Xu Hướng 1/2023 # Đọc Chương 19: Bạch Dương Ra Mắt Vị Trí Minh Chủ # Top 3 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Đọc Chương 19: Bạch Dương Ra Mắt Vị Trí Minh Chủ # Top 3 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 19: Bạch Dương Ra Mắt Vị Trí Minh Chủ được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Thiên Yết cuối cùng cũng xuất giá và lên kiệu hoa đến hoàng cung của Hoàng Đạo Quốc cho nên Phụng Lệ Sát hiện nay không ai quản lí. Trước khi đêm tân hôn diễn ra thì Thiên Yết đã trao Phụng Minh Lệnh cho Bạch Dương. Trong khi Thiên Yết quản lí Phụng Lệ Sát thì nàng đã lọc nhân một các kĩ càng chỉ chừa lại những nhân tài và cao thủ về nhiều mặt như võ công, mưu lược và nhiều lĩnh vực khác nữa. Đồng thời Thiên Yết cũng đã sắp xếp lại các cấp độ trong Phụng Lệ Sát để làm nó trở nên hoàn hảo hơn. Đầu tiên và quyền lực nhất đương nhiên là Phụng Lệ Minh Chủ Đường Bạch Dương và biệt danh hoạt động trên giang hồ là Ảnh Hồ. Mọi người chỉ biết Phụng Lệ Tân Minh Chủ là Ảnh Hồ chứ hầu như không ai biết được thân phận thực sự của nàng. Sau vị minh chủ đó là Tứ Đại Phụng Sát tên cũ là tứ đại sát nhân bao gồm Huyền Long, Huyền Vũ, Huyền Ảnh và Huyền Nguyệt. Đại sát nhân trong Tứ Đại Phụng Sát là Huyền Long sở trường là sử dụng kiếm trực tiếp đối đầu với kẻ thù. Nhị sát nhân là Huyền Vũ chuyên chế độc dược và dược thường. Có thể nói Huyền Vũ là một thiên tài về chế tạo đan dược. Tam sát nhân là Huyền Ánh. Một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp và quyến rũ. Nàng ta là hoa khôi ở thanh lâu lớn nhất của Lục Cường Quốc và nhiệm vụ của nàng ta là thu thập những tin tức quan trọng. Tuy nhiên Huyền Ánh lại không yếu đuối. Trên người nàng ta luôn đem theo phi tiêu tẩm độc. Huyền Ánh quyến rũ mục tiêu mê say nhan sắc của nàng rồi sau đó dùng phi tiêu giết chết mục tiêu đó. Võ công của Huyền Ánh cũng không tầm thường. Cuối cùng là Huyền Nguyệt. Huyền Nguyệt là sát nhân duy nhất trong 4 người được phép lộ diên trước mọi người với thân phận là sát thủ Phụng Lệ Sát. Huyền Nguyệt mang một sắc đẹp ma mị và không kém chi Huyền Ánh. Điều đặc biệt của Huyền Nguyệt đó chính là giết người trong một giây chỉ bằng một cây độc châm. Bốn người này thực sự lợi hại và là trợ thủ đắc lực của minh chủ. Dưới trướng Tứ Đại Phụng Sát đó là Thập Huyền Phụng Sát. Thập Huyền Phụng Sát là mười người được lộ diện thân phận trong Phụng Lệ Sát để chiêu nhân tài. Đồng thời Thập Huyền Phụng Sát còn là những người thay mặt minh chủ và Tứ Đại Phụng Sát quản lí những cửa tiệm, tửu lầu hay thanh lâu nổi tiếng của Phụng Lệ Sát. Mười người này bao gồm: Phụng Liên, Phụng Tước, Phụng Nhan, Phụng Miên, Phụng Khiết, Chính Hùng, Chính Long, Chính Phong, Chính Kiên và Chính Triệt. Cuối cùng là những tân binh của Phụng Lệ Sát. Được huấn luyện nghiêm khắc để trở thành những sát thủ bậc nhất Lục Cường Quốc. Ngoài ra Phụng Lệ Sát còn huấn luyện tính kiên trì và biến hóa tính cách cho bọn họ. Nói về sự giàu có thì Phụng Lệ Sát sẽ không bằng Hoàng Long Sát vì Hoàng Long Sát có thế lực triều đình chống lưng. Nhưng nếu nói về võ công thì Phụng Lệ Sát hơn hẳn. Bạch Dương đang tham quan Phụng Lệ Sát với sự hướng dẫn của mĩ nữ Huyền