Xu Hướng 5/2022 # Đọc Chương 37: Duyên Phận Ý Trời # Top View

Xem 5,247

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 37: Duyên Phận Ý Trời được cập nhật mới nhất ngày 19/05/2022 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 5,247 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • (12 Chòm Sao) Số Phận
  • Kiểu Tóc Thích Hợp Với 12 Chòm Sao
  • Biểu Hiện Của 12 Cung Hoàng Đạo Sau Khi Thất Tình
  • Lừa Vợ Dối Con, 12 Chòm Sao Nam Ai Có Tố Chất Ngoại Tình Cao Nhất?
  • “lật Tẩy” Những Tật Xấu Của 12 Chòm Sao Khi Yêu Thầm Ai Đó
  • Phong phủ.

    Ánh nắng chiều dần dần mỏng manh, màn đêm cũng bắt đầu chậm rãi buông xuống muôn nơi.

    Mặt trăng từ từ tỏa ra những tia sáng dịu nhẹ trên cao.

    Bạch Dương vừa mở cửa phòng, liền cảm nhận được không khí khác lạ bên trong.

    – Vì sao nàng không thắp đèn lên ?

    Không ai trả lời.

    Cả căn phòng chìm vào bóng đêm tĩnh mịch.

    Bạch Dương vận dụng cặp mắt sáng như sao, do có nội công xuất chúng nên có thể nhìn rõ trong bóng đêm mà không cần đèn đóm gì cả. Anh chàng bắt đầu nhìn xung quanh.

    Kia rồi !

    Chỉ thấy Song Ngư đang đứng lặng im bên cửa sổ. Dường như nàng ấy mới tắm xong thì phải. Chỉ thấy Ngư nhi mặc mỗi chiếc áo mỏng manh bị thổi tung trong gió, mái tóc ướt đẫm cũng nhẹ nhàng trôi theo làn gió. Gương mặt của nàng như chìm đắm trong ánh sáng mờ ảo của mặt trăng trên cao, nhẹ nhàng mà hư ảo. Đôi mắt long lanh hơi nước nay nhuốm chút ưu thương.

    – Có chuyện gì vậy ? – Bạch Dương ôm lấy eo nàng, nhẹ giọng hỏi.

    – Không có gì, thiếp chỉ đang nghĩ tới một chút sự tình thôi. – Song Ngư điềm đạm trả lời, chẳng qua trong giọng nói cũng đượm một nỗi ​buồn mênh mang.

    – Sự tình gì vậy ? – Bạch Dương cúi đầu thì thầm bên tai nàng, không quên thưởng thức hương thơm ngọt ngào của ai đó.

    – Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. – Song Ngư quay đầu lại, khẽ tựa vào ngực của Bạch Dương, giọng lí nhí – Chàng không phải cường đạo ​đúng không ?

    – Ta chưa từng nói ta là cường đạo bao giờ.

    Tuy rằng trong lòng còn chút nghi hoặc vì sao mà Ngư nhi biết được chân tướng, nhưng Bạch Dương cảm thấy rất rất hạnh phúc khi cuối cùng cô vợ bé nhỏ của chàng đã nhận ra. Dù sao thì Dương tướng quân cũng không muốn có gì lừa gạt giữa hai người. Chuyện, làm gì có ai vui nổi khi vợ mình cứ hiểu lầm như thế chứ ?

    ​Trong khi Dương đại tướng quân đang mừng rỡ trong bụng thì Ngư nhi lại càng đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình.

    ” Quả nhiên chàng không phải ăn cướp. Tất cả là do mình tự coi chàng là cường đạo mà thôi. Thậm chí ngay cả khi chàng đã cực lực phủ nhận, mình vẫn không tin chàng. Có ai ngờ được chàng là đại tướng quân Phong Bạch Dương oai trấn bốn phương cơ chứ ? Thảo nào cả người chàng có nhiều vết thương như vậy ! Chàng là một anh hùng cái thế. Nhờ có chàng mà muôn dân của đất nước Hoàng Đạo mới có thể ăn ngon ngủ yên được. Ôi ! Chàng dùng chính những vết thương đó để đánh đổi lấy sự ổn định của đất nước. …… “

    Càng nhớ tới những vết thương trên người Bạch Dương, Song Ngư càng đau lòng hơn cả.

