Xu Hướng 1/2023 # Đọc Chap 1: Lần Đầu Gặp # Top 6 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Đọc Chap 1: Lần Đầu Gặp # Top 6 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Chap 1: Lần Đầu Gặp được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Lúc này Sư Tử quay lại tính hỏi thăm cậu nhóc nhưng lại chẳng thấy cậu ta đâu bèn nghi hoặc nhìn xung quanh mấy lần không thấy mới bước đi. Ở một chỗ khác – Lũ chúng bay thấy hắn thế nào- Một giọng nam trong trẻo cất lên – Thằng nhóc này cũng được đấy đại ca – Một tên trong số đó trả lời tay xoa vào vết thương đang chảy máu, kì lạ là vết thương lại tự đông khép miệng. -Hừm hắn ta quả là miếng mồi ngon đó – Sư Tử – Cậu trai ấy cầm trên tay chiếc ví có thẻ mang tên Sư Tử. Lúc này Sư Tử cũng đã đói lả người đi tìm tạm quán đồ ăn để ăn vừa gọi xong đến lúc trả tiền sờ vào túi “Chết mẹ, mất ví rồi”- Sư Tử than thầm – Bác à cháu mất ví rồi bác có thể cho cháu ăn một chút được không – Sư Tử mỉm cười nói cậu ta rất tin tưởng vào trình tán gái của mình Nhưng rất tiếc đây lại là đàn ông Vừa nghe xong ông ta gầm lên:” Không có tiềng thì biến khỏi đây mau lên” Sư Tử sợ quá chạy mất cả dép. Giờ cậu đang muốn tìm một chỗ để trọ trời cũng sắp tối rồi ăn thì có thể để sau. Không ăn một ngày cũng éo có chết lo gì . Nhưng vấn đề hiện tại là cậu không thể ngủ ở ngoài được qua chuyện vừa rồi là cậu đã quá sợ rồi. Tấm thân vàng ngọc này không thể dâng cho người khác được . Cậu ứ chịu đâu. Nhưng giờ nghĩ lại chắc cậu bị rơi tiền ở chỗ ý . Chạy lại nhỡ tìm thấy ví thì sao Nghĩ là làm Sư Tử chạy một mạch đến đây nhưng vẫn chả tìm thấy ví đâu. Đang chán nản bỗng nhiên một tờ giấy bay vào mặt cậu. Giơ tờ giấy lên đọc câu thấy ngay dòng chữ :” Cho thuê nhà giá rẻ “ Lập tức cậu sung sướng cầu trời đúng là trong cái rủi có cái may. Cậu cầm tờ giấy lập tức đi tìm nhà. Nhưng tìm mãi lại éo thấy đâu cậu bèn hỏi thử những người xung quanh nhưng lại không ai biết. ” Kì quái a “

Khi cậu chuẩn bị bất lực nhìn thấy một bà lão đi ngang qua cậu làm rơi một cái ví. Cậu thấy vậy bèn chạy ra chỗ bà lão trả bà . “Cảm ơn chàng trai trẻ cậu muốn tìm trọ hả ? ” – bà lão hỏi Sư Tử vẫn còn ngơ ngẩ chưa hiểu thì bà lão chỉ vào tờ giấy đăng tin cho thuê phòng. Lúc này Sư Tử mới ngộ ra gật đầy. Bà lão bảo :” Ta biết chỗ này đó chàng trai trẻ à” -Ở đâu vậy ạ – Sư Tử hỏi Đường đi dễ lắm cậu chỉ việc đi thẳng tới chỗ nhà trọ có hoa anh đào chính là nó đó. Sử Tử vui quá cảm ơn bà cụ rồi chạy đi tìm nhà trọ. Cậu đi mãi cuối cùng mới thấy nới quả thật rất xa nha. Nhưng khu nhà trọ quả thật rất đẹp. Bước qua cổng là một thảm cỏ xanh mướt cùng hàng hoa anh đào nở rộn vô cùng đẹp . Ngay chính giứa là một căn nhà mang đâm phong cách nhật bản kết hợp cùng trung quốc mang lại cảm giác vừa thanh cao giản dị nhưng cũng rất tinh tế đẹp đẽ. Bước đến nhà chính cậu gõ cửa nhà “Cộc cộc “ Im lăng Lần thứ 2 :” Cộc cộc “ Vẫn không thấy ai trả lời đang địng gõ cửa lần ba thì cách cửa bật mở. Xuất hiện trước mặt cậu là một chàng trai vô cùng xinh đẹp, mắt xanh biển , da trắng ngần như sứ , mái tóc đen thướt tha được buộc vắt sang một bên, mặc bộ áo yukata nửa hở nửa kín “Thật khiêu gợi nha” Sử Tử đang ngẩn ngơ thì nghe tiếng nói trong trẻo của chàng trai ấy kéo về : “Cậu muốn thuê phòng trọ? Tôi là Ma Kết chủ của nhà trọ này rất vui được gặp cậu . Và cậu làm ơn có thể thôi nhỏ giãi được không có người sẽ ghen đó.” Khi Sư Tử tỉnh lại mới nhìn thấy đằng sau Ma Kết còn thêm một người con trai nữa rất đẹp khuôn mặt, thân hình đẹp như tượng tác thêm cả không khí lạnh lùng xung quanh và bá khí khiến mọi người sợ hãi. “Quả là đáng sợ nha “ -T.. tôi muốn thuê trọ ở đây- Sư Tử sợ tới mức cà lăm luôn “Tốt cậu có thể đi xem phòng cùng chúng tôi “- Ma Kết nói rồi bước đi trước

