Xu Hướng 9/2023 # Chương 77: Chọn Níu Giữ Điều Quan Trọng # Top 17 Xem Nhiều | Getset.edu.vn

Xu Hướng 9/2023 # Chương 77: Chọn Níu Giữ Điều Quan Trọng # Top 17 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Chương 77: Chọn Níu Giữ Điều Quan Trọng được cập nhật mới nhất tháng 9 năm 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Khi còn nhỏ, như bao nhiêu đứa trẻ khác, Lưu Song Ngư cũng đã từng ấp ủ cho mình rất nhiều ước mơ. Kĩ sư, giám đốc, hoạ sĩ, giáo viên, luật sư, gần như mọi thứ cậu đều đã nghĩ đến.

Nhưng nếu trả lời nghiêm túc, cậu sẽ chọn trở thành một bác sĩ. Tuy nhiên, học ngành Y tốn rất nhiều chi phí, và đối với một thằng quý đồng tiền hơn cả sinh mạng như cậu, một thằng nếu không vì mẹ có lẽ đã bỏ học từ năm cấp hai như cậu, từ lâu Song Ngư đã không còn nuôi dưỡng cái mơ ước ấy nữa rồi.

Song Ngư của bây giờ chỉ có một mong muốn duy nhất, đó là mẹ mình sẽ chóng khoẻ và khỏi bệnh. Và để biến điều đó thành hiện thực, cậu luôn luôn cố hết sức để kiếm tiền cho cuộc phẫu thuật của bà, dù phải làm bất cứ điều gì, kể cả là những việc đê hèn đốn mạt nhất.

Nhưng, thật ra mà nói thì ban đầu, Song Ngư vốn không hề có ý định làm bồi bàn tại một quán karaoke và bar nhộn nhịp phức tạp, cậu chỉ đi làm thêm ở các quán ăn nhanh hay những tiệm quán này nọ, đương nhiên là bằng cách khai gian tuổi của mình. Cậu tìm đến nó là nhờ bạn bè làm cùng giới thiệu khi chúng nó biết rằng, hơn bất kỳ ai, cậu cần tiền. Và đương nhiên, Song Ngư đồng ý ngay. Cậu biết, công việc này không chỉ lương cao mà còn có cả tiền boa từ khách. Để rồi trước khi kịp nhận ra, cậu đã chọn và theo công việc này trong rất lâu, dĩ nhiên những buổi sáng khi rảnh thì Song Ngư vẫn làm thêm ở những chỗ khác.

Như cậu đã nói, Song Ngư sẽ cố gắng hết sức để kiếm tiền. Kiệt sức cũng chẳng sao, bệnh tình chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ cần cậu còn ý thức được, Song Ngư vẫn sẽ tiếp tục làm việc, dù cho bà Lưu chắc chắn sẽ rất giận dữ nếu biết con trai vì mình mà mặc xác sức khoẻ của bản thân.

Cậu cần tiền. Rất cần tiền. Chỉ vậy thôi.

Bởi vì chẳng còn một ai, hay bất kì ai ngoại trừ Song Ngư có thể chăm sóc cho mẹ cậu nữa rồi.

Kể từ ngày hôm đó.

***

Lưu Song Ngư không sinh ra trong một gia đình tầm thường sống qua ngày bằng công việc công chức, thay vào đó nơi cậu sinh ra, chính là một gia đình giàu có nắm giữ cả một tập đoàn hùng mạnh nổi tiếng.

Hơn cả thảy, Song Ngư lại là con một. Ngay từ khi có mặt trên đời, cậu đã được định sẵn sẽ tiếp quản công việc của gia đình. Như từ ngữ mà giới thượng lưu luôn dùng, người thừa kế.

Song Ngư lúc còn nhỏ bản tính đã rất độc lập và có phần chín chắn hơn tuổi. Cậu điềm tĩnh, nhưng hiền lành, ngây thơ và dễ bị dụ, ngoại trừ một nhược điểm cũng như ưu điểm chính là sự độc mồm độc miệng không lẫn vào đâu được. Cũng vì điều này, cộng thêm xuất thân giàu có, Song Ngư luôn bị bạn bè cùng lớp bắt nạt và tẩy chay lúc học mẫu giáo. Rồi từ bao giờ, cậu dần quen với sự cô đơn, và bắt đầu thích ở một mình.

Cho đến khi cậu gặp Thiên Bình, Sư Tử và Thiên Yết, để rồi bộ ba trở thành bộ tứ. Mọi thứ, tất cả mọi thứ đều dần thay đổi từ đó. Cởi mở hơn. Hoà đồng hơn. Vui vẻ hơn. Đó là lần đầu tiên trong đời Song Ngư biết hai chữ “tình bạn” thật sự có ý nghĩa như thế nào.

Và cậu cũng biết, bé Nắng luôn cười với cậu, dù chỉ là một thằng nhóc con chưa vào cấp một, Song Ngư vẫn biết vị trí của cô nhóc trong mình cao hơn bạn bè một chút. Dĩ nhiên, đó chỉ là suy nghĩ mông lung của một đứa con nít.

Giờ nhớ lại, Song Ngư ước gì khi đó có thể tinh ý hơn một chút, để ý rằng nụ cười toả nắng của cô gượng gạo thế nào.

Còn Song Ngư? Chuyện gì đã xảy ra với cậu?

Nếu nói nơi mọi thứ bắt đầu, có lẽ chính là sự ra đi của bà Thiên Yết, kéo theo sự chia cắt của bốn đứa. Không lâu sau khi Thiên Yết bị nhà họ Triệu đưa đi, đến lượt Song Ngư bắt buộc phải chuyển nhà vì chuyện làm ăn của gia đình.

Chỉ trong duy nhất một năm mà bao nhiêu chuyện xảy đến, để rồi cậu nhận ra những điều đó vẫn còn rất nhẹ so với những gì cậu sẽ phải trải qua sau này.

Một năm sau, lúc đó Song Ngư sáu tuổi, và đã chuyển đến nơi ở mới được vài ba tháng. Ban đầu, mọi thứ vẫn cứ y như trước đây. Một gia đình vui vẻ và bình yên. Một người mẹ dịu dàng cùng một người cha trách nhiệm. Chính những nụ cười đó đã khiến Song Ngư không để ý rằng, từ một ngôi biệt thự xa hoa lộng lẫy, nơi họ ở lúc đó chỉ là một căn nhà hoàn toàn bình thường – cũng là nơi Song Ngư hiện tại đang sống.

Hôm đó, vì gặp ác mộng, cậu bé Lưu Song Ngư giật mình tỉnh giấc. Cậu vốn ngủ cùng ba mẹ, vì vậy khi thức dậy mà lại chẳng thấy hai người nằm cùng mình, cậu bắt đầu tò mò sinh sợ hãi, để rồi tự mình bước xuống giường tìm họ.

“Im đi!!!”

Khi Song Ngư vừa bước xuống tầng trệt, một giọng lớn tiếng đột nhiên vang lên, cùng với âm thanh như vật cứng nào đó vừa đập vào tường. Dù sợ, nhưng cậu có thể lập tức nhận ra đó là giọng của ai.

Ba cậu, người ba dịu dàng luôn yêu thương cậu. Cùng với tiếng khóc nấc khẽ của mẹ cậu, người luôn nở nụ cười ấm áp.

“Đàn bà các người thì biết gì chứ hả?! Chỉ tại cô nên mới xảy ra những chuyện này! Tại cô, con khốn!! Nếu không vì cô, thằng đó sẽ không quay lưng với công ty của tôi!”