    – Sao tự dưng lại khóc rồi ? – Bạch Dương đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Ngư nhi, thương tiếc nói – Nước mắt của con gái rất ​quý giá, không thể tùy ý rơi xuống được đâu.

    Thấy thái độ đầy yêu thương của Dương, Ngư nhi xoay người, ôm chặt lấy chàng.

    – Thiếp sợ. Thiếp rất sợ bản thân không phải là người trong lòng của chàng. Thiếp………….

    – Nha đầu ngốc lại nghĩ linh tinh gì thế.! Người trong lòng ta chính là nàng, cũng chỉ có nàng mà thôi ! – Bạch Dương nhìn vào mắt Ngư ​nhi, đôi mắt chan chứa tình yêu, giọng điệu chắc chắn – Là ông trời se duyên đưa nàng đến bên ta. Đó là ý của trời cao đã ban nàng cho ta ! Nàng là của ta ! Cả cuộc đời này nàng đều thuộc về bản thân ta thôi !

    Ý trời !

    Ai bảo rằng đó không phải duyên của hai người cơ chứ ?

    Nếu không do phải do ý trời đưa lối chỉ đường, Ngư nhi làm sao đột nhiên xuất hiện tại hỉ phòng được chứ ? Sớm không sớm, muộn không muộn, lại ngay vào giờ phút đó.

    Chỉ có thể nói rằng : ĐÓ CHÍNH LÀ DO ÔNG ĐÃ SE DUYÊN CHO HAI NGƯỜI.

    Nghe câu nói của Bạch Dương, Ngư nhi ngây người, nàng lắp bắp :

    – Nhưng, nhỡ đâu thê tử của chàng không phải là thiếp thì sao ? Thiếp, thiếp chỉ giả sử thôi………. – ” Đừng có nhìn thiếp chằm chằm ​như vậy chứ ? Ngư nhi sợ “.

    – Không có giả sử với nhỡ đâu gì hết ! ​

    Bạch Dương ôm Ngư nhi lên. Cả hai người cũng ngồi xuống chiếc ghế dựa bên cửa sổ.

    – Ta chỉ cần có nàng ! Ta không cần cái tên gọi ” Thê tử ” mà là chính nàng ! Để ta nói cho nàng biết : trước khi gặp được nàng, đối ​với ta, thê tử chẳng qua chỉ là một cái tên để xưng hô, cưới ai cũng được, ta không quan tâm. Ta cưới vợ bởi vì mọi người xung quanh nói nhiều khiến ta cảm thấy phiền phức quá nên muốn mọi người bớt nói đi thôi. Bởi vì,………ta không biết gì về tình yêu giữa nam với nữ. Nhưng,………… – Bạch Dương ôm chặt lấy Ngư nhi. – Từ khi gặp nàng, ta đã hiểu được tình yêu là gì. Nàng chính là người mà ta muốn tìm. Thê tử của ta chỉ có thể là nàng ! Ngoài nàng ra, không ai có tư cách này cả !

    Trước những lời bộc bạch thật lòng của Dương, Ngư nhi như cảm thấy cả người lâng lâng. Niềm hạnh phúc đã bao phủ toàn thân của nàng.

    ” Nàng chính là người mà ta muốn tìm ! Thê tử của ta chỉ có thể là nàng ! Ngoài nàng ra, không ai có tư cách !

    Nàng chính là người mà ta muốn tìm ! Thê tử của ta chỉ có thể là nàng ! Ngoài nàng ra, không ai có tư cách ! ………………?