Đọc Chap 1: Gặp Gỡ

Tại sân sau của trường đang có bốn đứa loi choi bàn chuyện gì đó mờ ám. Bốn đứa này không ai khác là Nhân Mã, Song Tử, Bạch Dương và Sư Tử. Là bạn thân với nhau từ nhỏ hay quậy phá làng xóm tụi nó được mệnh danh là “tứ quỷ” mặc dù có 2 đứa con gái nhưng nó quậy không thua gì con trai đặt biệt là Nhân Mã trùm mọi trò quậy phá. Chúng nó không dù bạo lực để xử lý kẻ thù mà tụi nó dùng chiêu trò và đương nhiên không ai làm gì được tụi nó. – 2 cậu đến trễ, 2 cậu đi mua màu nước đi_ Nhân Mã hất mái tóc vàng ra lệnh chắc lại đang định bày trò gì nữa đây. – Tớ đã nói là tại tên Sư Tử mà đâu phải tớ đâu_ Bạch Dương minh oan – Êk nếu cậu không bảo có chó thì làm sao mà tớ chạy để đâm vào người ta chứ_ Sư Tử – Được rồi tớ đi mua cho_ Song Tử lên tiếng ngăn không cho chiến tranh bùng nổ, xong chạy đi mất Song Tử quên mất đây là lần đầu cô đến đây nên đâu biết mua ở đâu đi vòng vòng 1 lúc lại lạc đến phòng thí nghiệm của học viện. Phòng thí nghiệm ở đây rất rộng đầy đủ các hoá chất, ở trong phòng hiện giờ đang có 2 con người 1 chàng trai tóc xanh biển, 1 chàng trai tóc đỏ 2 người phải nói là tuyệt tác rất đẹp mãi mê ngắm trai mà Song Tử quên mất nhiệm vụ đến khi nhờ ra thì vội vàng chạy đi và *BỐP* trong phòng có người bước ra do Song Tử gấp quá nên đâm phải chàng trai tóc xanh biển làm rơi lọ hoá chất trên tay hắn. – Cô kia có biết bao nhiêu công sức của tôi không, cô phá hết rồi_ Chàng trai đó la oai oái. – Bảo Bình à người ta cũng đâu cố ý_ Chàng trai tóc đỏ đứng bên cạnh cũng lên tiếng. – Thiên Bình cậu cũng biết nó khó thế nào mà_ Bảo Bình Song Tử chỉ đứng im lặng rồi 1, 2, 3 rơi nước mắt òa khóc như đứa con nít. Bình thường thì có Nhân Mã ở đây cô và nhỏ sẽ cho hắn ta biết tay rồi chỉ tại bây giờ chỉ có 1 mình cô không khóc còn lâu hắn mới cho đi. – Cậu đừng khóc nữa, không sao đâu cậu có thể đi rồi, còn mi tên đã hại con gái nhà người ta khóc như vầy theo ta nhanh lên_ Thiên Bình nói với Song Tử, song cũng lôi Bảo Bình đi. Nhìn Song Tử khóc Bảo Bình cũng im lặng đi theo Thiên Bình bỏ qua cho Song Tử. Song Tử diễn quá đạt rồi.

