Xu Hướng 9/2022 ❤️ Đọc Chapter 1: Định Mệnh ❣️ Top View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 9/2022 ❤️ Đọc Chapter 1: Định Mệnh ❣️ Top View

Xem 3,069

Bạn đang xem bài viết Đọc Chapter 1: Định Mệnh được cập nhật mới nhất ngày 30/09/2022 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 3,069 lượt xem.

Đọc Chapter 2: Đại Sứ Giả Thiên Bình

Đọc Chap 32: Dần Dần Hé Lộ!

Truyện ( 12 Chòm Sao ) Bên Anh Em Nhé ! Chương 26

Đọc Truyện Hai Cô Em Gái Xinh Đẹp

Tình Yêu Của Các Cô Nàng Lạnh Lùng

Nghe tiếng gọi, cô gái nhìn về phía đó. Bảo Bình kéo theo Cự Giải từ từ đáp xuống bên Sư Tử. Su Tử nhăn mặt, nặng nhẹ:

– Sao 2 cô không ở nhà luôn cho rồi! Thiệt tình! Bảo Bình chơi giờ dây thun tôi còn không nói, bây giờ cả cô cũng vậy sao, Cự Giải?

– Xin lỗi… – Cư Giải cúi đầu – Tôi lỡ quên hôm nay là sinh nhật của Bảo Bình nên…

– Hả?!!! – Sư Tử kinh ngạc.

Cự Giải là một cô gái hiền lành chu đáo, cũng là người bạn tốt, cho dù dạo này có nhiều tiểu tiên bị bệnh nên Cự Giải rất bận rộn nhưng việc cô quên đi sinh nhật của bạn mình thì đúng là hơi lạ.

– Xin lỗi… – Cự Giải ăn năn, vẻ mặt như sắp khóc.

– Thôi nào! Cự Giải của chúng ta là dược sư tài giỏi như vậy nên bận bịu đến quên mọi thứ cũng dễ hiểu thôi! Tôi thong cảm mà! – Bảo Bình vỗ vai Cự Giải – Được rồi! chúng ta đi chơi thôi.

– Đi thôi!

Cả ba cô gái hớn hở bay lên không trung.

Thác Bạch Long nằm bên sườn núi Linh Long. Nước từ trên cao đổ xuống trắng xóa như một con rồng trắng lao thẳng xuống hồ Ngọc Bích. Nước hồ trong vắt. sở dĩ nó có tên là hồ Ngọc Bích vì ngoài nước hồ trong văt quanh năm, nó còn một điểm đặc trưng nữa là những hòn sỏi trong hồ đều là những viên ngọc màu xanh tươi sáng.

Bảo Bình cưỡi Phi Kiếm lướt gần mặt hồ. Bên trên, Cự Giải không bay được nên ngồi sau lưng Sư Tử cưỡi một con mãnh sư bay vút. Tiếng cười của ba cô gái vang vọng khắp núi rừng.

Đang lướt giữa không trung, Sư Tử chợt lên tiếng:

– Nhìn kìa!

Cả bọn dừng lại, nhìn theo tay Sư Tử. Một thứ gì đó màu đen nằm sóng soài trên mặt đất sát chân núi Linh Long. ba cô gái nhìn nhau rồi quyết định đáp xuống.

– Hình như là một người bị thương!

Cự Giải định chạy đến thì Bảo Bình cất tiếng:

– Khoan đã! Có ma khí!

Với kinh nghiệm chiến đấu của mình, Bảo Bình không khó để nhận ra ma khí. Cự Giải giật mình lùi lại. Cả cô và Sư Tử trơ mắt nhìn Bảo Bình. Bảo Bình vẫn bình thản, nhẹ nhàng tiến đến chỗ con người đang nằm sấp bất tỉnh kia. Hình như là một chàng trai. Bảo Bình ngoái đầu nhìn hai người bạn rồi ngồi xuống, khẽ khàng lật người kia lên. Đúng là một chàng trai. Mái tóc dài đen huyền, phần mái line đỏ một đường đỏ lựng. Mắt anh nhắm nghiền, mặc dù bị thương nhưng gương mặt lạnh tanh ấy đẹp như một khối băng dưới ánh mặt trời vậy.