Nguyệt. – Minh chủ, Phụng Lệ Sát chúng ta có năm gian phòng chính ở bốn phía Đông, Tây, Nam, Bắc và ở trung tâm. Mỗi gian phòng sẽ được sử dụng vào những mục đích khác nhau. Gian phòng ở trung tâm là lớn nhất dùng để tập trung những thành viên để nghe báo cáo hằng ngày. Phía Đông và phía Nam thì được sử dụng để tập luyện và nghỉ ngơi khi mệt. Còn hai gian phòng cuối dùng để tổ chức những sự kiện cho thành viên hoặc tập hợp những người quan trọng trong Phụng Lệ Sát để bàn bạc chuyện hệ trọng – Huyền Nguyệt giới thiệu từng nơi và mỉm cười nhưng vẫn chứa đựng được sự tôn kính – Đa tạ ngươi đã giúp ta hiểu thêm về nơi này – Bạch Dương khá hài lòng với không gian nơi đây vì không khí rất yên bình – Minh chủ quá khách sáo rồi – Huyền Nguyệt xua tay – Nơi đây có hoa viên không? – Bạch Dương nhìn xung quanh – Dạ có. Để Nguyệt Nhi dắt người đi – Huyền Nguyệt gật đầu Cả hai người bước đi trên một con được được làm bằng những viên đá xanh kích thước vừa đủ để hai hay ba người bước lên ghép lại. Gần tới nơi Bạch Dương nghe một hương thơm tỏa ra từ phía trước. Hương thơm dịu nhẹ và không quá nồng khiến người ngửi cảm thấy thoải mái. – Phía trước là hoa viên đúng không? Ở hoa viên trồng những loài hoa gì mà sao thơm thế? – Bạch Dương vỗ vai Huyền Nguyệt – Thưa minh chủ, trong hoa viên được trồng khá nhiều loài hoa đặc biệt mà bên ngoài không có. Những loại hoa đấy được tiền minh chủ Mị Nguyệt chính tay gieo trồng bằng những hạt giống người lấy ở một nơi gọi là hiện đại. Những bông hoa ấy rất lạ và được người gọi là hoa hồng, hoa tử đằng, hoa hải đường, hoa anh đào và nhiều nhiều nữa. Đương nhiên cũng không thể thiếu hoa mẫu đơn ạ. Mùi thơm do các loài hoa toả ra rất thơm nhưng chưa đủ để có thể lan truyền tới đây – Huyền Nguyệt giải thích cặn kẽ – Vậy tại sao ta ngửi thấy mùi thơm đó? – Bạch Dương nhíu mày

– Đó là nhờ tinh dầu hoa oải hương do tiền minh chủ lấy từ một nơi gọi là hiện đại luôn ạ – Huyền Nguyệt giải thích – Ừm. Hiện đại nơi này ta cũng nghe qua – Bạch Dương chợt nhớ đến nơi mà Thiên Bình từng kể. Hiện đại là quê nhà của Thiên Bình – Tới rồi ạ – Huyền Nguyệt và Bạch Dương đã tới nơi Hoa viên được trang trí rất khác biệt Ngự hoa viên của Hoàng cung. Hoa viên của Phụng Lệ Sát nổi bật nhất là những cây hoa anh đào màu hồng phấn được xếp thẳng một hàng ở sát tường. Còn những chậu hoa hải đường được trang trí thành hình trái tim ở trung tâm hoa viên và những loài hoa khác cũng được sắp xếp theo kiểu đó. Hoa viên này nhìn rất thơ mộng. – Đẹp nhỉ? Ta còn lo lắng mình phải trang trí lại hoa viên nữa chứ – Bạch Dương là một người yêu thiên nhiên cho nên nàng khá quan trọng vấn đề hoa viên – Ban đầu Bạch Ngọc minh chủ không xây hoa viên. Đến đời Mị Nguyệt minh chủ hoa viên này mới được xây dựng và hoa viên này được người chăm chút rất kĩ càng và tỉ mỉ – Huyền Nguyệt bắt lấy một cánh hoa anh đào đang rơi – Tập hợp tất cả các sát thủ tại Phụng Lệ Sát ở tại Nam Phụng ( tức gian phòng phía Nam của Phụng Lệ Sát ) cho ta. Nói họ bổn minh chủ có chuyện muốn bàn – Bạch Dương ra lệnh Một lúc sau Bạch Dương ngồi chễm chệ trên chiếc ghế làm bằng vàng ròng nhưng lại không có hình rồng như ngai vàng của vua chúa. Tuy nhiên vẫn không thể