Đọc Chap 1 : Mở Đầu

Anh Ngưu lẩm bẩm chửi rủa ” Kết , rồi sẽ có một ngày mày sẽ biết tay tao “ Kết ngó từ nhà vệ sinh ra nhìn Ngưu . -” Mày đang lẩm bẩm gì thế ? “-” Tao chỉ đang tự lẩm bẩm là mày đẹp trai như vậy thì đàn ông cũng mê mất “-” Xời , mày yên tâm , tao biết điều đó rồi , có điều tao là men thẳng nên mày đừng có ý định gì đấy “-” Thèm vào … “ Nhà của Song Ngư cùng Song Tử Ngư đang loay hoay lựa giày và bờm để phối tông với bộ đồng phục trường Royal . đồng phục trường của nữ là áo sơ mi trắng, áo khoác ngắn cộc tay màu tím nhạt, váy cũng màu tím luôn. Song Tử đang ăn sáng, cách 5 phút lại gọi với cô em họ cùng nhà nhanh lên kẻo muộn. Cậu đã thay xong bộ đồng phục từ đời nào rồi mà cô em Ngư kia mới bắt đầu mò mẫm tìm đồng phục. Haizzzz, cái con bé này không bao giờ chú ý cẩn thận gì cả, toàn kiểu nước đến chân mới nhảy… Đồng phục nam sinh Royal cũng là áo sơ mi trắng bên trong, áo khoác tím bên ngoài và quần vải cao cấp cùng màu. Ăn xong, cậu chuồn đi trước luôn chứ chờ cái đứa trên tầng chắc muộn học mất , hic… Cùng lúc đó … Trên đường …Một chiếc Ferari đời mới chạy bon bon trên đường,trên xe là một cậu mĩ thiếu niên , ngồi ghế phụ . Cậu chăm chú đọc tiểu thuyết Không gia đình . Xem chừng là một người con trai vô cùng hoa mĩ về văn chương. Đó không ai khác ngoài Cự Giải.

Đi song song với cùng đường đó, cách đó không xa…

Sư Tử đang điên hết cả người, đang đạp xe trên đường thì bị tuột xích, mất phanh, đâm đầu xe vào cột điện rồi ngã đổ hết cả sách vở từ cặp ra thế này có dữ dội không cơ chứ . Ước gì bây giờ mà có một anh soái đại đến đây nhặt sách vở thì tốt biết mấy … Nhưng đời không như là mơ, vừa mới nhặt hết sách vở lên cho vào cặp thì đã lại bị tiếng còi xe của chiếc xe Ferari màu đen tuýt còi khiến sách vở vừa nhặt rơi hết cả. Ôi đây rồi, con đường này chỉ dẫn đến trường cấp 3 Royaldiamond thôi nên chắc chắn trên xe này là một học sinh hoặc thầy cô dạy học ở trường. Sư Tử ta đây phải lễ phép xin đi nhờ mới được…

