Xu Hướng 12/2022 # Đọc Chương 24 : Hàn Song Ngư / 2023 # Top 21 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Đọc Chương 24 : Hàn Song Ngư / 2023 # Top 21 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 24 : Hàn Song Ngư / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Một tiếng trong trong vòng từ xa tới. Nhưng đối với Song Tử vừa nghe thấy tiếng gọi này liền Vừa mình sợ hãi quay lại nhìn Người con trai từ đằng đấy đi tới chỗ Song Tử – Anh hai em đâu có làm cái gì đâu Song Tử cười cười biện hộ Kim Ngưu ngơ ngác nhìn Song Tử phản ứng thái quá với người đằng trước mặt mình. Chẳng lẽ anh ta đã làm gì mà để cho Tên song tử kia phải sợ hãi sao Sư tử bỗng lên tiếng nói – chào anh Song Ngư, Anh có biết là anh Song Tử đã làm gì với em không anh lo mà quản thúc em trai song sinh của anh đi kìa, dám giành chung chỗ với em đã thế còn dành chung đồ với em nữa Song Tử Nghe tiếng sư tử mách lẻo liền ức chế lườm sư tử một phát. cái ánh nhìn đó không nhìn được bao lâu thì đã bị Song Ngư trở trách – Em lớn rồi cũng đâu phải là con nít đâu Sao lại đi để dành đồ của sư tử hả. Em nói sư tử có phải là đáng làm mặt của thành viên gia đình mình hay không thì anh thấy em lên chỉnh lại hành vi của mình đi. Một chút của em cũng không đánh nữa đừng đứng đó mà nói người khác Song tử không biết nói gì hơn. Anh chỉ hận lúc này là không Giết chết được tên sư tử kia Thì may mắn lúc đó có người giải vây cho anh – nè anh Song Ngư Anh đi đâu vậy làm em tìm mãi Là tiếng nói của Nhân Mã nha

Kim Ngưu Giật mình nhìn ngay tên Đã mua hoa trước cửa hàng của mình đây mà Oan gia Đúng thật là oan gia mà đi đâu cũng gặp hết. Kim Ngưu vội lãng tránh mặt mình đi đi ra chỗ khác thì bị sư tử nắm chặt tay lại không đi đâu được Nhân Mã đang trong lúc chạy tới chỗ Song Ngư thì nhìn thấy ngay Một thân ảnh quen thuộc. Chẳng phải đó là Kim Ngưu hay sao – a chẳng phải là nhóc Kim Ngưu đây sao Nhân Mã không chạy tớiChỗ Song Ngư nữa mà chạy nhanh tới chỗ kim ngưu luôn – Cậu đến đây khi nào vậy. Làm tôi quay về dưới đó một lần mà không thấy cửa hàng đó đâu nữa cũng thất vọng lắm đó. Nhưng không sao giờ đã có cậu ở đây thì tôi là vui rồi. Cậu vô học trường này luôn sao. Sao tôi không thấy nhỉ Mà thôi không sao cậu có khỏe không – e hèm… Sư tử lên tiếng – cậu có quen cùng với tên Nhân Mã này sao Song Tử quay lại gặng hỏi bỏ quên song ngư Đây là lần đầu tiên Song Tử có lời câu nói của Song Ngư khiến cho Song Ngư cảm thấy bất ngờ Không chỉ riêng Song Ngư bất ngờ mà là cả đám người ở đây đều cũng bất ngờ theo Kim Ngưu thì chẳng biết xử lý sao với tình huống này thì cái chuông ” reng, reng, reng ” vang lên giòn Giã như lúc này cái chuông báo hiệu vô lớp đã cứu cậu thoát khỏi cảnh tình như thế này. Cậu phải cảm ơn nó nhiều rồi đây

– Tôi không muốn song tử bắt gặp mình với cậu – à hóa ra là vậy à. Thế anh muốn hỏi chuyện gì hỏi đi ? – cậu là gì của sư tử, tại sao cậu quen nhân mã, và tại sao cậu khiến Song Tử phớt lờ câu nói của tôi ? – anh không thể hỏi chậm lại một câu được à Hỏi nhiều như thế sao tôi trả lời – thì cậu trả lời từng câu hỏi 1 đi – được thôi. Anh thích nghe thì tôi sẽ trả lời -ừ – tôi không có quan hệ gì với sư tử chẳng qua anh ta đặt điều với tôi vậy thôi, tôi quen Nhân Mã là do vì anh ta mua hoa ở nhà tôi để tặng cho cha anh ta, Còn về phần Song Tử thì tôi không biết tại sao anh ta lại phớt lờ câu nói của anh nếu anh muốn biết rõ thông tin thì anh đi hỏi anh ta ấy – thật vô lý cậu đã phải làm cái gì thì Song Tử nó mới dám Phớt lờ câu nói của tôi chứ từ trước đến nay nó đâu có dám đâu – anh cũng rảnh rỗi sinh nông nổi quá nhỉ Tôi cũng đâu có biết lý do tại sao anh ta làm thế với anh đâu Anh là anh song sinh của anh ta mà chẳng lẽ cũng không hiểu tâm trạng của anh ta hay sao còn đi hỏi tôi, anh không hiểu thì tôi hiểu chắc Song Ngư đớ họng với những câu lập luận rất chi là chi lý của Kim Ngưu – còn việc gì nữa không ? – không còn việc gì Cậu có thể ra về – vậy thì tôi đi đây lần sau anh đừng kiếm tôi mà nói chuyện nữa. Mà anh nên quản lý cái tên song tử đó đi tôi không thích anh ta một tí nào Nói Xong thì ngưu bỏ đi một mạch về thẳng nhà của Thiên Bình Bỏ lại sau như đang suy ngẫm nghĩ ở đấy Hết chương 24

Đọc Chương 24: Cảnh Giác / 2023

Vút trên đầu núi, mây bạc trắng, trên ngọn gió. Không mỏi cánh bay bay đi bay đi khắp phương trời. Đã xa rồi nhưng bao ngày tháng nghe mòn mỏi Xa rồi trần gian vây quanh chân ta những buồn nhớ. Hồng trần còn nhiều gian dối. Ta không ham lợi danh cuồng si. Tìm về vùng trời quên lãng. Ta phiêu du rong chơi trong trời mây.

Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) ngồi trong khuê phòng. Nàng cả ngày miên man nghĩ về Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) không yên, sự việc hôm qua tưởng chừng như vừa mới xảy ra. Đôi khi cười tủm tỉm một mình, đôi khi lại ngây ngốc nhìn về phía cửa sổ với tấm mành nhiễu loạn đang bay. Ngón tay bạch ngọc mơn man trên cánh hoa mẫu đơn trên bàn, hương thơm nhè nhẹ tỏa lên. “Tỷ tỷ” một giọng nói đáng yêu vang lên. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) từ ngoài đưa cổ vào, nàng vận lam y nhạt màu, trên đầu mang một đóa cúc xanh, đôi mắt long lanh như hai giọt nước, khiến người ta muốn yêu chiều. “Ồ.. Tình Tuyết đó sao?” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) vui vẻ quay lại, cánh tay không tự chủ vẫy lên. Đối với Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết), Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) luôn có hảo cảm nhất định, có thể gần gũi Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) sẽ giúp nàng nhanh chóng có được trái tim Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã). Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) đi vào, dù biết Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) có tâm với sư phụ mình, nhưng Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) tốt bụng như vậy, xinh đẹp như vậy, cùng sư phụ một chỗ cũng là trai tài gái sắc, nàng có lẽ không nên ngăn trở mối duyên kim liên này. “Sao lại tới đây?” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) hỏi. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) nghiêng cái đầu nhỏ “Muội rủ tỷ đi ăn đậu phụ thối, có một gian hàng vừa mở, ăn ngon lắm, muội biết tỷ thích ăn nên qua rủ tỉ.. Nhân tiện, Tiêu Huyên ca ca có ở phủ không rủ đi luôn..” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) tươi cười, cái tiểu cô nương kia thật biết lấy lòng người khác, bộ dáng đáng yêu, mồm miệng linh hoạt, chỉ sợ khiến kẻ khác tâm loạn ý mê. “Không ngờ muội vẫn còn nhớ ta thích ăn đậu phụ thối đó.. Đáng tiếc hôm nay Tiêu Huyên ở lại cung đến tối mới trở về..” Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) vỗ ngực “Đương nhiên rồi” nàng nắm lấy tay Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) “Đi thôi, chúng ta mau mau đi ăn, hình như khai trương người ta còn mua hai tặng một đó” “Vậy được, mau đi thôi” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) vui vẻ “Đậu phụ thối muôn năm” ~~~~ Ngoài chợ đông vui tấp nập, trên đường toàn người những người, đông vui không sao kể xiết. Tiếng rao bán vang lên không ngớt, Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) cùng Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) giống như hai hài tử, vui vẻ nói chuyện trên đường.

“A.. Lôi Vũ ca ca” Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) nhanh nhảu bắt chuyện. Nam nhân mặc hắc y viền đỏ chợt dừng lại. “Vân Khinh, Tình Tuyết, hai người đi đâu vậy?” Lôi Vũ (Sư Tử) hỏi. Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) mỉm cười “Muội cùng Tình Tuyết dạo phố, thế còn huynh? Đang đi đâu vậy?” “Ta đi thị sát quanh thành một vòng…” Lôi Vũ (Sư Tử) nói. Cứ ba ngày một lần, hắn cùng người của Kỳ Vương đi thị sát thành, ngăn ngừa tất cả mọi tai họa, bóp chết ý định gây loạn trong trứng nước. “Vậy thì huynh đi đi, bọn muội không làm phiền huynh” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) nhẹ nói.. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) nhanh miệng “Cáo từ.. Muội và Vân Khinh tỷ đi trước đây..” !!!! Hàng đậu phụ thối. “Muội ăn thêm đi” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) ăn một xiên đậu vẫn còn bốc khói nóng hổi. Nàng là thiên kim tiểu thư nhưng lại rất yêu thích món ăn dân dã này, thật khiến người khác khó hiểu. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) mỗi tay cầm một xiên đậu, cái miệng nhai tóp tép không ngớt “Ngon quá, thật sự rất đáng đồng tiền bát gạo” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) cười, hai má núm đồng tiền ẩn hiện, đám nam nhân đi qua nhìn nàng hồn lạc phách bay. Làn da dưới ánh nắng như trong suốt, cả người tản ra hơi thở thơm mát hồn nhiên. “Vân Khinh tỷ, tỷ khiến đám nam nhân muốn xin chết rồi kìa” Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) bỏ xiên đậu xuống đánh giá. “Đâu có, tại bộ dáng muội đáng yêu nên mới thu hút đó thôi” nàng nhìn đĩa đậu đã vơi đi một nửa “Mau ăn đi nào, chúng ta phải ăn hết bảy đĩa đậu đó… Muội nhìn ta như vậy thôi nhưng sức ăn kinh khủng lắm đó… “ ~~~ Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) và Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) ăn no nê rồi đi dạo phố, Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) mua một mặt nạ quỉ màu tím, nàng nhảy nhót khắp nơi. Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) chạy theo. “Tình Tuyết, sư phụ muội sắp rời kinh sao?” Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) lắc đầu không biết, dạo gần đây sư phụ không có đề cập tới chuyện này, phải chăng là sư phụ giấu mình “Sư phụ không có nói gì với muội..” “Ừm.. Tại hôm trước sư phụ muội nói với tỉ”Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) mỉm cười, nàng phong thái thanh cao, cử chỉ điềm đạm đáng yêu. Mỗi khi cười lại lộ ra núm má đồng tiền yêu diễm. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) nhìn Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình), bỗng có chút ghen tị với Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình), bởi tại Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) và Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) không phải sư đồ, họ có thể… Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) sực tỉnh, nàng sao vậy, sao lại có duy nghĩ như vậy.. Sư phụ là bầu trời của nàng, là thứ thiêng liêng quí giá nhất trong lòng, bản thân vốn dĩ không nên có tư tình kì quặc đó… Mà người xứng với Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) chỉ có một nữ nhân mạo tựa thiên tiên, tâm tình tốt bụng mà thôi. “Muội sao vậy?” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) hỏi Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) đeo mặt nạ màu tím “Muội không sao?” “Ừm..” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) ghé vào một quán bán vòng ngọc bên đường. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) dựa lưng vào cột gỗ bên cạnh, dạo gần đây nàng luôn nghĩ về sư phụ, dường như có ma trong lòng.. Nàng sợ hãi, nàng lo lắng, nàng không hiểu… Tại sao Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) lại nói cho Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) chuyện người rời kinh mà không phải nàng, chẳng lẽ sư phụ đã chán ghét nàng sao? Hay chăng, trong lòng Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) đã coi trọng Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) – nữ thần y xinh đẹp tài năng kia. “Tình Tuyết nhìn xem đẹp không?” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) mang một vòng ngọc trắng đưa ra trước mặt Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết). Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) nhận lấy “Thật đẹp..” “Vậy ta tặng muội” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) lấy bạc ra đưa cho ông cụ bán hàng. Ông cụ nhìn hai nữ nhân xa dần, đôi mắt mờ nhạt, chiếc vòng ấy… Đi được một quãng “Vân Khinh tỷ, sao tỷ lại tốt với ta vậy… Vì sư phụ ta là người tỷ thích sao?”

Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) ửng hồng hai má “Nào có thể, ta thực sự rất yêu quí muội.. Cảm giác rất thân quen như là bạn tri kỉ vậy… Tình Tuyết, về sau chúng ta sẽ là tỷ muội tốt..” Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) nhìn Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) “Được..” !!!!! Tiếu hoa cung “Dạo này nữ nhân kia ở Kỳ Vương phủ có động tĩnh gì không?” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) lạnh nhạt lên tiếng, tay cầm chén ngọc xanh biếc, làn khói nhẹ vờn qua sống mũi. Nam nhân quì bên dưới cung kính “Bẩm công chúa, mấy hôm trước nàng cùng Kỳ vương gia ra ngoài… Gần nửa đêm mới trở về…” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) đang xoay chén bỗng ngưng lại “Ngươi nói cái gì? Nàng ta cùng Dạ Ngọc gần nửa đêm mới về sao?” trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh đôi nam nữ quấn quít không rời. Nụ cười vui vẻ hằn trên gương mặt nam nhân. “Vâng.. Thuộc hạ không dám nửa lời sai trái” hắn im lìm, làm mật thám cho công chúa trong vương phủ cũng không dễ dàng gì, luôn phải nhìn trước ngó sau, ngay cả con bướm đập cánh cũng khiến tim hắn muốn rớt ra ngoài. “Còn gì nữa không?” “Nàng ta mới trở về Ngạo phủ” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) đứng dậy, bộ xiêm y phấn hồng tươi mát, vòng eo nhỏ tinh tế thắt một chiếc nơ con bướm. Gương mặt kiêu kì tựa loài mẫu đơn đỏng đảnh, vạt áo dài chấm đất, mái tóc trắng lộn xộn khiến nàng thêm mấy phần kiều mị, quả là quốc sắc thiên hương, thiên hạ khó cầu. “Vân Tường..” “Có thuộc hạ” nam nhân vận lam bào từ sau bước ra, hắn di chuyển không một tiếng động, giống như một hồn ma u uất. Vân Tường (Thần Nông) bộ dáng thanh tú, mị hoặc mềm mại, mỗi nét đều hoàn hảo khiến nữ nhân còn phải ghen tị nhưng đôi mắt sắc bén thâm sâu kia, chính nó nhắc nhở mọi người, hắn là nam nhân.. “Mau chuẩn bị, cùng ta đến Ngạo phủ một chuyến” ánh mắt lạnh lẽo “Cũng nên nhắc nhở nàng ta không phải cái gì cũng có thể động đến” Vân Tường (Thần Nông) nhìn bóng dáng nữ nhân khuất sau tấm rèm hồng. Nàng xinh đẹp tuyệt luân, tài đàn vang danh thiên hạ, thông minh sắc sảo khiến người khác nhìn không thấu. Nếu như sinh ra là nam nhân thì hắn tin tưởng nàng sẽ là một trang anh hùng hảo hán. Thời gian bên nàng không lâu nhưng hắn biết, công chúa cao cao tại thượng kia, trái tim chỉ trao cho vị hoàng huynh cùng cha khác mẹ. Ngạo phủ “Công chúa giá lâm” đám hạ nhân và nô bộc trong phủ sớm đã quen với sự xuất hiện của Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ). Vương gia của bọn hắn đối với nàng lại yêu quí hết mực. Họ vẫn là nên cung kính nàng. Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) mỉm cười “Hoàng thúc ta đâu?” “Người có việc nên ra ngoài một lát” lão quản gia tứ tuần dẫn nàng vào trong đại sảnh, hắn trực tiếp pha trà dâng lên cho nàng “Công chúa ngồi nghỉ một chút, ngài rất mau sẽ về..” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) điềm đạm ngồi xuống, sóng mắt linh hoạt “Hừm… Vậy thì cho ta hỏi, thuộc hạ của hoàng thúc, nữ nhân tên Phượng Y Y ở đâu?” Lão quản gia vẫn giữ bộ dáng tươi cười, trong bụng hơi ngạc nhiên, không hiểu Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) sao lại muốn gặp Phượng Y Y (Kim Ngưu). “Tứ quản gia? Phải chăng ngài không biết” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) tinh tế đánh giá mọi biểu cảm trên mặt hắn. Dường như ánh mắt nàng có thể đọc thấu suy nghĩ của kẻ khác. Hắn dù gì cũng đã lăn lộn trên giang hồ hơn mấy chục năm, ánh mắt kia sao có thể dễ dàng dọa được hắn. Tay nắm thành quyền “Công chúa.. Người sao lại muốn gặp nàng?” “Muốn thỉnh giáo nàng đôi chút về thuật hợp hóa thôi” nàng nhìn sâu hắn, nữ nhân này tuy tuổi đời không quá hai mươi nhưng tâm kế cùng ánh mắt lại quá thâm thúy khiến hắn có chút chần chừ “Không tiện sao?” Hắn sực tỉnh “Sao có thể, công chúa muốn gặp nàng là phúc phận của nàng..” hắn đứng dậy cúi người “Mời công chúa theo nô tài..” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) cùng Vân Tường (Thần Nông) và lão quản gia băng qua rừng trúc. Từ xa xa là một biệt viện nhỏ, trên cánh cổng dẫn vào là một tấm biển *Tuyết Yên Viện*. Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) nhếch môi, nữ nhân này được hoàng thúc nàng đãi ngộ không nhỏ.