“Em-“

“Câm mồm! Chết tiệt! Sự nghiệp của tôi, tập đoàn của tôi, mọi thứ mà tôi cả đời gây dựng!! Tất cả. Tất cả đều do các người phá hỏng!!!”

Lúc đó, trước khi kịp suy nghĩ bất kì điều gì, Lưu Song Ngư – vốn khi ấy vẫn chỉ mới là một thằng nhóc sáu tuổi – đã mở cửa chạy vào trong, chạy đến bên người mẹ đang quỳ sụp xuống sàn. Mặc kệ khuôn mặt đẫm nước mắt đầy kinh ngạc của bà, cậu dang tay đứng trước mặt mẹ.

“B-Ba… Ba đừng đánh mẹ! Con không thích ba đánh mẹ đâu!”

Ông Lưu trong kí ức của Song Ngư là một người đàn ông trách nhiệm mẫu mực, thương vợ thương con, là người sẽ vì gia đình mà làm mọi thứ. Ông từng nói, đối với ông, cậu và mẹ là báu vật vô giá mà cả đời ông nhất định bảo vệ.

Tuy nhiên khi đó, người ba dịu dàng đôn hậu trong tiềm thức Song Ngư lại lạnh lẽo nhìn cậu, lạnh đến mức khiến tay chân cậu nhóc run rẩy cả lên. Ánh mắt đó đến tận bây giờ, khi Song Ngư đã lớn, vẫn còn ám ảnh cậu trong từng giấc ngủ.

“Ba-“

Trước khi con trai kịp thốt ra bất kì câu nào, bàn tay ông Lưu đã thô bạo giáng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu một cái tát đau điếng, mạnh đến mức khiến Song Ngư không tài nào đứng vững nỗi và ngã đập xuống sàn nhà.

“Song Ngư!!!”

Cậu có thể nghe mẹ đau đớn gọi tên mình. Nhưng Song Ngư của khi đó dường như không thể nghe thấy gì nữa. Mọi thứ cứ ù ù bên tai cậu, lồng ngực non nớt như vỡ vụn thành từng mảnh vì cảm giác đau đớn.

Ba cậu, người ba mà Song Ngư luôn yêu thương và yêu thương cậu nhất mực. Ông, vừa đánh cậu.

“Xin anh! Đừng đánh thằng bé! Em xin anh, nó là con-“

“Đừng bao giờ bảo nó là con tao, con khốn! Tao đúng là thằng điên mới đi tin tưởng mẹ con mày!! Bọn chết tiệt! Bọn dối trá!!!”

Người mẹ vừa chạy ra chắn trước Song Ngư đã bị ba cậu tát mạnh đến mức ngã ra sàn, đầu đập mạnh vào bức tường gần đó. Cậu có thể nghe từng tiếng rên rỉ đau đớn của bà, cùng những tiếng nấc ngắt quãng.

“Còn mày!”

Ông Lưu rời mắt khỏi vợ mình đang gần như nằm gục dưới sàn nhà và quay sang phía con trai đang khổ sở nhìn mẹ. Đoạn, ông đột nhiên dùng tay thô bạo nắm lấy tóc cậu, đau đến mức khiến đầu Song Ngư chỉ muốn vỡ ra. Bàn tay ông siết chặt, khiến móng tay càng cứa sâu vào da đầu cậu bé. Mặc kệ nước mắt ứa ra trên gương mặt nhỏ nhắn của con trai hay những ngón tay yếu ớt nắm lấy tay mình, ông Lưu dùng mắt lườm nguýt cậu đầy căm phẫn.

“Thằng con hoang! Đồ nghiệt súc!! Mày và con mẹ của mày, hai đứa bây góp phần phá hoại cuộc sống của tao!! Chết tiệt. Khốn kiếp! Chết hết đi!!”

Dứt lời, tay ông Lưu thả khỏi tóc của Song Ngư, khiến cậu bé mất thăng bằng ngã xuống sàn. Trước khi mất đi ý thức vì quá đau đớn, hình ảnh mẹ cậu đang dùng mình chắn cho Song Ngư những cú quật của dây thắt lưng là thứ cậu duy nhất nhớ được, để rồi thiếp đi trong nước mắt.

Ngày hôm sau, Lưu Song Ngư thức dậy trong vòng tay của mẹ mình. Cậu nằm trên giường, và bà thì ngồi dưới sàn ngay bên cạnh chăm giấc ngủ cho con trai.

“Mẹ ơi?”

Bà Lưu chậm rãi mở mắt, rồi ân cần xoa đầu con. Đôi mắt bà dịu dàng nhìn con trai, dường như không hề để tâm đến những vết thương trên khắp cơ thể mình.

Song Ngư đã nhìn thấy mẹ khóc. Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ của bà bị hai hàng lệ làm ướt đẫm.

“Mẹ, ba bị sao vậy? Chẳng lẽ con… đã làm gì sai khiến ba giận sao mẹ?”

Ba cậu chưa bao giờ như thế. Chưa bao giờ.

“Là lỗi của mẹ! Tiểu Ngư, cho mẹ xin lỗi. Xin lỗi con!”

Ngay sau đó, bà choàng tay ôm chầm lấy cậu vào lòng. Ngoài cảm giác ấm áp trong vòng tay mẹ, Song Ngư còn cảm thấy gì đó nóng hổi chảy xuống cổ mình, và cả người run lên bần bật của bà Lưu. Nhưng rồi, cậu chỉ có thể im lặng.

Đến tận bây giờ, khi đã lớn, Song Ngư mới biết được ý nghĩa của những giọt nước mắt đó.

Sau hôm đó, gần như ngày nào hai mẹ con Song Ngư cũng phải chịu những trận đòn của ông Lưu. Có ngày thì ông vui vẻ trở về, có ngày thì bực tức khó chịu. Nhưng hầu như mọi thứ đều sẽ chuyển xấu đi ngay, kể cả dù cho tâm tình ông có tốt ra sao.

Song Ngư đã từng ghi chép thành nhật kí tâm trạng của ba mình mỗi ngày, để rồi vô thức bật khóc mỗi khi ba cậu tức giận đánh đập mẹ. Mỗi khi cậu can ngăn, ông cũng sẽ đánh cậu. Vì vậy, bà Lưu đã bắt cậu phải ở trong phòng, và vờ như chẳng nghe thấy gì. Nhưng Song Ngư chưa bao giờ có thể hoàn toàn nghe lời của mẹ.

Cậu, thật sự là một đứa con hư phải không?

Trên người của Song Ngư có rất nhiều vết thương, đến mức phải mặc áo khoác và áo tay dài mọi lúc để che đi chúng khi đến lớp. Chỉ có trên mặt của cậu là lành lặn. Bởi vì không muốn người ngoài biết được, ông Lưu luôn bắt cậu phải làm mọi thứ, kể cả việc ngụp đầu sâu trong nước lạnh hay dùng đủ thứ thuốc để không để lại bất kì thứ gì trên mặt.

Song Ngư dần quen, quen đến mức chai sạn với những trận đánh của ông. Chỉ có mỗi việc ông đánh mẹ là cậu không quen được. Cậu ghét nó.

Đôi lúc khi tâm trạng lên đến đỉnh điểm của sự tức giận, ông Lưu có thể không chút thương tiếc nào sẵn sàng dùng dao đâm thẳng vào lòng bàn tay hay mu bàn tay của chính con trai mình. Không chỉ một, mà rất nhiều.

“Đồ phế thải! Câm đi, đồ nghiệt súc, đồ vô dụng! Chết tiệt, hoặc là mày im mồm, hoặc là tao sẽ giết chết hai mẹ con mày, rõ chưa?!”