nào che đậy được khí phách cao quý không kém gì bậc vua chúa của nàng. Nàng từ nhỏ đã được huấn luyện cùng tỷ tỷ để trở thành Thái Nữ và Nữ Hoàng cho nên phong thái cao quý luôn phát ra từ người của nàng. – Bái kiến minh chủ – Tất cả những người có mặt trên đại điện đều cung kính quỳ xuống – Các ngươi đứng lên hết đi – Bạch Dương phất tay – Đa tạ minh chủ – Những sát thủ ở tại Phụng Lệ Sát khá bất ngờ với phong thái của nàng. Một khí chất cao quý khiến người khác phải tôn trọng và cung kính. – Ta tên gọi Ảnh Hồ. Khi gặp ta các ngươi chỉ cần gọi minh chủ không cần những nghi thức rườm rà. Các ngươi có điều gì các ngươi muốn hỏi không? – Bạch Dương cười mỹ lệ – Dạ không ạ – Tất cả đồng thanh Huyền Long cảm thấy tin tưởng vị minh chủ này. Tuy nhìn bề ngoài nàng khá mềm mại và dịu dàng nhưng khí chất nàng toả ra như một Nữ Vương trên hàng vạng người. Một phong thái cao quý rất khó tả khiến người khác cảm thấy rất tin tưởng. – Tứ Đại Phụng Sát và Thập Huyền Phụng Sát ở lại còn tất cả lui ra cho ta – Bạch Dương phẩy phẩy cây quạt khổng tước

Tất cả nhanh chóng lui ra chỉ còn lại 14 người đứng trong đại điện. Mỗi người có một phong thái riêng biệt nhưng có vẻ rất nguy hiểm. – Thưa minh chủ, người triệu hồi bọn tôi để làm gì ạ? – Huyền Ánh xoa xoa chiếc nhẫn trên tay mình – Ta muốn nghe một ít thông tin về Hoàng Long Sát – Bạch Dương vuốt tóc. Nàng muốn nghe thử xem thế lực mà các sư huynh xây dựng lợi hại thế nào – Hoàng Long Sát có thể nói là tổ chức đứng đầu Lục Cường Quốc. Phụng Lệ Sát chúng ta mặc dù được thành lập trước nhưng vì có triều đình chống lưng nên Hoàng Long Sát chiếm vị trí số 1. Còn chúng ta chỉ chiếm vị trí thứ 2. Hoàng Long Sát nổi bật nhất chắc về lĩnh vực thu thập tin tức. Nhiều năm trước khi Bạch Ngọc minh chủ còn cai quản thì Hoàng Long Sát trực tiếp đối đầu với Phụng Lệ Sát chúng ta nên rất thường xảy ra những cuộc chiến tranh đẫm máu. Khi tiền minh chủ của Hoàng Long Sát chết đi thì tân minh chủ lên ngôi và sau đó lập lại hòa bình giữa hai tổ chức cho nên có thể nói Hoàng Long Sát và chúng ta có mối quan hệ mật thiết – Huyền Vũ khom người – Ngoài Hoàng Long Sát và Phụng Lệ Sát thì còn có tổ chức nào tồn tại và là đối thủ đáng gờm của chúng ta không ? – Bạch Dương nhếch môi – Trong Lục Cường Quốc thì không có tổ chức nào dám đối đầu với chúng ta. Ở Khinh Thiên Quốc cũng có một tổ chức là Khinh Trường Sát khá nổi bật. Khinh Trường Sát này do chính Hoàng đế Đường Thiên Ngạn của Khinh Thiên Quốc xây dựng để thỏa mãn ước mơ của Thần Quý Phi, Thần Ngọc Tuyến. Nghe nói vị Thần Quý Phi này có sở thích hành hạ người khác bằng những cực hình độc ác nhưng vì nhan sắc nên nàng ta mới có thể làm cho hoàng đế thực hiện ước mơ của nàng ta – Huyền Nguyệt nói những hiểu biết của nàng ta ra – Khinh Thiên Quốc? Lão ta vẫn nuông chiều con ả tiện nhân đó ư? Chỉ vì một nữ nhân mà có thể giam cầm nữ nhi và chính thê. Đúng là tồi tệ. Vậy … các ngươi có biết Hoàng Hậu Khinh Thiên Quốc bị giam lỏng ở đâu không? – Bạch Dương tức giận. Lúc trước khi nàng còn là công chúa thì mang tiếng được cưng chiều nhưng ai ngờ phụ vương lại lấy nàng nâng cao được danh tiếng của lão. Lão chẳng xứng làm phụ thân của nàng. Không phải