Xu Hướng 12/2022 # Chương 86: Bảy Ngày (2) / 2023 # Top 13 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Chương 86: Bảy Ngày (2) / 2023 # Top 13 View

Bạn đang xem bài viết Chương 86: Bảy Ngày (2) / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

[12 chòm sao] Nhục Dục – 18+

Chương 86: Bảy ngày (2)

Ngày thứ sáu, Thiên Yết gối đầu lên chân Cự Giải, nàng đang rảnh rỗi không có gì làm nên định may bao tay mới, thật ra thì trước đây nàng có đôi bao tay nhưng mang đúng được một lần rồi mất tiêu. Dạo này nắng gắt quá mà nàng lại hay sử dụng tay dễ bỏng, thêm việc Thiên Yết cứ lôi nàng đi khắp nơi đến phát bực.

Thiên Yết lắng tai nghe âm thanh trong bụng Cự Giải, vu vơ nói: “Không biết nam hay nữ, một hay hai. Nàng nghĩ xem nên đặt tên gì cho chúng?”

Thần sắc Cự Giải sa sầm, ứa máu đáp: “Ngươi nghĩ xa thế? Chỉ mới hơn một tháng tuổi!”

Đáp lại vẻ khinh khỉnh phía Cự Giải là nụ cười vô tư của Thiên Yết: “Thống nhất tên trước để ta gọi chúng hằng đêm. Nàng biết không, nói chuyện với hài nhi khi chúng còn ở trong bụng rất tốt đấy!”

Cự Giải hơi ngớ người, ở thời của nàng không có việc nói chuyện cùng thai nhi khi còn trong bụng bởi vì…

Nhưng nàng cũng được đọc rất nhiều sách nói về điều này, lúc nhân loại vẫn còn sống an yên hòa bình trên mặt đất thì các cặp cha mẹ hay thường sử dụng phương pháp kích thích não bộ cho bé từ tuần thứ 18 trở đi. Còn giờ, mới hơn 5 tuần thì nghe cái gì được cơ chứ?

Nàng lại tiếp tục cười cợt vẻ ngốc nghếch của hắn.

Thiên Yết thấy nàng im lặng liền giả vờ hờn tủi xoay người úp mặt vào bụng Cự Giải, còn giả vờ thỏ thẻ không để nàng nghe: “Hài nhi, con có cảm thấy mẫu thân của con rất quá đáng với ta không?”

“Hừ!” Trò hề nhàm chán, Cự Giải một tay đẩy mạnh trán Thiên Yết tránh xa bụng nàng: “Đừng có bày trò nữa!”

Bị xua đuổi, Thiên Yết đi đến góc phòng khách điếm ngồi xuống bó gối, cằm tì lên đầu gối giương đôi mắt tội nghiệp về phía Cự Giải, nhìn nàng xa xa. Cái biểu hiện đó để lấy lòng xót thương từ Cự Giải, nào ngờ nàng lại bơ tuốt.

Ngày thứ bảy, Thiên Yết đưa nàng đến một đỉnh núi rất cao, ở đó có con suối to chảy dọc thành dòng thác lớn, con thác xối xả thả mình rơi xuống chân núi tạo thành một cái hồ to trong veo. Hắn nhúng khăn xuống nước, vắt khô rồi nhanh chóng đi đến cạnh nàng: “Nóng thế này!”

Vừa nói hắn vừa giúp nàng lau sạch khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi cùng đôi tay bẩn. Hành động này khi không lại đi thẳng vào tim Cự Giải, nàng biết bảy ngày qua hắn đã cố gắng trở thành người chồng người cha tốt. Bản tính ban sơ của hắn có phải là người lương thiện, nhẹ nhàng? Cự Giải thật muốn biết trước đây hắn là người như thế nào!?

Từ khi Cự Giải trở về Thiên Yết cười không ngớt cho dù nàng chà đạp, xua đuổi hắn cỡ nào hắn vẫn không tức giận dù chỉ một chút. Thật kỳ lạ!

Lau xong cho Cự Giải, Thiên Yết thở hắt một hơi mệt mỏi, sau đó chỉ tay về khoảng đất trống rộng lớn phía trước: “Nàng có thích nơi này không?”

Cự Giải không đáp, nàng chăm chăm đưa mắt nhìn xung quanh. Nàng chỉ còn ba tuần nữa để lừa Thiên Yết tự hai tay dâng mạng cho Cốt Dạ, cho nên… việc thích hay không thích cũng có còn gì quan trọng nữa?

