Xu Hướng 9/2023 # Đọc Chương 4 ‘ Trận Chiến Trước Giờ Học ‘ # Top 12 Xem Nhiều | Getset.edu.vn

Xu Hướng 9/2023 # Đọc Chương 4 ‘ Trận Chiến Trước Giờ Học ‘ # Top 12 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 4 ‘ Trận Chiến Trước Giờ Học ‘ được cập nhật mới nhất tháng 9 năm 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

– Ai da biết đi đường nào để đến lớp đây trời- Bạch Dương vừa đi vừa nhìn bản đồ trường học vừa than thân ngó ngang ngó dọc nói đủ thứ trên trời dưới đất. – Cậu thôi lải nhải đi Bạch Dương- Thiên Bình vừa đi vừa trang điểm – Đúng đó. Chúng tớ nhức đầu lắm rồi- Xử Nữ vừa đọc sách vừa than Cả năm cô nàng dừng lại trước một toà nhà cao 5 tầng. – Bây giờ làm sao hả Bạch Dương – Cử Giải gãi đầu hỏi – Mình có vào không Bạch Dương- Song Ngư ngây ngô hỏi – Cứ vào cái đã rồi tính sau- Bạch Dương chảy mồ hôi nói – Thử đi- Xử Nữ vừa nói vừa đi vào bên trong toà nhà – Ê cậu đi thật hả Xử- Cự Giải cuống cuồng chạy theo – Chứ giờ sao chẳng lẽ đi ngược lại vòng qua toà nhà bên kia- Xử Nữ vừa nói vừa chỉ vào toà nhà đang có nhiều học sinh đứng nhất. – Mấy cậu liệu có đủ sức đi tiếp không.- Xử nói tiếp – À thôi- cả 4 sao nữ đồng thanh bởi vì họ đã hết sức rồi Thế là cả 5 sao bước vào toà nhà – Ôi mát quá từ nãy đến giờ mặt trời cứ nhằm tớ mà nhìn thôi nóng chết được- Thiên Bình than vãn – Hên là trong đây có máy điều hoà chứ không tớ thành cá nướng từ lâu rồi- Song Ngư khoái chí – Mình lên tầng mấy đây các cậu?-Cự Giải -Tầng trên cùng đi?-Bạch Dương -Lên sân thượng làm gì,cậu định tự tử à?=_=”-Cự Giải ngây thơ hỏi. -Tớ còn yêu đời lắm💢!-Bạch Dương. -Chứ làm giề?-Thiên Bình. -Để ngắm trăng!-Bạch Dương cười trừ. -…. -Sao thế?-Bạch Dương -Không có trăng!=_=*-Xử Nữ. -Hả?Why?- Dương -Ban ngày ban mặt ngắm bằng niềm tin à?-Song Ngư. -Nói thẳng ra cậu bị mù đường,lên trên đấy để kiếm toà nhà của lớp mình đi. Có thể nó là toà nhà cao thứ nhì đấy( bởi cao nhất là đanh cho thầy cô mà)!-Xử Nữ. -Vậy cậu biết đường à?-Bạch Dương hỏi trừ -Không sao cậu hỏi vậy?- Xử Nữ mặt ngố – Vậy sao còn nói-Cả 4 sao đồng thanh – Thôi rảnh mồm nói thì thà rảnh chân mà đi đi.- Thiên Bình

– Đây mà là lớp đặc biệt sao – Xử Nữ len vô trong – Không thể tin nổi- Thiên Bình lắc đầu – Sao bầy bừa quá vậy- Song Ngư chạy vô nhặt quả táo cắn dở dưới sàn lên và ném đi – Rốt cuộc là ai đã làm- Cự Giải tay cầm balo nói – Là của bọn tôi đấy- Tiếng nói đằng sau 5 sao nữ vang lên lam cả 5 cô gái bất ngờ quay đầu lại – Là anh……….- Bạch Dương chỉ vào mặt của tên đứng đầu đang ôm quả bóng rổ xoay trên tay – Đúng là tôi đấy thì sao- Nhân Mã cười – Vậy là các cô thua rồi nha- Sư Tử chen lên trước Mã cười ranh – Vậy là các anh là người bầy ra cái đống này đúng không- Xử từ đằng sau hỏi – Đúng là bọn tôi- Song Tử ưỡn mặt mình ra trước mặt Xử Sư đi vào lớp vì thấy có hai cô gái đang dọn – Này hai cô rảnh thì dọn hết luôn đi nha- Sư cười nói – Oh- Ngư ngước lên thì một giọt nước chảy xuống mặt cô – Cái gì – Sư đỏ mặt chỉ vì khuôn mặt ngây ngô của cô

– Anh chảy máu rồi- Ngư với chất giọng nhẹ như gió nói – Oh……- Sư ngơ ngác – Đúng rồi kìa cậu chảy máu mũi rồi kìa- Mã hét lên – Sư- Song hét ầm vô tai Sư – Cái gì. Sao hét vô tai tớ như vậy- Sư hét lại vô mặt Song – Anh có sao không- Ngư đứng dậy dí sát mặt vô mặt Sư làm anh đỏ tía mặt – Đồ quê mùa tránh ra- Sư đẩy Cá ngã phịch xuống đất – Này!!- Cua hét lên và chạy qua chỗ Cá – Anh quá đáng rồi nha- Cừu chạy vào chỗ Cua và Cá – Ngư chỉ lo cho anh thôi mà- Thiên Bình hét vô mặt Sư – Đúng là không ra gì mà- Xử Nữ từ đằng sau đẩy anh qua một bên và đi đến chỗ Ngư – Đâu phải lỗi do tôi- Sư ấp úng nói – Tớ không sao- Ngư nói bằng giọng nhẹ nhàng và mỉm cười – Hên cho cậu đấy- Song đứng sau lưng Sư nói – Cậu…- Sư liếc qua Song và đẩy anh ra đi xuống lầu – Cả các anh nữa- Thiên nói

