Xu Hướng 2/2023 # Đăng Truyện Online ~ Truyện 12 Chòm Sao # Top 9 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Đăng Truyện Online ~ Truyện 12 Chòm Sao # Top 9 View

Bạn đang xem bài viết Đăng Truyện Online ~ Truyện 12 Chòm Sao được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tác giả: Lê Hồng Châu

Giới thiệu nhân vật:

*Chú ý: Người nắm giữ sinh mệnh Tinh Linh là nam, tinh linh là nữ. Tinh Linh không thể chết trừ phi bị chính chủ nhân hủy bỏ sinh mệnh, tức là chìa khóa.

Bạch Dương: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Ghét bị ràng buộc. Tuy nhiên, sau khi gặp được Tinh Linh Nhân Mã, hắn trở nên thích sợi dây liên kết giữa hắn và Nhân Mã. Hệ nguyên tố: Lửa.

Kim Ngưu: Là một Tinh Linh. Vì bất đắc dĩ mà trở thành tinh linh của Thiên Yết. Bị chủ nhân coi thường như súc vật. Tuy rất ghét Thiên Yết nhưng vẫn trung thành với chủ nhân, rất kiên định. Hệ Nguyên tố: Đất.

Song Tử: Là một tinh linh. Trở thành tinh linh của Sư Tử vì tự nguyện. Sau khi trở thành tinh linh đều hứng chịu nổi đau khổ do bị ghét bỏ. Nguyên nhân là vì sao thì ko bít, tuy nhiên vẫn dâng hiến bản thân. Hệ Nguyên tố: Gió.

Sư Tử: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Yêu Song Tử rất nhiều nhưng sau khi biết Song Tử đã tự nguyện hi sinh bản thân thì hận cô ấy vô cùng. Trở nên bất cần và trầm lặng. Hệ Nguyên tố: Lửa

Cự Giải: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Trở thành chủ nhân của Thiên Bình. Bị Thiên Yết hận thù nhưng đã rửa sạch được tội ác. Mong muốn được gặp lại Thiên Yết để tạ lỗi. Hệ Nguyên tố: Nước.

Xữ Nữ: Là một tinh linh. Ghét Thiên Yết vì đã giết hại đứa em gái độc nhất của cô: Kim Ngưu. Trở thành Tinh Linh với mong muốn báo thù. Yêu Ma Kết. Tự dằn vặt vì đã không thể cứu được Kim Ngưu. Hệ Nguyên tố: Đất.

Thiên Bình: Là một tinh linh. Yêu Cự Giải. Tuy nhiên, khi nhìn thấy mình phải đối đầu với anh trai là Thiên Yết thì rất mềm lòng. Mong muốn được nhìn thấy Song Ngư, cô bạn thân của mình. Hệ Nguyên tố: Gió.

Thiên Yết: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Độc ác, tàn nhẫn, lạnh lùng. Sau cái chết của em gái thì trở thành một kẻ sát nhân. Khi gặp được Kim Ngưu, hắn có lại được một chút cảm xúc. Hệ Nguyên tố: Nước.

Nhân Mã: Là một tinh linh. Cũng rất ghét bị ràng buộc. Cha mẹ bị một Tinh Linh sát hại và không muốn trở thành tinh linh. Tuy nhiên, sau khi gặp được Bạch Dương, cô thầm ước cho mình sống mãi mãi bên cạnh anh ấy. Hệ Nguyên tố: Lửa.

Ma Kết: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát, chăm chỉ. Đã từng là con trai của một gia đình quý tộc giàu có. Anh mong mỏi tìm thấy di tích của cha mẹ để lại. Hệ Nguyên tố: Đất.

Bảo Bình: Là một trong những Người nắm giữ sinh mệnh của Tinh Linh. Hắn coi tinh linh như đồ chơi, để hắn thỏa mãn. Độc ác, tàn nhẫn, hắn chỉ nghĩ đến có mình. Sau khi diết Song Ngư, hắn giết hết tinh linh của mình. Hệ Nguyên tố: Nước.

Song Ngư: Là một tinh linh. Bị Bảo Bình sát hại. Tuy thế, cô vẫn một lòng yêu hắn ta. Dù biết là tình yêu của mình sẽ không được chấp nhận, Song Ngư vẫn hi sinh bản thân để bảo vệ hắn. Cô hi vọng được gặp lại Thiên Bình. Hệ Nguyên tố: Nước.

