Xu Hướng 3/2023 # Chương 16 Của Truyện Kỳ Duyên Xuyên Thế # Top 9 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 3/2023 # Chương 16 Của Truyện Kỳ Duyên Xuyên Thế # Top 9 View

Bạn đang xem bài viết Chương 16 Của Truyện Kỳ Duyên Xuyên Thế được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Lại qua một ngày, mặt trời ló dạng sau những rặng trúc xanh mướt. Ánh sáng lấp lánh xuyên qua những phiến lá nhỏ xíu rung rinh cùng cơn gió sớm mai trong lành. Tiếng kiếm vẫn đều đặn phát ra, thân hình nhanh nhẹn đạp không trung, kiếm bạc lóe lên chói mắt. Gương mặt đó vẫn điềm tĩnh như hồ nước thu, mũi kiếm trong không trung như phát ra khí tức màu bạc mơ hồ. Thân hình đó lại uyển chuyển theo đường kiếm, hơi thở nhẹ đến mức nếu không phải cao thủ sẽ chẳng thể nào phát hiện ra được. Khí thế mạnh mẽ của Kiếm Phách bậc một thật sảng khoái. Chỉ trong bảy ngày, Thiên Yết đã đột phá với tốc độ khủng bố đến dọa người.

Đôi mắt đen sáng lên, chậm rãi thu lại kiếm, nàng đứng dưới ánh mặt trời, cả người như được bao phủ một quầng sáng.

Đột nhiên, một tiếng động lạ khiến nàng cảnh giác quay đầu. Cách đó không xa, một thân hắc y rệu rã gắng gượng bước từng bước. Máu đã sớm nhiễm ướt cả hắc y.

“Bạch Song Tử!” Nàng kêu lên, vội vã chạy đến.

Hắn bị thương không nhẹ, thần trí mơ màng được Thiên Yết cắp bên hông chạy như bay về biệt viện. Thiên Yết sốt ruột đặt hắn trên giường, thẳng tay xé áo hắn ra kiểm tra. Trước ngực cách tim ba tấc là một vết thương to bằng một chén trà nhỏ mà nàng hay uống, máu thịt lẫn lộn dần chuyển màu đen đến ghê người. Bên tay phải còn có một vết chém rất sâu tựa hồ như muốn cắt đứt tay hắn. Thiên Yết lạnh người hít một ngụm khí bình ổn.

Bạch Song Tử lâm vào hôn mê, máu vẫn chầm chậm chảy ra. Thiên Yết chuẩn bị vải sạch và thuốc cầm máu tạm thời cho hắn. Cắt đi phần thịt bầy nhầy biến dạng, điểm mấy huyệt đạo bảo vệ tâm mạch cho hắn.Dù cho trải qua bao nhiệm vụ nguy hiểm ở thế giới trước kia của nàng, nàng vẫn không tránh khỏi thất kinh. Vết thương nặng như vậy Bạch Song Tử này vẫn có thể sống sót đến giờ này thật khiến nàng nể phục.

Chậu nước chỉ một màu đỏ máu, mùi tanh ngai ngái trong phòng lan tỏa. Vết thương tạm thời được sơ cứu đã cầm được máu. Tuy nhiên, lúc này thân thể Bạch Song Tử trở nên nóng đến bỏng tay, mồ hôi rịn ra từng hạt lớn trên gương mặt nhợt nhạt. Thiên Yết lo lắng không yên, hắn sốt cao thế này thật không ổn. Nàng đứng dậy đi gọi Lão Quân. Xem ra vết thương kia hẳn là có độc.

“Lão Quân, không xong rồi. Song Tử hắn, hắn không xong rồi.”

Lão Quân đang thả thức ăn cho cá liền quay đầu, hắn nhíu mày.

“Nha đầu, có chuyện gì sao?”

“Bạch Song Tử sáng sớm hôm nay ta gặp hắn ở rừng trúc, vết thương rất nặng. Hiện tại đã sốt cao.”

Lão Quân trầm mặc không nói, lập tức theo sau Thiên Yết chạy đến biệt viện của nàng.

Một mùi máu tanh xộc vào mũi lão, lão ngồi bên giường kiểm tra qua thương thế của Bạch Song Tử.

“Tiểu tử này đúng là không cần mạng nữa rồi. Chết tiệt, mau chuẩn bị thuốc!” Lão giận dữ nói.

Thiên Yết tự mình chạy vào thành mua mấy vị thuốc hạ nhiệt, bổ máu mang về. Dưới sự hướng dẫn của Lão Quân nàng sắc thuốc cho Bạch Song Tử.

Mà lúc này, thân nhiệt của hắn lại hạ xuống đột ngột. Lão Quân kiểm tra mạch tượng cảm thấy kinh hãi, người hắn như đang từ từ đóng băng lại vậy.

“Không xong rồi, nha đầu ngươi mau đến xem!” Lão Quân gấp gáp gọi nàng.

Thiên Yết cảm giác xung quanh mình như có hơi lạnh ùa đến, rõ ràng lúc nãy còn cảm nhận được nhiệt độ nóng lan tỏa. Lúc này, trên mặt Bạch Song Tử đã hơi có tầng sương bao phủ. Nàng nhìn Lão Quân vô cùng hoảng hốt.

“Mau, chúng ta đem nội lực truyền vào cho hắn!” Lão khoác tay, cẩn thận đỡ thân hình của Bạch Song Tử dậy. Thiên Yết theo động tác của Lão Quân, hai người một trước một sau chậm rãi vận khí. Hai bàn tay Thiên Yết chạm vào tay Bạch Song Tử liền cảm giác cái lạnh truyền sang tê rần. Khí tức của nàng túa ra, truyền qua cho hắn. Mà Bạch Song Tử lúc này chỉ cảm thấy tâm mạch như có hai luồng khí nóng lạnh đối chọi nhau gay gắt không ngừng luân chuyển trong cơ thể hắn. Sau một lúc lại cảm thấy có thêm nột dòng khí khác xâm nhập, chảy đi toàn thân dò tìm hai luồng khí kia.

Sắc mặt hắn lúc xanh lúc đỏ, xung quanh ba người ánh ra những đạo màu sắc huyền diệu. Trong tâm trí của Thiên Yết vô cùng lo sợ, tim nàng đập mạnh vô cùng, khí lực truyền qua không ngừng gia tăng. Từ trong đan điền nàng xuất ra một dòng khí màu bạc chạy vào cơ thể Bạch Song Tử.

Hắn nhíu mày, cảm giác như cả người gần như bị ép tới nổ tung vậy. Lão Quân mở mắt, hắn hoảng hốt.

“Mau dừng lại!”

Thiên Yết thu tay về, kinh ngạc nhìn lão.

“Chết mất, ta quên ngươi có nội lực rất mạnh mẽ, không thích hợp truyền cho hắn lúc này. Tâm mạch hắn hiện tại đang suy yếu, chỉ sợ nội lực kia của ngươi quá khủng bố làm dãn nở đột ngột tâm mạch khiến hắn không chịu được nổ tung. Làm sao đây?” Hắn sốt ruột nói

Thiên Yết vẫn như cũ không nói một lời nhìn đăm đăm Bạch Song Tử như sợ chỉ cần nàng lơ là một chút thôi thì hắn sẽ có biến động lớn nguy hiểm khôn lường.

“Đúng rồi. Bích Tuyết Liên!” Lão vỗ đùi vui vẻ.

“Không phải chỉ có một bông và ta đã nuốt nó rồi sao?” Nàng lãnh đạm trả lời.

“Nha đầu ngốc, Bích Tuyết Liên kia có ba bông nhưng chỉ mới nở một bị ngươi ăn. Nó có tác dụng tái tạo tâm mạch, tẩy tủy, gia tăng nội lực vô cùng cường hãn. Nhưng nó còn có một công dụng khác, đó chính là khiến người ăn vào vạn độc bất xâm. Vừa hay, loại độc mà hắn trúng phải có thể hóa giải bằng cách dẫn máu của ngươi và Ngọc Triệu Hồn.” Lão Quân nói.