“Nàng có muốn quãng đời còn lại cùng ta và hài nhi sống ở đây chứ?” Đôi mắt Thiên Yết sáng rực đầy hoài bão, Cự Giải còn cảm nhận được bên trong đôi ngươi ấy lấp lánh ấy là từng tia hy vọng về một tương lai hạnh phúc. Hắn thật sự nuôi mộng ước cùng nàng đi đến trọn đời sao? “Ta sẽ xây một ngôi nhà ba gian, khoảng sân để nàng nuôi gia súc, trồng trọt rau củ. Nếu hài nhi là nam ta sẽ dạy nó cách trở thành nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, còn nữ nhi thì chẳng ai dám xem thường hay bắt nạt nó.”

“Thiên Yết…” Cự Giải cúi đầu nhìn đôi tay giấu trong vạt áo tránh nắng: “Ngươi biết ta trở về vì lý do gì phải không?”

Kẻ khôn ngoan như Thiên Yết không thể không biết.

Nụ cười trên môi Thiên Yết vụt tắt, hắn đưa mắt nhìn nàng: “Ta không cần biết, nàng ở đây với ta, ngay lúc này. Hãy để ta bù đắp cho nàng, bảo hộ nàng, kiếp này ta nợ nàng vì thế… nếu nàng muốn ta cũng sẵn sàng dâng cả mạng sống này. Nhưng trước đó ta cần phải làm một số việc…”

Một số việc của Thiên Yết chính là giết chết Cốt Dạ.

Trời hơi vào trưa, Thiên Yết bảo Cự Giải ở yên trong túp lều nhỏ do hắn dựng giữa núi chờ đợi. Chưa đến một canh giờ sau hắn đã trở về mang theo Thiên Nguyệt Mộng lẫn Tạ Bối, Thiên Nguyệt Mộng nguyên vẹn nhưng Tạ Bối thì người không ra người ma không ra ma.

Cự Giải trông Tạ Bối nằm phủ phục dưới đất máu miệng không ngừng phun ra, cơ thể có rất nhiều vết thương lớn nhỏ. Không cần nói cũng biết Thiên Yết đã điên tiết thế nào, bức bách bao ngày qua có lẽ đã trút giận lên thân thể mỏng manh của Tạ Bối. Thay vì thương cảm, Cự Giải lại thấy hả dạ, vừa lòng với tình trạng của ả lúc này. Những ngày tháng trước nàng đã bị ả hành hạ đến mức sống chết không rõ, đứng giữa ranh giới nhân gian địa ngục những hai lần. Còn khiến Thiên Tử Hoàng giờ trong tình trạng thảm, sao nàng lại phải mang theo lòng thương với kẻ độc địa này? Nếu nàng có lòng vị tha nàng cũng không xài nó một cách phóng túng đến thế.

Hắn để ả nằm hôn mê ở đó đến khi bầu trời tối hẳn mới bắt đầu ra tay trừng trị. Trong khoảng thời gian ả mê man, nhục thể ả không ngừng phát ra từng mảng bụi màu trắng bay lơ lửng rồi thuận theo chiều gió cuốn đi xa.

Thiên Yết gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu: “Ta nghĩ ngươi không cần thiết phải sống nữa!”

Mái tóc hung đỏ của hắn bay lên, Cự Giải không kịp ngăn cản thì đã thấy một luồn ánh sáng trắng toát xuất hiện xung quanh cơ thể Tạ Bối. Tạ Bối ưỡn người bay lên cao, ả đau đến mức la hét thảm thiết dù đôi mắt vẫn khép chặt. Tiếng thét vang vọng khắp đất trời, bầu trời đen mịt bỗng gầm lên vài tia sét mỏng tựa ả nhện phóng tơ bắt lấy con mồi.

“AAAAAAAAAA!!!” Ả hét, hét không ngừng nghỉ.

Đôi ngươi Thiên Yết mỗi lúc càng đỏ, không những vậy còn toát ra âm hàn cực mạnh khiến gió nổi lên, từ trong lòng ngực trái Tạ Bối một viên ngọc màu trắng đang cố gắng chui ra khỏi thân xác sắp lụi tàn.

Thiên Nguyệt Mộng đứng trước mặt Cự Giải bảo vệ cho nàng, Cự Giải hơi bất ngờ. Viên ngọc trắng vừa ly khai khỏi thân thể Tạ Bối, ả liền như tro tàn từ ngọn lửa bay lên không trung, dần dần tan biến vào bầu trời đen. Trên bầu trời bỗng lóe lên hai viên ngọc trắng rất nhỏ, chúng bay lượn quấn quýt vào nhau rồi đồng nhất hướng về một hướng xa xăm nào đó.