Và mỗi lần như vậy, Song Ngư chỉ có thể im bặt. Cậu cắn vào môi mình cố chịu đựng không hét lên, dù nước mắt không thể ngừng chảy và môi đau rát vì bật máu.

Có lẽ bởi vì Song Ngư là một đứa trẻ hư, nên ba cậu mới căm ghét cậu như thế. Là tại cậu, nên mẹ mới phải chịu khổ như vậy. Đó luôn là suy nghĩ của Song Ngư, là những gì đã ám ảnh cậu từ suốt năm sáu tuổi cho tới tận bây giờ. Chính chúng đã đẩy cậu đến sự tuyệt vọng không lối thoát.

Song Ngư rất muốn bỏ trốn, và cậu hoàn toàn có thể. Nhưng cậu lại nhớ ra, mình còn mẹ. Và cuối cùng, Song Ngư chỉ có thể chịu đựng. Một thằng nhóc sáu tuổi phải cắn răng chịu đựng sự đánh đập tàn bạo của chính ba mình.

Hằng ngày. Luôn luôn. Thậm chí, trong cả những giấc mơ.

“Mày cầm cái này làm gì? Mày định làm cái gì hả?!”

Cậu bé Song Ngư lúc đó vì tiếng quát tháo của ba mà giật nảy một cái, bỗng dưng nhận ra trong tay mình đang siết chặt thứ gì đó.

Một con dao.

Ông Lưu hai mắt nheo chặt đầy bực tức, tay giật phăng con dao đi trong cơn giận dữ. Mặc cho Song Ngư còn chưa bắt kịp được chuyện xảy ra khi đó, ba cậu đột nhiên dùng tay mình đầy thô bạo túm lấy cái cổ nhỏ của con trai nhấc bổng lên, khiến hai bàn tay trẻ con yếu ớt cố bám víu vào tay ông vì khó thở trong khi đôi chân liên tục vùng vẫy giữa không trung.

Dù con trai đang rất đau đớn, ông Lưu trước sau chỉ dành cho cậu duy nhất một ánh mắt khinh bỉ và chán ghét. Bàn tay nắm cổ cậu bé Song Ngư ngày một siết chặt.

“Song Ngư, con-“

Tiếng nói yếu ớt của bà Lưu khi đó bị ngắt đi vì sự hốt hoảng khi tận mắt chứng kiến cảnh con trai bị chồng mình thẳng tay quẳng mạnh vào bức tường gần đó, khiến đầu đập mạnh đến mức phát ra âm thanh chua chát.

“Đừng nói với tao là mày muốn, tự tử? Hay muốn giết tao? Nực cười!!”

Song Ngư cố lồm bồm bò dậy, một tay sờ cổ ho liên tục trong khi đầu đau nhức choáng váng. Còn chưa kịp định thần, cậu bé lại ngã ngửa ra sau và nằm phịch xuống sàn vì bị ba mình co chân húc mạnh từ dưới cằm lên.

“Một thằng nhãi ranh sáu tuổi như mày mà cũng gan quá hả? Chết tiệt, đừng có chọc điên tao!!”

“Song Ngư… Ngư-“

“Con đàn bà này, câm miệng lại! Con điếm phản trắc, lải nhải lải nhải nhức cả đầu!!”

Phải rồi, tự tử. Đúng là cậu đã từng có suy nghĩ đó. Không phải một lần, thậm chí không phải một lần.

Nhưng,

“À đúng rồi.”

Song Ngư còn nhớ rất rõ khuôn mặt của ba cậu khi đó, dù bản thân vẫn còn là một thằng nhóc con. Hơn cả những trận đòn đáng sợ kia, chính là nụ cười dịu dàng quen thuộc của ông, trừ việc tay ông Lưu đang thô bạo túm chặt mái tóc dài của vợ mình. Nụ cười ấy vẫn giữ nguyên, tận khi ông đột nhiên đập đầu bà vào tường không chút thương tiếc, trong sự bàng hoàng và sợ hãi của con trai còn đang quỳ rụp dưới sàn.

“Nếu mày dám tự tử, tao sẽ hành hạ mẹ mày đến chết. Và sau đó, tao cũng sẽ tự sát!”

Tại sao?

Cậu đã gây nên tội gì? Làm ơn, chỉ mình cậu thôi, chỉ để mỗi mình Song Ngư chịu đựng là được rồi.

Xin ông trời, đừng cướp đi gia đình của con.

Cầu xin ông.

Chuyện đó xảy ra lúc Song Ngư từ trường đi bộ về nhà. Khi cậu bước vào trong và đã chuẩn bị chờ đợi vài cái tát từ ba mình, Song Ngư lại nghe thấy tiếng hét toáng lên kèm theo tiếng nấc không ngừng của mẹ mình.

“Mẹ! Mẹ ơi, mẹ làm sao-“

Lời chưa kịp thốt ra hết đã bị chính chủ nhân của nó chặn lại. Cảnh tượng lúc đó cho đến tận bây giờ vẫn còn hằn sâu trong tiềm thức của Song Ngư, sâu đến mức cậu gần như không tài nào quên được.

Khi đó, bà Lưu mẹ cậu đang quỳ sụp dưới sàn, hai tay bưng miệng khóc nấc lên cùng đôi mắt bàng hoàng sợ hãi chỉ nhìn về một điểm. Khi Song Ngư tò mò nhìn theo mẹ mình, thứ đầu tiên cậu thấy là đôi chân trần buông thõng đang lơ lửng trước mặt.

Có lẽ vì không chịu được sức nặng của một con người, chiếc đèn đột nhiên bung khỏi trần và rơi xuống, cùng với chủ nhân của đôi chân kia và tiếng hét thất thanh kinh hoàng của mẹ cậu.

Ba cậu. Ông Lưu. Đã treo cổ tự vẫn.

Thời điểm khi chuyện đó xảy ra, Song Ngư vẫn còn sáu tuổi, và chỉ còn vài tuần nữa là sinh nhật thứ bảy của cậu.

***

Không lâu sau đó Lưu Song Ngư mới biết lý do cho những hành động kỳ quặc và tính khí thất thường của ba mình. Như ông thường xuyên đề cập tới, chính là chuyện của tập đoàn. Gia đình cậu không phải tự dưng dọn đi nơi khác hay chuyển vào một căn nhà nhỏ hơn không có lý do, mà là vì tình hình công ty đang trong giai đoạn đi xuống, những cổ đông lớn lần lượt rút vốn khỏi hội đồng quản trị.

Tập đoàn nhà Song Ngư từ thịnh vượng bỗng nhiên trở nên khủng hoảng. Một mình cố cứu sự nghiệp khiến tâm trạng cùng thần trí ông Lưu chịu đựng một áp lực nặng nề, từ đó dẫn đến sự căng thẳng tột độ, cuối cùng trút lên chính gia đình mà mình đã từng rất thương yêu bảo vệ hơn sinh mạng.

Khi mọi thứ đã rơi vào không thể cứu vãn được nữa, tập đoàn nhà họ Lưu phá sản, cùng với những khoản nợ lớn chồng chất. Cơn khủng hoảng tinh thần của ông trở nên mù mịt, để rồi sau một khoảng thời gian gần một năm đau khổ điên cuồng, ông đã treo cổ tự vẫn, tự kết thúc cuộc sống trong chính ngôi nhà của mình.

Bác sĩ nói, ông có vấn đề về thần kinh, còn nói, nguồn gốc của việc đó chính là do di chứng tai nạn trước đó không lâu.