Chap này ra hơi lâu Lu xin lỗi nha

Đọc Chương 4: Rung Động

” Sao cậu lại đi cùng tên mặt lạnh kia thế? ” Thịnh Xử Nữ có chút tò mò khi thấy cô bạn thân đi cùng tên kia, trước giờ cô đâu thấy cả hai thân thiết gì. Hơn nữa tên mặt lạnh lại đi cùng bạn cô, không phải trước giờ cậu ta không thích tiếp xúc với người xung quanh sao? Đến cả bạn cũng không có nữa mà. ” A? Cậu ấy vừa giúp mình, thuận đường thì cả hai đi chung thôi. ” Tề Sư Tử nhẹ giọng nói, cũng kể luôn cho cô bạn nghe chuyện vừa xảy ra với cô. ” Ngốc chết đi được, lần sau nhớ kiểm tra kỹ lọ thuốc một chút. ” Thịnh Xử Nữ chăm chú nghe, sau cùng thì đưa tay lên cốc đầu cô bạn thân một cái. Thật là, đầu năm học đã xảy ra chuyện rồi. ” Mình biết rồi! Cậu cứ cốc đầu, mình sẽ bị giảm trí thông minh đấy. ” Tề Sư Tử xoa nhẹ lên chỗ vừa bị cô bạn gõ một cái, chu mỏ lên bất mãn trong vô cùng đáng yêu. ” Này! Mình quan sát được, thấy hình như cậu có chút để ý cậu ta đúng không? Hay cậu thích người ta rồi? ” Thịnh Xử Nữ xoa nhẹ lên chiếc cằm tinh xảo, bộ dáng như một thám tử thực thụ mà tra hỏi cô bạn thân. ” Mình … mình không có, cậu đừng nghĩ bậy. ” Tề Sư Tử có chút bối rối khi Xử Nữ nói thẳng ra như thế, khuôn mặt lúc này đã đỏ ửng lên. Thịnh Xử Nữ vốn muốn trêu chọc cô bạn thân nữa nhưng cô Xà Phu đã vào lớp nên cô mới ngừng hành động lại. Xà Phu thông báo qua sơ lượt các quy định của trường cũng như một số thông báo cần thiết mà học sinh cần biết. Vì năm nay là năm cuối với các học sinh mà cô chủ nhiệm nên dĩ nhiên cô cũng cần phải nói nhiều một chút. Chủ yếu là chọn trường cũng như khuyên học sinh nên suy nghĩ về việc chọn ngành mình sẽ theo học trong tương lai, như thế mới có phương pháp ôn tập đúng đắn, để đến giữa hay cuối năm thì trễ mất. Đa số các thành viên trong lớp đều chọn học viện Vincent để học tiếp, vì nơi đây cũng có cấp Đại học nữa mà. Lớp này cũng có vài người học rất được nhưng cô có chút lo lắng cho hai em học sinh vừa chuyển trường về đây, Vũ Thiên Bình, Phó Nhân Mã, Trình Kim Ngưu và cả Lâm Bạch Dương. Nhưng cô à, cô lo lắng thừa rồi! Bọn nó còn có hậu thuẫn nữa mà, nếu chẳng may không đậu được Đại học thì về nhà có gia đình lo rồi. Cuối cùng thì cũng đã thông báo xong, cũng là lúc giờ học ngày hôm nay đã kết thúc. Vì là ngày đầu tiên nên không phải học gì cả, học sinh được thông báo vài điều cần thiết rồi được cho ra về. Hạ Song Tử cũng thu gọn đồ đạc của mình cho vào ba lô rồi nhanh chóng ra về. Cô vừa đi trên hành lang vừa uống nước, chai nước cam cô pha đem đi học lúc sáng. Lâm Bạch Dương đi sau nhìn bóng lưng Hạ Song Tử, cô vốn không thích con nhỏ nhà nghèo này. Đưa tay ra đẩy con nhóc đáng ghét trước mặt vừa phía trước. Hạ Song Tử bất ngờ bị đẩy nên thân thể không nghe theo điều khiển mà loạng choạng nhào về phía trước. Nước cam trong chai của cô hất thẳng vào áo của người phía trước, nhào thẳng tới người con trai trước mặt. Những học sinh xung quanh dừng lại quan sát, một bộ dáng đang xem kịch vui. Author: Các độc giả bật chế độ đoán mò thử xem nào, người mà Song Tử hất nước vào là ai nhỉ? … [ TPHCM, 5/9/2023 ]

Đọc Chương 4: Khảo Sát

Không biết có thể nói rằng nhóm người Bạch Dương may mắn hay là xui xẻo nữa. Đây là ngày đầu tiên họ đến trường, cũng vừa hay chính là ngày đầu tiên trường học mở cuộc thi khảo sát. Cuộc khảo sát này có ý nghĩa không lớn không nhỏ, chủ yếu chính là tìm ra và xếp loại học sinh một lần nữa. Nhìn đề thi lý thuyết, Bạch Dương muốn dùng gối đập đầu tự sát. Kim Ngưu cứng miệng không biết nói thế nào, Song Tử bộ dạng nghiêm túc lâu lâu mới thấy. Cự Giải cười mỉm rạng rỡ nhưng không biết cậu đang nghĩ gì trong đầu. Xử Nữ thường ngày ôn nhu nay lại tỏa ra khí chất khác lạ. Thiên Yết tập trung cao độ nhìn lại đề thi một lượt, hiện tại ai dám đụng đến hắn chính là bị sát khí chung quang giết sạch. Mỗi người tuy ở một phòng thi khác nhau nhưng trong đầu lại đồng loạt có những ý tưởng giống nhau. Bọn họ nghe nói đề thi rất khó mà?! Rất khó luôn á?! Vậy tờ giấy trắc nghiệm đã hoàn thành tốt trước mắt là cái quỷ gì? Nhìn những thí sinh khác đang vò đầu bứt tóc, bọn họ chỉ đành tự an ủi bản thân rằng: Có lẽ do mỗi người đều có cấu tạo não khác nhau nên tạo ra sự khác biệt giữa họ cùng những người chung quanh đi? Bài thi lý thuyết nhanh chóng kết thúc, giờ thi kiểm tra thể chất và tinh thần liền diễn ra nhanh chóng. Vì năng lực của giống cái và thú nhân khác nhau mà mỗi loại người đều được phân chia ra một khu vực khác nhau để thi. Bởi thân phận là thú nhân, nhóm Bạch Dương cũng theo chỉ dẫn mà đến sân thi đấu xếp hàng. Bởi mỗi chủng tộc đều có những đặc điểm riêng khác nhau, vì thế ở đây cũng phân loại ra từng chủng loại. Nhìn những trang thiết bị tân tiến trước mắt, Bạch Dương có điểm lo lắng nguyên hình của bản thân sẽ bị lộ. Không để y có thời gian suy nghĩ, bản thân y đã phải tiến lên làm kiểm tra, vì để tránh tình trạng có người không phục hoặc gian lận, toàn bộ quy trình kiểm tra đều được làm trước mắt mọi người. Bạch Dương ngồi xuống chiếc ghế rồi được nhân viên lắp đặt thiết bị lên cơ thể, một dòng điện như chạy loạn khắp người y nhưng không hề mang lại nguy hiểm. Bạch Dương biết được chiếc máy muốn kiểm tra chủng tộc, thể chất cùng tinh thần của y thì bắt đầu kiềm chế năng lực. Mọi việc đều diễn ra rất ổn nhưng chiếc máy lại hoàn toàn không thể ép Bạch Dương biến trở về hình dạng Thú nhân như những người khác. Vì vậy máy tính đành để trống ô chủng tộc.

“Bạch Dương, thể chất cấp S, tinh thần cấp A” … “Kim Ngưu, thể chất cấp A, tinh thần cấp A” Bán thú nhân vốn yếu nhất cũng luôn luôn đạt song S, Kim Ngưu vừa mới trở lại trường học nên không muốn gây náo động nên đã thống nhất với mọi người kiềm chế năng lực. Cậu gật đầu thích thú, nếu em trai của nguyên chủ nhận ra cậu không biết sẽ có biểu cảm gì a. … “Song Tử, thể chất cấp S, tinh thần cấp A” Song Tử hiển nhiên cũng che dấu năng lực thật sự, cậu thấy vừa lòng với kết quả này liền vui vẻ chờ thông báo từ phía trường học. … “Cự Giải, thể chất cấp A, tinh thần cấp A” Cự Giải cười cười, đúng là nếu lấy thân phận thú nhân, cơ thể của cậu so ra có chút nhỏ yếu. Nhưng vốn Bản thú nhân không thể dựa vào bề ngoài mà phán đoán như các giống loài khác, vì vậy, dưới sự kinh ngạc của bao người. Cự Giải trong ánh hào quang mà đến nơi chờ đợi thông báo. … “Xử Nữ, thể chất cấp S, tinh thần cấp A”