Viên ngọc lấy từ ngực Tạ Bối vẫn còn lơ lửng giữa không trung tìm chủ nhân mới, nó bay tới bay lui một hồi mới chọn được ứng cử viên sáng giá. Nó lao thẳng đến Cự Giải khiến nàng hoảng hốt thét lên rõ to, theo phản xạ mà nâng tay che mặt. Nào ngờ Thiên Nguyệt Mộng nhanh nhảu xoay người hưởng trọn cú va chạm của viên ngọc. Nàng ta “hự” một tiếng rồi khuỵu xuống ho sặc sụa. Thiên Yết đi đến trước mặt Thiên Nguyệt Mộng bảo: “Bảo hộ yêu đan cho tốt, đừng để ta phải làm điều tương tự với ngươi! Một Tạ Bối đã quá đủ rồi!”

Thiên Nguyệt Mộng cúi đầu, phát lên hai tiếng: “Tuân lệnh!”

Cự Giải lại được một phen kinh ngạc, đôi mắt mở to: “Thiên Nguyệt Mộng nói được?”

“Yêu đan đã giúp nó nói được.” Thiên Yết giải thích.

Cự Giải bỗng dùng ánh mắt căm phẫn với Thiên Yết: “Dù gì Nguyệt Mộng cũng là nữ nhân mà ngươi có thể gọi như vậy sao?”

Thiên Yết vội phân bua: “Nhưng mà nó…”

Cự Giải cắt ngang lời biện minh chưa kịp nói: “Lại nó?”

Chương 48: Một Ngày Đi Chơi (2) / 2023

Hai người này vô hang Chiều chơi. Nơi này nổi tiếng với những tàng thạch nhũ sáng lấp lánh khi những tia nắng ban chiều rõi vào.

Họ leo 1200 bậc đá để lên đến đỉnh, nơi mà cách mặt đất 700m.

– Cự Giải, em leo được không? – Xử Nữ hỏi.

– Dạ, leo tốt luôn! – Cự Giải hớn hở trả lời.

– Em vừa ra khỏi viện mà, thôi lên để anh cõng. – Xử Nữ “lợi dụng” viên đạn, đề xuất.

– Thôi khỏi đi ông anh! Em đi bộ được. Đạn nó bắn vô tay em chứ không phải chân em. – Cự Giải cực “tỉnh” lên tiếng.

– Được thôi, lên kia mệt đừng có than. – Xử Nữ “đe dọa”. Anh nghĩ rằng cô sẽ sợ rồi để anh cõng ai dè…

– Được thôi! Anh mệt cũng đừng bắt em cõng nha. – Cự Giải đáp lại.

– Hừ, được rồi. – Xử Nữ đáp. Anh thực sự không thể ngờ được một cô gái nhìn nhỏ nhắn, xinh xinh, ngoan hiền như thế mà có thể thốt ra được những lời nói mang đầy tính chất thách thức như thế.

Họ leo lên từng bậc một với một vài lần vấp ngã. Họ vào trong hang và trước mắt họ là những từng thạch nhũ lấp lánh. Quả là không uổng công họ leo lên đây.

Hai người này thì lôi nhau ra thác Gò Lào chơi.

– Oa! Đẹp quá! – Song Ngư trầm trồ khen ngợi.

– Đường nhiên! Thác Gò Lào là một trong những thác nước đẹp nhất ở Mai Châu mà. – Bạch Dương trả lời.

– Xuống tắm không? – Song Ngư đề xuất.

– Được thôi! – Bạch Dương nói.

Song Ngư và Bạch Dương đi thay đồ rồi nhảy xuống nước. Song Ngư mặc một bộ đồ liền màu xanh nước biển khá là kín còn Bạch Dương thì mặc cái quần bơi thôi.

Dòng nước mát lạnh. Hai người không bơi mà ngồi trên những mỏm đá mịn màng ngắm cảnh đẹp ở xung quanh. Bỗng Song Ngư lên cơn quậy, đẩy Bạch Dương xuống nước.

Ào!

Bạch Dương bị đẩy giả vờ diễn rằng bình sắp chết đuối. Song Ngư lúc đầu cười cười nhưng mà thấy lâu quá Bạch Dương không ngoi lên đâm ra hoảng sợ.

Ùm!

Song Ngư nhảy xuống và kéo Bạch Dương lên ai dè bị ổng hôn cho một phát.