Một bóng trắng bên hồ sen, tay cầm bát thức ăn nhỏ, đàn cá dưới nước liên tục nổi lên đớp mồi. Gương mặt nhìn nghiêng như thực như mơ, chỉ có đôi đồng tử tím là rõ ràng, tiếu ý hiền hiện trên đuôi mắt. “Y Y, công chúa..” lão ngập ngừng, Phượng Y Y (Kim Ngưu) tuy chưa từng gây bất lợi cho hắn nhưng nàng là cánh tay phải của mk, danh tiếng trên giang hồ không phải là hữu danh vô thực “Muốn đến nhờ ngươi chỉ dẫn chút thuật hợp hóa?” Phượng Y Y (Kim Ngưu) quay đầu lại. Vân Tường (Thần Nông) hơi ngẩn người, vốn dĩ đã tưởng Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) là tuyệt sắc giai nhân, ai ngờ trên đời này còn tồn tại một nữ nhân hoàn mĩ như vậy. Phượng Y Y (Kim Ngưu) khẽ cười, nhất tiếu khuynh quốc, nhị tiếu khuynh thành. “Thỉnh an công chúa, công chúa vạn phúc” nàng quan sát một lượt chỉ thấy có Tứ quản gia cùng một hộ vệ áo lam “Công chúa, cơn gió nào đưa người tới đây?” “Là muốn gặp ngươi cùng tâm sự hàn huyên.. Có được không?” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) chầm chậm tiến lại. Mùi hoa lan phong nhã lan lỏi khắp cánh mũi, Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) vận bộ bạch y thêu lan trắng, tinh khiết như bạch hạc linh điểu, cao sang như rồng phượng trên cao. Bản chất cao quí phát ra từ xương tủy. Phượng Y Y (Kim Ngưu) nghiêng đầu, gương mặt trở thành vẻ ngây thơ trong sáng, dù mới mười lăm tuổi nhưng không có nghĩa là nàng dễ bị nhìn thấu “Ta và công chúa quen biết nhau sao mà hàn huyên?” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) cũng mỉm cười “Mới gặp đã muốn xem ngươi là tri kỉ.. Ngươi xem, ta cũng rất có hảo cảm với ngươi đó” nàng cố ý nhấn mạnh hai từ hảo cảm. Tứ quản gia cùng Vân Tường (Thần Nông) lùi lại, dường như nữ nhân đối địch nhau còn kinh khủng hơn là nam nhân. Trong không gian nhàn nhạt mùi vị đối đầu cùng sát khí. “Thật có phúc phận..” Phượng Y Y (Kim Ngưu) băng lãnh nói. Thiên Tàm Ti trong ống tay áo hơi lay động. Nàng phát giác ra sát khí từ Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ). Vẫn nên bảo vệ bản thân chu toàn một chút. Nữ nhân trước mắt dù sống trong nhung lụa, thân phận cao quí nhưng nàng ta tuyệt đối không phải ngu ngốc tự nhiên đến gây chuyện. Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) cười lạnh, nàng giữ vạt áo Phượng Y Y (Kim Ngưu) lại để Phượng Y Y (Kim Ngưu) không có cơ hội phản kháng. Phượng Y Y (Kim Ngưu) nhíu mi, bốn mắt giao nhau. Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) sử dụng truyền âm. “Ngươi không nên để mắt tới nam nhân của ta..” “Nam nhân của ngươi là ai?” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) cười, tay phẩy đi cánh lá khô trên vạt áo Phượng Y Y (Kim Ngưu) “Là ai ngươi nên tự rõ.. Giết ngươi vốn dĩ rất dễ…” “Là Kỳ vương gia sao? Ra là vậy… Nhưng công chúa, nếu người động đến ta thì nhất định hoàng huynh của người sẽ rất là đau lòng đấy…” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) buông Phượng Y Y (Kim Ngưu) ra. Ánh mắt lạnh lẽo “Hừ.. Quá tự tin về bản thân sao?” “Ta luôn tự tin như vậy..” “Ra là thế…” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) đứng dậy, Phượng Y Y (Kim Ngưu), giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc săn đuổi chỉ có ta và ngươi. Hãy sẵn sàng đón nhận lấy thất bại đi là vừa. Ta chưa từng thua ai, cho dù là ngươi, Điệp Y. “Công chúa, có lẽ thuật hợp hóa kia không hợp với người” “Ý ngươi là sao?” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) lạnh nhạt “Ta không hợp ư?” Phượng Y Y (Kim Ngưu) dùng nước trà vẽ vòng tròn lên bàn. Có lẽ nàng phải đối đầu với Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) thực sự rồi nhưng, Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) đối đầu với Phượng Y Y (Kim Ngưu) vì Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải) còn nàng, đối đầu vói Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) vì Lãnh Ngạo Thiên (Ma Kết) “Thuật hợp hóa là một pháp thuật lấy linh lực của thiên nhiên trời đất làm chính, việc thao túng nó là vô cùng quan trọng.. Không những vậy bản thân còn cần có Ấn kí phù điêu.. Nghĩa là cơ thể phải là âm dương hòa trộn…” Phượng Y Y (Kim Ngưu) ngả người ra sau “Điều kiện trên, công chúa, người một cái cũng không có..” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) nhìn Phượng Y Y (Kim Ngưu) “Hừ… Đáng giá quá cao bản thân.. Nhưng, Phượng Y Y, chính tính cách này mới khiến ngươi có đủ tư cách làm đối thủ của ta..” “Cảm tạ công chúa, ta có thể coi đó là một lời khen…” *Cạch* Phượng Y Y (Kim Ngưu) vừa xoay người, mảnh ngọc nhỏ trong vạt áo rơi ra. Nàng định cúi xuống nhặt lại nhưng xem ra có người đã nhanh tay hơn.. “Thiên thượng nhân gian, Ngạo tuyệt thiên hạ” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) nhìn miếng ngọc khắc chữ, nụ cười nhàn nhàn trên môi, có tâm ý với hoàng thúc mà lại dám cả gan đi quyến rũ dụ dỗ hoàng huynh nàng, thật sự khá khen cho nữ nhân không biết nặng nhẹ này. “Công chúa có thể trả ta” Phượng Y Y (Kim Ngưu) nói Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) trao lại cho Phượng Y Y (Kim Ngưu), nàng nhìn Phượng Y Y (Kim Ngưu), đôi đồng tử in hằn nữ nhân bạch y. Thú vị, lâu lắm rồi nàng mới gặp một đối thủ xứng tầm như vậy.