– Vẫn còn sống nhưng bị thương khá nặng. – Bảo Bình kết luận.

Rồi cô đưa mắt nhìn Cự Giải:

– Cự Giải! Giúp tôi một tay với! Chúng ta phải cứu hắn.

– Khoan đã! – Đến lượt Sư Tử cất tiếng, cô nắm tay Cự Giải lại, nhìn Bảo Bình, phản đối – Chẳng phải cô vừa nói là có ma khí sao? Không chừng đây chính là một tên đại ma đầu hung ác đấy! nếu lỡ cứu hắn vo tình sẽ gây hại cho Zodiland thì sao? Chi bằng nhân cơ hội này giết hắn đi cho xong.

Cự GIải đứng sững lại, cô do dự một chút rồi nhẹ nhàng gạt tay Sư Tử, nói:

– Xin lỗi cô, Sư Tử! Tôi là một dược sư, tôi không thể nào thấy chết không cứu.

– Cô…

Sư Tử bất lực đành đứng nhìn Cự Giải và Bảo Bình dìu tên ác ma kia tựa vào vách đá gần đó. Cô lặng lẽ theo sau.

Sư Tử không phải là loại người thấy chết không cứu. Chỉ là cô rất hận bọn yêu ma. Bản tính Sư Tử vốn tốt bụng, mạnh mẽ, cứng rắn và nghĩa hiệp, sinh ra có đầy đủ cha mẹ. Nhưng chính bọn yêu ma gian ác kia đã nhẫn tâm hại chết ba mẹ ruột của cô. Cô không thể tha thứ cho chúng được.

Sau khi được Cự Giải chữa trị, sắc mặt chàng trai kia đã khá hơn. Cự Giải thở phào nhìn Bảo Bình, thong báo:

– Cậu ta bị thương khá nặng, xét theo vết thương có lẽ là do bị đánh bởi một đối thủ khá mạnh. Nói đúng hơn là hình như cậu ta dư sức chống lại nhưng chỉ đỡ đòn thôi. Tôi đã giúp cậu ta điều hòa khí huyết, đã qua được cơn nguy hiểm rồi nhưng tạm thời vẫn chưa tỉnh lại được. Bây giờ cậu ta cần có người chăm sóc thì mới khỏi.

– Cự Giải! Cô đúng là dược sư tài giỏi nhất! Nghiêm trọng vậy mà cô cũng chữa được nữa. Việc còn lại cứ để tôi lo cho. – Bảo bình ôm lấy Cự Giải, tán thưởng.

– Không được – Sư Tử phản đối – Hắn ta chỉ là một tên yêu ma không hơn không kém, tại sao một Nữ thần mạnh mẽ như cô lại phải phục vụ một tên vô danh tiểu tốt như vậy chứ?

Trước sự bức xúc của Sư Tử, Bảo Bình nhẹ nhàng phân giải:

– Tôi biết cô rất hận bọn yêu ma nhưng chưa chắc yêu ma nào cũng xấu như cô nghĩ đâu. Dù có là quân địch đi chăng nữa tôi cũng không nhẫn tâm để cậu ta chết như vậy!

Bảo Bình vừa nói vừa liếc nhìn anh chàng kia. Sư Tử khẽ thở dài, hừ một tiếng:

– Bảo Bình à! Cô quá mềm long. Rồi sẽ có một ngày cô sẽ bị chính sự mềm long đó làm cho hối hận cho mà xem.

Bảo Bình cười tinh nghịch, cô làm mặt cún con với Sư Tử:

– Không có đâu mà! Nếu có ngày đó, chắc chắn cô sẽ cứu tôi mà phải không?