– Ai daaaaaaaaaa! Bạch Dương! Em giết anh! – Song Ngư thẹn quá hóa giận đuổi Bạch Dương chạy té khói. Xa xa, có một cô gái đứng đó nhìn thấy hết. Cô giơ máy ảnh lên và chụp “tách” một cái.

“Cảm ơn hai người vì tất cả!”

Trên bờ, mọi người đứng nhìn hai người với ánh nhìn trìu mến. “Họ đúng là hạnh phúc!”

Hai người này không như những người kia, họ đạp xe trong im lặng. Dù là xe đạp đôi, dù là rất gần nhau, nhưng không ai nói với ai câu nào. Họ chỉ ngồi đó, nghe từng nhịp thở của nhau, hai trái tim nhưng cùng nhịp đập.

Họ đạp qua những cánh đồng lúa vàng óng bát ngát, đạp qua từng bản một của Mai Châu và không một tiếng nói nào phát ra.

– Thực sự, cô là ai? – Thiên Yết không chịu nổi được bầu không khí này mà mở lời.

– Tôi hỏi mới đúng chứ. – Ma Kết đáp lại.

– Mọi thứ sẽ được tiết lộ sớm thôi. – Thiên Yết trả lời.

Ma Kết không nói gì nữa. Cô đã phần nào đoán được Thiên Yết là ai rồi.

Lần này đến Thiên Yết im lặng. Đương nhiên là Ma Kết cũng im lặng. Hai người lại im lặng.

– Sao cô biết? – Thiên Yết hỏi.

– Thảo Linh. – Ma Kết trả lời.

– Ngọc Huyền là tình cũ của tôi. – Thiên Yết trả lời.

Ma Kết không nói gì.

– Tôi và cô ấy chơi với nhau từ thuở nhỏ. Nhưng, rồi đến một hôm, tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại của cô ấy và bố mẹ cô ấy. Họ nói rằng, cô ấy phải giết tôi vì mối thù gia đình. Màn tình cảm này nên chấm dứt ở đấy. Hóa ra, từ xưa tới giờ, gia đình của tôi và cô ấy đã là kẻ thù của nhau. Cô ấy kết bạn với tôi chỉ vì cái khối gia tài và vì muốn trả thù. Bố mẹ tôi cũng là do gia đình cô ấy sát hại. Tôi được đưa vào trại trẻ mồ côi và tôi đã gặp được Song Tử. Chỉ có hai chúng tôi chơi với nhau và bọn tôi cũng bị đối xử cực kỳ tệ hại khi đến trường. May mắn thay, có người đã nhìn thấy điều đó và đưa chúng tôi về với họ. Người đó chính là người đã biến chúng tôi thành những sát thủ. – Thiên Yết nói. Ánh mắt của anh hơi hoe đỏ.

– Anh cũng có khác gì tôi đâu. Tôi đã trải qua hai đời bố mẹ rồi đó. – Ma Kết nói.

– Ngọc Huyền đã cố giết tôi thật sau lần đó. Cô ta cũng lợi dụng tôi. Chúng tôi đã chia tay và tôi đã… nhờ người giết gia đình cô ấy. Nhưng đã thất bại. Tôi yêu cô ấy rất nhiều và tôi chỉ đổ với một mình cô ấy. Từ lần đó, tôi không hề thích ai nữa. Vết thương ở tim vẫn còn cho đến khi cô xuất hiện. Cô đã chữa lành vết thương đấy và cũng là người đã cắt thêm một vết nữa. – Thiên Yết chia sẻ.

– Tôi xin lỗi nếu tôi đã làm gì sai. – Ma Kết nói.

– Sau lần đó thì tôi cắt đứt liên lạc với Ngọc Huyền khi cô ta ra nước ngoài. – Thiên Yết nói.

Đến đây thì anh bắt đầu khóc. Ai bảo con trai không thể khóc. Họ cũng chỉ là con người thôi mà, vui là cười còn buồn thì khóc.

Ma Kết cũng hiểu rõ điều đó. Cô đã ở trong cái vỏ bọc của cô quá lâu rồi. Cô luôn luôn phải đeo một cái mặt nạ. Nhiều lúc muốn khóc nhưng lại không thể. Là con gái cũng phải biết che giấu cảm xúc. Nhiều khi cô muốn gỡ bỏ cá vỏ bọc và trở về con người xưa của mình nhưng không thể. Cố đã diễn rồi thì phải diễn cho trong vai.