Xử Nữ cười cười tạm biệt nhân viên trợ giúp lắp đặt thiết bị. Người nọ vốn là giống cái được theo đuổi, đi đến đâu cũng được hoan nghênh, bản thân luôn kiêu ngạo vì điều đó. Nay nhìn đến Thú nhân có thể đẹp hơn bất kì giống cái nào. Cậu ta chính là biết được ‘vừa ghét vừa yêu’ nghĩa là như thế nào. … “Thiên Yết, thể chất cấp A, tinh thần cấp S” Bảng kết quả của Thiên Yết vừa được nêu lên, chính là toàn bộ những người có mặt phải kinh ngạc. Từ cổ chí kim, thú nhân vốn không có ai có năng lực Tinh thần cao hơn thể chất, có cũng chí có giống cái. Thế nhưng Thể chất và Tinh thần cao nhất của giống cái có thể đạt được là B và A. Thiên Yết hiểu rõ và biết rõ ràng việc này. Thế nhưng tinh thần áp chế của hắn đã cực hạn thấp nhất rồi. Chẳng bởi chủng tộc của Thiên Yết vốn sở hữu ưu điểm về Tinh thần cường đại, chứ hắn đâu có muốn nổi chội gì. … Mọi người mỗi người được phân vào một khu riêng để kiểm tra, rất nhanh đã xong bài thi cuối cùng này. Vì số báo danh của họ khá gần sát những người cuối cùng nên khi gặp lại thời điểm này đã đến giờ ăn trưa. “Căn tin toàn dịch dinh dưỡng cho mà xem” Song Tử mở miệng càu nhàu. “Đành chịu thôi, chúng ta không có chuẩn bị thức ăn từ trước” Kim Ngưu nhún vai nói. “Có kết quả rồi” Thiên Yết luôn theo dõi bảng kết quả trên diễn đàn của trường, hắn biết chắc chắn bản thân sẽ nằm ở đầu mà chuẩn xác nhìn ra kết quả. “Chúng ta đều đạt điểm A+ được đặt cách nhảy lớp, từ năm nhất khối F đến năm hai khối A” Thiên Yết tiếp lời bản thân nói. “Oa, nghe nói khối A sẽ nổi tiếng được nhiều giống cái hâm mộ lắm nha” Cự Giải nghe đến kết quả, điều đầu tiên cậu nghĩ đến chính là được chào đón nồng nhiệt. “Cũng chẳng biết cậu có thật là Thú nhân không nữa, suốt người chỉ muốn được giống cái săn đón” Xử Nữ cốc nhẹ vào trán Cự Giải, cậu cười nhẹ nói. “Hihi, lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác đấy đó. Trước đây giống cái đều bị các cậu thu hút hết trơn. Giờ có thân phận Thú nhân, tớ không tin không có giống cái nào thích tớ!” Cự Giải mạnh mẽ lên án mấy người bạn thân cao hơn mình từ nửa đến một cái đầu. Đặc biệt là Bạch Dương, Thú nhân có chiều cao tiêu chuẩn là 1m8, cậu là Bán thú nhân mà cao đến 1m84 như vậy để làm cái gì a? Không phục, thật bất công, người so với người đúng là làm cậu ghen tị chết mà.

Đọc Chương 22: Song Ngư (4)

Thiên Bình-không thể chống đối

Tình hình là mọi người đang cố gắng bắt sóng qua những chiếc điện thoại của họ để có thể cầu cứu đến bất kì ai nhưng tất cả hầu như vô vọng, giữa chốn rừng sâu ngút ngàn này làm sao mà cột truyền sóng tồn tại ? Đã được hai ngày rưỡi trôi qua nhưng thông qua cái radio cũ kĩ của Bảo Bình không hề đưa tin nào về vụ tai nạn của chúng tôi…Thật tồi tệ với cả lớp nhưng lại là một cơ hội vô cùng tốt của tôi, tôi đang cật lực để tìm ra cách thủ tiêu ả Bạch Dương kia cùng với Cự Giải bé nhỏ (nếu có thể ). Tuy nhiên tôi nghĩ…không là tôi hiểu, từ đây nếu không có lá chắn dự phòng thì không thể dự trước được những nghi ngờ của Thiên Yết có giết chết tôi hay không, cô ta so với Bảo Bình không sắc bén bằng nhưng là không thể coi thường. Vì thế người mà tôi sắp cho lọt tròng chính là Thiên Bình và Ma Kết, một Thiên Bình khéo léo nhưng hay do dự trước mọi thứ đối với tôi khá dễ điều khiển.. . . . .

-Này Nhân Mã, cậu thôi chạy loanh quanh và lại đây phụ tớ được ko ?-Bình nhi cực kì không vui khi cô bé Mã ăn không ngồi rồi này chỉ biết leo trèo mấy cái cây và cố để không ngã khỏi nó thôi trong khi chính mình thì đang hì hà hì hục nấu bữa tối cho cả bọn. Thiên Bình suốt từ hôm gặp tai nạn đến giờ đều rất lo lắng cho tất cả mọi người, đặc biệt là thân thể cô không hề nghỉ ngơi và bốc ra một thứ mùi không hề khả ái tẹo nào. Xử Nữ không ưa thích tình trạng hiện giờ của Bình nhi nên đã biến mất tăm cùng Cự Giải và Ma Kết từ lâu để tôi cùng Nhân Mã ở lại và tôi đã cố khuyên cô ấy nên đi tắm nhưng cô ta chẳng bỏ vào tai lời nào cả. -Ô kê Ô kê, ấy đang nấu canh đúng không ? Tớ có mấy trái táo nè bỏ vào đun luôn đi !! *tõm tõm* -Ê khoan khoan…ĐỪNGGGGG !! Mã vui vẻ chạy đến tươi rói cười nói không để Thiên Bình kịp phản ứng đã tiện tay quăng mấy trái táo hái được vào nồi canh trước con mắt kinh hãi của tôi. Trời ạ tối nay mong là Tào Tháo đại tướng ông đừng có rượt tụi tui là được rồi (-_-lll). Ặc coi Bình nhi có lẽ tức đến nghẹn cả họng rồi, hai cái tai đều đỏ hết lên… -Cái tên tiểu hài tử này ! Sao cậu có thể tuỳ tiện đến mức này chứ ?!-tay Thiên Bình nắm thành quyền chưởng Nhân Mã một cái tựa hồ có thể khiến cô bé văng cả máu mũi *BỐP* Cô nàng đau đến mức choáng váng, nhìn Bình Nhi với đôi mắt uỷ khuất khiến người ngoài cuộc như tôi phải thấy đáng thương.

-Người ta chỉ làm theo lời cậu nói thôi mà~ Sao lại nặng tay vậy ? Táo tốt cho sức khoẻ một người có gầy như giá đỗ giống cậu đó Nhân Mã ai oán kêu lên trong khi Thiên Bình máu đã lên đến 100°C. Ai gầy như giá đỗ chứ ? Có cậu còn gầy hơn tớ kìa, cái đồ vô tâm nhìn chẳng biết con gái nhà người ta đang giảm cân hay sao ? Nghĩ vậy tiểu Bình nhi bước đến tặng thêm một cái cốc đầu cho Mã tội nghiệp của chúng ta. -Hơ Thiên Bình ? Mấy ngày rồi chưa tắm à ? Cậu…có một cái mùi…*BỐP*!!!Ááááá đauuu !! -Chuyện…chuyện đó không cần cậu quản !! Tui tự biết lo cho bản thân mình !!-với giọng trầm Bình nhi cảnh cáo nàng ngây thơ xong một mạch bước đi không thèm nói gì nữa…Nhân Mã nghĩ thầm trong đầu, lạ thật cậu ấy giận rồi à ?…. . . . Tôi mò theo Thiên Bình đến một con suối gần đó, quả đúng như tôi đoán Thiên Bình chỉ có mỗi tiểu Mã khích thì mới chịu đi tắm mà thôi. Vốn định theo để dỗ dành thì tôi lại chợt loé lên một ý tưởng, thời cơ bẫy Thiên Bình đã đến, không phải bây giờ thì không còn lúc nào nữa…Nghĩ vậy tôi không ngần ngại bước đến gần cô nàng đang trút bỏ từng mảnh vải trên bo đì của mình… -Cán Cân ah, cô còn giận à ?-*Cán Cân là biệt danh của kẻ thích sự công tâm như Bình Nhi * -Oái tiểu Ngư, sao cậu lại ở đây ? Trời…trời ơi đúng lúc tớ đang…-tiểu Bình nhi bị bắt gặp khoảnh khắc xấu hổ liền thẹn thùng, lúng túng gập sát người xuống mặt nước suối nông cạn. Buahahaha rất tiếc cô có cái gì thì tôi cũng đã thấy hết rồi Cán Cân ui :v Vì tình huống không được tự nhiên nên cô nàng mau chóng giải quyết xong mọi thứ và đôi lúc tránh ánh nhìn của tôi khi tôi cùng cô ta bắt đầu cuộc trò chuyện… -Thiên Bình, cậu và Nhân Mã trông đẹp đôi thật !-tôi mỉm cười nhìn Bình nhi khi nhắc đến chuyện này. -H…Hả ? Gì zậy má, khi không lại nói chuyện kì cục vậy nè ?!!-một tia bối rối xẹt ngang qua ánh mắt Thiên Bình nhưng kịp biến mất vì sự trấn tĩnh của cô ấy. Nói thật nhìn sơ qua hai người họ chỉ có mấy đứa dốt đặc mới không nhận ra, tym hường bắn đầy mặt ấy.