nàng bất hiếu mà là do lão không làm tròn trách nhiệm của một người phụ thân – Thưa minh chủ … Không biết ạ – Huyền Nguyệt lắc đầu. Những người còn lại cũng lắc đầu. Bọn họ vốn dĩ chỉ tìm kiếm tin tức trong Lục Cường Quốc cho nên những tin tức ngoài Lục Cường Quốc thì họ không rõ – À minh chủ, Khiết Nhi có một bằng hữu ở Khinh Thiên Quốc và nghe ngóng được một số thông tin là Hoàng Hậu Lý Vi Băng đã bị phế. Người bị giam lỏng ở Khinh Trường Sát và bị Thần Quý Phi hành hạ – Phụng Khiết bước lên phía trước – Thế lực của Phụng Lệ Sát chúng ta có thể nào lật đổ được Khinh Trường Sát hay không? – Bạch Dương nắm chặt lấy tay cầm của chiếc ghế. Nàng thực sự lo lắng cho mẫu hậu của nàng – Dư sức ạ – Chính Phong tự hào trả lời – Hảo. Huyền Nguyệt, Huyền Ánh các ngươi đi quyến rũ Hoàng đế để hắn ta phong các ngươi làm phi và hắn quên lãng vị Thần Quý Phi đó. Huyền Vũ và Huyền Long đem theo một vài sát thủ lật đổ thế lực Khinh Trường Sát cho ta. Nguyệt Nhi và Ánh Nhi nhớ chỉ quyến rũ và không cho hắn ta đụng đến người của các ngươi. Hãy sử dụng Ảo Mộng Tán – Bạch Dương phân phó – Tuân mệnh – Tứ Đại Phụng Sát đồng thanh rồi biến đi mất hút – 5 người: Phụng Khiết, Phụng Tước, Chính Phong, Chính Long, Chính Triệt đi giải cứu Hoàng Hậu Lý Vi Băng và hộ tống người thật an toàn về đây. Những người còn lại quản lí Phụng Lệ Sát cho ta – Bạch Dương ra lệnh – Tuân lệnh minh chủ – Thập Huyền Phụng Sát cũng nhanh chóng biến đi làm nhiệm vụ vủa họ – Mẫu hậu … Nữ nhi nhớ người – Bạch Dương thở dài. Nàng sẽ được gặp lại mẫu hậu nàng sớm thôi

Đọc Chương 21: Mất Trí Nhớ

Chương này dành tặng cho hai bạn dieplamnhi Aqua_Enjeru -mấy người có thể đứng im một chỗ dùm tôi có được không?- từ chỗ đám cưới về tới giờ cô luôn bị mấy người kia tra hỏi như tù nhân bây giờ lại đi vòng vòng quanh mình chóng mặt quá -Bảo Bình cậu thực sự không nhớ bọn tôi sao?- Thiên Bình đột nhiên chụp lấy bả vai cô lắc mạnh -bỏ ra, đau quá- cô nhăn mặt hất tay Thiên Bình ra -vậy sao cậu lại nhớ Thiên Yết?- Song Ngư suy nghĩ từ sáng tới giờ 9 năm với 1 học kỳ, sao nhớ được 1 học kỳ mà không nhớ được 9 năm (ý cậu ấy là thời gian ở chung) -tôi không biết anh ta- cô trề môi, câu nói này xuất phát từ miệng cô làm cả đám giật mình -vậy sao cậu biết tên cậu ấy là Thiên Yết- Sư Tử nhìn thấy cậu đang đứng nói chuyện cùng bác sĩ lòng lo lắng nếu cậu ta nghe thấy thì phải làm sao -là vì tôi đoán -đoán? -umk, tối hôm qua tôi nghe thấy Xà Phu nói chuyện ~Flashback~ Tối hôm đó cô ngủ không được, muốn sang phòng Xà Phu xem anh như thế nào, đứng trước của cô nghe được có hai người đang nói chuyện với nhau -anh thực sự muốn lấy con bé sao, nó là học trò của anh đó- giọng của người nữ gắt lên -nhưng tôi yêu con bé, tôi thực sự sống không được khi thiếu em ấy