Ba của Song Ngư đã để lại một di thư, ông xin lỗi và cầu xin sự tha thứ từ mẹ con cậu. Ngoài ra, từ cái chết của ông Lưu, toàn bộ khoản nợ còn lại đều đã được trả nhờ tiền bảo hiểm của ông.

Tuy nhiên, khi mọi thứ tưởng như đã trở lại bình thường cho cuộc sống của Song Ngư, thì mẹ cậu – người thân duy nhất cậu còn lại – đột nhiên đổ bệnh. Ban đầu chỉ là những triệu chứng rất bình thường, dần thì bà thậm chí không thể đi lại được nữa.

Song Ngư đã từng muốn chết. Đúng, Lưu Song Ngư đã từng có ý nghĩ như vậy. Nhưng giờ thì không, bởi vì nếu cậu chết đi, mẹ cậu sẽ chỉ còn một mình trên thế giới này, sẽ không một ai có thể chăm sóc bà. Điều đó Song Ngư tuyệt đối không cho phép!

***

“Sao con không nói cho bé Nắng, Song Ngư?”

Bà Lưu từng hỏi Song Ngư như vậy, khi cậu nói về tình cảm của mình. Rằng cậu thích cô, thậm chí là yêu Sư Tử, yêu bé Nắng. Để rồi cuối cùng Song Ngư chỉ có thể chậm rãi lắc đầu cùng một nụ cười buồn bã.

Sư Tử không nhớ cậu, vậy thì tình cảm này chỉ là sự vớ vẩn điên khùng của chính cậu. Cô bây giờ là của Xà Phu, là bạn gái của cậu ta. Kể cả nếu điều đó không xảy ra, thì một thằng không ra gì như Song Ngư mãi mãi cũng không xứng đáng để đứng cạnh cô, khi cậu thậm chí đã quên mất cách để nở nụ cười trong khi cô, bé Nắng lại là người mang đến ánh sáng cho cậu từ khi hai đứa còn nhỏ xíu.

Đó, đã luôn là suy nghĩ của Song Ngư. Cậu yêu cô, và vì yêu cô, cậu càng phải tránh xa cô, càng phải dẹp bỏ tình cảm này đi. Tốt cho Sư Tử, tốt cho cả Song Ngư nữa.

Đặt bó hoa ly ly trắng đang cầm lên ngôi mộ trước mặt, đôi mắt màu hổ phách của cậu nhắm hờ lại, trên môi vô thức xuất hiện một nụ cười buồn.

“Em không sai, phải không anh?”

Song Ngư vẫn còn việc phải làm. Rất nhiều việc. Đó chính là những gì mà cậu đã quyết định lựa chọn, tự mình lựa chọn.

Cậu không sai.

Không hề sai, phải không?

“Trả lời em. Nói cho em biết, anh hai, em phải làm gì?”

Phải làm gì mới đúng.

Phải làm gì thì em mới không thấy hối tiếc, hả anh.

Đáp lại Song Ngư, là một sự tĩnh lặng đến nao lòng.

Đọc Chương 4: Tốc Độ Là Quan Trọng Nhất!

Thời gian sau nói đúng hơn là qua hôm sau. CG đã thuần phục được sợi dây xích ch* của mình😂😂. Quá trình CG đang quơ qua quơ lại sợi xích xong bả tự hại bả luôn quơ trúng đầu té chết… à lộn té xỉu CG tỉnh dậy trong một ngôi nhà hoang và đang bị trói ác cái bả bị sợi xích của bả trói ý bỗng có ai đó đi vào nhìn CG nói“Cô quá vô dụng có sức mạnh của mình cũng ko điều khiển được!!” – giọng một người con gái“Cô là ai?” – CG vùng vẫy“Đừng vùng vẫy vô ích thôi sợi xích của cô rất chắc chắn có chặt cg ko đứt đâu!! Còn về tôi là ai thì từ từ cô biết nhưng chắc tôi sẽ ko để cô biết đâu vì cô là mối hoạ của tôi cô và sợi xích của cô!!” Cô gái đó nói xong thì đưa tay nắm lấy mặt cô. Cô trừng mắt nhìn ả vì bị xích trói lại nên sức mạnh của CG bị phong ấn lại. Ả mở miệng thốt ra lời nói làm ai nghe thấy cũng phải sợ hãi“Lãng quên!!” Một luồng ánh sáng bừng lên trước mắt CG tối sầm cô vẫn mở mắt như thế nhưng dường như cô chả nhìn thấy gì cả cô từ từ biến mất từ từ bị Lãng quên bởi luồng ánh sáng ấy“Thế cũng đòi làm chủ nhân của ta!” “Ngươi…. là ai??”“Ta là Xích Linh Bạch!!”“Là ngươi…. ta khuyên ngươi nên tìm chủ nhân khác!!”“Ta biết làm sao đây Trời định ngươi là chủ nhân của ta suốt đời suốt kiếp rồi!” CG cười khẩy một cái Trời là cái gì kia chứ. Cuộc đời của cô chỉ có nghe theo chỉ thị của Nữ Hoàng“Ngươi ko định đánh trả sao??”

“Ta… có khả năng đó hay sao??”“Ta là đang gợi ý kẻ địch của ngươi trong tương lai đấy. Chưa j đã gục đúng là vô dụng!!”“Sao ngươi lại nói chủ nhân của mình như vậy??” – CG cười nhẹ“Vậy làm cho ta thay đổi định kiến về ngươi đi Chủ nhân!!” CG mỉm cười mở to mắt cô vùng dậy khỏi lỗ sâu của ánh sáng ấy làm cho ả ở trên hoảng loạn“Ngươi…..”“Chắc ta phải cảm ơn ngươi rồi Linh Bạch!!” CG cần sợi xích trên tay ánh mắt căm hận nhìn ả. CG hiện nguyên hình đuôi cô dài ra có 2 cái sừng màu đen trên đầu còn 2 cái cánh nhỏ bên eo nữa nhìn khá là dễ thương nhưng….“Đi chết đi..” CG điên lên xông lại đánh bên này chém bên kia… có j sai sai kmn. CG dùng phép thuật điều Linh Bạch, Linh Bạch trói ả ta lại gương mặt ác quỷ hiện rõ trước mắt CG. CG dùng tay bóp nát gương mặt đó cô đã bắt đầu mất kiểm soát rồi đây. Linh Bạch liền trói cô lại cô vùng vằn một hồi thì trở lại bình thường cô cầm Linh Bạch trên tay và được vòng tròn trắng bao bọc lấy cô xuất hiện lại ngồi dưới đất tay cầm Linh Bạch“Cự Giải!!” – SN vịnh vai CG CG mỉm cười trong đầu ko khỏi suy nghĩ về con quỷ đã đánh với mình. Nhớ đến phép thuật của nó quá là tàn ác rồi khiến người khác biến mất hoàng toàn và bị lãng quên hay sao!!? Quên nữa đây là Xích Linh Bạch nè

Chú ý: nhìn sợi xích được rồi!! Sau khi kết thúc mọi người đều quay về phòng chỉ có mình XN ở lại tập tiếp