Thiên Yết nheo mắt, máu nàng đã có. Chỉ là miếng ngọc kia từ lúc nàng đến đây thì không thấy tung tích nó đâu cả. Sắc mặt nàng ngưng trọng.

“Tạm thời ngươi dẫn máu cho hắn, ngăn kịch độc này phát tán đến tim trong vòng một ngày. Lâu hơn nữa chỉ sợ…” Hắn nhìn Bạch Song Tử không dám nghĩ tiếp. Không biết hắn vì cái gì mà liều mạng đến vậy.

Thiên Yết lập tức cắt tay, nhỏ máu vào miệng Bạch Song Tử. Trái tim nàng khẽ run rẩy, chỉ có một ngày để hắn cầm cự. Ngoài mặt nàng vẫn lạnh lùng, điềm tĩnh như cũ nhưng trong tâm nàng đã sớm rối loạn như tơ. Tình cảnh bất lực này lúc trước đã xảy ra, mẹ nàng cũng vì không cầm cự được mà qua đời. Khóe mắt nàng đỏ lên, mờ một tầng nước trong suốt. Nhiều năm qua đi, nàng lại bắt đầu có cảm giác sợ hãi tột độ.

Lão Quân điều tiết lại cho Bạch Song Tử, để hắn nằm yên duy trì bảo vệ. Thiên Yết thẫn thờ ra khỏi phòng, mặt trời đã cao quá đỉnh đầu, nắng chói chang.

Thiên Âm Chi được Lục Bảo Bình nắm giữ một lần nữa được triệu tập. Trên dưới truy tìm tung tích của Ngọc Triệu Hồn trong vòng một ngày. Thiên Yết mang mặt nạ đen ngồi trên ghế lớn của Dạ Hành Các đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Đến đầu giờ chiều, Thiên Yết quay lại biệt viện, Bạch Song Tử vẫn như vậy hôn mê yên tĩnh nằm trên giường.

Thành Đông Chấn lại trái ngược vô cùng náo nhiệt, tối nay sẽ diễn ra hội hoa đăng mà mọi người mong chờ. Thiên Yết chợt nhớ ra cuộc hẹn mà Lạc Vương kia nói với mình, trong lòng thầm than. Nàng nhanh chóng đi chuẩn bị, một thân nam trang màu xanh dương khoác lên người, gương mặt mộc mạc với mày kiếm cương nghị, màu da màu lúa mạch, đôi mắt tinh anh lóe sáng. Khí chất ngọc thụ lâm phong bất phàm tản mát khiến người khác bị mê hoặc.

Mặt trời ngả về Tây, Thiên Chi Âm truyền lên tin tức, Ngọc Triệu Hồn ở chỗ Lạc Vương. Thiên Yết ngạc nhiên, thật trùng hợp. Xem ra hôm nay nàng đành phải đắc tội với hắn rồi.

Đèn lồng đã lên sáng rực, kinh thành phồn hoa náo nhiệt, người người đổ ra đường, khách tham quan cũng bắt đầu đi lại tấp nập. Trù Thần đông đúc những khách đến ăn tối, thưởng nhạc ngắm cảnh trên lầu cao hướng ra sông Các Giang. Vọng Nguyệt Các lại ồn ã những tiếng cười nói lạ lẫm của nhiều vùng miền.

Một góc của cửa Tây, một cô gái trẻ thui thủi bán những cành hoa cúc trắng nhưng chẳng mấy người mua.

“Ngày vui thế này lại đi bán hoa trắng cho ai cúng tế à?” Một tên bộ dáng kiêu căng phẩy quạt đi đến, sau lưng là đám công tử tiểu thư khác thấy nàng ta ngồi chắn lối đi của mình bèn châm chọc.

“Vị công tử này, hoa trắng đâu phải nhất thiết dùng để cúng bái chứ!” Nàng ngẩng đầu đáp lời.

“Chậc, hóa ra là một tiểu mỹ nhân nha!” Một tên cười rộ.

Mấy vị tiểu thư liếc mắt nhìn nàng ta, khóe mông cong cong. Cũng xem như nàng ta có chút nhan sắc, không khéo lại lọt vào mắt xanh của vị công tử nào đó trong đám bọn họ.

“Nữ nhân này, chi bằng ngươi đi theo ta thả hoa đăng đi, hầu hạ ta thật tốt sẽ có thưởng.” Tên đầu têu khi nãy cười phóng đãng, dùng quạt nâng cằm cô gái bán hoa lên, hắn ngả ngớn nói.

“Xin công tử tự trọng!” Nàng quay đầu, kéo mấy cành hoa cúc trắng vào phía trong như sợ hắn làm bẩn mọi thứ của nàng. Hành động ghét bỏ này lọt vào trong mắt tên kia khiến hắn càng thích thú.

“Có chút tư vị a! Ngoan ngoãn theo gia hầu hạ sẽ không có ít chỗ tốt cho nàng. Việc gì phải đi bán đống hoa nát này.”

“Chắc gì có kẻ mua chứ! Cô nương mau theo công tử hắn đi!” Một tên bên cạnh thêm vào.

Mắt nàng ta ánh lên lửa giận, tay gắt gao nắm chặt lại. Nàng cũng biết bọn họ là công tử tiểu thư của mấy nhà giàu quyền thế trong kinh thành nên có chút lo sợ không dám trêu vào. Nàng đành nhịn nhục thu dọn mau lẹ.

“Nào, vội gì chứ!” Hắn đột nhiên bắt lấy cổ tay nàng ta, kéo nàng vào trong ngực.

“Thật mềm nha!” Cả đám người cười ầm lên. Mặt mũi cô gái kia đã sớm đỏ bừng, vùng vẫy thoát ra nhưng tên kia nào để cho nàng chạy, tay vòng qua eo nàng thêm siết chặt.

“Tiểu yêu này dáng người thật mê hoặc a!” Hắn cười dâm đãng, hít lấy hương thơm nhàn nhạt trên mặt nàng.

Đột nhiên, một viên đá bắn thẳng vào đầu hắn. Máu đỏ túa ra từ vết thương, đau đớn truyền đến khiến hắn vội buông nữ nhân kia ra.

“Là ai? Chết tiệt, đau chết ta mất!” Hắn gào lên, mắt đỏ rực.

“Giai Thành, ngươi không sao chứ?” Mọi người trong đám bọn họ nhao nhao cả lên.

Lúc này, một thân y màu xanh xuất hiện. Gương mặt anh tuấn mờ ảo dưới ánh đèn càng khiến người ta ngơ ngẩn nhìn theo. Nam nhân này lớn lên thật đẹp mắt.

“Ai nói nàng ta sẽ không bán được?” Thiên Yết cười lạnh đứng trước mặt bọn họ.

“Là ngươi dám ném ta?” Giai Thành hét toáng lên, hắn lao đến.

Thiên Yết tránh một cú đấm của hắn, nhàn nhã dùng phiến quạt đánh một chiêu vào cổ hắn, lại thẳng chân đạp một cái vào mông khiến hắn ngã sõng soài ra đất, tư thế vô cùng khó coi. Cô gái bán hoa kia không nhịn được mà cười khục một tiếng.

Thiên Yết quay đầu nhìn nàng đang núp sau lưng mình. Nàng ta ngẩng lên chạm phải ánh mắt bình lặng như hồ của Thiên Yết bỗng nhiên con tim đập thịch một cái thật mạnh, hai má có chút ửng hồng.

“Nàng mang hoa kia lại đây, mang cả vài bình nước, một ít bột màu đến.” Thiên Yết khẽ nói.

Nàng kia ngây ngốc gật đầu, nhanh nhẹn bê lại mấy bình đựng hoa cúc trắng. Thiên Yết liếc mắt cảnh cáo mấy kẻ đang có ý định tiến lên, uy áp tỏa ra khiến bọn họ e ngại cẩn thận kéo Giai Thành công tử nhà bọn họ lại xem thương thế.

