Xu Hướng 2/2023 # Đọc Chương 54: Tổng Giám Đốc Phu Nhân! # Top 10 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Đọc Chương 54: Tổng Giám Đốc Phu Nhân! # Top 10 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 54: Tổng Giám Đốc Phu Nhân! được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Liên Y Na tràn đầy vui mừng từ phòng rửa tay đi ra, trang điểm trên mặt để cho cô lộ vẻ phủ mị hơn. Khi cô lần nữa đi vào phòng họp, trong phòng họp rộng rãi không có một bóng người, cô nghi ngờ nhíu mày một cái, cô mới đi rửa tay mấy phút mà thôi, tổng giám đốc bọn họ đâu? Mới vừa lúc cô đi ra, rõ ràng hội nghị mới bắt đầu một nửa, theo lý mà nói không thể kết thúc nhanh thế kia , Liên Y Na mất mác xoay người đi ra phòng họp. “Liên thư ký!” Một viên chức nhỏ mắt tinh nhìn thấy bóng lưng Liên Y Na, bước nhanh theo sau, cung kính thăm hỏi, ai không biết trong công ty người thân cận nhất với tổng giám đốc chính là Liên thư ký, cái gọi là dưới một người trên vạn người, đại khái chính là Liên thư ký đi! Vì vậy tạo quan hệ tốt với cô là cần thiết. “Ừ, anh biết tổng giám đốc đi nơi nào sao?” Liên Y Na chuyển mắt, nhìn thẻ nhân viên trên ngực đối phương, thản nhiên nói, nguyên lai là một nhân viên nho nhỏ , cô còn tưởng là ai đó. Ở ‘tập đoàn Zodiacus ‘ người muốn có quan hệ tốt với cô rất nhiều, ai kêu cô có năng lực ở bên cạnh tổng giám đốc, những quản lý kia, chủ quản ai cũng tận lực lấy lòng cô, hi vọng cô ở trước mặt tổng giám đốc nói tốt vài câu. “Tổng giám đốc không phải đang đi họp sao?” Viên chức nhỏ nghi ngờ nói, đây là chuyện toàn bộ công ty trên dưới cũng biết, không lý do Liền thư ký không biết, chẳng lẽ cô muốn thử mình? “. . . . . .” Liên Y Na nghe vậy, lông mày nhíu lại, thở phì phò tăng nhanh bước chân hướng phòng bí thư, chưa từng thấy nhân viên “con lừa” như vậy , nếu tổng giám đốc đang họp, cô còn hỏi sao? Quả thật chính là đàn gảy tai trâu, lãng phí thời gian. Viên chức nhỏ đứng tại chỗ không giải thích được nhìn Liên Y Na đi xa, cô không nói lỗi cái gì chứ? Thế nào Liên thư ký giống như thở phì phò? Viên chức nhỏ vô tội sờ sờ lỗ mũi, tiếp tục làm việc của mình. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Bạch Dương đứng trước quầy, cười híp mắt cúp điện thoại, tin tưởng không tới năm phút, ông xã thân ái sẽ xuống. Tiếp tân đang bận rộn thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô, trong mắt lóe lên nghi ngờ, cô không phải tới gặp tổng giám đốc sao? Hiện tại không gặp được tổng giám đốc, lại cười híp mắt, chẳng lẽ đả kích quá lớn? Quầy tiểu thư lo lắng thầm nghĩ. Không! Đoán chừng không cần tới năm phút, bởi vì cô nghe được tiếng bước chân quen thuộc đi tới, từ tiếng bước chân có thể đoán được chủ nhân của nó rất nóng nảy. Bạch Dương mỉm cười nhìn bóng dáng cao lớn bước nhanh về phía cô, nhịp tim có chút không quy luật, anh như Đế Vương, bị một đám người ưu tú cung kính túm tụm ở chính giữa. Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tường, từ lúc cô cúp điện thoại đến bây giờ chỉ có ba phút lẻ tám giây, không nghĩ tới tốc độ của anh nhanh như vậy, trong lòng trừ nhàn nhạt kinh ngạc, còn có cảm động, đây chính là người đàn ông quan tâm cô nhất thế giới. Mắt Bạch Dương không biến sắc liếc những cô gái đang kích động chung quanh một cái, vễnh tai nghe họ sùng bái nói chuyện, xem ra ông xã thân ái rất được hoan nghênh, hoàn hảo anh trước kia chán ghét phụ nữ, nếu không cô thật lo lắng anh bị vùi lấp trước nhiều mỹ nữ như vậy. “Cậu xem, cậu xem, tổng giám đốc cũng xuống!”