Hai người trở lại trạng thái im lặng trong suốt phần hành trình còn lại, theo đuổi suy nghĩ của riêng mình.

Hai nhóm này thì đi chung một chỗ. Họ chọn đi bảo tàng Thái. Bảo tàng này là do một người tên là Kiên sưu tầm suốt mười năm để tri ân người vợ đã mất của mình.

– Đúng là đi cái này vui thật! – Hiền nói.

– Tôi chả thấy vui gì cả! – Sơn nói.

– Hai má dừng lại cho con! Cứ gặp nhau là chém! – Hạt ngăn ngay trước khi có bạn nào đó nổi xung.

– Đúng đó! – Minh tán thành.

– Hai người cũng khác gì chúng tôi. Có điều là “yêu” nhau hơn chúng tôi thôi! – Hiền phán.

– Hiền nói chí phải! – bạn Sơn đây cũng tán thành.

– Hai má cũng khác gì bọn con. – Thiên Hạt phun lại ngay.

Thế là đôi bên cứ cãi qua cãi lại, quên luôn cả việc xem đồ đạc và suýt thì quên giờ về. Họ mà quên thì lại có cái bản tình ca gì gì đó của anh lớp trưởng hét vào tai luôn đó.

Đọc Chương 2: Chuyển Nhà / 2023

Sáng sớm, Song Tử đã chuẩn bị sẵn sàng đồ đạc cuốn gói qua nhà Song Ngư .Nhớ những lần trước đáng nhẽ là nó có thể qua nhà con Ngư từ đời nào rồi zậy mà lần nào cũng có chuyện, còn lần này ko cần làm gì, thật là. Mà thôi kệ đi mình sẽ ở nhà con Cá đó muahahahahahaha. Song Tử lảm nhảm xong thì chạy đến nhà Song Ngư với tốc độ bàn thờ. Nhà của Song Ngư ở phía sau trường, con đó nó nói nhà nó gần trường nhưng lúc nào nó cũng đi xe đạp điện tưởng nó lười ai ngờ giờ mới thấy cái dốc vĩ đại của nhà nó, cái này chả khác gì leo núi. Vừa đi Song Tử vừa rủa thằng mất dạy nào đã xây lên cái dốc này. Đến nơi thì chụy Song nhà ta đã thấy căn nhà hoành tráng lệ của chụy Ngư.

– What the Fuck? Sao nhà nó to zậy chứ – Song Tử vừa nói vừa chỉ vào cái nhà to đùng trước mặt mình. Cùng lúc đó đám kia tới sớm ơi là sớm và đang đứng trước cửa nhà, thấy bọn họ Song Tử liền chạy tới.– Sao tới sớm zậy? – Song Tử – Tới nãy giờ cũng ngạc nhiên đủ rồi – Xử Nữ chậm rãi nói. Lúc nãy cả đám đến nơi nhìn căn nhà cũng đủ gãy cổ rồi. – Tụi bây đứng đây lâu chưa – Song Tử hỏi – Cũng khoảng 10′ rồi – Nhân Mã – Con Cá đó ko chịu ra hả? -Song Tử nhìn vào căn nhà – Ờ – Cả đám nói – Để t – Song Tử nói xong liền lôi điện thoại ra – Alô con kia m có chịu ra mở cửa ko thì bảo – Song Tử hét vào điện thoại. Ở đầu dây bên kia có tiếng ngáp của Song Ngư và chụy Song Tử đã phát điên.– NHANH LÊN – Song Tử gằn mạnh từng chữ làm bọn kia thấy ớn lạnh tuy nhiên có một người “điếc ko sợ súng ” đang ngáp ngắn ngáp dài mà nói ờ một tiếng. Trong nhà Song Ngư đang lười biếng trèo xuống giường rồi từ từ đánh răng rửa mặt. Khoảng 5′ sau, nó bước xuống sân, vừa thấy Song Ngư, Song Tử đang định chửi một trận thì thấy gì sai sai. Đó là con Ngư hả? Song Tử và cả đám kia ko tin vào mắt mình, hôm nay Song Ngư mặc một cái áo sơ mi trắng, cái quần short màu xanh, mái tóc xõa ngang lưng. Bình thường Song Ngư lúc nào cũng kín cổ cao tường thấy cái cổ còn khó nên bây giờ Song Tử là người sốc nhất, đi chơi với nó nó còn ko mặc zậy nữa, sao ko tin tưởng bạn bè zậy. Trong khi cả đám kia còn ngơ ngơ thì Song Ngư đã ra mở cổng cho bọn nó .– Ê vô ko – Song Ngư vừa ngáp vừa nói.– Có chứ – Cả đám. Thế là chụy Ngư mở cửa, rồi bước vô trong, tay che miệng đang ngáp. Thấy thái độ của Song Ngư thì Song Tử chắc chắn đây là bạn thân của mình, tưởng đâu nó có chị em song sinh chứ. Vừa đi Song Tử vừa nghĩ mới đó mà đã vô trong nhà. Quả nhiên bên trong cũng đẹp kinh khủng ,phòng khách rất gọn gàng điều này làm cho Cự Giải và Xử Nữ rất hài lòng. Đám còn lại chỉ nghĩ được giá của căn nhà này là bao nhiêu mà đẹp zữ zậy. Và đây là căn phòng