– Cô… Hầy… đúng là chịu thua cô luôn mà!

Ba cô gái nhìn nhau mỉm cười.

……..

Kể từ ngày hôm đó, Bảo Bình thường hay vắng nhà. Cô lén đến hang U Linh chăm sóc cho chàng trai. Sơ dĩ cô mang hắn vào hang U Linh vì không thể để hắn bên ngoài được. trong hang U Linh có một hồ nước, tác dụng của cái hồ này làm dịu đi ma khí của hắn nên sẽ không ai phát hiện được.

Đến ngày thứ ba…

Bảo Bình lách qua những mỏm đó chằn chịt tiến sâu vào trong. Cô đến bên phiến đá to phẳng nơi đặt chàng trai nằm ở đó. Nhưng hôm nay, chiếc giường trống hoác.

“Hắn ta đâu?” Bảo Bình thầm nghĩ rồi chạy xung quanh. Vừ chạy cô vừa gọi:

– Này! Người bị thương! Huynh ở đâu rồi?

Không có tiếng trả lời, Bảo Bình sốt ruột, hét lớn hơn:

– Nè! Người bị thương kia! Huynh có nghe ta nói không? Ít ra cũng phải ra đây cảm ơn người đã cứu huynh rồi mới bỏ di chứ! Đúng là…

Vẫn không có tiếng trả lời. Bảo Bình thất vọng định quay bước bỏ đi thì nghe một tiếng “Soạt” rồi một bong đen đằng sau vách đá bước ra, giọng nói lạnh lung vang lên như muốn đóng băng đối phương:

– Cô là ai?

– Cuối cùng huynh cũng chịu ra rồi sao? – Bảo Bình mỉm cười.

– Cô là ai?

Đôi mắt đỏ máu trừng trừng nhìn cô, anh lặp lại câu hỏi vừa rồi:

– Cô là ai?

– Thái độ của huynh là sao? – Bảo Bình hơi khó chịu.

– Tôi hỏi cô là ai?

– Ta là chiến thần bầu trời uy danh đỉnh đỉnh. Thiên Nữ Chiến Thần Bảo Bình, người đã cứu huynh.

– Cô là người của thiên giới? – Thiên Yết nhíu mày hỏi lại.

– Đúng!

– Cô đi khỏi đây đi! – Thiên Yết lạnh lùng

Bảo Bình hết sức kinh ngạc. cô không tin vào tai mình nữa. Rồi từ ngạc nhiên, cô chuyển sang tức giận:

– Huynh dung thái độ đó để đối xử với người đã cứu huynh thoát chết sao? Huynh có biết là mấy ngày qua ta đã chăm sóc huynh cực khổ lắm không? Huynh không biết cảm ơn thì thôi lại còn dám đuổi ta? Huynh quá đáng lắm!

– Tôi không nhớ là đã nhờ cô làm như vậy.

– Huynh…

Thiên Yết vẫn lạnh như băng, anh nhắm mắt, hít một hơi sâu rồi nói tiếp:

– Người ở thiên giới các người chẳng có ai tốt cả. Một lũ giả tạo! Cô cứu tôi thì đã sao? Ai biết được cô còn có mục đích gì khác như lợi dụng tôi làm tai sai cho cô chẳng hạ…

“chát!”

Một cái tát trời giáng bất ngờ dán lên mặt Thiên Yết. Má anh nóng ran lên. Anh tức giận định đánh trả lại thì bắt gặp ánh mắt ngấn nước của Bảo Bình nhìn anh trừng trừng vẻ căm phẫn ngút trời. Bảo Bình nghiến răng, cô gằn giọng, nói trong nước mắt:

– Xem ra ta đã cứu nhầm người rồi! Ngươi nói ta thế nào cũng được nhưng dám nói thiên giới của ta như thế thật không thể chấp nhận. Mặc kệ ngươi! Ta không quan tâm!!!