    Làm sao bây giờ ? Câu nói của chàng luôn quanh quẩn trong đầu của mình. “

    Trái tim Ngư nhi dường như đang đập rất mạnh. Nó đang ngập tràn hạnh phúc. Nhưng,

    – Xin lỗi ! – Ngư nhi nghẹn ngào – Thiếp xin lỗi !

    ” Xin lỗi ! Thiếp xin lỗi ! Là thiếp đã lừa chàng ! Thiếp thực sự xin lỗi ! Thiếp không thể không tiếp tục lừa chàng ! “

    Tách.

    Từng giọt, từng giọt lăn trên má nàng.

    – Sao lại khóc nữa rồi ?

    Bạch Dương nhíu mi.

    ” Lạ thật ! Vì sao ta lại cảm thấy nàng có gì đó không đúng nhỉ ? “

    – Không có gì đâu ! – Ngư nhi vội vàng nói qua chuyện khác – Bởi vì thiếp nghĩ tới những vết thương chàng mang trên người nên đau ​lòng thôi.

    – Ngốc ! Đó chỉ là vết thương cũ thôi, làm gì mà đau lòng đến rơi nước mắt thế chứ ? ​

    Bạch Dương hơi trách cứ. Dù vậy, trong lòng của chàng ta rất ấm áp. Nhìn đôi mắt trong suốt của Ngư nhi, không hiểu sao những chuyện được giấu kín trong lòng nay lại ùa ra. Bạch Dương chậm rãi kể :

    – Ta vốn là một cô nhi. Sau khi bố mẹ của ta mất đi, họ hàng thân thích không ai muốn nhận nuôi ta cả. Chính vì thế, từ khi tám tuổi, ​ta đã phải tự lực cánh sinh, cố gắng làm việc nặng để nuôi sống bản thân. Hồi đó còn nhỏ, tính tình lại bướng nên không khỏi bị ăn đòn, bị bắt nạt. Rồi, ta tòng quân. Trên đường hành quân, nhiều khi suýt bị đói chết, phải liều mạng giành cơm với chó, bị chó cắn cũng phải cắn răng mà chịu. Ta đi lên từ vị trí thấp nhất, chỉ là một tên lính cỏn con. Muốn sống thì phải tiến lên phía trước. Dần dần, những vết thương trên người ngày càng nhiều. Ta, cũng thành đại tướng quân.

    Bạch Dương kể rất nhẹ nhàng, bâng quơ. Nhưng, Song Ngư biết, dưới những câu nói đó là biết bao gian khổ, biết bao mồ hôi và xương máu. Đột nhiên, hình tượng của Bạch Dương trong lòng Ngư nhi trở nên to lớn.

    ” Chàng là người đại anh hùng của Hoàng Đạo ! Là người mà mình luôn sùng bái và ngưỡng mộ. “

    Bất quá, theo một mặt khác,

    ” Chàng là một đứa nhỏ, rất nhỏ, cần được người khác nâng niu và yêu thương. “

    Song Ngư vốn một người mơ mộng vừa thực tế, là người rất yếu đuối nhưng lại mạnh mẽ. Người yêu của Song Ngư chỉ có thể là hai dạng người : một là người kiên quyết, có bản lĩnh, là chỗ dựa vững chắc cho Song Ngư. Hai là người yếu đuối, đánh thức ” tình mẫu tử ” trong người Ngư.

    Chính vì thế, ngay khi Ngư Ngư vừa cảm thấy ngưỡng mộ, sùng bái một người con trai, đồng thời lại cảm thấy trìu mến, muốn chăm sóc cho người đó, nàng đã biết.

    Yêu !

    Đúng vậy ! Nàng đã yêu sâm đậm người con trai trước mắt !

    – Mọi chuyện đã trôi qua rồi ! Hiện giờ, chàng có thiếp ! – Song Ngư cầm tay Bạch Dương, nhẹ giọng cam đoan.