-Vậy là…cậu ghét tiểu Mã sao ? Tớ thấy cậu lúc nào cũng tỏ ra khó chịu với cậu ấy. Số lần Bình nhi nhíu mày nhìn Nhân Mã là vô số kể, trong bất kì hành động nào của Mã cũng đều bị Thiên Bình lên tiếng la mắng giáo huấn. Khi nghe tôi hỏi vậy, tiểu Bình nhi im lặng nở mộ nụ cười dịu dàng, đôi mắt ôn nhu lắc đầu phủ nhận. Đây lần đầu tiên tôi bắt gặp vẻ mặt xa lạ này của cô ấy, nhưng lại là quen thuộc vô cùng, bởi mỗi khi hướng Xử Nữ tôi đều rõ rằng nét mặt của mình cũng không khác là bao, nét mặt của kẻ si tình. -Nhân Mã hẳn là quan trọng với cậu lắm nhỉ ? Haizz sẽ thật tệ nếu cậu ta bị rơi vào tầm ngắm của hung thủ đang ở ngay đây đấy!-tôi thở dài lắc đầu, nắm lấy bàn tay của Bình nhi cười nói cho đến lúc sắc mặt cô ta thay đổi, từ ửng đỏ trở nên tái nhợt kéo theo làn gió lạnh lẽo lướt qua… -Ý cậu…là gì ? Tại sao lại trở thành tầm ngắm của hung thủ ? Mà ở ngay đây là…?!! Thiên Bình thật hiểu chuyện, rất biết cách nắm ngay trọng tâm của câu nói, tốt lắm, đõ mắc công phải trình bày kể lể này kia nọ. Trông cô nàng tuy ra vẻ cứng rắn nhưng tôi biết-cô ta đang mất bình tĩnh, bàn tay cô ta đang run rẩy vùng vằng muốn thoát khỏi những ngón tay bấu chặt của tôi nhưng sự thật là không thể. Tôi cười. Và qua hành động này hẳn là Thiên Bình đã hiểu hung thủ chính là tôi, cô ta khẽ bảo: -Nếu cô muốn đụng đến Nhân Mã thì tôi sẽ không tha cho cô đâu Song Ngư !!-quào gan to ghê, cô làm gì thì cũng chẳng sao cả người ta cần là cô kia mà. -Bớt lại đi hahaha, tôi sẽ chẳng ăn thịt hai người đâu, nhưng tôi sẽ không đảm bảo an toàn cho Nhân Mã ngây ngô kia nếu cô không làm theo lời tôi. Tôi ghì chặt cô nàng xuống đất, dùng đôi mắt sắc đá đe doạ Thiên Bình. Phải nói chiêu thức dùng người đối phương yêu thương để gây áp lực cho hắn là loại tuy cũ nhưng công hiệu vô cùng. Trông nó thậ sự có tác dụng với Bình nhi rồi, cô ta đang khủng hoảng, đang bối rối và do dự làm tôi hưng phấn không thôi. Nhưng tệ thật, tôi nghe tiếng xào xạc đang tiến đến và một giọng nói vang lên không hề trông đợi. -Thiên Bình ƠI~Song Ngư Ơi~, hai bồ bay đi đâu cả rồi ? “Nhân Mã, cậu ấy…”-Hai mắt Bình nhi như bắt lấy đươc một tia hi vọng, cô ta tính chồm dậy và hét lên…SUỴT

*xào xạc* *xào xạc* -Cô…không muốn Nhân Mã phải chịu thương tổn chứ ? Đừng coi thường khả năng của tôi…-Tôi nhíu máy trừng Thiên Bình, nhắc nhở cô ta rồi sẵn dập tắt tia hi vọng cuối cùng ấy, muốn thoát à ? Không có dễ như vậy đâu.

Tôi đỡ Thiên Bình đứng lên, khôi phục gương mặt thiên thần và kéo tay cô ta đi gặp Nhân Mã đang vò đầu bứt tai tìm chúng tôi. Khi chúng ta thấy nhau, tôi trộm liếc Bình nhi, có vẻ cô nàng cũng ngoan ngoãn gớm, vẻ mặt cũng đôi chút bình thường lại rồi. Chúng tôi cùng đi về để chuẩn bị cho bữa tối chào đón tụi Xử Nữ, Cự Giải và Ma Kết trở về…. . . .

…Đêm đó Bạch Dương hoá thân thanh một ngọn đuốc sống, như nhảy múa dưới bầu trời sao với ánh sáng rực rõ phản chiếu rõ trên đôi mắt kinh hãi của mọi người…

End chương 22

Đọc Chương 4 : Hàn Thiên Bình

Chiếc xe ô tô màu đen kia phải đạp phanh gấp dừng lại nhanh, người con trai tóc xanh dương đang đọc kịch bản thì bị phanh gấp như vậy làm cho giật mình. Anh ta lên tiếng chửi – bác lý, bác làm cái quái gì vậy sao phải phanh gấp như thế. HẢ

anh ta nhấn mạnh chữ cuối, khiến người đàn ông trung niên phía trước run sợ – thưa cậu chủ, có một cậu nhóc chặn xe chúng ta lại ạ

ông lý gọng kính nể – có một thằng nhóc chặn đường, bộ ông không không biết mình phải cần làm gì sao cậu thanh niên này đặt sấp giấy xuống, giọng bực tức thêm Ông lý trước mặt kia run sợ hãi, giọng nói có vẻ gấp rút – vâng cậu chủ, tôi biết rồi tôi đi làm ngay đây ạ

Nói xong ông lý bước xuống xe, tiến về phía trước cậu nhó đó. Kim ngưu thấy người đàn ông mặc đồ vet đen đi tới, cậu cụp hai tay xuống, đi tới phía đàn ông kia – xin lỗi chú, cháu đã chặn xe chú lại cậu cúi rập người xuống xin lỗi người đàn ông trước mặt vì sự vô phép của mình Ông lý thấy cậu con trai này lễ phép, cũng không muốn nói gì nặng lời cả – cháu chặn xe của ta lại là có ý gì vậy ? – dạ cũng không có ý gì đâu, chỉ là … kim ngưu lấy hết sức ra nói – cháu muốn nhờ chú đưa cháu đến công ty đào tạo ngôi sao ạ – công ty đào tạo ngôi sao ư, cháu muốn đến đấy làm gì ? – xin việc ạ kim ngưu trả lời thẳn thắn– haha ông cười rộ lên – cháu nhỏ tuổi như thế này ai mà cho cháu làm việc được. Cháu cứ đùa à

