Xu Hướng 12/2022 # 12 Chòm Sao: Những Dải Màu Sau Mưa / 2023 # Top 14 View | Getset.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # 12 Chòm Sao: Những Dải Màu Sau Mưa / 2023 # Top 14 View

Bạn đang xem bài viết 12 Chòm Sao: Những Dải Màu Sau Mưa / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Getset.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tiếng nước xả càng mạnh hơn

Thiên Yết – với bản năng vốn có – hít một hơi, giọng bình như không:

– Muốn nghĩ sao thì tùy!

Nói rồi cô lạnh lùng bước ra ngoài. Xử Nữ của cô ngày trước… thay đổi rồi…

Sau đó, hàng loạt nhà sản xuất mời Thiên Yết đóng phim cho họ. Cũng thật trùng hợp khi tất cả họ đều giao cho Thiên Yết vai phản diện chính của bộ phim. Họ nói với gương mặt sắc nét, lạnh lùng và ngang tàng của Thiên Yết thì chỉ hợp với vai phản diện.

Nhưng đâu ai biết, ước mơ của Thiên Yết là được trở thành một nhân vật lương thiện, dù không phải là nhân vật chính, cô cũng chấp nhận, chỉ cần là người tốt, vậy là đủ. Nhiều lần, cô đã xin đạo diễn cho mình đóng vai quần chúng lương thiện nhưng đạo diễn đã không cho phép điều đó.

– Gương mặt của cô, cách diễn xuất của cô là đỉnh cao của nhân vật phản diện. Dù thế nào đi nữa thì vai phản diện mới thực sự là cuộc sống của cô. Tôi tin cứ cái đà này cô nhất định sẽ rất nổi tiếng và giàu có.

Giàu có ư? Nổi tiếng ư?

Thiên Yết không cần những thứ đó

Thứ duy nhất cô cần là được trở thành người tốt trong mắt mọi người

Đem sự diễn xuất của mình động viên mọi người sống tốt hơn

Chỉ vậy thôi…

Thế nhưng không ai đồng ý cho Thiên Yết điều đó cả

Họ còn nói rằng mặt Thiên Yết quá “ác”, không thể đóng vai chính diện được

Đau lòng hơn nữa, từ ngày cô bước chân vào phim ảnh, người bạn quan trọng nhất của cô, Triệu Xử Nữ lại tỏ ra vô cùng thờ ơ, lạnh nhạt với cô.

Xử Nữ không thích Thiên Yết diễn xuất

Cậu cho rằng đó là thứ giả tạo, không thật một chút nào

Ha ha, vậy mà có lúc, Xử Nữ đã nói: “chuyện của Thiên Yết cũng là chuyện của cậu” đấy, nghĩ lại, Thiên Yết thấy thật nực cười.

Dẫu vậy, Thiên Yết vẫn cố gắng kiên trì theo đuổi đam mê của mình. Cô luôn mong một ngày nào đó mình sẽ được đóng vai nữ chính lương thiện. Thế nhưng cô càng diễn, các đạo diễn phim càng tâm đắc với vai phản diện do cô diễn viên có tên Thiên Băng đóng. Và cứ thế, Thiên Yết đã quen với việc đóng vai phản diện lúc nào không hay.

Người ta nói “phim giả tình thật”, không biết từ lúc nào, Thiên Yết đã trở thành một cô gái lạnh lùng, vô cảm. Bên cạnh cô chỉ có cô bạn thân Ma Kết, còn lại mọi người đều trở nên sợ hãi mỗi khi gặp Thiên Yết. Còn với Xử Nữ, cậu vẫn vậy, không né tránh Thiên Yết nhưng cũng không có vẻ gì là quan tâm cô nhiều lắm. Mọi thứ cứ thế và Thiên Yết đã trở thành “băng lãnh công chúa” chính hiệu.

Rồi thì cái gì đến cũng đến, đời diễn viên lúc lên cao lúc xuống thấp, một lần, Thiên Yết đóng vai Nga – một vai phản diện tàn độc không từ thủ đoạn để đạt mục đích, và cô đã bị đạo diễn khiển trách:

– Cô diễn còn quá hiền! Thiên Băng của chúng tôi đâu?

Bộ phim sau đó không được đánh giá cao. Vai diễn của Thiên Yết bị chê rất nhiều, cô buồn bã, cuối cùng cô đi đến một quyết định… Thiên Yết sẽ không đóng phim nữa! Biết bao cuộc gọi từ các nhà sản xuất phim nổi tiếng ập tới nhưng Thiên Yết quyết không nhận lời.

Từ đó, cái tên Thiên Băng biến mất khỏi làng giải trí.

– A lô… vâng… đúng là tôi… à, xin lỗi, không được… chào ông!

Thiên Yết cúp máy. Lại một cuộc điện thoại tới nữa, dù cô đã đổi số điện thoại nhưng không biết bằng cách nào các nhà sản xuất phim vẫn có số của cô mà liên lạc. Là ai đã cho họ số nhỉ? Mà kệ, Thiên Yết không quan tâm, dù thế nào, cô cũng sẽ từ chối thôi… sẽ là vậy!

Thiên Yết không biết rằng, phía sau bức tường kia, có một người con trai vẫn đang theo dõi từng bước đi của cô mỗi ngày.

Chàng trai mỉm cười, quay đi. Gió chiều se lạnh.

Mưa Ngâu Màu Nắng / 2023

Một phần là bạn cùng bàn, thêm vì cả hai đều thuộc dạng hoà đồng thân thiện, rất nhanh chóng để Song Tử và Sư Tử trở thành bạn tốt.

Nói chuyện một hồi, Sư Tử mới biết cô bạn của mình là nữ sinh thủ khoa đầu vào năm nay, đâm ra không khỏi ngưỡng mộ. Trước giờ, cô luôn xem cậu bạn thân Ma Kết là gương phấn đấu trong học tập, giờ lại còn cả Song Tử cũng thật đáng gờm.

Suốt giờ ra chơi, Ma Kết cứ ngồi một chỗ lủi thủi với tô mì của mình, bởi lúc sáng cậu đâu có ăn đủ no. Thỉnh thoảng nhìn lên hai cô gái ngồi đối diện cứ luyên thuyên với nhau bất kể cả xung quanh, Ma Kết đâm ra bực bội. Tự nhiên trở thành người thừa!

Chẳng biết Song Tử thân thiện dễ thương bao nhiêu, Ma Kết thực sự không dễ dàng kết bạn với bất kì ai. Cậu không có nhiều bạn bè, chỉ có mỗi người bạn thân nhất là Sư Tử. Nhìn bạn thân của mình nói chuyện với đứa bạn khác, tâm trạng đương nhiên không vui.

Sư Tử lúc này mới sực nhớ ra một chuyện, lập tức quay sang Ma Kết.