Kim Ngưu – Nhân Mã

– Đẹp quá – Suy nghĩ chung của tất cả, rồi cả bọn liền dọn đồ ra và tất nhiên là ko yên ổn rồi nhưng đó là chuyện của chap sau 😊😊😊😊😊.

Chương 2: Oan Gia Ngõ Hẹp / 2023

Nơi đây, ngay trong con hẻm u tối này, con mèo ấy, hắc tiểu miêu bé nhỏ của cô gái đó đang chạy lang thang, không hề có chút phương hướng rõ ràng…

Chú mèo nhỏ kia… đáng thương thay, nó đã bị mất đi con mắt bên trái… Suốt cuộc đời của nó sẽ phải nhìn thế giới xung quanh mình bằng con mắt còn lại nhưng đã bị mờ…

“Nyanko… lại đây nào!” – là giọng nói nhỏ nhẹ quen thuộc của cô ấy – Rinto, cô ấy đang đưa tay mình ra, bế lấy con mèo tội nghiệp, khuôn miệng xinh xắn cong lên thành hình bán nguyệt…

Nụ cười của cô ấy thật chói lóa, rạng ngời như ánh nắng ban mai, ngọt ngào như chiết xuất từ vị ngọt của mật ong mùa xuân, khiến bao con tim phải rung động…

Thiên sứ

“Ahh… sắp trễ rồi!” – Rinto nhìn chiếc đồng hồ cũ kĩ đeo trên tay mình rồi vội vàng xách cặp phóng nhanh với tốc độ bàn thờ đến trường…

Một làn khói bụi bay tứ phía, phá hỏng nhịp độ của những cánh anh đào phớt hồng đang nhè nhẹ rơi với vận tốc năm centimet trên giây. Có một thứ gì đó bay qua với tốc độ hai mươi Mach (giống nhân vật Koro sensei trong anime Ansatsu kyoushitsu) … Không, là một sinh vật ngoài hành tinh… mà cũng không đúng, là Rinto! Cô ấy thật phi thường, thật đáng nể phục!

Bỗng “RẦM!!!” một cái (lại là cái gì nữa đây?)

“Này!!! Nặng quá! Con nhỏ kia! Đồ heo nái. Cô định cho tôi hít đất luôn hả? Dưới đất bẩn lắm và cô nặng lắm đấy, có biết không hả? Cô muốn đè chết tôi lắm sao?… bla bla ”

Đã có được thông tin chuẩn xác nhất, Rinto đáng yêu đã “tông” vào một cậu trai (xui là cậu ta cũng ngoa mồm giống một ai đó). Rinto đứng dậy, không quên kéo cổ áo cậu trai đó, xách lên…

“Là do cậu không nhìn đường chứ có phải do tôi đâu! Đừng có mà đổ thừa cho tôi!… bla bla” – Rinto chau mày quát tháo cậu ta liên tục.

(Hai con người này thật là lắm lời)

“Cái gì? Cô… ahh” – cậu ta gỡ tay Rinto ra khỏi cổ áo mình chỉnh lại chiếc caravat, thay đổi hẳn thái độ, nở nụ cười đầy ẩn ý “Là bạn sao? Bitch”

“!!!” – Rinto shock không nói nên lời.

Cậu trai trước mắt cô lúc này không phải ai khác, chính là hắn ta, tên khách hàng chua mồm ngoa mép bị cô tạt rượu trong bar hôm trước (kiếp này đã được xác định là rất xui xẻo).

Cậu trai quét đôi mắt màu hổ phách về phía đôi mắt xanh đang mở to vì shock của cô, vuốt tóc mái lên, cười (trông rất ngầu).