Cậu phồng hai má, chu mỏ lên, tức giận nói – cháu đây 16 tuổi, có thể làm việc – cháu cứ đùa ta hoài, thôi ta còn có việc phải đi dây, cháu bé nên về nhà đi ông lý quay mình lại rời đi bưới lại gần phía ôtô kia. Kim ngưu bực tức khi nghe đến hai chữ” cậubé “. Đừng có xem thường cậu đây chứ, tuy cậu đây chiều cao không bằng người ta thì ít nhất cậu làm việc giỏi hơn nhiều. Đừng nhìn bề ngoài mà phán đoán ta đây Kim ngưu chạy tới ôm lấy chân phải bác lý không cho ông ấy bước đi. Nhìn vậy sức cậu khoẻ nhỉ, đúng là trâu có khác. Phía ông chú kia có vẻ khó khăn. Ông ấy rất đang phải sợ cậu chủ ha, vì đã muộn giờ gặp lão gia rồi, vì ông phải mắc cái cục nợ này đây nè – cháu làm cái gì vậy, mau bỏ chân ta ra – cháu không cho chú đi, trừ phi chú phải trở cháu đi. Không cháu cắm rễ ở đây luôn kim ngưu ôm chặt lấy chân ông chú hơn nữa Và giờ đây ông bác đang thật kinh hoảng khi nhìn về phía xe ôtô đắy mùi sát khí kia. Người con trai phía trong đang thật sự bốc hoả. Tại sao ông ta có thể làm việc chậm chạp như vậy chứ. Anh ta lấy kính đen ra đeo, bước xuống lại gần phía hai con người đang giằng co kia – ông làm cái gì mà chậm chạp thế hả. Ông rồi hả anh ta lên tiếng chửi vã. Kim ngưu, cậu nghe thấy những câu nói này thật là thiếu lễ phép liền đứng dậy, buông chân ông lý ra tiến tới phía anh ta mà phản bác lại – anh là ai, sao có thể ăn nói với người lớn như vậy – tôi mới nên hỏi nhóc là ai mà dám cả gan mà chặn đầu xe tôi lại đấy

– tôi, lâm kim ngưu dám chặn xe anh lại đấy. Anh là ai mà dám vô lễ phép với người lớn như vậy Ông lý thấy kinh ngạc khi kim ngưu dám ăn nói hàm hồ với cậu chủ của mình như vậy. Cậu nhóc này thật sự không thích sống nữa ư. Ông ta kéo người kim ngưu lại phía sau, giọng kính nể với cậu chủ của mình – xin lỗi cậu chủ, tôi làm việc không tốt, xin cậu tha cho cậu nhóc này. Nó nhỏ tuổi không biết gì hết, mong cậu lượng thứ mà tha cho Kim ngưu lại nghe thêm một câu” nónhỏtuổikhôngbiếtgìhết ” tức giận nói lên – ta 16 tuổi rồi nha, đừng nhìn thân hình ta mà đoán ta như vậy chứ. kim ngưu, đi tới, chỉ tay vào thẳng vào mặt anh ta mà nói – Mà anh là ai sao chú có thể kính nể anh ta vậy chứNgười con trai ấy nghe cậu nói thế bắt tay cậu lại – hàn thiên bình, nghe danh chưa ? Anh ta tên là hàn thiên bình thì là ai chứ. Cậu đây cóc thèm quan tâm trả lời phủ phàng – chưa nghe Anh ta nghe vậy liền giật mình – chẳng lẽ cậu vừa mới đến đây ? – đúng. Mà anh bỏ tay tôi ra làm cái gì mà cứ bọp bọp hoài vậy kim ngưu đang khó chịu với thiên bình, anh ta từ lúc nắm lấy tay cậu thì cứ bọp hoài kiến cậu thật khó chịu không thôi Còn về phía thiên bình thì, từ lúc bắt lấy tay cậu lòng bàn tay cậu thật là mền sờ vào rất thích thú nên cứ cầm bọp hoài không chịu buông – cứ để thế đi. Mà sao cậu lại chặn xe tôi lại – thì tôi muốn nhờ anh đưa tôi đến công ty đào tạo ngôi sao – đến đấy làm gì ?

– đương nhiên là kiếm việc làm rồi – vậy sao cậu không làm quản lý cho tôi, tôi đang kiếm người – vậy tiền lương có cao không, tôi còn phải lo việc đi học nữa – cái đó còn tuỳ ở cậu có làm việc tốt hay không – rất tốt là đằng khác á nha~ – vậy thì cứ như vậy đi. Cậu làm trước cho tôi 3 tháng, thấy tốt tôi sẽ cho cậu làm – oke – lên xe đi. Tôi còn chỗ muốn đi chạp hồi chúng ta về công ty bàn việc tiếp và tôi cũng có sẵn công việc cho cậu làm đây Thiên bình nuối tiếc bỏ tay cậu ra. Kim ngưu thấy anh ta phải cự tuyệt lắm mới bỏ tay mình ra thật là ớn lạnh với thiên bình mà – ừ nói xong cậu nhanh nhẹn bước lên xe theo sau đó là hai người Ngồi ngay ngắn đây xe. Thiên bình nói ông lý có thể đi tiếp xong xoay qua nắm chặt tay kim ngưu. Kim ngưu tay bị thiên Bình nắm chặt còn bọp bọp nữa, không rút ra được liền lên tiếng chửi – anh làm cái gì vậy, mau bỏ tay tôi ra – vì nó mềm mềm, rất giống với chân đệm của mèo nên tôi rất thích tay của cậu – có thích hay không tôi cũng không quan tâm, mặc kệ, anh bỏ tay tôi ra ngay – không bỏ – có bỏ không ? – không – bỏ ra – không Thế là trận chiến tranh dành một cái bàn tay đã bắt đầu và kết thúc khi đến dinh thự của nhà họ hàn. Tôi thấy thật là tội nghiệp cho ông lý ngồi gánh nạn mà nghe, nhìn hai con người kia vật lộn với nhau xuốt một quãng đường dài. Hết chương 4