Đọc Chương 4: Giải Cứu Song Ngư / 2023

Tại 1 lâu đài xung quanh bao phủ 1 màu đen, bên trong công chúa Song Ngư đg ngủ, hai tay và hai chân cô bị trói lại. Khuôn mặt xinh đẹp, thuần khiết, bỗng cô giật mình tỉnh dậy thì cô nghe bên ngoài có ng đg ns chuyện – “Anh trai, em đã bắt tình yêu của anh về rồi đấy!” Anekia ns – “Em ko lm cô ấy bị thương chứ!” Anh trai của Anekia – “Cô ta lm cho em bị thương thì đúng hơn, anh nên lo cho em gái anh nè!” Bên trong Song Ngư ns – “Anekia, có anh trai sao? Là ai vậy? Giọng ns này mình đã nghe ở đâu r!” Anekia và anh trai cô ta bước vào, lm cô nàng hoảng hốt – “Vợ iu, em tỉnh r sao?” – “Anh…anh là ai?” – “Đau lòng quá như đứt từng đoạn ruột vậy? Anekia đưa thuốc giải cho anh!” – “Nè!” – “Anh…anh định lm gì tôi vậy?” – “Đương nhiên là khôi phục lại kí ức cho em rồi!” – “Kí ức gì chứ, tôi ko hiểu!” – “Chẳng phải tôi đã ns vs cô rồi mà, kí ức cô đã bị tôi thay thế!” – “Đúng rồi đó cưng à, bây giờ đã đến lúc em nên nhớ lại rồi!” – “Nếu… nếu tôi nhớ lại… tôi sẽ về bên cạnh ng tôi yêu anh ko sợ sẽ mất tôi sao?” – “Sẽ ko có chuyện đó đâu cưng à,em đg ở lâu đài của anh, còn nữa cho dù em nhớ lại… thì đã ngày mai chúng ta sẽ kết hôn rồi… Em sẽ thuộc về anh!” Vừa ns anh ta đặt tay lên cằm cô nàng dần đần tiến về phía cô đặt lên cô 1 nụ hôn – “Ko, đừng mà… Ma Kết… Ma Kết…!!!” – “Gừ… đáng ghét!” Nghe Song Ngư gọi tên Ma Kết anh chàng tức giận, dừng lại ns – “Em cô ấy uống thuốc đi!” – “Đc thôi!” Anekia dùng thuật đưa thuốc giải đi vào ng Song Ngư, cô nàng chỉ biết nhắm mắt im lặng. Lm xong hai ng ra ngoài. Trong phòng cô nàng nằm cự quầy, ng cô như muốn nổ tung ra, đầu óc quay cuồng. Những kí ức của cô đều dần dần quay về, hai hàng nước mắt cô tuôn ra – “Híc… híc… Kết… Kết… cứu mình… mình nhớ lại rồi, mình xin lỗi cậu… Ma Kết…!!!” Bên Nhóm Ma Kết – “Ma Kết! Cậu tìm ra nơi giam giữ Song Ngư chưa?” Bạch Dương bồn chồn hỏi – “Ngư Nhi… hức… hức…!” Cự Giải ngồi khóc, mà cô cũng ko sử dụng thuật đc vì có gì đó chặn thuật của cô – “Giải Giải, cậu đừng lo Ngư Nhi sẽ ko sao đâu!” Thiên Bình cố an ủi Cự Giải. – “Song Ngư, cậu ấy xinh như vậy lỡ có chuyện gì thì sao? Giống như là…!” Song Tử ngồi ns suy nghĩ tùm lum. (*Bốp!!! Bốp!!! Chát!!! Chát!!!*) – “Cho cậu cái tội ns nhảm nèk!!!” Bảo Bình tức giận ns – “Ui da! Khuôn mặt đẹp trai của tui! Nooo…..!!!” – “Cho chừa! Đáng đời cậu!!! Hahahaha……!” Sư Tử cười nhạo anh chàng – “Các cậu thôi đi lo mà tập trung nghĩ cách kìa!” Xử Nhi tức giận lườm sắc bén vào các sao khác – “Đúng đó, các cậu nghe Xử Nhi đi, các cậu thiệt là…!” Nhân Mã ns bên giúp XN – “Xử Nhi, Nhân Mã gọi Xử Nữ là Xử Nhi kìa! Hai cậu thân mật quá!” Bảo Bình cố tình chọc anh chàng lm anh đỏ mặt – “Ko đc gọi tôi là Xử Nhi!!!” – “Xin lỗi cậu, Xử Nhi!” Rồi cả đám ngồi cười Nhân Mã vs Xử Nữ – “Ma Kết cậu biết nơi giam giữ của Song Ngư chưa?” Thiên Yết ns. – “Tớ… là lâu đài của… Pocket Monster… chắc chắn là lâu đài của hắn!” Ma Kết bất chợt đứng dậy ns