“Rất lâu không nhìn thấy tổng giám đốc, không nghĩ tới anh càng đẹp trai hơn, không hổ là thần nhân trong suy nghĩ chúng ta .” “Oa oa oa. . . . . . Anh đi tới chỗ tôi, quả thật rất khốc.” . . . . . . Một đám nhân viên nữ hưng phấn nghị luận, Sư Tử lạnh lùng quét mắt, liền cúi đầu giả bộ bận rộn làm việc, mắt liên tiếp rơi vào trên người của Sư Tử. “Tổng giám đốc phu nhân!” trợ lý tạm thời Tom của Sư Tử cung kính chào Bạch Dương, gọi Bạch Dương là ‘ Tổng giám đốc phu nhân ‘ mà không phải là ‘ phu nhân ‘, chỉ là muốn đánh thức mọi người, trước mắt các vị là vợ của tổng giám đốc, bọn họ nên tôn trọng cô giống như tôn trọng tổng giám đốc. Mặc dù anh chưa gặp qua phu nhân, nhưng sư phụ của anh — phụ tá thân cận của tổng giám đốc – Bảo Bình đã chỉ cho anh, trên thế giới này chỉ có một cô gái đẹp như tinh linh mới có thể khiến tổng giám đốc có ánh mắt dịu dàng, đó chính là vợ tổng giám đốc, phu nhân của bọn họ. “Chào anh!” Bạch Dương cười gật đầu một cái, trong lòng kinh ngạc, cô chưa gặp qua người đàn ông trước mắt, hơn nữa cũng không xuất hiện trước công chúng, đối phương làm sao sẽ biết cô. “Em tới khi nào? sao không lên?” Sư Tử bước nhanh tới bên cạnh Bạch Dương, ánh mắt và giọng nói nhu tình có thể làm người khác chết đuối, anh không thích tất cả mọi người nhìn cô như vậy, khiến anh có cảm giác giống như vật trân quý nhất của mình bị người ngoài dòm ngó, cô chỉ có thể là của Sư Tử anh, anh cũng không thích cô nói chuyện với người đàn ông khác, đây chính là bá đạo của anh. “Oa! Cậu có nghe không? Tổng giám đốc phu nhân, phụ tá Tom cư nhiên gọi cô ấy là Tổng giám đốc phu nhân!” “Chớ kêu la, tớ có lỗ tai, tớ nghe nhìn thấy.” “Căn bản không hề nghe nói tổng giám đốc chúng ta đã kết hôn, tại sao có thể có phu nhân?” “Chẳng lẽ là tổng giám đốc ghét đám chó săn, cho nên len lén kết hôn!” . . . . . . Sư Tử nghe thanh âm la lớn, không nhịn được đem mắt lạnh như băng quét mắt đại sảnh một vòng, sau đó nhu tình nhìn Bạch Dương, biến đổi sắc mặt nhanh chóng quả thật làm cho người ta kinh ngạc. Thật ra thì càng làm cho nhân viên ở đây kinh ngạc là tổng giám đốc lạnh như băng, có biệt danh ‘Tu La mặt lạnh ‘ đại nhân thế nhưng nhu tình mật ý nhìn cô gái xinh đẹp, tin tức này cũng quá kình bạo đi! “Mới tới , tính toán đưa hộp cơm cho anh, nhưng nghe nói anh ở đây ‘ có việc ‘.” Bạch Dương cười giơ hộp giữ ấm trong tay, không cần nói cũng biết trước kia khẳng định thường có phụ nữ đến công ty tìm anh, thời điểm cô tới nơi này, người ra mặt mới có thể cho rằng cô cũng giống đám phụ nữ thích bám dính lấy anh, cho nên lấy cớ anh có việc, không cho cô lên.

Hiện tại anh tự mình xuống một chuyến, ngày mai không biết mọi người sẽ đồn đãi thành gì, thôi, thôi, này không phải mục đích của cô sao? Khiến người đời cũng biết thân phận của cô, từ đó còn có cơ hội đến gần mục tiêu. Sư Tử nghe vậy, trong lòng không biết nghĩ đến cái gì, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh như băng. Anh nhận lấy hộp giữ ấm trong tay cô, trong mắt đều tràn đầy vui mừng và yêu thương, dịu dàng nói: “Em lần sau muốn tới nói cho anh biết một tiếng, anh đi đón em.” “Thế nào? Là anh ở công ty dấu phụ nữ sao?” Bạch Dương hài hước nói, trong mắt tràn đầy giảo hoạt, biết rõ anh tuyệt đối sẽ không, nhưng cô vẫn nhịn không được trêu chọc anh một chút, xem anh giải thích thế nào. “Em nha, cái đầu nhỏ đang suy nghĩ lung tung thứ gì, chúng ta lên đi! Hay em muốn cho người khác thấy chuyện cười.” Sư Tử cưng chiều sờ sờ cái mũi nhỏ của cô, nhạo báng nói, thích cô trong lúc lơ đãng đối với anh toát ra các loại thần thái, nhưng chỉ cần một mình anh được thấy thôi, anh không thích cho người khác cũng nhìn thấy các loại phong tình của cô. Bạch Dương nghe vậy, mắt quét đại sảnh một vòng, quả nhiên phát hiện phần lớn mọi người lòng không hề làm việc, mà phần lớn chú ý tới trên người cô và Sư Tử, khiến cô cảm thán ảnh hưởng của mỹ nam quả thật là vô địch. Sư Tử một tay nhấc hộp giữ ấm, một tay ôm Bạch Dương hướng thang máy chuyên dụng tổng giám đốc đi tới, trong đại sảnh các nhân viên rối rít đưa mắt nhìn bóng lưng bọn họ đi xa, có hâm mộ, có kinh ngạc , có ghen tỵ. . . . . . Ở trong lòng bọn họ, cô là người duy nhất khiến tổng giám đốc lộ ra nhu tình, cũng là người duy nhất khiến tổng giám đốc nói nhiều lời như vậy, hơn nữa còn là vợ của tổng giám đốc, xem bọn họ chung đụng, cũng không giống kết hôn thương mại, chỉ có thể là yêu nhau rồi kết hôn. “Đúng rồi, mặc dù nói không biết cô tên là gì, nhưng cám ơn cô nhiệt tâm trợ giúp, còn có tôi gọi là Bạch Dương.” Bạch Dương nghĩ đến cái gì, đột nhiên xoay đầu lại cười với cô tiếp tân sau lưng Sư Tử, sau đó cùng Sư Tử đi về phía thang máy. Sư Tử nghe Bạch Dương nói, quay đầu, nhàn nhạt nhìn tiếp tân một cái, nhìn về phía trợ lý tạm thời Tom bên cạnh ra hiệu bằng mắt, ôm Bạch Dương đi vào thang máy. Tom nhận được ánh mắt của Sư Tử, cung kính gật đầu một cái, sau đó đi tới quầy tiếp tân, mặc dù anh đi theo tổng giám đốc không lâu, nhưng cũng lĩnh ngộ ánh mắt, anh có thể xem hiểu , tổng giám đốc ý muốn thăng chức cho cô tiếp tân này, bởi vì cô trợ giúp phu nhân, mặc dù chỉ là trợ giúp nho nhỏ không đáng kể, nhưng tổng giám đốc thưởng phạt phân minh, hơn nữa phu nhân còn là tâm can bảo bối của anh. “Không cần khách khí, tôi tên là. . . . . . Lý Phỉ Nhi.” Tiếp tân nhìn một đôi bóng lưng đi xa, tự lẩm bẩm, cô thật không ngờ cô ấy chính là Tổng giám đốc phu nhân, đây quả thực đem cô đánh chết, hơn nữa càng làm cô ngạc nhiên chính là Tổng giám đốc phu nhân một chút kiêu ngạo cũng không có, còn cùng cô nói cám ơn! Một câu nói của Bạch Dương, một cái ánh mắt của Sư Tử, liền quyết định cô tiếp tân tiểu thư này trong nháy mắt trở thành trưởng tiếp tân, quyền lợi nhảy một cái ngàn trượng, trưởng quầy hành chính tổng hợp, đó là mơ ước cả đời của cô, không nghĩ tới Tổng giám đốc phu nhân cư nhiên giúp cô thực hiện, cô cảm giác mình giống như đang nằm mơ. Trong mắt mọi người đối với Lý Phỉ Nhi ghen tỵ và hâm mộ, không nghĩ tới Tổng giám đốc phu nhân một câu ‘ cám ơn ‘ sẽ khiến cô lập tức thăng chức rồi. “Phỉ nhi, chúc mừng cậu! Về sau phải chăm sóc tớ nhiều hơn đó!” Một tiếp tân tiểu thư khác mỉm cười chúc mừng nói. Trong lòng cô vẫn có một tia ghen tỵ, bởi vì tư chất lịch của cô so Phỉ nhi lớn hơn, cho đến bây giờ vẫn là một tiếp tân nho nhỏ. Nhưng này muốn trách ai? Không ai nghĩ đến cô gái kia sẽ là Tổng giám đốc phu nhân, nếu như mọi người biết, có thể đã sớm bợ đỡ đi. Khi tất cả mọi người đều thơ ơ, chỉ có Phỉ nhi nhiệt tình chiêu đãi, hơn nữa còn mạo hiểm bị đuổi việc gọi điện lên trên, thôi thôi, dù sao cái này là bạn của cô, vẫn tốt hơn bị người khác lên làm trưởng hành chính tổng hợp. . . . . . . . . . . . .