Đọc Chương 4: Thần May Mắn

Cành lá rậm rạp che khuất tầm mắt, không cẩn thận sẽ bị va quẹt ngay. Đó là lý do Sagit tự in dấu trên má trái mình một vết cào rướm máu. Cô ôm chặt hai má mình lại, mắt to mắt nhỏ tiếp tục lùng theo dấu bột tiên của Erin rải trong không khí. Erin thoăn thoắt như chim sẻ, quên mất là mình đang chỉ đường cho hai cô nàng Human thay vì những cô tiên thợ nhỏ nhắn biết bay. Nàng ta hết nhảy từ bụi này đến bụi khác, nhanh nhẹn như đang đuổi một chú chuồn chuồn kim. May mắn cho Leo và Sagit, cuối cùng họ cũng ra khỏi khu rừng sau khi băng qua một nhóm cây bụi đầy gai. “Hãy nói là cô đang bị ma đuổi đi,” Leo thở hồng hộc, quệt đi mấy vết máu rướm trên da thịt, “chứ chỉ đường kiểu này chắc người ta chết vì mất máu mất.” “Là do hai người chậm chạp ấy chứ!” Erin chống tay bên hông, hơi dỗi vì tự ái. Sagit cũng định nói gì đó, nhưng mệt quá nên thôi. Cô đưa mắt nhìn quanh. Cạnh khu rừng là một bãi đất trống đầy cát và cây bụi. Mỗi một đợt gió thổi qua làm cát bay tá lả, có khi cuộn thành một vòi rồng con rồi tan ra trong phút chốc. Cô tưởng tượng có ai ăn mặc sặc sỡ sau khi đi xuyên qua bãi đất này thì bộ quần áo kia sẽ bị nhuộm thành một tông vàng mà cả dân sa mạc thứ thiệt cũng chẳng thể có được bộ dạng kỳ quái đó hơn nữa. “Cung điện, ở hướng này!” Erin nói, cô ta chỉ xuyên bãi đất cát, về phía có ngọn tháp cao xa xa chỉa đỉnh nhọn lên bầu trời. “Ngọn tháp đó á?” Sagit nheo mắt, “Trông có vẻ gần.” “Chỉ cách đây một con suối và một khoảnh cỏ thôi.” “Sao cô biết rành thế?” Leo hỏi, “Từng vào cung điện bao giờ à?” “Cung điện thì chưa bao giờ vào, nhưng thành phố thì vào rồi!” Erin đáp ngay, vẻ tự hào lắm. “Thành phố là nơi độc nhất vô nhị đấy! Rất vui, rất tuyệt vời!” “Bộ Tiên giới không có quy định cho cô à?” Sagit hỏi. Cô bắt đầu nghi ngờ Erin không phải tiên thợ, bởi Tiên tộc có khá nhiều nguyên tắc mà một trong số đó là phải làm việc chăm chỉ và không bao giờ được ra khỏi khu vực nhất định. Erin ngập ngừng, cô ta hơi ngại ngùng một chút, “Ừm… có. Nhưng tôi không thích!” Cô ta tỏ thái độ như không thích ai bàn tới vấn đề này, “Tôi không phải kẻ nổi loạn, nhưng cũng không phải kẻ thích làm theo nguyên tắc. Cô cứ biết vậy đi!” Dứt lời, Erin tung cánh bay vọt lên trước. “Hai cô muốn tới cung điện thì đi nhanh lên, đừng có nhiều lời!” Cô dợm bay ngang qua bãi đất cát, vừa lúc gió ào đến, bụi tung mù mịt. “Ý cô là tụi tôi phải đi qua chỗ đó á?” Leo nhăn mặt, “Còn đường nào khác không?” “Còn, nếu cô muốn quay trở lại rừng.” Erin đáp gọn, rồi cắm đầu bay xuyên làn bụi mờ. Sagit ngơ ngác, nhưng đủ chín chắn trở lại, cô nắm lấy khuỷu tay Leo kéo lên trước. “Chúng ta đi nào!” Cô nắm lấy cái cặp vải đưa lên mặt, nhoài người ra trước, từng bước trở nên nặng nề vì chân bị lún sâu xuống nền cát. Như chỉ chờ có dịp đó, cát bụi tung tóe, phủ đầy không gian như làn sương mờ buổi sáng sớm. “Cậu…” Leo nói gì đó nhưng bị tiếng gió che lấp mất. Đồng loạt, cát ào tới, cô ngậm chặt miệng lại để không phải nếm mùi vị của chúng. Cô tưởng mình đang di chuyển trong ma trận nào đó, cả khi quơ tay ra trước để mò đường còn chẳng thể thấy rõ bàn tay năm ngón. Leo nhắm nghiền mắt, thầm mong cho chuyến đi chóng kết thúc. “May mắn làm sao, hai vị khách của chúng ta vẫn sống sót!” Erin nói to. Cô ta đang đậu lên một nhánh cây thấp, tay phủi bụi trên tà váy bạc hà. Leo hậm hực, không thèm nhìn lại bãi đất cát. Cát bụi bâu lấy cô từ trên đầu xuống tận gót chân. Cô đưa tay lau lấy mặt khiến nó lem luốc như cô vừa bước ra khỏi một trận động đất kinh hoàng. “Hai cô quả là yếu ớt mà,” Erin bĩu môi, “Đây là nơi hoàng tộc Alig tập luyện, nghĩ xem họ đã phải lăn lộn ở đây suốt mấy ngày trời đấy. Còn hai người chỉ việc băng qua thôi cũng kêu ca này nọ.” “Đây… đây là nơi tập luyện của họ sao?” Sagit mở to mắt, hào hứng. Nếu theo lời Erin thì đây hẳn là nơi Sư Tử đã luyện tập ngày đêm để có mặt trong đội quân của Đại Xử. Cô thấy mình mẩy mình râm ran, hứng khởi lạ lùng. Trong cô bỗng có một động lực bùng nổ mạnh mẽ, một niềm thích thú khám phá miền đất kỳ diệu này. Erin gật đầu, đồng thời thở dài một tiếng, “Đúng là khách du lịch!” Cô ta tung cánh, ra hiệu Leo và Sagit đi tiếp. Cô thầm nghĩ chắc phải là cực hình nếu mình phải giải thích thêm gì nữa, và thầm hài lòng vì mình là một tiên thợ cần mẫn chứ không phải là một hướng dẫn viên. Qua khỏi cánh đồng cỏ xanh rờn, đập vào mắt họ là bức tường thành cao ngất màu xám trắng như tro. Trên thành có nhiều tốp lính canh mặc giáp bạc lộ ra đôi cánh thiên thần nổi bật. Con đường đá thông vào cổng thành có nhiều chuyến xe hàng ngược xuôi, đủ mặt các loại sinh vật kỳ quái của cả hai thế giới. Erin dẫn Sagit và Leo chen chân vào dòng người, ra hiệu các cô không được có hành động khiếm nhã như nhìn chằm chằm vào các đánh xe, xà ích hay chạm vào bất kỳ ai. Dù vậy, hai vị khách của chúng ta không thể vâng lời. Trên suốt chuyến đi, Sagit và Leo liên tục há hốc mồm vì ngạc nhiên. Qua khỏi cổng thành, phố thị Alig hiện ra muôn màu muôn vẻ như trong một giấc mơ viễn tưởng tuyệt vời. Sagit tự tay tát vào má mình một cái đau điếng. Không phải mơ, cô thở phào nhẹ nhõm. Vừa lúc, Leo ré lên. “Ngậm mồm lại đi! Mặt cô trông rất đần thối, có biết không?” Erin bặm môi chỉ trỏ, hùng hổ lượn trước mặt Leo. “Sao cô dám ngắt tai tôi?” Leo giận dữ vơ bộp lấy Erin, nhưng cô ta né được. “Đừng bạo lực với tôi!” Erin quát tháo, “Và lấy cái thứ này ra khỏi áo đi!” Cô ta chỉ vào quả bóng Leo độn dưới bụng. “Tại sao tôi phải làm thế?”

