Xu Hướng 5/2022 # Đọc Chap 129: Vắng Chủ Nhiệm # Top View

Xem 5,148

Bạn đang xem bài viết Đọc Chap 129: Vắng Chủ Nhiệm được cập nhật mới nhất ngày 24/05/2022 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 5,148 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Đếm Thời Gian Từ Lúc Yêu Đến Cưới Của 12 Chòm Sao
  • Chiếc Mặt Nạ Cảm Xúc
  • Đọc Chap 69: Học Nhóm ( Ngưu
  • Thời Trang Khẩu Trang Của 12 Chòm Sao Mùa Chống Dịch
  • Truyện ( 12 Chòm Sao ) Bên Anh Em Nhé ! Chương 24
  • quen nữa chứ!

    Thím Kiều – chủ của quán đồ ăn trung quốc Trúc Thanh Lâu mang đồ ăn cùng hoa tiếu lên, nhìn ra Bảo Bình và Kim Ngưu thì mừng rỡ. Nói qua nói lại vài câu rồi bà cũng trở lại làm việc.

    Cách!

    Tiếng va chạm giữa hai chai thủy tinh vang lên nghe vô cùng giòn tai, nhìn lại bàn ăn, đã thấy hai ba chai rượu rỗng nằm ngổn ngang ở trên. Mặt của Kim Ngưu vẫn không thay đổi nhiều, nhưng mặt của Bảo Bình thì đỏ rực như ánh mặt trời, giọng nói cũng ngà ngà:

    – Cái con bé Lưu Thảo Mây đó, má nó, không chỉ vô dụng mà còn gây phiền toái nữa! Bỏ nhà đi bụi như đúng rồi! Con mẹ nó làm như trưởng thành lắm vậy, đấy, bỏ đi đấy, rồi được vài bữa là quay về khóc bù lu bù loa! Đụ, tao còn đang nghi ngờ nó còn trinh hay không nữa!

    – Haha… chắc hết tiền chứ gì, đúng là ba thứ trẻ trâu học đòi làm người lớn! Rồi sao, nó còn trinh hay không? Không phải nó bị người ta dụ rồi về nhà khóc đấy chứ?!

    – Chẳng lẽ tao hỏi nó mày còn trinh hay không? Sao tao biết được, nhưng mà trọng tâm không phải chỗ đó! Vấn đề là bà mẹ với thằng cha nó, mẹ tao đã nói đừng để bà ngoại tao biết, thế đéo nào ngày hôm sau ngoại tao sốt ruồn ruột đòi đi tìm nó! Bà lo lắng đến mức ngất xỉu, mẹ tao vì chăm sóc cho ngoại nên không đi kiếm con Thảo Mây nữa, thế là bà mẹ nó chửi ngoại tao vô dụng, đã không giúp được còn khiến người khác chăm lo! Má nó Kim Ngưu! Tao xông lên đánh bả luôn á, con mẹ mất dạy, dì tao cái quần què, ý tứ đéo có, dám nói ngoại tao như vậy! Con mẹ nó rồi tới ngày hôm sau thì con bả trở về! Mẹ đi thì biến mẹ luôn đi, chết trôi ở đâu đó luôn đi, về làm cái quần què gì vậy!

    – Má Bảo Bình, nghe mày kể mà tao tức lây luôn á, con em mày với dì chú mày là người ở hành tinh nào vậy! Làm ba mẹ mày ly thân thì thôi đi, còn mặt mũi mà đối xử với bà ngoại mày như vậy à!

    – Đấy! Bình sinh tao ghét nhất là có người dám nói mẹ tao, ngoại tao, ba tao này nọ! Người ngoài nói thì thôi đi, tao còn xem xét bỏ qua, chứ còn người nhà mà dám nói này nọ, tao thề, tao ghim suốt cuộc đời, đừng hòng nhận được sự tôn trọng nào từ tao!

    – Người ngoài? Có ai nói gì nhà mày rồi à!

    – Chứ còn gì! _Nhắc đến Bảo Bình lại bực bội, cô nốc hết nửa chai rượu còn lại, rượu vào lời ra, cô nói:

    – Ba của Ma Kết và Song Tử, cái người giàu có ấy, à, bữa mày bị cảm lạnh nên chưa thấy, nói chung là, ông ta dám nói chuyện với mẹ và ngoại tao, bảo tao có tình cảm với Ma Kết này nọ, nói gia đình nhà tao không có tư cách để thích người như Ma Kết, đó là sự khác biệt đẳng cấp, còn dám nói hai người họ là lũ nghèo hèn ham giàu sang, bảo đừng để tao này nọ với ông thầy! Cái gì vậy? Ông ta là cái thá gì mà dám nói người khác như thế! Dù có là tổng thống thì cũng đéo có cái kiểu nói chuyện đấy đâu nhá! Nghĩ tao là hạng người gì vậy? Ha, nực cười, tao mà thèm đeo bám con trai cưng của ông ta sao? Bớt ảo tưởng… đi…

    Kim Ngưu sững sờ nhìn Bảo Bình, không chỉ là vì những gì Bảo Bình vừa nói, mà là vì trên mặt Bảo Bình, không hiểu sao lại ướt đẫm những giọt nước mắt. Bảo Bình cũng không nhận thức được bản thân mình đang rơi lệ, chỉ càm thấy, càng nói thì càng cảm thấy khó chịu. Khó chịu về mọi mặt, từ cảm giác, cho đến suy nghĩ.