Đọc Chương 5: Quyết Đấu Lần Đầu

Quả là thiên tài có khí thế của thiên tài, một lời vừa cất lên xung quanh đều ngưng trọng. Nàng nhướn mày, nhìn chằm chằm vào nữ nhân mặc tử y đang điềm nhiên ngồi trước mặt. “Vị cô nương này, ngươi hình như là từ nơi khác đến?” Bạch Dương hỏi, đồng thời ta kín đáo thăm dò nữ tử nọ. Lão Quân ngay lập tức đề phòng nàng ta, chớp mắt ra hiệu cho Thiên Yết nhưng nàng ta đã nhanh chóng thăm dò được. Hừ, một kẻ phế vật không có chút nội lực nào chỉ dựa vào hai tên vô lại kia. “Vị này là có tín vật của Cửu Thần Giao nhỉ? Xin thứ lỗi, nàng ta đụng phải người của ta cũng có nghĩa đã mạo phạm đến ta, mà mạo phạm đến ta là dây dưa với phủ Thừa tướng. Chi bằng để bọn ta tự giải quyết, tránh dính dáng đến Cửu Thần Giao các người nha!” Bạch Dương mỉm cười. Hừ, nói thật xuôi tai. Thiên Yết thầm nghĩ. “Tống tiểu thư, nếu như theo lời tiểu thư vậy thì các người động đến vị cô nương này là động đến ta, mà ta là bằng hữu của Cửu Thần Giao,vậy cũng đồng nghĩa là các ngươi đây đang động đến Cửu Thần Giao. Sao có thể không dính dáng được chứ?” Song Tử phe phẩy cái quạt, bộ dạng yêu nghiệt hiện ra khiến mấy vị nữ tử khác có mặt phải điêu đứng. Tống Bạch Dương đen mặt, nàng bị lời của chính mình vả ngược một cái thật đau. “Tiểu nữ vẫn mong Bạch công tử không nhúng tay vào. Bằng không tiểu nữ cũng không khách khí đâu.” Bạch Dương gằn giọng. “Được rồi. Ta đi theo ngươi.” Thiên Yết sau khi ăn xong đĩa bò xào, uống cạn một ly rượu nóng liền cất lời. Song Tử và lão Quân trố mắt nhìn nàng. Nha đầu này bị điên chắc, người ta là thiên tài nổi danh kinh thành, nội lực cường hãn lại hành sự tàn độc đó nha. Lão Quân đá chân nàng dưới bàn, thì thầm. “Nha đầu, ngươi đừng có làm loạn. Bây giờ nội công của ngươi như hạt cát sa mạc vậy, yếu ớt như con kiến. Đừng có tìm chết như vậy chứ, ta vừa cho ngươi ăn Bích Tuyết Liên. Uổng phí lắm nha.” Lão Quân khổ sở nói. Song Tử ngưng trọng, nhìn Thiên Yết chằm chằm.

“Ngươi không cần phải lo lắng. Cùng lắm ta diệt một phủ đệ thôi mà.” Hắn nhẹ giọng nói với nàng. “Lão Quân, ông xem người ta mạnh mẽ, oai phong chưa kìa. Ông đó, chẳng khác nào rùa đen!” Thiên Yết cười cười. Đôi mắt nàng ánh lên một cỗ kiên cường cùng tự tin không gì sánh bằng đập vào mắt Bạch Song Tử khiến hắn cảm thấy thú vị. “Được. Vậy mau đến đây ta và ngươi đánh một trận. Kẻo người khác bảo ta ức hiếp ngươi.” Bạch Dương cười sang sảng. Mọi người nghe xong những lời này lập tức kinh ngạc bàn tán. Hôm qua, lão Nam Hoàn ở thành Đông vừa bị thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng kia chém chết treo ở ngoài thành. Thủ đoạn vô cùng ngoan tuyệt. Mà cô nương áo tím này, thoạt nhìn trông không có dáng vẻ gì của người biết võ công cả! Thiên Yết cười nhạt, tiêu sái đứng lên ra khỏi tửu lâu. Tống Bạch Dương nheo mắt âm hiểm, rời khỏi tửu lầu đi đến Linh Đông đài, nơi thường dùng để luận võ của mọi người. “Tiện nhân không biết điều. Hôm nay bổn tiểu thư cho ngươi ra ngoài bãi tha ma ngắm trăng.” Tống Bạch Dương chậm rãi ngưng tự nguyên khí, căn bản không thèm động đến roi Xích Diễm của mình. “Tiện nhân, cho ngươi chọn vũ khí. Nếu không kẻ khác lại bảo ta bắt nạt kẻ yếu.” Tống Bạch Dương cười, nói. “Ai đánh ngã được đối phương xuống đài sẽ giành phần thắng. Trên võ đài, thương tích cùng sinh tử không truy cứu.” Người canh giữ nơi nọ hô vang một tiếng. Thiên Yết đứng dưới đài nhảy lên, trong tay cầm hai thanh chủy thủ sắc bén. Nụ cười thanh lệ, tóc buộc gọn sau đầu đơn giản. Nét mặt không thay đổi, không sợ sệt căng thẳng. “Nha đầu, chỉ cần ngươi lên tiếng ta nhất định đánh ả. Không nên mạo hiểm quá.” Lão Quân biết không ngăn được nàng, chỉ có thể nhắc nhở nàng vài câu. Thật ra lão cũng muốn xem xem người có duyên với Bích Tuyết Liên rốt cục có năng lực gì, mặc dù lão biết rõ nội lực của nàng ở thời điểm hiện tại chưa tích lũy đủ. Bạch Song Tử mím môi, dưới khán đài nhìn theo dáng người của Thiên Yết. Chỉ thấy nàng đưa mắt, khẽ gật đầu với hắn ý bảo không có việc gì. Song Tử hắn khẽ nhíu mày, hiện tại nội lực nàng không đủ, còn Tống Bạch Dương kia vốn nổi tiếng là thiên tài của phủ thừa tướng. Trận này thực lực quá chênh lệch.