“Kim Ngưu lên đi!!”“Nhưng Ân Nguyệt KN vẫn chưa….”“Các ngươi nghĩ vậy thì để KN lên xem nào!!” Theo chỉ định của ÂN KN sẽ là người thay mặt các cô đấu với ÂN. ÂN sử dụng kiếm cây kiếm màu đỏ ÂN sử dụng thành thạo và làm cho KN hoang mang đôi chút“Hắc Quỷ!!” KN rút sợi roi từ eo ra các cô nhìn thấy mà ngạc nhiên tột độ“KN thuần hóa được nó hồi nào thế??” – CG hoang mang“Chị ấy giữ bí mật hay ghê!!” – SN chăm chú nhìn sợi roi ÂN nhìn thấy thì cười nửa miệng bắt đầu xông lên KN nhiều lúc né được đòn của ÂN nhưng có lúc lại bị đánh rất thê thảm ÂN rất nhanh còn nữa thanh kiếm kia của ÂN rất đặc biệt có thể chém đứt đầu bất cứ ai khi vừa chạm vào dù chỉ 1 sợi tóc may mà KN chưa chạm vào đấy Thanh kiếm lướt ngang đầu của KN. KN cẩn thận né dùng khủy tay đánh vào bụng ÂN. ÂN lùi ra sau vài bước. KN dùng roi tấn công“Hắc Quỷ!! KN dùng roi quấn lấy tay của ÂN. Nâng ÂN lên rồi quăng đi ÂN nhẹ nhàng tiếp đất đã đổ mồ hôi rồi này KN tiếp tục tấn công lần này KN rất nhanh xém nữa là ÂN bắt ko kịp chuyển động của KN rồi. KN quất 1 đòn vào tay của ÂN. ÂN làm rơi thanh đao của mình“Tốt ngươi thắng rồi! Nên nhớ các ngươi phải đánh vào nơi chủ yếu. Tay ta cầm đao thì phải tấn công ngay tay ta nếu một khi vũ khí đã rơi sẽ có cơ hội tấn công cao nhớ rõ đấy!!” Các cô gật đầu Ân Nguyệt đi ra khỏi phòng tập. Tâm Nguyệt bước vào“Bây giờ các ngươi luyện tập với ta. Nhưng sẽ khác lần này các ngươi ko có kiểm tra và cũng ko phải luyện cho có phải thật sự chú tâm vào việc các ngươi đang làm và đang thực hiện!!”“Vậy bây giờ chúng tôi phải luyện gì?” – TB đứng ra hỏi“TỐC ĐỘ!! Nên nhớ Tốc độ là quan trọng nhất nếu đã chậm 1 nhịp thì cả đời cũng sẽ chậm và bị ngta đè đầu cưởi cổ suốt đời ko ngốc dậy nổi!!”“Vâng!”

Làm Sao Để Níu Giữ Được Một Song Ngư?

Làm sao để níu giữ được Song Ngư?

Vô tình kiếm được câu hỏi này khi lang thang trên mạng. Quả thực là một câu hỏi hay ho. Chính tôi, một Song ngư cũng chẳng thể trả lời nổi. Nếu có thể làm được điều này có lẽ chỉ là tình cảm quyết định mà thôi.^^

Nhưng tôi có thể bật mí một vài điều về Song Ngư. Về chính bản thân tôi. Nhưng điều tôi thích, nhưng điều làm tôi sợ, những điều có thể khiến tôi buồn…

Song ngư họ là ai?

“Đó là những người thuộc chòm sao có nét riêng biệt hoàn toàn 11 chòm sao còn lại.”

Song Ngư là cung mệnh thủy, nên sinh ra đã là những kẻ khá trầm lắng, dễ xao động và có “tâm hồn mênh mông”. Là cá dưới nước nên mang bản tính phóng khoáng, thích tự do, không thích sự gò bó quản lý. Là những kẻ cô độc.

Bướng là tính cách mà mọi người nói về Ngư. Bướng cực kì. Rất thích cãi ngang, nhất là cãi ai đó đặc biệt. Thích trêu chọc người khác, đến phát tức thì thôi.

Nhưng nếu là những người tin tưởng, tin tưởng cực kì thì Ngư sẽ rất ngoan và nghe lời.

Sinh vào tháng 2 là mùa xuân nên tâm hồn hơi ướt át. Đôi lúc trầm, đôi lúc là sôi nổi.

Nếu thấy Ngư ngồi một mình, không nói, ai hỏi cũng chỉ mỉm cười thì lúc đó là những lúc Ngư buồn nhất.

Những lúc buồn:

Điều đầu tiên làm là sẽ cắm phone nghe vào tai, bật những bài hát yêu thích. Có thể chỉ là một bài hát quen thuộc và có giai điệu buồn có khi nói lên tâm trạng Ngư lúc đó. Nhưng sẽ chẳng bao giờ ai thấy, ai biết Ngư buồn đâu, chẳng ai thấy nước mắt của Ngư đâu. Vì nỗi buồn và nước mắt đã hòa tan vào nước. Cá mà.

Cứ nghĩ tính trầm thì Ngư sẽ nói rất ít, nhưng ngược lại: Ngư nói rất nhiều, đó cũng là 1 trong những tính đặc trưng của Ngư. Tuy Ngư là kẻ khá trầm lặng, nhưng khi bắt được sóng. Ngư sẽ nói không ngừng nghỉ đôi khi là quên cả suy nghĩ.

Đôi lúc rất thích cãi nhau, cãi là toàn cãi ngang. Nhưng đôi khi lại im lặng bất thình lình. Mặc dù đang tức lắm, nhưng lại chỉ mỉm cười. im lặng nghe người khác nói, mắng. Điều này khiến người khác rất khó chịu về Ngư. Tức mà không làm được gì. ))

Nói dối: Ngư rất giỏi trong khoản nói dối, không hề điêu toa, hay tự khen mình. =))(Lần này không nói dối)

Ngư nói dối đến mức mọi người không thể nhận ra. Nói dối nhưng mặt lạnh tanh. Vậy nên chẳng ai biết Ngư bị buồn hay tổn thương khi nào.

Ngư là một cô gái, tính cách lúc trầm lúc bổng. Ngư là một cô gái, một cô gái mạnh mẽ đến đâu thì cũng sợ: Sợ bị lừa dối, sợ bị bỏ rơi, sợ sư im lặng, sợ người quá vô tâm, sợ ai quá độc ác, sợ phải li biệt, sợ mất mát, sợ phải đối mặt, sợ phải lựa chọn, sợ cuộc sống trần trụi, sợ cô đơn, sợ tuyệt vọng, sợ mất lòng tin, sợ làm phiền người khác.

Ngang bướng không phải tính cách duy nhất khiến mọi người khó chịu với Ngư. Đặc trưng của một SN là:

Tính khí thay đổi thất thường, lười biếng, quá cảm tính, quá nhạy cảm, hay giận dỗi linh tinh, tính tình nhiều khi như trẻ con, suy nghĩ chưa sâu, quá rụt rè nhút nhát, sống hơi khép mình, không tự giác hoà đồng, ỉ lại, mù quáng, ngốc ngếch.

Nếu ai đó yêu Ngư mà giận Ngư thì sẽ nhận lại được sự im lặng mà thôi. Người đó cũng im lặng nữa. Mọi thứ sẽ chấm dứt.

“Song Ngư nhìn đời với cặp kính màu hồng và đối xử với đời chỉ 2 màu trắng và đen. Họ chỉ sống theo luật nhân quả, thiện và ác, tốt và xấu. Những thứ đối lập nhau cực kỳ kích thích họ… Nếu bạn đối xử với họ thế nào họ sẽ làm lại như thế với bạn, bạn tốt họ tốt, bạn xấu họ xấu…”

Mọi người sẽ không bao giờ thấy Ngư dịu dàng và quan tâm người yêu đâu, chỉ thấy Ngư lạnh lung và đôi khi vô cảm. Dường như Ngư không yêu vậy, không quan tâm họ vậy. Thực ra Ngư yêu ai sẽ lặng lẽ quan tâm người đấy. Lặng lẽ chăm sóc họ.