Truyện Tổng Giám Đốc Độc Ác Tuyệt Tình Chương 239

Tác giả: Thích Thích

Chương 239: Sư tử cuồng nộ (4)

“Dạ phải, anh nói đúng rồi, hắc tiên sinh, trừ phi chân của anh không đáng giá hai mươi tỷ Đô-​la, nếu không tôi thật sự không nghĩ ra lý do gì, anh cứ tiếp tục tức giận!”

Lòng Tường Vi vẫn không khỏi bị hắn làm cho đau nhói, nhưng năm năm qua, cô đã thay da đổi thịt, cô sẽ không bởi vì hắn công kích mà mềm yếu vô dụng nữa, cho dù là đau đớn, cô cũng hiểu được như thế nào phản kích!

Sau khi nghe xong câu nói của cô, lông mày rậm của hắn không khỏi nhíu lên, hắn có chút kinh ngạc với lời nói của cô, cô đã không còn là Tường Vi năm năm trước đứng núp ở góc cửa, ăn nói ngắc ngứ e lệ nữa rồi, khẽ nheo lại tròng mắt hẹp dài, hắn gắt gao nhìn chăm chú vào mái tóc tím của cô, tròng mắt tím của cô, mặc dù như vậy cô cũng vẫn đẹp không gì sánh nổi, nhưng trong mắt hắn, lại là con dấu của một người đàn ông khác!

Mà như thế, khiến cho hắn cực kỳ chói mắt!

“Hừ! Chân của tôi có đáng giá hay không, ba tháng sau mới biết, nhưng điều duy nhất có thể khảng định là, người phụ nữ hạ tiện như cô, khẳng định không đáng giá hai mươi tỷ!”

Hắn nói với nàng lời nói độc ác, hắn cho là làm như vậy, sự phẫn nộ của mình mới có thể giảm bớt một chút, có thể bớt ở để ý cô một chút, nhưng là càng nói như vậy, hắn càng thấy được mình cũng không sung sướng! Đáng chết, hắn hận mềm yếu như vậy!

Tường Vi khẽ nhíu mi tâm, không tiếp tục cãi lại, chăm chú nhìn người đàn ông nhếch nhác trước mặt, trong phòng tia sáng âm u, cô nhìn không rõ mặt của hắn, rèm cửa sổ bị khép chặt, không lọt khe được vào bất kỳ nguồn sáng nào, người hầu mang tới đồ ăn sáng đã sớm bị hắn văng ra đầy đất.

Nơi này, xem ra giống như là mới vừa mới trải qua một trận cướp bóc, mà đầu sỏ gây nên, chính là tên đàn ông đang dựa vào trên giường, ẩn giấu mình trong u tối, không thể nhúc nhích.

Thở dài, cô thở ra một âm thanh mềm mại, cãi vã với hắn rất vô vị, bộ dáng của hắn, cực kỳ giống Tiểu Trạch lúc còn rất nhỏ, buổi tối thường thường lo lắng kêu khóc, có lúc khóc liền tận mấy ngày, cô thậm chí còn hoài nghi Tiểu Trạch cũng mắc bệnh tự cuồng chứng, cho đến khi tiểu tử có thể đi bộ, cô mới yên lòng.