“Mà Kết, ban nãy cậu nói là muốn nói gì với tớ ấy!”

Ma Kết chớp mắt vài cái, đồng thời nhớ lại. Đúng là đầu giờ vào học, cậu định nói với cô vài chuyện. Nhưng mà, giờ không cần nữa rồi.

“Không có gì!”

Sư Tử hai mắt ngơ ngác, nghiêng đầu qua lại không hiểu gì hết.

Song Tử ngồi cạnh, nhìn hai người họ không khỏi phì cười. Vẻ mặt bất mãn nãy giờ của cậu bạn lớp trưởng, cô từ lâu đã thu vào tầm mắt.

“Cậu đi đâu sao?”

Nhìn Song Tử tay bưng khay thức ăn đã dùng hết, Sư Tử đâm ra thắc mắc. Đáp lại chỉ là nụ cười toả nắng của cô bạn.

“Tớ phải ghé phòng hội học sinh một lúc, xong thì hai cậu cứ về lớp trước cũng được!”

Ánh mắt Song Tử khi đi khỏi nhanh nhảu liếc sang Ma Kết, môi nhếch lên tạo thành nụ cười thích thú.

Có anh chàng nào đó mừng thầm trong lòng. Dù sao, cậu đối với cô nàng ấy vẫn chưa hoàn toàn là bạn bè.

Sư Tử một tay chống cằm, một tay khuấy khuấy kem trong ly. Cũng vì điều này cô cứ bị mẹ với cả Ma Kết cằn nhằn miết, gì mà không được ăn kem thay thế bữa sáng.

“Nãy giờ mặt cậu cứ như ông già ý!”

Mắt đen ngước lên nhìn mắt nâu cafe, Ma Kết lại tiếp tục ăn tiếp tô mì còn dang dở của mình.

“Chiều tớ với cậu ghé nhà sách cái!”

Sư Tử đầu gật gật, miệng nhoẻn cười vui vẻ. Sách hả, cô cũng muốn mua thêm vài quyển truyện tranh.

Ngồi mãi cũng chán, Sư Tử đâm ra nảy sinh muốn trêu Ma Kết một chút. Nhìn cậu vừa ăn một đũa mì, cô ranh ma khều khều cậu.

“Này!!”

Thủ phạm ngon lành ngồi ôm bụng cười sặc.

Ma Kết khó lắm mới nuốt xuống được cái mớ hỗn tạp trong mồm. Kem lạnh với mì nóng, đúng là kinh khủng!***

Bảo Bình sau khi bỏ lại Cự Giải bơ vơ một mình giữa hành lang đông người thì chẳng chút bận tâm chạy ngay đến phòng câu lạc bộ. Cô có nghĩ đến hậu quả nếu cậu ta lạc đường ý, nhưng mà “cục đen đen” cũng đâu còn là trẻ con nữa đâu ha! Kệ đi!!

Dù sao, cô vẫn có chuyện cần lo hơn.

Vừa chạy ra sân tập, Bảo Bình từ xa đã nhìn thấy một đám người có vẻ đông hơn nhiều so với thành viên câu lạc bộ của cô.

Chắc chắn lại có chuyện gì nữa đây.

Không ngoài dự đoán của Bảo Bình, thật sự là có xích mích, giữa đội bóng rổ nữ và đội bóng rổ nam.

“Có chuyện gì vậy?”

Mấy cô gái trong đội vừa nhìn thấy Bảo Bình, trong lòng vơi bớt phần nào căng thẳng. Thật may rằng đội trưởng của họ tới kịp lúc.

“Em là đội trưởng đội nữ?”

Bảo Bình biết anh chàng nam sinh này. Là đội trưởng nổi tiếng tài giỏi của đội nam. Bỏ qua ánh nhìn của anh ta, bỏ qua cả thái độ bất mãn ngoài mặt của thành viên đội nam, Bảo Bình nở nụ cười xã giao.

“Vâng, thật không biết hai bên có khuất mắc gì với nhau vậy ạ?”

Anh ta dù sao cũng là học sinh lớp mười hai, có lễ phép chút cũng chẳng hại ai.

“Anh cũng không muốn làm lớn chuyện, nhưng có thể yêu cầu bên em xin lỗi bên anh một tiếng không?”

Cô bạn trong đội chưa kịp dứt lời đã bị Bảo Bình đưa tay ra ngăn lại. Đối với tiền bối này, giữa phần khó chịu vẫn là sự ngưỡng mộ. Cô biết rõ, trừ khi có chuyện gì lớn lắm, không anh ta chẳng bao giờ chấp nhất những chuyện nhỏ nhặt.

Chuyện này làm tâm trạng Bảo Bình dần trở nên không tốt hẳn đi.

“Em có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra giữa hai bên không?”

“Là người bên cậu không cẩn thận khiến cho người bên này bị thương!!”

Anh chàng đội trưởng lúc này hoàn toàn không phủ nhận. Dù lời lẽ có chút phẫn uất nhưng hoàn toàn đúng sự thật.

Bảo Bình nhìn ra sau, nhận thấy bọn họ đều tuyệt nhiên im lặng.

Sân tập này được hai đội bóng rổ dùng chung, nhưng chưa bao giờ hai bên xâm phạm lẫn nhau. Chỉ là trong lúc tập, một thành viên đội nữ không cẩn thận làm đổ thùng đựng bóng, thành viên đội nam lại không may giẫm phải quả bóng vừa lăn sang.

Bảo Bình nhìn anh chàng đang ngồi dưới đất kia. Có lẽ bị bong gân rồi cũng nên, điều đó chẳng quá lạ với một quả bóng rổ.

“Vậy thì, em thay mặt cả đội xin lỗi đội anh!”

“Đội trưởng Bảo Bình!!”

Cô bạn kia lập tức im bặt, dù răng vẫn căn môi bất mãn. Chẳng phải…

“Chẳng phải do tên đó quá ngốc sao? Có mỗi quả bóng cũng không tránh được mà đòi tham gia đội bóng rổ?”

Không chỉ mỗi cô bạn, giờ thì mọi người đều nhìn chằm chằm vào cái cậu đang đứng một góc bên đội nam.”Chị đang nghĩ thế chứ gì, tiền bối? Mặt chị biểu lộ quá rõ ràng!”

Anh chàng đội trưởng lúc này nhìn sang cậu bạn kia. Bảo Bình nhận ra, cậu ta có vẻ chỉ mới là học sinh lớp mười, thậm chí còn chưa có đồng phục.

“Nhân Mã, được rồi!”

Bảo Bình hết nhìn anh chàng bị thương kia, ánh mắt lại chuyển sang cậu con trai nãy giờ phát ngôn.

Ánh mắt thách thức chẳng chút khiêm nhường. Nét mặt tự cao tự đại. Lần đầu tiên cô nhìn thấy một tên đàn em kiêu căng đến mức này.