Ngư yêu thì sẽ yêu nhiều lắm. Song Ngư yêu rất mãnh liệt và bảo vệ người mình yêu rất mạnh mẽ. Yêu ai là sẽ bất chấp đến cố chấp đễ giữ cái tình yêu ấy. Nhưng đôi khi, chỉ vì 1 lời nói của người khác, tình yêu đó có thể tan vỡ.

Sẽ chẳng thế nói hết được tất cả. ^^

Đó là những tính cách của một cô gái Song Ngư.

P/s: Hy vọng là những ai đó đang quan tâm những cô gái SN có thể hiểu thêm về người cg mình quí qua những điều mình nói. Hy vọng là vậy. Và hy vọng 1 điều nữa ai đó của mình cũng sẽ hiểu mình hơn. Hiểu mình yêu họ đến nhường nào. Hiểu mình cả khi mình không nói yêu họ, không ở bên cạnh họ.^^

Đọc Chương 2: Việc Quan Trọng Và Khó Khăn.

Sau khi trở về phòng sinh hoạt chung tại nhà Slytherin, Thiên Yết ném vali đánh cạch một cái vào chiếc ghế sofa được bọc bởi vải nhung xanh, mái tóc đen óng sớm bị khăn len chà vào, dựng đứng lên không ít. “Hầy, đang yên đang lành lại đi học ở đây, thà học theo khóa Thần sáng còn hơn.” Cô ưỡn lưng đấm nhẹ vào cột sống, ở dưới Đại sảnh đường lỡ uống mấy cốc nước bí ngô bây giờ lại cảm thấy bụng sôi òng ọc. “Bồ ngưng than vãn đi, sau này còn than vãn nhiều lắm đấy, mấy môn học này chả dễ nhằn đâu.” Song Tử với một bộ dáng y hệt lén vẩy cây đũa di chuyển mấy cái vali lên phòng của từng người. Nhìn mấy cái vali lơ lửng Ma Kết cười, ngồi phịch xuống ghế rồi ngửa đầu ra sau. “Huynh trưởng mà nhìn thấy thì bồ chết chắc!”“Ohoho, ba học sinh mới tại nhà Slytherin, cậu Genmini ạ, sử dụng pháp thuật trong phòng sinh hoạt chung là vi phạm nội quy đấy.” Một bóng ma trong suốt với tấm áo khoác chùng hiện ra, cười mấy tiếng giòn giã rồi bay xuyên qua người Song Tủ , cảm giác lành lạnh bùng lên trong đầu óc của cậu, quả nhiên đi qua một bóng ma chẳng dễ chịu gì. “Ew, người ông ấy toàn mùi… sắt khét.” Song Tử khẽ nhăn mặt, mùi sắt khét từ bóng ma trong phòng sinh hoạt chung của nhà Rắn cứ len lẻn vào cánh mũi của Song Tử, khiến cậu ta khẽ nhăn mặt rồi phẩy phẩy tay trước mũi. “Mình nghĩ cái mùi đó còn lởn vởn quanh mũi bồ dài dài.” Thiên Yết ngồi vắt chân, cha cô đang làm ở bộ cùng với ông bác Draco, mà cô nghe đâu đó năm nay bác cô về đây làm giáo sư môn Độc dược. “Sáng mai tiết đầu tiên chính là môn Độc dược, giáo viên chính là Draco Malfoy, bồ chết chắc rồi Thiên Yết ạ.” “Ờ.” Ma Kết liếc mắt nhìn Thiên Yết đang ôm một bụng chán đời vì vừa mới nốc vào dạ dày tận 3 cốc nước bí ngô. Thiên Yết trả lời một cách rất hững hờ, bàn tay trắng ôm ngang bụng, miệng rên rỉ nho nhỏ. “Ngồi yên đó, mình tới nhà bếp lấy cho bồ một ít súp.” “Cảm ơn bồ.” Ma Kết đứng dậy quay người bước ra khỏi phòng sinh hoạt chung. Bước nhanh xuống nhà bếp, mấy con gia tinh với thân hình gầy gò thấp bé chạy quanh nhà bếp rửa hàng ngàn cái đĩa cùng mấy cái khay tầng cỡ lớn, rồi đứng chồng lên nhau xếp chúng lên cao. “Cậu Capricorn, cậu cần gì mà phải xuống nhà bếp như thế này?” Trưởng bếp Belle, đeo một cái tạp dề màu nâu bàn tay gầy khum khum lại đứng trước mặt Ma Kết hướng đôi mắt lớn nhìn cậu. “À ừm…, tôi muốn nhờ bà có thể lấy cho tôi một chút súp không? Bạn của tôi…cô ấy uống hơi nhiều nước bí ngô nên dạ dày cô ấy có vấn đề.” Belle gật đầu mấy cái rồi chạy đi mất, một lát sau đi ra cầm theo một cái khay đựng một đĩa súp mùi tây, một vài miếng khoai tây nghiền cùng hai miếng ức gà. “Bạn của cậu Capricorn chắc chắn cần một ít ức gà, súp sẽ giúp cô ấy dễ tiêu, miếng khoai tây cho cô ấy một chút bột đường, nếu cần thì tôi sẽ chuyển một cốc sữa tươi cho cô ấy.” Ma Kết đỡ lấy khay thức ăn từ tay Belle thì gia tinh đó lại giành lại. “Không không, Belle sẽ giúp cậu đưa thức ăn lên phòng cô ấy, việc này là của Belle mà, cậu có tóc của cô ấy không?” Ma Kêt hơi khựng người lại tìm kiếm trên người xem có sợi tóc của Thiên Yết dính vào hay không, lúc chiều, cô có dựa vào cậu một chút để ngủ chắc chăn sẽ co vài cọng tóc vướng lên áo choàng chứ? Đây rồi, mái tóc dài ngang lưng và hơi xoăn màu đen óng, là của tiểu thư nhà Scorpio chứ không ai. “Đây, mà Belle cần nó làm gì cơ?” Belle cầm sợi tóc, ngắm nghía nó một chút rồi đặt khay thức ăn lên một cái bàn gỗ cỡ lớn, búng tay một cái khay thức aqn liên mờ nhạt dần rồi biến mất. “Belle đã chuyển thức ăn lên rồi, cậu Capricorn cần gì xin cho Belle biết, Belle sẽ giúp cậu.” “Ờm, hôm nay tôi chỉ cần vậy thôi, có gì, tôi sẽ nhờ Belle, cảm ơn.” Ma Kết cười một cái rồi nhanh chóng rời khỏi nhà bếp, dù nhà cậu cũng có một gia tinh nhưng khi đến bữa ăn, hầu gái luôn là người đem đồ ăn ra và đặt lên bàn ăn, gia tinh chỉ làm công việc nấu nướng hay làm chân chạy vặt cho cha anh mà thôi. “Trò kia, lại đây giúp ta một chút.” Giáo sư Hook đẩy một xe sách và hàng loạt những cái chổi cho những học sinh năm nhất về phía thư viện và để những cây chổi tại phòng kho. …“Mật khẩu?”