– “Vậy thì chúng ta mau đi thôi!” Cả đám đồng thanh ns – “Nhưng… đến đó dùng thuật nhanh nhất là ngày mai mới tới…!” – “Đi luôn đừng chần chừ nữa, cậu ns mất thời gian quá đấy!” Thiên Yết nắm tay Ma Kết, rồi 9 sao kia cũng đi lại nắm tay nhau – “Chúng ta đi thôi! Neanitien, đến lâu đài của Pocket Monster!” Ma Kết ns Rồi 11 sao biến mất trong phút chốc – “Ưm… híc…!” – “Em sao vậy Ngư Nhi!” – “Anh… anh là Pocket Monster là anh… mau thả tôi ra… lm ơn… thả tôi ra đi… t… tôi muốn… gặp anh ấy…!” Nước mắt cô cứ tuôn ra ngày càng nhiều – “Tại sao? Tại sao trong đầu em chỉ có Ma Kết! Anh ta có gì hơn anh chứ… chúng tôi xin lỗi nếu vậy… anh đành phải giết anh ta vậy… hahahahaha……!” – “Ko! Ko! Đừng, đừng giết anh ấy! Tôi sẽ lm mọi thứ, nhưng xin anh đừng giết anh ấy!” Song Ngư sợ hãi cô vùng vẫy muốn thoát khỏi sợi dây thừng đg trói cô lại. – “Lm mọi thứ… anh muốn em lm chuyện này… vậy thì em giết ng em yêu đi…!” Anh ta ns xong thì cô nàng ngất đi. Từ bên ngoài Anekia mở cửa bước vào ns – “Anh ns gì anh sẽ giết Ma Kết sao? Anh ko thể lm vậy đc, em sẽ ko cho anh giết anh ấy!!!” – “Em im lặng và nghe lời anh nếu em muốn sống, ko đc phản bội anh!” Pocket ns xong anh ta liền bồng Song Ngư đi Cô nàng Anekia ngồi khuỵt xuống hai tay che mặt lại khóc – “Ko! Em sẽ ko cho anh giết Ma Kết đâu! Xin lỗi anh…!” Tại bên phòng thí nghiệm of Pocket. – “$*@&;^♤●♤♤#$@*……!” Pocket đg đọc thần chú, tay anh đưa gần mặt cô nàg – “Song Ngư… em tỉnh rồi…!” Pocket cười ns – “Đúng vậy… là em, ng yêu của anh đây!” – “Hahahaha…! Đúng vậy, nhớ chứ ngày mai là ngày chúng ta kết hôn rồi!” – “Em nhớ chứ…Anh à!” – “Tốt! Tốt lm, anh muốn em lm 1 chuyện đó… là Ma Kết… “ – “Em hiểu rồi…!” Ở ngoài cửa cô nàng Anekia nghe lén anh mình – “Đúng như mình nghĩ, may mà mình có thuốc giải cho cô ta uống, cô ta cần phải thoát khỏi thuật của anh mình…..!” Sáng hôm sau. Ngoài lâu đài của Pocket, đc trang trí rất đẹp cho lễ cướiXung quanh trang trí đầy hoa Trong lâu đài tráng lệ, khách đến r đông (*Au: “Mệt lém, còn nhiêu các pạn tự suy nghĩ theo cách riêng của mìn i!@”) Trong phòng của Pocket, cô nàng Song Ngư ngồi nhìn vào gương, 2 bên có hai cô gái lm tóc, trang điểm cho Ngư. – “Phu Nhân xinh đẹp thật đó, đúng là hoàng tử thật sự rất yêu phu nhân đấy!” (“Hoàng tử Ma Kết thật sự rất yêu cậu đó!”) Câu ns này bổng xuất hiện trong đầu Song Ngư – “À à… cảm ơn cô!… Sao… câu ns đó lại xuất hiện trong đầu mình chứ!” – “Phu nhân ns sao ạ!” – “Ko! Ko có gì!” Từ ngoài phòng Pocket bước vào ns – “Song Ngư à, đã chuẩn…!” – “Ưm…!” Pocket ngỡ ngàng trước sự xinh đẹp của Song Ngư, anh ko thể rời mắt đc. – “Em rất xinh đẹp Song Ngư!” Anh chàng vén tóc cô nàng. – “Anh cũng vậy! Đẹp trai lm!” Cô nàng cười nhẹ nhàng ns – “Chúng ta nên đi thôi buổi lễ sắp bắt đầu rồi! Em cũng nhớ chuyện anh ns hôm qua đúng ko?”

