Xu Hướng 12/2022 # 12 Chòm Sao Và Duyên Phận / 2023 # Top 18 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # 12 Chòm Sao Và Duyên Phận / 2023 # Top 18 View

Bạn đang xem bài viết 12 Chòm Sao Và Duyên Phận / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Mấy sao đang nHàn nhã uống trà . Thì ngoài sân mười mấy con mui trần đen , thế thao đều Lượn vài vòng đẹp mặt rồi đỗ lại

– Quái lạ nha , nhà mình đâu có tổ chữc đua xe đâu_ pé Thiên

– thì nhà mình làm gì có đâu , pà điên à _ pé bình chửi thẳng mặt Thiên

– bà điên bị coá _ Thiên lườm Bình cháy

– hay pa ma _ pé ngư ngây thơ nói

– lai đến bà khùng rùi pAma còn trẻ lắm đấy mà đuA với lượn xe

4 sao nữ đang bàn tán rôm RẢ thì 6 người con trai đẹp lồng lộn từ đâu bước vào , làm mấy sao khá kinh ngạc

– E mấy cậu là ai , mà di bằng gì vào đây _ vẫn là pé Thiên mở lời trước

– chúng tui là người , đi bằng ô tô vào đây _ cậu thanh niên tóc bạch kim ( nhuộm ạ ) đốp lại cô

– anh. .. Anh thì Ai chả biết anh là người có người.nói anh là hó Hả , nhìn ngoài kia tui biết anh đi xe vào chứ tui bảo anh đi hai căng vào ả , ai đưa chia khoá cho anh _ nói 1 lèo không quên liếc mắt 1 cái

– cô cô

– cô cháu gì nói anh là ai

Vừa hết câu điên thoại của Xử Nữ reo lên

– dạ mẹ gọi con

-…

– what cái cái gì

-…

– vâng con biết rồi

Nói rồi Xử nữ nhìn mấy Anh

– các anh biết thì đúng không _ Xử nư. Nhàn nhã nhìn sao Nam

– không sai _ tóc đen hun nói

– vậy các anh nghĩ sao

– tất nhiên sống ở đây 1 năm rồi đi chứ sao

– ý kiến hay lẮm cứ làm thế đi dù gì cũng chỉ 1 năm

– SPOT dừng lại có chuyện gì _ 5 sao nữ không hiểu lên tiếng

-là khách không biết từ … à nhầm chồng tương lai

– WHAT CHỒNG TƯƠNG LAI _ cú lội bom lần 1

– mà còn ở cùng phòng

– HẢ _ cú lội bom lần 2

– giờ các cô biết rui t chứ phong ở đâu

Để mặc mấy co còn hoá đá mấy anh đi kiếm phòng của mấy sao nữ

Chương 2.1 Siêu thị (1)

Giờ ăn cơm đầu tiên diễm da ” Vô cùng ” xuôn sẻ thì chả hạn

Kết ca ko nó lời nào

Nữ tỉ càng ít nói hơn

Yết ca vừa ăn vừa nghe nhạc

Cự giải vừa lướt wet vừa ăn

Bạch dương đanh đồ ăn của Ngưu lên bị cô cho hẳn đôi tông vô bát

Bảo bảo. Vừa tìm được người thử thuốc là anh Nhân mã hoạt bát , vì thế mà 2 người rượt nhau đuổi khắp bàn ăn.

Song Tử và song ngư khá thân lên chỉ. Nói chuyển phiến

Còn Thiên bình và Sử ca thì ngồi cãi nhau

Bữa ăn chỉ có thế thôi

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

(12 Chòm Sao) Số Phận / 2023

(12 Chòm Sao) Số Phận

Chương 57: Chỉ là… Em tìm bình yên cho chính mình

GinsGins

18/09/2016

Song Tử lặng lẽ ngồi trong thư viện trường,cô chỉ ngồi một mình chẳng đi cùng ai cả,cầm một cuốn sách đọc mãi một trang chứ không qua trang tiếp theo,vì thật ra cô không hề đọc bất cứ dòng chữ nào trong nó,cô bận rồi,bận suy nghĩ về anh.