Nhân Mã vốn không phải loại người để bụng những chuyện nhỏ nhặt, càng không phải loại người thích đặt mình cao hơn người khác, cậu chỉ là

không chịu được thái độ của đội bóng rổ nữ. Mặc dù chỉ mới đăng kí và tập thử ngày hôm nay, câu lạc bộ này nhanh chóng khiến cậu quý mến. Nhìn đàn anh bị thương như thế, Nhân Mã vốn nóng tính nhất định không bỏ qua.

“Vậy, cậu em đây còn muốn chúng tôi làm gì? Có thể đúng là chúng tôi sai, nhưng tôi là đội trưởng cũng đã đích thân đứng ra xin lỗi còn gì!”

Bảo Bình có chút thích thú, nhưng đa phần lại căm ghét cái thái độ không biết kính trên nhường dưới của cậu Nhân Mã kia hơn.

“Bỏ đi, Nhân Mã!”

“Chị Bảo Bình, đừng chấp nhất loại người đó nữa!”

Tuy nhiên, lời nói bên ngoài hoàn toàn bị người trong cuộc bỏ ngoài tai.

“Đấu với tôi một trận, nếu chị thắng, tôi tha thứ cho việc mà đội chị gây ra!”

Bảo Bình mày hơi nhướng lên. Thách đấu với cô? Một thằng nhóc còn chưa được nhận vào đội hình chính thức? Bảo Bình không tự cao, cô chỉ là cảm thấy ngạc nhiên, và khó chịu.

“Còn nếu chị đây thắng?”

“Tôi rút lại lời tôi nói về đội chị, và còn lại tuỳ ý chị quyết định!”

Cả hai bên nam lẫn nữ đều đâm ra hoang mang ra mặt. Tự nhiên chuyện bé xé to, rốt cuộc lại thành thách đấu nhau! Ngay cả đội trưởng đội nam đáng kính cũng chẳng nói gì được với đàn em của mình nữa, và cả cô nàng vốn hiếu thắng bên kia.

Loạn quá!

Ai đó ngăn họ lại đi chứ!!

***

“Đấu ba hiệp, ai thắng hai hiệp thì thắng hoàn toàn!”

Sau khi thay bộ đồ đồng phục thường thành đồ tập, Bảo Bình lúc này đứng đối diện Nhân Mã. Vì vẫn chưa nhận vào đội hình chính thức, cậu vẫn chỉ mặc đồng phục của trường.

Anh chàng đội trưởng cầm bóng đứng giữa hai người họ, bản thân cũng vì sự căng thẳng của màn đấu mắt mà toát cả mồ hôi hột. Anh thật sự tự hỏi liệu có làm gì sai mà gây nên nỗi này.

Bản thân Bảo Bình cũng biết rõ một điều, cô ngoại trừ thắng thì không còn đường nào thắng. Nếu cô thua, cô sẽ thua một thằng nhóc nhỏ hơn mình một tuổi còn chưa là thành viên chính thức. Kể cả khi cô hoà, tức là thực lực của một đội trưởng như cô chỉ bằng một tên đàn em mới vào trường.

Ngay từ đầu, đã là Bảo Bình thiệt thòi. Dù sao, cô không nghĩ bản thân lại thua một người như thằng nhóc đó.

Tuy nhiên, suy nghĩ của Bảo Bình lập tức bị đánh bật, hệt như quả bóng rổ vừa thả ra đã bị Nhân Mã giành lấy mất. Một người sức bật cao như cô, lại không đủ khả năng giành bóng với cậu ta.

Thật quá nhục nhã!

Nhân Mã không chút chần chừ lập tức dẫn bóng về rổ nhà. Từng động tác thành thục đến kinh ngạc khiến Bảo Bình bản thân biết rõ khó bắt kịp. Cô thầm rủa trong lòng, cả tốc độ cũng được đẩy lên nhanh chóng.

Người bên ngoài còn chẳng bận tâm mối thù địch mới vài phút trước, thậm chí đứng cạnh nhau theo dõi trận đấu. Họ đồng thời nhận ra một điều, kể cả rằng Bảo Bình nổi tiếng đó giờ là một người giỏi thể thao bẩm sinh, đối với một tên nhóc như Nhân Mã còn khó bắt kịp.

Có thể về kĩ năng thì Bảo Bình giành thắng lợi, nhưng sức bật và tốc độ của Nhân Mã lại nằm ở một tầm vóc khác.

Thật quá đáng sợ mà..

***

Cả hiệp một và hai đều hoà, và hiệp ba còn chưa bắt đầu thì trống vào học đã vang lên. Không chỉ hai người trong cuộc, người bên ngoài còn không khỏi cảm thán một cách bực dọc.

Nhân Mã và Bảo Bình đứng tại chỗ thở hồng hộc vì mệt.

Cô không ngờ, ngoài đội trưởng đội nam vẫn còn có kẻ ngang sức với cô, dù khá khó chịu khi đó chỉ là một tên nhóc.

“Thì ra đó là tất cả, kể cả khi chị là một đội trưởng!”

Bảo Bình muốn phản bác, nhưng lại không thể nói thành lời. Dù là hoà trên lí thuyết, cô công nhận mình đã “thua” cậu ta. Bằng chứng rõ nhất là dù cô cả người mệt đến đứt hơi, Nhân Mã trong phút chốc đã hồi sức, thậm chí còn tay dập bóng vài cái.

“Nhưng mà công nhận nha, chị là một đối thủ đáng gờm đấy!!”

Khi Bảo Bình ngẩng đầu nhìn Nhân Mã, nụ cười trẻ con toả nắng của cậu trong vài giây khiến cô ngây người cả ra. Mắt nhìn cậu chớp mấy cái rồi vội quay đi.

Nhân Mã nhìn cô gái trước mặt, bất giác nghiêng đầu. Bao nhiêu giận dữ ban nãy mất tiêu hết, cậu phì cười sảng khoái.

“Chị mệt đến đỏ cả mặt luôn! Tôi nghĩ chị nên cúp tiết là tốt nhất rồi!!”

Bàn tay đặt lên đầu Bảo Bình một cái, Nhân Mã tay cầm bóng chạy đi mất.

Bảo Bình mất một lúc để sực tỉnh, tay cô vô thức đặt lên đầu nơi bàn tay Nhân Mã vừa để, trong vài giây lập tức nắm lại.

“Gì chứ, cũng chỉ là một tên nhóc con ham vui thôi!”

Đối thủ sao? Đó có lẽ không phải điều gì quá kì lạ.

Bảo Bình lúc này, thật sự cảm thấy vui, mặc dù cô mệt chết đi được.

Đúng là một tên nhóc khó ưa!