“Ta quét dọn phòng trước, nếu như anh đói bụng có thể nói với tôi một tiếng, tôi đi xuống giúp anh lấy chút ăn.”

Dứt lời, cô liền khom lưng, bắt đầu cầm chổi quét những thứ bừa bãi trên sàn.

Âm thanh cô êm ái, giống như là một thuốc an thần tiêm vào trên người hắn, khiến cho hắn dần dần an tĩnh lại. Hạ mí mắt mắt, nhìn nàng ngồi chồm hổm trên mặt đất dọn dẹp.

Sợi tóc màu tím buông xuống dưới, che lấp gương mặt cô, giống như rất nhiều năm trước, thời điểm lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô.

Hắn gần như quên lúc nào thì đã gặp gương mặt lúc hoảng sợ của cô, vẫn còn nhớ một lần kia, cô mang cho hắn rung động, chỉ là khi đó hắn không biết mình để ý cô, nhất vị vì nghĩ thù hận, vậy mà hôm nay, loại cảm giác này so với trước càng hỏng bét hơn.

Trái tim của hắn luôn đối kháng lý trí.

Hắn thích nhìn dáng vẻ dịu dàng nhã nhặn lịch sự của cô, thích nhìn bộ dáng cô nhát gan như thỏ, thích nhìn ngắm cô cười e lệ, thích nhìn tất cả của cô, ở phía sau nhìn ngắm đầu cô, hắn cũng đều cảm thấy rất đẹp.

Nhưng là. . . . . . Vừa nghĩ tới cô và tên đàn ông kia cùng thân mật ân ái, hắn liền không nhịn được ghen ghét dữ dội —

“Tôi chán ghét cô tóc tím! Còn nữa, tháo cái áp tròng tím của cô xuống!”

Bỗng dưng, hắn cau mày nói, cắt đứt động tác dọn dẹp của cô.

Tường Vi ngước mắt, nhìn hắn một cái, “Anh chán ghét tôi quá nhiều, nếu như anh muốn nhanh thoát khỏi tôi, như vậy mau sớm làm cho chân mình tốt lên, mà không phải quan tâm tóc của tôi.”

Nói xong, cô đem mấy thứ bừa bộ đổ vào trong thùng rác, sau đó đi vào, trực tiếp đi tới bên cửa sổ sát đất, xoẹt một tiếng, kéo rèm cửa sổ ra.

Một chùm tia sáng chói mắt tiến thẳng vào, hắn theo phản xạ giơ tay lên ngăn tầm mắt, bất an hắn không nhịn được lại gầm lên: “Thẩm Tường Vi! Ai cho phép cô làm như vậy! Kéo rèm lại cho tôi!”

Hắn ghét ánh mặt trời, thứ này không cho hắn cảm giác an toàn, thế giới của hắn cho tới bây giờ đều là một vùng tăm tối, huống chi, hắn bây giờ là người què, tự ti quấy phá nội tâm hắn, hắn sợ bại lộ dưới chùm tia ánh sáng mặt trời!

“Mặt anh tái nhợt như quỷ! Nếu như anh muốn chân của ngươi mau chóng khỏi, nhất định phải phơi nhiều dưới ánh nắng mặt trời!” Nàng vẫn kéo màn cửa sổ ra, nàng dùng cách chăm sóc Tiểu Trạch mà chăm sóc hắn, vô luận như thế nào, cha con bọn họ đều là kinh người giống nhau! Điểm này khiến cho cô phải thở dài.

“Thẩm Tường Vi!” Hắn gầm thét bây giờ cũng chỉ như hổ giấy, hắn trừ ngồi ở trên giường nổi trận lôi đình, thì không làm được gì cô!

Một điểm này, Tường Vi rất rõ ràng. Cô không khỏi bật cười, lần đầu tiên cô cảm thấy, thì ra hắn có lúc hắn chỉ có thể phát tính khí trẻ con.(van: chs mình cực kỳ ghét bà tác giả nào dùng hai chữ ‘trẻ con’ này áp dụng cho người lớn)

“Đáng chết, cô cười cái gì! Cô nhất định phải nhạo báng ta có đúng không! Ta biết ngay cô quay trở lại không có lòng tốt như vậy!” Hắn nắm chặt quả đấm, xuyên tạc nụ cười của cô.

Tường Vi nhún nhún vai, cũng không có giải thích nhiều, chỉ là nhìn xung quanh phòng đánh giá một hồi, “Xem ra nơi này thật không thích hợp cho anh tu dưỡng, thật ra thì tôi muốn đưa anh đến một nơi tốt hơn, nơi đó rất thích hợp anh.”

Hắn nhướng mày, nhìn nàng chằm chằm, chờ đáp án của cô.

“Vườn Tường Vi!” Cô mỉm cười nói, “Tôi cảm thấy nơi đó rất thích hợp với anh, mặc dù tôi cũng không biết vì sao anh cho người làm nơi đó nở thành biển hoa, nhưng rất đẹp, rất thích hợp để dưỡng thương.”

Hắn tức giận hắng giọng một tiếng, “Ngày mai tôi cho người làm tàn lụi hết! Đều do không ai quản lý, lại dám mở cho hoa nở, không muốn sống có phải hay không!”

Lý luận kỳ quái, không có ai xử lý vườn nở đầy hoa, còn có người quản lý trái lại lại tan hoang khắp chốn?

“Anh nói chú Lực Minh sao?” Tường Vi nhớ tới tin xấu của chú Lực Minh, mắt vẫn không khỏi ẩm ướt, “Chú Lực Minh. . . . . . Làm sao mà chết?”