Đọc Truyện Truyện Kinh Dị 12 Chòm Sao

Chương trước

Vào ngày… tháng… năm… TẠI CHỖ CỰ GIẢICự giải đang đi đến trường thì bỗng nhận được một tin nhắn. “píp”Cự giải mở điện thoại ra xem:“Cạch”“Người gửi:XXX Ngươi hãy cẩn thận đấy!!! Ta sẽ giết ngươi”Cự giải hoảng sợ và thầm nghĩ:“Không sao cả. Chắc chắn có người đang đùa với mình mà thôi.”Cự giải tiếp tục đi đến trường để nói với các bạn của mình về tin nhắn mình mới nhận hồi sáng. MỘT LÁT SAU TẠI TRƯỜNG THCS HOÀNG CUNG. (t/g:mình chỉ nghĩ được tên đó thôi các bạn thông cảm nha.)Cự giải nói:“Các cậu ơi,hôm nay trên đường đến trường tớ nhận được một tin nhắn lạ lắm đấy”Từng người lên tiếng:Bạch dương, Sư tử, Ma kết,… -Tớ cũng vậy!

-Tớ cũng thế! -Tớ cũng bị vậy luôn đó!! -…………….. NGÀY HÔM SAU TẠI TRƯỜNG THCS HOÀNG CUNG.

Cự giải nói:“hoan hô tụi lại được đi bơi rồi”“Là học bơi chứ không phải đi bơi”-Thiên yết nói. “Ủa mà Ma kết đâu rồi nhỉ”-Cự giải nói“Ờ, bọn tớ cũng chẳng thấy cậu ấy đâu cả”-Mọi người nói. “Thôi tụi mình bơi trước mặt cậu ấy đi”-Song ngư nhanh nhảu nói. “OK”-Mọi người đồng thanh trả lời. “ỦM”-Song ngư nhảy xuống nước. Bỗng dưng Song ngư thấy một vài sợ tóc màu nâu trôi lại chỗ mình. Thì Song ngư cảm thấy rằng có điềm xấu đang xả y ra nên đã thử lặng xuống nước và kết cục là cậu ấy vớt lên được một xác người chết chưa xác định được danh tính. (t/g:Tính ra bà Song ngư đó cũng dũng cảm vl ra, vớt xác chết mà vãn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra. Song ngư:Nói xấu ai đó thằng kia. t/g:Có đâu *xách dép chạy*.

Chương trước

Truyện Ma 12 Chòm Sao

Truyện Ma 12 Chòm Sao

Chương 3,4 : Bộ Tóc Giả

Phần 3:

“Bạn có nghĩ rằng mọi thứ trên đời đều có thể vay mượn…kể cả thân xác của bạn không?”

Nhân Mã không biết bao giờ lại trở nên lặng lẽ giữa dãy hành lang đông đúc,ồn ào này.Cô đang tua lại những chuyện đã xảy ra cách đây không lâu trong đầu mình.Song Tử trong bồn nước uống…Bảo Bình nhảy lầu ở bệnh viên trung tâm…Cự Giải bị con búp bê khủng bố…Và tất cả họ đều liên lạc với cô trước khi chết.Tại sao lại có chuyện kinh khủng thế này?Tất cả đều bắt đầu từ cái chết của Song Ngư.

Mã Mã!

Cái đập vai của Thiên Yết làm Nhân Mã giật mình quay lưng lại.

Hôm nay Thiên Yết trông rất khác!

_Cậu…hôm nay làm sao vậy?Tóc ngắn ngổ ngáo nhuộm xanh nhuộm đỏ của cậu đâu rồi?-Nhân Mã há hốc mồm.

_Ngạc nhiên chưa!

Thiên Yết xoay vào vòng để Mã Mã ngắm nhìn bộ dạng mới.Cô đưa tay ve vẩy mái tóc dài ngang lưng đen nhánh của mình,chìa đuôi tóc về phía Nhân Mã.Mã Mã sờ thử vào mái tóc của Yết.Kì lạ,nó suông và mềm mượt còn hơn tóc trên đầu cô,chẳng giống tóc giả chút nào.

_Đẹp quá,y như thật vậy!

_Đương nhiên!Vì nó làm bằng…tóc người thật mà!

Nhân Mã bổng kinh hoàng bỏ tay ra khỏi mái tóc.Tóc người thật ư!?Ở đâu ra cái thứ kinh tởm này chứ???