– “Ừm…!” Cùng lúc nhóm 11 sao xuất hiện (*Rầm!!!*). – “Ui da! Cái đầu của tui!!!” Bạch Dương la lên – “Hahahaha…..! Nghe cô ns vậy, nhớ lại lúc đó ghê!” Sư Tử cười lớn ns – “Ừm! Hahahaha….!” – “Mấy con mẹ kia, mau đi nè đừng ôn lại kí ức nữa!” Xử tức giận ns – “Đây là… đây là đâu vậy?” Bảo Bình ns – “Lâu đài của Pocket ở đằng kia!” Ma Kết ns – “Ưk! Nhưng… hình như r long trọng, còn có r nhìu hoa, y như đám cưới vậy! Ko ngờ anh ta lãng mạn ghê!” Thiên Bình vui vẻ ns – “Đám cưới… đám cưới sao?” Ma Kết ns trong sự sợ hãi – “Cậu ns vậy là sao? Ma Kết …chẵng lẽ…!” Thiên Yết nhìn Ma Kết ns – “Đúng vậy chúng ta mau đi thôi!” Xong 2 ng chạy đi, 9 sao kia thì ngơ ngác ko biết gì – “Vậy là sao? Hả? Hả???” Cả đám đồng thanh (trừ Xử) – “Thôi kệ đi đi rồi biết!” Song Tử ns Còn bên lâu đài of Pk Lễ cưới đc tiến hành, cánh cửa lâu đài mở ra Song Ngư bước vào vs bao nhiêu ánh mắt nhìn cô Song Ngư bước lại gần anh chàng Pocket, hai ng nắm tay (*Xẹt… xẹt… tua qua mấy cảnh này đi*) Bước cuối cùng cũng như là quan trọng nhất trong lễ cưới, nếu ko có bước này thì sẽ ko là vợ chồng đc – “Bây giờ cô dâu chú rể hãy mau trao nhẫn mang phong ấn Kanuiasha trao cho nhau đi nào!” Anh chàng Pocket cầm tay Song Ngư lên cầm chiếc nhẫn đeo cho cô nàng (* Bùm! Keng!!!*) chiếc nhẫn rơi xuống từ tay Pocket– “ANH… ANH MAU TRẢ NGƯ NHI CỦA TÔI RA!!!” Ma Kết tức giận ns, đây là lần đầu tiên anh tức giận đến như vậy – “Ngư Nhi?” Song Ngư lại nghe 1 câu ns thân thuộc ngay trên đầu mình. – “Anh đến rồi sao…? Ma Kết…!” Song Ngư quay lại nhìn Ma Kết, anh chàng Ma Kết nhìn Ngư nhi ns – “Ngư nhi! Ngư nhi! Là anh đây Ma Kết đây em còn nhớ anh mà! Đúng chứ?” MK cười Song Ngư dần dần tiến lại cô nàng – “Tiểu Ngư! Cậu lại đây vs mình đi! Tiểu Ngư!” Cự Giải chạy tới vừa ns mắt cô nàng cứ tuôn trào ra nước mắt ko dừng lại đc – “Các ng… quen ta sao? Ta ko hề biết các ng, nếu muốn sồng thì mau biến đi, để cho ta còn tiếp tục lễ cưới!” – “Ma Kết… cô ấy bây giờ ko phải Song Ngư dịu dàng, thuần khiết của ng đâu, cô ấy đã là của ta r!!!” Pocket cười khinh bỉ Ma Kết – “Ngư Nhi… đôi mắt của em… đã thay đổi…!” Ma Kết cười đau đớn ns, đôi mắt của Song Ngư đã ko còn là màu tím xanh thuần khiết nữa mà đổi lại là màu đỏ lạnh lùng, đầy sự độc ác. – “Song Ngư…!” Các sao đều hoảng hốt ns – “Tên kia!!! Anh đã lm gì Song Ngư hả? Tên đáng… Ưm…!” Bạch Dương tức giận la lớn – “Cô định lm gì? Nhảy vào đánh hắn hả?” Sư Tử bịt mồm cô nàng lại ns – “Yes! Nhưng tôi phải xử anh trước!” (*Bốp*) – “Yaaaaaa……. ! Tên khốn kia xem đây!!!” Cho Sư anh 1 cú đấm, Dương liền chạy lại Pocket – “Hỏa thuật! Luciakane!!!” – “Là hỏa thuật sao?” Pocket ns (* Rắc… Rắc… Keng!!!*) Ngư đã dùng thuật đóng băng ngọn lửa của Dương rồi khối băng đó vỡ ra – “Bạch Dương! Con nhỏ này!” Sư tức giận ns

Đọc Chương 44: Phương Trình Toán Học Của Song Ngư / 2023

– Được! Nhưng đúng hay không thì tớ không chắc đâu nha. – Cái đó dễ lắm! Cậu yên tâm.