Tuy rằng đã tự dặn lòng không nhớ đến nữa,cũng đừng quan tâm anh từng yêu ai trước đó,nhưng sao Song Tử vẫn không thể buông bỏ suy nghĩ về anh và An Ny? Nó cứ vây lấy cô như một sợi dây trói chặt tâm trí cô trong chuyện đó.

Song Tử cảm thấy mình chỉ là người đến sau,chuyện đó là đương nhiên nhưng hình như còn là… Một người thay thế cho An Ny. Song Tử cảm thấy Thiên Bình yêu cô không như yêu An Ny,không nhiều như An Ny. Cô không phải ganh đua tình cảm nhưng là con gái thì ai chẳng muốn người mình yêu sẽ yêu mình thật nhiều chứ. Cô không biết trong tim anh có cô không? Có yêu cô không? Thật sự không? Hay chỉ là tạm thời trong cuộc sống anh?

Nước mắt Song Tử lăn dài trên gò má,nhưng cô không nhận ra. Cứ ngồi như thế,suy nghĩ vây lấy Song Tử.

Giờ ra về,chuông đã reo nhưng Song Tử cũng không hề hay biết mặc dù chuông rất lớn,cô cứ ngồi đó thả hồn theo những suy nghĩ vẩn vơ.

-Bạn ơi,Thư viện đến giờ đóng cửa rồi.

-À… Xin lỗi.

Đến khi có người gọi Song Tử mới vội vã xách cặp ra về.

Như bao ngày Song Tử vẫn đi trên con đường quen thuộc về nhà,ánh nắng chiều dần buông xuống,dòng người hình như ai cũng vội vã về thì phải. Riêng Song Tử thì không muốn về trong lúc này,cô ngồi trên ghế công viên. Ánh mắt nhìn về phía Mặt Trời đang buông dần xuống. Lòng cô cũng như ánh Mặt Trời kia,đang mất đi dần ánh sáng như cô mất đi dần niềm hy vọng,phải nói là niềm tin hay hy vọng mới đúng đây?

“Ánh Mặt Trời đang xuống,cũng như em đang dần mất đi hy vọng yêu thương,niềm tin vào anh. Em không biết nữa,nhưng em không thể mở lòng mình chấp nhận. Em biết ai cũng có cho mình một quá khứ về người cũ thương nhớ,nhưng tình cảm đó sao em lại phải suy nghĩ,hờn ghen như thế? Hay em quá ích kỷ hả anh?”

Hoàng hôn chiều tà đã hiện nhưng cô vẫn ngồi đó,khoé mắt chứa chan nỗi niềm u sầu rồi rơi xuống…

Bạch Dương thức dậy,khi đó đã 00:06,không biết mình đã ngủ quên từ lúc nào. Lê bước chân xuống nhà,lò mò tìm kiếm công tắc định mở đèn lên.

-Đừng mở-Giọng nói vang lên khiến Bạch Dương giật mình. Quay đầu về phía sofa,hình dáng quen thuộc đang ngồi đó,hình như ánh mắt đang nhìn cô.

“Anh…”

-Lại đây-Một lần nữa anh lên tiếng.

Bạch Dương chầm chậm bước đến sofa ngồi đối diện anh. Cô hơi cuối đầu,không nhìn thẳng vào anh.

-Em xuất viện khi nào?

-9 giờ sáng nay.

-Sao em không bắt máy?

-Em…em…-Bạch Dương ngập ngừng,cô không biết trả lời thế nào.

-Em đến đây làm gì?-Anh vẫn tiếp tục hỏi.

-Em không biết…-Cô lắc đầu.

-Tại sao em không về nhà mà lại đến đây rồi nói không biết tại sao,xuất viện em cũng không nói cho anh biết,anh gọi em không bắt máy. Bạch Dương,thật ra em đang muốn làm sao đây? Anh đã qua mệt mỏi với những thứ đã qua và hiện tại,mà đến em cũng không để anh yên tâm được sao?-Sư Tử không lớn tiếng,không la mắng,chỉ nói như vậy nhưng trong đó lẫn sự tức giận,lo lắng.