“Vị tiểu thư này, mặc dù ta cầm vũ khí nhưng ngươi có nguyên khí mạnh mẽ cùng tuyệt học. So với ngươi, ta lại có phần thua thiệt rồi. Nếu ngươi đánh thắng ta thì cũng không vẻ vang gì…” Thiên Yết cười cười, dùng một câu khích tướng nói. “Hừ, vậy bổn tiểu thư nhường ngươi tám chiêu. Tránh cho ngươi chết oan uổng.” Tống Bạch Dương sảng khoái đáp ứng mà không để tâm đến ánh mắt sâu thẳm của người đối diện lóe lên ý cười. Thiên Yết vững vàng tạo thế, tỉ mỉ quan sát đối phương. Nhịp thở trọng ổn cùng giác quan nhạy cảm tập trung cao độ hết thảy. “Đánh không lại thì ta mang ngươi đi.” Bạch Song Tử truyền âm bên tai nàng. Khóe môi Thiên Yết cong cong, xem ra lần này phụ ý tốt của hắn rồi. “Mau tới đây.” Tống Bạch Dương hét lớn. Xung quanh nguyên khí màu đỏ cuồn cuộn đổ đến tụ lại trong tay nàng ta. Thiên Yết nhanh chóng nhảy về trước, áp sát cô ta. Tuy nội lực không lớn mạnh, nhưng nàng có mười hai năm kinh nghiệm chiến đấu, nhất là một đặc công như nàng thì cận chiến rất đặc thù. Thân thể nàng qua rèn luyện từ nhỏ tự nhiên sẽ khác với những kẻ ở nơi này chỉ dùng nội lực và chút công phu võ đạo để tung hoành. Nháy mắt một cái, Tống Bạch Dương kia đã cùng nàng so ba chiêu nhưng vẫn chưa thể chạm đến góc áo của Thiên Yết. Ngược lại cô ta cảm thấy hơi thở của mình mệt nhọc hẳn đi. Nguyên khí đỏ vẫn chưa chịu dừng bị hấp thu vào trong cơ thể Tống Bạch Dương vẫn tràn đầy, tạm thời hỗ trợ cho cuộc chiến. Tống Bạch Dương vừa nghĩ ngợi liền lộ ra sơ hở, loáng cái đã chẳng thấy bóng dáng Thiên Yết đâu. Tức thì, ngay sau lưng cô ta truyền đến một cảm giác lạnh buốt. “Chết tiệt.” Tống Bạch Dương khẽ rít, nhanh chóng tránh sang một bên nhưng trên vai đã bị chủy thủ cắt xoẹt qua một đường. Cô ta kinh hãi nhìn Thiên Yết, làm sao ả có thể. Cho dù đã nhường ả, nhưng phòng ngự của Tống Bạch Dương nàng cũng không phải yếu ớt. Loáng một cái tám chiêu nhường cho Thiên Yết đã hết. Tống Bạch Dương nghiêm mặt nhảy lên không trung tung một chưởng. Uy áp lan ra về phía Thiên Yết vô cùng cường đại khiến nàng hộc máu, lùi về sau hai thước. Thậm chí Tống Bạch Dương còn chưa trực tiếp chấn chưởng đánh lên người nàng. Quả thật có nội lực cường đại liền có sự khác biệt với kẻ bình thường như nàng. Lão Quân đứng phắt dậy định xông đến nhưng bị Bạch Song Tử kéo lại. Hắn vẫn không hề dời mắt khỏi Thiên Yết. “Bích Tuyết Liên của ta còn chưa phát huy thực lực đâu.” Hắn phe phẩy cái quạt họa sơn thủy, cười cười. Vẻ yêu mị vốn có càng tăng lên khiến bao nữ tử ái mộ hắn điêu đứng.