– Aizzz! Có tới hai ẩn số còn thừa lại. Không ra được con số cụ thể rồi! – Sư Tử cầm cây bút chì, tự tay gõ vào đầu mình vài cái, dù đã biết trước là mình sẽ không giải được, nhưng anh thực sự lại cảm thấy có gì đó… tiên tiếc. Sau vụ này, anh lo là mình sẽ bị Song Ngư gắn cho cái mác “Ngu toán” mất thôi. Đành nhờ Bảo Bình hoặc Ma Kết giải giúp vậy. Mong là hai người đó sẽ có thời gian....“Khoan!” Đang định rướn người đứng dậy, bất giác, đôi chân Sư Tử bỗng vô thức khựng lại, đôi đồng tử đảo một vòng như phát hiện ra điều gì đó, anh ngồi phịch xuống, đưa mảnh giấy lên sát mặt, nhìn chăm chăm vào dòng chữ ghi câu lời giải cuối cùng…

Cái kết quả…“i <3 u” – !!!!!!! Đôi mắt đỏ rực bất giác trợn tròn lên đầy ngạc nhiên nhìn chăm chăm vào mảnh giấy nhỏ trước mắt, Sư Tử đưa tay che miệng lại, mặt anh đỏ ửng lên. Tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Phương trình này là một dạng tỏ tình đấy sao?? Tâm trí vẫn còn đang quay cuồng với dòng kết quả trước mắt, Sư Tử cứ ngồi chết trân trên thảm cỏ xanh nhìn chăm chăm vào phương trình trên mảnh giấy nhỏ trong tay, tim anh vẫn đập liên hồi. Đáng… đáng yêu quá! Anh không chịu nổi mất!

Nói thật là anh chưa bao giờ thích toán, cho đến khi thấy được phương trình này.

– Sư Tử! – Á!! Song Ngư??? Còn đang bàng hoàng nhìn chăm chăm vào bài toán trên tay mà không biết phải làm thế nào, Song Ngư đã đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh Sư Tử làm anh giật mình đánh rơi cả mảnh giấy, bối rối đến mức chẳng biết biết phải phản ứng ra sao. Cô đứng trước mặt Sư Tử, cúi người xuống trước mặt, cặp mắt đen tuyền nhìn Sư Tử như van nài. – Nói cho tớ kết quả đi. Như đã hứa nào! – Ơ…ờ… umm… Chết rồi! Sư Tử đến lúc này mới nhận ra được, rằng lúc nãy Song Ngư bắt anh hứa phải nói kết quả ra là vì mục đích này! Tiến thoái lưỡng nan~ “Song Ngư!! Cậu gài bẫy tớ!”

– Sao?? Kết quả là gì thế?? – đáp lại sự bối rối của Sư Tử vẫn chỉ là gương mặt ngây ngô vô tội của Song Ngư, nhưng chính điều này càng làm cho anh phát hoảng. Mà nếu nhìn kĩ thì cả anh cũng thấy mặt cô có chút ửng hồng.

– T…tớ…. TỚ CHƯA GIẢI ĐƯỢC!!!! – vội nhặt lấy mảnh giấy lên tay, Sư Tử đỏ bừng mặt đứng phắt dậy chạy biến đi mất. Song Ngư đứng đó nhất thời đớ người, sau khi não bộ đã phân tích được những gì đang diễn ra xung quanh, cô vội nhanh chân đuổi theo sau Sư Tử. – Sư Tử! Cậu hứa rồi mà. Đứng lại đó cho tớ mau!! – Tha cho tớ đi. Đừng có đuổi nữa!! Chỉ chạy lòng vòng quanh sân nhà, nhưng đương nhiên sức của một đứa con gái như Song Ngư thì có mơ mới đuổi kịp được Sư Tử đang phi nước đại trước mắt. Phồng má lên uất ức, đang chạy, Song Ngư bất giác nhếch môi lên cười một cách gian xảo rồi triệu hồi ra một mảng nước nhỏ, biến nó thành một tấm ván trượt bay lơ lửng trên không trung rồi nhảy lên nó, đuổi theo Sư Tử. Sau một hồi chạy quanh sân,anh chàng bắt đầu kiệt sức, tốc độ chạy cũng dần giảm đi. Song Ngư thừa cơ hội tăng tốc, tấm ván trượt bay lướt nhanh trong không khí, Song Ngư canh đúng lúc khi khoảng cách giữa cô và Sư Tử chỉ còn lại bằng hai bước chân, cô liền nhảy xuống đáp thẳng tấm thân ngàn đô lên người Sư Tử khiến anh chàng la oai oái.

Không lẽ lúc nãy Sư Tử anh phải triệu hồi luôn dung nham lên để chở đi giống cô đây??

Rõ ràng là có ý đồ mà!

Dù câu nói có sến sến thế nào ấy, nhưng nghe Sư Tử nói vậy làm Song Ngư sung sướng tới mức phát run lên được. Nằm trên lưng Sư Tử, cô rướn người lên hôn nhẹ lên má anh một cái. Anh chàng vô cùng bất ngờ, xoay người lại để Song Ngư nằm dài trên thảm cỏ rồi vòng tay bắt cô nằm xích lại gần, đặt một nụ hôn lên má cô như đáp lại, rồi cả hai nhìn nhau, cười tươi rói. Trên thảm cỏ xanh mướt, tiếng cười của cả hai vang lên rộn rã sáng bừng cả một góc vườn ngập nắng. Thật hạnh phúc!

Tình yêu học trò chỉ đơn giản thế thôi, cũng như bài toán đó vậy!

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 24 : Hàn Song Ngư / 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!