-Em… Xin lỗi-Bạch Dương mím môi.

-Nói cho anh biết tại sao em làm như vậy?

-Chỉ là…em đi tìm bình yên cho chính bản thân mình-Bạch Dương bật khóc.

-Tại sao mọi chuyện không tốt lại đến với em? Tại sao vậy anh? Nếu như thế anh đã nghĩ cho em bao giờ không Sư Tử? Em quá mệt mỏi rồi anh,em sợ,em không muốn tiếp nhận thêm gì nữa,em không muốn…không muốn mất con,em không muốn… Không muốn…-Cô khóc nấc,giọng nói nghẹn.

Sư Tử thở dài,cả hai đều có sự mệt mỏi riêng của bản thân nhưng chung quy cũng là vì đứa bé đã mất. Anh biết từ ngày đó,anh không còn quan tâm cô như trước,chỉ lao đầu vào công việc và công việc,tần xuất làm việc gia tăng hơn trước. Anh hình như đã quên mất cô giữa đống công việc chồng chất. Chỉ vì anh sợ thấy cô khóc,sợ thấy khuôn mặt buồn không còn nụ cười mà anh yêu nữa.

-Đừng khóc nữa,em lên phòng nghỉ đi-Sư Tử mệt mỏi ngã người ra sofa,đôi mắt nhắm hờ lại nhìn theo bóng dáng người yêu lững thững bước lên lầu.

Anh vẫn suy nghĩ về cô,người con gái của anh. Là người con gái của anh,nhưng anh đã bỏ rơi cô lại. Ừ,anh biết anh tàn nhẫn,ngày càng tàn nhẫn và vô tình với cô,nhưng ngừng yêu cô thì chưa bao giờ cả.

Anh chán,cô mệt. Bao nhiêu thứ dần dần đổ xuống cả hai,vùi dập cả hai trong đau khổ,bần cùng của sức chịu đựng của cả hai người.

Anh tự hỏi mình có nên để cô đi không?

Rời xa anh thì sẽ tốt hơn?

Nhìn cô bên mình chịu đựng từng ngày tháng buồn đau,anh kỳ thật không muốn nhẫn tâm thêm cho sự ích kỷ của mình nữa.

“Em đi tìm bình yên cho chính bản thân mình…. Em đi tìm bình yêu cho chính bản thân mình..”

“Ừ anh biết biết,vậy thì em cứ đi,anh không thể kéo em vào đời mình nữa. Xin lỗi em”

Thiên Bình đi tìm Song Tử ở mọi nơi cô có thể đến,đã 12 giờ mấy rồi nhưng cô vẫn chưa về. Anh đã tìm cô gần 2 tiếng đồng hồ,từ lúc đường phố còn đông người cho đến khi chỉ còn lẻ tẻ 1,2 dáng người.

Anh thật sự mất kiên nhẫn và đang rất nóng ruột,không biết cô đi đâu,có bị làm sao không? Điện thoại lại để quên ở nhà nên Thiên Bình không thể bật GPS mà tìm cô.

Chỉ còn một nơi cuối cùng là công viên gần nhà hát Opera.

Thiên Bình đến công viên cũng gần nửa giờ đồng hồ. Một quãng đường khá xa,nhưng sao Song Tử có thể…

Anh chạy tìm khắp công viên không thấy bóng dáng của cô,cứ nghĩ chắc xảy ra chuyện rồi nhưng ở một góc khuất công viên,khó có thể thấy nếu nhưng không để ý kỹ. Một cô gái đang ngồi đó,trên người vẫn mặc đồng phục học sinh.

Nhìn sơ vóc dáng anh cũng biết là Song Tử. Chậm rãi bước lại gần cô.

-Em ra đây làm gì? Tại sao không về nhà?-Thiên Bình gằng từng chữ,giọng nói đầy tức giận.

-Thiên Bình…anh-Song Tử giật mình quay lại.

-Anh làm sao? Em ra đây làm gì hả? Em có biết anh đi tìm em không? Điện thoại em để làm cái gì vậy hả? Thiên Yết,Ma Kết gọi em không nghe máy,em muốn làm anh phát điên lên em mới vừa lòng đúng không?-Thiên Bình gần như đã mất kiểm soát bản thân.