“Đừng làm mọi người chú ý chứ! Bộ dạng của hai cô đã khác người lắm rồi!” Erin nói như gầm lên, cô chỉ về phía bọn người ven đường đang dừng tay, nhìn chằm chằm vào họ. Leo cáu mặt, buộc phải lấy quả bóng ra khỏi áo và ôm khư khư nó trước ngực. “Tại sao cô còn ở đây? Chẳng phải cô hứa với bọn này là chỉ đường đến cung điện thôi sao? Sao còn bám lấy bọn tôi cơ chứ? Thật là phiền phức mà!” Erin khoanh tay trước ngực, “Tôi không có rãnh rỗi. Chỉ vì có dịp đến đây nên tôi tận hưởng thôi!” “Vậy thì đi chỗ khác đi!” Leo bẳn gắt. Đúng lúc, có ai đó hích vai Leo một cái đau điếng. Cô định bụng rủa cho hắn một tràn dài, vừa ngoảnh mặt lên đã thấy đám đông xô bồ dồn về một ngã tư. “Có chuyện gì thế?” Sagit hỏi. Cả ba không ai nói ai, cũng vội vã ùa đến. “Leo, Leo đâu rồi?” Sagit ngơ ngác, cô vừa nhận ra mình vừa lạc mất cô ấy trong hỗn loạn. Kia rồi, Sagit như reo lên. Leo đang ở cạnh một gã yêu tinh có mái tóc bờm xờm, phía sau đẩy tới, và cô ấy bị ngạt trong đống tóc tai của gã đến nỗi ho sặc sụa. Erin từ trên cao bay sà xuống bằng tầm mắt và đậu lên vai của Sagit. “Phù,” cô ta dựa hẳn người vào vành tai cô, “Đông đúc như hồi lễ đăng quang của nữ hoàng Nhân Mã.” Erin còn kêu ca vài câu nữa nhưng Sagit không nghe thấy. Đám đông reo hò tới tấp, túm tụm thành một vòng tròn. Mất một lúc lâu, cô mới có được vị trí đủ tốt để nhìn thấy việc gì đang xảy ra. Bên trong có một gã to cao mặt mày như được dậm hàng lớp phấn, đôi môi mỏng lét đậm màu tro than. Mỗi lần gã mở miệng, có thứ gì đó trắng sáng trồi lên sau môi gã mà Sagit nhìn mãi mới nhận ra đó là răng nanh. Sagit giật bắn người, cô chợt nhớ tới hình ảnh của Edward trong Chạng vạng, sau đó xua nó đi vì quá vớ vẩn. Alig làm gì có ma cà rồng! Cô tự nhủ mình, có lẽ gã này có đọc Chạng vạng cũng nên, rồi thần tượng một cách điên cuồng. “Nếu tôi đoán được trong túi anh có gì, thì chúng sẽ là của tôi, có được không?” Đó là giọng nói của gã trai đứng đối diện chàng Edward. Đôi mắt gã như dán vào hai bên túi của chiếc áo choàng bằng vải muslin xanh rêu của chàng ta. Rồi ánh mắt gã bắt đầu nâng lên và dừng lại ở hai con ngươi màu đỏ của Edward. Lúc này, Sagit nghĩ có lẽ chàng Edward này là ma cà rồng thật cũng nên. Chàng Edward bỗng dợm bước quay đi và biến mất sau lớp người vây quanh, nhưng gã trai đã lên tiếng chặn bước. “Anh chắc chắn có những thứ đáng để cá cược, anh không thử sao?” Chàng Edward dừng bước ngay, chàng quay người đối diện gã. “Đổi lại, tôi có gì?” Chàng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng đúng kiểu ma cà rồng. “Anh muốn gì cũng được,” Gã trai háo thắng nói, gã hất lọn tóc đỏ nhạt sang một bên và cười, “kể cả mạng tôi.” Chàng Edward bỗng phá lên cười, “Được thôi!” Sagit bỗng cảm thấy lạnh gáy. Cô lướt mắt quanh đám người hiếu kỳ, ai cũng mang bộ mặt lo lắng và thương xót cho gã trai ngạo mạn kia, không, phải là cho chàng Edward của chúng ta. Gã trai đứng ngoẹo hẳn người về một bên, gã đưa tay lên xoa cái cằm đầy chân râu đen thủi. “Tôi đoán túi bên phải của anh có một viên ngọc trai hồng,” Gã lên tiếng, mắt như nhìn xuyên qua lớp vải dày đậm màu. “Quà của bờ biển phía Đông, nhỉ?” Chàng Edward bỗng giật nảy người, chàng ta lặng người vài giây rồi lấy ra từ túi phải một viên ngọc trai màu hồng mịn, chàng tung nó về phía gã trai. Gã ngẩng mặt lên trời, cười sằng sặc. Điều này làm Edward cáu tiết, nhưng chàng ta bình tĩnh hơn mức mọi người có thể đoán được. “Thế còn bên trái?” Chàng ta cao giọng, nhìn gã trai qua một bên mắt; chàng đưa tay vào bên trong túi và nắm chặt thứ bên trong vào lòng bàn tay. Gã trai tỏ vẻ tư lự. Vài giây sau, khóe miệng gã nhếch lên, “Một túi bạc.” Gã đáp gọn lỏn. Chàng Edward lúc này hậm hực lắm, chàng ta lấy bạc ra khỏi túi và chọi về phía gã. “Được lắm!” Hàm răng chàng nghiến chặt đến nỗi hai răng nanh cọ vào hàm dưới nghe ken két. Chàng ta đổi tư thế đứng, hơi cúi mặt, ánh mắt trợn ngược và phóng thẳng ra trước. Sagit hồi hộp, cô loáng thoáng nghe thấy nhiều tiếng cười của ai đó xung quanh, điệu thì trêu ngươi, điệu khác lại tỏ vẻ e ngại. “Tôi còn một thứ đáng giá trong người,” Chàng Edward nói, cằm hất lên cao. “Nếu anh đoán được, nó sẽ là của anh; còn ngược lại, tôi sẽ giết anh.” Gã trai không hề nao núng, thái độ đó cho người ta thấy rằng có lẽ gã chưa bao giờ sợ hãi một ai, có khi “sợ hãi” không có trong từ điển của gã cũng nên. Gã bắt đầu cười lên khùn khục. “Dễ thôi mà, túi trong áo khoác của anh có năm viên kim cương đen.” Có giọng cười phát lên, lần này không phải là của gã trai, mà là của Edward. “Anh sai rồi.” Chàng ta nói, hai tay đan vào nhau và chàng bắt đầu bẻ khớp. Tiếng rắc rắc phát ra như làn tử khí mờ ảo mang hơi lạnh lan khắp nơi, khiến mọi người phải rùng mình. “Thế á?” Gã hỏi, “Thế trong đó có gì?”

Một lúc lâu, Leo đã nằm cuộn về một bên, Sagit đặt đầu mình lên hông cô ấy, vô thức nhìn Aries ngồi dựa một bên, tì cằm trên hai tay xếp trên bờ tường. Đôi mắt xanh của anh nhìn về phía lâu đài Alig như mong đợi một điều gì đó không rõ. Sagit nhìn mái tóc đỏ nhạt bết lại của anh, rồi dời mắt xuống những vết sẹo trên mặt và cổ như được khắc sâu với màu mực ánh đồng. Cô cứ nhìn như thế hồi lâu đến khi mơ màng chìm vào giấc ngủ./.

Đọc Chương 4: Vong Tình Thuỷ

“Chủ nhân, thượng thần ngài ấy đã uống Vong Tình Thuỷ, đi nhân gian lịch kiếp rồi.”“Uống rồi à?” Nữ tử ngẩng đầu nhìn lên cành hoa lê trắng muốt, ngón tay thanh bạch xinh đẹp khe khẽ vuốt lên cánh hoa mềm mịn “Uống rồi cũng tốt.”“Chủ nhân, ngươi lỡ buông tay sao?”“Có gì mà không nỡ? Cũng chỉ là một đoạn dây tơ hồng, một tảng đá tam sinh, còn có thể trói buộc bản tiên sao?”“Chủ nhân, ngươi thật sự nghĩ vậy sao?”“Như vậy, mới là tốt nhất, tốt cả cho ta, tốt cả cho y.” Nữ tử nhìn chén Vong Tình Thuỷ vơi đi phân nửa đặt trên mặt ngọc thạch, đưa bàn tay chạm vào chiếc chén, một hơi uống cạn. Chén Vong Tình Thuỷ rơi xuống, vỡ tan. Nữ tử một thân y phục hoa lệ ngã xuống. “Nghiệt duyên, quả là nghiệt duyên mà.” Nguyệt Lão cầm dây tơ hồng, lắc đầu nhìn nữ tử được nam tử mặc hoàng y rực rỡ đỡ lấy, thở dài. “Thị phúc lai thị hoạ, thị hoạ đoá bất quá*. Hai người họ rồi sẽ có ngày trùng phùng thôi.” *Là phúc không phải hoạ, là hoạ tránh không thoát.Sẽ trùng phùng sao? … Đêm lặng như nước… Ánh trăng tròn vành vạnh treo trên nền trời đêm đen tuyền huyền ảo, từng vì tinh tú lấp lánh trong màn đem, tựa như kim tuyến cinh đẹp lấp lánh trên Sông Ngân Hà. Tiếng đàn lúc trầm luac bổng, lúc trong lúc đục, réo rắt ngân vâng khắp chốn. Tiêu Ngọc Bảo Bình ngẩng cao đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh treo trên nền trời nhung đen tuyền, tiếng đàn nhẹ nhàng réo rắt phát ra trong không gian tĩnh lặng. “Tiểu thư, sao vậy?” Thị nữ bên cạnh nhỏ giọng hỏi một câu khi thấy Tiêu Ngọc Bảo Bình vì thất thần mà đánh sai một đoạn nhạc. Tiêu Ngọc Bảo Bình giật mình, bàn tay đang dạo trên dây đàn ngay lập tức ngừng lại.