Truyện Mưa Ngâu Màu Nắng / 2023

Xử Nữ thu dọn sách vở trên bàn chuẩn bị ra về. Bảo Bình bên cạnh cũng rất nhanh chóng đã đóng khoá cặp, mắt nhìn lên chỗ trống phía trước ngồi cười ngao ngán.

“Chưa hết bệnh hả?”

Vừa nghe câu hỏi của Bảo Bình, Xử Nữ đã không nén được mà thở dài. Từ bé đến giờ, thú thật chưa bao giờ cô gặp cái tên nào như Cự Giải, thân thể đã yếu mà cứ làm chuyện gì đâu, đến khi trở bệnh thì chắc chắn thế nào cũng nằm liệt giường ít nhất là một tuần.

Bảo Bình thật ra cũng thương cô bạn thân của mình quá đi chứ!

“Bộ ba mẹ của cục đen đen chưa về luôn hả?”

Thay cho câu trả lời, Xử Nữ chán nản gục đầu xuống bàn, đến mức Bảo Bình còn tự hỏi không biết đầu cô nàng có cục u nào hay không.

Thật sự là kì lắm luôn. Cô không biết cái tên đó có lựa lúc để bệnh hay không, mà y như rằng mỗi khi Cự Giải mà bệnh thì chắc chắn hai bác không có nhà.. Lựa thời cơ cũng vừa thôi chứ!!

“Xin lỗi nha, không ghé giúp cậu được!”

Quay đầu nhìn sang cô bạn thân, Xử Nữ cười trừ phẩy phẩy tay.

“Cậu còn có giải đấu sắp tới, đâu thể chỉ vì cái tên bún thiu đó mà nghỉ được!”

Vẻ mặt đích thực đang khinh bỉ xem thường luôn, thật khiến Bảo Bình tội nghiệp cậu chàng Cự Giải.

“Vậy tớ đi trước nha!”

Vẫy tay chào Bảo Bình, Xử Nữ vừa quay lại đã đụng phải ánh mắt Thiên Yết trong khi đang cùng Thiên Bình nói chuyện. Nhìn nụ cười nhếch mép của cậu ta, cô đâm ra bực mình. Chỉ vì Cự Giải mà mấy hôm rồi cô không đến hội học sinh được, và dù đã báo trước thì vẫn bị cái tên hội trưởng kia nói mãi.

Xử Nữ tay banh mắt, miệng thè lưỡi khinh bỉ. Hứ một cái, cô hất mặt đi chỗ khác. Đứng dậy khỏi chỗ ngồi, Xử Nữ rất nhanh chóng bước ra khỏi lớp, trước khi đi còn đạp vào chân Thiên Yết một cái rõ đau.

Thiên Bình nhìn theo cô bạn hội phó hội học sinh, nụ cười lãng tử cũng méo xệch đi. Hai cái đứa này đúng là oan gia không đội trời chung như thiên hạ vẫn đồn nhỉ!

“Ê, tao hay nghe người ta nói oan gia dễ yêu nhau lắm á mày!!”

Thiên Yết mắt lạnh lùng tỏ ý khinh bỉ, chân chả chút thương tiếc thẳng lên đá vào đầu gối Thiên Bình.

“Cái đầu khỉ của mày á! Mơ đi!!”

Cậu, con nhỏ đó, yêu nhau? Chuyện đó đến vô tỷ đời sau cũng không bao giờ có.

“Thiên Yết này!”

Đang nhìn nhau bằng ánh mắt cấu xé, cả Thiên Yết lẫn Thiên Bình đều vì giọng nói trong trẻo kia quay sang.

Kim Ngưu trước ánh mắt của hai cậu bạn cùng lớp, chỉ đơn giản cười vui vẻ. Cô lấy ra một cuốn sách từ trong cặp và đưa ra trước mặt Thiên Yết.

“Quyển sách hôm qua cậu muốn mượn, đây!”

Vẫn cái mặt lạnh như tiền đó, vẫn cái ánh nhìn lãnh đạm chẳng biết đời nào mới thay đổi đó, Thiên Yết đưa tay nhận lấy sách từ Kim Ngưu. Tay cậu, trong vài giây vô tình chạm vào tay cô. Cậu gật đầu một cái, làm như chẳng có gì xảy ra mà cầm lấy quyển sách chúng tôi Ngưu không hề lấy đó làm bận tâm, cô chỉ cười một cái.

“Chị hai ơi chị hai, đi thôi!!”

Nghe thấy tiếng gọi, Kim Ngưu lập tức quay sang, đầu gật một cái với Nhân Mã đang đứng ngoài cửa lớp. Cô nhanh chóng chào Thiên Yết và Thiên Bình rồi chạy ra chỗ cậu em trai.

Thiên Bình mắt vẫn nhìn theo cô bạn cùng lớp, đáy đôi đồng tử màu nâu cafe dâng lên sự thích thú. Học chung được mấy tuần rồi, cậu sao lại không biết đến cô gái dễ thương như thế nhỉ?

Trong lúc Thiên Bình vẫn còn mắt nhìn theo, chân của cậu đột nhiên cảm giác đau điếng như bị ai đó đạp không thương tiếc. Quay sang định mắng cho một trận ra hồn lại gặp ánh mắt sắc lạnh đáng sợ của Thiên Yết.

“Dẹp ngay cái ý nghĩ xấu xa trong đầu mày, không tao cho ra đường mà ngủ!!”

“D-Dạ..”

Thiên Bình không sợ bị đuổi đâu, còn thiếu gì nơi để chứa chấp cậu. Cơ mà cái thằng bạn thân khùng điên này của cậu sao tự nhiên đáng sợ rõ ra ý!

Một ý nghĩ chợt loé sáng trong cái đầu trong sáng của Thiên Bình.

Chưa kịp dứt lời đã bị Thiên Bình một chân đạp vào chân cậu, một chân đá ngay vào đầu gối cậu.

“Câm-ngay!!”

Cái thằng chết dẫm độc tài!!

***

Xử Nữ vừa bước đi trên hành lang vừa đọc quyển sách vừa mua ngày hôm qua. Đi một lúc thì bước ra sân trường. Tiếng dập bóng vừa vang vào tai khiến cô một chút chú ý. Vừa nhìn thấy Bảo Bình trên sân, Xử Nữ hơi mỉm cười. Cô nàng đúng là rất siêng năng luyện tập.

Cơ mà, nụ cười của Bảo Bình là thứ Xử Nữ chưa bao giờ nhìn thấy, cô đâm ra không khỏi ngạc nhiên. Nụ cười sảng khoái tự tin, ánh mắt đầy lửa thách thức.

Khi nhận ra đối thủ của Bảo Bình là một tên con trai, Xử Nữ càng thêm thắc mắc. Rõ ràng có gì đó mờ ám..

“Chị!”