_Ha ha ha…Có vậy mà sợ rồi à?Ngốc!Có gì đâu mà sợ,người ta đi bán tóc đầy đường kia kìa!

Tiểu Yết mặt mày hớn hở,tung tăng phe phẩy mái tóc giả mới toanh của mình bước xuống cầu thang.

“Quác”-Lại là mấy con quạ chết tiệt.Hình như mỗi lần chúng xuất hiện là mỗi lần trong trường xảy ra 1 vụ án kinh dị mới.

Nhưng biết làm sao được?Quạ thường chỉ xuất hiện ở những nơi có mùi tử khí…

Từ ngày có bộ tóc giả,Thiên Yết đăm ra rất thích soi gương.Ở nhà,trong trường,lúc nào cũng thấy nó thủ sẵn cái gương trang điểm mini trong người.Nó bảo kiểu tóc này hợp với nó và nó mang bộ tóc giả này ngay cả khi đi ngủ.Thiên Yết cũng thay đổi hẳn thái độ từ đó,luôn mồm khen mình xinh đẹp,xa lánh hẳn bạn bè,chỉ thích tự ngắm mình trong gương bất kể ngày đêm và đưa đẩy với đám con trai.

Không hiểu từ lúc nào và tại sao,những tin nhắn từ Nguoibantrongbongtoi lại được rất nhiều người chào đón trong trường Twenty Stars.Bọn học sinh từ nam tới nữ háo hức mở Y! coi tin nhắn để đoán xem “lời nguyền” nào sẽ được gửi đến và đem ra bàn tán trong trường.Riêng Mã Mã tuy rất ham vui nhưng lại tỏ ra chán ngấy và phát sợ với mấy cái tin quỷ quái này.Mã Mã bỏ hẳn thói onl khuya và đi ngủ sớm.Thà là ngủ sớm còn hơn bị tra tấn tinh thần với kẻ khủng bố giấu mặt kia.

Nhưng trốn tránh liệu có phải là cách tốt nhất không….?

0 giờ 0 phút 0 giây…

Nhà thờ Đức Bà không khi nào quên đánh chuông lúc nửa đêm.Tiếng chuông đó ám ảnh Nhân Mã trong giấc ngủ.Nó làm cô thao thức và trăn trở về những điều kinh hoàng sắp tới…

“Cạnh”-hình như có cái gì vừa mở ra.

Ánh sáng màn hình hắt vào mặt Mã Mã làm cô giật mình thức dậy.

Cái Lap đã mở ra từ lúc nào,trên màn hình hiện hộp thoại của Y! báo có tin nhắn đến…

Là tin nhắn từ cái nick Nguoibantrongbongtoi:

“….Có thể sắc đẹp là một thứ trời ban…Nhưng với những kẻ đáng chết như chúng mày,nó sẽ là một thảm hoạ…”

Mã Mã ngồi chồm dậy,mồ hôi ra như tắm.Làm sao cái Laptop lại tự truy cập Y! được?Nhân Mã vội chạy lại bàn dập màn hình Lap lại,nhưng vẫn kịp để đọc xong tin nhắn.Cô cảm thấy sống lưng mình lạnh ngắt.

Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây???

Thiên Yết vẫn mê mải với mái tóc giả của mình trong khi Mã Mã nhìn trân trân vào cái thứ kì dì ở trên đầu Thiên Yết.Hình như…nó dài ra thêm thì phải!?Hôm qua mới tới nửa lưng,hôm nay đã phủ hết tấm lưng rồi.

Đúng lúc đó thì lớp trưởng Xử Nữ mang máy ảnh chụp lầy liền mới mua vào lớp và đề nghị mọi người chụp 1 bô kỉ niệm.Thiên Yết kéo Nhân Mã vào chụp cùng cho vui,nó còn cố tình vén bộ tác giả ra trước ngực để tạo dáng.Nhân Mã thì lánh xa cái thứ đáng tởm này.Từ bộ tác cứ phát ra cái gì đó kì quái mà Mã Mã không sao miêu tả được.