-vậy còn Thiên Yết, còn Bảo Bình thì sao, lỡ như lúc con bé nhớ lại thì sao? -tôi không biết, nhưng khi kết hôn tôi đã có lý do trói con bé bên cạnh mình rồi dù có 10 Thiên Yết cũng không cướp con bé đi được -tôi muốn cá cược với anh -cá cược? -đúng vậy, bây giờ anh hãy gọi điện cho Thiên Yết nếu như ngày mai cậu ấy đến kịp lúc trao nhẫn cưới thì anh phải trả con bé lại cho cậu ta, nếu như không kịp tôi sẽ không xen vào chuyện này nữa. -được- đứng ở ngoài nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện của họ cô không khỏi toát mồ hôi lạnh ~endback~ -vậy là tôi tự đoán rồi mới biết- cô uống ngụm trà nhìn anh đang bước vào -tình trạng cô ấy sao rồi anh hai? -bác sĩ nói do chấn động não làm mất đi trí nhớ một thời gian -vậy có cách nào cho cô ấy nhớ lại không? -không biết?- im lặng, một lời cũng không nói khiến cho ký túc xá trở nên quỷ dị. Mấy ngày sau đó dù có làm cách gì thì Bảo Bình vẫn không nhớ được bất cứ việc gì, thái độ lạnh nhạt thờ ơ của cô làm cho mọi người cảm thấy khó chịu -nè hay là hôm nay chúng ta ra ngoài chơi đi? -được đó, nè mấy cậu có đi không? -không bọn anh đang có một số việc ở công ty, mấy đứa tự đi chơi với nhau đi

-vậy thôi mấy anh làm việc vui vẻ -Bảo Bình…. -gì? -cậu có muốn đi chơi không? -…………đi -hoan hô, vậy đi thôi- Song Ngư kéo cô đi làm cho cô mém hôn đất mẹ. Họ khắp công viên, đi mỏi chân thì vào nhà hàng, ăn no nê thì vào khu trò chơi, cả công viên đâu đâu cũng ngập tiếng cười nói của họ, còn Bảo Bình sự quen thuộc đến lạ lùng khiến cho cô mất đi chút ít lạnh nhạt với họ. -nè để hai đứa bọn tớ đi mua nước nha- Song Ngư cùng Kim Ngưu kéo nhau đi, khi đang trên đường về họ đột ngột dừng lại -ra đi đừng trốn nữa- quay lại họ thấy hơn cả chục tên mặc đồ đen chẳng trách họ có cảm giác bị theo dõi -xin mời hai cô đi cùng chúng tôi một chuyến -tại sao chúng tôi phải Á- đang nói chuyện không biết có một tên đã lẻn ra phía sau hai người, họ bị chúng cột vào bao rồi đem đi -sao họ lâu quá mà chưa quay lại vậy, Thiên Bình hay hai đứa mình đi kiếm nha- Bạch Dương sốt ruột hai kia lâu quá mà chưa về -hai cậu đi đi Bảo Bình để tớ lo- Xử Nữ chỉnh lại tư thế ngủ thoải mái cho cô rồi lại xua hai người kia đi. Hai người họ đi đến đoạn đường lúc nãy thì nhìn thấy cái vòng tay của Song Ngư biết là có chuyện chẳng lành liền muốn quay lại báo cho Xử Nữ thì lại bị ai đó đánh ngất đi. -sao họ lâu quá vậy? -vì họ đã được chúng tôi xử lý hết rồi- một tên đứng trước mặt Xử Nữ hùng hồn nói, nếu như không phải Bảo Bình đang ngủ thì chắc tên này đã banh xác rồi. Đứng dậy cho cô dựa vào thành ghế. -mấy người muốn gì?

-muốn cô đi theo chúng tôi. -ngông cuồng- Xử Nữ tấn công tên đó không biết từ đâu mười mấy tên áo đen xuất hiện nhắm cô mà đánh -Xử Nữ cần thận- Bảo Bình hét lên rồi đỡ cho Xử Nữ một gậy, Xử Nữ quay lại thấy cô nằm bất động trong lòng mình, nhân cơ hội đó bọn chúng đánh ngất cô, đang tính cho Bảo Bình vào bao thì có người phát hiện bọn họ -nè mấy người làm cái gì vậy?- chúng hốt hoảng chỉ kịp đem Xử Nữ đi, Bảo Bình vẫn nằm đó -Bảo Bình tỉnh lại đi- người đó không ai khác ngoài thầy Xà Phu đi cùng là cô Thiên Hoa, sau khi nhận ra tình cảm của mình họ quyết định đi hẹn hò không ngờ lại thấy cảnh này -Thiên Hoa em nhanh chóng gọi cho Thiên Yết, chúng ta mau kiếm taxi đem con bé đến bệnh viện. -vâng- họ ôm cô đến bệnh viện, sau mười phút mấy người kia mới chịu chạy đến -có chuyện gì vậy thầy, mấy bạn nữ còn lại đâu? -thầy không biết chỉ thấy Xử Nữ bị đem đi còn Bảo bình thì bị đánh ngất. -alo- một số máy lạ gọi đến cho Thiên Yết -mấy đứa con gái đang nằm trong tay khôn hồn thì hãy làm theo lời tao nếu không tao không đảm bảo mạng sống của bọn nó -ông là ai? -mày không cần biết, ba ngày nữa mày cùng mấy đứa còn lại chuẩn bị cổ phần công ty đến khu nhà bỏ hoang, báo cảnh sát thứ bọn mày nhận được sẽ là xác của bọn nó nhớ đó -alo…. -quá đáng dám đem bọn họ ra uy hiếp chúng ta- Song Tử kiềm chế không được đánh mạnh vào tường, máu từ tay anh chảy xuống -bác sĩ, tình hình con bé sao rồi?