“Ngoài ý muốn!” Hắn lạnh lùng nói ra mấy chữ, ngay sau đó bĩu môi, không muôn cô vì nam nhân khác mà khóc lóc, điều này khiến hắn không biết phải làm thế nào, “Hiện tại, tôi muốn tắm!”

“Ách. . . . . .” Tường Vi bị câu nói của hắn làm sửng sốt, nhìn chằm chằm thân thể cường tráng của hắn, chân của hắn đang bị thương, để cô phục vụ hắn tắm, thật không phải là một chuyện khó, thế nhưng, “Ách, tôi đi gọi bác Hải tới đây giúp một tay cũng được!”

Cô chợt nghĩ người thay thế tốt hơn, ngay sau đó xoay người liền muốn đi ra ngoài gọi bác Hải.

“Đứng lại!” Hắn ảo não kêu một tiếng, “Thẩm Tường Vi, cô đừng lừa gạt tôi! Tôi muốn tự cô phục vụ tôi, đừng nghĩ mượn tay người khác!”

“Nhưng. . . . . .” Cô có chút do dự, gương mặt không nhịn được đỏ hồng , mặc dù đã sanh một đứa con, đối mặt với thời điểm lúng túng này, cô vẫn không nhịn được đỏ mặt ngượng ngùng, “Anh có phần. . . . . . hơi nặng một chút!”

Hắn hơi bị nổi đóa!

“Lại dám chê tôi nặng! Tôi mặc kệ, hai mươi tỷ Đô-​la có muốn hay không là chuyện của cô!” Hắn vô sỉ lại đem điểm này để làm uy hiếp.

“. . . . . .” Nhưng điểm này, cũng chính là điểm yếu của cô! Buông thõng hai tay, cô chỉ có thể thỏa hiệp, đẩy một bên xe lăn tới bên giường, “Xe lăn đã tới, anh ngồi xuống đây, tôi đi chuẩn bị nước tắm trước!”

Tường Vi dứt lời, bước vào phòng tắm, sau khi chờ nước đổ đầy bồn, cô đi ra, lại thấy hắn vẫn ngồi không nhúc nhích trên giường, đôi con ngươi âm lệ tàn nhìn chăm chú vào cô, nếu như không nhìn lầm, thì người này rõ ràng đang ẩn nhẫn tức giận tức giận.

“Ách, nước đổ đầy rồi, anh có thể đi tắm. Xe lăn chỗ đó. . . . . . Sẽ không. . . . . .” Sẽ không ngay cả xe lăn cũng không ngồi được chứ? Mấy chữ này còn chưa nói ra miệng, liền bị hắn cắt đứt —

“Tôi không nhúc nhích được!” Hắn cợt nhã cao ngạo phun ra mấy chữ này, lông mày dương lên giống như muốn nói cho cô biết, hắn không cử động được, xem cô làm thế nào!

Haiz. . . . . . Tường Vi thở dài trong lòng, năm năm không gặp, người đàn ông này càng ngày càng ngây thơ, do bị thương ở chân sao? Có lẽ vậy đi, dù sao hắn cũng từng là người đàn ông khí chất bất phàm, hiện tại ngay cả đứng lên cũng là một vấn đề khó, chuyện này đả kích hắn tôn nghiêm bao nhiêu đây.

“Vậy anh muốn tôi làm gì?” Cô thỏa hiệp.

“Tới đây cõng tôi!” Hắn nhỏ giọng ra lệnh.

“Gì?” Cô thiếu chút nữa đứng không vững, “Này, tiên sinh, anh cũng không phải nhẹ đâu . . . . . .”

“Sao nào, chê tôi nặng sao? Vậy được, ngày mai tôi lên ngân hàng đóng băng lại hai mươi tỷ đô.” Hắn lành lạnh châm chọc.

“Hèn hạ!” Nàng khẽ chửi thầm một tiếng, bất đắc dĩ đi tới bên giường, ngồi xổm xuống, “Mau lên đi!” Cô chỉ chỉ sống lưng mình, có thể anh dũng hi sinh bất cứ lúc nào, eo cô rất nhỏ đấy, haiz. . . . . .

Chỉ là, hắn lê la một hồi lâu, vẫn chưa thấy hắn bò qua đây.

“Ách? Không phải chính anh muốn tôi cõng anh à?” Tường Vi quay đầu lại, thấy trên trán hắn đổ mồ hôi hột, có chút kinh ngạc, “Thế nào?”

Hắn ẩn nhẫn, phun ra hai chữ, “Chuột rút!”

“Ách? Chân của anh sao?” Cô vội vàng kéo chăn mỏng hắn ra, đôi tay nhanh cóng bao phủ lên chân hắn, “Chỗ nào? Tôi giúp anh xoa bóp!”

Hắn im lặng không lên tiếng, cắn răng, bởi vì cô vân vê xoa bóp một trận.

Chân hắn dưới bộ quần áo ngủ, lộ ra bộ lông khêu gợi (-.-‘), thật ra thì chân của hắn không khác nhau nhiều so với chân người bình thường, nhưng bởi vì mấy năm không đi lại, nên có vẻ gầy hơn so với trước kia, điều này khiến cô có chút chua xót, nhưng ngay sau đó lầu bầu nói, “Nếu chân còn có thể bị chuột rút, thì không nên mặc nó bị tàn phế, thật chưa từng gặp qua người nào cố chấp như anh!” (van: đến lạy bà tác giả này, miêu tả kỹ cả sợi lông chân)

“Ai cần cô lo!” Hắn bất thính lình thốt ra!