Thiên Yết quay người bỏ bột màu pha loãng với nước vào bình, sau đó cắm hoa cúc trắng vào. Qua một lúc, cánh hoa trắng muốt đổi thành sắc đỏ, sắc vàng lạ mắt.

“Hoàng cúc, sao lại biến thành hoàng cúc rồi? Còn cả hồng cúc nữa?” Cô gái ngạc nhiên kêu lên.

Mấy đóa hoa trắng đổi màu tuyệt đẹp dưới ánh đèn càng thêm lung linh. Đám người thiếu gia tiểu thư kinh ngạc nhìn, không ít tiểu thư phát ra ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái về phía Thiên Yết.

“Quả nhiên là Diệp Tà công tử tài trí hơn người. Biến bạch cúc thành hoàng cúc và hồng cúc!” Giọng nói trầm trầm vang lên phía sau Thiên Yết.

“Hoa này ta thu!” Hắn đưa một thỏi vàng cho nữ nhân kia, gia nhân bên cạnh đem mấy bình hoa về.

Đám người kia thấy Lạc Vương thì vô cùng kinh ngạc, không ít nữ tử hai má phiếm hồng, e lệ che khăn. Nam nhân này cho dù bị nói là phế vật đi chăng nữa thì dung mạo của hắn cũng là cực phẩm khiến bao nữ nhân say mê nha.

“Lạc Vương thật đúng hẹn!” Thiên Yết phe phẩy cái quạt, cười nói. Tên này có Ngọc Triệu Hồn.

“Diệp Tà công từ cũng vậy nha!” Hắn khách sáo nói.

Cả hai thong dong rời đi, tên Giai Thành kia bị tét đầu chảy máu cũng không còn có mấy ai quan tâm đến, để mặc hắn chật vật ngồi dưới đất. Hai nam nhân vừa rồi tỏa ra ánh sáng lấp lánh khiến người đi đường chảy nhỏ dãi đi a, ai còn rảnh để ý đến ngươi.

Thiên Yết và Lạc Vương Ma Kết đi dạo trên đường lớn vô cùng khoa trương, hắn thi thoảng lại kéo nàng vào mấy tiệm bán những món đồ lạ mắt từ vùng khác mua cho nàng. Thiên Yết không khách khí nhận hết. Chẳng mấy chốc hai tay Ma Kết xách lỉnh kỉnh những đồ mà chẳng thấy bóng bọn gia nhân đâu cả. Nàng cười khổ, vị vương gia này tính dấn thân vào con đường thê nô hay sao? Huống hồ nàng còn đang phẫn nam trang. Khẩu vị thật mặn nha!

Mua đồ đi dạo chán chê, Thiên Yết kéo hắn vào Trù Thần, lên lầu cao gọi vài món ăn và rượu ngon. Nhân lúc hắn không để ý liền đá lông nheo với Huyền Ca, nàng ta hiểu ý mỉm cười.

Rượu và đồ ăn đã mang lên, mùi hương thật hấp dẫn mới lạ. Ma Kết cười ấm áp ngồi xuống đối diện nàng.

“Vương Gia, mời!” Thiên Yết nâng chén rượu uống cạn. Hắn cũng không câu nệ nâng chén.

Phòng của hai người là một khu tách biệt hướng ra phía nam của dòng sông, có thể nhìn thấy bên kia mé sông đang bắt đầu chuẩn bị những hoa đăng sáng rực đẹp đẽ. Âm nhạc truyền đến trong trẻo, khí trời mát mẻ, hương rượu thoang thoảng nồng nàn.

“Mau, chúng ta lại xem một chút.” Ma Kết và Thiên Yết đã uống hết một vò rượu, hắn đứng dậy kéo tay nàng xuống lầu, có một chiếc thuyền nhỏ chờ sẵn.

“Vương Gia quả nhiên biết thưởng thức nha! Chèo thuyền ra giữa sông ngắm hoa đăng thì còn gì bằng!” Thiên Yết cười vui vẻ, thật đúng ý nàng. Như thế càng thuận tiện cho nàng ra tay.

“Mau đi!” Ma Kết nhìn nụ cười của nàng ánh mắt thoáng qua chút cưng chiều rồi nhanh chóng biến mất. Hắn nhảy xuống thuyền, tay vươn ra hướng về phía nàng.

Thiên Yết giật mình nhìn những ngón tay thon dài đẹp đẽ ấy ho khan một cái, trực tiếp bỏ qua nhảy lên thuyền. Ma Kết khẽ mỉm cười thu tay lại, tự nhiên ngồi xuống. Hắn cầm mái chèo chậm rãi chèo ra giữa sông.

Hoa đăng lúc này đã được thả xuống, bóng hoa đăng in trên mặt nước vô cùng lung linh, huyền ảo. Thiên Yết ngắm nhìn những đèn hoa màu đỏ màu vàng trôi trên mặt sông liền cảm khái, vẻ mặt vô cùng say mê.

“Thật đẹp!” Nàng nói.

“Ừm, rất đẹp.” Ma Kết nhìn nàng chăm chú cũng gật đầu nói.

Ánh đèn hoa đăng hắt lên gương mặt tuyệt diễm không thể che dấu được của Thiên Yết, cùng đôi mắt long lanh dịu dàng kia khiến tâm hắn nhộn nhạo không yên.

Thiên Yết quay đầu thì bắt gặp được Ma Kết đang nhìn mình, hắn lại rất bình thản, đáy mắt còn có chút ý cười phảng phất. Tim nàng khẽ run lên, không lẽ hắn thích nàng thật? Mà nàng hiện giờ là nam nhân nha.

“Chúng ta cũng thả đi.” Hắn tiến đến với hai chiếc hoa đăng, một vàng một đỏ sáng lung linh.

Thiên Yết đón lấy hoa đăng chậm rãi ngồi xuống, hắn cũng lại gần kế bên cạnh. Cả hai thả đèn hoa đăng xuống mặt nước, Thiên Yết lặng nhìn đèn của mình trôi đi, đột nhiên nó hơi chênh chao muốn chìm, Thiên Yết vươn người nâng lên đẩy nó đi bất ngờ chới với muốn ngã xuống nước.

“Cẩn thận!” Ma Kết nhanh như cắt tóm lấy eo nàng, ôm vào trong lòng. Thiên Yết toàn thân bị bao bọc bởi một cánh tay rắn rỏi. Mùi hương mộc lan nhè nhẹ vờn quanh cánh mũi, còn có hơi thở nam tính trên đỉnh đầu phả vào mặt khiến nàng cảm thấy hơi ngứa.

Thiên Yết ngẩng đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào người nọ. Lồng ngực như có nai con chạy loạn.

Người kia có sống mũi thẳng tắp như tạc, mày kiếm như vẽ, đôi môi mềm mại cong cong, ánh mắt đen trầm tĩnh phản chiếu gương mặt nàng.

“Ta thích nữ nhân.” Hắn chậm rãi nói. Một câu đem hết những suy nghĩ bậy bạ về hắn trong đầu Thiên Yết chặn lại. Nàng cảm thấy mình hít thở không thông, cúi đầu không nhìn hắn, người rụt lại nhưng không tài nào nhúc nhích được. Nàng bị hắn phát hiện rồi.

“Vậy sao.” Nàng nhỏ giọng nói.

“Ừ.” Hắn ôm eo nàng, cười khẽ.

Đột nhiên, hắn bỗng cảm thấy hơi mệt, mí mắt díu lại trong chốc lát, thân hình nặng nề ôm cả người Thiên Yết ngã về trước ngất đi.

Thiên Yết bị hắn ôm chặt đè ngã xuống sàn thuyền, trong lòng thầm xin lỗi hắn, bàn tay nhanh chóng lục tìm trong người Ma Kết. Cuối cùng tìm thấy Ngọc Triệu Hồn được hắn đeo trên cổ tháo xuống.