- Xà Phu thấy bác sĩ bước ra liền chụp lấy ông -cô bé không sao chắc sẽ tỉnh lại sớm, mời mọi người theo tôi đi làm thủ tục cho bệnh nhân. Ai cũng đi theo bác sĩ nhưng thật ra là đi về công ty chỉ có mình thầy cùng cô là ở lại làm thủ tục cho Bảo Bình, còn anh thì vào phòng bệnh, cầm lấy tay cô -Bảo Bình nhanh chóng tỉnh lại đi được không, bọn họ có chuyện rồi, nếu không họ sẽ có chuyện đó- nói chuyện như một thằng tự kỷ, anh thiếp đi lúc nào không hay nên anh đâu có biết rằng khi nghe những lời nói đó nước mắt của cô đã rơi

Đọc Chương 4: Đôi Mắt Của Em

“Ưm…” Bảo Bình biết Thiên Yết sắp tỉnh, nhưng cậu vẫn để yên như vậy, cho đến khi đôi mắt kia lay động. Bảo Bình hơi giật mình, tim cậu bỗng đập nhanh lạ thường, cậu cảm thấy rõ ràng mạch đập của mình ngày càng tăng. Đôi mắt sâu hút của Thiên Yết nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu, sáng rõ như đôi mắt của yêu tinh trong bóng tối, nhưng lại trong ngần Bảo Bình đứng bật dậy, đầu tiên phải tránh tình huống kì dị này. Nhưng Thiên Yết lại giữ chặt tay của cậu, lần nữa nhìn thẳng “Chuyện gì?” Bảo Bình lấy tay kia vỗ nhẹ lên đầu cô, cười khẽ “Nhanh lên, có tiết học, chúng ta sẽ muộn đấy” “Ừm” Thiên Yết chỉnh sửa quần áo rồi đứng dậy, cô bước vào nơi có tia nắng, dù yếu ớt nhưng rất ấm, hơn hẳn cái nhiệt độ lạnh lẽo trong nhà kho. Thật sự muốn chìm mãi trong đó, sự ấm áp này… . . . Thiên Yết có rất nhiều tin đồn không tốt, nhưng đó chỉ là một phần trong hàng ngàn tin đồn khác về cô. Có một điều khiến Bảo Bình để tâm, cậu nghe rất nhiều người nóiVẻ đẹp của cô sẽ khiến bất cứ ai cũng phải quỳ lạy Cậu vẫn nghĩ điều này thật ngu ngốc. Cậu biết Thiên Yết rất đẹp, càng nhìn càng đẹp, nhưng đến mức như vậy thì thật là nói quá rồi. Nhưng dù Bảo Bình có nghĩ như thế nào đi nữa thì không ai có thể phủ nhận vẻ đẹp đó của côMột lớp vỏ bọc hoàn hảo cho tâm hồn xấu xí của cô

Thiên Yết đã từng nói như vậy Cho nên dù có rất nhiều tin đồn không tốt thì cô vẫn khiến khối người chết mê. Khác với vẻ đẹp sắc cạnh của Xử Nữ, Thiên Yết lại có màu sắc lạnh nhạt trong cái vẻ đẹp trong ngần đó, vô cùng mong manh. Như từng cử chỉ của cô lại khiến người khác liên tưởng đến một mê cung nào đó, mãi không thể thoát ra Bảo Bình biết như vậy, nhưng cậu vẫn không thôi khó chịu khi thấy ánh mắt nhìn chằm chằm của mấy tên con trai khác nhìn cô, ánh nhìn thật trần trụi. Có lẽ bọn họ biết Thiên Yết là một cô gái hư hỏng, vì chính xác Bảo Bình còn nhận ra, thậm chí còn thấy cảnh quan hệ của cô. Có người sẽ tự nhiên phán xét, bởi vì đó cũng là một tội lỗi, nhưng còn Bảo Bình, cậu không hiểu vì sao mình lại ngày càng chìm đắm trong đó Chuyện này không hề tốt….. “Đi thôi, Bảo Bình” Bảo Bình giật mình khi âm thanh sắc nhọn kia gọi tên cậu, có lẽ cô vừa nói chuyện xong với tên con trai nào đó, có lẽ tên đó nói