Bảo Bình quay đầu chạy thật nhanh, bỏ mặt Thiên Yest đứng ngẩn người.

Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Bảo Bình lao đi như một mũi tên vô định. Cô chạy mãi, chạy mãi, không biết đã chạy đến đâu. Chỉ biết ở đó có một cái hồ nhỏ, nước trong veo soi rõ bầu trời u ám như tâm trạng của cô. Bảo Bình có sức mạnh điều khiển khí tượng bằng cảm xúc, nên lúc này, bầu trời xám xịt nặng trĩu.

Cô ngồi xuống bên bờ hồ, nước mắt chảy dài trên gương mặt thanh tú của cô. Cô khóc. Nhưng nhất định không phải do yếu đuối. Cô khóc vì tức! Đường đường là một Thiên Nữ Chiến Thần đứng trên vạn người, uy phong lẫm liệt. Từ trước đến giờ, mọt người từ trên xuống dưới già trẻ lớn bé đều nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, ai nấy đều tôn trọng. Cả các ca ca cũng vậy, Bảo Bình luôn được yêu thương chiều chuộng không ai nói nặng với cô một lời nên cô rất lấy làm kiêu hãnh. Vậy mà hôm nay cái tên vô danh tiểu tốt kia lại dám nói những lời xúc phạm cô và cả thiên giới. Thật đáng giận! tức chết đi được! Hắn ta là cái thá gì chứ? Cô lại trách bản thân mình tại sao không chịu nghe lời Sư Tử? Biết vậy đã không cứu hắn làm gì để bây giờ phải tức tối như vậy!

Rồi đột nhiên Bảo Bình thấy mình thật ngu ngốc. Gại đi nước mắt, cô tự nhủ tại sao phải khóc vì tên đó chứ? Không đáng mà! Cô nhặt một hòn đá ném xuống hồ như ném đi sự bực tức của mình đi vậy. nhìn mặt nước chuyển động, nước bắn lên tung tóe, cô lấy làm thích thú, bao bực bội vơi dần. Cô tiếp tục ném. Càng ném càng thích, Bảo Bình lại vui lên. Bầu trời cũng vì thế mà tươi sang trở lại.

Sau một hồi ném đá, Bảo Bình lại ngồi xuống. cô nghĩ đến tên đó. Cô bảo đi như vậy có được không? Hắn vẫn chưa khỏi hẳn kia mà! Chắc chắn rất cần người chăm sóc. Cô định quay lại đó nhưng khi nghĩ đến những lời hắn nói, suy nghĩ vừa rồi bị dập tắt. hắn ta có sức lăng nhục cô như vậy thì cần gì người chăm sóc cơ chứ? Bảo Bình vò đầu bứt tay. Cô đi qua đi lại rồi như đã quyết định được, cô rời khỏi chỗ đó.

…………

Thiên Yết ngồi trên phiến đá nhìn Bảo Bình đang lui cui nhóm lửa. Hình cô đang định nấu gì đó. Anh cất giọng hỏi:

– Chẳng phải tôi bảo cô đi rồi sao? Sao còn ở đây nữa?

Bảo Bình đang khổ sở vì đám lửa chẳng chịu nghe lời cô, thổi mãi chẳng lớn lên, khói bay mịt mù, cô ho sặc sụa. nghe Thiên Yết hỏi, cô dừng tay, quệt mồ hôi, khinh khỉnh đáp:

– Nè! Ngươi là gì của ta? Những lời ngươi nói ta nhất định phải nghe sao?

Đọc Oan Gia Ngõ Hẹp

Đọc Chap 3: Buổi Sáng ‘vui Vẻ’

Đọc Chương 16 : Chân Tâm (2)

Thanh Xuân Đẹp Tựa Giấc Mơ

Mưa Ngâu Màu Nắng

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chapter 1: Định Mệnh trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

Yêu thích 2539 / Xu hướng 2629 / Tổng 2719 thumb
🌟 Home
🌟 Top