Vụ Triệt Phá Sàn Vàng Trái Phép: Chiêu Huy Động Vốn Của Ông Tổng Giám Đốc

(CAO) Người đầu tư góp vốn biết rõ hình thức kinh doanh vàng qua mạng bị Nhà nước cấm nhưng vẫn lao vào, bởi lãi suất hậu hĩnh mà ông Tổng giám đốc Công ty Cổ phần đầu tư tài chính Thiên Việt đã chi trả.

Chiều 21-10, Cơ quan Cảnh sát điều tra – Bộ Công an cho hay, đã tiến hành tạm giữ hình sự Nguyễn Văn Kì Chủng (37 tuổi, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần đầu tư tài chính Thiên Việt) và Nguyễn Văn Kì Thành (em ruột Chủng, 32 tuổi, cùng quê Quảng Ngãi, giám đốc chi nhánh công ty tại TP.HCM).

Việc tạm giữ hai đối tượng trên nhằm điều tra về hành vi kinh doanh trái phép, đồng thời cơ quan điều tra còn tiếp tục cũng cố hồ sơ để làm rõ thêm hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Theo đó, đường dây giao dịch sàn vàng ảo của hai đối tượng cho thấy chúng nắm bắt khá chính xác nhu cầu của khách hàng. Vào năm 2010, Nhà nước cấm kinh doanh sàn vàng trên mạng, hình thức kinh doanh này là phạm pháp và rất dễ bị đóng cửa sàn vàng, đồng nghĩa với việc người góp vốn mất hết số tiền đã giao dịch. Đồng thời công an đã triệt phá nhiều sàn vàng ảo. Tuy vậy nhu cầu giao dịch của khách hàng vẫn còn cao.

Hai anh em Thành và Chủng cung cấp cho mỗi người một phần mềm, tài khoản riêng giao dịch qua mạng nhằm tránh sự phát hiện của cơ quan chức năng. Nhân viên của Thiên Việt đi chào mời nhà đầu tư có nhu cầu góp vốn và hỗ trợ vốn với lãi suất hấp dẫn.

Cụ thể, nhà đầu tư góp vốn kỳ hạn 1 tháng 8,3%/năm, 3 tháng 9,2%/năm, 24 tháng 14%/năm…). Với lãi suất hấp dẫn đó, nhiều nhà đầu tư đã mạnh dạn góp vốn. Đến thời hạn, bọn chúng lấy tiền của người này bồi đắp, trả lãi cho người khác.

Tất cả các sàn trên mạng đều không được cấp phép hoạt động nên khi tham gia giao dịch hết sức mạo hiểm bởi sàn vàng dễ bị đóng cửa bất cứ lúc nào.

Trước đó vào ngày 20-10, Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao (C50) phối hợp với Cục Cảnh sát hình sự (C45) thực hiện lệnh khám xét tại Công ty Thiên Việt, thu giữ số lượng lớn tiền mặt và các tài liệu phục vụ điều tra. Việc khám xét diễn ra ở ba địa điểm là chúng tôi Đà Nẵng và Quảng Ngãi.

Đọc Chương 06: Mỹ Nhân Kế

​ ​ Hai tiểu tử kia mau chóng dắt tay nhau chạy như bay vào khu rừng, bật mí một chuyện tuy Hàn Nguyệt (Bạch Dương) luôn ngu ngơ nhưng về việc nhớ đường thì hơn đứt Thiên Di (Kim Ngưu). Chính vì vậy, mỗi lần Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dẫn đường thì y như rằng Thiên Di (Kim Ngưu) nhà ta sẽ miệng câm như hến, mắt long lanh lon ton chạy theo bé Nguyệt.

Bốn con mắt mở to, cả hai đang đứng trước một khu miếu đổ nát, mùi gỗ ẩm ướt bốc lên, mấy cái xà lan nằm ngổn ngang khắp nơi. Chuột bọ sợ hãi chạy trốn khi thấy bóng người xuất hiện. Thiên Di (Kim Ngưu) và Hàn Nguyệt (Bạch Dương) hai bàn tay nắm thành quyền, răng cắn vào nhau, không sai thì sắp có hai cỗ máy phát hỏa.

Lũ khi nhìn hai đứa con nít trước mắt mặt mày bợm trợn thì ê a ra cười, có con còn ném cả quả táo ra, may sao Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nhanh tay tóm được và cho ngay vào mồm. Thiên Di (Kim Ngưu) sắn tay áo, buộc váy quấn lên hông – Dạy cho cái lũ thô bỉ học này một trận đi – Hàn Nguyệt (Bạch Dương) mồm ngậm táo – O…kê

Chắc hẳn nếu thời này có thêm mấy tên paparazzi ở đây chắc hẳn Hàn Nguyệt (Bạch Dương) và Thiên Di (Kim Ngưu) đã vinh danh được lên mặt báo với tựa đề “Hai tiểu thư nhà lành bị khỉ tấn công tại khu bảo tồn động vật hoang dã” mất. Cảnh tượng hết sức buồn cười, hai cô bé xinh xắn bị lũ khỉ tập kích bởi một đám trái cây, không dưa thì dứa, mặt Thiên Di (Kim Ngưu) cùng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) không biết tự lúc nào dính đầy dứa, cổ Thiên Di (Kim Ngưu) còn đeo một vòng dưa. Lũ khỉ lại ê a cười như lũ điên, chúng hò hét nhau.