-Thiên Bình…-Song Tử e dè nhìn Thiên Bình,anh lúc này rất đáng sợ,ánh mắt đỏ ngầu tức giận.

-Em ra đây làm gì?-Thiên Bình hỏi lại lần nữa.

-Đi tìm bình yên cho chính em-Song Tử cuối mặt xuống,giọng nói mang nặng nỗi buồn.

-Bình yên? Em…

-Em muốn mình thôi suy nghĩ về An Ny và anh. Em biết dù cô ấy đã không còn nhưng chúng tôi vẫn yêu cô ấy,rất nhiều là đằng khác,trong tim anh chưa bao giờ thực sự yêu em như thế cả,có đúng không?-Song Tử lớn tiếng nhưng pha lẫn sự nghẹn nấc của tiếng khóc.

-Em nghĩ như vậy sao?-Thiên Bình hạ giọng.

-Đúng,em nghĩ như vậy đó. Có bao giờ anh quên An Ny và yêu em thực chưa? Hay em chỉ là cái bóng của An Ny trong anh?

-Ừ,em muốn sao cũng được,bây giờ thì về-Thiên Bình nắm tay Song Tử kéo đi.

-Em không về-Song Tử giật tay ra.

-BÂY GIỜ EM MUỐN ANH THẾ NÀO EM MỚI VỪA LÒNG? Ừ,TÔI YÊU AN NY ĐÓ,NHƯNG EM CÓ BIẾT ĐÓ CHỈ LÀ QUÁ KHỨ KHÔNG?AI KHÔNG CÓ QUÁ KHỨ CHO BẢN THÂN MÌNH HẢ EM? EM CÓ THỂ HIỂU CHO TÔI ĐƯỢC KHÔNG? TÔI CHƯA TỪNG XEM EM LÀ CÁI BÓNG CỦA AI CẢ VÀ CŨNG CHƯA TỪNG NGHĨ EM LÀ NGƯỜI THAY THẾ CHO AN NY,EM ĐỪNG SO SÁNH TÌNH CẢM CÓ ĐƯỢC KHÔNG? EM ĐEM TÔI RA SO SÁNH SAO? EM BIẾT TÔI YÊU EM BAO NHIÊU KHÔNG MÀ SO SÁNH HẢ SONG TỬ? CHÍNH VÌ TÔI YÊU EM NÊN TÔI MỚI KHÔNG BUÔNG EM NHƯ AN NY. VẬY MÀ SAO EM KHÔNG HIỂU CHO TÔI?-Thiên Bình lúc này như hoàn toàn mất kiểm soát bản thân,anh nóng giận lớn tiếng đến giọng khản đặc,ánh mắt đỏ ngầu như uất ức quá giới hạn.

Song Tử nhìn Thiên Bình,cô sợ đến tim đập nhanh,đôi chân run đến không thể đứng vững. Anh yêu cô sao?

-Bây giờ em không về thì tôi sẽ bắt em phải về,chúng ta sẽ nói chuyện. Chắc em đã mệt mỏi với tôi lắm rồi đúng không?-Thiên Bình nói rồi quay đi còn Song Tử lặng lẽ theo sau anh.

Cả hai không nói thêm gì với nhau nữa. Chỉ người đi trước kẻ theo sau. Im lặng nặng nề bao trùm lên họ.

“Em cảm thấy anh sao xa lạ quá… Gần đây lại ngỡ muôn vạn dặm,cách mỗi con đường nhưng không thể thấy nhau. Em không biết anh à,trong tim anh hiện là ai? Có là em hay người khác? Em thật sự lo sợ khi anh buông ra lời cuối đó,đến bây giờ tim em vẫn đang thắt lại,gió lạnh ùa đến vây lấy em thật cô đơn,anh bên cạnh nhưng sao chẳng thể xoá nhoà khoảng cách lạnh lẽo này? Hay do ta đã không còn là của nhau?”

Em đang nghĩ gì?

Bình yên là đâu mà em kiếm?