“Đắc tội rồi.” Nàng đẩy hắn qua một bên, để hắn gối đầu lên chân mình, Thiên Yết chèo thuyền về lại tửu lâu Trù Thần.

Nàng dìu hắn về phủ rồi nhanh chóng trở lại biệt viện mà không để ý thấy khóe môi Lạc Vương Ma Kết khẽ nhếch lên thành một đường cong yêu nghiệt.

Chương 5 Của Truyện Kỳ Duyên Xuyên Thế

Thiên Yết cười nhạt, tiêu sái đứng lên ra khỏi tửu lâu. Tống Bạch Dương nheo mắt âm hiểm bay đến Linh Đông đài, nơi thường dùng để luận võ của mọi người.

“Tiện nhân không biết điều. Hôm nay bổn tiểu thư cho ngươi ra ngoài bãi tha ma ngắm trăng.” Tống Bạch Dương chậm rãi ngưng tự nguyên khí, căn bản không thèm động đến Roi Xích Diễm của mình.

“Tiện nhân, cho ngươi chọn vũ khí. Nếu không kẻ khác lại bảo ta bắt nạt kẻ yếu.” Tống Bạch Dương cười, nói.

“Ai đánh ngã được đối phương xuống đài sẽ giành phần thắng. Trên võ đài, thương tích cùng sinh tử không truy cứu.” Người canh giữ nơi nọ hô vang một tiếng.

Thiên Yết đứng dưới đài nhảy lên, trong tay cầm hai thanh chủy thủ sắc bén. Nụ cười thanh lệ, tóc buộc gọn sau đầu đơn giản. Nét mặt không thay đổi, không sợ sệt căng thẳng.

“Nha đầu, chỉ cần ngươi lên tiếng ta nhất định đánh ả. Không nên mạo hiểm quá.” Lão Quân biết không ngăn được nàng, chỉ có thể nhắc nhở nàng vài câu.  Thật ra lão cũng muốn xem xem người có duyên với Bích Tuyết Liên rốt cục có năng lực gì, mặc dù lão biết rõ nàng không có nội lực.

Bạch Song Tử mím môi, dưới khán đài nhìn theo dáng người của Thiên Yết. Chỉ thấy nàng đưa mắt, khẽ gật đầu với hắn ý bảo không có việc gì. Song Tử hắn khẽ nhíu mày, hiện tại nàng ta không có nội lực, còn Tống Bạch Dương kia vốn nổi tiếng là thiên tài của phủ thừa tướng. Trận này thực lực quá chênh lệch.

“Vị tiểu thư này, mặc dù ta cầm vũ khí nhưng ngươi có nguyên khí mạnh mẽ cùng tuyệt học. So với ngươi, ta lại có phần thua thiệt nha. Nếu ngươi thắng ta cũng không vẻ vang gì…” Thiên Yết nói.

“Hừ, vậy bổn tiểu thư nhường ngươi tám chiêu. Tránh cho ngươi chết oan uổng.” Tống Bạch Dương sảng khoái đáp ứng mà không để tâm đến ánh mắt sâu thẳm của người đối diện lóe lên ý cười.

Thiên Yết vững vàng tạo thế, tỉ mỉ quan sát đối phương. Nhịp thở trọng ổn cùng giác quan nhạy cảm tập trung cao độ hết thảy.

“Đánh không lại ta mang ngươi đi.” Bạch Song Tử truyền âm bên tai nàng. Khóe môi Thiên Yết cong cong, xem ra lần này phụ ý tốt của hắn rồi.

“Mau tới đây.” Tống Bạch Dương hét lớn. Xung quanh nguyên khí màu đỏ cuồn cuộn đổ đến tụ lại trong tay nàng ta.

Thiên Yết nhanh chóng nhảy về trước, áp sát cô ta. Nàng không có nội lực, nhưng nàng có mười hai năm kinh nghiệm chiến đấu, nhất là một đặc công như nàng thì cận chiến rất đặc thù. Thân thể nàng qua rèn luyện từ nhỏ tự nhiên sẽ khác với những kẻ ở nơi này chỉ dùng nội lực và chút công phu võ đạo để tung hoành.

Nháy mắt một cái, Tống Bạch Dương kia đã cùng nàng so ba chiêu vẫn chưa chạm đến góc áo của Thiên Yết, ngược lại cô ta cảm thấy hơi thở của mình mệt nhọc hẳn đi. Nguyên khí đỏ vẫn chưa chịu dừng bị hấp thu vào trong cơ thể Tống Bạch Dương vẫn tràn đầy, tạm thời hỗ trợ cho cuộc chiến.

Tống Bạch Dương vừa nghĩ ngợi liền lộ ra sơ hở, loáng cái đã chẳng thấy bóng dáng Thiên Yết đâu. Tức thì, ngay sau lưng cô ta truyền đến một cảm giác lạnh buốt.

“Chết tiệt.” Tống Bạch Dương khẽ rít, nhanh chóng tránh sang một bên nhưng trên vai đã bị chủy thủ cắt xoẹt qua một đường.

Cô ta kinh hãi nhìn Thiên Yết, làm sao ả có thể. Cho dù đã nhường ả, nhưng phòng ngự của Tống Bạch Dương nàng cũng không phải yếu ớt.

Loáng một cái tám chiêu nhường cho Thiên Yết đã hết. Tống Bạch Dương nghiêm mặt nhảy lên không trung tung một chưởng.

Uy áp lan ra về phía Thiên Yết vô cùng cường đại khiến nàng hộc máu, lùi về sau hai thước. Thậm chí Bạch dương còn chưa trực tiếp chấn lên người nàng. Quả thật có nội lực cường đại liền có sự khác biệt với kẻ bình thường như nàng.

Lão Quân đứng phắt dậy định xông đến nhưng bị Bạch song Tử kéo lại. Hắn vẫn không hề dời mắt khỏi Thiên Yết.

“Bích Tuyết Liên của ta còn chưa phát huy thực lực đâu.” Hắn phe phẩy cái quạt họa sơn thủy, cười cười. Vẻ yêu mị vốn có càng tăng lên khiến bao nữ tử ái mộ hắn điêu đứng.

Thiên Yết trên đài vẫn như cũ, tử y phất phơ trước gió, khóe môi dính vài vết máu khô.

“Xem ra chỉ có đánh nhanh thắng nhanh mới bảo toàn được tính mạng.” Thiên Yết nghĩ thầm rồi lóe cái biến mất, di chuyển cực nhanh khiến cho mọi người kinh ngạc. Bóng người vừa nãy đâu rồi.

Chỉ thấy Tống Bạch Dương gào lên, hẳn là bị chọc giận đến cực độ. Nguyên khí màu đỏ vù vù ngưng tụ trên tay nàng ta. Dưới đất, một nhúm tóc bay lả tả cùng tay áo bị cắt rách. Mọi người chung quanh không ít nhiều là cao thủ cũng chưa hình dung được việc gì vừa xảy ra. Nhìn thấy cơn cuồng nộ kia của Tống Bạch Dương ai nấy đều ngầm hiểu nàng thế mà bị một phế vật từ đâu đến làm mất hết thể diện. Không ít kẻ vui sướng khi người gặp họa.

“Tiện nhân, đừng tưởng công pháp quái dị của ngươi có thể làm gì được ta. Hôm nay bổn tiểu thư không giết ngươi, tên ta sẽ viết ngược.” Tống Bạch Dương trong đáy mắt toàn là hận ý nhìn về Thiên Yết, nói lớn.

Thiên Yết trầm mặc, nàng không có nội lực lại không hiểu rõ những công phu nơi này, phần thắng khó mà định đoạt. Nàng siết chặt chủy thủ, khép mắt bình tâm lại. Đột nhiên một bí pháp của tiểu tinh linh màu trắng xuất hiện trong đầu nàng. Thiên Yết mở mắt, trong lòng vô cùng kinh ngạc nhớ kĩ chúng.