“Không có gì.” Tiêu Ngọc Bảo Bình phất phất tay, thu lại cây danh cầm, nhẹ nhàng đứng dậy, y phục hoa lệ rũ xuống dưới đất, tạo ra đường cong đẹp đẽ. Mái tóc dài đen mượt mà như thác nước rũ xuống, chạm đến tận gót chân. Từng sợi tóc khe khẽ tung bay, như dải lụa mềm mại uốn lượn. “Tiểu thư?” Người tì nữ nhỏ giọng gọi một tiếng, biểu tình trên mặt càng trở nên mờ mịt. “Đi đi.” Tiêu Ngọc Bảo Bình đứng dậy đi vào bên trong phòng của mình, ngồi trên giường thẫn thờ nhìn chằm chằm tấm bình phong thêu hạc trắng trước mắt. “Là chàng sao?” Là chàng, có phải hay không? Thanh âm nhỏ nhẹ mềm mại như tiếng đàn réo rắt, lại lặng thinh chứa đầy bi ai và tuyệt vọng. Cuối cùng qua bao kiếp luân hồi, hai ta lại gặp mặt. Rõ ràng đã nói vô duyên vô phận, thế nhưng vẫn cứ trùng phùng. Nguyệt lão lại se nhầm dây tơ hồng rồi sao? Như năm đó say rượu, nối nhầm dây tơ hồng của ta với chàng, khiến cho ta mười kiếp vấn vương, chẳng thể quên chàng hay sao? Nửa chén Vong Tình Thuỷ quả nhiên chẳng có thể khiến cho ta quên đi chàng. Dù qua bao kiếp luân hồi, chỉ cần khẽ lướt qua nhau, ta cũng có thể xác nhận người đó chính là chàng. Chỉ là một lần nối sai dây tơ hồng, vậy mà tại sao tình chẳng thể dứt? … Đông Phương Ma Kết phê lên bản tấu chương cuối cùng, cả người mệt mỏi không còn chút sức sống. “Âu Dương thừa tướng, tấu chương ta đã phê xong, ta có thể hồi phủ chưa?” Đông Phương Ma Kết đối với Âu Dương thừa tướng tuổi trẻ tài cao này sinh ra ám ảnh tâm lí cực kỳ mạnh mẽ. Giờ thì y đã hiểu tại sao hoành huynh của y đường đường là Đương kim thánh thượng lại đi sợ hãi một thừa tướng như vậy rồi. Âu Dương Thiên Bình người này là ma quỷ!!! “Đa tạ Lạc Vương gia đã tương trợ.” Âu Dương Thiên Bình mỉm cười hoà nhã nhìn Đông Phương Ma Kết. Đông Phương Ma Kết: “…”

Thừa tướng, đừng nhìn ta mà cười như vậy nữa được không? Ta sợ hãi!! Hoàng huynh!!! Cứu hoàng đệ!! Đông Phương Ma Kết không nói hai lời kéo y phục chạy trối chết. Âu Dương thừa tướng là ma quỷ! Thật đáng sợ!! Đến tận khi rời khỏi hoàng cung, Đông Phương Ma Kết mới thở phào ra một hơi đầy nhẹ nhõm. Âu Dương Thiên Bình lắc đầu cười cười, cũng nhanh chóng hồi phủ. Sau khi tắm rửa, Âu Dương Thiên Bình mệt mỏi ngã xuống giường của bản thân, mới vừa nằm xuống đã chìm sâu vào giấc ngủ say. …Máu đỏ tươi chảy lênh láng…Hắc y nam tử nằm trong lồng ngực một thiếu nữ xinh đẹp, khoé mắt cong cong tràn đầy ý cười, nhưng khoé môi lại không ngừng trào máu đỏ tươi…“Thần Hi… Thần Hi… chàng không được chết! Chàng đã hứa với ta phải bồi ta cả đời mà!” Nữ tử ôm chặt nam tử trong lòng, lẩm nhẩm từng từ bên tai của hắc y nam tử. Nhưng nam tử nằm trong ngực của nàng vẫn mãi yên tĩnh như vậy, hoàn toàn không phản ứng trước lời nàng nói. “Thần Hi, không cần chàng tẩy ma cốt nữa, ta tẩy cốt tiên được không?” Nữ tử đưa tay khe khẽ chạm vào gò má của hắc y nam tử, nhỏ giọng nói “Ta tẩy đi cốt tiên, làm một phàm nhân, ta và chàng cùng xuống nhân giới sống, có được hay không?”“Thần Hi, chàng tỉnh lại đi mà, chỉ cần chàng tỉnh lại, chàng muốn điều gì ta cũng đáp ứng.”Nam tử vẫn lẳng lặng nằm trong lòng của nàng, yên tĩnh mà ngủ, một giấc ngủ kéo dài vô tận. “Thiên Ngọc tiên tử, y đã ngừng thở rồi.” Nguyệt Lão râu tóc bạc phơ đứng bên cạnh, khe khẽ lắc đầu. “Không. Chàng chỉ là đang ngủ thôi… Đúng vậy, chàng chỉ đang ngủ mà thôi…” “Thiên Ngọc tiên tử, đừng tự lừa mình đối người nữa, Thần Hi, y sẽ mãi không thể tỉnh lại đâu.” Nguyệt Lão thở dài một hơi, nhẹ nhàng vuốt chùm râu bạc của bản thân, đặt bên cạnh hai người sợi dây tơ hồng đã đứt đoạn. Tiên tử kia sững người nhìn sợi dây tơ hồng đã đứt đôi, nước mắt lại như không kiềm chế được mà lặng lẽ lăn dài trên gương mặt xinh đẹp.

Nàng vươn tay chạm vào sợi dây tơ hồng, vừa cười vừa khóc…Là tại nàng, tại nàng sống quá ích kỷ…Thiên quy là gì chứ?Thế nhân thoá mạ có là gì chứ?Ai cản được nàng và y ở bên nhau?Tại sao lúc đó nàng không thông suốt được như bây giờ? Lại để y rời khỏi bản thân xa như vậy?Là nàng sống quá ích kỷ, quá tham lam…“Thần Hi… đợi ta…. ta nhất định sẽ tìm được chàng…”… Âu Dương Thiên Bình giật mình tỉnh lại, mồ hôi lăn dài trên trán. Lúc nãy, là gì? Tại sao chỉ là một giấc mộng, lại khiến y khó thở, trái tim đau đớn như bị bóp nghẹt như vậy? Người trong giấc mộng của y là ai? Thiên Ngọc là ai? Mà Thần Hy là ai? “Đại nhân, đã đến lúc vào triều rồi.” Hạ nhân đứng ở bên ngoài gõ cửa, nhỏ giọng bẩm báo. “Ta đã biết, chuẩn bị đi.” Âu Dương Tiên Bình bình thản cất giọng, mái tóc dài đen xoã tung trên giường, che đi đôi mắt không có tiêu cự của y. Đầu y đau như có búa bổ, từng nhát, từng nhát khảm sâu vào trong đầu, đau đến nỗi y muốn ngất đi. Trái tim trong lồng ngực quặn thắt từng cơn đầy đau đớn. Rốt cuộc, là chuyện gì đang xảy ra cơ chứ? … [Hải Dương, 06/05/2023]#Huyết_Nguyệt#.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 4 ‘ Trận Chiến Trước Giờ Học ‘ trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!