Quay mắt nhìn ra sau, Xử Nữ lập tức bắt gặp khuôn mặt của em trai mình.

“Ma Kết? Một mình?”

Một hồi nhìn quanh quẩn xung quanh, Xử Nữ rốt cuộc chỉ thấy có một mình Ma Kết và con xe đạp quen thuộc. Chuyện cậu em trai gần đây đưa đón một cô bé, cô chắc chắn ngàn phần trăm mình không sai mà! Bản thân cô cũng gặp qua cô nhóc đó rồi.

“Về cùng bạn rồi!”

Ban nãy, Sư Tử lúc về thản nhiên chào cậu rồi chạy theo Bạch Dương, kèo kèo chéo chéo rồi lon ton về cùng nhau.

Nghĩ lại lại thấy tức! Càng ngày càng bị cho ra rìa mà!! Con nhỏ đó là bạn thân của cậu, của cậu chứ bộ!!!

Cái giọng tưởng chừng rất bình thản nhưng thực ra đầy hậm hực kia, Xử Nữ từ ngạc nhiên chuyển sang ôm bụng cười như điên.

“Haha! Ngu người! Đáng đời nha con!! Nhục mặt!”

Hội phó hội học sinh nghiêm túc chững chạc, đối với em trai và người thân thiết đều rất thoải mái. Tuy nhiên, điều đó lại khiến người trong cuộc bực bội, điển hình là cậu em nào đó bắt đầu thẹn quá hoá giận.”Giờ sao?! Tôi cho bà đứng đây cười tới chết luôn!!”

“Ê thằng kia! Đợi chị!”

Nhìn thằng em dắt xe đi một nước, Xử Nữ lập tức chạy theo. Chạy theo không được lại tăng tốc nhảy bổ lên ghế sau. Giờ thì bắt buộc phải chở cô về thôi.

“Thương em trai nhất nè! Về thôi!!”

Có thể mặt dày một chút, lại còn cứ như người thay thế cho cái ghế sau, nhưng mà vẫn còn đỡ chán so với tự mình đi bộ!

Ma Kết khổ sở dắt cái xe của mình ra đến cổng, lại đèo cả bà chị gái về nhà. Thương thương cái búa! Biết thế cậu đã không dại gì mà chở Xử Nữ về đâu!!

Có chị gái thật là mệt.

***

Kim Ngưu vừa về đến nhà đã ho sù sụ khiến Nhân Mã không khỏi lo lắng. Cậu chạy ngay vào bếp, rót nước rồi đưa cho chị gái, đồng thời vuốt lưng hòng làm dịu cơn ho kia.

“Thiệt tình luôn á! Em bảo chị rồi, về nhà trước không chịu!”

Nhà hai chị em cũng không xa trường lắm, nói vài bước là tới thì hơi quá, nhưng cũng chưa hơn hai cây số. Không phải Nhân Mã muốn Kim Ngưu về một mình, cậu không phải không lo, chỉ là như vậy còn đỡ hơn cứ đợi cậu tập xong trong tiết trời lạnh thế này.

“Nhưng chị muốn đợi em cơ!!”

Nhìn bộ dạng phụng phịu của Kim Ngưu, Nhân Mã cũng chẳng muốn mắng thêm nữa, nhưng bực bội vẫn còn đó.

“Vậy thì chị vào thư viện có tốt hơn không?”

Chỉ vừa nói dứt câu thì Kim Ngưu đã quay phắt qua, đôi mắt ngây ngô đầy kiên quyết.

“Không được! Chị hai muốn coi Mã tập!! Nhìn em oai ghê hồn luôn ý!!”

Nhân Mã bó tay luôn, ai bảo cô chị ngốc của cậu mê thể thao làm chi cơ chứ.

“Riết không biết ai lớn hơn nữa!”

Mà Kim Ngưu cứ như vậy cũng tốt. Nhân Mã dù sao cũng chỉ có mỗi cô là người thân duy nhất, cậu muốn không chỉ mỗi chị gái chăm sóc mình thôi, cả chính Nhân Mã cũng phải là chỗ dựa cho Kim Ngưu.

Có lẽ vì điều này, từ khi còn nhỏ Kim Ngưu đã rất tháo vát rồi. Một mình lo toan việc bếp núc chi tiêu, lại phải chăm sóc cho cậu lúc đó mới là một đứa trẻ chưa kịp hiểu chuyện. Thể trạng cô từ lúc mới sinh đã rất yếu, nhưng chưa bao giờ khiến em mình một lần bận tâm.

Vì vậy, đối với người chị gái duy nhất này, Nhân Mã nhất mực yêu thương. Cậu dù đánh đổi thứ gì cũng nhất định không để bất cứ chuyện gì xảy ra với Kim Ngưu.

Mỗi lần nhìn Kim Ngưu vì sức khoẻ mà bệnh lên bệnh xuống, Nhân Mã lại rất sợ hãi.

Nhìn vào đôi mắt Nhân Mã, Kim Ngưu có thể biết em trai đang suy nghĩ điều gì. Thằng bé luôn rất dễ đoán và luôn thành thật với bản thân mình, đó là lí do cậu rất dở trong khoản nói dối.

Nhưng điều đó khiến Kim Ngưu một phần lại thấy an tâm.

“Chị luôn ở đây mà Nhân Mã! Chị hai có làm sao đâu, sẽ luôn ở bên em mà!”

Bàn tay chạm vào má Nhân Mã của Kim Ngưu khiến cậu thấy ấm áp. Cô dịu dàng xoa đầu cậu em trai của mình.

Nhân Mã hơi giật mình, mắt chớp vài cái. Nãy giờ cậu lại suy nghĩ linh tinh nữa rồi, toàn mấy thứ sến súa rõ ra!

“Chị lên phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, để em làm bữa tối!”

Dù sao, hôm nay cũng tới phiên của Nhân Mã.

“Cả việc nhà chị hai cũng không được đụng!”

Nhưng hôm nay thì khác, không còn là luân phiên giữa việc nhà và nấu ăn nữa.

“Ể..? Ể?!!!”

Kim Ngưu đơ người một lúc, rồi tự nhiên hét lên.

“Không chịu! Không làm gì thì chán lắm ý!!”

“Mặc kệ chị! Không-là-không!!”

Nhân Mã bắt đầu bật chế độ độc tài rồi kìa! Cô ghét!!

Kim Ngưu giận dỗi bước lên lầu, nhưng nửa đường lại khựng lại rồi chạy xuống. Nhìn Nhân Mã đeo tạp dề chuẩn bị bữa tối, cô tự nhiên nổi hứng muốn trêu chọc.

“Cơ mà Mã nè, chị hai thắc mắc ghê luôn! Em với Bảo Bình thân nhau vậy sao~?”