Thiên Di (Kim Ngưu) chồm lên, tay quờ quạng được cái đèn pin bèn bật lên vẩy loạn xạ. Lũ khỉ tái mặt chạy mất. Hàn Nguyệt (Bạch Dương) bò dậy – Hix…điên quá, lũ khỉ chó chết, chắc bị động kinh hết rồi – Thiên Di (Kim Ngưu) đang ôm mặt đau đớn – Hu hu, bọn cờ hó, chúng nó xé tan bằng lái xe, chứng minh thư rồi, và còn thư tỏ tình của anh ca sĩ tớ hâm mộ chứ – Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cũng không kém, mắt rưng rưng, tay run run sờ cái vỏ chuối cùng cái hộp gà KFC – Hix, biết ta dùng mĩ nhân kế như nào mới có hộp gà này không? Cái bọn ăn cướp………

Nhưng Thiên Di (Kim Ngưu) lại cười – May quá còn cái 1280 của tớ và 110i của cậu này – Hàn Nguyệt (Bạch Dương) ngao ngán quay lại – Mất pin và bàn phím rồi – lúc này Thiên Di (Kim Ngưu) mới nhìn lại, mặt lại rưng rưng cảm xúc, thề giết sạch lũ khỉ hôi xấu xa kia.

~~***~~

Đi thêm một quãng, cả hai đều mất phương hướng, sau nhiều lần đi qua đi lại một chỗ, Thiên Di (Kim Ngưu) có linh cảm chẳng lành, đây không phải do họ đi lạc mà do có người cố ý sắp đặt, cảm nhận được mùi nguy hiểm đang hòa vào không khí, bàn tay Thiên Di (Kim Ngưu) khẽ nắm lại thành quyền – Hàn Nguyệt, cẩn thận – dứt lời, cô cảm thấy có cái gì đó bịt vào mũi, đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn và mọi thứ tồi sầm trước mắt.

Hàn Nguyệt (Bạch Dương) hốt hoảng, thấy cảnh đó, tính định bỏ trốn, ở hiện đại đã có thâm niên đánh nhau giật đồ, võ nào cô cũng chơi tất nên cô cũng không lo lắm, chỉ lo cái xác Thiên Di (Kim Ngưu) ở kia thôi. Cả thân mình uốn lượn tạo thành những đường vòng đẹp mắt. Cô mau lẹ đạp vào chân cũng như hạ bộ của bọn bịt mặt. Hàn Nguyệt (Bạch Dương) sung sướng ngẩng cao đầu – Nào, come on baby

Cả lũ rú lên như lợn chọc tiết càng làm Hàn Nguyệt (Bạch Dương) khoái chí, tung cẳng đã một đường đẹp mắt vào tên đang cầm thanh đoản côn trước mặt, thầm khinh bỉ “yếu mà còn đòi ra gió”, bàn tay nắm thành quyền tung một trưởng đúp vào mặt tên phía sau, định đánh lén bà chắc, mơ đi nhớ. Không hiểu nghĩ cái gì mà Hàn Nguyệt (Bạch Dương) lại hung hăng nhắm vào tên cầm đầu, cả người đen xì, da mặt cũng đen luôn và ngay cả đôi mắt cũng nhuốm vào than đen xì. Thời đại này, người đẹp cũng nhiều mà người xấu cũng chẳng ít.

Cô chạy tới *Oạch* chân trước chân sau va vào nhau đẹp mắt vô tình tạo thành một đường xoắn quẩy, khiến cô ngã dúi dụi, đầu đập xuống đất, mặt úp lên cỏ, bất tỉnh nhân sự. Bọn người áo đen ôm bụng cười, cười đến mức nước mắt cũng bắt đầu rỉ ra, may thay tên cầm đầu đã ức chế được tiếng cười của mình, hắn nói – Sao có hài tử ngu si thế này nhỉ, các ngươi cười nhiều quá, thôi mau mau làm theo lời chủ tử dặn dò đi không cả tháng ăn cháo bây giờ.

~~***~~

Thiên Di (Kim Ngưu) lờ mờ mở mắt, đầu óc quay cuồng như động đất chấn động 12 độ rít te, cảm giác chân tay truyền lên một trận đau đớn, nhìn kĩ lại một chút, thì ra là bị bọn khốn kia trói chặt. Hất đuôi tóc sang một bên, quan sát xung quanh một lát rồi huých mạnh vào người Hàn Nguyệt (Bạch Dương) đang say sưa ngủ kế bên.

Hàn Nguyệt (Bạch Dương) ngơ ngác, miệng còn dính ít nước miếng đang chảy ròng ròng – Đây là đâu? – Thiên Di (Kim Ngưu) bật dậy, nhảy tưng tưng xung quanh, vì tay chân bị trói nên không thể cho con bạn ngu ngốc một cước được – Đâu gì mà đâu… Bị bắt cóc rồi.

Hàn Nguyệt (Bạch Dương) vẫn tỉnh bơ như không có gì – Thì sao, bị bắt được ăn ngon không? Có chỗ ngủ không? – Thiên Di (Kim Ngưu) hộc máu, cô hận không thể bóp chết con cừu thối kia ra làm nhân bánh mì – Có thể bị bán vào hoa lâu là lầu xanh đó… – kinh nghiệm rút ra từ những bộ phim trung quốc của Thiên Di (Kim Ngưu) thật phong phú, cái gì cũng có thể suy ra được.

Ngẫm nghĩ một lát, Hàn Nguyệt (Bạch Dương) không khỏi run cầm cập – Nơi đó bọn con gái không được mặc đồ à….. Như trong phim lần trước cậu xem á – cô nói, chả là lần trước đột nhập vào phòng Thiên Di (Kim Ngưu) và thấy cô bạn đang cắm đầu xem một bộ phim mà hai người đang không mặc gì. Hình như là phim cấp III thì phải, khổ ghê.

Cô nhảy xung quanh nơi đó, nơi này có chút ít ánh sáng chiếu vào, nhìn lên chỗ khung sắt nhỏ, cô thầm nghĩ ra một sáng kiến, bèn mỉm cười đầy tự tin. Hàn Nguyệt (Bạch Dương) thấy vậy mỉa mai – Lại động giật à?