Sau ánh đèn Flash,cả lớp vây kín Xử Nữ để xem hình.Tấm ảnh được chuyền từ đứa này sang đứa kia,nhưng ai xem xong rồi cũng im bặt không nói 1 lời,chỉ biết nhìn tròn mắt nhìn nhau,mặt tái mét.Người cuối cùng nhận tấm ảnh là Thiên Yết và Nhân Mã.Ban đầu còn rất hào hứng,nhưng vừa đặt mắt vào thì cả 2 thấy lạnh cả sống lưng…

Thiên Yết trong tấm ảnh..không hề có tóc!…Và…mọi người nhìn thấy…1 cái bóng đen tóc dài loà xoà đứng sau lưng Thiên Yết,đặt tay lên vai cậu ta…Cái bóng đen đó đang mỉm cười…1 nụ cười quái gở…Cái bóng đó mặc đồng phục trường,cả người đều ướt nhẹp…Nó chính là Song Ngư!

Tấm ảnh sau đó bị vứt vào thùng rác còn cả lớp lẩn xa Thiên Yết sạch.Chỉ có Nhân Mã là không nở bỏ cô bạn đang sợ tới mặt cắt không còn giọt máu.

Ở nhà Thiên Yết…

Yết sợ hãi quăng ngay bộ tóc giả vào thùng rác.Cái quái gì đang xảy ra đây?Thiên Yết thấy tim đập thình thịch,lin tính mách bảo sắp có chuyện không lành…

“Quác!”

Mấy con quạ,chúng tứ đâu tới vậy?Trước giờ nhà Yết không xuất hiện mấy con này.Chúng lai vãn bên ngoài ban công-nơi đặt cái thùng rác…Chúng đánh hơi thấy gì trong cái thùng ấy???…Thiên Yết nổi giận đuổi hết mấy con quạ đi.

Đêm nay sẽ là 1 đêm khó ngủ…

Ánh sáng mặt trời làm Thiên Yết tỉnh giấc.Như thường lệ,nó nhăn nhó đưa tay dụi mắt rồi sờ soạng lên đều…

“HẢ!?”

Thiên Yết giật mình ngồi bật dậy.Mái tóc…sao lại dài thế này?Nó chạy lại chiếc gương trên tủ quần áo và kinh hoàng khi thấy mái tóc giả đã trở lại trên đầu mình.Nhưng…nó không còn là tóc giả nữa,nó đã trờ thành 1 bộ phận trên người Yết,muốn gở ra cũng không được.Thiên Yết như muốn phát điên lên,nó ra ban công đổ hết cái thùng rác ra lục lọi…

Bộ tóc giả..NÓ BIẾN MẤT RỒI!!!

PHẦN 4

Cả lớp sững sờ khi thấy Thiên Yết vẫn còn mang bộ tóc giả ấy vào trường,đứa nào cũng xì xào bàn tán.Thiên Yết rúm ró ngồi xuống cạnh Nhân Mã,tay chân nó cứng đờ,bộ đồng phục đầm đìa mồ hôi.

_Câu còn chưa chịu bỏ cái thứ kinh tởm này đi hả?-Mã Mã nhíu mày.

_Mình…mình không bỏ nó được!Nó…nó…-Thiên Yết lắp bắp-Cậu sờ thử thì sẽ hiểu!

Thiên Yết quay lưng lại cho Nhân Mã xem.Mã Mã đưa tay chạm vào đầu Yết,bổng giật mình rút tay ra.

_Đau!-Mã Mã thốt lên.

Có cái gì đó cắn vào ngón tay cô đau điếng…Nhưng bây giờ cô thật sự hiểu tại sao Thiên Yết không bỏ mái tóc ra được.Vì nó có còn là tóc giả nữa đâu!?

_Chuyện gì thế?-Thiên Yết hỏi.

_Không..không có gì…

Giờ ra chơi…

Thiên Yết biến mất dạng.Mã Mã chạy khắp nơi đi tìm.Khi chạy ngang qua nhà vệ sinh cuối hành lang,cô bổng nghe thấy tiếng thút thít.Nhân Mã khẽ hé cửa nhà vệ sinh bước vào…

Là Thiên Yết,nó đang điên cuồng cắt tóc.Tóc tai vương ra khắp sàn nhà, nhiều đến nỗi phủ đen cả 1 vùng quanh Thiên Yết.

“Tóc ở đâu ra mà lắm thế?”-Mã Mã nghĩ bụng.

_Mã Mã!-Thiên Yết quay mặt về phía Nhân Mã-Giúp mình với!Mình không sao cắt bỏ nó được.Nó cứ dài ra liên tục.