Bảo Bình là bạn cùng lớp của cô, cô đương nhiên biết. Nhưng nhìn thấy cô bạn đó thân thiết với Nhân Mã thực sự là chưa thấy bao giờ.

Nhân Mã còn đang uống nước, vì câu hỏi ngây ngô của chị gái mà phụt hết ra. Lau lau miệng, ho sù sụ vài cái, cậu tự nhiên nổi cáu.

“Chị hai hỏi cái quái quỷ gì thế hả?! À đúng rồi, bọn em là.. là.. là đối thủ! Ừ, là đối thủ!! Có vậy thôi!!!”

Có cô chị nào đó vờ ngây thơ nghiêng đầu, mắt lại mở to tròn vô tội.

“Ơ hay, chị hai đã nói gì đâu? Hay là bé Mã có tật giật mình nè!”

“Chị đứng lại đó!!!”

Nhưng ai kia đã nhanh chóng cao chạy xa bay rồi còn đâu.

Nhân Mã cắn mạnh môi, hận không thể đuổi theo bà chị đáng ghét kia. Tay cậu tự nhiên bịt chặt miệng.

Sao cậu lại lúng túng chỉ vì Kim Ngưu nhắc tới chị ta chứ! Điên ghê!!

“A đáng ghét!! Đáng ghét!! Làm bữa tối! Bữa tối!!!”

Có chị gái thật là mệt.

Truyện Mưa Ngâu Màu Nắng Chương 19 / 2023

Tác giả: YuuaKirigaya

Chương 19: Chơi xấu

Trận đấu của đội bóng rổ nam vẫn tiếp tục. Hiện giờ đã là hiệp cuối, và tỉ số giữa hai đội hiện đang ngang bằng nhau.

Từng bước chạy hay từng động tác từ dẫn bóng đến chuyền bóng, Nhân Mã đều không chút khinh suất. Cậu giỏi thể thao, cực giỏi, và giống với Bạch Dương tự tin về khuôn mặt dễ thương của mình, Nhân Mã cũng vì tài năng thiên bẩm rất tự hào. Nhưng trong những trận đấu thế này, phần nào cũng tạo cho cậu áp lực.

Đó không phải áp lực chiến thắng, càng không phải thứ áp lực sợ sệt thua cuộc nào đó, chỉ là, mỗi khi như vậy, y như rằng Nhân Mã sẽ bị bao vây rất chặt. Chuyện đối phương nhận ra tài năng của cậu chỉ là vấn đề thời gian.

Xung quanh Nhân Mã hoàn toàn bị bao vây, đến cả lối thở cũng không có. Cậu không thể chuyền bóng cho đồng đội, cũng không dễ dàng chạy lên ném bóng, và thời gian thi đấu hiệp cuối lại sắp kết thúc.

Được rồi! Liều nào!!

Bất thình lình, Nhân Mã tung quả bóng rổ đang cầm lên cao. Với khả năng bật nhảy tuyệt vời của mình, cậu đưa tay đập bóng về phía trước. Trong lúc đối thủ xung quanh còn dán sự chú ý vào quả bóng rổ vừa bay đi, Nhân Mã rất nhanh chóng đã tìm ra kẽ hở và thoát khỏi sự bao vây. Nụ cười đắc thắng hiện trên môi khi cậu giữ chặt bóng trong tay.

Cả khán đài vốn im lặng bất ngờ reo hò thích thú.

Trong lúc Nhân Mã còn thừa thắng xông lên với rổ đối thủ đã ngay trước mắt, tầm nhìn của cậu đột nhiên bị che khuất. Đối với những chuyện như thế này, Nhân Mã rất dễ nhận ra.

Bởi vì đây không phải lần đầu tiên.

“Tiền bối!!!”

Một đồng đội còn chạy song song với Nhân Mã, vừa nghe tiếng gọi đã lập tức chạy đến đón lấy quả bóng mà cậu nhóc vừa chuyền qua.

Trước khi ai đó còn nhận ra lý do của việc làm này, một âm thanh vang lên đã phá hỏng bầu không khí cổ vũ.

Nhân Mã bị ngã.

***

“Ôi không phải chứ? Cậu ấy bất cẩn quá!”

“Bóng đã gần đến rổ rồi, sao lại mất cẩn thận thế này!”

Những tiếng nói của vài khán giả truyền vào tai khiến Sư Tử càng thêm bực bội. Hai bàn tay nắm chặt lan can khán đài siết chặt.

Cái gì mà bất cẩn?! Cái gì mà mất cẩn thận?!! Nhân Mã rõ ràng bị chơi xấu!!!

Nhưng trọng tài bị che mắt, khán giả cũng bị che mắt, ít ai phát hiện ra điều này.

“Khốn nạn thật nhể~?”

Mắt Ma Kết nhìn sang Bạch Dương đang chống cằm, nhìn cả đôi mắt tuyệt đẹp đang tỏ vẻ khinh miệt kia. Cậu nhanh chóng dời sự chú ý xuống phía sân đấu.

“Không ngờ bọn chúng dám làm vậy!! Đúng thật là…”

Còn chưa kịp nói hết câu, Xử Nữ đã bị một luồng khí chẳng rõ từ đâu làm cho lạnh sống lưng.”Ừm, Kim Ngưu?”

Hai tay cầm máy ảnh của Kim Ngưu siết chặt, đến mức dường như có thể khiến vật kia vỡ bất kì lúc nào. Đôi mắt vẫn thản nhiên nhìn về phía sân đấu nhưng chứa đầy giận dữ.

Bọn người đáng ghét!! Chết tiệt! Dám làm thế với em trai cô?!!

***

Mặc kệ sự cứng đầu của Nhân Mã, cậu lập tức được đưa vào trong, và điều này khiến cậu trăm phần bất mãn. Trận đấu đầu tiên của Nhân Mã cho trường phổ thông, cuối cùng lại thành ra thế này..

Khốn kiếp!!

“Trận đấu tiếp tục!!!”

Cố dẹp bỏ sang bên sự tức giận của chính mình, Nhân Mã xin được ở lại ở phía dãy ghế của đội để xem nốt trận đấu. Nhân viên y tế không còn cách nào khác ngoài băng bó tạm thời cho vết thương của cậu.

Cuối cùng, phần thắng thuộc về đội trường Nhân Mã, nhờ cú ném xa quyết định của đội trưởng.

Hiệu lệnh còi kết thúc vừa vang lên, cả đội đã lập tức chạy về phía ghế đội hỏi han cậu nhóc tân binh. Đáp lại những lời hỏi thăm vừa nhiệt tình vừa sướt mướt, Nhân Mã không khỏi bật cười.

“Nhân Mã!!”

Đưa mắt ngạc nhiên nhìn cô gái đang chạy đến, có cả đám bạn của mình phía sau và một bà chị lạ hoắc, Nhân Mã chớp mắt vài cái.