    ” Nếu chàng cần, thiếp sẽ dùng cả cuộc đời này để ở bên chàng, chăm sóc cho chàng. Thiếp sẽ dùng sự ôn nhu khôn cùng của thiếp để lau đi những mệt mỏi và vất vả của chàng. “

    Đôi mắt của Ngư nhi ngập tràn sự ôn nhu và ấm áp. Dường như cả ánh trăng cũng đã trở nên đẹp hơn bao giờ hết. Cả người Song Ngư chìm đắm trong ánh trăng khiến nàng trở nên mềm mại, xinh đẹp tựa như tiên nữ trên trời.

    Bạch Dương đưa tay khẽ chạm vào má nàng, âu yếm nói :

    – Đúng vậy, ta có nàng !

    Hai đôi mắt nhìn nhau chăm chú. Dường như trong mắt họ chỉ còn đối phương mà thôi. Đầu Bạch Dương dần cúi xuống, … cúi xuống …

    ( Tác giả ( cầm loa đứng từ xa hét to ) : Song Ngư, Bạch Dương chú ý ! Không làm cảnh đen tối nơi công cộng !

    Bạch Dương ( cáu tiết ) : KHỐN KIẾP ! ÔNG ĐÂY LÀM CẢNH ĐEN TỐI NƠI CÔNG CỘNG LÚC NÀO ! ĐÂY LÀ NHÀ CỦA ÔNG CƠ MÀ ! MÀY LÀ ĐỨA NÀO MÀ DÁM HO HE XÍ XỚN Ở ĐÂY !

    Tác giả ( ngơ ngác ) : Ơ ! Đúng nhỉ ! He he, xin lỗi ! Rất xin lỗi ! Hai bạn cứ tiếp tục đi ! Mình chào. ( chạy mất dép trước khi Bạch Dương gọi người tới xử lý.) )

    Dưới sự phá rối tưởng chừng như tình cờ của tác giả, Bạch Dương dù muốn tiếp tục hành động lúc trước thì cũng không được. Không khí bị phá hỏng hết rồi còn đâu !

    – Thiếp,.. thiếp – Song Ngư xấu hổ, cúi đầu lí nhí.

    – Sao vậy ? – Bạch Dương lúng túng nói, lòng thầm nghĩ sẽ tìm lúc nào thích hợp xủa lý quách kẻ nghe trộm lại hay phá rối kia cho rồi.

    – Thiếp, thật ra thiếp muốn một nha đầu hầu hạ bên người. Chàng thấy đấy, thị vệ ở đây toàn là nam, nên cũng hơi bất tiện. – Nhờ ​tác giả phá rối mà Ngư nhi đột nhiên nhớ được một việc hết sức quan trọng. Vì thế nàng vội thừa dịp Bạch Dương còn chưa rõ ràng lắm để nói.

    – Để ngày mai ta nhắc Triệu Kha chọn một người đưa tới.

    Bạch Dương còn đâu tâm trí mà nghĩ nhiều về yêu cầu cỏn con đó chứ. Trong đầu anh chàng bây giờ chỉ còn lo lắng xem làm cách nào chạm được vào bờ môi mềm mại của Ngư nhi thôi.

    ” Kệ, nghĩ nhiều làm gì cho mệt đầu ! Hôn thì ta cứ hôn thôi ! “

    – Khoan, khoan đã ! Thiếp còn chưa nói hết mà…

    Bạch Dương mới mặc kệ, ” hôn trước nói sau “. Sau một nụ hôn dài, Cừu ta mới ngừng lại :

    – Nàng nói đi.

    ” Hu hu, hôn như thế này thì nói kiểu gì ? ” Song Ngư cố gắng lấy lại tỉnh táo.

    – Thiếp, hôm nay thiếp nhìn thấy Nhiễm Nhi.

    Có vẻ như câu nói của Ngư cũng hơi có tác dụng. Bạch Dương không tiếp tục chú ý tới đôi môi của nàng nữa mà nhìn vào mắt Ngư :

    – Thì sao ?

    Thật ra Dương cũng biết chuyện của Nhiễm Nhi tới gặp Song Ngư, anh chàng cũng rất bực mình vì thị vệ đã không nghe lệnh của mình khiến vợ yêu bị quấy rầy nên đã phạt nặng thị vệ.