Mái tóc vừa bị cắt ngắn củn cởn,chẳng mấy chốc lại dài ra và nhanh chóng phủ hết phần lưng.

Á Á Á!!!!!!!!

Nhân Mã hét lên rồi bỏ chạy…

Buổi tối…

Mẹ Thiên Yết nửa đêm giật mình thức dậy vì nghe tiếng động lạ trong nhà.Bà vơ vội cặp kính mắt bên cạnh,lần mò với cây đèn pin bước ra khỏi phòng.

Tiếng động ấy phát ra từ phía cầu thang…Ánh đèn pin yếu ớt cho bà thấy mập mờ dáng vẻ 1 cô gái trong bộ đồ ngủ từ cầu thang bước xuống.Bà thở phào.Thì ra là Thiên Yết.

_Nửa đêm con dậy làm gì thế?

Thiên Yết gục đầu xuống không nói gì nhưng vẫn tiếp tục bước xuống cầu thang.Nó tiến lại gần mẹ nó và…quay lưng lại…

Ánh đèn tuy yếu ớt nhưng vẫn soi rõ những gì trước mặt.Mái tóc dài đen nhánh không biết tự lúc nào trờ nên rối bù và ướt nhẹp…Ẩn sau đó lại là…1 gương mặt khác.Trắng bệch,kinh tởm và đang nở nụ cười quái gở…

Mẹ Thiên Yết đánh rơi cây đèn pin xuống đất.

Cây đèn phụt tắt và mọi thứ lại chìm trong bóng tối….

Đêm đó hàng xóm xung quanh nghe thấy tiếng kêu la rất thảm thiết……….

Nhà Thiên Yết đóng cửa im lìm.Cửa chính và tất cả cửa sổ đều bị khoá chặt,che màn kín mít.Ba Yết coi đồng hồ.Đã 9 giờ sáng rồi,nhưng sao trong nhà lại âm u thế này?Ông mở cửa phòng,bước ra hành lang và thấy vợ mình sóng soài trên sàn nhà.

_Bà ơi,bà sao vậy?-ông lay nhẹ vợ-Bà nó ơi,bà nó…

Từ phía sau,1 bóng người từ từ đi lại…

Nhưng…lại là đi lùi…..Từ trong đám tóc tai loà xoà,rối bù hiện ra 1 gương mặt trắng bệch,kinh tởm với máu tươi đang chảy ra từ khoé miệng…..Người đó…có 1 phần đầu phía sau là Thiên Yết!

Và nó lừ đừ nhìn người đàn ông đang ngồi bên xác vợ…Như con thú dữ đang say mùi máu!

À không,là 1 con quỷ mới đúng!

Đã 3 ngày liền Thiên Yết không đi học…

Nhà trường không tài nào liên lạc được với gia đình Tiểu Yết.Hàng xóm xung quanh cũng thấy nhà họ đóng cửa im lìm suốt mấy ngầy trời…Họ nghĩ cả nhà đã chuyển đến sống ở nơi khác…Nhưng không ai biết họ dọn đi lúc nào…

Mã Mã linh cảm có chuyện chẳng lành….

0 giờ 0 phút 0 giây….

Y! báo có tin nhắn đến:

“…Vẫn chưa tới ngày trăng tròn 17…Hãy cho ta mượn tạm thân xác của mày…”

Đó là những dòng thông điệp của chúng tôi tiếng chuông của nhà thờ Đức Bà cất lên và đánh thức lũ dơi trong cái đêm ma quái đầy mùi tử khí…..

Một buổi chiều,Nhân Mã đạp xe đến nhà Thiên Yết.Gọi cửa mãi cũng chẳng có ai trả lời,chỉ có bà hàng xóm thấy vậy sang bảo là hình như họ chuyển đi nơi khác rồi.

“Đi rồi?Đi đâu được chứ?”-Mã Mã tần ngần 1 lúc rôi ra về.

Trước khi đi,cô nhìn xung quanh ngôi nhà 1 lúc.Tất cả cửa đều bị khoá chặt…Rồi cô tình cờ ngước lên lầu-chổ có phòng Thiên Yết.

Thiên Yết…nó vẫn đang ngồi bên cửa sổ đấy thôi.Nó mặc bộ đồ ngủ,mắt nhắm nghiền và gục đầu vào cửa sổ,phía sau tấm màn che.