Tống Bạch Dương lao đến, một quyền vung ra đem nguyên khí màu đỏ kéo đến tạo nên một áp lực khiến lồng ngực Thiên Yết nặng xuống.

Thiên Yết nhíu mày, nhanh chóng tránh sang một bên, đồng thời vung chủy thủ. Tống Bạch Dương cười lạnh, đánh vào cổ tay phải của Thiên Yết. Chủy thủ văng lên trời bay đến cây cột gần đó găm sâu đến cán, quả thật không hề có chút nhân nhượng nào.

Cổ tay phải của Thiên Yết truyền đến một cơn đau khủng khiếp, chỉ sợ không còn nguyên vẹn bên trong. Không cho Thiên Yết cơ hội động thủ, Tống Bạch Dương đá một cước vào người nàng.

Thiên Yết biết một cước này quả thật có thể tiễn nàng ra bãi tha ma ngắm trăng như lời của Tống Bạch Dương, nàng hít một ngụm khí mau lẹ tránh né nhưng một cước kia cũng đạp mạnh lên bả vai nàng.

Thân hình Thiên Yết lảo đảo suýt ngã về sau. Miệng phốc ra một ngụm máu. Nàng nghiến chặt răng, đầu mày nhíu lại một cái thật sâu.

Tay phải của nàng giờ chẳng còn cảm giác gì nữa rồi. Thiên Yết buông thõng, tiếp tục dùng tay còn lại chiến đấu.

Tống Bạch Dương mấy chiêu liên tiếp đều nhằm vào nơi trọng yếu của Thiên Yết mà đánh. Hồng y bay tán loạn, ánh mắt sát khí nồng đậm khiến người xem không khỏi rét lạnh.

Thiên Yết bắt đầu suy kiệt thể lực, tốc độ tránh đòn cũng không được nhanh như lúc đầu, chỉ cố cầm cự không bị đánh rơi xuống đài. Còn Tống Bạch Dương kia hiển nhiên hận ý đối với nàng không chút nào hạ xuống, căn bản muốn giết chết nàng.

“Tiện nhân, ta cho ngươi chết thống khoái một chút a.” Tống Bạch Dương cười âm hiểm, bàn tay xoay lại, nguyên khí nhàn nhạt hút đến.

Thiên Yết không biểu lộ chút cảm xúc nào, ánh mắt lóe sáng rồi thân ảnh lại biến mất.

Tống Bạch Dương hừ lạnh, cảnh giác nhìn chung quanh. Tiện nhân kia muốn đánh lén nàng ư?

Nàng ta cảm nhận được một cỗ khí tức từ sau lưng ập đến, ngay lập tức quay đầu nhưng liền kinh ngạc.

Không có ai.

Tống Bạch Dương xoay người trở lại thì thanh chủy thủ kia đã lao đến. Khí thế bức người tản mát. Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng ta cảm nhận được một sự uy hiếp tính mạng của mình cận kề đến thế.

Thân hình nữ nhân tử y vươn dài, động tác dứt khoát cùng thanh chủy thủ sắp đâm xuyên cổ họng của Tống Bạch Dương kia bỗng biến đổi bất ngờ.

Thiên Yết chạm đất tạo đà, một cước dùng hết sức lực đá văng Tống Bạch Dương xuống võ đài.

Tống Bạch Dương đang kinh hãi liền cảm nhận được một lực mạnh mẽ chấn nơi ngực nàng ta. Trời đất quay cuồng, vừa vặn tiếp đất một cái thật đau đớn.

Tống Bạch Dương phốc một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt. Vừa rồi, luồng khí tức đó ép chết nàng.

Trên cổ họng đau rát, một dòng máu đỏ tươi chảy dài. Tống Bạch Dương nhìn trên võ đài. Một thân tử y cao ngạo đứng vững, mái tóc dài đen buông xuống bị gió thổi bay tán loạn, đôi mắt trầm lặng lạnh lẽo nhìn nàng. Khóe môi dính máu nhếch lên một đường cong yêu nghiệt. Tiện nhân trong miệng nàng ta thật giống một Tử Thần.

“Vị tử y này đã chiến thắng.” Một người hét to.

Cư nhiên đánh thắng thiên tài phủ thừa tướng kiêu ngạo Tống Bạch Dương? Mà đối phương không hề có nội lực? Cái này cũng quá dọa người a. Xung quanh mọi người bàn tán rôm rả.

Lão Quân cười hề hề, vênh mặt nhìn xung quanh. Nha đầu này thật khiến người ta thưởng thức nha. Bạch Song Tử đột ngột phi thân lên võ đài, điểm mấy cái huyệt đạo bế nàng bay đi mất dạng.

“Nha đầu kia, đã bảo ngươi đừng động đến bằng hữu của Cửu Thần Giao, giờ thì biết sự lợi hại rồi chứ? Nhớ về mà viết ngược lại tên của mình đi. Hắc hắc, yêu nghiệt kia ta nói đúng không ?” Lão Quân cười đắc ý, quay sang thì thấy hai người kia biến mất tăm.

Một đàn quạ đen bay ngang qua đầu lão. Lão liếc mắt khinh bỉ nhìn Tống Bạch Dương rồi phất tay áo đuổi theo.

Tống Bạch Dương ho một cái, máu lại phốc ra khiến lồng ngực nàng đau nhói. Nữ nhân kia rốt cuộc đã dùng chiêu thức quái quỷ gì cơ chứ?

Tống Bạch Dương nàng sẽ không quên mối thù ngày hôm nay. Nhất định nàng sẽ đòi lại hết. Bàn tay nàng gắt gao siết chặt đến bật máu, sát khí dâng lên khiên mọi người sợ hãi.

Bạch Song Tử khẩn trương đưa Thiên Yết đến nhà hắn, những người hầu trong nhà không khỏi ngạc nhiên khi thấy hắn đưa nữ nhân về. Mặc dù là một tên phong hoa tuyết nguyệt nhưng bọn hắn cũng chưa bao giờ thấy chủ nhân mang ai về hết.

“Mau chuẩn bị lò luyện.” Bạch Song Tử phất tay ra lệnh. Hắn cuống quýt đặt nàng lên giường, nhanh chóng cho nàng uống một viên đan dược bảo vệ kinh mạch.

Thiên Yết sắc mặt tái nhợt, mồ hôi rịn ra trên mặt. Nàng quả thật đã chịu đựng đến cực hạn.  Trong lồng ngực dường như bị một cái gì đó áp chế khiến hơi thở nàng rối loạn, mạch tượng bất thường, máu không ngừng trào ra từ trong miệng.

Bạch Song Tử điều tức khí vận, chữa thương cho nàng.

“Không xong rồi, Bích Tuyết Liên phản phệ.” Bạch Song Tử bị hất ngã, một uy áp cực đại ngăn nguyên khí của hắn tiến vào bên trong.

Mà lúc này, Thiên Yết bắt đầu hôn mê. Một trận này đã khiến nàng thiệt thòi quá nhiều.

Bạch Song Tử nheo mắt, chậm rãi điều hòa nguyên khí bảo vệ kinh mạch của nàng không bị Bích Tuyết Liên bạo phát nhưng vẫn tiếp tục bị hất ngã. Hắn nhìn nữ tử suy yếu trước mặt lo lắng không ngừng

Bích Tuyết Liên thật sự quá khủng bố.

Chương 14 Của Truyện Kỳ Duyên Xuyên Thế

Cách lễ hội hoa đăng còn ba ngày, thành Đông Chấn náo nhiệt thêm mấy lần. Khách quan tứ phương đều đổ xô đến kinh thành, cảnh tượng vô cùng huyên náo, đây cũng là thời điểm tốt để kiếm chút bạc bỏ túi. Thiên Yết ngồi trên trường kỷ ở trong phòng khách của Bạch Song Tử ăn nho, đôi mắt tuyệt đẹp của nàng khẽ nhắm. Lúc này, Lục Bảo Bình từ bên ngoài đi vào, vẻ mặt vui vẻ không giấu diếm, khác hẳn ngày thường lúc nào đơ đơ không cảm xúc. Thiên Yết nâng mi mắt, khóe miệng hơi cong.