Thiên Di (Kim Ngưu) không bận tâm con bạn khùng, nhảy nhảy về phía cái hũ đựng nước, cô liệng người làm cái hũ đổ, nhặt mảnh sành lên đưa cho Hàn Nguyệt (Bạch Dương) – Cưa cưa ra – Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nghi hoặc nhìn – Thế cũng được đó hả – Thiên Di (Kim Ngưu) hét lên – Mau lên

Sau một hồi cưa lung tung hai người đã thoát khỏi tình trạng bị trói, Hàn Nguyệt (Bạch Dương) ngước lên nhìn Thiên Di (Kim Ngưu) – Giờ còn việc thoát ra

– Đây xem mình này – Thiên Di (Kim Ngưu) xé vạt áo ra, nhúng vào hũ nước, vừa làm vừa giải thích – Nước sẽ giúp vải khó bị rách, làm thành một thứ dẻo dai, thế cậu nghĩ mấy cái miếng lòi ra trong mấy cái máy tớ chế là ở đâu ra, là do cái này đó – Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nuốt nước bọt, không ngờ con ma kẹt sỉ này chế tạo máy móc mà cũng ki bo vậy, thật là không chết lần trước thì cũng sớm chết.

Thiên Di (Kim Ngưu) nhanh nhẹn nhặt cành cây bên cạnh, nhìn khung sắt nhỏ cười gian. Nhanh nhẹn trèo lên, cô quấn vạt áo vào thanh sắt, đặt thanh gỗ gần rồi buộc quay dần dần. Hàn Nguyệt (Bạch Dương) bây giờ lờ mờ hiểu ra – Thông minh đó – cô một tay lên giúp Thiên Di (Kim Ngưu). Miếng vải và thanh cỗ đã kiến lực tác động vào hai thanh sắt không nhỏ, khiến chúng bị bẻ cong tạo thành một lỗ hổng vừa người chui qua.

Thanh sắt bị uốn cong. Hàn Nguyệt (Bạch Dương) vỗ tay – Wao, mình phục cậu quá, iu Thiên Di nhất á – Thiên Di (Kim Ngưu) mau lẹ đỡ Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dậy – Cậu ra trước xong kéo tớ lên – Hai cái bóng nhỏ nhẹ thoát khỏi đó.

Bên trong bóng tối, giọng nói vang lên – Thật là thông minh…………

~~***~~ ​ Hai thân ảnh hoang tàn lảo đảo soi đèn pin đi trong rừng, một tiếng gầm nhẹ vang lên, Thiên Di (Kim Ngưu) vội vứt chiếc đèn pin xuống, nhảy bổ lên người Hàn Nguyệt (Bạch Dương) – Xuống mau, bộ cậu bị thiểu năng tuần hoàn não rồi hả – Hàn Nguyệt (Bạch Dương) không nương tay, ném cả thân hình đang co ro của Thiên Di (Kim Ngưu) xuống đất. Thân thể không ngừng run rẩy, Thiên Di (Kim Ngưu) cố gắng bám vào tay Hàn Nguyệt (Bạch Dương).

Nghe trong không khí có tiếng gầm nhưng lại rất yếu, có lẽ là con vật nào đang bị thương chăng? Nhặt chiếc đèn pin dưới đất lên, im lặng nghe tiếng gầm, bước chân cô như tự động bước về nơi đó, một lực hấp dẫn đến khó tin.

-Không sao đâu, vào thôi – Dứt lời, Hàn Nguyệt (Bạch Dương) vén đống lá sang một bên, mon men bước vào. Phía bên trong, một màu tối thui, tiếng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) kêu lên làm hồn vía Thiên Di (Kim Ngưu) bỗng tỏa ra tứ tung. Tay run run đưa về chỗ hét, một con báo người đầy máu đang nằm trên người Hàn Nguyệt (Bạch Dương), cô sợ hãi lùi lại. Chợt nhớ đến cái gì đó, vội vàng ngồi xuống, tiếng lá lại xào xạc lại vang lên, hai chú báo con từ trong hang chui ra, một đen một trắng, vô cùng đáng yêu.

Hai chú báo nhanh chóng chạy theo hai hướng. Chú báo toàn thân mang một màu đen huyền chạy lon ton về phía Thiên Di (Kim Ngưu) đang co ro chìm trong sợ hãi, chú báo còn lại lông trắng như tuyết chạy về phía Hàn Nguyệt (Bạch Dương) đang bất động nằm dưới đất. Lè lưỡi liếm nhẹ vào mặt Hàn Nguyệt (Bạch Dương), cô bỗng bật cười khúc khích, khẽ giơ tay vuốt đầu chú báo con.

Báo mẹ bỗng khuỵu xuống, buông Hàn Nguyệt (Bạch Dương) ra, khập khiễng tiến về phía Thiên Di (Kim Ngưu), nó lè lưỡi liếm nhẹ lên tay cô, nhíu mày nhìn nó. Thì ra chú báo này đang bị thương, rất nặng, toàn thân đẫm máu tươi. Đôi mắt nó buồn buồn nhưng kiên định nhìn cô, tha chú báo con đen huyền đặt nhẹ lên tay cô, cô nói trong vô thức – Ngươi muốn ta chăm sóc cho nó?

Giữa màn đêm tăm tối, hai thân ảnh nhỏ bé cùng nhau lấy lá đắp lên thi thể báo mẹ. Cảnh tượng đau buồn đến độ chính thiên nhiên cũng muốn đổ lệ theo.

~~***~~ ~The End Chap 6~

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 54: Tổng Giám Đốc Phu Nhân! trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!