Bảo Bình vẩy đũa phép với câu thần chú Lumos nhanh chóng kéo tay Xử Nữ đi không cho cô nàng một cơ hội nói tiếp. *** Cự Giải bám lấy Kim Ngưu đi trên hành lang, nhìn trong bóng tối rất mệt mỏi, hơn nữa cô lại còn cận nặng cho dù ánh sáng từ đũa phép của Kim Ngưu cũng không giúp Cự Giải nhìn quá rõ đường. “Mắt bồ lại nặng thêm hả Cự Giải?” Kim Ngưu lên tiếng, Cự Giải từ nãy cho đến giờ cứ bám riết lấy áo choàng của cô đi vấp chân đến mấy lần, đã vậy cô lại còn nghe thấy mấy tiếng xì xào ở đằng sau, các bức tranh đã đi ngủ hết, những con ma vật vờ trong lâu đài cũng phải ở trong phòng của chúng mà say giấc rồi, tiếng động là từ đâu ra cơ chứ? “Không, mình đo kính lại nhẹ đi một chút rồi, chỉ là do tối quá, mình không thấy gì luôn.” – Cự Giải luống cuống nói, cô là do nghe thấy cả tiếng xì xào kìa lạ nên mới bám lấy Kim Ngưu đi đằng trước. “Hai bồ cứ coi như không nghe thấy gì đi. Chúng ta đang làm mất thì giờ của cô McGonagall đấy.” Song Ngư niệm chú Lumos lên và nhanh chân chạy mấy bước nhẹ nhàng. “Đi nào, chậm chân là không được đâu.” *** “Thiên Yết, bồ nhìn gì thế.” Song Tử khó hiểu nhìn Thiên Yết cứ ngó ngó lên đằng trước như muốn tìm vật gì đó hoặc ai đó vậy. “Mình cảm giác như là ai đó sắp đi đên đây vậy.” “Bồ cũng nghe thấy tiếng nói hả?” Ma Kết dẫn dắt cả ba đi thẳng đến Đại sảnh đường, trên đường lại nghe thấy vài tiếng kỳ lạ. Sắp đến Đại sảnh đường, tiếng nói chuyện càng lớn hơn, Thiên Yết liền ngăn cả bọn lại. “Để mình xem đó là ai.” Thiên Yết vẩy đũa phép dẫn lửa đến mấy cái ngọn đuốc ở cửa Đại sảnh đường, ngọn lửa bùng lên và nhìn rõ bộ mặt của sáu người khác. “Hú hồn.” Sáu người kia giật mình, thấy Thiên Yết vẫn còn giơ đũa phép lên nghĩ rằng cô ấy đang định dùng phép liền cầm đũa phòng thủ. “À, mình tưởng ai, xin lỗi nha.” Thiên Yết dắt lại đũa phép vào thắt lưng của đồng phục, cười trừ xin lỗi vì đã dọa các bạn mới một trận. Ma Kết ghé tai nói nhỏ. “Bồ nên kiềm chế lại ngọn lửa đi.” Thiên Yết nhìn lại ngọn lửa mình vừa tạo ra, quả thật nó cháy hơi lớn tiếng nổ lách tách cũng lớn, cô liền lấy đũa phép làm dịu chúng xuống. Mọi người thở dài một hơi, đẩy cửa Đại sảnh đường rồi bước vào trong. Những cây nến thấp lơ lửng trên trần của Đại sảnh, bên trên bục là cô McGonagall và vài nhân vật của Bộ pháp thuật gồm có: Bộ ba vàng của nhà Gryffindor 30 năm trước, GS.Malfoy, giáo sư Longbottom, giáo sư Scamender, Giáo sư Ginny Potter, Albus Potter, James Potter cùng giáo sư Scorpius Malfoy. “Các con đến muộn đó, ba học sinh nhà Gryffindor đã đến đây 15 phút trước.” – Cô McGonagall đẩy gọng kính tròn lên nhìn chín học sinh hớt ha hớt hải chạy vào. “Bọn con đang chuẩn bị bài học cho sáng ngày mai thưa cô.” – Song Tử nhanh nhẹn nói. “Ta rất vui khi trò có tinh thần như vậy.” – Cô McGonagall với chiếc mũi dài trên đầu khẽ cười hiền – “Các trò cũng biết tất cả mọi người ở đây, đúng chứ?” Cả bọn gật gật đầu. “Xin lỗi vì gọi các trò đến vào giờ giới nghiêm như thế này, nhưng có việc cần các trò biết.” Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật – Hermione Weasley lên tiếng, đôi mắt màu chocolate nhìn cả mười hai người một lượt. Có vài khuôn mặt quen thuộc mà cô biết. “Vậy việc đó là gì thưa Bộ trưởng?” – Sư Tử khá nôn nóng hỏi. “Như các trò đã biết, hơn 10 tên Tử Thần Thực Tử nguy hiểm đã thoát ra ngoài, Bộ Pháp Pháp Thuật thế giới cũng đã ghi nhận sự thiếu sót của Bộ Pháp Thuật Anh quốc.” Giáo sư Luna Scamender cất giọng nhẹ nhàng pha chút mơ màng y hệt như giáo sư của 30 năm trước. “Và?” – Thiên Bình ngờ vực. Không lẽ… “Quả cầu tiên tri ở Phòng Tuyệt Mật đã chỉ ra đúng mười hai người là những người kết thúc chuyện này.” – Giáo sư Ronald Weasley tiếp lời. “Ôi trời ạ.” – Thiên Bình khẽ rên nhẹ, đối mặt với Tử Thần Thực Tử đến các Thần Sáng cũng phải cẩn thận, ai đời lại đi giao cho mười hai học sinh còn non nớt như thế này?

3 Bước Để Níu Giữ Trái Tim Chàng Bạch Dương

Cả thèm chóng chán và dứt điểm phũ phàng khi đã hết yêu thương, trai Bạch Dương là đối tượng số 1 khiến rất nhiều cô gái khóc hết nước mắt khi bị bỏ lại. Vậy thì, có hay không những “bí kíp” để khiến anh chàng Thống Lĩnh nhóm Lửa này “hồi tâm chuyển ý”?

“Tiên phong”, “chủ động”, “bốc đồng”, “mạnh mẽ”, “dứt khoát”, … đó là những từ khóa để nói đến những người sinh ra dưới cung Bạch Dương – cung đầu tiên trên vòng tròn Hoàng đạo. Chính bởi tính cách trời sinh này mà trong tình yêu, Bạch Dương khá quyết đoán, yêu ghét rõ ràng. Khi được “hắn” yêu, bạn sẽ không bao giờ phải lo về những mối quan hệ ngoài luồng mờ ám sau lưng bạn. Nhưng cũng chính nhờ “ưu điểm” này nên một khi ngọn lửa tình cảm trong lòng đã tàn lụi, chàng Bạch Dương cũng dứt áo ra đi một cách phũ phàng. Thật may, Lovedia có mặt ở đây với sứ mệnh “hiến kế” giúp bạn “nhóm” lại ngọn lửa yêu thương trong tim anh ấy.

Những dòng status caption mùi mẫn “thay lời muốn trách” trên mạng xã hội cũng mang lại “hiệu ứng” không kém vì Bạch Dương khá vô tâm, vốn không thường xuyên cảm thấy phiền hà nếu người khác hiểu sai về mình. Người cần đọc khi ấy không quan tâm, người ngoài cuộc được dịp bàn ra tán vào và hình ảnh bạn hiện lên lúc này là cô nàng phụ thuộc, bi lụy trong tình cảm. Lovedia cam đoan, chỉ sau vài tháng nhìn lại những lời lẽ mùi mẫn ấy, bạn chỉ có thể cảm thấy… muốn đào lỗ để chui xuống.