Gió bất xô sóng vào bờ rồi cũng trở lại biển khơi. Bình yên đến rồi sẽ đi,nơi đâu mà em tìm chứ?

Yêu thương ngày đó em còn không?

Hay chúng ta đã đổi thay âm thầm?

Gió lạnh đêm sương,anh và em cạnh nhau nhưng sao vẫn lạc lõng,cô quạnh vậy? Hay ta chẳng còn đủ hơi ấm cho nhau?

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Chap 10: Hữu Duyên Hữu Phận / 2023

Chap 10: Hữu duyên hữu phận

Vừa về đến hoàng cung là các nàng đã vọt lẹ đi về Nga Thiên cung rồi, thấy lục nhi cứ thấp thỏm ko yên ta hỏi có chuyện gì thì lục nhi trả lời– Vài ngày nữa là mừng thọ thái hậu cũng đúng ngày đó có các vị hoàng tử của Kim Đạo Quốc sang thăm nước nên muội sợ các tỉ về muội ko chuẩn bị kịp– Chuẩn bị gì???– Quà mừng thọ cho thái hậu– Sời… sao lắm chuyện thế– Cái này là ai cũng phải có đó ạ– Được rồi bọn ta biết rồiTối đến nghe nói là ngoài thành có lễ hội mấy ngày vì là đại lễ của thái hậu, các nàng nghe xong mắt sáng chưng như đèn pha ô tô nên quyết định tối trốn ra ngoài chơiWoa quả là đẹp nha người dân tấp nập đi chơi. Do mải ngắm mà Kim Ngưu đâm vào 1 người đi ngược chiều– Cô nương sao chứ… a là mấy vị cô nương sao?– Huynh là….- các nàng ngơ ngác nhìn mấy người trai đẹp đang nói chuyện với họ– Chúng ta đã gặp nhau trên chùa đó- mấy người kia cũng thấy lạ, nữ nhân gặp họ được 1 lần thì nhớ được họ suốt đời vậy mà các nàng này thì… thật thú vị, à vâng đó là suy nghĩ hiện tại của mấy người kia và cũng đang cảm thán vẻ đẹp của các nàng– A ta nhớ rồi, chào các huynh chúng ta lại gặp nhau rồi– Đúng là có duyên ha– Đúng là vậy đóHọ tìm 1 góc nói chuyện rất là thân mật với nhau – Gặp nhau cũng là do duyên số, chúng ta gặp lại nhau như vậy thì cũng là do duyên vậy nên ta chưa biết tên của các cô nương– A muội là Xử Nữ đây là Cự Giải, Song Ngư, Nhân Mã, Kim Ngưu và Sư Tử mà mấy huynh đừng khách sáo cứ gọi nhau là huynh muội bình thường được rồi– Được, ta là Mặc Thiên, đây là Mạc Nhân, Thủ Phong, Nhan Long, Đình Ngũ, Lạc LạcVà họ đã nói chuyện rất chi là vui vẻ đến khi các nàng về thì quá muộn nên lăn đùng ra ngủ chẳng biết trời chăng gì cảVậy là 1 ngày lại trôi quaSáng hôm sau các nàng ngồi xúm lại bàn kế hoạch quà của thái hậuNghĩ nát óc ko ra, Sư Tử nhìn bên phải 1 khúc gỗ đã đập vào mắt nàng, bỗng bóng đèn 1000W đã loé lên trong đầu nàng đập bàn rầm cái làm các nàng kia suýt dập mặt xuống đất vì giật mình– Cái gì mà cậu đập bàn ghê vậy Sư Tử– Tớ nghĩ ra rồi– Nghĩ ra quà rồi sao– Đây- Sư Tử lạo cầm khúc gỗ lên giơ ra– Chỉ là 1 khúc gỗ thôi mà– Xử Nữ cậu biết điêu khắc gỗ đúng ko?– Ừ– Vậy việc này giao cho cậu– Rốt cuộc là cậu định làm gì– Là thế này, ở thời đại này họ chưa biết con rối là gì đến năm 1000 mới có nghệ thuật đó, chúng ta đi trước 1 bước, nhờ Xử Nữ điêu khắc khúc gỗ thành hình con chim lớn rồi chúng ta to màu cho nó gắn thêm bộ lông nữa cho thật rồi dựa vào nguyên lí con rối lắp vào nó 1 hệ thống điều khiển tự nhiên cho nó tự cử động được nhờ sức gió, đến lúc đó mọi người sẽ thấy lạ, vậy là chúng ta làm cái đó ko tốn bao nhiêu sức mà còn được coi là món quà độc và lạ nhất hay sao– Woa cậu đúng thông minh mà, mình yêu cậu quá Sư Tử ơiVà họ đã bắt tay vào làm – Xử Nữ cậu giỏi thiệt, nhìn vậy đã giống rồi khổ cần tô thêm cho giống haSau đó họ tìm lông chim phơi khô đi rồi vẽ lên, trang trí cho con chim ‘gỗ’ xong họ thử tính năng của nó, quả thật là ngoài sức tưởng tượng. Con chim đó ko những bay được mà còn tự đậu được nữa