“Ủa chị? Sao chị hai xuống đây?”

Lườm xéo mấy ông anh đang nhìn chị mình chằm chằm, Nhân Mã quay sang Kim Ngưu khẽ nghiêng đầu.

Bỏ mặc câu hỏi của em trai, cô ngồi xuống ngay cạnh Nhân Mã, vẻ sốt sắng.

“Em có sao không? Chân em ổn chứ? Ý chị là.. A chị muốn giết bọn chúng!! Nhân Mã em thật sự không sao phải không?!!”

Kim Ngưu luôn luôn rất lo lắng và rất quan tâm tới người khác, đối với em trai càng nhiều hơn. Tuy nhiên, lúc nào cô cũng có phần hơi quá cả.

“Em khoẻ re à! Cái chân này vài bữa là bình thường ngay mà!!”

Đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, Nhân Mã cuối cùng dừng lại ở chỗ bà chị lạ hoắc kia.

Xử Nữ bắt gặp ánh mắt của Nhân Mã, tay không nói không rằng khoác vai Ma Kết vốn đứng gần đó.

“Chị tên Xử Nữ, chào em! Chị là chị hai của thằng nhóc này này!”

Bạch Dương đang đứng cạnh Sư Tử lập tức bị câu nói kia làm chú ý. Miệng nhỏ xinh xắn vô thức nhoẻn nụ cười bán nguyệt tuyệt đẹp.

Ra chỉ là chị gái thôi! Haha, cô cứ nghĩ lung tung hoài đi~

Nghĩ ngợi một lúc, có tên nào đó vỗ tay một cái.

“A! Nhớ rồi!! Là bà chị chằn tinh quỷ quái của Ma Kết!”

Nhân Mã ngây thơ không hề biết mình vừa gây hoạ.

Nụ cười của Xử Nữ lập tức đông cứng, mắt lườm nguýt thằng em trai đang đứng ngay cạnh.

Ma Kết có chút lạnh sống lưng, thêm cả bất mãn. Nhìn chị Kim Ngưu mà xem, đó mới là chị gái! Còn Xử Nữ, đúng là chỉ toàn bắt nạt cậu là giỏi. Cứ làm như Ma Kết nói sai ý..”Muốn cho cái bọn trường kia một trận ghê!”

Sư Tử cảm thấy ngứa ngáy tay chân rồi, ngay lúc này cô thậm chí có thể chạy sang kia cho bọn họ một trận ra hồn.

“Thôi giùm cái! Nếu định đi gây sự với người ta thì tớ không quen biết cậu nữa nha!!”

Nhìn Sư Tử lập tức bám cổ Bạch Dương nũng nịu, Nhân Mã không khỏi bật cười.

“Đông vui ghê ta?”

Xử Nữ nghe tiếng nói quen thuộc, vui vẻ quay đầu sang.

“Bảo Bình!”

Miệng cười toe toét, Bảo Bình nhanh chân chạy lại chỗ đám đông ồn ào đằng kia. Nhìn thấy anh chàng đội trưởng, cô lập tức cúi chào, đồng thời vẫy tay chào thành viên đội nam.

“Đội nữ bọn em sang xem đội anh thế nào! Thắng oanh liệt luôn nha!!”

“Ghê ghê!~”

Đội trưởng còn chưa kịp lên tiếng đã bị đám bạn ngắt lời.

“Vậy thì sau trận này, chúng ta làm party đi!!”

Đội nam và đội nữ gần đây không còn xung đột nữa, thậm chí rất thân thiết.

“Chơi luôn!”

Bảo Bình ngay sau đó quay sang Nhân Mã nãy giờ đang cùng bạn trò chuyện, tay thản nhiên vỗ đầu cậu nhóc mấy cái.

“Sao rồi nhóc?”

Hất tay cô ra, lại còn quay mặt sang hướng khác.

“Chấn thương bé tí nhằm nhò gì!”

Vẫn mạnh mồm mạnh miệng như ngày nào nhể? Vậy đâm ra cô lo bò trắng răng hử?

“Nhỏ? Em từ giờ phải cẩn thận đấy! Không được nghịch ngợm đâu!!”

Bảo Bình không mất quá lâu để chú ý đến đám bạn của Nhân Mã, cả cô nàng Kim Ngưu đang lên tiếng nữa. Cô có nghe Kim Ngưu có em trai, nhưng không ngờ lại là tên Nhân Mã này.

Bất ngờ ghê!

“À, chị là Bảo Bình! Là đội trưởng đội bóng rổ nữ và là bạn thân của Xử Nữ~!”

Vừa nói, Bảo Bình vừa nhảy bổ lên ôm lấy cổ Ma Kết từ phía sau.

“Lâu quá không gặp nhể, nhóc em!!”

Sao cậu cứ phải dính vào mấy cái người rắc rối này vậy..

“Ê bà chị! Trận sau là trận của bà chị nhỉ?”

Mắt Bảo Bình đụng mắt Nhân Mã, nghĩ ngợi rồi vui vẻ gật đầu, lại còn hất mặt lên một cách thách thức.

“Chị mà thua thì đừng trách tôi vô tình nghen!”

Tay banh mắt, miệng thè lưỡi, Bảo Bình hoàn toàn có ý định chọc tức Nhân Mã.

“Đương nhiên! Chị đây mới là người ăn sạch ví của cậu!!”

Ban đầu thì không hiểu, sau rồi hiểu hết. Ra lại là cá cược ăn uống đây mà.

Cũng vui ấy nhể~

***

Chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo là của đội Bảo Bình, mọi người bắt đầu cử người đi mua nước cho cả nhóm.”Oẳn, tù, tì!!”

Sư Tử nhìn cái bao của mình lạc lõng giữa rừng kéo, lòng bắt đầu sinh oán hận. Số cô xui gì mà xui dã man thế này..

Không phải Nobita luôn thắng Doraemon khi ra bao sao!!

“Cho tớ Coca!”

“Của chị nước cam nha!”

“Chị uống trà chanh!”

“Tớ cũng Coca!!”

“Khoan khoan!! Từ từ nào!”

Sư Tử nhanh tay lấy sổ tay ra ghi lại cẩn thận.

***

Đứng trước máy bán hàng tự động, Sư Tử giở sổ tay ra xem lại.

“Để coi nào! Của chị Ngưu là nước cam, của chị Xử Nữ là trà chanh, của Nhân Mã với Bạch Dương là Coca, của Kết là cafe.. Và trà bí đao cho mình!! Ok!”

Lấy đống lon từ máy bán hàng tự động, Sư Tử cả hai tay vừa ôm vừa cầm. Mấy cái lon này, cứ như muốn trượt khỏi tay cô ấy!!