“Không hẹn ngày gặp lại. Nếu có gặp lại tôi sẽ giết cô luôn và ngay…”

Đôi môi hồng hào mịn màng của cậu ta nhếch lên lẩm bẩm câu gì đó rồi quay gót bước đi.

Mình không ưa cô ta chút nào. Con gái gì mà đanh đá, ngoa mồm, ngực lại lép nữa chứ! Nhìn là phát ngấy lên rồi!!! Màu mắt thì vô cùng kinh tởm… giống màu nước cống vậy…

“…” – Rinto vẫn đang shock toàn tập.

What the… f***? Why? Tôi đã làm gì sai mà Chúa lại khiến tôi gặp lại tên khốn này vậy??? Đời thật như đùa mà! Thật bất công! Tim tôi đau quá man ơi~

… Chỉ mới sáng sớm, sáng sớm thôi đấy, mà đã gặp ngay khắc tinh của đời mình rồi! Ở đời có ai hay chữ ngờ mà! Xem ra ngày hôm nay Rinto sẽ gặp nhiều vấn đề đây!

Lớp học hôm nay thật yên tĩnh, (con nhỏ) Sora hôm nay cũng không mở mồm mà chảnh chọe nữa, phải, đây mới là một buổi sáng… ekkk…

“Rinto, vào lớp rồi, cậu còn làm cái quái gì vậy? Ở đây là lớp học, không nên bày đồ thờ cúng đâu! Kinh dị chết đi được” – một người bạn cùng lớp phát hoảng khi thấy một cái đầu lâu (lấy từ trong phòng thí nghiệm và cả một đống toàn những thứ đáng sợ, trông kinh thấy mẹ).

“Không phải đồ thờ cúng mà là bùa trừ tà đấy” – Rinto nở nụ cười man rợn (như người nguyên thủy).

“Hôm nay cậu gặp chuyện gì khủng khiếp sao?”

“Còn hơn thế nữa. Tớ muốn giết hắn ta luôn và ngay quá…” – tiếp tục cười.

Lớp học rất chi là yên tĩnh, vô cùng, vô cùng yên tĩnh khiến người ta phải lạnh sống lưng cho đến khi… một chàng “Hắc Mã hoàng tử” (không cưỡi ngựa) đến. Cậu ta bước vào lớp, lạnh lùng, kiêu ngạo khiến cho lớp học đang yên tĩnh bỗng “ohh~” một tiếng kèm theo vài tiếng hò hét của các cô gái (còn Rinto vẫn đang lẩm bẩm đọc mấy câu thần chú mà chỉ có Chúa mới hiểu được).

Thấy trai đẹp như thấy nai tơ, một vài em ”sài lang” đỏ mặt, uốn éo, vặn vẹo, lắc lư, đung đưa khoe bộ ngực cực khủng trước trai đẹp từ trên trời rơi xuống.

(Thật là một tiểu nhân bỉ ổi!)

“Hmp~” – cậu ta không thèm liếc đến cô gái đó dù chỉ một chút rồi lạnh lùng quay ra nhìn cái đầu lâu nằm trên chiếc bàn vốn đã được định sẵn là của mình…

(Tưởng là cậu ta thích BB – ngực bự hơn bình thường?)

Cậu bước đến cái bàn của mình rồi giơ chân, tung một cước, sút bay cái đầu lâu (như sút một trái banh) trúng ngay đầu Rinto…

“Ouch~ tên mặt dày khốn khiếp nào đá cái cục nợ này vào đầu trẫm, trẫm liều mạng với hắn”- Rinto ôm đầu xuýt xoa (trẫm cơ đấy!).

“!!!”- cậu trai (còn ai khác ngoài hắn ta, khắc tinh số một của Rinto, đồng thời cũng là Imai Koushei, bạn bàn bên với Rinto) sầm mặt lại, tỏ vẻ khó chịu “Lại là cậu, cái đồ con gái đỏng đảnh, khỉ đột, gozila”

Kiếp trước tôi đắc tội gì với đứa con gái bất kham như cô vậy cơ chứ? Bộ ông trời rảnh rỗi sinh nông nỗi để tôi cứ gặp phải loại con gái như cô à?

“Lại là nhà ngươi… Đúng là oan gia ngõ hẹp mà! Muốn gì đây?” – Rinto ngẩng mặt lên, bắt gặp cái mặt sắt của cậu ta cũng không kém phần sa sầm mặt mày.

Chết sớm đầu thai sớm, trẫm thừa nhận… hic… đời thật quá bất công mà…Kiếp trước là ta đã đắc tội gì với nhà ngươi cơ chứ? Tên khốn kia???