Danh sách chương:

Đọc Chương 09 : Trách Duyên Phận / 2023

: Trách duyên phận

Tác giả: PeckanhdongdanhYêu chàng đến muôn đời không hiểu nổiBiết bao điều còn giấu sau làn môiBiết bao điều day dứt rồi thôiNếu dối được tình chàng, ôi! Nếu được!​ ​ Tố Linh (Thiên Yết) đến bên dòng suối mà nàng đã gặp y sau bao tháng ngày xa cách, từ sau hôm nghe y đánh đàn, nàng và y đã gặp lại nhau thêm một lần nữa, thật là duyên kì ngộ giữa họ. Y nói về những tháng ngày xa nàng và nỗi nhớ về nàng làm nàng muôn phần cảm động đến rơi nước mắt, nhưng có một điều, Tố Linh (Thiên Yết) vẫn chưa bao giờ nói rằng nàng nhớ y, yêu y sâu đậm suốt 10 năm qua như nào. Thật là một nữ nhân khéo che giấu nội tâm

Và hôm nay, nàng hẹn y tới chốn này gặp mặt

Có tiếng bước chân đến, nàng vui mừng quay ra, tấm trí mừng tưởng tượng ra khuôn mặt y, nhưng mặt nàng tối sầm lại

Một cô gái có nhan sắc diễm lệ, xinh đẹp đang bước tới, đôi môi khẽ nhếch lên nụ cười khó hiểu

– Là cô sao ? – Kiều Thư (Song Ngư) khẽ lên tiếng, khuôn mặt lạnh lẽo

– Cô là ai ? – Tố Linh (Thiên Yết) nhíu mày liễu

– Cô không cần biết ta là ai. Mà chỉ cần biết là ta biết cô. – Nàng lại nở nụ cười, tay cầm chiếc ô màu hồng xoay tròn trông thật đẹp mắt

Đôi mắt của Kiều Thư (Song Ngư) dường như là ánh nhìn ghen tuông, khinh bỉ nhưng trái ngược nó là nụ cười vẫn nở trên môi.

Tố Linh (Thiên Yết) nhìn cô gái kì lạ ấy và nghĩ về những lời lẽ kì lạ kia, nàng chẳng còn chút kiên nhẫn

– Ý cô là gì ? Cô muốn sao ?

– Cô có vẻ rất thông minh. Ta nói thẳng cho cô biết. Cô đừng có đi quyến rũ người đàn ông của ta – nàng khẽ nói, tiếng nói đầy sự đay nghiến

– Quyến rũ. Ai ? Cô nói rõ xem – Tố Linh (Thiên Yết) vẫn không hiểu, nhíu mày

– Là người cô đang mong gặp đó. Mà cô đang chờ Ly Minh hả ? Hắn là người đàn ông của ta nên cô hãy… – Kiều Thư (Song Ngư) nói và cười lớn

Tố Linh (Thiên Yết) nghe xong câu nói đó, thân mình khẽ run lên nhưng nàng mau chóng lấy lại bình tĩnh. Ngước đôi mắt sâu thẳm lên nhìn trực diện cô gái mỹ lệ kia, nàng cũng đủ tỉnh táo để đáp lại sự khiêu khích đó