    – Nha đầu…

    Một lần nữa, Bạch Dương nóng tính hoàn toàn không cho Ngư Ngư nói hết câu.

    – Nàng không cần phải để ý, Nhiễm Nhi chỉ là vãn bối của ta. So với việc chú ý mấy việc vặt đó, không bằng…

    – Chàng, chàng – Song Ngư đỏ bừng mặt mày, lắp bắp nói.

    Tiếp đó là,……Một âm thanh của người thứ ba đột nhiên vang lên :

    +++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

    Nhiễm Nhiễm hiên, nơi ở của Nhiễm Nhi.

    Căn phòng tràn ngập mùi thuốc. Trên bàn nhỏ cạnh giường đặt một chén thuốc bằng bạch ngọc.

    – Khụ khụ, Dương, chàng đến rồi sao ? – Phía sau bình phong màu tím, âm thanh nũng nịu vô lực của Nhiễm Nhi vang lên.

    – Vô lễ ! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là thúc thúc. Hơn nữa, hôm nay ta mang thẩm thẩm tới xem cháu đây ! – Bạch Dương ​cố ý nhấn mạnh hai chữ ” thẩm thẩm “.

    – Thiếp không muốn thấy nàng ta, đuổi nàng ta đi đi ! Dương, chàng không cần thiếp sao ? Khụ khụ, khụ khụ…

    – Đừng kích động, Nhiễm Nhi ! Lại ho mạnh hơn bây giờ ! – Bạch Dương khó xử xoay người nói với Ngư Ngư – Sức khỏe của Nhiễm Nhi ​rất kém, có lẽ phải để lần sau rồi.

    ” Sức khỏe kém ? Hừ “

    Song Ngư nhíu mày :

    – Vậy, để thiếp bắt mạch cho !

    – Không cần ! – Nhiễm Nhi hét lên.​

    ” Hừ ! Không cần khám bệnh ? Bao nhiêu người cầu nàng còn chả được kia kìa ? Muốn hay không không phải do nàng ta quyết định. “

    Tất cả mọi người đều biết, từ xưa tới nay, Phượng Song Ngư chỉ khám bệnh theo cảm tính. Nếu nàng không muốn khám, có cho vàng cũng nhất quyết không khám. Ngược lại, nếu Ngư nhi đã quyết chí muốn xem bệnh cho ai đó, mặc kệ là người nào cũng không thể ngăn cản.

    VÚT.

    Từ tay áo của Ngư nhi, một sợi dây nhỏ màu trắng lao ra, xuyên qua tầng tầng sa mỏng, quấn chặt vào cổ tay của Nhiễm Nhi.

    – A ! Đây, đây là cái gì ? – Nhiễm Nhi thét lên, vùng vẫy muốn tháo sợi tơ ra.

    Bất quá, hoàn toàn vô ích.

    – Huyền ti chẩn mạch ? – Bạch Dương kinh hô.

    ” Vì sao nàng lại biết phương pháp huyền ti chẩn mạch chỉ có trong truyền thuyết ? Rốt cuộc tiểu thê tử của ta là ai ? “

    Song Ngư hoàn toàn không chú ý tới sự nghi vấn của Bạch Dương mà chỉ chăm chú vào sợi tơ. Một lúc sau, nàng nói :

    --- Bài cũ hơn ---

  • 12 Chòm Sao Tương Ứng Với Loài Trái Cây Nào?
  • Truyện 7 Quyển Sách Hay Về 12 Chòm Sao Nên Đọc
  • Combo 3 Sách: 1001 Bức Thư Viết Cho Tương Lai + Du Lịch Việt Nam
  • Nghề Nghiệp Phù Hợp Với 12 Chòm Sao
  • Khám Phá Nghề Nghiệp Phù Hợp Với 12 Chòm Sao
  • Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 37: Duyên Phận Ý Trời trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100