(Còn phải hỏi nữa sao? Là duyên nợ kiếp trước của nhà ngươi đấy!)

“Thế hai trò muốn như thế nào đây? Một là cuối buổi xuống phòng giáo vụ gặp tôi, hai là ngồi về chỗ… hai trò thích cái nào tôi chiều!”- một giọng nói đanh thép phát ra, vang khắp phòng học, khiến tất cả phải im lặng (giống như lời của Chúa, ai cũng phải nhất nhất tuân theo) của giáo viên chủ nhiệm đang đứng sừng sững từ phía sau đôi chó mèo đang cắn xé nhau (chửi nhau té tát).

“Này gozila, chỗ này của tôi. Té ra chỗ khác!” – cậu ta hai tay bê suất cơm của mình còn chân thì đạp vào bàn (mặt thì vênh lên).

” Cậu vừa nói cái gì tôi không nghe rõ. Đồ đầu rong biển, đồ cặn bã của xã hội” – Rinto đứng phắt dậy, tỏ vẻ khinh bỉ.

“Cậu nói ai là cặn bã hả cái đồ mặt phụ huynh ngực học sinh”

“Cậu nói ai là mặt phụ huynh hả tên già đầu xấu xí lắm điều này?”

“Cái gì? Tôi già á? Có mà cậu già xấu xí thì có! Nhìn tôi sức trai lồng lộng như thế này, đẹp trai như thế này mà là già xấu xí á? Mắt nhìn người của cậu bị chó tha rồi à?”

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ cho đến giờ chưa có ai dám chê tôi như cậu đâu! Đồ khỉ đột!

“Hứ! Đẹp trai cái con khỉ khô! Nhìn là muốn cho ăn dép rồi!”

Chưa bao giờ thấy cái loại con trai nào mà hách dịch như cậu ta!

“Xem lại cậu đi! Con gái con đứa gì mà thô lỗ không thể dùng ngôn từ để miêu tả được, nhìn đi nhìn lại bề ngoài thì chẳng có gì gọi là nữ tính cả. Như vậy mà cũng là con gái được à?”

Cái gì mà chẳng có gì là nữ tính cơ chứ? Cậu ta thạt đáng ghét mà!

“Đúng là chứng sùng bái bản thân. Sao không vẫn còn đứng đây cơ chứ? Mau vào bệnh viện tâm thần tiêm một mũi đi thôi! Nếu còn chậm trễ thêm chút nữa thì sẽ không cứu vãn nổi mất! Còn không mau đi đi, tôi không muốn mọi người thấy lớp mình có một đứa bạn mắc bệnh ảo tưởng đâu!”

Mình muốn chấm dứt ngay bây giờ! Dây dưa với cậu ta chỉ tổ thêm hại não thôi!

“Câu đó phải là tôi nói mới đúng! Chính cậu mới là kẻ mắc bệnh ảo tưởng cần chữa trị gấp đấy! Tên đần thối tha!”

Mình muốn chấm dứt ngay bây giờ! Dây dưa với cậu ta chỉ tổ lãng phí thời gian thôi!

“Hả? Bà chằn lửa kia, bà nói gì hả? Chính bà mới cần đi chữa trị đó!”

“Ông nói cái gì cơ? Cái loại mặt dày trơ trẽn không biết xấu hổ là gì kia?”

(Thay đổi cách xưng hô một cách dữ dội)

“Bà ngậm mồm lại cho tôi, không ai khiến bà phải cắn bừa bãi đâu!”

“Ông… tên khốn chết dẫm nhà ông đúng là đáng ăn bả chó mà! Đồ cặn bã! Đồ khốn nạn! Biến ngay cho khuất mắt tôi!”

Bla bla bla… (chỉ có cãi vã và cãi vã, toàn những thứ vô bổ)

Hai người ấy, lòng thì thầm muốn kết thúc ngay mấy cái việc vô bổ này nhưng mồm người này cứ nói một câu thì miệng người kia vả lại mười câu dẫn đến… qua giờ này, đến giờ nọ, qua ngày này sang ngày khác, hễ gặp nhau là lại như chó với mèo… cứ thế cuộc cãi vã vẫn tiếp diễn và chưa thấy chút dấu hiệu suy giảm nào…

(Có khả năng cuộc cãi vã sẽ không có hồi kết… đùa thôi)

Đúng là “Oan gia ngõ hẹp” mà!

Cập nhật thông tin chi tiết về Chương 86: Bảy Ngày (2) / 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!