– Cho dù hắn là người đàn ông của cô thì sao. Cô chả quyền cấm ta yêu hắn

Kiều Thư (Song Ngư) tức giận, vung tay tát cho cô gái ngạo mạn kia một cái

Tố Linh (Thiên Yết) đinh ninh nhắm mắt, tính giữ bàn tay kia lại

Nhưng một bàn tay khác đã giữ bàn tay Kiều Thư (Song Ngư). Cả hai người cùng quay sang, và đó là Ly Minh (Bảo Bình)

– Muội làm gì vậy Kiều Thư ? – y hỏi có chút phẫn nộ

– Muội làm gì sao ? Huynh không thấy à ? – Kiều Thư (Song Ngư) cáu gắt quay ra nói

– Sao muội định đánh người – y vẫn tiếp tục nhưng giọng có vẻ bình tâm hơn

Kiều Thư (Song Ngư) đau đớn vì y bảo vệ cô gái kia, nàng chỉ tay vào mặt Tố Linh (Thiên Yết) nói lớn

– Đúng. Muội đánh con hồ ly tinh này. Làm sao. Huynh đau hả. Huynh đau một muội đau gấp mười

Y nhìn Kiều Thư (Song Ngư) đang rơi lệ rồi nhìn sang Tố Linh (Thiên Yết) vẫn chăm chăm dùng ánh mắt ngày xưa quan sát từng hành động của y

Thêm một lần nữa, y đứng giữa hai người con gái y yêu. Y phải làm sao ?

Khuôn mặt xinh đẹp thoáng nét trẻ con, người nữ tỳ vẽ đôi mày khiến nó trở nên sắc sảo, son môi đỏ rực rỡ, nàng giờ đã thập phần hoàn mỹ, khoác lên mình bộ xiêm y màu đỏ tươi đẹp đẽ chứa chan sự e ấp của tân nương ngày cưới, nó tượng trưng cho sự may mắn. Làm đẹp thêm cho mái tóc nàng là những đồ trang điểm xa xỉ, dung nhan nàng hiện lên trong gương thật sự là không bút nào tả xiết.

– chúng tôi ơi đừng bắt con lấy hắn mà, con xin cha đó – tân nương Nguyệt Sinh (Nhân Mã) khóc lóc van xin làm nhòe lớp điểm trang.

– Ai bảo lần trước con chốn nhà, bị bắt lại còn kêu đi chơi, mà ta nghe nói Thái tử là người tuấn tú, văn võ song toàn, con yên tâm, phụ thân tin hắn ta sẽ không bắt nạt nổi con đâu- phụ thân nàng nói, ngắm nhìn đứa con gái thân yêu trong bộ y phục đỏ và cười , ông nghĩ ” Không biết cái tên thái tử đó có bị Sinh Nhi chọc cho tức chết không ? “.

Ông lại gần, vuốt mái tóc của con gái và ôm vào lòng. Khi Nguyệt Sinh (Nhân Mã) sinh ra thì mẫu thân nàng mất, nàng thiếu tình yêu bảo ban của người mẹ nên ông luôn yêu thương nàng nhất trong đám con.

– Thôi cũng đã sắp đến giờ lành, mau chỉnh sửa lại xiêm y cho quận chúa – phụ thân nàng cười nói, tuy Nguyệt Sinh (Nhân Mã) nghịch ngợm nhưng nó là đứa con gái ông yêu nhất, nên khi phải gả đi sao ông lại ông buồn được .

Nguyệt Sinh (Nhân Mã) đang xị mặt xuống thì nàng bỗng nở một nụ cười không thể xảo quyệt hơn….

Tại vương quốc Nguyệt phồn hoa.

Cung điện trang hoàng lộng lẫy, những bàn tiệc rượu lớn, những bông hoa đang đua nhau nở rộ được trang trí khắp nơi,… thật là một khung cảnh vô cùng hoàng tráng. Nghe nói hôm nay là ngày đại hỷ của quận chúa nước Mộng với thái tử nước Nguyệt là Lạc Kì (Cự Giải), mọi người ai cũng bàn tán về đôi trai tài gái sắc.

