ là để bọn hắn nhẹ nhàng kêu lên một tiếng đau đớn, trên mặt, nhưng không có bất luận cái gì thống khổ biểu hiện, cặp mắt kia thần, trở nên càng thêm kiên định, giống như là con sói đói, không sợ hãi.

Huấn luyện như thế, tại quá khứ trong vòng mấy tháng, đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Thân thể của bọn hắn, cơ hồ mỗi một chỗ đều nhận được thương, lúc này điểm ấy thương thế, vẻn vẹn chỉ là trò trẻ con mà thôi.

“Thiếu chủ bên người, không cần phế vật, vướng víu, bởi vậy, các ngươi hoặc là mạnh lên, hoặc là bị ném bỏ.”

Một nữ lạnh lùng nói ra, mà tám mươi bảy người cho dù bị thương, trên mặt kiên định cũng chưa từng biến mất, cũng là làm nàng trong lòng sinh ra một số tán thưởng, những người này, tâm chí kiên định, hảo hảo bồi dưỡng, ngược lại là một nhóm không tệ thủ hạ.

Mà cái này tám mươi bảy người, dĩ nhiên chính là Khương Vũ từ Vân Hải Thành lao tù bên trong mang ra tướng sĩ, về phần huấn luyện bọn hắn bốn vị nữ tử, chính là Thất Lạc Chi Viên bốn vị Chấp Pháp Sứ.

Tại Khương Vũ rời đi mấy cái kia trong một tháng, bốn vị Chấp Pháp Sứ, một mực đang huấn luyện cái này tám mươi bảy người, mà huấn luyện của các nàng thủ đoạn, cũng chỉ có thể dùng tàn khốc để hình dung, mỗi một ngày, đều để cái này tám mươi bảy người mình đầy thương tích.

Khiến tứ nữ giật mình là, cái này tám mươi bảy người, thế mà một mực kiên trì được, dạng này kiên định ý chí, cũng là khiến tứ nữ cảm thấy, đây là một nhóm khả tạo chi tài.

T

R u y e n c u a t u i n e t Tám mươi bảy người nghe được Chấp Pháp Sứ lời nói về sau, ánh mắt lóe lên, Thiếu chủ, chỉ là Khương Vũ!

Thẳng đến đi vào Thất Lạc Chi Viên về sau, bọn hắn mới biết được, bọn hắn Thống lĩnh, Khương Vũ, lại là nơi này Thiếu chủ, mà Chấp Pháp Sứ theo như lời nói, bọn hắn cũng minh bạch, giống Khương Vũ thân phận như vậy, phế vật, là không có tư cách đi theo hắn!

Dù sao, Khương Vũ thân phận như vậy, muốn mời chào thủ hạ, Thanh Châu sẽ có vô số người chen chúc mà tới.

Bọn hắn, dựa vào cái gì có thể lưu tại Khương Vũ bên người? Chính là bởi vì trong lòng minh bạch những này, cho nên, bọn hắn đối với tứ nữ tàn khốc huấn luyện, không có bất kỳ cái gì lời oán giận!

Mặc dù, huấn luyện cực kỳ tàn khốc, mỗi ngày đều vết thương chồng chất, nhưng bọn hắn, cũng tại dạng này trong khi huấn luyện, nhanh chóng tiến bộ, mà lại cho dù bị thương thế, tứ nữ cũng biết xuất ra Thất Lạc Chi Viên tài nguyên, để bọn hắn chữa thương.

Ngay tại ngắn ngủi thời gian mấy tháng bên trong, tu vi của bọn hắn, chỉnh thể tăng lên một cái cấp độ!

Hiện tại, tu vi của bọn hắn, cơ bản đều ở vào Âm Dương Cảnh tầng năm, trong đó cá biệt người nổi bật, thậm chí tại Âm Dương Cảnh sáu tầng!

Cần biết, Âm Dương Cảnh tầng năm người, đã có tư cách tại quân doanh bên trong làm Thống lĩnh.

Hiện tại những người này, đều đạt đến Âm Dương Cảnh tầng năm, bực nào kinh người?

Một khi lên chiến trường, đám người này lực sát thương, sẽ tương đương đáng sợ.

Huấn luyện, một mực từ buổi sáng tiếp tục đến ban đêm, trên người bọn hắn, vết thương vô số, máu me đầm đìa, mà tứ nữ, cũng là không chút nào keo kiệt ban thưởng đan dược, để đám người chữa thương.