Thiên Yết trên đài vẫn như cũ, tử y phất phơ trước gió, khóe môi dính vài vết máu đỏ tươi chói mắt. “Xem ra chỉ có đánh nhanh thắng nhanh mới bảo toàn được tính mạng.” Thiên Yết nghĩ thầm rồi lóe cái biến mất, di chuyển cực nhanh khiến cho mọi người kinh ngạc. Bóng người vừa nãy đâu rồi? Chỉ thấy đột nhiên Tống Bạch Dương gào lên, hẳn là bị chọc giận đến cực độ. Nguyên khí màu đỏ vù vù ngưng tụ trên tay nàng ta. Dưới đất, một nhúm tóc bay lả tả cùng tay áo bị cắt rách. Mọi người chung quanh cũng có cao thủ những vẫn chưa hình dung được việc gì vừa xảy ra. Nhìn thấy cơn cuồng nộ kia của Tống Bạch Dương ai nấy đều ngầm hiểu, nàng đường đường là thiên tài của phủ Thừa tướng mà lại bị một phế vật từ đâu đến làm mất hết thể diện. Không ít kẻ vui sướng khi người gặp họa. “Tiện nhân, đừng tưởng công pháp quái dị của ngươi có thể làm gì được ta. Hôm nay bổn tiểu thư không giết ngươi, tên ta sẽ viết ngược.” Tống Bạch Dương trong đáy mắt toàn là hận ý nhìn về Thiên Yết, nói lớn. Thiên Yết trầm mặc, xem ra phần thắng khó mà định đoạt. Nàng siết chặt chủy thủ, khép mắt bình tâm lại. Đột nhiên một bí pháp của tiểu tinh linh màu trắng xuất hiện trong đầu nàng. Thiên Yết mở mắt, trong lòng vô cùng kinh ngạc nhớ kĩ chúng. Tống Bạch Dương lao đến, một quyền vung ra đem nguyên khí màu đỏ kéo đến tạo nên một áp lực khiến lồng ngực Thiên Yết nặng xuống. Thiên Yết nhíu mày, nhanh chóng tránh sang một bên, đồng thời vung chủy thủ. Tống Bạch Dương cười lạnh, đánh vào cổ tay phải của Thiên Yết. Chủy thủ văng lên trời bay đến cây cột gần đó găm sâu đến cán, quả thật không hề có chút nhân nhượng nào. Cổ tay phải của Thiên Yết truyền đến một cơn đau khủng khiếp, chỉ sợ không còn nguyên vẹn bên trong. Không cho Thiên Yết cơ hội động thủ phản công, Tống Bạch Dương đá một cước vào người nàng. Thiên Yết biết một cước này quả thật có thể tiễn nàng ra bãi tha ma ngắm trăng như lời của Tống Bạch Dương, nàng hít một ngụm khí mau lẹ tránh né nhưng một cước kia cũng đạp mạnh lên bả vai nàng. Thân hình Thiên Yết lảo đảo suýt ngã về sau. Miệng phun ra một ngụm máu. Nàng nghiến chặt răng, đầu mày nhíu lại một cái thật sâu. Tay phải của nàng giờ chẳng còn cảm giác gì nữa rồi. Thiên Yết buông thõng tay, tiếp tục dùng tay còn lại chiến đấu. Tống Bạch Dương mấy chiêu liên tiếp đều nhằm vào nơi trọng yếu của Thiên Yết mà đánh. Hồng y bay tán loạn, ánh mắt sát khí nồng đậm khiến người xem không khỏi rét lạnh. Thiên Yết bắt đầu suy kiệt thể lực, tốc độ tránh đòn cũng không được nhanh như lúc đầu, chỉ cố cầm cự không bị đánh rơi xuống đài. Còn Tống Bạch Dương kia hiển nhiên hận ý đối với nàng không chút nào hạ xuống, căn bản muốn giết chết nàng. “Tiện nhân, ta cho ngươi chết thống khoái một chút a.” Tống Bạch Dương cười âm hiểm, bàn tay xoay lại, nguyên khí nhàn nhạt hút đến.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chap 1: Lần Đầu Gặp trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!