Lạc Kì (Cự Giải) phong thái phi phàm, dung mạo tuấn tú cười lớn vì sắp tóm con quỉ quậy phá toàn nói xấu y về trừng trị.

– Lạc Kì con làm sao mà cứ cười tủm tỉm thế – một người đàn bà nhan sắc chim sa cá lặn với màu tóc mềm mại.

– Không có gì đâu mẫu thân, hôm nay người đẹp lắm đó – y đỡ lấy mẫu thân, cười nói.

– Tên tiểu tử này, chỉ được cái mồm, mà Kì Nhi, có thể con không yêu Nguyệt Sinh quận chúa nhưng ta vẫn giao chiếc nhẫn này cho con, nếu con gặp được ai con yêu nhất hãy đeo chiếc nhẫn này lên tay người đó – mẫu thân y cười hiền dịu, bà xuất thân có chút bí ẩn. Nhưng bà rất tốt bụng và bà là cung phi được hoàng thượng sủng ái nhất nên nghiễm nhiên trở thành hoàng hậu

– Kì Nhi biết rồi thưa mẫu thân – y dụi mặt vào vòng tay bà, dù y đã lớn nhưng vẫn không bỏ được cái tật con nít đó. Mẫu thân Lạc Kì (Cự Giải) mỉm cười xoa đầu y, đôi mắt có vài vết chân chim nhìn xa xăm ” Mong con tìm được người mà con yêu nhất, con yêu của ta”.

Cảnh Hòa (Song Tử) lật đi lật lại cuốn sách và suy nghĩ về hình ảnh cô gái áo đỏ nghịch ngợm, y phát hiện rằng dạo này rất hay nghĩ đến cô gái đó.

– Huynh tỉnh lại rồi hả – Cảnh Hòa ( Song Tử) cẩn thận đưa chén canh cho Cảnh Thiên (Sư Tử)

– Ta đau đầu quá. Hôm qua ta có làm gì quá đáng không ? – Cảnh Thiên (Sư Tử) ngồi dậy, tay cầm chén canh, hỏi Cảnh Hòa (Song Tử)

Cảnh Hòa (Song Tử) chạy ngay ra chỗ bàn, lấy một mảnh giấy, tâm tư suy nghĩ bảo

– Huynh hôm qua có giết một tên tội phạm rồi quay về. Chứ không có phá phách như mấy lần trước – Y cầm tờ giấy nói

Cảnh Thiên (Sư Tử) khuôn mặt trở lại vẻ lãnh đạm thường ngày, có lẽ y không tin vào những lời mà đệ đệ vừa nói. Căn phòng được đốt trầm hương nên nó cũng phần nào làm thoải mái đầu óc của y

– Ừ. Mà sao lại có một tên – Cảnh Thiên (Sư Tử) nhíu mày hỏi

– Đệ không biết nhưng hôm qua huynh chỉ có giết một người thôi và cũng chả phá gì cả – Cảnh Hòa (Song Tử) chống tay xuống giường nói

– Ừ – Cảnh Thiên (Sư Tử) đáp ngắn, tâm tư y đang suy nghĩ về bóng hình cô gái hôm qua, thầm nghĩ ” Cảm ơn nàng “

– Hân Băng, em hãy về đi – Trạch Vũ (Thiên Bình) ngồi uống rượu mong ngóng hình bóng nàng

Tình cảm trước giờ y dành cho nàng là điều không thể chối bỏ

Y yêu nàng hơn tất cả mọi thứ. Dù nàng mà y chết y cũng không than thở nhưng y chỉ xin nàng hãy ngoan ngoãn ở bên y, để y được bảo vệ nàng

Cả giới võ lâm y không sợ gì cả nhưng y chỉ sợ mất nàng, chỉ sợ nàng rơi nước mắt và nụ cười nàng biến mất trên môi

Nàng là người đã làm y cười và là cũng là người đầu tiên mỉm cười với y

Cập nhật thông tin chi tiết về 12 Chòm Sao Và Duyên Phận / 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!