“Hả?”

Bỗng nhiên, tứ nữ giật mình, cùng nhau nhìn về phía bầu trời.

Chỉ gặp hư không bên trong, có hai chùm sáng xẹt qua hư không, hướng phía Thất Lạc Chi Viên mà đến.

Cái kia hai chùm sáng, cũng là thấy được tình hình nơi này, sau một lát, liền xuất hiện ở quảng trường này phía trên.

“Chủ nhân.”

“Thống lĩnh!”

Hai âm thanh đồng thời vang lên, người tới, chính là Tuyết Thanh Trúc cùng Khương Vũ.

“A? Không tệ, tu vi đều tăng lên.” Trước tiên, Khương Vũ liền phát hiện cái kia tám mươi bảy vị tướng sĩ biến hóa, trong mắt lóe lên một vòng dị sắc.

Cái này tám mươi bảy người khí thế, so với mấy tháng trước đó, mạnh rất nhiều, đặc biệt là trên người của bọn hắn, tản mát ra một cỗ quân nhân thiết huyết sát khí, dạng này sát khí, hội tụ vào một chỗ, khiến cho lòng người rung động.

“Ngươi đi trong khoảng thời gian này, ta một mực làm cho các nàng huấn luyện bọn hắn, thành quả không tệ.” Tuyết Thanh Trúc nói.

Nghe vậy, Khương Vũ trong mắt lóe lên một vòng ấm áp chi sắc, hắn vị sư tỷ này, yên lặng giúp hắn làm rất nhiều.

“Hả? Có chuyện gì không?”

Lúc này, Tuyết Thanh Trúc hỏi một tiếng, chỉ gặp tứ nữ hướng nàng đi tới, tựa hồ có chuyện gì muốn nói.

“Chủ nhân, ngay tại ngươi rời đi trong vòng vài ngày, Nhân Mã tộc, đã cả tộc tìm nơi nương tựa Vân Hải Thành.”

Trầm mặc một chút, một nữ nói ra.

Bên cạnh Khương Vũ, ánh mắt lóe lên, đối với Nhân Mã tộc, hắn cũng không xa lạ gì.

Nhân Mã tộc, lúc ấy cùng hắn phát sinh xung đột, kết quả tại Thất Lạc Chi Viên bên trong, bọn hắn trong tộc một vị thiên tài, trực tiếp bị bốn vị Chấp Pháp Sứ phế bỏ tu vi, đồng thời lúc ấy, bốn vị Chấp Pháp Sứ còn để Nhân Mã tộc tộc trưởng đến tạ tội.

Không nghĩ tới hôm nay, cái này Nhân Mã tộc, thế mà cả tộc tìm nơi nương tựa Vân Hải Thành.

Chỉ sợ, trong này, cũng là có Khương Vũ nguyên nhân ở bên trong.

Bất quá, Thất Lạc Chi Thành, đối với nội thành dị tộc tới lui, luôn luôn đều có chút tự do, tại quá khứ thời điểm, cũng thật có một số dị tộc, nhận Nhân tộc hoặc là Yêu tộc lôi kéo, gia nhập hai đại liên minh bên trong.

“Tốt, ta đã biết.” Tuyết Thanh Trúc khẽ gật đầu.

Bất quá, nếu là quen thuộc nàng người, tất nhiên minh bạch, nàng lúc này, có chút không vui.

Trong thành này dị tộc, cho tới nay nhận Thất Lạc Chi Viên che chở, nhưng hôm nay, đối phương nói đi là đi.

“Sư tỷ, ngươi không cao hứng?” Bên cạnh, Khương Vũ đã nhận ra Tuyết Thanh Trúc cảm xúc biến hóa, nói.

“Ngươi ngược lại là nhạy cảm.” Nhìn Khương Vũ một chút, Tuyết Thanh Trúc cũng không có giấu diếm, nói: “Nguyên bản trong thành này dị tộc, ta là dự định để bọn hắn nghe lệnh của ngươi, trở thành thế lực của ngươi, dù sao ngươi tại quân doanh bên trong, cần nhân thủ, có các đại dị tộc giúp ngươi, ngoại nhân, cũng thật không dám khinh ngươi, nhưng hôm nay, cái này Nhân Mã tộc, lại dám cả tộc rời đi, xem ra, là đối ta Thất Lạc Chi Viên bất mãn.” Giao diện cho điện thoại

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 7: Kim Ngưu Là Kẻ Phản Bội? trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!