thích cô, nhưng nhìn cái vẻ mặt không vui kia thì có lẽ lại là một tên khó tính và dai dẳng rồi. Cả hai bám lấy nhau suốt, Bảo Bình đã gần như quen với chuyện này, càng nghĩ cậu lại thấy khó chịu, nhưng cũng thật bất lực. Vì cậu không có tư cách để lên tiếng, nhất là khi cái cảm xúc chết tiệt không nên tồn tại này lại đang dày xéo cậu Ánh nhìn của cậu dừng ở bóng dáng nhỏ bé của cô Ghen…. Thật sự không hề dễ chịu…. . . . “Gần đây lạnh nhỉ, trời âm u đến phát chán” “Ưm…” Bảo Bình quay sang nhìn cô gái bên cạnh, cô ít khi lơ đãng như vậy, vẻ mặt thất thần nhìn về phía xa. Cậu như thấy được cái gì đó thật kì lạ nên cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kia, không phủ nhận nhưng cô ấy như này trông thật dễ thương “Muốn thấy mặt trời quá…” Thiên Yết nói rất khẽ nhưng đủ để cậu trai bên cạnh nghe rõ, thì thầm như gió thoảng. Trong phút chốc, dù Bảo Bình dù ghét cái nóng mùa hè nhưng cậu lại nhớ về cái ngày hai người trên sân thượng, Thiên Yết cùng cậu ngồi nép vào bóng râm, nắng không chói chang mà đẹp đẽ, chỉ nhìn như vậy thôi. “Này Thiên Yết, lúc sáng cậu được người ta tỏ tình đúng không?”

Đọc Chương 19: Ác Mộng Và Quan Tâm

Trong thư phòng, vẻ mặt của Thiên Yết lộ ra ý muốn giết người. Anh chẳng ngờ đám người kia còn dám đụng vào người của anh. San đứng đối diện cũng muốn toát mồ hôi với vẻ mặt đằng đằng sát khí này của anh. ” Thiên Yết, cậu định xử lý bọn kia thế nào? Giết rồi đem cho hổ ăn?” Giọng nói củ San cũng không giấu được sự tức giận. Đám người kia làm vậy là chẳng coi Thiên Yết là gì, còn dám động vào Cự Giải. ” Chết? Đâu có dễ dàng như vậy. Nhốt bọn chúng vào Tử lao.Chỉ cho bọn chúng uống nước, không được ăn bất cứ thứ gì hết. Ba ngày sau tôi sẽ đích thân xử lý bọn chúng” Tử lao? San biết rõ Tử lao chỉ dùng để trị mấy kẻ phản bội hoặc phạm tội cực nặng trong Thiên gia. Cũng lâu lắm rồi nơi đó chẳng giam người vì gọi là nhà giam thật ra là một nhà tra tấn. Chưa từng có ai bước vào đó mà toàn mạng trở ra. Cả hắc đạo không ai không biết sự khủng khiếp của nhà lao này. Két….. ” Ai?” Nghe tiếng cửa khẽ động đậy, Thiên Yết liền cảnh giác đứng dậy. Nhưng sau khi thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô thì ánh mắt dịu đi mấy phần. ” Sao lại chạy lên đây rồi? Không ngủ à? ” Chẳng đợi cô chạy tới, anh đã nhanh chóng bước lên ôm cô vào lòng, tay đặt nhẹ lên mái tóc của cô.Cự Giải giựt giựt tay áo của anh, ý bảo anh cùng về phòng cùng. Thiên Yết thấy vậy bèn cùng cô trở về phòng ngủ. ” Được rồi, bây giờ thì em yên tâm nằm ngủ rồi chứ?” Cả hai đang nằm trên giường. Khẽ vuốt nhẹ mái tóc của cô, Thiên Yết cảm nhận được cô nằm trọn trong người mình, cảm nhận từng hơi ấm của mình. Cự Giải lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Anh có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của cô.” Đừng…đừng động vào tôi” ” Các anh tha cho tôi đi” ” Tôi….tôi sẽ không tha cho các người” ” Áaaaaaa” Thoát khỏi vòng ôm ấm áp kia, cô thở hồng hộc. Giấc mơ này, sau mà giống thật đến như vậy….. ” Em không sao chứ? Gặp phải ác mộng rồi à?” Thiên Yết nãy giờ nhắm mắt cũng không nhắm, lặng lẽ ngắm nhìn cô ngủ say. Đến khi cô bị ác mộng thì cũng vội vàng ngồi dây, khẽ xoa lưng cho cô.