Bị động đủ rồi, bạn hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu vênh mặt quay lưng bước đi dù ai là người muốn chia tay trước. Người ta chỉ cảm nhận được sự hụt hẫng sau khi một điều vốn nghiễm nhiên thuộc về mình bỗng chốc mất đi, đặc biệt là với một cung Hoàng đạo thích được thống lĩnh chinh phục mọi thứ như Bạch Dương. Bạn đang là người chạy theo và “quy phục” hắn, nếu bạn bỏ đi, chắc chắn trong lòng Bạch Dương lúc này sẽ cảm thấy lạnh lẽo trống trải đến vô cùng. Hãy cho anh ấy “cơ hội” nếm trải cảm giác thiếu vắng và nhận ra tầm quan trọng của bạn. “Theo tình tình chạy, trốn tình tình theo” – các “cao nhân” tình ái đã đúc kết rõ ràng như vậy.

Điều bạn cần làm cụ thể trong giai đoạn này, đó là chăm sóc thật nhiều cho bản thân: F5 lại diện mạo, tập thể thao, đăng ký lớp học kỹ năng mới, tìm đến những hoạt động bổ ích xốc lại tinh thần… Thời gian đầu có lẽ sẽ rất khó khăn, nhưng dần dần, bạn sẽ lại tự tin và lấy lại niềm vui trong cuộc sống. Bạn cũng có thể cho phép một vài chàng trai quyến rũ khác theo đuổi mình, bạn là một cô gái tự tin và tự do, tại sao lại không thể?

Độc lập, tự tin và biết chăm sóc cho bản thân, điều này sẽ giúp bạn “sống sót” trong mọi tình huống. Nhưng quan trọng nhất, đó chính xác là những đặc điểm khiến cho chàng trai Bạch Dương phải nhìn về phía bạn “gầm gừ”. Bản tính của anh ấy là chinh phục mọi thứ. Bạn bỗng trở nên xinh đẹp hơn sau khi xa nhau, bạn không còn phụ thuộc và hàng tá cái đuôi lăm le lấy lòng,… tất cả những yếu tố đó sẽ đánh thức “mãnh thú” khát khao chinh phục trong lòng Bạch Dương trỗi dậy một lần nữa.

Bạn không bao giờ còn phải tiếc nuối, bởi bạn đã sống, đã yêu và cố gắng hết phần của mình.

Lựa Chọn Quan Trọng Nhất Trong Cuộc Đời Của 12 Cung Hoàng Đạo

Bạch Dương (21/3 – 19/4): Quyền lực

Kim Ngưu (20/4 – 20/5): Tiền bạc

Song Tử (21/5 – 21/6): Trọng lượng lời nói

Song Tử rất coi trọng việc phát triển tư duy và những kĩ năng mềm cần thiết. Chính vì vậy, việc mà bạn nói có ai đang lắng nghe không lại trở nên cực kì quan trọng. Song Tử rất giỏi trong việc lên kế hoạch và định hướng phát triển bản thân. Tiếng nói riêng, bản ngã và những gì khiến Song Tử có thể khẳng định bản thân đều luôn được xem xét rất kĩ.

Cự Giải (22/6 – 22/7): Trực giác

Dịu dàng, hiền hòa, dễ mít ướt, ít người biết rằng Cự Giải cũng đã phải cân đo đong đếm rất nhiều điều giữa trực giác và lý trí. Ít nhiều gì cũng không ai cũng có thể phủ nhận được rằng người cung Cự Giải có một trực giác vô cùng nhạy bén, bạn phán đoán mọi việc rất chính xác mà đôi khi không thể tin được. Chính vì thế mà Cự Giải gặp không ít khó khăn trong việc có nên tin theo trực giác một lần nữa không.

Sư Tử (23/7 – 22/8): Tình bạn

Xử Nữ (23/8 – 23/9): Công việc

Cuộc sống có ba điều quan trọng: Gia đình, công việc và tình yêu. Điều Xử Nữ luôn lấy làm lo lắng chính là về công việc của mình. Dù rất chăm chỉ nhưng Xử Nữ không phải là những kẻ mồm mép và thích thể hiện. Chính vì thế mà đôi khi bạn lại bị những đồng nghiệp khác qua mặt mà không biết kêu ai. Những quyết định về công việc cũng theo đó mà khiến Xử Nữ cảm thấy vô cùng căng não.

Thiên Bình (24/9 – 22/10): Hình tượng

Giữ gìn hình tượng của bản thân là điều mà bất cứ một Thiên Bình nào cũng mong muốn. Bạn rất quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình, về mối quan hệ của bạn, về chuyện công việc, yêu đương của bạn. Người ta nói Thiên Bình là cán cân, một bên cân là của họ, bên còn lại là xã hội quả không sai. Thiên Bình chỉ sống một nửa cho bản thân, một nửa còn lại để xây dựng một hình tượng người hoàn hảo trong mắt người khác.

Bọ Cạp (23/10 – 21/11): Cái tôi

Đầy quyến rũ và kiêu hãnh, cái tôi của Bọ Cạp lớn vô cùng. Bạn có thể không trông quyến rũ, có thể không nhìn sexy nhưng không thể không có cá tính. Mà sự thật thì Bọ Cạp vốn là những người rất thu hút. Bạn tự tin khẳng định bản thân, thách thức mọi ánh nhìn, bí ẩn và lạnh lùng nhưng lại ùn ùn người theo. Chính vì vậy mà việc dựng nên một hình mẫu hoàn hảo về cái tôi thích thể hiện của Bọ Cạp là vô cùng quan trọng.

Nhân Mã (22/11 – 21/12): Chuyện trước mắt

Vốn ham chơi và chẳng bao giờ lo âu đến chuyện đời, Nhân Mã lúc nào cũng vô tư và ít lo nghĩ. Những gì Nhân Mã thể hiện bao giờ cũng mới lạ và đầy phóng khoáng. Bạn chẳng bao giờ thích để tâm đến những chuyện của vài năm sau, hay thậm chí là vài tháng, vài tuần, vài ngày sau. Bởi Nhân Mã là sống cho hôm nay và ngày mai. Ngày kia thì để mai tính!

Ma Kết (22/12 – 19/1): Sự nghiệp

Ma Kết là một cung Hoàng đạo khá vô tâm. Ma Kết một khi đã yêu là yêu sâu đậm, khi đã rời là ngoảnh mặt làm ngơ. Bởi đối với người cung Ma Kết, sự nghiệp luôn là thứ được đặt lên hàng đầu. Bạn sẽ cảm thấy vui hơn nếu như mình được thăng quan tiến chức trong công việc hay hoàn thành dự án trong tiến độ được giao hơn là một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến.

Bảo Bình (20/1 – 19/2): Mối quan hệ

Trong cuộc đời mỗi Bảo Bình ắt hẳn sẽ trải qua rất nhiều mối quan hệ. Tốt có, xấu có, yêu có, ghen tuông giận hờn cũng có, một Bảo Bình sẽ chẳng bao giờ cảm thấy đủ nếu như không được giao thiệp rộng với thế giới bên ngoài. Bạn rất thích những câu chuyện và là một người kể chuyện rất duyên, bởi vậy tất nhiên là giữ vững những mối quan hệ lúc nào cũng là điều một Bảo Bình hướng tới.

Song Ngư (20/2 – 20/3): Tình yêu

Lãng mạn và đầy mơ mộng, tình yêu của Song Ngư bao giờ cũng trải đầy hoa hồng hòa nhịp với từng cung bậc cảm xúc. Bạn cảm thấy yêu hơn những bài học khô khan, những công việc nặng nhọc nếu được hạnh phúc trong tình yêu. Với Song Ngư, việc chọn cho mình một người yêu, một người bạn đời, chăm lo tới tình yêu luôn là việc được đặt lên hàng đầu và trên hết.

Nguồn : Internet

Cùng Danh Mục: Comments

Cập nhật thông tin chi tiết về Chương 77: Chọn Níu Giữ Điều Quan Trọng trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!