    – Bảo Bình… vì vậy, nên mày đối với thầy Ma Kết mấy ngày qua mới…

    – Mày nói đi, tại sao cái gì cũng xảy ra với tao vậy? Ba mẹ ly thân, người nhà bị xem thường, ngay cả người tao thích, cũng không thể thích…

    Càng nói, Bảo Bình càng cảm thấy sụp đổ, khóe mắt cay xè đến mức chẳng thể thấy đường được nữa, trong vách ngăn này, chỉ còn một người ngồi thẳng nghiêm chỉnh, người còn lại đã gục đổ xuống bàn, cả đôi vai đều run lên bần bật. Mặc dù không có tiếng động nào, nhưng có thể hiểu, đây là giây phút yếu đuối nhất của con người.

    – Alo… o… o…

    Sau khi uống thêm vài chai nữa, thì Bảo Bình chính thức gục ngã, chỉ còn lại Kim Ngưu với cái mặt đỏ như mận, đang gọi điện cho ai đó.

    - _Nghe ra giọng điệu ngà ngà của Kim Ngưu, Song Ngư lập tức cảm thấy không ổn, liền có thái độ khẩn trương.

    – Trúc… Thanh… Lâu… với… Bảo…

    Pip!

    – Ơ… _Kim Ngưu nhìn lại điện thoại, mắt to mắt nhỏ mở ra, gương mặt hóa ngốc tột cùng:

    – Hết… tiền… rồi… à…

    5 phút sau…

    – Kim Ngưu! Cậu ở đâu?

    Song Ngư vừa bước vào quán Trúc Thanh Lâu liền lớn giọng tìm kiếm. Nghe cái tên thì vô cùng trai gái, nhưng hóa ra đây chỉ là quán ăn vặt bình thường. Bà chủ quán thấy Song Ngư tìm khách quen của mình, liền chỉ chỗ cho.

    – Tới rồi à? Sao lâu quá vậy? Tôi chờ lâu muốn chết!

    Nhìn thấy Song Ngư, Kim Ngưu không nhận ra vẻ tức giận của anh, lại còn nhăn nhó trách móc. Chỉ có điều, ngữ điệu của Kim Ngưu lại vô cùng nũng nịu, hoàn toàn khác với một Kim Ngưu ngay thẳng hằng ngày.

    – Bảo sao say bét nhè…

    Mặt Song Ngư đen lại khi nhìn thấy đám chai lọ liểng xiểng trên bàn, đếm đi đếm lại cũng phải 10 chai, hai đứa này có phải con gái không vậy?

    – Bảo Bình… Song Ngư đến rồi nè, mày dậy đi, đừng ngủ nữa! _Kim Ngưu đập đập bàn để đánh thức Bảo Bình đang ngủ gục ở đấy, khiến Bảo Bình khùa tay:

    – Im lặng coi, ồn chết được! _Nói xong, Bảo Bình gãi gãi cổ mình rồi ngủ tiếp.

    -_-!!!

    Hai con người này là muốn Song Ngư tức mà chết hay sao?

    – Mày không dậy là tao bỏ mày lại đó nhaaaaa…

    Kim Ngưu gào lên, rồi chập chững đứng dậy, thấy vậy, Song Ngư liền đưa tay lên đón lấy cô vào lòng, cằn nhằn:

    – Con sâu rượu này, đừng có hành động lung tung!

    – Ây chà chà, cậu làm gì đó hả, cậu tính lợi dụng tôi lơ là mà đụng chạm tôi sao hả? Mặt thì đẹp trai mà biến thái quá đi nha~

    -_-!!!!

    – Ủa anh Song Ngư?

    Đột nhiên, có một giọng nam vâng lên gây sự chú ý của cả Song Ngư và Kim Ngưu, nhìn kỹ lại thì, đây không phải là Tiêu Vỹ sao? Tiêu Vỹ nhìn thấy Kim Ngưu trong lòng Song Ngư, liền ô lên:

    – Cả chị Kim Ngưu nữa này! _Như một phản xạ, Song Ngư ôm chặt Kim Ngưu vào lòng rồi che mất Kim Ngưu khỏi tầm nhìn của Tiêu Vỹ, cất giọng nhàn nhạt:

    – Sao cậu lại ở đây?

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Chương 7 Của Truyện Mưa Ngâu Màu Nắng Cập Nhật
  • Đọc Chap 2: Trò Chơi Bắt Đầu
  • Đọc Chap 1: Chào Mừng Đến Thế Giới Vampire, Thế Giới Của Máu Và Chết Chóc.
  • Truyện Ma 12 Chòm Sao
  • 12 Chòm Sao Thích Được Người Ấy Gọi Với Cái Tên Thân Thương Trìu Mến Nào?
  • Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chap 129: Vắng Chủ Nhiệm trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100