Cô chẳng nói lời nào, người bỗng run cầm cập, vừa nhìn vào đã biết cô đang lạnh. Theo bản năng, cô liền rúc vào người anh, đem hết chăn mền quấn vào người mình như một con sâu. Tình huống này, Thiên Yết chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa. Vội đặt tay lên trán cô. Nóng quá! Đích thị là sốt rồi! ” Đi, chúng ta tới bệnh viện” Nhanh chóng ngồi dậy, Thiên Yết lại bị một bàn tay nhỏ nắm giữ lại. ” Đừng đi…” Tiếng nói đứt quãng, mệt nhọc của cô như một con dao đâm thẳng vào ngực Thiên Yết. Anh cũng rất phối hợp với cô, nhanh chóng đến đầu giường lấy điện thoại và bấm số ” Tôi cho cậu 10 phút. Nếu tôi còn không thấy mặt cậu thì ngày mai cậu cũng đừng có mong thấy được mặt trời!” Có trời mới biết người Thiên Yết đang gọi là một bác sĩ chứ. Bị một giọng nói không mấy thân thiện gọi điện giữa đêm, lại còn hung hăng đe doạ, Hàn Y dù có buồn ngủ cũng phải nhớ đến tính mạng của mình mà lập tức ngồi dậy, dùng tốc độ nhanh nhất để có thể đến Biệt thự ác ma kia. ” Xem ra, hôm nay, tôi có thể tạm thời giữ lại cái mạng quèn này rồi” Chưa đầy 10 phút sau, bóng dáng một người đàn ông xuất hiện ngay cửa. Chẳng rõ Hàn Y đã bỏ qua bao nhiêu cái đèn đỏ, chỉ biết anh đã thục mạng nhấn ga với tốc độ kinh hoàng để đến được đây, còn toàn thây như vậy đã là may mắn lắm rồi. Không nằm ngoài dự đón của anh, Thiên Yết đã đứng chờ sẵn ở phòng khách, nhưng thái độ thì không mấy mến khách lầy giấc ắm. ” Câm miệng lại và lập tức lên khám bệnh ngay cho tôi. Không thì tôi cũng chẳng tiếc cái lưỡi của cậu đâu” ” Có tâm trạng quát tháo tôi như vậy, xem ra sức khoẻ của cậu rất tốt. Vậy người tôi khám là ai khác sao? Đàn bà à?” Miệng liêm tục nói nhưng chân vẫn nhanh chóng bước lên cầu thang. Hàn Y biết rằng, người mà anh sắp khám bệnh có một vị trí rất quan trọng trong lòng của Thiên Yết, không thì cũng không rãnh rỗi đi quấy raayf giấc ngủ của anh như thế. Cả hai nhanh chóng tiến vào phòng, thấy trên giường là một cô gái nhỏ, quần áo xộc xệch, vẻ mặt cũng tràn ngập sự khó chịu kia, Hàn Y không thể không liên tưởng đến những hành động xấu xa. ” Cậu không phải đã hành hạ con người ta đến như vậy rồi chứ? Không ngờ gu của cậu cũng lạ thật đấy. Dù sao thì em ấy cũng rất dễ thương.” Vừa nói Hàn Y vừa tiến tới kiểm tra thân thể cho Cự Giải. ” Vì cái này mà cậu gọi tôi đến đây đó hả? Chẳng qua là sốt thôi, triệu chứng thông thườmg của bệnh cảm. Tôi để một vài loại thuốc hạ sốt và cảm ở đây, cho cô ấy uống mấy ngày là khỏi.” ” Cái này mà không nghiêm trọng á? Cô ấy khó chịu đến mức kia mà. “ ” Sao ? Chẳng lẽ cậu muốn tôi bảo rằng cô ấy bị ung thư sao? Có điều, hình như tâm lý của cô ấy không được ổn định cho lắm, cậu vẫn nên đi tìm cho cô ấy một bác sĩ tâm lý vẫn hơn…” ” Tôi biết rồi, bây giờ cậu có thể về rồi…..Không tiễn” Sau đó, Hàn Y nghe được tiến đóng cửa thật mạnh. Đúng là…… Mới hồi nãy còn lên giọng quát tháo anh, bây giờ lại lạnh lùng đuổi anh đi. Chẳng qua là anh tham sống sợ chết, chứ không thì cũng mặc kệ tên Thiên Yết kia gào thét trong khi đang ngủ rồi.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 19: Bạch Dương Ra Mắt Vị Trí Minh Chủ trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!