“Phát tài rồi à?” Nàng cắn một trái nho mọng nước, vị ngọt thanh thuần chảy vào trong miệng khiến nàng khoan khoái.

“Tiểu thư quả là thiên tài, trong một ngày khai trương đầu tiên mà chúng ta thu về không dưới trăm vạn lượng bạc, còn có… Còn có…” Lục Bảo Bình rót nước trà uống một hơi. Tiểu tử này mới theo nàng mấy ngày đã trở nên tùy tiện như vậy rồi.

“Còn có tửu lâu Trù Thần của chúng ta khai trương hai ngày trước, điểm tâm của tiểu thư làm đã sớm được đặt hàng không dưới trăm chiếc, bánh bán hết vèo trong ba canh giờ. Lần này chúng ta giàu rồi! Ha ha ha!” Lục Bảo Bình vỗ đùi đắc chí cười lớn. Bộ dạng ham tiền của hắn khiến nàng không khỏi thở dài, chỉ mới năm ngày đi theo Lão Quân mà Lục Bảo Bình bị lây nhiễm không ít tính cách của lão. Nàng thầm nghĩ lần sau nhất định để Huyền Lam dạy dỗ hắn một phen.

Huyền Lam kia chính là nam nhân nho nhã lúc trước nàng cứu giúp cùng có muội muội Huyền Linh đồng ý đi theo nàng báo đáp. Thiên Yết xem xét hai người bọn họ mấy ngày cũng không tra được thân thế, chắc là một đại gia tộc lánh đời nào đó. Hai huynh muội bọn họ tu tập Vũ đạo cùng Kiếm Thuật nhưng tu vi chưa cao nên ra ngoài liền bị người khác dễ dàng ức hiếp.

Lại nói Lục Bảo Bình hai mắt còn sáng rỡ tính toán tiền bạc vừa kiếm được bên cạnh, Thiên Yết ho nhẹ, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh nhạt hỏi hắn.

“Lục Bảo Bình, hôm nay ngươi đã đi tập luyện chưa?” 

Bảo Bình bị nàng kéo về thực tại, tấm lưng thoáng cứng đờ, hắn nhìn nàng cười hề hề.

“‘Tiểu thư, hôm nay ta chưa…” 

Chưa dứt câu, hắn liền bị Thiên Yết đá đít ra khỏi phòng khách nằm, ngã sõng soài trước sân. Hắn lật đật đứng dậy ba chân bốn cẳng chạy về phía rừng trúc tìm Huyền Lam tập luyện. Thiên Yết phủi tay, nàng khẽ cười. Đúng là tiểu tử ngốc!

Nàng xoay người định vào phòng ngủ một giấc thì đổi ý đi ra ngoài xem sao. Nếu như theo lời tên tiểu tử Lục Bảo Bình kia, chắc hẳn Vọng Nguyệt Các của nàng làm ăn phát đạt lắm nha, đi lấy ít tiền tiêu xài cái đã. Nghĩ rồi nàng thong dong bước đi, bóng tử y lắc lư bay trên không trung biến mất.

Thành Đông Chấn.

Vọng Nguyệt Các là khách điếm mới khai trương ngày hôm nay, ưu đãi cực kì hấp dẫn. Một trăm khách quan đầu tiên sẽ được tặng một dĩa điểm tâm do Trù Thần chế biến, còn có mười người đầu tiên đặt phòng sẽ có một tấm thẻ thượng khách, phục vụ đặc biệt chu đáo và cao cấp không gì sánh được. Lại nói chất lượng khách điếm này khiến người ta hài lòng không ít, tình nguyện bỏ ra số tiền lớn để nhận lại sự chăm sóc như thế cũng thật đáng giá.

Chưởng quầy là một nữ tử dáng người yểu điệu, dung nhan tựa làn thu thủy, mỏng manh như sương mai, cử chỉ đều rất nhã nhặn, dịu dàng khiến những khách quan nam nhân lưu luyến nhìn nàng mãi. Lại có các tiểu nhị ở đây hầu hết là tiểu hài tử mười ba mười hai tuổi, có người nói từng thấy bọn hắn ở cửa Đông kinh thành bị người ta đánh cho bầm dập vì trộm thức ăn, lại có một đám khác đi ăn xin ở cửa Tây, bộ dạng thê thảm khỏi phải nói. Giờ bọn hắn ở đây phục vụ quan khách rất tốt.

Thấy bọn tiểu tử này tay chân lanh lẹ, hoạt bát làm việc khiến Thiên Yết đứng ở bên ngoài nhìn vào thật sự tán thưởng. Nàng không có tìm bọn hắn về làm việc, là nữ chưởng quầy dung nhan động lòng người Huyền Linh kia đưa về. Nàng ta lúc trước có nói với Thiên Yết rằng bọn hắn bị bỏ đói mấy ngày rồi, trước đó làm thuê cho phú gia họ Vương, bị hắn quỵt tiền, còn bị đánh đập rất khổ sở nên mới đưa anh em cùng trốn đi đến cửa Đông, cửa Tây. Thiên Yết bèn để nàng đưa bọn chúng về dạy bảo, sau đến làm việc ở khách điếm này, còn có một số làm bếp bên tửu lâu Trù Thần.

Huyền Linh thấy Thiên Yết tới, vẻ mặt yêu kiều dịu dàng nhưng lạnh lùng của nàng nhu hòa đi vài phần khiến nam nhân có mặt trong sảnh không khỏi động lòng nhìn theo. Huyền Linh mỉm cười kéo Thiên Yết vào trong.

Nữ nhân này trong mắt nam nhân có mặt ở đây so với Huyền Linh lại toát ra vài phần mị hoặc, tựa như sức hấp dẫn trời sinh của nàng vậy. Khuôn mặt phấn điêu ngọc trác của nàng lại tinh xảo như tranh vẽ, khí chất thanh cao không nhiễm khói lửa nhân gian nhưng ánh mắt nàng đan xen giữa lạnh lùng cùng yêu mị khiến người ta dù không dám nhìn thẳng, cũng không khỏi tò mò liếc theo. Dáng người lại nóng bỏng như tiểu yêu tinh khiến bọn hắn thầm nuốt nước bọt. Nữ nhân mặc tử y này rốt cuộc là từ nơi nào đến, tại sao lại toát ra khí chất nửa tà nửa chính khiến bọn hắn điên đảo như vậy?

Thiên Yết tỏa ra khí tức bá đạo áp chế ánh nhìn của mọi người lên người nàng khiến bọn họ kêu thầm sợ hãi, nữ nhân này quả thật bá đạo không dễ trêu vào a! 

Thiên Yết xoay người, bóng lưng thẳng tắp tiêu sái theo Huyền Linh vào hậu viện. Hậu viện phía sau là nơi nghỉ ngơi của các tiểu nhị, cũng là nơi ở của Huyền Linh và Huyền Lam. Nơi này có sân rộng, hai dãy nhà lớn, một nhà bếp, hoa cỏ không thiếu thứ gì. Đặc biệt, bên dưới dãy nhà của Huyền Linh và Huyền Lam chính là đường hầm thông ra ngoại thành tới rừng trúc, chỗ huấn luyện đặc biệt của Thiên Yết.

“Tỷ tỷ, nghe nói gần đây đám người của Dạ Lâu ngày càng manh động. Mới hôm kia đã cướp hơn trăm lượng bạc cùng bảo vật của đoàn đánh thuê.” Huyền Linh ngồi đối diện với Thiên Yết trong phòng, chậm rãi rót trà nói.