Nhân Mã ngước mặt lên cao hơn để nhìn cho rõ…Thiên Yết bất chợt quay đầu lại…Và phía sau cái đầu của nó là 1 cái đầu khác!Tóc tai loà xoà,…mặt mày gớm ghiếc nhưng Mã Mã vẫn nhận ra đó là ai!

Song Ngư!Con quỷ đó là Song Ngư!

Mã Mã đột nhiên la thất thanh làm hàng xóm giật mình.

Cô không thể tiếp tục ở cái chổ kinh hoàng này!

Mã Mã đạp xe như điên dại..Chuyện gì đang xảy ra đây???

Bầu trời trên đầu Mã Mã chuyển màu xám xịt…Những cơn gió bắt đầu kéo tới,mang theo những âm u,mù mịt phủ lên ngôi nhà đang chìm vào bóng tối……..

Tối hôm đó trời mưa nặng hạt.Mã Mã ngồi trong nhà vẫn còn run bần bật,cô cảm thấy cả người lạnh toát như xác chết,mặt vả đầy mồ hôi.Mã mở TV để xem cho đở sợ.Chương trình truyền hình chiếu được nửa chừng bổng TV mất sóng và kêu rè rè…

_Cái TV chết tiệt!-Mã Mã đập đập vào thân máy-Lại giở chứng gì đây?

“Phụt”!-TV đột nhiên chuyển sang 1 cảnh khác rất lạ…Ban đầu nó mờ mờ…rồi từ từ hiện rõ.

Một cô gái đang đứng trong nhà tắm.

Nhân Mã hoảng sợ lùi ra xa.

Cô gái đó vén mái tóc dài lên…Chính là Thiên Yết!Nhưng vẻ mặt của nó rất lạ…2 mắt thâm quầng,trũng sâu vào bên trong,nước da trắng bệch,…nhìn chẳng khác nào 1 cái đầu lâu với mái tóc dài rối bù.

_Mã Mã!Mình sẽ cho bạn biết chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với mình!-Thiên Yết nhìn Mã Mã bằng con mắt trắng dã.

Nó phủ mái tóc ra đằng trước,sau đó quay lưng lại…Phần đầu phía sau…là gương mặt gớm ghiếc của Song Ngư với phần áo ngủ vấy đầy máu.

_Mình bị nguyền rủa…-Thiên Yết rên lên khe khẽ…

Phía sau Thiên Yết vang lên tiếng cười the thé khó nghe:

“….Hãy nhớ rằng là chúng mày sắp chết!…”

Mã Mã quăng cái điều khiển TV,hoảng sợ bỏ chạy lên phòng khoá cửa thật chặt.Cô nằm trong chăn nhắm mắt run lẩy bẩy.

“Lạy Chúa!Chuyện này thật khủng khiếp!”

“Cốc..cốc..”-có tiếng động lạ ngoài cửa sổ.Hình như ai đang gỏ cửa.

Mã Mã ngước mắt nhìn về phía khung cửa kính…

Thiên Yết!Nó treo ngược cái đầu đáng sợ của nó ngoài cửa sổ phòng Nhân Mã.Nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác của Yết.Nó chỉ chăm chăm nhìn Mã Mã 1 hồi rồi cất giọng khản đặc:

_LỜI NGUYỀN…LÀ CÓ THẬT!

Mã Mã hét lên trong chăn…Ba mẹ cô vội chạy lên phòng,nhưng cửa đã khoá chặt.Chỉ khi nghe tiếng ba mẹ gọi,Mã Mã mới bình tâm lại thì thấy Thiên Yết đã biến đi đâu mất.

_Mã Mã!Con bị làm sao vậy?

_Con..không sao..không sao!-Mã Mã nói,giọng run run.

Mã Mã suốt mấy tiết liền không nói câu nào,cũng không thể tập trung vào bài học.Đầu óc rối tinh rối mù,mặt mày đờ đẩn và trắng bệch.

Giờ ra chơi…

_Cậu làm sao vậy Mã Mã?-Thiên Binh có vẻ ân cần hỏi han.

_Mình…chỉ đang nghĩ về Thiên Yết!-Mã Mã vuốt mặt cho tỉnh táo.

Đúng lúc đó thì Bạch Dương chạy bổ vào cửa lớp,trên tay cằm 1 tờ báo:

_Mọi người nghe tin gì chưa?Sáng nay cảnh sát phát hiện cái xác của 1 cô gái trong công viên.Cô ta mặc bộ đồ ngủ vấy đầy máu và…không có đầu!