Lon nước cam là cái muốn rời đi nhất, nó trong lúc cô không để ý lăn ra ngoài và rơi tự do. Chồm người ra bắt lấy theo phản xạ, Sư Tử đâm ra ngã luôn về phía trước.

“Cẩn thận!”

Nhưng lon nước tưởng chừng rơi chạm đất lại được bắt lấy nhanh chóng, và bắt được luôn cả cơ thể cô nữa. Cả người Sư Tử được ai đó giữ lấy, và đống lon trong tay cũng chẳng hề trượt ra ngoài.

“Thật là bất cẩn đấy, bé con!”

Sự ngạc nhiên biến mất ngay, thay vào đó là vẻ mặt nghi hoặc. Cái giọng dẻo nhẹo này quen lắm!

Lập tức nhảy phóc ra khỏi vòng tay người kia, giật luôn lon nước cam mà người đó đang cầm, Sư Tử đầy cảnh giác lùi ra sau, cả mắt cũng nheo lại.

“Quá đáng quá nha! Tôi vừa cứu cô còn gì!”

Nụ cười toả nắng đầy ám muội, khuôn mặt đẹp mã và đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm, cùng với nốt ruồi dưới mắt trái. Cái con người tóc nâu ma mị đáng ghét trong bộ đồ phục vụ lịch thiệp này, Sư Tử nhớ rất rõ. Cực kì rõ!

“Anh.. Là anh!!”

Cơ mà cô không nhớ tên anh ta! Kệ đi, quan tâm làm gì cho mệt.

Ngư Vũ hơi nghiêng đầu, mắt đẹp híp lại nở nụ cười đầy sát thương.

“Cái đồ đáng ghét kia, anh làm cái gì ở đây hả?!”

Mắt hổ phách nhìn cô chăm chú như đang nghi ngờ điều gì đó, rồi cuối cùng lại nở cái nụ cười toả nắng kia.

“Cô quản thúc tôi sao? Cô có cho tiền để tôi khai báo việc thường nhật của tôi sao?”

Quả nhiên, mặt đẹp hiền lành bao nhiêu thì cái miệng lẻo mép đáng ghét bấy nhiêu!

Đồ già mồm khó ưa!

Ngư Vũ khẽ nhún vai. Ngón trỏ đặt trước miệng, cậu chớp mắt một cái.

“Tôi cùng khách hàng đi dạo gần đây! Cô nên cảm ơn tôi vì đã giúp cô mới đúng chứ nhỉ, bé con~?”

Bé con bé con! Bé con cái đầu anh ta!!

Bảo cô cảm ơn? Cái thể loại đáng ghét như anh ta? Haha, còn lâu nha!!

“Lần trước tôi cũng cứu anh còn gì! Coi như hoà!!”

Ngư Vũ hơi nhướng mày, lòng dâng lên cảm giác thích thú.

Cô nàng này rất thú vị.

Điện thoại Sư Tử lúc này chợt reo lên. Là Ma Kết.

“Tớ nghe nè Kết! Gì chứ, bắt đầu rồi?! À không sao, tớ về ngay đây!!”

Cúp máy bỏ lại vào túi, Sư Tử toan chạy đi đột nhiên khựng lại, mắt lén nhìn về Ngư Vũ vẫn còn đứng phía sau.

Đương nhiên là với nụ cười ma mị đó.

“Dù sao, lần trước anh cũng có cảm ơn tôi! Vậy tôi cũng phải trả lễ! Tên đáng ghét nhà anh, coi như tôi cảm ơn!!”

Lời cảm ơn gì mà gượng gạo buồn cười thế kia!

Cơ mà, tên đáng ghét sao?

“Mà này, là tôi nhầm hay.. cô thực sự không nhớ tên tôi~?”

Tấm lưng nhỏ của Sư Tử khẽ giật thót. Cuối cùng thẹn quá hoá giận mà quay phắt ra sau.

“Nhớ cái đầu anh!! Anh.. Anh có nói bao giờ đâu mà bảo tôi nhớ?!”

Ngư Vũ vờ ngây thơ nghiêng đầu, mắt hổ phách hơi nheo lại.

Trước mắt Sư Tử, người con trai kia nở nụ cười. Vẫn là nụ cười ma mị toả nắng đó, vậy mà không hiểu sao cứ khiến cô ngẩn ngơ một hồi.

Nháy mắt nghịch ngợm, ngón trỏ đặt cạnh miệng, thật sự rất cuốn hút.

Sư Tử lập tức tự bảo bản thân tỉnh táo lại. Tay banh mắt, miệng thè lưỡi, cô nhanh chóng chạy đi mất.

Chỉ có mỗi Ngư Vũ, đến tận khi bóng dáng bé nhỏ kia khuất đi vẫn đứng đó, với đôi mắt hổ phách như chất chứa điều gì không rõ.

Bước tới bên máy bán hàng tự động gần đó, Ngư Vũ chợt mỉm cười.

“Ngư Vũ à! Anh đứng đó làm gì thế hả?!”

Giọng nữ đầy khó chịu vang đến bên tai, cậu thản nhiên khom người nhặt lon nước của mình. Mắt hổ phách lúc này bỗng chốc trở nên dịu dàng.

“Vẫn không thay đổi gì cả. Nhưng mà…”

Và cũng chính đôi mắt ấy, giờ đây chậm rãi nhắm lại.

Đã không còn có thể nữa rồi.

“Ngư Vũ! Anh có nghe em gọi không đó?!”

Tay cầm lon nước, ánh mắt lập tức thay đổi khi nhìn sang cô gái là khách hàng của mình. Nhìn sự tức giận phụng phịu kia, Ngư Vũ đưa lon nước của mình và nở nụ cười ma mị.

Cô gái xinh đẹp thở hắt ra một tiếng, môi chu ra tỏ vẻ đáng yêu. Mắt dời sang thứ Ngư Vũ cầm, cô nàng mở to mắt kinh ngạc.

“Anh mà cũng uống trà bí đao sao?! Em không ngờ đó!!”

Trước khi lon nước trong tay bị cô gái giật lấy, Ngư Vũ lập tức thu về. Đối với vẻ ngạc nhiên trên gương mặt xinh xắn kia, cậu rất nhanh chóng đánh trống lãng mà nụ cười quyến rũ của mình.

“Ta đi thôi, chẳng phải em muốn đi mua sắm à?”

Mặc kệ cánh tay bị cô gái nắm lấy, Ngư Vũ không hề phản ứng, kể cả khi cậu cực kì chán ghét.

Cô ta là khách hàng. Phải, bởi vì cô ta là khách hàng, cậu càng không được phép..

Bàn tay còn lại cầm lon nước bất giác siết chặt.

Cập nhật thông tin chi tiết về 12 Chòm Sao: Những Dải Màu Sau Mưa / 2023 trên website Getset.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!