Thiên Yết nhấp môi một ngụm trà, ánh mắt lóe lên.

“Dạ Lâu tốt xấu cũng là một bang phái lớn xếp vị thứ năm trên Hoàng Bảng. Hình như gần đây đã tìm được chỗ dựa vững chắc nên mới ngông cuồng như vậy. Chỉ sợ không bao lâu lại bị Thần Không Giáo truy lùng.” Nàng cười tủm tỉm.

Dạ Lâu này trước kia là một bang phái chuyên xé bảng danh làm nhiệm vụ lĩnh thưởng, thực lực không tồi, lại có cường giả tọa trấn. Nghe nói vừa trải qua tuyển chọn, bang chủ hiện giờ là một người mới, tâm ngoan thủ lạt lại tài giỏi. Thiên Âm Chi, một tổ chức chuyên thu thập tin tức của Thiên Yết đã sớm cài người vào bên trong, đại khái biết được tình hình Dạ Lâu thật ra không như lời đồn. Bang chủ là con trai của Giản Lâm, Giản Văn. Ba năm trước từ Cổ Vực Tây Lương Quốc trở về gây nên một hồi mưa gió máu tanh, các trưởng lão có ý đồ cướp đoạt ngôi vị bang chủ thông đồng hãm hại phụ thân hắn khiến ông ta bị phế đi thực lực, giam giữ ở một nơi không ai biết. Giản Văn làm nhiệm vụ ở Cổ Vực quay về thì sinh ra nghi ngờ, lại có một thế lực thần bí đứng sau lưng trợ giúp, trong ba ngày ba đêm tẩy huyết Dạ Lâu, cứu được phụ thân hắn nhưng không lâu sau Giản Lâm phụ thân hắn liền qua đời.

Nghĩ đến đây, Thiên Yết không khỏi thắc mắc, rốt cuộc thế lực đó là ai?

“Tỷ, gần đây Ám Chi Thành chúng ta đã lên năm hạng xếp ở vị trí mười sáu trên Hoàng Bảng. Bên người của Lục Vô Ảnh thường hay tập kích chúng ta, đoạt đi mất thành quả chúng ta làm nhiệm vụ. Sắp tới lại có Đại Điển Tứ Quốc tranh tài, các môn phái lớn nhỏ đều xuất ra không ít người có thực lực, Lục Vô Ảnh, Dạ Lâu, Nguyệt Quán cũng bắt đầu hành động.” Huyền Linh sắc mặt ngưng trọng nói.

Thiên Yết thoáng nhíu mày, nàng nhịp ngón tay trên mặt bàn tính toán. Nếu như không lầm thì Đại Điển Tứ Quốc còn đến hơn hai tháng nữa. Tại sao lại xuất thủ sớm như vậy? Chắc chắn có điều gì uẩn khúc. Ám Chi Thành của bọn họ mới xây dựng không lâu, lại có tiếng tăm vang xa, không chừng ba bang phái này muốn tìm cơ hội diệt trừ bọn họ. Lạ một điều, Thiên Âm Chi lại không có chút tin tức nào báo lên.

“Huyền Linh muội, việc làm ăn của chúng ta nên mở rộng một chút. Ở vùng đất Giang Nam có một bảo vật không tồi, cứ đặt một tửu lâu ở đó tùy thời hành động. Tin này nhất định không thể để lộ.” Câu cuối cùng Thiên Yết nhấn mạnh đầy ẩn ý. Đáy mắt Huyền Linh lóe lên ngầm hiểu. Lần này xem ra lại phải thanh lọc nội bộ Ám Chi Thành rồi.

“Tỷ tỷ. Tại sao tỷ lại giao Vọng Nguyệt Các cùng Trù Thần cho muội?” Huyền Linh vẫn cứ luôn thắc mắc, chẳng qua nàng và Thiên Yết chỉ mới quen biết nhau. Chuyện quản lí quan trọng lại để nàng phụ trách.

“Đã dùng người thì phải tin. Không tin thì không dùng. Còn những kẻ đối với ta có hai lòng, tuyệt đối không thể sống sót.”

Thanh âm lạnh lẽo trầm bổng của Thiên Yết vang lên, bóng lưng tử y thoắt cái đã biến mất. Huyền Linh ngẩn ngơ nhìn theo nàng. Đã dùng người thì phải tin. Tỷ ấy tin nàng.

Thiên Yết dạo trên đường lớn, tâm trạng phức tạp. Nàng miên man suy tính nhiều việc cho Ám Chi Thành, còn có về sau mở rộng giao thương của Vọng Nguyệt Các, Trù Thần. Muốn làm môn phái lớn mạnh cũng phải có tiền trong tay. Có tiền rồi sẽ dễ nói chuyện hơn.

Thiên Yết đi trên con đường sầm uất của kinh thành không tránh khỏi ánh mắt dòm ngó của nam nhân khác. Lại nói gần đây nhiều người ở khắp nơi hội tụ về, ăn mặc lạ lẫm, thực lực thần bí. Vẫn là nàng nên cải trang một chút. Nghĩ tồi Thiên Yết rẽ vào một con phố nhỏ, mua một bộ nam trang thay đổi. Tóc buộc cao như thường, trên mặt hóa trang mày kiếm đầy khí khái, làn da trắng như bạch ngọc cũng trở thành màu lúa mạch khỏe khoắn. Trông nàng quả thật là một mỹ nam nhân phong hoa tuyết nguyệt. Lại thêm phiến quạt họa thủy sơn, khí chất ưu nhã khiến Thiên Yết nàng cũng phải nuốt nước bọt. Đa tạ mụ mụ đã nặn ra nàng bộ dạng mỹ mạo phi giới tính thế này.

“Vị công tử này mua ngọc bội tặng ý trung nhân đi.” Một ông chủ thấy nàng đứng trước cửa tiệm liền mời nàng mua.

“Được. Ta xem một chút.” Thiên Yết gấp phiến quạt, hứng thú nhìn mấy miếng ngọc bội tinh xảo được bày bán lại nhớ đến Ngọc Triệu Hồn đưa nàng đến đây.

“Vị công tử, ngươi xem Hổ Phách này rất hợp với cô nương tu luyện hệ hỏa.Lại có Hàn Ngọc hợp với người tu luyện hệ thủy. Ngươi xem xem đều là cực phẩm của bọn ta.”

Thiên Yết nhướn mày, cầm hai miếng ngọc bội vừa được ông chủ tiệm ngọc lấy ra.

“Ồ!”

“Vị công tử này, hai miếng ngọc bội của bọn ta là hàng quý hiếm đó. Có công dụng bổ khí cho người tu luyện, thuộc hệ gì sẽ có ngọc bội hệ đó.”

Thiên Yết nàng có nghe nói, gần đây trên Hoàng Bảng có xuất hiện một bộ Ngọc Tâm Chi Đồ, bao gồm ngọc bội thuộc các hệ phong, mộc, thủy, hỏa, thổ. Vài ngày trước lại có người xé bảng làm nhiệm vụ. Chắc hẳn người bán ngọc bội cũng là từ những  đoàn đánh thuê nào đó mua lại rồi.

“Ngươi cái tên hỗn đản, dám cướp ngọc bội của ta!” Trong tiếng gió truyền đến tiếng kiếm ngâm xông đến chỗ Thiên Yết.

Nàng vội vã tránh sang, thanh kiếm đâm thẳng lên trên quầy bán khiến ông chủ nọ một phen kinh hãi.

“Cô… Cô…nương. Ngươi nói bậy gì đó. Đây là của tiệm ngọc chúng ta thu về được. Lấy cái gì mà nói là của ngươi chứ!” Lão vuốt chòm râu thở mạnh. Khí tức chậm rãi phát ra.