Vừa nghe tin ấy xong,tim Mã Mã như muốn nhảy ra ngoài.

“Lời nguyền…vẫn chưa kết thúc đâu!…”

Đọc Truyện [ 12 Chòm Sao

“Cốc, cốc, cốc”

Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên. Bạch Dương nằm ườn ra ở ghế, chả buồn chạy ra mở cửa. Đôi mắt lờ đờ liếc nhìn chiếc đồng hồ. Đã khuya rồi, liệu ai còn rảnh rỗi đi làm phiền cô thế này? Chả lẽ là…

“Cốc, cốc, cốc”

Tiếng gõ cửa ấy vang lên khiến Bạch Dương bay tan mọi suy nghĩ. Cô lết xác ra mở cửa. Trái tim bỗng dưng đập thình thịch liên hồi.

“Cạch!”

– Oái !

“Rầm!”

Bạch Dương chỉ kịp la lên một tiếng, đôi mắt mở to thất thần nhìn người đàn ông đang bịt miệng mình đứng trước mặt. Anh nở nụ cười hiền hậu:

– Bất ngờ chưa?

Bạch Dương rùng mình, cô nghiến răng và rùng “kinh công” đạp một chưởng không thương tiếc vào Ma Kết. Nhìn Ma Kết ôm bụng gục sàn, Bạch Dương nở nụ cười tà mị:

– Bất ngờ cái con khỉ !

– Người ơi sao em nỡ – Ma Kết mếu máo

– Đứng dậy đê, đừng có nằm đó ăn vạ,

Bạch Dương phũ phàng phun ra một câu. Cô cúi xuống cầm túi đồ ăn lại nhẹ nhàng chui lên ghế sofa nằm ườn ra xem tivi.

Ma Kết cảm thấy bị bơ liền tự mình vác xác lên ngồi cũng Bạch Dương, bàn tay liếng thoáng bóp vai nịnh cô:

– Biết cậu thích ăn dâu tây nên nhập về cho cậu đây!

Vừa nói, Ma Kết tiện tay bốc một quả cho vào miệng của mình. Bạch Dương cười, chui vào lòng anh ngồi, cô dựa đầu mình vào lồng ngực vững chãi của Bạch Dương. Bàn tay thoăn thoắt thả dâu vào miệng:

– Hì, yêu cậu nhất !

Ma Kết vuốt mái tóc của Bạch Dương:

– Thế cậu, tặng tớ cái gì đi !

– Tăng cậu cái gì bây giờ nhỉ? – Bạch Dương vẫn đưa đôi mắt nhìn vào màn hình tivi, đôi tay mâm mê quả dâu rồi bỏ vào miệng.

Thấy Ma Kết im lặng. Bạch Dương mới ngửng mặt lên nhìn anh, bất ngờ thấy đôi mắt Ma Kết đang chăm chú nhìn mình, hai má của Bạch Dương bỗng ửng đỏ cả lên, cô cười gượng, không biết nói gì nhưng cũng không muốn thoát khỏi tình cảnh như thế này.

Hai bàn tay của anh chạm nhẹ lên gò má ửng hồ của Bạch Dương. Đôi mắt của hai người cứ chăm chú nhìn nhau, không ai chớp mắt cả, chỉ đơn thuần là nhìn nhau, trao yêu thương băng con mắt của mình.

Ma Kết nghịnh ngợm, giữ chặn quả dâu nhỏ trong miệng của mình. Đôi mắt cười híp lại, anh cúi đầu xuống dần dần. Hai tay giữ chặt cổ tay Bạch Dương.

Bạch Dương rơi vào thế bị, lọt thỏm trong vòng tay của anh. Biết sao bây giờ, phải ngoan ngoãn thôi.

Ma Kết cuối xuống, đặt quả dâu lên bờ môi mọng nước của Bạch Dương. Bạch Dương hiểu ý của Ma Kết, hai má càng ửng hồng hơn. Cô ngậm lấy miếng dâu… hai người cùng trao nhau nụ hôn ngọt ngào vị dâu tây

“Ma Kết à… cậu ngày càng bệnh hoạn !”

Cập nhật thông tin chi tiết về Đăng Truyện Online ~ Truyện 12 Chòm Sao trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!