“Bổn cô nương chính là nói ngươi cướp đoạt của ta! Mau trả lại, nếu không ta cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!” Một thanh y yêu kiều xuất hiện trước mắt Thiên Yết. Mỹ mạo vô cùng đẹp mắt, so với Huyền Linh còn động lòng người hơn vài phần. Đặc biệt là đôi môi hồng nhuận như trái anh đào khiến người ta không nhịn được mà muốn cắn. Hai má trắng mịn hệt như cái bánh mochi ngày trước nàng hay ăn.

Mũi kiếm lại đâm về trước khiến Thiên Yết nàng giật mình. Sát chiêu như vậy cũng không phải nữ tử hiền lành gì. Mà có gì đó không đúng, sao lại đâm về phía nàng chứ?

“Hừ. Còn dám ngoan cố? Hôm nay ta không đánh chết ngươi thì ta không phải là Song Ngư!” Nói rồi nàng ta lại nâng kiếm xông tới. Mà lão bản kia lại xoay người núp sau lưng Thiên Yết làm nàng có chút khó chịu, khi không lại trở thành lá chắn cho hắn.

“Khoan đã!” Thiên Yết vung tay, cán quạt chặn lại một kiếm của Song Ngư.

“Ngươi là ai?” Song Ngư tức giận nhìn nàng. Thiên Yết một thân phẫn nam trang soái khí ngút trời lại thêm mấy phần yêu nguyệt trong đôi mắt kia khiến Song Ngư không hiểu vì sao mà trong lòng nàng có cảm xúc khác lạ. Nam nhân này lớn lên thật đẹp mắt, còn có thể sánh ngang với Lạc Vương ca ca của nàng.

“Tại hạ họ Diệp, đang định mua vài miếng ngọc bội. Chẳng qua nàng nói Hàn Ngọc kia là của nàng, lại bảo là hắn cướp?” Thiên Yết khẽ cười, ánh mắt nhu mềm thu lại phiến phạt phe phẩy mấy cái làm tung bay vài sợi tóc trước trán. Mà một phong thái này lọt vào tầm mắt của Song Ngư liền hóa thành một tiên nhân tự tại, phong nhã khiến nai con trong lồng ngực nàng chạy loạn một hồi.

“Ta…Ta… Cái đó là của hoàng thúc tặng cho ta. Vài ngày trước, lúc ta đến Giang Nam thì gặp loạn nên đã bị mất.” Nàng chu chu đôi môi hồng nhuận, thu lại dáng vẻ hung dữ lúc nãy. Hiện tại nàng lại có dáng vẻ vô cùng ủy khuất.

Thiên Yết bỗng nhiên cảm thấy tiểu cô nương này quả thật giống em gái trong tổ chức lúc trước của nàng, tiện tay gõ phiến quạt lên trán nàng một cái khẽ khàng.

“Nàng đó,  nếu đã nói là tự mình làm mất tại sao lại còn đòi giết chết ông chủ này, còn bảo hắn cướp của nàng.” 

Đoạn Thiên Yết quay sang lão nhân vẫn đang núp sau lưng mình nói.

“Có phải mấy ngày trước có đoàn đánh thuê bán cho ngươi?”

“Đúng vậy!”

“Thế này đi, dù gì ngươi cũng là bỏ tiền mua. Ngươi gói cho ta miếng ngọc Hổ Phách cùng Hàn Ngọc lại cho ta. Riêng hàn Ngọc ngươi để cho ta rẻ một tí. Dù gì cũng của tiểu cô nương người ta.”

“Không được, lúc nãy nàng ta còn muốn giết ta cướp ngọc!”

“Về sau có ngọc tốt liền đem đến chỗ ngươi bán!” Thiên Yết kéo hắn qua một bên, lấy trong tay áo ra một miếng bạch ngọc cực phẩm. Hai mắt lão sáng lên.

“Được không? Chỗ ta cũng không thiếu ngọc bội tốt đâu nha.” Thiên Yết cười đến híp mắt. 

Thiên Yết cầm ngọc bội đưa sang cho Song Ngư, mỉm cười yêu nghiệt.

“Đa… Đa tạ huynh!” Hai má Song Ngư phiếm hồng, ngón tay nhỏ nhắn nhận lấy ngọc bội. Thiên Yết thầm than, sao bộ dạng của nàng đẹp mắt thế làm gì, đến cả tiểu cô nương xinh đẹp cũng muốn động lòng với nàng. Hây da, vô duyên vô cớ lại chọc ra một đóa hoa đào rồi.

“Ừm, không cần đa tạ. Của nàng hết hai vạn lượng bạc.” Thiên Yết rất tự nhiên đòi tiền.

“Cái… Cái gì cơ? Không phải huynh lấy về cho ta sao?” Nàng lúng túng hỏi Thiên Yết.

“Ta cũng không có nói là sẽ miễn phí nha?” Thiên yết cười tủm tỉm, tùy tiện đáp.

Song Ngư bừng tỉnh. Hừ, nam nhân nhỏ nhen! Nàng quay phắt người đi, trông như vô cùng giận Thiên Yết. 

Thiên Yết cũng không khách khí đi theo sau nàng. Qua một lúc dừng lại trước một phủ đệ rộng lớn tuyệt đẹp.

Thiên Kỳ Quận Chúa. Bốn chữ thếp vàng treo trước cửa khiến Thiên Yết có chút ngây người. Nàng chẳng qua chọc một tiểu cô nương mà thôi sao lại thành ra một nhân vật lớn rồi? Mà Thiên Kỳ Quận Chúa, Song Ngư kia là cháu gái của đương kim hoàng đế, được hắn vô cùng sủng ái. 

Thiên Yết theo nàng vào viện, một hạ nhân chạy đến liếc qua nàng có chút kinh ngạc rồi nhỏ giọng bên tai Song Ngư.

“Quận chúa, Lạc Vương đến chơi.” 

Ánh mắt Song Ngư sáng rỡ, miệng nàng cong cong.

“Ngươi nói thật ư A Tài, mau dẫn người này lấy hai vạn lượng bạc giúp ta. Ta phải đi chuẩn bị gặp ca ca một chút!” Nói rồi nàng như cơn gió chạy biến đâu mất để lại A Tài ngơ ngác nhìn Thiên Yết. Hắn nhíu mày, sao chủ tử hắn lại dẫn một nam nhân lạ mặt về chứ? Tướng mạo cũng không kém Lạc Vương kia là bao, không chừng có ý đồ với chủ tử hắn. A Tài liếc Thiên Yết cảnh giác, bảo nàng đi theo sau hắn lấy bạc.

Hậu viện có mấy đoán sen tuyệt đẹp khoe sắc khiên Thiên yết không khỏi dừng cước bộ. Nàng nhớ lại Bích Tuyết Liên được Lão Quân dùng để chữa trị vết thương khi nàng đến đây. Lại nghĩ đến lần nàng được cử làm nhiệm vụ đến một sơn trang cổ tìm bảo vật cũng gặp một hồ sen đẹp đẽ thế này, còn có một nam nhân tiêu dao ngồi câu cá, dung mạo anh tuấn bất phàm khiến nàng có chút cảm khái.

Mà Thiên Yết cũng không hề hay biết lúc này đây, một nam nhân mặc hắc bào tùy tiện tựa vào cột đình viện câu cá đang nhìn nàng.

Kỳ Duyên Xuyên Thế

[Fanfiction 12 chòm sao] Kỳ Duyên Xuyên Thế

Tác giả: Vankiep1nguoi

Tình trạng: Cập nhật

Thể loại: Việt Nam.

Người đăng: An Yên

Lượt xem: 14543

“Ta muốn cùng nàng đi đến bạc đầu. Ta muốn chải tóc cho nàng, ta muốn cùng nàng phiêu bạt dẫu chân trời góc bể. Có được không?”

“Ta muốn cùng nàng đi đến bạc đầu. Ta muốn chải tóc cho nàng, ta muốn cùng nàng phiêu bạt dẫu chân trời góc bể. Có được không?”

Cập nhật thông tin chi tiết về Chương 16 Của Truyện Kỳ Duyên Xuyên Thế trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!